Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn - ĐIỆP MỸ LINH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn - ĐIỆP MỸ LINH. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 23 tháng 12, 2025

Truyện Ngắn - Nụ Hôn Đêm Giáng Sinh

 

Truyện Ngắn - NỤ HÔN ĐÊM GIÁNG SINH 
Điệp Mỹ Linh 

Nhìn thẳng vào mắt Kelly, Mai lắc đầu

- Tôi không thể ký được. Tôi phải hỏi ý kiến luật sư của tôi. 
- Nếu cô muốn hội ý với luật sư của cô thì chiều nay cô có thể nghỉ sớm để gặp luật sư của cô; bởi vì, ngày mai cô đến đây mà cô chưa ký thì cô sẽ không được vào phòng làm việc. 
- Bà xử ép tôi. Nếu tình thế đưa đến như bà nói thì tôi xin gặp ông Sếp của cơ quan này, ngay chiều nay. 

      Kelly nhấn nút điện thoại. Vì lịch sự, Mai bước ra cửa để khỏi nghe cuộc điện đàm. Chỉ một thoáng thôi, Kelly gọi: 

- Cô Nguyễn! 

Mai bước vào. Kelly tiếp:

- Ông Lee đang có mặt tại văn phòng của ông ấy; cô có thể lên gặp ông ấy ngay bây giờ. 
- Ông Lee nào? Tôi muốn gặp ông Heinline, Sếp của cơ quan này. 
- Ông Heinline đi rồi. Ông Lee vừa thay thế ông Heinline cách nay vài hôm. 

      Vì tính ít trò chuyện với mọi người, Mai thầm ngạc nhiên, nhưng không nói. Vói lấy mảnh giấy bị Kelly “buộc tội”, Mai nói “Cảm ơn” rồi quay ra cửa. 
Nghe tiếng gõ cửa, Lee (Lê) vẫn chăm chú nhìn vào computer và nói: 

- Vào đi. 
- Chào ông Lee. 

       Lee ngẫng lên. Vừa thấy Mai, Lee nhíu mày. Mai cũng hơi ngỡ ngàng vì thấy Lee trông quen quá. Lee nói tiếng Việt: 

- Chị làm ơn đóng cửa lại. 
Sau khi Mai đóng cửa, Lee hỏi: 
- Có phải chị là chị Phương Mai, ngày xưa học…

Lee chưa dứt câu, Mai đã nhớ ra: 

- Dạ. Còn anh là Lê Bảo Toàn, ngày xưa đàn Guitar và Piano trong ban văn nghệ, đúng không? 
- Chị cũng là một “cây xanh giờn” chứ đâu có vừa! 
- Dạ, bỏ hết rồi! 
- Tại sao bỏ? Bỏ cái gì? 
Dạ, chuyện dài dòng lắm. Anh thế ông Heinline hôm nào, sao tôi không biết?
- Chuyện có vẻ khẩn, phải bàn giao gấp.
- Anh chị, lên “chức” Nội Ngoại gì chưa? 
- Chuyện của chị dài dòng thì chuyện của Toàn cũng không thể ngắn được. Bây giờ mình giải quyết chuyện Kelly trước, nha! Mời chị ngồi. 

Nghe Toàn xưng tên như ngày xưa, Mai thầm vui. Sau khi nghe Mai trình bày sự việc, Toàn cười: 

Toàn nghĩ chị không phải là người đầu tiên rơi vào tình cảnh này. Hiện tại kinh tế khó khăn, mấy tam cá nguyệt vừa qua công ty vẫn lỗ lã cho nên họ tìm cách để nhân viên thâm niên tự xin nghỉ việc, công ty khỏi phải trả tiền thất nghiệp và họ sẽ thuê người mới, trả lương thấp hơn. Đó là một cách tiết kiệm cho công ty chứ không phải Kelly có ý xấu với chị. 

- Như vậy là không công bằng. 
Toàn sẽ giải quyết trường hợp của chị một cách công bằng; vì những điều chị đòi hỏi để việc làm của chị được kết quả tốt là những điều rất quan trọng để bảo đảm cho công ty sau này, nếu chẳng may, công ty bị kiểm kê. 

Toàn xoay người, chỉ vào computer, tiếp: 

- Toàn đã đọc hồ sơ cá nhân của chị; chỉ khổ một điều là tiếng Anh không có dấu mà mấy ông bà Mỹ lại không viết chữ đệm “Phương” cho nên Toàn không nghĩ Mai Nguyen là chị. Toàn nhận thấy tìm được một nhân viên làm việc chăm chỉ, có kinh nghiệm như chị không phải dễ. Một lý do khác là, sau mấy mươi năm bặt tin, nay gặp lại chị, Toàn rất vui mừng vì Toàn được sống lại những ngày hồn nhiên của thời được bạn bè tặng biệt danh là “Toàn Antique”. 

      Ngày xưa Mai được nhiều người để ý vì nàng đẹp, hiền, phong cách quý phái, nghiêm trang. Toàn được nhiều học sinh đặt biệt danh “Toàn Antique” vì Toàn “cả gan” theo đuổi và không cần che dấu sự say mê của Toàn đối với Phương Mai – người học trên Toàn ba lớp và lớn hơn Toàn ba tuổi. Bây giờ gặp lại và được Toàn hứa sẽ giải quyết công việc một cách tốt đẹp, Mai rất vui, chào “Mr. Lee”, trở về bàn làm việc của nàng. 

      Chiều, trên đường lái xe về nhà, trong khi Mai bùi ngùi nhớ lại mảnh giấy nhỏ, chữ viết rất nắn nót “Je t’aime”, phía dưới ký tên Toàn, được gắn nơi ghi-đông xe đạp của nàng thì điện thoại cầm tay reng. Nàng nhấn nút speaker rồi “Allo”. Tiếng Toàn: 

- Mọi việc đã giải quyết xong. Mai chị cứ vào làm việc bình thường, xem như không có gì xảy ra cả, nhé!

       Theo luật lệ của công ty, Mai nghĩ câu cuối cùng của Toàn gồm hai phần: Phần đầu, không có gì rắc rối với Kelly; phần sau: không có gì xảy ra giữa Mai và Toàn, nghĩa là cả Toàn và Mai đều không nên để nhân viên trong sở nhận ra tình bạn ngày xưa giữa hai người. 

      Tự dưng Mai cảm thấy buồn buồn. Sang Mỹ, bạn của Mai ai cũng đi học lại, chỉ riêng Mai thì phải đi làm ngay; vì Nhuận – người chồng mà Mai vừa ly dị – ngày xưa cũng như sau 1975, không cho nàng đi học. Số vốn văn hóa và kiến thức mà Mai có được là nhờ Cha Mẹ của nàng nuôi nàng ăn học cho đến khi Nhuận cưới nàng! 

      Sự thua thiệt và những cay đắng, khổ lụy trong đời làm vợ lúc nào cũng được Mai âm thầm chịu đựng và che dấu; vì nàng nhớ lời Cha Mẹ dạy “Xấu chàng, hổ thiếp!” Do đó các con cũng như bằng hữu không ai biết gì về bề trái của Nhuận. Ngược lại, Nhuận mặc cảm và nghĩ rằng nhiều người đã hiểu rõ con người thật của chàng cho nên Nhuận thường bịa những chuyện không đâu về Mai để nói với các con và mọi người; chỉ với mục đích làm cho mọi người không có cảm tình với Mai. Vì vậy Mai thích sống thầm lặng, không muốn giao thiệp với ai cả. 

      Sự gặp gỡ bất ngờ với Toàn chiều nay khiến Mai nghĩ ngợi mông lung. Không biết gia cảnh của Toàn ra sao? Toàn nhắc đến biệt danh “Toàn Antique” với dụng ý gì hay chỉ là vô tình? Sự cách biệt giữa Sếp lớn và nhân viên khiến Mai nghĩ rằng nàng khó có cơ hội tìm hiểu. 

      Như để trả lời những thắc mắc của Mai, sau khi nàng dùng cơm tối xong, điện thoại reng. Mai “Allo”. Giọng của Toàn: 

- Lúc chiều Mai đi về có bị kẹt xe không? 

Nhận thấy Toàn không dùng chữ “chị” nữa, Mai thoáng lưỡng lự rồi đáp: 

- Dạ, cảm ơn Boss, không bị kẹt xe. Còn Boss có bị kẹt xe hay không? 
- Cho xin chữ Boss đi!
- Vậy thì gọi là Mr. Lee, được không ạ? 
- Vâng, trước mặt nhân viên thì nên giữ kẻ một tý; ngoài ra, cứ gọi tên như ngày xưa. 
- Dạ. 
- Chiều mai Mai ở lại dự tiệc Giáng Sinh với mọi người chứ? 
- Dạ, ít khi tôi tham dự lắm, vì tôi không thích đám đông. 
- Người đã từng xuất hiện trước đám đông không biết bao nhiêu lần mà bây giờ lại không thích đám đông, lạ thật! 

       Mai không thích đám đông vì mỗi khi cùng Nhuận xuất hiện trước đám đông lúc nào Nhuận cũng có những hành động và cử chỉ nhố nhăng để tạo sự chú ý của mọi người, làm Mai mắc cở. Đôi khi gặp người bạn cũ, biết khả năng văn nghệ của Mai, yêu cầu nàng lên sân khấu thì – trước khi Mai kịp trả lời – Nhuận đáp ngay: “Thôi, bả không thích đâu” . Nhưng, ngay sau đó, Nhuận đến xin ban tổ chức cho chàng hát một bài. Nghe Nhuận “hét” Mai chỉ biết lắc đầu, cúi mặt. “Hét” xong, Nhuận “xin khán giả một tràng pháo tay”. Trong khi mọi người vỗ tay, Nhuận vẫn còn đứng trên sân khấu, mở ví, lựa tờ giấy bạc nào “lớn” nhất, tặng ban nhạc. Trên đường trở về chỗ ngồi, Nhuận vừa đi vừa than phiền hơi lớn để nhiều người cùng nghe: “Ban nhạc này chơi tệ quá chứ gặp ban nhạc khác tui hát hay hơn nhiều!” Tư cách của Nhuận là như vậy cho nên Mai chỉ thích ở nhà! 

Không nghe Mai nói gì, Toàn gọi: 

- Phương Mai! 
- Dạ. Xin lỗi. Đang bị phân tâm. 
- Mai ở lại, vì Toàn, nha! 
- Dạ, vâng. 
*****
       Cạnh cây Noel rực rỡ và trong tiếng nhạc Giáng Sinh rộn rã, mọi người vừa ăn uống vừa cười đùa vui vẻ. Bất ngờ Kelly đưa cao chiếc mũ đỏ của ông già Noel vẫy qua vẫy lại rồi nói: 

- Xin các bạn chú ý! Xin các bạn chú ý!
Im lặng. Kelly tiếp: 
- Giáng Sinh năm nay chúng ta có Sếp mới. Đó là niềm vui, đúng không? 

Mọi người cùng nhìn Toàn, cười/reo “Yeah!” Kelly tiếp: 

- Tôi đoan chắc với các bạn, nếu các bạn được nghe Sếp mới của chúng ta đàn/hát thì bữa tiệc Giáng Sinh hôm nay sẽ vượt xa những ý nghĩa bình thường. 

      Trong khi mọi người vừa nhìn Toàn vừa reo vui thì Toàn nhìn Kelly bằng ánh mắt ngạc nhiên, không hiểu do đâu Kelly biết được Toàn chơi đàn. Nhưng, Toàn nhớ lại ngay. Cách nay vài hôm, lúc đưa đứa cháu nội, tên Joshua, đi học Piano, Toàn gặp Kelly đưa con đi học Violon. Muốn lấy lòng Sếp, Kelly tỏ ra thân mật với Joshua. Joshua vô tình cho Kelly biết rằng Joshua thích học Piano và Guitar vì Joshua muốn giống ông Nội. Kelly giữ kín chi tiết này, đợi đến hôm nay mới dành ngạc nhiên cho mọi người. Toàn bước ra, đứng giữa phòng, nghĩ rằng chàng có thể từ chối mà không ngại bị mất lòng ai: 

- Cảm ơn Kelly. Cảm ơn các bạn. Nhưng tôi đi làm tôi không mang đàn theo. 

Kelly cười lớn, khoát tay cho Ted. Ted chạy vào văn phòng lấy Guitar ra. Toàn tròn mắt nhìn Kelly: 

- Đàn của ai vậy, Kelly? 
- Tôi biết Ted đàn Guitar. Hôm qua tôi nhờ Ted đem theo Guitar cho tôi mượn. 

Mọi người cùng cười. Toàn so giây đàn rồi nói: 

- Bây giờ tôi xin đệm để chúng ta cùng hát Silent Night. Okay? 
Nhiều tiếng “Okay!” phát ra nho nhỏ.

      Toàn dạo một phân đoạn rồi “bắt” vào: “Silent night…” Mọi người tiếp vào: “holy night. All is calm, all is bright…” Nhìn cây Noel rực rỡ ánh đèn và nghe một tổng hợp âm thanh không đồng nhất, Toàn cảm thấy vui vui. Thỉnh thoảng Toàn cười và lắc đầu vì vài người bắt vào sai nhịp. 

     Riêng Mai, khung cảnh Giáng Sinh và âm điệu ca khúc Silent Night gợi nơi lòng nàng những buổi chiều Giáng Sinh xưa, khi Nhuận nhắn về, bảo nàng và các con thay quần áo đẹp, chờ sẵn, Nhuận sẽ về đưa Mẹ con nàng đi nhà thờ Đức Bà xem lễ và đi phố xem đèn Giáng Sinh. Nàng và các con chờ đến khuya vẫn không thấy Nhuận về. Gần sáng, Nhuận về. Mai thuật lại tình cảnh các con và khuyên Nhuận khi đã hứa với các con thì nên giữ lời để dạy cho con những bài đức dục tốt. Nhuận nạt: “Tụi nó là con tui chứ bộ tụi nó là ông Nội tui hay sao mà bắt tui giữ lời?” Thế là vợ chồng cãi nhau và bao giờ cũng chấm dứt bằng những cái tát, những cú đá do Nhuận “tặng” Mai. Về sau Mai mới biết lý do Nhuận không về với Mẹ con nàng là vì Nhuận bận vui say với vũ nữ/với “bồ”. 

Đang buồn vì kỷ niệm xưa bị khơi động, Mai thoáng giật mình vì tiếng Kelly: 

- Cô Nguyễn! Đi về! 

      Nhìn quanh, mọi người tuần tự ra về, nhân viên trực đêm bắt đầu mở tất cả đèn, Mai vội vàng theo Kelly. 

Vừa cho xe nổ máy, Mai nhận được điện thoại của Toàn: 

- Mai rời phòng hội chưa? 
- Dạ rồi. Đang cho máy xe nổ. 
- Chiều nay Mai bận gì không? 
- Dạ, không. Toàn cần gì? 
- Toàn mời Mai ghé nhà thăm Ngọc – bà đầm của Toàn – được không? 

Rất muốn làm quen với vợ của Toàn để dễ có thái độ đối với Toàn, Mai đáp: 

- Dạ, cho xin địa chỉ. 
5637 2 NuHoDemGSDMLinh
      Thấy Mai xúc động quá độ, Toàn đưa nàng rời phòng của Ngọc, nhẹ nhàng khép cửa phòng lại. Sau khi dìu Mai ngồi vào xa lông, Toàn đích thân lấy một ly nước đá lạnh đem đến cho nàng. Mai đón nhận và hớp từng ngụm nhỏ. Đợi cho sự xúc động của Mai dịu xuống, Toàn bảo:

- Phương Mai! Ra sân sau ngắm vườn của Toàn, nha!

Biết Toàn muốn tránh ánh mắt tò mò của Linda – người đàn bàn da đen giúp việc – Mai đáp: 

- “Okay”. 

      Thấy trên deck chỉ có một chiếc ghế, Mai hơi ngạc nhiên, nhưng nhớ lại tình cảnh của Toàn, đành im lặng. Linda đem ra một ghế cao. Toàn ngồi vào ghế cao, mời Mai ngồi vào ghế thấp: 

- Sau giờ làm việc và cuối tuần, đây là “giang sơn” của Toàn. 

      Sự xúc động vẫn còn lắng động trong lòng, Mai chỉ biết thở dài. Trong khi Toàn chưa biết gợi chuyện bằng cách nào thì Linda rụt rè xuất hiện, nói nhỏ với Toàn: 

- Thưa ông Lee, văn phòng bác sĩ để lời nhắn trong máy điện thoại. 
- Cảm ơn. Tôi sẽ nghe sau. 

Mai tỏ ra lo lắng: 

- Toàn nên nghe ngay, nhỡ có gì khẩn cấp cho Ngọc thì sao? 

       Toàn chần chừ. Mai và Toàn đều có một cố tật là khi nào bị xúc động mạnh thì phát ngôn bằng tiếng Anh: 

- Please, Toàn!

Toàn thở dài, đi vào nhà

Khi trở ra, thấy Mai nhìn chàng như chờ đợi, Toàn nói, giọng không vui: 

- Họ nhắc Toàn về những điều phải làm trước khi trở lại để họ theo dõi tình trạng cuộc giải phẫu vừa qua. 
- Tại sao Toàn bị giải phẫu? 
- Toàn bị Prostate cancer! 
- Oh, No!...No! 

Mai gục mặt vào lòng bàn tay, khóc! Toàn vịn vai nàng: 

- Phương Mai! I’m okay! I’m okay!

      Với đôi mắt nhạt nhòa, Mai ngước nhìn Toàn. Toàn nhìn nàng bằng đôi mắt ửng đỏ. Nếu không thấy bóng Linda nơi cửa sổ bếp, có lẽ Mai đã chồm về phía Toàn, “hug” Toàn thật chặt như muốn truyền nghị lực cho người em trai. 

Sau phút xúc động, Toàn nói: 

- Toàn mời Mai về nhà với mục đích để Mai biết rõ cuộc sống của người bạn xưa, chứ không phải để Mai thương hại Toàn! 
- Không. Tôi cảm phục Toàn thì đúng hơn. 
- Nhiều khi Toàn buồn cho thân phận của mình và Toàn không thiết tha điều gì nữa! 
- Đừng nên bi quan, Toàn ạ! Hãy nói chuyện với các con của Toàn xem các cháu có nghĩ đến một giải pháp nào khác để cất bớt gánh nặng cho Toàn hay không? 
- Vì khi Ngọc bị stroke, nằm trong phòng hồi sinh thì ở phòng đợi Toàn nguyện rằng: Nếu ơn      Trên cứu Ngọc qua được cơn ngặt nghèo này, Toàn thề sẽ chăm sóc nàng đến mãn đời, cho nên Toàn phải giữ lời! 
Toàn thủy chung với Ngọc, đó là điều quý hóa mà không phải người đàn ông nào cũng có thể thực hiện được. Để thể hiện lòng chung thủy tuyệt đối của Toàn dành cho Ngọc, tôi nghĩ Toàn không nên kết thân với bất cứ người phụ nữ nào khác. 

Nghĩ rằng Mai nói bóng gió xa xôi, Toàn nhìn thẳng vào mắt nàng: 

- Toàn không phải là Thánh. Toàn chỉ là người đàn ông bình thường.
Mai không nghĩ rằng người đàn ông cũng cần một bờ vai – nhất là bờ vai của một phụ nữ mà đã hơn một lần người đàn ông đó mơ tưởng – khi tinh thần bị suy sụp hay sao? 
- Nhưng Toàn chưa biết gì về gia cảnh của tôi. 
- Hôm đầu tiên Mai gặp Toàn, Toàn đã cho Mai biết rằng Toàn đã đọc hồ sơ cá nhân của Mai rồi, nhớ không? Hơn nữa, bây giờ cũng như ngày xưa, tình cảm Toàn dành cho Mai lênh láng và trong lành như dòng suối chảy xuôi một chiều; Mai không phải đáp ứng
- Ngọc bị như vậy bao lâu rồi? 
- Khoảng gần mười năm. 
- Lúc nào tôi cũng tưởng rằng cuộc đời của tôi bị vùi dập đến thê thảm! Nhưng, bây giờ biết rõ hoàn cảnh của vợ chồng Toàn, tôi mới thấy rằng những gì đã đến trong đời tôi so với sự không may của gia đình Toàn thì chẳng là gì cả!

Toàn đứng lên: 

- Thôi, ngồi đây nói toàn chuyện buồn không hà! Mời Mai vào nhà, mình đàn, hát cho vui. 

Mai ngồi vào xô-pha. Toàn đến bên Piano. Toàn “gõ” vài notes để bắt giọng rồi vừa đàn vừa hát: 

“Yêu ai, yêu cả một đời. 
Tình những quá khắc khe khiến cho lòng ta 
đau tủi cả lòng vì yêu ai mà lòng hằng nhớ…” (1) 

Mai đến bên Toàn, hỏi nhỏ: 

- Tại sao Toàn chọn ca khúc này? 
- Để tặng Phương Mai. 
- Toàn không sợ Ngọc nghe Ngọc buồn à? 

Toàn cúi đầu, giọng khổ sở: 

- Ngọc chỉ khác thực vật vì bà ấy tự thở được. Thế thôi! 
- Xin lỗi. Tôi không còn lòng dạ nào để nghe đàn nữa! Toàn cho hôm khác, nha! 

Vừa đậy nắp Piano Toàn vừa đáp: “Vâng.” 

Tiễn Mai ra cửa, Toàn hỏi: 

- Tối mai Mai có thể cho Toàn mời Mai đi nghe nhạc, được không? 
- Đến mấy clubs hít khói thuốc không tốt đâu. Vả lại tôi khiêu vũ dỡ lắm. 

Vừa lắc đầu Toàn vừa lấy ví ra vừa đáp: 

- Không. Đây là một buổi hòa nhạc quốc tế. 

Toàn cho Mai xem vé vào cửa buổi hòa nhạc của Yanni. Mai không nén được niềm vui: 

- Làm thế nào Toàn biết tôi thích Yanni? 
- Đây là quà của con trai của Toàn. Sau khi nghe Toàn kể về sự hội ngộ bất ngờ với Mai và hai chữ Je t’aime ngày xưa Toàn gắn lên ghi-đông xe đạp của Mai, cháu cười, ra vẻ cảm thông. Sáng nay cháu ghé sở, tặng Toàn hai vé vào cửa và “Chúc Ba tìm được nguồn vui!” 

Toàn và Mai cùng cười. Toàn tiếp: 

- Mấy giờ chiều mai Toàn có thể đón Mai được? 
- Tôi tự lập quen rồi. 

Biết Mai còn ngại ngùng, Toàn không ép, trao nàng một vé vào cửa. 

      Nhìn khung vải màu xanh thẫm điểm những ngôi sao lấp lánh trên sân khấu, Mai tưởng như nàng có thể thấy lại vùng trời đầy sao của những ngày thơ dại. Những ngày thơ dại đó, Mai đã sống với âm thanh, với ánh sáng, với những buổi hòa đàn và những tràng pháo tay vang dội mà lúc nào Mai cũng ấp ủ trong lòng như những kỷ niệm không bao giờ nhạt phai. Khi thấy đoàn nhạc công từ từ tiến lên sân khấu, vào vị trí, phía sau nhạc cụ của mỗi người, Mai chợt cảm thấy xót xa và tội nghiệp cho những buổi hòa đàn ngày xưa! 

       Mai thầm nghĩ, ban nhạc tầm cỡ như vậy thì nhạc trưởng thế nào cũng xuất hiện một cách rực rỡ, đầy hào quang hoặc là một cách đạo mạo với một baton (2) trên tay. Nhưng không! Yanni xuất hiện với quần trắng, giày Tennis, áo thun đen ngắn tay, mái tóc bồng bềnh, dài chấm vai. Trong từng tràng pháo tay vang dội, với dáng vẻ rất tự nhiên và đầy tự tin, Yanni cười tươi, để tay phải lên lồng ngực bên trái, cúi chào khán giả. 

      Yanni bước vào giữa hai Keyboards, mỗi Keyboard có ba tầng, trong tư thế sẵn sàng. Vừa khi tràng pháo tay của khán giả hơi dịu xuống, Yanni phất tay trái về phía ban nhạc. Tổng hợp âm thanh trổi lên cùng lúc với bàn tay phải của Yanni lướt nhanh trên phím Keyboard. Yanni phất tay trái về hướng nào thì tất cả nhạc cụ từ hướng đó trổi lên. 

       Thấy Yanni vừa điều khiển ban nhạc bằng tay trái và tay phải đàn theo, vừa nhún chân, lắc vai rồi nghiêng người, hất mái tóc bồng bềnh theo mỗi thì mạnh (temps fort), Mai kinh ngạc đến sửng sờ! Mai biết có những conductors (3) điều khiển ban nhạc không cần baton – như nhạc sư Mozart – nhưng vừa điều khiển bằng tay trái và hòa đàn với ban nhạc bằng tay phải thì nàng chỉ thấy một Yanni mà thôi! 

      Giữa khi Yanni như hòa nhập/như quay cuồng theo dòng nhạc, Mai chợt nhớ câu nói của Elvis Presley: “Music should be something that makes you gotta move, inside or outside.” 

      Trong phần trình diễn, tất cả nhạc khúc được trình tấu đều do Yanni sáng tác. Lắng nghe một lúc, Mai nhận ra dòng nhạc của Yanni là sự phối hợp tuyệt vời của nhạc Jazz, Classical và Soft Rock. Khi nghe được những giai điệu dịu dàng, thiết tha của nhạc khúc Nightingale, Mai nghiêng sang Toàn:

- Toàn có nhận biết là nhạc của Yanni phản phất âm hưởng nhạc Á Đông không? 
- Dĩ nhiên. Yanni là dân Greece mà. Tên thật của Yanni là Yiànnis Hryssomàllis. 
- Sao Toàn biết hay vậy? 

Toàn cười, không đáp. Mai tiếp: 

- Tôi nghe và thích Yanni từ lâu, nhưng chưa bao giờ thấy Yanni trình diễn. 
- Đây cũng là lần đầu Toàn thấy Yanni. Yanni có một kỹ thuật trình diễn rất khác lạ. 
- Trong văn học nghệ thuật mình phải tự tìm cho mình một nét riêng. 
Toàn gật đầu. 

       Bản nhạc dứt. Thấy khán giả vừa vỗ tay vừa đứng lên, Mai và Toàn cũng đứng lên. Yanni lại cúi chào với bàn tay phải để lên lồng ngực bên trái. Khán giả từ từ ngồi xuống. Yanni bước sang Piano à queue. Với giọng trầm và ấm, Yanni giới thiệu nhạc khúc Felitsa mà Yanni đã sáng tác cho Mẹ. 

Nghe Yanni nói tiếng Anh như một người Mỹ chính gốc, Mai lại nghiêng sang Toàn: 

- Sao Yanni nói tiếng Anh hay quá vậy? 
- Yanni tốt nghiệp cử nhân Tâm Lý Học từ đại học Minesota mà. 

       Tự dưng Mai cảm thấy buồn và xót xa cho Elvis Presley; vì trước khi trở thành thần tượng của không biết bao nhiêu triệu người trên thế giới, Elvis Presley là một chàng tài xế xe tải! Elvis Presley và Yanni chỉ giống nhau ở một điểm là cả hai đều tự học nhạc lý mà thành danh. 

       Từ nãy giờ chỉ thưởng thức toàn nhạc hòa tấu, bây giờ nghe Yanni giới thiệu và ca sĩ Jeanette Clinger dịu dàng xuất hiện trong chiếc áo dạ hội màu đen có những chấm kim tuyến lấp lánh, Mai nghĩ rằng mọi người sẽ được thưởng thức một ca khúc tuyệt vời. Nghe ban nhạc dạo phân đoạn đầu, Mai tự hỏi, không hiểu làm thế nào giọng của Jeanette có thể “lên” đến những âm vực cao như thế! Khi giọng soprano của Jeanette vang khắp hội trường thì sự tuyệt vời trong màn trình diễn này không những chỉ với tiếng ngân dài mà còn là sự bất ngờ đầy thú vị đối với Mai – Jeanette Clinger không hát mà chỉ hò theo giai điệu của nhạc khúc. Trong khi âm thanh của dàn Violon “đưa” giọng hò của Jeanette vút cao như cánh hạc chao lượn trong không gian tràn ngập ánh trăng thì âm thanh trầm trầm của dàn Violoncelle như bóng của cánh hạc chập chờn, chập chờn trên đồi thông...

      Giòng ý tưởng của Mai bị đứt đoạn vì tiếng vỗ tay vang dội. Đèn sáng. Khán giả vừa đứng lên vừa vỗ tay trong khi Yanni hơi khom người, để bàn tay phải lên lồng ngực, cúi chào. 

      Sau khi choàng áo ấm cho Mai, Toàn đưa nàng ra chỗ đậu xe. Trước khi Mai bước vào chiếc SUV, Toàn nắm tay nàng: 

- Phương Mai! Cảm ơn Mai đã dành cho Toàn những giờ phút rất cần thiết cho đời sống nội tâm của Toàn!

      Mai mỉm cười, im lặng. Toàn từ từ kéo nhẹ tay nàng về phía chàng. Mai tựa đầu lên vai Toàn rồi đưa tay mở cửa xe. Toàn nâng tay nàng cho đến khi nàng ngồi vào sau tay lái. Mai hạ cửa kính xuống: “Bye, Toàn”. Toàn đưa tay giữ cửa kính để cửa kính không thể quay lên rồi nhìn nàng đắm đuối. Mai hơi bối rối, nhưng không tránh ánh nhìn của Toàn. Toàn hơi chồm vào trong xe, đặt lên môi Mai nụ hôn thật dịu dàng. Ánh đèn đường soi rõ hai ngấn lệ long lanh từ đôi mắt buồn của Mai. Rời môi nhau, Toàn bịn rịn: 

- Drive carefully, Phương Mai!
- Take care of yourself. Take care of her too!
- I love you. 

Xa xa, tiếng đàn rộn rã trong nhạc khúc Jingle Bells của James Lord Pierpont…

ĐIỆP MỸ LINH

(1) Nỗi Lòng của Nguyễn Văn Khánh.
(2) Cây nhỏ để điều khiển ban nhạc.
(3) Người điều khiển ban nhạc

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2025

Truyện Ngắn - Tình Già

 


Truyện Ngắn - TÌNH GIÀ 
Điệp Mỹ Linh

Từ cửa sổ trên lầu, nhìn chuyến xe lửa chạy chầm chậm trong màn mưa xám đục, không thể nào bà Loan không nhớ lại hình ảnh của Khiết – người yêu đầu đời của bà khi bà còn là một nữ sinh trung học – đang chồm người, một tay vịn vào thành cửa sổ của toa xe, một tay vẫy vẫy về phía Loan trong khi con tàu đang từ từ lăn bánh, rời ga xe lửa Đà Lạt. Vừa nhìn theo Khiết, Loan vừa quẹt nước mắt, cố nén vào lòng nhiều nỗi luyến thương.

Một mình trở lại con đường vắng, Loan cảm nhận được nỗi buồn và sự lạc lõng của nàng trong thành phố đầy vết chân kỷ niệm của “hai đứa”. Loan nhớ, những chiều cuối tuần nàng thường lén Bố Mẹ, hẹn hò với Khiết. Những lúc đi chầm chậm bên nhau dưới hàng thông rợp bóng, Khiết – trong quân phục sinh viên sĩ quan trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt – thường nói về niềm say mê tha thiết của chàng đối với những cánh dù lộng gió trong không gian tràn ngập lửa đạn.

Qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống, tình cảm của Loan dành cho Khiết khi vui, khi buồn; nhưng hình ảnh của Khiết – khi chàng bất ngờ trở lại Đà Lạt thăm nàng sau cuộc hành quân đầu đời tại biên giới Lào Việt – trên thềm nhà của Bố Mẹ vào buổi chiều mưa thì không bao giờ nhạt phai.

Chiều mưa năm đó, sau khi đi học về, nhìn từng giọt mưa đầu mùa rơi nhè nhẹ bên mái hiên, Loan cảm thấy ray rứt buồn và bâng khuâng nghĩ đến Khiết! Để xoa dịu niềm nhớ, Loan đàn những tình khúc chợt đến trong hồn chứ không nhìn bản nhạc. Khi đàn đến phân đoạn thứ hai của tình khúc Thương Nhau Ngày Mưa của Nguyễn Trung Cang thì hình ảnh buổi chiều tiễn Khiết tại ga xe lửa Đà Lạt lại hiện về. Loan buồn buồn “ngân nga” nho nhỏ:

“… Như mưa ngày nào thấm ướt vai anh,
Như mưa ngày nào khuất lấp sao đêm.

Thương em ngày nào khóc ướt môi mềm…”

Loan vừa “ngân nga” đến đây, cậu em đến cạnh, nói nhỏ:

- Chị Hai! Có “ông Nhảy Dù” nào đứng nơi hiên nhà kìa!

Nhìn ra cửa trước, Loan ngạc nhiên thấy một “ông Nhảy Dù” trong quân phục hoa rừng, “bê–rê” đỏ, đội hơi nghiêng, giày trận, đang khoanh tay, đứng dưới mưa, mỉm cười, nhìn nàng không rời. Khi nhận ra Loan đã thấy chàng, Khiết cười thật tươi, lấy “bê–rê” xuống, rũ nước mưa rồi bước vào phòng khách. Loan ngưng đàn. Sau vài câu thăm hỏi, Khiết bảo:

- Để anh vào trong chào hai Bác. Anh trở ra ngay.

Khi Khiết trở lên phòng khách, thấy tóc và quân phục của Khiết còn điểm nhiều vết nước mưa, Loan đưa tay muốn gạt những hạt mưa còn vướng trên tóc chàng – như dạo nào nàng đã gạt những hạt mưa long lanh trên mái tóc chàng khi tiễn chàng đi Sài Gòn trình diện Sư Đoàn Nhảy Dù – nhưng vội ngưng; vì ngại Bố Mẹ thấy được. Như nhận hiểu hành động của Loan, Khiết nhìn Loan, cười thật tươi.

Trong đời, Loan quên rất nhiều điều; nhưng chưa bao giờ Loan có thể quên được hình ảnh hiên ngang và nụ cười rạng rỡ của Khiết vào buổi chiều mưa năm xưa, khi chàng đứng trên thềm nhà nhìn nàng đàn…

Đang xót xa, nuối tiếc một đời trai ngang dọc của Khiết và đời sống nhàn nhã của một thiếu nữ được Bố Mẹ cưng chiều, bà Loan thấy chiếc SUV quen thuộc dừng trước nhà. Lòng rộn ràng vui, bà Loan bước đến cầu thang. Chợt nhớ quên đeo “mask”, bà Loan vội quay lại phòng “computer”, lấy “mask” đeo vào, đi xuống lầu.

Thấy Dũng và Diễm – con trai và con gái của Bà và ông Khiết – cùng hai đứa cháu nội đều đeo masks, bà Loan đùa bằng tiếng Việt:

- Đâu, hai “cục vàng” của bà Nội đâu?

Thật bất ngờ, Mylene – cháu nội đầu tiên của bà Loan và ông Khiết – vừa choàng tay qua vai cô em gái vừa đáp:

- Right here, “ba Noi”!

Bà Loan ngạc nhiên nhìn Mylene, hỏi bằng tiếng Anh:

- Làm thế nào cháu hiểu được bà Nội nói gì mà cháu trả lời?

Mylene phải đáp bằng tiếng Anh:

- Trước khi dịch Covid–19 xảy ra, Ba Má cháu cho chị em cháu đi học tiếng Việt mỗi sáng chủ nhật. “Ba Nọi” quên rồi sao?

- Sorry, bà Nội không nhớ được! Nhưng làm thế nào cháu hiểu được “hai cục vàng” của bà Nội là chị em của cháu?

- Cháu biết mà. Đối với người Việt, cái gì mình thích, mình thương, mình quý cũng được ví như vàng như ngọc. Và cháu hiểu rằng “ba Nọi” thương tụi cháu nhiều lắm!

Mọi người cười rộ lên. Đang cười, bất ngờ thấy ông Khiết – với thân người thẳng băng như người máy –mở cửa phòng ngủ, lừng lững bước ra, nụ cười tắt vội trên môi mọi người. Dù biết ông Khiết sẽ không hiểu được lời chào hỏi, các con/cháu vẫn thưa:

- Dạ, chào Ba.
- Dạ, thưa Ba.
- Hi, “on Noi”!
- Hello, “on Noi”!

Ông Khiết vẫn lầm lỳ bước đến xa-lông, không nói một lời và trên khuôn mặt nhăn nheo của ông cũng không gợn tý cảm xúc nào cả! Ông ngồi vào xa-lông, nhìn mọi người với ánh mắt vô hồn. Dũng hỏi bà Loan:

- Măng! Ba Măng có gì lạ không?
- Thôi, con! Tuổi này rồi, chỉ xin “một ngày như mọi ngày” thôi!

Dũng đến ngồi cạnh ông Khiết:

- Ba khỏe không? Con đem hai đứa nhỏ về thăm Ba đó.

Ông Khiết gật đầu, tỏ dấu nhận hiểu. Thấy hai đứa cháu nội kín đáo nhăn mũi vì mùi hôi nồng nặc từ phòng ngủ xông ra, bà Loan nói nhỏ với Diễm:

- Cảm ơn các con đã đem hai cháu về thăm và đi chợ mua thức ăn cho Ba Măng. Con đem giùm mọi thứ xuống bếp cho Măng rồi các con về nghỉ. Tuần sau con đi chợ cho Măng, đừng mua xà–lách–xon nữa. Măng không thể đứng lâu để lặt từng cọng như hồi trước.

- Con nói Măng hoài mà Măng không chịu nghe. “Watercress” Măng không cần lặt từng cọng; Măng chỉ cần cắt ngang phía dưới gốc rồi rửa sạch là được.

- Nếu làm theo cách của con, nhỡ con sâu hay con giun nằm trong lòng cọng rau làm sao Măng có thể thấy được?

- Măng ở sạch quá mà Măng cứ muốn con cháu học về y khoa. Hồi trước tụi con học đại học thì bệnh HIV – human immunodeficiency virus – hoành hành; bây giờ hai đứa nhỏ học đại học thì Covid–19 giết cả trên trăm ngàn người tại Mỹ. Nếu tụi con và hai cháu là MD thì Măng có yên lòng hay không?

- Thôi, con! Ngày đó còn ước mơ; bây giờ, nếu có ước mơ thì Măng chỉ cầu xin ơn Trên cho các con và các cháu được bình an thôi; còn “ông Già” – danh từ thân thương gia đình thường dành cho ông Khiết – và Măng chỉ biết trực diện và chống chọi với tuổi già chứ còn gì nữa mà ước mơ!

Ngưng một chốc, bà Loan tiếp:

- A, tuần tới con nhớ mua cho Măng xà phòng rửa chén, chai nhỏ thôi; mua chai lớn, tay Măng yếu, cầm không nổi, rớt, đổ “tùm lum” Măng dọn không nổi!

- Măng vẫn rửa chén bằng tay à? Cứ như vậy rồi than đau tay, đau lưng.

- Bác sĩ Gronados bảo Măng “keep moving” mà! Thêm nữa, rửa chén bằng máy thì Măng cũng phải tráng qua cho thức ăn trôi đi rồi mới cho vào máy. Máy chạy thì tốn nhiều điện, nhiều nước!

- Người ta mong có phương tiện để sử dụng; còn Măng thì cứ tiện tặn từng xu, để làm gì?

- Để khỏi phiền các con. Các con lo cho “ông Già” và Măng nhiều rồi, Măng không muốn làm phiền các con thêm.

Im lặng. Diễm chuyển đề tài:

- Người lau dọn nhà tháng này đến chưa mà nhà hôi quá vậy, Măng?

- Măng nhận thấy, trước khi họ đến Măng cũng phải dọn dẹp sơ sơ; vì “ông Già” cứ vung vãi, vất mọi thứ ra đó. Mỗi lần dọn dẹp, lưng và hai đầu gối của Măng đau lắm, Măng chịu không được! Măng nói họ khi nào Măng cần thì Măng gọi chứ đừng đến mỗi tháng.

- Thì Măng đừng dọn dẹp gì cả; cứ để họ làm.

- Họ chỉ lau chùi thôi; còn “ông Già” ăn, uống cái gì mà Măng không để ý thì ổng đem giấu trong tủ quần áo; có khi ổng “bỏ đại” vô nhà cầu, hoặc trây quẹt đầy thảm, Măng dọn không nổi!

- Con nghĩ đã tới lúc chị em con góp tiền, thuê người đến giúp Măng. Măng nghĩ sao?

- Măng rất lo sợ, ngại họ biết trong nhà chỉ có một ông già “không biết gì hết” và một bà già “trói gà không chặt” thì họ sẽ cho người khác biết rồi người đó đến đây cướp!

- Tụi con đã nghĩ đến điều đó và đã đề nghị Ba Măng nên vào Senior Living…

Diễm chưa dứt câu, bà Loan đã lắc đầu:

- Các con đã đưa Măng đi xem mấy chỗ rồi; chỗ nào cũng đẹp, đầy đủ tiện nghi, nhưng… kinh khủng quá!

- Cái gì kinh khủng?

- Sự vắng lặng! Vắng lặng đến… rợn người!

- Biết bao nhiêu người sống và chấp nhận sự vắng lặng đó chứ đâu phải một mình Măng.

- “Ông Già” và Măng ở đây, trên đường đi làm về, các con và các em thuận đường, đôi khi ghé thăm. Nếu Ba Măng dời đến mấy chỗ Senior Living thì trái đường, biết mỗi năm Ba Măng có thể gặp các con được một lần hay không! Thêm nữa, chỉ có Măng mới có thể vào Senior Living; còn “ông Già” thì phải vào Assisted Living; mà Măng thì không bao giờ có thể để “ông Già” vô viện dưỡng lão!

Diễm gắt:

- Măng không thể khẳng định như vậy được! Đến một lúc nào đó, vì sự sống còn, mình buộc phải hy sinh nhiều thứ lắm. Măng biết không?

Bà Loan thầm “phục” những người “thông minh!”, làm nghề tự do, khai gian thuế lợi tức, giấu tiền mặt. Khi về già những người này – không những được hưởng đầy đủ phúc lộc của chính phủ như housing, food stamps, Medicaid – còn được chính phủ cho người đến nhà mỗi tuần bao nhiêu giờ để giúp việc nhà, đưa đi bác sĩ, đi chợ, tắm cho người nào không thể tự tắm được, v.v.

Trong khi đó, những người khai đúng thuế lợi tức, như ông Khiết và Bà, thì không được tý ân sủng nào của chính phủ mà còn phải mua bảo hiểm sức khỏe riêng; vì có nhiều khoản chi phí y tế Medicare không chịu trả!

Thấy Mẹ có vẻ tư lự, Dũng đến bên, khuyên:

- Măng đừng quá lo lắng, okay! Nhà Măng đã có hệ thống báo động – được nối kết trực tiếp với phòng kiểm soát an ninh của khu vực này – tuần tới con sẽ kêu người gắn “video camera” nữa thì không tên nào dại vô nhà Măng ăn cướp đâu.

- Cảm ơn con.

- Măng nhớ cẩn thận, vịn vào thành cầu thang mỗi khi Măng đi lên hoặc đi xuống lầu, nha!

- Ờ, cảm ơn con. Đi xuống thì không sao; nhưng đi lên là cả một vấn đề!

- Hôm nào tụi con sẽ dời phòng “computer” xuống tầng dưới cho Măng.

Diễm hỏi:

- Măng còn đi bộ quanh khu vực này không?

- Khi “ông Già” ngủ Măng mới dám đi; vì Măng không thể để “ông Già” ở nhà một mình.

- Ủa, vậy thì làm thế nào trước khi Covid–19 xuất hiện, Măng đi Gym mỗi ngày?

- Lúc đó “ông Già” không tệ như bây giờ.

Dũng hỏi:

-Tình trạng của “ông Già” xuống nhanh đến vậy à?

Im lặng. Bà Loan rơm rớm nước mắt; một chốc sau mới đáp:

- Xương sống và não bộ của “ông Già” bị tổn thương rất nặng. Các Chú, Bác ở tù cùng trại cải tạo với “ông Già” cho Măng biết là “ông Già” bị cộng sản Việt Nam (csVN) đánh kinh khủng lắm; vì ổng là sĩ quan Nhảy Dù mà ổng lại khai thật tất cả những lần đơn vị do ổng chỉ huy giải tỏa căn cứ này, tái chiếm chiến địa kia, tiếp cứu tiền đồn nọ, v.v. cho nên csVN trả thù! Bác sĩ Gronados khuyên, thương tích thời chiến tranh cộng với tuổi tác của “ông Già” thì – ngoại trừ trường hợp khẩn cấp – bệnh gì “ông Già” có thể “live with it” thì nên “live with it”; đừng giải phẫu.

Diễm an ủi:

-T hôi, ít ra “ông Già” cũng còn đi được; không nằm một chỗ!

Dũng thở dài:

- Chuyện của “ông Già”, mình không làm gì được nữa rồi! Còn Măng, khoan đi Gym nhưng cố gắng đi bộ, nha!

- Không đi Gym mà nếu không đi bộ nữa thì cơ thể của Măng như không còn sức sống. Lưng cứ muốn “cụp” xuống!

Diễm bảo:

- Măng còn đi được là may lắm rồi! Biết bao nhiêu người cỡ tuổi Măng hoặc trẻ hơn mà phải chống gậy để đi kìa!

Bà Loan cúi mặt, nước mắt chảy ngược vào tim! Nếu sống mà cứ buộc phải thấy/phải so sánh với những điều tiêu cực thì cuộc sống này còn có ý nghĩa gì nữa hay không?

Trước khi cáo từ Cha Mẹ, Dũng và Diễm hâm nóng hai tô mì rồi mời Cha Mẹ xuống bếp, ngồi vào bàn. Sau khi để hai ly nước lọc lên bàn, cạnh gói xôi đậu xanh và quà ăn vặt, Dũng/Diễm và hai cháu từ giã ông Khiết và bà Loan.

Vì ông Khiết không thể nhớ hoặc nhận biết lúc nào nên nhai/lúc nào nên nuốt/lúc nào nên ngưng, bà Loan phải lấy kéo cắt mì sợi và hoành thánh thành từng phần nhỏ để ông Khiết không bị nghẹn. Ông Khiết chỉ gói xôi đậu xanh trong bao ny–lông nhỏ, tỏ ý muốn ăn. Bà Loan đẩy bao ny–lông nhỏ về phía chồng. Ông Khiết lấy gói xôi, vất bao ny–lông trên sàn gạch hoa rồi mở gói xôi, lấy tay bốc, ăn. Bà Loan vội lấy gói xôi từ tay ông Khiết, đem đến bên bếp, lấy dao và nĩa xắn gói xôi ra từng phần nhỏ rồi đưa lại cho ông Khiết, kèm theo cái nĩa. Ông Khiết vất cái nĩa xuống sàn nhà!

Đang ăn, bà Loan nhận ra mùi nồng nồng của nước tiểu. Nhìn sang ghế của ông Khiết, bà Loan ngán ngẫm, buông đũa. Thì ra từ nãy giờ ham vui vì con cháu về thăm, bà Loan quên theo dõi đồng hồ để đưa ông Khiết vào nhà tắm đi tiểu! Bà Loan giận, xẵng giọng:

- Đi vô thay đồ!

Ông Khiết ngơ ngác nhìn quanh, không biết “đi vô” là đi vô đâu! Bà Loan im lặng, đứng lên, nắm tay ông Khiết, dẫn ông vô phòng ngủ trong khi ông Khiết vừa đi vừa quay lui nhìn gói xôi.

Lấy tấm ny–lông phủ lên tấm khăn trải giường, xong, bà Loan kéo tay ông Khiết đến, “ấn” nhẹ thân người của ông lên tấm ny–lông. Lúc này bà Loan mới nhớ là bà đã quên lấy tã cho ông. Bà Loan xoay sang, mở ngăn tủ, lấy tấm tã rồi xoay lại bên giường. Vừa thấy tấm tã, ông Khiết có vẻ hoảng hốt, khoát tay:

- Không! Đừng! Đừng! “Hỏng” chịu đâu!

Đây không phải là lần đầu tiên ông Khiết phản đối khi phải mang tã. Nhưng đây là lần đầu tiên bà Loan nghe chồng nói một câu thể hiện được tất cả nỗi sợ hãi của ông. Bà Loan vào nhà tắm, lấy chiếc khăn nhỏ, thấm nước lạnh, trở ra giường. Không hiểu tại sao thấy chiếc khăn ướt, ông Khiết lại yên lặng, không chống cự nữa. Nhờ ông Khiết không chống cự, bà Loan nhẹ nhàng đè ngửa ông ra, cởi chiếc quần khai nồng vất về hướng nhà tắm rồi lấy chiếc khăn ướt lau phần hạ bộ cho ông. Trong khi bà Loan cảm thấy lưng và tay chân của bà như muốn rã ra từng mảnh thì gương mặt của ông Khiết trông rất dễ chịu. Ông Khiết nhìn bà Loan với ánh mắt biết ơn khi bà Loan lấy phấn bột – loại dùng cho trẻ con – rảy vào phần hạ bộ của ông. Nhưng khi bà Loan vói tay lấy tấm tã thì ông Khiết lại vùng vằng:

- Đừng! Đừng mà! “Hỏng” chịu đâu!

Bà Loan biết, trời nóng như thế này mà “đóng” tấm tã dày cộm vào bộ phận “nhạy cảm” nhất của con người thì làm sao chịu cho nổi; đó là chưa kể, nhỡ ông Khiết đi tiêu/đi tiểu trong tã mà bà Loan không biết để thay thì… bà Loan rùng mình, không dám nghĩ tiếp!

Dù hiểu cho sự khó khăn, tội nghiệp của chồng, bà Loan cũng phải dùng toàn sức lực của Bà để mang cho được tấm tã vào cho ông Khiết. Có lẽ chẳng còn sức để chống chọi với bà Loan nữa, ông Khiết nằm im, lầm bầm 

- Đừng mà! Đừng mà! 

Bà Loan biết thế nào ông Khiết cũng – như mọi lần – tìm mọi cách cởi tấm tã, vất đâu đó; bà sẽ phải lần theo mùi hôi của tấm tã mà tìm cho ra, đem bỏ rác!

Vì muộn phiền, bà Loan bị bệnh mất ngủ; mỗi đêm phải uống thuốc ngủ. Nếu bà Loan dùng đúng liều lượng, ngủ được ngon giấc thì sáng hôm sau bà phải tắm cho ông Khiết, thay và giặt toàn bộ khăn trải giường và mở tất cả cửa sổ để mùi hôi thối thoát ra ngoài; vì suốt đêm không ai thay tã hoặc đưa ông Khiết vào nhà cầu! Nhưng nếu uống thuốc ngủ ít hơn liều lượng thì bà Loan cứ nằm trăn trở suốt đêm bên cạnh một người bà từng yêu thương – người hùng của Bà – nhưng nay đã trở thành “gánh nặng” mà Bà không nỡ lìa xa! Khi nào tâm hồn “lạc” về dĩ vãng, bà Loan cũng tiếc thương, khóc thầm, cầu nguyện rồi quay sang, vòng tay qua vùng ngực thoi thóp của người chồng đang miên man trong giấc cô miên vì đòn thù của csVN, quân cướp nước mà lại núp dưới chiêu bài “giải phóng”!

Sự tủi thân vừa lắng dịu, bà Loan thở dài, đỡ ông Khiết dậy:

- Đi ra ăn cho hết gói xôi.

Ông Khiết im lặng vịn tay bà Loan, ngồi dậy, đi theo vợ. Đến bàn ăn nơi bếp, sau khi để ông Khiết ngồi vào chiếc ghế sạch, bà Loan xoay sang phòng giặt đồ, với dụng ý lấy khăn lau nước tiểu mà lúc nãy ông Khiết đã thải ra. Vừa xoay người, chân của bà Loan vướng vào bao ny lông – mà lúc nãy ông Khiết vô tình vất trên sàn nhà – bà Loan trượt chân, té, đầu va vào nền gạch hoa.

******

Thiếu phụ da đen đẩy chiếc xe lăn – ông Khiết ngồi bên trong – theo gia đình, qua khỏi cửa chính phòng khánh tiết của Sugar Land Assisted Living rồi dừng lại. Bà Loan nhanh tay mở ví, lấy mấy tờ một đồng, nhét vội vào tay người đẩy xe lăn, nói nhỏ:

 -Làm ơn chăm sóc giùm chồng tôi. Tôi sẽ vào đây mỗi ngày phụ với cô.

Người đẩy xe lăn lắc đầu, trả lại tiền:

- Tôi sẽ chăm sóc ông Nguyễn. Bà đừng lo. Nhưng ở đây cấm nhân viên nhận bất cứ món quà nào; nếu nhận quà, nhân viên đó sẽ bị đuổi việc.

Bà Loan thở dài, bước theo gia đình. Ông Khiết nhìn bà Loan và con cháu bước lên hai chiếc SUV với nét mặt rất điềm nhiên! Nhưng, khi hai chiếc SUV nổ máy, từ từ rời bãi đậu xe, bà Loan nhìn vào kính chiếu hậu bên phải, thấy ông Khiết gục xuống, hai tay ôm mặt! Bà Loan hấp tấp nói với Dũng:

- Dũng! Dũng! Con chờ Măng chút!

Mọi người trên xe không hiểu chuyện gì xảy ra. Bà Loan vội mở cửa xe, bước xuống, đi nhanh đến bên ông Khiết. Ông Khiết đưa bàn tay run rẩy ra phía trước như muốn tìm kiếm một vật thể thân thương nào đó. Bà Loan nắm tay chồng, nghiêng một bên má lên mái tóc thưa và trắng ngần của chồng, rồi khóc! Diễm đến cạnh:

- Măng! “Be strong”! Măng nên nghĩ đến cuộc đời của Măng nữa chứ! Hôm Măng bị té, vào ER – Emergency Room – chính Măng đã nghe bác sĩ khuyên rằng Măng không nên chăm sóc cho ai khác, ngoài việc chăm sóc cho chính Măng. Măng nhớ không?

- Biết rồi! Nhưng tội “ông Già” quá, con ơi!

-Ai cũng biết là tội “ông Già”! Nhưng cái “tội” này là hậu quả của những cuộc tra tấn dã man do csVN hành xử tàn độc đối với tù nhân trong các trại cải tạo chứ không phải do ai khác tạo nên. Người nào muốn “hòa hợp hòa giải”, không nghĩ đến chính trị, quên đi quá khứ và tội ác của csVN thì đó là quyền của người đó; đừng kêu gọi hoặc cổ xúy người khác! Chỉ khi nào trong gia đình người đó có người từng là nạn nhân trực tiếp của csVN thì người đó mới biết thế nào là uất hận!

Biết Diễm cũng đang bị xúc động mạnh trong tình cảnh này, bà Loan năn nỉ:

- Thôi, con! Ai nói gì, làm gì, kệ người ta…

Bà Loan chưa dứt câu, tiếng người đẩy xe lăn vang lên:

- Rất tiếc, đến giờ cơm chiều, tôi phải đưa ông Nguyễn vào phòng ăn. Bye!

Bà Loan, các con cùng dâu và rể đứng lặng, nhìn theo chiếc xe lăn trong khi ông Khiết cố quay lui, nhìn hình dáng những người thân yêu đang xa dần, xa dần…

Trở lại chiếc SUV, vừa mở cửa, bà Loan nghe dòng nhạc êm ái, thiết tha từ iPhone của Mylene.

Xe rời chỗ đậu được một đoạn ngắn, bà Loan mới nhận ra đây là tình khúc mà – buổi chiều trước ngày đi trình diện “bên thắng cuộc” – ông Khiết đã ôm Guitar, vừa “từng tưng” vừa hát nho nhỏ khi “hai đứa” ngồi bên nhau nơi sân sau:

“Memories light the corners of my mind
Misty water–colored memories of the way we were
Scattered pictures of the smiles we left behind
Smiles we gave to one another for the way we were…”

Chiều nay, theo giọng Soprano mượt mà của Barbra Streisand và lời ca ướt lệ trong tình khúc The Way We Were của Barbra Streisand, bà Loan bùi ngùi tưởng như thấy lại được hình dáng của ông Khiết vào buổi chiều xưa – khi “ông Nhảy Dù” đứng dưới mưa, khoanh tay, mỉm cười, nhìn Loan đàn – đang chờn vờn trong bóng hoàng hôn chập chùng!…

ĐIỆP MỸ LINH