Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2026

Nụ Cười Người Tử Tù

 


NỤ CƯỜI NGƯỜI TỬ TÙ
Nguyễn Thiếu Nhẫn 

Đó là một buổi chiều ảm đạm vào khoảng tháng 06/1977 ở trại giam Suối Máu thuộc thành phố Biên Hoà. Vậy mà đã mười năm.

Mười năm xuôi ngược bên trời ...

Xót thân tơ liễu, xót đời bể dâu.

Mười năm hoa lá ưu sầu

Vàng tan, ngọc nát nhìn nhau ngậm ngùi

Mười năm vật đổi, sao dời

Em sầu thiếu phụ ngậm ngùi lòng ta.

Mười năm cánh vạc bay qua

Mười năm biết mấy xót xa đoạn trường

Mười năm lệ xối xả tuôn

Có bao thiếu phụ thành hòn vọng phu ?

Mười năm một mảnh trăng lu

Trăng soi đâu tỏ nỗi sầu nhân gian.

Mười năm mắt lệ ngỡ ngàng

Lòng đâu muốn khóc lệ tràn quanh mi.

Mười năm ai hát biệt ly

Để cho núi cắt, biển chia lối về.


Tôi biết dù 10 năm hay nhiều hơn nữa, tôi cũng chẳng bao giờ quên được nụ cười của Nguyễn Ngọc Trụ - người tù dũng cảm ngay trong ngục tù cộng sản đã nói lên những sự thực và mỉm cười bước vào cõi hư vô.


Vào khoảng tuần lễ cuối tháng 03/1977, Trung đoàn 775 tổ chức đợt học tập chính trị cho toàn thể trại viên Suối Máu. Giảng viên là tên Trung tá Chính uỷ với khuôn mặt xương xương, cặp mắt láo liên, đôi môi xám xịt che kín hàm răng ám khói thuốc lào. Năm ngày đầu tuần với những lên lớp, xuống lớp, thảo luận, thu hoạch làm cho những tù binh mệt mỏi, đầu óc trống rỗng. Những luận điệu một chiều cũ rích: « Ta nhất định thắng, địch nhất định thua. Lao động là vinh quang. Bàn tay ta làm nên tất cả. Với sức người sỏi đá cũng thành cơm » lúc bổng, lúc trầm mà chính người nói cũng không hiểu mình định nói cái gì. Nhưng mà có cần gì, bởi lẽ tên Trung tá Chính uỷ cũng chỉ là một con ốc trong cái guồng máy Cộng sản sắt máu.


Ngày cuối tuần là ngày giải đáp thắc mắc về bài học vùng kinh tế mới.


Dưới cái nóng hầm hập phả ra từ mái tôn, các tù binh mệt mỏi ngồi im như những pho tượng, mặc tình tên chính uỷ múa may hò hét, khoa tay khoa chân. Với điệu bộ lấc cấc, gương mặt đầy vẻ tự mãn, tên chính uỷ nhìn xuống đám đông qua chiếc kính đeo trễ gọng trên sóng mũi, rồi cất giọng the thé:


- Thế này nhé : Trong thời gian gần 20 tháng qua các anh đã được Đảng và Nhà nước khoan hồng tạo điều kiện cho các anh học tập, lao động cải tạo, các anh cũng đã được gia đình thăm viếng, mỗi ngày các anh được xem « ti-di », sách báo. Nói tóm lại các anh đã được tiếp xúc và đã biết được phần nào về Chủ nghĩa Xã hội tốt đẹp. Là nguỵ quân, các anh đã lớn lên và sống trong chế độ Tư bản xấu xa thối nát của miền Nam. Nay qua các bài học, các anh đã được sáng mắt, sáng lòng. Nếu anh nào còn có điều gì thắc mắc nêu lên tôi sẽ giải đáp.


Toàn thể hội trường im phăng phắc. Tên chính uỷ thụp xuống chiếc bục. Mọi người nghe rõ tiếng sòng sọc của chiếc nõ cầy. Khói thuốc bay lên mù mịt. Tên chính uỷ đứng lên cho lệnh giải lao. Một sợi khói thuốc lào còn sót bay qua kẽ răng lúc y nói.


Qua giờ thứ hai, khi lớp học tập hợp xong, bỗng từ phía cuối hội trường có tiếng xầm xì. Tên chính uỷ đứng trên bục giảng, gương mặt rạng rỡ như cô gái giang hồ đêm khuya ế khách bỗng chợp được một khách làng chơi say rượu thèm tình, y ngúc ngúc cái đầu với vẻ tự đắc:

- Anh nào có gì thắc mắc thì cứ tự do phát biểu. Thế mới dân chủ bàn bạc. Tôi cho phép các anh nêu thắc mắc về mọi vấn đề ngoài bài học.


Y đưa tay chỉ thẳng vào một người tù đang đưa tay che mũi:

- Anh gì đấy, có gì thắc mắc cứ đưa thẳng tay lên xin phát biểu, có gì mà phải rụt rè thế. Nào, thắc mắc gì thì cho biết ?


Người tù vừa được nói tới lúng túng đứng dậy, gương mặt anh ta nhăn nhó rất là khó coi:

- Thưa cán bộ tôi không có gì thắc mắc. Nhưng...


Tên chính uỷ khuyến khích:

- Cứ mạnh dạn phát biểu, chả ai bắt tội anh đâu.


Người tù đưa tay gãi gãi đầu, khịt khịt mũi, nói:

- Thưa cán bộ thiệt tình là tôi không có điều gì thắc mắc. Nhưng tôi có điều muốn trình bày nếu cán bộ cho phép.


Tên chính uỷ cười hể hả:

- Cứ nói đi, có gì mà phải phép tắc.


Người tù lại gãi gãi đầu:

- Thưa cán bộ, tôi nghĩ là cán bộ hiểu lầm tôi đưa tay xin phát biểu ý kiến. Sự thực là tôi đưa tay che mũi vì không biết có anh nào chột bụng hay sao đã đánh rắm thối quá, chịu không nổi.


Cả hội trường cười một cái rần. Tên chính uỷ tẽn tò nhưng y cũng không nín được cười. Y lầm bầm: «Thật chẳng ra làm sao cả». Đợi hội trường yên lặng, anh ta lại hát bài hát cũ:

- Thế nào ? các anh chẳng có gì thắc mắc cả sao ? Sĩ quan cả, có ăn học cả, chắc chắn các anh phải biết phân biệt tốt xấu giữa hai chế độ. Đảng ta là đảng chủ trương dân chủ bàn bạc. Các anh cứ nêu những ý kiến, thắc mắc. Giải đáp được tôi sẽ giải đáp. Không giải đáp được tôi sẽ trình lên trên. Cần thiết tôi sẽ gặp đồng chí Lê Duẫn xin ý kiến để giải đáp cho các anh. Với danh dự của một người cộng sản, tôi xin hứa sẽ không có sự trù ếm, trả thù.


Mặc y lải nhải, cả hội trường vẫn im phăng phắc. Tên chính uỷ vừa định ngồi thụp xuống bục gỗ kéo điếu thuốc lào, bỗng từ cuối hội trường một người đứng dậy và một giọng nói cất lên:

- Tôi xin có ý kiến.


Mọi người đều quay lại nhìn người vừa lên tiếng. Tên chính uỷ thở phào như người vừa trút xong gánh nặng:

- Thế chứ. Thế nào, mời anh lên đây phát biểu.


Người tù chậm rải tiến lên bục hội trường với vẻ mặt tự tin. Anh ta nhìn tên chính uỷ, nhìn khắp hội trường, rồi quay sang nhìn tên chính uỷ:

- Tôi xin tự giới thiệu tôi là Nguyễn Ngọc Trụ, Tiến sĩ Công Pháp Quốc Tế, cấp bậc: Trung Uý, chức vụ: giảng viên trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, một vợ, hai con, thân sinh tôi là một Trung Tá trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà hiện đang bị tù cải tạo tại miền Bắc.


Anh ta ngừng nói. Cả hội trường im phăng phắc. Tên chính uỷ nhìn anh ta gật gù:

- Anh có ý kiến gì cứ nêu lên. Với danh dự của một người cộng sản tôi xin hứa là sẽ không bắt tội anh đâu, dù là tôi không trả lời được những ý kiến, thắc mắc của anh.


Nói xong, y quay về đám đông:

- Thế mới dân chủ chứ, phải không nào?


Cả hội trường vẫn im phăng phắc trong cái im lặng đầy bất trắc.


Nguyễn Ngọc Trụ hắng giọng, lên tiếng. Giọng nói của anh rõ ràng, mạch lạc:

- Như cán bộ đã trình bày, cá nhân tôi đã sống và lớn lên trong sự cưu mang của chế độ Tư bản miền Nam. Tôi cũng đồng ý với cán bộ là xã hội miền Nam đầy dẫy những xấu xa, bất công, thối nát, những kẻ lãnh đạo bất tài tham quyền cố vị...


Nguyễn Ngọc Trụ ngừng nói. Cả hội trường vẫn im phăng phắc. Tên chính uỷ gật gù với ý nghĩ trong đầu: «Có thế chứ!».


Giọng nói của người tù trên bục lại vang lên:

- Cũng như cán bộ đã trình bày, qua gần 20 tháng, tôi đã tiếp xúc với Xã hội Chủ nghĩa miền Bắc. Tôi đã được gia đình thăm nuôi nên biết được phần nào đời sống thực tế bên ngoài. Tôi cũng đã được đọc sách báo, được xem vô tuyền truyền hình. Thậm chí, tôi còn được sống gần gũi với những con người của Chủ nghĩa Xã hội miền Bắc là các cán bộ...


Cả hội trường vẫn im phăng phắc. Những người ngồi kế bên như nghe rõ tiếng nín thở của người bên cạnh. Tên chính uỷ bắt đầu đi qua, đi lại. Giọng nói rõ ràng, mạch lạc của người tù trên bục giảng vang lên như một mũi dao nhọn xoáy vào một vết thương đang sưng tấy:

- Qua tiếp xúc giữa hai chế độ, tôi thấy chế độ Xã hội chủ nghĩa miền Bắc cũng không tốt đẹp gì hơn chế độ Tư bản miền Nam...


Tên chính uỷ há hốc mồm. Cả hội trường im phăng phắc, sững sờ.


Giọng nói người tù trên bục giảng lại vang lên:

- Tôi không tin tưởng là đất nước sẽ tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội với những cái gọi là cách mạng giáo dục đi dôi với cách mạng khoa học kỹ thuật.


Anh ta nhìn thẳng vào mặt tên chính uỷ:

- Tôi xin tạm mượn một hình ảnh để thí dụ: Con ngựa và chiếc xe. Người đánh xe đã tước đoạt mất tự do của con ngựa. Ông ta đã đóng móng vào chân ngựa, đã bịt mắt ngựa, tra hàm thiếc vào miệng ngựa, buộc ngựa vào xe và dùng roi quất vào mông ngựa để ra lệnh kéo cái xe. Chúng tôi và những người dân bây giờ cũng giống như những con ngựa. Đó là ý kiến của tôi về hai chế độ. Xin hết.


Tên chính uỷ xanh mặt. Y thọc mạnh hai bàn tay đang run lên vì tức giận vào hai túi quần màu cứt ngựa. Y nghiến răng lẩm bẩm một điều gì đó không phát ra thành tiếng.


Cả hội trường có tiếng xì xào, rì rầm.


Nguyễn Ngọc Trụ bình tĩnh trở về chỗ ngồi. Một người nào đó nói nhỏ với anh ta:

- Anh nói làm chi những điều như vậy.


Nguyễn Ngọc Trụ mỉm cười trả lời:

- Tôi phải nói những Sự Thật dù biết là sẽ nguy hiểm đến tính mạng của mình.


Tên chính uỷ ra lệnh giải tán lớp học mặc dù còn phải 2 giờ nữa mới hết giờ. Y hấp tấp quảy cái sắc-cốt lên vai, đi như chạy ra khỏi hội trường với cái dáng đi hai hàng của y.


* * * * *

Ngay sáng hôm sau, Nguyễn Ngọc Trụ được hai tên vệ binh có võ trang vào gọi anh lên trình diện Bộ Chỉ huy Trung Đoàn. Và ngay buổi chiều hôm đó anh bị biệt giam vào conex.


Ba tháng sau. Vào một buổi chiều, một vài người tù đang thơ thẩn ở sân cát cạnh hàng rào kẽm gai bỗng kêu lên:

- Thằng Trụ ra kìa.


Tin tức lan nhanh. Mọi cắp mắt đều đổ xô về chiếc conex. Nguyễn Ngọc Trụ đôi mắt trũng sâu trên đôi má hóp, tóc phủ ót, phủ mang tai, râu ria tua tủa. Hai ống chân ốm tong teo chỉ còn da bọc xương, đứng không nổi phải vịn tay vào thành conex.


Tên chính uỷ quảy cái sắc-cốt, bên hông lủng lẳng khẩu K.54, đứng hỏi Nguyễn Ngọc Trụ những điều gì đó rất lâu. Kế bên là hai tên vộ binh cầm súng trong tư thế nhả đạn.


Có lúc Trụ ngã xuống rồi lại cố gắng vịn thành conex đứng lên. Mọi người đều thấy sau mỗi lần tên chính uỷ hỏi một điều gì đó Trụ lại lắc đầu. Những câu trả lời chỉ là những cái lắc đầu.


Tên chính uỷ có vẻ hằn học, quay lại ra lệnh gì đó với hai tên vệ binh và bỏ đi với cái dáng đi hai hàng của y. Trụ nhích từng bước, từng bước rồi khuất hẳn vào conex. Một tên vệ binh đóng sầm cửa conex, khoá lại rồi cũng bỏ đi.


* * * * *

Sáng hôm sau kẻng báo động, còi tập hợp vang lên. Ban chỉ huy trại ra lệnh tập hợp tất cả tù nhân ở hội trường. Người chủ tọa không phải là tên Trung tá Chính uỷ mà là tên Thiếu tá Chính trị viên Tiểu đoàn. Y nhe răng cười một cách rất vô duyên rồi đi thẳng vào vấn đề:

- Các anh biết đó, hôm nay trại mời các anh lên về chuyện của anh Nguyễn Ngọc Trụ. Thực hết biết anh này. Trung tá Chính uỷ đã nhiều lần thuyết phục, yêu cầu anh ta nhận những điều phát biểu trong buổi học là sai. Vậy mà anh ta vẫn khăng khăng không nhận. Anh ta nhất định giữ vững ý kiến và không chịu ra trước mặt anh em nhận là mình sai lầm. Cái chết là anh ta đã nói những điều đó trước mặt anh em để tuyên truyền. Phải chi anh ta chỉ trình bày những ý kiến đó với chúng tôi thì cũng còn được đi.


Tất cả mọi tù nhân ở hội trường đều sững sờ trước sự gian trá, lật lọng của tên Thiếu tá Chính trị viên nhưng không một ai dám lên tiếng. Và mọi người đều đau nhói khi nghe tên chính trị viên tiểu đoàn tuyên bố:

- Vì anh Nguyễn Ngọc Trụ tiếp tục ngoan cố, chống đối lại Đảng và Nhà Nước nên Bộ Tự Lệnh Quân Khu quyết định xử tử hình anh ấy. Lệnh sẽ được thi hành chiều nay.


* * * * *

Đó là một buổi chiều tháng Sáu ảm đạm. Nguyễn Ngọc Trụ bị bịt mắt, miệng bị nhét chanh trái, hai tay trói ké ra sau, hai tên vệ binh kéo thốc anh ra pháp trường.


Anh ngã quỵ xuống khi được tháo băng bịt mắt, cởi dây trói và lấy quả chanh ra khỏi miệng. Viên sĩ quan Việt Cộng phụ trách việc hành quyết hỏi anh có điều gì yêu cầu không, anh chỉ nói 

- Tôi đã nói lên những Sự Thực và không còn có điều gì yêu cầu.


Anh quay lại mỉm cười với các tù nhân bên trong hàng rào kẽm gai:

- Vĩnh biệt anh em!

Và bình tĩnh chờ dợi.


Mười hai tên vệ binh nhắm mắt bắn xối xả những tràng đạn AK vào người Nguyễn Ngọc Trụ - người tù dũng cảm - người đã dám nói lên Sự Thực ngay trong ngục tù cộng sản và mỉm cười bước vào cõi hư vô.


Nguyễn Thiếu Nhẫn        


Con Đường Tiếng Hát Hoàng Hôn

 


CON ĐƯỜNG TIẾNG HÁT HOÀNG HÔN
Trương Kim Báu 

(Viết theo cuộc tình đẹp của chàng SVSQ Không Quân)


Biển Nha Trang buổi sáng trời trong xanh, ánh nắng chan hòa những tàng lá dừa lấp lánh dưới ánh mắt trời, gió thật mát, trên trụ đá dọc bờ biển có một chàng sinh viên sĩ quan Không Quân đang ngồi ngắm biển. Chàng đến Nha Trang từ mấy tháng nay nhưng phải ở trong quân trường vì thời gian thụ huấn, đây là ngày cuối tuần đầu tiên được phép ra phố.


Từ sáng khi cổng trại Long Vân mở cửa, đàn anh đã biến thật nhanh vì ai cũng có mục riêng, chàng rủ các bạn cùng khóa ra ngắm biển nhưng không ai chịu đi cùng, mọi người muốn ra phố. Một mình chàng thuê xích lô ra đây, ngồi ngắm những đợt sóng đua nhau chạy vào bờ, dãy núi xa xa biển Nha Trang đẹp quá, hàng dừa dọc theo bờ biển, con đường nhỏ tráng xi măng chạy dài vừa 2 người đi bộ, chàng nhìn con đường và mơ ước.


Theo lời hướng dẫn của người phu xe, chàng cứ đi thẳng hết con đường quẹo mặt đi thêm là tới phố chính. Phố Nha Trang chỉ có một đường nối dài từ đầu đường Phan Bội Châu đến cuối đường Độc Lập là hết phố.


Phố biển nổi tiếng này tấp nập những màu áo trắng, vàng của sinh viên sĩ quan Hải Quân, Không Quân, Đồng Đế, làm thành phố sáng hẳn lên. Chàng ghé ăn ở một tiệm bánh pâté chaud, sữa đậu nành nổi tiếng ở đây, nhìn hai cô gái trẻ con người chủ tiệm lòng thấy vui, chàng đi tìm mua bì thư và tem.


Đứng chờ cô chủ tiệm sách bớt khách mới hỏi mua, nhìn vu vơ một vòng chàng bắt gặp hai bàn tay thật đẹp đang chọn những quyển sách, tóc dài rũ ra phía trước che bớt khuôn mặt.


Chàng thầm nghĩ hai tay đẹp quá, mong cho mặt cũng đẹp. Như bị hút bởi đôi bàn tay và nhìn mãi.


Nàng đang cúi xuống, có cảm giác như ai đang nhìn mình, ý nghĩ thật lạ vụt đến, nếu ngước lên là chàng trai hay cô gái trẻ, thì ta sẽ tình nguyện làm người hướng dẫn đưa đi chơi, giới thiệu những cảnh đẹp của Nha Trang.


Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt to đen, miệng thật xinh, cười hai má lúm đồng tiền.


Ồ một chàng sinh viên sĩ quan Không Quân, khuôn mặt đẹp, mắt sáng, tướng cao to. Không Quân tuyển người thật tuyệt vời.


Chàng bối rối khi cặp mắt và nụ cười như nói lên – bắt gặp anh rồi nhé, nhìn lén.


Nàng trả tiền sách rồi ra cửa. Chàng bước theo không kịp mua bì thư, tem.


– Anh biết chạy xe đạp không ?

– Biết.

– Vậy anh chạy xe em ngồi sau.

– Không được, anh còn trong thời gian sinh viên.

– Anh ngồi sau xe để em chở.

– Cũng không được.

– Tại sao ?

– Luật của lính lúc còn ở quân trường , hiện anh chỉ được đi bộ, xích lô, xe lam và xe hơi.

– Đi xe ngựa được không ?

– Được, xe nào ngồi nghiêm chỉnh đàng hoàng đừng có chân trong chân ngoài thôi.


Nàng nghĩ, các ông không quân sao mà bày kiểu cách quá, thôi đành tin vậy.

Nàng dắt xe, chàng đi một bên, họ quen nhau từ đó.


Hỡi cô áo trắng trăng mười tám.

Có kẻ si mê đứng cuối đường. ( Nguyên Thạch )


Mỗi cuối tuần họ gặp nhau, hai người đi thăm thắng cảnh, bắt đầu là Phật Học Viện nơi có tượng Phật Trắng xây trên núi.


Chàng trong bộ đồ lính màu kaki vàng ủi thật thẳng nếp, ngực mang tên mình, nón kết xanh, trông chàng oai và đẹp. Nàng áo dài quần trắng, tóc xõa đến lưng, dáng trẻ trung của tuổi mới lớn.


Thương mái tóc thề phơi trong nắng

Giọt mồ hôi động ướt tóc mai

Van trời thôi chiếu tia nắng chói

Để mái huyền nhung mọc thêm dài. ( Nguyên Thạch )


Đến chân núi phải leo rất nhiều tam cấp mới lên đến đỉnh, tượng Phật được xây thật to và cao, đứng nơi đó nhìn thấy cả thành phố Nha Trang. Kìa là phố, nhìn xa là biển một màu xanh với những hải đảo xa xa, bên phải là Nhà Thờ Núi cổ xưa, phía dưới là xóm nhà, xa hơn là phi trường Không Quân phi đạo chạy dài, một nhà trên ngọn núi cao ở tít xa đó là lâu đài của Vua Bảo Đại dưới chân núi là Hải Học Viện và Bến Cảng.


Nhìn bên trái một dòng sông uốn khúc chảy qua xóm làng cây cối xanh tươi, dòng sông chảy rẻ ra hai nhánh, một qua cầu Hà Ra, một chảy dưới chân núi Tháp Bà qua cầu Xóm Bóng, hai dòng nước đều đổ ra biển.


Đi theo con đường nhỏ dọc trên đỉnh núi, từ tượng Đức Phật Thích Ca hai người qua đến chùa Hải Đức, đó là một ngôi chùa cổ, nhiều loại hoa thật nhiều mùi thơm như ngọc lan, sứ, sen, hoa lài v.v… hòa quyện lại lan tỏa vào không gian, đứng ở sân chùa thật cao này, hương hoa thơm ngát, tiếng chim hót líu lo và những cánh bướm chập chờn như cảnh thần tiên, phía dưới xa xa là xóm làng.


Nàng muốn những ngày tháng rong chơi thật đẹp và hoa mộng, nên nàng đưa chàng đi thăm tất cả những danh lam thắng cảnh ở trên những đồi núi cao của Nha Trang, như Tượng Phật Trắng, chùa Hải Đức, Nhà Thờ Núi, lâu đài của Đức Vua Bảo Đại dưới là biển xanh, Tháp Bà Ponaga bên một cây cầu dài, Dòng Phan Xi Cô chiếm một đồn núi nhìn thấy cả vùng biển khơi mênh mông đó cũng là trường đào tạo các Đức Cha.


Nàng muốn chàng nhìn vẻ đẹp của Nhatrang trước khi được chấp đôi cánh bay, chàng có kỷ niệm thật đẹp ở những nơi này. Ngày nào được nhìn từ trên cao dưới đôi cánh bay chàng sẽ thấy toàn Nha Trang, nhớ thời sinh viên sĩ quan chàng đã từng dạo chơi với một người con gái của miền Thùy Dương Cát Trắng, một mối tình trong sáng thơ mộng.


Nàng không đòi hỏi ở chàng một lời hứa, vì nàng tin vợ chồng là duyên nợ. Bây giờ hãy tạo cho nhau những kỷ niệm thật đẹp, mỗi tuần chàng đến tìm nàng, nhìn nàng và cầm tay nàng là hồn nàng đã ngất ngây. Bàn tay chàng vuốt tóc và khen tóc em đẹp là tim nàng run rẫy.


Họ trân quý những ngày bên nhau, chiều chuộng nâng niu và sợ điều tan vỡ.


Anh và em còn quá trẻ hãy để cho tình ta mênh mông, mênh mông


Hai người đã dạo chơi hết những đồi núi cao thơ mộng, giờ nàng đưa chàng ra Hòn Chồng, nơi đó có nhiều hòn đá chồng lên nhau, có dấu bàn tay thật to in vào đá, và nhiều cặp tình nhân ghi tên bên nhau để kỹ niệm cho một mối tình.


Đến Hòn Chồng đứng nhìn bọt sóng bắn tung tóe lên những phiến đá, không bảo nhau mà cùng nhảy né tránh, những tiếng cười cất lên hồn nhiên, tay nắm tay chuyền qua từng tảng đá, có lúc ngồi ở quán nước nhỏ uống nước dừa ngọt như tình đôi lứa. Con đường mòn từ trên Hòn Chồng đi xuống biển Đồng Đế, biển êm, vắng, sạch, chỉ có đợt sóng nhỏ tràn vào bờ, chàng và nàng tự nhiên chạy nhảy, cười đùa cũng không làm phiền ai vì quanh đó là Trung Tâm Huấn Luyện Hạ Sĩ Quan Đồng Đế và những tu viện tường rào kín cao.


Chiều xuống họ trở lại bên Hòn Chồng để ra quốc lộ, con đường thật đẹp, đường không to chỉ vừa hai chiếc xe tránh nhau, hai bên là những bụi cây dại, hoa tỏa hương thơm nhè nhẹ, giờ này đường thật vắng không còn chiếc xe lam nào hết.


Giọt nắng cuối ngày rơi xuống tóc

Mà lời từ biệt chẳng lên môi. ( T. T. Lương )


Hai người đi bộ, một chàng sinh viên sĩ quan Không Quân trong bộ đồ lính dáng thật oai phong, mặt đẹp sáng, đi bên người con gái mặc áo dài trắng, tóc xõa dài che kín bờ vai, có đôi mắt to tinh nghịch của tuổi trẻ.


Hoàng hôn lơ lửng chênh chao

Ngỡ ngàng cảnh sắc dạt dào trong tôi. (Biển Chiều)


Họ đi thật chậm trong ánh hoàng hôn đỏ rực, bỗng nghe tiếng đờn và giọng hát cất lên, đó là bài thánh ca. Không bảo nhau nhưng cả hai đều trân quý phút giây tuyệt vời này, mùi thơm của hoa, ánh nắng của buổi chiều và tiếng đàn giọng hát vút cao, như làm cho mối tình thêm đẹp và thơ mộng


Tình đã chiều nắng muộn màng thầm hát.

Khúc thánh ca kỳ ảo lạ lùng chưa ( 😭.Lương )


Đến ngã ba Hòn Chồng, Quốc lộ và Nhà dòng Phan Xi Cô thì thấy một người đàn ông đang đứng bên đường vừa đánh đàn vừa hát, nhìn chàng và nàng đầu gật gật ra dấu chào, tiếng hát vẫn theo bước chân của hai người cho khi xuống đến quốc lộ mới không còn nghe nữa.


Đó là Con Đường Tiếng Hát Hoàng Hôn của riêng chàng và nàng.


Chia tay em chia tay hoàng hôn

Chia tay em chia tay hoàng hôn

Anh mang theo về tình yêu và nỗi nhớ

Anh mang theo về con tim cô đơn (H.H)


Nàng đang cắm cúi làm bài, bỗng nghe tiếng xôn xao và một cái nhéo thật đau của cô bạn ngồi bên, nàng ngước nhìn lên, hai mắt mở lớn, miệng há ra khi thấy chàng đang đứng ngay cửa lớp, tay gõ vào cửa vì đây là lớp học Anh văn tối của Hội Việt Mỹ, giáo sư là người Mỹ.


Chàng. Anh dành cho em sự ngạc nhiên đây, đừng mở tròn cái miệng như thế, cười đi em anh nhớ nụ cười của em từng ngày từng ngày, ồ em tôi đã cười rồi và còn nheo mắt nữa.


Khi người nở một nụ cười

Bàn chân tôi bước thảnh thơi nhịp cùng (Như Nhiên)


Nàng. Tóc chàng bềnh bồng không cắt thật ngắn như xưa, mắt vẫn sáng, mặt đẹp nhưng già dặn hơn, chàng mặc áo bay màu xám, vai trên ngực quá nhiều phù hiệu Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, Tổ Quốc, Không Gian, Danh Dự, Trách Nhiệm, Phi Đoàn, Cánh Bay v.v… bên hông còn có súng, dao găm. Chàng đã được chấp đôi cánh thành loại chim quý thật rồi.


Chàng vào lớp bắt tay vị giáo sư, nói mấy lời và chỉ vào nàng.


Vị giáo sư lịch sự đến chúc nàng một buổi tối vui vẻ. Ánh mắt các bạn nhìn nàng ngưỡng mộ và tiếc nuối.


Bao nhiêu ngày tháng cách xa

Để mình trân trọng món quà hôm nay (Như Nhiên)


– Mặc đồ bay có súng, dao, anh chạy xe đạp được không?

– Được

– Vậy anh chạy xe em ngồi sau.

– Không được, chỉ chạy một mình thôi.

– Luật của Không Quân hở anh?

– Ừ…. À ….


Chàng dắt xe, nàng đi một bên.


Nàng cùng chàng ra biển, ngồi xuống bãi cát để biết cát ấm, êm cỡ nào, cùng nhìn ra biển từ những chiếc ghe câu đêm, đã tạo muôn nghìn ánh sáng cho biển Nha Trang có thêm một thành phố ánh đèn lung linh ở ngoài khơi, thật đẹp vô cùng, em đã giới thiệu với anh tất cả những cảnh đẹp của quê hương em rồi đó.


Nàng:

– Bây giờ anh mới thật sự là loại chim quý, hãy bay và dang rộng hai cánh khỏe của mình bảo vệ đất nước quê hương. Tổ quốc Việt Nam rất cần những người con như các anh, hãy làm tròn bổn phận, và cứ tự do rong chơi, đừng sợ lỗi hẹn, em vẫn như xưa, nhưng em hiểu mọi việc đều phải tuỳ duyên.

Chàng:

– Những ngày xa cách anh đã yêu, đã nhớ, đã tìm nhau ở trong mơ, bây giờ chỉ cần nhìn em, cầm tay em, vuốt tóc em là anh hạnh phúc và bình yên.


Biển rất xanh và biển rất sâu

Như chúng mình ngày trên mới gặp

Ta trao nhau nụ cười và ánh mắt

Thấy dịu dàng như sắc nước biển khơi

……..

Lúc xa rồi anh nhớ biết bao nhiêu

Muốn trở lại với chiều nghiêng ngã đó

Khi tình biển với em hòa trong gió

Anh vu vơ mắt đỏ ngước lên tìm. (Triều Dâng)


Cảm ơn Nha Trang thành phố nơi em sanh ra có biển và thật nhiều cảnh đẹp, cảm ơn tiếng hát Hoàng Hôn để cho mối tình em đẹp thêm. Cảm ơn anh, người sinh viên sĩ quan Không Quân đã đem đến cho em những mộng mơ và những gì đẹp nhất của thời con gái. Xin cảm ơn cuộc đời.


Trương kim Báu


Mưa Trên Phố Vắng

 

 

 

     MƯA TRÊN PHỐ VẮNG

      Mưa rơi chi cho lòng vương nỗi nhớ ?
     Kỷ niệm nào lưu luyến mãi khôn nguôi?
     Tình xa bay, con phố vắng rã rời ?
     Người vẫn đó! Cho đêm dài gối mộng

     Mưa chiều nay theo từng cơn gió lộng
     Nắng thôi về, héo úa giọt sầu rơi
     Dấu chân xưa mờ nhạt bước chân người
     Đường quạnh vắng chỉ mình tôi lẻ bước

     Giọt mưa rơi trên vai gầy đẫm ướt
     Hạt rơi đầy bao tiếc nhớ thời gian
     Mộng tình tan theo mây khói ngút ngàn
     Mưa rơi mãi, ta mơ tìm chút nắng

     Chiều hôm nay, mình anh trên phố vắng
     Lòng u hoài cho mắt lệ thương vay
     Mưa rơi chi cho tiếc nhớ vơi đầy ?
     Người có nhớ hay quên rồi dĩ vãng ?

     Mưa phố núi mang từng cơn gió lạnh
     Nắng vô tình nên chẳng ghé thăm tôi
     Giọt sầu rơi cho mắt lệ mặn môi
     Tình đã chết mang thêm niềm cay đắng ?

     Em xa chi cho tình ta vơi cạn ?
     Dấu chân buồn trên phố cũ mưa rơi
     Hàng cây khô theo bóng ngã gọi mời
     Ai thấu hiểu mình tôi thân lữ khách


     Nguyễn Vạn Thắng

 



MƯA TRÊN PHỐ VẮNG 
Nguyễn Vạn Thắng

Trân trọng 
NHHN 


Nửa Kiếp Lưu Đầy - Xướng & Họa

 

NỬA KIẾP LƯU ĐẦY - XƯỚNG & HỌA
Lân Hoài Vũ & Tuyến Lê Sydney

Trân trọng 
NHHN 


Theo Dòng Lịch Sử - "Việt Nam Hùng Sử Ca"

 

Ban Thiếu Nhi Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ trình diễn "Việt Nam Hùng Sử Ca"

THEO DÒNG LỊCH SỬ - "VIỆT NAM HÙNG SỬ CA"
Cao Minh Hưng

Sau 5 năm thành lập, bắt đầu từ năm 2015, chúng tôi thực hiện thêm chương trình Đào Tạo và Phát Triển Tài Năng Trẻ với mục đích đào tạo và hướng dẫn cho các em thế hệ trẻ hiểu biết thêm về văn hóa và tiếng Việt. Đây là một chương trình hoàn toàn miễn phí dành cho các em. Là phụ huynh đã từng đưa các con đến học các lớp Việt Ngữ, cũng như có dịp phụ trách lớp dạy tiếng Việt, chúng tôi hiểu được những khó khăn khi các em theo học các lớp Việt ngữ. Phần lớn các em bị cha mẹ ép buộc phải đến lớp, nên các em thường xao lãng trong việc học. Các em không có nhiều cơ hội để trau dồi tiếng Việt sau những giờ học cuối tuần vì những ngày trong tuần đến lớp chỉ dùng tiếng Anh và khi về nhà cũng không có dịp nói tiếng Việt, trừ một số ít các em may mắn ở chung với các ông bà hoặc có cha mẹ chịu khó nói tiếng Việt với các em. Chúng tôi nghĩ đến việc dạy tiếng Việt cho các em bằng âm nhạc. Trước khi các em tập những bài múa, các thầy cô giáo sẽ giải thích ý nghĩa của bài hát và mỗi bài hát thường mất khoảng 3 tháng cho các em tập dợt. Với khoảng thời gian này, các em sẽ được nghe đi nghe lại một bài hát nhiều lần trong khi tập múa và sẽ quen dần với cách phát âm cho đúng cũng như học được một số từ ngữ tiếng Việt.

Đó là phương pháp mà chúng tôi cố gắng mang ra áp dụng trong chương trình Đào Tạo và Phát Triển Tài Năng Trẻ từ những ngày đầu. Sau này, để tạo thêm sự hứng khởi cho các em và để cho các em có dịp học hỏi thêm những kiến thức về văn hóa và lịch sử, các lớp Hạt Mầm Việt Nam được ra đời. "Hạt Mầm Việt Nam" được đặt tên theo một bài hát mà chúng tôi đã sáng tác trước đây cho các em, ví các em như những "hạt mầm" mà chúng ta cần chăm sóc để các em khi trưởng thành không quên nguồn cội của mình. Các Tài Liệu cho các em học được soạn theo 4 đề tài (topics) về Lịch Sử, Ca Dao/Tục Ngữ, Phong Tục/Tập Quán và Địa Lý. Các lớp Hạt Mầm Việt Nam được chia ra theo lứa tuổi của các em, gồm 3 cấp lớp. Lớp Tài Liệu số 1 dành cho cho các em trong nhóm từ 6 đến 9 tuổi. Tài Liệu số 2 cho các em từ 10 đến 14 tuổi và nhóm các em từ 15 đến 18 tuổi dùng Tài Liệu số 3. Cả 3 Tài Liệu đều được soạn dựa theo 4 đề tài chính này theo trình độ của từng nhóm tuổi.

Mỗi buổi chiều thứ Bảy, các em được các thầy cô giáo hướng dẫn và giải thích các câu hỏi trong các Tài Liệu. Sau đó, các em được sắp xếp để tham gia Show HẠT MẦM VIỆT NAM với mục "Đố Vui Để Học" phát hình hàng tuần trên Đài Little Saigon TV vào mỗi chiều Thứ Ba lúc 4:30 pm. Các em được chia ra làm 2 đội A và B với mỗi đội gồm 2 em. Mỗi chương trình Đố Vui Để Học có 5 câu hỏi từ các Tài Liệu mà các em đã được học trước. Các em cũng được nhận phần thưởng bằng hiện kim để khích lệ tinh thần cho các em. Đây cũng là cách để khuyến khích các em học tập chăm chỉ hơn ngoài việc học tiếng Việt qua âm nhạc.

Trong khi hướng dẫn các em, một trong những đề tài chúng tôi thấy các em có nhiều khó khăn để ghi nhớ là về môn Lịch Sử. Điều này cũng có thể dễ hiểu vì lịch sử Việt Nam với chiều dài hơn 4000 năm dựng nước và giữ nước, rất khó cho các em nhớ đến những chi tiết trong lịch sử như tên các vua, các vị anh hùng cũng như những địa danh và năm tháng của những triều đại và chiến tích trong lịch sử Việt. Ngay cả chúng ta, những người sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, đôi khi cũng không nhớ hết các chi tiết lịch sử này, nên không trách được các em phần lớn sinh ra và lớn lên nơi đây. Những tên tuổi và địa danh ở Việt Nam lại càng xa lạ hơn đối với các em và rất khó nhớ.

Nhớ đến phương pháp mà chúng tôi áp dụng khi thực hiện chương trình Đào Tạo và Phát Triển Tài Năng Trẻ là học tiếng Việt qua âm nhạc, nên tôi nghĩ đến việc sáng tác một bài hát về lịch sử với hy vọng rằng khi các em tập múa bài này, các em sẽ nghe đi nghe lại nhiều lần và sẽ nhớ một số chi tiết lịch sử Việt Nam quan trọng.

Tuy nhiên, khi bắt tay vào sáng tác, tôi phải mất thời gian nghiên cứu sao cho một bài hát chỉ trong vòng 5 phút phải gói ghém càng nhiều các chi tiết lịch sử càng tốt, với biết bao tên danh nhân trong chiều dài lịch sử hơn 4000 năm. Đây là bài hát mà tôi đã mất nhiều thời gian nhất để sáng tác và hoàn thành. Trong hơn 3 tháng, tôi phải cố gắng tìm những chi tiết lịch sử nào quan trọng nhất, sắp xếp theo cột mốc của thời gian từ thời Vua Hùng dựng nước đến đời Vua Quang Trung và đặt thành giai điệu và lời nhạc sao cho hùng tráng. Có lẽ hồn thiêng sông núi và anh linh của các bậc Tiền Nhân đã giúp tôi vượt qua những khó khăn để hoàn thành bản nhạc Việt Nam Hùng Sử Ca.

Việt Nam! Hai tiếng thiêng liêng
Việt Nam! Con Rồng cháu Tiên
Lạc Long Quân, Mẹ Âu Cơ

Mở đầu bài hát là nhịp trống rền vang với hai tiếng "Việt Nam" thiêng liêng, khởi đầu với truyền thuyết Con Rồng, cháu Tiên của Lạc Long Quân và Âu Cơ, cái nôi của hai chữ "đồng bào" của dân tộc Việt.

Hùng Vương! Từ thuở khai sinh
Văn Lang! Dựng nước xây thành
Cùng chung tay dựng non sông

Mười tám đời Vua Hùng đã có công dựng nước và giữ nước chắc chắn là một trang sử "khai sinh" đầu tiên, tấm gương sáng cho các thế hệ tiếp nối. Tên "Văn Lang", quốc hiệu đầu tiên từ thời lập quốc cũng được nhắc đến trong bản nhạc để các em nhớ rằng đó lúc đó chưa có tên "Việt Nam" như bây giờ.

Theo tiếng trống Mê Linh, Bà Trưng đuổi quân Tô Định
Nam Đế hùng anh xưa, Vạn Xuân nước Nam quật cường

Tiếp theo đời Vua Hùng Vương là chiến công hiển hách của 2 Bà Trưng đánh đuổi quân Tô Định vào năm 40-43. Rồi đến khoảng 500 năm sau, Vua Lý Nam Đế (hay còn gọi là Lý Bôn) là người đã có công đánh đuổi giặc Lương và đặt tên nước là "Vạn Xuân" vào năm 544, với niềm ước mơ đất nước sẽ mãi mãi được thanh bình với hàng vạn mùa Xuân. Tuy nhiên, giặc phương Bắc luôn với ý đồ xâm chiếm và thôn tính đất nước, nên trang lịch sử Việt đã ghi lại chiến thắng vẻ vang của Vua Ngô Quyền đánh tan quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng vào năm 938, chấm dứt 1000 năm Bắc thuộc, mang lại nền độc lập cho đất nước. Tên của ông và chiến tích Bạch Đằng Giang đã được nhắc đến kế tiếp trong bài Việt Nam Hùng Sử Ca:

Chiến tích Bạch Đằng Giang, Ngô Quyền phá tan Nam Hán!

Sau khi Vua Ngô Quyền qua đời, đất nước rơi vào cảnh phân chia với cuộc nổi loạn của 12 Sứ Quân, và người có công dẹp loạn 12 Sứ Quân, mang đến sự thống nhất của đất nước vào năm 968 là Vua Đinh Bộ Lĩnh, nổi tiếng với tài quân sự và dùng ngọn cờ lau tập trận từ khi còn rất trẻ, nên chúng ta có hình ảnh đó trong bản nhạc này:

Đinh Bộ Lĩnh cờ lau, ngàn đời cháu con còn ghi

Vị tướng quân nổi tiếng, thay mặt vua còn trẻ lúc đó, đã chỉ huy 10 đạo quân đánh đuổi giặc ngoại xâm vào năm 980 chính là Thập Đạo Tướng Quân Lê Hoàng với những chiến công của ông trong sử sách cũng đã được nhắc đến trong bài hát này theo dòng chảy lịch sử. Tiếp theo đó, sau khi Vua Lê Đại Hành (Lê Hoàng) qua đời, Vua Lý Thái Tổ (Lý Công Uẩn) đã có công mang đến sự thanh bình cho đất nước, đặc biệt là việc dời đô về từ Hoa Lư về Thăng Long vào năm 1010, chính thức khởi đầu cho lịch sử hơn 1000 năm của Thủ đô Thăng Long, như 3 câu kế tiếp trong bản nhạc đã nhắc đến 2 vị vua này trong trang lịch sử Việt:

Thập Đạo Tướng Quân Lê Hoàn
Thăng Long, Vua Lý dời thành
Diệt ngoại xâm! Cùng hoan ca!

Một vị tướng nổi tiếng dưới thời của nhà Lý, đã có công đánh bại quân Tống trên sông Như Nguyệt vào năm 1076, đó chính là Lý Thường Kiệt. Ông còn được biết đến với bài thơ nổi tiếng "Nam Quốc Sơn Hà", được coi là một bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên trong lịch sử dân tộc để cổ vũ tinh thần chiến đấu của quân Đại Việt chống lại quân Tống lần thứ 2. Bài thơ của ông cũng được chúng tôi dùng đọc trong đoạn nhạc giang tấu của bài Việt Nam Hùng Sử Ca để chúng ta có thể nhớ đến nguyên tác của bài thơ đã đi vào lịch sử này. Một lần nữa, hồn thiêng sông núi đã giúp cho tôi diễn đọc bài thơ chỉ duy nhất có một lần trong phòng thâu mà không phải lặp lại nhiều lần. Sau này khi trình diễn đến đoạn đọc bài thơ này, nhiều người đã khen ngợi đoạn đọc bài thơ đầy hào hùng này mà có lẽ ít người biết là giọng đọc là của ai.

Hùng thiêng: Đây Lý Thường Kiệt!
Vang vang "Nam Quốc Sơn Hà"
Sông Như Nguyệt, còn lưu danh!

Tiếp theo dòng sử Việt, một vị vua đã có công mở mang bờ cõi, lập nước Đại Việt, mang lại sự thịnh vượng, thanh bình cho đất nước vào thời nhà Lý từ năm 1050 là Vua Lý Thánh Tông, như trong câu hát kế tiếp trong Việt Nam Hùng Sử Ca:

Lập nước Đại Việt xưa: Vua Lý Thánh Tông oai hùng

Một vị tướng tài ba, được biết đến trong lịch sử Việt Nam với tài chỉ huy quân đội đánh tan ba cuộc xâm lược của quân Nguyên – Mông vào năm 1258, 1285 và năm 1287 với chiến thắng trên sông Bạch Đằng đã được ghi vào trang sử sách Việt là Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn. Bức tượng của ông được trang trọng dựng lên ở công trường Mê Linh, Sài Gòn, cũng như trên Đại lộ Bolsa, mà người Việt chúng ta rất tự hào còn có tên là Đại lộ Trần Hưng Đạo, ngay trung tâm Little Saigon và là nơi được tổ chức Diễn Hành Tết hàng năm.

Hàm Tử, trận Chương Dương, Hưng Đạo đánh tan Nguyên Mông

Gần hai trăm năm sau đó, vào năm 1428, Vua Lê Lợi, vị anh hùng áo vải đất Lam Sơn, với sự hỗ trợ của vị quân sư thiên tài Nguyễn Trãi, đã đánh bại quân Minh,  mang lại nên độc lập cho đất nước như trong câu hát kế tiếp:


Lam Sơn chống quân Minh, Nguyễn Trãi giúp vua Lê Lợi

Và hơn 300 năm sau đó, vào năm 1784, vị anh hùng Nguyễn Huệ đã lãnh đạo của cuộc khởi nghĩa Tây Sơn, với cuộc tiến quân thần tốc ra Thăng Long vào mùa Xuân Kỷ Dậu (1789) là một kỳ tích quân sự, tiêu diệt 29 vạn quân Thanh chỉ trong 5 ngày với chiến thắng Ngọc Hồi - Đống Đa oai hùng đã đi vào trang sử Việt như câu hát sau đây:

Quang Trung giết giặc Thanh, rạng ngời nước non Việt Nam!

Một dải giang sơn gấm vóc, một thiên Hùng Sử Ca hơn 4000 năm dựng nước và giữ nước với những cột mốc lịch sử oai hùng đã được ghi lại trong bản nhạc VIỆT NAM HÙNG SỬ CA mà chúng tôi mong muốn khi các em thế hệ trẻ, chỉ cần cố gắng học thuộc bài hát này sẽ ghi nhớ phần lớn những sự kiện quan trọng trong trang sử Việt, để luôn tự hào và noi theo với những tấm gương hào hùng, bất khuất của các bậc Tiền Nhân, luôn tự hào là người Việt Nam dù ở bất cứ nơi đâu.

Một giang sơn! Hùng Sử Ca!

-Cao Minh Hưng-