Monday, November 30, 2015

CHS Nguyễn Huệ Bắc California

RA MẮT BAN ĐIỀU HÀNH
Gia Đình CHS NGUYỄN HUỆ Bắc California
Chủ Nhật, ngày 29-11-2015

Saturday, November 28, 2015

Lễ Thành Hôn


CHÚC MỪNG LỄ THÀNH HÔN :
LÊ  VŨ & NGUYỄN YẾN   21-11-2015


le 123.jpg
Yến Nguyễn - Vũ Lê
Xin chúc mừng chú rể Lê Vũcô dâu Nguyễn Yến, mãi mãi trọn đời bên nhau và trăm năm hạnh phúc. Chúc mừng gia đình hai họ LÊ & NGUYỄN có thêm dâu hiền rể thảo.

le 137.jpg
First dance

Thứ Bảy ngày 21-11-2015, Lễ Thành Hôn của chú rể Lê Vũ, Út Nam ông bà Lê Mây & Đặng Yên kết duyên cùng cô dâu Nguyễn Yến, Út Nữ ông bà Nguyễn Tân & Đỗ Liên, đã được tổ chức tại tư gia hai Họ nhà trai và nhà gái ở San Jose. Vào lúc 6 giờ chiều cùng ngày, tiệc cưới ra mắt gia đình và bạn hữu hai họ được long trọng cử hành tại Mayflower Restaurant, 428 Barber Lane, Milpitas, CA. 95035 với sự tham dự khoảng 450 quan khách.

le 135.jpg
Tứ Thân Phụ Mẫu Cô Dâu & Chú Rể

Nét mặt rạng rỡ của thân phụ & thân mẫu chú rể cùng nụ cười duyên dáng, xinh xắn của cô dâu cũng làm cho chúng tôi vui lây, mừng cho đôi trẻ “trai tài gái sắc” duyên nợ “sắc cầm hoà hợp". Hôm nay cũng là ngày Sinh nhật của chú rể, vừa có quà cưới lẫn quà sinh nhật, nhận trọn cả hai: niềm vui và hạnh phúc. Xin CHÚC MỪNG... ! CHÚC MỪNG... !

le 124.jpg
Tân Giai Nhân Nguyễn Yến - Tân Lang Lê Vũ

Cũng như các tiệc cưới khác, thế hệ sinh ra và lớn lên ở Mỹ đa số các cháu rất tự lập và tự sắp đặt lo hết mọi công việc cho tiệc cưới từ A đến Z, đôi lúc chúng tôi lại vui đùa: qua Mỹ các lễ cưới đều đổi ngược “con đặt nhà hàng ờ đâu, cha mẹ ngồi ở đó" Nhưng vốn quí là các cháu vẫn giử được nề nếp, truyền thống gia đình người Việt ở hải ngoại.

le 132.jpg
Bạn của Cô Dâu - Chú Rể

Những tiếng reo hò cổ võ, nhiều tràng vỗ tay kéo dài của các bạn bè cùng nhau ca hát nhảy múa, vui nhộn, sống động, trẻ trung, chan hoà với những giọng ca tài tử của gia đình cô dâu và bạn hữu đồng môn Quân Cảnh, đồng hương Phú Yên của gia đình chú rể đã để lại nhiều ấn tượng khó quên trong ngày vui của hai họ.


le 141.jpg
                              Song ca Thanh Nguyễn & Hoa Dương

Tham dự tiệc cưới hôm nay, chúng tôi rất lấy làm hân hạnh được thân phụ và thân mẫu của chú rể đón tiếp vì cả hai gia đình anh và chị đều là người đồng hương Phú Yên, thường xuyên sinh hoạt và đặc biệt anh chị cùng tham gia phụ trách trong tân BCH của Hội nhiệm kỳ 2015-2017.

le 121.jpg
Đồng Hương Phú Yên

Trong những năm qua, miền Bắc California có rất nhiều tiệc cưới của các gia đình đồng hương PY tổ chức, song các anh chị trong Tân BCH của Hội, bắt đầu từ nhiệm kỳ năm nay, đang cố gắng với nhiều nổ lực đổi  mới nhằm giới thiệu những hình ảnh sinh hoạt và chia sẻ những niềm vui của hội viên đến với tất cả đồng hương đất Phú, quê hương xứ Nẫu miền núi Nhạn sông Đà.

le 122.jpg
Đồng Hương Phú Yên

Phái đoàn đồng hương đại diện cho BCH Hội Ái Hữu Phú Yên, trong phần đáp từ khi gia đình đến chào bàn, chúng tôi cùng nâng ly chúc mừng cô dâu-chú rể và hai họ Lê & Nguyễn.

le 120.jpg
Đồng Hương Phú Yên

Một lần nữa chúng tôi xin chúc mừng Tân Lang Lê Vũ và Tân Giai Nhân Nguyễn Yến trăm năm hạnh phúc. Chúc Tứ Thân Phụ Mẫu và bà con gia đình hai họ sức khoẻ dồi dào và có nhiều niềm vui với đàn cháu Nội Ngoại bên vòng tay yêu thương của họ hàng.

LE 146.jpg
Đồng Hương Phú Yên

Xin trân trọng kính chào và giử mãi tình đồng hương thắm thiết qua tập hình ảnh kỷ niệm ngày Lễ Thành Hôn  ( Xin mời bấm vào ALBUM xem thêm hình ảnh tiệc cưới )

San Jose, ngày 22-11-2015
Hiền Nguyễn.

Friday, November 27, 2015

Phố Xưa

Sáng tác: Hoàng Khai Nhan

Tiếng hát: Mỹ Tâm

Hòa âm: Quốc Dũng

Hình ảnh: Đặng Duy Anh

Flycam: Vương Đình Long & Đỗ Hiếu

Dàn dựng: Hoàng Khai Nhan








Phân Ưu


Phân Ưu


Wednesday, November 25, 2015

Tạ Ơn

Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving Day)

Trân trọng kính mời quý Thầy Cô, quý Anh Chị Đồng Môn 
và Thân Hữu thưởng thức ba bài thơ:
- Nhớ Mùa Tạ Ơn của chị Kim Oanh
- Tạ Ơn Trời, Tạ Ơn Đời của chị Hoàng Thanh Phước
- Tạ Ơn của chị Thu Tâm
Kính mời

 
 Xin click vào các bài thơ để xem




Sunday, November 22, 2015

Tinh Thầy Trò

Kính mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị Đồng Môn
thưởng thức bài thơ TÌNH THẦY TRÒ của thầy Lê Ngọc Thiều
Trân trọng kính mời

Click vào bài thơ để xem rõ hơn

Nhớ Ơn Thầy

Kính mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị Đồng Môn
thưởng thức bài thơ NHỚ ƠN THẦY của chị Hoàng Thanh Phước
Trân trọng kính mời

Click vào bài thơ để xem rõ hơn

Saturday, November 21, 2015

Gói Quà Bất Ngờ

LAN MAN QUANH GÓI QUÀ BẤT NGỜ
   
Tạp Bút
MANG VIÊN LONG

                        alt
           Mang Viên Long (áo trắng - ở giữa) & học trò Hòa Vinh năm xưa...
                               Ảnh chụp năm 2008 tại nhà một học trò cũ
        Tôi rời bục giảng đến hôm nay đã gần bốn mươi năm, giấc mơ trở thành “người Thầy” của thời tuổi trẻ bền bỉ nuôi dưỡng, tôi chỉ thực hiện được mười hai năm! Sau năm 1978, tôi không còn được gần gũi tuổi học trò hồn nhiên và niềm vui một đời đã chọn nữa. Hoàn cảnh đã làm xáo trộn mọi đời sống sau biến cố 75, để được “an bài” theo một sắp xếp mới…Tôi trở về quê nhà với nhiều nghề lao động đơn giản cho cơm áo trong buổi giao thời vô vàn khó khăn!

        Thời gian mười hai năm dạy học có lẽ không dài, so với thời gian sống của một đời người; nhưng diễm phúc thay - thời gian được gần gũi học trò tuy ngắn ngủi, nhưng tôi cũng đã có nhiểu kỷ niêm đẹp với học trò và đồng nghiệp, cho cả một đời người sau nầy…

                        alt
              Mang Viên Long (thứ hai - từ phải) & thăm nhà một học trò cũ...

        Trong suốt nhiều năm trở về quê bươn chải kiếm sống, tôi vẫn thường nhận được nhiều thư (và điện thoại) thăm hỏi, bày tỏ tình thương yêu, và cả sự chia sẻ vật chất của những người học trò nhỏ năm xưa - có người đã lưu lạc tận bên kia Thái Bình Dương!

         Những người học trò nhỏ ấy - hôm nay, đã trưởng thành; có người rất thành đạt, nhiều người đã là “ông bà nội - ngoại” của hai ba đứa cháu - nhưng tất cả đều đã dành cho tôi một tình cảm thương kính rất đặc biệt, khi tôi có dịp trở lại Tuy Hòa - Phú Yên để ghé thăm! Khi bất ngờ, nhận được nhiều cuộc điện thoại giải bày tâm sự rất chân tình - nhất là nhân những ngày Tết, hay ngày 20 tháng 11…

         Có những người học trò cũ dầu đã được nghe lời tự giới thiệu họ tên, nhắc lại vài kỷ niệm của năm học; nhưng tôi thật sự khó “hình dung” đầy đủ về họ nhất là khi “gặp lại” lần đầu! Thời gian hơn bốn mươi năm quay vòng trong bao nổi lo toan, tuổi đời chồng chất - tôi thật sự cảm thấy trí nhớ cũng đã bị hao mòn theo năm tháng ưu phiền!

          Để tự an ủi, tôi đã viết một số truyện ngắn, kể về những “cô - cậu học trò ngày cũ & trường lớp”, ghi chép vài tạp bút đánh dấu một thời kỳ, và những kỷ niêm khó quên…

          Nhớ lại, năm trường THPT Nguyễn Huệ tổ chức kỷ niệm 50 xây dựng, nhằm ngày 20 th 11 (2002), nhà trường đã gởi Thiệp mời Thầy Cô cũ đã tản mát nhiều nơi về tham dự - nhưng vì hoàn cảnh chưa thuận tiện để có mặt, tôi chỉ gởi một bài thơ cho nhà trường (cho dầu tôi rất ít khi “làm thơ” như thế), để thay lời cám ơn & xin lỗi…

          Tôi nhớ bài thơ ấy như thế nầy:

               “ (…)Trong cuộc đời có đôi điều đáng nhớ
                        Và đôi điều rất sâu đậm, khó quên
                        Điều đáng nhớ: Đám học trò yêu cũ
                        Kỷ niệm hồn nhiên đằm thắm, khó quên


                         Tuổi xế chiều nỗi nhớ thương càng đậm
                         Sự cách chia - kỷ niệm, cứ hằn lên
                         Thầy vẫn thế, cuộc đời vui thầm lặng
                         Khi xót xa nhung nhớ cũng lênh đênh

                          Mỗi tin biết các em đều khôn lớn
                          Đứa làm quan. đứa bác sĩ - kỷ sư
                          Đứa cày ruộng, bán buôn đầu phố chợ
                          Lòng vẫn tin, cuộc sống bước dần lên

                           Niềm an ủi lớn lao nghề dạy học
                           Là học trò vượt khó, hướng tương lai
                          Khi biết được Yêu Thương là lẽ sống
                          Lòng bao dung đâu nệ đến đường dài

                           Thôi vậy nhé - hẹn nhau mùa Hội Mới
                           Chữ Yêu Thương viết mãi cũng không cùng…”

              alt
             Nhóm nữ sinh Nguyễn Huệ (lớp hướng dẫn) - 
ảnh chụp năm 1971 trong dịp trại hè

              Nhờ những người học trò năm xưa ấy nhắc nhở, tôi đã có dịp “sống lại” một thời thanh xuân nhiều ước mơ ở Tuy Hòa, nhân ngày 20 tháng 11…Năm nay, thật bất ngờ - khi tôi thấy người bưu tá khệ nệ ôm gói quà từ xe vào nhà tôi: “Mời Thầy ký nhận bưu kiện bảo đảm phát nhanh”. Tôi nhìn ngay phần người gởi: A! là của cô bé “nỗi buồn hoa Phượng” ngày nào ở Đông Phước đây!

              Tôi đã đặt cho cô học trò có tên Xuân ấy cái “nick name” là “nỗi buồn Hoa Phượng”, bởi vì Xuân hát bài nầy rất hay! Giọng hát hao hao ca sĩ Thanh Tuyền ngày ấy! Cả lớp đều nức nở khen, và chỉ yêu cầu Xuân hát mỗi bài nầy trong giờ sinh hoạt lớp vào dịp gần kề mùa nghỉ hè. Tôi “mê” bài hát nầy cũng nhờ Xuân hát tặng: Đó là một kỷ niệm đẹp của một thời “gõ đầu trẻ” của tôi…Xuân tìm số điện thoại của tôi trên internet, đã gọi thăm tôi vài tuần trước - nghĩa là sau hơn 40 năm. Xuân cho biết sẽ cùng chồng và các bạn ghé thăm tôi “một ngày gần đây” nên hỏi xin địa chỉ! Người chưa thấy, mà “gói quà kềnh càng” đã “chạy” vào nhà rồi!

alt 
Ba chị em của Xuân "nỗi buồn hoa Phượng" (bên phải/hàng sau)

                Đứa cháu ngoại tôi hớn hở mở gói quà ra: 1.Hộp bánh Dr You Diget - 2. Bì bột ngũ cốc bổ dưỡng (dành cho người Trung - Cao tuổi) Seamild - 3. Hộp Café G7 - 4. Ký rim gừng (tự làm) - 5. Ký Mực khô đã chế biến cán mỏng.

               Tôi phone cho Xuân ngay: “A lô! Chưa đến Tết sao em có rim gừng sớm quá vậy?”. Sau tiếng cười dòn: “Chào Thầy! Đứa cháu nhà bên làm giúp đó, Thầy!” - “Lúc nầy, đang vào mùa Đông, buổi sáng pha bình trà, nhâm nhi với mức gừng thì tuyệt lắm!” - Lại nghe tiếng cười: “Dạ! Thầy cứ dùng, hết em gởi thêm…” - “Trời ơi! cả ký lô, đến Tết vẫn còn mà, em? Có phải “quà 20 tháng 11” không? Từ nay, em không nên gởi “kềnh càng” quá vậy - rất mệt! Chỉ cần một lạng trà, hay một hộp cafe là quý rồi! Nhé? Thầy gởi lời cảm ơn và chúc gia đình em vui vẻ...!”.

               Gói quà của một tấm lòng sau hơn 40 năm ấy - đã cho tôi nhiều ngày sau đó, cảm thấy đời tôi - vẫn còn có nhiều diễm phúc! Ai đã nói nghề dạy học là một nghề bạc bẽo, nhưng riêng tôi - đó là một nghề vui vẻ!

               Xin được gởi lời thăm tất cả các em nơi “trang nhà” nầy, nhân ngày Nhà Giáo VN - và gởi lời chúc lành đến gia đình - các em nhé! Hẹn một ngày hội ngộ…Are You all right?

alt 
Mang Viên Long bên tượng đài Quang Trung trong sân trường Nguyễn Huệ
Tuy Hòa - ảnh chụp năm 74.
*Tặng tất cả học sinh cũ Tuy Hòa - Phú Yên một thời…

Quê nhà, ngày trung tuần tháng 11 năm 2014

MANG VIÊN LONG 

Wednesday, November 18, 2015

Monday, November 16, 2015

Tấm Chân Tình

TẤM CHÂN TÌNH

Anh chị Hòa và anh chị Dũng "Tấm Chân Tình"
(Xin click vào tất cả hình trong bài để xem rõ hơn)

Anh Trần Hữu An tin cho biết anh chị Trần Hòa -  Mỹ Lệ từ Houston, Texas sẽ đến San Jose thăm người nhà và bạn bè vào một ngày không xa, chúng tôi dõi mắt trông chờ...

Sáng Thứ Năm ngày 05-11-2015, lúc 9:00am anh Hòa phone cho biết đã đến San Jose tối hôm trước. Anh chị ở lại chơi đến sáng Thứ Hai và mời đi ăn sáng nhưng chúng tôi xin kiếu vì đã ăn rồi. Anh Hòa nói sẽ gọi lại cho địa chỉ và hẹn gặp chúng tôi vào chiều hôm nay.

Chụp hình kỷ niệm

Lúc 1:30pm, anh Hòa phone lại mời dùng cơm chiều thân mật vào lúc 6:00pm tại nhà hàng Phú Lâm, chúng tôi đã nhận lời.

Vì kẹt xe nên đến trễ 10 phút, người thân và bạn bè của anh chị Hòa đã có mặt đầy đủ, chúng tôi mắc cỡ quá nên tươi cười chào hỏi rối rít và xin lỗi. Trước lạ sau quen, cũng là đồng hương Phú Yên cả nên dễ dàng hội nhập, thân thiện.

Cơm tối tại nhà hàng Phú Lâm

Anh Hòa nói chuyện rất vui, khôi hài ý nhị, chị Hòa nhu mì ít nói nhưng trên môi luôn nở nụ cười tươi như hoa. Tôi nói: "anh Hòa nói chyện có duyên quá, thảo nào ngày xưa chị Mỹ Lệ chấp nhận lời cầu hôn của anh cũng vì khoa ăn nói này đây!".

Tôi nghe anh Hòa nhắc tới nhắc lui nhiều lần về người ngồi kế bên là anh Dũng (anh Dũng hiện đang cư ngụ tại thành phố Santa Cruz, cách San Jose 30 phút lái xe): "ngày xưa khi mới chân ướt chân ráo đến định cư tại xứ Cờ Hoa này anh Dũng đã cưu mang Hòa", anh ôm vai, bá cổ anh Dũng ra chiều thân thương lắm. 

Cơm trưa tại nhà hàng Thiên Long

Anh nói tiếp: "Đây là vị ân nhân của Hòa, ngày hôm nay Hòa được như thế này cũng nhờ anh Dũng tận tình giúp đỡ, Hòa ghi nhớ mãi không bao giờ quên công ơn này".

Đây là tấm chân tình của hai người bạn. Tôi thấy đôi mắt anh Dũng long lanh ngấn lệ làm cho chúng tôi bùi ngùi xúc động theo. Thế mới biết "niềm vui qua mau, nỗi đau nhớ đời". Có điều cũng hơi nghịch lý, tại sao những kỷ niệm thuở hàn vi cơ cực nhất lại khắc sâu, đậm nét trong tâm tưởng của mỗi người chúng ta, nhất là người Việt Nam nói chung và người dân Phú Yên hiền hòa, chất phát nói riêng.

"Chả cá Lã Vọng" 

Chúng tôi rất ngưỡng mộ và thán phục nghĩa cử cao đẹp, tình cảm thắm thiết của hai người bạn. Anh Hòa quả thật là người biết "trọng nghĩa, tri ân".

Anh chị Hòa là khách của San Jose nhưng hơi xộp không những dành làm chủ xị mà còn gọi nguyên một bàn tiệc cưới, thêm một con tôm hùm "to đùng". Có lẽ quá vui vì lâu ngày mới được gặp nhau nên chuyện trò "nổ như bắp rang", cũng may nhà hàng ngày thường không đông khách lắm nên chúng tôi tha hồ "oanh kích tự do".

Ngũ phu nhân chụp hình kỷ niệm

Câu chuyện còn đang hấp dẫn nhưng đã đến giờ nhà hàng đóng cửa nên đành tạm biệt chia tay, chúng tôi mời anh chị Hòa và các anh chị trong bàn gặp lại nhau vào lúc 11:30 am Chủ Nhật tại nhà hàng Thiên Long.

Nhà hàng Thiên Long ở San Jose nổi tiếng với món "chả cá Lã Vọng". Tôi hớn hở như mở cờ trong dạ, chắc nẫm lần này mình được làm "chủ xị", đang ăn nửa chừng anh Nhượng đến quầy xí phần trả tiền nhưng thật không ngờ đã có người nhanh chân hơn. 

Bịn rịn chia tay

Anh Nhượng thất vọng quay về bàn nói nhỏ" ai đã trả tiền rồi vậy?.  Chúng tôi mời quý vị mà!". Cô Dư, người cô họ cùng quê ở Sông Cầu với anh Hòa cười cười nói: "ai mà nhanh tay quá vậy ta, từ nãy giờ có thấy ai trong bàn đứng lên đâu...". Cuối cùng chúng tôi "find out" ra chính cô Dư đã dặn trả tiền khi mới vào tiệm. Chúng tôi "quê một cục".

Thua keo này, bày keo khác, anh Nhượng nói :"tối nay mời các anh chị đi "hát cho nhau nghe" ở vũ trường Milano. Mọi người vui vẻ OK, hẹn gặp nhau lúc 8:00 pm.

Lưu luyến - hẹn tái ngộ năm sau

Anh chị Hòa bận "chạy show" nào đi dự sinh nhật của cháu, nào bà con, bạn bè "bắt cóc" mãi đến gần 10 giờ đêm anh Hòa mới gọi lại cho biết đã về đến nhà. Lúc đó ngoài trời đang mưa gió, lạnh lẽo nên "chuyện vũ trường" đành gác lại năm sau.

Thời gian 5 ngày tại San Jose trôi qua quá nhanh, anh chị Hòa phải từ giã bạn hiền, người thân để đến nơi khác, chúng tôi hân hạnh được gặp anh chị Hòa hai lần nhưng rất quí mến anh chị và lưu lại cho nhau những kỷ niệm êm đẹp. Anh Hòa tâm sự: "bạn bè nhiều quá, gặp chưa hết, hẹn năm sau bay qua nữa".

Chúng tôi đón chờ!...

San Jose, ngày 15 tháng 11 năm 2015
Hoàng Thanh Phước








Mời click vào link Tấm Chân Tình (chữ đỏ) để xem hình

Friday, November 13, 2015

Ở Đợ

             
    Thầy Hiệu Trưởng Nguyễn Đức Giang

Ở ĐỢ

Thời gian đầu hội nhập


Sau một thời gian ngắn viếng thăm Đan Mạch, chú em tôi  phát biểu: Em cứ tưởng, vì thấy hành động thô bạo của người Viking trong phim ảnh trước đây mà người ta thường dùng nhóm chữ "tiếng Đan Mạch" để chỉ những lời nói chửi thề, thô tục. Té ra không phải rứa, người Đan hiền hòa, bặt thiệp nhưng không hiểu vì sao khi gặp nhau cứ trẽ ra (bày ra, phô ra có ý khoe khoang) "Cu đâu, cu đâu...? Cu đây, cu đây,,,!".

Lời chào hỏi của người Đan :

- Goddav: ........hello , hi (tiếng Anh) . tiếng chào khi gặp nhau bất cứ lúc nào. Phát âm theo âm Việt, nghe tương tợ "cu đâu".

- Goddag :..........good morning hay good afternoon, phát âm :"cu đây".

Vần "g" phát âm như "K" hay "C", nếu nó bắt đầu một từ.

Còn vần "a" thì quá rắc rối, ông thầy cho biết có tám cách phát âm khác nhau, tùy theo nó đi kèm với phụ âm nào trước hay sau nó.
Cách phát âm tiếng Đan hơi rắc rối, không theo một qui luật nào hết. Tiếng Pháp có vần, tiếng Anh có phiên âm quốc tế có thể giúp mình cách đọc. Tiếng Đan viết một đường, đọc một lối.

Lâu đài Egeskov
Click vào hình để xem lớn
(Hình trong bài lấy từ Internet) 

Xấp xỉ năm chục mới bắt đầu học a,b,c...mình có cảm tưởng như được trẻ lại. Vui thay ! Học ít nhiều gì cũng phải hành mà việc cần thiết nhất là "dĩ thực vi tiên". Đi siêu thị mua vật dụng cần thiết hay thực phẩm thường trả bằng những tờ giấy bạc có mệnh giá lớn. Vì có khi không nghe kịp người bán hàng nói số tiền phải trả. Tiếng Đan giống như tiếng Đức, nói số đơn vị trước số hàng chục. Đưa tờ bạc lớn, được thối lại, chắc ăn, khỏi nói năng gì hết. 

Lần đầu tiên ra quân mà không theo một người đã thông thạo chợ búa, tôi muốn mua tiêu. Không biết tiêu để chỗ nào trong khu vực bán gia vị. Tôi hỏi một nhân viên, tiêu ở đâu. Anh ta trả lời : ở tiệm bán thuốc hút. Tôi ngạc nhiên cãi lại: trong siêu thị, tiêu làm sao lại bán trong tiệm thuốc. 

Người nói có, kẻ nói không, mà không thiệt. Tôi mượn cây bút nguyên tử của anh ta, viết trên bàn tay chữ PEBER. Anh nhân viên siêu thị cười và đọc "pju-ơ". Té ra mình đọc sai làm anh ấy hiểu tiêu ra ống vố (pibe=pipe). Trời đất, pi-bơ rành rành mà đọc pju.ơ !

Công viên Legoland

Nhiều nhóm thuyền nhân có người không biết đọc hay viết tiếng Việt. Họ chỉ cần học năm bảy tiếng Đan cần thiết. Đầu tháng vào ngân hàng lảnh tiền trợ cấp chỉ cần nói "ti hí" (det hele=the whole - "d" phát âm gần như "t"). ý muốn nói có tiền bao nhiêu trong sổ ngân hàng, lãnh hết. Anh nhân viên phát tiền có óc khôi hài, đưa ra 25 xu và tờ giấy cho khách hàng ký nhận. Còn sớm, hôm sau tiền trợ cấp mới được chuyển vào sổ băng.

Lớp tôi, một nhóm gồm 8 người có trình độ học vấn tương đối ngang nhau nên không mấy trở ngại cho mấy ông/bà thầy. Tôi cùng đứa con trai đầu lòng chung một lớp. Nó vào Đại Hoc Khoa Học Sài Gòn từ năm 1974 đến 1982 mà chẳng có mảnh bằng cầm tay. Có ra trường cũng chẳng có việc làm vì lý lịch xấu, chuyển từ khoa này qua khoa khác chỉ cốt giữ cái hộ khẩu ở Sài Gòn đã có từ trước 1975 cho đến khi bị trục xuất khỏi đại học. Điều này có nghĩa là mất hộ khẩu, mất sổ gạo!

Cày bừa với chữ nghĩa ở tuổi 50 mới thấy trí nhớ bắt đầu mòn mỏi. Tôi dùng thường xuyên hai bộ tự điển: Đan-Pháp, Pháp-Đan và Đan-Anh Anh-Đan để hiểu tiếng Đan qua trung gian tự điển Anh-Việt và Pháp-Việt, khi cần. Đọc tin tức hằng ngày trên trang TV-text, khi gặp một chữ mới cần tra tự điển, tôi dùng bút chì chấm một chấm nhỏ phía trước.Và trước một số chữ đôi khi có ba bốn chấm. 

Cách học ngoại ngữ của tôi là cách học tiêu cực. Nhưng ngoài cách đó ra không còn cách nào khác hơn để tranh thủ thời gian. Biết những chữ có vẻ "trí thức", nào là dân chủ, độc tài, nào là đa đảng, độc đảng, nào là tự do, nhân quyền...nhưng đôi khi không biết gọi tên những vật dụng quanh mình.

Lâu đài Kronborg

Những năm đầu thập niên 80 thế kỷ 20 nơi thành phố tôi ở, nếu nói đến người tị nạn thì chỉ có người Việt Nam. Tại một số trường Đan Mạch đã xuất hiện lác đác những học sinh tóc đen. Vì nhu cầu phổ biến thông tin cho quần chúng về một nhóm người đến từ Viễn Đông xa xôi được gọi là "thuyền nhân", một số chúng tôi đựợc mời đến các trường nói chuyện với học sinh, giáo chức và đôi khi có phụ huynh. 

Nói chuyện mà mỏi tay, đôi khi bí phải dùng body language, hay chêm vài tiếng Anh mình biết. Về sau, tôi có dịp nói chuyện với những hội đoàn, tổ chức quần chúng. Qua đó, tôi nhận thấy ngưới Đan hay nói chung là người Bắc Âu chống Mỹ trong thời gian chiến tranh Việt Nam, chỉ vì bênh vực kẻ yếu. 

Họ không hiểu, hay không am hiểu tường tận khúc mắc của cuộc chiến. Hoặc nói như một giáo sư sử học của đại học Odense: thiên tả là mốt thời thượng của một số trí thức sau đệ nhị thế chiến. Vì vậy mà thông thường câu hỏi được đặt ra là: tại sao người Việt Nam liều mạng bỏ nước ra đi sau ngày thống nhất đất nước?

Tôi ít khi trả lời thẳng câu hỏi mà tùy theo cử tọa mà đặt ra những câu hỏi để tự họ trả lời. Chẳng hạn :


Cầu Oresund

- Đan Mạch có bao nhiêu đảng phái sinh hoạt trong Quốc Hội ? Những câu hỏi kế tiếp dẫn học sinh đến thực trạng là phụ huynh các em đều có tham gia đảng phái trong hai liên minh thay nhau cầm quyền: Khối Đỏ hay Cánh Tả và Khối Xanh hay Cánh Hữu. Tôi cho biết sự khác biệt là ở Việt Nam chỉ có một đảng cầm quyền. Và hiến pháp qui định chỉ đảng ấy lãnh đạo đất nước trên 80 triệu dân.

- Giá như ông hiệu trưởng trường này là thành viên của một đảng trong Liên Minh Cánh Hữu cầm quyền. Khi chính quyền vào tay Cánh Tả, chuyện gì xảy ra cho chính hiệu trưởng và con cái của ông? Học sinh và ông hiệu trưởng cùng trả lời: Chẳng có gì xảy ra. Tôi cho họ biết, sau ngày được gọi là "giải phóng" Miền Nam, tôi bị bắt đi tù sáu năm chỉ vì đã giữ một chúc vụ khiêm nhường trong ngành giáo dục. 

Con cái bị phân biệt đối xử ở học đường cũng như ngoài xã hội. Cụ thể, một đứa con tôi thi đậu vào đại học tại một thành phố khác, nhưng chính quyền địa phương không cho cắt hộc khẩu. Điều này có nghĩa bị giam lỏng một nơi, chỉ vì lý lịch của cha mình.

Vào một buổi nói chuyện với một hội đoàn, người trên bàn chủ tọa và thuyết trình đã nói nhỏ với tôi: có một cử tọa là đảng viên cộng sản. Ý người này chắc muốn nhắc chừng tôi dè dặc trong lời tố cọng. Tôi đặt vấn đề về nội dung tấm biển ngữ được treo khắp nơi trong nước :" Yêu nước là yêu xã hội chủ nghĩa". 


Bức tượng Nàng Tiên Cá 

Lý luận ngược lại, không yêu xã hội chủ nghĩa là không  yêu nước. Mà không yêu nước là phản động. Vì vậy mà trong nhà tù cộng sản với mỹ từ "trại cải tạo" (genopdragelse kamp = reeducation camp) có quân nhân, có công chức, có thành viên của những đảng phái không phải đảng Cộng Sản, có người nhà giau. 

Giàu có cũng là trọng tội trong con mắt của chính quyền mới vân vân...và vân vân....Và để kết luận, tôi yêu cầu họ tự tìm lấy câu trả lời cho câu hỏi : Tại sao sau khi đất nước thống nhất, người Việt Nam liều chết ra đi và hiện diện khắp các nước tự do trên thế giới, trong đó có Đan Mạch.

 Vào nghề "ở đợ

Bà thanh tra Đặng Hữu Mô của Sở Học Chánh Nha Trang/Khánh Hòa sang Bỉ đoàn tụ với con, viết thư thăm tôi, trong thư đó có đoạn : "...đọc thư anh mà tôi không cầm được nước mắt. Người ta ra nước ngoài thành ông nọ bà kia, sao ông chef của tôi mà ra nông nổi này? ....." Trong thư trả lời cho bà Mô về câu hỏi đang làm gì. Tôi nói đùa: Giữ Em. Bà Mô nghĩ rằng tôi giúp việc cho một gia đình nào đó có con dại, không ai trông nom khi đi làm nên thuê tôi ở đợ như cách ngày xưa ở Việt Nam mình.

Sau 18 tháng học sinh ngữ theo luật định cho người tị nạn hay di dân hợp pháp, tôi trình bày với ông hiệu trưởng trường sinh ngữ dành cho người tị nạn Andreas Kam, tôi muốn học tiếp tại một trưởng Cao Đẳng hay Đại Học. Tôi học, không phải học cho mình mà cho con cháu của tôi, cho dồng hương của tôi. 

Old Town Aarhus

Họ thấy một ông già còn cặm cụi đi học, như một tấm gương để noi theo. Andreas Kam có tuổi cùng con Giáp với tôi nhưng sau một giáp. Ông ấy biết tôi nguyên là giáo chức nên khi nói chuyện thường gọi tôi là đồng nghiệp. Andreas góp ý. Ở Đan Mạch luôn luôn có cơ hội cho người mọi lứa tuổi muốn trau dồi kiến thức hay nghề nghiệp. 

Khác với Việt Nam mà anh đã cho tôi biết, sinh viên tốt nghiệp một số ngành chuyên môn được chính phủ bổ dụng ngay. Học để có một văn bằng hay nghề nghiệp bất cứ ngành nào, đòi hỏi thời gian tối thiểu bốn năm. 

Học xong, vác đơn đi xin việc, nhiều khi một chống với năm bảy hay mười người, Giá như anh là một trưởng cơ quan hay chủ một hãng xưởng, anh sẽ chọn một người trẻ tuổi năng động hay một ông giả ? Để tôi sắp xếp cho anh học thêm một khóa "overbygning" ba tháng. Chữ "bygning" do động từ bygge= xây dựng (build, construct) mà ra. 

Tôi nghĩ đến một lớp huấn luyện ngắn hạn phụ hồ, phụ cháo gì đây. Thấy sự ngạc nhiên hiện trên nét mặt của tôi, Andreas giải thích, đây là lớp tiếng Đan cao hơn một chút dành cho những người trẻ muốn học tiếp.

Ở đời có khi hay không bằng hên. Trong số thuyền nhân, có vài "thuyền nhân tí hon", những trẻ em được cha mẹ gởi vượt biên theo người thân. Lẽ ra các em ở với gia đình thân nhân sau khi định cư. Nhưng có sự hiểu lầm, bên Việt Nam tưởng rằng thân nhân ở Đan Mạch nuôi các em vì có lợi về tiền bạc. Sự hiểu lầm này dẫn đến việc thân nhân ở Đan Mạch không muốn làm giám hộ và bảo trợ cho các em. 

Hội Đồng Tị Nạn giải quyết bằng cách tìm gia đình người Đan bảo trợ. Ở một đôi năm trong gia đình người Đan các em thành lạc lỏng. Đan chưa thành Đan mà Việt thì mất dần gốc Việt. Gia đình gởi thư cho các em qua địa chỉ Hội Đồng Tị Nạn. 


Vườn Tivoli

Văn phòng Hội Đồng cử thông dịch đưa thư đến nhà đọc cho các em nghe. Rồi chính người thông dịch lấy ý kiến các em để trả cho gia đình. Khi ra đi có em còn nhỏ, chút ít vốn liếng Việt ngữ bỏ dọc đường dọc sá hết rồi. Gia đình ở Việt Nam rất băn khoăn không rõ hoàn cảnh của con mình ở Đan Mạch ra sao nên rất lo.

Đầu tháng tư năm 1985, ông chủ tịch Hội Đồng Tị Nạn gọi điện thoại  mời tôi đến gặp, cho biết có ba trẻ em không có thân nhân (unaccompanied children) mới đến từ trại tị nạn. Hội Đồng Tị Nạn sẽ bàn với chính quyền địa phương về dự án thành lập một Nhà Việt Nam (Vietnamesisk Hus=Vienamese House) cho 5 em nhỏ. Ba đứa mới đến và hai đứa đang ở nhà người Đan. Ông hỏi tôi có muốn làm việc với dự án này không. 

Mừng quá đi chớ ! Mới ngoài 50, chẳng lẽ ăn trợ cấp xã hội suốt đời, kiếm đâu ra một việc làm với khả năng ngôn ngữ còn hạn chế, tôi tán thành ngay. Không đầy một tháng sau, dự án thành hình và bắt đầu hoạt động vào ngày 1-5-1985 với một đội ngũ nhân viên 5 người rưỡi, 5 người toàn thì và một người bán thì, hai người Việt và ba người rưởi Đan. Tôi bắt đầu vào nghề Giữ Em hay Ở Đợ từ đó.

Mục đích của Nhà Việt Nam là tạo cho các em một không khí gia đình. Nhân viên đóng vai làm cha lam mẹ, hướng dẫn các em  mọi sinh hoạt gia đình cũng như việc học hành. Phương thức này sẽ tạo  điều kiện thuận lợi cho các em hội nhập qua hướng dẫn của nhân viên người Đan, đồng thời các em giữ được bản sắc, gốc rể của mình qua các nhà giáo Việt Nam.

Điều đáng ngạc nhiên với riêng tôi là sau cuộc phỏng vấn, họ báo ngay tôi được tuyển dụng. Đồng thời họ cho tôi biết, một cơ quan phải có người làm trưởng. Đây cũng là cơ quan nhưng quá nhỏ, nên nhân viên được tuyển dụng theo diện pædagog (pedagogy), riêng tôi được tuyển primair pædagog (primary pedagogy). 


Cung điện Amalienborg

Những người Đan nằm trong nghiệp đoàn liên hệ, hai người Việt nằm trong nghiệp đoàn cố vấn xã hội. Tuy làm việc như tất cả các nhân viên khác, tôi còn có trách nhiệm quản lý ngân khoản hàng năm của Nhà Việt Nam, gồm tiền thuê nhà, điện nước, bảo hiểm, tiền ăn, chi phí văn phòng, du lịch ... Thêm chữ "Primair" đó, tôi có một khoản phụ cấp hơn 200 USD/tháng, cũng trưởng nhưng trưởng nho nhỏ.

Tôi thật sự ái ngại. Những người Đan được đào tạo chuyên ngành chính qui và họ lại là người bản xứ. Hai người Việt chúng tôi được hưởng trường hợp miển trừ, chỉ nộp bản sao bằng Đại Học Sư Phạm với bản dịch. Có trở ngại gì cho việc điều hành dự án 5 năm này không. Để trấn an tôi, họ (trưởng phòng nhân viên thành phố và chủ tịch Hội Đồng Tỵ Nạn) cho biết  đã nghiên cứu hồ sơ những người được tuyển và có lý do để chọn tôi vào nhệm vụ này.

Tâm lý trâu buộc ghét trâu ăn ở đâu cũng có. Sau vài ba năm, một nam nhân viên mới được tuyển dụng thay thế một đồng nghiệp xin thôi việc. Thể thức tuyển người của Đan Mạch rất hay. Thành phố ra cáo thị tuyển người, nhưng cơ quan sử dụng xét đơn và lựa chọn. 

Để thay thế một người, chúng tôi xét 9 đơn xin việc rồi chọn ra ba người để phỏng vấn. Qua phỏng vấn chúng tôi chọn một người rồi cung cấp nhửng dữ kiện cần thiết cho thành phố ra quyết định tuyển dụng.

Một thời gian sau, trong buổi họp hàng tháng, anh đồng nghiệp mới đặt vấn đề. Tại sao trách nhiệm như nhau mà ông Giang lại có thêm một khoản phụ cấp. Bàn qua bàn lại một hồi, họ đi đến một đồng thuận là chia khoản phụ cấp của tôi ra 5 phần rưỡi, mỗi người nhận một phần. Tôi phát biểu, phụ cấp cũng nằm trong tổng số tiền lương, và tôi phải đóng thuế lương bổng. 


Pháo đài Hammershus

Tôi không đồng ý chia lương của mình cho ai. Nếu anh chị em có thắc mắc điều gì thì ghi vào biên bản buổi họp và yêu cầu thành phố giải quyết, chẳng hạn bỏ cái PRIMAIR của tôi. Không PRIMAIR thì không còn phụ cấp, và chúng ta ngang nhau về công việc cũng như về lương bổng. Trưởng phòng nhân viên thành phố yêu cầu Nhà Việt Nam triệu tập một buổi họp.

- Mấy năm nay, ông Giang làm việc có gì sai phạm?

- Không có gì.

- Ai tổng kết chi tiêu hàng tháng để bao cáo cho thành phố hay ký giấy thanh toán những khoản chi cố định?

- Ông Giang.

- Ai tổng kết giờ làm việc sau 19 giờ ngày thường, thứ bảy chủ nhật hay ngày lễ để anh chị em hưởng giờ phụ trội?

- Ông Giang.

Sau đôi ba câu hỏi và trả lời, ông trưởng phòng nhân viên nói, không có một cơ quan, một hội đoàn, một tổ chức nào mà chẳng có người chịu trách nhiệm chung. Nhà Việt Nam mấy năm nay chạy đều, cứ vậy mà tiếp tuc.

Tôi hỏi : cậu làm bao nhiêu lần rồi ? - Mới ăn chứ chưa làm ! Riêng tôi đang khổ sở với món gà kho trứng. Khi mới đến Dan Mạch, còn ở chung tại khu vực tạm trú tôi quan sát được món thịt gà kho trứng. Hai chúng tôi đều ở trong tình trạng gà trống nuôi con tại chỗ, vợ còn ở Việt Nam. Sau một thời gian ở chung, hai đứa con trai chuyển qua thủ đô học đại học. Tôi tự lực cánh sinh. 

Một hôm tôi mua hai con gà giá rẻ, chặt ra từng miếng. Nhớ lại cách làm đã quan sát trước đây, ướp mắm muối tiêu hành với ít bột cà-ri, thêm 10 cái trứng gà luộc, kho một soong lớn. Dự tính kho một lần ăn được nhiều ngày. Ăn lần thứ nhất, lần thứ hai còn ngon, qua ngày thứ ba đã thấy ngán khi ngửi mùi hâm soong gà. Bỏ thì thương mà sương thì nặng, ráng hâm đi hâm lại mà ăn hết soong gà cho khỏi phí của trời, hâm đến nỗi lòng trắng nhăn lại và dai như cao su.

Hai chúng tôi tìm cách học hỏi nấu ăn với các bà nội trợ quen biết và nhờ đó mà trưởng thành dần trong khói lửa! Trù tính 5 năm cho dự án Nhà Việt Nam nhưng hơn bốn năm phải giải thể, vi các em bảo lãnh được gia đình sang đoàn tụ.

Tầu gỗ Frigate Jylland

Sau 8 tháng hưởng trợ cấp thất nghiệp lại có một đợt 12 đứa vừa trẻ em vừa tuổi "teen" không có thân nhân, từ một trại tị nạn ở Thái Lan sang, hai chúng tôi lại được tuyển dụng. Lần này mô thức tổ chức có khác. Tùy theo tuổi tác và liên hệ gia đình, các em được chia thành bốn nhóm. Một nhóm ở với gia đình đôi vợ chồng trẻ có hai con mà người vợ được tuyển dụng. Ba nhóm kia ở trong ba ngôi nhà sinh hoạt giống như Nhà Việt Nam nhưng tầm cỡ nhỏ hơn.

Một ngày nọ, gặp ông thầy cũ tại trường sinh ngữ, vừa bắt tay ông vừa nói : Mừng anh có một việc làm thoải mái. Sống lâu ra lão làng. Tôi không còn trực tiếp làm việc với các em ra đi một mình, lần này làm điều hợp viên cho bốn nhà. Hằng ngày đi quanh thăm viếng, ghi nhận sinh hoạt của mỗi nhà, góp ý kiến với những người có trách nhiệm nếu cẩn ...để cuối tuần báo cáo lại cho cố vấn xã hội của Hội Đồng Tị Nạn.

Ngoài cái nhãn PRIMAIR vẫn giữ, tôi còn được trả tiền xăng nhớt chạy quanh. Vẫn còn trong hạng ngạch Ở ĐỢ, nhưng được thăng lên Ở ĐỢ CẤP CAO!

NDG