Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
24/05/2022
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
24/05/2022
Tôi sinh năm 1959, vào năm đó lần đầu tiên đội tuyển Túc
Cầu Việt Nam Cộng Hòa đoạt huy chương Vàng Đông Nam Á Vận Hội tổ chức tại Thái
Lan.
Tôi lớn lên với nhiều kỷ niệm và học hỏi từ tinh thần túc cầu Việt Nam Cộng Hòa, giờ càng nghĩ càng thấy nhớ thương, ngậm ngùi về thời kỳ vàng son nền túc cầu Việt Nam.
Huyền Vũ có một không hai
Ngày nay người mê đá banh được xem trực tiếp truyền hình nên khó có thể hình dung được sự đam mê theo dõi các trận đấu qua lời tường thuật trên radio của ký giả Huyền
Cứ mỗi trận đấu mà Huyền Vũ tường thuật thì y như khắp
hang cùng ngõ hẻm, trên rừng thiêng núi thẳm dân mê đá banh đều bu quanh chiếc
radio tưởng tượng những gì đang diễn ra trên sân cỏ.
Không chỉ ở các tiền đồn heo hút gió những binh sĩ Việt
Nam Cộng Hòa lắng nghe Huyền Vũ tường thuật, một người theo cộng sản đã kể tôi
nghe ngay trong chiến khu bộ đội cũng ham thích theo dõi Huyền Vũ trực tiếp truyền
thanh.
Từ giọng nói vô cùng thu hút người nghe, đến cách sáng
tạo ngôn ngữ làm giàu từ ngữ Việt Nam, cách tường trình hết sức độc đáo các
trận đấu và và kiến thức về túc cầu có một không hai, đến nay người Việt không
có ai có thể thay thế được Huyền Vũ.
Từ ngữ “dzô! dzô! dzô!” mà các dân nhậu mời chúc rượu
nhau là do Huyền Vũ sáng tạo, thường xuyên lập đi lập lại khi tường thuật các
trận đá banh, riết thành từ ngữ hết sức phổ thông nói đến ai cũng biết.
Huyền Vũ tên thật là Nguyễn Ngọc Nhung, sinh năm 1914 và
mất năm 2005, là chủ bút Tạp chí Thể thao hàng tuần và chủ bút báo Nguồn Sống.
Với kiến thức uyên thâm về túc cầu, Huyền Vũ đã hướng dẫn
bạn đọc cách chơi, luật lệ túc cầu, đồng thời giải thích cặn kẽ cho bạn đọc về
chiến thuật và chiến lược của từng đội, trong từng trận đấu và xây dựng một
tinh thần thể thao thắng không kiêu thua không nản.
Về cách viết tôi học được từ Huyền Vũ là luôn luôn có những bạn đọc tuyệt đối ủng hộ một đội banh, cũng như trong chính trị có những bạn đọc luôn ủng hộ một khuynh hướng chính trị, nên khi bình luận người viết không được thiên vị bên nào như thế thì các bài viết mới có giá trị lâu dài và người viết mới giữ được uy tín với bạn đọc.
Vài đoạn tường thuật
Trên báo Thanh Niên, ngày 24/4/2016, nhà văn Lê Văn Nghĩa
coi ký giả Huyền Vũ như một huyền thoại, bởi thế sau hơn nửa thế kỷ ông vẫn nhớ
một số đoạn Huyền Vũ tường thuật trong trận đội Việt Nam thắng đội Do Thái 2-0
để được tham dự Thế Vận Hội năm 1964 xin trích dẫn lại như sau:
“Hôm nay là trận tranh tài túc cầu vòng loại giải vô địch
Thế vận hội 1964 giữa hai đội túc cầu Do Thái và Việt Nam. Về đội ta có mặt cầu
thủ Phạm Huỳnh Tam Lang, Dương Văn Thà, Phạm Văn Lắm, Phạm Văn Mỹ… Đặc biệt là
thủ môn Phạm Văn Rạng, với đôi tay lưỡng thủ vạn năng…
“…thủ môn Phạm Văn Rạng đã đi vào huyền thoại bắt bóng
của đội tuyển khi vào năm 1958, trong trận đội tuyển Thanh Niên thi đấu giao
hữu với Câu Lạc Bộ vô địch Thụy Điển. Đội bạn, vì đã bị dẫn trước tỷ số nên cố
san bằng khung thành của đội tuyển Thanh Niên. Có một đường banh mà không ai mê
túc cầu có thể quên được đó là khi trung phong đội bạn là Djupden đánh đầu quả
da vào từ góc trái. Cả cầu trường im phăng phắc. Còn trung phong đội bạn giơ
cao cánh tay chuẩn bị mừng bàn thắng thì bất ngờ… Phạm Văn Rạng đã búng ngược
người như một con tôm, dùng tay đẩy bóng qua xà ngang cứu một bàn thua trông
thấy…
“…Mũi tên vàng Thới Vinh bên cánh trái đang lao xuống…
lao xuống… Quả da đã đi tới khung thành rồi. Ngôn đang lừa banh, qua rồi. Tam
Lang đang đứng đợi bên trong, đưa banh. Tam Lang bỏ cho Đỗ Thới Vinh. Ngôn ở
phía sau sẵn sàng “S… ú… t”…, cú sút như trái phá nhưng quả da đụng khung thành
bật ra… Ta đã uổng một dịp thắng bằng vàng…
“…Chúng ta còn nhớ lại, tại Đông Nam Á vận hội năm 1959,
đội tuyển túc cầu của ta đã đoạt huy chương vàng nhờ công của các tuyển thủ Đỗ
Thới Vinh, Hải, Nguyễn Văn Tư, Nguyễn Văn Nhung và không thể thiếu thủ môn vàng
Phạm Văn Rạng. Đội tuyển túc cầu xứ chùa Tháp phải chia tay với chức vô địch
khi thua đội tuyển túc cầu Việt Nam với tỷ số 1-3. Chính tay thái tử Xiêm trao
cho đội tuyển túc cầu Việt Nam chiếc cúp vàng vô địch...
“… Nào bây giờ ta trở lại trận đấu. Quả da đang ở trong
chân của Tenkitút. Tenkitút tạt ngang cánh trái cho Mohamet Jali. Jali dẫn banh
xuống nhưng bất ngờ, từ phía sau Tam Lang đã bắn ra như một mũi tên… Ô… số 8
của đội Do Thái là Baroak đã kịp thời lao đến cản đường banh của Tam Lang.
“…Tới trước khung thành rồi, Ngầu đang lừa banh, qua rồi,
Há đứng đợi bên trong, đưa banh, Há bỏ cho Ngầu, Liêm ở phía sau sẵn sàng, cú
sút như trái phá… nhưng quả da đụng khung thành bật ra…
“… Tam Lang lại được banh từ giữa sân, đưa dài lên, cú
sút của Tư chéo góc… Dzô! Dzô! Dzô! tuyệt tác. Sân cỏ nổ tung!...
“… Rồi Đực, rồi Rạng với đường banh huê mỹ vặn chéo người
cứu một bàn thua trông thấy khiến khán giả choáng váng…”.
Từ hồi còn rất nhỏ nhưng tôi đã yêu thích giọng tường thuật của Huyền Vũ, rồi mê đá những trái banh bằng nhựa trên sân xi măng hay trên đường nhựa, đến nay đầu gối vẫn đầy những vết thẹo kỷ niệm thời ấu thơ.
Vài giải thưởng quốc tế khác
Đến năm 1966, đội tuyển Việt Nam Cộng Hòa lại đoạt cúp
vàng Merdeka, tổ chức tại Mã Lai Á. Đội banh Việt Nam đã liên tiếp hạ Tân Gia
Ba (5-0), Nhật (3-0), Mã Lai Á (5-2), Đài Loan (6-1) và thua Ấn Độ (0-1). Cuối
cùng Việt Nam vào chung kết thắng Miến Điện (1-0).
Tại Đông Nam Á Vận Hội kỳ IV năm 1967, đội Việt Nam đoạt
huy chương Bạc, khi thắng Lào (5-0), Thái Lan (5-0), nhưng thua Miến Điện (1-2)
khi vào chung kết.
Năm 1973, tại Đông Nam Á Vận Hội ở Tân Gia Ba, đội tuyển Việt Nam lại dành huy chương bạc, sau khi vào chung kết lại thua Miến Điện khi trận đấu chỉ còn 8 phút thì kết thúc, với tỷ số 3-2.
Giải túc cầu Quốc Khánh
Những trận đấu quốc tế cuối cùng diễn ra trên sân cỏ Việt
Nam Cộng Hòa đã bắt đầu từ ngày 1/11/1974 với bảy nước tham dự là Đài Loan, Nam
Dương, Cam Bốt, Lào, Mã Lai Á, Thái Lan và Việt Nam.
Việt Nam đã thắng Thái Lan (3-2), thắng Lào (1-0), hòa
với Đài Loan (1-1), thua Mã Lai Á trận đầu (1-5) nhưng thắng vòng loại (1-0).
Trận chung kết giữa hai đội Nam Dương và Việt Nam có sự
hiện diện của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu diễn ra tại sân vận động Cộng Hòa vào
ngày 10/11/1974.
Tôi còn nhớ sau nhiều tiếng đồng hồ sắp hàng mới mua được
vé, ngay sau đó đã có người muốn mua lại với giá gấp chục lần, nhưng chúng tôi
quyết định không bán, để vào xem trận đấu và ủng hộ đội nhà.
Mặc dầu là trận đấu kỷ niệm Quốc Khánh với trên 20 ngàn
khán giả tham dự, nhưng không có cảnh cờ xí, hình tượng lãnh đạo, phô trương chính
trị như ngày nay.
Chưa kể tinh thần không thiên vị khi đội bạn Nam Dương
chơi hay vẫn được khán giả Việt Nam nhiệt tình ủng hộ.
Trước trận đấu nhiều người tin rằng đội Nam Dương sẽ
thắng và sẽ đoạt huy chương vàng, biết vậy nên ngay từ hiệp đầu đội Việt Nam đã
dùng chiến thuật tập trung tấn công nhờ vậy đã ghi được bàn thắng đầu tiên.
Bước sang hiệp nhì đội Nam Dương liên tục phản công, đội
Việt Nam quay về thế phòng thủ, nhưng gần cuối trận đấu do sơ hở phía đội Nam
Dương, Việt Nam ghi thêm một bàn thắng, nhiều khán giả mừng rỡ ôm nhau nước mắt
chảy thành dòng.
Tôi nhớ hôm ấy cả hai đội đều chơi rất đẹp, nhưng có thể
vì không phải sân nhà và thời tiết trở lạnh có thể không thích hợp với đội Nam
Dương, nên về thể lực đội bạn không giữ được đến phút cuối.
Ngay sau đó là lễ phát thưởng do chính Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu trao huy chương cho các đội, mọi người đều vui mừng ở lại sân dự lễ đến phút cuối và dư âm trận đấu vẫn còn cả tháng sau.
Cao trào túc cầu
Ở miền Nam hầu như mỗi tỉnh đều có một đội banh hằng năm
đều tổ chức các giải Liên Quân Khu và giải Toàn quốc, thêm vào đó là các đội
chuyên nghiệp vang bóng một thời như Quan Thuế, Không Quân, Hải Quân, Tổng Tham
Mưu, Tổng Nha Cảnh Sát, Cảng Sài Gòn và Đội tuyển Quốc Gia.
Túc cầu đã trở thành cao trào tập luyện thể thao, giữ gìn
sức khỏe thể chất và tinh thần, khắp miền Nam gần như trường trung học, đơn vị
quân đội, cơ quan, khu phố nào cũng có đội banh riêng.
Các cầu thủ Việt Nam đều là thần tượng của tôi, nên viết về người này mà không viết về người khác thì quả là thiếu sót, vả lại lâu rồi cũng không nhớ hết, nếu viết e rằng sẽ có những lầm lỗi đáng tiếc.
Đội banh lớp tôi
Nhưng tôi đặc biệt yêu quý cầu thủ Tam Lang, phần vì ông
là chồng ca sĩ Bạch Tuyết người mà tôi yêu thích, ông còn là cựu học sinh
trường Trương Vĩnh Ký và nhà ở ngay trong sân vận động Lam Sơn nơi đội banh lớp
6-9/4 và 10-12/B2 (1971-77) của chúng tôi thường xuyên tập luyện.
Sân Lam Sơn thuộc khuôn viên trường Trương Vĩnh Ký, một
người bạn của chúng tôi là con trai của Bác coi trường có chìa khóa cửa sau
thông ra sân vận động nên cứ rảnh là chúng tôi kéo nhau sang sân tập đá.
Đá xong chúng tôi lại kéo sang nhà Dũng mập cạnh bên sân
uống nước, nghỉ ngơi, nói chuyện trên trời dưới đất, những ước mong thời tuổi
trẻ.
Đội banh có Biền nhỏ con nhất lớp, nhưng nhanh nhẹn, đá
banh thì phải nói tuyệt vời, tôi nhớ có một lần đá với một lớp lớn hơn, đội
chúng tôi thắng 12-0, riêng Biền đã ghi 10 bàn thắng.
Chúng tôi kháo nhau Biền dân Bến Tre nên từ nhỏ lấy dừa
khô thay banh để đá, nhà Biền may banh da nên chúng tôi thường đến để đặt mua
banh, Ba của Biền chỉ lấy giá tượng trưng, mấy chục năm nay không gặp lại Biền
không biết giờ ra sao.
Ngoài Biền ra các bạn khác như Dũng mập, Việt Hùng, Hùng
Đô, Văn Hùng, Hiệp, Lợi Nhi, Ân, Tuấn, Hồng, Phương, Lỳ, Hồng Hoàng Thượng,
Minh, Chánh, Oánh, Huệ và nhiều bạn khác.
So với các bạn tôi nhỏ con, chạy không nhanh, nói chung
là đá dở hơn các bạn, thường giữ vị trí hậu duệ, nên thủ môn Huệ luôn miệng réo
tên tôi khi banh đến sát khung thành và cuộc đời tôi chưa một lần ghi bàn thắng.
Đôi khi, chúng tôi lên sân vận động Tao Đàn để đấu giao
hữu với các trường trung học khác tại Sài Gòn, hay các lớp khác ở chung trường
Trương Vĩnh Ký.
Khi ra trường mỗi đứa mỗi nơi, sau hơn 40 năm đứa còn đứa
mất cứ nhớ đến đá banh là nhớ đến các bạn, nhớ đến tuổi thanh niên ở miền Nam
vùng đất tự do.
Túc cầu dạy cho tôi tinh thần đồng đội, đã chơi phải chơi
hết mình, chơi đẹp, chơi đúng luật để giữ tiếng, chơi toàn đội, biết rõ vai trò
của mình trong đội banh, còn thắng thua là chuyện bình thường, thắng không kiêu
thua không nản.
Tinh thần túc cầu học hỏi được từ Huyền Vũ, từ các cầu
thủ Việt Nam Cộng Hòa và từ các bạn bè cùng lớp đã giúp tôi rất nhiều trong
cuộc sống nơi đất khách quê người, bởi vậy cứ mỗi lần nghĩ đến túc cầu Việt Nam
Cộng Hòa tôi lại nhớ đến một thời đầy thương đầy nhớ.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
3/7/2021
Được BBC tiếng Việt phỏng vấn về bản chất
tham nhũng tại Việt Nam kinh tế gia Bùi Kiến Thành cho biết trong thời kỳ kháng
chiến, đời sống khó khăn, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc nên không có tham
nhũng.
Đến 30/4/1975 đoàn quân giải phóng tiến vào
Sài Gòn, vào miền Nam, tận mắt thấy xã hội tư sản, cán bộ cộng sản mới nảy sinh
ham muốn nhà cao cửa rộng, cuộc sống xa hoa, nên:
"Đạo đức cách mạng đã bị phá vỡ, tinh
thần và lối sống hưởng thụ đã ngự trị, tư tưởng chính trị suy thoáị, đạo đức
dần dần phai nhạt…, sa vào chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội, thực dụng, chạy
theo danh lợi, tiền tài.” (https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-57383538)
Cách suy nghĩ của ông Bùi Kiến Thành làm
người đọc dễ hiểu lầm về bản chất của chủ nghĩa cộng sản và bản chất của chủ
nghĩa (tự do) cá nhân.
Vì ngay từ thời kháng chiến chống Pháp, ngày
6/9/1950 Đại tá Trần Dụ Châu, Cục trưởng Cục Quân trang Tổng cục Cung cấp đã bị
xử bắn tại Thái Nguyên về tội tham nhũng:
“…Châu đã dùng quyền lực ‘ban phát’ ăn
mặc, nên Châu đã giở trò ăn cắp công quỹ, cứ mỗi cái màn cấp cho bộ đội Châu ăn
bớt 2 tấc vải xô, nên bộ đội cứ ngồi lên là đầu chạm đình màn. Còn áo trấn thủ,
Châu ăn cắp bông lót rồi độn bao tải vào, nhiều người biết đấy nhưng không dám
ho he…”
Đó là phát súng đầu tiên mở màn phong trào
Chỉnh Huấn Chỉnh Quân, sau đó trên báo Nhân Dân cũng xuất hiện khá nhiều bài
chống tham ô lãng phí.
Sau khi tiếp thu miền Bắc các văn kiện Đại
Hội đảng Cộng sản Việt Nam đã ghi rõ tệ nạn tham nhũng hoành hành tại miền Bắc
Việt Nam.
Trong dân gian lưu truyền những câu ca dao về
tệ nạn tham nhũng như:
“Mỗi người làm việc bằng hai / Để cho cán
bộ mua đài, mua xe / Mỗi người làm việc bằng ba / Để cho chủ nhiệm xây nhà, lát
sân”; hay
“Thủ kho to hơn thủ trưởng / Vào nhà thủ
trưởng tưởng là kho / Nhà thủ kho to hơn nhà thủ trưởng.”
Như thế, tham nhũng và tư lợi đã có ngay khi
đảng Cộng satn mới cầm quyền vì hệ thống cộng sản vận hành theo cách tóm thâu
quyền lực và ban phát quyền lợi cho đảng viên trung thành.
Ở miền Nam, sau ngày 30/4/1975 đảng Cộng sản
tước đoạt nhà cửa và tài sản của người dân miền Nam rồi phân chia cho cán bộ
như chiến lợi phẩm chính là một hình thức ban phát quyền lợi hay thưởng công
cho những đảng viên trung thành.
Đảng Cộng sản “hư thối” vì ai?
Kinh tế gia Bùi Kiến Thành còn nhìn vào mặt
trái của chủ nghĩa cá nhân đơn giản hóa vấn nạn tham nhũng bằng cách ví von:
"Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay, tôi
thấy, như đang là một thùng táo, mà trong đó đã có quá nhiều quả hư thối, nếu
không dứt khoát loại bỏ, thì cả thùng sẽ bị tiêu diệt.
"Hay cũng như một quả mít trên cây,
bị sâu chích thối hết một phần, nếu không kiên quyết cắt bỏ phần thối, thì cả
trái sẽ thối hết và tự nó sẽ rụng, mà không cần đến một ‘thế lực phản động’ nào
rung cây, phá hoại cả."
Theo tôi nếu nhặt được các quả táo hư hay cắt
bỏ được phần thối của quả mít mà giải quyết được tình trạng tham nhũng và vô số
những tiêu cực khác thì đảng Cộng sản đã làm rồi không phải đợi đến ngày nay.
Ngày 8/3/2016 tại "Hội nghị tổng kết
phòng chống tham nhũng và lãng phí" Thiếu tướng công an Phan Anh Minh cho
biết theo Chỉ thị 15 của Bộ Chính trị thì việc theo dõi và xét xử đảng viên là
chuyện nội bộ của đảng Cộng sản:
“Công an không được quyền tổ chức trinh
sát đảng viên nên không thể phát hiện được tham nhũng".
Nên thực chất các cuộc chiến chống tham
nhũng, kể cả vụ Đại tá Trần Dụ Châu bị xử tử trong thời kháng chiến chống Pháp
nói bên trên, chỉ là những cuộc thanh trừng nội bộ đảng Cộng sản.
Văn hóa giả dối
Trong bài phỏng vấn ông Bùi Kiến Thành có
nhắc đến “đạo đức cách mạng” của hai nhân vật là “thần tượng” của ông Thành.
Thứ nhất là bà Nguyễn thị Bình, Trưởng phái
đoàn Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam tại Hội Đàm Paris, người mà trong một
thời gian dài đã được đồn thổi là con gái của cụ Nguyễn An Ninh.
Cho đến mãi sau này khi con cháu cụ Nguyễn An
Ninh lên tiếng bà Nguyễn thị Bình có tập kết ra Bắc nhưng không tham gia vào
các hoạt động của cộng sản.
Lúc ấy mới có thông tin “chính thức” về người
mà ông Thành nói đến tên thật là Nguyễn Thị Châu Sa cháu kêu cụ Phan Chu Trinh
là ông ngoại (không rõ thông tin này có thật không).
Nhân vật thứ hai là Hồ Chí Minh, những người
như ông Hoàng Tùng, ông Đoàn Duy Thành, ông Bùi Tín và cả guồng máy của đảng
Cộng sản trong một thời gian dài đã tạo ra nhiều huyền thoại khác nhau nhằm che
đậy việc ông Hồ ra lệnh xử tử điền chủ Nguyễn thị Năm.
Nhờ những thông tin từ các huyền thoại tôi
mới biết đến bà Nguyễn thị Năm và nhờ đó mới phát hiện bài “Địa chủ ác ghê” của
C.B. (Của Bác) đăng trên báo Nhân Dân.
Tôi đã công bố tài liệu này trên trang
talawas ngày 25/1/2007, trong bài viết ”Vai trò của Hồ Chí Minh trong Cải
cách ruộng đất”. (http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9078&rb=0302)
Đến năm 2014 qua tác phẩm “Đèn Cù” tác giả
Trần Đĩnh, từng làm việc cho báo Nhân Dân, đã xác nhận bài “Địa chủ ác ghê” do
chính ông Hồ viết.
Tác giả Trần Đĩnh còn cho biết: ông Hồ đã
“che mặt, bịt râu” đến tham dự cuộc đấu tố và cuộc xử bắn bà Nguyễn thị Năm.
Tôi nhắc đến Cải cách ruộng đất vì nó đã tiêu
diệt cả tầng lớp nho sĩ và trí thức tại miền Bắc, nó phá vỡ nền móng tín ngưỡng
và văn hóa truyền thống Việt Nam, phá vỡ mọi nền tảng giúp giảm thiểu nạn tham
nhũng tại miền Bắc trước đây.
Tự do cá nhân
Tôi có thể tự tin mà nói rằng miền Bắc đã
được miền Nam giải phóng từ một xã hội đơn điệu từ cách ăn mặc, sinh hoạt đến
cách suy nghĩ để ngày càng tự do và đa dạng hơn.
Ngày nay các ước muốn tự do cá nhân như tự do
cư trú, đi lại, làm ăn buôn bán, đến việc riêng tư, ăn nói, thờ phụng và nhiều
quyền tự do khác của người dân cả hai miền Bắc Nam đã không còn bị nhà cầm
quyền cộng sản giới hạn hay cấm đoán như trước đây.
Nói rõ hơn là đảng Cộng sản không còn khả
năng kiểm soát hay họ chỉ còn đủ năng lực tập trung vào việc kiểm soát chính
trị và bảo vệ chế độ.
Người dân Việt và nhất là tầng lớp thanh niên
sinh viên những người trẻ đã được thưởng thức trái ngọt của tự do cá nhân càng
ngày càng tránh xa đảng Cộng sản, nên Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng phải
nhìn nhận tình trạng “chán Đảng, khô Đoàn, xa rời chính trị” tại Việt Nam.
Nhưng vì thiếu tự do chính trị nên xã hội mới
bộc phát những tệ nạn như tham nhũng, hối lộ, thiếu minh bạch trong thu chi
tiền từ thiện, mê tín dị đoan và rất nhiều tật hư, thói xấu phát sinh từ chủ
nghĩa cá nhân.
Vậy chúng ta thử tìm hiểu xem sự liên đới
giữa tự do cá nhân và tự do chính trị ra sao.
Tự do được phân loại thành tự do cá nhân (đã
được kể ra ở phần trên) và tự do chính trị.
Tự do chính trị bao gồm các quyền lập hiến,
quyền tự do bầu cử, ứng cử, lập đảng chính trị, đối lập, báo chí, ngôn luận,
biểu tình… những quyền mà người Việt chưa có.
Tự do chính trị thường được gọi là tự do dân
chủ vì nhờ đó mới có được một thể chế dân chủ tam quyền phân lập rõ ràng.
Từ đó mới có được một hệ thống luật pháp công
minh chống lại tham nhũng và những tiêu cực do tự do cá nhân gây ra.
Luật pháp công minh cũng giúp bảo vệ những
quyền tự do cá nhân không để nhà nước hay nhân viên nhà nước lạm quyền hay tước
quyền mà người dân đã giành được.
Đổi mới chính trị
Kinh tế gia Bùi Kiến Thành có nhắc đến Đại
hội VI (1986), một Đại Hội mà đảng Cộng sản đã phải công khai tuyên bố “đổi mới
không thì chết”, sau đó chính Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng Trần
Xuân Bách đã phải nhìn nhận rằng thay đổi chính trị là điều tất nhiên:
“Có nước tự cho mình không cần đổi mới, đã
bị bục vỡ. Có nước coi đổi mới kinh tế phải làm nhanh, còn đổi mới chính trị
thì chầm chậm cũng bục chuyện. Có nước chỉ đổi mới kinh tế, không đổi mới chính
trị, đã bục to. Có nước làm cả hai, nhưng không nhịp nhàng, gặp khó khăn. Hai
lãnh vực này phải nhịp nhàng, không chân trước chân sau, không tấp tểnh đi một
chân.”
Trong khi một người cộng sản như ông Trần
Xuân Bách nhìn nhận đảng Cộng sản phải thay đổi cả chính trị lẫn kinh tế, thì
thành phần trí thức và chính trị gia Mỹ theo chủ nghĩa tân tự do
(neoliberalism) và thành phần thiên cộng lại cổ vũ việc công nhận thể chế cộng
sản và thương mãi tự do với các nước theo cộng sản.
Họ dựa trên một giả thuyết vô cùng đơn giản
là khi Mỹ và các quốc gia Tây Phương mở cửa giao thương thì cộng sản sẽ có
“thiện chí” tự thay đổi để chấp nhận tự do dân chủ.
Trên thực tế đảng Cộng sản Trung Hoa đã không
nới lỏng tự do chính trị mà còn sử dụng mọi thủ đoạn để đạt được tham vọng bá
chủ hoàn cầu.
Những sai lầm về mặt tư tưởng của chủ nghĩa
tân tự do và toàn cầu hóa gây cho nước Mỹ ngày càng tụt hậu, công nhân mất
việc, giới trẻ không có việc làm, xã hội phân hóa, chính trị rối ren, mất quyền
kiểm soát các tổ chức quốc tế và lề luật chung cho toàn thế giới.
Hiện nay, tôi thấy Hà Nội một bên thì cậy
nhờ Trung Quốc, bên kia thì dựa vào phía Mỹ để sống còn nên con đường đi tới
của quốc gia đang bế tắc.
Trong 30 năm qua, nhà cầm quyền cộng sản Việt
Nam luôn phải vay mượn quốc tế mà chi tiêu với nhiều sai trái, lãng phí và tham
nhũng, cứ xem vụ đường sắt Cát Linh - Hà Đông thì rõ.
Nay, đến lúc họ phải trả cả tiền vốn lẫn tiền
lời, nên họ đang rơi vào tình trạng thiếu ngoại tệ để trả nợ.
Bị các chủ nợ quốc tế kiểm soát nên đảng Cộng
sản không thể lộ liễu in tiền như thập niên 1980, dẫn đến tình trạng ngân sách
cứu trợ đã công bố nhưng thiếu tiền mặt để chi và thiếu cả ngoại tệ để mua
thuốc chủng ngừa Covid 19.
Khiến nhà cầm quyền phải lập Quỹ Vaccine
phòng chống Covid-19 xin từ tiền quà sáng của đứa trẻ đến tiền hưu bổng của cụ
già, điều này đã nói rõ thực trạng và thực lực của đảng Cộng sản Việt
Nam.
Cần có tự do chính trị
Theo ông Bùi Kiến Thành thì "Thực
trạng tham nhũng ở Việt Nam hiện nay, có thể coi như là một thứ virus nguy hiểm
hơn cả Covid-19.”, nên tôi nhận thấy lối thoát là phải lấy tự do
chính trị làm thuốc ngừa tham nhũng và các tiêu cực do chủ nghĩa cá nhân gây
ra.
Nói đến tự do chính trị thì phải trở lại các
điều mà Đảng Cộng sản sau này gạt bỏ, gồm quyền lập hiến và các quyền chính trị
được ghi rõ trong Hiến Pháp năm 1946.
Các hiến pháp sau này chỉ là những bản sao
các Cương lĩnh của đảng Cộng sản, đều đã không được mang ra trưng cầu dân ý, vì
thế muốn giải quyết những bế tắc tại Việt Nam thì phải bắt đầu lại từ đầu.
Người dân Việt trong và ngoài nước phải giành
lại quyền lập hiến, bầu lên một Quốc Hội Lập Hiến, soạn một Hiến Pháp, xây dựng
một thể chế tam quyền phân lập, soạn ra những điều luật mới chống tham nhũng và
chống lại mọi tiêu cực xã hội do chủ nghĩa cá nhân gây ra.
Đây là con đường duy nhất để có thể đưa đất
nước Việt Nam đến tự do, dân chủ, giàu mạnh, bảo toàn chủ quyền quốc gia.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
16/6/2021
https://www.bbc.com/
https://www.bbc.com/
https://www.bbc.com/
Vụ xúc phạm cờ Vàng
Ngày 30/4 được người Việt tị nạn xem là ngày Quốc Hận, ý nghĩa ở đây không phải là hận thù mà là hận chính mình đã không làm tròn trách nhiệm để quê nhà lọt vào tay cộng sản nên phải bỏ nước ra đi.
Hận như thế không mang bản chất bạo động như tổ chức tấn công tòa Đại Sứ cộng sản hay tấn công những du học sinh.
Nhưng ngày 30/4 năm nay một nhóm học sinh từ Việt Nam sang đã xúc phạm lá cờ Vàng, với những hành vi và lời lẽ đầy bạo động, đe dọa và hận thù làm dấy lên tranh luận từ nhiều phía.
Ngay khi nhận được thông tin về hành vi phạm pháp của nhóm học sinh, Cộng Đồng đã viết thư và gởi video đến trường Trung Học Marrickville.
Nhà trường đã thấy rõ mức độ nghiêm trọng nên đã đình chỉ việc học và quyết định đuổi nhóm học sinh này, cũng như đã chuyển cho cảnh sát điều tra.
Trong phạm vi luật lệ hiện hành, cảnh sát đang truy tố tội hủy hoại tài sản cộng đồng và tiến hành điều tra xem đây là hành động của cá nhân hay có tổ chức hoặc chính quyền đứng đằng sau thu xếp hay xúi dục.
Cộng Đồng còn xét thấy nhóm học sinh vi phạm chính sách đa văn hóa Úc nên có bổn phận phải làm rõ vấn đề, tránh những hành vi phạm pháp tiếp tục xảy ra gây thiệt hại cho nước Úc.
Bởi thế Cộng Đồng mới làm việc với chính giới Úc, đích thân ông David Elliott Bộ Trưởng Cảnh Sát tiểu bang New South Wales đã điều động đơn vị Chống Khủng Bố và Hận Thù mở cuộc điều tra và hồ sơ đã được chuyển sang Bộ Nội Vụ để thẩm vấn và điều tra các đối tượng.
Cộng Đồng cho biết đã vận động được trên 16,000 chữ ký, vào ngày thứ ba 24/5/2021 đã chính thức gửi văn thư đến Tổng Trưởng Di Trú Alex Hawke để yêu cầu xem xét hủy visa của nhóm học sinh.
Nói một cách dễ hiểu, một người đến nhà bạn ở tạm, nhưng lại vừa phá hoại vừa xúc phạm đến giá trị di sản của gia đình bạn, việc đuổi người này là việc không có gì phải bàn cãi, nhưng nước Úc có luật pháp nên ngay cả đuổi người thuê nhà cũng phải đuổi cho đúng với luật pháp.
Còn một rừng thông tin và tranh cãi trên các mạng xã hội, thì vừa biểu hiện phong cách “đa văn hóa” lại vừa nói lên sự quan tâm của dư luận đối với sự kiện xúc phạm lá cờ Vàng.
Việt Nam một xã hội đa văn hóa…
Trước năm 1945, sự khác biệt về văn hóa và chính trị giữa 3 miền Bắc, Trung và Nam đã rất lớn, chưa kể có trên 50 các sắc tộc thiểu số với đặc thù văn hóa rất khác biệt.
Trong thời Việt Nam Cộng Hòa sự khác biệt về văn hóa và chính trị cũng đã được tôi trình bày qua bài viết “Chủ nghĩa nào đã làm Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ năm 1975?”.
Chủ nghĩa nào làm Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ? - BBC News Tiếng Việt
|