Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn - LÊ PHI Ô. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn - LÊ PHI Ô. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2020

Tình, Thù... Rực Rỡ!


TÌNH, THÙ.. RỰC RỠ
Lê Phi Ô

(có những chuyện không thể nào quên)

 “Tôi xin chân thành cảm tạ những người bạn, người tình đã làm cho tôi nửa đời… thê thảm !” (*)

 

- Mày tên gì ?

- Lê .…..

- Cấp hàm, chức vụ trong chế độ “Ngụy”?

… thằng cán bộ công an hỏi liên tiếp cho dù lý lịch của tôi nó đã biết trước. Hỏi tới đâu tôi trả lời tới đó.

- Tổ chức của mầy tên là gì ?

- …….?!!

- Tao hỏi, tổ chức phản động của mầy tên gọi là gì?

- Ông gọi tổ chức nào ạ?!

- Giờ nầy còn vờ vịt nữa hả, tao hỏi tổ chức phản động của mày tên gọi là gì ?

- …….?!!

“bịch”... một báng súng AK47 dộng thẳng vào lưng khiến tôi nín thở, lảo đảo ngã sấp về phía trước. Cố gượng đứng dậy nhưng hai mắt tối sầm và thở không được. Tôi cố gắng một lúc đứng dậy thẳng lưng, hai hàm răng nghiến chặt… căm hờn!

Thằng công an hỏi cung ra lịnh cho một công an khác đưa tôi một ly nước lạnh, tôi cầm ly nước định uống nhưng ly nước vuột khỏi tay rơi xuống đất và tôi ngã lăn xuống đất bất tỉnh. 

Khi tỉnh lại thì trời đã khuya, xung quanh nghe tiếng dế kêu. Tôi cố ngồi dậy, cả người đau nhức vô cùng. Một cơn ho kéo đến, tôi co rúm người lại chịu đựng một cơn đau khủng khiếp ở vùng lưng. Một lúc lâu tôi thở được vì cơn đau đã dịu bớt và tôi lần lượt nhớ lại. Sáng nay, có hai tên công an vào trại gọi tôi đi “làm việc”, bọn công an thường dùng hai chữ “làm việc” có nghĩa là gọi đi hỏi cung (thẩm vấn).

Những ngày sau đó, tôi không thể đứng lên được mà chỉ bò vì những trận đòn thù của bọn công an. Đôi khi tôi nghĩ có lẽ tôi không thể sống được, thân thể gầy nhom vì nhiều năm không có ai thăm nuôi, thực phẩm trại tù cấp phát cho tôi chỉ có một chén bo-bo với nước muối. 

Tôi chỉ có hai mẹ con, Ba tôi vào Sài Gòn để trốn tránh việt minh khi tôi 2 tuổi. Đến năm tôi 10 tuổi thì mẹ con tôi bỏ xứ Huế lặn lội vào nam tìm cha, lúc nầy ông đã già yếu. Vài năm sau thì Cha tôi chết, nhờ có một chút tư trang khi trốn thoát việt minh mẹ con tôi sống lây lất cho đến ngày tôi vào lính. Khi miền nam thở hơi cuối cùng 30/04/75, tôi bị vc bắt vào tù lúc 8 giờ sáng trước khi ông DVM tuyên bố đầu hàng. Vợ con tôi tá túc nhà ông bà ngoại, đứa con lớn nhất mới 9 tuổi và nhỏ nhất là 1 tuổi. Đầu năm 1976, nghĩa là sau ngày mất miền nam chưa được 1 năm thì mẹ tôi chết đói trong bệnh viện (Bà Rịa) vì không ai cho ăn uống gì cả, bệnh viện vc cũng không nuôi bệnh nhân. Và cũng thời gian nầy, những người đi thăm chồng con cùng trại tù với tôi họ xầm xì và tôi cũng hiểu ra rằng… vợ tôi đã không còn là của tôi nữa! 

Trong khốn cùng của kẻ “thua trận”, tứ cố vô thân, mẹ chết vợ bỏ và những trận đòn thù của kẻ “chiến thắng”. Trong cơn đau đớn tột cùng của tinh thần và thể xác, tôi bỗng nghĩ đến ông Th. và kêu thầm: “Tổng Thống ơi! ông đang ở đâu, thằng em của ông sao khốn khổ quá… TT. ơi!”. 

Năm 1999 tình cờ tôi gặp ông tại nhà người bạn ở Virginia, tôi kể cho ông nghe, ông quay đi nhưng tôi cũng kịp nhận ra hai mắt ông ướt!  

Trại tù “Suối Máu” thời VNCH là nơi giam giữ tù binh vc của Quân Khu 3. Sau 30/04/1975 vc dùng để giam giữ Sĩ Quan Quân Lực VNCH mà chúng gọi là “Trại cải tạo”. Trại Suối Máu chứa khoảng mười ngàn người và chia làm 5 khu được đánh số từ K1 đến K5 và có khu nhỏ gọi là Khu bệnh xá. Tôi bị giam ở K3, đêm Giáng Sinh năm 1978 khởi đi từ K1 những người tù ca nhạc Giáng Sinh. Bọn công an vào K1 buộc phải chấm dứt ca hát và bắt đi vài người và vì thế cuộc tranh đấu của K1 đòi công an phải thả người bùng nổ. Khởi đầu ở K1 và lan truyền đi khắp cả 5 khu (từ K1 đến K5). Ban đầu chỉ hát nhạc Giáng Sinh đến khi cuộc đấu tranh bùng nổ anh em ca cả nhạc chính huấn, bọn công an sợ hãi điều động cả trung đoàn xe Tank T54 và lính vc bao vây bên ngoài. Cuộc đấu tranh của tù Suối Máu thắng lợi, công an phải thả người và vài ngày sau hết Lễ Giáng Sinh thì anh em tù cũng trở lại sinh hoạt bình thường. 

Chưa đầy một tháng sau ngày tù binh nổi dậy bọn công an trại giam bắt đầu trả thù. Từ K1 đến K5, mỗi ngày họ gọi vài người tù đi “làm việc” và giam luôn. Mấy K khác thì tôi không biết, riêng K3 của tôi thì 4 người bị bắt giam là anh Long “ca-rô” (vì anh chỉ có một chiếc áo ca-rô duy nhất mặc trên người), anh “Hùng Đầu Lâu” ở Sư Đoàn 5BB, anh Trương văn Hai (hiện có trường dạy võ ở Westminster) và Tôi (người viết). Anh Long “ca-rô” bị đánh chết trong lúc công an thẩm vấn, Tôi bị đánh ói máu, còn anh Trương văn Hai và Hùng “Đầu Lâu” vì giam riêng nên tôi không biết. 

Chúng giam riêng 4 đứa tôi trong Conex (loại thùng sắt vuông để chứa hàng ở bến tàu). Ban ngày trời nắng nóng như thiêu đốt, ban đêm khoảng 1, 2 giờ sáng lạnh như cắt da. Trên người tôi chỉ mặc duy nhất một chiếc xà-lỏn (quần cụt), thùng sắt không có lỗ thông hơi nên bị ngộp thở, không mền, không chiếu lần mò trong đêm tối, tôi sờ tay nơi một cạnh của Conex biết được nơi nầy bị rỉ sét, dùng gót chân đạp mạnh cả trăm lần và dùng tay cố gắng đến chảy cả máu mới bẻ được một lỗ trống chừng 2 ngón tay và tôi nằm úp mặt vào lỗ thủng đó để thở, cứ thế lỗ thủng nầy bị bẻ lớn dần được bằng 3 ngón tay. Vài ngày bị dẫn đi hỏi cung một lần, riêng anh em khác tôi không biết chứ cá nhân tôi thì đâu có tổ chức nào sai khiến tôi, chỉ là hành động tự phát. Tôi di tản từ Bình Tuy khi Tỉnh nầy bị vc chiếm đêm 23 rạng sáng 24 tháng 04 năm 1975 về đến được Vũng Tàu, và bị vc bắt lúc 8 giờ sáng ngày 30 tháng 04 năm 1975, khi Ông DVM chưa tuyên bố đầu hàng. Ban đầu vc giam tôi ở Long Khánh, vài tháng sau chúng chuyển đến trại Hố Nai trước kia là trại gia binh của Liên Đoàn 5/BĐQ, tôi dự tính trốn trại nhưng chưa kịp thực hiện thì lại bị vc chuyển về Suối Máu. Hơn 3 năm ở tù, ngày nào cũng hy vọng được thả, rồi từ ủy ban Quân Quản lại chuyển giao cho công an thuộc Bộ Nội Vụ để trở thành người tù chính thức của cộng sản, đó cũng là lý do sâu xa để anh em tù “cải tạo” ở Suối Máu trong đó có tôi nổi dậy.   

Một hôm anh em tù đi lao động về ngang chỗ Conex nơi tôi bị giam, cho tôi biết là anh Long ca-rô bị công an đánh chết khi hỏi cung. Trong thùng sắt, khi nghe tin bạn mình bị đánh chết hai tay tôi nắm chặt, mắt long lên sòng sọc muốn ứa máu nhưng đành xuôi tay bất lực... tôi nghĩ, nếu bị chúng tiếp tục tra tấn tôi sẽ tìm cách chết chung với bọn nầy trước khi bị bọn chúng giết. Cạnh bên phòng hỏi cung là phòng ngủ của bọn vệ binh vc, vách ngăn bằng lá buông có nhiều lỗ thủng lớn tôi thấy vài khẩu AK47 và lựu đạn treo lủng lẳng trên vách, tôi dự định hôm nào bị đưa đi hỏi cung, nếu bị chúng tra tấn thừa lúc bất ngờ nhất tôi phóng mình qua vách phênh chụp súng và lựu đạn chơi với tụi nó tới đâu thì tới. 

Trong lòng đã quyết, tâm hồn bỗng trở nên thanh thản vô cùng. Tôi nằm xuống cố gắng ngủ một giấc… rồi hình ảnh mẹ, vợ con ập đến thật nhanh, những hình ảnh thân thương đó cứ chập chờn trước mặt… rồi biết đâu ngày mai, ngày kia tôi sẽ rời xa vĩnh viễn. Nước mắt tôi bỗng dưng trào ra, cổ họng nghẹn đắng…! 

Buổi sáng hôm sau, rồi hôm sau nữa, rồi cả tuần đều yên tĩnh, không thấy công an dẫn tôi đi hỏi cung. Tuần kế tiếp, khoảng hơn 9 giờ sáng có tiếng lách cách của tiếng chìa khóa rồi cửa thùng giam tôi mở ra, ý nghĩ thoáng trong đầu, hôm nay tụi nó giở trò tra tấn tôi sẽ liều chết với tụi nó. Một tên công an ốm, cao mặt có vẽ “hiền lành” đưa tôi xấp giấy đánh máy sẵn, hắn bảo tôi xem rồi ký vào (?). Hoá ra là giấy thả tôi ra khỏi thùng Conex nơi giam tôi ba tháng nay và nội dung là tôi phải cam kết là được đối xử tử tế khi hỏi cung (không đề cập gì đến chuyện giam tôi trong thùng sắt). Ban đầu tôi định không chịu ký, nhưng tôi nghĩ để cho nó thả mình vào trại rồi… muốn hành động gì phải hỏi ý kiến anh em trước đã. Đến trưa thì thùng Conex mở cửa lần nữa và tên công an dặn, “vào trong trại  không được nói với bất cứ ai thời gian tôi bị giam và bị hỏi cung kể cả bị đánh hộc máu” nếu tiết lộ tôi sẽ phải trở ra ở “khách sạn”conex trở lại!   

Tôi được thả ra từ thùng sắt để vào lại trong trại. Khoảng gần 2 tháng sau. Một buổi sáng, tôi và anh Trương Văn Hai bị gọi ra cổng mang theo tư trang để chuyển trại, trên xe chật ních và phủ bạt kín mít. Khi mắt quen dần với bóng tối, tôi thấy có mặt anh Hùng đầu lâu. Xe chạy độ chừng 2 giờ thì đến nơi, khi tấm mui xe được vén lên, cửa sau mở chúng tôi lần lượt xuống mới biết nơi đây là nhà tù Chí Hòa. 

Chúng tôi lần lượt từng toán nhỏ 2 hoặc 3 người do bọn lính vc đưa vào khu xà-lim ED, mỗi người bị giam riêng từng phòng nhỏ dài 3m ngang 2m và cao hơn 3m. Cánh cửa bề dày khoảng 10cm đóng ập lại, trong phòng tối om phải 10 phút sau con mắt mới quen được với bóng tối. Trên cao gần trần nhà có chỗ thông hơi chiều dài độ 2m và chiều cao độ một gang tay (15cm) với song sắt to bằng ngón chưn cái, bên ngoài chằng chịt kẽm gai và mái che mưa cong vòng xuống che khuất tầm nhìn. 

Mỗi ngày tôi được cấp phát một thùng nước 20 lít dùng để tắm rửa, dội cầu và 2 bữa ăn bằng bo-bo với nước muối. Cứ vài ngày vào lúc nửa đêm thì bị dẫn đi hỏi cung một lần, thật tình mà nói tôi không tham gia một tổ chức nào hết như bọn công an nghĩ. Bọn chúng dụ dỗ cũng có, đánh đập cũng có tôi đều trả lời không biết, bọn công an nhà tù Chí Hòa chuyên nghiệp hơn trại tù Suối Máu, chúng dùng cây Ba-Trắc loại gậy sắt có bọc cao su cứ nhè phần trên của lưng mà đánh, mỗi một gậy quất vào lưng làm tôi nín thở cả vùng phổi bị chấn động mạnh không thở được. Tuy chưa đến nỗi bị ngất xỉu tôi cũng giả vờ xỉu luôn và bọn chúng đưa tôi trả lại xà lim, bằng cách nào đó bọn chúng biết tôi nguyên gốc là Sĩ Quan Tình Báo vì thế chúng gán cho tôi cái tội làm CIA cho Mỹ nên bọn nó cố gắng khai thác tôi bằng những trận đòn thù như đã nêu trên.  

Nơi tôi bị giam nằm ở lầu 2 khu ED của nhà tù Chí Hòa gồm có 2 dãy, mỗi dãy chừng 5 hoặc 6 phòng đôi mặt lại với nhau. Tôi bị giam ở phòng đầu tiên bên trái, phòng nầy hình như trước kia không biết tự lúc nào là phòng giam tử tội trước khi bị hành quyết. Trên vách tường chi chít những hàng chữ bằng viết hoặc bằng vật cứng khắc vào vách những lời trăn trối của những người sắp chết. Mới đầu tôi nghĩ có lẽ tôi sẽ bị hành quyết, mấy ngày đầu tôi cũng bị hoang mang nhưng suy cho cùng tôi không làm gì để phải bị hành quyết ngoại trừ “tội” đánh “ăn-ten” là loại người cũng là tù lại rình mò nghe ai nói gì đó rồi báo lại cho công an biết để lập công với hy vọng được công an cho về sớm! Và rồi, tôi bất cần tới đâu thì tới. Nằm trong tay cộng sản thì không chết trước cũng chết sau và tôi cảm thấy bình thản đến lạ lùng. Một hôm đang dò tìm tên người được viết trên vách tôi bỗng giật mình, tôi cố nhìn lại cho rõ: “Bích Trâm”, tôi sững người hồi lâu miệng cứ gọi khẽ… Bích Trâm… Bích Trâm!

***                                           

Vừa gắn Alpha cho khóa đàn em xong thì thằng Tuấn rủ tôi xuống Câu Lạc Bộ “Diệm Song” uống cà phê. Tôi ở đại đội 4 còn nó thì đại đội 7 nhưng nghỉ phép thì cùng một ngày thứ Bảy hoặc Chủ Nhật giống nhau. Nó nói:

Kỳ nghỉ phép tới, đúng 12 giờ trưa… mầy ghé nhà tao chơi, có chuyện nầy hay lắm tao muốn nói với mầy. Tôi hỏi:

Chuyện gì mà hay dữ vậy, nói bây giờ được không?

Nó lắc đầu bảo là “bí mật quân sự”. Và, ngày phép đó đúng giờ tôi đến… thì ra là ngày Sinh Nhật của Hồng Thúy em gái nó, năm nay vừa 18 tuổi. 

Ngoại trừ người trong gia đình, đa số khách mời toàn là bạn bè của cô em và dĩ nhiên là con gái, trong số đó có một cô tên là Bích Trâm. 

Tôi quen Bích Trâm trong trường hợp đó, cứ mỗi lần về phép là tôi dành một buổi đi chơi với em, cũng chỉ quanh quẩn Saigon như chợ Bến Thành, Lê Thánh Tôn, Nguyễn Huệ v..v… Qua bạn tôi, Tuấn cho tôi biết gia đình Bích Trâm rất giàu (điều nầy đã làm tôi mơ hồ nhận ra giữa em và tôi hình như có một khoảng cách... nào đó). Nàng đã từng thố lộ với em gái của Tuấn là nàng thương tôi và tôi cũng…! 

Gần đến ngày ra trường, tôi nhờ Tuấn chuyển đến Bích Trâm giấy mời nàng đến dự lễ mãn khóa. Gởi đi rồi bỗng nhiên tôi mong Bích Trâm đừng đến. Mấy tuần gần đây những ngày phép tôi về không gặp được em… Bích Trâm bảo là có “chuyện gia đình” nàng hẹn tôi dịp khác. Qua em gái của Tuấn, gia đình của Bích Trâm đã biết chuyện hai đứa tôi quen nhau và ra sức ngăn cản. Không phải vì tôi nghèo mà vì… tuy không nói ra nhưng tôi cũng biết, ba mẹ Bích Trâm không muốn con gái họ trở thành “góa phụ” khi tuổi còn xanh. Thoạt đầu tôi bất mãn nhưng nghĩ cho cùng ba mẹ Bích Trâm hoàn toàn đúng, họ phải bảo vệ con gái của họ, ngay cả khi tôi biết Bích Trâm là con nhà giàu tôi cũng đã muốn “rút lui”. 

Ngày mãn khóa, có một cặp tình nhân trẻ không ai nói với ai câu nào ngoại trừ những câu chào hỏi với nhau ban đầu, người con gái cứ khóc rấm rức trong vòng tay người lính trẻ. 

Những người đi theo Bích Trâm đứng xa xa, trong đó hình như có mẹ của nàng và bà cũng… đang khóc! Tôi bước đến cúi đầu thật sâu chào ba mẹ của em và cười với những người khác trong gia đình nàng. Sau đó tôi cầm tay Bích Trâm đặt nhẹ vào tay mẹ nàng và chúc mọi người thượng lộ bình an, đêm nay có một giấc ngủ thật ngon. Tôi nói nhỏ vào tai em: “nín đi em, hãy nghe lời anh đừng để mẹ buồn, nếu em tin vào sự huyền bí của tạo hóa thì anh hứa là chúng mình sẽ gặp lại ở kiếp sau,… vĩnh biệt em!”. Tôi quay  bước vì nếu còn nấn ná thì… tôi không thể nào rời xa em được!!!  

Một năm sau từ ngày tôi và Bích Trâm chia tay, tôi bị thương đáng lý ra được đưa về Tổng Y Viện Cọng Hòa nhưng vì vết thương không nặng lắm nên họ bỏ tôi xuống bệnh viện Đại Hàn ở Vũng Tàu để còn kịp quay lại Xuyên Mộc vì nơi đó còn nhiều thương binh cần tải thương.  

Tôi quen Hồng Nhung, nàng là y tá săn sóc vết thương cho tôi đêm đó. Tôi hy vọng Hồng Nhung sẽ giúp tôi quên được chuyện cũ, từ mối tình học trò với Phượng 1959 nơi phố biển Vũng Tàu rồi tôi phải theo ông Chú nhà binh xuống tận Cà Mau, phương tiện liên lạc với nhau duy nhất bằng thư, đôi khi muốn viết thư nhưng sợ gia đình Phượng biết. Mãi đến đầu năm 1963 khi bước chân vào quân trường Thủ Đức tôi mới dám viết thư cho nàng, sau hơn một tháng chờ đợi trong hy vọng thì nhận được hồi âm của Phượng. Tôi vội mở thư ra xem mà lòng mừng vui biết mấy… nhưng chỉ vài giây sau đó thì vùng đất dưới chân tôi hoàn toàn sụp đổ… hết rồi, hết thật rồi! 

Tấm thiệp cưới báo tin Phượng lấy chồng run lên từng hồi trong tay tôi, cuối tấm thiệp Phượng viết thêm: “Phượng lấy chồng… Phi có buồn lắm không!”, tiếng cười như quỉ rú của tôi lúc 5 giờ sáng giữa sân đại đội khi đang tập họp súng đạn ra bãi tập làm Sĩ Quan cán bộ trung đội hốt hoảng, ra lịnh cho mấy người đứng cạnh ôm chặt tôi lại… vài phút sau một chiếc Ambulance thắng gấp và hai anh quân y dìu tôi lên xe về bệnh xá!!!       

Vừa làm lễ gắn Alpha cho khóa đàn em xong thì chúng tôi được lên Huynh Trưởng Alpha được thêm một gạch, Tuấn… thằng bạn cùng khóa thân nhất của tôi và cô em gái Hồng Thúy của nó thấy tôi có vẻ khùng khùng điên điên, đôi khi lảm nhảm gì đó một mình nên bàn với nhau… và, thế là tôi quen với Bích Trâm. Từ khi bắt đầu học giai đoạn 2 tôi quen Bích Trâm đến ngày chia tay em chừng 5 tháng đúng dịp lễ mãn khóa -“Đầu xuân mình quen nhau, cuối hè thì… giã từ”(nhạc Trần Thiện Thanh). Đang phục vụ trong ngành Quân Báo tương đối an toàn, tôi làm đơn xin ra đánh giặc bất cứ ở đâu… Phòng Nhì Bộ Tổng Tham Mưu cho người xuống điều tra xem tôi có bị chèn ép hay bất mãn điều gì không, tôi phải ký giấy xác nhận là tôi hoàn toàn tự nguyện. 

Định mệnh, hai tiếng nầy tôi đã từng nghe qua nhưng cũng không để ý đến nó cho đến khi… Những ngày tháng nằm dưỡng thương ở bệnh viện Đại Hàn Vũng Tàu tôi quen Hồng Nhung, chắc chắn tôi sẽ không quen nàng và cũng không muốn làm quen nếu như nàng không có nhiều nét giống Phượng ngày xưa của tôi. Sau một năm chúng tôi trở thành của nhau và đi đến quyết định hôn nhân, và ngày cưới của chúng tôi là ngày tôi quỳ trước mộ nàng ở nghĩa trang Tân Sơn Nhì Sài Gòn! Hồng Nhung bị vc sát hại khi nàng ra tay cứu giúp hai anh lính bị thương trong lúc đụng độ với cộng quân tại ấp Quán Chim thuộc Quận Long Thành trong lúc nàng Từ Vũng Tàu về Sài Gòn để gặp tôi. 

Cô em kế của Hồng Nhung là Hồng Gấm càng lớn càng xinh đẹp và giống chị như khuôn đúc. Mỗi lần về Sài Gòn để thăm mộ Hồng Nhung, hai anh em tôi thường chở nhau trên chiếc Velo Solex của Hồng Gấm và sau đó thì về Dakao ghé Mì Cây Nhãn. Định mệnh lại đeo đuổi tôi, tôi nhận ra Hồng Gấm yêu tôi và tôi cũng yêu em không biết tự bao giờ. Gần Hồng Gấm đôi khi tôi ngở đó là Hồng Nhung, như thế, tôi không mất Hồng Nhung, nàng vẫn hiện hữu bên đời tôi như một định mệnh an bài cho đến khi… 

Mẹ Hồng Gấm bị ung thư máu, tin như sét đánh. Gia đình em còn chỉ hai người, chị Hai dạy học chồng chị Hai làm thư ký cho một hãng tư, lương hai vợ chồng đủ sống. Hồng Gấm còn đi học làm sao có tiền để chạy chữa thuốc thang cho mẹ. Tôi điếng người, góp phần để cứu nước thì tôi làm được nhưng góp phần chỉ để cứu một người mà người đó là mẹ của người mình yêu và cũng sẽ là mẹ của tôi trong tương lai thì tôi hoàn toàn bất lực. Tôi đâu ngờ định mệnh lại ác độc như vậy, đã cướp của gia đình nầy và cũng là của tôi một người và bây giờ lại không buông tha. 

Hồng Gấm có cô bạn học, Ba của cô bạn là nhà giàu, rất giàu, anh của cô bạn nầy là một dược sĩ sắp ra trường. Ông dược sĩ tương lai nầy đã đem lòng nhớ thương Hồng Gấm, đã gạ ý mấy lần nhưng Hồng Gấm từ chối khéo vì trong lòng nàng đã mang nặng hình bóng một người lính chiến, người lính nầy không giàu và cũng chẳng đẹp trai nhưng có đôi tay rắn chắc luôn ôm ghì tay súng nơi biên thùy xa để bảo vệ từng tấc đất quê hương. 

Bây giờ thì mộng mơ, lý tưởng của một người con gái sắp bước vào đời không còn nữa. Nàng đang đối diện với thực tế của cuộc đời, chỉ cần gật đầu trước lời cầu hôn của người dược sĩ đó thì gia đình họ sẽ cam kết bỏ tiền ra chữa bệnh cho mẹ nàng cho đến khi lành hẳn. 

Hồng Gấm đã khóc nhiều lần và nhiều ngày đến nỗi không còn nước mắt để mà… khóc. Hồng Gấm ơi, nước mắt không giúp được gì em trong lúc nầy, nước mắt không cứu được bệnh nan y của mẹ em. Lúc nầy là lúc em đem lòng hiếu thảo để đền đáp ơn nghĩa sanh thành. 

*** 

Phượng rồi Bích Trâm, Hồng Nhung rồi Hồng Gấm những hình ảnh đó tôi muốn xóa đi giây lát để đầu óc thảnh thơi đôi chút nhưng sao nó cứ mãi hiện hữu như một ám ảnh siêu hình. 

Mẹ tôi thường bảo: “Má ước gì con có vợ rồi có cháu nội cho má ẵm, để những khi con vắng nhà… má nhìn thấy cháu nội cũng như… nhìn thấy con!” 

Vâng lời mẹ, tưởng như vậy là đã yên thân, tưởng như vậy là đã phần nào báo đáp ơn nghĩa sinh thành, nhưng định mệnh ác độc lại đuổi theo tôi đến tận cùng. 

Sau ngày bi thảm của lịch sử 30 tháng 04 năm 1975 rồi tiếp theo sau chừng một năm, chỉ chừng một năm thôi. Tôi bị kẻ cướp nước nhục mạ, đánh đập đến ứa máu thừa chết thiếu sống nhiều lần như thế, và cũng chỉ chừng một năm thôi Mẹ tôi bị bỏ đói chết trong bệnh viện! …, với tôi TÌNH, THÙ đều RỰC RỠ ngang nhau!!! 

Tôi chắp tay xin lạy tôi, lạy người đời,

  Lạy bạn bè, lạy em đã lừa dối.

  Tôi xin lạy cơn đau, đi trên vực sâu…

  Nghe buồn gì đâu, chưa tỏ tình đã nói xa nhau!”(*)

 

  ĐK: - “Khơi thêm đau vết thương đời mang,

  Nhớ yêu đương nỗi nhớ bàng hoàng.

  Bạn thân ngoảnh mặt, người yêu xa dấu tay ôm.

  Lạy người cho tôi biết buồn, nên ơn sâu đã thành oán hờn!”(*) 

Lê Phi Ô 

(*) nhạc Trúc Phương - CHẮP TAY LẠY NGƯỜI 



Xin mời quý vị thưởng thức nhạc phẩm CHẤP TAY LẠY NGƯỜI



Thứ Hai, 5 tháng 10, 2020

Tình, Thù... Rực Rỡ!



TÌNH, THÙ... RỰC RỠ!
Lê Phi Ô

(có những chuyện không thể nào quên)

 “Tôi xin chân thành cảm tạ những người bạn, người tình đã làm cho tôi nửa đời… thê thảm !” (*)

 

- Mày tên gì ?

- Lê .…..

- Cấp hàm, chức vụ trong chế độ “Ngụy”?

…thằng cán bộ công an hỏi liên tiếp cho dù lý lịch của tôi nó đã biết trước. Hỏi tới đâu tôi trả lời tới đó.

- Tổ chức của mầy tên là gì?

- …….?!!

- Tao hỏi, tổ chức phản động của mầy tên gọi là gì?

- Ông gọi tổ chức nào ạ?!

- Giờ nầy còn vờ vịt nữa hả, tao hỏi tổ chức phản động của mày tên gọi là gì ?

- …….?!!

“bịch”... một báng súng AK47 dộng thẳng vào lưng khiến tôi nín thở, lảo đảo ngã sấp về phía trước. Cố gượng đứng dậy nhưng hai mắt tối sầm và thở không được. Tôi cố gắng một lúc đứng dậy thẳng lưng, hai hàm răng nghiến chặt… căm hờn!

Thằng công an hỏi cung ra lịnh cho một công an khác đưa tôi một ly nước lạnh, tôi cầm ly nước định uống nhưng ly nước vuột khỏi tay rơi xuống đất và tôi ngã lăn xuống đất bất tỉnh. 

Khi tỉnh lại thì trời đã khuya, xung quanh nghe tiếng dế kêu. Tôi cố ngồi dậy, cả người đau nhức vô cùng. Một cơn ho kéo đến, tôi co rúm người lại chịu đựng một cơn đau khủng khiếp ở vùng lưng. Một lúc lâu tôi thở được vì cơn đau đã dịu bớt và tôi lần lược nhớ lại. Sáng nay, có hai tên công an vào trại gọi tôi đi “làm việc”, bọn công an thường dùng hai chữ “làm việc” có nghĩa là gọi đi hỏi cung (thẩm vấn).

Những ngày sau đó, tôi không thể đứng lên được mà chỉ bò vì những trận đòn thù của bọn công an. Đôi khi tôi nghĩ có lẽ tôi không thể sống được, thân thể gầy nhom vì nhiều năm không có ai thăm nuôi, thực phẩm trại tù cấp phát cho tôi chỉ có một chén bo-bo với nước muối. 

Tôi chỉ có hai mẹ con, Ba tôi vào Sài Gòn để trốn tránh việt minh khi tôi 2 tuổi. Đến năm tôi 10 tuổi thì mẹ con tôi bỏ xứ Huế lặn lội vào nam tìm cha, lúc nầy ông đã già yếu. Vài năm sau thì Cha tôi chết, nhờ có một chút tư trang khi trốn thoát việt minh mẹ con tôi sống lây lất cho đến ngày tôi vào lính. Khi miền nam thở hơi cuối cùng 30/04/75, tôi bị vc bắt vào tù lúc 8 giờ sáng trước khi ông DVM tuyên bố đầu hàng. Vợ con tôi tá túc nhà ông bà ngoại, đứa con lớn nhất mới 9 tuổi và nhỏ nhất là 1 tuổi. Đầu năm 1976, nghĩa là sau ngày mất miền nam chưa được 1 năm thì mẹ tôi chết đói trong bệnh viện (Bà Rịa) vì không ai cho ăn uống gì cả, bệnh viện vc cũng không nuôi bệnh nhân. Và cũng thời gian nầy, những người đi thăm chồng con cùng trại tù với tôi họ xầm xì và tôi cũng hiểu ra rằng… vợ tôi đã không còn là của tôi nữa! 

Trong khốn cùng của kẻ “thua trận”, tứ cố vô thân, mẹ chết vợ bỏ và những trận đòn thù của kẻ “chiến thắng”. Trong cơn đau đớn tột cùng của tinh thần và thể xác, tôi bổng nghĩ đến ông Th. và kêu thầm: “Tổng Thống ơi! ông đang ở đâu, thằng em của ông sao khốn khổ quá…TT. ơi!”. 

Năm 1999 tình cờ tôi gặp ông tại nhà người bạn ở Virginia, tôi kể cho ông nghe, ông quay đi nhưng tôi cũng kịp nhận ra hai mắt ông ướt!  

Trại tù “Suối Máu” thời VNCH là nơi giam giữ tù binh vc của Quân Khu 3. Sau 30/04/1975 vc dùng để giam giữ Sĩ Quan Quân Lực VNCH mà chúng gọi là “Trại cải tạo”. Trại Suối Máu chứa khoảng mười ngàn người và chia làm 5 khu được đánh số từ K1 đến K5 và có khu nhỏ gọi là Khu bệnh xá. Tôi bị giam ở K3, đêm Giáng Sinh năm 1978 khởi đi từ K1 những người tù ca nhạc Giáng Sinh. Bọn công an vào K1 buộc phải chấm dứt ca hát và bắt đi vài người và vì thế cuộc tranh đấu của K1 đòi công an phải thả người bùng nổ. Khởi đầu ở K1 và lan truyền đi khắp cả 5 khu (từ K1 đến K5). Ban đầu chỉ hát nhạc Giáng Sinh đến khi cuộc đấu tranh bùng nổ anh em ca cả nhạc chính huấn, bọn công an sợ hãi điều động cả trung đoàn xe Tank T54 và lính vc bao vây bên ngoài. Cuộc đấu tranh của tù Suối Máu thắng lợi, công an phải thả người và vài ngày sau hết Lễ Giáng Sinh thì anh em tù cũng trở lại sinh hoạt bình thường. 

Chưa đầy một tháng sau ngày tù binh nổi dậy bọn công an trại giam bắt đầu trả thù. Từ K1 đến K5, mỗi ngày họ gọi vài người tù đi “làm việc” và giam luôn. Mấy K khác thì tôi không biết, riêng K3 của tôi thì 4 người bị bắt giam là anh Long “ca-rô”(vì anh chỉ có một chiếc áo ca-rô duy nhất mặc trên người), anh “Hùng Đầu Lâu” ở Sư Đoàn 5BB, anh Trương văn Hai (hiện có trường dạy võ ở Westminster) và Tôi (người viết). Anh Long “ca-rô” bị đánh chết trong lúc công an thẩm vấn, Tôi bị đánh ói máu, còn anh Trương văn Hai và Hùng “Đầu Lâu” vì giam riêng nên tôi không biết. 

Chúng giam riêng 4 đứa tôi trong Conex (loại thùng sắt vuông để chứa hàng ở bến tàu). Ban ngày trời nắng nóng như thiêu đốt, ban đêm khoảng 1, 2 giờ sáng lạnh như cắt da. Trên người tôi chỉ mặc duy nhất một chiếc xà-lỏn (quần cụt), thùng sắt không có lỗ thông hơi nên bị ngộp thở, không mền, không chiếu lần mò trong đêm tối, tôi sờ tay nơi một cạnh của Conex biết được nơi nầy bị rỉ sét, dùng gót chân đạp mạnh cả trăm lần và dùng tay cố gắng đến chảy cả máu mới bẻ được một lỗ trống chừng 2 ngón tay và tôi nằm úp mặt vào lỗ thủng đó để thở, cứ thế lỗ thủng nầy bị bẻ lớn dần được bằng 3 ngón tay. Vài ngày bị dẫn đi hỏi cung một lần, riêng anh em khác tôi không biết chứ cá nhân tôi thì đâu có tổ chức nào sai khiến tôi, chỉ là hành động tự phát. Tôi di tản từ Bình Tuy khi Tỉnh nầy bị vc chiếm đêm 23 rạng sáng 24 tháng 04 năm 1975 về đến được Vũng Tàu, và bị vc bắt lúc 8 giờ sáng ngày 30 tháng 04 năm 1975, khi Ông DVM chưa tuyên bố đầu hàng. Ban đầu vc giam tôi ở Long Khánh, vài tháng sau chúng chuyển đến trại Hố Nai trước kia là trại gia binh của Liên Đoàn 5/BĐQ, tôi dự tính trốn trại nhưng chưa kịp thực hiện thì lại bị vc chuyển về Suối Máu. Hơn 3 năm ở tù, ngày nào cũng hy vọng được thả, rồi từ ủy ban Quân Quản lại chuyển giao cho công an thuộc Bộ Nội Vụ để trở thành người tù chính thức của cộng sản, đó cũng là lý do sâu xa để anh em tù “cải tạo” ở Suối Máu trong đó có tôi nổi dậy.

Một hôm anh em tù đi lao động về ngang chỗ Conex nơi tôi bị giam, cho tôi biết là anh Long ca-rô bị công an đánh chết khi hỏi cung. Trong thùng sắt, khi nghe tin bạn mình bị đánh chết hai tay tôi nắm chặt, mắt long lên sòng sọc muốn ứa máu nhưng đành xuôi tay bất lực... tôi nghĩ, nếu bị chúng tiếp tục tra tấn tôi sẽ tìm cách chết chung với bọn nầy trước khi bị bọn chúng giết. Cạnh bên phòng hỏi cung là phòng ngủ của bọn vệ binh vc, vách ngăn bằng lá buông có nhiều lỗ thủng lớn tôi thấy vài khẩu AK47 và lựu đạn treo lủng lẳng trên vách, tôi dự định hôm nào bị đưa đi hỏi cung, nếu bị chúng tra tấn thừa lúc bất ngờ nhất tôi phóng mình qua vách phênh chụp súng và lựu đạn chơi với tụi nó tới đâu thì tới. 

Trong lòng đã quyết, tâm hồn bổng trở nên thanh thản vô cùng. Tôi nằm xuống cố gắng ngủ một giấc… rồi hình ảnh mẹ, vợ con ập đến thật nhanh, những hình ảnh thân thương đó cứ chập chờn trước mặt… rồi biết đâu ngày mai, ngày kia tôi sẽ rời xa vĩnh viễn. Nước mắt tôi bỗng dưng trào ra, cổ họng nghẹn đắng…! 

Buổi sáng hôm sau, rồi hôm sau nữa, rồi cả tuần đều yên tĩnh, không thấy công an dẫn tôi đi hỏi cung. Tuần kế tiếp, khoảng hơn 9 giờ sáng có tiếng lách cách của tiếng chìa khóa rồi cửa thùng giam tôi mở ra, ý nghĩ thoáng trong đầu, hôm nay tụi nó giở trò tra tấn tôi sẽ liều chết với tụi nó. Một tên công an ốm, cao mặt có vẽ “hiền lành” đưa tôi xấp giấy đánh máy sẵn, hắn bảo tôi xem rồi ký vào (?). Hoá ra là giấy thả tôi ra khỏi thùng Conex nơi giam tôi ba tháng nay và nội dung là tôi phải cam kết là được đối xử tử tế khi hỏi cung (không đề cập gì đến chuyện giam tôi trong thùng sắt). Ban đầu tôi định không chịu ký, nhưng tôi nghĩ để cho nó thả mình vào trại rồi… muốn hành động gì phải hỏi ý kiến anh em trước đã. Đến trưa thì thùng Conex mở cửa lần nữa và tên công an dặn, “vào trong trại  không được nói với bất cứ ai thời gian tôi bị giam và bị hỏi cung kể cả bị đánh hộc máu” nếu tiết lộ tôi sẽ phải trở ra ở “khách sạn”conex trở lại!   

Tôi được thả ra từ thùng sắt để vào lại trong trại. Khoảng gần 2 tháng sau. Một buổi sáng, tôi và anh Trương Văn Hai bị gọi ra cổng mang theo tư trang để chuyển trại, trên xe chật ních và phủ bạt kín mít. Khi mắt quen dần với bóng tối, tôi thấy có mặt anh Hùng đầu lâu. Xe chạy độ chừng 2 giờ thì đến nơi, khi tấm mui xe được vén lên, cửa sau mở chúng tôi lần lượt xuống mới biết nơi đây là nhà tù Chí Hòa. 

Chúng tôi lần lượt từng toán nhỏ 2 hoặc 3 người do bọn lính vc đưa vào khu xà-lim ED, mỗi người bị giam riêng từng phòng nhỏ dài 3m ngang 2m và cao hơn 3m. Cánh cửa bề dày khoảng 10cm đóng ập lại, trong phòng tối om phải 10 phút sau con mắt mới quen được với bóng tối. Trên cao gần trần nhà có chỗ thông hơi chiều dài độ 2m và chiều cao độ một gang tay (15cm) với song sắt to bằng ngón chưn cái, bên ngoài chằng chịt kẽm gai và mái che mưa cong vòng xuống che khuất tầm nhìn. 

Mỗi ngày tôi được cấp phát một thùng nước 20 lít dùng để tắm rửa, dội cầu và 2 bữa ăn bằng bo-bo với nước muối. Cứ vài ngày vào lúc nửa đêm thì bị dẫn đi hỏi cung một lần, thật tình mà nói tôi không tham gia một tổ chức nào hết như bọn công an nghĩ. Bọn chúng dụ dỗ cũng có, đánh đập cũng có tôi đều trả lời không biết, bọn công an nhà tù Chí Hòa chuyên nghiệp hơn trại tù Suối Máu, chúng dùng cây Ba-Trắc loại gậy sắt có bọc cao su cứ nhè phần trên của lưng mà đánh, mỗi một gậy quất vào lưng làm tôi nín thở cả vùng phổi bị chấn động mạnh không thở được. Tuy chưa đến nỗi bị ngất xỉu tôi cũng giả vờ xỉu luôn và bọn chúng đưa tôi trả lại xà lim, bằng cách nào đó bọn chúng biết tôi nguyên gốc là Sĩ Quan Tình Báo vì thế chúng gán cho tôi cái tội làm CIA cho Mỹ nên bọn nó cố gắng khai thác tôi bằng những trận đòn thù như đã nêu trên.    

Nơi tôi bị giam nằm ở lầu 2 khu ED của nhà tù Chí Hòa gồm có 2 dãy, mỗi dãy chừng 5 hoặc 6 phòng đôi mặt lại với nhau. Tôi bị giam ở phòng đầu tiên bên trái, phòng nầy hình như trước kia không biết tự lúc nào là phòng giam tử tội trước khi bị hành quyết. Trên vách tường chi chít những hàng chữ bằng viết hoặc bằng vật cứng khắc vào vách những lời trăn trối của những người sắp chết. Mới đầu tôi nghĩ có lẽ tôi sẽ bị hành quyết, mấy ngày đầu tôi cũng bị hoang mang nhưng suy cho cùng tôi không làm gì để phải bị hành quyết ngoại trừ “tội” đánh “ăn-ten” là loại người cũng là tù lại rình mò nghe ai nói gì đó rồi báo lại cho công an biết để lập công với hy vọng được công an cho về sớm! Và rồi, tôi bất cần tới đâu thì tới. Nằm trong tay cộng sản thì không chết trước cũng chết sau và tôi cảm thấy bình thản đến lạ lùng. Một hôm đang dò tìm tên người được viết trên vách tôi bỗng giật mình, tôi cố nhìn lại cho rõ: “Bích Trâm”, tôi sững người hồi lâu miệng cứ gọi khẽ… Bích Trâm… Bích Trâm!

***                                           

Vừa gắn Alpha cho khóa đàn em xong thì thằng Tuấn rủ tôi xuống Câu Lạc Bộ “Diệm Song” uống cà phê. Tôi ở đại đội 4 còn nó thì đại đội 7 nhưng nghỉ phép thì cùng một ngày thứ Bảy hoặc Chủ Nhật giống nhau. Nó nói:

-  Kỳ nghỉ phép tới, đúng 12 giờ trưa…mầy ghé nhà tao chơi, có chuyện nầy hay lắm tao muốn nói với mầy. Tôi hỏi:

Chuyện gì mà hay dữ vậy, nói bây giờ được không?

Nó lắc đầu bảo là “bí mật quân sự”. Và, ngày phép đó đúng giờ tôi đến…thì ra là ngày Sinh Nhật của Hồng Thúy em gái nó, năm nay vừa 18 tuổi. 

Ngoại trừ người trong gia đình, đa số khách mời toàn là bạn bè của cô em và dĩ nhiên là con gái, trong số đó có một cô tên là Bích Trâm.  

Tôi quen Bích Trâm trong trường hợp đó, cứ mỗi lần về phép là tôi dành một buổi đi chơi với em, cũng chỉ quanh quẩn Saigon như chợ Bến Thành, Lê Thánh Tôn, Nguyễn Huệ v..v… Qua bạn tôi, Tuấn cho tôi biết gia đình Bích Trâm rất giàu (điều nầy đã làm tôi mơ hồ nhận ra giữa em và tôi hình như có một khoảng cách... nào đó). Nàng đã từng thố lộ với em gái của Tuấn là nàng thương tôi và tôi cũng…! 

Gần đến ngày ra trường, tôi nhờ Tuấn chuyển đến Bích Trâm giấy mời nàng đến dự lễ mãn khóa. Gởi đi rồi bỗng nhiên tôi mong Bích Trâm đừng đến. Mấy tuần gần đây những ngày phép tôi về không gặp được em… Bích Trâm bảo là có “chuyện gia đình” nàng hẹn tôi dịp khác. Qua em gái của Tuấn, gia đình của Bích Trâm đã biết chuyện hai đứa tôi quen nhau và ra sức ngăn cản. Không phải vì tôi nghèo mà vì…tuy không nói ra nhưng tôi cũng biết, ba mẹ Bích Trâm không muốn con gái họ trở thành “góa phụ” khi tuổi còn xanh. Thoạt đầu tôi bất mãn nhưng nghĩ cho cùng ba mẹ Bích Trâm hoàn toàn đúng, họ phải bảo vệ con gái của họ, ngay cả khi tôi biết Bích Trâm là con nhà giàu tôi cũng đã muốn “rút lui”. 

Ngày mãn khóa, có một cặp tình nhân trẻ không ai nói với ai câu nào ngoại trừ những câu chào hỏi với nhau ban đầu, người con gái cứ khóc rấm rức trong vòng tay người lính trẻ. 

Những người đi theo Bích Trâm đứng xa xa, trong đó hình như có mẹ của nàng và bà cũng…đang khóc! Tôi bước đến cúi đầu thật sâu chào ba mẹ của em và cười với những người khác trong gia đình nàng. Sau đó tôi cầm tay Bích Trâm đặt nhẹ vào tay mẹ nàng và chúc mọi người thượng lộ bình an, đêm nay có một giấc ngủ thật ngon. Tôi nói nhỏ vào tai em: “nín đi em, hãy nghe lời anh đừng để mẹ buồn, nếu em tin vào sự huyền bí của tạo hóa thì anh hứa là chúng mình sẽ gặp lại ở kiếp sau,…vĩnh biệt em!”. Tôi quay  bước vì nếu còn nấn ná thì… tôi không thể nào rời xa em được!!!  

Một năm sau từ ngày tôi và Bích Trâm chia tay, tôi bị thương đáng lý ra được đưa về Tổng Y Viện Cọng Hòa nhưng vì vết thương không nặng lắm nên họ bỏ tôi xuống bệnh viện Đại Hàn ở Vũng Tàu để còn kịp quay lại Xuyên Mộc vì nơi đó còn nhiều thương binh cần tải thương.  

Tôi quen Hồng Nhung, nàng là y tá săn sóc vết thương cho tôi đêm đó. Tôi hy vọng Hồng Nhung sẽ giúp tôi quên được chuyện cũ, từ mối tình học trò với Phượng 1959 nơi phố biển Vũng Tàu rồi tôi phải theo ông Chú nhà binh xuống tận Cà Mau, phương tiện liên lạc với nhau duy nhất bằng thư, đôi khi muốn viết thư nhưng sợ gia đình Phượng biết. Mãi đến đầu năm 1963 khi bước chân vào quân trường Thủ Đức tôi mới dám viết thư cho nàng, sau hơn một tháng chờ đợi trong hy vọng thì nhận được hồi âm của Phượng. Tôi vội mở thư ra xem mà lòng mừng vui biết mấy…nhưng chỉ vài giây sau đó thì vùng đất dưới chân tôi hoàn toàn sụp đổ… hết rồi, hết thật rồi! 

Tấm thiệp cưới báo tin Phượng lấy chồng run lên từng hồi trong tay tôi, cuối tấm thiệp Phượng viết thêm: “Phượng lấy chồng… Phi có buồn lắm không!”, tiếng cười như quỉ rú của tôi lú 5 giờ sáng giữa sân đại đội khi đang tập họp súng đạn ra bãi tập làm Sĩ Quan cán bộ trung đội hốt hoảng, ra lịnh cho mấy người đứng cạnh ôm chặt tôi lại…vài phút sau một chiếc Ambulance thắng gấp và hai anh quân y dìu tôi lên xe về bệnh xá!!!    

 Vừa làm lễ gắn Alpha cho khóa đàn em xong thì chúng tôi được lên Huynh Trưởng Alpha được thêm một gạch, Tuấn… thằng bạn cùng khóa thân nhất của tôi và cô em gái Hồng Thúy của nó thấy tôi có vẽ khùng khùng điên điên, đôi khi lảm nhảm gì đó một mình nên bàn với nhau…và, thế là tôi quen với Bích Trâm. Từ khi bắt đầu học giai đoạn 2 tôi quen Bích Trâm đến ngày chia tay em chừng 5 tháng đúng dịp lễ mãn khóa -“Đầu xuân mình quen nhau, cuối hè thì…giã từ”(nhạc Trần Thiện Thanh). Đang phục vụ trong ngành Quân Báo tương đối an toàn, tôi làm đơn xin ra đánh giặc bất cứ ở đâu… Phòng Nhì Bộ Tổng Tham Mưu cho người xuống điều tra xem tôi có bị chèn ép hay bất mãn điều gì không, tôi phải ký giấy xác nhận là tôi hoàn toàn tự nguyện. 

Định mệnh, hai tiếng nầy tôi đã từng nghe qua nhưng cũng không để ý đến nó cho đến khi… Những ngày tháng nằm dưỡng thương ở bệnh viện Đại Hàn Vũng Tàu tôi quen Hồng Nhung, chắc chắn tôi sẽ không quen nàng và cũng không muốn làm quen nếu như nàng không có nhiều nét giống Phượng ngày xưa của tôi. Sau một năm chúng tôi trở thành của nhau và đi đến quyết định hôn nhân, và ngày cưới của chúng tôi là ngày tôi quỳ trước mộ nàng ở nghĩa trang Tân Sơn Nhì Sài Gòn ! Hồng Nhung bị vc sát hại khi nàng ra tay cứu giúp hai anh lính bị thương trong lúc đụng độ với cộng quân tại ấp Quán Chim thuộc Quận Long Thành trong lúc nàng Từ Vũng Tàu về Sài Gòn để gặp tôi. 

Cô em kế của Hồng Nhung là Hồng Gấm càng lớn càng xinh đẹp và giống chị như khuôn đúc. Mỗi lần về Sài Gòn để thăm mộ Hồng Nhung, hai anh em tôi thường chở nhau trên chiếc Velo Solex của Hồng Gấm và sau đó thì về Dakao ghé Mì Cây Nhãn. Định mệnh lại đeo đuổi tôi, tôi nhận ra Hồng Gấm yêu tôi và tôi cũng yêu em không biết tự bao giờ. Gần Hồng Gấm đôi khi tôi ngở đó là Hồng Nhung, như thế, tôi không mất Hồng Nhung, nàng vẫn hiện hữu bên đời tôi như một định mệnh an bài cho đến khi… 

Mẹ Hồng Gấm bị ung thư máu, tin như sét đánh. Gia đình em còn chỉ hai người, chị Hai dạy học chồng chị Hai làm thư ký cho một hãng tư, lương hai vợ chồng đủ sống. Hồng Gấm còn đi học làm sao có tiền để chạy chữa thuốc thang cho mẹ. Tôi điếng người, góp phần để cứu nước thì tôi làm được nhưng góp phần chỉ để cứu một người mà người đó là mẹ của người mình yêu và cũng sẽ là mẹ của tôi trong tương lai thì tôi hoàn toàn bất lực. Tôi đâu ngờ định mệnh lại ác độc như vậy, đã cướp của gia đình nầy và cũng là của tôi một người và bây giờ lại không buông tha. 

Hồng Gấm có cô bạn học, Ba của cô bạn là nhà giàu, rất giàu, anh của cô bạn nầy là một dược sĩ sắp ra trường. Ông dược sĩ tương lai nầy đã đem lòng nhớ thương Hồng Gấm, đã gạ ý mấy lần nhưng Hồng Gấm từ chối khéo vì trong lòng nàng đã mang nặng hình bóng một người lính chiến, người lính nầy không giàu và cũng chẳng đẹp trai nhưng có đôi tay rắn chắc luôn ôm ghì tay súng nơi biên thùy xa để bảo vệ từng tấc đất quê hương. 

Bây giờ thì mộng mơ, lý tưởng của một người con gái sắp bước vào đời không còn nữa. Nàng đang đối diện với thực tế của cuộc đời, chỉ cần gật đầu trước lời cầu hôn của người dược sĩ đó thì gia đình họ sẽ cam kết bỏ tiền ra chữa bệnh cho mẹ nàng cho đến khi lành hẳn. 

Hồng Gấm đã khóc nhiều lần và nhiều ngày đến nỗi không còn nước mắt để mà… khóc. Hồng Gấm ơi, nước mắt không giúp được gì em trong lúc nầy, nước mắt không cứu được bệnh nan y của mẹ em. Lúc nầy là lúc em đem lòng hiếu thảo để đền đáp ơn nghĩa sanh thành. 

*** 

Phượng rồi Bích Trâm, Hồng Nhung rồi Hồng Gấm những hình ảnh đó tôi muốn xóa đi giây lát để đầu óc thảnh thơi đôi chút nhưng sao nó cứ mãi hiện hữu như một ám ảnh siêu hình. 

Mẹ tôi thường bảo: “Má ước gì con có vợ rồi có cháu nội cho má ẵm, đễ những khi con vắng nhà… má nhìn thấy cháu nội cũng như… nhìn thấy con!” 

Vâng lời mẹ, tưởng như vậy là đã yên thân, tưởng như vậy là đã phần nào báo đáp ơn nghĩa sinh thành, nhưng định mệnh ác độc lại đuổi theo tôi đến tận cùng. 

Sau ngày bi thảm của lịch sử 30 tháng 04 năm 1975 rồi tiếp theo sau chừng một năm, chỉ chừng một năm thôi. Tôi bị kẻ cướp nước nhục mạ, đánh đập đến ứa máu thừa chết thiếu sống nhiều lần như thế, và cũng chỉ chừng một năm thôi Mẹ tôi bị bỏ đói chết trong bệnh viện! …, với tôi TÌNH, THÙ đều RỰC RỠ ngang nhau!!! 

Tôi chắp tay xin lạy tôi, lạy người đời,

  Lạy bạn bè, lạy em đã lừa dối.

  Tôi xin lạy cơn đau, đi trên vực sâu…

  Nghe buồn gì đâu, chưa tỏ tình đã nói xa nhau !”(*)

 

  ĐK: - “Khơi thêm đau vết thương đời mang,

  Nhớ yêu đương nỗi nhớ bàng hoàng.

  Bạn thân ngoảnh mặt, người yêu xa dấu tay ôm.

  Lạy người cho tôi biết buồn, nên ơn sâu đã thành oán hờn !”(*)

 

Lê Phi Ô

 (*) nhạc Trúc Phương - CHẮP TAY LẠY NGƯỜI


Xin mời quý vị thưởng thức 



Thứ Năm, 13 tháng 8, 2020

Xa Dấu Tay Ôm

GIỚI THIỆU
Xin hân hạnh giới thiệu đến quý Thầy Cô, quý Đồng Môn và Thân Hữu
Truyện ngắn XA DẤU TAY ÔM của nhà văn "lính viết cho lính" Lê Phi Ô
Trân trọng
NHHN



XA DẤU TAY ÔM
Lê Phi Ô

"Đời như sương khói mơ hồ trong bóng tối.
Em đã xa xôi, tôi vẫn chơi vơi... riêng một góc trời !" (*)
Có tiếng động nơi bậc thềm, tôi xoay người nhìn ra cửa và... bỗng nhiên tim đập mạnh làm tôi choáng váng giây lát, miệng khẽ gọi - Phượng... Phượng! Cô gái dạ nhỏ một tiếng và hỏi lại:
- Chú, à anh... anh gọi em hả?
Tôi ngơ ngác:
- không... không.
Cô gái hơi tròn mắt rồi xoay người để tránh cặp mắt tôi đang ngơ ngác như kẻ mất hồn. Tôi nhìn sững em như bị thôi miên, những hình ảnh của một thời quá khứ xa xăm hiện về trước mặt thật rõ và cũng thật gần. Tôi ước chừng tuổi em chưa tới 30, Phượng của tôi bây giờ cũng đã 60 nên không thể nào là em được. Nhưng sao giống quá, khuôn mặt, vóc dáng bên ngoài và cả miệng cười tôi không thể nào biết đích thực ai là em và ai là...Phượng của tôi.
*****
Miên man suy nghĩ tôi quên cô bé, sực nhớ thì không biết cô ấy đang ở đâu. Vừa lúc đó thì cánh cửa phòng chợt mở, cô gái hiện ra như một nàng tiên, mái tóc dài xõa xuống đôi vai ôm trọn khuôn mặt sáng trưng bởi cặp mắt đen như hai hạt nhãn.
Cái miệng cười, cặp môi hơi mím lại nghịch ngợm, vài sợi tóc xõa xuống trước mặt, nàng đưa tay vén lên, tôi như hoảng hốt một điều gì đó định kêu lên nhưng kịp chận lại trong cổ họng. Phượng của tôi đây mà, không Phượng thì còn ai nữa, mà sao em trẻ và đẹp thế hở Phượng! Miệng lắp bắp tôi gọi tên em nhưng tiếng gọi nghe ú ớ trong cổ. Phượng bước đến... à không, cô gái bước đến nhỏ nhẹ:
- Anh có sao không, có cần em giúp gì không?
Tôi lắp bắp
- không sao, tôi không sao!
Bước đến tủ lạnh tôi rót đầy một ly nước và uống cạn, hơi lạnh và nước mát làm tôi tỉnh hẳn. Bây giờ tôi mới có dịp kín đáo quan sát cô gái, tôi cố tìm ở em một nét gì đó để đừng giống Phượng của tôi ngày xưa. Nhưng không, Phượng của tôi một trăm lẻ một phần trăm đây mà, cố thu hết bình tĩnh, tôi dò xét:
- Cô... ở đây hả?
- Dạ, em ở đây.
- Nhà này của anh chị Ngọc, Cô là gì?
- Dạ, em là em gái của chị Ngọc.
Thấy tôi ấp úng, cô gái giải thích:
- Em và ba má ở bên tiểu bang Maryland, Chị của em trước kia cũng ở bên đó, từ ngày lấy anh Ngọc nên 2 vợ chồng rủ nhau về đây. Chị tên Hoa, thương em lắm, muốn em về ở chung để có chị, có em.
- Như vậy cô mới về đây thôi vì cả năm nay tôi đến nhà anh Ngọc không thấy có Cô, tôi và Ngọc là bạn lính và cũng là bạn tù với nhau. Cô bé cười nhẹ nhưng tim tôi hình như loạn nhịp... giống Phượng quá Phượng ơi, ước gì cô bé này là em! Trong chiến tranh mình thất lạc nhau, ngày ra tù anh với chiếc ba-lô lặn lội tìm em chân trời góc biển trong vô vọng. Bất ngờ được gặp lại em, đúng ra là gặp một người giống em như hai giọt nước.
- Vợ chồng Ngọc đi chợ sao lâu vậy?
Nghe tôi nói cô bé lên tiếng:
- Đi chợ xong, Chị Hoa ghé tiệm gội đầu, anh chị bảo em về trước vì nhà có khách, té ra anh là... khách!
Cô gái nói xong cười một cách tự nhiên nhưng.... làm tôi chới với, tay cầm ly nước hơi run một chút, vì khi em cười hơi thở của con gái pha lẫn một chút bạc hà của mùi kẹo chewing gum tỏa ra thơm phức. Chính em đây mà Phượng ơi! Mùi tóc em, mùi hương bạc hà từ hơi thở tỏa ra khi anh hôn em nụ hôn đầu tiên của một chiều hè nơi biển vắng.
Có lẽ trạng thái bất thường của tôi làm cô bé chú ý, cô muốn nói gì đó nhưng thôi. Tôi hớp một ngụm nước và hỏi như để những dồn nén trong tôi thoát bớt ra ngoài:
- Xin lỗi, em tên gì?
- Dạ em tên Phượng!
“Ối Trời !”, tôi suýt la lớn, người tôi chao nghiêng chiếc ly cầm trên tay xém chút nữa rơi xuống đất may mà tay kia vịn kịp vào mép bàn nếu không, người tôi có thể khụy xuống. Tôi sững sờ nhìn em không chớp mắt, tim tôi thắt lại như đang bị ai bóp nghẹt. Trán bắt đầu rịn mồ hôi, tôi lẩm bẩm... ”Phượng... Phượng nào?”, hình ảnh Phượng ngày xưa của tôi như biến mất trước sự hiện hữu bằng xương bằng thịt của Phượng hôm nay.
Đêm đó tôi đi ngủ sớm, vợ chồng Ngọc tưởng tôi đi đường mệt nên cũng bảo tôi đi ngủ sớm... mai mình còn nhiều chuyện vui kể cho nhau nghe, thật tình tôi cũng muốn nán lại để được nhìn thấy Phượng dù chỉ là phút giây. Một mình với không gian yên tĩnh, với hình ảnh Phượng hôm nay tràn ngập trong tim trong trí tôi, trong bóng đêm Phượng như sáng lòa rực rỡ.
Sau ngày gặp cô gái, đúng ra là gặp Phượng, mỗi khi tôi nghĩ đến Phượng ngày xưa của tôi thì bị hình ảnh Phượng hôm nay chen vào! Và, tôi bắt đầu tập làm thơ, sau mỗi lần làm xong tôi đọc lại, thấy chưa được như ý, tôi nhăn mặt và xé bỏ. Và, cứ thế mỗi tuần một lần tôi xuống Virginia ghé nhà vợ chồng Ngọc để mong được gặp Phượng để mỗi khi ra về lại ray rứt nhớ thương!
Phượng xem tôi như một người anh, ân cần, chăm sóc nhưng tôi không thể xem Phượng như người em được... Lúc nhọc nhằn nắng cháy, khi đêm vắng quạnh hiu hoặc đôi khi chỉ nhìn một mái tóc dài thoáng xa... cũng đủ làm cho tâm hồn tôi bâng khuâng thương nhớ!
"Từ khi em lạc nẻo đi, tim nầy sớm mở lối về... trở lại người ơi có tôi chung bước đời. Mười năm mỏi mòn, mười năm ấy buồn nào hơn !".
"Xóm cũ ưu tư, buông dài tiếng thở... gió lên giọng hờ. Đường cỏ tường rêu, nhà đơn mái lạnh. Xóm cũ tiêu điều... vì thương nhớ nhiều...!".(**)

Tiếng hát khói sương của Thanh Thúy làm tôi trằn trọc suốt đêm không ngủ. Và cũng nhiều đêm như thế, cuối cùng... tôi đã có một quyết định...
Tuổi của Phượng cộng thêm 38 năm mới bằng tuổi của tôi. Không thể để cho mình đi xa hơn nữa dù chỉ thoáng trong ý nghĩ. Và, tôi quyết định dọn đi Tiểu Bang khác.

Lê Phi Ô
(*) "Riêng một góc trời" - Ngô Thụy Miên.
(**) Bài hát: "Người xóm cũ" của Trúc Phương.
Tên nhân vật nếu trùng hợp... chỉ là ngẩu nhiên. 

Thứ Hai, 25 tháng 5, 2020

Chiến Tranh Và Hòa Bình



CHIẾN TRANH VÀ HÒA BÌNH 
Hồi Ký Chiến Trường
Lê Phi Ô 

Hòa Bình... ơi! Việt Nam... ơi! máu xương nào để đổi lấy... hòa bình cho loại nầy?!
Trước ngày ký kết Hiệp Định Paris chừng 3 tháng (gần cuối năm 1972) lúc đó tôi (người viết) đang là Tiểu Đoàn Phó TĐ344/ĐP nhận lệnh hành quân liên tục. Nhiệm vụ chính là vừa lùng địch vừa tìm những tảng đá lớn trong rừng, càng lớn càng tốt có bề mặt bằng phẳng để vẽ cờ VNCH nền vàng 3 sọc đỏ để việt cộng không bảo với Ủy Ban Quốc Tế kiểm soát đình chiến rằng đó là vùng đất của chúng theo mưu đồ giành Dân, lấn Đất kiểu ngưng bắn “Da Beo”.
Khi hành quân, chúng tôi mang theo cờ vải cỡ lớn để treo trên ngọn cây cao và sơn để vẽ cờ VNCH trên những tảng đá lớn để khi Trực Thăng chở Ủy Ban Kiểm Soát Đình Chiến bao gồm nhân viên của 4 nước tham dự Hội Nghị Paris mà 2 nước thuộc phe cộng sản và 2 nước thuộc khối tự do, họ sẽ căn cứ vào vùng đất có treo cờ VNCH để xác nhận vùng đất đó của ta (kế hoạch nầy từ trung ương đưa xuống đã phá hỏng được âm mưu giành dân lấn đất của bọn “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam VN” trước Hội Nghị Paris).
Trưa ngày 23 tháng 01 năm 1973, trực thăng bốc tôi từ Chi-Khu Hoài-Đức về trình diện Đại Tá Huỳnh-Công-Thành Tiểu-Khu Trưởng TK Bình-Tuy để nhận lệnh. Vừa gặp, sau khi tôi chào kính, Ông đã nói ngay: - “Nhận lệnh xong, anh trở về Chi-Khu Hoài-Đức ngay. Ngày 27 tháng 01, anh nhận chức Quận Trưởng kiêm Chi-Khu Trưởng Chi-Khu Tánh-Linh, nhớ viết bài diễn văn cho buổi lễ bàn giao giữa anh và ông cựu Quận Trưởng… nhưng đừng viết dài chỉ khoảng một trang giấy”. Ngưng một chút Đại Tá Thành nói tiếp: -“Lễ bàn giao diễn ra lúc 11 giờ trưa. Tôi sẽ có mặt ở đó”. Tôi như vừa trên trời rơi xuống, lịnh đến nhanh quá… nếu như làm Tiểu Đoàn Trưởng thì không gì đáng nói, đàng này… tôi ngập ngừng: -“Thưa Đại Tá, xin Đại Tá cho tôi đi học khóa Quân Chánh rồi trở về làm Quận Trưởng, như thế dễ dàng cho tôi hơn!”. Ông xua tay, nói: -“Thời gian không cho phép. Tôi tin rằng… anh sẽ làm được. Anh Lê Hùng đã đề cử anh và tôi đã hỏi ý kiến Bộ Tham Mưu Tiểu-Khu về việc nầy!”.

Lê Hùng khoá 22/SQTB lúc đó (1972) còn là Đại Úy Đại Đội Trưởng ĐĐ513/Trinh Sát, đầu năm 1975 anh là Tiểu Đoàn Trưởng TĐ341/ĐP. Anh đã từng là Chiến Sĩ xuất sắc được về Dinh Độc Lập dự tiệc và du ngoạn Đài Loan (hiện cư ngụ tại Thị xã Westminster, Orange County. California).
MẶT TRẬN TÁNH LINH: (Tại Quận lỵ và xã Duy-Cần)
Quận hay Chi-Khu Tánh-Linh là một nơi hắc ám nhất của Tỉnh Bình-Tuy. Hướng Tây Bắc giáp với núi đồi trùng điệp, lên đỉnh núi là Đèo Bà-Sa, bên kia Đèo là Tỉnh Lâm Đồng. Diện tích Tánh Linh bề ngang chừng hơn cây số và chiều dài khoảng 10 cây số tính từ Cầu Lăng-Quăng giáp ranh xã Võ-Xu (thuộc Quận Hoài-Đức) kéo dài dưới chân một dãy núi thấp theo hướng Đông Nam đến tận xã Quan Hà. Nơi đây nghe đồn là Ông cố vấn Ngô-Đình-Nhu thời Tổng Thống Ngô-Đình-Diệm đã hai lần tiếp xúc với đại diện của chính quyền Bắc Việt.

Tiêu chuẩn để được chọn làm Quận Trưởng kiêm Chi-Khu Trưởng Tánh-Linh là “Biết đánh giặc và không biết tham nhũng”, 2 tiêu chuẩn nầy tôi có đủ tuy đánh giặc không giỏi. Trước đó, khoảng đầu năm 1971 Thiếu Tá Bửu BĐQ về làm Chi-Khu Trưởng, cả hai vợ chồng đều chết khi BCH Chi-Khu bị tấn công, Thiếu Tá Ngọc Chi-Khu phó lên thay. Vài tháng sau, nghĩa là làm Quận Trưởng không lâu thì Th/Tá Ngọc bị thương, kế tiếp là Đại Úy Nguyễn-văn-Mỹ Chi-Khu phó tử trận, Đại Úy Lê-Trung-Hiếu lên thay chức CK phó cũng tử trận luôn cùng với Đại Úy Khải ĐĐ Trưởng ĐĐ720/ĐPQ
Khi nhận được lệnh từ Đại Tá Tiểu-Khu Trưởng, tôi lên trực thăng về lại Tiểu Đoàn tại Hoài-Đức và lập tức bắt tay vào việc soạn bài diễn văn để đọc trong lễ bàn giao. Lúc 8 giờ tối cùng ngày, nhân viên truyền tin lại mời tôi đến đầu máy để nhận lịnh khẩn cấp. Người bên kia đầu máy là Thiếu Tá BĐQ Ông-Nguơn-Hồng Tham-mưu Phó Hành-Quân BCH/Tiểu-Khu, Th/Tá Hồng thông báo: -“Lịnh Đại Tá TKT, ngày 27 tháng 01 năm 1973 Hiệp Định Paris có hiệu lực, tình hình chính trị kể cả quân sự sẽ rất lộn xộn và có nhiều biến chuyển chưa đoán trước được. Vấn đề bàn giao của “Cậu” với Th/Tá Ngọc tạm hoãn lại một tuần, sau đó sẽ lại bàn giao”. Tôi đáp: -“Nhận rõ!” và trở về tiếp tục với chức vụ Tiểu Đoàn Phó của tôi.
Quả đúng như tiên liệu, rạng sáng 26 tháng 01 năm 1973 việt cộng xua 2 Tiểu Đoàn tấn công CK Tánh Linh và xã Duy-Cần cách đó 7 cây số. Bên ta với 4 Đại Đội ĐPQ thì 1 đại đội phải giữ Pháo Binh 105ly, 1 đại đội giữ BCH/Chi-Khu và 2 đại đội còn lại phân tán mỏng để bảo vệ nhiều yếu điểm khác nên bị yếu thế.

Lập tức Quân Khu III tung vào mặt trận 2 tiểu đoàn BĐQ để cứu nguy CK Tánh-Linh. Tại xã Duy-Cần, đại đội 513/Trinh Sát của Lê Hùng được lịnh giải tỏa địch quân…quân số của VC khoảng 1 đại đội hoặc nhiều hơn.
Một chuyện đáng tiếc xãy ra, khi ta và địch còn đang giao tranh thì Trực Thăng chỉ huy của Đại Tá Tiểu-Khu Trưởng Huỳnh-Công-Thành bị rớt vì trục trặc kỹ thuật, vài tuần sau Đại Tá Thành chết tại Tổng Y Viện Cộng-Hòa và được Tổng Thống truy thăng Chuẩn Tướng.

MẶT TRẬN HOÀI-ĐỨC: (tại xã Võ-Xu)
Quận Trưởng kiêm Chi-Khu Trưởng Hoài-Đức là Trung Tá BĐQ Nguyễn-Văn-Thịnh, trước khi về Hoài-Đức (Võ Đắt) Ông là Thiếu Tá Quận Trưởng kiêm CK Trưởng Lộc Ninh (An Lộc được giải tỏa, riêng Quận Lộc Ninh vẫn còn trong tay giặc).

Đêm 25 tháng 01 năm 1973 Xã Võ Xu cách Võ Đắt 7 cây số bị việt cộng tràn ngập. Sáng ngày 26 tháng 01 năm 1973 Tôi cùng 2 Đại Đội thuộc TĐ344/ĐP do tôi chỉ huy được lịnh giải tỏa. VC tập trung quân tại khu chợ, nơi đây có nhiều nhà xây tường gạch, và khu trường học rất chắc chắn. Từ đầu xã Võ-Xu, nơi tuyến xuất phát của TĐ344/ĐP cho đến khu chợ dài khoảng 2 cây số, vc đóng chốt rải rác nhưng không nhiều, từ sáng sớm đến chiều tôi đã bứng xong các chốt nầy. Đến lúc trời vừa sập tối 2 cánh quân của tôi đã tiến sát khu chợ. Dừng lại giây lát để anh em nghỉ ngơi cơm nước và chuẩn bị đánh đêm. Từ đầu máy bên kia Trung Tá Thịnh cho tôi biết, Chuẩn Tướng Lê-Văn-Hưng người hùng An-Lộc đang có mặt tại Bộ Chỉ Huy Chi-Khu để theo dỏi cuộc hành quân giải tỏa. Một tin quan trọng nữa là, lịnh của Tổng Thống VNCH, sáng mai 27 tháng 01 năm 1973 lịnh ngưng bắn của Hiệp Định Paris có hiệu lực. Ông nhấn mạnh, Tổng Thống ra lịnh trước 6 giờ 00 sáng mai 27 tháng 01, nếu Tỉnh nào để mất một Quận thì Tỉnh Trưởng sẽ bị cách chức, nếu Quận nào để mất một xã thì Quận trưởng mất chức và cấp chỉ huy hành quân liên hệ chịu trách nhiệm!
Không có cái tin nào chán nản bằng cái tin trời đánh nầy, nhìn dãy phố chợ im lìm trong đêm như những bóng ma chập chờn… bất chợt tôi đọc khẽ: “Nhất tướng danh thành… vạn cốt khô!”. Trời đêm cận Tết âm lịch đáng lẽ lạnh nhưng người tôi thì ướt đẫm mồ hôi, chả lẽ đêm nay là đêm cuối của mình hay sao!

Trung Tá Thịnh, và cả Tướng Hưng đang ở đầu máy bên kia nghe tôi điều động quân. Đến 12 giờ đêm thì tôi chiếm được dãy phố chợ bên này, sân chợ trống rỗng chúng tôi nhào qua dãy bên kia thì hỏa lực địch đẩy dội ngược lại bên này nhiều lần như thế. Nhưng cuối cùng mặt tiền dãy phố bên kia chúng tôi cũng chiếm được. Địch phía sau, chúng tôi phía trước thi nhau tung lựu đạn qua lại, nhờ khẩu Đại Bác 57ly phía bên cánh trái của tôi, nơi Đại Đội 2 của Đại Úy Tài tiến chồm lên và bắn dọc theo đường mương phía sau dãy phố mà chúng tôi đang giằng co với địch. VC bỏ chạy tán loạn và coi như cả 2 dãy phố chợ chúng tôi đã làm chủ tình hình… nhưng còn 2 dãy trường học phía sau và cách chợ 50 thước thì sao. Nhìn đồng hồ, kim chỉ đúng 4 giờ sáng, tôi than trời: -“Tổng Thống ơi, Tổng Thống ra cái lịnh gì ác ôn quá dzậy?!” chỉ còn 2 giờ nữa, cho dù 2 ngày đi nữa chưa chắc gì tôi qua được cái sân trống của trường học.
Tiếng Trung Tá Thịnh trong máy gọi tôi: “Ê, Hắc Điểu… Ông Tướng bảo với tao là… mầy đánh giặc được lắm!”. A… di… Đà…Phật, Ông Tướng chắc chơi trò “Chiến Tranh Chính Trị”. Thằng Tà Lọt mang cơm, lúc nào cũng sát cánh với tôi, nó lãnh nguyên một trái B40 thịt văng tứ tung. Không hiểu mai đây gặp cha mẹ nó tôi phải trả lời sao đây!!! (Thằng Niên nhà gần bến xe đò Võ Đắt). Kim đồng hồ nhích từ từ tôi nhìn mà sững sờ, 2 dãy trường học sừng sững như thử thách những người lính ĐPQ hiền lành và trang bị yếu kém không giống ai nầy.

Bỗng nhiên trong đầu tôi loé sáng một tia hy vọng, thân xác rã rời gần như tuyệt vọng lại ngập tràn hy vọng. Tôi đứng bật dậy, ra lịnh cho 2 cánh quân lựa những anh em tình nguyện đánh thăm dò vài chiêu thử xem hỏa lực VC như thế nào tôi sẽ đoán biết được tình hình địch phía bên kia trường học.

Hỏa lực địch có vẻ yếu, có thể chúng giả đò để dụ chúng tôi hoặc đã từ từ rút bớt hoặc là nơi đây quân số chúng không đông. Tôi liếc nhìn đồng hồ và hoảng hốt kêu thầm: “thấy mẹ… rồi!” Đã 5:30 sáng, nghĩa là chỉ còn 30 phút nữa là hết giờ ấn định của Tổng Thống. Tôi ra lịnh cả 2 cánh quân dồn tối đa hỏa lực về phía trường học, những dấu đạn trên tường vôi của trường sẽ là chứng tích chiến đấu của chúng tôi, tôi nhắc lại lệnh: “chỉ nằm một chổ bắn thôi, không được xung phong”. Và những tràng đạn bất tận của Đại Liên M60, của M16, súng cối 60 ly, M79 thi nhau nổ tưởng như trời sập, không hiểu VC có chết thằng nào không, có bỏ chạy thằng nào không nhưng lính cứ bắn, nằm một chổ bắn như mấy thằng điên, mặc kệ đầu máy AN/PRC.25 bên kia ai gọi thì cứ gọi. Còn 15 phút nữa là 6 giờ đúng, giờ hẹn của “Tử Thần”. Tôi ra lịnh ngưng bắn và gọi máy truyền tin, đầu máy bên kia là Trung Tá Thịnh Chi-Khu Trưởng… giọng Ông có vẻ hoảng hốt: -“Mầy có sao không, có bị gì không?” Tôi cố nén xúc động, chưa bao giờ tôi nghe được tiếng nói đầy thương yêu và lo lắng của cấp chỉ huy dành cho đàn em như vậy!. Tôi nói rõ từng chữ trong máy: -“Trình Tango, tôi đã giải tỏa xong!”. Giọng Tr/Tá Thịnh vui mừng vang lên trong máy và Ông báo cáo kết quả về Trung Tâm Hành Quân Tiểu Khu.
Bây giờ tôi mới cảm thấy lo lắng về quyết định táo bạo của mình, tôi buộc phải làm vậy vì cái deadline của thượng cấp. Tôi sẵn sàng chịu hết trách nhiệm vì tôi không muốn vì mất một cái xã Võ-Xu nầy mà Quận Trưởng phải bị mất chức (chưa hoàn toàn mất vì tôi đang làm chủ tình hình hơn 2/3 xã), từ từ mình sẽ chiếm lại hôm nay hay chậm lắm là ngày mai. Tôi có thể trả lời với thượng cấp là “Tôi đã giải tỏa xong trước giờ ấn định nhưng địch tập trung quân phản công” và tôi có thể xin viện quân và không yểm để tái chiếm trở lại. Trong chiến tranh đã từng xãy ra như thế, chiếm xong mục tiêu rồi bị địch đẩy lùi, rồi tái chiếm rồi bị đẩy lùi nhiều lần như thế. Những đơn vị Tổng Trừ Bị với trang bị hùng hậu có cả không yểm, pháo yểm và Tanks… nếu lực lượng địch hơn gấp nhiều lần cũng vẫn bị đẩy lùi như thường.

Tr/Tá Thịnh là Quận Trưởng Lộc Ninh, trong trận An Lộc mùa hè 1972 Ông đã mất Lộc Ninh, tôi không thể để cho Ông mất thêm xã Võ-Xu để rồi phải mất chức vì sự yếu kém của tôi.
Họp khẩn cấp các Đại Đội Trưởng, tôi lịnh cho ĐĐ2 của Đại-Úy Tài sẽ tấn công vào sườn phải đồng thời khóa chặc đường tiếp viện của địch, ĐĐ4 của Trung-Úy Thời và tôi (BCH nhẹ Tiểu Đoàn) sẽ tấn công chính diện. Pháo Binh sẽ tác xạ mục tiêu trước lúc tấn công 10 phút và chuyển xạ ra xa để các cánh quân tiến cùng một lúc khi có lệnh. Giờ phản công sẽ là đúng 8 giờ sáng, ngày hôm nay là ngày ngưng bắn theo tinh thần Hiệp Định Paris nhưng cũng là ngày tôi sẽ tiễn đưa đơn vị VC chiếm xã Võ-Xu về bên kia thế giới, vì nhà chúng nó là ở tận rừng sâu nhưng chúng đã xâm nhập vào nhà của chúng ta một cách trái phép nên chúng ta phải đánh đuổi chúng.
Tôi trình kế hoạch lên Tr/Tá Thịnh, đột nhiên Ông hỏi lại tôi: -“Mầy báo cáo là đã giải tỏa xong trước 6 giờ sáng sao bây giờ mầy…?”, tôi chậm rãi nói hết sự thật cho Ông biết. Im lặng giây lát, Ông cười lớn rồi nói: -“Lâu nay tao tưởng mầy ngu, nhưng mầy không ngu chút nào mà còn thông minh nữa…! Nhưng kế hoạch mầy vừa đề nghị tao thấy không ổn chút nào, Ngưng bắn kỳ nầy, tao hy vọng hòa bình sẽ đến… mình tuyệt đối tôn trọng lệnh ngưng bắn ngoại trừ bọn VC nổ súng trước và mình có quyền tự vệ“. Ông nói cũng đúng, ngoài chức vụ Chi-Khu Trưởng Ông còn là Quận Trưởng, là người của dân chúng nên Ông rất thận trọng và nguyên tắc không phải như nhà binh… khi nổi giận thì… bất cần đời !
Nương theo câu nói “Trừ Phi bọn VC nổ súng trước”, tôi trình bày với Ông kế hoạch B là… chúng tôi âm thầm tiến vào mục tiêu hễ VC nổ súng là chúng tôi xung phong ngay và tràn ngập mục tiêu bất kể chúng có bao nhiêu thằng, đồng thời tôi chấm tọa độ “tác xạ tiên liệu” gởi cho Pháo Binh bắn khi có yêu cầu. Ông đồng ý ngay và dặn tôi phải cẩn thận (còn cho biết là Chuẩn Tướng Hưng đã lên Trực Thăng về lại Quân Đoàn lúc 7 giờ sáng nay).

Tôi tin tưởng là chúng tôi sẽ thắng VC trận nầy, vì phản ứng của địch hồi đêm tại khu vực trường học hơi yếu. Có thể chúng chỉ khoảng chừng một vài trung đội, Tiểu Đội Thám Báo của Tiểu Đoàn xâm nhập khu vực trường học khi trời còn chưa sáng (sau cơn thịnh nộ hoả lực của tôi trút trên đầu chúng và trước “Deadline” 06 giờ 00 sáng). Thám Báo báo cáo vẫn không thấy động tỉnh, có thể chúng đã rút lui hồi đêm. Tôi hy vọng là chúng rút lui để bảo toàn lực lượng, vì khi tôi cho dồn tất cả hỏa lực trút lên đầu chúng làm chúng nghĩ rằng chúng tôi đã có thêm viện quân. Lý do thứ hai là, Bà Nguyễn-Thị-Bình trong phái đoàn MTGPMN tham dự hội nghị Paris đã tuyên bố: “Nơi nào có dấu bom đạn thì nơi đó là nhà chúng tôi, Ông Thiệu đã cho binh lính càn quét đuổi chúng tôi đi nơi khác để chiếm đất” (đại khái là vậy) cho nên, VC chỉ xâm nhập làng, xã chọc cho chúng ta nổ súng để lại dấu vết bom đạn để hai phái đoàn thuộc phe cộng sản trong “Ủy Hội Kiểm soát đình chiến” như Ba-Lan và Tiệp-Khắc làm chứng. Như thế, nhiệm vụ bọn VC xâm nhâp xã ấp là để tạo ra dấu vết giao tranh rồi chúng rút lui. Hy vọng là tôi đoán đúng!
Bây giờ đúng 08 giờ 00, cả 2 cánh quân chúng tôi nương theo bờ mương, hàng rào chằn chịt giây mồng tơi, những luống Mía và Bắp kin đáo cho sự ẩn núp… rất chậm tiến từng bước vào mục tiêu. Chưa được 10 phút, Tiểu đội trưởng Thám Báo gọi cho biết: -“Thưa Hắc Điểu, VC rút hết rồi. Tụi em đã lục soát kỹ xung quanh và cả dãy nhà bên kia trường học, hiện nay em cho một tổ đứng giữa sân trường!”. Không gì vui mừng bằng nhưng tôi vẫn dè dặt tiến lên từng bước, riêng Đại Đội 2 của Đại Úy Tài bên sườn phải tôi cho dừng lại làm trừ bị để phòng ngừa địch phản công.

Khoảng 9 giờ sáng dân chúng tản cư lần lượt kéo nhau về, cả Lính và Dân mọi người đều hớn hở vui mừng lộ trên gương mặt, hòa bình đã về trên quê hương VN suốt 20 năm máu lửa do tham vọng bành trướng chủ nghĩa cộng sản của Nga, Tàu qua tên tay sai “hồ chí minh”.  
*****

Dân tộc Việt Nam có hơn 4000 năm Văn Hiến đồng nghĩa với có trên bốn ngàn năm trưởng thành và tồn tại trong sông núi máu xương… để rồi, qua 20 năm nồi da xáo thịt 1954 – 1975, dân tộc Việt lại hưởng thêm một thứ hòa bình giả trá, bẩn thỉu.
Hồ-chí-minh cùng đồng bọn cam lòng làm tay sai cho Cọng Sản quốc tế, đã du nhập chủ-nghĩa cọng sản về quàng trên đầu trên cổ dân tộc VN.
Hoa Kỳ, người đồng minh tán tận lương tâm đã bán đứng một dân tộc yêu chuộng hòa bình của thế giới tự do là Việt Nam Cọng Hòa cho cọng sản.
Hòa Bình... ơi! Việt Nam... ơi! máu xương nào để đổi lấy... hòa bình cho loại nầy?!!!

Lê Phi Ô

San Jose, tháng 4 năm 2020.
ĐỌC THÊM
Xin trích đoạn bài nhận định của Sagolj đăng trên tuần báo Adelaide để bổ túc cho hồi ký của tôi. (net) LPO
”Sức mạnh Hoa Kỳ và Âu Châu không thể thua dưới tay Liên Xô và Trung Cộng hợp lại. Thế nhưng Kissinger chọn hy sinh VNCH. Nghĩa là chọn hy sinh cả dân tộc VN để đánh đổi một chiến lược mới, bắt tay và tham vọng đưa Trung-Cọng ra khỏi quỹ đạo độc tài cọng sản. Rồi đến năm 1979 trên đất Mỹ, Đặng Tiểu Bình van xin Hoa Kỳ đẩy mạnh đầu tư và giúp Trung Cọng vươn lên (từ lạc hậu!). Âu Châu cũng hưởng ứng và chấp nhận cho Trung Cọng vào cuộc chơi theo luật của tự do với hy vọng rằng hệ thống tự do sẽ ‘cảm hóa’ dân trí song song với mở rộng kinh tế và làn gió dân chủ tràn vào Trung Cọng chỉ là thời gian và hòa bình cho mọi quốc gia là điều chắc chắn!
Sự tin tưởng này ngày nay đã biến thành mây khói vì tập đoàn lãnh đạo theo chủ nghĩa cọng sản không bao giờ buông bỏ quyền lực, nếu không nói rằng họ tận dụng mọi kẽ hở của tự do để tiến tới một hệ thống cai trị tàn độc đối nội và gian manh đối ngoại. Hãy nhìn vào TQ và VN hôm nay. Cá nhân Tập Cận Bình đã từng du học tại Hoa Kỳ thế nhưng ông ta hiện nay sẽ làm vua muôn đời của một thể chế hung hãn và nguy hiểm nhất mà thế giới cần phải lo ngại, nếu không nói là tai họa cho thế giới gần kề!
“Hoa kỳ và Tây phương đã nuôi cọp trong nhà, ngày nay cọp đủ nanh vuốt để ngoạm cổ Hoa Kỳ và Tây Phương” đó là nhận xét của ông Sagolj. Sự hối hận của những nhà chính trị đương thời phản ảnh một thực tại cay đắng, khó khăn, thử thách, nếu không nói là thua ván cờ mà Kissinger đã chơi với Chu Ân Lai. Cái giá mà tất cả phải trả 45 năm qua và còn kéo dài trong tương lai, nặng nhất là dân tộc VN. Suốt 20 năm nồi da xáo thịt với nhau để trở thành con mồi cho Trung Cọng và Hoa kỳ tiêu khiển. Lê Duẩn đã từng tuyên bố một cách rành mạch và Việt gian cs còn ghi lời ấy trên lăng tẩm của ông ta “Ta đánh Mỹ là đánh cho TQ và Liên Xô”. Không còn lời nào chính xác và phũ phàng hơn. Lê Duẩn đã nói cho chúng ta biết đảng Việt gian cs chỉ là tay sai đánh Mỹ dùm cho Trung Cọng đến người VN cuối cùng!
Một người ngoại quốc còn nhìn thấy cuộc chiến VN là nỗi ân hận đau đớn vì để thua trên quan điểm và chiến lược. Thế thì người Việt chúng ta có nhìn thấy không? Thực ra người Việt Quốc gia đã nhìn thấy từ lâu. Chúng ta oán trách những kẻ có quyền lực, oán trách những đầu óc thiên tả và lệch lạc, oán trách những người nhẹ dạ dễ tin vào sự lừa dối của Việt gian cs và oán trách chính chúng ta đã phần nào thờ ơ trước việc nước, có thể là những lý do gián tiếp đưa đẩy dân tộc vào con đường cùng hôm nay. Những kẻ đáng trách nhất là những người đem chủ nghĩa cs đến Việt Nam, đó là Hồ Chí Minh và đảng csVN, tập đoàn bán nước chứ không phải cứu nước. Họ đã lợi dụng lòng yêu nước của bao thế hệ để cướp chính quyền và xây dựng triều đại độc tài, độc tôn và bán nước VN cho TC bằng mọi cách để gọi là bảo vệ đảng của họ”.
Nói tóm, người Việt quốc gia không ngạc nhiên khi đọc lời nhận xét của Sagolj. Bởi vì chúng ta là người trong cuộc, dân tộc VN là nạn nhân của cuộc chơi này. Thế giới sẽ còn bất ổn khi chế độ độc tài csTQ còn đó. Nước VN sẽ không còn khi đảng độc tài csVN còn đó. Con đường trước mắt là Hoa Kỳ và thế giới tự do cần phải liên kết chặt chẽ để đối phó với TQ và Nga. Nhân loại không thể chấp nhận những chế độ độc tài và độc tôn” – Sagolj.