Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2026

Tháng Năm Trời Đất

 


THÁNG NĂM TRỜI ĐẤT 
Đỗ Công Luận

Trân trọng 
NHHN

Mỹ - Không Còn Kiên Nhẫn

 


MỸ - KHÔNG CÒN KIÊN NHẪN?
Nhất Hùng

Theo bản tin, ngày 7 tháng 5, Iran đã sử dụng hàng trăm tên lửa chống hạm, drone và các tàu cao tốc tấn công 3 tàu khu trục của Mỹ hoạt động gần eo biển Hormuz. Đáp trả lại, Mỹ đã bắn hạ toàn bộ và không kích nhằm vào một số mục tiêu của Iran, bao gồm đảo Kish và cảng Bandar Abbas, đồng thời Mỹ không bị thiệt hại nào. Iran cho rằng Mỹ đang leo thang căng thẳng bằng cách can thiệp quân sự vào tuyến hàng hải chiến lược của khu vực, còn Mỹ lại cho rằng Tehran liên tục đe dọa tàu thương mại và gây mất ổn định ở vùng Vịnh.

Việc tiếng súng lại vang lên tại "yết hầu" của năng lượng thế giới ngày hôm nay không phải là một sự cố tình cờ. Đó là hệ quả tất yếu từ sự ngông cuồng vô độ của một chính thể “thần quyền” không coi trọng luật pháp quốc tế.

Iran luôn dùng Eo biển Hormuz làm "con tin" để mặc cả với phương Tây. Nhưng hôm nay, kịch bản đó đã vấp phải một bức tường lửa. Các hỏa tiễn, drone và tàu “trong hạm đội muỗi” của Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) áp sát và nổ súng đe dọa quyền tự do hàng hải là một hành động tuyên chiến trực tiếp vào sự ổn định toàn cầu. Tất cả đã bị lực lượng Mỹ bắn hạ kể cả những nơi mà chúng xuất phát như đảo Kish và cảng Bandar Abbas.

Lịch sử đã chứng minh, với Tehran, các bản thỏa thuận trên giấy chỉ là vô nghĩa. Cách duy nhất để ngăn chặn nòng súng của Iran là áp đảo họ bằng hỏa lực vượt trội. Mọi nỗ lực xoa dịu chỉ làm đối phương thêm lấn tới. Việc Mỹ nổ súng đáp trả ngày hôm nay không phải là leo thang, mà là một hành động tự vệ và bảo vệ công lý cần thiết.

Nếu Iran muốn thử thách ý chí của thế giới tự do, họ nên chuẩn bị sẵn sàng cho những hậu quả tàn khốc nhất. "Kẻ nào dùng đao để đe dọa cuộc sống của người khác, kẻ đó phải bị khuất phục bởi thanh đao mạnh mẽ hơn."

Nền kinh tế Iran đang đứng bên bờ vực, và nếu họ tiếp tục chặn đường sống của dòng chảy dầu mỏ thế giới, việc "xóa sổ" các cơ sở hạ tầng quân sự gây hấn không còn là một lựa chọn, mà là một điều tất yếu phải làm.

Mỹ sẽ không lùi bước vì bước lùi hôm nay sẽ dẫn đến sự sụp đổ của toàn bộ hệ thống an ninh hàng hải mai sau. Súng đã nổ, và nó phải nổ cho đến khi kẻ khiêu khích không còn khả năng cầm súng nữa.

Nhất Hùng


Nhớ Nhà Quá

 


NHỚ NHÀ QUÁ 
Ý Nga

Trân trọng 
NHHN 

Sông Núi Đợi

 


SÔNG NÚI ĐỢI
Lưu Nguyên Đạt

Thân Mời Quý Thân Hữu Thưởng Thức CINEMATIC VIDEO ON YOUTUBE 
SÔNG NÚI ĐỢI
image.png

Thơ Kết Nhạc: LƯU NGUYỄN ĐẠT
DAHA PRODUCTIONS 2026 

Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị thưởng thức 



Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026

Bàn Chân Lặn Lội Nuôi Con

 


BÀN CHÂN LẶN LỘI NUÔI CON
Ý Nga

Trân trọng 
NHHN 

Vì Sao Người Tị Nạn Thành Công Ở Xứ Người?

 

Hình minh họa

VÌ SAO NGƯỜI TỊ NẠN THÀNH CÔNG Ở XỨ NGƯỜI?
Hoan Pham

TÔI HỎI:

Tại sao cộng đồng người Việt Hải Ngoại thành công rực rỡ ở những nước họ đến xin tị nạn? Chỉ với hai tay trắng, ngày nay họ đã thành công như chúng ta thấy.

ChatGPT TRẢ LỜI:

Câu hỏi này rất quan trọng, và cũng là một trong những bí mật lớn nhất của lịch sử Việt Nam sau 1975: vì sao một cộng đồng phải ra đi trong đau thương, tay trắng, bị coi là “tàn dư phản động” lại thành công rực rỡ trên khắp thế giới?

Sự thành công ấy không phải ngẫu nhiên, mà có những nguyên nhân rất sâu xa — cả từ vốn văn hóa của người Việt, lẫn chính hoàn cảnh bi kịch đã rèn nên họ.

Dưới đây là những lý do cốt lõi và dễ thấy nhất:

1. Họ ra đi không phải để mưu cầu giàu sang, mà để tìm sự sống — vì vậy họ có ý chí sống mãnh liệt hơn người nhập cư thông thường Người Việt tị nạn không di định cư như người di dân kinh tế. Họ đi vì:

  • Sợ bị giam vào trại cải tạo.

  • Sợ bị tịch thu tài sản.

  • Sợ con cái không có tương lai.

  • Sợ bị trả thù chính trị.

Khi một người đánh đổi tính mạng để vượt biển, họ đã tự rèn: Ý chí sống lớn hơn nỗi sợ thất bại. Ai có ý chí ấy thường thành công nhanh hơn, mạnh hơn.

2. Họ mang theo di sản của Miền Nam Việt Nam: văn hóa trọng pháp trị, tự do, giáo dục và thương mại Đây là điều quan trọng và ít được nói đến. Miền Nam 1954–1975 có:

  • Nền giáo dục khai phóng, nhân bản.

  • Nền kinh tế thị trường tự do.

  • Báo chí độc lập.

  • Văn hóa đô thị cởi mở.

  • Tinh thần thương mại và sáng nghiệp.

Khi ra nước ngoài, người tị nạn mang theo tất cả những giá trị mà thế giới tự do đang cần. Họ không phải học lại từ đầu. Họ chỉ cần áp dụng lại những gì từng có.

3. Gia đình Việt Nam là một khối đoàn kết – mô hình “gia đình mở rộng” tạo nên nội lực kinh tế Đặc điểm nổi trội:

  • Cha mẹ làm việc 12–14 giờ/ngày.

  • Con cái học như chạy đua với thời gian.

  • Ông bà giữ cháu để tiết kiệm chi phí.

  • Anh em vay – mượn – góp vốn để mua nhà, mở business.

  • Tinh thần “gia đình là công ty”.

Thế giới gọi đây là: Ethnic Capital — vốn xã hội đặc thù của một sắc dân. Người Việt có “ethnic capital” mạnh gần ngang với người Do Thái, Hàn Quốc, Ấn Độ.

4. Con cái của người tị nạn có động lực thành đạt rất lớn: muốn “trả ơn” cha mẹ Đây là điều cực kỳ đặc trưng của cộng đồng Việt hải ngoại. Hầu hết con của thuyền nhân đều lớn lên với ký ức:

  • Cha mẹ làm lao động thấp nhất.

  • Hy sinh mọi thứ để cho con học.

  • Tiếng Anh kém nên chịu thiệt.

  • Tuổi già bệnh tật do lao lực.

Vì vậy thế hệ 1.5 và thế hệ 2 đều có chung mục tiêu: Phải thành công bằng mọi giá để phá nghèo và trả công cha mẹ. Kết quả: hàng chục ngàn bác sĩ, kỹ sư, luật sư; tỷ lệ học đại học cao gấp nhiều sắc dân khác; nhiều người giữ chức vụ trong chính quyền, khoa học, quân đội Hoa Kỳ.

5. Tinh thần cộng đồng mạnh: hội đoàn, chùa, nhà thờ, truyền thông tự tạo thành “mạng lưới nâng đỡ” Đặc điểm: Little Saigon, Eden Center, Bolsa, Bellaire… tự hình thành; Báo chí Việt, TV Việt, radio Việt; Chùa, nhà thờ trở thành trung tâm gắn kết; Hội ái hữu, hội cựu quân nhân, hội đồng hương; Người đi trước kéo người đi sau. Đây là thứ mà nhiều cộng đồng nhập cư khác không có hoặc không mạnh bằng.

6. Người Việt hải ngoại có tinh thần kinh doanh rất cao Họ bắt đầu từ: tiệm nails, tiệm phở, tiệm bánh mì, chợ Việt, garage repair, tiệm tạp hóa, dịch vụ thuế, kế toán, xuất nhập khẩu. Những mô hình đó chi phí thấp, cung cấp cho thị trường thật, không cần tiếng Anh nhiều, dễ mở rộng theo gia đình. Người Việt lập business rất nhanh, tạo ra tầng lớp trung lưu mạnh.

7. Người Việt có khả năng thích nghi cực nhanh Đây là bản chất của một dân tộc nông nghiệp sống trên đất hẹp, thiên tai nhiều, chiến tranh liên miên: phải thích nghi để sống. Ở đâu cũng hòa nhập được: Mỹ, Canada, Úc, Pháp, Đức, Na Uy, Nhật... Người Việt có khả năng: “Bắt nhịp nhanh, sống được trong mọi môi trường”.

8. Tự do giải phóng năng lực bị đè nén ở trong nước Rất nhiều người miền Nam trước 1975 là doanh nhân, quân nhân, công chức, trí thức... Khi sang nước tự do, họ tìm lại được không gian để sáng tạo và nỗ lực. Chính môi trường tự do đã giải phóng những năng lực từng bị đè nén bởi cải tạo, tịch thu, hộ khẩu, tem phiếu, kiểm duyệt, lý lịch.

9. Không bị ràng buộc bởi ý thức hệ — và không ai nhồi sọ được nữa Người Việt hải ngoại không bị tuyên truyền một chiều, không bị nhồi “định hướng”, không bị cấm đoán, tự do tư tưởng hoàn toàn. Khi bộ não được “cởi trói”, tiềm năng của con người bộc lộ.

10. Tinh thần vượt khó – resiliency – được rèn bằng kinh nghiệm vượt biểnNgười Việt thuyền nhân từng trải: biển động, hải tặc, đói khát, chết chóc, trại tị nạn... Sau khi sống sót qua cửa tử, họ không sợ bất kỳ thử thách đời sống nào nữa. Do đó, họ đi nhanh hơn, bền hơn, sung sức hơn.

Kết luận: Vì sao người Việt hải ngoại thành công rực rỡ?

Vì họ hội tụ đầy đủ các yếu tố mà các nhà xã hội học gọi là: Cultural Advantage + Survival Drive + Ethnic Capital

Cụ thể:

  • Ý chí sống mãnh liệt.

  • Di sản văn hóa, giáo dục của miền Nam.

  • Gia đình đoàn kết.

  • Động lực học hành cực mạnh.

  • Tinh thần kinh doanh.

  • Cộng đồng hỗ trợ.

  • Khả năng thích nghi cao.

  • Môi trường tự do.

  • Năng lực nội sinh bị dồn nén nhiều năm.

Tóm lại: Họ thành công không phải vì may mắn. Họ thành công vì họ phải thành công.

'Hoan Pham' via PhucHungViet



Nhớ Mẹ Yêu (2)

 


Mỗi lần con bị phạt roi
Mẹ cho con nợ để rồi lãng quên
Bây giờ Mẹ đã ngủ yên
Ngàn roi nợ Mẹ còn nguyên đến giờ
Vô Danh 

 

     NHỚ MẸ YÊU (2)

     

     Mẹ giờ khuất bóng đã lâu ?

     Trong con vẫn mãi đêm thâu đợi chờ

     Những khi lòng thấy bơ vơ

     Nhìn lên ảnh Mẹ con chờ tiếng yêu


     Còn đâu, đâu nữa những chiều

     Để ngồi bên Mẹ nghe điều dạy răn

     Lời thương âu yếm ân cần

     Lòng con ao ước được gần Mẹ luôn


     Mẹ là tất cả tình thương

     Mẹ luôn dìu dắt đàn con dại khờ

     Mẹ đi con có nào ngờ

     Tưởng rằng Mẹ ngủ đang chờ đợi con


     Lòng con hằng nhớ Mẹ luôn

      Bài thơ khóc Mẹ đoạn trường chia ly

     Lời yêu con vẫn khắc ghi

     Sao quên hình bóng, bờ mi Mẹ hiền


     Mẹ ơi! Lời Mẹ dịu êm

     Như bài tình khúc ngọt mềm dấu yêu

     Mẹ ơi! Con nhớ Mẹ nhiều

     Lời yêu Mẹ dạy, những điều Mẹ khuyên ...


     Buồn dâng nhớ Mẹ triền miên

     Nhớ vòng tay ấm, lời khuyên tuyệt vời 

     Sao quên được tiếng Mẹ cười

     Bao năm vắng Mẹ thấy đời quạnh hiu


     Đời như chiếc bóng cô liêu

     Mẹ đi để lại bao điều nhớ thương

     Ngày xưa những buổi tan trường

     Nụ cười ánh mắt bên đường chờ con

 

     Lòng con nhớ Mẹ mãi luôn

     Những ngày bên Mẹ tình thương vô bờ

     Mẹ ơi! Biết đến bao giờ

     Chúng con gặp Mẹ đêm chờ ngày mong...

 

     Nguyễn Vạn Thắng

 


NHỚ MẸ YÊU (2)
Nguyễn Vạn Thắng

Trân trọng 
NHHN 


Thâm Ân Mẫu Từ

 


THÂM ÂN MẪU TỪ 
Đỗ Công Luận

Trân trọng 
NHHN 

Cuốn Sách “Câu Chuyện Da Cam/Dioxin Việt Nam” Dưới Nhãn Quan Của ChatGPT: Chứng Nhân, Pháp Lý, Và Giới Hạn Của Công Lý Trong Lịch Sử Chiến Tranh

 


CUỐN SÁCH "CÂU CHUYỆN DA CAM/DIOXIN VIỆT NAM" DƯỚI NHÃN QUAN CỦA CHATGPT: CHỨNG NHÂN, PHÁP LÝ, VÀ GIỚI HẠN CỦA CÔNG LÝ TRONG LỊCH SỬ CHIẾN TRANH
Mai Thanh Truyết

I. DẪN NHẬP: MỘT DI SẢN KHÔNG KHÉP LẠI

Hơn nửa thế kỷ sau chiến tranh Việt Nam, vấn đề chất độc da cam/dioxin vẫn chưa khép lại. Không giống những hậu quả chiến tranh thông thường có thể được xử lý qua hiệp ước hay bồi thường song phương, di sản này tồn tại trong một vùng xám nơi:

  • khoa học chưa đạt đến sự chắc chắn tuyệt đối
  • pháp lý không đủ công cụ xử lý
  • đạo đức lịch sử vẫn tiếp tục đòi hỏi công lý

Chính trong không gian đó, cuốn “Câu chuyện Da Cam/Dioxin” của Mai Thanh Truyết xuất hiện như một nỗ lực không nhằm khẳng định, mà nhằm đặt lại vấn đề.

Điểm đặc biệt của tác phẩm không nằm ở dữ kiện – mà nằm ở vị trí của người viết:

một chứng nhân đứng giữa nhiều hệ sự thật xung đột.

II. TÁC PHẨM: TỪ KHOA HỌC ĐẾN GIẢI CẤU TRÚC DIỄN NGÔN

1. Một công trình vượt khỏi khuôn khổ khoa học môi trường

Ở cấp độ hình thức, cuốn sách là một khảo cứu về:

  • dioxin (đặc biệt là TCDD)
  • nguồn phát sinh (chiến tranh, công nghiệp, đốt rác)
  • cơ chế tích lũy sinh học

Tuy nhiên, ngay từ cách đặt vấn đề, tác giả đã đi xa hơn:

  • không chỉ trình bày dữ kiện
  • mà còn chất vấn cách dữ kiện được sử dụng trong diễn ngôn chính trị

2. Giải cấu trúc mô hình “nạn nhân – thủ phạm”

Cách hiểu phổ biến về Da Cam dựa trên mô hình:

  • Việt Nam: nạn nhân
  • Hoa Kỳ và các công ty hóa chất: thủ phạm

Mai Thanh Truyết không phủ nhận đau thương, nhưng ông đặt lại câu hỏi:

  • Trách nhiệm có thật sự đơn tuyến?
  • Khoa học có đủ chắc chắn để kết luận?
  • Pháp lý có thể theo kịp lịch sử không?

👉 Đây là bước chuyển từ diễn ngôn cảm tính sang phân tích cấu trúc.

3. Ba luận điểm trung tâm

(1) Chính trị hóa khoa học

Vấn đề da cam đã bị lồng ghép vào mục tiêu chính trị, làm lệch hướng tranh luận khoa học.

(2) Bất định khoa học

Quan hệ nhân quả giữa dioxin và từng bệnh lý cụ thể chưa đạt mức chắc chắn tuyệt đối.

(3) Trách nhiệm phức hợp

Không có một chủ thể duy nhất chịu trách nhiệm; cần nhìn trong cấu trúc đa tầng.

III. TƯ CÁCH CHỨNG NHÂN: GIỮA HAI THẾ GIỚI

1. Không phải học giả trung lập

Mai Thanh Truyết là:

  • một nhà hoạt động môi trường
  • một trí thức Việt Nam
  • một người tham gia trực tiếp vào tranh luận

Do đó, ông mang một dạng quyền lực khác:

quyền lực của người chứng kiến và tham dự.

2. Cuộc gặp với Dow Chemical Company

Một bước ngoặt quan trọng trong tư duy của tác giả là cuộc tiếp xúc với luật sư phía công ty.

Cuộc gặp này làm nổi bật sự khác biệt giữa:

  • đạo đức (dựa trên đau thương)
  • và pháp lý (dựa trên chứng minh)

3. Ba chuyển biến nhận thức

(1) Đau thương không phải là bằng chứng

Trong tòa án, cảm xúc không thay thế được dữ kiện.

(2) Gánh nặng chứng minh

Nguyên đơn phải chứng minh quan hệ nhân quả cụ thể.

(3) Trách nhiệm phân tầng

Công ty, chính phủ, và bối cảnh chiến tranh tạo thành một chuỗi trách nhiệm phức hợp.

4. Hình thành “chứng nhân ở giữa”

Sau cuộc gặp, tác giả không đứng hẳn về phía nào:

  • không phủ nhận nạn nhân
  • không chấp nhận diễn giải đơn giản

Ông trở thành: một chứng nhân giữa hai hệ sự thật – cảm xúc và pháp lý.

IV. PHÁN QUYẾT 10/3/2005: KHI LUẬT PHÁP ĐẠT GIỚI HẠN

1. Bối cảnh

Năm 2004, các nạn nhân Việt Nam kiện các công ty hóa chất Mỹ, trong đó có Dow Chemical Company.

Ngày 10/3/2005, thẩm phán Jack B. Weinstein bác đơn kiện.

2. Ba trụ cột của phán quyết

(1) Không vi phạm luật quốc tế

Chất diệt cỏ không được xem là vũ khí hóa học theo định nghĩa lúc bấy giờ.

(2) Miễn trừ nhà thầu chính phủ

Các công ty sản xuất theo lệnh chính phủ Mỹ.

(3) Thiếu bằng chứng nhân quả

Không chứng minh được liên hệ trực tiếp giữa dioxin và từng trường hợp bệnh.

3. Ý nghĩa

Phán quyết cho thấy:

luật pháp không thể xử lý đầy đủ những hậu quả vượt quá khung khái niệm của nó.

V. PHẢN BIỆN TRỰC DIỆN

1. Lập trường ủng hộ (PRO)

  • Bằng chứng khoa học chưa đủ để cá thể hóa trách nhiệm
  • Tiêu chuẩn pháp lý không đạt
  • Trách nhiệm thuộc nhiều tầng, không chỉ doanh nghiệp
  • Nguy cơ chính trị hóa vấn đề

2. Lập trường phản biện (ANTI)

  • Đồng thuận khoa học về độc tính dioxin
  • Tiêu chuẩn pháp lý quá nghiêm ngặt
  • Doanh nghiệp có trách nhiệm đạo đức
  • Không thể “kỹ thuật hóa” đau thương

3. Xung đột không thể giải quyết hoàn toàn

Ba hệ tiêu chuẩn:

  • khoa học
  • pháp lý
  • đạo đức

→ không luôn tương thích với nhau.

VI. ĐÁNH GIÁ TÁC GIẢ

1. Đóng góp

  • phá vỡ tư duy một chiều
  • kết nối khoa học và pháp lý
  • mở ra không gian tranh luận

2. Giới hạn

  • có xu hướng nghiêng về lập luận pháp lý
  • chưa cân bằng đầy đủ với đồng thuận khoa học
  • dễ bị hiểu lầm trong bối cảnh chính trị

 

VII. KẾT LUẬN

Phán quyết ngày 10/3/2005 của Jack B. Weinstein đã xác lập một thực tế:

không phải mọi bất công lịch sử đều có thể được giải quyết bằng công lý pháp lý.

Trong khoảng trống đó, cuốn sách của Mai Thanh Truyết mang một vai trò đặc biệt:

  • không đưa ra chân lý cuối cùng
  • mà buộc người đọc đối diện với những giới hạn của hệ thống tri thức

KẾT LUẬN CUỐI (DỨT KHOÁT)

Bi kịch của Da Cam không chỉ nằm ở chất độc. Nó nằm ở chỗ: không có một hệ thống nào đủ sức bao trùm toàn bộ sự thật.

  • Khoa học không đủ chắc chắn
  • Pháp lý không đủ linh hoạt
  • Đạo đức không đủ quyền lực

Và chính trong khoảng trống đó, những chứng nhân như Mai Thanh Truyết xuất hiện:

không phải để kết thúc tranh luận, mà để buộc lịch sử phải tiếp tục đối thoại với chính nó.


Mai Thanh Truyết 


Thứ Tư, 6 tháng 5, 2026

Ông Rubio: Vấn Đề Đài Loan Sẽ Được Thảo Luận Trong Cuộc Gặp Trump - Tập

 

Ngày 20/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump và Ngoại trưởng Marco Rubio rời Nhà Trắng đến Florida. (Ảnh: Madalina Kilroy/Phóng viên Nhà Trắng của Epoch Times)

ÔNG RUBIO: VẤN ĐỀ ĐÀI LOAN SẼ ĐƯỢC THẢO LUẬN TRONG CUỘC GẶP TRUMP - TẬP
Lý Ngọc t/h

Tổng thống Mỹ Donald Trump sẽ thăm Trung Quốc vào ngày 14-15 tháng 5 để gặp lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình. Hôm thứ Ba (5/5), Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio cho biết tại cuộc họp báo ở Nhà Trắng rằng ông tin vấn đề Đài Loan sẽ là một trong những chủ đề được thảo luận trong cuộc gặp Trump – Tập, và cả Mỹ lẫn Trung Quốc đều không muốn tình trạng bất ổn ở eo biển Đài Loan hay khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương.

Hôm thứ Ba, ông Rubio nói với các phóng viên tại Nhà Trắng: “Tôi tin rằng vấn đề Đài Loan sẽ là một chủ đề thảo luận (giữa ông Trump và ông Tập). Điều này luôn luôn là như vậy. Như các bạn biết, chúng tôi hiểu, và phía Trung Quốc cũng hiểu lập trường của chúng tôi về vấn đề này. Chúng tôi cũng hiểu lập trường của họ”.

Đài Loan đang phải đối mặt với áp lực quân sự, chính trị và kinh tế ngày càng gia tăng từ Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Mặc dù ĐCSTQ chưa bao giờ cai trị Đài Loan dù chỉ một ngày, nhưng họ luôn khẳng định chủ quyền đối với Đài Loan dân chủ. Tuy nhiên, Đài Loan tin rằng tương lai của mình nên do chính người dân Đài Loan quyết định.

Mặc dù Hoa Kỳ không có quan hệ ngoại giao chính thức với Đài Loan, nhưng nước này là bên ủng hộ quốc tế quan trọng nhất và là nhà cung cấp vũ khí lớn nhất cho Đài Loan. Các thành viên của cả hai đảng trong Quốc hội Hoa Kỳ cũng thường xuyên đến thăm Đài Loan để bày tỏ sự ủng hộ, điều này khiến chính quyền Trung Quốc khó chịu.

“Tôi nghĩ cả hai nước đều hiểu rằng bất cứ điều gì gây bất ổn cho khu vực đều không có lợi cho chúng ta”, ông Rubio nói với các phóng viên.

“Chúng tôi không muốn bất kỳ sự kiện gây bất ổn nào xảy ra ở Đài Loan hoặc khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương, điều mà tôi tin là sẽ có lợi cho cả Hoa Kỳ và Trung Quốc”, Ngoại trưởng nói.

Ông Trump sẽ thăm Bắc Kinh vào tuần tới, đánh dấu chuyến thăm đầu tiên của một tổng thống Mỹ kể từ nhiệm kỳ đầu tiên của ông vào năm 2017.

Ông Rubio chưa từng đến Trung Quốc. Trong thời gian làm thượng nghị sĩ, ông thường xuyên chỉ trích hồ sơ nhân quyền của Trung Quốc và tích cực thúc đẩy các dự luật. Năm 2020, ông Rubio bị Đảng Cộng sản Trung Quốc trừng phạt vì những phát ngôn về Hồng Kông và Tân Cương. Do đó, việc ông Rubio có tháp tùng ông Trump trong chuyến thăm Trung Quốc hay không, và cách chính quyền Trung Quốc xử lý vấn đề trừng phạt này, đang được theo dõi sát sao.

Tờ South China Morning Post đưa tin ngày 13 tháng 3 rằng ông Rubio dự kiến sẽ tháp tùng Tổng thống Trump trong chuyến thăm Trung Quốc. Tại cuộc họp báo thường kỳ ngày 16/3, khi được giới truyền thông hỏi liệu các lệnh trừng phạt của Trung Quốc có ảnh hưởng đến chuyến thăm của ông Rubio hay không, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lâm Kiếm đã ám chỉ rằng các lệnh trừng phạt này không còn hiệu lực.

“Các lệnh trừng phạt của Trung Quốc nhằm vào những phát ngôn và hành động của ông Rubio liên quan đến Trung Quốc trong thời gian ông làm Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ,” ông nói vào thời điểm đó.

Bên cạnh vấn đề Đài Loan, cuộc gặp giữa ông Trump và ông Tập dự kiến cũng sẽ thảo luận về thương mại Mỹ-Trung và vấn đề Iran.

Khi được hỏi liệu ông Trump có nêu vấn đề nhân quyền trong chuyến thăm Trung Quốc hay không, Rubio nói: “Tôi nghĩ chúng ta đã chứng minh rằng, trong những tình huống nhất định và vào những dịp thích hợp, việc nêu ra những vấn đề này là điều hiệu quả nhất. Nhưng chúng ta sẽ luôn luôn nêu ra những vấn đề này”.

Trước đó vào thứ Ba, ông Trump tuyên bố tại Nhà Trắng rằng Iran sẽ là chủ đề thảo luận giữa ông và ông Tập Cận Bình. Ông khẳng định rằng Hoa Kỳ không bị “thách thức bởi Trung Quốc” về vấn đề Iran, và bất chấp căng thẳng leo thang ở eo biển Hormuz, ông Tập “rất tôn trọng” Hoa Kỳ.

Khi được hỏi ông hy vọng đạt được điều gì với ông Tập Cận Bình về vấn đề Iran, Trump nói với các phóng viên: “Chúng tôi có rất nhiều giao dịch kinh doanh với Trung Quốc, chúng tôi đã kiếm được rất nhiều tiền. Chúng tôi đã kiếm được rất nhiều tiền. Mọi thứ không còn như trước nữa, nhưng tôi sẽ nói về điều đó – đó sẽ là một trong những chủ đề được thảo luận”.

“Nhưng ông ấy (lãnh đạo Trung Quốc) luôn rất lịch sự về vấn đề này (Iran). Công bằng mà nói, khoảng 60% lượng dầu của ông ấy (Trung Quốc) đến từ eo biển Hormuz. Và tôi nghĩ ông ấy luôn tôn trọng chúng tôi,” tổng thống nói thêm. “Trung Quốc chưa từng thách thức chúng tôi. Họ cũng chưa từng thách thức chúng tôi. Ông ấy sẽ không làm vậy. Tôi không nghĩ ông ấy làm vậy vì tôi. Tôi nghĩ ông ấy luôn tôn trọng chúng tôi”.

Lý Ngọc t/h