|
TÔI NHỚ SÀI GÒN Thân mến gởi đồng bào Việt Nam, mọi
lứa tuổi, trong và ngoài nước. Sài Gòn!... tôi nhớ Sài Gòn!... Nhớ
hàng me thắm, nhớ con đường dài Bạch
Đằng, nhớ buổi ban mai Hải
quân, chiến hạm đậu ngoài bến mơ Trong
màu nắng đẹp như thơ Uyên
ương từng cặp dạo bờ sông mây Hóa
Giang, hùng sử ghi đây Đức
Trần Hưng Đạo chỉ tay thề nguyền... Đầy
ngăn ký ức thiêng liêng Hoa
xuân Nguyễn Huệ cười duyên mai đào Nhớ
nhà Quốc Hội toà cao Lê
Lai, Lê Lợi lối vào Gia Long Ngọt
ngào nước mía Viễn Đông Mai
Hương kem lạnh mát dòng tuổi xanh Lê
Thánh Tôn, chợ Bến Thành Ngựa
xe, gái lịch, trai thanh sớm chiều Tự
Do, Thống Nhất dập dìu Và
Dinh Độc Lập thân yêu, vàng cờ Đức
Bà, cung thánh, nhà thờ Tháp
cao vói đỉnh trời mơ thanh bình! Thảo
Cầm Viên, thuở học sinh Lang
thang, những bước chân tình chơi vơi Duy
Tân, trường luật, đông người Trái
tim Nguyễn Trãi, nụ cười Trưng Vương Tháp Rùa, nhớ mãi thanh gươm Vua Lê đuổi giặc Bắc phương về Tàu Phan
Đình Phùng, Ngô Tùng Châu Nhớ chùa
Xá Lợi có lầu chuông cao Gia Long nhớ đỏ má đào Nhớ
tà áo trắng làm xao xuyến lòng Tao Đàn nhớ thuở song song Ngây thơ mộng biếc tình trong ngọc ngà * Bây giờ, mộng biếc trôi xa Sài
Gòn đã bị người ta cướp rồi! Người
đem đau khổ cho người Nát cân Công Lý, tan đời Tự Do! Sài Gòn, người gọi thành Hồ Viễn Đông, viên ngọc ngày xưa đâu rồi! Ai ơi, xin hãy cứu đời Đứng
lên, lấy lại giùm tôi Sài Gòn! Đời cần những tấm lòng son Và quê cần những người con kiên cường Để mà quang phục quê hương Để đem bất khuất can trường
cứu quê! Bao giờ tôi được trở về Sài Gòn, nhớ lắm, nhớ ghê, SÀI GÒN!
Ngô
Minh Hằng 24.10.2007 |


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét