Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2026

Bữa Cơm Có Cá Thời Bao Cấp

 


BỮA CƠM CÓ CÁ THỜI BAO CẤP
Nguyễn Thị Thanh Dương

Tối qua tôi nghe được “tin mật” nóng sốt là cửa hàng hải sản tươi sống hôm nay sẽ bán cá Thu. May quá hôm nay là thứ Năm nhỏ em gái không có lớp học buổi sáng nó sẽ trông giùm tôi thằng Bí để tôi rảnh rang đi chợ sớm xếp hàng mua cá Thu cho bằng được. Thời buổi bao cấp con cá miếng thịt quan trọng lắm, những thứ này không thường xuyên có trên mâm cơm.

Tôi quen với Dung, Dung là cháu của dì Năm nhân viên bán cá ở cửa hàng hải sản. Trước 1975 Dì Năm là một bà nhà quê bán cá trong chợ Hạnh Thông Tây, sau nhà nước dẹp buôn bán tư nhân, nhận dì Năm vào làm nhân viên bán cá của hợp tác xã địa phương nhờ lý lịch “trong sạch” con nhà nghèo bần cố nông, không dính dáng gì đến chế độ “Mỹ Ngụy”..

“Cửa hàng hải sản tươi sống” mà chẳng khi nào bán hàng tươi sống, toàn bán đồ ôi đồ ươn, quanh quẩn các loại cá rẻ tiền như cá mòi, cá hường, cá nục, cá mối, cá bạc má đã lòi bụng lòi mật hay có khi là cả một đống cá vụn tạp nhạp không tên. Người ta đồn rằng những con cá tươi thì đã bán ngầm cho nhau trong nội bộ, mà có còn chút cá tươi nào bán cho dân thì những ai lanh lợi nhanh chân lẹ tay đã mua hết rồi.

Cửa hàng cá này bên cạnh hàng rau củ thật… xứng đôi vừa lứa. Có hôm bán rau củ Đà Lạt mới về, nghe sang thế. Nhưng bông cải còn nguyên cuống dài và lá vàng úa, bên trong là bông cải đã có nhiều vết nám vàng nám đen, cà rốt thì bám đầy đất …chưa kịp rửa, mấy quả su su gai tua tủa già khú. Hàng hợp tác xã nhà nước khỏi cần mẫu mã sạch đẹp và nhất là khỏi cần mời chào người ta vẫn phải mua vì giá rẻ hơn ngoài chợ đen. Đống cá vụn tạp nhạp và đống rau củ Đà Lạt này chỉ đáng bán cho… heo ăn.

Mới hơn 6 giờ sáng tôi vén màn gọi nhỏ em đang ngủ:

– Thoa, dậy trông cháu chị đi chợ..

Thoa dụi mắt chưa tỉnh ngủ nhưng vẫn ngạc nhiên:

– Sao hôm nay chị đi chợ sớm?

Tôi xách giỏ sẵn sàng và dặn dò em gái 12 tuổi:

– Lát nữa thằng Bí dậy hai dì cháu ăn gói xôi trên bàn nhé.

Rồi tôi nói nhỏ làm như… sợ hàng xóm nghe thấy họ sẽ mua hết phần của mình:

– Hôm nay cửa hàng bán cá Thu, chị đi sớm xếp hàng. Lâu lắm nhà mình chưa được ăn cá Thu.


Tôi đi chợ thường đi bộ từ nhà đến chợ Hạnh Thông Tây chừng nửa cây số, nhưng sáng nay tôi đi xe đạp, chịu tốn vài đồng gởi xe cho nhanh cốt là “tranh thủ” mua được cá Thu ngon “cải thiện” bữa ăn gia đình. Gia đình tôi đông người, chồng đi “học tập cải tạo” ba mẹ con tôi ở chung với bên ngoại, mẹ tôi đã mất, còn bố và các em đang tuổi ăn học. Tôi quán xuyến việc nhà.

Tôi đạp xe vèo vèo đến chợ, hấp tấp gởi xe xong bước te te đến cửa hàng hải sản đã thấy một hàng dài người rồi. Quái lạ, tôi tưởng chỉ mình tôi biết “tin mật” thôi, hóa ra nhiều người cũng biết. À, cửa hàng hải sản có nhiều nhân viên chứ có phải chỉ mình dì Năm của Dung đâu, nên các nhân viên kia cũng rò rỉ “tin mật” hôm nay có cá Thu cho người thân quen của họ.

Dù thế nào tôi vẫn hào hứng xếp hàng và hy vọng đợi chờ. Đến hơn 7 giờ sáng nhân viên cửa hàng hải sản mới khệnh khạng kéo cửa lên. Một bà xếp hàng sốt ruột lớn tiếng:

– Cửa hàng mở cửa trễ 15 phút, lẹ lẹ lên cho bà con nhờ.

Một nhân viên cửa hàng cũng lớn tiếng đáp trả ngay:

– Chúng tôi đang sửa soạn nãy giờ, không rảnh đâu nghe bà con.

Cả một bàn cá đầy ụ đã được bày ra, những người đứng sau cố nghiêng người ra, rướn người, rướn cổ lên cao hơn người đứng trước nhìn vào quầy cá và bàn tán:

– Hình như toàn là cá con..

– Nghe… đồn là hôm nay có cá Thu. Chắc cá Thu sẽ bày lên sau..?

Một bà mơ ước:

– Cá Thu tươi về chiên sơ, sốt cà chua nhỉ…

Tôi giữ cuốn sổ mua hàng trong tay, thành thật hơn bao giờ:

– Cá Thu không tươi, lòi gan lòi phèo tôi cũng mua. Có còn hơn không.

Người đầu tiên mua được cá, chen ra khỏi đám đông để… trả lời nhiều câu hỏi:

– Cá gì vậy chị? Cá có tươi không?

– Có cá Thu không?

Bà vừa mua được cá hớn hở:

– Một đống cá lộn xộn con to con nhỏ, cá nục, cá bạc má, cá phèn hầm bà lằng về nhà chịu khó lựa ra. Tui nhà nghèo con đông cá nào cũng ngon. Đừng mơ tới chuyện cá Thu nghe bà con.

Rồi những bà kế tiếp chẳng thấy bà nào khoe mua được cá Thu cả. Đến lượt tôi, đứng đối diện với phản cá, tôi… e dè hỏi người bán hàng:

– Có cá Thu không chị?

Chị ta cong cớn hất hàm nhìn vào bàn cá và ra lệnh:

– Có thì đã bày ra đây. Thế chị có mua cá này không thì bảo?

Tôi nhìn đống cá chán nản và thò tay vào định chọn con cá nào đỡ bèo nhèo thì bị chị nhân viên… mắng:– Tiêu chuẩn mỗi hộ một ký. Chị mua bao nhiêu tôi cân, thì giờ đâu mà đợi chị chọn từng con cá.

Tôi mua một ký cá lộn xộn, thầm trách Dung thông tin sai làm tôi phải dậy sớm đi chợ sớm để mua mớ cá ôi này.

Về đến nhà Thoa hỏi ngay:

– Chị mua được cá Thu không?

Tôi vẫn bực mình từ chợ chưa thèm trả lời thì Thoa khoe:

– Nãy cu Bí ăn hết gói xôi rồi.

Tôi nhìn đầu tóc Thoa và gắt em:

– Con gái ngủ dậy đầu tóc không chải rối bù lên như ổ quạ thế kia.

Đã không được khen công bế cháu chăm cháu còn bị chị mắng Thoa xụ mặt:

– Từ lúc ngủ dậy thằng Bí chỉ khóc đòi mẹ, em phải bế dỗ nó đấy chứ.

Tôi biết mình cáu kỉnh vô lý, chỉ vì bị hố không có cá Thu, không mua được cá Thu nên tôi giận “cá” chém thớt, lây sang nhỏ em. Tôi dịu giọng lại để chuộc lỗi:

– Không có cá Thu, chị mua cá linh tinh nhưng chị sẽ kho kiểu này ngon lắm. Trông cháu tiếp để chị nấu cơm.

Thế là “bà dì” 12 tuổi biết bổn phận mình phải làm gì với thằng cháu lên 3 hay nghịch phá và hay khóc nhè. Chốc nữa dì lại “vác” cháu đi chơi quanh xóm.

Sau khi mua mớ cá tôi đến quầy thịt heo kiên nhẫn xếp hàng chờ đợi chen lấn thêm một lần nữa để mua bằng được mấy lạng thịt ba rọi về kho mặn với cá để đỡ hoang phí một buổi sáng dậy sớm đi chợ.

Bữa cơm trưa tôi cho con và mấy đứa em nhỏ ăn trước, ai về sau thì ăn sau. Thoa lấy một tô cơm với cá kho vừa ăn vừa đút cho thắng Bí con tôi.

Lúc ấy con Linh hàng xóm cách nhà tôi vài căn cũng bế em cùng với tô cơm sang nhà tôi. Linh bằng tuổi Thoa, học cùng lớp, hai đứa chơi thân với nhau, có vài điểm giống nhau, Thoa trông cháu còn Linh trông em.

Linh thường xuyên mang tô cơm sang nhà tôi vừa ăn vừa nói chuyện với Thoa. Hôm nay cũng thế. Hai đứa cùng khoe:

– Hôm nay nhà tao ăn cơm với cá

– Hôm nay nhà tao cũng ăn cơm với cá, mẹ tao kho cá Thu ngon lắm..

Thoa không tin, nhìn vào tô cơm của Linh và ngạc nhiên:

– Nhà mày mua cá Thu cửa hàng hợp tác xã hả, sao chị tao đi xếp hàng từ sớm mua không có….

– Mẹ tao nhờ bác Thà trưởng cửa hàng hải sản mua giùm, bác mang cá đến nhà cho mẹ.

Linh ăn xong tô cơm dắt em về nhà thì Thoa “mét” tôi:

– Nhà con Linh mua được cá Thu đó chị, em thấy tô cơm của nó có một khoanh cá Thu..– Chị nghe hai đứa nói chuyện rồi. Chị hiểu rồi vì mẹ nó là trưởng ban nhà đất ở phường quen biết nhiều lắm, mua thịt mua cá chỉ “nhờ” một tiếng là có ngay.

Thoa thèm thuồng:

– Em thấy nhà Linh ăn toàn đồ ngon, mẹ nó nấu cháo cá này, thịt kho trứng này…

Tôi hứa hẹn với Thoa:

– Hôm nào có cá Thu tươi ngon bán chợ đen, đắt bao nhiêu chị nhất định cũng mua về rim kho cả nhà ăn một bữa cho sướng, khỏi cần chầu chực ở cái cửa hàng hải sản… cà chớn ấy nữa.

Mấy hôm sau tôi gặp Dung và kể cửa hàng hải sản của Dì Năm nó không hề có cá Thu như Dung đã báo cho tôi thì  Dung không hề ngạc nhiên:

– Làm gì có… dư mà bán ra ngoài chứ, dì Năm kể hôm ấy cửa hàng nhận về 4 cần xé cá, 2 cần xé cá Thu và 2 cần xé cá lộn xộn. Tưởng bán “nội bộ” một ít còn bán ra ngoài cho dân, ai dè ông nọ bà kia nhắn gởi để dành cho họ người một ký người hai ký… hết sạch luôn.

Nói tới đây Dung im luôn có vẻ ngại ngùng. Tôi đoán nhà Dung cũng nhờ có dì Năm, chân trong cửa hàng hải sản thế nào chẳng mua được ít nhiều cá Thu. Tôi nói đùa cho vui và cho Dung bớt ngại ngùng:

– Không có cá Thu nhà mình mua cá lộn xộn. Bữa cơm cũng có cá như ai.

NTTD (Jan. 17- 2026)

Nguyễn Thị Thanh Dương

Hoa tháng Tư

image.png


Đi trên xa lộ hướng Nam hay Bắc

Hai bên đường đều rực rỡ màu hoa

Bluebonnet xanh tím cả hồn thơ

Bồ Công Anh thả hồn bay trong gió.

 

Tôi muốn được dừng xe giây phút đó

Hỏi cánh hoa trắng theo gió về đâu

Những câu thơ tôi vội vã theo sau

Những ước mơ tôi bồng bềnh phiêu lãng.

 

Hoa dại tháng Tư sao mà lãng mạn

Có ai bị cảm nắng với hoa không?

Xanh đỏ tím vàng nở khắp cánh đồng

Hoa làm đẹp đất khô cằn Texas.

 

Có ai yêu hoa muốn đi cho hết

Những dặm đường hoa dệt thảm như mơ

Ai muốn là người khách lỡ chuyến xe?

Để ở lại với hoa thêm chút nữa.

image.png


Tạm biệt đường xa tôi về thành phố

Tháng Tư nắng gió như kẻ đa tình

Cây ra hoa và cỏ mọc thêm xanh

Vườn nhà tôi một tình yêu chờ đợi.

 

Hoa Hồng nở sau vài cơn mưa tới

Hoa thanh xuân cười cợt với mưa Xuân

Tôi thanh xuân phai nét đã bao lần

Yêu hoa mãi nên hồn còn mãi trẻ.

NNTD


Little Saigon, Quận Cam Có Còn LàThủ Đô Của Người Tị Nạn ?

 


LITTLE SAIGON, QUẬN CAM CÓ CÒN LÀ THỦ ĐÔ CỦA NGƯỜI TỊ NẠN?
Quang An

Little Saigon, Quận Cam Có Còn LàThủ Đô Của Người Tị Nạn ?

Vì không cạnh tranh nỗi với người gốc Đại Hàn, người Tàu sinh sống ở Los Angeles, nơi được xem là thành phố thiên thần, người Việt xuôi về phía Nam của Los Angeles khoảng chừng 1 giờ đồng hồ lái xe, và bắt đầu gầy dựng ở đây.

Với vùng đất rộng lớn gồm các thành phố kề sát nhau, người Việt định cư rải đều ra các thành phố Westminster, Garden Grove, Fountain Valley, Midway City, Santa Ana ở quận hạt Orange, mà dân ta hay gọi là Quận Cam.

Cửa tiệm , nhà hàng, cơ sở thương mại mang tên Việt bắt đầu xuất hiện. Ban đầu chỉ là một khúc đường Bolsa, nơi có thương xá nổi tiếng mang tên Phước Lộc Thọ. Rồi dần dần cửa hiệu, nhà hàng, cơ sở thương mại của người Việt Nam mọc lên như nấm, lan ra khắp nơi, trải dài từ Bolsa, qua Westminster, Brookhurst, Euclid, Magnolia v..v... Từ Garden Grove, đi xuống thành phố Westminster, hay Fountain Valley, Santa Ana, đều thấy bảng hiệu chữ Việt tràn đầy. Thậm chí là Midway City, hay được gọi là Thị Trấn Giữa Đàng, cũng có luôn cửa hiệu của người Việt.

Phải nói rằng với sự cần cù và siêng năng, thế hệ người Việt tỵ nạn cộng sản từ năm 1975 đã tạo nên một khu vực mà ai ai cũng có cảm giác như là một SÀI GÒN THU NHỎ. Đến đây, ngoài việc là có thể tiếp xúc, gặp gỡ người Việt xa xứ, người Việt bỏ chạy cộng sản từ hồi năm 1975 còn có dịp tìm lại những hình ảnh, những tác phẩm văn hoá của miền Nam trước kia.

Ghé nhà sách Tú Quỳnh, hay ghé các trung tâm sản xuất băng dĩa nhạc, là có thể tìm lại chút gì đó của thoáng hương xưa. Dĩ nhiên, nếu muốn tìm lại mùi vị của những món ăn Việt Nam, người Việt tị nạn sẽ dễ dàng tìm thấy
-những bát phở
-những tô bún bò
-những đĩa bánh cuốn
-hay thậm chí là cả những chén chè xôi nước, v....v....

Cái tên Little Sàigòn là đây. Người Việt đã yêu kiều đặt địa danh này cho một vùng đất cách xa quê hương hơn nửa quả địa cầu để hồi tưởng... để nhớ nhung...về một Sàigòn xưa. Và hơn cả, Little Sàigòn còn là một trung tâm văn hoá nhằm gìn giữ bản sắc của người dân Việt trước đại hoạ cộng sản từ hồi năm 1975. Chính vì vậy, Little Sàigòn luôn luôn được xem là THỦ ĐÔ của người Việt tỵ nạn cộng sản.

Rồi thời gian trôi qua...
Thế hệ người Việt tị nạn cộng sản đầu tiên nay đã già !!!
Ráng chịu khó làm ăn vất vả để nuôi gia đình
Con cái của thế hệ này nay đã trưởng thành, đã học thành tài để rồi có người là

- Bác sĩ
- Dược sĩ
- kỹ sư
- Khoa học gia
- Tướng,Tá

Cuộc sống khá giả hơn, ổn định hơn, cho nên rất nhiều người Việt đã dọn về phía Nam của vùng Little Sàigòn để an cư lập nghiệp. Người thì ở Irvine, người thì ở Mission Viejo, hay thậm chí là xa hơn nữa như San Juan Capistrano, v..v...
Hầu hết, thế hệ sau này không muốn tiếp tục con đường làm ăn của thế hệ trước đó, cho nên rất nhiều chủ nhân nhà hàng, cửa hiệu, đến tuổi về hưu, phải tìm cách bán lại những gì mình đã gầy dựng. Người đi, thì phải có người đến.

Trong những năm vừa qua, với những chính sách thu hút người ngoại quốc đem tiền vào Mỹ đầu tư, đã có rất nhiều thành phần giàu có ở Việt Nam mà thường được gọi là "đại gia đỏ" hay "tư bản đỏ" ... đổ bộ qua Mỹ.

Thành phần này là những tay cựu"quan chức" hay những tay làm ăn buôn bán tham nhũng, những tay có thể có cả chục triệu đô la lận lưng để làm vốn, để có thể mua nhà, mua cơ sở, mua cửa hiệu, v..v... Ban đầu thì còn rải rác ở các tiểu bang khác, nhưng gần đây thì đổ về tiểu bang California rất nhiều.

CUỘC SỐNG Ở LITTLE SÀI GÒN BẮT ĐẦU THAY ĐỔI

- Các cửa hiệu, nhà hàng do những người Việt tỵ nạn làm chủ, từ từ lại thấy thay tên, đổi hiệu. Có những cái tên nhà hàng, chỉ cần nghe cái tên, cũng có thể đoán được gốc gác của người chủ từ đâu đến.
- Chợ búa cũng thay đổi.
- Và phong cách người dân ở Little Sàigòn cũng thay đổi.
- Có những quán cà phê, thanh niên ngồi đánh bài "tiến lên", hay còn gọi là "chặt hẻo",một loại bài của mấy chú bộ đội miền Bắc đem vào Nam, suốt cả ngày.
- Khói thuốc lá bay mù mịt.
- Có những quán bar mà đêm nào cũng đông thanh niên đến .... "xập xình", và là nơi giới thiệu các ca sĩ ở Việt Nam bay sang.
Thử hỏi, dân bình thường thì lo đi làm ở công sở, đâu có thì giờ mà la cà quán xá như thế cả ngày lẫn đêm.
Có chăng thì chỉ vào dịp cuối tuần, nhưng ở Little Sàigòn bây giờ, ngày trong tuần, hay ngày cuối tuần đều ... ĐÔNG NHƯ NHAU
- Văn hoá, văn nghệ thì các sản phẩm từ trong nước nhan nhản đầy trong các cửa hiệu.
- Quán ăn thì không còn vẻ thanh lịch, và không còn trông sạch sẽ như lúc trước.
- Bãi đậu xe thì lại càng quá tệ, nhìn rất dơ bẩn. Rác quăng bất cứ chỗ nào.
- Các đài truyền thanh, truyền hình, thì cứ như là "cơ quan ngôn luận" của Việt Nam vì tin tức đọc nhiều khi dùng chữ "y chang" VN Express của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam.
- Quan trọng hơn nữa là tình hình an ninh trật tự không còn như xưa.!!!

Nghe thử một quảng cáo phát trên truyền thanh bảo rằng "đến ăn phở ở tiệm của chúng tôi, quý khách có thể an tâm là xe của quý vị không bị ... đập kính". Thế là đủ hiểu : chuyện xe bị đập kính, mất đồ là "chuyện như cơm bữa" ở Little Sàigòn rồi.

Việc phong cách sống thay đổi, có thể một phần là do người mới định cư sau này mang những "thói hư tật xấu" đã "nhiễm" sau 40 năm sống với cộng sản sang đây.
Những "đại gia đỏ" coi trời bằng vung vì ỷ có tiền đã thể hiện cách sống của mình. Ở trần, mặc xà lỏn, là hình ảnh mà dân Mỹ ở đây không bao giờ gặp ở ngoài đường. Thế nhưng, có những tên đại gia, cầm đầu cả hệ thống xuất nhập cảng hải sản, lại nghêng ngang bước ra đường với mình trần và chiếc ... xà lỏn.

Thành phần như thế này bây giờ không hiếm ở Little Sàigòn. Cũng chẳng có gì ngạc nhiên, vì ngay giữa đường Brookhurst, đoạn gần với tiệm bánh Vân, những bảng hiệu
quảng cáo "bảo lãnh đi Mỹ" bảo đảm ... 100%, "bao" ... đậu, bất kể là tội phạm hình sự, v..v... đầy nhan nhản.

Thử nhìn xem, với sự nhếch nhác như thế, Little Sàigòn có còn là thủ đô của người tỵ nạn? Nét văn hoá, sự thanh lịch của người Việt tị nạn đang dần dần bị ... "xâm lăng"?

Cuộc sống chung quanh ta coi thế mà thay đổi chóng mặt. Nếu không để ý, và không có thái độ tích cực để gìn giữ văn hoá của người Sàigòn xưa, thì Little Sàigòn có thể sẽ mất đi cái tên và ý nghĩa yêu kiều mà người dân tỵ nạn giữ trong lòng bao nhiêu năm nay.

Quang An

Cung Sầu - Tình Thơ 1 & Tình Thơ 2

 


CUNG SẦU - TÌNH THƠ 1 & TÌNH THƠ 2
Mặc Khách 

Trân trọng 
NHHN 

Đất Khách

 


ĐẤT KHÁCH 
Mặc Khách 

Trân trọng 
NHHN