Thứ Năm, 30 tháng 4, 2026

Sự Quan Phòng Của Thượng Đế

 


SỰ QUAN PHÒNG CỦA THƯỢNG ĐẾ
Nguyễn Thị Bé Bảy

Sự Quan Phòng của Thượng Đế
Ngày 29/4/2026 

Tổng Thống Trump một lần nữa, đã thoát hiểm trong cuộc mưu sát vào tối Thứ Bảy 25/4/2026 tại khách sạn Washington Hilton ở DC, nơi tổ chức buổi dạ tiệc thường niên của Hiệp Hội Truyền Thông gồm những ký giả, phóng viên hành nghề tại Bạch Ốc cùng với quan khách và các viên chức cao cấp trong chính phủ Trump, tổng cộng tới 2.600 người. 

Khách sạn Washington Hilon cũng là nơi Tổng Thống Ronald Reagan bị John Hinckley bắn vào ngày 30/3/1981 nhưng thoát chết. John Hinckley, một kẻ mà hành động của hắn được xem như là để gây sự chú ý của nữ tài tử đóng phim Jodie Foster (!?) 

Vụ mưu sát TT Trump, qua cuôc điều tra sơ khởi, là một âm mưu có toan tính và sắp đặt kỹ lưỡng.

Nghi phạm là Cole Tomas Allen, một giáo viên 31 tuổi đến từ California, là một người khách ngụ trong khách sạn trước đó mấy ngày, đã lao qua sân dẫn vào phòng tiệc trong khách sạn. Hắn ta trang bị một khẩu súng săn, một súng lục và nhiều dao găm, đã bắn nhiều phát trước khi bị các mật vụ khống chế, vật hắn xuống sàn, ngăn chận hắn ta xâm nhập vào bên trong phòng tiệc.

Quyền Tổng Trưởng Tư Pháp Todd Blanche cho biết, dựa trên các bằng chứng thu thập được—trong đó có một bản tuyên ngôn—các điều tra viên cho rằng Allen đã tìm cách sát hại TT Trump và sát hại càng nhiều càng tốt các viên chức cao cấp trong nội các của TT Trump. 

Trong phạm vi bài này, người viết không đề cập đến diễn biến của âm mưu nói trên, điều muốn nói ở đây, là Sự Quan Phòng của Thượng Đế, của Đấng Tạo Hóa (Providence) dành cho  TT Trump. 

Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolo Đệ Nhị, một nhân vật then chốt trong công cuộc chấm dứt chủ nghĩa Cộng Sản qua sự tan rả của Khối Cộng Sản Đông Âu và Liên Bang Xô Viết, Ngài từng cho rằng: Trong vận hành của Sự Quan Phòng, tuyệt nhiên không hề tồn tại những trùng hợp ngẫu nhiên!  (bài phỏng vấn của  Edward Pentin trên tờ báo Register vào năm 2011. Edward Pentin là cộng tác viên lão làng của The Register và là nhà phân tích về Vatican của EWTN News.) 

Thật vậy!

Không lẽ là một sự "trùng hợp"  khi TT Trump "ngẫu nhiên" quay đầu chỉ trong một 'sát - na',  khiến cho viên đạn trượt qua phía trên vành tai phải của ông trong vụ ám sát tại Butler, tiểu bang Pennsylvania  ngày 13/7/2024?

Và cũng không lẽ lại là những trùng hợp liên tiếp khi ông Trump thoát được các vụ mưu sát?

Như dưới đây: 

Ngày 12 tháng 3 năm 2016 tại Dayton, Ohio

Trong chiến dịch tranh cử Tổng Thống năm 2016, vào ngày 12/3 ông Trump đã tổ chức một cuộc vận động tại Đại Học Wright State. Một người đàn ông tên là Thomas DiMassimo 22 tuổi đã vượt qua hàng rào an ninh và định xông lên sân khấu, nhưng đã bị mật vụ ngăn chặn. DiMassimo tuyên bố rằng anh ta muốn "dùng thói bắt nạt để trị kẻ bắt nạt" và định đưa ra "một vài lời phát biểu" gửi tới ông Trump cùng những người ủng hộ ông. Anh ta bị buộc tội danh nhẹ và bị tuyên phạt một năm quản thúc. 

Ngày 18 tháng 6 năm 2016 tại Las Vegas

Michael Steven Sandford, một công dân Anh, đã tìm cách giật súng của một  cảnh sát viên khi đang tham dự một cuộc vận động của ông Trump tại Las Vegas. Sandford, người được chẩn đoán mắc chứng tự kỷ, đã khai với cảnh sát  rằng anh ta có ý định "bắn và giết ông Trump". Anh ta bị kết án 12 tháng lẻ một ngày tù giam tại nhà tù liên bang Hoa Kỳ, và bị trục xuất trở về Vương Quốc Anh sau khi thụ án đầy đủ. 

Ngày 6 tháng 9 năm 2017 tại Mandan, North Dakota

TT Trump trong chuyến thăm tới nhà máy lọc dầu Andeavor Mandan, nơi ông phát biểu về cải cách thuế, một người đàn ông tên Gregory Lee Leingang đã tìm cách lái một chiếc xe nâng hàng mà anh ta đánh cắp để lao vào đoàn xe hộ tống của Tổng Thống. Hắn có ý định "lật tung" chiếc xe limousine của ông Trump và sát hại ông, nhưng chiếc xe nâng hàng đã bị kẹt lại. Leingang bị kết án 20 năm tù giam. 

Tháng 11 năm 2017 tại Manila, Philippines

Trong chuyến thăm Philippines để tham dự hội nghị thượng đỉnh kỷ niệm 50 năm thành lập Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á (ASEAN), các phần tử  ISIS đã lên kế hoạch ám sát TT Trump, sau khi tung ra nhiều đoạn video đe dọa tính mạng ông. Một trong những đoạn video này có chứa hình ảnh ông Trump với nhiều vết đạn bắn xuyên qua người. Chỉ 20 phút trước khi máy bay của ông Trump hạ cánh, các đặc vụ Hoa Kỳ đã theo dõi và bắt giữ được một tên ISIS đã đỗ xe cách khách sạn nơi ông Trump sẽ lưu trú chỉ một dặm. 

Tháng 9 năm 2020, Canada

Một phụ nữ người Canada tên Pascale Cecile Veronique Ferrier, 55 tuổi, đã gửi qua đường bưu điện tới Bạch Ốc và tám viên chức công lực tại tiểu bang Texas hàng loạt các bức thư đe dọa cùng một lượng ricin tự chế, là một loại độc tố chết người. Các bức thư nói trên kêu gọi ông Trump chấm dứt chiến dịch tranh cử tổng thống, đồng thời đăng tải trên Twitter những lời kêu gọi rằng: "Ai đó làm ơn hãy bắn thẳng vào mặt Trump đi." Các đặc vụ Tuần Tra Biên Giới đã ngăn chặn Ferrier tại cửa khẩu biên giới Peace Bridge ở Buffalo, New York, vào ngày 20 tháng 9 năm 2020. Tại thời điểm đó, bà ta đang giữ một khẩu súng đã nạp đạn cùng hàng trăm viên đạn. Bà ta đã bị kết án 21 năm tù giam. 

Tháng 4 năm 2024, âm mưu từ Iran

Theo bản tin từ Quận phía Đông New York, Asif Raza Merchant là một công dân Pakistan và là đặc vụ được huấn luyện bài bản thuộc Lực Lượng Vệ Binh Cách Mạng Hồi Giáo Iran (IRGC), đã được lực lượng khủng bố này cử đi nhằm lên kế hoạch và thực hiện các vụ ám sát chính trị. Các mục tiêu dự định ​​bao gồm Tổng Thống Donald Trump, cựu Tổng Thống Joe Biden và Đại Sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc Nikki Haley.

Merchant đến Hoa Kỳ vào tháng 4 năm 2024 và đã gặp gỡ những người được cho là sát thủ vào tháng 6/2024, tuy nhiên, những người này lại là các nhân viên công lực Hoa Kỳ đang hoạt động ngầm. Merchant đã bị kết tội vào tháng 3 năm 2026 nhưng chưa bị tuyên án. 

Ngày 13 tháng 7 năm 2024 tại Butler, Pennsylvania

Ở vị trí cách chỗ ông Trump đứng khoảng 150 yard, trên nóc một tòa nhà nằm ngoài vành đai an ninh tại buổi vận động tranh cử của ông Trump ở Butler, Pennsylvania, Thomas Matthew Crooks 20 tuổi, đã nổ khoảng tám phát từ khẩu súng trường AR-15, một viên đạn đã trúng sượt vào vành tai ông Trump, và một viên khác đã cướp đi sinh mạng của một người tham dự, ông Corey Comperatore, 50 tuổi. Đây là âm mưu ám sát nhắm vào tính mạng ông Trump ở khoảng cách gần nhất từ ​​trước đến nay. Crooks đã bị bắn chết bởi một thành viên chống bắn tỉa của Sở Mật Vụ. 

Ngày 15 tháng 9 năm 2024 tại West Palm Beach, Florida

Chỉ hơn hai tháng sau vụ mưu sát tại Butler, một mật vụ đã phát giác Ryan Wesley Routh đang ẩn nấp trong một bụi rậm gần hàng rào bao quanh sân golf của ông Trump tại West Palm Beach, sau khi nhìn thấy nòng súng trường của hắn ló ra ngoài. Routh đã bỏ chạy nhưng sau đó đã bị bắt giữ. Vào tháng 2/2025, Routh đã bị kết án tù chung thân sau khi bị kết tội thực hiện âm mưu ám sát ông Trump. Trong một bức thư trình bày lý do vụ mưu sát, Routh cho rằng Tổng Thống Trump là "mối đe dọa đối với nền dân chủ", đồng thời gọi ông Trump là một "kẻ ấu dâm" và là một "kẻ hiếp dâm". 

Tháng 2 năm 2026 tại Palm Beach, Florida

Austin Tucker Martin 21 tuổi đến từ North Carolina, đã đột nhập vào khu vực vành đai an ninh của dinh thự Mar-a-Lago mang theo một can xăng và một khẩu súng săn. Các mật vụ đã chặn Martin lại và ra lệnh cho hắn hạ vũ khí, nhưng hắn không tuân lệnh nên bị bắn tử thương. Vào thời điểm xảy ra vụ này, TT Trump đang ở Tòa Bạch Ốc. 

KÊT LUẬN:

Vậy, nếu đã không thể có những trùng hợp xảy ra liên tiếp như đã kể, thì lời giải thích theo chủ kiến của người viết bài này, đó chính là Sự Quan Phòng của Thượng Đế dành cho Tổng Thống Donald J. Trump.

Cũng theo chủ kiến của người viết, Sự Quan Phòng của Thượng Đế thể hiện qua những sự kiện nêu trên, đã củng cố niềm xác tín rằng, Trump được gửi đến thế gian này để thực hiện một sứ mệnh cao cả! 

Tin hay không thì tùy theo mỗi cá nhân! 

Trân trọng,

Nguyễn Thị Bé Bảy

29/4/2026


Dĩ Độc Trị Độc

 


DĨ ĐỘC TRỊ ĐỘC
Nhất Hùng

Trong bàn cờ địa chính trị Trung Đông, Iran từ lâu đã sử dụng eo biển Hormuz như một "yết hầu" để tống tiền cộng đồng quốc tế. Việc Hoa Kỳ chủ động phong tỏa các cảng biển của Iran không chỉ là một phương án đáp trả, mà là một đòn đánh phủ đầu chiến lược nhằm tước đi công cụ gây hấn duy nhất mà Tehran tự tin nắm giữ.

- Hoa Kỳ phá vỡ thế độc quyền đe dọa, nếu Iran đóng cửa Hormuz, họ đang đặt cược rằng thế giới sợ hãi sự đứt gãy nguồn cung dầu mỏ. Tuy nhiên, một cuộc phong tỏa ngược từ phía Mỹ nhắm vào các cảng trọng điểm như Bandar Abbas hay Chabahar sẽ đảo ngược tình thế: Vô hiệu hóa nguồn thu, trong đó 80% ngân sách của Iran phụ thuộc vào xuất khẩu dầu khí qua đường biển. Phong tỏa cảng biển là cắt đứt mạch máu tài chính của chế độ. Khi dòng tiền cạn kiệt, khả năng tài trợ cho các lực lượng ủy nhiệm (Hamas, Hezbollah, Houthis) cũng sẽ đứt hơi.

- Hoa Kỳ khẳng định quyền bá chủ trên biển, một chính sách ngoại giao nhu nhược chỉ làm kẻ thù thêm lấn tới. Việc triển khai các hạm đội tàu sân bay và thiết lập vùng cấm vận hàng hải nghiêm ngặt quanh Iran là minh chứng rõ nhất cho sức mạnh Mỹ. Điều này gửi đi một thông điệp: "Nếu các anh ngăn cản dòng chảy thương mại toàn cầu, các anh cũng sẽ không có thương mại."

Sức mạnh là ngôn ngữ duy nhất mà Iran hiểu được. Lịch sử đã chứng minh rằng những kẻ độc tài và các chế độ thần quyền cực đoan không lùi bước trước những lời kêu gọi hòa bình sáo rỗng hay những hiệp ước ký trên giấy lộn. Chúng chỉ chùn bước trước nòng súng và sự quyết liệt.

Việc phong tỏa cảng biển Iran là một hành động khôn ngoan vì nó tránh được một cuộc chiến tranh tổng lực trên bộ vốn tốn kém và mệt mỏi, nhưng lại đạt được mục tiêu hủy diệt khả năng kháng cự của đối phương. Đây là một cuộc "phẫu thuật" kinh tế và quân sự chính xác. Mỹ không cần chiếm đóng lãnh thổ của họ mà chỉ cần khiến họ không thể thở được về mặt kinh tế cho đến khi họ phải chấp nhận các điều kiện của thế giới tự do.

Mặc những ý kiến e ngại về "leo thang căng thẳng". Đó là tư duy của kẻ yếu. Thực tế, sự leo thang đã bắt đầu từ phía Iran. Một hành động cứng rắn từ Mỹ sẽ cho Iran thấy cái giá phải trả khi thách thức quyền tự do hàng hải. Không chỉ Iran, mà bất kỳ quốc gia nào có ý định dùng địa chính trị để tống tiền thế giới cũng sẽ phải nhìn vào bài học này. Đây là bài học răn đe kẻ khác và trật tự thế giới phải được lập lại. Chắc chắn sẽ có hiệu quả tối đa.

Hòa bình thông qua sức mạnh không phải là một khẩu hiệu, đó là một thực tế sinh tồn. Mỹ phong tỏa các cảng biển của Iran không phải là hành vi xâm lược, mà là một hành động tự vệ chính đáng và quyết liệt. Đó là cách duy nhất để bảo vệ lợi ích quốc gia và ổn định kinh tế toàn cầu trước một chế độ luôn coi sự khoan nhượng của Mỹ là điểm yếu. Khi đối đầu với một con sói, cách tốt nhất không phải là xây hàng rào cao hơn, mà là thắt chặt vòng vây cho đến khi nó không còn khả năng cắn trả.

Quyết đoán – Trực diện – Không khoan nhượng chính là chìa khóa cho vấn đề Hormuz.

Dĩ Độc Trị Độc

Nhất Hùng

Chuyện Buồn Tháng Tư

 



CHUYỆN BUỒN THÁNG TƯ
Ngô Minh Hằng


Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị thưởng thức 



Ý Nghĩa Của Ngày Quốc Hận 30/4

 


Ý NGHĨA CỦA NGÀY QUỐC HẬN 30/4
Trần Quốc Kim

Ý Nghĩa Của Ngày Quốc Hận 30/4

Ngày Quốc Hận là ngày buồn thảm, vì đó là ngày mà chúng ta, những người Việt ở Miền Nam Việt Nam, bị mất đất nước vào tay cộng sản Bắc Việt tàn ác, từ Hà Nội, bằng sự xâm lăng bạo lực và bất hợp pháp của bộ đội Miền Bắc vào lãnh thổ tự do của dân Miền Nam, năm 1975.

Nhân Ngày Quốc Hận 30 Tháng 4 sắp đến, trước hết xin nhắc giới trẻ sinh sau năm 1975, một ý nghĩa quan trọng mà nhiều em vẫn chưa biết: Ngày Quốc Hận là ngày buồn thảm, vì đó là ngày mà chúng ta, những người Việt ở Miền Nam Việt Nam, bị mất đất nước vào tay cộng sản Bắc Việt tàn ác, từ Hà Nội, bằng sự xâm lăng bạo lực và bất hợp pháp của bộ đội Miền Bắc vào lãnh thổ tự do của dân Miền Nam, năm 1975. Tóm tắt, Ngày Quốc Hận 30/4 là Ngày Mất Đất Nước, nói rõ hơn là Ngày mất nước Việt Nam Cộng Hòa, của tất cả những người Việt yêu tự do, nhân quyền, dân chủ, và hòa bình.

Vậy mà, có những em sinh viên ở Mỹ còn tụ tập thành nhóm, để ăn uống, vui chơi, và nhảy múa, ngay trong ngày và đêm 30/4, như đã thấy trong các năm qua. Năm nay, xin các cha mẹ nhắc nhở và giải thích cho con cháu hiểu về ý nghĩa lịch sử của Ngày 30/4 đau buồn này, vì sau ngày đó, vào khoảng nửa triệu dân Việt ở Miền Nam đã bỏ mình trên Biển Đông do vượt biển.

Tôi mong các phụ huynh người Việt vẫn còn nhớ để dạy con cháu một câu tục ngữ Việt thông thường đã được phổ biến trong các trường học Miền Nam của chính thể Việt Nam Cộng Hòa, trước năm 1975: Một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ. Chúng ta nghĩ sao khi thấy loài ngựa biết chia sẻ nỗi đau cho nhau và biết cư xử với đồng loại của chúng tốt hơn con người cư xử với nhau? Sự hy sinh can đảm và đầy nước mắt đó của nửa triệu đồng bào vượt biển, đã Thức Tỉnh Lương Tâm của Liên Hiệp Quốc. Nên Cao Ủy Tị Nạn của LHQ đã lo chi phí cho các Trại Tị Nạn Cộng Sản (CS) được dựng lên trên các đảo ở Phi Luật Tân, Mã Lai, Nam Dương, Thái Lan… vào khoảng các năm 1978-1988, để đón nhận những người Việt Tị Nạn đến sinh sống tạm thời ở đó. Rồi những người Mỹ có lòng tốt và Quốc Hội Mỹ đã kêu gọi được chính phủ Mỹ chấp thuận cứu xét giấy tờ cho người Việt Tị Nạn CS được định cư với cuộc đời mới ở Mỹ. Dần dần, các nước Tự Do khác trên thế giới cũng ủng hộ và cho phép chúng ta định cư trên đất nước họ, với lý do tị nạn chính trị, như: Úc, Gia Nã Đại, Pháp, Đức, Anh, Tân Tây Lan, Bỉ, Đan Mạch, Na Uy… Đồng bào của chúng ta đã chết cho chúng ta được sống. Vậy nỡ nào bây giờ, cha mẹ, những người Việt tị nạn trước đây, thản nhiên (hoặc vô tình không biết) để cho con cháu mình tụ họp, vui chơi, nhảy nhót trong các buổi tối, gần Ngày Quốc Hận 30/4?

Kế đến, tôi muốn các em biết điều quan trọng thứ hai đã xảy ra vào hai năm 1988-1989: Tổng Thống Hoa Kỳ Ronald Reagan đã hoàn thành một việc vĩ đại, giúp các tù nhân chính trị của Miền Nam, đang thống khổ lúc đó, do bị kỳ thị và bị đàn áp bởi sự độc tài của chế độ CS độc đảng trong nước. Năm 1988, Tổng Thống Reagan đã ký lệnh cho phép tất cả các Quân, Dân, Cán, Chính của VNCH, thuộc mọi cấp bậc và trình độ (đã bị tù tập trung khổ sai, ít nhất 3 năm trở lên, dưới chế độ CSBV) và gia đình của họ, được nộp giấy tờ xin đi Mỹ, hợp pháp. Nghĩa là, họ và gia đình, không phải đi trốn bọn công an VC một cách lén lút, đầy nguy hiểm, bằng cách đi bộ qua Thái Lan, Cam Bốt…, hoặc vượt biển với những con thuyền nhỏ bé như một chiếc lá mong manh và chết trên sóng biển đại dương nữa.

Trước đó một năm, vào năm 1987, nhiều Nghị Viện của Quốc Hội Mỹ thuộc cả hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ, cùng với Phụ Tá Bộ Trưởng Ngoại Giao lúc đó, là ông Robert Funseth, đã nỗ lực hoạt động như những người điều đình để trình bày Nghị Quyết 212. Khi họ mang nội dung của Nghị Quyết này đến thương lượng với VC trong việc thả tù chính trị của VNCH đang bị hành hạ trong các trại tù tập trung khổ sai (mà VC gian manh gọi là “học tập cải tạo”) thì bị VC chống đối mãnh liệt. Đảng CS Hà Nội nói rằng: “Không, chúng tôi không thả. Nếu thả hết bọn tù chính trị và tù quân đội VNCH này ra thì chúng đứng lên làm loạn cả nước, làm sao đảng cai trị dân được? Nước Mỹ của các anh có dám nhận hết tụi tù (dơ dáy) này qua Mỹ không thì chúng tôi mới thả…”

VC không ngờ TT Reagan đã nhanh chóng xác nhận là Mỹ sẽ nhận các tù nhân VNCH vào nước Mỹ ngay, vậy VC cứ thả họ đi. Nhờ vậy, một hiệp ước thỏa thuận đã được ký ngày 30/7/1989 bởi Hoa Kỳ và nhà cầm quyền VC. Nghị Quyết 212 hợp pháp đã giải thoát khoảng 300.000 tù nhân chính trị, và cùng với gia đình, họ được rời khỏi Việt Nam để định cư ở Hoa Kỳ.

Rõ ràng, đối với các cựu tù nhân chính trị VNCH: sau cơn mưa, trời lại sáng. Hãy hy vọng và cầu nguyện, ngay cả khi chúng ta bị phản bội, đang thất bại, hoặc gặp hoạn nạn… Tất cả rồi cũng trôi qua với cuộc đời tạm bợ này… Và hãy tin rằng những ai làm việc cho chính nghĩa và nhân nghĩa, sẽ có cơ duyên hội tụ và ủng hộ nhau để thành công.

(From: Bầu Trời VN - Trần Quốc Kim, 16/04/2026)


Tiếng Gọi Của Việt Nam

 



TIẾNG GỌI CỦA VIỆT NAM 
HungThe chia sẻ

Trân trọng 
NHHN   

Kính mời quý vị thưởng thức 



Tôi Đã Khóc

 


TÔI ĐÃ KHÓC
Nguyễn Bích 

Video. Nhạc và ca sĩ Nguyên Bích trình bày.

Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị thưởng thức 



Anh Trước Tôi Sau

 


ANH TRƯỚC TÔI SAU
Nguyễn Văn Đông

Anh trước Tôi sau (NS Đại Tá Nguyễn Văn Đông) – Cs Anh Khoa (PBN) - Video 4K: Trần N Autumn

Thưa Quý Vị.

Hôm nay 30 tháng 4 năm 2026, chúng ta nhớ về Cuộc Biến Cố 51 năm trước (30 tháng 4 năm 1975) khi Quê Hương miền Nam bị thất thủ vào tay CS Bắc Việt và bọn chủ trương Nga Tàu.

Hàng triệu người đã liều chết trốn chạy khỏi miền Nam để đi tìm tự do.

Thời gian chiến tranh ấy, theo tiếng gọi của non sông, các thanh niên Việt Nam đã lần lượt tiếp nhau, thân khoác áo chinh y, tay cầm súng lên đường chiến đấu bảo vệ quê hương yêu dấu. Và Anh trước Tôi sau, các anh đã từng đem về những chiến thắng oai hùng, cũng như những mất mát hi sinh.

 

Để nhớ về quê hương, về các chiến binh ấy, chúng ta hãy thưởng thức Bi Hùng Ca

Anh trước Tôi sau viết bởi Nhạc Sĩ Đại Tá Nguyễn Văn Đông, với tiếng hát của ca sĩ Anh Khoa trước1975. Phần hình ảnh minh họa 4K do Trần Ngọc Autumn thực hiện

 

Xin xem LINK để thấy hình rõ nét

https://youtu.be/KQ-rAAJI8YI?si=JV71PuO3c9ezgwZT 

 

Đa tạ.

TN A.

 

NS NGUYỄN VĂN ĐÔNG (1932 – 2018) là một Đại tá Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Tuy nhiên, chúng ta biết đến ông nhiều hơn dưới danh nghĩa một nhạc sĩ nổi tiếng qua các ca khúc thật hay viết về Lính và Tình yêu. (Tình LÍNH viết với biệt danh NVĐ và Tình yêu trần thế, Tình yêu dưới bóng Giáo Đường, thường viết dưới tên Phượng Linh).

 

 ANH TRƯỚC TÔI SAU là một nhạc phẩm rất hay về Lính mà NS Đại Tá Nguyễn Văn Đông đã viết trước 1975. Nhạc phẩm mang ý nghĩa khi Quốc Gia ly loạn thì nhiệm vụ người trai là phải lên đường nhập ngũ tòng quân để chiến đấu bảo vệ và giữ gìn quê hương.

 

Rồi kẻ trước người sau hoặc sẽ trở về trong toàn vẹn vinh quang (Đời trai dâng hiến, non nước thanh bình muôn thuở yên vui) hay trở về với đôi nạng gỗ khập khiễng hay trở về trong hòm gỗ cài hoa.. (Đời còn ghi những nét thương đau, cầm bằng như Anh trước Tôi sau, biết bao giờ nguôi)..

 

 Xin kính mời quý vị thưởng thức ANH TRƯỚC TÔI SAU với tiếng hát truyền cảm của Anh Khoa, ca sĩ trước 1975. Phần Video với hình ảnh minh họa 4K do Trần Ngọc A. thực hiện.

 

.....................................................................................................................

 

Sơ Lược về Nhạc Sĩ Nguyễn Văn Đông: (Phỏng theo Wikipedia)

 

Năm 1946, khi 14 tuổi, gia đình gửi ông vào trường Thiếu sinh quân Đông Dương ở Vũng Tàu.Thời gian tại đây, ông được học nhạc với các giảng viên âm nhạc của Học viện Âm nhạc Quốc gia Pháp sang giảng dạy. Cuối năm 1951, ông nhập ngũ vào Quân đội Quốc gia Việt Nam, sau đó được cử theo học khóa 4 trường Võ bị Địa phương Nam Việt Vũng Tàu[5]. Ông được thăng cấp Đại tá, chuyển sang làm Chánh Văn phòng cho Tổng Tham mưu Phó. Ông giữ chức vụ này cho đến Sự kiện 30 tháng 4 năm 1975. Ông đã được tặng thưởng Đệ tứ đẳng Bảo quốc Huân chương và một số huy chương quân sự, dân sự khác,

 

 NS NVĐ ngay từ thập niên 1950, là Trưởng Đoàn văn nghệ Vì Dân. Rồi 1958, Trưởng ban Ca nhạc Tiếng thời gian của Đài Phát thanh Sài Gòn. cùng tranh giải suốt 15 ngày đêm tại Sài Gòn. Ông cũng từng nhận giải Âm nhạc Quốc gia, một giải thường do Đệ Nhất Phu nhân Trần Lệ Xuân trao tặng. Ông còn là Giám đốc hãng băng đĩa nhạc Continental và Sơn Ca, cộng tác với những nhạc sĩ tên tuổi như Lê Văn Thiện, Văn Phụng, Nghiêm Phú Phi, Y Vân,... Hai cơ sở của ông cho ra đời nhiều chương trình tân nhạc cũng như cổ nhạc gồm các vở tuồng và cải lương.

 

Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, bị đi học tập cải tạo, bắt đầu từ trại Suối Máu (Biên Hòa), rồi sau thì bị đưa về giam ở trại tù Chí Hòa cho đến khi được trả tự do vào năm 1985. Tuy nhiên, khi có Chương trình Ra đi có Trật tự (HO), ông đã không xin đi xuất cảnh mà ở lại Việt Nam sống thầm lặng cùng gia đình tại quận Phú Nhuận Saigon. Ông qua đời vào lúc 19 giờ 30 phút ngày 26 tháng 2 năm 2018 tại Bệnh viện Chợ Rẫy. Và đám tang ông được rất đông đồng bào trong nước và các cựu quân nhân VNCH tiễn đưa trọng thể.


Trân trọng 

NHHN 


Kính mời quý vị thưởng thức 



Tưởng Niệm Quốc Hận 30/4

 

 


TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30/4 

Năm mốt năm dân miền Nam thống khổ.

Kể từ ngày lũ giặc cộng xâm lăng.

Giăng ngục tù làm cuộc sống lầm than.

Từ thành phố đến nông thôn tang tóc.

Cảnh cơ hàn miếng cơm chan nước mắt.

Phải đem thân ngụp lặn cảnh đau thương.

Cuộc sống con người như bãi chiến trường.

Sống như chết thảm thương trong địa ngục.

Chiến hữu ơi ! Còn nhớ nỗi đau ngày đó.

Tháng tư đen thảm cảnh thật kinh hoàng.

Làm sao quên được nước mất nhà tan.

Miền Nam thân yêu biến thành biển máu.

Nửa thế kỷ qua xa cách quê hương.

Thời gian trôi vẫn nuôi chí quật cường.

Thời cơ đến sẽ phất cờ phục quốc.

Việt Nam sáng tươi muôn năm bất diệt.

 

Lâm Hoài Vũ

29/4/2026



TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30/4
Lâm Hoài Vũ 

Trân trọng 
NHHN 

Nhân ngày Quốc Hận 30/4 , thân kính mời quý thân hữu thưởng thức 

Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị thưởng thức 




Tản Mạn Về Ngày 30.1.1975

 


TẢN MẠN VỀ NGÀY 30.4.1975
Trang Y Hạ (Trần Phước Hân)

Thấm thoát thời gian đã đi qua một chặng đường dài - Bốn mươi lăm năm! Kể từ ngày “giải phóng 30.4.1975”. Nhớ lại những ngày tang thương…! Tôi từ KonTum chạy về Sai Gòn, được phân công làm công tác tiếp cư ở làng Đại học Thủ Đức. 
------------ 
Làng đại học lúc bấy giờ chưa xây xong hoàn toàn, còn ngổn ngang: gạch, cát, đá…, chỉ có một số phân khoa hoàn thành. Dân tản cư chạy giặc từ vùng một, vùng hai và một số tỉnh lân cận chạy về Sai Gòn đều tập trung về làng đại học. Người tản cư được tiếp tế: thức ăn, nước uống, chăn chiếu... Mỗi ngày ngong ngóng chờ tin tức người thân và tình hình chiến sự...!
 
Hằng ngày mọi người xúm lại mở đài BBC theo dõi tin tức. Đài nầy loan tin quân miền Bắc như có cánh… Thắng như chẻ tre - rượt đuổi quân dân miền Nam…! Chính đài nầy cũng đã góp thêm “thành quả” cho quân miền Bắc. Tất cả mọi người - đứng ngồi gần chỗ loa phát thanh, để nghe ông Tổng Thống Thiệu đọc diễn văn từ chức... Ông tổng thống Thiệu nói ”Đồng bào mất đi một tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, nhưng đồng bào còn một trung tướng Nguyễn Văn Thiệu… làm bạn của Mỹ rất khó, làm kẻ thù của Mỹ rất dễ…”. Bà con nhìn nhau ngầm hiểu là: số phận miền Nam đã cáo chung! Tôi quay người đi ra, bất chợt thấy một người đàn ông dáng dấp giống ông thầy năm lớp nhứt, - thầy Tôn Thất Đ…! Tôi kêu tên thầy, thầy quay lại ngơ ngác… - rồi dòng người quá đông chen lấn qua lại, chẳng còn thấy bóng dáng thầy…!
 
Tôi cũng như bao người lính và dân miền Nam, sau khi nghe “lệnh đầu hàng của tân tổng thống Dương văn Minh”. Nước mắt cứ trào ra tức tưởi…! Ngước lên trời - màu trời trong xanh lưa thưa một vài áng mây trắng bay ngang qua, ước chi được ngồi trên đám mây ấy. Không ai nói với ai lời nào, lặng lẽ ôm chút đồ đạt rời làng đại học, (chưa học một ngày nào) để trở vô Sai Gòn, hoặc tìm cách về quê. Tôi nghe người con gái tuổi khoảng đôi mươi nói với người thiếu phụ có lẽ là mẹ - "Thật nhục nhã! - Thua thật là nhục nhã!".
 
Từ làng đại học tôi cùng mọi người đi bộ về Sài Gòn… Đến Thủ Đức, tôi gặp các lớp tân binh trong trường bộ binh Thủ Đức, họ bỏ trường túa ra rất đông, đầu trần, họ bình tĩnh di chuyển ngay hàng bên phải, không vội vã… Trên người họ vẫn mặc đồng phục của quân trường. Những tân binh im lặng, lầm lì…, họ cũng đi về hướng Sài Gòn như chúng tôi. Từ nội ô Sài Gòn, trưa 30.4 dân chúng ào ạt dùng tất cả mọi phương tiện trở về quê. Người đi ra quá đông còn người đi vô như chúng tôi thì ít. Tôi đi tới đầu cầu Tân Cảng Sai Gòn nơi (Quân Cảng Hải quân VNCH). Tôi thấy ai đó phá kho dự trữ thực phẩm dưới chân cầu và mọi người dân nhào vô lấy đồ hộp,… Một bác xích lô đưa cho tôi một bình thủy tinh nước ép trái cây lớn. Một vài người dùng xe xích lô, chở “chiến lợi phẩm” ngược vào ngã tư Hàng Sanh, cộng với người và xe đi trở ra tạo nên cảnh kẹt xe không thể nào chen chân được. Không Cảnh Sát, người dân tự dàn xếp với nhau để mà đi, trên khuôn mặt nặng trĩu nỗi buồn pha chút hoang mang… Trên mặt cầu còn những vỏ đạn và vết máu…!
 
Tôi cũng chen lấn để qua cho khỏi cầu Tân Cảng Sai Gon, và đến được ngã tư Hàng Sanh. Tôi vô quán nước ngồi kêu nước uống và nghỉ chân. Ngồi nhìn quang cảnh dân chúng phá kho gạo... Họ nườm nượp đi khuân chở gạo, mặc cho trời nắng như thiêu. Lúc nầy, đối với họ nắng nôi đâu có gì là quan trọng đâu! Lo cho cái ăn là chính. Tôi kêu tính tiền. Tôi thấy một cặp có lẽ là vợ chồng, tóc đã hoa râm, mỗi người hai tay xách hai thùng tròn, khoảng một “gallon” chạy lại nhờ tôi xem những cái lon nầy có phải thức ăn hay không? Tôi nhìn trên lon ghi tiếng Anh. Tôi nói: - “Đó là thùng sơn màu trắng”. Họ không tin lời tôi nói, và cứ xách mấy thùng sơn đó lẫn theo dòng người…!
 
Trên đường phố Sai Gòn xe tăng quân miền Bắc phủ đầy cành cây rừng, trên pháo tháp, trên nòng pháo, trên nón và xung quanh lưng quần. Một số người ở trần, họ mặc quần dùi, họ cũng quấn lá quanh người, ngồi trên xe “motolova”. Một số ít dân chúng cầm cờ mặt trận “giải phóng miền Nam” tung hô, đông nhất là thanh thiếu niên đeo băng đỏ ngồi trên những xe deep vẫy cờ hoan hô… chiến thắng!
 
Sai Gòn lúc hỗn loạn, không còn ai kiểm soát, ai cũng có quyền lấy đi bất cứ thứ gì, miễn lấy được thì lấy...! Họ vào trong những nhà hàng, khách sạn… như chỗ không người. Bởi giờ nầy đâu có còn ai quản lý trông nom, tất cả đi tìm cho bản thân và gia đình một con đường thoát…! Văn hóa phẩm: Sách và những văn bản, băng đĩa vứt ra trắng đường…! Đường Yên Đỗ nơi có Thư Viện Đắc Lộ, đội đeo băng đỏ đem hết sách ở đây ném ra ngoài vỉa hè từng đống…! Những nhà sách khác cũng chịu hoàn cảnh tương tự. Sách anh văn, sách giáo khoa, bói toán, kiếm hiệp, tiểu thuyết, thơ, sách dịch, phim ảnh… đều vứt bỏ hết. Những tủ sách gia đình cũng bỏ ra đường, không ai dám lưu giữ, sợ bị qui cho cái tội “truyền bá văn hóa đồi trụy Mỹ Ngụy”. Tôi nhìn thấy bộ sách “Bộ Luật Hành Chánh”. Thèm lắm! Nhưng đành quay mặt…! Bản thân giờ nầy không còn hướng để đi thì sách đâu có còn ý nghĩa gì nữa đâu! Giao thông bát nháo, ai muốn chạy tới đâu thì chạy không theo quy tắc gì hết.
 
Những “chú bộ đội” nắm tay nhau đi từng tóp năm, tốp ba vì sợ thất lạc, có người mang giày (hình như mới kiếm được), nhìn chung hầu hết đều mang dép râu… Mấy chú ấy, ngơ ngáo, trầm trồ, chỉ chỏ… - họ chỉ nói chuyện với nhau và đi tìm mua đồng hồ đeo tay… Ở Sai Gòn, ngoài đồng hồ Seiko tự động của Nhật ra, thì đồng hồ Hồng Kông cũng tương tự, nhưng bị nhái, nên mới có câu: “Hồng Kông bên hông Chợ lớn” là vậy! Mấy chú bộ đội hầu hết bị mấy thanh niên chiêu dụ mua loại đồng hồ bên hông Chợ Lớn nầy.
 
Những cô gái có móng tay dài đều phải cắt cụt (?) son phấn, nước hoa cũng bỏ (!) Đồ dùng bằng inox cũng ném xuống cống (?). Ai ai cũng chờ xem “cách mạng sẽ đối đãi” như thế nào với người Sai Gòn! Một buổi chiều tháng năm, tôi đi trên đường Petrus Ký, đoạn gần đường Trần Hưng Đạo, tôi thấy người ta xúm nhau xem truyền hình… Tôi dừng lại xem thử, tôi thấy một O du kích mặc áo bà ba dẫn đoàn xe tank bộ đội vào giải phóng Sai Gòn. O du kích ngồi trên xe tank quấn khăn rằn quanh cổ, vai mang súng AK, cười - trông dáng cô rất oai phong… Tôi nghe nói là cô Nhíp nào đó - người con gái của đất Sài Gòn.
 
Tôi chạy xe ra ngã tư Trung Chánh, Hóc Môn… Thấy người dân ở đây thong dong đi lượm những bộ quần áo, giày nón của lính “ngụy” đem giặt rồi phơi trên hàng rào chung quanh vườn… Họ thản nhiên - cười giỡn như chưa hề có một cuộc “thay ngôi đổi chủ” với nỗi tang tóc bị ai còn đang diễn ra sờ sờ trước mắt… Tôi hỏi: - Không sợ cách mạng bắt sao…?. Một người phụ nữ trả lời tỉnh queo, rằng: -“Lượm giặt sạch để dành mặc đi lao động chứ - hơn nữa tôi cũng là người của cách mạng, tôi sợ chi…?”. Như vậy, là… chỉ có tôi sợ thôi! Tôi nhận thấy có những người già họ đi lượm mấy tấm ảnh, sách, băng nhạc kể cả cờ vàng…!
 
Tôi đến ngã năm và Quân Y Viện Cộng Hòa, ở đây những người thương bệnh binh đang tìm đường về quê, trên người còn bông băng… Nhiều người không có ai đón, hoặc ở xa đành phải ra - nằm ngồi ngoài đường xin ăn, xin tiền để tìm cách về nhà! Tôi thấy một người phụ nữ trẻ, đang ẵm một người thương phế binh ra chiếc xe xích lô, chẳng biết cô ấy đi về đâu…?! Thấy tình cảnh đau lòng… Tôi viết vội: “vợ tao ẵm tao như một đứa trẻ sơ sinh”, nhét vô túi áo. Và sau nầy tôi làm bài thơ “Tâm sự người thương phế binh” hoặc có tên khác là “Những người lính năm xưa”. Dân chúng Sai Gòn “háo hức” đổ xô đi dự lễ Lao Động một tháng năm và xem xe tank của bộ đội…!
 
Ngày nào phe ”cách mạng” cũng kêu gọi anh em “Nguy Quân, Ngụy Quyền” ra trình diện. Hai tuần sau, tôi lại “Ủy ban quân quản” tại tỉnh Gia Định cũ trình diện. Ở đây, họ cấp cho tôi một mảnh giấy nhỏ bằng bàn tay do ông Cao Đăng Chiếm ký tên. Họ bảo tôi về nhà chờ giấy báo đi học tập… Nhà (cha mẹ nuôi) của tôi ở bến Hàm Tử gần cổng sau Bịnh Viện Chợ Quán, phía bờ sông… Người nhà bảo tôi đi khuân gạch từ dưới ghe bầu lên bờ, kiếm chút tiền sống qua ngày... Một miếng ván dày, bề ngang chừng hai tấc - bắc từ thành ghe bầu lên bờ, chồng gạch cao tới cổ họng, đi không quen. Tôi bị trật chân rơi tõm xuống sông liên tục…!
 
Một hôm mẹ ruột bảo tôi về quê nhận đất để khỏi đi học tập. Tôi ra bến xe miền Đông ở Ngã Bảy xếp hàng chờ mua cho được cái vé... Nhưng tôi tìm hoài không thấy cái số xe ghi trong tấm vé. Tôi lơn tơn lại quầy vé nghía vô cái sổ phân “tuyến xe”… Ông già có khuôn mặt ốm, ngồi cạnh cái cuốn sổ. Ông ta nhìn tôi rồi đập bàn, quát: - “Anh có biết tôi là ai không? Sổ nầy là sổ gì không?”. Tôi trả lời rằng tôi không biết. Ông ta nói tiếp với vẻ mặt của kẻ đắc thắng: - “Tôi là cán bộ quản lý khu vực nầy, muốn gì thì phải hỏi tôi, không được dòm ngó lung tung…”. Dằn mặt tôi xong ông kéo trong hộc bàn ra cái “băng đỏ” đeo vào tay áo. Tôi im thin thít và nghĩ: Thì ra, ông nầy cũng là… “cách mạng 30.4”! Ông cán bộ, quên đeo cái “nhãn hiệu” - vậy là ổng chửi oan cho tôi… Từ đó, tôi tự nhắc nhở mình phải cẩn thận hơn!

Về quê được mấy hôm, tôi được mấy anh du kích xã lại mời tôi tới xã trình diện và khai lý lịch… Người lấy lời khai của tôi là một O du kích còn rất trẻ, cây súng lúc nào cũng kè kè bên hông của cô ấy. Tôi ngồi vắt chân, cô nói nhỏ: “… bỏ chân xuống...!”. Độ nửa tháng sau, tôi nghe trên loa xã kêu tên tôi và cho biết hãy chuẩn bị tiền ăn - mười một nghìn sáu trăm đồng (11.600$) và quần áo, xuống xã để đưa tới nơi học tập trong vòng 20 ngày. Tôi nghĩ “chỉ “hai mươi ngày” rồi về nhà thôi”. Vậy mà, hơn bảy năm trôi qua trong tù tội... Tôi còn may mắn hơn những chiến hữu khác là Chúa giữ cái thân tôi cho các em, cho mẹ tôi! Tôi cảm ơn các em và mẹ đã “thăm & nuôi” tôi - nuôi một thằng “con nít” mới ngoài hai mươi bốn tuổi đầu!
 
Tôi khâm phục và biết ơn những người phụ nữ. Họ là người “lính hậu phương” không số quân trong thời chiến. Ngày “hòa bình”, một mình nai lưng làm lụng để nuôi con, nuôi chồng trong tù… Chưa kể trên đầu họ và con cái của họ còn phải mang cái “lý lịch gia đình Ngụy” và mất hết quyền lợi…! Ai, ai là người vinh danh hay gắn huy chương cho họ đây?!
 
Cuộc chiến đã im tiếng súng gần nửa thế kỷ, những người thất bại chừ họ cũng đã chết, không còn lại bao nhiêu, mà có còn sống thì cũng đã “sương trắng miền quê ngoại”, lang thang tìm kế sinh nhai trong mọi ngõ ngách trên quê mẹ Việt Nam và lang bạc khắp nơi trên thế giới...! Những người thất bại còn mang trong thân thể vết thương chiến tranh, hay bị mất đi một phần thân thể … Cho dù có lành sẹo thì cũng dễ bung ra một khi - đọc một bài báo, một câu nói hay một cái nhìn không mấy thiện cảm của mọi người “bên thắng trận”! Gần nửa thế kỷ đi qua… Vậy mà…, thương thay - vẫn nhìn nhau bằng mặt chứ không bằng lòng… Chuyện lịch sử vẫn còn y nguyên đó - làm sao mà quên - có kẻ khuyên hãy quên quá khứ… Quá khứ định hình cho tương lai… làm sao mà quên đây? 
 
Người Mỹ có câu nói “Tôi tha thứ, nhưng tôi không quên”. Đúng, kẻ đó khuyên người khác quên vì họ không mất thời gian ở tù… Vua Văn Vương đi tù bảy năm ở Dĩu Lý. Ông cũng cũng đâu có quên những tháng năm tù đày đâu! Ông để lại câu nói truyền tụng tới mấy ngàn năm nay chưa bao giờ mất giá trị “Nhứt nhựt tại tù thiên thu tại ngoại hề”. Tôi mượn hai câu đối của ông Nguyễn Hữu Đang (1913 – 2007) trong “nhóm nhân văn giai phẩm”, để tạm kết thúc.
 
-”Nào công, nào tội, nào nhục, nào vinh, thương số phận Khuất Nguyên, Nguyễn Trãi.

-Vận nước, vận nhà, biết thời, biết thế,, quý cuộc đời Nguyễn Trãi, Trương Lương.”. (Nguyễn Hữu Đang).

Trang Y Hạ (Trần Phước Hân).
 
Viết tại San Francisco – 24.4.2020.
Bài văn lưu trong trang website của tác giả & đăng trong website văn học huongduongtxd. (...)

Lời Gió Mưa:

Tướng George Patton. "Xin Chúa thương xót kẻ thù của chúng con, vì con sẽ không thương xót họ."

“Nếu đất nước Hoa Kỳ mất tự do, chúng ta sẽ khộng còn một nơi nào trên trái đất để chạy trốn”. (Tổng thống Hoa Kỳ Ronald Reagan).


Hòa Giải Hòa Hợp Dân Tộc

 


HÒA GIẢI HÒA HỢP DÂN TỘC
Nòng Nọc KN sưu tầm

HÒA GIẢI HÒA HỢP DÂN TỘC

Gần đây fb nick "Trần Văn Xẻn" có nêu câu hỏi rất dài:
"Tại sao chiến tranh VN đã chấm dứt từ 1975 mà đến nay dân tộc VN vẫn chưa hòa giải hòa hợp" ?

1) -F/booker Trần Văn Xẻn viết:
Ký ức thời trẻ thường hiện về với hình ảnh một buổi chiều, trên đường về từ trường, tôi thấy một chiếc xe nhà binh dừng lại duới chân cầu, trên đó có người đàn bà ngồi khóc bên chiếc quan tài người lính tử trận. Bầu trời lúc đó vô cùng ảm đạm! Tôi muốn nhắc cho mọi người được nhớ nỗi đau vẫn còn đó trong lòng người dân Việt - những người còn sống và lớn lên trong thời chiến. Tôi muốn nói với các thế hệ tương lai đất nước ta vừa trải qua hai cuộc chiến vô cùng khốc liệt do các cường quốc gây ra, tất cả chỉ vì chúng ta là nhược tiểu.Nếu chúng ta hùng mạnh thì đã không bị Tây đô hộ, đã không có cuộc chiến kế tiếp với người Mỹ và với người Việt với nhau, đã không bị mất Hoàng Sa và một phần Trường Sa, đã không bị Trung Quốc tấn công vào cuối thập niên 70, đã không bị Trung Quốc đô hộ hàng ngàn năm lúc trước.Thấy thế hệ trẻ bây giờ đa số sống vô tư và thiếu ý thức về một hiểm họa chiến tranh khác có thể xảy ra trong tương lai mà tôi vô cùng lo lắng! Thấy người lớn tuổi cứ thù hận lẫn nhau sau cuộc chiến làm ảnh hưởng đến sự phát triển của đất nước mà tôi rất lo âu! Nhiều khi tôi tự hỏi có thể nào người Việt yêu nước hơn một chút? Giới trẻ bớt vui chơi và tập trung trau dồi những kỹ năng cần có để phát triển đất nước? Người có tuổi bớt thù hận vì lý do khác biệt chính kiến và biết đoàn kết với nhau để chấn hưng đất nước, để dân tộc Việt Nam có thể thoát khỏi thân phận nhược tiểu của mình?

2) F/booker Thu Tran trả lời:
TRẢ LẠI HẾT RỒI NÓI HÒA GIẢI
Nơi sinh ra tao, tên gọi Sài Gòn,
Cái tên tao thuộc lòng từ thuở bé con,
Không phải cái tên dài thòn khó đọc.
Mày trả tự do về cho dân tộc,
Tự do thờ phượng tự do yêu thương.
Mày trả giáo dân về với giáo đường,
Trả phật tử về với chùa với tự.
Trả quyền tự do bầu bán ứng cử,
Để dân tao được kén chọn hiền tài.
Trả lại tao quyền tự quyết tương lai,
Quyền hạnh phúc tao cho con cho cháu.
Trả trường học về cho thầy cô giáo,
Trả em thơ về với tuổi hồn nhiên,
Trả ánh mắt vui trả nụ cười hiền,
Về với trẻ suốt ba miền đất nước.
Trả ngây thơ về lại miền sơn cước,
Trả bao dung trở lại với đồng bằng,
Trả biển trả đầm về với ngư dân,
Trả nông dân ruộng đồng mày cưỡng chế.
Trả tam quyền về lại cho thể chế,
Trả quan tòa quyền xét xử công minh,
Trả luật sư quyền biện hộ chủ mình,
Trả toà án quyền đứng riêng độc lập.
Trả học sinh quyền tự do học tập,
Không Mao, Hồ, Các Mác Lenin,
Không đảng quang vinh, vô sản, vô tình.
Trả chúng nó quyền tự do đọc sách,
Trả người cầm bút tự do viết lách,
Trả mọi người quyền cất những lời ca,
Trả nhạc vàng về các nẻo đường xa,
Để mọi lúc mọi nhà cùng vui hát.
Trả hết cho tao những gì tao đã mất,
Còn tao sẽ trả mày một thứ đỉnh cao,
Sẽ trả mày cái chủ nghĩa tào lao,
Mày dùng nó đưa tao vào khổ ải,
Trả hết cho nhau ... rồi mình Hòa Giải.

3) -CẢM THÁN
Than ôi !
Giả sử ngay khi trước,
Nam Bắc cách trở sơn khê (*)
Quân Hán nô Tàu ngụy đừng ngây ngô hồ hởi "giải phóng" Sài Gòn Thì đâu đến nỗi
Giai nhân phải mấy mươi năm luân lạc,
Đem tấm thân ngọc thụ cho bọn Tàu-phù Tàu-phiếc, Kò-ria Kò-riếc mua cười?
Và chắc gì sơn hà một cõi thênh thang
Ai xui được anh hùng hào kiệt phương Nam
Phải tha hương cầu thực
Nơi chốn thị phi tráo trở
Sớm bạn,
Chiều thù?

(*) Đạo văn của Tiền bối Trúc Vân Chu Mạnh Trinh (朱孟楨, 1862 – 1905)
Nòng Nọc KN sưu tầm