Hiển thị các bài đăng có nhãn Đại Hội 8 CHSLTPY. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đại Hội 8 CHSLTPY. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2018

Sắc Màu

GIỚI THIỆU
Xin hân hạnh giới thiệu đến quý Thầy Cô, quý Đồng Môn và quý Thân Hữu
Lời tâm tình của CHS-NH Hoàng Thanh Phước ân cần gửi đến vị Mạnh Thường Quân đã ưu ái tặng 30 áo dài cho Đại Hội 8 Boston qua bài SẮC MÀU dưới đây.
Trân trọng giới thiệu.
NHHN




SẮC MÀU
Hoàng Thanh Phước

Dạ! Kính thưa quí vị! Nói đến "Sắc Màu" chúng ta có thể nói đến những tà áo dài rực rỡ tha thướt xuất hiện trong hai đêm Đại Hội 8 Boston CHSLTPY 2018 vừa qua. Ý nghĩa nhất là những chiếc áo dài đồng phục màu sắc nổi bật hài hòa như những đóa hoa khoe sắc, những cánh bướm bay lượn dưới ánh đèn màu ẩn hiện nét dịu dàng kỳ ảo.

Kìa!... những nàng... thiếu nữ diễm kiều kiêu sa tuổi thật ngoài đời đã... 50, 60. Có người lên chức bà nội, bà ngoại rồi mà sao nhìn vẫn trẻ đẹp, xinh tươi như thiếu nữ đương thời xuân sắc.

Khi bước vào hội trường, tôi nhìn thấy những tà áo dài dịu dàng thướt tha bay lượn... tôi có phần hơi ngạc nhiên, đồng thời cũng cảm thấy vuu vui vì "nó" đẹp quá. Màu sắc hài hòa rực rỡ như những cánh hoa đang khoe sắc. Tôi nghĩ thầm người chọn vải ắt phải có cặp mắt mỹ thuật tinh tường.

Là ai nhỉ...?! Hỏi ra mới biết: một vị mạnh thường quân ẩn danh có nhã ý tặng cho đại hội 30 xấp áo dài đồng phục dành riêng cho ban tiếp tân đặc biệt mặc trong hai đêm đại hội.

Thông thường những điều gì "bí mật" lại hay kích thích tính tò mò của nhiều người hiếu kỳ muốn biết thực hư ra sao. Cổ nhân có câu: "Tiếng lành đồn xa", "hữu xạ tự nhiên hương"... cho nên vị mạnh thường quân ẩn danh dù khiêm nhường muốn "mai danh ẩn tích" vẫn bị phát hiện. Bởi lẽ "dưới ánh mặt trời không thể che dấu được ai". "Sự thật" vẫn là sự thật. Chỉ sớm... muộn... rồi cũng được phơi bày mà thôi. Khi một người biết... thì... vạn người sẽ biết.

Đây là điều tốt. Vinh danh "người tốt" cũng là lẽ đương nhiên. Dù sao "bí mật" bây giờ cũng đã "bật mí". Mọi người đều biết hết rồi, trong đó có tôi. Vậy tôi xin thưa người ẩn danh đó chính là chị Phạm Hồng An (phu nhân của anh Nguyễn Hữu Thống) hiện ở Nam California.

Chị Hồng An ơi! chị đừng "ngầy" tôi nhé. Đại hội chung cho toàn thể CHSLTPY mà. Mỗi người góp một bàn tay, cống hiến niềm vui chung không ngoài mục đích để đại hội thành công tốt đẹp. Thầy trò, bạn hữu hội ngộ thân tình. Điều chị làm rất đáng ngợi khen và trân trọng. Xin cám ơn chị rất nhiều.


Trình diễn thời trang

Chưa hết, cũng những giai nhân xinh đẹp trong Ban Tiếp Tân, những người mẫu này lại còn tái xuất hiện trong hai màn trình diễn thời trang áo dài và trang phục quốc tế do hai chị Phạm Hồng An và Nguyễn Tố Anh đảm nhận. 

Không phải nói chắc quí vị cũng đã thưởng thức và chiêm ngưỡng mười sáu cô người mẫu xinh đẹp duyên dáng trong hai màn trình diễn này rồi. Ngoài chuyện lo chuẩn bị xiêm y lộng lẫy các cô còn phải khổ công tập luyện theo sự hướng dẫn của hai "đạo diễn" tài ba Hồng An và Tố Anh kiêm MC cho chương trình nên hai màn trình diễn mới được thành công như thế.

Phần phỏng vấn cùa hai MC dành riêng cho các người đẹp đại diện các quốc gia được ứng xử thông suốt và ngắn gọn. Kẻ tung người hứng, uyển chuyển nhịp nhàng, rất ư là... chuyên nghiệp.

Chương trình văn nghệ cũng xuất sắc không kém, dưới sự điều hợp nhịp nhàng của ba MC Thế Dương, Kim Khuê, Hoàng Thân và dàn ca sĩ hùng hậu của CHSLTPY. Tuy là "cây nhà lá vườn" nhưng rất hay, hấp dẫn, lôi cuốn khán giả không kém gì ca sĩ chuyên nghiệp. Xin có lời hoan hô và ngợi khen tinh thần đầy nhiệt huyết của quí anh chị em trong ban văn nghệ.

Trình diễn Trang Phục Quốc Tế

Lồng trong chương trình văn nghệ là phần dạ vũ. Thật sôi động, hào hứng với đội ngũ đẹp, xinh của trường Đức Trí. Các cô mặc đồng phục trẻ trung với những chiếc mũ trắng tinh điểm tô trên mái tóc đen huyền buông thả. Dưới ánh đèn màu lung linh mờ ảo nhìn "họ" như những thiên thần ẩn hiện một nét đẹp "liêu trai" không thể nào diễn tả hết được...

Những sắc màu rực rỡ, những thành công của hai đêm văn nghệ Đại Hộ 8 Boston phải nói rằng được diễn ra thật diệu kỳ. Một phần nhờ tài khéo léo, uyển chuyển của chị trưởng ban văn nghệ Hàn Tuyết Hương cùng với sự phụ giúp của chị Lê Lan Hương.

Một điều quan trọng nữa, cũng không thể không nhắc đến chị manager Quách Mai Phương (phu nhân anh Võ Thái Sắc) ròng rã suốt một năm dài ngày đêm trăn trở, theo dõi, kêu gọi, nhắc nhở... hầu như quên hẳn mình đang mắc căn bệnh hiểm nghèo. Chị miệt mài lao vào vòng quay. Giờ phút chót cũng là giờ cao điểm nhất chị lại "gục ngã" không đến tham dự được.

Trình diễn Áo Dài

Đứa con tinh thần cưu mang gần một năm, cuối cùng chị không được nhìn thấy để cùng hưởng niềm vui chung với CHSLTPY.

Trời cao có mắt, ở hiền gặp lành, nhờ Ơn Trên chúc phúc, chị đã tai qua nạn khỏi, đang trong thời gian an dưỡng.

Chúc mừng chị "thân tâm thường an lạc"
Người hiền lương Trời không phụ bao giờ
Hãy cho đi... sẽ nhận được vô bờ...
Mong ngày mai tương lai đầy tươi sáng...

"Một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ". Tất cả anh chị em chúng tôi luôn hướng về chị và cầu mong chị sớm bình phục để cùng nhau chung sức xây dựng và bảo vệ CHSLTPY ngày thêm vững mạnh.

Những "Sắc Màu" hôm nay và sắc màu tiếp nối ngày mai sẽ là niềm vui, niềm hy vọng chiếu sáng trong tâm hồn anh chị em CHSLTPY đang sống lưu vong nơi xứ lạ quê người.

San Jose tháng 10 năm 2018
Hoàng Thanh Phước
   
CHS Trường Đức Trí


Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2018

Những Hạt Kim Cương

GIỚI THIỆU
Đại hội 8 Boston CHSLTPY đã qua hơn 1 tháng nhưng dư âm và cảm xúc vẫn còn âm ỉ trong lòng.
Xin hân hạnh giới thiệu đến quý Thầy Cô, quý Đồng Môn và quý Thân Hữu 
Tâm tình của CHS-NH Hoàng Thanh Phước qua bài NHỮNG HẠT KIM CƯƠNG.
Trân trọng giới thiệu.
NHHN



Lời đầu tiên cho chúng tôi chân thành cảm ơn đến toàn thể quí anh chị trong BTC đại hội 8 Boston CHSLTPY 2018. Đặc biệt hai anh Võ Thái Sắc và Vũ Trần "đứng mũi chịu sào", hướng dẫn đại hội được thành công tốt đẹp.

Xin cảm ơn đến tất cả quí thầy cô đã quá thương học trò, không quản ngại đường xá xa xôi cách trở, tuổi già sức yếu cũng đến tham dự, chung vui với học trò cũ. Và cũng xin cám ơn đến tất cả các anh chị em đồng môn, đồng hương Tuy Hòa, Phú Yên cùng thân hữu tham dự trong đại hội này. Nhờ có quí vị mà Đại Hội thêm đông vui và phong phú.

Thưa quí vị, đã hơn một tháng trôi qua, dư âm và niềm vui chan chứa vẫn còn tiếp diễn qua những hình ảnh, video sống động của các anh Thái Sắc, Vũ Trần, Đạm Lê, Tân Hồng - Kim Hồng, Trần Hoàng Thân, Donry Nguyễn, Martin Trần... Với những bài tường thuật, tâm tình, ký sự của các nhà văn Lê Thị Hoài Niệm, Thiên Trúc, Lê Nguyễn Hằng, Kim Liên B Nguyễn - Khanh Huỳnh... Hợp cùng các nhà thơ tên tuổi như Hoài Võ, Hoa Lan, Nhanh Cao, Donry Nguyễn, Trần Hoàng Phước Hậu v.v... Tiếp nối như vòng cầu chiếu sáng cho CHSLTPY.

Giờ đây, tình cảm của tôi xin phép được trải dài lên trang giấy này... Lửa đã lan tỏa và rực sáng trong khuôn viên CHSLTPY.

Tôi muốn nói đến chiếc "Cup luân lưu". Linh hồn của các kỳ đại hội kế tiếp.

Anh Võ Thái Sắc (BTC Đại Hội 8) Trao Cup Luân Lưu cho anh Đạm Lê 
Đồng Trưởng Ban Tổ Chức Đại Hội 9 Las Vegas 

Giờ phút quan trọng đã đến khi anh Võ Thái Sắc trân trọng trao Cup cho anh Lê Kim Đạm và Nguyễn Thế Bảo đồng trưởng ban tổ chức Đại Hội 9 Las Vegas 2019, chúng tôi thực sự có nhiều xúc động. Khi anh Đạm hai tay giơ cao chiếc Cup vàng óng ánh lấp lánh dưới ánh đèn màu như có một sức hút mãnh liệt. Từ dưới khán phòng lần lượt một số anh "oai dũng" bước lên sân khấu, xung phong đăng cai tổ chức những đại hội kế tiếp.

Có thể nói: chưa bao giờ có hình ảnh đẹp như thế này. Tiếng vỗ tay, tiếng reo hò vang dội. Trong lòng mọi người như mở hội. Không thể nào diễn tả hết được. Giờ phút linh thiêng này, tôi thầm nghĩ sao sáng kiến hay ho độc đáo này không được thực hiện ngay từ khởi đầu nhỉ?! Dù sao "muộn cũng còn hơn không!!!..."

Cám ơn gia đình anh chị Đặng Ngọc Hiến

Anh chị Đặng Ngọc Hiến (bên trái)

Chúng tôi xin chân thành cảm ơn đến gia đình anh chị Đặng Ngọc Hiến tại Boston, đã có nhã ý mời quí thầy cô, đồng môn và đồng hương đến tư gia của anh chị dùng bữa cơm trưa thân mật.

Chúng tôi rất hân hạnh được lên xe của cô Phương Đặng (ái nữ của anh chị Hiến) chở đến tận nhà. Đến nơi, từ ngoài cổng nhìn vào đã thấy trong sân vườn rạp che tươm tất, đồng môn, đồng hương ngồi kín hết, vừa ăn vừa chuyện trò, cười nói rôm rả. Ông nhà tôi cũng tháp tùng vào luôn. Không khí thật ấm áp thân tình.

Chung quanh vườn rộng mênh mông, đủ loại hoa trái, cỏ cây như vươn mình nở rộ, khoe sắc chào mừng "khách quí" phương xa...

Chị Hiến dắt tôi vào nhà. Ôi! đông ơi là đông, đa số là phái nữ. Thức ăn quá nhiều, toàn những món ngon nóng hổi thơm dòn, kể không hết.

Chị Hiến trông hiền lành, người mảnh khảnh, dong dỏng cao mà sao... nội trợ giỏi thế. Chị lo cho khoảng trên dưới 100 người. Tàn tiệc, thức ăn vẫn còn ê hề.

Các anh chị sau khi dùng cơm trưa lần lượt kéo nhau về khách sạn cho kịp chuẩn bị "xiêm y" tối đến nhà hàng dự dạ tiệc đại hội.

Những hạt kim cương

Còn lại một số người hầu chuyện với quí thầy Nguyễn Đức Giang, thầy cô Ngô Càng Phương, tôi thấy có sự hiện diện của các đồng môn như anh Võ Thái Sắc, Nhanh Cao, Đạm Lê, Bảo Nguyễn, Phú Nguyễn, phu quân của chị Bảo Hương, phu quân chị Tuyết Hương, Trần Hoàng Thân, Đỗ Trọng Tiên, Đặng Duy Nhượng, Hoàng Thanh Phước v.v... Điều quan trọng là sự việc: Xin ý kiến của quí thầy cô về chuyện thành lập Tổng Hội CHSLTPY.

Trong bầu không khí trang nghiêm, thấm đậm tình thầy trò cao quí. Qua những lời tâm tình thầy hiệu trưởng Nguyễn Đức Giang đã khóc, chúng tôi bàng hoàng, nghẹn ngào cùng khóc với thầy. Ôi! thầy ơi! Những giọt nước mắt ngà kia của thầy rơi xuống lòng chúng con nghe xốn xang nhức nhối. Những giọt nước mắt long lanh như những hạt kim cương quí hiếm chiếu sáng tâm hồn chúng con. Thương kính thầy thật nhiều bởi sự hy sinh cho học trò quá lớn của thầy. Cho dù tuổi hạc ngày càng cao nhưng tình thương của thầy vẫn cao hơn núi. Từ Đan Mạch xa xôi ngàn dặm nhưng thầy vẫn luôn ủng hộ và cổ võ cho học trò mỗi năm có tổ chức đại hội CHSLTPY.

Thầy dạy rất nhiều trường, nhiều nơi như Cường Để Qui Nhơn, Võ Tánh Nha Trang, Quốc Học Huế... nhưng có lẽ thầy quan tâm và thương mến học trò Phú Yên nhất. Chúng con xin ghi nhớ ơn thầy rất nhiều ạ.

Quý Thầy Cô tham dự Đại Hội 8 Boston

Người xưa rất kính trọng thầy đồ, đặt thầy cao hơn cha "Quân - Sư - Phụ". Thầy qua đời, học trò cũng để tang thầy ba năm như tang cha mẹ, nhưng không mặc tang phục, gọi là tâm tang tức là để tang trong lòng.

Cha mẹ sinh ra, nuôi dưỡng mình, thầy giáo là người truyền thụ kiến thức cho mình. Sở dĩ hiển đạt, thi thố được tài năng với đời đều nhờ thầy. Ngày xưa, từ nhỏ đến khi đi thi đậu cử nhân, tiến sĩ thường cũng chỉ học một thầy cùng lắm là vài ba thầy, chứ không như ngày nay mỗi năm một lớp rồi mỗi môn một thầy. Ngày xưa có nhiều trường hợp thầy trò cùng lều chõng đi thi nhưng có khi học tài thi phận, trò đậu thầy rớt. Có những ông thầy đào tạo được nhiều ông Nghè, ông Cống nhưng bản thân ông thầỳ lại chẳng đậu đạt gì, chẳng nhận quan tước gì, có người thi đậu cũng không ra làm quan mà chỉ tiếp tục dạy học. Có những thầy giáo đạo cao đức trọng được môn sinh nể kính hơn cha. Thầy Chu Văn An là người thầy tiêu biểu nhất được liệt thờ ở Văn Miếu.

Ngày xưa, thầy đồ dạy đỗ được một số học sinh đậu đạt cử nhân, tiến sĩ thì tự nhiên vai vế trong xã hội được nâng lên rõ rệt, quan tỉnh quan huyện cũng phải kính nể, chẳng những riêng đối với thầy giáo mà cả gia đình thầy cũng được kính trọng như thế. Vua Quang Trung ba lần mời Nguyễn Thiếp (La Sơn Phu Tử) ra làm quân sư, chính là để thu phục nhân sĩ Bắc Hà, vì Nguyễn Thiếp là thầy giáo của nhiều triều thần Lê Trịnh đương thời.

Thầy Nguyễn Đức Giang (vẫy tay chào)

Trở lại câu chuyện buổi trưa ở nhà anh chị Hiến. Những lời vàng ngọc của thầy khuyên nhủ chúng em xin tạc dạ khắc ghi để không phụ lòng mong ước, kỳ vọng của thầy.

Chúng em hứa sẽ thực hiện lời chỉ dạy của thầy, thương yêu và đoàn kết trong tập thể CHSLTPY để thầy không còn phải ưu tư nữa.

Giông tố đã qua! Ngày mai trời lại sáng!!!

Hoàng Thanh Phước
Tháng 10-2018


Thứ Năm, 18 tháng 10, 2018

Báo Cáo Tài Chánh Đại Hội 8 Boston

GIỚI THIỆU
Kính thưa quý Thầy Cô, quý Đồng Môn và quý Thân Hữu
Đại hội 8 Boston CHSLTPY kết thúc thành công tốt đẹp. Để lại trong lòng thầy trò chúng ta nhiều hình ảnh và kỷ niệm đáng nhớ. BTC tạo được nhiều điểm son từ hình thức đến nội dung. Báo Cáo Tài Chánh rõ ràng, minh bạch là điểm son nổi bật nhất. Sau khi kết toán, số tiền còn dư, dự trù trao lại cho BTC Đại Hội 9 Las Vegas. Xin tán thành và ca ngợi tinh thần đoàn kết, hổ trợ cho nhau. 
Xin mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị xem bản Báo Cáo Thu & Chi dưới đây.
Trân trọng giới thiệu.
NHHN




Thứ Hai, 15 tháng 10, 2018

Thư Cảm Tạ Của BTC Đại Hội 8 Boston - 2018





THƯ CẢM TẠ

Kính thưa quý thầy cô, quý đồng hương, thân hữu cùng anh chị em CHSLTPY tham dự ĐH8 tại Boston, Massachusetts.

ĐH8 tổ chức từ ngày 7 đến ngày 10 tháng 9 - 2018 và tiếp sau đó là hai chuyến Cruise: Serenade of The Seas, New England - Canada và chuyến Bus Tour Niagara Falls - Canada khởi hành cùng ngày 11 tháng 9 đã hoàn thành tốt đẹp. BTC ĐH8 Boston chân thành cám ơn quý thầy cô, đặc biệt nhất là thầy Hiệu Trưởng Nguyễn Đức Giang luôn quan tâm khích lệ, quý vị Mạnh Thường Quân, các tổ chức, hội đoàn, đồng hương, thân hữu, cùng anh chị em CHSLTPY khắp nơi đã ủng hộ và tham dự gần 350 người trong những ngày đại hội.

Nhìn lại những thành tựu, qua những ý kiến đóng góp, nhận xét của quý vị, ĐH8 Boston đã thể hiện được sự đoàn kết, tình thầy trò, tình đồng hương, tương thân, tương ái của những người con đất Phú từ khắp nơi trên thế giới đã về họp mặt và chung vui tại Boston, Mass. USA. Rồi sau đó chia tay, khám phá miền bắc Đại Tây Dương của vùng New England và 2 tỉnh bang Canada (New Brunswick and Nova Scotia) bằng Cruise ship và Tour Bus do anh Đỗ Trọng Tiên tổ chức với khoảng hơn 50 người đã viếng thăm upstate New York, Niagara Falls, Thành phố Toronto (tỉnh bang Ontario), Thousand Islands và thành phố Montreal, tỉnh bang Quebec, Canada.

Với tổng cộng 9 ngày đêm họp mặt, BTC ĐH8 Boston rất vui mừng, xúc động, biết ơn những đóng góp, ứng xử đầy thân tình trong những ngày này của toàn thể tham dự ĐH. Sự thành công này là niềm tự hào, là điểm son của ĐH8, của những người Phú Yên tha hương tận tình giúp đỡ lẫn nhau cùng niềm vui chung chan hoà... những kỷ niệm đẹp này sẽ không bao giờ quên và đó là niềm vui, làm phong phú thêm hành trang cho những ngày sống nơi đất khách quê người...

Tuy vậy, BTC ĐH8 cũng đã không tránh khỏi những thiếu sót ngoài ý muốn. Mặc dù cố gắng rất nhiều nhưng vì việc liên lạc hầu hết chỉ bằng điện thoại, e-mail, phương tiện có hạn chế nên tất nhiên có điều sơ suất, xin quý thầy cô, đồng hương, thân hữu và anh chị em cựu học sinh Phú Yên thông cảm tha thứ. Xin thành thật cám ơn.

Ngoài ra BTC cũng xin tường trình kết quả về mặt tài chính trong bảng tổng kết đính kèm. Số tiền còn lại $1032.99 sẽ được bàn giao cho ĐH9 CHSLTPYdự trù sẽ được tổ chức tại Las Vegas, Nevada, USA trong năm 2019. Mọi thắc mắc xin liên lạc với anh Võ Thái Sắc và chị Tanya Chen (Tuyết Hương) bằng facebook messenger hoặc e-mail.

Kính chúc quý Thầy Cô, đồng hương, thân hữu và tất cả anh chị em cựu học sinh Phú Yên luôn được an khang, hạnh phúc. Xin hẹn gặp lại trong kỳ Đại Hội đến.

Trân Trọng
BTC ĐH8 Boston - 2018


Báo Cáo Tài Chánh




Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018

Kỷ Niệm Êm Đềm

GIỚI THIỆU
Xin hân hạnh giới thiệu đến quý Thầy Cô, quý Đồng Môn và quý Thân Hữu
Ký sự KỶ NIỆM ÊM ĐỀM của CHS-NH Lê Nguyễn Hằng. Tác giả là một trong những cây viết quen thuộc của diễn đàn NHHN. Chị ghi lại sinh hoạt của CHS Nguyễn Huệ từ những ngày khởi đầu và  đại hội 8 Boston CHSLTPT.
Trân trọng giới thiệu.
NHHN



KỶ NIỆM ÊM ĐỀM
Lê Nguyễn Hằng

Khi Thanh Phước cho biết Đại Hội Cựu Học Sinh Liên Trường Phú Yên tổ chức tại Boston, không chỉ có du thuyền Royal Caribbean mà còn có cả du ngoạn Canada bằng xe buýt thì tôi rất mừng và quyết định tham dự ngay.

Tôi liền điện thoại rủ Tấm và Chính, nhưng Tấm bận việc nhà không đi được còn Chính rất hoan nghênh nên hai đứa tôi hớn hở vội vàng lo chuẩn bị. Chính ở Santa Ana, nam California nên sẽ đi với vợ chồng Đặng Ngọc Bổng, còn tôi ở San Jose, trên phía bắc vất vả lắm mới mua được vé máy bay đi và về cùng chuyến với nhóm Bắc Cali vì mọi người đã mua vé từ hơn ba tháng trước. Vậy mà Chính và tôi cũng may mắn ghi tên kịp thời lấy được hai ghế cuối cùng trên chuyến tour bus đi Canada.

Sáng thứ sáu khởi hành, tôi phải mắt nhắm mắt mở thức dậy lúc 4 giờ sáng để chuẩn bị đi. Thật vô cùng cám ơn Hồng Vân vì cô em này còn dậy sớm hơn tôi để kịp đón Lan Anh, Hảo, Mai và tôi cùng ra phi trường đáp máy bay United đi Boston khi trời còn mờ mờ tối, sương lạnh lãng đãng và đường sá vắng tanh. Nhóm Bắc Cali khá hùng hậu, nói cười tự nhiên, ăn uống nhộn nhịp tại phi trường làm như thể nơi đây là của riêng ta, vừa lên máy bay là Hảo lại tiếp thêm những thức ăn khác.

Tôi mới gặp Hảo mà đã “cảm” cô em này rồi. Người đâu mà dễ thương quá đỗi. Mặt mũi đầu tóc luôn gọn gàng tươm tất, lúc nào cũng lo cho người khác, hết “chị Hằng đã ăn bánh mì chưa”, lại “chị Hằng ăn thêm xôi nhá”, hay là “em đã giữ chỗ cho chị Hằng rồi nhé…”

Ngồi trên máy bay ăn xôi vò chả quế thật ngon, tôi thấy thương Hảo và Trần Hoàng Thân quá chừng. Hảo phải dậy sớm lúc hai giờ sáng thổi xôi rồi gói từng phần, phần nào cũng đủ muỗng nĩa, khăn giấy, còn Thân thì khệ nệ vác hai túi thức ăn nặng trĩu trên vai sau khi phải mở túi ra lúc ở cửa ải security check để khám xét. Có những hành động tuy nhỏ nhặt nhưng thể hiện tình huynh đệ bảo bọc, lo cho nhau, quý giá là ở chỗ này đây.

Đến khách sạn đã khuya nên ai nấy lo đi ngủ để dành sức cho những ngày bận rộn sắp tới. Tôi dàn xếp cho phòng của Lan Anh, Mai, Hảo, Chính và tôi luôn ở gần nhau để chúng tôi lúc nào cũng có thể qua lại chuyện trò, bàn tán.

Tối hôm sau, thứ bẩy đi dự Tiền Đại Hội, chúng tôi hớn hở bước vào tiệm China Pearl Restaurant Boston trong những bộ quần áo đẹp, thấy các cô tiếp tân còn đẹp hơn, thuớt tha trong bộ đồng phục áo dài nền màu hồng điểm hoa lớn màu vàng nâu nhạt, vòng màu nâu đậm cuốn quanh chiếc áo dài thật lộng lẫy khiến mọi người xuýt xoa. Các MC Thọ Lê, Hoàng Thân và Thế Dương (ái nữ của thầy Nguyễn Văn Hàng) đã điều khiển chương trình và các ca nhạc sĩ cây nhà lá vườn trình diễn thật xuất sắc.

Sáng chủ nhật, tôi nghĩ rằng đến Boston mà không ăn “New England clam chowder”, món ăn nổi tiếng của vùng này thì thật là một thiếu sót lớn nên sau khi ăn sáng chúng tôi bẩy đứa rủ nhau đi, đây là một lần đi ăn vô cùng phức tạp, dở khóc dở cười. Vì đông nên chúng tôi phải đi  bằng hai chuyến xe. Chính, Mai và tôi đi Uber trước. Lan Anh, Hảo, vợ chồng Tuyết phải đi taxi vì không muốn chờ lâu và Uber chỉ chở tối đa 3 người. Khổ một nỗi vì không phải là dân thổ địa ở đây nên không hề biết là Commonwealth Avenue của tiệm ăn cùng có ở hai thành phố khác nhau Newton và Boston nên khi thuê Uber đã không ghi đúng tên thành phố vì vậy Uber đã thả nhóm thứ nhất có tôi, xuống nơi… nhầm địa chỉ. Chính, Mai và tôi ra khỏi xe nhìn quanh một khu gia cư sang trọng, không có một tiệm ăn nào, chỉ thấy những căn nhà đẹp và chắc là rất đắt tiền. 

Đi lên đi xuống một con dốc xa lạ, mặc những bộ quần áo phong phanh trong gió lạnh buốt, quanh quất không có một ai để hỏi trong khi đó điện thoại của tôi lại… hết pin, đúng là họa vô đơn chí, tính tôi cẩn thận, tối nào cũng charge điện thoại đầy cơ mà. Đành phải mượn điện thoại của Chính, khi lại dùng nhờ máy của Mai. Sau khi gọi tiệm ăn để hỏi thăm lại nhìn thấy cái bảng có chữ Newton bên kia đường mới biết là mình đến sai thành phố. Tôi có cái app của Uber trong điện thoại nhưng chưa dùng bao giờ nên lúng túng mãi mới liên lạc được với Uber trong khi bụng đánh lô tô vì thấy dấu đỏ trên cái iPhone đe dọa “cháy máy”. 

Tôi gọi được Uber đến để đón ba đứa tôi trở về khách sạn thì Lan Anh gọi cho biết là nhóm thứ hai đang vừa xịch tới tiệm ăn “đúng địa chỉ”. Nghe ông tài xế taxi nói rằng các bạn tôi rất bối rối hoang mang không biết phải làm sao khi không thấy nhóm thứ nhất tới nên tôi bỏ ý định trở về khách sạn mà phải năn nỉ ông tài xế taxi này chạy đến đây đón chúng tôi qua tiệm ăn đó. Sau những cú điện thoại săn đuổi căng thẳng này, ba đứa chúng tôi vừa rét vừa mệt quá bèn ngồi phệt xuống đất trước thềm một căn nhà chắc trị giá cũng 5, 7 triệu, may mà họ không gọi cảnh sát đến bắt mấy bà già trông như ăn mày tội “trespassing”. Cuối cùng chúng tôi cũng gặp nhau và cùng nhau ăn bữa lobster và clam chowder… nhớ đời!

Về đến khách sạn chỉ kịp thởi sửa soạn đi dự Đại Hội cũng tại tiệm ăn China Pearl nhưng ở thành phố Quincy. Trước khi vào dạ tiệc, mọi người đều thi nhau chụp hình với thầy cô, bạn bè đứng trước những tấm bảng “Hân Hoan Chào Mừng Quý Thầy Cô, Quan Khách và Cựu Học Sinh Phú Yên”. Buổi dạ tiệc thật huyên náo và rực rỡ.

Chúng tôi vui mừng chào đón các giáo sư đã một thời chăn dắt đám học trò mà ngày nay đã già này. Thầy Hiệu Trưởng Nguyễn Đức Giang đến từ Đan Mạch, thầy Nguyễn Văn Hàng và phu nhân từ Minnesota, thầy Huỳnh Đức Chiêu từ Việt Nam, thầy Ngô Khôn Hạnh, thầy Ngô Càng Phương và phu nhân từ San Jose và thầy Phạm Xuân Cầu ở Boston. Các thầy và phu nhân đều còn rất tráng kiện và hài lòng thấy đám học trò xưa của mình đã thành danh mà vẫn còn nhớ đến công dạy dỗ và thương kính các vị.

Riêng thầy Hiệu Trưởng đã có rất nhiều kỷ niệm với đám học trò… già chúng tôi. Năm 2009, khi chúng tôi tổ chức Đại Hội 1 tại Santa Ana, thầy đã cùng đám học sinh Bắc Cali đi từ San Jose xuống Orange County do anh Nhượng lái xe. Trên xe thầy đã kể cho chúng tôi nghe cuộc đời của thầy, từ thuở thiếu thời đến khi đi học rồi làm giáo sư và Hiệu Trưởng ở các trường khác nhau, thầy kể chuyện một cách thân mật với chúng tôi như những người bạn, chúng tôi quá ngưỡng mộ tính hiếu học và sức chịu đựng của thầy, đúng là một tấm gương cho học trò noi theo. Chiều hôm đó, Tấm và tôi mời thầy đến ăn tối ở nhà anh chị Cái Hùng Chi, một cựu học sinh Nguyễn Huệ và thầy cũng vui vẻ nhận lời ngay, thầy trò chúng tôi có một buổi tối họp mặt bỏ túi hát hò ăn uống rất thân mật. Sau đó thầy đã không về nhà của cháu mà đến ở tại khách sạn với đám học trò cho vui, tính thầy hòa đồng, vui vẻ và giản dị như thế đó bảo sao học trò không thương và mỗi lần tổ chức đại hội đều rất mong chờ thầy. Lần nào qua Mỹ dự ĐH, thầy cũng đều gửi lời hoặc ghé nhà thăm vợ chồng chúng tôi.

Buổi Đại Hội rất thành công nhờ sự điều khiển rất duyên dáng và “chuyên nghiệp” của ba MC Thọ Lê, Trần Hoàng Thân và Kim Khuê với một chương trình phong phú qua các bài hát và hoạt cảnh linh động.

Cuối cùng cúp luân lưu đã được trao cho hai anh Đạm Lê và Bảo Nguyễn, hai trưởng ban tổ chức cho kỳ ĐH 9 tại Las Vegas vào tháng 10 năm 2019.
Chúng tôi xin chân thành cám ơn anh Võ Thái Sắc, anh Vũ Trần, các anh chị trong BTC Đại Hội CHSLT Phú Yên Kỳ 8, các vị Mạnh Thường Quân, các anh chị em trong ban văn nghệ và tất cả những người có mặt đã cho chúng tôi tham dự một đại hội thành công mỹ mãn và những ngày vui xum họp nhớ đời.

Hôm sau, chúng tôi đi thăm vài nơi ở Boston như khu thương mại Việt Nam, qua khu Đại Học MIT và ghé vào thăm Đại Học Harvard, đây là hai trường không chỉ nổi tiếng nhất ở Hoa Kỳ mà trên toàn thế giới.

Buổi tối chúng tôi ăn bữa cuối cùng tại nhà hàng Tin Tin để sáng mai chia tay. Một số người về nhà sau ĐH, một số vượt sóng viễn du trên chuyến Royal Caribbean, còn nhóm chúng tôi năm mươi người sẽ đi bằng xe buýt qua Canada. Chúng tôi đã bắt tay nhau, ôm nhau thật chặt hẹn ngày tái ngộ với đôi mắt rươm rướm.

Trong tour bốn ngày, chúng tôi đi thăm Niagara Falls, một kỳ quan thế giới. Những dòng thác chảy cuồn cuộn suốt ngày đêm, ban ngày thì hùng vĩ oai phong, ban đêm thì tỏa sáng rực rỡ, lộng lẫy. Tiếp theo là thành phố Toronto, thuộc tiểu bang Ontario. 

Nhượng, Phước, Hằng và Chính

Rồi chúng tôi đi thuyền trên sông Thousand Islands, con sông đổ vào với Lake Ontario trong Ngũ Đại Hồ. Ngày hôm sau đi Montreal, chúng tôi ghé thăm nhà thờ Notre Dame và Thánh Giu Se. Đêm cuối cùng ở Montreal, Thầy Lê Văn Nhạc và phu nhân Mai Hương ghé khách sạn thăm chúng tôi mang theo rất nhiều rượu, bánh kẹo, thạch và trái cây. Thầy trò ăn uống nhậu nhẹt vui như Tết.

Trên xe buýt, hai anh Khanh và Nam, hướng dẫn viên rất là thành thạo, lịch sự và hòa nhã. Các anh chị Thân, Phú, Tuyết, Trọng, Hựu, Vân… đã không ngớt hát hò, kể chuyện, pha trò thật vui nhộn và sống động khiến mọi người quên cả đường xa mệt nhọc. Trường Nguyễn Huệ ta cũng có biết bao nhiêu tài năng xuất sắc đáng ca ngợi về lãnh vực văn nghệ.

Xin cám ơn chị Lê Thị Hoài Niệm đã cùng Kiên Thanh sáng tác bài Nguyễn Huệ Trường Tôi làm hiệu ca cho ngôi trường thân yêu của chúng ta. Và cũng cám ơn Đỗ Trọng Tiên đã tổ chức chuyến viễn du Boston-Canada rất thành công đầy tiếng reo hò cười vui, khiến mọi người nhớ đời.

***
Suốt thời gian tám ngày ở Boston và Canada, Chính và tôi ở chung phòng nên hai đứa tha hồ cùng nhau tâm sự vụn, ôn lại chuyện xưa tích cũ…
Chính thắc mắc:
-       Mình đến Tuy Hòa sau Hằng, thế lúc mới di cư đến thì như thế nào?
Tôi trả lời:
-       Ngày xửa ngày xưa, lúc ấy là năm 1954, Hằng theo bố mẹ di cư từ Hà Nội vào Nam, ở Saigon được ba tháng thì bố H là công chức đã được chỉ định ra Tuy Hòa làm việc. Gia đình H định cư trong một xóm nhà tranh mới được dựng lên ở trong khu “bắc kỳ di cư”, H có một số bạn cùng xóm hay những xóm láng giềng như Chính, Phạm Lan Anh, Nguyễn Thị Bích, Bùi Thị Cẩm Hà, Đặng Thị Hoa, Đặng Quốc Tuấn, Dư Thế Long, Hoàng Khai Nhan…

H không nhớ rõ lúc ấy tại sao không có trường học mà Thầy Cẩn, một ông Thầy Bắc Kỳ cũng di cư như chúng mình, lùa lũ trẻ tội nghiệp đang lêu lổng vào một “trường học bỏ túi” ngay trong một cái miếu hoang dưới một cây đa to ở Phường Tư nên sau này bọn mình gọi là “Trường Miếu”. Trường chỉ là ngôi miếu trống hoác mà thầy Cẩn dạy học trò đủ mọi lớp bất kể tuổi tác. Đám học trò gồm có Bích, Hạnh, Mỹ, Phụng, Minh, Cường, Hiển, Từng, Vấn  Hằng... Bọn mình phải ngày ngày đi nhặt gạch vụn và mảnh gỗ vừa mẻ vừa mục làm bàn rồi ngồi trên một miếng gạch cũng vụn làm ghế. Đám con trai nghịch ngợm thỉnh thoảng lại giả vờ đi chạm vào cái bàn học vốn đã lung lay của đám con gái chúng tôi làm đổ đám gạch vụn, thế là các nạn nhân vừa chùi nước mắt vừa chồng lại bàn ghế, vậy mà bọn mình luôn luôn vui chứ không bao giờ cảm thấy khổ vì nghèo cả.

Cuộc sống mộc mạc êm đềm trôi qua cho đến khi Thầy Cẩn về Saigon xin và Chính Phủ cấp ngân khoản xây hai dãy nhà tranh làm trường học và từ đó Trường Nam Tiểu Học Tuy Hòa ra đời và thầy Lê Cao Lợi làm hiệu trưởng đầu tiên. Đến khi Thầy Cao Huy Huân ở Saigon ra thì có thêm một số bạn mới nữa như Chính, Trần Bích Cẩm, Dương Thị Mai, Nguyễn Thị Nghiêm, Cao Thị Phượng, Trần Thị Tấm, Cao Thị Cảo Thơm, Dương Mạnh Châu, Phạm Phích, Ngô Tấn Phổ, Ngô Hồng Phương, Trần Khắc Toàn…

Tuy mấy năm sau, Tuy Hòa có thêm trường Nữ nhưng đám con gái tụi mình vẫn tiếp tục học ở Trường Nam vì Trường Nữ lúc nào cũng chỉ có dưới một lớp.

Chính tiếp theo:
-       Lên Trung Học lại có thêm bao nhiêu bạn nữa như là Nguyễn Thị Kim Chi, Hồng Thị Quỳnh Hoa, Phạm Tuấn Khanh, Nguyễn Thị Mỹ, Đặng Thị Quý, Vũ Thị Minh Thu, Vũ Thị Thiêm, NguyễnThị Yến, Trương Thị Yến, Đinh Văn Châu, Trương Khắc Khải, Đặng Duy Nhượng, Phạm Trí…
Hằng nói:
-       Chính biết không, năm học đệ tứ, Cảo Thơm, Mai và Hằng đã có lời thề tại núi Nhạn là mười năm sau ba đứa sẽ gặp lại tại nơi đây, thế mà đã hơn 5 lần mười năm rồi tụi mình vẫn chưa giữ được lời hứa thuở nào. Bây giờ ở tuổi này thì chắc khó có hy vọng thực hiện được nữa.

Sau khi đậu Tú Tài, đàn chim của trường Nguyễn Huệ đã tản mát bốn phương trời, người thì đi làm, kẻ đi Huế hay Saigon học tiếp, một số theo học những ngành chuyên môn như Sư Phạm, Quốc Gia Hành Chánh, Y Khoa, Dược Khoa…
Dù từ đó không bao giờ gặp lại Chính cho đến năm 1995, lúc nào Hằng cũng nhớ người bạn mảnh mai, có khuôn mặt đẹp giống như Đức Mẹ và đã từng đóng vai Trưng Trắc Trưng Nhị trong những lần tổ chức lễ Hai Bà Trưng.
Mãi đến năm 1974, H mới tình cờ gặp lại được Hạnh, Mai, Quỳnh Hoa, Cẩm và Thủy ở Saigon, nhưng chỉ được vài lần thì biến cố 1975 xảy ra khiến bạn bè lại tứ tán, mỗi người một nơi.
Khoảng tháng 7 năm 1975, khi định cư ở Virginia, tình cớ H gặp Dương Thị Mai trong một tiệm bán sandwich, hai đứa gặp nhau mừng không thể nào tả xiết, vài tháng sau lại gặp thêm Cẩm Hà cũng ở cùng thành phố. Sau đó, nhờ Mai làm việc cho Red Cross nên đã tìm thêm được nhiều bạn bè ở các tiểu bang khác.
Rồi cuối năm 1978, H dọn qua San Jose, Bắc California, sau đó Tấm cũng dọn từ Wisconsin về Quận Cam, Nam California.

Chính tiếp lời:
-     Chính còn nhớ rõ, một ngày Chủ Nhật đẹp trời năm 1995, bất ngờ nhận được cú điện thoại của H gọi, Chính tưởng như đang nằm mơ. H tìm ra Chính nhờ bắt liên lạc được với một người em dâu của Chính, hôm ấy hai đứa nói chuyện suốt mấy tiếng đồng hồ. Từ đó đến nay tụi mình gặp nhau thường xuyên, Chính có cây hoa lan nào vừa đẹp vừa hiếm quý lại để dành cho H.
Chính ngừng một tí rồi nói tiếp:
-    Hằng này, hai đứa mình cùng đi dự ĐH lộng lẫy huy hoàng lần này làm Chính chạnh nhớ lại cái thuở ban đầu thai nghén của những buổi họp mặt nhóm học sinh Nguyễn Huệ mình trước đây hơn hai chục năm.

Hằng nối lời:


-       Ừ, ngày đó, mỗi lần xuống Santa Ana, H gặp được rất nhiều bạn, nào là Tấm, Hạnh, Thơm, Yến, Thiêm, Chính, Cúc… nhưng rải rác, riêng lẻ. Có lần trong một chuyến đi công tác dưới vùng Nam Cali, H tìm ra Đặng Quốc Hiển, thế là khuya hôm đó, Hiển và vợ Hàng Ái Liên cùng con gái và Phạm Trí đến tận khách sạn thăm H, mừng quá nói chuyện oang oang bất kể những phòng bên cạnh đang cần sự yên lặng.



Họp mặt lần đầu tiên năm 1966
        
Thấy vậy, H bèn bàn với Tấm và Chính là tại sao chúng mình lại không gặp nhau cùng một lúc nhỉ, thế là H bèn bắt tay vào việc ngay. Mặc dù lúc ấy chưa có email, text, cell phone và điện thoại viễn liên còn tốn tiền, H không quản ngại gọi rủ từng người và mùa hè năm 1996, cuộc họp mặt đầu tiên rất đơn giản và thân mật diễn ra tại văn phòng bảo hiểm của Trương Thị Yến.

Chính tiếp theo:
-       Sau đó, năm 1998, nhờ tài ngoại giao của Tấm, tụi mình tổ chức lần thứ nhì tại Civic Center, Garden Grove, lần này chỗ rộng rãi hơn và đông người ghê. Cả hai lần, học trò thì ngoài ba người trong ban tổ chức là Tấm, Chính và Hằng còn có Nguyễn Thị Chánh, Nguyễn Kim Điểu, Nguyễn Thị Hạnh, Đặng Thị Hoa, Hồng Thị Quỳnh Hoa, Hàng Tuyết Liên, Nguyễn Thị Nghiêm, Vũ Thị Thiêm, Trương Thị Yến, Nguyễn Huy Cường, Phạm Ngọc Đăng, Đặng Quốc Hiển, Trần Tử Hòa,  Nguyễn Huy Hùng, Phạm Quốc Khánh, Trần Văn Khương, Đặng Duy Nhượng, Phạm Phích, Ngô Tấn Phổ, Nguyễn Đan Thọ,  Trần Khắc Toàn (từ Oklahoma), Phạm Trí, Thái Vân, và Thầy Cô Hồ Văn Phú và Thầy Cô Nguyễn Ngọc Nhâm. Còn một số không nhớ tên. Có cả gia đình và vài thân hữu nên tất cả là khoảng trên 50 người, một con số khiêm nhượng nhưng đáng kể cho bước khởi đầu. Trong số này phần lớn là học trò lứa tuổi tụi mình, vì những lớp dưới thì không quen và không có số điện thoại để liên lạc. Thầy trò gặp nhau mừng mừng tủi tủi rồi cũng ăn uống vui vẻ, chuyện trò nổ như bắp rang. Trước khi chia tay học trò cũng ngỏ lời cám ơn và tặng quà cho các giáo sư và phu nhân, thật là cảm động. Tuy hai buổi họp mặt đều đơn sơ nhưng tình cảm thật chan hòa.

Hằng nói:
-       Lúc đó, chúng mình đều còn “nghèo” cả, đứa nào có món ăn gì thì đem đến. Mỗi người đứng lên giới thiệu về mình và phát biểu đôi lời cảm tưởng. Ai cũng rất mừng đã gặp lại thầy xưa bạn cũ mà trước đây đã tưởng không bao giờ còn dịp trùng phùng hội ngộ.

Đã hơn hai chục năm rồi, qua bao cuộc thăng trầm, đầu óc già nua mỏi mệt nên tôi không nhớ hết tên mọi người và nhìn ảnh cũng không nhận ra, xin các đồng môn bị sót tên niệm tình tha thứ.

Hằng buổi hội ngộ 1998

Hằng và Tấm buổi hội ngộ 1998

Chính tặng quà thầy cô Hồ Văn Phú


Tặng quà thầy cô Nguyễn Ngọc Nhâm


Họp Mặt lần thứ hai năm 1998

-      Sau đó mình bận rộn công việc quá nên không tiếp tục được và mãi đến năm 2009, Đặng Duy Nhượng cùng với Phạm Đức Hiền. Chính, Tấm và Hằng mới tổ chức Đại Hội 1 Cựu HS Nguyễn Huệ tại Santa Ana.

Xin cám ơn Đặng Duy Nhượng và Hoàng Thanh Phước lúc nào cũng đầy nhiệt tình, hai người đã bỏ ra rất nhiều công sức và tiền bạc, để giữ cho ngọn lửa Nguyễn Huệ được liên tục chói sáng cho đến ngày nay.

Trải qua bao nhiêu thăng trầm, vật đổi sao dời, nhất là sau cơn hồng thủy năm 1975, bọn học sinh chúng mình tan tác mọi nơi vẫn còn có thể về họp mặt thường xuyên và đông đảo như thế này, thật là huyền diệu vô cùng. Xin cảm tạ ông Trời!

Chính hào hứng ngoéo tay Hằng:
-    Sau hai ngày dự ĐH quá vui và suốt bốn ngày trên xe buýt với năm chục đồng môn, Chính thấy thế giới như nhỏ lại và đám học trò Phú Yên càng thân thiết nhau hơn, hai đứa mình sẽ lo chuẩn bị đi dự dự ĐH 9 vào tháng 10 sang năm ở Las Vegas, Hằng nhá.
     

Chính và Hằng, ĐH CHSLT Phú Yên 2018

Lê Nguyễn Hằng
Tháng 9 năm 2018