Chuyện xa xưa thì như vậy, bây giờ xin nói đến chuyện gần, gần ngay trước mắt.
Đó là chuyện của ông Donald J. Trump, tổng thống thứ 47 của Hoa Kỳ. Người mà cả trong lẫn ngoài nước đều có rất nhiều người e dè và tìm cách nói xấu hoặc nguyền rủa, bằng tất cả lập luận, được lập đi lập lại (nhai lại) theo một chiều, bất kể đúng hay sai, có lợi hay bất lợi cho Hoa Kỳ...
Nếu ông Trump có khẩu hiệu "Làm Nước Mỹ Vĩ Đại Trở Lại - Make America Great Again - MAGA", thì Đảng Lừa cũng có khẩu hiệu "Luôn Luôn Nói Xấu Trump - Bad-Mouth About Trump Always - BATA".
Điều này khiến chúng ta nhớ đến khẩu hiệu của Cộng sản Việt Nam là "Thà Mất Nước Hơn Mất Đảng".
Nơi đây, chúng tôi xin đứng ở một vị trí khác, vị trí của người đã từng cầm súng và thua cuộc, đã từng phải dứt áo, lìa bỏ quê hương, chọn Hoa Kỳ làm quê hương thứ hai ... để nghĩ về chính sách hiện nay của Hoa Kỳ, qua những lời tuyên bố "nảy lửa" của ông Donald Trump.
oOo
Cò người đã dẫn chứng một câu thành ngữ, rất Tàu, rằng: "Quân Vô Hý Ngôn" với câu tiếng Anh tương tự là "The king's words are to be taken seriously", đại ý nói rằng "Vua (hay người lãnh đạo quốc gia) Không Nên Nói Đùa." Vì lời nói của họ "nặng ngàn cân."
Với dẫn chứng như trên, nhiều người đã trách (hoặc xỉ vả) về những lời tuyên bố của ông Trump qua hơn hai tháng nhậm chức và điều hành cơ quan Hành Pháp với chức vụ Tổng Thống dân cử. Họ cho rằng "Ông Trump luôn tuyên bố nhảm nhí, không đúng với tư cách của nhà lãnh đạo."
Cá nhân chúng tôi cho rằng những lời tuyên bố có vẻ như "nửa đùa, nửa thật" của ông Trump, đáng được nhìn từ khía cạnh khác hơn là khía cạnh tuyên truyền của đảng Dân Chủ, cùng với đám truyền thông Thiên Tả, đám nhắm mắt cưỡi lừa, và khối Âu châu vẫn ăn bám và đục khoét Hoa Kỳ, gọi chung là "đám Ăn Cháo Đá Bát", như từ ngàn xưa, ông bà ta vẫn thường gọi.
1. Sáp Nhập Canada Làm Tiểu Bang Thứ 51 của Hoa Kỳ và Mua Greenland
Thật hay đùa?
Ông Trump đã đùa khi nói là ông ta đã hỏi Wayne Gretzky, người chơi ice hockey lừng danh của Canada, rằng có muốn làm thống đốc hay không?
Hiển nhiên là câu nói đùa, bởi vì Thống đốc không phải do tổng thống chỉ định, mà do dân bầu. Chức vụ này đứng đầu một tiểu bang, quyền hạn không kém gì tổng thống, vì có cả ba ngành Lập Pháp-Tư Pháp-Hành Pháp và quân đội tiểu bang gọi là State Defense Forces (SDFs), cùng với "National Guard", chứ không phải là thuộc hạ của vua Anh.
Sự thật thì nếu là tiểu bang của Mỹ thì người dân Canada không phải là "subject (thuộc hạ)" của ông vua bà chúa nào cả. Không thích ai thì dùng lá phiếu bầu chọn người khác (xin mở ngoặc để nhắc nhở rằng Vua Anh là cha truyền con nối, chẳng do ai bầu lên cả). Nếu chiến tranh xảy ra thì ai cứu, Anh hay Mỹ? Nền kinh tế, hoàn toàn lệ thuộc Mỹ, nếu sụp đổ thì ai cứu vớt, Anh hay Mỹ? Anh, hiện nay, chưa thể tự cứu họ, chứ nói chi là cứu ai khác? Hiện nay, Canada có dân số tương đương với California, gần 40 triệu dân. Trong đó có 4.7% là Tàu. Bao lâu nữa thì Tàu sẽ tràn ngập Canada, như ở bên Úc? Đừng quên rằng báo chí Tàu đã từng nói "Nước Úc giống như miếng kẹo cao su dính dưới đế giày của Trung cộng." Sự nhục mạ này đã khiến dân chúng và chính phủ Úc tỉnh ngộ để có thái độ chống Tàu thời COVID-19. Chuyện cách nay chưa lâu, hy vọng nhiều người dân Canada còn nhớ để suy ngẫm về việc chọn lựa giữa Anh, Tàu, và Mỹ.
Qua lịch sử, thì mãi đến năm 1867 Canada mới có vị thủ tướng đầu tiên là Sir John Macdonald, người Scotland, một thuộc địa của Anh, chứ không phải là dân Canada. Mấy người thủ tướng đầu tiên cũng vậy. Lúc đó danh xưng (title) của họ cũng chỉ là "caretaker government" mà thôi. Không hiểu "caretaker government" dịch là gì? Nếu dịch là "kẻ giữ nhà" hay "gia nô" thì cũng chẳng sai là bao nhiêu.
Và cũng qua lịch sử, thì dân Mỹ hay Canada, đa số, đều có cùng nguồn gốc là di dân từ Âu châu. Thế nhưng Mỹ đã thoát ra khỏi sự đô hộ của Anh để trở nên một cường quốc, trong khi đó, cho đến ngày nay xứ Canada vẫn là thuộc địa của Anh, và dân chúng vẫn là thuộc hạ (subject) của vua Anh, vinh dự gì ở điều này?
Ông Trump chỉ "nửa đùa, nửa thật" khi nói đến Tiểu Bang thứ 51, để nhắc nhở Canada về chiến lược lâu dài, bền vững của phần lục địa Bắc Mỹ. Gần đây, Nga và Trung cộng ồ ạt đặt căn cứ ở Bắc cực, lấy cớ là để nghiên cứu về địa dư. Thế nhưng, trên phương diện chiến thuật và an ninh quốc gia, thì thử hỏi có ai an tâm khi có kẻ thù đóng căn cứ ngay gần sát mình?
Nếu Mỹ có căn cứ ở Canada hay Greenland, thì sẽ báo động kịp thời cho Mỹ, khi có hoả tiễn hay phi đạn phóng đi từ Bắc cực, hướng về nội địa Mỹ. Với vũ khí hiện nay, thì vài phút cũng đủ để Mỹ phóng phi đạn ngăn chặn phi đạn của kẻ thù. Nếu không thì chỉ vài phút thì các tiểu bang ở miền Bắc nước Mỹ sẽ bị san bằng thành bình địa. Trong đó có cả Quốc Hội, các cơ quan đầu não của quốc gia, và thủ đô của Hoa Kỳ.
Tháng 10 năm 1962 đã xảy ra "Cuộc Khủng Hoảng về Hoả Tiễn ở Cuba - The Cuban Missile Crisis", khi Nga đặt giàn hoả tiễn nguyên tử ở Cuba thì tổng thống Kennedy đã ra tối hậu thư cho Nga phải triệt bỏ ngay lập tức, nếu không thì Hoa Kỳ sẽ tuyên chiến với Nga, và như vậy, thế chiến thứ ba sẽ mở màn. May thay, Nga rút lui, để ngày nay chúng ta còn có dịp ngồi đây mà luận bàn thế sự!!!
Tương tự như Canada, vấn đề mua Greenland, cũng hoàn toàn là chiến lược lâu dài để bảo vệ phía bắc của Hoa Kỳ mà thôi. Nếu Hoa Kỳ có được Greenland, thì chuyện Canada có thể sẽ giống như Puerto Rico.
Xưa kia, Mỹ muốn nhận Puerto Rico làm tiểu bang, để giữ vùng Caribbean (Đại Tây Dương), thì các "quan lãnh đạo" ở đó không chịu. Sau khi Mỹ đã vững như bàn thạch ở Caribbean, các "quan" Puerto Rico, thèm nhỏ dãi khi nhìn qua Hawaii ở Thái Bình Dương, thì lại muốn được làm tiểu bang, nhưng Mỹ lại không thèm, vì nhận thì chỉ tổ nuôi thêm miệng ăn chứ được gì?
Nếu các "quan Canada" biết nghĩ thì sẽ thấy rằng tại sao trong lúc này Mỹ cứ khăng khăng đòi chiếm lại kênh đào Panama, chiếm giữ Greenland và Canada? Tất cả chỉ là để trám những kẽ hở ở phía Bắc và Đông Nam của Mỹ mà thôi. Nếu vùng này yên, thì Mỹ sẽ rảnh tay để tính chuyện với thằng Tàu.
Xem ra cái chuyện "dễ dãi" với Nga là để phá vỡ cái "liên minh" lỏng lẻo của hai thằng du côn, để giành được cái thế "hai đánh một", nếu Nga không đánh, mà chỉ khoanh tay ngồi xem TV thì cũng là lợi thế cho Mỹ. Thằng Tàu hiểu chuyện thì cũng chẳng dại gì mà chống Mỹ một mình. Nga và Âu châu ngồi xem TV chiến tranh Mỹ đánh Tàu, thì có lẽ, nước Tàu sẽ như Iraq hay dải Gaza mà thôi. Biết đâu chừng, khi Mỹ thắng thế, thì Nga và Âu châu sẽ nhào vô "ăn ké" theo kiểu "Bát Quốc Liên Minh" ngày xưa, xâu xé nước Tàu? Tàu chưa chắc đã dại để lâm vào cảnh "lịch sử tái diễn" như thế.
Dĩ nhiên là mấy anh Khổng Minh, Tư Mã Ý, Tôn Tẫn và các ông "Tử" đời nay của Tàu cũng đã nhìn thấy sách lược này của Mỹ (hay của Trump), nên vẫn giữ thái độ "Im Lặng Là Vàng".
Dĩ nhiên là Đảng Con Lừa và đám Ăn Cháo Đá Bát vẫn BATA, phản đối kịch liệt.
2. Lấy Lại Quyền Kiểm Soát Kênh Đào Panama
Thật hay đùa?
Kênh đào Panama là một kỳ công của Mỹ, cho đến ngày nay, vẫn chưa có một công trình xây cất nào có thể sánh bằng. Có người cãi rằng Vạn Lý Trường Thành của Tàu và Kim Tự Tháp của Ai Cập vĩ đại hơn nhiều. Thế nhưng, những công trình đó đã mất vài thế kỷ để xây dựng, trong khi Hoa Kỳ chỉ mất 10 năm (từ 1904 đến 1914) để hoàn tất kênh đào Panama, với chiều dài 82 km (51 miles), là con đường tắt, nối liền Thái Bình Dương và Đại Tây Dương.
Chính phủ của ông Jimmy Carter (đảng Con Lừa) đã vì một lý do nào đó, đã trao chủ quyền của kênh đào cho chính phủ Panama cai quản. Panama là một quốc gia chỉ có chưa đến 4.5 triệu dân, và không có quân đội, vậy mà Carter đã chuyển giao kênh đào cho họ cai quản, thì nếu không dùng chữ "ngu xuẩn" thì cũng khó tìm ra chữ nào khác để gọi một hành động như vậy. Kết quả là chỉ vài năm sau, hãng thầu hàng hải của Tàu đã "trúng thầu" để được quyền xây hai hải cảng kiểm soát ở hai đầu con kênh. Dĩ nhiên là Tàu cộng có quyền đem một số lính đến đóng tại hai nơi đó để "bảo vệ" nhân viên và "giữ gìn an ninh trật tự." Còn thuế "quá giang" đánh vào Hoa Kỳ, cả Hải Quân và thương thuyền, là bao nhiêu, thì không rõ lắm. Xem ra thì hành động của Carter đã khiến Mỹ mất chủ quyền ở kênh đào Panama và mất thêm nhiều tiền. Kẻ được lợi nhiều nhất là Tàu!!!
Thế nhưng, "vỏ quýt dày, có móng tay nhọn", khi nghe ông Trump tuyên bố sẽ lấy lại chủ quyền của kênh đào Panama, thì mấy anh Tàu hoảng vía, bèn bán các hải cảng mà chúng đang điều hành ở Panama, và ở nhiều nơi khác, cho công ty Mỹ. Nếu không, Mỹ nó đem TQLC đến thì "Chống gậy về Tàu. Sôi hỏng bỏng không." Thôi thì bán "father" nó cho Mỹ, được đồng nào hay đồng nấy, "có còn hơn không."
Chuyện tưởng đùa, hoá ra lại thật.
Dĩ nhiên là Đảng Con Lừa và đám Ăn Cháo Đá Bát vẫn BATA, phản đối kịch liệt.
3. Nhận Chủ Quyền Dải Gaza, Xây Khu Giải Trí
Thật hay đùa?
Cuộc chiến giữa Do Thái và Phiến quân Hamas, đã khiến dải Gaza trở thành bình địa. Thế giới la hoảng, kêu gọi hoà bình và tái thiết khu vực. Dĩ nhiên là thế giới không bao giờ quên "kêu gọi" Hoa Kỳ tiếp tay, hay nói cách khác là đổ tiền vào để xây dựng lại khu vực. Họ cũng lờ đi lý do của chiến tranh và các xứ Ả Rập giàu gấp bội nước Mỹ.
Ông Trump bèn nhân dịp này, tuyên bố rằng "Hoa Kỳ sẵn sàng nhận lấy chủ quyền của dải Gaza, và sẽ biến khu vực này thành một nơi giải trí quốc tế, ngang hàng với Monaco."
Nghe được câu nói "nửa đùa, nửa thật" này của ông Trump, thế giới Hồi giáo giật mình, vội vàng tuyên bố "không cần đến Mỹ". Đồng thời cho biết rằng các quốc gia Ả Rập, với tiền rừng bạc bể, "không muốn Mỹ nhúng tay vào việc thiết lập hoà bình và tái thiết Gaza".
Chỉ với một câu nói mà "bình thiên hạ" không đổ một giọt máu, không tốn một đồng xu, thì từ cổ chí kim, chưa thấy ai "nói đùa" được như ông Trump.
Dĩ nhiên là Đảng Con Lừa và đám Ăn Cháo Đá Bát vẫn BATA, phản đối kịch liệt.
4. Ngưng Chiến ở Ukraine và Khai Thác Mỏ ở Miền Đông Ukraine
Thật hay đùa?
Trong cuộc chiến giữa Nga và Ukraine, thì Hoa Kỳ trợ giúp Ukraine một cách vô vụ lợi, hay còn gọi là "cho không, biếu không". Thế nhưng viện trợ đến từ các đồng minh Âu châu lại là cho vay, không hiểu với lãi xuất là bao nhiêu? Nhưng hễ vay thì phải trả. Âu châu quả là thông minh, và biết "làm ăn, buôn bán" hơn Mỹ nhiều!!!
Tuy nhiên, đến thời Trump 2.0 thì khác hẳn. Ông Trump nói rằng chính phủ Hoa Kỳ phải lấy tiền thuế của dân và phải vay thêm tiền (nợ công) để trợ giúp Ukraine, hơn 300 tỉ đô la. Nơi đây xin mở ngoặc để nhắc quý vị là nợ công của nức Mỹ, hiện nay, là hơn 36 nghìn tỉ (con số 36 với 12 con số 0 theo sau).
Qua sự đánh giá của các khoa học gia, thì trị giá khoáng sản của Ukraine là khoảng gần 15 nghìn tỉ đô la, hầu hết ở vùng phía đông, nhưng Ukraine không có khả năng để khai thác.
Nhân dịp này, ông Trump tuyên bố sẽ giúp Ukraine khai thác mỏ, xem như trả nợ cho Mỹ, là điều có lợi cho cả đôi bên. Vì nếu công ty Mỹ khai thác ở đây, thì Nga không muốn "làm khó" khu vực này. Lý do là "dễ bắt nạt kẻ yếu, chứ dại gì mà đụng vào thằng khoẻ".
Có quan điểm cho rằng để Mỹ khai thác mỏ thì giống như bán nước. Thế nhưng các vùng mà Mỹ muốn khai thác đều ở phía đông của Ukraine, và đang bị Nga chiếm đóng, có nghĩa là đã mất rồi.
Trong khi đó, Âu châu "ngửi thấy hơi tiền" bèn "họp thượng đỉnh" để ra "biểu quyết đồng tâm nhất trí hỗ trợ Ukraine chống Nga." Tuy nhiên, khi nói đến chi tiền và động binh thì nhiều thành viên đã lên tiếng "e dè, ngần ngại", viện dẫn nhiều lý do khác nhau. Nhưng đại ý đều là "góp tiếng chứ không góp tiền hay góp máu" và cùng góp ý rằng "nên kêu gọi Mỹ đóng góp hai phần tiền và máu." Lịch sử cho biết, văn minh tây phương phát xuất từ các "đàn anh" ở Âu châu, như Pháp Đức và Ý, thảo nào dân Âu châu khôn hơn Mỹ. Nhưng khốn khổ thay "Trời đã sinh Âu châu lại còn sinh ra ông Trump!"
Trước tình thế Âu châu "chỉ có tiếng chứ không có miếng", ông Trump chỉ muốn nói chuyện với Nga để tìm giải pháp hoà bình ở Ukraine. Đứng trước viễn cảnh "sôi hỏng, bỏng không", Âu châu bèn liên tiếp họp thượng đỉnh, ra biểu quyết ... để cho Nga và Mỹ nhớ rằng "Cho dù bị xem là vô tích sự trong ba năm qua, nhưng chúng tôi vẫn còn đây, vẫn ủng hộ Ukraine đánh nhau cho đến người lính Ukraine cuối cùng. Nhưng nếu có hoà bình, thì chúng tôi cũng muốn có chút sơ múi." Quả nhiên, Âu châu khôn hơn Mỹ nhiều.
Đổi khoáng sản lấy hoà bình, xem như câu nói đùa mà y như thật, đã khiến Âu châu phải "lên ruột" và hội họp thượng đỉnh liên tục. Kết quả ra sao thì chúng ta hãy chờ xem.
Dĩ nhiên là Đảng Con Lừa và đám Ăn Cháo Đá Bát vẫn BATA, phản đối kịch liệt.
5. Mỹ Rút Lui Khỏi Khối NATO
Thật hay đùa?
Không hiểu đã bao nhiêu đời tổng thống Mỹ kêu gọi thành viên của NATO phải đóng góp đầy đủ cho khối, cũng như gia tăng chi phí quốc phòng để tự bảo vệ. Thế nhưng, lời kêu gọi như "nước đổ đầu vịt". Bởi vì Âu châu biết rằng Mỹ không bao giờ bỏ mặc Âu châu, vì nước Mỹ được lập nên bởi di dân Âu châu. Ngay cả tượng Nữ Thần Tự Do cũng là quà tặng của Pháp, một quốc gia Âu châu hùng mạnh, đã từng đô hộ Đông Dương cả trăm năm. Thế nhưng họ quên rằng chuyện đó đã cũ hơn 130 năm rồi. Và dân Mỹ đã chống lại sự cai trị của Anh, để tạo nên một quốc gia hùng mạnh nhất trên thế giới.
Với ý nghĩ "Nước Mỹ không thể bỏ Âu châu", nên Âu châu chỉ phát triển về rượu vang, bơ sữa ... còn bao nhiêu chuyện khác, kể cả quốc phòng, đều phó mặc cho Mỹ, vì "mất Âu châu là dân Mỹ sẽ mất nguồn gốc, nhục mạ tổ tiên ..."
Thế nhưng Âu châu quên rằng, qua hơn 200 năm, nước Mỹ đã là nơi pha trộn của rất nhiều chủng tộc trên thế giới, và hầu như người dân chỉ biết họ là công dân Hoa Kỳ, có nhiệm vụ đi làm, đóng thuế và gia nhập quân đội để bảo vệ quốc gia này.
Nếu không truy tìm về dòng họ (last name), thì chẳng mấy người Mỹ biết tổ tiên của họ từ đâu đến. Nhất là không phải chỉ đến từ Âu châu.
Con người ta, ai cũng hiểu rằng "mảnh đất nào đã nuôi dưỡng mình thì nơi đó là quê hương" và "ăn quả nhớ kẻ trồng cây", nên nếu đã nhận nơi này làm quê hương, thì phải bảo vệ nó. Thế thì tại sao lại phải đem tiền và sinh mạng để bảo vệ Âu châu? Tại sao dân Âu châu vẫn cứ ăn chơi phè phỡn, trong khi chúng ta phải nuôi dưỡng và bảo vệ họ? Có chắc gì họ đã có liên hệ máu huyết với ta? ... và ...
Vả lại NATO được lập nên để chống sự bành trướng của Liên Xô, nay Liên Xô không còn, chỉ còn Nga, với dân số khoảng 144 triệu dân và khoảng 1 triệu lính, trong khi đó dân số của Liên Âu là hơn 740 triệu và NATO có khoảng 3.4 triệu lính. Trong khi đó, dân số của Hoa Kỳ chỉ có khoảng 340 triệu với khoảng 2.8 triệu lính. Xem ra Âu châu dư sức, hay đúng ra là thừa sức, để đè bẹp Nga, cần gì đến Mỹ?
Thế nhưng, trên thực tế, quân đội NATO chỉ là số đếm, nhưng vô dụng. Đó là bản chất của Âu châu. "Có tiếng chứ không có miếng".
Công dân Hoa Kỳ, trong đó có người Việt Nam tị nạn cộng sản, có con cháu đang phục vụ trong quân đội Hoa Kỳ, thử nghĩ xem "Tại sao con cháu của chúng ta lại phải chiến đấu cho Âu châu? Trong khi dân Âu châu vẫn ăn chơi phè phỡn."
Bây giờ chúng ta (Hoa Kỳ) không tung tiền và xả thân giúp Âu châu nữa, thì họ lại gân cổ lên mà chửi rủa. Quý vị nghĩ sao về vấn đề này?
Thế cho nên, khi ông Trump tuyên bố "Mỹ có thể sẽ rút chân ra khỏi khối NATO" thì đó không phải là câu nói đùa, mà là lời cảnh cáo gửi đến cho Âu châu "Nếu quý vị không tự giúp mình thì cũng đừng trông cậy vào người khác giúp cho." Vì nhiều khi kẻ lười biếng chết trước khi người khác có thể đến để mà cứu giúp.
Một câu nói của ông Trump đã khiến Âu châu tưng bừng họp thượng đỉnh, và ra quyết nghị sẽ tăng ngân sách quốc phòng để tự bảo vệ. Những quyết nghị này của Âu châu vẫn không quên kêu gọi Mỹ hãy tiếp tục yểm trợ Âu châu (bằng cả tiền bạc lẫn sinh mạng), đồng thời giới truyền thông của họ vẫn không ngớt lời chửi rủa Mỹ đã bỏ rơi đồng minh.
Dĩ nhiên là Đảng Con Lừa và đám Ăn Cháo Đá Bát vẫn BATA, phản đối kịch liệt.
oOo
Gần đây, có một chính trị gia của Tây (Pháp) lên tiếng muốn đòi lại bức tượng Nữ Thần Tự Do đã tặng cho Hoa Kỳ năm 1884. Việc đòi lại quà tặng, đã gần 150 năm qua, là điều đầu tiên mà thế giới văn minh được nghe, xem ra đúng phong cách và văn hoá của ... dân Tây!!!
Ngày xưa dân Tây đô hộ Đông Dương, xem dân ở nơi đó như nô lệ, người dân bản xứ có cầu xin cũng chẳng có thánh thần nào hiện ra để cứu giúp. Ngày nay, dân Tây lại than khóc, van xin vì không được Mỹ tiếp tục cứu giúp. Van xin không được thì lại nguyền rủa!!! Xem ra thuyết "Nhân Quả" của nhà Phật rất đáng để chúng ta học hỏi và lấy đó làm gương cho đời sống.
Khi nói đến luật "Nhân Quả" thì cá nhân chúng tôi, một người lính già của bên thua cuộc, không muốn nhìn cảnh Nga đánh Pháp. Thế nhưng, nếu điều này xảy ra thì chúng tôi cũng sẽ ngồi rung đùi uống bia và xem TV để theo dõi tình hình chiến sự.
oOo
Hoa Kỳ là một quốc gia có nền chính trị rất độc đáo, luôn có hai chính đảng, Dân Chủ và Cộng Hoà, tranh giành quyền lực để thực hành chính sách riêng của họ. Và chính sách của hai đảng này thường có rất nhiều điểm đối nghịch nhau. Tương tự như có MAGA thì cũng có BATA.
Gần đây, chúng ta được thấy rằng sự chống đối của đảng Dân Chủ (Con Lừa) đã được khởi xướng mạnh mẽ và đầy bạo lực. Họ chống đối bất cứ chính sách nào của ông Trump, cho dù có nhiều lợi ích cho quốc gia, đúng với khẩu hiệu "Luôn Luôn Nói Xấu Trump - Bad-mouth About Trump Always - BATA". Nó giống như một căn bệnh ung thư, ngấm ngầm giết hại con người từ bên trong. Thế cho nên dù chính sách của ông Trump có hay, có tốt, có lợi cho quốc gia như thế nào chăng nữa, thì vẫn có thể bị phá hỏng bởi sự chống đối của đảng Con Lừa và sự tuyên truyền hỗ trợ của giới truyền thông thiên tả, cộng thêm những lời than vãn, xỉ vả của Âu châu khi cảm thấy đã mất đi sự bảo trợ của Hoa Kỳ, người "vú em" vẫn nuôi nấng, chiều chuộng họ từ sau thế chiến thứ nhì đến nay.
Nỗi lo sợ của Âu châu không chỉ ở phương diện tài chánh, mà còn là mối lo sợ rằng một ngày nào đó con cháu của họ sẽ phải cầm súng chiến đấu, vì "chú Sam" không muốn đem thanh niên Hoa Kỳ đi chiến đấu thay cho con cháu của họ nữa. Nỗi lo của Âu châu, xem ra, lại là nỗi vui mừng của người dân Hoa Kỳ.
Xem ra câu thành ngữ "Đời Là Thế" cũng đầy đủ ý nghĩa để làm lời kết luận cho bài viết này.
Chúc quý vị an lành.
Lâm Viên