Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn - QUÁCH NHƯ NGUYỆT. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn - QUÁCH NHƯ NGUYỆT. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2025

Mẹ Của Tôi


MẸ CỦA TÔI
Quách Như Nguyệt

April 2010
 
Tháng sau là tháng Năm.  Tháng của Mother Day.  Mẹ tôi mất vào tháng Sáu, 1994; đúng là thời gian như bóng câu qua cửa, đã 16 năm rồi!  Khi biết được mẹ tôi bị bệnh nan y chỉ còn 6 tháng là mất, em gái tôi đã từ nhà thương lái xe thẳng đến nhà tôi; Hảo nghẹn ngào nói tin dữ cho tôi nghe và hai chị em chúng tôi đã ôm nhau mà khóc.  Mẹ thương cô con gái út nhất nhà! Vì thế chắc út Hảo buồn ghê gớm lắm, buồn không bút nào tả siết!  Tôi ôm chặt lấy cô em út ít của mình, mong được san sẻ bớt nổi khổ niềm đau của em; trong khi chính lòng mình cũng vô vàn tan nát, thấy mất mát, khổ đau cùng cực và chỉ biết khóc ròng.  Hảo ít khi để lộ tình cảm của nó ra ngoài nên hôm đó -Hảo khóc nức nở- là một trong những lần hiếm thấy.  Chúng tôi khóc như mưa, như chưa bao giờ được khóc! 
 
Mẹ tôi qua đời vào tháng Sáu. Tình cờ thôi, tháng Sáu qui tụ nhiều ngày đáng nhớ trong cuộc đời tôi. Tôi làm lễ hôn phối với chồng vào tháng Sáu, hai đứa con tôi ra đời cũng vào tháng Sáu, ngày mà anh C. và tôi ra luật sư làm giấy tờ ly dị cũng lại vào tháng Sáu.  “Tháng Sáu trời mưa, trời mưa không dứt.  Trời không mưa, em cũng lạy trời mưa!.... “
 
Trước, trong lúc và sau thời gian mà mẹ tôi bị bệnh nặng rồi mất, tôi phải “đối đầu” với thằng con trai mới lớn, đang tuổi dậy thì hư hỏng của mình.  Mới 13 mà thằng bé đã “quậy” dữ lắm.  Thuở đó, nó đang học straight A, lâu lâu mới bị một cái A minus hoăc B là tôi đã buồn đứt ruột rồi (lúc đó tôi còn dại, còn vô minh quá, chưa tỉnh ngộ, bây giờ thì … sức mấy mà buồn, buồn ơi bỏ đi đi Tám, híhí), cho nên khi “ảnh” quyết định bỏ học, không thèm đụng đến sách vở nữa, bỏ nhà đi bụi đời, “runaway”;  khỏi nói các bạn cũng biết là tôi đau khổ đến độ nào?! 
 
Mẹ tôi mất, tôi có viết một bài điếu văn dài.  Tôi muốn là một người mẹ tốt, như mẹ, để hiểu con tôi hơn.  Tôi muốn đặt tôi vào vị trí của con mình.  Nếu tôi là Leo thì tôi nghĩ gì, tại sao tôi lại làm những điều như thế? v..v… Tại sao đứa con trai độc nhất của tôi (Leo có em gái nhỏ hơn 4 tuổi) lại “rebel” (chống đối), lại làm cho mẹ của nó khổ sở trăm chiều như thế?!!  Tôi cố nhớ lại hồi tôi mới lớn, cảm nghĩ, hành động của tôi như thế nào?  Tôi sẽ phải viết cho mẹ tôi ra sao với vị trí của một người con?  Nhưng, khi đặt viết xuống, tôi đã tìm thấy tôi trong cương vị của một người mẹ.  Tôi “identify” với mẹ mình và nhận thấy rõ ràng, thấy hiểu, thấy thương mẹ vô bờ bến.  Tôi không thể, lúc đó, đặt mình vào vị trí của con để hiểu, để thông cảm với con thằng con hư đốn của mình.  Vào lúc đó, tôi chỉ thấy được một chiều, chiều làm mẹ. 
 
"Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ".  Quả đúng như vậy.  Tôi thấy rất rõ mẹ của chúng tôi thương yêu chúng tôi biết đến là chừng nào, hy sinh cho chúng tôi biết là bao nhiêu! Lòng của bà đúng là bao dung, rộng lớn như biển cả.  Mẹ tôi thương con cũng như tôi đang thương con và chắc chắn có nhiều lúc, khi còn bé dại, tôi đã làm cho bà phiền não, khổ sở, thất vọng nhiều!
 
Tôi chỉ có 2 đứa con, mà còn thấy nuôi dậy con vất vả, chật vật, khó khăn, khổ tâm, khổ trí; mẹ có đến 8 lận, phục bà quá đi thôi!  Lúc viết bài điếu văn cho mẹ, như đang tâm sự với mẹ thì đúng hơn; tôi cảm thấy rất gần gũi với bà, cảm thông và thương yêu bà vô cùng tận!  Vừa viết cho mẹ, nước mắt tôi vừa rơi xuống không ngừng.  “Có quá trễ lắm không, hở mẹ yêu?  Khi mẹ đã ra đi vĩnh viễn, con mới nhận ra rằng mất mẹ là mất cả một bầu trời, là mất đi nhiều lắm!  Con đâu còn có dịp chở mẹ đi mua sắm, phụ giúp mẹ, cho ý kiến.  Con biết mẹ thích diện, thích điệu, thích đi chơi, con chìu mẹ nhưng cũng chưa chìu đủ đâu; lẽ ra con phải chìu mẹ nhiều, nhiều hơn thế nữa kìa…..”
 
Bài điếu văn dài thật dài, hơn bình thường; viết với đẫm đầy nước mắt.  Mấy hôm nay, tôi cố lục lại (trong những chồng bài thơ, bài viết, thư từ, hình ảnh), cố tìm cho ra bài điếu văn đó.   Tôi biết, tôi không vất nó đi, nhưng tìm mãi cũng không ra. Trong quyển video tape, bạn của anh C. (chồng cũ của tôi) thu hình rất đầy đủ, có đoạn tôi đứng ở ngoài nghĩa trang, đọc điếu văn chào vĩnh biệt, nhưng tìm hoài cũng không thấy bài viết, không biết nó thất lạc nơi đâu? Tôi chỉ tìm ra được bài thơ mà anh C., chị Minh, em Hảo và tôi đã làm ở nhà tôi trong thời gian mẹ đang nằm ở nhà quàng, ngày mai là ngày chôn cất.
 
Nguyên bản như thế này:
 
Một bài thơ do 3 cô con gái và anh con rễ làm, chữ cuối bằng vần ơi. Xin đọc cho mọi người nghe chơi:
 
Mẹ tôi 
Mẹ ơi hỡi mẹ ơi!
Một bà già chịu chơi
Bàn tay đẹp tuyệt vời
Đôi mắt bà sáng ngời
Không bao giờ nghĩ ngơi
*
Du lịch khắp mọi nơi
Đi đây đó khắp nơi
Lái xe chạy khơi khơi
Dù cuộc đời tả tơi
Bà cũng không chán đời
Gặp bà lòng phơi phới
Mẹ ơi, hỡi mẹ ơi!
*
Ít khi chịu nghĩ ngơi
Lâu lâu bà đi chơi
Cho tâm hồn thảnh thơi
Nấu cho mọi người xơi
Nghĩ đến ai cũng mời
*
Vườn bà đẹp mê tơi
Bà chịu khó vun xới
Ai cũng gọi, cũng vời
Tặng rau ngon ăn chơi
*
Bạn bè đến nhà chơi
Bà vui vẻ quá chời
Đón tiếp họ tuyệt vời
Xài tiền rất chịu chơi
Rộng rãi, rất thảnh thơi
Luôn để thiên hạ lời
*
Phúc đức bà để đời
Nhắc đến bà lệ rơi
Thương nhớ mãi không vơi
Mẹ ơi hỡi mẹ ơi!
Nhớ mẹ, nhớ muôn đời!
June 1994
 
Vào lúc đó, 4 người chúng tôi người nào cũng buồn dễ sợ, buồn quá đỗi là buồn; nhưng vì có ‘sense of humor’, chúng tôi tạm quên đi nỗi buồn mất mẹ, nói cười với nhau, ngồi nhắc lại những kỷ niệm vui vui của mẹ.  Anh C. làm bài thơ này trước tiên, sau đó, 3 chị em tôi mới mỗi người một ý, thêm thắt vô sau.  Vừa làm thơ vừa cười òa vui vẻ, rất hợp “gu” với nhau. Bài thơ hơi có 1 chút tiếu lâm trong đó nhưng rất thật!  Bài thơ ngắn nhưng tóm tắt, phản ảnh đúng con người của mẹ.  Chúng tôi nói anh C. đọc cho mẹ ngày chót khi tiễn mẹ đi, nhưng rốt cuộc, không có ai dám đọc.  Chỉ có tôi, tôi đọc bài tôi viết cho mẹ ngay trước khi hạ huyệt và đọc cả bài thơ này.  Tôi nghẹn ngào vừa đọc vừa khóc làm cho nhiều người có mặt ngày hôm đó đã khóc theo.
 
Tôi đã không nhớ là tôi có đọc bài thơ hơi… kỳ kỳ này, Ngọc Anh (em của chị Ngọc Hà trong nhóm Bạn Thơ Văn Chính Trị), bạn của em tôi có nhắc khi tôi dám cả gan đọc bài thơ khá tếu lâm đó lên; cô và nguyên cả nhóm bạn của Hảo đã... chưng hửng, không thể nào ngờ...  quá ngạc nhiên đi; làm lúc ấy mấy cổ đang khóc, đang buồn quá chời là buồn, tự dưng bất ngờ quá, đã không kềm nỗi, phá lên cười!  Đúng là vừa khóc, vừa cười…
 
Công bình mà nói, mẹ tôi là cột trụ của gia đình, chứ không phải bố.  Mẹ giỏi lắm.  Chuyện lớn, chuyện bé gì cũng phải qua tay mẹ.  Con cái bất hoà.  Vợ chồng cải vả.  Khó khăn tài chánh (đến gặp mẹ vay tiền)….  Những chuyện bế tắc, khó giải quyết, đứa nào cũng tìm đến mẹ.  Nhiều lúc tôi đã nghĩ, nếu mẹ còn sống, có thể anh C. và tôi đã không ly dị mà vẫn còn ở với nhau. 
 
Khi chúng tôi còn nghèo khó, hai vợ chồng đều còn đang đi học, tôi đã mang con tôi đến cho mẹ giữ mỗi khi tôi đi học hay đi công việc.  Nhiều ngày đi trễ, tôi đã vội vàng bỏ thằng nhóc mới có 3,4 tuổi xuống trước cổng cho nó một mình đi lửng tửng vào nhà của mẹ.  Mẹ đã cười bảo: “Nguyệt vất thằng con xuống xe, cho thằng bé đi vào một mình, rồi phóng xe đi ngay, có muốn… “trả hiệu” cũng không được”.
 
Như một bài báo đã viết, mẹ tôi đúng là một nhà tâm lý học, xã hội học, peace maker, negotiator, manager, banker, excellent chef, baby sitter, investor, business woman, financial adviser, etc….  Vì thế khi mẹ mất đi, bố tôi - tất cả anh chị em của chúng tôi- rất là đau khổ, buồn thê thiết; thấy hụt hẫng nặng nề, cảm thấy rõ rành rành nỗi mất mát quá lớn lao!  Những món ăn mẹ làm ngon nổi tiếng như nộm (gỏi) sứa, xôi vò, nộm rau muống, miến xào chay, miến xào cua, bổng (món Bắc kỳ chính gốc: một lát rau xà lách để bún, thịt heo và tôm luộc, rau thơm; cuộn lại cho gọn, đẹp rồi cột chặt bằng một nhánh hành lá trần sơ; khi ăn chấm với bổng, ngon hay không cũng nhờ món chấm, được gọi là bổng- rất đặc biệt này!), bún chả thịt nướng, canh bánh đa nấu với riêu hoặc cá rô, món ám (rau cần ta xào với cá và xương cá bằm thật nhuyễn vo viên), cua xào chua cay và nhiều, rất nhiều món ăn ngon nữa mà tôi không thể nào kể hết….. cũng theo mẹ tôi đi mất. 
Chúng tôi, nếu có muốn nấu, cũng không tài nào nấu ngon bằng như mẹ.  Mỗi lần có giỗ Tết, mẹ đảm đang làm rất nhiều món ăn ngon; thỉnh thoảng lại khoe: “Mẹ làm cỗ cho hơn cả trăm người dễ dàng, chỉ… vẩy tay một cái là xong!  Các cô phải chịu khó, chịu thương bắt chước mẹ chứ.  Con gái nhà này chả được đứa nào, chỉ mỗi có Hảo là tương đối giống mẹ, thích làm, nhanh nhẹn, nhanh nhẩu, nhanh tay nhanh chân!”  Từ nhỏ, tôi đã được nghe mẹ dậy: “Con gái phải biết nấu nướng, làm cơm; công dung ngôn hạnh, có giàu có đi chăng nữa cũng phải biết làm, để khi thuê người làm họ không thể xem thường mình được, không qua mặt được mình”. 
 
Mỗi lần giỗ tết, nhà có tiệc tùng; không trốn được, tôi phải vào phụ, tôi làm chướng mắt mẹ tôi ghê lắm vì tôi lười mà (chúa lười nữa là đằng khác! Hihi...) lại đoảng, chậm chạp, tà tà... hổng được giỏi giang cho lắm, khó mà vừa ý, vừa lòng mẹ của tôi.

Khi anh C gặp bố mẹ tôi để ngỏ lời cầu hôn, mẹ tôi đã nói thẳng với anh là tôi rất lười, lười lắm!  “Trong nhà tôi, cô N là công nương nhất! Sướng nhất nhà! Nhà có người làm, cô kế út nhà này chỉ biết ăn với học, chả phải làm gì cả.  Nguyệt, cô ta lười lắm đấy! Tôi nói thật cho anh biết.  Sau này anh đừng trách tôi không nói trước”, mẹ đã “cảnh cáo” anh.  Sau này, chồng cũ của tôi đã nói chơi chơi, không hề có ý “chê” tui, hổng dám chê tui đâu à nhe, hehe: “Anh tưởng mẹ nói đùa chứ, té ra là mẹ nói thật!” 
 
 Khi còn ở Việt Nam, mẹ tôi là một người đàn bà tài giỏi, làm hái ra tiền.  Chúng tôi có được một đời sống sung túc, sung sướng cũng là nhờ mẹ.  Bố chúng tôi hiền lành quá, làm công chức thanh liêm thì lương bổng đâu có bao nhiêu.  Một tay mẹ quán xuyến việc nhà, việc chợ, việc buôn, việc bán..v.v…  Khi qua bên đây, mẹ muốn mở tiệm vàng, mở chợ, mở tiệm liquor nhưng chúng tôi đứa nào cũng cản, không muốn mẹ làm.  Vậy chứ, ngay ở nước Mỹ này, tuy không còn trẻ như xưa, bà vẫn “áp phe” lai rai, mẹ bảo muốn kiếm tí tiền để gửi về VN, giúp đỡ họ hàng, người nghèo khó.
 
Qua đến đất nước tự do, không còn người làm nữa, mẹ phải tự một mình dọn dẹp cả ngày.   Mẹ có nguyên một vườn rau trồng đủ loại rau thơm, rau muống, rau mồng tơi, rau củ khởi, các loại rau thơm, ba giàn mướp hương, bầu, bí… Trồng xong, bà còn có cái thú vui hái mang đi cho thiên hạ.  Mùa đông, khi nào rảnh rổi, mẹ ngồi đan áo lạnh, đan vớ, mũ cho các cháu.  Mẹ đi học Anh văn, lúc nào cũng là học trò cưng của mấy bà giáo Mỹ.  Mẹ bạo dạn, dơ tay lên hỏi và tập nói chẳng sợ sai.  Đi đến đâu mẹ tôi đều có bạn đến đó.  Giới nào bà chơi cũng được, rất dễ hòa đồng.  (Hảo thừa hưởng được của mẹ cá tính rất hay này). 
 
Khi tôi ra đời làm việc, tôi cũng bắt đầu tập được một chút xíu cái tính “friendly”, hòa ái này để dễ hoà đồng vui vẻ với mọi người, thích hợp với nhiều tầng lớp trong xã hội hơn, đỡ “shy” hơn, chứ hồi mới lớn; tôi cũng thuộc loại khá…. chảnh, tại lúc đó còn tưởng bở, chưa biết đời là zì mờ, cứ tưởng là mình…. “delicious”, là ngon nhắm, hehe..  Đã chảnh lại nhút nhát nữa mới chết chứ, nên khi ra đường, chả bao giờ tôi bắt chuyện với ai.
 
Mẹ tôi hoạt bát, vui tính lắm, ăn nói rất có duyên, tốt tính, tử tế, rộng rãi, rất biết điều nên bà có rất nhiều bạn. Bà thường nói với chúng tôi:  “Các con nên chịu khó chia vui, sẻ buồn với mọi người”  hoặc “Nghĩa tử là nghĩa tận, đi đám ma quan trọng lắm chứ các con đừng thấy đám vui thì đến, đám buồn thì không”, “Ai làm gì cho mình thì phải nhớ mà trả ơn, đừng để phải nợ nần ai, kiếp này không trả được, kiếp sau sẽ phải trả thêm gấp bao nhiêu lần đấy..” v..v..   Khi mẹ tôi qua đời, chúng tôi mới càng thấy rõ là bà được quá nhiều bạn bè thương mến. Ngoài những cô, chú, bác do chúng tôi thông báo cho biết, còn có rất nhiều người đọc báo, nghe tin cáo phó trên Radio, nhiều người lắm... họ đã chạy đến nhà quàng viếng thăm mẹ tôi lần chót. 
 
Năm 1976, khi tôi mới bay xuống Cali từ New Hampshire; tôi có quen với một anh, anh là anh của một người bạn.  Lúc nào tôi đi chơi với anh cũng có Hảo đi theo (dĩ nhiên là anh ấy luôn lịch sự mời cả bố mẹ tôi và Hảo).  Hảo mới vừa cho tôi biết là nó đâu có muốn đi đâu, là mẹ tôi bắt nó đi theo để làm ‘chaperone’ (rờ mọt) cho tôi đó chứ.  Wow!  Thế mà tôi nào có biết, chả biết một tí gì?!  Mẹ tôi đã tế nhị ngấm ngầm “bắt” cô em của tôi đi theo canh chừng tui mà tui có biết đâu?!  Giời hỡi, giời ơi, hỡi ui.. tui chẳng được “nếm mùi” tình ái tại ‘thì là mà’ ... hà hà hí hí.. thế đấy, hehe..  Nếu không có Hảo đi theo, dám tôi đã lấy anh D đó lắm à.  Bởi thế, nếu có ai đó nói cuộc đời của mình phụ thuộc vào mẹ mình rất nhiều, quá nhiều... họ nói đúng đấy, chẳng có sai đâu ạ …
 
***Lần đầu tiên đi chơi ở nước ngoài, năm 1991; tôi đi với mẹ.  Tôi đã quá ngạc nhiên vì mẹ của mình rất ư là “popular”, được lòng hầu hết tất cả mọi người trong nhóm (nhóm người Hồng Kông, Đài Loan chứ không phải Việt Nam).  Mẹ nổi bật, everybody like her, họ không nói được tiếng Anh, mẹ tôi nói không được nhiều; vậy mà mẹ dùng 1 chút tiếng Tầu, 1 chút tiếng Anh, cộng với… hai tay, “communicate” được với họ mà còn làm cho họ thích, khoái mẹ mới là hay chứ.  Còn tôi?  Tôi đi bên cạnh mẹ, tôi chìm lĩm!  Tôi chỉ là một cái bóng mờ nhạt, chả ai biết đến tôi, nếu có biết cũng là nhờ tôi ‘ké’ mẹ của tôi thôi.
 
Khi mẹ giới thiệu tôi là con gái,  có người còn không tin tôi là con của mẹ vì tôi không giống mẹ một chút xíu nào (tôi giống bố), mẹ đẹp, mẹ diện, mẹ biết điệu đàng, còn tôi ….??   Tôi cứ ngỡ tôi biết tiếng Anh rành rẻ, còn trẻ, đi chơi với mẹ; tôi sẽ giúp được mẹ, đỡ đần mẹ được nhiều thứ.  Có ngờ đâu, nhiều lúc khi tôi chưa điền đơn, làm mọi thủ tục ở phi trường -lo cho tôi chưa xong- thì mẹ đã nhanh nhẹn làm xong từ đời nào và đã đi trước, đứng xếp hàng trước giữ chổ cho tôi, chờ tôi.  Mẹ đi chơi với tôi, tôi đã không giúp được gì cho mẹ mà còn làm cho mẹ cứ phải lo cho tôi nữa.  Chẳng hạn như việc tôi dễ ngủ, ngồi trên xe bus, đi đến đâu tôi cũng ngủ.  Khi đi chơi biển, ngồi trên tầu, tôi ngủ gà ngủ gật, mẹ tôi cứ phải lo lắng, ngồi canh chừng cho tôi, mẹ sợ tôi ngủ quên, bị rơi tòm xuống biển, Chẳng hạn như việc tôi hay tà tà, trễ nãi làm lúc nào mẹ cũng phải hối tôi …  Đến Hồng Kông, tôi mệt quá, chỉ muốn ở lại Hotel ngủ thì mẹ đã xông xáo, lấy taxi đi một mình; biết vào Subway đi xe để đến Macau.  Đi chơi 3 tuần với mẹ, tôi mới nhận ra rằng (realize) mẹ của tôi quá đảm đang, tài giỏi, tôi không được bằng một góc của bà.
 
Mẹ là người của đám đông.  Mỗi khi  mẹ trổ tài kể chuyện là mọi người đều lắng tai nghe, cười sung sướng, cười ha hả;  tôi còn thấy có vài người... há hốc cả miệng, nghe mẹ tôi nói chuyện say mê, quên trời quên đất.  Mẹ tôi biết pha trò, rất tếu, ăn nói có duyên, chịu chơi, charming, lại đẹp.  Bốn đứa con gái, không đứa nào được bằng mẹ cả.  (Có Hảo thừa hưởng được cái có duyên, tiếu lâm, kể chuyện hay, những đứa con khác, chỉ thừa hưởng được một chút xíu thui à.. hehe, nhưng chắc cũng ‘dừa’ đủ xài)
 
Mỗi khi chúng tôi tỏ ra giỏi giang, làm thành công được việc gì thì bạn mẹ, họ hàng, những người quen biết, và cả bố tôi đều hay nói: “Con bà Ninh mà lại!”, “Con gái bà Ninh có khác!”…. (Ninh là tên của bố tôi)
 
Mẹ giỏi và có một trí nhớ tốt.  Bà thi Quốc Tịch một lần là đậu. Thi lấy bằng lái xe cũng vậy. Chị tôi (hoặc người nào khác trong nhà, tôi không nhớ rõ) và bố tôi phải thi 2 lần mới lấy được bằng lái xe (Driver License).  Mẹ hãnh diện lắm, khoe: “Mẹ thi có một lần là đậu.  “X” (tôi không nhớ là ai) còn trẻ, giỏi tiếng Anh mà phải đi thi đến 2 lần.” Mẹ lái xe bong bong, rất tự lập, không thích nhờ vả con cái bao giờ.  Tôi có cái diễm phúc là tôi không phải đi làm nên tôi hay đến chơi với mẹ, giúp mẹ đóng những thùng quà gửi về Việt nam, đi mua sắm với mẹ, phụ nấu và “ăn hộ, ăn giùm” (hihihi...) những món ăn ngon mẹ nấu.
 
 Với bố tôi, mẹ tôi thương yêu, chìu chuộng, chăm sóc ông hết mực, nấu cho bố tôi những món ăn mà ông thích, mẹ lo cho bố từng li từng tí.  Đối với họ hàng bên chồng, mẹ rất là oai, được quí hoá, nể vì.  Khi còn ở Việt Nam, vào dịp Tết, bà thường hay cho quà, biếu xén tất cả họ hàng không thiếu một ai. Những ai cần nhờ vả, giúp đỡ gì, nếu giúp được, mẹ đều giúp cả.  Qua đến đây, bà gửi quà vào trong Nam cho bà con của bố tôi và gửi ra Bắc cho anh em ruột của bà (nhưng vẫn không quên gửi tiền giúp đỡ người nghèo khó).  Mẹ của tôi chu đáo lắm, ai xin gì bà cũng cho, từ cây kim cuộn chỉ…
 
***Tôi vẫn còn nhớ hoài, nhớ mãi cái cảnh mẹ ngồi ở bàn gương trang điểm.  Hồi nhỏ, tôi thích nhìn mẹ lúc mẹ tôi sửa soạn trước khi đi chơi. Nhìn mẹ kẻ lông mày, nhìn mẹ đánh phấn, thoa son…  Mẹ tôi trang điểm khéo lắm, rất nhẹ nhàng tự nhiên, làm cho bà đã đẹp lại càng đẹp thêm lên.  Bà có một tủ áo dài đủ mầu, nhiều lắm!  Bà biết xem, biết định giá hột soàn và có nhiều (collection) nữ trang, vòng, nhẫn, đồng hồ, dây đeo cổ.  Lúc nào đi chơi, bà cũng đeo một xâu chuỗi bằng ngọc trai hoặc chuỗi bằng đá quí mầu đen hoặc một loại đá quí mầu “tông xì tông” hay mầu đối chiếu (contrast) với áo dài bà đang mặc.  Make up (trang điểm) xong, chao ôi bà đẹp lộng lẫy!  Đúng đó các bạn ơi… đối với tôi, mẹ tôi đẹp lắm!.  Gò má bà hơi cao, đôi lông mày đậm nét cong cong hình lá liễu.  Bà có làn da trắng mịn màng.  Mắt to sâu hai mí làm cái mũi đã cao nhìn còn cao hơn.  Mẹ của chúng tôi có một đôi môi đầy đặn, luôn luôn nở những nụ cười tươi tắn, mỗi khi bà cười, mắt cũng cười theo, hai đồng điếu (dimples) hiện ra … ôi chao sao mà dễ thương quá thế (Phương An, con gái tôi, giống bà ngoại ở điểm này). 
 
Mẹ của tôi nhìn vương vất có nét đẹp của người Âu châu.  Khi đọc thơ của thi sĩ Quang Dũng, bài “Đôi mắt người Sơn Tây”, câu: “Mắt em dìu dịu buồn Tây phương”, tôi lại liên tưởng đến cặp mắt của bà.  Từ hồi bé, tôi đã say mê ngắm bà; đã biết rằng mẹ tôi rất đẹp.  Bà cao ráo (cao hơn tất cả mấy chị em tôi), lưng thẳng, dáng dấp bà ngon lành, quí phái. Mẹ rất hãnh diện vì lúc nào mẹ cũng có một cái eo thon gọn, cho dù lớn tuổi bà vẫn không bị xồ xề…  
 
Khi mẹ mất, nằm trong quan tài, tôi thấy hai bàn tay của mẹ để chấp trên bụng, đẹp vô chừng!  Hai bàn tay mà tôi may mắn được thừa hưởng khoảng 7/10 của mẹ.  Người ta hay nói tại tôi không phải làm việc gì nặng nhọc nên tôi có 2 bàn tay khá đẹp, tôi thì lại nghĩ khác, là nhờ tôi may mắn có được hai bàn tay giống mẹ của tôi thôi.  Hai bàn tay của mẹ từng ôm ấp, bế bồng, vỗ về ủi an tôi, cạo gió cho tôi mỗi khi tôi nhờ mẹ, từng làm biết bao nhiêu là món ăn ngon, từng cầm bút tính toán suy nghĩ khi buôn tảo bán tần, từng khéo léo chưng bầy cho cửa nhà thêm đẹp, từng bới đất trồng rau khi về hưu, từng phải làm biết bao nhiêu là việc, rất khéo léo, đảm đang!  Bây giờ mẹ nằm đó, hai bàn tay bà vĩnh viễn không cần phải làm gì nữa….  Mẹ của tôi sẽ không còn phải lo cho chồng, lo cho con cháu, không còn phải giúp đỡ, lăng xăng làm đủ mọi thứ việc giúp tất cả mọi người…  “Mẹ ngủ ngon nha mẹ.  Bình an mãi mãi nha, không còn ai nhờ vả, quấy rầy, làm cho mẹ buồn phiền nữa.  Mẹ sớm siêu thoát về một cõi nào đó tốt lành hơn thế giới ta bà này, vĩnh viễn nghĩ ngơi, yên nghĩ nha mẹ, mẹ của con…”  Tôi đã nghĩ thầm như thế và nắm lấy hai bàn tay của mẹ.  Hai bàn tay mẹ tôi lạnh ngắt!  Tôi cúi xuống hôn lên trán mẹ.  Nước mắt tôi ràn rụa, ướt đẫm… Tôi khóc nức nở.  “Khi nắp quan tài đóng lại, con sẽ không bao giờ còn nhìn thấy mẹ nữa… mẹ ơi!”
 
Da mặt bà, trãi qua 6 tháng dài bệnh hoạn, năm đó bà 67 tuổi, vẫn đẹp, không có lấy một nếp nhăn. Sở dĩ tôi nhắc đến làn da của mẹ tôi vì khi vào nhà thương thăm mẹ, cô y tá để khuôn mặt của cô gần mặt mẹ; tôi thấy ngay sự khác biệt giữa hai người.  Tuy không muốn so sánh nhưng hình ảnh tương phản quá rõ ràng:  một bệnh nhân gầy đét nhưng da mặt hoàn toàn không hề nhăn, láng cón à; còn cô ý tá, mặc dù còn trẻ nhưng da lại bị chùng, có nhiều nếp nhăn nheo. 
 
Qua bao nhiêu năm, con vẫn nhớ mẹ lắm, mẹ biết không?  Khi công chúa Diana chết, con thấy người ta ca tụng cô ta quá đáng! Với con, mẹ Theresa ở Ấn Độ hơn Diana nhiều lắm, những bà mẹ Việt Nam vô danh hơn cô ta nhiều lắm.  Những người đàn bà Việt Nam thầm lặng, cả một đời hy sinh cho chồng, cho con, cả một đời làm lụng vất vả, không hề có một tiếng than van.  Những người mẹ mất con, đi theo sau quan tài lủi thủi, con chết trận khi còn rất trẻ; những người vợ trẻ như con dâu của mẹ, chị Bé (Kim TTThạnh) nhà mình, chồng chết khi con còn đang nằm trong bụng.  Mẹ ơi, mẹ có nhớ không?  Khi đưa đám ma của anh Tiến đến Nghĩa Trang Quân Đội, mình đã thấy cảnh một người vợ còn trẻ lắm, bụng chị to mà còn phải bế con, không thân nhân, không họ hàng gì cả, đám ma không rình rang, âm thầm, buồn tủi!  Hai mẹ con của người mẹ rất trẻ này đi theo sau một cỗ quan tài, thân xác của người chết chắc đã bị xình nên nước nhỉ ra hôi thối.  Ai nhìn cái cảnh đó mà không thấy đau lòng, thương xót, mà không rơi nước mắt?  Con đang buồn vì gia đình mình mất đi anh Tiến, nhưng lúc đó thấy đám ma của anh mình rình rang, to lớn quá, trọng đại, hùng hậu quá (tất cả là nhờ mẹ), tự nhiên con đã cảm thấy không buồn nữa.. Hai cảnh đời tương phản, khi đã chết rồi mà cũng quá khác biệt, cách xa nhau…. 

Rồi còn những người đàn bà Việt Nam như bà nội của con, goá chồng khi 2 đứa con còn nhỏ xíu, một mình tần tảo, nhất định ở vậy, góa bụa nuôi con. Những bà mẹ già oằn người gánh những đòn gánh quá nặng nề đi bán dạo.  Những người đàn bà khiêng những đống gạch nặng trên lưng, làm đổ mồ hôi, sôi con mắt! Những người mẹ quê mùa, tay lấm chân bùn… chịu đựng, chịu sứt mẻ, xây xát, máu tuôn, oằn người dưới cái nắng cháy da để kiếm tiền sinh sống, quỵ lụy nuôi con, những người đó mới xứng đáng để được nêu danh và ca tụng.  Những người đàn bà như cô Giang, cô Bắc, Lê thị Công Nhân, Trần Khải Thanh Thuỷ… đã hy sinh thân mình, cam chịu tù đầy để làm chuyện lớn, mong có một đất nước, một chính thể khá hơn… Những người đàn bà can đảm đó, với con, mới xứng đáng được ngưỡng mộ và bái phục.  Và mẹ ơi, con đã nghĩ đến mẹ.  You are my real hero. Với con, Diana làm sao sánh bằng mẹ được?.  Cô ta đâu có mang nặng 10 lần, đẻ đau 9 lần như mẹ. Cô ta đâu có phải tháo vác bán buôn, đổ mồ hôi nước mắt, tảo tần nuôi cả đàn con, không màng nguy hiểm, hiểm nguy kiếm tiền để chăm lo cho gia đình như mẹ.  Cô công chúa đó làm sao có thể làm được những món ăn ngon lành, bổ ích như mẹ đã.  Mẹ là người đàn bà giỏi giang, đảm đang, vượng phu ích tử.  Mẹ mất đi, những con vịt ngoài công viên mà mẹ thường cho chúng nó ăn, chắc cũng thấy buồn. Những người hàng xóm, bạn bè của mẹ, không còn được mẹ cho rau, biếu cho những món ăn ngon, đến viếng thăm chào hỏi... chắc thấy tiếc nhớ mẹ vô cùng!  Một số người nghèo ở VN cũng bị thiệt thòi và anh em, họ hàng bên mẹ, cả họ hàng bên bố nữa…  chắc chắn đã nhớ thương mẹ rất nhiều đó mẹ ơi! 
 
Mẹ yêu của con ơi, con vẫn cố làm một con người tốt, bắt chước mẹ để không hổ danh là con gái của bà Ninh. Nhưng khi viết những giòng chữ này, con cảm thấy rằng con sẽ chẳng bao giờ có thể sánh được bằng với mẹ.  Ngày lễ dành cho những bà mẹ sắp đến, con cảm thấy nhớ mẹ vô vàn. Happy early Mother Day, Mom.  Con viết những giòng này để tưởng nhớ đến mẹ.  Mẹ yêu dấu của con.
Quách Như Nguyệt
4/26/2010 
Sửa lại chút chút, May 7th, 2015
 
Hi Chị Nguyệt,
Giọng văn (lúc làm thơ) của mấy anh chị nhiều lạc-quan hơn là bi-quan. Những gì anh chị kể lại về Bác toàn là những chuyện vui. Chị thử ngẫm-nghĩ lại xem nếu được thuật lại lúc Bác còn sống thì em chắc-chắn mọi người sẽ cười vui với cuộc sống và con người của Bác. Em viết Buồn + cười (chứ không phải là buồn-cười) vì lúc đó tâm-trạng của chúng em là vừa khóc vừa cười, cười ra nước mắt. Tuy nhiên em nghĩ có lẽ Bác thích những bài thơ như vậy trong ngày trong đại của một đời người hơn là những bài điếu văn buồn thảm.
 
Chị Nguyệt đừng giận em nha. Tụi em đang khóc mà phải bật cười vì câu "Một bà già chịu chơi" trong bài thơ rồi hình dung ra hình ảnh sống động của Bác lúc sinh thời.
Em Ngoc Anh

Ngọc Anh oi, N. lại không nhớ là mình có đọc mấy câu thơ đó.  N. tưởng là mình không đọc chứ.  Nếu đọc thì Ngọc Anh cười là phải đạo rồi vì bài thơ này…. Tếu lâm mà.  N. hiểu Ngọc Anh viết buồn + cười chứ. Buồn nhưng đồng thời cũng buồn cười, mắc cười.  Chỉ théc méc vì N. không nhớ là đã …. dám cả gan đọc mấy câu thơ này trong lúc….mọi người  serious, buồn bã trước giờ chôn cất.  Thank you for reminding me.  Làm gì có chuyện giân Ngọc Anh.  Em dễ thương lắm vì bỏ giờ ra viết email cho chị.  Chị rất appreciate, rảnh nhớ email vài chữ cho chi N. nha.
nn
 *****
 
Mời nghe:

“Thương nhớ mẹ” thơ Quách Như Nguyệt 
Nhạc Lê Quốc Thắng, ca sĩ Hà Vân
 
Nhạc Đặng Vương Quân, ca sĩ Tâm Thư
 
Thương nhớ mẹ
Bao nhiêu bài thơ con làm
Chưa bài nào con làm cho mẹ
Hôm nay đọc những bài thơ về mẹ,
của bạn bè, con cảm thấy xót xa
Đúng quá đúng những bài thơ ngợi ca
Nước mắt con tuôn trào
Thấy thổn thức, thấy nhớ thương vật vã!
 
Hai mươi năm kể từ ngày mẹ mất
Con lạc loài, hụt hẫng lắm mẹ ơi
Không còn mẹ, ai dậy dỗ trên đời
Những lúc khổ chẳng còn ai tâm sự
Ai khuyến khích, ai mừng con khá giả
Ai nghe con chia sẻ chuyện âu sầu..
 
Khi quấn khăn tang mầu buồn trắng lên đầu,
dẫu vẫn biết.. từ đây mình mất mát
Đâu ngờ rằng mất nhiều quá mẹ ơi!
 
Không có ai hiểu con bằng mẹ hiểu
Mất mẹ rồi, trống vắng biết bao nhiêu
Thèm mẹ mắng, nghe mẹ cười hớn hở
Mất thật rồi… ai nâng đỡ, thương yêu
Mẹ thương con, tình thương vô điều kiện
Mẹ thương con tình mẹ chẳng bến bờ
 
Bao nhiêu tuổi vẫn là con của mẹ
Mẹ mất rồi con bé bỏng với ai
Bao nhiêu tuổi vẫn là con gái mẹ
Thèm dụi đầu vào nách mẹ, ôm vai
 
Hoa hồng trắng con ngậm ngùi cài áo
Cài hàng năm vào ngày lễ Vu Lan
Nhớ mẹ yêu con đã khóc nghẹn ngào
Tháng Bẩy ta mùa Vu Lan báo hiếu
Mẹ còn đâu mà đền trả, mẹ yêu…
 
Mẹ yêu ơi hôm nay con nhớ quá
Nhớ mẹ hiền, con nhớ quá mẹ ơi?
Ngày hiền mẫu không còn mẹ trên đời
Thương nhớ mẹ, mẹ của con, mẹ hỡi…
Q. Như Nguyệt
May 7th, 2015
 
Bài thơ trong Youtube– “Gặp mẹ trong mơ”:

Quách Như Nguyệt

Kính mời quý vị thưởng thức 




Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2020

Bố, Người Đàn Ông Quan Trọng Nhất!

 GIỚI THIỆU
Nhân ngày Lễ Từ Phụ. Xin mời quý Thầy Cô, quý Đồng Môn và Thân Hữu thưởng thức Đoản Văn & Thơ: BỐ, NGƯỜI ĐÀN ÔNG QUAN TRỌNG NHẤT!. Tác giả Quách Như Nguyệt (thân hữu) chia sẻ.
Trân trọng
NHHN


Hình minh họa (Internet)

BỐ, NGƯỜI ĐÀN ÔNG QUAN TRỌNG NHẤT!
Như Nguyệt

Bố tôi là 1 người đàn ông rất đỗi hiền lành. Hiền đến độ có nhiều người trong họ hàng thân tộc nhà tôi đều nói bố tôi hiền như Bụt.  Hồi nhỏ, tôi không hiểu rõ ý nghĩa của chữ Bụt là gì, chỉ biết “bụt” đồng nghĩa với hiền lành, tử tế. Khi lớn lên, đọc sách của thầy Nhất Hạnh, tôi mới biết Bụt là Phật. Được ví hiền như Phật, quả thật là 1 vinh dự lớn lao cho bố của tôi.

Bao nhiêu năm làm con của bố, tôi chưa hề nghe ông chỉ trích, nói xấu 1 người nào.  Ông không tham lam của ai dù 1 cắc. Làm công chức ở quan thuế nhưng ông rất thanh liêm.  Mẹ của tôi buôn bán giỏi, làm nhiều tiền, bận rộn; ông không màng giúp đỡ mẹ việc nhà, nâng đỡ tinh thần, bàn bạc, giúp ý kiến với mẹ tôi, phụ mẹ tôi săn sóc, dạy dỗ con cái. Đó là những điều mà tôi thấy đàn ông Việt Nam - thời bố tôi - ít chịu làm. Bố rất “ga lăng” và chìu chuộng mẹ. Tôi thấy ông hay âu yếm choàng vai, vuốt má, hay nịnh đầm mẹ, lúc nào cũng nói chuyện thật nhẹ nhàng với mẹ.  Mẹ tôi thì lo cho ông từng miếng ăn, giấc ngủ. Mẹ là người đàn bà khéo ngoại giao, ăn nói hay, tiếu lâm, vui vẻ.  Mỗi lần mẹ tôi cười là có hai “đồng điếu” (hai dimples nhỏ xíu, giống Shirley Temple) nhìn rất có duyên, dáng người mẹ ngon lành-cao ráo, mẹ đảm đang, nấu ăn giỏi, cai quản việc nhà, đối đãi với bạn bè, hàng xóm láng giềng, họ hàng bên chồng không có chỗ nào chê. 

Thuở hai người mới quen nhau, bố tán mẹ bằng hai câu thơ: “Ai bảo em làm anh ngơ ngẩn. Buổi ban đầu anh có mộng gì đâu” (không phải thơ của ông). Thuở đó, bố học hành khá, biết cởi ngựa, đánh bốc (boxing), chơi ping pong, bắn cung tên, bơi lội (mẹ đã khoe với chúng tôi là bố bơi từ bờ sông bên nầy đến bờ bên kia mấy vòng, bố bơi rất giỏi, có hạng trong vùng).  Bố cao ráo, khỏe mạnh, đô con lại tán tỉnh hay nên mẹ phải lòng.

Mẹ tôi đẹp lắm, mẹ khoe mẹ là hoa… “hôi” (hì hì) trong tỉnh.  Mẹ nói mẹ và bà Mười là hai người đẹp nhất trong vùng, em tôi hay chọc mẹ, nó nói ở tỉnh đó... vỏn vẹn chắc chỉ có hai người phái nữ! Ông ngoại không cho mẹ lấy bố vì lo lắng bố là con trai độc nhất (bà nội tôi góa chồng, chỉ có một trai, một gái). Ông ngoại cho rằng mẹ về làm dâu nhà bố chắc chắn là không khá!  Bị ngăn cấm, mẹ tôi đã… runaway, trốn ông ngoại đến nhà bà dì làm áp lực (thời xửa thời xưa mà mẹ tui dám làm như vậyTui thấy bà rất can đảm, tất cả cũng chỉ vì… tình! Bà chịu chơi quá đấy chứ, một người dám làm dám chịu!)

Khi mẹ tôi mất năm 1994, bố lủi thủi một mình, bố nói với tôi bố nhớ mẹ lắm. Mẹ tôi hay ngao du bạn bè, thích đi du lịch, hay ra ngoài chơi; bố lại không thích đi chơi đâu cả, cứ quanh quẩn trong nhà. Bố tâm sự bảo là bố rất buồn, bây giờ thì không còn mẹ tôi đi chơi về nói chuyện huyên thuyên cho bố nghe như trước nữa. Mẹ có duyên ghê lắm!  Có máu tiếu lâm nữa, tính tình rộng rãi, khoáng đại, lại hiểu biết, dễ hòa đồng, rất “friendly” nên mẹ có rất nhiều bạn. Mẹ thường kể lể đủ mọi thứ chuyện, vui có, buồn có, những tin tức thật là sốt dẽo cho bố tôi nghe.  Sẽ chẳng có một ai thay thế nổi mẹ của tôi với bố! Mất đi một người bạn đời tháo vát, lo lắng thương yêu, hy sinh cả một đời cho bố, chắc bố tôi buồn và cảm thấy cô đơn ghê lắm! Tội nghiệp ông!

Đối với bà nội, bố là một người con chí hiếu. Lúc bà nội bệnh, khi bà gần mất, năm 1972, đàm dãi của bà đầy cổ họng, ông đã không ngần ngại dùng ống hút, lấy miệng, hút đàm ra cho bà (gớm quá à… Bạn có dám làm như thế không?). Thuở xa xưa lâu lắm rồi, hồi đó, làm gì mà có máy móc như bây giờ? Cô em tôi, nó có một trí nhớ siêu phàm, nó lại hay để ý nữa… thỉnh thoảng nó vẫn nhắc lại gương hiếu để này của bố.

Ông nội của tôi mất sớm, hồi bố tôi mới có 7 tuổi nên bố đã phải cáng đáng thay cha, săn sóc cho em gái mình từng chút. Tôi chưa thấy có người nào thương em gái như bố của tôi.  Khi cô tôi đang tuổi mới lớn, chính ông là người chỉ dẫn cô từng ly từng tí, chính ông là người chỉ cách nhổ lông mày cho em mìnhdậy cô tôi cách đi cách đứng, ăn mặc sao cho mốt, dạy cho cô hiểu biết về tâm lý đàn ông. Chính bố tôi là người chọn chồng cho em mình, ông bảo chú là người hoạt động trong hướng đạo, học giỏi, tính tình tốt, tương lai tươi sáng. Mà đúng thật, cô chú tôi là một cặp vợ chồng hiếm thấy, cô không phải đi làm một ngày nào cho dù học rất giỏi. Tính tình chú rất dễ chịu, thoải mái, một lòng một dạ, hết mực chìu vợ thương con.

Khi còn ở VN, sau khi bà tôi mất, cứ cách mỗi hai tuần, là bố nói Hảo (cô em) chở bố đến thăm cô. Đến khi gia đình cô qua bên Mỹ cũng thế, không bao giờ bố tôi kỳ vọng (expect) em mình, phận làm em phải đến thăm mình; ông bảo anh tôi chở ông đi thăm cô đều đặn.  Lúc bệnh già của bố trở nặng, thời gian ông gần mất, đi đứng phải có người dìu; vậy mà khi cô tôi đến thăm, có một động lực vô hình nào thúc đẩy, vừa nghe tiếng cô tôi ở ngoài phòng khách; ông vội vàng đi phon phon từ trong phòng ngủ ra để gặp cô!  Ông chẳng cần chờ ai đỡ đần, dìu giúp cho ông đi cả, khiến chúng tôi quá sức ngạc nhiên!  Em tôi và tôi trố mắt ra nhìn, đúng là… miracle! Không thể nào ngờ!  Tình thương khiến cho người ta làm những chuyện không thể nào tưởng tượng nổi, không thể nào giải thích được, phải không các bạn?

Đối với con cái, ông chăm sóc chúng tôi kỹ lưỡng, rất nhẫn nại, thông cảm và hiểu các con. Lúc còn nhỏ xíu, chúng tôi xếp hàng chờ ông đánh răng cho từng đứa. Ngày nào ông cũng phát cho chúng tôi uống một viên sinh tố (vitamin).  Bố tôi rất… Tây, không thiên vị, thương con trai hơn như bà nội tôi và mẹ. Đứa nào ngoan, học giỏi, mang bảng danh dự về.. đều được thưởng tiền. Ông khuyến khích các con để dành tiền.  Bốn đứa con gái có 4 hộp đựng tiền, bố viết tên từng đứa. (Chúng tôi có 4 ông anh trai nhưng mấy ổng xài dữ lắm chẳng ông nào có dư tiền mà để dành!).  Chúng tôi gửi tiền, cuối tháng, bố tính tiền lời rồi bỏ vào trong mỗi hộp. 

Ai cũng bảo tôi nhìn giống bố nhất nhà. Tôi nhớ, hồi còn bé bỏng, bố hay ôm tôi vào lòng, hôn vào má tôi, râu của ông cạ vào má tôi nhột nhột, ngưa ngứa và tôi ngửi thấy mùi kem đánh răng, mùi aftershave từ bố, thoang thoảng, phảng phất thơm. Vào dịp Giáng Sinh, tôi mong bố đi làm về còn hơn trẻ con mong mẹ về chợ vì bố hay mang về cho em tôi và tôi những món đồ chơi nho nhỏ. 

Sau khi ăn cơm tối, bố thường dẫn tôi đi bộ với bố đến công viên. Cứ hai hoặc ba tuần thì chúng tôi lại được đi xem xi nê với bố (nhà tôi người nào cũng mê xi nê là vì thế).  Từ thuở bé, bố luôn khuyến khích: "Muốn con thành bậc vĩ nhân thì cho con được ru ngủ bằng âm nhạc, được đánh thức dậy bằng âm nhạc” nên các con của bố đều mê âm nhạc. Thuở mới lớn, tôi nghe nhạc cả ngày, đi đến đâu cũng xách theo cái radio cầm tay. Khi tôi tỏ ý muốn đi học đàn guitar, bố cũng đồng ý ngay và vui vẻ cho tôi tiền mua đàn và trả tiền học phí.  Bố tôi còn khuyến khích chúng tôi học nhẩy đầm, bảo rằng con cái của giới thượng lưu đều biết nhẩy đầm, nếu các con thích thì cứ việc. Ông đọc ở đâu nói ăn đậu đen tốt, thế là chính tay ông nấu chè đậu đen (bỏ rất ít đường) hằng ngày, chỉ có một mình tôi với ông ăn (thảo nào ông thương tôi nhất nhà, hí hí..), vì “ngon” quá nên không có người nào khác trong gia đình tôi chịu… thưởng thức món ăn này cả!

Đến giờ này, ngồi nghĩ lại, tôi thấy “appreciate” bố tôi ghê lắm.  Thuở mới lớn của tôi, ông đã để cho tôi rất tự doKhi gia đình tôi từ trại tị nạn dọn đến New Hamshire, mỗi ngày tôi “sống nhờ thư” của bạn bè từ xa gửi đến và cũng viết rất nhiều thư gửi đi. Ông đã không cấm tôi đừng tốn mất nhiều thì giờ cho việc viết thơ mà còn lặng lẽ đi mua thật nhiều tem, để sẵn đó cho tôi tha hồ viết, tha hồ gửi. Mấy anh chàng trồng cây si, gọi điện thoại đến, tôi nói chuyện hàng giờ, bố cũng không la. Khi tôi quyết định lấy chồng năm gần 18 tuổi, bố thấy tôi còn nhỏ, bố không thích lắm nhưng cũng chỉ nói năng ôn tồn, khuyên nhủ nhẹ nhàng chứ không cấm cản.

Chồng tôi nghèo, không giỏi bằng người anh rể (bác sĩ), bố vẫn qúy và thương rất công bằngBố rất hiểu và cảm kích những tính tốt của chồng tôi, cứ khen hoài. Lúc đó, anh C. đang phải đi học lại, ông an ủi tôi: “Học xong trung học là đủ rồi, học lên đại học là học thêm ngành chuyên môn, kiến thức và đức độ thì chỉ xong bậc trung học là tốt rồi. Anh C. học đại học ở Việt Nam, vì qua đây nên mới phải học lại; tư cách, tính tình anh hơn rất nhiều người. Bố thấy nhiều người tuy tài giỏi thật đấy, bằng cấp cao tiến sĩ, thạc sĩ nhưng đôi khi kiêu ngạo ta đây, ích kỷ, tính tình nhỏ mọn, chẳng bao giờ nghĩ đến người khác, tư cách chỉ là bậc tiểu họccon không nên mặc cảm mà phải biết quý chồng con.  Bố thấy anh ấy là một người rất tốt!” 

Khi tôi muốn ly dị chồng, bố cũng chẳng nói năng gì, mặc dù ông rất buồn nhưng ông tôn trọng quyết định của tôi. Ông chỉ nhắc nhở tôi nhớ đối xử tốt, công bình với anh C. và cho dù có chia tay, chúng tôi cũng nên giữ gìn những tình cảm đẹp đẻ cho nhau. Anh C. thương bố mẹ tôi như bố mẹ ruột của anh. Mặc dù anh và tôi đã ly dị, anh thỉnh thoảng vẫn đến thăm bố của tôi. Mười năm sau, khi bố của tôi qua đời, anh đã đến phụ giúp và chịu tang bố tôi trong những ngày tang lễ.

Bố hay khuyến khích chúng tôi đọc sách, nhất là các loại sách học làm người. Quyển sách mà bố thích nhất là cuốn “Đắc nhân tâm” của Dale Carnegie, ông Nguyễn Hiến Lê dịch. Bố đọc đi, đọc lại.  Mỗi lần tôi nói câu nào khéo léo, khôn ngoan, biết khen người khác đúng lúc, thật thà; bố thường hay khen: “Nguyệt biết Carnegie. Giỏi lắm!” hay: ”Carnegie giỏi quá!”, “Carnegie khá lắm! hay quá!”. Em tôi thì mỗi lần thấy tôi “hắc ám”, nó nhắc nhở: “Sao chị không biết Carnegie gì hết! Carnegie của chị đâu rồi?”  hoặc chị tôi: “Nguyệt quên Carnegie rồi à?”, “Đừng quên Carnegie, N nhớ Carnegie đi, đừng nóng tính”.  Tên của ông Carnegie (bố đọc theo âm tiếng Pháp, cát nê ji) trở thành động từ của gia đình họ Quách chúng tôi tự lúc nào….

* Bố thương và quý con dâu, con rễ, đối xử với người làm rất tử tế. Vì chúng tôi lười biếng, mỗi lần chị người làm về quê là cả một khổ sở, cực hình cho cả nhà nên ông rất quý trọng chị người làm.  Ông sợ chị Hai mà xin nghĩ việc là cả nhà sẽ rất ư là chật vật và vất   vả.  Sau bữa ăn, chúng tôi lúc nào cũng có đét se (dessert): một quả chuối, trái cam, táo, xoài…v..v Bố lựa theo thứ tự, ngon lành nhất dành cho bà nội, kế đến là mẹ tôi, kế đến… chị người làm, sau cùng mới để đó cho chúng tôi. Chị Hai mét với bố mẹ, nếu chúng tôi làm gì cho chị phiền lòngchúng tôi bị mắng ngay. Thỉnh thoảng thấy chị người làm... làm việc vất vả quá, ông không màng phụ giúp hoặc bảo chúng tôi làm phụ chị.

Bố của tôi sống rất giản dị, chẳng xa hoa cầu kỳ; bao nhiêu tiền có được, sau khi để dành một ít, là bỏ vào – ông rất thích- làm việc thiện.  Bố để sẵn một túi tiềnmỗi khi ăn mày đến xin, chúng tôi cứ việc lấy tiền từ cái túi ấy ra cho. Có vài người ăn mày, họ đi thẳng đến nhà tôi để xin chứ không đi từng nhà trong ngỏ, vì họ biết đến nhà tôi, chắc chắn lúc nào cũng được cho tiền.  Bạn bè tôi, đứa nào nghèo, bố đưa tiền để tôi đưa cho nó. Con nít, học trò nghèo của những xóm kế bên cũng thế, bố tôi hay mua sách vở, bút mực hoặc đưa tiền, ông thường bảo tôi mang cho họ. Qua đến Mỹ, mỗi năm ông đều dành dụm, gởi nhiều tiền về Việt Nam để giúp đỡ người nghèo khó.

Bố dậy chúng tôi nên làm những việc thiện lành, nên luôn luôn bố thí rộng rãi.  Theo bố: “không phải để cầu mong mình gặp được nhiều may mắn, mà chỉ mong những việc xấu nếu có đếnsẽ giảm bớt đi”. 

Về tình cảm của con cái, thấy em tôi đánh tennis giỏi, lúc nào cũng đánh thắng mấy anh, ông khuyên em tôi thỉnh thoảng nên giả vờ thua, cho mấy anh khỏi mặc cảm, họ mới thích em tôi (về chiện này, tui thấy bố hổng đúng cho lắm, thể thao mờ, tinh thần thể thao đâu nhỉ, làm sao có chuyện nhường được chớ, hihi..).  Chị tôi vì đào huê quá không biết ông bồ nào nên lấy ông nào không; chỉ cứ ngần ngừ hoài, chắc bố hơi lo cho chị nên khi chị 34 tuổi, bố khuyên chị cứ lấy chồng, sau đó nếu không thích thì ly dị (ông thiệt là chịu chơi, tân tiến!).

Đối với các cháu nội, cháu ngoại, ông thương rất đồng đều.  Khi tôi gửi thằng con lớn cho mẹ tôi để đi học, bố đã phụ mẹ, trông giúp nó hộ mẹ tôi. Lúc nào ông cũng mua sẵn một lô kẹo chewing gum, đứa nào đến, cũng phát cho vài cái.  Khi lũ cháu chào ông, lúc nào ông cũng vui vẻ: “Chào cháu”. Ông rất chịu khó tập thể dục, lúc nào cũng lạc quan, yêu đời.  Ông hay nhắc nhở chúng tôi: "Vui lên thiên hạ đồng tình, khóc than bạn chỉ một mình khóc than”.  Hoặc: “Chỉ có tôi cho phép tôi buồn, ngoài ra không có ai có thể làm cho tôi buồn được!”

Bố của chúng tôi rất mê đọc sách. Mặc dù theo đạo Phật, thờ cúng tổ tiên nhưng ông đã đọc, nghiên cứu hết hai quyển kinh thánh Tân ước và Cựu ước. Ông khuyến khích tôi đọc, nói có rất nhiều điều hay! (Tôi có thử nhưng thấy…. boring quá! Không sao đọc tiếp cho hết được). Ông còn khen đạo Tin lành là đạo của những người văn minh. Ông có 1 quyển sổ nhỏ, với nét chữ gọn gàng đều đặn, ông chép những câu danh ngôn, những bài thơ nói về tình yêu (lãng mạng nhỉ). Một quyển sổ khác, ông chép những câu nổi tiếng, nói về cách sống, cách cư xử, đạo đức, hạnh làm người. Qua Mỹ, ông chịu khó đi học để lấy bằng Accounting, cô bạn tôi học chung lớp với ông đã khoe là ông học rất giỏi, bố tôi được điểm A trong khi cô chỉ được con B. Sau khi tốt nghiệp, bố tôi đi làm ở một trường đại học gần nhà.

*****
Bố của con ơi… bố mất được gần 2 tuần rồi mà con vẫn cảm thấy là con chưa mất bố!  Mỗi sáng thức dậy, con lại nghĩ đến bố. Con thương và nhớ bố lắm, bố ơi! Con thấy mình hụt hẫng, bơ vơ, mất mát nhiều ghê lắm! Trên cõi đời này, sẽ chẳng có một ai khác, thương con, tình thương vô điều kiện, như bố đã. Con sẽ chẳng bao giờ thấy được gương mặt hiền lành -cặp mắt lúc nào cũng nhìn con dịu dàng, thương yêu- của bố. Bố dễ thương, dễ chịu ghê lắm!  Chẳng bao giờ bố đòi hỏi chúng con làm điều gì cho bố hết. Chẳng bao giờ con thấy bố than phiền là sao chúng con không đến thăm bố thường hơn? Bố chỉ tỏ vẻ rất vui mừng khi chúng con đến thăm bố mà thôi.  Con đã không có mặt, ở cạnh bố, trong những giờ phút cuối cùng. Xin bố tha cho tội bất hiếu của con, bố nhé. Khi đang đi chơi ở Canada, nghe Annie nói là ông ngoại passed away, con đã khóc suốt mấy tiếng đồng hồ và đòi về ngay nhưng Hảo nói chỉ còn một ngày nữa là về, đằng nào bố cũng đã mất rồi.

* Bố của chúng tôi không gặt hái được nhiều thành quả để đời, không phải là 1 người tài ba xuất chúng, lỗi lạc thế gian. Ông chỉ là   một người rất bình thường. Một người rất tử tế, sợ tội, tính tình hòa nhã, tin vào bố thí, làm lành tránh dữ, hiếu thảo, ăn ngay nói thật, chẳng bao giờ muốn phiền hà ai, không thích nợ nần ai. Ông đã cố gắng đóng trọn vai trò của mình trong màn kịch đời người, cố gắng áp dụng câu: “cha mẹ hiền lành để đức cho con”. Ông là một công dân tốt trong xã hội. Một người biết tự lo thân, chẳng muốn phiền hà ai. Một người bạn tốt, biết cảm thông, chia sẻ.  Một người con, anh, chồng, cha, ông… toàn vẹn. Vì thế, từ những điều rất bình thường đó, với tôi, ông là một người rất đỗi phi thường!

* Bây giờ, một năm rưởi sau khi bố mất, ngồi viết thêm, sửa lại một lần nữa, bài mà con đã đọc trong ngày đưa tiễn bố. Con khóc nghẹn ngào. Bố ơi! vẫn biết đời sống này là vô thường, chẳng có gì là vĩnh cửu. Vẫn biết chính bản thân con, một ngày nào đó, rồi cũng phải ra đi. Vẫn biết một người - tốt bụng, hiền lành- như bố; thì sự ra đi của bố, có nghĩa là đến một nơi chốn tốt đẹp hơn nhưng con vẫn không khỏi đau lòng và buồn bã.  Con thấy nhớ bố, nhớ bố thật nhiều! Con phải tự an ủi, nhắc nhở mình là đã quá may mắn vì được làm con của bố. Con phải nói với mình, nhiều lần, là con phải mừng cho sự ra đi của bố. Bố giờ này chắc không còn ở cõi ta bà, hỗn độn này nữa đâu, phải không bố? Bố yêu của con ơi! Con cố gắng không buồn nhiều vì con tin chắc rằng, bố đã được về 1 cõi êm ái, bình an, hạnh phúc hơn cõi đời này.
Như Nguyệt

August 2008;  Feb. 27th, 2010




Hình minh họa (internet)

NHỚ BỐ
Chưa bao giờ con làm thơ về bố
Vì bố ơi, con bố cảm nhận rằng
Chẳng có ngôn từ nào diễn tả hết
Ý tình, tình bố đã thương con
*
Được bố thương, bố hiểu nhất trong nhà
Được bố cưng từ thuở vừa mở mắt
Bố giải bầy hầu hết điều thắc mắc
Bố mất đi… đời sống buồn hiu hắt
Khi mất bố là mất gần tất cả
Mất tình bố tròn đầy, tình bố bao la
*
Gặp cảnh khổ, bố chẳng hề kêu ca
Sống đơn giản, thích bố thí, để đức cho con cái
Bố dễ chịu, tính tình thoải mái
Luôn điềm đạm, luôn nhẹ nhàng kiên nhẫn
Bố hiền lành, là người biết tri ân
Là người con chí hiếu, người bạn ân cần
Người chồng tốt, bố luôn chìu chuộng mẹ
*
Bố mất đi, con chơ vơ trên đời
Khi mất bố, con mất cả bầu trời
Đâu nào biết tử biệt buồn đến thế
Father Day, nhớ bố quá bố ơi!
*
Bố mất đi, đời ảm đạm, mưa rơi!
Con hụt hẩng, đời sống này trống vắng
Ai khuyên 
con, ai trợ giúp, ai hãnh diện, vỗ về?
Khi con hư, ai dễ dãi, cười hề
Ai làm vơi nỗi buồn, ai thêm thắt niềm vui?
Ai 
cận kề, lo lắng, thương yêu …
…nâng 
đỡ con mỗi khi con buồn khổ?
*
Bố con mình hay tâm đắc, chuyện trò
Cùng sở thích.. thơ, xi nê, âm nhạc
Bên cạnh bố, thấy được thương và hiểu
Thấy bình an vô vàn, thấy yên chí, an tâm
*
Chưa bao giờ con làm thơ về bố
Để trong lòng nhiều khi thấy hay hơn
“Người đàn ông quan trọng nhất 
trên đời”
Là bố đó, viết hết lòng…
con đã viết đoản văn này…
cho bố!
Quách Như Nguyệt 
 

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2020

Một Chút Về Xi Nê Ma, Truyện Chưởng



MỘT CHÚT VỀ XI NÊ MA, TRUYỆN CHƯỞNG
Như Nguyệt

Tối hôm qua, tôi đã đứng xếp hàng để xem phim Breaking Dawn (tạm dịch:  Bình minh tỏa sáng). Vì xem một xuất trước xuất trễ nhất nên tôi đã không phải đợi lâu, chỉ khoảng hơn mười phút.  Lâu lắm rồi, tôi mới đi xem một phim vào ngày đầu tiên chiếu trên các rạp.  Loạt phim Twilight, có nghĩa là “Chập choạng” (nửa sáng, nửa tối, mờ ảo) nhắm vào những người trẻ tuổi, lứa tuổi vị thành niên; nên khi đứng xếp hàng, có lẽ tôi là một trong số những người… già nhất!

Tôi đã không ngờ được chính mình và tự cảm thấy thú vị là sao tôi còn có thể thích được loại phim tình ái ba lăng nhăng, vớ vẩn như thế này?!  Ấy vậy mà khi xem tin tức, tôi thấy họ có chiếu cảnh dựng lều, đủ loại người già trẻ, nam nữ đứng ngồi lố nhố nhiều cây số cả tuần ở Hồ Ly Vọng (Hollywood).  Họ kiên nhẫn ngồi chờ để được vào xem phim này đó ạ.  Họ gồm đủ thành phần, đến từ khắp nơi trên thế giới (họ có …. điên không? Có quá đáng” quá không nhỉ?) vì họ mê thích loạt phim này, quá ái mộ các tài tử.  Họ “cuồng” đến độ phải nằm đường, ngủ ngoài sương gió lạnh lẽo -đôi lúc chịu cảnh mưa ướt dầm dề-  cả năm, sáu ngày hoặc hơn, chỉ để mong có cơ hội nhìn thấy tận mắt tài tử chính trong bộ phim Twilight Saga- sẽ xuất hiện, có thể chỉ thoáng chốc thôi, trong ngày ra mắt cuốn phim. 

Phim đầu tiên, nghe cô bạn thân của mình khen nức nở, nào là lãng mạn (romantic) lắm, tài tử đẹp, chuyện tình ôi chao sao mà hấp dẫn quá, thật ướt át v..v…;  tôi cũng tò mò đi xem nhưng chỉ thấy được được thôi.  Đến phim thứ hai, nhất là phim thứ ba; tôi mới thật sự khoái” và really enjoy bộ phim này.  Xem “Bình minh rực sáng” phần một (part I, đây là cuốn thứ tư của năm cuốn phim Twilight Saga); tôi hơi thất vọng một chút, có lẽ gần cuối cốt truyện nên cho dù có những yếu tố làm ngạc nhiên, đã không còn “juicy” như trước. 

Về nhà thật là khuya, trước khi đi ngủ, nghĩ đến cuốn phim một chút, tôi mới chợt nhận ra rằng tôi luôn luôn thích xem, đọc những mối tình tay ba, những mối tình rượt đuổi nhau lòng vòng, những mối tình khổ đau, không đoạn kết.  Hình như tôi lại luôn luôn thích nhân vật bị thua cuộc hơn mới là kỳ cục chứ! 

Loạt phim Twilight, nói về mối tình của một cô gái vẫn còn đang học trung học, người thường cô không yêu lại đi yêu ”vampire” (Việt Nam mình gọi là ma cà rồng).  Anh vampire này cao ráo, rất đẹp trai.  Anh chàng có một vẻ đẹp rất ư classic vì anh đã sống cả hàng thế kỹ, rất galang, ăn nói rất là proper (đúng câuđúng văn phạm ngôn ngữ của thời xưa), đàng hoàng, lịch sự.  Đặc biệt cà rồng trong phim này ra vào dưới ánh mặt trời tỉnh bơ cứ như là người thường chứ không hề bị chết cháy như trong những phim ma cà rồng khác.  Gia đình “ma” của anh chàng giàu xụ vì nhờ có một cô em nhìn được trước tương lai, khi cô chơi cổ phiếu thì chỉ có ăn chứ không thua (phải chi tôi quen biết cô, được cô chỉ tui cho vài chiêu thì đỡ khổ biết mấy nhỉ, hihi..).  Riêng anh ta, anh có tài đọc được tư tưởng của những người chung quanh mình, chỉ có “nàng”, người mà anh yêu, một người rất bình thường (normal human) là anh không thể đọc được những gì mà nàng suy nghĩ.  Nàng đặc biệt quá nên anh yêu nàng chăng, hay tại vì duyên nghiệp, mắc nợ nhau (?) từ bao nhiêu kiếp trước, cho nên sống hơn cả một thế kỷ không sao, đến khi gặp nàng anh lại… sa lưới thảm! 

Một mối tình khó khăn, ngang trái như thế mới lôi cuốn được thiên hạ đến xem phim, nhất là với những người mà người Mỹ gọi là “hopeless romantic” như tôi, hihiii.  Lạ hơn nữa , hấp dẫn hơn nữa là không những được ma cà rồng yêu, cô bé này còn được werewolf (người chó sói) yêu nữa chứ... nên chuyện phim lại càng thêm khúc mắc, lâm ly, hồi hộp!! 

Anh chàng người sói nhỏ tuổi hơn cô, yêu cô thật thắm thiết, điên cuồng, chả thua anh ma cà rồng tí nào mà còn có phần hơn. Thế mới sôi nổi, mới thiệt là hay chứ!  Chàng chó sói gốc thổ dân Mỹ (Indian) tóc đen, người vạm vỡ, rắn chắc; đến với cô trong lúc cô đang đau khổ nhất,  thời điểm mà anh chàng ma cà rồng quyết định bỏ ra đi (vì yêu cô quá, không muốn cô trở thành ma cà rồng nên đành quyết định hy sinh!).  Mới đầu cô chỉ xem anh chàng sói như một người bạn thân thiết nhất nhưng về sau này cô cũng có yêu anh chàng chút chút, chỉ chút chút thôi nhưng cũng đủ éo le để có một mối tình tay ba đầy lôi cuốn! Cô không yêu chàng sói bằng chàng ma đâu, nhưng cô và chàng sói có một liên hệ thật đặc biệt mà ngay cả chàng ma không thể hiểu, chính chàng ma cà rồng đã nói với chàng sói như thế này: “Làm ơn nói chuyên với cô ấy, nàng nghe lời bạn, tin tưởng bạn, luôn dựa vào bạn, mong được bảo vệ.  Cô ấy và bạn có một tình cảm rất đặc biệt, một sự liên hệ khó giải thích mà chính tôi cũng không thể nào hiểu nỗi”. 

Có những lúc họ kình nhau, ghen tuông, tranh dành; nhưng có những lúc –vì muốn bảo vệ nàng- mà cả hai phải bắt tay nhau để chống lại kẻ thù; lại có những lúc anh ma cà rồng còn thông cảm, chịu ơn và cảm ơn anh chó sói. 

Không hiểu sao, tôi luôn luôn đứng về phía người thua cuộc, chắc tôi thấy tội nghiệp họ, những người thất bại trong tình trường.  Yêu nhau mà lấy được nhau, yêu mà được yêu rồi sống với nhau đến răng long đầu bạc thì đâu có gì là lạ, đâu còn gì đáng nói, phải không quí vị?  Yêu nhau mà dang dở cuộc tình, mà đau đớn chia ly thì mới được viết thành truyện, dựng thành phim. Tình rầu rỉ mới được viết thành những áng thơ mùi mẫn, những bài nhạc nhức nhối, rịu cả tim.  Tôi đọc truyện, xem những phim nào mà có những mối tình tay ba, tay bốn, tôi đều thấy thích thú lắm.  Có cách nào để nhân vật nữ yêu một lúc hai, ba người một lúc và rốt cuộc được sống chung với tất cả những người mình yêu một cách đề huề không nhỉ?.  Sao tôi chưa được đọc một tác phẩm nào như thế nhỉ?  Trong khi ở ngoài đời, một  khách hàng (client) của tôi đã làm được chuyện đó.  Tôi đã tới nhà của chị và nhìn thấy rõ tận mắt hạnh phúc tuyệt vời có một không hai (vì tôi chưa thấy ai khác) của chị.

Chị H có tất cả 5 người chồng ở cùng chung một nhà với chị.  Một người Mễ Tây Cơ, nhìn rất lực lưỡng, đô con; một người lai Mỹ đen điển trai, cũng tướng tá ngon lành, bụng six packs, muscle nổi lên cuồn cuộn (nghe tả  đến đây, chắc các bạn gái của tôi … nuốt nước miếng một cái ực hỉ, hì hì ); một ông Mỹ  trắng lớn tuổi (chắc giầu có, nhiều tiền, người chồng đầu tiên của chị chăng?); một ông người Trung Đông (Iran, Irag, Jordan?  Chị có nói mà tôi quên mất) rất đẹp trai, có một cặp mắt đẹp kinh hồn; và cuối cùng, một ông chồng người Việt Nam (chắc ở vì tình nghĩa?! Tôi đoán mò thôi nhe, hehe...) nhìn hơi còm cõi.  Dung nhan của chị thuộc vào loại trung bình thôi nhưng bù lại, chị có một dáng dấp cao ráo, ngon lành và một cặp ngực rất ư là sexy, hấp dẫn!  Có lẽ kiếp trước chị … tu khéo, hoặc có lẽ mấy ông này nợ nần với chị từ muôn kiếp trước?  Tính tình chị rất vui vẻ, hào phóng, thoải mái, biết điều, chăm đi chùa và biết nhiều về Phật pháp (nên có lẽ được Trời Phật thương chăng? just kidding, hihi… :-)).  Tôi biết, bạn có thể nghĩ:  nhìn bề ngoài như thế nhưng biết đâu “ở trong chăn mới biết chăn có rận”, biết đâu chị cũng có những nổi khổ tâm, trắc trở, đau đầu mà người ngoài nhìn vào không thể nào hiểu được?  Chỉ biết rằng theo lời chị tâm sự với tôi và theo cung cách của chị -lúc nào chị cũng có vẻ toại nguyện, bằng lòng với những gì mình đang có; ở chị luôn toát ra một vẻ tự tin, rạng rỡ và tròn đầy hạnh phúc.  Tôi cho là chị đã vượt qua mọi trở ngại và sống một cuộc sống trên hẵn đời  thường (extra-ordinary).  Lần đầu tiên trong đời tôi mới gặp được một người đàn bà giầu có -giầu cả tình lẩn tiền- và hạnh phúc nhiều như thế. 

Ai cũng thích một kết cục có hậu, “and… they live happily forever!” Đọc truyện cổ tích hồi còn bé, chuyện “Cô bé lọ lem”, chuyện Tấm Cám..v..v.. trải qua bao nhiêu khó khăn, thử thách, rồi cuối cùng cũng êm đẹp như chuyện thần tiên. Hoàng tử không đi lấy công chúa khác mà lại đi yêu, đi lấy một cô bé lọ lem; cô công chúa ngủ triền miên cho đến khi được 1 anh chàng yêu cô ta thật tình ‘hun’ cho một cái thì tỉnh dậy.  Truyện cổ tích ngày xưa, tôi đọc khi tôi còn bé tí... dễ thương như thế đó, thường thì lúc nào cũng có một kết thúc như thế này:  “và… họ sống hạnh phúc mãi mãi bên nhau”….

***Trong loạt phim “Twighlight”, tôi thấy rõ ràng mình thích nhân vật Jacob (anh chàng chó sói) hơn Edward (anh chàng ma cà rồng), giống như trong “Lục Mạch thần kiếm”, tôi đồng tình với Vương Ngọc Yến, hiểu tại sao Vương Ngọc Yến thích Mộ Dung Phục nhiều hơn Đoàn Dự  (trước khi cô tiểu thư đẹp tuyệt trần này chuyển tình cảm của nàng qua anh chàng họ Đoàn vì anh chàng họ Mộ tối ngày cứ mong mỏi phục quốc, bỏ bê cô; chọn mộng làm vua nước Đại Yến chứ chẳng chọn cô).  Trong “Tiếu ngạo giang hồ” thì tôi thông cảm với Nhạc Linh San, tôi hiểu tại sao cô nàng lại đi thương yêu Lâm Bình Chi đến thế?!
Có lẽ tôi dễ bị lôi cuốn với bad guy (người ba gai) hơn?!  Người tử tế không thích lại cứ thích người có máu du côn du kề 1 tí, hihi….  Tôi thường nói với tôi là không nên như thế!  Đã phải tự nhắc nhở mình là….. chẳng dại.  May phước cho tôi!  Lý trí của tôi lúc nào cũng mạnh mẽ, thắng dễ dàng, thắng một cách vẻ vang trái tim tôi, một tim yếu đuối và ủy mị.

Khi đọc truyện “Thần điêu đại hiệp” tôi hoan hô (bravo) mối tình không phân biệt tuổi tác và đẳng cấp.  Một Dương Quá yêu Tiểu Long Nữ “già”  hơn và cũng là sư phụ của anh chàng.  Tiếu Ngạo giang hồ thì tôi mê đọc nhất cái khúc Lệnh Hồ Xung yêu thầm trộm nhớ Nhạc Linh San, trong khi Nhạc Linh San lại đem lòng đi yêu người khác, chẳng hề đoái hoài tới chàng lãng tử đại sư huynh, đã yêu mình trong âm thầm đau khổ, cho dù Lệnh Hồ Xung là một người giỏi, tài đức vẹn toàn, trung dung, tốt bụng, không kỳ thị, không quá khích, anh ta giao hảo được với cả chánh lẫn tà. Trong “Anh hùng xạ điêu” thì một Quách Tỉnh khờ khạo, ngớ ngẩn, không thông minh lại có một Hoàng Dung thông minh tuyệt đỉnh, yêu thương, hiểu, sẵn sàng chia xẻ mọi gian laongọt bùi, lúc nào cũng sát cánh với anh chàng ngốc nghếch này ….

Chuyện chưởng mà chỉ có đánh nhau, đấu chưởng không thì ai mà thèm đọc, phải thế không các bạn?  Trong những cảnh  đánh nhau chí chóe, chiến trường đẫm máu, những trận so tài long trời lở đất; những mưu mô, mánh khóe của những kẻ gian hùng, những tham vọng đi tìm bí kiếp, khổ công  tập luyện (Lâm Bình Chi đã phải tự thiến để hoàn thành chiêu Tịch Tà Kiếm Phổ) mong thành bá chủ võ lâm; trái ngược lại: những ngu ngơ, hiền lành, biết hòa đồng, biết tùy cơ  ứng biến, những may mắn không ngờ của những người hiệp sĩ chuyên trừ gian diệt bạo.  ….  Tất cả những yếu tố lâm đi bi đát -đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác- đó mà được lồng vào một mối tình si đắm, dại cuồng hoặc một mối tình rắc rối tay ba, tay tư thì người đọc chỉ có nước mờ ….  hết biết, hihi..., ghiền đọc đến mê mệt mà thôi!

Tôi mê đọc chuyện chưởng của Kim Dung từ khi tôi mới 11 tuổi.  Nhân vật Tiêu Phong hào hùng, anh em kết nghĩa với Đoàn Dự, là thần tượng của tôi thuở đó.  Tôi rất phục những nhân vật vì nợ nước mà quên hết tình nhà, tình riêng của họ.  Nhân vật nam nhi chí khí, hào sảng; yêu thì cũng có yêu, yêu dữ dội là đằng khác nhưng sẵn sàng quay lưng lại, hiên ngang bỏ nàng ra đi một cái rụp vì tổ quốc.  Người đàn ông mà có lý tưởng, đáng yêu lắm chứ.  Những mối tình dở dang vì thời cuộc, vì số mệnh chứ không phải vì một trong hai người phản bội, thay lòng đổi dạ, luôn luôn làm cho tôi ngưỡng mộ. 

*****Trong Harry Porter, đọc đến chỗ Harry phải lòng với Cho (tên cô bé) -một cô bé xinh xắn người Á Châu- tôi rất thích.  Tác giả diễn tả thật đúng tâm trạng của một cậu bé mới lớn, dường như là tình yêu… rất là hay!  Hihihi…vâng ạ, tôi đã xem hết tất cả các phim, đọc hết tất cả loạt chuyện của Harry Potter, câu chuyện mà bao nhiêu là con nít, teenagers trên thế giới từng mê mẫn.

Những cuốn phim chỉ có đánh đấm, chỉ có toàn là đực rựa như trong một số phim cao bồi, phim chiến tranh, phim action thì chẳng thể nào … ăn khách được với riêng tôi. Lồng trong một khung cảnh chiến tranh hoang tàn, đổ nát, phải là một cốt chuyện có tình đồng đội, bình bằng hữu, tình người với nhau hoặc nếu có được thêm một vài nhân vật nữ, có một chút tình yêu lãng mạng thì mới có thể lôi cuốn được những dân ghiền xi nê hạng nặng cỡ như tôi.  Phim cao bồi bắn súng ầm ầm cũng thế, nếu không có mấy cô mặc áo đầm xòe, hở ngực thật sexy; bảo đảm chắc sẽ bị ế dài dài… :-)) 

Đời sống, nghĩ cho cùng, cũng chỉ là một màn kịch dài đăng đẳng, chỉ kết thúc khi mình nhắm mắt lại mãi mãi, vĩnh viễn đi vào cõi thiên thu.  Tôi chưa bao giờ đóng trọn vai tuồng của tôi vì tôi rất hay mơ.  Tôi thích sống trong ảo tưởng.  Tôi hay lẫn trốn đời sống thực tế phủ phàng (à, hay là tôi đang đóng vai người…. mơ mộng nhỉ, hihi…). Tôi cảm thấy hạnh phúc ghê lắm khi được xem những cuốn phim mình thích, nghe một bản nhạc du dương, đọc một bài thơ hay, đọc một quyển chuyện mà có cảm tưởng như mình đang sống, đang là nhân vật chính.  Có lẽ vai trò của tôi trong đời sống này vốn dĩ đã ảo, còn ảo tưởng hơn nhiều, những khi tôi ngồi một mình, nghĩ ra một bài thơ trong đầu, ngồi viết vẩn vơ; tôi thấy mình hoàn toàn bằng lòng với chính mình, thấy thật bình an, hạnh phúc.  Người đời thường thêu dệt, vẽ vời, ước mơ hạnh phúc chứ thật ra hạnh phúc thật sự rất giản dị, chẳng vời vợi cao xa đâu bạn ạ.  Đâu phải có một cái xe đắt tiền, một cái nhẫn hột soàn to tổ bố (đeo mỏi cả ngón tay! Hí hì hi..), một cái nhà đồ sộ bạn mới có được hạnh phúc?  Đừng mất công tìm kiếm hạnh phúc, đừng mơ và nghĩ hạnh phúc đồng nghĩa với vật chất (materials) nhá, bạn nha

Ngày qua ngày... thời gian trôi qua thật chóng vánh. Chúng ta hãy enjoy, tận hưởng từng giây, từng phút; đừng bao giờ nên phí phạm, bạn à.  Bạn hãy viết thử ra tờ giấy những gì mà bạn có, những gì mang đến cho bạn niềm vui, những lúc, những moments bạn đã từng hạnh phúc (dù là lớn lao hay nhỏ nhoi) bạn sẽ thấy ngạc nhiên đến không ngờ; nhiều khi list ra một trang không đủ, bạn còn phải viết đến ...mấy chục trang cơ…

Mong bạn thân quý luôn vui khỏe, bằng lòng với chính mình, sống thoải mái, giản dị, bình an nhé.
Như Nguyệt
November 18th, 2011