Thursday, April 19, 2018

Bước Tình Hồng

GIỚI THIỆU
Xin hân hạnh giới thiệu đến quý Thầy, Cô, quý anh chị Đồng Môn và quý Thân hữu
Bài BƯỚC TÌNH HỒNG của Hoàng Thanh Phước, tác giả ghi lại cảm súc của mình trong ngày kỷ niệm 55 thành hôn. Xin cám ơn đồng môn Thanh Phước đã chia sẻ.
Trân trọng giới thiệu.
NHHN



Thanh Phước xin phép mượn tên nhạc phẩm "Bước Tình Hồng" sáng tác của nhạc sĩ Nguyễn Trung Cang để làm tựa đề cho bài viết này.

Đây là bài hát theo điệu Techno mà giới "nhảy đầm" thường gọi là nhạc "mạnh", âm điệu dồn dập, vui tươi, sống động nhưng lời lại rất trữ tình, lãng mạn:

"... Này đây cánh hoa xin dâng đến người
Đời như nở hoa trong vạn tiếng cười
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 
Hãy lắng nghe tình ta yêu nhau không rời xa!"

Mở đầu chương trình khiêu vũ trong dịp kỷ niệm 55 hôn phối vào Chủ Nhật ngày 25-3-2018 vừa qua. Duy Nhượng - Thanh Phước mượn nhạc phẩm "Bước Tình Hồng" điệu Techno mà không lấy slow để first dance như thông lệ trong các dịp lễ cưới hay kỷ niệm ngày cưới. "Cô dâu chú rể" Nhượng - Phước thuộc thế hệ U70 đang tiến đến U80 không phải muốn "chơi nổi" mà thực tình muốn che dấu "tuổi già" và trắc nghiệm đôi chân của mình còn dẻo dai đến mức độ nào... kính mong quí vị cảm thông cho.

"Này đây bước chân xin tìm đến người
Này đây cánh tay xin chào đón người
Này đây cỏ cây xanh gợn ý tình
Này đây gió mây nghe hồn tái sinh"

Techno là một trong những vũ điệu được nhiều người ưa thích. Vào thứ Tư và thứ Bảy hàng tuần là hai ngày dành riêng cho cộng đồng người Việt cao niên sinh hoạt tại Roosevelt Community Center San Jose. Mỗi khi nhạc Techno nổi lên thì y như có ma lực lôi chúng tôi ra sàn nhảy, dù mệt chúng tôi cũng ít khi bỏ qua điệu này. Vì "mê" Techno nên đã lấy điệu này thay cho slow để first dance trong ngày vui của mình.

Nội dung nhạc phẩm "Bước Tình Hồng" tuy không liên quan đến lễ cưới hay kỷ niệm ngày cưới nhưng ý nghĩa của bản nhạc này rất thích hợp cho tình yêu và hoàn cảnh của chúng tôi, tay trong tay dìu dắt nhau trải qua chặng đường dài 55 năm, cùng chia sẻ ngọt bùi, đắng cay...

"Từ đây có nhau trên vạn nẻo đời
Cầm tay dắt nhau đi trọn kiếp người
Và ta sẻ chia yêu thương khắp trời
Tình yêu chúng ta lan rộng khắp nơi!"
(Bước Tình Hồng - Nguyễn Trung Cang)


Bình thường, chúng tôi rất nhuần nhuyễn vũ điệu này, được nhiều người khen thưởng nhưng hôm đó tôi mải lo ra, tinh thần bị chi phối, mang giầy cao gót đi lại nhiều nên chân bị đau. Phần vì mệt, không ăn uống gì, bị đuối sức nên khi "trình diễn" hơi lạng quạng, đứng không vững, xem chẳng đẹp mắt chút nào... Cũng may, chưa té lăn quay ra sàn là hên lắm rồi. Đúng là... "Thà một phút huy hoàng rồi... tắt ngủm!!!...".

Xin cám ơn "xóm nhà ngói" Roosevelt thân thương và các bạn "ruột" đã cổ võ ủng hộ hết mình với những tràng pháo tay và tiếng reo hò khích lệ, tán thưởng nồng nhiệt vang dội khắp khán phòng tạo nên không khí vui nhộn và đầy ắp tình người.

Như tôi vẫn thường thưa với quí vị, vì sức khỏe "yếu" không đi du lịch đây đó xa nhà lâu ngày được, con cháu khuyến khích chúng tôi nên tổ chức "họp mặt" bạn bè cho vui tuổi già.

Ý định ngay từ đầu năm nhưng loay hoay mãi vẫn chưa tìm ra lý do chính đáng. May quá, nhân dịp sinh nhật của tôi rơi vào tháng 3 đồng thời cũng là để kỷ niệm 55 năm thành hôn nên nhân cơ hội này tổ chức họp mặt cũng hợp lý mà thôi.

Chụp hình lưu niệm với thầy cô Đặng Thị Mỹ

Thực tình, trong lòng chúng tôi "kỷ niệm 55 năm thành hôn" chỉ là "thuận ngôn" để có dịp họp mặt, gặp gỡ thầy cô và bạn hữu quí mến. Cầu xin ơn Trên chúc phúc và ban bình an, mạnh khỏe cho mọi người để hy vọng 5 năm nữa chúng ta lại được họp mặt đông đủ trong dịp lễ Kim Cương.

Mặc dù trong Thiệp Mời đã ghi "Xin miễn tặng quà" nhưng quí thầy, cô và quí anh chị tham dự cũng như vì lý do đặc biệt không đến được đã tặng nhiều món quà giá trị về tinh thần lẫn vật chất, thật quí hóa vô cùng mà trong phạm vi bài này không tiện ghi ra hết được. Chúng tôi thật sự xúc động, tuy không nói hết bằng lời nhưng trong tận cùng trái tim luôn khắc ghi sâu đậm. Những hình ảnh, những kỷ niệm quí giá, thân thương này sẽ không bao giờ quên được. Xin cám ơn và kính mong quí vị thông cảm.

Cũng không quên cám ơn đặc biệt đến quí anh chị đã tiếp tay giúp đỡ chúng tôi hoàn thành buổi họp mặt tương đối hoàn hảo.

Trong việc tổ chức, dù có cố gắng hết sức cũng không làm sao tránh khỏi thiếu sót. Vì tình thương bao la xin quí thầy, cô và quí anh chị niệm tình bỏ qua. Xin chân thành cám ơn.

Hình lưu niệm với thầy Nguyễn Ngọc Thọ và thầy cô Nguyễn Phi

Xin cảm tạ Thượng Đế chúc phúc và bảo vệ tình yêu của chúng con  Đặng Duy Nhượng - Hoàng Thanh Phước trong suốt 55 năm qua, bây giờ và mãi mãi. Chúng con nguyện tay trong tay dìu nhau đến hết cuộc đời.

Tình hồng em bước thênh thang
Nồng nàn nép cánh nhẹ nhàng anh nâng
Anh bảo thì em xin vâng
Đồng lòng hiệp ý vạn lần đẹp xinh
Ơn Trên chúc phúc đôi mình
Đói no cùng chịu, hiển vinh chia cùng
Đường đời trăm nẻo gian truân
Đan tay nguyện ước muôn phần hạnh thông.

San Jose 15-4-2018
Hoàng Thanh Phước


Cảm Tác Bài Du Xuân




Du Xuân




Núi Đôi




Tháng Tư




Nín Đi Em




22 Kiệt Tác Điêu Khắc

GIỚI THIỆU
Xin mời quý Thầy, Cô và quý Anh Chị thưởng lãm 22 Kiệt Tác Điêu Khắc rất hấp dẫn của Yên Huỳnh trên facebook. Do The Press Center chia sẻ. Xin cám ơn.
Trân trọng giới thiệu.
NHHN



22 kiệt tác điêu khắc bạn phải nghi ngờ lực hấp dẫn

Khả năng sáng tạo trong nghệ thuật là vô hạn, và đôi khi, nó có thể khiến niềm tin, thành kiến và thậm chí cả những khái niệm về có thể và không thể của chúng ta phải lung lay.

1. Force Of Nature của Lorenzo Quinn


2. Wire Fairies của Robin Wight


3. Wursa của Daniel Firman


4. Trans Ī Re của redrik Raddum


5. Floating Stone của Smaban Abbas



6. Coffee Kiss của Johnson Tsang



 7. Les Voyageurs” của Bruno Catalano



8. Wurf VI của Anna Borgman và Candy Lenk



9. Book Sculptures của Alicia Martin



10. Vaartkapoen của Tom Frantzen



11. Window With Ladder – Too Late For Help của Leandro Erlich



12. Balancing Sculptures của Jerzy Kędziora



13. Pentateuque của Fabien Mérelle



14. The Virgins Of Apeldoorn của Elisabet Stienstra



15. Monte-Meubles, L’Ultime Déménagement – Leandro Erlich



16. Car Sculptures của Gerry Judah



17. Stone Balancing của Adrian Gray



18. Abedo của Emil Alzamora



19. Pick Yourself Up And Pull Yourself Together của Alex Chinneck



20. Suspended của Menashe Kadishman



21. Michael Jones Sculpture của Jerzy Kędziora



22. Cantamar của Woods Davy



Đò Ngang Sông Quê




Chân Ngày



Về Cổ Tháp




Yêu Một Chiều




Sầu Mộng - Cảm Tác Bài Tình Cô Đơn Của Kieu Tinh Nguyen






Người Học Trò Đạp Xích Lô

GIỚI THIỆU
Xin hân hạnh giới thiệu đến quý Thầy, Cô, quý Đồng Môn và quý Thân Hữu 
Truyện ngắn NGƯỜI HỌC TRÒ ĐẠP XÍCH LÔ. Lời chú thích của người viết:
Câu chuyện bình dị này không hư cấu với 90 phần trăm sự thật. Nhân vật chính của truyện giờ là một bác sĩ giỏi, với trình độ chuyên khoa cao, và đang giữ vị trí lãnh đạo trong ngành Y tế. 
Truyện ngắn “Người học trò đạp xích lô”, mong được chia sẻ với các đồng nghiệp và các thế hệ học sinh những tâm sự về nghề dạy học.
Xin cám ơn tác giả và thầy Hồ Văn Phú đã chia sẻ.Trân trọng giới thiệu.
NHHN




Kết thúc chuyến đi xa ở Hà Nội, cô giáo đồng nghiệp với tôi trong câu chuyện này trở về trên chuyến tàu Thống Nhất, đến ga Phan Thiết lúc 12 giờ đêm. Cô phát thanh viên đón chào hành khách bằng cái giọng trầm khàn vọng vào đêm sâu làm cho cả con tàu bừng tỉnh giấc. Niềm háo hức của người đi xa, về với nơi thân thuộc gắn bó khiến bước chân tôi nhanh nhẹn lạ thường. 

Thoáng một cái tôi đã ở ngoài phố. Thật yên tĩnh: vườn hoa với những chiếc ghế đá trầm ngâm; con đường thoáng đãng, mải miết chạy dài về phía biển. Tôi gọi xích lô để được về thật nhanh với ngôi nhà ấm cúng, nơi có những đứa con kháu khỉnh, mà những ngày xa lòng tôi nôn nao nhớ. Một người đạp chiếc xích lô tiến lại. Dưới ánh điện vàng vọt, tôi thấy đó là một thanh niên dáng dong dỏng, mặc chiếc áo sẫm màu vá nhiều miếng to, chiếc mũ lá rộng vành sụp xuống mặt. Cậu ta còn quá trẻ, tôi đoán vậy


- Về phố Trần Hưng Đạo bao nhiêu em?
Tôi hỏi giá, vì nghe nói giá xe ban đêm gấp đôi ban ngày, vả lại túi tôi đã cạn sau chuyến đi dài.
- Dạ mười ngàn .
Chàng trai đáp một cách từ tốn và rất nhỏ. Tôi nghĩ, không phải đi bộ quãng đường hai cây số, mà chỉ mất chừng ấy tiền thì không nên đắn đo. Nhưng tôi có quyền mặc cả cơ mà!
- Năm ngàn nhé!
- Dạ.

Tiếng “dạ” có vẻ nhỏ hơn. Tôi lên xe, thầm nghĩ chàng trai này dễ chịu thật, loại người chăm chỉ đây, chắc hoàn cảnh khó khăn nên mới phải làm lụng đêm hôm vất vả thế này.

Thành phố ngủ say. Không có tiếng động nào ngoài tiếng xích xe nhịp đều đều theo đôi chân mải mốt của chàng trai. Những vòm cây, những mái nhà tôi đã bao lần đi qua, dừng lại, ngắm nhìn, vậy mà trong đêm, tất cả trở nên lạ lẫm. Tất cả đột ngột hiện ra rồi lặng lẽ lùi vào vắng vẻ.

Tôi yêu sự yên tĩnh này bằng một cảm xúc mới mẻ như lần đầu tiên tôi nhận ra cái thơ mộng của phố xá lúc đêm khuya. Tôi hít sâu vào lồng ngực, hưởng lấy chút không khí trong lành ẩm ướt hơi sương. Chưa kịp nghĩ ngợi gì thì xe đã dừng lại trước cảnh cổng sắt sơn xanh ẩn giữa bờ hoa giấy. Tôi trả tiền, chàng trai không nhận, chỉ vội vã quay xe, rồi nói, vẫn cái giọng rất nhỏ:
- Cô về nghỉ ạ, em đi.
Bây giờ tôi mới ngẩn nhìn chàng trai:
- Phương!

Tôi thốt lên ngạc nhiên, ngỡ ngàng nhận ra cậu học trò lớp 12A mà tôi đang chủ nhiệm. Không nói được gì thêm, tôi đứng trân trân giữa đường nhìn theo bóng Phương lẫn vào phố vắng. Một cảm giác xấu hổ làm tôi đau nhói. Tôi trách mình sao vô tình đến thế? Sao tôi không nhận ra Phương. Phải vì em mặc chiếc áo vá nhiều miếng to? Tôi lại còn mặc cả tiền bạc nữa chứ !Điều này có vẻ mâu thuẫn với những những gì hay ho mà tôi say sưa rao giảng trên lớp. Những ý nghĩ xót xa dày vò khiến tôi đứng ngoài phố một lúc lâu mới gọi người nhà mở cửa. Đêm ấy tôi trằn trọc cho đến khi đài phát thanh thành phố truyền đi bản nhạc quen thuộc đầu tiên trong ngày.

***
Tôi đến lớp với tâm trạng buồn khó tả. Câu chuyện hôm qua giúp tôi hiểu rằng không thể đánh giá học sinh một cách hời hợt, nông cạn. Năm mươi học sinh ngồi đây là năm mươi thế giới bí ẩn. Tâm hồn các em như cầu vồng bảy sắc mà ta bất chợt nhìn thấy nhờ những tia sáng mặt trời.

Phương vẫn ngồi kia, góc cuối lớp, nét mặt không gì đổi khác, mà sao bây giờ tôi mới nhìn kỹ, cái mũi cao thẳng trên khuôn mặt khôi ngô, đôi mắt luôn ngời lên ánh nhìn thông minh và ngay thật. Bao giờ Phương cũng chỉnh tề với mái tóc gọn gàng, áo sơ mi tém trong chiếc quần xanh ngay ngắn.Cái dáng cao và nước da trắng làm nên vẻ thư sinh, khiến tôi không nhận ra em trong “vai” chàng trai đạp xích lô đêm qua.

Tôi nhớ lại những cuộc họp hội đồng giáo dục, nhiều ý kiến phản ánh tình hình học sinh. Để tiếp tục cắp sách đến trường đối với các em không đơn giản chút nào. Có em phải bán trứng luộc trên tàu, bán hàng rong ngoài bờ biển, gánh nước thuê, đạp xích lô… Tôi cho rằng đó là những thực tế không tránh khỏi, nhưng lại đinh ninh rằng lớp tôi không có những trường hợp như vậy, bởi vì ánh mắt các em bình thản, vô tư lắm. Hoá ra lâu nay tôi toàn nhận xét học sinh theo cảm tính. Tôi có biết đâu, đằng sau tiếng cười hồn nhiên của các em là một cuộc sống đầy vất vả, lo toan.

Tôi không thể làm ngơ trước một học trò như Phương được. Tôi phải tìm hiểu hoàn cảnh, tâm tư của em, ý nghĩ đó thúc bách tôi mạnh mẽ. Giờ nghỉ, tôi gọi Phương ra hành lang.

- Hôm qua cô có lỗi là không nhận ra em. Cám ơn em đã đưa cô về nhà, nhưng tại sao em lại có vẻ tránh cô thế nhỉ?
- Thưa cô, Em thực sự không muốn cô phải bận lòng nhiều vì chúng em…
- Sao em phải đạp xích lô ban đêm?
- Dạ, em thuê chiếc xích lô này. Chủ xe đi ban ngày, ban đêm họ nghỉ, cho thuê.
- Đêm nào cũng vậy, còn thời gian nào mà nghỉ ngơi?
- Thường lệ cứ 7 giờ tối, em đi các phố đón khách, sau đó lên ga chờ khách xuống tàu. Em về nhà lúc 2 giờ sáng ngủ đến 5 giờ dậy, đi học.
- Ngủ ít vậy mà cô không thấy em ngủ gật?
- Dạ, em quen rồi.
- Cô còn mắc nợ em đấy, chủ nhật cô đến nhà thăm em được chứ?
Phương “dạ” một tiếng rồi đi vào lớp, hoà trong đám học sinh đang gõ bàn hát ầm ĩ. Tôi nghĩ, em không thể sống vô tư.

***
Phương ở trong hẻm một khu phố lao động. Căn nhà chật chội, với những đồ vật sơ sài sắp đặt không được hợp lý lắm. Tất cả muốn nói rằng cái “hậu phương” của em chẳng có gì là vững chắc. Phương kéo ghế, mời tôi ngồi, cử chỉ chững chạc, lễ độ và tự nhiên, không có sự khúm núm mà tôi thường gặp ở một số học sinh. Vừa rót nước ra những chiếc ly thủy tinh, em vừa kể:

- Bố em là lính ngụy, mất tích trước giải phóng. Mẹ em cũng mới mất cách đây hai năm. Bệnh hen suyễn đã hành hạ bà suốt cuộc đời. Cho đến giờ em vẫn không thể nào quên hình ảnh mẹ khô gầy, hố mắt trũng sâu, đêm đêm không ngủ được, mẹ phải dựa lưng vào vách, há miệng ra thở những hơi thở khò khè, nặng nhọc. Căn bệnh hiểm nghèo, nên mọi sự chữa chạy đều vô hiệu. Mỗi lần lên cơn khó thở, mẹ co rúm người, vật vã khổ sở. Mẹ bảo chỉ mong chết. Em ước mình là bác sĩ để cứu mẹ. Mẹ mất, cuộc sống chúng em càng khó khăn. Hai đứa em nhỏ cũng đang tuổi ăn học. Mấy lần em tính bỏ học, đi làm kiếm tiền nuôi các em, nhưng xa lớp, xa các bạn, nhớ quá, không chịu nổi. Với lại em ước mơ trở thành bác sĩ nên phải cố gắng cô ạ…

Bây giờ thì tôi hiểu vì sao Phương học giỏi. Mỗi sự vươn lên để chiến thắng hoàn cảnh, đều có một động lực bên trong. Từ đó, mỗi khi giảng bài, tôi thường nhìn vào mắt em, ở đó niềm hy vọng đang cháy lên và tôi như được tiếp thêm sức mạnh.

***
Bẵng đi một thời gian dài, dễ đến bảy, tám năm, tôi đã là bà giáo thâm niên trong nghề.Bao nhiêu lớp học sinh đi qua cuộc đời, bao nhiêu gương mặt lưu lại trong tâm trí, có những điều bị xoá nhoà, lãng quên, có những niềm vui, nỗi buồn khắc sâu thành kỷ niệm. Tôi bắt đầu ngấm mệt, bắt đầu cảm nhận những bất cập và cả nỗi buồn của nghề dạy học.

Một buổi sáng, sau khi dạy xong bốn tiết văn, tôi bước ra khỏi lớp bỗng thấy đầu choáng váng mắt nhoà đi, cổ họng đau cứng như có vật gì to lắm chẹn lại, ngực tức tựa hồ ai đem đặt vào đó một tảng đá. Tôi ho rũ và khạc ra một cục máu đỏ bầm to bằng đầu ngón tay. Không tin ở mắt mình, tôi nhìn kỹ lại, thì đúng là một cục máu. Tôi bàng hoàng kinh sợ, nghĩ đó là dấu hiệu của bệnh “lao” và rùng mình nhớ đến những đồng nghiệp của tôi đã chết vì lao phổi. Hai mươi năm cầm phấn, viết và nói, tôi đã hít không biết bao nhiêu vi trùng. Những hạt bụi trắng, li ti mà những người làm thơ, làm nhạc đã tha thiết ngợi ca. Tuổi trẻ vốn tin vào những gì đẹp đẽ. Tôi cũng một thời thi vị hoá bụi phấn. Cứ để mặc cho phấn nhuộm trắng bàn tay như một bông hoa huệ; Cứ để phấn bám đầy quần áo, rắc mịn màng lên tóc, bay vào mũi, vào miệng, đó mới thật sự yêu nghề, xả thân vì đạo. Cứ gào lên mà giảng, chẳng hề băn khoăn về hai lá phổi. Mấy lần thấy đau cuống họng, ngậm vài viên ômai ngòn ngọt, dìu dịu lại nói rất say sưa. Có lúc mệt lử tự dặn mình đừng hăng quá, phí sức, nói nhỏ lại, ít đi, chậm rãi hơn, nhưng gặp chỗ tâm đắc, hứng lên, lại thao thao bất tuyệt. Chợt nhớ mình quá đà thì cổ họng đã sưng tấy lên rồi.

Lần này không thể xem thường, tôi phải đến bệnh viện. Phòng khám khá đông. Tôi lấy cuốn sách “Giáo dục con người chân chính” của Xu-khôm-lin-xki ra đọc, chờ đến phiên mình.

- Chào cô ạ – Một người mặc áo bơ -lu trắng, mang kính cận, nhìn tôi, cười:
- Thưa cô, cô khám bệnh ạ, cô có nhận ra em không?
Trong giây lát, những gương mặt học trò lần lượt hiện lên trong trí nhớ.
- A, Phương! – Tôi khẽ reo lên – Thế ra bây giờ em không tránh cô như dạo trước nữa.
- Dạ. Sau khi tốt nghiệp đại học Y khoa, em về làm việc bệnh viện này. Thưa cô, mời cô vào phòng khám.

Hôm ấy, chính Phương đã khám bệnh cho tôi, đôi mắt em nheo lại, đăm chiêu dõi theo từng nhịp thở của tôi qua chiếc ống nghe. Sự bình tĩnh và thành thạo của Phương làm cho tôi hoàn toàn tin cậy. Tôi đâu còn là cô giáo của em như ngày nào trang nghiêm trên bục giảng. Tôi là bệnh nhân, còn em là thầy thuốc. Phương đưa tôi đến phòng khám tai mũi họng, khoa X quang chụp phổi. Cử chỉ của Phương khẩn trương, dứt khoát, tôi chỉ biết phục tùng như một cái máy. Sau đó, tôi đến ghế đá vườn hoa giữa bệnh viện ngồi chờ kết quả xét nghiệm. Một chiếc lá xanh non khẽ chạm vào tay tôi như một cử chỉ dịu dàng. Chẳng có cơn gió nào giật đi chiếc lá như trong truyện của O. Henry. Vây quanh tôi là muôn nghìn con mắt lá, tràn trề hy vọng. Ngồi ở vườn hoa tôi có thể nhìn toàn cảnh bệnh viện. Một chiếc cáng đưa một bệnh nhân vừa chết xuống Nhà vĩnh biệt, những tiếng khóc dữ dội đi theo. Một anh thanh niên ngồi ở ghế đá bên cạnh nở một nụ cười sung sướng khi có người đến báo tin vợ anh vừa sinh con trai đầu lòng. Ở đây sự sống và cái chết diễn ra trong khoảnh khắc. Nếu có khi nào ta đứng trong khoảnh khắc ấy sẽ cảm nhận sâu sắc hơn hạnh phúc và khổ đau. Những người thầy thuốc là những chiến sĩ gan góc, họ đang chiến đấu âm thầm, giành lại sự sống, niềm hạnh phúc cho con người, mà sao bây giờ tôi mới thấm thía điều này. Phải chăng, chỉ lúc nào ta là bệnh nhân, bị nỗi đau thể xác dày vò, ta mới suy nghĩ về công lao của người thầy thuốc?

Chị bạn tôi là bác sĩ phàn nàn rằng “nghề Y khổ sở lắm. Mổ bụng người, cắt cả khúc ruột thừa, mà tiền bồi dưỡng không bằng tiền trả cho anh thợ ngồi ở đầu đường vá cái ruột xe”. Ồ, thế thì nghề dạy học của tôi có hơn gì? Tiền bồi dưỡng cho một giờ dạy học ngoài tiêu chuẩn, gọi là giờ phụ trội, chỉ mua được một quả chanh. những chuyện như thế thật vô cùng, làm sao có thể ghi hết bằng vài trang truyện? Có điều là tôi, chị và tất cả mọi người vẫn sống, vẫn làm việc. Chúng ta là những trí thức không thể lạc quan theo kiểu A-Q (truyện Lỗ Tấn) nhưng chắc chắn còn có một sức mạnh vô hình nào quyết định sự sống của ta. Bát cơm, manh áo, chẳng đơn giản chút nào, nó làm ta chóng mặt. Nhưng đáng sợ hơn khi trái tim ngủ yên, bộ óc ngủ yên…

Có những lúc tôi tưởng mình sắp ngã xuống giữa bục gíảng cao và vững chãi như cái điểm tựa kia. Nhưng rồi lòng tự trọng đã buộc tôi phải đứng lên với một tư thế đàng hoàng. Mỗi giờ dạy thất bại khiến tôi đau đớn hơn cả nỗi đau thể xác. Mỗi một giờ dạy thành công thì niềm hạnh phúc ùa đến ngập tràn, như được hồi sinh. có khác gì niềm vui của người thầy thuốc giành lại sự sống cho người bệnh từ tay thần chết…

Có lẽ tôi sẽ còn nghĩ ngợi miên man nếu Phương chưa trở lại. Em cầm trong tay tấm phim to bằng trang giấy học sinh. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy một phần cơ thể của mình trên hình ảnh, hồi hộp, lo âu. Chỉ một lời nói của Phương lúc này là quyết định phần đời còn lại của tôi. Nếu tôi bị lao phổi có nghĩa là tôi phải vĩnh viễn rời xa bục giảng.

Phương giơ tấm phim lên, chỉ vào từng vùng sáng tối giải thích:

- Thưa cô, kết quả xét nghiệm cho thấy tình trạng sức khỏe của cô hiện thời không đáng lo ngại. Không có dấu hiệu bệnh nguy hiểm. Cô chỉ bị yếu phổi. Hiện tượng ho ra máu là do viêm họng, xung huyết. Cô cần được nghỉ ngơi ít ngày và sử dụng thuốc theo chỉ dẫn, nếu thấy trong người còn mệt cô trở lại đây.

Tôi run run đón lấy tấm phim từ tay Phương, khẽ nói “cám ơn em” mà nỗi xúc động như muốn vỡ òa.
Phương tiễn tôi ra cổng bệnh viện. Quãng đường ngắn không cho phép cô trò nhắc nhiều về kỷ niệm, nhưng hình ảnh cậu học trò mặc chiếc áo vá nhiều miếng to, đạp xích lô và căn nhà chật chội trong hẻm hiển hiện trong tâm trí tôi. Sực nhớ điều gì tôi hỏi:

- Hai em của Phương thế nào?
- Dạ, tốt nghiệp đại học hết cả rồi cô ạ. Một đứa Bách khoa, một đứa kinh tế.
- Ôi trời ! Giỏi quá. Làm thế nào mà nuôi nhau ăn học?
- Dạ, cũng tự lao động kiếm sống thôi ạ. Chật vật, gian nan lắm, nhưng rồi cũng qua.
- Em làm cô bất ngờ quá đấy Phương ạ. Sự thành đạt của các em là bài học làm người.
- Em vẫn nhớ, khi giảng bài, cô thường nói: Hạnh phúc chỉ có thể đạt được bằng nghị lực vươn lên không ngừng.
Tôi tin Phương thành thật, vì em nói điều đó sau những trải nghiệm của chính cuộc đời mình.

Chia tay Phương, tôi ra khỏi bệnh viện trong trạng thái nhẹ nhõm như chưa từng đau ốm. Phần vì Phương đã cho tôi biết tôi không bị lao phổi, nhưng lý do quan trọng hơn khiến tôi trở nên khỏe khoắn là vì tôi vừa được chứng kiến “thành quả” của mình.Người thầy giáo thường mang tâm sự buồn vì nghề dạy học vất vả, âm thầm nhưng chẳng bao giờ được nhìn thấy “sản phẩm”. Thì đây, sản phẩm của nghề dạy học là những con người, những thầy thuốc, kỹ sư, nghệ sĩ, nhà kinh tế, nhà lãnh đạo…

Tôi sung sướng nhận ra, với tôi, không có chỗ đứng nào tốt đẹp hơn chỗ đứng trên bục giảng....

Không một hành động nào cho dù nhỏ nhoi, che đậy, giấu kín tới đâu mà không tạo Nhân và không có Nhân nào mà không gây Quả !! Hãy cẩn thận trước khi làm một điều gì ! Tout acte (toute parole), aussi minime, discret ou dissimulé soit-il, constitue toujours une cause karmique qui va engendrer inévitablement un effet. Alors, réfléchissez bien avant d'agir.
Uncle ĐỒNG

Tuesday, April 17, 2018

Poster Văn Nghệ Đại Hội 8 Boston

GIỚI THIỆU
Xin hân hạnh giới thiệu đến quý Thầy, Cô, quý anh chị Đồng Môn và quý Thân Hữu
Poster SÂN KHẤU ĐẠI HỘI 8 BOSTON của Ban Văn Nghệ. Hình ảnh và màu sắc rất đẹp. 
Với thành phần nghệ sĩ "cây nhà lá vườn" hùng hậu, nổi tiếng của CHS Liên Trường Phú Yên ở khắp mọi nơi qui tụ về. Hứa hẹn 2 đêm văn nghệ rất đặc sắc.
Trân trọng giới thiệu.
NHHN




Monday, April 16, 2018

Người Bà Thời Hiện Đại

GIỚI THIỆU
Xin hân hạnh giới thiệu đến quý Thầy, Cô, quý anh chị Đồng Môn và quý Thân Hữu
Bài thơ vui thể lục - bát NGƯỜI BÀ THỜI HIỆN ĐẠI, tác giả Khuyết danh do đồng môn Phan Kiều Oanh chia sẻ. Xin cám ơn tác giả và chị Phan Kiều Oanh.
Trân trọng giới thiệu.
NHHN



Người "BÀ" Thời Hiện Đại

Đối lập với hình ảnh người bà vất vả sớm hôm, tóc trắng, miệng nhai trầu thường thấy trong xã hội xưa, người "Bà" trong bài thơ khá gần cuộc sống hiện đại với: thắt đáy lưng ong, tóc vàng môi đỏ, chém gió facebook... cực kỳ sành điệu.
Các độc giả là phụ nữ trung niên vô cùng thích thú vì bài thơ viết đúng quá. Cuộc sống hiện đại, phụ nữ có nhận thức tốt hơn về giá trị bản thân, thế nên những người phụ nữ dù đã ở tuổi xế chiều nhưng họ rất biết cách làm cho cuộc sống của mình trở nên vui tươi, yêu đời thay vì cứ quẩn quanh trong gian bếp.
Con cháu thì được phen cười nghiêng ngả và bái phục độ ăn chơi, và hiện đại của các bà, các mẹ.

Dưới đây là nguyên văn bài thơ Bà thời nay:



NGƯỜI "BÀ" THỜI ĐẠI

Bây giờ bà khác ngày xưa
Bà không khăn vấn tóc thưa lưng còng
Bà giờ thắt đáy lưng ong
Tóc vàng môi đỏ má hồng như ai.

Vẫn vào fây búc mới tài
Làm thơ chém gió chẳng sai ngày nào
Bà vẫn hài hước tào lao
Tiếng Anh tiếng Pháp bà xào ok.

Khiêu vũ híp hốp có nghề
Bà mà đi nhảy - khỏi chê... ai bằng
Xe máy bà phóng băng băng
Chuyện bà hài hước khối thằng phải thua.

Bà vẫn hay tếu hay đùa
Bà bảo sức khỏe chẳng mua được mà
Cho nên vui để khỏe ra
Công nghệ điện tử thì bà phải theo.

Quẩn quanh xó bếp chán phéo
Không chơi thì cũng vẫn teo như thường
Còn một ngày ở trần dương
Thì bà cứ chọn con đường sống vui.

Khuyết danh