Thứ Năm, 21 tháng 5, 2026

Donald Trump Và Nước Cờ Lịch Sử Đưa Nước Mỹ Trở Về Nguồn Cội Của Nền Văn Minh Kitô Giáo

 


DONALD TRUMP VÀ NƯỚC CỜ LỊCH SỬ ĐƯA NƯỚC MỸ VỀ NGUỒN CỘI CỦA NỀN VĂN MINH KITÔ GIÁO
AP Discovery

Donald Trump và Nước Cờ Lịch Sử

Đưa Nước Mỹ Trở Về Nguồn Cội

Của Nền Văn Minh Kitô Giáo


caunguyen.jpeg

https://www.youtube.com/watch?v=3CwaantvamM

 

“Thượng Đế vĩnh viễn được đan xen trong Hiến pháp của chúng ta, trong nền cộng hòa của chúng ta. Ngài được nhắc đến hàng chục lần trong Tuyên ngôn Độc lập, được nhắc đến bởi mọi người thiết kế và lập quốc của nền cộng hòa xinh đẹp này.” - “Một quốc gia dưới quyền Thượng Đế.”

Thưa quý vị, một sự kiện có quy mô lớn lao và mang tính bước ngoặt đối với tương lai của nước Mỹ trong 250 năm tới, đó là đại lễ “Rededicate 250 – Tái Hiến Dâng Hoa Kỳ Dưới Sự Quan Phòng Của Thiên Chúa” nhân kỷ niệm 250 năm độc lập của Hoa Kỳ vừa được tổ chức trang nghiêm suốt hơn 8 tiếng đồng hồ ngay tại National Mall, thủ đô Washington DC.

Đối với giới truyền thông dòng chính mang tư tưởng cánh tả, sự kiện hàng ngàn hàng vạn người Mỹ tập hợp để cầu nguyện và thể hiện lòng yêu nước là một thứ gì đó vô hình. Họ cố tình lờ nó đi. Nhưng dưới góc nhìn phân tích chính trị và văn hóa của tôi thì đây chính là một cuộc tổng phản công về mặt tinh thần, một sự tái khẳng định mạnh mẽ về mã gen cốt lõi của quốc gia: “Một Dân Tộc Dưới Quyền Thượng Đế”.

Nền chính trị Mỹ hiện tại không còn dừng lại ở cuộc chiến về thuế suất hay ngân sách mà đã nâng tầm thành một cuộc chiến giành giật linh hồn của nền văn minh. Đại lễ cầu nguyện này chính là minh chứng cho thấy phong trào bảo thủ hiện đại đã tìm về đúng cội nguồn sức mạnh của mình để chuẩn bị cho một chương mới của lịch sử Hoa Kỳ.

Bất kỳ vị tổng thống nào trong lịch sử nước Mỹ cũng đều phải đối mặt với những giai đoạn khủng hoảng và chia rẽ sâu sắc. Những cách mà Donald Trump lựa chọn để kết nối lại với gốc rễ của quốc gia sau khi trở về từ chuyến công du Bắc Kinh đã khiến cả giới quan sát phải kinh ngạc.

Xuất hiện tại “Rededicate 250”, ông không đọc một bài diễn văn chính trị với những số liệu kinh tế khô khan mà đã chọn cách đọc một đoạn trích vô cùng nổi tiếng trong Kinh Thánh: Sách Sử Ký thứ hai chương 7.

Ông Trump đã diễn đọc lời hứa của Thượng Đế dành cho vua Sa Lô Môn khi xưa:

“Nếu dân Ta là dân được gọi bằng danh Ta hạ mình xuống cầu nguyện, tìm kiếm nhan Ta và từ bỏ con đường tà ác của mình thì từ trên trời Ta sẽ nhận lời, tha thứ tội lỗi họ và chữa lành đất nước họ.”

Dưới góc nhìn phân tích, hành động này mang một thông điệp chính trị và văn hóa sâu sắc hơn nhiều so với một nghi thức tôn giáo thông thường.

“Sự hạ mình” là chiến lược của phong trào MAGA nhằm kêu gọi sự thức tỉnh khỏi sự ngạo mạn của chủ nghĩa tiến bộ cánh tả.

“Sự cầu nguyện” nhằm định hình lại trật tự đạo đức lấy Thượng Đế làm trung tâm thay vì nhà nước.

“Sự chữa lành” là lời hứa về một nước Mỹ thịnh vượng khi các giá trị truyền thống được khôi phục.

Phe cánh tả thường xuyên cáo buộc Donald Trump là một kẻ phá vỡ các tiền lệ, một mối đe dọa đối với các thể chế. Nhưng thực tế tại đại lễ này chứng minh điều ngược lại. Ông đang đóng vai trò là người kết nối các thế hệ, khôi phục lại mối liên kết tinh thần giữa những người lập quốc như George Washington, Thomas Jefferson và những người Mỹ hiện đại.

Sau một giai đoạn dài của sự trống rỗng và ngủ quên về mặt linh hồn của quốc gia này, tiếng gọi quay về với các giá trị Kinh Thánh chính là nền tảng để xây dựng lại sự đồng thuận xã hội.

Để hiểu được tại sao việc cầu nguyện lại có sức mạnh định hình quốc gia lớn đến thế thì chúng ta phải lật lại những trang sử đen tối và lạnh giá nhất của cuộc Cách mạng Mỹ.

Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth đã mang đến đại lễ một góc nhìn lịch sử vô cùng đắt giá thông qua hình ảnh mang tính biểu tượng của Đại tướng George Washington tại Valley Forge.

Quỳ gối trong lớp tuyết sâu, chiếc mũ và thanh kiếm để bên cạnh, Washington cúi đầu giữa tất cả những đêm ảm đạm, sự mất mát và tuyệt vọng, trong hoàn cảnh thiếu thốn và nguy cơ tan rã của quân đội thuộc địa.

George Washington đã thực hiện một hành động sâu sắc: ông cầu nguyện.

Hegseth đã rút ra một bài học xương máu cho nước Mỹ hiện đại: sức mạnh của Hoa Kỳ chưa bao giờ chỉ nằm ở số lượng vũ khí hay quy mô kinh tế đơn thuần mà nằm ở chỗ những nhà lãnh đạo vĩ đại nhất biết quỳ gối trước một quyền lực tối cao hơn.

Khi Washington quỳ gối trong tuyết tại Valley Forge vào mùa đông năm 1777, quân đội thuộc địa lúc đó đang rách rưới, đói khát và đứng trước nguy cơ tan rã hoàn toàn. Lời cầu nguyện của ông không phải là sự yếu đuối mà là sự thừa nhận rằng con người có giới hạn và vận mệnh của nước Mỹ cần đến sự bảo trợ của Đấng Quan Phòng.

Lời kêu gọi của Hegseth tại đại lễ: “Hãy để chúng ta cầu nguyện không ngừng. Hãy cầu nguyện cho quốc gia của chúng ta trên đầu gối quỳ” chính là một đòn giáng mạnh mẽ vào tư tưởng thế tục hóa của phe tiến bộ.

Phe cánh tả muốn người dân tin rằng nhà nước là đấng tối cao, là nơi giải quyết mọi vấn đề, nhưng phong trào bảo thủ khẳng định nhà nước chỉ có thể quản trị tốt khi bản thân những người dân và nhà lãnh đạo phục tùng các nguyên tắc đạo đức tối cao của Thiên Chúa.

Tiếp nối trục tư tưởng về lịch sử, Thượng nghị sĩ Marco Rubio đã đưa ra một bài phân tích triết học sắc bén, vạch rõ ranh giới giữa nền văn minh Cơ Đốc giáo phương Tây với các nền văn minh cổ đại khác, từ đó lý giải sự trỗi dậy thần kỳ của siêu cường Hoa Kỳ.

Rubio chỉ ra sự khác biệt mang tính cốt lõi trong tư duy về lịch sử. Trước khi có thế giới phương Tây Cơ Đốc giáo, hầu hết các xã hội và nền văn minh đều tư duy theo các chu kỳ trì trệ: sự lũ lụt của sông Nile, sự trở lại của những cơn mưa, chu kỳ của vụ mùa.

Lịch sử đối với họ là một chiếc bánh xe không đi đến đâu.

Nhưng đức tin Cơ Đốc giáo kêu gọi con người bước ra ngoài vào bóng tối vô tận của những điều chưa biết. Từ mệnh lệnh đó đã sinh ra nước Mỹ.

Đây là một luận điểm cực kỳ sắc bén dưới góc độ triết học chính trị. Ý tưởng về lịch sử tuyến tính – tức lịch sử có điểm bắt đầu, có mục đích và có hướng đi tới tương lai – hoàn toàn là sản phẩm của thần học Cơ Đốc giáo.

Nó đập tan sự định mệnh và cam chịu của các nền văn minh cũ vốn coi lịch sử là một vòng tuần hoàn vô định.

Chính niềm tin rằng con người có thể cải thiện thế giới, có sứ mệnh xây dựng “thành phố trên đồi” để làm chứng cho công lý và tự do đã thúc đẩy các thế hệ người Mỹ khai phá lục địa, phát triển khoa học và thiết lập một hệ thống hiến pháp bảo vệ quyền tự do của con người.

Mỹ không phải là một sự tình cờ của lịch sử. Nó là kết quả trực tiếp của một hệ tư tưởng tôn giáo coi mỗi cá nhân là một thực thể linh thiêng được Thượng Đế ban cho những quyền không thể bị tước đoạt.

Khi phe cánh tả cố gắng xóa bỏ yếu tố Cơ Đốc giáo ra khỏi học đường và không gian công cộng, họ đang vô tình cắt đứt mạch máu nuôi dưỡng chính cây đại thụ tự do của nước Mỹ.

Lời cảnh tỉnh từ văn hóa đại chúng – thông điệp sâu sắc của Jonathan Roumie.

Nếu như các chính trị gia mang đến đại lễ góc nhìn về lịch sử và triết học lập quốc thì nghệ thuật và văn hóa đại chúng lại mang đến một sức mạnh xoa dịu và thức tỉnh trực tiếp đến trái tim của hàng triệu người.

Sự xuất hiện của Jonathan Roumie – nam diễn viên thủ vai Chúa Giêsu trong loạt phim truyền hình nổi tiếng “The Chosen” – là một điểm nhấn đặc biệt của Rededicate 250.

Roumie không bước lên sân khấu với tư cách một chính khách mà là một người truyền tải thông điệp của đức tin giữa một thời đại đầy nhiễu nhương.

Anh mở đầu bằng một sự khiêm nhường sâu sắc:

“Nếu Chúa giao cho bạn nhiệm vụ khắc họa chính Con Trai Ngài, Đấng Cứu Thế của thế giới, Đấng Alpha và Omega trên một sân khấu toàn cầu mà bạn không có đức tin thì xin Chúa giúp bạn.”

“Nhưng nghe này, Chúa không cần những lời cầu nguyện từ một con người đầy khiếm khuyết đóng vai Chúa Giêsu trên TV. Ngài muốn những lời cầu nguyện của tất cả những đứa con của Ngài – bởi vì đó chính là chúng ta.”

Dưới góc nhìn phân tích của AP Discovery, bài phát biểu của Roumie đã chạm đến một trong những cuộc khủng hoảng lớn nhất của xã hội Mỹ hiện tại: cuộc khủng hoảng hiện sinh và sự tha hóa của kỷ nguyên số.

Roumie nhắc nhở người Mỹ rằng sự tồn tại trên trái đất này chỉ là một trạm dừng chân giữa cái hữu tử và cái bất tử, giữa cõi trần gian và cõi thiêng liêng.

Khi một xã hội đánh mất đi khái niệm về sự vĩnh hằng, họ sẽ lao vào việc tìm kiếm những danh vọng ảo và sự thỏa mãn nhất thời. Hậu quả là một thế hệ mắc kẹt trong sự lo âu, trầm cảm và tuyệt vọng.

Anh đưa ra một lời khuyên cực kỳ thực tế và mang tính thời đại:

“Bạn không cần phải trả tiền cho một ứng dụng ngẫu nhiên nào đó hai đô la một phút để nói chuyện với một Chúa Giêsu AI giả mạo, trong khi Chúa Giêsu thật thì ở ngay trước mặt bạn.”

“Bất kể bạn là ai, bạn đã làm gì hay mọi thứ có tồi tệ thế nào, khi bạn bị mắc kẹt trong vòng xoáy lướt mạng tiêu cực, hãy đơn giản dừng lại và cầu nguyện.”

Thông điệp về việc thoát khỏi hành vi lướt mạng xã hội liên tục để đọc tin tức tiêu cực là một đòn đánh trực diện vào mặt trái của Thung lũng Silicon và hệ sinh thái truyền thông hiện đại – những thế lực kiếm tiền dựa trên sự sợ hãi và phẫn nộ của người dùng.

Roumie chỉ ra rằng liều thuốc giải độc duy nhất cho sự bế tắc của thời đại công nghệ không nằm ở một ứng dụng AI mới mà nằm ở một hành động cổ xưa và thiêng liêng nhất của loài người: sự cầu nguyện.

Sự bình an không thể mua bằng tiền hay tải về từ App Store. Nó được ban cho miễn phí khi một quốc gia biết quỳ gối trước Thượng Đế.

Nếu có một cá nhân đại diện cho sự hồi sinh của giấc mơ Mỹ và sức mạnh của đức tin thì đó chính là Phó Tổng thống JD Vance.

Từ một cậu bé sinh ra trong nghèo khó cùng cực, có người mẹ nghiện ngập nặng, Vance đã tự vươn lên thông qua học vấn và chạm tới đỉnh cao quyền lực. Ông là hiện thân của giấc mơ Mỹ.

Bài phát biểu của JD Vance tại đại lễ là một kiệt tác về tư tưởng chính trị bảo thủ. Nó lý giải tại sao nước Mỹ không thể duy trì nền cộng hòa nếu vứt bỏ nền tảng tôn giáo.

Ông trích lại tuyên ngôn lễ Tạ Ơn đầu tiên của George Washington năm 1789:

“Nhiệm vụ của tất cả các quốc gia là phải thừa nhận sự quan phòng của Thiên Chúa toàn năng, tuân theo ý muốn của Ngài, biết ơn vì những lợi ích Ngài ban và khiêm tốn cầu xin sự bảo vệ cùng ưu ái của Ngài.”

Để làm rõ mối liên hệ không thể tách rời giữa Hiến pháp Mỹ và đạo đức Cơ Đốc giáo, JD Vance dẫn lại câu nói nổi tiếng của John Adams:

“Hiến pháp của chúng ta chỉ được lập ra cho những con người có đạo đức và tôn giáo. Nó hoàn toàn không đủ để quản lý bất kỳ loại người nào khác.”

Dưới lăng kính phân tích, đây là điểm cốt tử mà phe dân chủ và những người theo chủ nghĩa tự do thế tục cố tình lảng tránh.

Hiến pháp Mỹ trao cho người dân một quyền tự do cá nhân khổng lồ và xây dựng một nhà nước có quyền lực giới hạn. Nhưng làm thế nào để một xã hội hoàn toàn tự do không rơi vào hỗn loạn vô chính phủ hay ích kỷ cực đoan?

Câu trả lời của các nhà lập quốc là sự tự quản từ bên trong dựa trên đạo đức tôn giáo.

Khi con người tự ý thức được luật lệ của Thượng Đế và sống có trách nhiệm với tha nhân, nhà nước không cần phải can thiệp bằng sức mạnh cưỡng chế vào mọi ngóc ngách của đời sống.

JD Vance tiếp tục củng cố lập luận này bằng trích dẫn từ nhà hoạt động bảo thủ Charlie Kirk:

“Mọi luật lệ đều phản ánh một nền đạo đức. Cả luật pháp và đạo đức đều không xuất hiện trong chân không mà cuối cùng đều bắt nguồn từ tôn giáo.”

Đây là một sự bác bỏ hoàn toàn đối với quan điểm cho rằng luật pháp chỉ là những văn bản kỹ thuật khô khan.

Khi phe tiến bộ cố gắng xóa bỏ ảnh hưởng của tôn giáo, họ không tạo ra một xã hội trung lập mà đang thay thế nền đạo đức Cơ Đốc giáo bằng một “tôn giáo nhà nước” mới – tôn thờ quyền lực chính phủ, chính trị bản sắc và chủ nghĩa khoái lạc.

Điểm sáng nổi bật nhất trong bài phát biểu của JD Vance, đồng thời cũng là chỉ báo nhân khẩu học quan trọng nhất cho nền chính trị Mỹ, chính là sự chuyển dịch của giới trẻ.

“Thật đáng khích lệ khi thấy một ý thức mới về đức tin đang trỗi dậy trong giới trẻ Mỹ. Bất chấp những dự đoán của các chuyên gia từng nói rằng tôn giáo và đức tin đang chết dần.”

“Hôm nay, một làn sóng những người Mỹ trẻ tuổi đang quay trở lại những hàng ghế nhà thờ vì họ đang tìm kiếm ý nghĩa, thẩm quyền, phương hướng và sự gần gũi với Thượng Đế.”

Sự thật là hệ tư tưởng thế tục đã hứa hẹn với thế hệ trẻ một thế giới tự do tuyệt đối, không ranh giới, không tội lỗi. Nhưng kết quả lại là một thế hệ cô đơn nhất, lo âu nhất và mất phương hướng nhất trong lịch sử.

Những người trẻ Mỹ đang nhận ra rằng việc xóa bỏ mọi luật lệ truyền thống không mang lại tự do mà mang lại sự trống rỗng.

Họ quay trở lại với đức tin vì ở đó họ tìm thấy chân lý khách quan, cộng đồng gắn kết và một mục đích sống cao cả vượt lên trên chiếc màn hình điện thoại.

Sự trở lại của thế hệ trẻ với các giá trị truyền thống chính là tin sét đánh đối với phe cánh tả, báo hiệu một sự thay máu toàn diện về cử tri trong thập niên tới.

Đại lễ Rededicate 250 không chỉ là một buổi lễ tôn giáo, nó là một cột mốc đánh dấu sự hồi sinh của một dân tộc.

“Thượng Đế vĩnh viễn được đan xen trong Hiến pháp của chúng ta, trong nền cộng hòa của chúng ta. Ngài được nhắc đến hàng chục lần trong Tuyên ngôn Độc lập, được nhắc đến bởi mọi người thiết kế và lập quốc của nền cộng hòa xinh đẹp này.”

“Một quốc gia dưới quyền Thượng Đế.”

Nước Mỹ đang trải qua một cuộc thanh lọc giữa những nỗ lực bóp méo lịch sử, bôi nhọ các nhà lập quốc và xói mòn nền tảng văn hóa của giới tinh hoa truyền thông.

Đa số thầm lặng đã tìm thấy tiếng nói của mình dưới sự lãnh đạo của một bộ máy mang tư tưởng “Nước Mỹ trên hết”, kết hợp với sự dẫn dắt tâm linh mạnh mẽ.

Nước Mỹ đang tuyên bố với thế giới rằng họ sẽ không sụp đổ từ bên trong.

Việc hàng ngàn người Mỹ quỳ gối tại National Mall ngày hôm nay không phải là hình ảnh của sự khuất phục mà là hình ảnh của một sự kiên cường vĩ đại.

Một quốc gia biết kính sợ Thượng Đế sẽ không bao giờ run sợ trước bất kỳ thế lực độc tài hay sự sụp đổ nào. 

AP Discovery

Kính mời quý vị theo dõi 


Tại Sao Trump Luôn Nói "America First"!?

 


TẠI SAO TRUMP LUÔN NÓI “AMERICA FIRST” !?

Chắc các Bạn không lạ gì với câu slogan này của TT Trump nhưng Bạn không biết là rất nhiều người ở Mỹ và trên thế giới ghét Donald Trump. Có người xem ông là kẻ ngạo mạn, có người cho rằng ông phá vỡ mọi quy tắc ngoại giao truyền thống, có người nói ông cư xử giống một doanh nhân hơn là một tổng thống. Nhưng dù thích hay ghét Trump, có một sự thật mà ngay cả đối thủ của ông cũng phải thừa nhận:
Trump là một trong số rất ít chính trị gia dám nói thẳng điều mà rất nhiều người Mỹ đã âm thầm nghĩ suốt nhiều năm.

Đó là:

“Tại sao nước Mỹ phải gánh cả thế giới?”

Và đó cũng là lý do khẩu hiệu “America First” không chỉ là slogan tranh cử.
Nó là cả một tư duy quyền lực.
Muốn hiểu Trump, phải hiểu một điều trước:
ông không nhìn thế giới như một giáo sư chính trị.
Ông nhìn thế giới như một người đang ngồi trong phòng họp của một tập đoàn khổng lồ tên là Hoa Kỳ.

Trong đầu Trump, mọi thứ đều là deal.

Ai đang lời?
Ai đang lỗ?
Ai đang lợi dụng ai?
Ai đang sống nhờ tiền thuế của người Mỹ?
Đó là cách ông nhìn NATO.
Đó là cách ông nhìn Trung Quốc.
Đó là cách ông nhìn thương mại toàn cầu.
Và cũng là cách ông nhìn đồng minh của Mỹ.

Nhiều người không hiểu vì sao Trump liên tục gây áp lực lên châu Âu, Nhật Bản, Hàn Quốc hay NATO. Họ cho rằng Trump ích kỷ, phá hoại liên minh phương Tây. Nhưng nếu nhìn từ góc nhìn của một người dân Mỹ bình thường, đặc biệt là tầng lớp lao động từng sống qua thời kỳ công nghiệp Mỹ bị rút ruột, thì câu chuyện lại khác hoàn toàn.

Hãy tưởng tượng bạn là một công nhân Mỹ ở Ohio hay Detroit.

Ngày xưa thành phố bạn đầy nhà máy.
Cha bạn làm trong ngành thép.
Mẹ bạn làm hãng xe.
Một người đi làm đủ nuôi cả gia đình.
Rồi toàn cầu hóa tới.
Nhà máy chuyển sang Trung Quốc.
Công việc chuyển sang Mexico.
Tiền lương đứng yên hàng chục năm.
Trong khi giới tinh hoa ở New York hay Washington vẫn nói:
“Toàn cầu hóa tốt cho tất cả.”
Tốt cho ai?
Đó là câu hỏi Trump đã đánh trúng.

Trump hiểu rằng rất nhiều người Mỹ cảm thấy đất nước họ đang phải trả quá nhiều tiền để duy trì “trật tự thế giới”, trong khi tầng lớp trung lưu Mỹ ngày càng yếu đi.

Mỹ chi hàng trăm tỷ cho quân sự.
Bảo vệ tuyến hàng hải toàn cầu.
Đảm bảo dầu mỏ lưu thông.
Đóng quân khắp thế giới.
Bảo vệ đồng minh.
Trong khi nhiều nước đồng minh lại hưởng lợi từ thương mại với Mỹ nhưng chi rất ít cho quốc phòng.

Trump nhìn điều đó và nói:

“Không công bằng.”
Đó là lý do ông ép NATO tăng chi tiêu quân sự.
Đó là lý do ông đòi đồng minh phải “trả phần của mình”.
Đó là lý do ông nói Nhật Bản, Hàn Quốc hay châu Âu không thể mãi sống dưới ô bảo vệ của Mỹ mà không trả giá tương xứng.

Nhiều người xem đó là thô lỗ.

Nhưng với cử tri của Trump, đó là lần đầu tiên có một tổng thống nói giống suy nghĩ của họ.
Trump không phải kiểu chính trị gia thích nói những câu đẹp lòng quốc tế.

Ông thích nói:
“Mỹ được gì?”
Đó là lý do ông khác hầu hết các tổng thống trước.
Obama nói nhiều về lãnh đạo toàn cầu.
Biden nói nhiều về liên minh dân chủ.
Còn Trump?
Ông nói về việc làm cho công nhân Mỹ.
Về nhà máy quay lại Mỹ.
Về việc Mỹ bị lợi dụng trong thương mại.
Về việc Trung Quốc đã làm giàu nhờ hệ thống toàn cầu mà Mỹ xây dựng.

Trong nhiều thập kỷ, nước Mỹ vừa là cảnh sát, vừa là ngân hàng, vừa là người tiêu dùng cuối cùng của cả thế giới.
Cả thế giới bán hàng cho Mỹ.
Mua trái phiếu Mỹ.
Dùng đồng USD.

Dựa vào quân đội Mỹ để giữ ổn định thương mại toàn cầu.
Nhưng cái giá là gì?
Nợ công Mỹ ngày càng khổng lồ.
Nhà máy biến mất.
Người lao động Mỹ cảm thấy bị bỏ rơi.
Khoảng cách giàu nghèo tăng mạnh.
Trump nhìn thấy điều đó như một CEO nhìn thấy công ty mình đang gánh quá nhiều chi phí cho những bộ phận không sinh lời.
Và ông quyết định làm điều chưa ai dám làm:

lật bàn chơi cũ.
Đó là lý do Trump đánh thuế Trung Quốc.
Ép Apple và các công ty đưa sản xuất về Mỹ.
Siết Huawei.
Chặn chip AI.
Đánh mạnh vào chuỗi cung ứng.
Nhiều người nghĩ Trump ghét Trung Quốc.
Không.
Trump tôn trọng sức mạnh Trung Quốc.
Nhưng ông không chấp nhận việc Mỹ tiếp tục lệ thuộc vào đối thủ chiến lược lớn nhất của mình.
Đó là khác biệt rất lớn.

Trump hiểu một điều cực kỳ quan trọng:
trong thế kỷ 21, chiến tranh không chỉ là tàu sân bay và tên lửa.
Chiến tranh là chip bán dẫn.
AI.
Dữ liệu.
Năng lượng.
Chuỗi cung ứng.
Khoáng sản hiếm.
Đồng USD.
Và ai kiểm soát hệ thống công nghệ toàn cầu.
Đó là lý do “America First” thật ra không đơn giản là chủ nghĩa dân túy.
Nó là chiến lược kéo quyền lực trở về Mỹ.
Rất nhiều người chê Trump làm chia rẽ thế giới.
Nhưng hãy nhìn thực tế:
sau Trump, cả Washington đều bắt đầu nói về:
decoupling,
reshoring,
friend-shoring,
chip act,
sản xuất nội địa,
an ninh chuỗi cung ứng.

Ngay cả Biden, người từng chỉ trích Trump rất nhiều, cuối cùng vẫn tiếp tục phần lớn chiến lược kiềm chế công nghệ Trung Quốc mà Trump khởi động.
Điều đó cho thấy:
Trump có thể gây tranh cãi, nhưng ông đã thay đổi hoàn toàn cách nước Mỹ nhìn thế giới.
Và có lẽ điều thú vị nhất về Trump là:
ông không cố giả vờ mình là người đạo đức hoàn hảo.
Trump không nói kiểu:
“Chúng ta bảo vệ thế giới vì tình yêu hòa bình.”
Ông nói:
“Nếu Mỹ bỏ tiền, Mỹ phải được lợi.”
Nghe thực dụng.
Nghe lạnh lùng.
Nhưng chính sự thực dụng đó lại khiến rất nhiều người tin ông.
Bởi vì trong mắt họ, Trump ít nhất còn nói thật về quyền lực.
Thế giới không vận hành bằng cảm xúc.
Nó vận hành bằng lợi ích.
Và Trump chỉ là người đầu tiên dám nói điều đó một cách công khai.
Cho nên khi nghe Trump nói “America First”, nhiều người ngoài nước Mỹ nghĩ đó là ích kỷ.

Nhưng với hàng triệu cử tri Mỹ, đặc biệt là tầng lớp lao động và trung lưu đang cảm thấy bị bỏ lại phía sau, họ không nghe thấy sự ích kỷ.

Họ nghe thấy một câu rất đơn giản:

“Cuối cùng cũng có người đặt nước Mỹ lên trước hết.”

-- Ryan Phan --
05/16/2026


Ông Trump Bác Bỏ Thuyết "Đông Thăng, Tây Giáng", Các Chuyên Gia Ủng Hộ

 

Tổng thống Donald J. Trump tham quan Điện Cầu Nguyện Mùa Màng Bội Thu với Chủ tịch Tập Cận Bình của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, hôm thứ Năm, ngày 14/5 /2026, tại Thiên Đàn ở Bắc Kinh. (Ảnh: Daniel Torok/ Nhà Trắng)

ÔNG TRUMP BÁC BỎ THUYẾT "ĐÔNG THĂNG, TÂY GIÁNG", CÁC CHUYÊN GIA ỦNG HỘ
Hàn Giang

Trong đêm mà Tập Cận Bình tại Hội nghị Thượng đỉnh Mỹ-Trung ám chỉ Mỹ là một siêu cường đang suy tàn, ông Trump đã lập tức đăng bài trên mạng xã hội phản bác, nhấn mạnh Mỹ đang “trỗi dậy kinh ngạc” về kinh tế và quân sự. Nhiều chuyên gia cũng đồng quan điểm với ông Trump, có chuyên gia cho rằng kinh tế Trung Quốc rất có thể sẽ không bao giờ vượt qua Mỹ; một số chuyên gia khác nhận định rằng các biện pháp hiện tại của ông Trump đã kìm hãm bước chân mở rộng toàn cầu của Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Tổng thống Donald J. Trump tham quan Điện Cầu Nguyện Mùa Màng Bội Thu với Chủ tịch Tập Cận Bình của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, hôm thứ Năm, ngày 14/5 /2026, tại Thiên Đàn ở Bắc Kinh. (Ảnh: Daniel Torok/ Nhà Trắng)

Trump phản bác ngay trong đêm luận điệu “Đông Thăng Tây Giáng” của Tập

Ngày 14 tháng 5, Tập Cận Bình tại Bắc Kinh nói với ông Trump: “Thế giới đang đứng trước một ngã tư đường mới. Trung-Mỹ có thể vượt qua ‘Bẫy Thucydides’, tạo ra mô hình quan hệ mới giữa các cường quốc không?”

Thuật ngữ “Bẫy Thucydides” do giáo sư Graham Allison của Đại học Harvard tạo ra, ám chỉ cuộc đối đầu giữa hai cường quốc Hy Lạp cổ đại Athens và Sparta trong Chiến tranh Peloponnesian. Nhà sử học Hy Lạp Thucydides từng viết: “Chính sự trỗi dậy của Athens và nỗi sợ hãi mà điều đó gây ra cho Sparta đã khiến chiến tranh trở nên không thể tránh khỏi.”

Lời nói của Tập Cận Bình lần này tiếp nối luận điệu “Đông Thăng Tây Giáng” mà ông từng đưa ra trước đó. Tháng 10 năm 2020, Tập Cận Bình lần đầu tiên đưa ra quan điểm này tại Hội nghị lần thứ năm Ban Chấp hành Trung ương khóa 19, nhưng phải đến tháng 1 năm 2021 bài phát biểu mới được công khai. Ông cũng từng gọi “nguồn gốc hỗn loạn lớn nhất thế giới hiện nay là Mỹ”.

Sau khi nghe Tập Cận Bình ám chỉ “Đông Thăng Tây Giáng” ngay trước mặt, ông Trump tối cùng ngày trở về khách sạn Four Seasons nơi lưu trú đã lập tức đăng bài phản bác.

Ông Trump khẳng định, “suy thoái” tuyệt đối không thể dùng để miêu tả nước Mỹ dưới thời ông. Ông cho biết trong 16 tháng cầm quyền, Mỹ đã cho thế giới thấy một “sự trỗi dậy kinh ngạc”. Ông liệt kê các thành tựu kinh tế và quân sự gần đây của Mỹ:“Thị trường chứng khoán và kế hoạch hưu trí 401(k) đạt mức kỷ lục”, “trở lại là cường quốc kinh tế (các quốc gia khác đầu tư vào Mỹ đạt kỷ lục 18 nghìn tỷ USD)”, “có thị trường việc làm tốt nhất trong lịch sử Mỹ (số người đang làm việc tại Mỹ hiện nay nhiều hơn bất kỳ thời điểm nào trước đây)”.

Ngày 14/5, ba chỉ số chứng khoán lớn của Mỹ đều đóng cửa tăng điểm, Nasdaq và S&P 500 đều lập kỷ lục mới, Dow Jones lần đầu tiên sau ba tháng đóng cửa trên mức 50.000 điểm. Đến cuối năm 2025, số dư trung bình tài khoản Vanguard 401(k) đạt mức kỷ lục 167.970 USD.

Mặc dù dữ liệu thị trường việc làm của Mỹ chưa lý tưởng, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với Trung Quốc.

Theo số liệu Bộ Lao động Mỹ tháng 4, tốc độ tuyển dụng của doanh nghiệp chậm lại, tỷ lệ thất nghiệp ổn định ở mức 4,3%, tỷ lệ nghỉ việc giảm. Ngược lại, môi trường việc làm của Trung Quốc tồi tệ hơn nhiều. Chỉ tính theo số liệu chính thức mà Bắc Kinh công bố (che giấu quy mô thất nghiệp thực tế), ngay cả khi coi shipper và việc làm linh hoạt là “đã có việc làm”, tỷ lệ thất nghiệp đô thị toàn quốc vẫn duy trì ở mức khoảng 5,4%. Tuy nhiên, tỷ lệ thất nghiệp nhóm thanh niên 16-24 tuổi gần 16,9%, nhóm 25-29 tuổi đã lên tới 7,7%. Điều này phản ánh kinh tế chậm lại và nhu cầu trong nước yếu.

Chuyên gia: Kinh tế Trung Quốc có thể mãi không vượt qua Mỹ

Nhà văn Bret Stephens, người từng đoạt giải Pulitzer bình luận, đồng quan điểm với ông Trump. Ông viết bài bác bỏ “Đông Thăng Tây Giáng”, cho rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc xa mới mạnh mẽ như bề ngoài. Kinh tế Trung Quốc rất có khả năng mãi mãi không vượt qua Mỹ.

Tại sao? Stephens phân tích: “Tài sản quốc gia hiệu quả nhất là tự do chính trị và thị trường mở — càng tự do, càng mở, càng cạnh tranh thì càng tốt.”

Ở Trung Quốc hiện nay, chính trị là độc đảng chuyên chế, kinh tế là chủ nghĩa tư bản nhà nước: Chính quyền trung ương đặt ra mục tiêu kinh tế vĩ mô và chính sách công nghiệp, ví dụ như kế hoạch 5 năm, sử dụng trợ cấp nhà nước và chỉ đạo để phân bổ nguồn lực vào các ngành mục tiêu như công nghệ xanh, trí tuệ nhân tạo, robot, xe điện, pin lithium-ion…

Tuy nhiên, kiểu chính sách công nghiệp theo kế hoạch này không chỉ mang lại “cú sốc Trung Quốc 2.0” cho châu Âu và Mỹ, mà còn gây ra thảm họa cho chính bản thân Trung Quốc.

Năm 2024 và 2025, ngành ô tô Trung Quốc bùng nổ cuộc chiến giá khốc liệt, khiến bảng cân đối kế toán toàn ngành chịu áp lực khổng lồ. Cuối năm 2024, hơn một phần ba các nhà sản xuất ô tô niêm yết có nợ ngắn hạn vượt tài sản ngắn hạn. Các nhà sản xuất ô tô hàng đầu Trung Quốc buộc phải cạnh tranh thị phần bằng cách giảm giá mạnh.

Gã khổng lồ xe điện BYD của Trung Quốc chịu lỗ vốn lưu động nghiêm trọng nhất, tiếp theo là các đối thủ Geely, NIO, Seres, cùng các doanh nghiệp nhà nước BAIC và JAC. Đồng thời, tổng tài sản lưu động ròng của 16 nhà sản xuất ô tô niêm yết lớn nhất Trung Quốc đã giảm 62% so với nửa đầu năm 2021.

Chính phủ đã đổ vào ngành ô tô rất nhiều trợ cấp và cho vay lãi suất thấp, vậy tại sao các nhà sản xuất này vẫn lơ lửng bên bờ phá sản? Câu trả lời rất đơn giản: Chính quyền Đảng Cộng sản Trung Quốc đang tài trợ cho các công ty ô tô cạnh tranh lẫn nhau cho đến khi họ diệt vong.

Chính phủ trả tiền cho rất nhiều công ty để khuyến khích họ sản xuất nhiều xe hơn. Theo chỉ đạo của chính phủ, các ngân hàng Trung Quốc cũng cung cấp khoản vay lãi suất thấp cho nhiều công ty ô tô để khuyến khích sản xuất thêm. Kết quả là các công ty đều sản xuất thừa xe — vượt xa nhu cầu của người tiêu dùng Trung Quốc. Họ cố gắng xuất khẩu sang nước ngoài nhưng lại bị các chính phủ nước ngoài chống phá giá hàng rẻ.

Không chỉ ngành ô tô — tình trạng tương tự cũng xảy ra ở năng lượng mặt trời, thép và nhiều ngành khác. Tỷ suất lợi nhuận sản xuất của toàn bộ nền kinh tế Trung Quốc đang giảm mạnh.

Cuộc chiến giá này gây ra lạm phát âm. Đến tháng 5/2025, chỉ số giá tiêu dùng (CPI) của Trung Quốc đã giảm trong 4 tháng liên tiếp. CPI giảm 0,1% so với cùng kỳ. Tháng 2/2025 CPI rơi vào vùng âm, giảm 0,7%, tháng 3, 4 và 5 tiếp tục giảm 0,1% so với cùng kỳ.

Lạm phát âm sẽ làm trầm trọng thêm vấn đề dài hạn còn sót lại từ sự sụp đổ bất động sản. Nợ là danh nghĩa, nghĩa là khi giá giảm, khó khăn trả nợ sẽ tăng lên. Nợ xấu ngân hàng tăng. Gánh nặng nợ của người tiêu dùng cũng nặng hơn, dẫn đến ý chí tiêu dùng giảm sút.

Stephens ví nền kinh tế Trung Quốc như một “ngôi nhà bằng giấy” “xây trên nền cát”. Nó đang chứng kiến hàng loạt cảnh tượng suy tàn: dân số già hóa, di cư ròng ra nước ngoài, thanh niên thất nghiệp rộng rãi, đầu tư trực tiếp nước ngoài sụt giảm mạnh…

Đêm 14 tháng 5, Trump tại Bắc Kinh đã đăng bài trên mạng xã hội bác bỏ luận điệu “Đông Thăng Tây Giáng” của Tập Cận Bình. Ngoài việc nhấn mạnh thành tựu kinh tế, ông còn nhấn mạnh thành tựu quân sự của Mỹ: Mỹ “đạt chiến thắng quân sự tại Venezuela và thiết lập quan hệ tốt, tiến hành tấn công quân sự Iran (chưa kết thúc!)”, sở hữu “quân đội mạnh nhất thế giới”.

Ngày 3 tháng 1 năm 2026, ông Trump ra lệnh cho quân đội Mỹ thực hiện hành động bí mật, bắt giữ Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro cùng vợ Cilia Flores và đưa về New York xét xử.

Cuối tháng 2 năm 2026, Mỹ phối hợp với Israel tiến hành chiến dịch quân sự quy mô lớn mang tên “Epic Fury” (Sự Nổi Giận Sử Thi), tấn công các cơ sở hạt nhân, lực lượng hải quân và hạ tầng tên lửa đạn đạo của Iran.

Các chuyên gia cho rằng các hành động quân sự của Trump tại Nam Mỹ và Trung Đông đã ngăn chặn bước chân mở rộng của Đảng Cộng sản Trung Quốc trên thế giới.

Chuyên gia: Sự xuất hiện của ông Trump đã phá rối chiến lược của Bắc Kinh

John Lee, nhà nghiên cứu cấp cao Viện Hudson (Washington D.C.), cựu cố vấn an ninh quốc gia chính phủ Australia, viết rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc đã trỗi dậy nhanh chóng nhờ thao túng hệ thống kinh tế toàn cầu. Bắc Kinh không ngừng mở rộng ảnh hưởng trong thị trường năng lượng toàn cầu truyền thống do đồng minh phương Tây chi phối, đồng thời củng cố vị thế tại châu Á, Trung Đông và Mỹ Latinh — những khu vực vốn là “sân sau” của Mỹ.

Nhưng sự xuất hiện của ông Trump đã phá rối chiến lược của Bắc Kinh.

John Lee nhận định loạt hành động của Trump là “không theo quy tắc, mạo hiểm cực lớn”, nhưng đã đảo ngược lợi thế ngày càng tăng của Trung Quốc.

Ví dụ, ông Trump thúc giục các đồng minh NATO tăng chi phí quốc phòng, đe dọa bỏ rơi, không bảo vệ miễn phí nữa. Dưới áp lực của ông Trump, các đồng minh châu Âu tại Hội nghị thượng đỉnh NATO tháng 6/2025 tại The Hague đã đồng ý tăng chi tiêu mạnh. Các nước thành viên (trừ Tây Ban Nha) cam kết đến năm 2035 sẽ nâng chi tiêu quốc phòng và an ninh lên 5% GDP. Đức là nước lớn châu Âu đầu tiên mở rộng quân sự mạnh mẽ. Chi tiêu quốc phòng Đức đã đạt 2,3% GDP, dự kiến năm 2029 lên 3,5%.

Hành động bắt giữ Nicolas Maduro của Mỹ đã gây đòn nặng nề vào chiến lược mở rộng ảnh hưởng địa chính trị và kinh tế của Bắc Kinh tại Mỹ Latinh trong suốt 20 năm qua. Venezuela là quốc gia duy nhất trong khu vực có quan hệ “đối tác chiến lược toàn diện” với Trung Quốc. Sự can thiệp của Mỹ cho thấy Washington sẽ kiên quyết bảo vệ vị thế thống trị của mình tại Tây bán cầu, trực tiếp thách thức bước tiến của Trung Quốc tại châu Mỹ.

Sau khi bà Delcy Rodríguez lên làm tổng thống lâm thời, bà đã tích cực thay thế những người ủng hộ cốt lõi của Maduro, đồng thời xoay trục về phương Tây để tránh hành động quân sự tiếp theo, từ đó đột ngột thay đổi cục diện địa chính trị.

Ngoài ra, chiến lược đưa sản xuất về nước và tái công nghiệp hóa mà ông Trump thúc đẩy đã tái định hình chuỗi cung ứng toàn cầu, giảm sự phụ thuộc kinh tế vào Trung Quốc. Tỷ trọng của Trung Quốc trong tổng nhập khẩu của Mỹ đã giảm rõ rệt.

Loạt hành động của ông Trump khiến Tập Cận Bình đang trải qua sự mất kiểm soát và tự chủ ngoài dự kiến.

John Lee nói: “Sau cuộc gặp với Trump, các lãnh đạo Trung Quốc (Đảng Cộng sản) nhận ra rằng con đường dẫn đến vị thế thống trị không chắc chắn như họ từng nghĩ cách đây không lâu.”

Hàn Giang/ Epoch Times



Tấn Công Đài Loan - Tự Sát Chiến Lược

 


TẤN CÔNG ĐÀI LOAN - TỰ SÁT CHIẾN LƯỢC.
Nhất Hùng

Sau hội đàm giữa tháng 5/2026 của TT Trump và CT Tập Cận Bình tại Bắc Kinh, dư luận lại dấy lên câu hỏi: “Liệu Trung Cộng có thể tấn công Đài Loan trong thời gian ngắn hạn hay không?”. Dĩ nhiên, muốn khởi động chiến tranh, các yếu tố về kinh tế, quốc phòng, bang giao quốc tế, địa chính trị…của nước phát động cần được xem xét thấu triệt …với tất cả các yếu tố này, Trung Cộng hiện có không ít tiêu cực, nó quyết định kế hoạch thống nhất Đài Loan.

- Kinh Tế có nhiều dấu hiệu sụp đổ, bong bóng bất động sản vỡ vụn, tỷ lệ thất nghiệp ở giới trẻ cao kỷ lục và đang bị làn sóng tháo chạy của dòng vốn nước ngoài (FDI) bóp nghẹt. Bắc Kinh đang phải gồng mình nuôi một nền kinh tế giảm phát. Một quốc gia muốn phát động chiến tranh quy mô lớn trước hết phải có một hậu phương vững chắc và một nền kinh tế thời chiến đủ mạnh. Trung Cộng lấy tiền đâu để đốt vào một cuộc chiến tiêu hao tốn hàng tỷ USD mỗi ngày? Chiến tranh Đài Loan sẽ ngay lập tức kích hoạt các lệnh trừng phạt toàn diện từ phương Tây, đóng băng hệ thống tài chính và cắt đứt tuyến đường xuất khẩu - huyết mạch duy nhất giữ cho Bắc Kinh tồn tại.

- Quân đội lại đang xảy ra khủng hoảng lớn, thanh trừng liên tục, đây không phải là dấu hiệu của sự "trong sạch", mà là biểu hiện của sự thối nát, bất tuân và là bằng chứng khủng hoảng lòng tin nội bộ. Khi Tập Cận Bình không tin tưởng chính các tướng lĩnh do mình bổ nhiệm. Một quân đội hoang mang, mất đầu và thiếu sự trung thành tuyệt đối thì làm sao có thể đánh trận, đánh là chuốc lấy thảm bại.

- Trên bàn cờ quốc tế, Bắc Kinh đang nếm trái đắng của thứ ngoại giao "chiến lang" hung hăng nhưng thiếu khôn ngoan. Mất thành trì Venezuela ở Tây Bán Cầu, một vùng địa chính trị chiến lược không chỉ là một đòn giáng chí mạng vào tham vọng cắm rễ ngay "sân sau" của Mỹ mà còn mất một nguồn cung dầu giá rẻ và mất luôn “quân bài giá trị” để mặc cả, răn đe Washington. Trục Ma Quỷ đang sụp đổ, Trung Cộng rơi vào một thế kẹt chiến lược.

Với Eo biển Hormuz và Trung Đông, Trung Cộng phụ thuộc hơn 50% lượng dầu thô nhập khẩu từ vùng Vịnh. Sự bất ổn tại đây đã đẩy Bắc Kinh vào thế tiến thoái lưỡng nan. Họ muốn thay Mỹ làm "bá chủ" khu vực nhưng không đủ năng lực quân sự viễn chinh để bảo vệ các tàu dầu của chính mình. Nếu nổ súng ở Đài Loan, tuyến đường biển qua Ấn Độ Dương và Eo biển Malacca sẽ bị Hải quân Mỹ và đồng minh khóa ngay lập tức. Trung Cộng sẽ chết ngạt vì thiếu năng lượng chỉ trong vòng vài tuần.

Đổ bộ vào Đài Loan không phải trò chơi quân sự trên game. Eo biển Đài Loan là vùng nước đầy rủi ro, thời tiết phức tạp và dễ bị phong tỏa. Trong khi đó, Đài Loan đã chuẩn bị suốt nhiều thập niên cho kịch bản này. Họ sở hữu công nghệ hiện đại, hệ thống phòng thủ mạnh và quan trọng nhất là tinh thần bảo vệ tự do của một xã hội dân chủ. Đài Loan hôm nay không còn là hòn đảo bị cô lập. Sau bài học Hồng Kông, người dân Đài Loan hiểu rõ, nhượng bộ Bắc Kinh không mang lại hòa bình. Chính điều đó khiến ý chí kháng cự của họ ngày càng mạnh mẽ. Một dân tộc sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ tự do luôn là đối thủ nguy hiểm hơn nhiều so với những gì các nhà tuyên truyền ở Bắc Kinh tưởng tượng.

Cuộc hội đàm giữa Donald Trump và Tập Cận Bình thực chất chỉ là một màn kịch ngoại giao. Bản chất của mối quan hệ này là đối đầu sinh tử, một mất một còn. Washington với chủ nghĩa thực dụng đã nhìn thấu dã tâm của Bắc Kinh. Mỹ sẽ vẫn không ngừng áp lực thuế quan, siết chặt cấm vận công nghệ bán dẫn, bóp nghẹt khả năng tiếp cận AI, vẫn giăng thiên la địa võng quanh Trung Cộng thông qua các liên minh AUKUS, Quad, Mỹ - Nhật - Hàn - Đài). Đặc biệt với Tổng Thống Donald Trump, một nhân vật khó lường, sẵn sàng dùng đòn trừng phạt kinh tế hoặc phản ứng quân sự áp đảo nếu Bắc Kinh bước qua lằn ranh đỏ. Tập Cận Bình hiểu rõ, đụng vào Đài Loan lúc này là kích hoạt toàn bộ cỗ máy chiến tranh của phương Tây.

Lẽ đời, kẻ luôn dọa “chiến” lại là kẻ đang “xìu”. Những cuộc tập trận rầm rộ quanh Đài Loan hôm qua và bây giờ, bản chất chỉ là “rung cây nhát khỉ" nhằm che đậy sự bất an nội tại và để kích động chủ nghĩa dân tộc cực đoan trong nước, đánh lạc hướng dư luận khỏi bức tranh xám xịt mọi mặt trong nước.

Một chế độ đang phải đối mặt với nguy cơ sụp đổ kinh tế, quân đội khủng hoảng lòng tin, đồng minh rệu rã và đối thủ phương Tây có nhiều “quân bài” thì Bắc Kinh không có cửa để phát động chiến tranh. Họ hung hăng “mõm”, nhưng thực tế, họ đang ở thế thủ chứ không phải thế công. Trong ngắn hạn, việc Trung Cộng tấn công Đài Loan là một kịch bản ảo tưởng. Họ không dám, và quan trọng hơn, họ không đủ khả năng để làm điều đó. Đài Loan vẫn sẽ an toàn, không phải vì Bắc Kinh nhân từ, mà vì họ đang quá yếu để có thể liều mạng.

Trong ngắn hạn, Trung Cộng đã không đủ năng lực lại chẳng điên rồ để phát động một cuộc chiến tổng lực qua eo biển Đài Loan. Bất kỳ hành động quân sự nào vào lúc này chẳng khác chi một hành vi "tự sát chiến lược”.

Nhất Hùng


Thơ Giữa Mùa Xuân

 

 

 

     THƠ GIỮA MÙA XUÂN

 

     bài thơ chữ nghĩa mùa xuân

     trải rộng khắp đồng bằng

     cuộc viễn hành đầy mơ mộng

     về đây châu thổ bình yên

 

     giọt mưa lăn trên kính

     như sợi buồn vô cớ

     buổi sáng mây trời lãng mạn

     mênh mang không nói năng

 

     vu vơ con chim xanh bay nhảy

     tìm hạt đậu trong không gian thu hẹp

     khu vườn lặng lẽ nhu mì

     một chút khói sương lâng lâng

 

     tâm thức kể lể đền đài

     nổi trôi những vùng nhân thế

     tháng 05 chập chờn ẩn dụ

     lung lay hình ảnh của thiên thu

 

     tóc tai kiên nhẫn ly trần tửu

     bỡn cợt xiêm y rung động

     vẽ vời màu sắc nhân tình

     chạm đóa hồng hé nụ tường rêu…

 

     thy an

     (Đặc San Lâm Viên)

 


THƠ GIỮA MÙA XUÂN
thy an

Trân trọng 
NHHN