Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2026

Bài 438: Trump Và Trung Cộng

 

Hai nước Tầu

BÀI 438: TRUMP VÀ TRUNG CỘNG

Vũ Linh

     Câu chuyện Trump viếng Trung Cộng đang là đề tài sôi bỏng nhất trong chính trường Mỹ. Truyền thông loa phương -và dĩ nhiên đám lâu la tà lọt vẹt tị nạn- phịa chuyện Trump thất bại, vướng vào bãi bùn lầy Iran không lối thoát, bây giờ chạy đi xin Tầu cộng cứu nạn. Đây là lập luận mới, chứ trước đây khi chưa có chiến tranh Iran, thì Trump cũng đã bị tố bị Tập cho 'đi tàu bay giấy' nên Trump đã là tay sai của Tập từ lâu rồi. Trump hết là tay sai của Putin thì cũng là tay sai của Tập, nếu may mắn không phải là tay sai của Bắc Hàn hay Do Thái. Trump một mặt là Hitler độc tài độc đoán nắm trọn quyền sinh sát, mặt khác lại là tay sai của tất cả. Tất cả dĩ nhiên nằm trong ý đồ chống Trump chết bỏ trong bất cứ chuyện gì, bất cần sự thật hay lý lẽ, nghĩa là Trump đã thành công bắc ghế ngồi xổm trong não của đám vẹt từ cả chục năm qua. 

    Ở đây, ta sẽ bỏ chút thời giờ để xem lại toàn diện quan hệ Trump-Tầu cộng để nhận định cho rõ chuyện gì đang xẩy ra ngoài bộ não bị Trump ngồi xổm của đám Vẹt. Tại sao Trump phải đánh TC? Có đánh thật không hay chỉ là võ miệng mị dân? Hay chỉ là tìm kẻ địch ở ngoài để lái dư luận ra khỏi những thất bại nội bộ? Cuộc gặp mặt Trump-Tập quan trọng cỡ nào.

    Đây là vấn đề cực phức tạp và có gốc từ xa trong khi có hậu quả tương lai còn xa hơn và phức tạp hơn nhiều.

Đe dọa thực tế của Tầu cộng

    Trung Cộng, từ sau ngày Đặng Tiểu Bình đưa ra chính sách thực tế, bớt hoang tưởng khùng điên, với chính sách mới mà Đặng diễn tả nôm na ra là 'mèo trắng mèo đen đều ô-kê, miễn là bắt được chuột', đã khiến Trung Cộng trở thành 'một con rồng tỉnh ngủ' đúng như Napoleon đã nhận định cách đây cả mấy trăm năm. 

    Nhìn qua bất cứ thống kê nào trong bất cứ phạm vi nào, từ kinh tế tới quân sự, từ kỹ thuật AI tới y khoa, sản xuất xe hơi hay điện thoại di động, số sinh viên, số triệu phú, số khoa học gia, v.v..., ta cũng phải nhìn nhận Tầu đang tiến 'cực nhanh, cực mạnh, cực vững chắc' trên con đường phát triển nội bộ và luôn cả trên giấc mộng đại đế bá quyền thế giới, không phải theo 'định hướng xã nghĩa' gì, mà hiển nhiên theo định hướng đế quốc tư bản nặng nhất.

    Dĩ nhiên con đường của Bắc Kinh đi còn rất dài. Ngay trong nội bộ Tầu, việc phát triển cũng không đồng đều, trái lại đưa đến nhiều thất cân bằng, nhiều bất mãn âm ỉ, không nổi lên được vì sự đàn áp tàn bạo của công an, súng đạn và xe tăng. Thượng Hải hay Thẩm Quyến có thể là những thành phố vĩ đại rất giàu, phát triển với tốc độ kinh hoàng khó tưởng thật, qua những tòa nhà trọc trời bằng kính, mọc nhanh hơn nấm dại sau cơn mưa, nhưng đi ra khỏi hai thành phố này chừng một vài trăm dặm là ta thấy ngay Tầu của thời... nhà Hán. Cổ hủ, chậm tiến nếu không phải là lạc hậu, dân nghèo sơ xác, đói triền miên, Nhà Nước độc đoán thống trị tuyệt đối qua các quan lại địa phương nắm toàn quyền sát sinh,... 

    Thực tế, Tầu bây giờ là ít nhất hai quốc gia hoàn toàn khác biệt sống chung. Nước Tầu của vùng duyên hải, từ Ma Cao đi dọc biển qua Thượng Hải lên tới Bắc Kinh, là một cường quốc đáng nể của thế giới: văn minh, giàu có, tiến bộ tuy vẫn độc đoán. Còn lại chỉ là một xứ chậm tiến, nghèo nàn, không biết giấy vệ sinh là gì, cả ngày vẫn nhắm mắt đọc chỉ thị của đảng, không biết gì hơn. Với đám u mê này, thế giới và cả lịch sử thế giới và cả lịch sử Tầu cáo chung khi Mao tuyên cáo thành lập nhà nước đại đồng cách đây hơn ba phần tư thế kỷ. Kể từ ngày đó, cả dân Tầu chỉ còn biết bác Mao vĩ đại, đảng CS Tầu vĩ đại, và ngày ngày bận đọc chỉ thị của đảng, không biết chuyện gì đang xẩy ra trên thế giới bên ngoài.

Hai nước Tầu

Nhu nhược của Biden

    Trong khi đó với thế giới, chính quyền Tầu cộng đã công khai làm những việc mà cả thế giới hiểu là để phục vụ mưu đồ bá chủ thế giới. GS Peter Navarro đã viết một cuốn sách không thể nào rõ ràng hơn, thuyết phục hơn, về cách TC đang gặm nhấm cả Phi Châu và đang chen chân vào các xứ chậm tiến Nam Mỹ, trong khi siết chặt giây trói cả Đông Nam Á -Death by China. Nhưng mộng đế quốc của TC không chỉ giới hạn trong các xứ chậm tiến. TC đã công khai bành trướng, cố xâm nhập các đại cường Tây Phương và nhất là Mỹ. Bỏ qua chuyện Âu Châu mà bây giờ chẳng ai coi ra gì, ta nhìn qua cuộc chiến xâm lăng Mỹ của TC.

    Từ cả mấy chục năm qua, số sinh viên Tầu cộng cho đi học Mỹ luôn ở trong khoảng từ 300.000 tới 400.000 mỗi năm. Sao nhiều thế?

    Ở đây phải hiểu một số không nhỏ những sinh viên đó thật ra không phải sinh viên mà là những thứ nguy hiểm cho Mỹ hơn xa. Nói về con số chi tiết, chẳng ai biết rõ ngoại trừ đám lãnh đạo ở Bắc Kinh. Giới gọi là 'sinh viên' đó gồm có:

  1. sinh viên đi du học thật; nhưng một số không nhỏ học xong ở lại làm việc cho các công ty Mỹ, nên TT Trump chấp nhận cho tăng số sinh viên Tầu ở Mỹ;
  2. chuyên gia qua Mỹ, lợi dụng tính tân tiến đầy đủ của các phòng thử nghiệm, nghiên cứu mà TC không thể có, nghĩa là họ khai thác tự do tiến bộ của Mỹ để có chỗ cho các chuyên gia có phương tiện nghiên cứu, thử nghiệm;
  3. gián điệp qua Mỹ để ăn cắp kỹ thuật, ăn cắp mô hình kinh doanh, ăn cắp sáng chế,...;
  4. gián điệp thật về quân sự, qua đây đi chụp hình, báo cáo về các căn cứ quân sự, nhà máy điện nước, hệ thống đường xá, đê đập,...;
  5. gián điệp nằm vùng trong cộng đồng dân gốc Tầu trên khắp các chinatown, để rình rập đối lập hay nếu có thể, xách động họ ủng hộ Bắc Kinh.
    Theo cựu giám đốc FBI ông Christopher Wray, trung bình FBI bắt được một vụ gián điệp của TC mỗi 12 tiếng đồng hồ. Khi ông nghỉ làm, ông cho biết FBI đang có hồ sơ, theo dõi hay điều tra hay truy tố ít nhất 20.000 vụ gián điệp lớn, nghiêm trọng. Theo báo cáo của FBI, thời Biden chính là thời vàng son khi TC tung hoành mạnh nhất. Chính quyền Biden nhu nhược hèn kém tới độ chỉ cho phép FBI âm thầm túm những vụ cá nhân lẻ tẻ, chứ với những vụ quá lớn, Biden trùm mền, không nghe, không thấy, không biết. 

    Khi một bong bóng gián điệp -spy balloon- khổng lồ của TC bay vào Mỹ, với đường kính bằng một máy bay nhỏ -200 feet hay 70m-, nặng cỡ một tấn, Biden nín khe ra lệnh phòng không Mỹ không được nhúc nhích, để yên cho bong bóng tà tà bay ngang khắp nước Mỹ, từ Alaska tới South Carolina, chụp cả trăm ngàn tấm hình về cả nước Mỹ, trong đó có không biết bao nhiêu hình phi trường, hải cảng, căn cứ quân sự của Mỹ. 


Bong bóng gián điệp của TC bay qua Mỹ

   Chỉ khi bong bóng bay tuốt ra biển ngoài khơi South Carolina thì Biden mới dám cho lệnh bắn rớt, sau khi cả mấy trăm ngàn tấm hình đã được chuyển về Phòng Tình Báo Bắc Kinh. Cũng là lúc nếu Biden không ra lệnh thì chính Tập cũng ra lệnh bắn rớt vì hết công dụng. Có lẽ trước khi bắn, Biden đã xin phép Tập.


Trong khi các đại công ty AI của Mỹ chi ra bạc tỷ để nghiên cứu, phát minh và bung ra thị trường các 'chatbot' như ChatGPT, Gemini, Co-pilot, Claude,... thì Bắc Kinh ngồi rung đùi chờ các gián điệp bên Mỹ làm việc. Và y như rằng, chẳng bao lâu sau, TC bất thần tung ra chatbot của họ, gọi là R1, với tổng phí tổn có vài chục triệu đô. Và với khối dân Tầu, chỉ vài tháng là số người sử dụng R1 đã cao hơn số người sử dụng ChatGPT. Trong khi ở Mỹ, các chatbots có công dụng phổ thông cho dân chúng, thì R1 đã mau chóng trở thành công cụ tuyên truyền và kiểm soát dân hữu hiệu nhất cũng rẻ tiền nhất cho công an Tầu cộng.

Trump chống Tầu hay chống CS?

    Chính sách nền tảng nhất của TT Trump, như DĐTC đã nhiều lần nhận định, chính là sách lược chống Tầu cộng. Ông cũng đã có lần ra trước diễn đàn Liên Hiệp Quốc, công khai chửi rủa CS, từ chính sách tới các chế độ.

    Ở đây, phải đặt ngay câu hỏi, ông Trump đánh Tầu hay đánh cộng sản? 

    Thực tế, bất cứ ai có mắt có tròng cũng đều thấy rõ quan điểm của TT Trump. Đối với Trump, CS từ triết lý, lý thuyết tới thực tế qua các chế độ CS đã nắm quyền, là một đại họa cho nhân loại, chỉ biết giết, giết và giết trong độc tài công an trị. Ông Trump khẳng định CS vô cùng tai hại và do đó, sẽ không bao giờ được chấp nhận ở Mỹ, nhưng nếu có xứ nào muốn theo CS thì đó là họ tự ý muốn rước họa vào thân, và Mỹ hoàn toàn không có trách nhiệm cứu họ ra khỏi chế độ CS. CS hay không CS, Mỹ không để ý, chỉ nhìn vào quan hệ lợi hay hại cho Mỹ thôi. CS mà giúp Mỹ được là ô-kê.

    Đừng ai mơ tưởng hão huyền Trump sẽ ra lệnh cho bộ trưởng Hùng Cao mang TQLC đổ bộ Đà Nẵng hay Hải Phòng để 'giải phóng' VN khỏi ách VC. 

    Đám vẹt mỉa mai hỏi Trump chống cộng kiểu gì khi tươi cười cụng ly với Tập, chỉ biểu diễn cái ngớ ngẩn và trình độ nhận thức chính trị thấp kém của đám vẹt. Đám vẹt không thể nào thấy khác biệt giữa việc cụng ly xã giao và chính sách thực tế. Với đám vẹt, cụng ly hay bắt tay cười để chụp hình đã là chính sách.

Trump đánh cách nào?

    Cuộc chiến của Trump chống bành trướng của Tầu cộng cực phức tạp, trên nhiều khiá cạnh.

Chính trị:

  • Cô lập và bao vây TC với sự hợp tác của một loạt quốc gia có vị trí chiến lược, như Nhật, Hàn Quốc -cả Nam Hàn lẫn Bắc Hàn mà Trump cố kéo ra khỏi gông cùm nô lệ Tầu cộng-, Đài Loan, Phi Luật Tân, Việt Nam, Úc, Ấn Độ,..., bất kể thể chế chính trị của những nước đó.
  • Chặt vây cánh hay đầu cầu của Tầu cộng như Canada, Venezuela, Panama, và Iran.
  • Chặn đầu cầu tương lai như Greenland.

Quân sự

    Phải nói ngay, không bao giờ có chuyện Trump đánh TC bằng bom đạn như đang đánh Iran. Mà chỉ có thể thử thách khả năng quân sự qua Iran. Kết quả cả thế giới đã thấy: hệ thống phòng không tối tân, đắt tiền nhất của TC tặng cho Iran, bị phá tan nát không còn gì trong khi không chặn được bất cứ máy bay đánh bom của Mỹ và Do Thái. Mặt khác, cuộc chiến Iran cũng là một cách cảnh cáo TC, lộ cho TC thấy sức mạnh quân sự của Mỹ để chặn trước mọi mưu đồ đánh Đài Loan của TC.

Kinh tế

    Mỹ thấy rất rõ sách lược đế quốc của TC qua mậu dịch và kinh tế. Như GS Navarro đã vạch rỗ, TC đã và đang thực hành một chính sách thâm nhập kinh tế lớn như chưa từng thấy để 'chiếm' các xứ chậm tiến Phi Châu, Nam Mỹ, Á Châu. Thẳng thừng mà nói, TT Trump đã nhiều lần lên tiếng cảnh báo, nhưng không làm gì hơn để giúp các quốc gia này chặn xâm lăng kinh tế của Tầu cộng. Nhưng TT Trump trong tư cách TT Mỹ, không cho phép TC múa võ Sơn Đông trong nước Mỹ.

    Vũ khí hàng đầu của ông là thuế quan. Ông tăng thuế quan để chặn bớt hàng TC xâm nhập vào thị trường Mỹ qua các chinatown khắp nước Mỹ.

Xã hội:

    TT Trump cũng nhìn thấy rõ một khía cạnh khác của cuộc chiếm thâm nhập Mỹ của TC: qua di dân. Ông Trump thấy TC đang tìm cách cho dân Tầu xâm nhập Mỹ, qua hai ngã:

  • Di dân lậu qua ngã 'đẻ du lịch'. Vì kẽ hở của Hiến Pháp Mỹ khi được viết cách đây trên dưới 300 năm, cho phép tất cả những trẻ sanh trên đất Mỹ được tự động có quốc tịch Mỹ ngay, nên dân Tầu đã khai thác, mở cái gọi là 'kỹ nghệ du lịch đẻ', đưa các bà có bầu gần ngày đập bầu đi du lịch Mỹ, sanh con tại Mỹ, thế là tự động có con Mỹ. Có thể sống ở Mỹ ngay, sau khi lớn lên, lại có quyền bảo lãnh bố mẹ, anh em, chú bác, cô dì,... vào Mỹ sống, thành dân Mỹ luôn. Trump tìm cách chặn bằng cách thu hồi luật sanh ở Mỹ là tự động có quốc tịch Mỹ. Cuộc chiến đang diễn ra trong TCPV liên bang, chưa có kết quả, tuy có nhiều triển vọng Trump sẽ thua vì có ghi rõ ràng trong Hiến Pháp, muốn đổi, phải sửa Hiến Pháp.
  • Di dân lậu qua Canada. Dân Tầu cũng xâm nhập Mỹ qua ngã Canada. Tràn lậu vào Canada hay du lịch vào Canada, rồi từ đó tràn lậu qua biên giới Mỹ. Đây là đám di dân lậu tìm cách vào Mỹ sống ngay, mang theo những đại nạn lớn như ma tuý -fentanyl-, bệnh hoạn, tội ác, và tiền bẩn. Cuộc chiến này của Mỹ đang bị Canada phá, chỉ vì Canada không muốn nhận đám di dân lậu này mà muốn mở cửa biên giới với Mỹ để đám này chỉ quá cảnh Canada trên đường đi Mỹ. Nhiều người lên án Trump không thân thiện với Canada nhưng lại không hó hé gì về chính sách thả di dân lậu Tầu vào Mỹ của Canada. Dân Tầu đã thống trị Toronto và Vancouver, bây giờ Canada muốn đẩy họ qua New York, Seattle,...

Khó khăn cuộc chiến

    TT Trump nhìn thấy rõ đe dọa của Tầu cộng nên đã đặt chính sách chống Tầu cộng lên hàng đầu trong mọi khiá cạnh của chính sách đối ngoại của Mỹ, từ chính trị tới thương mại tới di dân.

    Mặt khác, Trump cũng hiểu rõ TC không phải là Venezuela hay ngay cả Iran. Trái lại, Trump hiểu rất rõ Tầu là xứ lớn nhất nhì thế giới, lớn về bề rộng địa dư, về dân số, về kinh tế, về quân sự, về ảnh hưởng chính trị trên thế giới, luôn cả về tham vọng đế quốc. Do đó, việc 'đánh' Tầu không dễ chút nào. Bất kể đánh cách nào cũng có cái giá khá đắt phải trả.

1. Hậu thuẫn nội bộ

    Vấn đề lớn đầu tiên của Trump là trong tình trạng phân hoá chính trị ở Mỹ hiện nay, phe đối lập, tức là đảng DC, giới trí thức sa-lông, và truyền thông cấp tiến không muốn đánh Tầu, và nhất là muốn chống bất cứ việc gì Trump làm hay muốn làm, bất cần biết việc làm đó có lợi hay có hại cho quyền lợi nước Mỹ, do đó, họ sẽ không chấp nhận, sẽ chống đối một cách tuyệt đối chính sánh đánh Tầu của Trump, bất kể đánh kiểu gì.

    Cái bệnh Trump Derangement Syndrome đã là vi khuẩn ăn quá sâu vào não đám cấp tiến rồi.

   Trump hiểu rõ sẽ gặp chống đối của ít nhất một nửa nước bất kể chuyện gì nên vấn đề với Trump không còn là tìm cách nào để được hậu thuẫn, mà là tìm cách nào để... 'sổ chấp', đường ta ta cứ đi thôi.

    Việc Trump tăng thuế quan rồi biện bạch bằng luật này lệ nọ chính là phản ảnh tính thực tế của Trump. Ông biết trước nếu chờ quốc hội ra luật thuế quan để giúp ông cản TC thì cũng chẳng khác nào làm như Khổng Minh cầu gió khấn mưa để làm việc. Nên ông tự ý vung tay trước, rồi tính sau. Kết quả chính sách thuế quan của ông, có khi áp dụng được, có khi vi phạm Hiến Pháp phải thu hồi. Sách lược của Trump là luôn luôn đi thật xa để thử thách quyền hạn của mình, của tổng thống, mà Mỹ gọi là 'push the envelope to test presidential power'.

2. TC đáp lễ

    Trên phương diện kinh tế, kế hoạch căn bản của Trump là dùng thuế quan đánh trên hàng nhập như vũ khí tối hậu. Nhưng dĩ nhiên câu chuyện không giản dị, không dễ dàng như đánh thuế quan trên hàng nhập từ tiểu quốc Việt Nam chẳng hạn.

    Khoan bàn tới chuyện pháp lý: Trump có quyền đánh thuế quan hay không, qua sức mạnh kinh tế của Tầu trên thị trường mậu dịch thế giới, TC tất nhiên sẽ 'đáp lễ', đánh trả nếu Mỹ đánh thuế quan trên hàng Tầu. TC dư thừa khả năng đáp trả bằng tăng thuế quan trên hàng Mỹ. 

3. Mỹ cần Trung Cộng

    Cái nhức răng lớn nhất của Trump là một mặt muốn chặn chính sách bá quyền, mưu đồ thống trị thế giới của TC, mặt khác dù muốn hay không, Mỹ vẫn cần TC, đặc biệt là trên phương diện kinh tế, mậu dịch. 

    Mỹ nhập cảng hơn 300 tỷ đô hàng TC mỗi năm, xấp xỉ bằng một nửa số hàng nhập cảng từ cả khối Liên Âu, không có cách nào phớt lờ nhu cầu khổng lồ này được.

    Nhiều hàng Mỹ hoàn toàn lệ thuộc vào Tầu. Chẳng hạn như iPhone, giầy Nike,... tuy được vẽ/chế ra tại Mỹ, nhưng được gửi qua Tầu 'lắp ráp', rồi chuyển về lại Mỹ để bán. Khi chuyển về Mỹ thì dĩ nhiên coi như hàng nhập từ Tầu, chịu thuế quan trên hàng nhập từ Tầu. Thực tế nghĩa là Mỹ đánh thuế quan trên hàng Mỹ, và dĩ nhiên, một số hàng đó sẽ bị tăng giá. Các đại tập đoàn Mỹ như Apple, Nike,... sẽ không ngồi yên, sẽ chống mạnh. Apple, Nike ,... đã đầu tư bạc tỷ vào dịch vụ 'lắp ráp' bên Tầu để khai thác nhân công rẻ, thủ tục hành chánh ít rườm rà, kiểm soát môi trường lỏng lẻo, sẽ không dễ dàng chấp nhận những thiệt hại kinh tế lớn.

    Chưa hết. TC có ảnh hưởng rất lớn trên nhiều xứ 'kẻ thù' của Mỹ, và Mỹ rất cần TC kềm chế đám này, đặc biệt là Iran và ngay cả Bắc Hàn.

    Câu hỏi hóc búa cho Trump: đánh TC tới đâu và bạn TC tới đâu? Không dễ như đám vẹt với trình độ không cao hơn cỏ dại hô hoán sảng.

Diễn Đàn Trái Chiều 


Bài 437: Vi Khuẩn 'Thức Tình'

 

Một bức hình tiêu biểu cho 'thức tỉnh': không có một ông da trắng nào trong vũ trụ thức tỉnh

BÀI 437: VI KHUẨN 'THỨC TỈNH'
Vũ Linh

   Sau một thời gian dài làm việc tất bật, tổ chức VACA -Vietnamese American Conservative Alliance- cuối cùng đã hoàn tất việc dịch qua tiếng Việt và phát hành một cuốn sách nguyên tác của một học giả Mỹ, ông T.S. Dixon. Sách được phát hành vừa kịp kỷ niệm ngày chúng ta phải bỏ lại quê hương, qua đất này sống tạm.

    Nhân dịp, bài này xin trình bày rõ hơn về cái ‘văn hóa ‘thức tỉnh’, hay như học giả Dixon viết, ‘woke virus’.

Về cuốn sách

    Sách nguyên tác có tựa là The Woke Mind Viruses, được dịch là Mầm Bệnh Tư Tưởng Thức Tỉnh. Cuốn sách này thật sự quan trọng, phân tích nguyên nhân và ảnh hưởng sâu xa của một hiện tượng có thể nói là ‘mới lạ’ trong văn hóa và cả chính trị Mỹ. 

    Sách có thể được mua qua Amazo Prime với giá 30 đô kể từ  30/4/2026, hay truy cập từ trang mạng https://books.by/clover-leaves với giá 25 đô + 5 đô cước phí, chỉ bằng hai tô phở chưa có cà-phê đá. Hiện giờ giá kindle chỉ là 3,99 đô!

‘Thức tỉnh’ là gì?

    Cái danh từ ‘thức tỉnh’, dịch từ tiếng Mỹ là ‘woke’ thật ra là một mạo danh hay tiếm danh thô bạo nhất. Ở đây chẳng có chuyện woke hay thức tỉnh ai hết, mà thực tế, trái lại, là cả một mưu đồ đưa cả thế giới vào u mê cung, bị thôi miên hóa, mất hết khả năng nhận định, suy đoán, lý luận, để tất cả biến thành một giàn người máy cung cúc làm theo những ông bà chủ thiên tả ngồi bấm nút, hay một đám nô lệ thời trung cổ.

    Thức tỉnh không thể mô tả như một số biện pháp chính trị, mà phải nói đó là cả một hệ thống tư duy chính trị có mục đích thật lớn là thay đổi cả xã hội, cả nhân loại trong khung cảnh những biện pháp gặm nhấm từng bước cuộc sống của người dân.

    Karl Marx tung ra ý thức hệ cộng sản nhằm thay đổi xã hội vật chất qua cái gọi là đấu tranh giai cấp của những người ‘không có gì’ nổi lên lật đổ sự áp chế của những người ‘có tất cả’. Đó là một cách mạng quy mô mang tính thay đổi xã hội vật chất. Tuy nhiên, sau hơn 70 năm thống trị độc đoán nhất trên một nửa nhân loại, ý thức hệ cộng sản đã thất bại hoàn toàn, bị liệng vào thùng rác lịch sử nhân loại. 

    Để rồi các nhà lãnh đạo tư duy thiên tả loay hoay tìm cách khác. 

    Một số vẫn kiên trì bám vào cuộc cách mạng vật chất của Karl Marx, để rồi quay qua biện bạch, tự bào chữa, tố cáo các chế độ cộng sản của những Xít-ta-lin hay Mao, Hồ, Pol Pot,… trên thực tế chỉ là một đám độc tài tàn ác đã hiểu sai Marx hay lợi dụng Marx để chiếm quyền và áp đặt những chế độ độc tài phục vụ cho quyền lợi cá nhân của họ và phe đảng, đưa đến thảm bại của tư tưởng xã nghĩa tuyệt hảo. Chứ không phải là nhân loại đã bác bỏ ý thức hệ thiên tả xã nghĩa của Marx.

    Một số ‘trí thức’ khác hiểu đó chỉ là ngụy biện, không thuyết phục lắm. Họ thấy rõ không thể đạt được kết quả gì bất kể súng đạn, tra tấn, tù đầy và mọi tuyên truyền láo xạo của đám cầm quyền CS. Họ muốn tìm một phương thức khác, một con đường khác để đi vào thiên đàng hạ giới. Chẳng những khác mà còn bao quát hơn, đi xa hơn, mà nếu thành công, mới thật là một cuộc cách mạng vĩ đại nhất, có hậu quả lớn, lâu dài và mang tính quyết định nhất.

    Thay vì tranh đấu trong những phương tiện và quyền lợi giới hạn trong vật chất, trong bối cảnh giàu-nghèo, đấu tranh giai cấp tưởng tượng, đám trí thức thiên tả mới này chủ trương thay đổi đầu óc, thay đổi tư duy của cả nhân loại. Chỉ cần thay đổi cách suy nghĩ của nhân loại là họ sẽ hiểu, sẽ tìm ra cách mang thiên đàng xã nghĩa vào hạ giới.

    Ý thức hệ ‘thức tỉnh’ chính là giải pháp, là phương tiện mới của cánh tả sau thất bại của ý thức hệ và các chế độ cộng sản.

Thức tỉnh muốn gì

    Ở đây, kẻ này mượn tạm AI để tóm lược lại chủ trương của ý thức hệ thức tỉnh. Theo AI, ‘thức tỉnh’ chủ trương cải đổi sâu rộng xã hội trong nhiều phạm vi cụ thể:

Công bằng tuyệt đối trong xã hội. Thức tỉnh chủ trương một xã hội công bằng triệt để và tuyệt đối, không còn những phân chia về chủng tộc, về nguồn gốc, về giới tính gì nữa.

1. Bản chất mỗi người. Thế đấy, nhưng trong cái công bằng tuyệt đối đó, mâu thuẫn thay, lại cần hiểu rõ và tuyệt đối tôn trọng những khác biệt về cá tính, nhân cách,… mỗi người.

2. Tận dụng ngôn ngữ. Thức tỉnh ý thức được tầm quan trọng và ý nghĩa của ngôn ngữ, nên muốn tạo đoàn kết, đồng thuận, phải tránh ngôn ngữ có thể gây bất mãn, bực mình, xúc động, nhạy cảm, mặc cảm, chia rẽ,… Cụ thể là dân da đen chẳng hạn, phải gọi là dân Mỹ gốc Phi Châu tương đương với dân gốc Âu Châu, Á Châu,... Chứ gọi là dda đen có vẻ miệt thị họ, khiến họ bực mình.

3. Thái độ tích cực. Ý thức hệ thức tỉnh kêu gọi người dân phải có thái độ tích cực hơn, bằng cách tham gia vào, hay đi xa hơn, kích động những phong trào, những cuộc cách mạng thức tỉnh khắp nơi, trên khắp thế giới.

4. Công bằng và bình đẳng. Ý thức hệ thức tỉnh muốn đi xa hơn mục tiêu công bằng cho nhân loại, hiểu theo nghĩa tất cả đều được cư xử giống nhau, ngang nhau, được cơ hội như nhau, mà họ gọi là ‘equality’, tức là ‘công bằng trong ‘đầu vào’ của cuộc sống. Họ chủ trương chấp nhận khác biệt cư xử để đi đến bình đẳng trong hậu quả, tức là công bằng trong ‘đầu ra’ mà họ gọi là ‘equity’. Cụ thể, công bằng trong ‘đầu vào’ là tất cả sinh viên đều được nhận vào học, tốt nghiệp hay không tùy khả năng mỗi sinh viên; bình đẳng trong ‘đầu ra’ là tất cả các sinh viên đều tốt nghiệp ngang nhau, không có người đậu cao, người đậu thấp hay rớt, thậm chí, tất cà đều 'tốt nghiệp' ngang nhau hết.

5. Trách nhiệm và hậu quả. Thức tỉnh chủ trương tất cả mọi người đều phải chịu trách nhiệm về những việc làm hay câu nói của họ. Làm đúng phải tôn trọng, làm sai phải chịu trừng phạt. Đưa đến chính sách ‘viết lại lịch sử’, đẻ ra văn hóa xóa bỏ mà họ gọi là ‘cancel culture’. Cụ thể ông George Washington có phần nào công xây dựng nước Mỹ nhưng có tội khai thác nô lệ da đen, nên phải nhận lãnh trách nhiệm này. Dân nô lệ da đen đóng góp mồ hôi, nước mắt và máu xương trong việc khai quốc và xây dựng nước Mỹ nên cần được ghi nhận công lao, vinh danh và đền bù xứng đáng.

6. Cấu trúc quyền thế. Tác giả Dixon đi xa hơn những yếu tố có tính cá nhân trên, mà ông vạch ra thêm những mưu đồ bao quát hơn như mục tiêu áp đặt các chủ trương thức tỉnh hóa trên phạm vị quyền lực quốc tế, trên cả thế giới qua những âm mưu chiếm quyền chính trị cũng như tài chánh để thống trị cả thế giới, và những mánh mung loại trừ thẳng tay các đối thủ, tức là những người cản trở bước tiến của ý thức hệ thức tỉnh.

Sự thật trong thức tỉnh

    Tất cả những mô tả trên nghe có vẻ rất đúng, rất đẹp, chính danh và cao cả. Nhưng cái nghệ thuật trong tuyên truyền chính trị luôn luôn nằm trong khác biệt giữa lời nói và hành động, hay trong những sự thật không nói ra được.

    Những ý tưởng có vẻ cao đẹp của ý thức hệ thức tỉnh cũng đẹp không thua gì những ý tưởng có vẻ cao đẹp của ý thức hệ cộng sản.

    Tuy nhiên, có một vài câu hỏi đáng nêu lên:

* Xã hội phải tuyệt đối công bằng, nhưng lại phải tôn trọng bản chất, cá tính mỗi người, nghĩa là gì?
Những sửa đổi ngôn ngữ có giống như kỹ thuật nói láo, bịp thiên hạ khéo hơn một bực không?
Bình đẳng trong ‘đầu ra’ chỉ hạ thấp khả năng trí tuệ con người, hay nôm na ra đưa đến hậu quả ‘ngu dân’ để người dân trở thành ngoan ngoãn hơn, dễ tuyên truyền nhồi sọ hơn không?
Viết lại lịch sử thì lịch sử thật còn lại gì?
Đả phá cấu trúc quyền lực hiện hữu để đưa ra quyền lực mới của thức tỉnh đại đồng thế giới có khác gì đảo chánh chiếm quyền, từ quyền nắm hầu bao đến quyền nắm chìa khóa ngục tù, quyền tẩy não thiên hạ?

    Ngoài những câu hỏi ta có thể nêu lên về ý thức hệ thức tỉnh như AI mô tả, ta còn cần để ý tới nhiều điểm quan trọng mà AI phớt lờ không dám đả động tới:

1. Chính sách xóa bỏ kỳ thị lại tạo ra chính sách… kỳ thị ngược, đẻ ra cái quái thai gọi là chinh sách DEI –Diversity, Equity và Inclusiveness- Xoá bỏ bất công, kỳ thị, phát huy đa dạng, công bằng và bao nhập, nhưng thực tế lại kỳ thị mạnh hơn, bất công nhiều hơn, loại trừ nhiều hơn. Thay vì kỳ thị da đen, kỳ thị phụ nữ, bây giờ thành kỳ thị da trắng, kỳ thị đàn ông.  Phá bỏ một loại kỳ thị để thay thế bằng một kỳ thị khác, đó có phải là giải pháp đúng không?

Một bức hình tiêu biểu cho 'thức tỉnh': không có một ông da trắng nào trong vũ trụ thức tỉnh

Chính sách DEI đưa đến nhiều chuyện quái dị như phim ảnh Hồ Ly Vọng luôn luôn phải đưa những ông già da trắng ra làm kẻ xấu trong khi người hùng phải là da đen hay đàn bà, hay tốt hơn nữa, một chị da đen. Tiếu lâm hơn, tất cả mọi quảng cáo trên tivi, đều phải có sự hiện diện của ít nhất một vài người da đen, gọi là để phản ảnh đúng tính đa dạng chủng tộc của xứ Mỹ, cho dù trong 10 người dân Mỹ chỉ có 1 người da đen. Thật ra đây chỉ là chuyện đáng cười cho vui nếu không có gì hại, nhưng vấn đề là chính sách DEI đã đưa đến hiện tượng những đàn ông da trắng hay ngay cả da vàng có khả năng thật sự, bị loại trừ để bổ nhiệm, thăng thưởng những người da đen, phụ nữ ít khả năng hơn, ít kinh nghiệm hơn. Một chính sách chết người nếu áp dụng trong quân đội, trong những ngành nghề liên quan tới an toàn của người dân như kiểm soát viên không lưu chẳng hạn.

2. Mục tiêu ưu tiên của ý thức hệ thức tỉnh chính là trẻ con mẫu giáo, tiểu học, trung học, tới sinh viên đại học, vì đó chính là giới dễ tuyên truyền, nhồi sọ nhất. Nhắm vào đối tượng trẻ con ngây thơ và đám thanh niên mơ mộng có phải là kỹ thuật tẩy não ngu dân không? Đó có là cách giúp dân khôn hơn ra không? Hiểu biết hơn không? Hay là chính sách ngu dân ngay từ cái tuổi chưa biết suy nghĩ, theo nguyên tắc trồng cây quan trọng và hữu hiệu hơn tỉa khi cây đã lớn.

3. Cộng sản khai thác dân thiếu học, thiếu hiểu biết; ý thức hệ thức tỉnh khôn ngoan hơn, tẩy não người dân từ ngày con người chưa biết suy nghĩ.

4. Ý thức hệ thức tỉnh coi việc phá tan nền tảng gia đình là một con đường phải đi qua, vì gia đình luôn luôn là nền tảng của mọi chính sách hay quan điểm bảo thủ, là cản trở lớn nhất cho mọi tư duy ‘cách mạng’.

Ý thức hệ thức tỉnh chủ trương lật đổ từ gốc định chế ‘gia đình’ mà nhân loại đã chấp nhận từ ngày nhân loại còn sống trong hang động qua hôn nhân là nền tảng, trụ cột của khái niệm gia đình. Bây giờ thức tỉnh muốn phá bỏ tận gốc cái nền tảng đó bằng những ‘định chế gia đình‘ mới lạ với hai bố không mẹ, hay hai mẹ không bố, con người không còn giới tính nam hay nữ gì nữa, từ đó hôn nhân không còn cần là kết hợp của hai người khác giới tính nữa, mà là kết hợp của hai cá nhân, cùng hay khác giới tính không còn nghĩa lý gì. Việc xóa bỏ ranh giới của giới tính đi đến chỗ chẳng những vô lý mà còn cực nguy hiểm khi một cô bé gái phải chấp nhận dùng nhà vệ sinh chung với một tay đực rựa già biến thái tự xưng mình là… nữ sinh.

Ý thức hệ thức tỉnh cũng phá bỏ quan hệ, trật tự gia đình bố mẹ với con cái, chủ trương loại bỏ vai trò của bố mẹ trong việc dạy dỗ con cái, trong mưu đồ lôi trẻ con vào vòng nô lệ tuyên truyền của đám chuyên gia tuyên truyền thức tỉnh. Có phải đó là theo con đường của Pol Pot đã khai phá khi Pol Pot ngang nhiên tách con cái ra khỏi vòng tay bố mẹ ngay sau khi đứa trẻ vừa ra đời để ‘Tổ Chức’ Khờ-Me Đỏ dạy dỗ không?

5. Ý thức hệ thức tỉnh là một thứ ‘tôn giáo’ độc tôn muốn triệt tiêu mọi tôn giáo khác. Trước tiên là Thiên Chúa Giáo, nhưng thức tỉnh cũng không dung túng bất cứ tôn giáo nào khác, để thiên hạ chỉ còn vinh danh ‘tôn giáo thức tỉnh’ thôi.

Cái hại không giới hạn của ‘thức tỉnh’

    Ý thức hệ ‘thức tỉnh’ bao quát hơn, thâm độc hơn mọi ý thức hệ khác vì nhắm vào mục tiêu với hậu quả lớn hơn và tai hại hơn xa cuộc cách mạng vật chất của Marx.

    Ý thức hệ ‘thức tỉnh’ không chỉ nhắm vào những thay đổi vật chất nghèo giàu, mà nó muốn cải đổi tư duy, suy nghĩ của con người. Và kinh hoàng hơn cả, đối tượng đầu tiên của họ chính là trẻ em ngây thơ vô tội, trong khi đối tượng kế tiếp là giới trẻ, sinh viên có học mà không biết gì về hành, vẫn lơ mơ sống trong thế giới ảo của những lý tưởng hoang đường của một thế giới đại đồng công bằng và nhân ái. Trong khi ý thức hệ cộng sản khai thác cái thiếu hiểu biết của giới nghèo, giới lao động, giới nông dân chất phác để lừa gạt họ, thì ý thức hệ thức tỉnh nhắm khai thác cái ngây ngô của thế hệ trẻ, tương lai rường cột cả thế giới, bất kể xứ nào.

Dân Việt tị nạn và ‘thức tỉnh’

    Tác giả là người Mỹ, viết cho dân Mỹ, trong mục đích bảo vệ văn hóa ‘Tây Phương’ nói chung đang bị thoái hóa trầm trọng, đến độ nhiều người Mỹ cảm thấy sự sống còn của văn hóa đó có thể bị đe dọa mạnh. Trong cái nhìn cục bộ đó, có thể nhiều người Việt lơ là, không quan tâm lắm. Với không ít người Việt tị nạn, việc họ đang sống trên đất Mỹ, cầm thông hành Mỹ trong tay thật, nhưng vẫn cảm thấy có cái gì… không ổn, vẫn không thật sự mường tượng được mình là… ‘người Mỹ’, sống trong môi trường Mỹ, trên đất Mỹ, phải nhận lãnh tất cả hậu quả -tốt cũng như xấu-, thậm chí có người còn lý luận ‘chuyện của Mỹ mà, đâu phải chuyện chúng ta đâu’.

    Thái độ đó dĩ nhiên phản ảnh việc sau cả nửa thế kỷ, nhiều người vẫn không chấp nhận được thực tế lưu vong buồn nhiều hơn vui không ai muốn.

    Vâng, cuộc sống lưu vong thật sự không có gì vui, lý tưởng, đáng sống hay đáp ứng được nguyện vọng chung -không kể một đám dân mất gốc, vọng ngoại, thích làm Mỹ giấy, Tây giấy, Đức giấy hơn Việt thật- và thẳng thừng mà nói, tuyệt đại đa số dân Việt tị nạn đều ước mơ một ngày nào đó sẽ được trở về sống tại Việt Nam, cho dù sẽ phải sống trong nghèo đói hơn, thiếu tiện nghi vật chất hơn, thiếu thức ăn bổ béo hơn, ít vệ sinh hơn, thiếu bác sĩ, bệnh viện, thuốc men hơn, thậm chí thiếu tự do hơn, ít thoải mái hơn. Thực tế vẫn là việc dân Việt tị nạn đang sống trong xứ người, trong bối cảnh khác, văn hóa khác. Muốn thành công ở đất tạm dung cũng chỉ có một cách là thích hợp với môi trường sống thực tại. Thực tế hơn nữa, dân tị  nạn tại Mỹ, dù muốn hay không, cũng nhận lãnh đầy đủ hậu quả của những gì đang xẩy ra cho người Mỹ, tốt cũng như không tốt. Con cái dân Mỹ có bị lôi ra khỏi tay bố mẹ để được thầy cô thức tỉnh tẩy não, thì con cái dân tị nạn cũng phải chịu chung số phận thôi.

    Nếu dân Mỹ cần đứng dậy cản cái tsunami thức tỉnh gây hại lớn cho họ, thì dân Việt tị nạn cũng cần phải có thái độ như vậy thôi.

    Cái may lớn cho nước Mỹ là đã có một ông Trump kịp chặn đứng sự bành trướng của ý thức hệ độc hại này sau khi cụ lẩm cẩm Biden đã để 'thức tỉnh' múa võ Sơn Đông trong xứ này, gặm nhấm như vi khuẩn vào não thiên hạ.

    Đọc cuốn sách ‘Mầm Bệnh Tư Tưởng Thức Tỉnh’ để có thể thực sự tỉnh táo nhìn thấy rõ những tai họa lớn trong tương lai nếu ta thụ động chấp nhận. Virus Woke giết nhiều thế hệ, nguy hại hơn xa virus COVID chỉ giết vài triệu người.

Diễn Đàn Trái Chiều 


Toàn Văn Ngoại Trưởng Rubio Tiết Lộ Thêm Về Thượng Đỉnh Mỹ-Trung, Cuba

 


TOÀN VĂN NGOẠI TRƯỞNG RUBIO TIẾT LỘ THÊM VỀ THƯỢNG ĐỈNH MỸ-TRUNG, CUBA
BNC News

Thuyết minh: Toàn văn Ngoại trưởng Rubio tiết lộ thêm về thượng đỉnh Mỹ-Trung, Cuba | BNC Now

Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị theo dõi 


Khi Tôi Chết Xin Để Hồn Yên Lặng

 


KHI TÔI CHẾT XIN ĐỂ HỒN YÊN LẶNG
Lưu Nguyêt Dạt

KHI TÔI CHẾT 
XIN Đ HỒN YÊN LẶNG

Thơ Kết Nhạc: LƯU NGUYỄN DẠT 

DAHA PRODUCTIONS 2026 

Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị thưởng thức 



Vì Sao Người Hàn Quốc Không Bưng Bát Lên Khi Ăn Cơm?

 

Người Hàn Quốc có văn hóa không bưng bát cơm trong bữa ăn. (Ảnh: Korean Herald)

VÌ SAO NGƯỜI HÀN QUỐC KHÔNG BƯNG BÁT LÊN KHI ĂN CƠM?
Hoàng Hà 

(VTC News) - Khi ăn cơm, Nếu các nước Việt Nam, Trung Quốc, Nhật Bản đều bưng bát cơm khi ăn thì người Hàn Quốc lại không làm việc này và coi đó là bất lịch sự.

Qua các bộ phim hay những chuyến du lịch Hàn Quốc, chắc hẳn nhiều người nhận thấy một điểm khác biệt rõ rệt trong văn hóa ăn uống của nước này. Trong khi người Việt Nam, Trung Quốc hay Nhật Bản có thói quen cầm bát cơm lên tay khi ăn, người Hàn Quốc lại luôn đặt bát cố định trên mặt bàn.

Hành động này không phải là sự ngẫu nhiên mà là kết quả của quá trình bồi đắp lâu đời từ lịch sử, quan niệm xã hội cho đến những đặc điểm vật lý của bộ đồ ăn.


Người Hàn Quốc có văn hóa không bưng bát cơm trong bữa ăn. (Ảnh: Korean Herald)

Vì sao người Hàn Quốc không bưng bát cơm?

Truyền thống đặt bát cơm trên bàn của người Hàn Quốc mang trong mình những triết lý sâu sắc và sự tinh tế trong giao tiếp. Đối với người nước ngoài, việc cúi đầu xuống bát cơm có vẻ lạ lẫm, nhưng với người bản địa, đó lại là chuẩn mực của sự thanh lịch và giáo dục.

Lễ nghi từ tầng lớp quý tộc

Lý do quan trọng nhất và mang tính nền tảng nhất chính là ảnh hưởng mạnh mẽ của tư tưởng Nho giáo. Dưới triều đại Joseon, các quy tắc về lễ nghi (được gọi là "Ye") được coi là thước đo phẩm hạnh của một con người.

Trong bữa ăn, tầng lớp quý tộc (Yangban) luôn giữ một tư thế ngồi ngay ngắn, lưng thẳng và phong thái ung dung. Việc bưng bát cơm lên tay bị coi là hành động thiếu điềm tĩnh, vội vàng và không phù hợp với phong thái của bậc chính nhân quân tử.

Trong quan niệm của người Hàn xưa, chỉ có những người lao động nghèo khổ hoặc người ăn xin mới phải bưng bát cơm chạy vạy hoặc cầm bát ăn vội vã để tiếp tục công việc. Ngược lại, người có địa vị xã hội sẽ ngồi trước bàn ăn được bày biện chỉnh chu, dùng thìa và đũa để đưa thức ăn lên miệng một cách từ tốn.


Việc để bát cơm lên bàn thể hiện sự sang trọng. (Ảnh: Korean Herald)

Theo thời gian, chuẩn mực của tầng lớp thượng lưu đã lan tỏa và trở thành quy tắc chung cho toàn xã hội. Cho đến ngày nay, trẻ em Hàn Quốc vẫn được giáo dục rằng việc đặt bát cơm trên bàn là biểu hiện của sự tôn trọng đối với thức ăn và những người cùng ngồi ăn với mình.

Sự khác biệt về vật liệu

Một lý do mang tính thực tế và dễ nhận thấy nhất chính là chất liệu của bộ đồ ăn Hàn Quốc. Khác với người Việt hay người Trung Quốc thường dùng bát sứ, người Hàn Quốc có truyền thống sử dụng bát bằng kim loại, đặc biệt là inox (thép không gỉ) hoặc đồng.

Kim loại là vật liệu dẫn nhiệt cực tốt. Khi cơm nóng được xới vào bát, nhiệt độ sẽ nhanh chóng truyền ra lớp vỏ bên ngoài, khiến chiếc bát trở nên rất nóng. Việc cầm một chiếc bát kim loại nóng bỏng trên tay trong suốt bữa ăn là một thử thách khó khăn và không hề thoải mái.

Thói quen dùng bát kim loại bắt nguồn từ thời kỳ chiến tranh và khó khăn, khi vật liệu này bền hơn, dễ làm sạch và có thể sản xuất hàng loạt. Thêm vào đó, trong văn hóa cung đình xưa, bát đồng được sử dụng để kiểm tra xem thức ăn có bị nhiễm độc hay không.

Vì đặc tính truyền nhiệt này, việc đặt bát cố định trên bàn không chỉ là một lựa chọn về văn hóa mà còn là một giải pháp an toàn và tiện lợi để tránh bị bỏng tay. Thay vì nâng bát, người Hàn sử dụng đôi đũa kim loại và chiếc thìa cán dài để thưởng thức bữa ăn một cách thoải mái nhất.


Người Hàn Quốc yêu thích sử dụng đũa, thìa cán dài trong bữa ăn hàng ngày. (Ảnh: Etsy)

Loại thìa cán dài

Trong khi người Nhật hay người Trung Quốc chủ yếu sử dụng đũa cho hầu hết các thao tác, thì người Hàn Quốc lại có sự phân định rất rõ ràng giữa việc dùng thìa và đũa. Chiếc thìa cán dài (Sujeo) đóng vai trò trung tâm trong mâm cơm của người Hàn.

Họ dùng thìa để ăn cơm, húp canh và dùng đũa để gắp các món ăn phụ (banchan). Đây là điểm khác biệt lớn vì người Việt thường dùng đũa để và cơm vào miệng, hành động đòi hỏi phải đưa bát lên gần mặt.

Vì người Hàn dùng thìa để xúc cơm, khoảng cách từ bàn đến miệng được kết nối bằng chiếc thìa cán dài. Thao tác xúc cơm bằng thìa cho phép họ giữ tư thế ngồi thẳng mà không cần phải bưng bát lên.

Việc bưng bát bằng một tay trong khi tay kia dùng thìa cũng tạo ra cảm giác cồng kềnh và thiếu cân đối trong thao tác. Do đó, chiếc bát được đặt vững chãi trên bàn như một điểm tựa, hỗ trợ cho việc xúc cơm và canh trở nên dễ dàng và lịch sự hơn.

Văn hóa gia đình

Sâu xa hơn trong tâm thức người Hàn, bàn ăn không chỉ là nơi tiêu thụ thực phẩm mà còn là biểu tượng của sự ổn định và gắn kết gia đình. Việc đặt bát cơm trên bàn tượng trưng cho sự vững chãi, "an cư lạc nghiệp".

Người Hàn có câu nói ngụ ý rằng, chỉ khi bát cơm được đặt vững vàng trên bàn thì cuộc đời con người mới ổn định. Hành động bưng bát cơm di chuyển hoặc cầm trên tay tạo cảm giác về sự bấp bênh, không ổn định, giống như một cuộc sống phiêu bạt.

Hơn nữa, văn hóa dùng bữa của người Hàn thường mang tính cộng đồng cao với rất nhiều món ăn phụ được bày biện chung trên bàn. Việc đặt bát cơm cố định giúp người ăn dễ dàng quan sát và lựa chọn các món banchan đa dạng xung quanh.


Không bưng bát cơm cũng là cách để mọi thành viên trong bữa nói chuyện được nhiều hơn. (Ảnh: SBS)

Nếu một tay bưng bát, tầm nhìn và khả năng vận động của người ăn sẽ bị hạn chế, làm giảm đi sự tương tác linh hoạt giữa các thành viên trong bữa cơm. Chiếc bát nằm yên trên bàn chính là một phần của tổng thể không gian ẩm thực hài hòa và ấm cúng.

Cách chế biến hạt gạo

Cuối cùng, đặc điểm của loại gạo người Hàn sử dụng cũng góp phần hình thành nên thói quen này. Gạo Hàn Quốc thuộc dòng hạt ngắn, có độ dẻo và độ kết dính rất cao sau khi nấu chín.

Khi xới cơm vào bát, các hạt cơm thường dính chặt vào nhau tạo thành một khối thống nhất. Điều này cho phép người ăn dễ dàng xúc từng miếng cơm vuông vắn bằng thìa mà không lo cơm bị rơi vãi.

Ngược lại, ở những nền văn hóa dùng gạo hạt dài, khô và rời rạc, việc bưng bát lên gần miệng để và cơm là cách hiệu quả nhất để đảm bảo cơm không bị rơi ra ngoài bàn. Với độ dẻo đặc trưng của cơm Hàn Quốc, người ăn hoàn toàn có thể yên tâm xúc cơm từ bàn lên miệng mà không cần bất kỳ sự hỗ trợ nào từ việc nâng bát.

Tính chất của hạt gạo một lần nữa lại bổ trợ hoàn hảo cho các quy tắc lễ nghi và thói quen sinh hoạt hàng ngày, tạo nên một nét đặc sắc không thể trộn lẫn trong văn hóa hàn lưu.

Hoàng Hà(Tổng hợp)