Thứ Ba, 14 tháng 4, 2026

Cả Thế Giới Ngỡ ngàng Khi Tổng Thống Mỹ Tuyên Xưng Về Chúa

 


CẢ THẾ GIỚI NGỠ NGÀNG KHI TỔNG THỐNG MỸ TUYÊN XƯNG VỀ CHÚA 
Cong Giao Sharing


Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị theo dõi



Chuyện Tháng 4!

 

 

 

     Chuyện tháng 4!

 

     Tháng Tư về, gió lặng giữa trời

     Nắng vẫn vàng mà lòng người tắt lửa

     Con đường cũ bỗng hóa thành xa lạ

     Tiếng thời gian rơi vỡ giữa hai bờ

 

     Thành phố đó, một thời mơ ước

     Bỗng im lìm như giữ lại niềm đau

     Cờ thay sắc, mà lòng người vẫn hỏi

     Quê hương ơi, còn lại những gì đâu…

 

     Có những bước chân rời đi lặng lẽ

     Mang theo đời qua biển rộng mênh mông

     Có những ánh mắt nhìn về đất mẹ

     Mà nghẹn ngào không gọi nổi tên chung

 

     Tháng Tư ấy, không riêng ai chiến thắng

     Chỉ thấy buồn trên khắp nẻo quê hương

     Người ở lại, người ra đi vĩnh viễn

     Đều mang theo một vết xước trong lòng

 

     Rồi năm tháng phủ lên màu ký ức

     Nhưng nỗi buồn như cỏ mọc không tên

     Tháng Tư đến… vẫn chùng trong lồng ngực

     Một quê nhà chia cắt giữa hai miền.

 

     Tiên Đỗ

     SJ April 9th, 2026 (AI)

 



CHUYỆN THÁNG 4!
Đỗ Trọng Tiên 

Trân trọng 
NHHN 


30 Tháng Tư Của 51 Năm Sau...

 

Tàu Trường Xuân, thuyền trưởng: ông Phạm Ngọc Lũy

Từ trái sang phải: Đạo diễn: Robbie Hart; Bà Nguyễn Bùi thị Mùi Tác giả Sỏi Ngọc; cố vấn Phim: anh Khoa Phạm

30 THÁNG TƯ CỦA 51 NĂM SAU...
Sỏi Ngọc

Lại một tháng Tư đen
Quê người ta tạm trú
Bao giờ về cố thổ
Như máu chảy về tim?

Cuộc chiến đã qua lâu
Lòng ta còn hậu chấn
Hỡi ơi ! Trời biển rộng
Dằng dặc một cơn sầu.  
        (Hoàng Song Liêm)

Tháng Tư vừa mới chớm, trái tim của những người con Việt hải ngoại không ngớt rỉ máu, vết thương của 51 năm qua vẫn mãi chưa bao giờ lành, một khi quê hương đất mẹ vẫn đang bị cầy xéo, dân vẫn khốn đốn, nền tự do dân quyền không có, những cựu chiến binh VNCH với thân hình còi rọc, như những phế nhân lầm lũi sống ở tận đáy xã hội của đất nước nơi mình được sanh ra; họ là những minh chứng sống cho thấy dưới chế độ xã hội chủ nghĩa Cộng Sản sau 51 năm, đời sống không khả quan hơn, vẫn đói khát, bị vùi dập, kiểm soát, bị trả thù đến bao nhiêu kiếp đời.

Tưởng niệm tháng Tư, phim Shining light, một phim tài liệu “ánh sáng tỏa rạng” được trình chiếu tại một trường tư thục, trung học Marianopolis college cho tất cả mọi người, kể cả những em học sinh, tham dự để hiểu về cội nguồn của những người Việt tỵ nạn tại Canada nói riêng và thế giới nói chung.

Phim tài liệu này chỉ dài 30 phút, do nhà sản xuất phim: Peter Raymont, đạo diễn: Robbie Hart, nhân viên Cao Ủy Liên Hiệp Quốc tại Canada: Tracey Maulfair, đồng sản xuất phim và cựu Đại xứ Canada: Gary Smith, cố vấn phim: Khoa Phạm.

Đã được trình chiếu nhiều lần tại Vancouver, Toronto, Montreal, hôm nay được chiếu lại nhưng đặc biệt có sự góp mặt của nhân vật chính, bà Bùi Nguyễn thị Mùi, bà là người mẹ đã mang bầu được 9 tháng vào ngày 30/4/75, biết rằng tánh mạng rất mong manh nếu bà lên tàu Trường Xuân bỏ xứ lánh nạn Cộng Sản thời bấy giờ, nhưng nỗi sợ hãi bị trả thù, cuộc sống đọa đầy sau ngày mà bọn chiến thắng luôn rêu rao là “nền độc lập tự do dân chủ”, trong khi chúng bắt bớ những  cựu sĩ quan, lính VNCH bỏ tù, nằm gai nếm mật, trong đó có chồng bà… Bà đã hy sinh mạng sống của chính mình và đứa con trong bụng, ôm bụng bầu sát ngày sanh nở, cùng với con trai nhỏ 2 tuổi, lên chiếc tàu định mệnh cuối cùng vào trưa ngày 30/4 để trốn chạy; đến ngày 2 tháng 5 năm 1975 bụng quặn thắt, và đứa con gái đã chào đời trên tàu Trường Xuân, giữa lòng đại dương mênh mông, với 3600 người tỵ nạn vây quanh, đứa bé gái được đặt tên là Chiêu Anh,  ánh sáng rạng rỡ, hy vọng  mở ra cho bà một tương lai mới!

Inline image

(Bà Bùi Nguyễn thị Mùi mới sanh cháu Chiêu Anh trên tàu Trường Xuân)

Inline image

(Chiêu Anh- cô gái được sanh trên biển cả của ngày hôm nay)

Inline image

(Bà Bùi Nguyễn thị Mùi, đạo diễn: Robbie Hart 
tại trường Marianopolis college)

Sau đó, ngày 4/5/1975 tàu Trường Xuân được tàu chở hàng Maersk line của Hong Kong vớt, mẹ con cô được chở vào nhà thương.

Mọi người yên lặng theo dõi bộ phim thật cảm động, tại ngôi trường mà Chiêu Anh đã từng theo học và tốt nghiệp; thỉnh thoảng có tiếng thở dài não ruột, tiếng sụt sùi trong hàng ghế của những người lớn tuổi, cũng có những cái nắm tay thầm lặng chia sẻ nỗi buồn, sự cảm thông của thế hệ trẻ đối với tiền bối.

Phim chấm dứt, ánh đèn sáng lên, bà Bùi ngồi lặng yên trên chiếc ghế ở khán đài, cùng với đạo diễn Robbie Hart, sẵn sàng trả lời những thắc mắc của tất cả mọi người, có cậu bé nói:

- "Tại sao chiến tranh VN đã trải qua 51 năm, đã thống nhất độc lập rồi, mà vẫn còn có người bỏ nước ra đi, còn nghe nói đến sự trốn chạy tìm tự do, tìm nguồn sống mới; họ không chịu nổi áp lực của nhà cầm quyền Cộng Sản?"

Một người khác góp ý:

- "Vào lúc 30 tháng Tư, bọn cộng sản đối với chúng tôi là một điều rất mới mẻ, nhưng kinh nghiệm của thời cải cách ruộng đất thời 1953-1956, chúng đã giết, treo cổ thẳng tay những người họ gọi là “địa chủ”, “tư sản”, tưởng tượng họ cũng đối xử, trả thù những người dân quân miền Nam đã sống, làm việc dưới chính quyền mà họ cho là Mỹ ngụy thì làm sao chịu nổi, vì lý do đó mà nhiều người thà bỏ mạng ngoài đại dương hơn là sống dưới gông cùm của chế độ Cộng Sản."

Đạo diễn Robbie nói:

- "Chúng tôi dự định sẽ về thăm Việt Nam một chuyến, có dịp sẽ quay những thước phim về những biến cố lịch sử đã xảy ra tại đó cách đây 51 năm, và sự khác biệt với đời sống hôm nay."

Một khán giả trong phòng thêm ý kiến:

- "Chúng tôi rất mong được các ông làm phim về những người lính VNCH, những người cựu chiến binh, những thương phế binh của chế độ trước bây giờ họ sống ra sao? Con cái họ thế nào? Có được sống như những người dân bình thường hay họ vẫn mãi mãi bị mang lý lịch xấu không thể ngóc đầu lên được, tâm lý sau cuộc chiến bị thất bại, họ mất tất cả, chỉ còn hai bàn tay trắng, lại thêm tù tội cả chục năm, cuộc đời của chính bản thân và con cái có được thành công ở chính quê hương nơi họ sanh ra không? Cộng Sản, những kẻ chiến thắng sau cái mốc định mệnh 30/4 có thật sự như họ đã nói “theo chính sách khoan hồng” giúp đỡ cho kẻ “lầm đường lạc lối” đi đúng hướng, sao chỉ thấy toàn những hình ảnh đói khát ở vùng kinh tế mới với những căn nhà mái lợp bằng lá, mùa mưa thì dột, mùa nắng thì thiêu đốt… Sự trừng phạt hăng máu của kẻ chiến thắng đến bao giờ mới ngừng tay?!"

Hình ảnh của con gái Chiêu Anh cùng với mẹ đi dạo trong một công viên ở Montreal, thanh bình và nhàn nhã, có ai biết quá khứ của họ trắc trở đầy thử thách!

Chiêu Anh chính là Shining Light của bà Mùi, cô là ngọn đèn tỏa sáng trong màn đêm tăm tối, là niềm hy vọng cho cả gia đình sống và phấn đấu, bà Nguyễn Bùi thị Mùi là một dược sĩ có tiếng tại Montreal, Quebec, giúp đỡ cho rất nhiều đồng hương trong thời gian covid.

Bà luôn dậy con gái “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, cô tìm lại được thuyền trưởng của tàu Trường Xuân  năm xưa là ông Phạm Ngọc Lũy, đã đến mừng sinh nhật thượng thọ thứ 95 của ông,

Cô gái Trường Xuân năm nào, tưởng đã không thể nào sống nổi, nay thành công rực rỡ trong ngành thiết kế thời trang,  cô ra trường ngành thiết kế thời trang ở NewYork, được nhiều giải thưởng danh giá.

Xin gửi lời cảm ơn trân trọng đến đạo diễn Robbie Hart, đến anh cố vấn Khoa Phạm đã tìm lại minh chứng sống bà Nguyễn Bùi thị Mùi của tàu Trường Xuân sau 51 năm để cùng ngồi lại nơi đây, ôn lại câu chuyện lịch sử, không thể nào quên; câu chuyện của bà là một trong hàng ngàn những câu chuyện hy hữu của những người vượt biển sống sót, may mắn đến bến bờ tự do, sống, làm việc và thành công, như một tấm gương sáng cho thế hệ tương lai.

 Chúng tôi ra về với dư âm của chiếc tàu Trường Xuân còn vương vấn, dáng bé nhỏ mảnh khảnh của bà Nguyễn Bùi thị Mùi, với nụ cười ấm áp, ánh mắt chứa chan niềm thân thiện, bà đã sống và cống hiến hơn nửa cuộc đời từ cái mốc 30/4 đến nay cho ngành thuốc, giúp tư vấn cho người bệnh, chích, bán và nhiều khi biếu thuốc cho những hoàn cảnh khó khăn, bà đúng với câu « lương y như từ mẫu », bà tâm sự riêng với tôi :

- "Mình thật may mắn đã được Canada giang tay đón nhận, thì mình phải sống sao cho xứng đáng, trả ơn cho đất nước đã cưu mang và góp phần xây dựng cho tương lai của thế hệ trẻ sau này."

Tại ai mà mỗi tháng tư, tâm tư của hơn 1,5 triệu người sống xa quê hương có cùng một tâm trạng:

Tháng Tư về, gió chạm hư vô
Ký ức cũ rơi rụng không bờ
Người ở lại quen dần im lặng
Kẻ ra đi mang nặng giấc mơ

Một dòng sông chia hai bờ nhớ
Nửa quê hương trôi dạt phương nào
Hơn nửa thế kỷ rồi vẫn hỏi
Mất gì đây… mà đau đến nao lòng.

Sỏi Ngọc
Montreal 4/4/2026

Sỏi Ngọc là tác giả bài viết này , tác giả tên thật là Lê Ngọc Huyền ở Montreal với hình sau đây :



Thân mến 
TQĐ

Chiến Lược Iran Của Tổng Thống Trump: Dùng Áp Lực Tối Đa Để Biến $269 Tỷ Đầu Tư Của Trung Quốc Thành Điểm Yếu Chiến Lược

 


CHIẾN LƯỢC IRAN CỦA TỔNG THỐNG TRUMP: DÙNG ÁP LỰC TỐI ĐA ĐỂ BIẾN $269 TỶ ĐẦU TƯ CỦA TRUNG QUỐC THÀNH ĐIỂM YẾU CHIẾN LƯỢC
Trung Linh

Tháng 4 năm 2026, Trung Đông bước vào một giai đoạn bất ổn kéo dài sau chiến dịch quân sự của Hoa Kỳ và Israel nhắm vào Iran. Dù có các lệnh ngừng bắn tạm thời, đàm phán vẫn đình trệ. Trong bối cảnh đó, Tổng thống Trump triển khai một phiên bản mở rộng của chiến lược “áp lực tối đa,” không chỉ nhắm vào Iran mà còn trực tiếp vào cấu trúc lợi ích của Trung Quốc tại khu vực.
Chiến lược này bao gồm ba trụ cột rõ ràng: đe dọa phong tỏa eo biển Hormuz, yêu cầu Iran chấm dứt hoàn toàn chương trình làm giàu uranium, và cảnh báo Trung Quốc rằng bất kỳ sự hỗ trợ nào cho Tehran, qua mua dầu hay cung cấp vật tư, đều có thể dẫn đến thuế quan 50% và các biện pháp trừng phạt thứ cấp.
Điểm then chốt nằm ở việc Hoa Kỳ nhận diện đúng cấu trúc phụ thuộc của Trung Quốc. Từ năm 2005 đến nay, Bắc Kinh đã đầu tư hơn $269 tỷ vào Trung Đông. Trong đó, Ả Rập Xê Út chiếm khoảng $82 tỷ, UAE $48 tỷ, Iraq $40 tỷ, trong khi Iran chỉ khoảng $25 tỷ. Điều này cho thấy Iran không phải là trung tâm lợi ích của Trung Quốc, mà chỉ là một phần nhỏ trong một hệ thống rộng lớn hơn.
Song song đó, thương mại giữa Trung Đông và Trung Quốc đạt $317 tỷ vào năm 2024, vượt xa mức $85 tỷ giữa Hoa Kỳ và khu vực. Điều này khiến Trung Quốc trở thành bên có lợi ích kinh tế lớn nhất trong việc duy trì ổn định tại Vùng Vịnh.
Tuy nhiên, chính cấu trúc này lại tạo ra điểm yếu. Khoảng 40% lượng dầu nhập khẩu của Trung Quốc đi qua eo biển Hormuz. Các nhà cung cấp chính không phải là Iran, mà là Ả Rập Xê Út, UAE và Iraq. Điều này có nghĩa bất kỳ gián đoạn nào tại Hormuz đều ảnh hưởng trực tiếp đến nền kinh tế Trung Quốc, từ chi phí năng lượng đến chuỗi cung ứng công nghiệp.
Tổng thống Trump đã tận dụng điểm này bằng cách biến Hormuz thành một công cụ gây áp lực không chỉ đối với Iran mà còn đối với Trung Quốc. Khi đe dọa phong tỏa tuyến hàng hải này, Hoa Kỳ đặt Bắc Kinh vào thế phải lựa chọn: tiếp tục hỗ trợ Iran và chấp nhận rủi ro lớn, hoặc bảo vệ lợi ích kinh tế rộng hơn tại Vùng Vịnh.
Chiến lược này không chỉ mang tính quân sự mà còn là một dạng “chiến tranh điểm nghẽn kinh tế.” Nó chuyển trọng tâm từ đối đầu trực tiếp sang khai thác sự phụ thuộc lẫn nhau trong hệ thống toàn cầu.
Về phía Iran, việc siết chặt eo biển Hormuz trong giai đoạn đầu xung đột có thể tạo ra lợi thế ngắn hạn. Lưu lượng tàu giảm mạnh, phí bảo hiểm tăng cao và giá dầu tăng vọt. Nhưng hành động này cũng kích hoạt phản ứng dây chuyền.
Các quốc gia nhập khẩu lớn như Trung Quốc và Ấn Độ buộc phải đa dạng hóa nguồn cung. Trung Quốc sử dụng kho dự trữ chiến lược, tăng nhập khẩu từ Nga, châu Phi và Mỹ Latinh. Ấn Độ cũng thực hiện các bước tương tự.
Đồng thời, các quốc gia sản xuất tại Vùng Vịnh tăng tốc xây dựng hạ tầng bypass. Ả Rập Xê Út đẩy mạnh tuyến East-West Petroline, UAE mở rộng tuyến Fujairah, và nhiều dự án mới được đề xuất nhằm giảm phụ thuộc vào Hormuz.
Cùng lúc đó, Hoa Kỳ gia tăng xuất khẩu dầu lên gần 5 triệu thùng mỗi ngày, chiếm khoảng 23% lưu lượng bình thường qua Hormuz. Các nhà máy lọc dầu Á Châu chuyển sang nguồn cung từ Hoa Kỳ để bù đắp thiếu hụt từ Trung Đông.
Kết quả là một quá trình tái cấu trúc dòng chảy năng lượng toàn cầu. Hormuz dần mất vai trò là điểm nghẽn không thể thay thế, trong khi các nhà cung cấp linh hoạt như Hoa Kỳ gia tăng ảnh hưởng.
Trong bối cảnh này, Trung Quốc buộc phải hành động thận trọng. Bắc Kinh thúc đẩy đàm phán, kêu gọi kiềm chế và tránh cung cấp hỗ trợ quân sự trực tiếp cho Iran. Điều này phản ánh một thực tế: lợi ích của Trung Quốc gắn liền với sự ổn định hơn là với bất kỳ liên minh chính trị nào.
Việc hỗ trợ mạnh mẽ cho Iran có thể gây rủi ro cho các khoản đầu tư lớn tại Ả Rập Xê Út, UAE và Iraq, đồng thời làm gia tăng nguy cơ bị Hoa Kỳ áp đặt trừng phạt.
Từ góc độ chiến lược, Tổng thống Trump đang sử dụng một mô hình “áp lực gián tiếp.” Thay vì chỉ gây sức ép lên Iran, ông đặt Trung Quốc vào trung tâm của bài toán, buộc Bắc Kinh phải tự điều chỉnh hành vi để bảo vệ lợi ích của mình.
Đây là một bước chuyển trong cạnh tranh giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc tại Trung Đông. Nếu Trung Quốc mở rộng ảnh hưởng thông qua đầu tư và thương mại, thì Hoa Kỳ tận dụng ưu thế quân sự và kiểm soát các điểm nghẽn để tái thiết lập đòn bẩy.
Đối với các quốc gia Vùng Vịnh, tình thế cũng thay đổi. Hoa Kỳ cung cấp an ninh, trong khi Trung Quốc cung cấp vốn. Khi hai yếu tố này bắt đầu xung đột, các quốc gia này phải cân nhắc lại vị trí chiến lược của mình.
Đối với Iran, áp lực không chỉ đến từ quân sự mà còn từ sự suy giảm vai trò trong hệ thống năng lượng toàn cầu. Nếu các tuyến bypass trở nên vĩnh viễn, đòn bẩy Hormuz sẽ biến mất, và Iran sẽ mất công cụ quan trọng nhất.
Nhìn tổng thể, bản đồ $269 tỷ đầu tư của Trung Quốc không chỉ là dữ liệu kinh tế. Nó trở thành nền tảng cho một cuộc cạnh tranh chiến lược, nơi Hoa Kỳ sử dụng địa lý, năng lượng và tài chính để tạo áp lực đa chiều.
Eo biển Hormuz không còn chỉ là tuyến vận chuyển dầu. Nó trở thành bàn cờ, nơi các cường quốc sử dụng dòng năng lượng như một công cụ quyền lực.
Xin quý vị chia sẻ bài viết này để nhiều người cùng theo dõi và hiểu rõ hơn cách các cường quốc đang định hình lại trật tự năng lượng và địa chính trị toàn cầu.
Câu hỏi thảo luận: Khi cạnh tranh giữa các cường quốc chuyển sang kiểm soát các điểm nghẽn kinh tế và năng lượng, liệu các quốc gia nhỏ hơn có còn khả năng duy trì sự cân bằng chiến lược của mình hay không?

Trung Linh


Now Or Never

 


NOW OR NEVER
Nhất Hùng

Sự kiện vừa diễn ra tại Islamabad đã đánh dấu một bước ngoặt lịch sử trong cuộc đối đầu giữa chính nghĩa và sự ngoan cố của một “thế lực thần quyền khủng bố quá khích”. Sau hơn 20 giờ đàm phán, khi chính quyền Tehran vẫn giữ thái độ ngạo mạn - trịch thượng và không chịu từ bỏ tham vọng hạt nhân đe dọa hòa bình thế giới, Tổng thống Donald Trump đã hành động với sự quyết đoán đúng chất “America First”.

Hơn 20 giờ đàm phán không kết quả tại Pakistan là bản án tử cho sự kiên nhẫn đối với một chế độ khủng bố. Khi Iran từ chối cam kết từ bỏ vũ khí hạt nhân ngay lập tức, họ đã tự tay đóng sập cánh cửa hòa bình.

Tổng thống Trump không phải là người ưa nói suông. Lệnh phong tỏa eo biển Hormuz ngay lập tức là một cái tát trực diện vào mặt những kẻ cầm quyền tại Tehran. Đây không chỉ là một hành động quân sự, đó là một tuyên ngôn quyền lực. Mỹ đã cho thế giới thấy rằng: Nếu các ông không muốn đàm phán bằng lời nói, các ông sẽ phải đàm phán với nòng pháo của Hải quân Hoa Kỳ.

Sau khi đã hoàn toàn làm chủ bầu trời Iran, việc Mỹ đưa tàu khu trục lớp Arleigh Burke (như chiếc USS Frank E. Peterson và USS Michael Murphy) vào rà soát thủy lôi là bước đi chiến lược mang tính hủy diệt.

- Việc đưa các tàu khu trục vào rà soát thủy lôi trong eo biển Hormuz không chỉ để bảo vệ tàu bè, mà là để tước đi vũ khí cuối cùng của Iran trong việc tống tiền thế giới, vô hiệu hóa “quân bài chủ” của Tehran.

- Phong tỏa cảng biển - các mạch máu kinh tế bị cắt đứt - chế độ Tehran sẽ sớm hiểu thế nào là cái giá của sự bướng bỉnh. Một quốc gia sống dựa vào xuất khẩu dầu mỏ nhưng không thể đưa một giọt dầu nào ra khỏi vịnh Ba Tư thì chỉ còn là một cái xác không hồn.

Thông điệp của Washington rất rõ ràng: “now or never”. Mỹ sẽ không cho phép một chế độ tài trợ khủng bố sở hữu nút bấm hạt nhân. "Chúng ta sẽ đưa chúng trở lại thời kỳ đồ đá nếu cần thiết để bảo vệ an ninh thế giới." - Đây không chỉ là lời đe dọa của Tổng Thống Hoa Kỳ, đó là một lộ trình hành động.

Việc phong tỏa eo biển Hormuz là cách nhanh nhất để buộc Iran phải lựa chọn: Sụp đổ hoàn toàn hoặc Phục tùng tuyệt đối. Không có con đường thứ ba, không có chỗ cho những trò câu giờ nửa vời.

Đã quá lâu rồi thế giới phải chịu đựng sự đe dọa từ "yết hầu" Hormuz. Nay, với sự hiện diện của lực lượng Hải quân mạnh nhất hành tinh, Mỹ đang thiết lập một Trật tự mới. Kẻ nào dám trả tiền "lệ phí" bất hợp pháp cho Iran để qua eo biển sẽ bị Mỹ chặn đứng. Đây là sự thanh lọc cần thiết. Chúng ta không chỉ đang rà soát thủy lôi, chúng ta đang rà soát lại tư cách tồn tại của một chế độ bạo tàn.

Với tàu khu trục rẽ sóng và phi đội chiến đấu cơ sẵn sàng trên bệ phóng, Hoa Kỳ đang viết lại luật chơi. Iran đang đứng trước bờ vực thẳm, và lần này, Mỹ sẽ không kéo họ lên trừ khi họ quỳ xuống và từ bỏ hoàn toàn mộng tưởng hạt nhân.

Nước Mỹ không đàm phán với khủng bố - Nước Mỹ kết thúc chúng!

Nhất Hùng


Thứ Hai, 13 tháng 4, 2026

Khói Thư Tình

 


KHÓI THƯ TÌNH 
Sa Chi Lệ

12-4-2026

Khói thư tình - Thơ Sa Chi Lệ - Nhạc Tuệ Tâm || Tiếng hát ca sĩ Hải Yến

Trân trọng 

NHHN 

Kính mời quý vị thưởng thức 


Đảo Chính California! Cựu Lãnh Đạo Dân Chủ Bỏ Đảng, Liên Minh Với Ứng Viên Cộng Hòa Tranh Cử

 


ĐẢO CHÍNH CALIFORNIA! CỰU LÃNH ĐẠO DÂN CHỦ BỎ ĐẢNG, LIÊN MINH VỚI ỨNG VIÊN CỘNG HÒA TRANH CỬ.
BTV EPOCH NEWS

https://www.youtube.com/watch?v=n4mjgarEM74

Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị theo dõi 



Tổng Thống Trump Ra Lệnh Phong Tỏa Eo Biển Hormuz

 


TỔNG THỐNG TRUMP RA LỆNH PHONG TỎA EO BIỂN HORMUZ CẢNH CÁO IRAN CHẤM DỨT THAM VỌNG HẠCH TÂM NGAY LẬP TỨC
Tổng thống DONALD J. TRUMP.

The Trump card the president holds if Iran won’t bend: a naval blockade


Iran đã hứa sẽ mở Eo biển Hormuz, nhưng họ đã cố tình không thực hiện điều đó. Điều này đã gây ra lo âu, xáo trộn và đau khổ cho nhiều người dân và các quốc gia trên khắp thế giới. Họ nói rằng họ đã thả thủy lôi xuống biển, mặc dù toàn bộ hải quân của họ, cùng phần lớn các phương tiện thả thủy lôi, đã bị phá hủy hoàn toàn. Có thể họ đã làm như vậy, nhưng thủy thủ nào lại dám mạo hiểm đi qua? Đây là một sự ô nhục lớn và là tổn hại lâu dài đối với uy tín của Iran, cũng như đối với những gì còn lại của “giới lãnh đạo” của họ, nhưng chúng ta đã vượt qua điều đó. Như họ đã hứa, họ phải bắt đầu ngay tiến trình mở CÁC THỦY LỘ QUỐC TẾ, và phải làm NGAY LẬP TỨC! Mọi luật lệ hiện hành đều đang bị họ vi phạm. Tôi đã được Phó Tổng thống JD Vance, Đặc phái viên Steve Witkoff, và Jared Kushner báo cáo đầy đủ về cuộc họp diễn ra tại Islamabad, dưới sự lãnh đạo khéo léo và rất có năng lực của Thống chế Asim Munir và Thủ tướng Shehbaz Sharif của Pakistan. Họ là những con người hết sức phi thường, và liên tục cảm ơn tôi vì đã cứu sống 30 đến 50 triệu sinh mạng, trong một cuộc chiến khủng khiếp với Ấn Độ có thể đã xảy ra. Tôi luôn trân trọng khi được nghe điều đó. Tầm vóc nhân đạo được nói đến là điều khó có thể diễn tả hết.

Cuộc họp với Iran bắt đầu từ sáng sớm và kéo dài suốt đêm, gần 20 giờ. Tôi có thể đi vào chi tiết, và nói về nhiều điều đã đạt được, nhưng chỉ có một điều duy nhất là quan trọng: IRAN KHÔNG SẴN SÀNG TỪ BỎ THAM VỌNG HẠCH TÂM CỦA HỌ! Xét về nhiều mặt, những điểm đã đạt được còn tốt hơn cả việc tiếp tục các hoạt động quân sự, nhưng tất cả những điểm đó đều không quan trọng so với việc không thể để quyền lực hạch tâm rơi vào tay những con người bất ổn, khó lường và khó đoán như vậy. Ba đại diện của tôi, trong suốt thời gian này, đã trở nên, không có gì ngạc nhiên, rất thân thiện và tôn trọng các đại diện của Iran, gồm Mohammad-Bagher Ghalibaf, Abbas Araghchi, và Ali Bagheri, nhưng điều đó không có ý nghĩa, vì họ rất cứng rắn trong vấn đề quan trọng duy nhất này, và như tôi đã luôn nói ngay từ đầu, từ nhiều năm trước, IRAN SẼ KHÔNG BAO GIỜ CÓ VŨ KHÍ HẠCH TÂM!

Vậy thì, quý vị đã rõ, cuộc họp diễn ra tốt đẹp, phần lớn các điểm đã đạt được đồng thuận, nhưng điểm duy nhất thực sự quan trọng, đó là HẠCH TÂM, thì lại không đạt. Có hiệu lực ngay lập tức, Hải quân Hoa Kỳ, lực lượng tinh nhuệ nhất thế giới, sẽ bắt đầu tiến trình PHONG TỎA tất cả các tàu thuyền tìm cách đi vào hoặc rời khỏi Eo biển Hormuz.

Vào một thời điểm nào đó, chúng ta sẽ đạt tới nguyên tắc “TẤT CẢ ĐỀU ĐƯỢC PHÉP VÀO, TẤT CẢ ĐỀU ĐƯỢC PHÉP RA,” nhưng Iran đã không cho phép điều đó xảy ra chỉ bằng cách nói rằng, “Có thể có thủy lôi đâu đó ngoài kia,” điều mà không ai biết ngoài họ. ĐÂY LÀ HÀNH VI TỐNG TIỀN TOÀN CẦU, và các nhà lãnh đạo các quốc gia, đặc biệt là Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, sẽ không bao giờ bị tống tiền.

Tôi cũng đã chỉ thị cho Hải quân chúng ta truy tìm và ngăn chặn mọi tàu thuyền trên hải phận quốc tế đã trả tiền phí cho Iran. Không một ai trả khoản phí bất hợp pháp đó sẽ được bảo đảm an toàn lưu thông trên biển cả. Chúng ta cũng sẽ bắt đầu phá hủy các bãi thủy lôi mà Iran đã đặt tại các eo biển. Bất cứ người Iran nào nổ súng vào chúng ta, hoặc vào các tàu thuyền hòa bình, sẽ bị tiêu diệt ngay lập tức.

Iran hiểu rõ hơn ai hết cách chấm dứt tình hình này, vốn đã tàn phá đất nước họ. Hải quân của họ không còn, Không quân của họ không còn, hệ thống phòng không và radar của họ trở nên vô dụng, Khomeini, cùng phần lớn “lãnh đạo” của họ, đã thiệt mạng, tất cả chỉ vì tham vọng hạch tâm của họ.

Cuộc phong tỏa sẽ bắt đầu trong thời gian rất ngắn. Các quốc gia khác sẽ tham gia vào cuộc phong tỏa này. Iran sẽ không được phép hưởng lợi từ hành vi tống tiền bất hợp pháp này. Họ muốn tiền, và quan trọng hơn, họ muốn vũ khí hạch tâm.

Ngoài ra, vào thời điểm thích hợp, chúng ta đã hoàn toàn “SẴN SÀNG CHIẾN ĐẤU,” và quân lực của chúng ta sẽ hoàn tất những gì còn lại đối với Iran! 

Tổng thống DONALD J. TRUMP.

Kính mời quý vị theo dõi



Gặp Mẹ Trong Mơ

 


GẶP MẸ TRONG MƠ
Sa Chi Lệ

KÍNH MỜI QUÝ THÂN HỮU CHIA SẺ VIDEO VỀ MẸ  CHẠM VÀO TRÁI TIM NHỮ AI XA QUÊ LUÔN NHỚ THƯƠNG MẸ QUA GIỌNG NGÂM CỦA NỮ SĨ THUYỀN THU VỚI HÌNH ẢNH DỄ CÀM XÚC ĐỘNG


Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị thưởng thức



Thị Trưởng New York Đề Xuất Tăng Thuế $23 Tỷ Trong 100 Ngày, Gây Tranh Cãi Gay Gắt Về Gánh Nặng Trung Lưu

 

Đây là kết quả dân New York đã chọn tên hồi giáo, chống Hoa Kỳ lên làm thị trưởng

THỊ TRƯỞNG NEW YORK ĐỀ XUẤT TĂNG THUẾ $23 TỶ TRONG 100 NGÀY, GÂY TRANH CÃI GAY GẮT VỀ GÁNH NẶNG TRUNG LƯU
Phân tích và biên tập: Luan Vo

Thị trưởng New York Zohran Mamdani đang đối diện làn sóng tranh luận mạnh mẽ sau khi ủng hộ hàng loạt đề xuất tăng thuế với tổng giá trị ước tính lên đến $23 tỷ Mỹ kim chỉ trong 100 ngày đầu nhiệm kỳ.

Trong chiến dịch tranh cử, ông Mamdani từng cam kết chỉ tăng thuế đối với giới giàu có và các tập đoàn lớn. Tuy nhiên, sau khi nhậm chức, trọng tâm chính sách đã chuyển sang việc lấp khoảng thiếu hụt ngân sách của thành phố, ban đầu được công bố ở mức $12 tỷ và sau đó điều chỉnh xuống còn $5.4 tỷ.

Một trong những đề xuất gây chú ý là tăng thuế thu nhập thêm 2% đối với những cá nhân có thu nhập từ $1 tỷ Mỹ kim trở lên, đồng thời nâng thuế doanh nghiệp lên 10.8% đối với các công ty tài chánh và 10.62% đối với các doanh nghiệp khác. Tổng cộng, các biện pháp này được dự kiến mang lại khoảng $4.5 tỷ Mỹ kim, nhưng cần sự chuẩn thuận từ chính quyền tiểu bang New York.

Thống đốc Kathy Hochul đã bày tỏ lập trường không ủng hộ việc tăng thuế đối với người giàu trong giai đoạn hiện nay, với lo ngại rằng điều này có thể khiến dòng vốn và cư dân rời khỏi tiểu bang. Tuy nhiên, một số nhà lập pháp thuộc Đảng Dân Chủ tại tiểu bang vẫn bày tỏ sự ủng hộ đối với các đề xuất này trong các dự thảo ngân sách.

Đề xuất gây tranh cãi nhất là khả năng tăng thuế bất động sản lên đến 9.5% trên toàn thành phố nếu các biện pháp đánh thuế người giàu không được thông qua. Theo ước tính, biện pháp này có thể mang lại khoảng $3.7 tỷ Mỹ kim mỗi năm từ hơn 3 triệu đơn vị nhà ở, trong đó nhiều chủ sở hữu thuộc tầng lớp trung lưu với mức thu nhập khoảng $122,000 Mỹ kim mỗi năm.

Một số chuyên gia cho rằng cách trình bày đề xuất này đã gây khó hiểu và thiếu nhất quán, khiến cả giới lập pháp lẫn công chúng không rõ lập trường thực sự của chính quyền thành phố. Trước phản ứng mạnh từ dư luận, đề xuất tăng thuế bất động sản hiện dường như đã được giảm nhấn mạnh trong các phát biểu gần đây.

Ngoài ra, một kế hoạch khác liên quan đến thuế di sản cũng được đề xuất, theo đó giảm ngưỡng miễn thuế từ $7 triệu xuống còn $750,000 và tăng mức thuế tối đa lên 50%. Nếu được thực hiện, biện pháp này có thể mang lại khoảng $4 tỷ Mỹ kim mỗi năm, nhưng cũng làm dấy lên lo ngại về tác động đối với các gia đình trung lưu tại New York, nơi giá trị bất động sản thường ở mức cao.

Thị trưởng Mamdani khẳng định rằng mục tiêu của ông là bảo đảm gánh nặng tài chánh được phân bổ công bằng, với trọng tâm là những cá nhân và doanh nghiệp có khả năng chi trả cao hơn. Tuy nhiên, các đề xuất này đang tiếp tục gây tranh luận về việc liệu các chính sách thuế có thực sự chỉ nhắm vào giới giàu có hay sẽ lan rộng sang tầng lớp trung lưu.

Nguồn: New York Post
Phân tích và biên tập: Luan Vo
Tin Hoa Kỳ by VLKT News

💬 Khi một chính quyền cam kết đánh thuế giới giàu nhưng lại đưa ra các đề xuất có thể ảnh hưởng đến tầng lớp trung lưu, đâu là ranh giới giữa chính sách tái phân phối hợp lý và việc mở rộng gánh nặng tài chánh ngoài dự kiến?