Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn - VÕ MINH VUI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn - VÕ MINH VUI. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 17 tháng 10, 2021

Vườn Nhỏ Xinh Xinh

 

Từ trái: Xuân Thanh, Minh Vui (tác giả), Kim Tòng


VƯỜN NHỎ XINH XINH 

(Bút ký - Minh Vui) 

Trưa nay Kim Liên dẫn chúng tôi đến xem vườn rau nhỏ của hai vợ chồng KL ở San Jose cách nhà tôi không đầy năm phút lái xe. 

Đó là một khu đất rộng được chia làm nhiều ngăn cho nhiều chủ nhân và nằm khuất bên trong một con đường lớn xe cộ qua lại tấp nập. Sau khi anh Chính mở cổng sắt cho các bạn lái xe vào trong, mọi người hăm hở bước vào tham quan. Không gian ở đây trở nên yên tĩnh ngoài tiếng cười, tiếng chuyện trò với nhau dưới bóng cây râm mát. Lẫn trong tiếng gió rì rào sau đám bắp của Liên trồng, che mất khu vườn kể bên, nghe có tiếng chim ríu rít hót quanh. 

Khu vườn chỉ cách con đường chính bên ngoài không tới hai trăm mét nhưng tôi ngỡ như mình đang theo KL về thăm vườn nơi vùng ngoại ô ở một thành phố quê nhà VN. Cảm giác mình và bạn bè chung quanh đang sống lại thời thơ ấu (như) những cô bé, cậu bé tiểu học được thầy cô dẫn đi quan sát cây cỏ bên ngoài đang lấy làm thú vị, tung tăng tự do đùa nghịch, chọc phá lẫn nhau. Kim Liên sốt sắng cho xem các loại rau quả mình trồng: rau húng, quế, răm, có cả rau "kale" giống như cây cải rổ ở VN, rồi cà chua, ớt, mồng tơi....v..v... 

Anh Chính bận lo đi cắt bầu và hái ổ qua. Mãnh vườn gồm sáu trăm bộ vuông nhưng trồng biết bao rau quả, mỗi thứ một ít. Liên thú thật là ăn không hết luôn... nhưng Liên cảm thấy rất vui. Những buổi học ngồi thiền trước đây đành xếp qua một bên để chăm sóc khu vườn, Liên còn mơ trồng hoa và nuôi chim để trang sức cho khu vườn.

Liên bây giờ có thêm "niềm đam mê" mới, một nguồn thiền qua công việc làm vườn thật đơn giản mà tôi cũng đang ao ước khi về hưu (biết có thực hiện nổi không?... sợ nói trước bước không tới). Nhìn mọi người lăn xăn hái ớt, nhổ hẹ, cắt lá kale... ai cũng có phần việc của mình, quý bà tranh nhau chụp hình dưới giàn bầu, trêu ghẹo nhau ơi ới... vui thật là vui! 

Dự tính sau khi thăm vườn rau của KL sẽ đi tiếp và thăm vườn hoa Filoli đẹp nổi tiếng ở San Mateo rồi sau đó thẳng tiến đến Halfmoon Bay ngắm thành phố biển. Vậy mà không nghe ai nhắc tới vụ ăn chơi kế tiếp. Say sưa thu hoạch, chia phần bầu, bí, mướp, khổ qua...hỏi thăm cách mướn đất trồng rau như vợ chồng anh Chính, Kim Liên đang làm. 

Buổi thăm vườn rau nho nhỏ mất hơn hai tiếng. Hổng có làm vườn mà ai cũng thấy đói bụng, cả bầy kéo nhau đi ăn. Xế chiều qua mau hết ai muốn đi chơi xa và quyết định với cây nhà lá vườn mới hái, về nhà anh Tiên, rủ thêm bạn bè, ăn cơm tối với bầu luộc thịt kho quẹt, canh khổ qua với cá kho tộ xong hát karaoke rồi chia tay tạm biệt,... và hẹn ngày tái ngộ. 

Từ khi bạn bè Nam Cali lên chơi, ngày nào cũng có chương trình ăn chơi nhiều tập, tập hôm nay là tập thứ tư phần a, còn phần b đi thăm hồ vịt và phần c ẩm thực, hát karaoke. Mỗi phần đầy đủ hình ảnh thu hút và sống động. Tội nghiệp em gái XT, người mẫu hương quê vừa làm phó nháy cho mấy chị vừa làm cook chính cho bữa ăn tối, (bị ai nghịch, chụp lén tư thế đang làm việc... phó nhòm). 

Nhìn XT cột tóc, xăn tay áo chăm chỉ nêm nếm thức ăn mà thương chi lạ. Kết quả mỹ mãn, bầu luộc, canh khổ qua nấu với cá thát lát (anh Thanh chồng chị Hoa đem qua), rau keo xào, đều ăn "sạch bách", chỉ có cơm và thịt kho quẹt còn dư làm cơm vắt để lộ trình cho phái đoàn về lại Santa Ana ngày mai. 

Sau khi dọn dẹp, rửa chén bát xong, những nam nữ ca sĩ bắt đầu đua nhau hát karaoke, XT, KL, Mỹ, Vui, Lệ "ngũ long ca sĩ"...hát như ca sĩ..."thiệt". Tôi muốn được vui chơi mãi nhưng rồi phải đến lúc tạm biệt để mọi người nghỉ ngơi và chuẩn bị lên đường vào sáng mai và mình cũng phải đi làm. 

Sáng nay Nhơn, Mỹ và K Tòng về lại Santa Ana, tôi bận đi làm, mọi người đang trở về với công việc thường ngày của mình. Nhưng dư âm của những ngày vui vẫn còn quanh quẩn và văng vẳng bên tai, tiếng cười nói rộn ràng, ăn uống hát hò, trêu nhau cười chảy nước mắt... 

Ngày vui qua mau, thời gian gặp nhau chỉ vài ngày ngắn ngủi nhưng ký ức thì đầy ắp, nỗi nhớ, tình thân thương tràn ngập trong tim... Có phải vậy không hỡi các bạn yêu dấu..?

Minh Vui

 



Thứ Tư, 11 tháng 1, 2017

Nguyễn Huệ Ơi! Dư Âm Và Kỷ Niệm



NGUYỄN HUỆ ƠI! DƯ ÂM VÀ KỶ NIỆM
Võ Minh Vui

"... Thuở ấy không gian chìm lắng trong mơ...
...... Tà áo em xanh màu mắt ngây thơ..." (*)

Hai đêm Hội Ngộ NHHN thật vui, vui không tả xiết. Những tà áo trắng, áo màu, áo hoa sặc sỡ và cả áo đầm, áo dạ hội đủ kiểu thi nhau khoe đẹp. Màu mắt ngây thơ năm nào của các nữ sinh nhạt nhòa theo thời gian giờ đây sáng lấp lánh reo vui trong ngày hội ngộ. Đây là cuộc hội ngộ đầu tiên của NHHN được tổ chức long trọng tại San Jose và được diễn ra một cách tưng bừng, náo nhiệt. 

Thầy cô, bạn bè, thân hữu, từ khắp nơi trên thế giới về đây tham dự. Tình thầy trò, tình bạn hơn mấy chục năm xa cách gặp lại nhau cảm động mừng rơi nước mắt. Bạn bè thân hữu tuy không cùng dưới một mái trường nhưng đã có thời gian làm việc chung trong những năm đầu (sau 75) nay gặp lại hân hoan mừng rỡ ôm nhau... ôi!.. niềm vui thật chan hoà, bao la... và cảm động quá..!

Thầy Nguyễn Đức Giang chụp hình lưu niệm với học trò 

Mọi người dự tiệc ăn uống, chúc tụng nhau, thưởng thức chương trình văn nghệ hai đêm gồm những tiết mục vô cùng đặc sắc: hát, múa, hoạt cảnh, biểu diễn thời trang áo dài, áo dạ hội... (người mẫu là các cựu học sinh và thân hữu), sau đó khiêu vũ rất hào hứng và trẻ trung. 
".... không gian chìm lắng trong mơ... " thuở xa xưa đó được nhạc sĩ Minh Kỳ sáng tác qua bài "Tiếng Hát Học Trò" cách đây... hơn nữa thế kỷ - không còn nữa.
................................
"Lời ca vang lên... gác nhỏ..
Thoáng đưa êm đềm trong ngõ..."

Vẫn lời bài hát đó, nhưng sự êm đềm, tiếng nhạc du dương nhẹ đưa theo gió thoảng giờ đây được thay bằng nhip điệu "cha cha cha", "twist", qua các bài "Đêm Đô Thị", "Người Yêu Lý Tưởng". Thầy cô và cựu học sinh được dịp dancing vui nhộn như trong buổi dạ vũ (Prom) của "High School" hay "College". Và tình tứ hơn, khi dàn nhạc chuyền sang nhịp chậm. Từng cặp dìu nhau ra sàn nhảy, điệu "waltz" - cổ điển, quí phái, điệu "tango" - lãng mạn, lả lướt, đưa mọi người trở về những thập niên trước đây (khi bộ môn khiêu vũ được xem là một thưởng ngoạn nghệ thuật làm mê đắm những người yêu thích khiêu vũ như hai đêm nay).

Đoàn vũ Hoa Tiên

Tôi không nhớ mình đã làm gì trong hai đêm đại hội, lòng vui phơi phới, bước chân nhẹ bỗng như đi trên mây. Từng nhóm bạn rủ nhau chụp hình kỷ niệm, (cảm giác sung sướng như đang dự liên hoan điện ảnh lần thứ... chưa có...) trước nhiều ống kính giơ lên cao và bấm tích... tích... liên tục. Không biết các bạn tham dự có cùng một ý nghĩ như mình...?... sao thấy được ngưỡng mộ như diễn viên điện ảnh Hollywood... vui quá.

Chương trình văn nghệ hai đêm thật phong phú và đa dạng. Khách dự đại hội được thưởng thức nhiều giọng hát của các (cựu học sinh) ca sĩ Kim Khuê, Kim Loan, Thanh Vân, Lan Hương, Đình Thiện... và những ca sĩ khác. Qua đủ các bài: (hát cho quê hương) bài "Tình Hoài Hương", "Tôi Yêu"...v..v... hát hoạt cảnh "Dân Ca Ba Miền". Múa Quạt, múa Nón... được các cô gái trẻ đẹp biểu diễn trông rất ngoạn mục. Ca ngợi mùa xuân có bài "Hoa Cỏ Mùa Xuân" lời hát hay và dễ thương .

Tôi cũng rất ngạc nhiên khi nghe giọng hát ấm áp và truyền cảm của thầy Quỹ bài "Mùa Xuân Trên Đỉnh Bình Yên". Cách đây bốn mươi tám năm, thầy đứng trên bục giảng... (thầy dạy môn Việt Văn cho lớp tôi nguyên năm lớp Tám)... bây giờ tôi biết thầy "vừa là một vị giáo sư, vừa là một nghệ sĩ". Tôi rất hãnh diện là học trò của thầy (mặc dù tôi không giỏi môn văn, nhưng tôi vẫn thương thầy nhiều nhất, vì chẳng bao giờ thầy dò bài chúng tôi - lúc chúng tôi học thầy...!!!)

Hai MC tài giỏi Kim Khuê và Hoàng Thân phụ trách chương trình văn nghệ hai đêm (Kim Khuê là ca sĩ của trường Nguyễn Huệ nổi tiếng qua nhiều bài hát tình cảm, ca ngợi quê hương). Cả hai đêm, Kim Khuê - vừa làm mc, vừa hát, vừa làm người mẫu - duyên dáng trong áo dài và áo dạ hội, nụ cười tươi tắn luôn nở trên môi. Kim Khuê hát bài "Lâu Đài Tình Ái" và "Tình Anh Tình Em" nghe rất nồng nàn và lãng mạn. Cả hai MC đã thực hiện rất thành công trong hai đêm đại hội. 

Tác giả Võ Minh Vui (đầm đỏ)

Một điều kinh ngạc hơn là sự tham gia của các ca sĩ nhỏ tuổi. Nam ca sĩ thiếu nhi Lê Nguyễn với bài hát "Nương Chiều", giọng hát em thật tuyệt vời (chắc chắn em sẽ trở thành một ca sĩ nổi tiếng sau này) và hai cô bé Gia Hân, Gia Linh (con gái anh Phan Long Vinh), cô chị đàn dương cầm, cô em hát bài hát nổi tiếng trong phim "Titanic" bằng tiếng Anh. Giọng cao và trong trẻo của hai cô bé đã gây sự chú ý của khán giả ngay từ lúc đầu. Mọi người vỗ tay tán thưởng cho hai cô bé tài hoa này thật nhiều.

Từng tiết mục trong chương trình của hai đêm đại hội đã để lại ấn tượng mạnh mẽ trong lòng mọi người. Nhớ lại lúc biểu diễn thời trang áo dài và áo đầm dạ hội hai đêm đó, mọi người ai cũng đứng dồn về phía trước như hàng rào bọc chung quanh khán đài để xem cho rõ. Nhạc trỗi lên, các cô người mẫu xinh xắn, tươi đẹp - Kim Khuê, Liên Chi, Kim Hồng, Hồng An, Hoa Lan, Lan Hương... và những người mẫu khác trong tà áo dài thướt tha, bước đi uyển chuyển tiến ra chào trước khán giả. Hàng trăm cặp mắt đổ dồn lên khán đài, tiếng vỗ tay không ngớt làm cho buổi trình diễn thêm phần sôi động. Đêm thứ nhì biểu diễn áo đầm dạ hội cũng sôi nổi không kém gì đêm đầu tiên. Áo dạ hội đủ kiểu đủ màu được khoác lên người các cô người mẫu làm tăng thêm sự đài các, trang trọng, gây thích thú cho người xem không ít (cuối cùng mục thời trang này - theo tôi thấy - không thế thiếu trong đại hội - như món ice cream tráng miệng, ngọt ngào hương vị hơn sau khi ăn những món ăn chính).

Tôi bước ra ngoài khuôn viên rộng trước nhà hàng Grant Fortune, ánh sáng đèn, trắng, dịu từ trần nhà tỏa xuống làm sáng rực trước cửa ra vào. Một điểm nổi bật và thu hút mọi người nhất là bức tranh vẽ "Núi Nhạn Sông Đà" có chiếc cầu Đà Rằng bắc ngang con sông Ba lặng lờ chảy xuôi dòng ra cửa biển (do anh Nguyễn Đình Cai sáng tác) được gắn một bên phía hông gần cửa ra vào. Không hẹn mà gặp, mọi người thi nhau chụp hình bên bức tranh. Trong bức hình, có chiếc xuồng nhỏ ở mé sông gợi nhớ bao kỷ niệm nên thơ của thời học sinh (trong thị xã Tuy Hòa) - rủ nhau xuống bến đò qua Soi - Ngọc Lãng - ăn mía, dưa, bắp. Những cuộc hẹn hò gặp gỡ nhưng còn ngần ngại chưa bao giờ thú nhận mình "dating" hoặc "falling in love" với ai. Chúng tôi đã chụp rất nhiều tấm hình trước khuôn viên nhà hàng này. Tình cảm thân thương được gắn bó trong lần hội ngộ đầu tiên. Cám ơn Tân Nga -cặp đôi hoàn hảo, trẻ mãi không già - đã chụp những tấm hình vui, đáng yêu và nhớ đời ("yêu em, yêu em, anh làm thơ "(*), "(anh Tân) yêu Nga, yêu Nga, anh làm photographer". Hội ngộ lần sau chạy theo Mỹ Nga, bảo đảm có phim đẹp, hình đẹp.

Chụp hình kỷ niệm

Thời tiết đã ấm áp trở lại trong những ngày này, đêm hội ngộ thứ Bảy trời đổ mưa từ lúc khai mạc. Tiệc tan, chúng tôi kéo nhau ra ngoài hàn huyên, chào tạm biệt, lòng bịn rịn không muốn rời xa. Ngoài kia, sân đậu xe hãy còn ướt vì mưa và sương đêm đang đỗ xuống. 

Hai đêm nay, đêm của "cái thuở ban đầu ban đầu lưu luyến ấy... Nghìn năm hồ dễ mấy ai quên..." (**). Tôi muốn cảm ơn tất cả các anh chị em trong ban tổ chức, thầy cô, bạn bè thân hữu xa gần đã đến đây tham gia, và tôi có được cơ hội gặp lại bạn cũ, thêm bạn mới, vui hưởng trọn vẹn hai đêm Hội Ngộ. Ước gì được gặp lại nhau trong lần Hội Ngộ kế tiếp. Xin kính chúc thầy cô, ban tổ chức, và thân chúc bạn bè một năm mới an khang và thịnh vượng. 

Thân ái chào tạm biệt. Chúc mọi người được an lành!

Võ Minh Vui

(*) : "Tóc Mai Sợi Vắn Sợi Dài" Phạm Duy
(**) : "Lời than thở của nàng Mỹ Thuật" Thế Lữ

Tác giả Võ Minh Vui











Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017

Đêm Hội Ngộ

GIỚI THIỆU
Kính thưa quý Thầy Cô, quý anh chị Đồng Môn và quý Thân Hữu
Ba ngày Hội Ngộ 2016 - CHS Nguyễn Huệ & Thân Hữu đã qua gần một tháng nhưng những cảm xúc vẫn còn lưu lại trong lòng chúng ta. 
Xin mời quý Thầy Cô và các bạn thưởng thức một đoạn văn ngắn của đồng môn Võ Minh Vui, một khuôn mặt khả ái rất dễ thương bộc lộ tâm tình...
Trân trọng giới thiệu
NHHN



Xin vui lòng click vào bài để xem


Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016

Về Với Cát Bụi




Nhìn những cánh hoa bằng giấy màu sắc trôi nhẹ bồng bềnh trên mặt biển lòng tôi bùi ngùi xúc động. Vậy là cuối cùng Ba đã theo dòng đại dương đi chu du khắp nơi Người muốn đi. Lúc thầy Pháp Lưu cùng các thầy khác làm lễ "phóng sanh" cho bầy chim, những con chim con nhỏ xíu - như mới ra ràng - chập choạng bay ra khỏi chuồng, ngơ ngác tìm chỗ đậu trông thương hết sức. Có một chú chim nhỏ đậu trên vai tượng Phật, đứng tần ngần lâu lắm, dường như còn lưu luyến nhiều chưa muốn bay đi vội. Và một chú chim con nọ, cứ lóng ngóng núp dưới chân của một phật tử, sợ sệt, lạ lẫm, rồi nhảy líu ríu quanh đó, mãi một chặp sau mới tìm cách bay đi. 

Hôm nay, Chủ nhật, một ngày hè nắng ấm cuối tháng Bảy. Thầy Pháp Lưu ở Chùa Di Lạc tổ chức buổi Lễ Rải Tro. Gia đình tôi gồm mấy anh chị em đã đăng ký rải tro cho Ba tôi từ trước. Hôm nay cũng là ngày giỗ thứ mười một của người. Ngày trước, lúc Ba tôi mất, sau khi hoả táng, tro cốt đã được đưa về chùa, tưởng sẽ nằm ở đó vĩnh viễn. Nhưng rồi những năm gần đây, mẹ tôi già yếu hẳn, không đi lại được nhiều. Việc đến chùa hàng tuần thăm viếng (Ba) trở nên khó khăn và giảm dần. Hơn nữa, lúc chưa tạ thế, Người có dặn em trai tôi - khi đưa Ba đi tham quan cảnh đẹp ở San Francisco - Người bảo "Sau này Ba mất đi, hoả táng xong, Ba muốn được rải tro ở một nơi có cảnh đẹp như vậy" hoặc nằm ở nơi nào tương tự, khách du lịch thường vãng lai... v.v...


Đưa hũ tro người thân từ chùa ra biển

Sáng sớm hôm nay, tôi và hai mẹ con cô em gái mang hủ tro của Ba tôi - được phép chùa Quảng Đức cho lấy về - cùng di ảnh Người và hoa quả, đến chùa làm lễ cúng Ba. Mẹ tôi yếu quá, không thể  mang mẹ đến chùa với chúng tôi được. Cô em gái út, lòng rạo rực rất muốn được tham gia với anh chị, phải ở nhà vừa trông nom Mẹ, vừa lo cúng giỗ cho Ba. Đây là lần đầu tiên gia đình tôi tham gia lễ Rải Tro. Ôm bình tro Người Cha kính yêu như một báu vật. Anh chị em tôi có cảm giác như sắp mất đi hình hài của Người. Lần này Ba vĩnh viễn không còn ở bên Mẹ và chúng tôi nữa. Nghĩ mà rưng rưng nước mắt (biết rằng cát bụi rồi sẽ trở về với cát bụi. "sinh, lão, bệnh, tử" là chu kỳ sống của một đời người trên thế gian chẳng loại trừ ai). Tôi thấy se thắt cả lòng và thương Ba nhiều vô hạn.

Quá giờ trưa, sau khi tham dự các nghi lễ tại chùa (Cầu Siêu, Phóng Sanh, Cúng Vong... Di Quan... v.v...)  gia đình tôi và những gia đình khác - chung mang sứ mạng rải tro - đi với các Phật tử chùa Di Lạc, lên xe bus theo Thầy Pháp Lưu và hai vị Thầy đến Vịnh Monterey làm Lễ. Chiếc tàu nhỏ chở Thầy, Phật tử và chúng tôi ra khỏi bờ cảng thật xa để đến địa điểm rải tro. Đứng ở ngoài, trên boong tàu, có lẽ để chịu hơn ngồi trong buồng tàu. Vùng biển nơi đây gió thổi ít mạnh và sóng nhồi ít dữ hơn San Francisco. Trời thật trong xanh, gió thổi tung cả tóc, khăn choàng. tôi không cảm thấy buốt lạnh từ gió, trái lại cảm giác dễ chịu nhờ nắng ấm của bầu trời, sự khoáng đãng lớn rộng của thiên nhiên làm tôi tỉnh táo hẳn lên.

Lễ phóng sanh

Buổi Lễ Rải Tro tiến hành trên con tàu chạy ở tốc độ chậm, dập dềnh trên sóng nước. Giữa tiếng chuông, tiếng mõ, tiếng tụng kinh của Thầy và tiếng tụng kinh hộ niệm của các Phật tử, từng chiếc lẳng hoa đựng tro cốt được thả xuống nơi thành boong tàu chầm chậm chìm vào lòng biển. Ngồi bên trong buồng tàu (vì bên ngoài không còn chỗ), ngắm nhìn qua khung kính cửa sổ của chiếc tàu, mặt biển bao la mênh mông ngoài kia và bến cảng thấp thoáng đằng xa, những chiếc tàu màu trắng - cột buồm đen, cao, vươn thẳng, nằm im lìm trên bến nước  - nổi bật giữa nền trời xanh biếc. Nghĩ đến Ba tôi và những ngày ngập tràn niềm vui hạnh phúc bên Ba. Xuất thân trong một gia đình nho giáo, nhưng Ba rất yêu thích văn nghệ, điện ảnh...  Người có tâm hồn nghệ sĩ, thích đi đây đó. Tôi yêu tính phóng khoáng của Ba, vui vẻ, dễ chịu, không để bụng và giận ai lâu. Người vừa là "một hoạ sĩ" và "một nghệ sĩ". Tôi nhớ tiếng đàn Mandolin của Ba dạo bài "Xuân Và Tuổi Trẻ" của La Hối. Ba đàn bài này hay lắm, và bài "Khúc Nhạc Thanh Xuân" ("When We Were Young" nhạc nước ngoài), tiếng rung trong và thanh của mỗi nốt nhac như nhảy múa, tưng bừng rộn rã, thúc giục niềm tin yêu dạt dào nơi người nghe. (Nay Ba về nơi suối ngàn, cõi thế giới riêng, các con nhớ tiếng đàn của Ba nhiều lắm Ba ơi...)

Thầy Pháp Lưu làm lễ Rải Tro

Một con chim hải âu vỗ cánh bay ngang, cắt dòng hồi tưởng nơi tôi. Cánh chim bay xa như một vệt trắng hình chữ V mờ nhạt, rồi khuất hẳn vào vùng biển rộng. Lòng tôi thật bình yên và lắng dịu (có lẽ Ba đã được siêu thoát, như cánh chim kia, vĩnh biệt mọi người, chắp cánh bay về cõi niết bàn...). Bao nhiêu âu lo phiền muộn trong cuộc đời, Ba đã buông bỏ từ lâu lắm... Khi Người còn nằm trên giường bệnh, Ba là người lạc quan, yêu đời nhất. Người đã sống vui vẻ và hạnh phúc bên gia đình, con cháu, và cuối cùng ra đi với tấm lòng thanh thản... Cầu chúc Ba bình yên nơi chốn vĩnh hằng...

Lễ Rải Tro được hoàn thành tốt đẹp. Ai nấy mang tâm trạng vui mừng, hoan hỉ, chăm chú ngắm nhìn dòng đại dương đưa người thân về "bến giác". Mãi đến khi những cánh hoa giấy chỉ là dấu chấm nhỏ rồi không còn xuất hiện trong mắt nhìn, mọi người mới vào trong ngồi. Lúc này con tàu chuẩn bị quay mũi trở về bến cảng. Biển êm hơn, gió thổi chậm, không gian trở nên tỉnh lặng. Tôi nghe tiếng reo hò mừng rỡ... "có một chú cá voi xuất hiện, đó...đó... xem kìa"... chạy vội ra ngoài tìm xem, tôi chỉ thấy từ xa chiếc đuôi màu đen bóng hinh chữ V đang từ từ lặn xuống biển, còn lại mặt biển một màu xanh thắm im lìm. Tim tôi như đang thắt lạ, hồi hộp dõi mắt trông theo, tôi buông lời thì thầm " vĩnh biệt Ba yêu dấu của con, ngủ yên Ba nhé...!!! thương Ba ngàn đời, vĩnh biệt... vĩnh biệt..."

Tác giả Võ Minh Vui
Võ Minh Vui

(*) (Lời bài hát "From This Moment On" của Shania Twain)


Thứ Hai, 4 tháng 7, 2016

Buổi Sáng Giấc Mơ

GIỚI THIỆU
Xin hân hạnh giới thiệu đến quý Thầy Cô, quý Anh Chị Đồng Môn và quý Thân Hữu
Bài BUỔI SÁNG... GIẤC MƠ của CHSNH Võ Minh Vui. Tác giả ghi lại những kỷ niệm êm đẹp vào buổi sáng tại quê nhà Tuy Hòa, Phú Yên.
Trân trọng giới thiệu,
NHHN



Buổi sáng tôi đi bộ quanh khu vực tôi ở lúc mặt trời chưa lên cao. Tôi muốn hưởng làn gió thoảng mát hơi sương sớm của những ngày sắp vào thu thổi nhẹ... và nghe tiếng chim hót ríu rít trên những hàng cây che nắng dọc theo lối đi. 

Bây giờ là giữa tháng Chín, học sinh đã trở lại trường cho năm học mới. San Jose, ban ngày buổi trưa, oi ả nóng bức như mùa hạ. Tôi đi bên trong lề, theo những con đường ngắn dẫn ra ngã tư đèn đỏ. Nơi xe cộ qua lại tấp nập, rồi đi vòng trở lại vào đường trong. Có những ngôi nhà, phần đất bên hông, chủ nhân thường trồng những loại cây ăn trái như là cam, hồng giòn, đào, ổi... (ngoài cà chua, ớt, người Mễ ở đây thỉnh thoảng tôi thấy họ trồng bắp trong sân nhà như một "farm" nhỏ). Thoang thoảng mùi hương thơm dịu của hoa cam, hoa ổi từ nhà ai tỏa nhẹ trong gió ban mai làm tôi nhớ buổi sáng ở Tuy Hoà quê tôi. 

Ở đó, sáng sớm tôi thường được đánh thức bởi tiếng chim hót sau vườn nhà bác Tám, kế căn bếp nhà tôi. Khu vườn ấy với nhiều loại cây ăn trái: ổi, mận, ô mai... v.v... (hình như bác Tám có tay trồng nên cây trái nào bác trồng cũng ngon tuyệt vời, khiêu khích sự thèm thuồng chị em chúng tôi. Tới mùa trái chín là chúng tôi cứ... lăm le tìm cách hái trộm... nhớ lại thật xấu hổ). Còn bụi hoa lài phía bên kia sát vách nhà chị Đào (vợ anh Tơ, trong xóm hay ghép chung tên hai người gọi chị là Đào Tơ nghe vui vui và dễ nhớ). Bụi Lài ấy, tới mùa trổ hoa, hương thơm dịu nhẹ của hoa lài hoà quyện hương thơm của hoa ổi, hoa mận, thoang thoảng bay theo gió sớm làm tôi hít vào với cảm giác ngất ngây mê hoặc không thể diễn tả hết và không thể nào quên được.



Thành Phố Tuy Hoa

Tuy Hoà, thành phố nhỏ êm đềm và thơ mộng nằm ven bờ biển. Nơi tôi được sinh ra và lớn lên, không như những thành phố lớn. Tôi không bị đánh thức bởi tiếng ồn ào nhộn nhịp của xe chạy. Tiếng người inh ỏi mời chào rao bán thức ăn lúc tảng sáng... Tuy Hoà, "Một Ngày Như Mọi Ngày" chìm lắng trong đều đặn, thanh bình. 

Sáng sớm đi học, tôi đi bộ đến trường. Dọc theo phố chính Trần Hưng Đạo, hai bên đường nhiều căn nhà cửa đóng im lìm, các tiệm buôn chưa mở cửa. Thành phố như đang ngủ say, sự bình yên lúc nào cũng ưu ái dành cho nơi này. Ngoài con đường chính THĐ mỗi ngày đi học, tôi thích con đường số Sáu dẫn xuống biển trong thị xã.

Những buổi sáng mùa hè bạn bè rủ nhau đi tắm, cùng nhau ngâm mình giữa làn nước biển trong xanh, tung tăng bơi lội, ngắm nhìn mặt trời từ từ mọc... Tôi rất thích được tắm biển vào sáng sớm, đến Mỹ hơn hai mươi năm nhưng tôi chưa bao giờ được tắm biển dù chỉ một lần - ai cũng biết nước biển ở đây lạnh như nước đá - trừ phi tôi muốn bỏ ra cả ngàn đô bay sang Hawaii và nghỉ ở đó từ năm đến bảy ngày... chỉ để được tắm biển và ngắm mặt trời mọc.

Tôi rẽ sang con đường về nhà, nắng lên cao hơn. Một con chim vỗ cánh bay ngang, cố đuổi theo cho kịp đàn. Bầy chim bay xa dần rồi biến thành những chấm đen nhỏ. Tôi dõi mắt trông theo, mĩm cười bâng quơ (tiếc thật! không chụp được tấm hình đẹp của bầy chim). Nắng trong hơn, trời thật xanh, từng cụm mây trắng nằm sắp lớp như vảy cá. Đàn chim đang bay về đâu?... bay về vùng vịnh... hay bay đến một phương trời xa xôi nào khác... Lòng tôi cảm thấy bâng khuâng và nhớ về bài hát của Đức Huy mà Khánh Hà đã hát "Bay đi cánh chim biển hiền lành... Chẳng còn giấc mơ nào để giữ đôi chân em... Chẳng còn tiếng nói nào để trách cứ em..."      





Tôi một lần, như cánh chim hiền lành kia bỏ thành phố biển ra đi chẳng một lời trách cứ nào từ thành phố nhỏ - vốn hiền lành và không thích chen đua - nhưng tôi, tôi đã mang theo một giấc mơ lớn dần theo năm tháng về thành phố tôi yêu. Không là đôi chân, thành phố ấy đã níu giữ trái tim tôi. Mơ ước được trở lại vườn xưa, "bị" đánh thức bởi tiếng chim hót vang trên đầu cành. Buổi sáng thức dậy bước ra vườn sau ngửi được hương thơm mộc mạc của hoa bưởi, hoa mận, hoa lài... trong làn gió thu hây hây thổi. Và mỗi sáng sớm ngày hè, cùng bạn bè tắm biển... ngắm biển đẹp lúc bình minh. Ôi! Giấc mơ sao tầm thường và đơn giản quá! Tôi ước gì mình như cánh chim đang bay trên trời, chắp cánh cho kịp theo đàn để bay thật xa, xa tít tắp... về chốn thân thương.

Nhìn bầu trời sáng trong, tôi thì thầm một mình "bay đi cánh chim biển hiền lành", hãy "trở về bến mơ" với phố xưa hiền hoà của tôi, có vườn hoa cây trái ngát hương buổi sáng. Và nhớ cho tôi nhắn gửi lời yêu thương nhất về thành phố Tuy Hoà rằng "Tôi Yêu Tuy Hoà Mãi Mãi" chim nhé.
Võ Minh Vui

* tựa đề của những bài hát đã được đề cập trong bài viết "Một Ngày Như Mọi Ngày", nhạc của Trịnh Công Sơn, "Bay Đi Cánh Chim Biển" của Đức Huy, "Trở Về Bến Mơ" của Ngọc Bích

Xin mời click vào 2 link ở dưới để thưởng thức nhạc


Trở Về Bến Mơ (Ngọc Bích) Julie Quang & Trần Thái Hòa - YouTube


https://www.youtube.com/watch?v=J9Y-HQ6lr-U

Apr 10, 2015 - Uploaded by Hoàng Lão Tà Tà
Sáng tác: Ngọc Bích Tiếng hát: Julie Quang, Trần Thái Hòa Hình ảnh: Dương Quốc Định Dàn dựng: Hoàng Khai Nhan.

Bay Đi Cánh Chim Biển - Khánh Hà - YouTube





Một Ngày Như Mọi Ngày - Nguyên Khang - YouTube

https://www.youtube.com/watch?v=5xRwyGuZePg

Jan 11, 2013 - Uploaded by ClipsVN1
Một Ngày Như Mọi Ngày - Nguyên Khang http://clipsvn.com - http://www.youtube.com/user/ClipsVN1 - Music ...


Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016

Welcome Bạn Hữu Nam Cali

GIỚI THIỆU
Xin hân hạnh giới thiệu đến quý Thầy Cô, quý anh chị Đồng Môn và quý Thân Hữu
Bài WELCOME BẠN HỮU NAM CALI, của CHS Võ Minh Vui, tác giả ghi lại sinh hoạt và cảm nghĩ của mình sau khi tham dự buổi họp mặt đón tiếp các bạn trẻ nhập cuộc.
Trân trọng giới thiệu.
NHHN



WELCOME BẠN HỮU NAM CALI
Võ Minh Vui

Tháng mười một năm ngoái tôi có tham gia buổi ra mắt thành lập Diễn Đàn Nguyễn Huệ Hải Ngoại (lúc ấy tôi cứ nghĩ bốn chữ NHHN này chi dành riêng cho cựu học sinh Nguyễn Huệ ở hải ngoại). Thực ra, Diễn đàn NHHN thường xuyên "post" lên mạng "Internet" hình ảnh dạ tiệc tất niên, đại hội liên hoan, picnic hè (trong đó gồm những hình ảnh thầy cô, bạn bè thân hữu tham dự, các anh chị cựu học sinh của tất cả các trường ở miền Nam VN biểu diễn ca, múa, hát, hoạt cảnh... các em thiếu niên biểu diễn võ thuật...v.v...) cùng với sinh hoạt văn học nghệ thuật như thơ, văn, âm nhạc và nhiều tiết mục trao đổi thông tin hoặc tin nhắn...v..v... của tất cả mọi người và các cựu học sinh trong và ngoài nước Mỹ.

Hôm nay chiều thứ Bảy, buổi họp mặt NHHN được tổ chức tại nhà anh Nguyễn Đình Cai ở Milpitas (cách San Jose 30 phút lái xe). Mục đích cuộc họp này là đón tiếp bạn Chris Phan từ Santa Ana lên để bàn bạc kỷ niệm năm đầu tiên của diễn đàn NHHN thành lập sắp đến - tháng Mười Một - và nhiều đại hội kế tiếp. Cùng đi với Chris tới nhà anh Cai, gồm hai người bạn thuở trung học - MĐ Trọng ở Sacramento và T Long ở Fresno, và anh trai của Chris - anh Thiên ở San Jose.

Người đẹp xứ Nẫu

Buổi họp mặt được tổ chức một cách thân mật, tràn đầy tình thân ái. Anh chị Cai My và anh chị Nhượng Phước đã chuẩn bị thật chu đáo với một số lượng thức ăn dồi dào, đậm đà hương vị quê nhà như: chả giông, thịt nướng, bánh bèo, bánh hỏi, bánh cuốn..., bia, nước ngọt, trái cây...v.v... (trước khi vào họp, chúng tôi tập trung ra sau vườn chụp một số hình lưu niệm). 

Trong buổi họp, nghe các anh trình bày sự hình thành cùng sinh hoạt diễn đàn NHHN. Chris và nhóm bạn trẻ hân hoan ủng hộ - NHHN gồm anh chị cựu hs Nguyễn Huệ, thầy cô, bạn bè thân hữu và cựu học sinh của các trường thuộc tỉnh Phú Yên chúng ta (không như tôi đã nghĩ trước đây, chỉ hạn hẹp trong bốn chữ NHHN). Chris cho biết anh thật sự xúc động trước sự ân cần tiếp đón của các anh chị cựu học sinh Phú Yên Bắc Cali, tinh thần đoàn kết thân ái giữa các anh chị em của hai nhóm cựu học sinh PY Nam và Bắc (Cali). 

Hàn huyên, tâm sự

Chris Phan - Director của Việt Star Media Group - có đầy đủ điều kiện, phương tiện truyền thông - nhã ý giúp đỡ và ủng hộ nhóm hải ngoại về bất cứ phương diện vật chất lẫn tinh thần. Chúng tôi vô cùng cảm động trước tấm chân tình đầy sốt sắng của anh, của các bạn trẻ - giàu nhiệt huyết, giàu năng lực và thành đạt trên đất Mỹ. Một mạnh thường quân, bạn của Chris (yêu cầu giấu tên), hứa tặng một khoản tài chính để giúp tổ chức NHHN hoạt động lớn mạnh. Lại một lần nữa, chúng tôi vui mừng cảm kích tấm lòng tốt và hào hiệp của đấng mạnh thường quân này đã dành cho tổ chức NHHN.

Mọi người vui vẻ trò chuyện và thưởng thức các món ăn: món chả giông nóng giòn, nem chua đặc sản miền Trung, spaghetti chay...v.v..Chủ nhà, anh chị Cai My, bận rộn từ lúc bắt đầu cuộc họp, mặc dù anh chị đang bận bịu với ba đứa cháu ngoại, nhưng vẫn dành thời gian quý báu và đóng góp công sức không nhỏ của mình cho buổi họp mặt hôm nay (anh bảo sau cuộc họp, vợ chồng anh lo dọn dẹp đến ba giờ sáng mới xong. Nghe đâu sắp tới - Dạ Tiệc Mùa Hè tiếp tục được tổ chức tại nhà anh). Tôi rất khâm phục và ngưỡng mộ tinh thần hợp tác, hy sinh, lo lắng cho tập thể của anh chị Cai My. 

Tam ca xứ Nẫu

Trong lúc ăn uống, trò chuyện, chủ nhà lo tiếp tế bia, nước ngot..., hâm nóng thức ăn cho Vinh (anh trai Chris) - đến trễ một tí vì bận việc riêng - và không quên gọt trái cây cho mọi người dùng.

Hơn 9 giờ tối, Chris và nhóm trẻ của anh xin về trước. Chúng tôi ở lại đem đàn ra bày trò ca hát. Anh Thân và Lan Hương thay phiên nhau đàn. Chúng tôi gồm: Tôi, Hương, Bích Đào, My, anh Trí, chị Phước (hôm nay trông chị không khỏe lắm, nhưng chị vẫn nhiệt tình tham gia) cùng nhau ca hát, hết bài này đến bài khác. Nữ chủ nhân đi pha trà cho mọi người uống cho thấm giọng tiếp tục hát hò. 

Mãi đến gần mười hai giờ đêm mọi người mới nghỉ và bắt đầu tạm biệt. Chị My, chị Phước lay hoay "to go" thức ăn cho mỗi người mang về. Anh Nhượng, anh Trí, anh Thân phụ anh Cai một tay dọn dẹp bàn ghế. Chúng tôi vừa vui, được ăn ngon, lại còn mang về nhà (ước gì được tham gia những buổi tiệc như vầy "đều đều", và rủ thêm bạn bè ở xa đến dự đông vui thì hay biết mấy...!).

Nẫu đàn, nẫu hát, nẫu nghe

Tôi không biết dùng từ nào để nói lên lòng biết ơn của mình đối với các anh chị trong ban tổ chức cùng ban điều hành. Tấm lòng hiếu khách của chủ nhân Cai My, không quản ngại khó nhọc, đã tiếp đãi nồng hậu và chăm lo mọi người đến lúc chia tay. Xin cảm ơn các anh chị rất nhiều và rất nhiều. Chúc các anh chị, mọi người, khỏe và hưởng trọn niềm vui trong buổi tiệc hôm nay.

San Jose 5/21/2016
Võ Minh Vui


Hợp quần (cười rạng rỡ)