Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2026

Toàn Văn Bài Phát Biểu Thông Điệp Liên Bang Năm 2026 Của Tổng Thống Trump

 


TOÀN VĂN BÀI PHÁT BIỂU THÔNG ĐIỆP LIÊN BANG NĂM 2026 CỦA TỔNG THỐNG TRUMP
(kentto )


Tổng thống Donald J. Trump đã có Thông điệp Liên bang dài gần hai tiếng đồng hồ vào tối thứ Ba, phác thảo sự hồi sinh lịch sử của quốc gia chỉ sau một năm nhậm chức nhiệm kỳ thứ hai.

Trong khi các phương tiện truyền thông giả mạo dành cả năm qua để cầu mong một cuộc suy thoái kinh tế, 

Tổng thống Trump đã đứng trước phiên họp chung của Quốc hội và tuyên bố một thực tế mà họ không thể phớt lờ: 

“một Kỷ nguyên Vàng mới của nước Mỹ”.

.

Dưới đây là toàn bộ bản ghi lời phát biểu của ông, do tờ The New York Times thực hiện:

Vâng, cảm ơn tất cả mọi người rất nhiều. 

Thật là một vinh dự. Chủ tịch Hạ viện Johnson. 
Phó Tổng thống Vance. Đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ. Đệ nhị phu nhân Hoa Kỳ.

Thưa các vị nghị sĩ Quốc hội và đồng bào Mỹ, đất nước chúng ta đã trở lại, vĩ đại hơn, tốt đẹp hơn, giàu có hơn và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Chưa đầy năm tháng nữa, đất nước chúng ta sẽ kỷ niệm một cột mốc trọng đại trong lịch sử nước Mỹ: kỷ niệm 250 năm ngày độc lập vẻ vang của Hoa Kỳ. 
Ngày 4 tháng 7 này, chúng ta sẽ đánh dấu hai thế kỷ rưỡi tự do và chiến thắng, tiến bộ và độc lập trong quốc gia tuyệt vời và đặc biệt nhất từng tồn tại trên Trái đất.

Và các bạn vẫn chưa thấy gì cả. Chúng ta sẽ làm tốt hơn, tốt hơn nữa và tốt hơn nữa. 

Đây là thời kỳ hoàng kim của nước Mỹ.

Lần cuối cùng tôi phát biểu tại nghị trường này cách đây 12 tháng, tôi vừa tiếp quản một quốc gia đang trong khủng hoảng với nền kinh tế trì trệ, lạm phát ở mức kỷ lục, biên giới mở rộng, tình trạng tuyển quân và cảnh sát khủng khiếp, tội phạm hoành hành trong nước, và chiến tranh cùng hỗn loạn khắp nơi trên thế giới. 

Nhưng tối nay, chỉ sau một năm, tôi có thể tự hào và hãnh diện nói rằng chúng ta đã đạt được một sự chuyển mình chưa từng có và một bước ngoặt lịch sử. 

Đây thực sự là một bước ngoặt lịch sử.

Và chúng ta sẽ không bao giờ quay trở lại tình trạng như cách đây không lâu. 

Chúng ta sẽ không quay lại. Hôm nay, biên giới của chúng ta đã được bảo đảm an toàn.

Cảm ơn các bạn. Hôm nay, biên giới của chúng ta được an toàn, tinh thần được phục hồi, lạm phát giảm mạnh, thu nhập tăng nhanh. 

Nền kinh tế đang bùng nổ hơn bao giờ hết, kẻ thù của chúng ta khiếp sợ, quân đội và cảnh sát hùng mạnh, và nước Mỹ lại được tôn trọng, có lẽ hơn bao giờ hết.

Sau bốn năm, khi hàng triệu người nhập cư bất hợp pháp tràn qua biên giới của chúng ta mà không hề được kiểm tra hay sàng lọc, giờ đây chúng ta đã có biên giới mạnh mẽ và an toàn nhất trong lịch sử nước Mỹ. 

Trong chín tháng qua, không có người nhập cư bất hợp pháp nào được phép vào Hoa Kỳ.

Nhưng chúng ta sẽ luôn cho phép những người nhập cư hợp pháp. Những người yêu nước và làm việc chăm chỉ để bảo vệ đất nước chúng ta.

Lượng fentanyl nguy hiểm vận chuyển qua biên giới của chúng ta đã giảm kỷ lục 56% chỉ trong một năm.

Và năm ngoái, tỷ lệ giết người đã giảm mạnh nhất trong lịch sử được ghi nhận. Hãy nghĩ mà xem, đây là mức giảm lớn nhất trong lịch sử được ghi nhận. 

Con số thấp nhất trong hơn 125 năm — năm 1900. Trên thực tế, điều này xảy ra trước cả khi người cha tuyệt vời của tôi — tôi có một người cha tuyệt vời, Fred — trước khi ông ấy ra đời, trước cả khi ông ấy ra đời. 

Đó là một thời gian rất dài rồi. Ông ấy sẽ không thích tôi nói điều đó, nhưng đó thực sự là một thời gian rất dài.

Chính quyền Biden và các đồng minh của họ trong Quốc hội đã gây ra tình trạng lạm phát tồi tệ nhất trong lịch sử đất nước chúng ta. 

Nhưng trong 12 tháng, chính quyền của tôi đã đẩy lạm phát lõi xuống mức thấp nhất trong hơn 5 năm. 

Và trong ba tháng cuối năm 2025, con số này đã giảm xuống còn 1,7%.

Giá xăng, vốn đã đạt đỉnh điểm hơn 6 đô la một gallon ở một số tiểu bang dưới thời người tiền nhiệm của tôi — thành thật mà nói đó là một thảm họa — hiện nay đã giảm xuống dưới 2,30 đô la một gallon ở hầu hết các tiểu bang. 

Và ở một số nơi, chỉ còn 1,99 đô la một gallon. 
Và khi tôi đến thăm tiểu bang Iowa cách đây vài tuần, tôi thậm chí còn thấy giá xăng chỉ còn 1,85 đô la một gallon.

Lãi suất thế chấp đang ở mức thấp nhất trong bốn năm và giảm nhanh chóng, và chi phí hàng năm cho một khoản thế chấp mới điển hình đã giảm gần 5.000 đô la chỉ kể từ khi tôi nhậm chức. Một năm.

Lãi suất thấp sẽ giải quyết vấn đề nhà ở do chính quyền Biden tạo ra, đồng thời bảo vệ giá trị tài sản của những người đã có nhà, những người lần đầu tiên trong đời cảm thấy mình giàu có. 

Chúng ta muốn bảo vệ những giá trị đó; chúng ta muốn giữ vững những giá trị đó.
Chúng ta sẽ làm cả hai điều đó. 
Và chúng ta sẽ tiếp tục duy trì như vậy.

Thị trường chứng khoán đang ở mức 53 – mức cao kỷ lục mọi thời đại kể từ cuộc bầu cử. Hãy nghĩ về điều đó. Chỉ một năm thôi. 

Tăng lương hưu, quỹ 401(k) và tài khoản hưu trí cho hàng triệu người Mỹ. 

Tất cả đều đang được hưởng lợi. Ai cũng tăng giá, tăng rất cao. Trong bốn năm dài, chính quyền trước chỉ thu hút được chưa đến 1 nghìn tỷ đô la đầu tư mới vào Hoa Kỳ. 

Và khi tôi nói ít hơn, ý tôi là ít hơn đáng kể.

Trong vòng 12 tháng, tôi đã thu hút được cam kết đầu tư hơn 18 nghìn tỷ đô la, đổ về từ khắp nơi trên thế giới.

Hãy thử nghĩ xem. Chưa đến 1 nghìn tỷ đô la cho bốn năm so với hơn 18 nghìn tỷ đô la cho một năm. 

Tổng thống có thể tạo ra sự khác biệt lớn đến thế nào.

Cách đây không lâu, chúng ta là một quốc gia chết chóc. Giờ đây, chúng ta là quốc gia nóng nhất trên thế giới. Nóng nhất luôn.

Khi hàng ngàn doanh nghiệp mới được thành lập, các nhà máy, xưởng sản xuất và phòng thí nghiệm được xây dựng, chúng ta đã tạo 
thêm 70.000 việc làm trong ngành xây dựng chỉ trong một thời gian rất ngắn.

Nó ngày càng lớn mạnh và phát triển vượt bậc. Không ai tin vào những gì họ đang chứng kiến.

 Sản lượng dầu của Mỹ đã tăng hơn 600.000 thùng mỗi ngày, và chúng ta vừa nhận được hơn 80 triệu thùng dầu từ người bạn và đối tác mới Venezuela.

Sản lượng khí đốt tự nhiên của Mỹ đang ở mức cao kỷ lục vì tôi đã giữ lời hứa của mình: khoan, khoan, khoan!

Ngày nay, số người Mỹ có việc làm nhiều hơn bất kỳ thời điểm nào trong lịch sử đất nước. 

Hãy nghĩ về điều đó: bất kỳ thời điểm nào trong lịch sử đất nước, ngày nay lại có nhiều người có việc làm hơn. 

Và 100% số việc làm được tạo ra dưới thời chính quyền của tôi đều thuộc khu vực tư nhân.

Chúng ta đã chấm dứt sự đa dạng, công bằng và hòa nhập (DEI) ở Mỹ.

Chúng ta đã cắt giảm số lượng kỷ lục các quy định gây mất việc làm. 

Và chỉ trong một năm, chúng ta đã giúp 2,4 triệu người Mỹ thoát khỏi cảnh phụ thuộc vào tem phiếu thực phẩm, một con số kỷ lục.

Và vì tất cả những lý do này, tối nay, thưa các thành viên Quốc hội, tôi muốn nói rằng, liên bang của chúng ta đang vững mạnh.

Đất nước chúng ta lại đang thắng thế. Thực tế, chúng ta thắng nhiều đến nỗi không biết phải làm gì. 
Mọi người đang hỏi tôi: “Thưa ngài Tổng thống, làm ơn, làm ơn, chúng ta thắng quá nhiều rồi; chúng ta không thể chịu đựng được nữa.
 
Đất nước chúng ta không quen với chiến thắng. Trước khi ngài lên nắm quyền, chúng ta chỉ toàn thua, nhưng giờ đây chúng ta thắng quá nhiều.”

Và tôi nói, “Không, không, không, các bạn sẽ lại thắng. Các bạn sẽ thắng lớn. Các bạn sẽ thắng lớn hơn bao giờ hết.” 

Và để chứng minh điều đó, để chứng minh điều đó, ở đây với chúng ta là một nhóm những người chiến thắng vừa làm cho cả quốc gia tự hào.

Đội tuyển khúc côn cầu nam giành huy chương vàng Olympic, mời vào. 
Cứ tự nhiên. Họ xứng đáng được vinh danh. 
Họ xứng đáng được vinh danh.

Đó là lần đầu tiên tôi thấy họ đứng dậy. Và thực ra không phải tất cả đều đứng dậy. 
Nhưng họ đã đánh bại một đội tuyển Canada xuất sắc trong hiệp phụ, như mọi người đã thấy. Cũng như các nữ cầu thủ người Mỹ, những người sắp tới sẽ đến Toà bạch ốc.

Họ từng ở trong Phòng Bầu dục trước đây.

Và tôi chỉ muốn nói thêm một lời xin chúc mừng nồng nhiệt đến toàn đội.

Mỹ. Nhưng tôi phải nói điều này, và tôi đã nói với họ rồi, chúng tôi đã tổ chức một cuộc bỏ phiếu trong đội. 
Tôi nói, “Ai bỏ phiếu không, tôi sẽ không làm.” Họ đã đứng dậy.

Họ ở đó. Họ không định nói không. Bởi vì tôi chưa từng thấy thủ môn nào chơi hay như thủ môn Connor Hellebuyck.

Hãy nghĩ xem, 46 cú sút trúng khung thành.
Và tôi hỏi anh ấy, cú sút đó, cú sút mà anh dùng gậy đánh vào phía sau, bóng đập vào phần cổ gậy rồi bật ra. 
Anh đã luyện tập cú sút đó, hay đó là do may mắn?

Ông ấy từ chối trả lời câu hỏi đó. Nhưng tôi chỉ muốn nói với các bạn rằng các thành viên của đội khúc côn cầu tuyệt vời này sẽrất vui mừng khi biết rằng, dựa trên lá phiếu của họ và lá phiếu của tôi — và trong trường hợp này, lá phiếu của tôi quan trọng hơn — tôi sẽ sớm trao tặng Connor huân chương dân sự cao quý nhất của chúng ta, một huân chương mà chúng ta sẽ trao tặng và đã được trao cho nhiều vận động viên trong những năm qua.

Nhưng khi tôi nói nhiều, không phải quá nhiều, khoảng 12. Đó là huân chương cao quý nhất dành cho thường dân ở nước ta, Huân chương Tự do Tổng thống.

Những vận động viên xuất sắc nhất, những người giỏi nhất, đã nhận được giải thưởng đó.
 Và tôi nghĩ anh ấy xứng đáng với điều đó. 
Tôi đã tổ chức một cuộc bỏ phiếu, với từng người một. Tôi nói, “Tôi sẽ không trao giải nếu ai đó nói không,” và tất cả bọn họ đều nhanh chóng giơ tay. 

Vì vậy, tôi muốn cảm ơn tất cả các bạn. Các bạn đã làm một công việc đặc biệt. Các bạn là những nhà vô địch đặc biệt. Cảm ơn các bạn rất nhiều.

Tôi cũng rất vui mừng thông báo rằng lần tiếp theo ngọn đuốc Olympic được thắp sáng sẽ là ở Mỹ, tại Thế vận hội năm 2028, và đó
 là Thế vận hội mùa hè ngay tại Los Angeles. 

Chúng ta sẽ làm tốt công việc ở Los Angeles.

Và Los Angeles sẽ trở nên an toàn, giống như Washington, DC hiện là một trong những thành phố an toàn nhất cả nước.

Và năm nay — và tôi phải nói rằng tôi đã đạt được cả hai, tôi đã đạt được chúng trong nhiệm kỳ đầu tiên — tôi đã thất vọng vì tôi không nghĩ mình sẽ trở thành tổng thống khi điều này xảy ra. 

Nhưng những điều kỳ lạ đã diễn ra, và giờ tôi đã có được chúng, bởi vì tôi đã giành được quyền đăng cai Thế vận hội, và tôi đã giành được quyền đăng cai World Cup FIFA 2026, và tôi muốn giành lấy quyền đăng cai kỳ World Cup lần thứ 250, nhưng tôi đã không thành công. 

Tôi không thể tự mình giành lấy danh hiệu đó.

Nhưng chúng ta sắp có World Cup, tức là cả World Cup và Thế vận hội, đó là tin rất tuyệt vời. 
Vì vậy, đây sẽ là một năm để tôn vinh đất nước chúng ta và những người anh hùng đã giữ gìn nền độc lập cho đất nước.

Những người đàn ông như Buddy Taggart. 
Ở tuổi 17, Buddy tình nguyện bảo vệ nước Mỹ trong Thế chiến II. Phục vụ ở Thái Bình Dương dưới sự chỉ huy của vị tướng vĩ đại Douglas MacArthur, ông đã chiến đấu dũng cảm trong trận Manila nổi tiếng. 

Ông đã làm việc rất chăm chỉ. Ông bị thương nặng và suýt chết bởi súng máy của địch ở Luzon. Và 81 năm trước, vào tháng này, ông đã giải phóng trại giam lớn nhất ở Philippines. 
Một trong những trại giam lớn nhất trên thế giới.

Nhưng ông đã nhận được nhiều vinh dự, bao gồm Huân chương Trái tim Tím và Huân chương Sao Đồng, trở về nhà, lập gia đình, và tối nay ông đang ở trong phòng trưng bày, mong chờ ngày 4 tháng 7 năm 2026, sinh nhật lần thứ 100 của mình.

Vậy nên, Buddy, anh là một người dũng cảm, và chúng tôi kính trọng anh.

Ngay cả trong những thời điểm khó khăn, thất bại và đau khổ tột cùng, tinh thần năm 1776 vẫn luôn tỏa sáng rực rỡ. 

Vào ngày 4 tháng 7 năm ngoái, nước lũ đã tànphá một trại hè dành cho nữ sinh ở miền trung Texas. 
Đó là một trong những điều tồi tệ nhất mà tôi từng chứng kiến. Tôi đã ở đó.

Nước dâng cao tới 26 feet chỉ trong vài phút, cướp đi sinh mạng của rất nhiều người một cách bi thảm. Chắc hẳn tất cả các bạn đều nhớ vụ việc đó. Khi dòng nước đe dọa cuốn trôi mình, Milly Cate McClymond, 11 tuổi, đã nhắm mắt lại và cầu nguyện với Chúa. 

Cô bé nghĩ rằng mình sắp chết.

Những lời cầu nguyện ấy đã được đáp lại khi người lính cứu cấp Scott Ruskan thuộc Lực lượng Bảo vệ bờ biển đáp xuống từ trực thăng.

Không ai biết anh ấy đến từ đâu. Đó là nhiệm vụ cứu cấp đầu tiên trong đời Scott. 
Một chàng trai trẻ. Rất dũng cảm. Rất, rất giỏi.
Luôn đứng đầu lớp. Và anh ấy không chỉ cứu Milly Cate mà còn cứu được 164 người khác. 

Mọi người nhìn Scott từ xa và không thể tin vào mắt mình.

Gió thổi mạnh. Mưa như trút nước. Mọi thứ đều chuyển động, và dòng nước chảy xiết đó, chưa ai từng thấy cảnh tượng nào như vậy. Họ nói, “Ôi, thật là ấn tượng!” 

Tối nay, Scott và Milly Cate ở đây cùng nhau, đoàn tụ lần đầu tiên. Cảm ơn Scott, Milly Cate.

Và thưa Hạ sĩ Ruskan, tôi rất vui mừng thông báo với anh rằng tôi trao tặng anh Huân chương Danh dự vì lòng dũng cảm phi thường, và đó chính là điều anh đã làm.

 Lòng dũng cảm phi thường. Cảm ơn anh!

Và tôi muốn mời sĩ quan quân đội xuống đây để thực hiện nghi lễ này. Sĩ quan quân đội. 

Cảm ơn. Hãy thực hiện nghi lễ rất quan trọng này. Cảm ơn rất nhiều.

Từ năm 1776 đến nay, mỗi thế hệ người Mỹ đều đứng lên bảo vệ cuộc sống, tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc, và họ thực sự đang làm điều đó vì thế hệ tương lai. 

Nhưng giờ là đến lượt chúng ta. Cùng nhau, chúng ta đang xây dựng một quốc gia nơi mọi trẻ em đều có cơ hội vươn cao hơn, và tiến xa hơn nữa. Nơi mà chính phủ phải chịu trách nhiệm trước nhân dân, chứ không phải trước những kẻ quyền lực, và nơi mà lợi ích của những công dân Mỹ cần cù luôn là mối quan tâm hàng đầu và tối thượng của chúng ta .

Đó là món nợ chúng ta phải trả cho những anh hùng đi trước, và đó là lời hứa chúng ta phải giữ với nước Mỹ nhân dịp kỷ niệm 250 năm thành lập.

Năm ngoái, tôi đã kêu gọi Quốc hội bắt đầu nhiệm vụ bằng việc thông qua đợt cắt giảm thuế lớn nhất trong lịch sử nước Mỹ, và đa số đảng Cộng hòa đã thực hiện điều đó một cách xuất sắc. 
Cảm ơn các bạn, đảng Cộng hòa!

Tất cả các đảng viên Dân chủ, không một ai trong số họ, đều bỏ phiếu chống lại những đợt cắt giảm thuế lớn, rất quan trọng và cần thiết này. 

Thay vào đó, họ muốn tăng thuế trên diện rộng để gây thiệt hại cho người dân.

Nhưng chúng ta đã kiên định, và với Đạo luật Vĩ đại và Tuyệt vời đó, chúng ta đã miễn thuế tiền boa, thuế làm thêm giờ và thuế An sinh xã hội cho những người cao tuổi tuyệt vời của chúng ta. 

Và chúng ta cũng đã cho phép khấu trừ thuế đối với lãi suất vay mua ô tô. Lần đầu tiên. 
Nhưng chỉ khi chiếc xe được sản xuất tại Mỹ.

Mới đây ở Pennsylvania, tôi đã gặp Megan Hemhauser, một người mẹ tận tâm, người đang tự dạy con mình học tại nhà. 
Thật tuyệt vời. Hai đứa con.

Ban ngày làm phục vụ bàn, ban đêm chồng cô làm thêm giờ vận hành máy móc hạng nặng — Megan có mặt ở đây tối nay, và cô ấy vui mừng thông báo với bạn rằng cô ấy giàu hơn rất nhiều, bởi vì không phải đóng thuế tiền boa, không phải đóng thuế làm thêm giờ và khoản tín dụng thuế cho con cái được mở rộng do đảng Cộng hòa thông qua, Megan và chồng sẽ mang về nhà thêm hơn 5.000 đô la chỉ trong năm nay, giảm hóa đơn thuế của cô ấy hơn một nửa.

Megan, hãy đứng dậy! Chúng tôi đang đấu tranh vì bạn, Megan! Cảm ơn bạn, Megan. 
Cảm ơn bạn, Megan. 

Chúng tôi đang đấu tranh vì bạn, Megan. 

Theo dự luật của chúng tôi, các bậc phụ huynh như Megan cũng có thể kích hoạt tài khoản Trump mới của con cái họ.

Và tôi không phải người đặt tên cho nó. Tôi không đặt tên cho nó. Tôi không hề đặt tên cho cái đó. 
Chẳng ai tin tôi cả, nhưng tôi không phải người đặt tên. 

Tên đó do một người đàn ông rất cao ngồi ngay hàng thứ ba đặt ra. 

Một người đàn ông tốt bụng,một người tử tế. 

Tài khoản đầu tư miễn thuế cho mọi trẻ em Mỹ.

Đây là một điều vô cùng đặc biệt. Nó đã phát triển vượt bậc. Hàng triệu đô la sẽ được tài trợ trước nhờ Bộ Tài chính Hoa Kỳ và các cá nhân như Michael và Susan Dell, những người đã quyên góp.

6.250.000.000 đô la để tài trợ cho các tài khoản của Trump dành cho 25 triệu trẻ em Mỹ. 
Họ là những người tuyệt vời.

Bạn biết đấy, tôi đã hỏi Michael, “Sao cậu kiếm được nhiều tiền thế?” 
Cậu ấy nói, “À, tớ chỉ ngồi trong ký túc xá ở trường, rồi chế tạo máy tính và bán cho mọi người. Tớ cứ bán, bán mãi.” 

Và đó là một câu chuyện khá tuyệt vời. Đó chính là giấc mơ Mỹ. Cậu ấy đã bán được rất nhiều máy tính, rất nhiều máy tính xách tay.

Tôi xin chúc mừng anh ấy về điều đó, nhưng tôi thực sự cảm ơn anh ấy và Susan, cũng như những người khác như Brad Gerstner, một người rất tuyệt vời. 

Anh ấy đã ủng hộ việc này ngay từ đầu. Brad Gerstner. Cảm ơn anh, Brad. 
Vì vậy, với những đóng góp nhỏ bổ sung, tài khoản của những người trẻ này có thể tăng lên hơn 100.000 đô la hoặc hơn nữa vào thời điểm họ tròn...

Hãy nghĩ xem. Số tiền đó lớn đến mức nào đối với một người bắt đầu từ con số không?

Hơn một trăm nghìn đô la, thậm chí có thể nhiều hơn thế nữa. Để đầu tư vào tương lai của con em chúng ta, hãy truy cập trumpaccounts.gov, trumpaccounts.gov.

Và rất nhiều người đang làm điều đó. Nó đang lập mọi kỷ lục. Nó rất phổ biến. 
Họ biết điều gì sẽ xảy ra — điều gì sẽ cần thiết. 
Tôi rất tự hào về họ. Tôi rất tự hào về những người đã khởi xướng điều này. Và giờ nó đã phát triển mạnh mẽ.

Một trong những lý do chính dẫn đến sự chuyển mình kinh tế ngoạn mục của đất nước chúng ta — sự chuyển mình lớn nhất trong lịch sử, khi chỉ số Dow Jones vượt mốc 50.000 điểm, sớm hơn bốn năm so với dự kiến, và chỉ số S&P đạt mốc 7.000 điểm, 

điều mà người ta không nghĩ sẽ đạt được trong nhiều năm — chính là thuế quan. 

Tôi đã sử dụng các loại thuế quan này, thu về hàng trăm tỷ đô la, để tạo ra những thỏa thuận tuyệt vời cho đất nước chúng ta, cả về kinh tế và an ninh quốc gia.

Mọi thứ đều diễn ra suôn sẻ. Những quốc gia đã bóc lột chúng ta hàng chục năm nay đang trả cho chúng ta hàng trăm tỷ đô la. 

Họ đã bóc lột chúng ta rất nặng nề. 
Tất cả các bạn đều biết điều đó. 
Ai cũng biết. 
Ngay cả đảng viên Dân chủ cũng biết. 

Họ chỉ không muốn nói ra thôi. Thế mà giờ đây những quốc gia đó lại vui vẻ, và chúng ta cũng vậy. Chúng ta đã đạt được thỏa thuận. 
Tất cả các thỏa thuận đã hoàn tất. 
Và họ cũng vui vẻ. Họ không kiếm được nhiều tiền như trước nữa, nhưng chúng ta thì đang kiếm được rất nhiều tiền.

Không hề có lạm phát, tăng trưởng vượt bậc.
Và câu chuyện lớn nhất là việc Donald Trump đã dự đoán chính xác tình hình kinh tế, trong khi 22 người đoạt giải Nobel Kinh tế lại không. 

Họ đã hoàn toàn sai. Sai lầm nghiêm trọng. 

Và rồi chỉ bốn ngày trước, một phán quyết không may từ Tòa án Tối cao Hoa Kỳ vừa được đưa ra.

Phán quyết này thật đáng tiếc. Nhưng tin tốt là hầu hết các quốc gia và tập đoàn đều muốn giữ nguyên thỏa thuận mà họ đã đạt được, phải không, Scott?

 Họ biết rằng quyền lực pháp lý mà tôi, với tư cách là tổng thống, có để đạt được một thỏa thuận mới có thể gây bất lợi hơn nhiều cho họ. 

Và do đó, họ sẽ tiếp tục đi theo con đường thành công mà chúng ta đã đàm phán trước khi Tòa án Tối cao can thiệp một cách đáng tiếc.

Vì vậy, bất chấp phán quyết đáng thất vọng, những đạo luật mạnh mẽ, cứu đất nước này — chúng đang cứu đất nước chúng ta, loại tiền mà chúng ta đang thu được — bảo vệ hòa bình — nhiều cuộc chiến mà tôi đã dàn xếp là nhờ mối đe dọa của thuế quan. 

Tôi sẽ không thể dàn xếp chúng nếu không có chúng — sẽ vẫn được giữ nguyên theo các đạo luật thay thế đã được phê duyệt và thử nghiệm đầy đủ, và chúng đã được thử nghiệm trong một thời gian dài. 

Chúng phức tạp hơn một chút, nhưng thực tế có lẽ chúng tốt hơn. Dẫn đến một giải pháp thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước đây.

Việc Quốc hội can thiệp sẽ không cần thiết. 
Hệ thống này đã được kiểm chứng và chứng minh hiệu quả qua thời gian. 

Và theo thời gian, tôi tin rằng thuế quan, do các nước ngoài chi trả, sẽ, giống như trong quá khứ, thay thế đáng kể hệ thống thuế thu nhập hiện đại, giảm bớt gánh nặng tài chính lớn cho những người mà tôi yêu quý.

Đúng không? Trong tương lai, các nhà máy, việc làm, đầu tư và hàng nghìn tỷ đô la sẽ tiếp tục đổ vào Hoa Kỳ. 

Bởi vì cuối cùng chúng ta đã có một tổng thống đặt nước Mỹ lên hàng đầu. Tôi đặt nước Mỹ lên hàng đầu. Tôi yêu nước Mỹ.

Trong nhiều thập kỷ, trước khi tôi xuất hiện, chúng ta lại có tình trạng hoàn toàn ngược lại. Từ thương mại đến chăm sóc sức khỏe, từ năng lượng đến nhập cư, mọi thứ đều bị đánh cắp và thao túng nhằm bòn rút của cải từ những người lao động sản xuất.

Và những người lao động cần cù, những người làm cho đất nước chúng ta vĩ đại, những người giúp đất nước chúng ta vận hành.

Dưới thời Biden và những cộng sự tham nhũng của ông ta trong Quốc hội và ngoài chính phủ, tình hình đã lên đến đỉnh điểm với "Chiêu trò Xanh Mới", mở cửa biên giới cho tất cả mọi người. 

Hàng triệu người đã tràn vào từ các nhà tù, từ các bệnh viện tâm thần. Có cả những kẻ giết người, 11.888 vụ giết người. 

Chúng đã vào đất nước chúng ta. Các vị đã cho phép điều đó xảy ra.

Và lạm phát kỷ lục đã khiến một gia đình điển hình mất đi 34.000 đô la chỉ trong một thời gian ngắn.

Giờ đây, chính những người trong nghị trường này, những người đã bỏ phiếu cho những thảm họa đó, lại đột nhiên sử dụng từ "khả năng chi trả".

Một từ, họ vừa mới sử dụng nó.

Ai đó đã trao nó cho họ, biết rõ rằng chính họ là nguyên nhân gây ra và tạo ra tình trạng giá cả tăng cao mà tất cả người dân của chúng ta phải gánh chịu. 

Chính các người đã gây ra vấn đề đó. Chính các người đã gây ra vấn đề đó.

Họ biết những tuyên bố của họ là dối trá.

 Họ biết điều đó. Họ biết những tuyên bố của họ là một lời nói dối bẩn thỉu, thối nát. 

Chính sách của họ đã tạo ra giá cả cao. 
Chính sách của chúng ta đang nhanh chóng chấm dứt tình trạng đó. Chúng ta đang làm rất tốt. Giá cả đang giảm mạnh.

Giá trứng đã giảm 60%. Thưa bà Bộ trưởng, cảm ơn bà. Giá gà, bơ, trái cây, khách sạn, ô tô, tiền thuê nhà hiện nay thấp hơn rất nhiều so với thời điểm tôi nhậm chức.

Ngay cả thịt bò, vốn có giá rất cao, cũng đang bắt đầu giảm đáng kể. Cứ kiên nhẫn một chút. Chúng ta đang kiểm soát được tình hình. 

Và chẳng bao lâu nữa, bạn sẽ thấy những con số mà ít người nghĩ là có thể đạt được chỉ cách đây không lâu. 
Chẳng ai tin nổi khi nhìn thấy điều đó.

Những con số đó, đặc biệt là về năng lượng.
Khi họ thấy giá năng lượng giảm xuống mức thấp như vậy, họ không thể tin nổi. 

Nó giống như một đợt giảm thuế lớn khác vậy.

Tôi cũng đang phải đối mặt với một trong những trò lừa đảo lớn nhất thời đại chúng ta:
chi phí chăm sóc sức khỏe khổng lồ, do chính các bạn gây ra. Kể từ khi Đạo luật Chăm sóc Sức khỏe Không Thể Chi Trả (đôi khi được gọi là Obamacare) được thông qua, các công ty bảo hiểm lớn đã trở nên giàu có. 

Đạo luật này vốn dành cho các công ty bảo hiểm, chứ không phải cho người dân. 

Chính phủ của chúng ta đã chi cho họ hàng trăm tỷ đô la mỗi năm trong khi giá cổ phiếu của họ tăng vọt 1.000, 1.200, 1.400 và thậm chí 1.700 phần trăm, một điều chưa từng có trước đây.

Đó là lý do tại sao tôi đưa ra “Kế hoạch Chăm sóc Sức khỏe Tuyệt vời ”. Tôi muốn chấm dứt mọi khoản thanh toán cho các công ty bảo hiểm lớn và thay vào đó, chuyển tiền trực tiếp cho người dân để họ có thể tự mua bảo hiểm y tế, điều này sẽ giúp họ có được dịch vụ chăm sóc sức khỏe tốt hơn với chi phí thấp hơn nhiều .

Thêm vào đó, kế hoạch của tôi yêu cầu sự minh bạch tối đa về giá cả. Đó là một vấn đề lớn. Nghe có vẻ đơn giản, nhưng lại vô cùng quan trọng. 

Và tôi đã thực hiện điều đó trong nhiệm kỳ đầu tiên của mình, nhưng đảng Dân chủ ngay lập tức chấm dứt nó dù biết rõ rằng họ đang làm điều rất tồi tệ cho người dân.

 Chi phí sẽ tăng vọt, và điều đó đã xảy ra, và giờ tôi đang giúp giảm mạnh chi phí chăm sóc sức khỏe và mọi thứ khác.

Tôi cũng đang chấm dứt tình trạng giá thuốc kê đơn tăng cao một cách chóng mặt, điều chưa từng có trước đây.

Các vị tổng thống khác đã cố gắng làm điều đó, nhưng họ không bao giờ thành công. Họ đã cố gắng. 

Thực ra, hầu hết họ không hề cố gắng. Nhưng họ đã cố gắng. Họ nói rằng họ đã cố gắng. Họ không thể làm được. 

Họ thậm chí còn không đến gần được mục tiêu. Họ chỉ toàn nói suông mà không hành động.

Nhưng tôi đã làm được. Theo các thỏa thuận tối huệ quốc vừa được ban hành, người Mỹ, những người trong nhiều thập kỷ qua phải trả giá cao nhất cho thuốc kê đơn so với bất kỳ quốc gia nào trên thế giới, giờ đây sẽ trả giá thấp nhất trên thế giới cho thuốc, ở bất cứ đâu. Giá thấp nhất.

Vậy là, trong năm đầu tiên của nhiệm kỳ thứ hai — đáng lẽ ra phải là nhiệm kỳ thứ ba, nhưng những chuyện kỳ ​​lạ đã xảy ra. 

Tôi đã đưa giá thuốc kê đơn, một phần rất lớn của chăm sóc sức khỏe, từ mức giá cao nhất trên toàn thế giới xuống mức thấp nhất. 

Đó là một thành tựu lớn. Kết quả là sự chênh lệch giá lên đến 300, 400, 500, 600 phần trăm và hơn thế nữa — tất cả đều có sẵn ngay bây giờ trên một trang web mới có tên là trumprx.gov

Và tôi cũng không phải là người đặt tên cho trang web đó đâu nhé.

Và tối nay, chúng ta có vị khách hàng đầu tiên nhận được mức giảm giá lớn như vậy. 

Và mức giảm giá thực sự rất lớn. 
Đó là Catherine Rayner. Trong suốt 5 năm, cô và chồng đã phải vật lộn với chứng vô sinh và họ đã tìm đến phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm (IVF). 

Một loại thuốc đã khiến Catherine phải trả 4.000 đô la để mua.

Nhưng vài tuần trước, cô ấy đã truy cập trang web TrumpRx và mua được loại thuốc đó với giá dưới 500 đô la, vốn có giá 4.000 đô la —
 thực tế là giảm hơn 3.500 đô la rất nhiều.

Catherine, tất cả chúng tôi đều cầu nguyện cho bạn, và bạn sẽ là một người mẹ tuyệt vời.

Vì vậy, giờ đây tôi kêu gọi Quốc hội đưa chương trình ưu đãi nhất dành cho quốc gia của tôi vào luật.

Giờ thì có một điều, tôi không chắc nó có quan trọng không, bởi vì sẽ rất khó để người kế nhiệm tôi nói rằng, 

“Hãy tăng giá thuốc lên 700 hoặc 800 phần trăm.” Nhưng John và Mike, nếu các anh không phiền, cứ ban hành luật này đi. 
Có thể họ sẽ làm vậy. Cứ ban hành luật này đi. Cảm ơn các anh.

Nhiều người Mỹ cũng lo ngại rằng nhu cầu năng lượng từ các trung tâm dữ liệu AI có thể làm tăng hóa đơn tiền điện của họ một cách không công bằng. 

Tối nay, tôi rất vui mừng thông báo rằng tôi đã đàm phán thành công cam kết bảo vệ người tiêu dùng điện mới. 

Các bạn biết điều đó rồi đấy. Chúng tôi đang nói với các công ty công nghệ lớn rằng họ có nghĩa vụ phải tự đáp ứng nhu cầu năng lượng của mình.

Họ có thể xây dựng nhà máy điện riêng như một phần của nhà máy mình, nhờ đó giá cả sẽ không tăng đối với bất kỳ ai, và trong nhiều trường hợp, giá điện sẽ giảm xuống đáng kể cho cộng đồng. 

Đây là một chiến lược độc đáo chưa từng được áp dụng ở quốc gia này trước đây.

Hệ thống lưới điện của chúng ta đã cũ. Nó không bao giờ có thể đáp ứng được nhu cầu điện năng lớn như hiện nay. 

Vì vậy, tôi nói với họ rằng họ có thể xây dựng nhà máy riêng. Họ sẽ tự sản xuất điện. Điều này sẽ đảm bảo nguồn cung điện cho công ty, đồng thời giảm giá điện cho người dân, và có thể mang lại lợi ích đáng kể cho tất cả các thành phố và thị trấn. 

Các bạn sẽ thấy những điều tốt đẹp xảy ra trong những năm tới.

Một trụ cột khác của giấc mơ Mỹ đang bị tấn công là quyền sở hữu nhà ở.

Tối nay, chúng ta có sự góp mặt của Raysall Wiggins, một bà mẹ hai con đến từ Houston. 
Cô đã đặt giá thầu mua 20 ngôi nhà nhưng đều thua cuộc trước các công ty đầu tư khổng lồ đã bỏ qua khâu kiểm tra. 

Họ đã trả toàn bộ tiền mặt và biến những ngôi nhà đó thành nhà cho thuê, cướp đi giấc mơ Mỹ của cô. Cô ấy đã vô cùng suy sụp. 

Những câu chuyện như thế này là lý do tại sao tháng trước tôi đã ký sắc lệnh hành pháp cấm các công ty đầu tư lớn ở Phố Wall mua hàng nghìn ngôi nhà riêng lẻ.

Và giờ tôi đang yêu cầu Quốc hội biến lệnh cấm đó thành vĩnh viễn, bởi vì nhà ở cho người dân — thực sự, đó là điều chúng ta muốn. Chúng ta muốn nhà ở cho người dân, chứ không phải cho các tập đoàn. 

Các tập đoàn đang làm ăn rất tốt. Raysall, cảm ơn ông rất nhiều. Chúc ông may mắn với việc mua nhà. Ông sẽ sớm có nhà thôi.

Chúng tôi cũng đang tạo điều kiện dễ dàng hơn cho người Mỹ tiết kiệm cho việc nghỉ hưu, và dưới chính quyền này, chúng tôi sẽ luôn bảo vệ An sinh xã hội và Medicare. 

Họ không bảo vệ những quyền lợi đó cho người cao tuổi của chúng ta. Chúng tôi sẽ luôn bảo vệ An sinh xã hội, Medicare — Medicare.

Kể từ khi tôi nhậm chức, số dư tài khoản 401(k) trung bình đã tăng ít nhất 30.000 đô la.
Đó là một khoản tiền lớn. Hàng triệu người, nhờ thị trường chứng khoán hoạt động rất tốt và lập nhiều kỷ lục, đã có số dư tài khoản 401(k) tăng vọt. 

Tuy nhiên, một nửa số người lao động Mỹ vẫn không có quyền tiếp cận kế hoạch hưu trí với khoản đóng góp tương ứng từ người sử dụng lao động.

Để khắc phục sự bất bình đẳng nghiêm trọng này, tôi xin thông báo rằng năm tới, chính quyền của tôi sẽ cung cấp cho những người lao động Mỹ thường bị lãng quên này — những con người tuyệt vời, những người đã xây dựng đất nước chúng ta — quyền tiếp cận cùng loại kế hoạch hưu trí được cung cấp cho mọi công chức liên bang. 

Chúng tôi sẽ đóng góp thêm một khoản tương ứng với khoản đóng góp của bạn, tối đa 1.000 đô la mỗi năm, đồng thời bảo đảmrằng tất cả người Mỹ đều có thể hưởng lợi từ thị trường chứng khoán đang tăng trưởng.

Chúng ta cũng cần đảm bảo rằng các thành viên Quốc hội không thể trục lợi bất chính từ việc sử dụng thông tin nội bộ.

Họ đã đứng lên bảo vệ điều đó. Tôi không thể tin được. Tôi không thể tin được. 
Nếu Nancy Pelosi còn sống, bà ấy có đứng lên bảo vệ không? Tôi nghi ngờ điều đó. 

Hãy thông qua Đạo luật Ngăn chặn Giao dịch Nội bộ ngay lập tức. Tôi không chắc liệu có ai ở phía này còn làm điều đó nữa hay không.

Tôi sẽ vỗ tay tán thưởng điều đó. Tôi rất ấn tượng. Cảm ơn bạn. Tôi rất ấn tượng.

Nhưng khi nói đến nạn tham nhũng đang cướp bóc – thực sự là cướp bóc nước Mỹ – thì không có ví dụ nào gây sốc hơn Minnesota, nơi các thành viên cộng đồng người Somalia đã biển thủ ước tính 19 tỷ đô la từ tiền thuế của người dân Mỹ. 

Ồ, chúng tôi có đầy đủ thông tin.

Trên thực tế, con số còn cao hơn nhiều, và California, Massachusetts, Maine cùng nhiều tiểu bang khác thậm chí còn tồi tệ hơn. 

Đây là loại tham nhũng xé nát nền tảng của một quốc gia, và chúng tôi đang nỗ lực hết sức để chống lại nó. 

Vì vậy, tối nay, mặc dù đã bắt đầu từ bốn tháng trước, tôi chính thức tuyên bố cuộc chiến chống gian lận sẽ do Phó Tổng thống tuyệt vời của chúng ta, JD Vance, lãnh đạo.

Anh ấy sẽ làm được. Và nếu chúng ta tìm ra đủ bằng chứng gian lận — chúng ta sẽ có ngân sách cân bằng ngay lập tức. Mọi việc sẽ diễn ra rất nhanh chóng.

Đó là số tiền mà bạn đang nói đến. Chúng ta sẽ cân bằng ngân sách. Những tên cướp biển Somalia đã cướp phá Minnesota nhắc nhở chúng ta rằng có những khu vực rộng lớn trên thế giới nơi hối lộ, tham nhũng và vô pháp luật là chuyện thường tình, chứ không phải ngoại lệ.

Việc du nhập những nền văn hóa này thông qua chính sách nhập cư không hạn chế và biên giới mở đã mang những vấn đề đó đến thẳng Hoa Kỳ. 

Và chính người dân Mỹ phải trả giá bằng chi phí y tế cao hơn, phí bảo hiểm xe hơi, tiền thuê nhà, thuế và, có lẽ quan trọng nhất, tội phạm.

Chúng tôi sẽ giải quyết vấn đề này. 
Chúng tôi không đùa giỡn. 
Dalilah — Dalilah Coleman chỉ mới 5 tuổi vào tháng 6 năm 2024 khi một chiếc xe tải 18 bánh cán qua đường.

Một người lái xe đã đâm vào chiếc xe đang dừng của cô bé, chạy với tốc độ 60 dặm một giờ hoặc hơn. 

Người lái xe là một người nhập cư bất hợp pháp được Joe Biden cho phép nhập cảnh và được cấp bằng lái xe thương mại nhờ chính sách mở cửa biên giới, các chính trị gia và bang California.

Các bác sĩ nói rằng Dalilah sẽ không bao giờ có thể đi lại, nói chuyện hay có một cuộc sống tốt đẹp.

Cô bé thậm chí sẽ không thể ăn uống gì được nữa. Nhưng bất chấp mọi khó khăn, giờ đây cô bé đã học lớp một, đang học đi và có mặt ở đây tối nay cùng với bố của mình, Marcus, một người đàn ông tuyệt vời. 

Dalilah, cháu là một nguồn cảm hứng tuyệt vời. Xin hãy đứng dậy. Cảm ơn cháu, Dalilah. 

Nhiều, nếu không muốn nói là hầu hết, người nhập cư bất hợp pháp không nói được tiếng Anh và thậm chí không thể đọc được những biển báo giao thông cơ bản nhất về hướng đi, tốc độ, nguy hiểm hoặc vị trí.

Đó là lý do tại sao tối nay tôi kêu gọi Quốc hội thông qua dự luật mà chúng ta sẽ gọi là luật Dalilah, cấm bất kỳ tiểu bang nào cấp giấy phép kinh doanh cho người nhập cư bất hợp pháp.

Và hôm qua, như các bạn có lẽ đã thấy tại Nhà Trắng, tôi đã chủ trì một buổi lễ tưởng niệm những người Mỹ đã mất đi những người thân yêu quý giá của họ vì tai họa nhập cư bất hợp pháp. 

Người ta đã tràn vào đất nước chúng ta, làm sao chúng ta có thể để điều này xảy ra với chính sách biên giới mở của mình? 

Đây là những người mẹ và gia đình bất hạnh mà trong nhiều thập kỷ, chính phủ của chúng ta đã phản bội và giới truyền thông hoàn toàn phớt lờ — hoàn toàn phớt lờ, thật khủng khiếp. Khó tin thật đấy.

Vào năm 2023, Lizbeth Medina, một nữ sinh trung học 16 tuổi, là đội trưởng đội cổ vũ, dự định biểu diễn trong cuộc diễu hành Giáng sinh của thị trấn. 

Nhưng cô ấy đã không bao giờ đến. Mẹ cô, Jacqueline, về nhà tìm con và phát hiện cô nằm chết trong bồn tắm, máu chảy rất nhiều sau khi bị đâm 25 nhát.

Kẻ giết Lizbeth là một người nhập cư bất hợp pháp từng bị bắt giữ trước đó, hắn đã đột nhập và tàn bạo – đã cướp đi sinh mạng của người tươi sáng nhất trong gia đình cô. 

Một cách dã man và độc ác. Người mẹ đau khổ của cô đang có mặt tại đây để nhắc nhở mọi người trong phòng xử án này chính xác lý do tại sao chúng ta đang trục xuất những tội phạm nhập cư bất hợp pháp khỏi đất nước với số lượng kỷ lục và chúng ta đang nhanh chóng tống khứ chúng đi. 

Chúng ta không muốn chúng nữa.

Cảm ơn rất nhiều, Jacqueline. Cảm ơn cô. 
Chúng ta không bao giờ được quên rằng nhiều người trong căn phòng này không chỉ để cho cuộc xâm nhập biên giới xảy ra trước khi tôi can thiệp mà, trên thực tế, họ sẽ làm lại điều đó nếu có cơ hội.

Nếu họ đắc cử, họ sẽ mở cửa biên giới cho một số tên tội phạm nguy hiểm nhất trên thế giới. 
Hiện tại, điều duy nhất ngăn cách người dân Mỹ với một biên giới hoàn toàn mở là Tổng thống Donald J. Trump và những người yêu nước Cộng hòa vĩ đại của chúng ta trong Quốc hội.

Cảm ơn. Cảm ơn.

Ngay lúc này, các nghị sĩ Dân chủ tại nghị viện này đã cắt toàn bộ ngân sách cho Bộ An ninh Nội địa. Tất cả đều bị cắt – hoàn toàn bị cắt. 

Họ đã gây ra một cuộc đóng cửa chính phủ khác do đảng Dân chủ tiến hành, lần đầu tiên đã khiến chúng ta mất hai điểm phần trăm GDP – hai điểm phần trăm GDP mà chúng ta đã mất, điều này có lẽ đã khiến họ khá hài lòng.

Giờ đây, họ đã đóng cửa cơ quan chịu trách nhiệm bảo vệ người dân Mỹ khỏi khủng bố và sát nhân.

Tối nay, tôi yêu cầu khôi phục đầy đủ và ngay lập tức tất cả nguồn kinh phí cho an ninh biên giới, an ninh nội địa của Hoa Kỳ và cả việc hỗ trợ người dân dọn dẹp tuyết.

Chúng tôi không có tiền vì đảng Dân chủ và sẽ thật tuyệt nếu – chúng tôi rất muốn giúp các bạn dọn dẹp, nhưng các bạn không cho tiền. 
Không ai được trả công cả. Thật đáng tiếc. 

Vì vậy, các bạn phải suy nghĩ về điều đó. 
Nhân tiện, nếu các bạn chưa biết, ngoài kia đang có một trận bão tuyết khá lớn.

Một trong những điều tuyệt vời của bài phát biểu Thông điệp Liên bang là nó cho người dân Mỹ cơ hội thấy rõ những gì mà các đại diện của họ thực sự tin tưởng. 

Vì vậy, tối nay, tôi mời tất cả các nhà lập pháp cùng với chính quyền của tôi tái khẳng định một nguyên tắc cơ bản. 
Nếu quý vị đồng ý với tuyên bố này, hãy đứng lên và thể hiện sự ủng hộ của mình.
 
Nhiệm vụ đầu tiên của chính phủ Mỹ là bảo vệ công dân Mỹ. 
Chứ không phải người nhập cư bất hợp pháp.

Thật đáng tiếc phải không? Bạn nên xấu hổ về bản thân mình vì đã không đứng lên. 
Bạn nên xấu hổ về bản thân mình.

Đó là lý do tại sao tôi cũng yêu cầu các vị chấm dứt tình trạng các thành phố trú ẩn nguy hiểm bảo vệ tội phạm và ban hành các hình phạt nghiêm khắc đối với các quan chức nhà nước cản trở việc trục xuất những người nước ngoài phạm tội, trong nhiều trường hợp là các trùm ma túy, sát nhân trên khắp đất nước chúng ta. 

Họ đang ngăn cản việc trục xuất những người này ra khỏi đất nước và các vị nên cảm thấy xấu hổ về hành động của mình.

Và có lẽ quan trọng nhất, tôi đang yêu cầu các bạn thông qua Đạo luật Cứu nước Mỹ.

 Để ngăn chặn người nhập cư bất hợp pháp và những người không được phép tham gia bầu cử bỏ phiếu trong các cuộc bầu cử thiêng liêng của nước Mỹ. 

Gian lận đang tràn lan trong các cuộc bầu cử của chúng ta. Nó đang tràn lan.
 
Rất đơn giản. Tất cả cử tri phải xuất trình giấy tờ tùy thân khi bỏ phiếu.

Tất cả cử tri phải xuất trình bằng chứng quốc tịch để bỏ phiếu. Và không còn phiếu bầu qua thư gian lận nào nữa, trừ trường hợp ốm đau, khuyết tật, nghĩa vụ quân sự hoặc đi du lịch. 

Tuyệt đối không. 

Và điều này lẽ ra phải dễ dàng, và nhân tiện thì...

Tỷ lệ ủng hộ đạt 89%, bao gồm cả đảng viên Dân chủ.

Thậm chí cả thị trưởng cộng sản mới của thành phố New York — tôi nghĩ ông ấy là một người tốt, thật ra. Tôi hay nói chuyện với ông ấy. 
Chính sách tồi nhưng người tốt — chỉ nói rằng họ muốn mọi người xúc tuyết.
Họ bị ảnh hưởng nặng nề. 
Muốn họ xúc tuyết. 

Nhưng nếu bạn xin việc đó, bạn cần phải xuất trình hai giấy tờ tùy thân gốc và thẻ An sinh xã hội. 

Vậy mà họ lại không yêu cầu giấy tờ tùy thân cho đặc quyền lớn nhất trong tất cả: 

Quyền bầu cử ở Mỹ.

Không, không được. Không được. Cả đảng Cộng hòa và đảng Dân chủ đều nhất trí tuyệt đối về chính sách mà chúng ta vừa nêu, và Quốc hội nên đoàn kết và ban hành đạo luật hợp lý, cứu đất nước này ngay lập tức, trước khi bất cứ điều gì khác xảy ra.

Và lý do họ không muốn làm điều đó — tại sao lại có người không muốn xác minh danh tính cử tri? 

Chỉ có một lý do: vì họ muốn gian lận. Chỉ có một lý do duy nhất. 

Họ bịa ra đủ mọi lý do. Họ nói đó là phân biệt chủng tộc, họ nghĩ ra đủ thứ — bạn gần như phải thốt lên, 

“Họ có trí tưởng tượng thật phong phú”. 

Họ muốn gian lận. Và họ đã gian lận rồi.

Chính sách của họ tệ đến mức cách duy nhất để họ đắc cử là gian lận, và chúng ta sẽ ngăn chặn điều đó. 

Chúng ta phải ngăn chặn điều đó, John. 
Chúng ta phải ngăn chặn điều đó.

Và đây là một cơ hội nữa để thể hiện sự sáng suốt trong chính phủ. Trong khán phòng tối nay có Sage Blair và mẹ của em, Michelle. 

Năm 2021, khi Sage 14 tuổi, các quan chức trường học ở Virginia đã tìm cách chuyển đổi giới tính cho em, đối xử với em như một cậu bé và giấu kín điều đó với cha mẹ em. 

Khó tin phải không? Không lâu sau, Sage hoang mang bỏ nhà đi.

Sau khi được tìm thấy trong một hoàn cảnh kinh hoàng ở Maryland, một thẩm phán cánh tả đã từ chối trả Sage về với cha mẹ cô vì họ không ngay lập tức nói rằng con gái họ là con trai họ. 

Sage bị đưa vào một trại trẻ mồ côi toàn nam và phải chịu đựng rất nhiều trong một thời gian dài. 

Nhưng ngày nay, tất cả những điều đó đã ở phía sau họ vì Sage là một cô gái trẻ tuyệt vời và đáng tự hào với học bổng toàn phần tại Đại học Liberty. 

Sage và Michelle, xin hãy đứng lên.

Và cảm ơn vì lòng dũng cảm tuyệt vời của các bạn, và ai có thể tin được là chúng ta lại đang nói về những chuyện như thế này?

 Mười lăm năm trước, nếu ai đó đứng đây và nói điều đó, họ sẽ nói: 
“Anh ta bị làm sao vậy?” Nhưng bây giờ chúng ta phải nói ra, bởi vì chuyện này đang xảy ra khắp nơi, ở nhiều tiểu bang, mà thậm chí không hề thông báo cho cha mẹ.

Nhưng chắc chắn tất cả chúng ta đều đồng ý rằng không một quốc gia nào được phép tước đoạt con cái khỏi vòng tay cha mẹ và chuyển đổi giới tính của chúng trái với ý muốn của cha mẹ. 

Ai mà ngờ chúng ta lại đang bàn về chuyện đó chứ? Chúng ta phải cấm điều đó, và phải cấm ngay lập tức.

Nhìn kìa, chẳng ai đứng lên cả. Tôi nói cho mà biết, những người này điên rồi. 
Họ thật sự điên rồ.

Tuyệt vời. Kinh khủng. Ôi trời ơi. Chúng ta thật may mắn khi có một đất nước. Với những người như thế này — đảng Dân chủ đang phá hoại đất nước chúng ta, nhưng chúng ta đã ngăn chặn được điều đó kịp thời, phải không nào?

Không ai quan tâm đến việc bảo vệ thế hệ trẻ của nước Mỹ hơn đệ nhất phu nhân tuyệt vời của chúng ta. Giờ đây bà ấy còn là một ngôi sao điện ảnh; bà ấy thực sự là một ngôi sao điện ảnh. 
Bạn có tin được không? Ai mà ngờ được chứ? 
Trong năm qua, bà ấy đã có tác động đáng kinh ngạc trong việc ủng hộ luật về trí tuệ nhân tạo, thúc đẩy...

Sắc lệnh hành pháp mang tính bước ngoặt về chăm sóc trẻ em nuôi dưỡng và giúp bảo  đảm 30 triệu đô la để khởi động Sáng kiến ​​Melania Trump hỗ trợ thanh thiếu niên được nuôi dưỡng tự lập.

Đó là một điều vô cùng to lớn — thực sự là một điều vô cùng to lớn đã xảy ra và nhận được sự ủng hộ rộng rãi từ cả hai đảng.

Bà ấy nhận được sự ủng hộ từ cả hai đảng tốt hơn tôi rất nhiều. Tôi thì chẳng nhận được gì cả. Bà ấy nhận được rất nhiều. Một ngày nào đó, anh sẽ phải nói cho tôi biết anh đã làm điều đó như thế nào.

Và học sinh cùng các nhà giáo dục ở mọi tiểu bang đã cùng tham gia nỗ lực của Đệ nhất phu nhân trong thử thách Trí tuệ Nhân tạo của Tổng thống, giúp thế hệ tương lai của nước Mỹ có vị thế để thành công và đạt được thành công vang dội trong tương lai.

 Tối nay, chúng ta chào đón hai bạn trẻ có cuộc sống phản ánh tầm ảnh hưởng của Đệ nhất phu nhân, Sierra Burns và Everest Nevraumont. Cảm ơn cả hai bạn, và Melania, cảm ơn bà, tôi biết bà đã nỗ lực rất nhiều.

Cảm ơn rất nhiều.

Tôi rất tự hào khi nói rằng trong suốt thời gian tôi tại chức, cả bốn năm đầu tiên và đặc biệt là năm vừa qua , đã có một sự đổi mới mạnh mẽ trong tôn giáo, đức tin, Kitô giáo và niềm tin vào Chúa. 
Một sự đổi mới mạnh mẽ .

Điều này đặc biệt đúng với giới trẻ và một phần lớn nguyên nhân là nhờ người bạn thân của tôi, Charlie Kirk. Một người tuyệt vời, một người đàn ông tuyệt vời.

Năm ngoái, Charlie đã bị một sát thủ sát hại dã man và trở thành người tử đạo — thực sự là người tử đạo — vì niềm tin của mình. 

Người vợ tuyệt vời của anh ấy, Erika, đang có mặt cùng chúng ta tối nay. 
Erika, mời đứng lên.

Cảm ơn Erika. Tôi đã trải qua rất nhiều chuyện. Để tưởng nhớ Charlie, tất cả chúng ta phải cùng nhau khẳng định lại rằng nước Mỹ là một quốc gia thống nhất dưới sự che chở của Chúa, và chúng ta phải hoàn toàn bác bỏ bạo lực chính trị dưới bất kỳ hình thức nào.

Chúng ta yêu tôn giáo, và chúng ta yêu việc khôi phục nó, và nó đang trở lại ở mức độ mà không ai thực sự nghĩ tới. 

Thật là một điều tuyệt vời khi được chứng kiến ​​điều đó.

Trên hết, để hiện thực hóa tiềm năng của nước Mỹ, chúng ta cần đảm bảo an toàn cho cộng đồng. 
Chúng ta đã đạt được những bước tiến đáng kể, nhưng những tội phạm nguy hiểm tái phạm vẫn tiếp tục được các chính trị gia Dân chủ ủng hộ tội phạm thả tự do hết lần này đến lần khác. 

Tối nay, chúng tôi rất vinh dự được đón tiếp một người phụ nữ đã trải qua địa ngục: 

Anya Zarutska. Năm 2022, cô ấy và cô con gái xinh đẹp của mình — thật xinh đẹp, một người phụ nữ trẻ tuyệt vời.

— Iryna đã chạy trốn khỏi Ukraine đang chìm trong chiến tranh để sống với người thân gần Charlotte, Bắc Carolina — và nhân tiện, chuyện gì đang xảy ra ở Charlotte vậy?

Mùa hè năm ngoái, Iryna, 23 tuổi, đang trên tàu về nhà thì một tên quái vật điên loạn, kẻ đã bị bắt hơn chục lần và được thả mà không cần nộp tiền bảo lãnh, đứng dậy và dùng dao cứa vào cổ và thân thể cô. 

Không ai có thể quên – có nhiều người trên chuyến tàu đó – không ai có thể quên vẻ mặt kinh hoàng của Iryna khi cô nhìn lên kẻ tấn công mình trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời. 
Cô chết ngay lập tức. Cô đã thoát khỏi một cuộc chiến tàn khốc chỉ để bị giết bởi một tên tội phạm khét tiếng được tự do giết người ở Mỹ. 

Hắn ta đã vào nước Mỹ qua biên giới mở.

Bà Zarutska, tối nay tôi hứa với bà rằng chúng tôi sẽ  bảo  đảm công lý cho cô con gái tuyệt vời của bà, Iryna.

Sao các vị lại không đứng lên? Sao các vị lại không đứng lên? 

Tôi yêu cầu Quốc hội này thông qua luật nghiêm khắc để đảm bảo những kẻ phạm tội bạo lực và nguy hiểm tái phạm phải bị tống vào tù, và quan trọng hơn, là phải ở yên trong tù.

Bắt đầu từ mùa hè năm ngoái, tôi đã điều động Lực lượng Vệ binh Quốc gia và lực lượng thực thi pháp luật liên bang để lập lại trật tự và an ninh tại các thành phố nguy hiểm nhất của chúng ta, bao gồm Memphis, Tennessee — rất thành công — New Orleans, Louisiana — rất thành công — và cả thủ đô Washington, DC, nơi hầu như không còn tội phạm nữa. 

Điều đó đã xảy ra như thế nào?

Thực tế, tỷ lệ tội phạm ở Washington hiện đang ở mức thấp nhất từng được ghi nhận và số vụ giết người ở DC trong tháng Giêng này đã giảm gần 100% so với cùng kỳ năm ngoái.

Họ không thích nghe điều đó. Một trong số những người bệnh. Một trong những quân nhân dũng cảm đã giúp tạo nên sự thay đổi ngoạn mục là Sarah Beckstrom, 20 tuổi, chuyên viên thuộc Lực lượng Vệ binh Quốc gia Quân đội Tây Virginia.

Sau bốn tháng triển khai, cô ấy tự nguyện gia hạn phục vụ và sắp được thăng cấp. Cô ấy đã làm rất tốt. Mọi người rất tự hào về cô ấy. 
Nhưng ngay ngày hôm sau, khi đang tuần tra gần Nhà Trắng, cô ấy bị phục kích và bị bắn vào đầu bởi một tên khủng bố đến từ Afghanistan. Hắn ta không nên có mặt ở đất nước chúng ta. Và tất cả chỉ vì cô ấy mặc quân phục của quốc gia mà cô ấy bị bắn. 

Hắn ta đến đây vì không thích người khác mặc quân phục của chúng ta. Hắn ta bị bệnh tâm thần và điên loạn. Hắn ta không nên có mặt ở đất nước chúng ta. 

Sarah Beckstrom đã hy sinh để bảo vệ thủ đô của chúng ta và chúng ta...

Tôi rất vinh dự được đón tiếp bố mẹ tuyệt vời của cô ấy, Gary và Evalea. Con gái của ông bà là một người yêu nước Mỹ chân chính và chúng tôi sẽ rất nhớ cô ấy.

 Cô ấy là một người tuyệt vời. Tôi đã xem các bản tin về cô ấy. Họ chưa từng thấy điều gì như vậy trước đây.

Tôi rất tiếc. Cảm ơn bạn rất nhiều. Một cô gái trẻ tuyệt vời. Tôi đã xem các bản tin. Họ đều nói kiểu như, "Cô ấy hoàn hảo, hoàn hảo."

Ngày hôm đó, người cùng phục vụ với Sarah là Trung sĩ Andrew Wolfe. 

Tên khủng bố đã bắn Andrew vào đầu, và không ai nghĩ anh ấy có thể sống sót. 
Cả Sarah và Andrew đều bị bắn trọng thương vào đầu. Không ai kỳ vọng họ sẽ sống sót. 

Họ thậm chí không được trao cơ hội nào, ngoại trừ người mẹ tuyệt vời của anh ấy tên là Melody, người mà tôi đã nói chuyện cùng đêm đó và bà ấy rất lạc quan.

Các bác sĩ nghĩ rằng Andrew đã không còn hy vọng. Nhưng mẹ cậu ấy nói, “Không, không, thưa ngài Tổng thống! 
Andrew sẽ ổn thôi, cậu ấy sẽ vượt qua được.” 
Tôi chưa từng thấy điều gì tương tự. 

Ý tôi là, cậu ấy gần như không có cơ hội sống sót.

Cô ấy nói, “Tôi không hề nghi ngờ gì cả, thưa ông! Cậu ấy sẽ ổn thôi.” Đây là cuộc trò chuyện tôi đã có với cô ấy đêm đó, khi con trai cô ấy nằm bất lực trên giường, máu chảy khắp người.

“Mọi người đều đang cầu nguyện,” cô ấy nói. 
“Thưa bác sĩ, cháu sẽ ổn thôi.” Các bác sĩ không hiểu cô ấy đang nói gì. Và sau khi nhìn vào hậu quả của những tổn thương, tôi cũng không hiểu. 
Cô ấy nói mạnh mẽ và chắc chắn đến nỗi ngay cả người cha tuyệt vời của Andrew cũng cảm thấy cô ấy không thực sự hiểu được mức độ nghiêm trọng của tình hình. 

Nhưng cuối cùng cô ấy đã đúng. Phải không, Melody? Cô ấy đã đúng!

Thật đáng kinh ngạc. Tôi đã tự hỏi, "Người phụ nữ này đến từ đâu vậy?" Cô ấy là người lạc quan nhất mà tôi từng gặp. 
Nhờ ơn Chúa, Andrew đã chiến đấu vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết, và chúng ta đang nói đến ranh giới giữa sự sống và cái chết. Anh ấy đang trên đường hồi phục một cách kỳ diệu. 

Anh ấy cần một chút thời gian để hồi phục, nhưng anh ấy đang tiến triển rất tốt!

Rất vui được gặp anh ấy. Anh ấy đẹp trai thật. Rất vui được gặp lại anh. 

Cảm ơn Andrew. Cảm ơn anh rất nhiều.

Vậy Andrew, nhân tiện anh đang phát biểu, giờ tôi sẽ mời một vị tướng đáng kính, James Seward, trao tặng Trung sĩ Andrew Wolfe và gia đình tuyệt vời của Sarah Beckstrom huân chương do cố tổng thống vĩ đại của chúng ta, George Washington, sáng lập.

Đó là Huân chương Trái tim Tím (Purple Heart).

Chúng tôi yêu quý tất cả các bạn! Yêu các bạn rất nhiều. Chúng tôi tự hào đang khôi phục sự an toàn cho người dân Mỹ trong nước, và chúng tôi cũng đang khôi phục an ninh cho người dân Mỹ ở nước ngoài.

Đất nước chúng ta chưa bao giờ mạnh mẽ hơn thế. Trong 10 tháng đầu tiên, tôi đã chấm dứt 8 cuộc chiến tranh, bao gồm cả Campuchia. 
Thật nực cười phải không? Những kẻ bệnh hoạn. Campuchia và Thái Lan. Pakistan và Ấn Độ. Nếu không có sự can thiệp của tôi thì đã có thể xảy ra chiến tranh hạt nhân.

35 triệu người nói rằng thủ tướng Pakistan đã có thể chết nếu không nhờ sự giúp đỡ của tôi. Kosovo và Serbia. Israel và Iran.

Ai Cập và Ethiopia. Armenia và Azerbaijan. 
Congo và Rwanda. Và dĩ nhiên, cuộc chiến ở Gaza, đang diễn ra ở mức độ rất thấp, cũng sắp kết thúc rồi. 

Tôi muốn cảm ơn Steve Witkoff và Jared Kushner vì sự giúp đỡ của hai người. 

Cảm ơn Steve. Cảm ơn Jared.

Và tôi cũng muốn cảm ơn người mà họ báo cáo, Ngoại trưởng Marco Rubio! 
Cảm ơn ông, Marco. Những người như ông!
Ông biết đấy, Marco đã nhận được 100% số phiếu bầu khi ông ấy được phê chuẩn — tôi nghĩ lần tiếp theo của chúng ta chỉ nhận được khoảng 54%.

Và một số đảng viên Dân chủ bây giờ đang nói, “Tôi không thể tin là chúng ta đã phê chuẩn người đó!”

Và ông ấy nói, “Thật vinh dự khi họ cảm thấy như vậy.” Phải không, Marco? Anh đã làm rất tốt. Một ngoại trưởng tuyệt vời. 
Tôi nghĩ ông ấy sẽ được ghi nhận là người giỏi nhất từ ​​trước đến nay.

Theo thỏa thuận ngừng bắn mà tôi đã đàm phán, tất cả con tin, cả sống lẫn chết, đều đã được trở về nhà. 

Bạn có tin được không? Không ai nghĩ điều đó có thể xảy ra. Không ai nghĩ điều đó có thể thành hiện thực. Cả người sống lẫn người chết. Và những bậc cha mẹ có con trai đã mất. Con trai của họ. 
Họ luôn nói với tôi, con trai của họ. Họ muốn con trai mình như thể nó vẫn còn sống. 

Đó là một khoảng thời gian đáng kinh ngạc.

Họ đã quay trở lại, và khi chúng tôi giải cứu được tất cả các con tin còn sống. 
Và rất nhiều người khác trước họ nữa. Nhưng tôi luôn nói rằng 20 người cuối cùng đó sẽ rất khó khăn. Nhưng chúng tôi còn rất nhiều người nữa. Hàng trăm người. Nhưng tôi đã nói rằng 20 người cuối cùng đó sẽ rất khó khăn.

 Chúng tôi đã giải cứu được họ, nhưng chỉ có 14 hoặc 15 người chết trong số 28 người được giải cứu, và tin hay không thì tùy, Hamas đã hợp tác với Israel, và họ đã đào bới, đào bới và đào bới mãi.

Đó là một việc khó khăn, rất khó khăn, phải đi qua từng thi thể một. Đôi khi phải bỏ qua cả trăm thi thể để tìm thấy một thi thể, một công việc vất vả.

 Cuối cùng họ cũng tìm được 27 thi thể, rồi Steve và Jared lại tìm được cả 28, chẳng ai nghĩ điều đó có thể xảy ra nhưng chúng tôi...

Tôi đã làm được. Tôi nhớ gia đình của người lính thuộc trung đoàn 28, họ rất đau buồn nhưng cũng rất hạnh phúc, hạnh phúc hết mức có thể. Họ đã có con trai trở về. 

Người mẹ nói: "Thưa ngài, chúng tôi đã có con trai trở về rồi."

Chúng tôi đã đưa tất cả họ trở về, vì vậy xin cảm ơn rất nhiều. Và chúng tôi đang nỗ lực hết sức để chấm dứt cuộc chiến tranh thứ chín, cuộc tàn sát giữa Nga và Ukraine, nơi mỗi tháng có 25.000 binh sĩ thiệt mạng. 

Hãy nghĩ về điều đó, 25.000 binh sĩ chết mỗi tháng. Một cuộc chiến mà sẽ không bao giờ xảy ra nếu tôi làm tổng thống, sẽ không bao giờ xảy ra.

Với tư cách là tổng thống, tôi sẽ kiến ​​tạo hòa bình bất cứ khi nào có thể, nhưng tôi sẽ không bao giờ do dự đối đầu với các mối đe dọa đối với nước Mỹ bất cứ khi nào cần thiết. 

Đó là lý do tại sao trong một chiến dịch đột phá hồi tháng Sáu năm ngoái, quân đội Hoa Kỳ đã xóa sổ chương trình vũ khí hạt nhân của Iran bằng một cuộc tấn công trên lãnh thổ Iran,được gọi là Chiến dịch Búa Nửa Đêm. 

Trong nhiều thập kỷ, chính sách của Hoa Kỳ là không bao giờ cho phép Iran sở hữu vũ khí hạt nhân.

Kể từ khi nắm quyền kiểm soát quốc gia kiêu hãnh đó 47 năm trước, chế độ và các tay sai sát nhân của chúng chỉ gieo rắc khủng bố, chết chóc và thù hận.

 Chúng đã giết hại và làm bị thương hàng nghìn binh sĩ Mỹ và thậm chí hàng triệu người bằng thứ gọi là bom ven đường, chúng là những bậc thầy về bom ven đường.
Và chúng ta đã tiêu diệt Suleimani, tôi đã làm điều đó trong nhiệm kỳ đầu tiên của mình, nó có tác động rất lớn. Ông ta là cha đẻ của bom ven đường.

Chỉ trong vài tháng qua, với các cuộc biểu tình, họ đã giết ít nhất, có vẻ như là 32.000 người biểu tình, 32.000 người biểu tình ngay trên đất nước của họ.

Họ đã bắn và treo cổ họ. Chúng ta đã ngăn chặn họ.

Treo cổ nhiều tên trong số đó kèm theo lời đe dọa bạo lực nghiêm trọng, nhưng đây là những kẻ rất tồi tệ.

Họ đã phát triển các tên lửa có thể đe dọa châu Âu và các căn cứ của chúng ta ở nước ngoài, và họ đang nỗ lực chế tạo các tên lửa mà chẳng mấy chốc sẽ vươn tới Hoa Kỳ. 

Sau cuộc tập trận Midnight Hammer, họ đã được cảnh báo không được phép tái thiết chương trình vũ khí của mình, đặc biệt là vũ khí hạt nhân, nhưng họ vẫn tiếp tục. 

Họ đang bắt đầu lại từ đầu.

Chúng ta đã xóa sổ nó, và họ muốn bắt đầu lại từ đầu, và ngay lúc này lại đang theo đuổi những tham vọng nham hiểm của họ. 

Chúng ta đang đàm phán với họ; họ muốn đạt được thỏa thuận nhưng chúng ta vẫn chưa nghe thấy những lời bí mật đó: 
"Chúng ta sẽ không bao giờ có vũ khí hạt nhân."

Tôi thích giải quyết vấn đề này thông qua ngoại giao hơn. Nhưng có một điều chắc chắn, tôi sẽ không bao giờ cho phép quốc gia tài trợ khủng bố số 1 thế giới, mà hiện tại họ đang nắm giữ vị trí đó, sở hữu vũ khí hạt nhân, không thể để điều đó xảy ra.

Và không quốc gia nào nên nghi ngờ quyết tâm của nước Mỹ. 
Chúng ta có quân đội hùng mạnh nhất trên Trái đất. Tôi đã tái thiết quân đội trong nhiệm kỳ đầu tiên của mình. 

Chúng ta sẽ tiếp tục làm như vậy. Ngoài ra, chúng ta vừa thông qua ngân sách một nghìn tỷ đô la, chúng ta không còn lựa chọn nào khác, chúng ta phải mạnh mẽ vì hy vọng rằng chúng ta sẽ hiếm khi phải sử dụng sức mạnh to lớn mà chúng ta đã cùng nhau xây dựng. 

Điều đó thực sự được gọi là hòa bình thông qua sức mạnh, và nó đã rất, rất hiệu quả.

Nhờ các đảng viên Cộng hòa trong Quốc hội, chúng ta đang đầu tư một khoản tiền kỷ lục — không còn lựa chọn nào khác — vào lực lượng vũ trang Hoa Kỳ, đồng thời tạo ra rất nhiều việc làm, nhưng chúng ta thậm chí không làm điều đó vì lý do này.

Bởi vì như tôi đã nói, hiện nay chúng ta có nhiều việc làm hơn, nhiều người lao động hơn bao giờ hết trong lịch sử đất nước.

Và các nước NATO, những người bạn và đồng minh của chúng ta, họ là bạn bè và đồng minh của chúng ta, họ vừa đồng ý theo yêu cầu mạnh mẽ của tôi để chi 5% GDP cho quốc phòng thay vì 2% như trước đây (chúng ta gần như đã chi trả toàn bộ cho NATO). 

Giờ đây họ chi 5% thay vì 3% như trước kia.

Và việc đạt được 5% đó là điều mà mọi người đều nói sẽ không bao giờ làm được, không thể xảy ra, nhưng chúng tôi đã đạt được điều đó một cách dễ dàng chỉ trong một cuộc họp. 

Có sự khác biệt lớn giữa 2% là chưa được trả lương, trước đây chúng tôi trả [không rõ] cho rất nhiều người, rất ít người được trả lương đầy đủ, giờ thì 5% là họ được trả lương, và tất cả những gì chúng tôi gửi sang Ukraine đều được gửi qua NATO, và họ trả tiền đầy đủ cho chúng tôi. 

Họ trả tiền đầy đủ cho chúng tôi, mọi binh chủng trong lực lượng vũ trang của chúng tôi đều đang lập kỷ lục về tuyển quân.

Điều này thật thú vị, và mọi quân nhân gần đây —Và mỗi quân nhân gần đây đều nhận được khoản trợ cấp chiến binh.

1.776 đô la. Anh biết đấy, họ đặt nó lên bàn làm việc của tôi, chúng tôi có được số tiền đó từ thuế quan và những thứ khác, rất nhiều tiền.

Chúng tôi có, chúng tôi có nhiều tiền hơn mọi người tưởng, cần phải xây dựng lại chương trình đó một chút, nhưng sẽ không mất nhiều thời gian.

Nhưng chúng tôi đã có tiền, 1.775 đô la và tôi — họ muốn tôi phê duyệt, và tôi nói, "Số là bao nhiêu?" 1.775 đô la.

Tôi đã nói, “Chờ một chút, chỉ cần thêm một đô la nữa thôi là chúng ta có thể có 1.776 đô la.

”Tôi nói chúng ta sẽ tìm cách giải quyết chuyện đó. Tôi chưa bao giờ hỏi ai xem chúng ta có đủ khả năng chi trả thêm một đô la nữa hay không, tôi chỉ nói, “1.776 đô la.” 

Và tôi nói, thế là tốt rồi. Tôi sẽ nói cho các bạn biết, quân đội của chúng ta, chuyện đó đã xảy ra cách đây bốn tháng rồi, quân đội của chúng ta,

Tôi chưa từng thấy một người nào trong quân đội mà không cảm ơn tôi vì điều đó, vì vậy chúng tôi rất vinh dự được làm điều đó, họ xứng đáng được như vậy, và năm 1776, đó là một năm tuyệt vời và chúng tôi yêu quân đội của mình, chúng tôi yêu lực lượng cảnh sát của mình, chúng tôi yêu lính cứu hỏa của mình. 

Các bạn biết đấy, lính cứu hỏa không được nhắc đến đủ nhiều, chúng tôi yêu lính cứu hỏa của mình. Chúng tôi cũng —

Chúng ta cũng đang khôi phục an ninh và vị thế thống trị của Mỹ ở Tây bán cầu, hành động để bảo vệ lợi ích quốc gia và bảo vệ đất nước khỏi bạo lực, ma túy, khủng bố và sự can thiệp của nước ngoài. 

Trong nhiều năm, những vùng lãnh thổ rộng lớn trong khu vực của chúng ta, bao gồm cả những phần lớn của Mexico, thực sự là những phần rất lớn của Mexico, đã bị kiểm soát bởi các băng đảng ma túy tàn bạo. 

Đó là lý do tại sao tôi chỉ định các băng đảng này là các tổ chức khủng bố nước ngoài và tuyên bố fentanyl bất hợp pháp là vũ khí hủy diệt hàng loạt.

Với chiến dịch quân sự mới, chúng ta đã ngăn chặn được lượng ma túy kỷ lục xâm nhập vào nước ta và gần như chặn đứng hoàn toàn việc vận chuyển ma túy bằng đường thủy hoặc đường biển, chắc hẳn các bạn cũng đã nhận thấy điều đó.

Chúng ta cũng đã gây thiệt hại nghiêm trọng cho ngành công nghiệp đánh bắt cá của họ — không ai muốn đi đánh cá nữa. 

Chúng ta cũng đã hạ gục một trong những trùm băng đảng nguy hiểm nhất — các bạn đã thấy điều đó ngày hôm qua. Vào tháng Giêng, các chiến binh tinh nhuệ của Mỹ đã thực hiện một trong những chiến công ngoạn mục và phức tạp nhất về năng lực và sức mạnh quân sự trong lịch sử thế giới. 

Chưa ai từng thấy điều gì tương tự. Các nhà lãnh đạo nước ngoài — tôi sẽ không tiết lộ — đã gọi cho tôi và họ nói, “Rất ấn tượng.” 

Họ không thể tin được — tất cả họ đều đã xem, họ đã thấy những gì đã xảy ra.

Đây là một lực lượng chiến đấu khác hẳn so với những năm trước khi chúng ta chiến đấu để cầm hòa. Đây là một lực lượng chiến đấu tuyệt vời. Tôi rất tự hào về họ.

Hãy nhìn vào Lực lượng Không gian. Lực lượng Không gian là đứa con tinh thần của tôi, chúng tôi đã tạo ra nó, đứa con của tôi, nó đang trở nên rất quan trọng.

Và lực lượng vũ trang Hoa Kỳ đã áp đảo mọi tuyến phòng thủ, không chỉ đánh bại kẻ thù - những chiến binh thiện chiến - mà còn chấm dứt sự cai trị của nhà độc tài Nicolás Maduro và đưa ông ta ra trước công
 lý của Mỹ. 

Đây là một chiến thắng vô cùng to lớn đối với an ninh của Hoa Kỳ, đồng thời mở ra một khởi đầu mới tươi sáng cho người dân Venezuela.

Chúng tôi đang hợp tác chặt chẽ với tổng thống mới của Venezuela, Delcy Rodríguez, để tạo ra những lợi ích kinh tế vượt bậc cho cả hai quốc gia và mang lại hy vọng mới cho những người đã phải chịu đựng quá nhiều. 

Họ thực sự đã phải chịu đựng rất nhiều.

Tối nay, chúng ta có sự góp mặt của Alejandro Gonzalez, cô lớn lên trong một gia đình Venezuela gắn bó khăng khít và đặc biệt thân thiết với người chú yêu quý của mình, Enrique.

Nhưng sau khi Enrique ra tranh cử và phản đối Maduro, ông đã bị lực lượng an ninh của Maduro bắt giữ và tống vào nhà tù khét tiếng của chế độ ở Caracas.

Alejandro sợ rằng cô sẽ không bao giờ gặp lại chú mình nữa. Cô cũng lo sợ cho chính tính mạng của mình. Nhưng kể từ sau cuộc đột kích, chúng tôi đã làm việc với ban lãnh đạo mới và họ đã ra lệnh đóng cửa nhà tù tồi tệ đó và trả tự do cho hàng trăm tù nhân chính trị, và sẽ còn nhiều hơn nữa.

Alejandra, tôi rất vui mừng thông báo với cô rằng chú của cô không chỉ được thả mà còn đang ở đây tối nay. Chúng tôi đã đưa chú ấy đến để cùng cô ăn mừng sự tự do của chú ấy. Enrique, mời xuống đây.

Cảm ơn anh, Enrique. Chúc anh có thời gian vui vẻ. Rất vui được gặp lại anh, Enrique.

Có rất nhiều anh hùng trong cuộc đột kích tháng Giêng năm đó để bắt giữ Maduro, những anh hùng thực sự vĩ đại. 
Đó là một nhiệm vụ rất nguy hiểm, họ biết chúng ta sắp đến. Họ đã chuẩn bị sẵn sàng . 

Nhưng hành động của một chiến binh đêm đó sẽ sống mãi trong biên niên sử bất hủ về lòng dũng cảm quân sự .

Chuẩn úy Eric Slover đã lên kế hoạch cho nhiệm vụ và là người chỉ huy chuyến bay trên chiếc trực thăng đầu tiên, một chiếc trực thăng to lớn, đẹp đẽ và mạnh mẽ. 

Đó là một chiếc Chinook khổng lồ, chở theo, như bạn có thể tưởng tượng, rất nhiều binh sĩ Mỹ. Anh đeo thẻ quân nhân mà vợ anh, Amy, đã làm phép bằng nước thánh trước khi anh lên đường — cô biết rằng đây sẽ là một nhiệm vụ khó khăn.

Eric điều khiển chiếc Chinook dưới màn đêm và nhanh chóng lao xuống pháo đài quân sự được bảo vệ nghiêm ngặt của Maduro — đây là một cơ sở quân sự lớn được bảo vệ bởi hàng nghìn binh lính và được canh gác bằng công nghệ quân sự của Nga và Trung Quốc.

Kết quả thế nào? Không tốt lắm. Trong khi chuẩn bị hạ cánh, súng máy của địch bắn từ mọi hướng và Eric bị trúng đạn rất nặng vào chân và hông, hết viên này đến viên khác.

Anh hứng chịu bốn phát đạn đau đớn, xé nát chân anh thành nhiều mảnh.

Thế nhưng, bất chấp việc sử dụng đôi chân là vô cùng quan trọng cho một chuyến bay trực thăng thành công, như tôi đã nói, phần quan trọng nhất của việc lái trực thăng — đưa các biệt kích đến để bắt giữ Maduro — lại là điều duy nhất Eric nghĩ đến. 

Ngay cả khi máu đang chảy xối xả, máu vẫn tiếp tục chảy ngược trở lại.

Xuống lối đi giữa các hàng ghế, chiếc trực thăng hạ cánh ở một góc dốc, các khẩu súng máy đặt ngay trước mặt anh ta — chúng ở ngay trước mặt anh ta, hai xạ thủ súng máy đã thoát khỏi cơn thịnh nộ của những chiếc máy bay trước đó.

Eric đã khéo léo điều khiển chiếc trực thăng của mình, chở theo tất cả sinh mạng và linh hồn của những người trên đó, hướng về phía kẻ thù và để các xạ thủ của anh ta tiêu diệt mối đe dọa.

 Anh ta quay ngược chiếc trực thăng lại để các xạ thủ có thể hoàn thành nhiệm vụ, cứu sống những người đồng đội của mình khỏi một vụ tai nạn thảm khốc có thể xảy ra sâu trong lãnh thổ địch.

Chỉ sau khi hạ cánh an toàn chiếc trực thăng cùng toàn bộ chiến binh trên khoang xuống đúng vị trí cần thiết, điều vô cùng quan trọng đối với nhiệm vụ — nếu không thì có lẽ nhiệm vụ đã bị hủy bỏ — Eric mới bảo phi công phụ, người cũng bị thương nhưng không nghiêm trọng bằng, tiếp quản. “Tôi sắp ngất xỉu rồi.”

Thành công của toàn bộ nhiệm vụ và mạng sống của những người đồng đội phụ thuộc vào khả năng chịu đựng nỗi đau tột cùng của Eric.
Thật không thể tin được những gì đã xảy ra với đôi chân của anh ấy - do trúng đạn, mà vẫn tiếp tục bay và hạ cánh. 

Và mọi người đều biết chuyện gì đang xảy ra. 

Tất cả mọi người ở phía sau trực thăng đều biết, bởi vì họ thấy máu chảy lênh láng trên lối đi.

Chuẩn úy Slover vẫn đang hồi phục sau những vết thương nghiêm trọng, nhưng tôi rất vui mừng thông báo rằng anh ấy có mặt ở đây tối nay cùng vợ, Amy. 

Eric và Amy, mời vào.

Vậy là chúng ta có một bất ngờ dành cho Eric và Amy. Để ghi nhận những hành động vượt trên cả bổn phận của Eric, tôi xin trân trọng đề nghị Tướng Jonathan Braga trao tặng Chuẩn úy Slover huân chương cao quý nhất của quốc gia, Huân chương Danh dự Quốc hội.

Cảm ơn rất nhiều, Eric và Amy. Rất vui được làm quen với hai người. 

Gần đây tôi đã gặp họ và nhiều đồng đội của họ tại Fort Bragg. Các bạn có để ý tên Fort Bragg không? 

Chúng ta đã lấy lại được nó, chúng ta đã giành lại nó. 
Chúng ta đã chiến thắng Thế chiến thứ nhất với nó, Thế chiến thứ hai với nó, và sau đó họ quyết định đổi tên. 

Vì vậy, chúng ta đã đổi tên lại. Mọi người cũng đều muốn nó được đổi lại. Và 10 đồng đội của Eric từ đêm chiến thắng đáng kinh ngạc đó cũng sẽ nhận được huân chương tại một buổi lễ riêng tư sẽ sớm được tổ chức tại Nhà Trắng.

Cảm ơn anh, Eric. Đó là một việc lớn.

Tối nay chúng ta đã tôn vinh nhiều người yêu nước Mỹ phi thường. Nhưng vẫn còn một huyền thoại sống cuối cùng cần được vinh danh trước khi kết thúc. 

Đó là một phi công anh hùng người Mỹ, phi công chiến đấu của Hải quân. Royce Williams đã phục vụ trong Thế chiến II, Chiến tranh Triều Tiên, Chiến tranh Việt Nam — thực hiện hơn 220 nhiệm vụ. 

Trên bầu trời Triều Tiên năm 1952, Royce đã tham gia vào một trận không chiến để đời — một trận không chiến huyền thoại.

Bay xuyên qua điều kiện bão tuyết, phi đội của ông bị bảy máy bay chiến đấu của Liên Xô phục kích. Đó là trận không chiến đầu tiên của ông trong chiến tranh, và mặc dù bị áp đảo về số lượng và hỏa lực, Royce đã dẫn đầu cuộc tấn công bắn hạ bốn máy bay phản lực của địch, và gần như phá hủy những chiếc còn lại, đánh bại đối thủ trong khi máy bay của ông trúng 263 viên đạn và bị thương nặng.

Câu chuyện của ông được giữ kín hơn 50 năm.
Ông thậm chí không muốn kể cho vợ mình nghe. Nhưng huyền thoại ngày càng lan rộng.

 Nhưng tối nay, ở tuổi 100, vị thuyền trưởng hải quân dũng cảm này cuối cùng cũng nhận được sự công nhận xứng đáng.

Ông ấy đã là một huyền thoại từ rất lâu trước buổi tối hôm nay. 

Royce, xin mời đứng dậy, và tôi sẽ nhờ Đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ trao tặng Đại úy Royce Williams Huân chương Danh dự Quốc hội. Cảm ơn.

Tôi luôn mong muốn được nhận Huân chương Danh dự Quốc hội, nhưng tôi được biết là mình không được phép tự trao tặng nó cho bản thân, và tôi cũng không hiểu tại sao mình lại phải nhận nó. 

Nhưng nếu luật đó được nới lỏng, một ngày nào đó tôi sẽ có mặt cùng các bạn. 

Đó là vinh dự cao quý nhất của chúng ta, Huân chương Danh dự Quốc hội. Đó là một điều rất lớn lao, và thật vinh dự khi được ở cùng phòng với các bạn. 

Cảm ơn cả hai rất nhiều. Eric, cảm ơn anh. 
Cảm ơn anh.

Hai trăm năm mươi năm là một khoảng thời gian dài trong lịch sử của một quốc gia, nhưng theo một nghĩa khác, nó chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi trong dòng chảy lịch sử. 

Hai trong số những vị quý ông mà chúng ta gặp trong khán đài tối nay đã chào đời cách đây một thế kỷ. Một trăm năm trước đó, vào ngày 4 tháng 7 năm 1826, tác giả của Tuyên ngôn Độc lập, Thomas Jefferson lỗi lạc, đã trút hơi thở cuối cùng.

Chỉ một quãng đời dài của con người đã ngăn cách những vĩ nhân tuyên bố và giành được độc lập cho chúng ta với những anh hùng đang đứng giữa chúng ta tối nay. 

Tất cả những gì quốc gia chúng ta đã làm và tất cả những gì chúng ta đã đạt được đều là công lao của một vài đời người vĩ đại đó. 

Chính trong những chương ngắn ngủi ấy, người Mỹ đã xây dựng nên quốc gia này, từ 13 thuộc địa khiêm tốn, trở thành đỉnh cao của nền văn minh và tự do nhân loại, quốc gia mạnh nhất, giàu nhất, quyền lực nhất và thành công nhất trong lịch sử.

Người Mỹ đã mạo hiểm vượt qua lục địa đầy thử thách và nguy hiểm. Chúng ta đã khai phá những vùng hoang dã khắc nghiệt, thiết lập vùng biên giới rộng lớn và chế ngự vẻ đẹp nhưng vô cùng, vô cùng nguy hiểm.

Miền Viễn Tây hoang dã. Từ những đầm lầy hoang vắng và những đồng bằng rộng lớn, chúng ta đã xây dựng nên những thành phố vĩ đại nhất thế giới. Cùng nhau, chúng ta đã làm chủ những ngành công nghiệp hùng mạnh nhất thế giới và phá vỡ những lịch sử, những chế độ chuyên chế tàn bạo, và giải phóng hàng triệu người khỏi xiềng xích của chủ nghĩa phát xít, chủ nghĩa cộng sản, sự áp bức và khủng bố.

Người Mỹ đã đưa nhân loại lên bầu trời bằng đôi cánh nhôm và thép, rồi chúng ta phóng nhân loại vào các vì sao bằng tên lửa được thúc đẩy bởi ý chí kiên cường và lòng tự hào bất khuất của người Mỹ. 

Chúng ta đã kết nối toàn cầu bằng sự khéo léo của mình, chúng ta đã chinh phục hành tinh bằng văn hóa Mỹ, và giờ đây chúng ta đang tiên phong trong những đột phá vĩ đại tiếp theo của Mỹ, những đột phá sẽ thay đổi toàn bộ thế giới.

Tất cả những điều này và hơn thế nữa là di sản trường tồn, vinh quang vô song, của những người yêu nước cần cù đã xây dựng và bảo vệ đất nước này, và vẫn đang gánh vác hy vọng và tự do trên vai toàn nhân loại. 

Trong nhiều năm, họ đã bị lãng quên, phản bội và bỏ rơi, nhưng sự phản bội lớn lao đó đã kết thúc, và họ sẽ không bao giờ bị lãng quên nữa. Bởi vì khi thế giới cần lòng dũngcảm, sự táo bạo, tầm nhìn và nguồn cảm hứng, thế giới vẫn hướng về nước Mỹ, và khi Chúa cần một quốc gia để thực hiện phép lạ của Ngài, Ngài biết chính xác phải nhờ ai.

Không có thử thách nào mà người Mỹ không thể vượt qua, không có biên giới nào quá rộng lớn để chúng ta không thể chinh phục, không có giấc mơ nào quá táo bạo để chúng ta không thể theo đuổi, không có chân trời nào quá xa vời để chúng ta không thể vươn tới. 

Bởi vì vận mệnh của chúng ta đã được định đoạt bởi bàn tay của Thượng đế, và 250 năm đầu tiên chỉ là sự khởi đầu. 

Từ những thị trấn biên giới gồ ghề của Texas đến những ngôi làng trung tâm của Michigan, từ những bờ biển ngập nắng của Florida đến những cánh đồng bất tận.

của Dakota, và từ những con phố lịch sử của Philadelphia đến tận bên phải

Tại thủ đô Washington, DC của quốc gia chúng ta, thời kỳ hoàng kim của nước Mỹ đang đến.

Cuộc cách mạng bắt đầu từ năm 1776 vẫn chưa kết thúc. Nó vẫn tiếp diễn, bởi vì ngọn lửa tự do và độc lập vẫn cháy bỏng trong trái tim mỗi người yêu nước Mỹ. 

Và tương lai của chúng ta sẽ vĩ đại hơn, tốt đẹp hơn, tươi sáng hơn, táo bạo hơn và huy hoàng hơn bao giờ hết.

Cảm ơn, Chúa phù hộ bạn và Chúa phù hộnước Mỹ. Cảm ơn.



HungThe chia sẻ.