Chủ Nhật, 11 tháng 4, 2021

Bước Chân Anh

 


Niềm Đau Chiếc Bóng

 


Vượt Biển



 

Ngồi Bên Mộ Con

 


NGỒI BÊN MỘ CON

Quan Dương 

Tháng 5 năm 1975 miền Nam mất vào tay miền Bắc. Tôi là một sĩ quan thua trận ở phía miền Nam. Ngày 07/05/75 chịu chung số phận của những người thua trận tôi ra trình diện và được đưa cưỡng bức lao động ở những trại tù của phe thắng trận. Khi tôi đi lúc đó vợ tôi mới 20 tuổi đang mang thai đứa con đầu lòng. Ba tháng sau kể từ ngày tôi bước chân vô trại tù thì con tôi ra đời. Chúng tôi đã thoả thuận nhau từ trước đặt tên con Dương Lục Bình Hạ Uyên Lục Bình: để nhớ ngày đất nước mất đẩy cuộc đời của người dân miền Nam lênh đênh như những đám lục bình

Hạ Uyên: Đôi uyên ương mùa hạ (mùa tôi từ biệt vợ con để đi vào Trại giam và con cũng sanh ra vào mùa hạ). 

Năm 76 khi con tôi được gần một tuổi vợ tôi có ẳm con vào thăm tại Đồng Găng Diên Khánh Khánh Hòa, tôi chỉ nhìn con mà ứa lệ vì không được phép ôm nó vào lòng. Cũng vào tháng 6/76 họ chuyển tôi ra Trại A30 Tuy Hòa Phú Yên. 

Cuộc sống khó khăn sau ngày đất nước rơi vào tay kẻ ác, vợ tôi từ một cô nữ sinh trắng trẻo vừa rời ghế học đường ngày nào giờ trở thành một người mẹ với 20 tuổi suốt ngày dầm mình dưới nắng mưa để làm ruộng nuôi con. Khi mẹ ra đồng theo tiếng kẻng hợp tác xã thì Lục Bình lấm lem thường ở nhà chơi một mình. Một ngày nọ Lục Bình bị tiêu chảy và lên cơn sốt. Vợ tôi mang con đến bệnh xá huyện, ở đây những bác sĩ y tá được tốt nghiệp dưới chế độ xã hội chủ nghĩa chuẩn đoán là con tôi bị sốt rét. Họ điều trị bệnh một đứa bé 3 tuổi nhiễm vi trùng đường ruột bằng cách chích thuốc chống sốt rét. Con tôi yếu ớt chịu không nổi bị xuất huyết đường ruột lên cơn co giật một tuần sau thì mất. Đó là tháng giêng năm 1978 con tôi được 3 tuổi và tôi ở tù cũng vừa được 3 năm. Bao hy vọng được nhìn thấy con mình được ôm nó vào lòng đã sụp đổ. Ngày con tôi mất tôi vẫn còn đang trong trại tù tương lai mù mịt không biết ngày nào được thả ra

Ba năm sau ngày Lục Bình mất, năm 1981 được thả về. Tôi ra ngồi trước nấm mộ của con mình và tôi khóc. 


NGỒI BÊN MỘ CON 

Đại Chí chiều nay ba trở lại

Cắm nén nhang này trước mộ Uyên

Cảnh cũ giờ đây sau mòn mỏi

Lòng ba đau tựa nhát gươm xuyên

 

Chiều lên mờ khói nhạt

Hoàng hôn ngậm cỏ sầu

Não nùng con dế khóc

Chim lạc cánh về đâu

 

Lá lìa cành run rẩy

Đảo giữa trời co ro

Nghe dường như con gọi

Tiếng não nề ba ơi

 

Ba nhớ làm sao bóng dáng con

Thiếu tình ba thuở lọt lòng son

Hạnh phúc đâu theo người chiến bại

Con chết ba đang ngậm tủi hờn

 

Ba nhớ làm sao đôi mắt Uyên

Sáng như sao sáng giữa trời đêm

Sáng rọi đường ba hằng mơ ước

Một nhát gươm vung chặt xích xiềng

 

Ba chẳng hẹn về con vẫn đợi

Ba năm rồi suốt quãng đời thơ

Đâu biết đi là không trở lại

Là xa cách mãi đến nghìn thu

 

Mẹ nói con thường ra trước sân

Nẻo vắng đường xa dõi mắt trông

Lắng tiếng xe ai ngừng trước ngõ

Có phải ba về với con không

 

Ngục tối từng đêm ba nguyện cầu

Quì xin thượng đế rất nhiệm mầu

Xiềng xích phá tan ba trở lại

cho đời con trẻ bớt sầu đau

 

Trở lại thôn xưa chiều nhạt nắng

Đói khổ lan tràn khắp lối đi

Cổng trước cài then nhà sau vắng

Mộ đã xanh màu cỏ biệt ly

 

Cỏ đã um màu xanh thương nhớ

Bóng hình con trẻ biết tìm đâu

Ba chút tình con nay đã lỡ

Đành hẹn tao phùng ở kiếp sau.

 

Quan Dương

(Người trong hình là vợ tôi đang ẳm Lục Bình trong những ngày chờ đợi tôi về) 

Nguồn: Internet

 


Tưởng Niệm Tháng Tư Đen Lần Thứ 46!

 



TƯỞNG NIỆM THÁNG TƯ ĐEN LẦN THỨ 46!

Hoàng Nhật Thơ

Người Việt Nam ta theo phong tục tính một năm mỗi khi Tết Nguyên Đán đến... nhưng Quân-Cán-Chính VNCH thì dùng thêm cái biến cố 30-4 để tính thời gian một năm kể từ ngày 30-4 định mệnh năm xưa... tính đến nay đã tròn 46 năm quốc hận...

Tháng Tư Đen là một vết thương không sẹo nhưng chưa hề khép lại dù chỉ một giây... Tháng Tư Đen... chính thể Miền Nam Việt Nam sụp đổ, Quân Cán Chính VNCH bị bức tử trở thành “bên thua cuộc” bởi sự phản bội của người bạn đồng minh... để đưa đến sự tang tóc đau thương của những người sống dưới khung trời tự do của Miền Nam Việt Nam.

Biết bao người chiến sĩ VNCH các cấp, cảnh sát quốc gia, công chức cao cấp đã tuẫn tiết theo non sông ngay sau khi tổng thống Dương Văn Minh ra lệnh buông súng... dâng MNVN cho cộng sản Bắc Việt; hàng trăm ngàn người đủ mọi giới đã hãi hùng di tản trước khi mảnh đất Miền Nam bị nhuộm đỏ bởi lá cờ máu bạo tàn.

Trung tướng cộng sản Trần Văn Trà, chủ tịch “Ủy ban quân quản” thành phố Sài Gòn nói riêng, toàn Miền Nam nói chung... đã gài bẫy những người đã từng phục vụ trong chính thể VNCH  bằng câu nói “Tôi và các anh không ai thua, không ai thắng cả, chỉ có đế quốc Mỹ thua mà thôi” ... để rồi những ngày tháng sau đó.., người từng người sắp hàng đi vào tử địa được lũ CSBV gian trá che đậy bằng Mỹ từ “học tập cải tạo” với thời gian ảo “10 ngày hoặc 1 tháng học tập” để rồi thời gian 10 ngày, 1 tháng ấy kéo dài ròng rã vài năm đến 5 năm, 10 năm... thậm chí dài miên man đến gần 20 năm... biết bao nấm mộ vùi lấp thân xác của người tù “cải tạo” hoặc bị CS thủ tiêu mất xác trong rừng hoang từ Nam chí Bắc cũng chỉ vì các anh tin lời CS nói “thành thật khai báo” sẽ được Đảng “khoan hồng”. Các anh đã quên câu nói chân lý của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu và cũng là vị tổng tư lệnh tối cao của các anh “Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm”.

Sau khi CSVN đã giữ được chân của QCCVNCH bằng cùm gông ở các “đại học máu” nơi tuyệt lộ... bọn chúng bắt đầu siết gia đình thân nhân của QCCVNVH nói riêng, người dân MNVN nói chung bằng cách ngăn sông cấm chợ, cướp tài sản bằng hình thức “đánh tư sản mại bản”, đày ải họ vào tử lộ được phủ che bằng “Vùng Kinh Tế Mới”

Người dân Miền Nam hít thở bầu không khí tự do, dân chủ của chính thể VNCH son trẻ suốt 20 năm... bỗng dưng bị CSVN bịt miếng khẩu trang CNCS đến nghẹt thở... người dân ào ạt bỏ nước ra đi bằng những chiếc tàu, ghe nhỏ bằng gỗ mong manh chấp nhận phong ba bão tố bởi những cơn thịnh nộ của trùng dương, chấp nhận làm mồi ngon cho cá dữ để đến bất cứ một bến bờ nào đó trên thế giới bao la có hai chử “TỰ DO”.... ”boat people” đã xuất hiện từ đó,., những chiếc thuyền ghe bé nhỏ mong manh đã vượt qua bao hiểm nguy trên biển cả tiến thẳng vào lòng người làm rúng động lương tâm nhân loại trên thế giới.

46 năm bọn CSBV cưỡng chiếm được Miền Nam, độc quyền cai trị toàn thể nước Việt Nam... bọn chúng đã làm được gì cho quê hương, cho dân tộc Việt Nam ngoài việc gầy dựng củng cố một chế độ độc tài, tham nhũng cướp cạn để tạo nên những tên tư bản đỏ sâu dân mọt nước.

Lũ lãnh đạo Đảng luôn láo phét nổ văng miểng là đất nước đang phát triển, đang sánh vai cùng bạn bè năm châu trên thế giới hay lũ mọi rợ chúng bây sánh vai cặp cổ để ăn xin hầu được tồn tại... Đảng quá quang vinh nhỉ...

Chúng tôi thù hận các anh không phải vì chúng tôi là “bên thua cuộc”, chúng tôi cũng không thù hận các anh vì những trận đòn thù dã man độc ác chết đi sống lại nơi các trại tù “cải tạo khổ sai” không bản án... mà chúng tôi thù hận vì các anh đã mang chủ nghĩa cộng sản tròng vào cổ mẹ và những đứa con của mẹ Việt Nam đưa đất nước vào tận đáy sâu vực thẳm, xoá bỏ hoặc sửa đổi lịch sử có trên 4,000 năm văn hiến, xoá bỏ nền văn hoá giáo dục nhân bản của chính thể VNCH để thay thế bằng “văn hoá” đồi trụy vô thần phi nhân tính mà cha già HCM đã vay mượn của chủ nghĩa cộng sản.

Để kết thúc bài viết này, người viết muốn nhắn nhủ các anh... Nếu các anh kém tài, ngu dốt, vô đạo đức chỉ biết cai trị người dân bằng bạo lực, bằng khẩu súng và nhà tù... điều hành đất nước bằng sự ngu dốt... hàng năm đi ăn mày thế giới hoặc chờ thiên tai đến để có dịp xin thế giới cứu trợ và số tiền cứu trợ đó khiêm nhường lén lút đến tay nạn nhân bằng những gói mì, phần còn lại đã bị phe nhóm các anh chia chác nhau chui vào túi tham, độc ác vô nhân tính của một lũ người tự xưng là “cách mạng” chỉ biết sống trong sự đau khổ, nước mắt mồ hôi của người dân... các anh sống bằng tất cả những thủ đoạn đê tiện độc ác vô nhân tính nhất mà các anh có thể để tồn tại trên thiên đường cộng sản. Các anh nên giải thể cái Đảng cộng sản chỉ biết sống trên sự đau khổ của người dân... quăng bỏ cái chủ nghĩa xã hội mà thế giới đã vứt vào sọt rác... sau khi các anh làm được điều đó thì các anh cũng nên quỳ xuống tạ tội và xin lỗi toàn dân trong nước, trao trả đất nước lại cho người dân Việt hiền lành, tài giỏi và đạo đức.... lúc đó người Việt Hải ngoại khắp năm châu bốn biển sẽ mang chất xám về xây dựng lại quê hương đã quá nhiều vết hằn vì chiến tranh do các anh gây nên suốt 20 năm và hầu như hoàn toàn đổ nát vì thảm họa cộng sản kể từ Tháng Tư Đen năm 1975. 

Tưởng Niệm Tháng Tư Đen lần thứ 46

4-2-21

Người Lính Kỵ Binh VNCH, người dân Việt lưu vong viễn xứ 

Hoàng Nhật Thơ 
 


"Tháng Tư Đen"

GIỚI THIỆU

Kính thưa quý Thầy, Cô, quý Đồng Môn và Thân Hữu

Hằng năm, đến tháng Tư, người dân Miền Nam Việt Nam (VNCH) ở trong nước cũng như hải ngoại đều bùi ngủi tưởng nhớ ngày 30-4-1975; ngày mất nước. Tại hải ngoại, những thành phố có nhiều người Việt tỵ nạn đều long trọng tổ chức ngày "Quốc Hận" để tưởng niệm và tri ân đến quân, dân, cán, chính đã hy sinh vì lý tưởng tự do. 

Quan điểm của NHHN không tham gia, không sinh hoạt chính trị  nhưng luôn giữ vững lập trường Quốc Gia Dân Tộc. Mong sao cho tổ quốc Việt Nam sớm có tự do, dân chủ. Người dân thật sự làm chủ đất nước mình.

Trong dịp này, ngoài những bài như thường lệ, BBT sẽ giới thiệu thêm một số bài gồm nhiều thể loại: văn, thơ, nhạc... có nội dung về chủ đề "Tháng Tư Đen". 

Trân trọng

NHHN






Thứ Bảy, 10 tháng 4, 2021

Một Chiều Em Đến Thăm

 


Hẹn



 

Dòng Chảy Quê Ta

 


Hạnh Phúc Vô Hình

 

Lê Mỹ Hoa

HẠNH PHÚC VÔ HÌNH

Lê Mỹ Hoa

Tôi thường đi làm đẹp một nơi không sang trọng, cũng không quá tềnh toàng .
Một chỗ lâu năm, tình cảm thân quen, bên cạnh một người đàn bà cũng đang đợi đến lượt như tôi, khuôn mặt cô ấy đượm vẻ u buồn.

Có lẽ lâu lắm rồi cô ấy mới đến nơi này để thay đổi chút dung nhan, trong tiệm trời đã về chiều khách không còn đông lắm.

Như để chia sẻ nỗi lòng nặng trĩu với những người quen trong tiệm, cô kể một năm rồi từ ngày chồng mất, cô như người trầm cảm, cô đơn lặng lẽ không thoát khỏi nỗi buồn đau khổ, nhớ nhưng vì thiếu vắng người thương, một người rất quan tâm gánh vác cho cô từng việc nhỏ trong gia đình.

Cô không phải làm việc gì quá tầm tay, bên cạnh mọi lúc, như đôi uyên ương từ lúc trẻ đến khi chưa hẳn về già.

Tôi ngồi đó lắng nghe, một suy nghĩ thoáng qua. Được chồng yêu cũng khổ nhỉ, yêu thương càng cao hụt hẫng càng nhiều, đau khổ càng sâu.

Không phải vô duyên cớ tôi nghĩ vậy, vì quanh tôi có những người đàn bà chồng mất sớm, qua nhiều năm đau bệnh tiền bạc đội nón ra đi  khi con cái chưa thành tài. Vốn liếng chưa tích lũy, không thể tiếp nối sự nghiệp của chồng để nuôi con, giữa muôn vàn chơi vơi, không thể ngồi đó khóc chồng, đau thương than vãn. Phải lao ra giữa cuộc đời bằng cách nào đây, để có tiền trang trải cho con đang lỡ dở giữa khung trời đại học, con nhỏ còn trung học.

Không có sự lựa chọn họ phải làm những nghề nghiệp mà xã hội cho là đẹp và không đẹp, họ nghĩ phải hy sinh cho con thôi, bất chấp mọi thứ xung quanh miễn là con vẫn tiếp tục đến trường. Lòng mẹ bao la hỡi những ai làm mẹ đều là thế!

Những bộ móng tay được trau chuốt, những bàn chân sạch sẽ bóng loáng màu sơn hồng nhạt. Không biết tôi có phải người chung thủy....? Mấy chục năm qua vẫn yêu màu ấy, và một nơi chốn thường lui tới không muốn đổi thay.

Luôn yêu mến những người đơn độc, tôi hỏi người đàn bà buồn, chị về đâu tôi có thể chở giúp, chị trả lời nhanh, tôi muốn đến nhà một người bạn gần đây mà không phải về nhà... tôi nghe mà buồn lây cho chị.


Có lẽ chị sợ sự trống vắng mỗi khi chiều buông trong căn nhà vắng ngắt, con cái ở xa bên cái bàn thờ lạnh lẽo không biết nói. Khói hương nghi ngút chỉ nước mắt là bạn.

Cách đây mấy tháng chị bị đột quỵ, đau buồn nhiều ngày, đầu óc căng thẳng, chị tự đi xe máy đến thẳng bệnh viện kiểm tra chụp IMR, đúng lúc xuất huyết não. Chị bỏ lại xe máy và cấp cứu ở bệnh viện lớn điều trị.

Sau lần thoát chết đó, chẳng tìm thấy chút hạnh phúc may mắn mà chị có được trên khuôn mặt chưa đầy sáu mươi, nỗi buồn của chị quá lớn.

Hết con đường ngang băng qua đường lớn, từ xa đã thấy một ngôi nhà khang trang, rộng lớn, trang trí cửa kính và tủ kính rất phù hợp để bán mặt hàng Yến sào. Một món ăn từ xa xưa cho đến bây giờ của những người tiền bạc phong phú.

Ngày xưa chỉ có yến đảo, làm tổ ngoài đảo xa,  để lấy những tổ yến không hề dễ dàng.
Người dùng cũng kén, món ăn xa xỉ lắm tiền nhiều bạc, bây giờ lại khác yến có thể làm tổ ngay trên tầng cao của nhà ba, bốn tầng ở những vùng có biển, thế nên ai cũng có thể mua và dùng yến nhà khi cần thiết.

Tôi và chị đáng lẽ chia tay ngoài cửa tiệm, không biết có mối lương duyên gì trong quá khứ, chị mời tôi vào nhà của người bạn thân.

Cửa tiệm bề thế trong nhà mọi thứ tươm tất, của những gia đình giàu có, bộ salon lúc nào cũng như mời mọc bạn bè hàn huyền ghé đến.

Tôi được người đàn bà buồn giới thiệu, chị tên Tiên, vui vẻ chào đón tôi, nhưng căn nhà và chị quá lạnh lùng, nhìn trước sau thênh thang một mình, chồng và chị không còn sống chung, con mỗi đứa có điều kiện đương nhiên là sống riêng.

Hai người đàn bà tôi vừa quen biết hạnh phúc đã tuột mất, thay phiên nhau hôm nay hai người ngủ nhà này, mai hai người ngủ nhà kia. Để chia sẻ yêu thương, để bớt trống vắng khi đêm về....

Những người đàn ông đã quên người đàn bà của mình, bổn phận làm chồng làm cha trở về nhà sau giờ làm việc sum họp với con cái đầm ấm bên buổi cơm chiều, thật là hiếm hoi trong cái xã hội hiện nay.

Rượu bia và những mối tình bên lề vụng trộm, đã cướp mất, đem đến nhiều bất hạnh cho gia đình, một xã hội lý tưởng không còn. Nguồn gốc của những cái chết trẻ, bệnh đau, tai nạn vô thường. Đàn bà đau khổ nhiều như chim yến bay trên bầu trời không đếm xuể.

 Tôi đọc được ở đâu đó
 “Con người luôn quan tâm, hoài niệm thứ đã mất song lại không biết trân trọng những thứ mình đang có, đang sống trong hạnh phúc mà không biết mình hạnh phúc. Có lẽ, đó chính là bất hạnh lớn nhất của con người và cũng là nguyên do hạnh phúc cứ mãi vô hình“.


Người đàn bà buồn của tôi thật ra mà nói chị đã có quãng thời gian dài bên người chồng lý tưởng, mặc dù hạnh phúc của chị không đi hết con đường. Chị đã mất một bờ vai nương tựa cho cuộc đời còn lại.

Tôi muốn về trước nên hỏi chị, tối này ngủ lại đây chứ! Chị bắt tay tôi cám ơn và hẹn lúc nào đó đi cà phê tâm sự.

Trời chập choạng tối, hai bên phố đã lên đèn, câu chuyện của hai người là câu chuyện của nhiều người, tôi mãi băn khoăn và suy nghĩ.

Tuổi trẻ bây giờ không thích sống gần cha mẹ, đàn ông thì trào lưu phóng túng bên ngoài. Trà dư tửu hậu, rượu vào lời ra. Rượu cũng là chất gây nghiện biết bao gia đình tan hoang, hạnh phúc sụp đổ, tai nạn giao thông gieo rắc tang thương đầy rẫy,  những cái chết không báo trước cũng từ men say chếnh choáng trên đường về, nhưng sao con người vẫn cứ hoài đắm đuối trong cái lâng lâng phiêu bồng quên cả thực tại đáng yêu này.

Đời người đâu phải muốn sống hoài mãi được đâu, còn rất nhiều điều thú vị chúng ta chưa đi hết, chưa khám phá, chưa tận hưởng thế giới thật huyền diệu, kỳ vĩ vô cùng, sao lại chọn kết thúc đời người trong đáy rượu mù loà.

Xa xa căn nhà quen thuộc đã sáng đèn lên tầng hai vợ chồng con trai bên bàn ăn tối, cháu nội rất là cưng ngồi trong ghế dành cho trẻ, thời gian của tôi bây giờ đưa cháu đi chơi và hôn cháu dù sao tôi cũng còn dư dã chút hạnh phúc yên bình.   

Lê Mỹ Hoa