Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2026

Xuất Thế

 


XUẤT THẾ 
Nhất Hùng 

Trân trọng 
NHHN 

Đồng Tiền: Quyền Lực Và Tội Ác

 

 


     ĐỒNG TIỀN: QUYỀN LỰC VÀ TỘI ÁC

     Nhìn quanh thế thái nhân tình

     Viết câu thơ lại thấy mình cô đơn !

     *

     Đồng tiền bé thế mà oai

     Nó vùi, nó dập, nó sai, nó hành

     Khoẻ đến mấy cũng thành sợ nó

     Vì không tiền dễ có hàm oan !

     Tiền sai gian dối, làm càn

     Óc tim, liêm sỉ cũng tan vì tiền !

     Tiền oai lắm, mua tiên cũng được

     Nên chệt mua đất nước Việt Nam

     Từ Cà Mau đến Nam Quan

     Nơi nào chệt cũng được làm chủ thôi !

     Tiền mua được giọng cười tiếng khóc

     Mới hôm qua hằn học đả Hồ

     Hôm nay đã thấy đội bô

     Cờ vàng cờ đỏ, hai cờ hai tay !!!

     Tiền mua được cả bày cây đảng

     Trụ diễn đàn, mỗi toán dăm ngoe

     Cứ người chống cộng, cây ghè

     Cứ ai lương hảo, chia phe, câỵ... bề !

     Rồi cây lại khoe nghề đánh trống

     Sau những màn phun độc gớm ghê

     Đồng tiền nó có bùa mê

     Nó mua trọn lũ hành nghề Việt Gian

     *

     Tưởng chỉ có da vàng mũi tẹt

     Tiền mới làm cho toét mắt ra

     Nào ngờ ở xứ Cờ Hoa

     Tiền còn mua được các nhà truyền thông !!!

     Họ quăng ráo lương tâm nghề nghiệp

     Cúi đầu cho tiền khiến tiền sai

     Đồng tiền là giấy mà oai

     Nó cầm đầu được lắm ngài lắm ông

     Nó bảo được truyền thông phải viết

     Phao những tin thất thiệt lâm ly

     Nào là im peach Trump đi

     Nào Trump kỳ thị, ngu si, gian hùng

     Chỉ mợ Hill vô cùng nhơn đạo

     Và chú Ba không xạo, chú khôn

     Không cần bảo vệ xóm thôn

     Nhập cư, chẳng xét cội nguồn như Trump

     Benghazi tại lầm cửa tử

     Bị tấn công, Đại sứ qua đời

     Là do số mệnh đấy thôi

     Hill, Ba không phải là người ác tâm !

     *

     Ra tiền khiến kẻ câm người điếc

     Khiến bất lương làm xiếc tuyệt vời

     Những lòng chẳng đất chẳng trời

     Không ghê tội ác mới thời nhúng tay

     Xem danh sách dưới đây thì rõ

     Nhóm truyền thông chỉ có biết tiền

     Mặc cho xã hội ngửa nghiêng

     Mặc cho khủng bố đảo điên lộng hành

     Ai chết kệ, miễn mình lắm bạc

     Ăn cho ngon, hưởng lạc cho đầy

     Cầm tiền hãm hại người ngay

     Không e quả báo một ngày chẳng xa !


     Tha Hương

     
2017





From: diendan_songvui@yahoogroups.ca
Sent: 2/23/2017 5:28:33 P.M. Central Standard Time
Subj: [diendan_songvui] WIKILEAKS tiết lộ 30 nhà báo hàng đầu đã nhận tiền lương của Hillary – Hèn gì mà ông Trump bị chúng tấn công như kẻ thù.

List of those who received wage/salary from Hillary Clinton (any misspelling namẻ)
1. ABC: Cecillia Vega
2.ABC: David Muir
3. ABC: Diane Sawyer
4.. ABC: George Stephanoplous
5.. ABC: John Karl
6. Blooberge: John Heillman
7.Blooberge Mark Halperin
8.CBS Norah ÓDonnell
9.CBS Vicki Gordon
10. CNN Brianna Keilar
11.CNN David Chalian
12.CNN Gloria Borger
13.CNN Jeff Zeleny
14.CNN John Berman
15.CNN Kate Bouldan
16.CNN Mark Presion
17.CNN Sam Feist
18.Daily Beast Jackie Kucinich
19. GPG Mike Feldman
20.Huffington Post Whitney Snyder
21. More Betsy Fisher Martin
22. MSNBC Alex Wagner
23.MSNBC Berth Fouhy
24.MSNBC Phil Griffin
25.MSNBC Rachel Mađow (TBD)
26. MSNBC Rachel Racusen
27. NBC Savannah Gutherie
28.New Yorker Ryan Lisa
29.NYT Amy Chozik
30.NYT Gail Collins
31.NYT Jonnathan Martin
32.NYT Maggie Haberman
33.NYT Pat Healey
34. People Sandra Sobieraj Wesefall
35.Politico Glenn Thrush
36.Politico Mike Allen
37. VICE Alyssa Mastramonoco
38.VOX Jon Allen


Vượt Thưa Cản Rào

 


VƯỢT THƯA CẢN RÀO 
Đỗ Công Luận 

Trân trọng 
NHHN 

Thiện Ác Chính Tà

 

 


     THIỆN ÁC CHÍNH TÀ 

     Thiện-Ác-Chính-Tà phạm trù đối nghịch
     Và luôn luôn hiện hữu ở trên đời
     Chính và Tà có mặt khắp nơi nơi
     Vì có Thiện mới nhìn ra cái Ác
 
     Có tàn bạo mới thấy lòng nhân bản
     Có nhân lành mới rõ kẻ vô lương
     Và bất lương là nguồn gốc trăm đường
     Gây đau khổ oan hờn cho nhân loại
 
     Bởi tà ác luôn làm điều sai trái
     Miễn lợi mình và mặc kệ người đau
     Họ cần gì đến nước đến dân đâu
     Chỉ biết bản thân đặc quyền, đặc lợi
 
     Tâm tà ác tạo cảnh đời gian dối
     Xô nước dân vào đáy vực khốn cùng
     Đạo diễn đủ trò lừa bịp, mánh mung
     Để giết chết mọi niềm tin công chính
 
     Ném đá giấu tay, phun dơ, bội tín
     Giăng cu mồi, dân chủ cuội, đấu tranh
     Tội nghiệp dân tôi chơn chất hiền lành
     Yêu đất nước bằng tim hồng máu đỏ


     Họ tin tưởng không đề phòng, so đọ
     Nên mắc lừa bày cơ hội, bất lương
     Buôn niềm tin, lòng yêu mến quê hương
     Và họ bị đảng trả thù điêu đứng

     Thiện-Ác-Chính-Tà là điều có thực
     Và luôn luôn hiện hữu ở trên đời
     Nhưng do ta chọn lựa đấy mà thôi
     Cho cách sống và cuộc đời ta sống 

     Ngô Minh Hằng
     2018


THIỆN ÁC CHÍNH TÀ
Ngô Minh Hằng 

Trân trọng 
NHHN 

Nhớ Mẹ

 

 

 

     NHỚ MẸ

     Để nhớ về Mẹ kính yêu. Tặng người đồng tâm cảnh. 

      *

     Hôm nay nhớ Mẹ, ôi, nhiều quá

     Ba chục năm dư vắng Mẹ rồi

     Nỗi nhớ se lòng, day dứt lạ

     Trong mùa lễ Mẹ, Mẹ hiền ơi!

      *

     Vào hè, thiên hạ vui như nắng

     Con lại buồn hơn tiếng lệ rơi

     Con nhớ mùa Xuân đau đớn ấy

     Mùa Xuân con mẹ khóc chia phôi

      *

     Mùa Xuân Mẹ bỏ con đi mãi

     Biền biệt bao năm chẳng trở về

     Hai chục tuổi đời, con, trẻ dại

     Lần đầu nhỏ lệ khóc phân ly

      *

     Lần đầu con khóc ai ngờ lại

     Khóc Mẹ! Trời ơi, thật não lòng

     Con lớn vội vàng như Mẹ vội

     Trở về với đất, với hư không!

      *

     Cút côi lại gặp thời tao loạn

     Thì trách đời chi chuyện bạc lòng

     Cơm áo từ đong bằng nước mắt

     Con càng thương Mẹ đến vô song!

      *

     Mỗi lần nhớ Mẹ con thường mở

     Tủ Mẹ, con tìm áo Mẹ xưa

     Lặng ngắm hằng giờ từng mũi chỉ

     Rồi ôm chặt áo, khóc như mưa!

      *

     Vùi đầu trong áo, hôn lên áo

     Cố gắng con tìm một chút hương

     Để dỗ lòng mình là Mẹ vẫn

     Bên đời, an ủi lúc đau thương

      *

     Thế rồi một buổi con đành phải

     Từ giã trường xưa, bỏ phố xưa

     Để đến một trời xa lạ lắm

     Mà bao bất trắc biết đâu ngờ

      *

     Hành trang, bốn đứa con thơ dại

     Áo Mẹ, Hờn vong quốc, Tập thơ

     Cuối chuyến hải hành còn sót lại

     Hận ly hương và đám con khờ!

      *

     Quê người đất khách buồn tê tái

     Tất tả xoay che gió bốn mùa

     Nhớ Mẹ bây giờ không có áo

     Để mà vùi mặt khóc như xưa…

      *

     Để mà tìm chút mùi hương Mẹ

     Con dỗ con cho bớt tủi lòng

     Ba chục năm trời xa cách thế

     Suối vàng Mẹ hỡi, nhớ con không?

      *

     Chiều nay nhớ Mẹ, con ngồi viết

     Một khúc thơ buồn, chín khúc đau

     Xin Mẹ linh thiêng về chứng giám

     Ba mươi năm một ý thơ sầu...

 

     Ngày 10.8.1998

     Ngô Minh Hằng

 


NHỚ MẸ 
Ngô Minh Hằng 

Trân trọng 
NHHN 


Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2026

Nỗi Lòng

 


NỖI LÒNG 
Nhất Hùng 

Tôi viết bài Thơ “NỖI LÒNG” sau khi đọc tiểu thuyết “Bến Không Chồng” của nhà văn Dương Hướng, bối cảnh là thời chiến tranh Việt Nam trước năm 1975. Chuyện kể, Tỉnh Thái Bình, Huyện Thái Thụy, xã Thụy Liên - một làng ven sông có Bến Đình Đoài. Ngày trước chiến tranh hầu hết đàn ông trong làng phải vào chiến trường miền Nam. Họ ra đi, biệt tăm vô tín, để lại những người vợ ngày đêm cô đơn gối chiếc vò võ đợi chồng, hàng ngày, những người này tụ hội trên Bến, nói chuyện vu vơ hoặc lặng lẽ ngóng tin chồng. Từ ấy mới có tên là “Bến Không Chồng”. Trong tiểu thuyết mô tả nhiều tiêu cực phát sinh trong cuộc sống vắng bóng đàn ông, có chuyện tả thực bản chất dục vọng của người, có chuyện dở khóc dở cười, có chuyện cảm động khó cầm được nước mắt. Đúng là một Chinh Phụ Ngâm thời đại.


Sau năm 75, đời sống gặp nhiều khó khăn, một lối thoát vượt nghèo lúc này là “lao động nước ngoài”, thành phần được ưu tiên là phụ nữ, vì vậy có làng chỉ còn đàn ông và từ đó gọi là “Làng Không Vợ”, các làng này phần lớn ở khu vực Bắc Trung Phần như xã Cương Gián (Nghi Xuân Hà Tĩnh), Xã Đô Thành, Xã Sơn Thành (Yên Thành Nghệ An). Những người phụ nữ đi “lao động nước ngoài”, những người chồng ở lại nhà đều trong cảnh cô đơn chiếc bóng, từ đó sinh không ít tiêu cực dẫn đến đổ vỡ hạnh phúc gia đình. Tiểu thuyết này đã được dựng thành phim truyền hình 34 tập với tên THƯƠNG NHỚ Ở AI.


Trong chiến tranh, người phụ nữ phải cô đơn lặng lẽ lao động góp công cho cuộc chiến, Sau chiến tranh, người phụ nữ lại xa con xa chồng đi lao động phương xa để vượt khó vượt nghèo. Tôi thương cho phận người phụ nữ trong chiến tranh quá.

 

nhất hùng.


Trân trọng 

NHHN 


Ma Đưa Quỷ Dẫn...

 


MA ĐƯA QUỶ DẪN...
Nhất Hùng 

Trân trọng 
NHHN 

Thứ Năm, 20 tháng 8, 2026

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2026

Ếch Và Trời

 

 

 

     ẾCH VÀ TRỜI 


     Ếch kia ngồi đáy giếng sâu

     Ngước lên miệng giếng hồi lâu, ngắm Trời

     Bỗng nhiên ếch phá lên cười 

     Coi kìa, trời bé bằng thời nắp vung ...

     Quyền uy nào có lẫy lừng

     Như người nhân thế vẫn từng ngợi ca!

     Xem đây, loài ếch chúng ta 

     Uy nghi đáy giếng, sơn hà thênh thang ...

     Tiễng kêu, xã tắc rền vang 

     Và ta tế thế kinh bang toàn tài

     Cụ Trời bé tí, thua oai

     Giang sơn của cụ có vài gang tay !...

     Chỉ bằng cái nắp nồi này 

     Có đâu vĩ đại mà hay, mà tài

     Non sông ta rộng lại dài

     Mấy lần hơn cụ, dám ai cãi nào? 

     Ếch nghe, làng ếch xôn xao

     Vỗ tay " NHẤT TRÍ", tự hào mừng vui

     Trời nghe, Trời thấy ngậm ngùi 

     Cảm thương nhà ếch ngủ vùi giếng sâu 

     Suốt đời ếch có biết đâu 

     Ở trên miệng giếng là bầu trời mơ 

     Bao la không bến không bờ

     Cầu vồng ngũ sắc, tỏ mờ trăng sao ... 


     Ngô Minh Hằng 

     https://www.youtube.com/watch?v=D7zph6l6Iqo

 


Tự Niệm

 


TỰ NIỆM 
Nhất Hùng 

Trân trọng 
NHHN 

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2026

Kiếp Ly Hương

 


KIẾP LY HƯƠNG 
Lâm Hoài Vũ 

KIẾP LY HƯƠNG

 

Bỏ nước vượt biên xa cố hương.

Bao đêm khắc khoải suốt canh trường.

Sài – Gòn yêu dấu nơi an lạc.

Đất khách lạnh lùng chốn tạm nương.

Cứ ngỡ cuộc đời dâng ước mộng.

Đâu ngờ thân phận chịu đau thương.

Bốn năm tù ngục kinh hoàng quá !

Cho đến bây giờ vẫn khiếp vương.

 

Cho đến bây giờ vẫn khiếp vương.

Thời gian Kinh Tế Mới phai hương.

Sáng ra gồng đẩy xe than khét.

Tối đến kiểm kê cán bộ phường.

Chẳng lẽ kiếp này tàn cuộc sống.

Cho dù chịu nhục lũ tà cường.

Ra đi vượt thoát nơi tăm tối.

Thà chết vùi thây dưới đại dương.

 

Mấy chục năm rồi thân viễn xứ.

Bao giờ từ giã kiếp ly hương ?

 

Lâm Hoài Vũ

 ( Trích thi tập Giấc Mơ Hoa )

+

KIẾP LY HƯƠNG -   Lâm Hoài Vũ

https://www.youtube.com/watch?v=9GyFyXpe3Ks


Trân trọng 

NHHN 


Kính mời quý vị thưởng thức 



Nợ Ân Tình Với Quê Hương Đã Trả Xong

 


NỢ ÂN TÌNH VỚI QUÊ HƯƠNG ĐÃ TRẢ XONG 
Cao Minh Hưng

Nợ Ân Tình Với Quê Hương Đã Trả Xong
(Bài viết để tưởng nhớ đến Thi sĩ Phi Loan-Hoàng Thị Cỏ May)

Một buổi chiều mùa Hè tháng Tám, khi được tin của gia đình cho biết chị Phi Loan đã được đưa về nhà vì bác sĩ cho biết không còn cơ hội qua khỏi sau khi điều trị ở bệnh viện, chúng tôi lập tức hẹn nhau đến để mong có dịp gặp chị lần cuối. Thật đau lòng khi chứng kiến chị trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay của những người thân trong gia đình và bè bạn. Mặc dầu đã chuẩn bị tinh thần cho sự chia tay này, nhưng chúng tôi cũng không khỏi xúc động, bàng hoàng.

Ngày 12 tháng 8, cũng đúng ngày này một năm về trước, thân phụ của chúng tôi cũng đã vĩnh viễn rời xa chúng tôi. Một sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng nỗi buồn càng thêm đong đầy trong lòng.

 

Bao nhiêu kỷ niệm về chị lần lượt hiện về trong tâm trí, như một cuốn phim quay chậm. Nhớ ngày nào khi Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ mới được thành lập vào năm 2010, chị là một trong những thành viên đầu tiên đến tham gia và tiếp tục sinh hoạt cho đến ngày chị ra đi. 16 năm, một chặng đường với biết bao là kỷ niệm.

Chị cũng là một trong những thành viên đầu tiên trong ban hợp ca của CLB Tình Nghệ Sĩ, với những lần đầu tiên xuất hiện trong những chương trình sinh hoạt của cộng đồng với vỏn vẹn chưa đầy 10 anh chị em. Rồi sau đó, khi có thêm nhóm múa của CLB Tình Nghệ Sĩ, chị cũng là một trong 4 thành viên kỳ cựu đầu tiên cho đến hôm nay với hơn 30 anh chị em.

 

Nhắc đến chị, là nhớ đến một hình ảnh thật bình dị, với dáng người nhỏ, gầy ốm, nhưng bên trong là sự bền bỉ, bao dung và luôn mong muốn mang đến tình thương, niềm vui và sự gắn bó dành cho những người xung quanh.

 

Ngoài những năm tháng gắn bó sinh hoạt với các anh chị em trong CLB Tình Nghệ Sĩ, chị cũng được cộng đồng người Việt ở hải ngoại biết đến với giọng ngâm thơ "có một không hai" hòa trong tiếng sáo của Nghệ sĩ Ngọc Nôi. Các anh chị em thường gọi đùa là ngoài thi sĩ, chị còn là một "ngâm sĩ" nổi tiếng nữa.

Trong những chương trình Hội Chợ Tết của Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam ở Nam Cali, chị thường tham gia trong nghi thức khai mạc trong Đoàn Rước Thành Hoàng của CLB Hùng Sử Việt, cũng như trong Ban Tế Lễ của chương trình Giỗ Tổ Hùng Vương do Hội Cao Niên Á-Mỹ tổ chức hàng năm.

Nhớ lại những năm đầu khi CLB Tình Nghệ Sĩ mới thành lập lúc Nhạc sĩ Anh Bằng còn sinh tiền, ông luôn gần gũi và góp nhiều ý kiến cho chúng tôi trong các sinh hoạt của CLB Tình Nghệ Sĩ. Một trong những lời khuyên của ông là CLB Tình Nghệ nên có những chiếc áo dài đồng phục khác nhau, làm nổi bật nét tươi trẻ và đổi mới của một ban hợp ca so với các ban hợp ca khác, hay với các hội đoàn hoặc những ban hợp ca của các chị cựu học sinh trong các trường trung học. Với ý tưởng đó, Ngọc Bích đã cố gắng tìm những kiểu mẫu áo dài thật đẹp và đặc sắc để tặng cho các chị em trong ban hợp ca của CLB Tình Nghệ Sĩ. Cảm động trước tấm lòng của Ngọc Bích, chị Phi Loan đã sáng tác bài thơ "Áo Dài Em Tặng" thật dễ thương tặng cho Ngọc Bích và đã được Nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc. Những câu thơ trong bài hát thật nhẹ nhàng, dịu dàng như tấm lòng của chị:

 

Áo dài em tặng mặc sáng mai

Rộn ràng trong nắng ý vơi đầy

Là chút tình thương trao về chị

Là duyên trong mắt thoáng trời mây...

(Áo Dài Em Tặng - Thơ: Phi Loan, nhạc Anh Bằng, ca sĩ: Kimberly Đỗ)

https://www.youtube.com/watch?v=0fA1MmD6ofY

 

Tôi rất thích bút danh "Hoàng Thị Cỏ May" mà chị Phi Loan dùng cho những bài thơ của chị, nhưng chưa có dịp hỏi chị tại sao chị lại chọn tên này. Hình ảnh "Cỏ May" gợi lên sự mộc mạc, bền bỉ, mang nét đẹp bình dị và phảng phất nỗi buồn quê hương và có lẽ đó là lý do chị thích cái tên này.

 

Một kỷ niệm thi ca giữa chị và tôi là bài hát "Mắc Nợ" mà chị đã chọn trao cho tôi để phổ nhạc bài thơ cùng tên này. Tôi biết chị đã sáng tác rất nhiều bài thơ về quê hương, đất nước, về biến cố 30 tháng 4 với những đau thương, mất mát của cả dân tộc Việt Nam, trong đó có chị. Một cô giáo hiền hòa từ miền đất đỏ Buôn Mê Thuột, tưởng chừng cuộc đời sẽ hồn nhiên, bình dị với cuộc tình thật thơ mộng như đóa hoa rừng cùng người tình là một người lính Việt Nam Cộng Hòa. Nhưng cuộc chiến khốc liệt với cuộc di tản đau thương trên đường tỉnh lộ 7B vào tháng 3 năm 1975, mà chị là nhân chứng đã tận mắt chứng kiến tất cả những khốn khổ tận cùng và mất mát của dân tộc với những xác người vô tội nằm lại bên bìa rừng, những xác người trên đập sông Ba oan nghiệt, hay những người bị thương nằm la liệt với tiếng khóc than ai oán được chị ghi lại trong bài viết "NGƯỜI ĐÀN BÀ TRÊN TỈNH LỘ 7B". Rồi biến cố 30 tháng 4 đã gây ra bao nhiêu oan nghiệt cho dân tộc Việt Nam, trong đó có chị với cuộc tình ly tán đầy đau thương và nước mắt...

 

Chị kể cho chúng tôi nghe câu chuyện giữa lúc khốn cùng của đoàn  người di tản trên đại lộ 7B, những người lính Việt Nam Cộng Hòa như những thiên thần che chắn và bảo vệ cho dân. Những người lính ấy đã không bỏ dân mà tình nguyện ở lại làm cầu cho người dân qua con sông Ba định mệnh, khi mà phía sau lưng là những viên đạn của phía bên kia đang bắn tới. Với những ký ức đó, chị luôn mang ơn một đất nước và một dân tộc Việt Nam hùng anh, những lính Việt Nam Cộng Hòa và đó là món nợ lớn mà theo chị chúng ta không bao giờ trả hết, qua những lời thơ trong đoạn mở đầu trong bài thơ "Mắc Nợ".

 

Mắc nợ quê hương nặng trái tim

Da vàng máu thắm giống Tiên Rồng

Nợ lòng chung thủy cùng dân tộc

Nợ khúc ân tình, ôi non sông!

 

Đó là lý do chị rất trân quý bài thơ này và mong tôi giúp phổ nhạc thành bài hát để có thể lưu lại, nhắc nhở đến thế hệ mai sau. Tôi hứa với chị sẽ cố gắng trong khả năng của mình để không phụ lòng tin của chị. Càng đọc nhiều lần bài thơ, tôi càng hiểu thêm về tấm lòng của chị dàn trải qua từng câu thơ trong bài thơ này. Dù xa quê hương, nhưng trong tim người con gái đất Buôn Mê Thuột vẫn luôn canh cánh bên lòng những kỷ niệm, hình bóng của quê nhà. Nơi đó, có những con đường đê nhỏ, những lũy tre xanh, những cánh diều bay trong gió, ... mà trong lòng của chị vẫn mang nặng một mối nợ ân tình da diết dành cho quê hương mà chị phải ngậm ngùi bỏ lại sau lưng. Đó có lẽ cũng là đông lực mà chị luôn cố gắng tham dự những chương trình văn hóa xã hội bất cứ lúc nào chị có thời gian, mang tài năng ngâm thơ những ca khúc về quê hương.

 

Mắc nợ dòng đời yêu dấu ơi

Con đường đê nhỏ lũy tre xưa

Hồn mộng vờn cánh diều trong gió

Bay ngược về tìm tuổi ấu thơ...

 

Điều mà cá nhân tôi luôn quý mến ở chị và xem chị như một người chị lớn là những lời tâm tình và động viên chân tình và sâu sắc. Với một chặng đường 16 năm mà CLB Tình Nghệ Sĩ đã đi qua, chúng tôi cũng phải trải qua những thăng trầm, từ những sự ganh tị, dèm pha, chia rẽ, từ trong nội bộ đến bên ngoài, tuy nhiên, rất may mắn là bên cạnh chỗ tựa tinh thần của người bạn đời là Ngọc Bích, chúng tôi có những người như chị Phi Loan. Với kinh nghiệm từng trải trong cuộc đời, chị nhẹ nhàng khuyên chúng tôi cố gắng tiếp tục công việc và mục đích mà CLB Tình Nghệ Sĩ đã đặt ra từ ngày đầu thành lập, giữ tinh thần lạc quan trước những khó khăn, miệng đời cay đắng của thế gian, để lèo lái con thuyền của CLB Tình Nghệ Sĩ trên bước đường phục vụ cộng đồng, bảo tồn văn hóa và đào tạo thế hệ trẻ gìn giữ cội nguồn. Như một hoa "cỏ may", bên trong sự mộc mạc, bình dị đó của chị là sự bền bỉ, kiên quyết và một nhân sinh quan thật đẹp mà chúng tôi có dịp gần gũi và học hỏi nơi chị, như những vần thơ trong bài "Mắc Nợ" này:

 

Mắc nợ trò đời lắm nhục vinh

Buồn vui tranh đoạt kiếp nhân sinh

Tinh túy nhuộm bao hồn sông núi

Mong vẹn nụ cười miệng thế gian

 

Với ý chí và tấm lòng đó, chị luôn cố gắng sắp xếp thời gian đến sinh hoạt với chúng tôi dù sức khỏe của chị không được như xưa. Có những buổi các anh chị em tập múa đến gần 12 giờ khuya, nhưng tôi không hề thấy chị than vãn mệt mỏi và trên môi chị luôn nở nụ cười hiền hòa. Dù có những bài tập của Vũ Sư Đình Luân đòi hỏi phải đứng lên, ngồi xuống nhiều lần, nhưng tôi thấy chị rất cố gắng để làm theo dù đôi chân của chị có lẽ đã yếu đi nhiều so với những năm trước đây. Đôi lúc thấy chị sụt sịt ho, phải quấn khăn trên cổ để giữ ấm, tôi thật ái ngại và lo lắng cho chị, nhưng dường như chị không bỏ một buổi tập nào.

 

Ban múa có thêm một số thành viên trẻ, có người gọi đùa chị là "Ngoại". Chị dường như không buồn trước cách gọi này, mà luôn đùa vui cùng các em trẻ, với tiếng cười thật giòn tan của chị khi pha trò, làm không khí của những buổi tập thêm vui tươi và bớt đi sự căng thẳng.

 

Mắc nợ truyền đời khối sắc son

Lòng sao vương vấn lệ tuôn tràn

Cùng chung một mối hờn vong quốc

Mong Việt Nam luôn mãi trường tồn

 

Đó là món nợ mà chị luôn ôm ấp trong lòng cho đến ngày chị ra đi, như hoa cỏ may luôn phảng phất một nỗi buồn dấu kín trong lòng. Nhưng chị Phi Loan ơi, chị đã sống thật trọn vẹn một cuộc đời đầy ý nghĩa, với tấm lòng bao dung, sự hy sinh, sự chia sẻ, v.v. mà chị dành cho những người xung quanh và cho cuộc đời. Chị không phải bận tâm vì chị đã trả xong món nợ cho sông núi, cho cuộc đời với những sáng tác, những bài viết, bài thơ, giọng ngâm thơ, những chương trình sinh hoạt văn hóa với các hội đoàn, những màn múa trình diễn cùng với các anh chị em trong CLB Tình Nghệ Sĩ. Các anh chị em nợ chị món nợ ân tình; những nụ cười, những câu chuyện vui, những lời khuyên của chị, những cố gắng của chị cùng chung tay phát triển, giúp đỡ và những chuyến lưu diễn đến một số chi nhánh của CLB Tình Nghệ Sĩ như anh Cao Thái Hải và Thi sĩ Cao Nguyên có nhắc đến, v.v. Nhìn những giọt nước mắt của những "đứa cháu" của "Ngoại" Phi Loan như Khánh, Eileen, Phụng, v,v, chúng tôi biết là hình ảnh và những kỷ niệm của chị với chúng em sẽ còn đọng lại rất lâu. Ngọc Bích, tôi và anh Phạm Hoàng thật cảm động khi đến thăm chị trong những ngày cuối ở bệnh viện. Chị nắm tay chúng tôi thật lâu và nói trong nước mắt là "Hưng và Bích ơi! Chị không giúp gì cho Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ được nữa...". Đến những giờ phút cuối khi linh cảm là mình sẽ ra đi, nhưng tấm lòng của chị vẫn nghĩ đến Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ. 

Mong chị được bình an yên nghỉ bên cạnh người Mẹ mà chị luôn kính yêu, thanh thản bay về bên những hàng tre, con đê, cánh diều của tuổi thơ và với ước mong "Việt Nam luôn mãi trường tồn" với tự do và nhân quyền cho người dân sẽ sớm trở thành hiện thực.

 

Vĩnh biệt chị.

 

Cao Minh Hưng

 

-------

Mắc Nợ (Lời: Phi Loan, Nhạc: Cao Minh Hưng, Ca sĩ: Lan Hương & Xuân Thanh)

https://youtu.be/fooUjoMmLt8?si=6xg-587A7MaYQmNQ

 

Mắc nợ quê hương nặng trái tim

Da vàng máu thắm giống Tiên Rồng

Nợ lòng chung thủy cùng dân tộc

Nợ khúc ân tình, ôi non sông!

 

Mắc nợ dòng đời yêu dấu ơi

Con đường đê nhỏ lũy tre xưa

Hồn mộng vờn cánh diều trong gió

Bay ngược về tìm tuổi ấu thơ

 

Việt Nam ơi, ta mắc nợ người

Hình bóng Mẹ, dòng máu cha

Người yêu dấu, và bao người

 

Mắc nợ đời, ta nguyện sẽ trả

Bằng trái tim, bằng tấm lòng

Bằng ý chí, cho dân tộc

 

Mắc nợ trò đời lắm nhục vinh

Buồn vui tranh đoạt kiếp nhân sinh

Tinh túy nhuộm bao hồn sông núi

Mong vẹn nụ cười miệng thế gian

 

Mắc nợ truyền đời khối sắc son

Lòng sao vương vấn lệ tuôn tràn

Cùng chung một mối hờn vong quốc

Mong Việt Nam luôn mãi trường tồn


Kính mời quý vị thưởng thức NP Áo Dài Em Tặng 



Kính mời quý vị thưởng thức NP Mắc Nợ