Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

Đây Là Bản Đồ Sau Ngày Bầu Cử Tại California Hôm Qua Thứ Ba 06/02/2026

 

Đây là bản đồ sau ngày bầu cử tại california hôm qua

ĐÂY LÀ BẢN ĐỒ SAU NGÀY BẦU CỬ TẠI CALIFORNIA HÔM QUA THỨ BA 06/02/2026
Fb Vinh Trieu

Màu đỏ phủ lớn trên bản đồ California nha các bạn. Hy vọng đến tháng 11 này tiểu bang California mình sẽ có sự thay đổi lớn, một đảng Cộng Hòa (Red), biết lo cho dân và làm cho California trở lại tốt đẹp lại và phồn vinh như những thập niên 70’s dưới sự lãnh đạo của Cộng Hòa (Red).

Cùng nhau hiệp thông và cầu nguyện cho điều này xảy ra trong mùa bầu cử chính thức vào tháng 11, 2026 năm nay.

Trân trọng
NHHN

Đường Hầm Ma Túy Bí Mật Bên Dưới 1 Tiệm Tạp Hóa Ở California

 


ĐƯỜNG HẦM MA TÚY BÍ MẬT BÊN DƯỚI 1 TIỆM TẠP HÓA Ở CALIFORNIA
Little Saigon TV

Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị theo dõi 


Việt Nam Đang Ngày Càng Giới Hạn Tự Do Ngôn Luận, Tự Do Báo Chí

 

Bức tượng của George Orwell, tác giả “Trại súc vật” và “1984”, trước tòa nhà BBC ở London, với dòng chữ “Nếu tự do có nghĩa gì đó, đó là quyền nói với người khác những điều họ không muốn nghe” (hình lấy từ Wikipedia Commons, của JRennocks).

VIỆT NAM ĐANG NGÀY CÀNG GIỚI HẠN TỰ DO NGÔN LUẬN, TỰ DO BÁO CHÍ 
Hải Di Nguyễn

Việt Nam đang ngày càng giới hạn tự do ngôn luận, tự do báo chí

2026-06-04

Hải Di Nguyễn

Ngày 28/5/2026, Đảng bộ TP.HCM thông báo quyết định thành lập Cơ quan Báo và Phát thanh, Truyền hình TP.HCM. Hiện nay chưa rõ cơ quan này sẽ có cấu trúc thế nào và “quy hoạch” hệ thống truyền thông ở Sài Gòn ra sao, nhưng theo tờ VOV, “Bí thư Thành ủy TP.HCM cho biết đây là chủ trương lớn, xuyên suốt của Đảng và Nhà nước. TP.HCM triển khai trên tinh thần bám sát chỉ đạo của Trung ương, tạo điều kiện để báo chí phát triển theo hướng chuyên nghiệp, hiện đại, đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của công tác thông tin, tuyên truyền.”

Trên Facebook, nhiều nhà báo lo lắng về tương lai báo chí ở Sài Gòn. Chẳng hạn, ông Nguyễn Thanh Sơn viết:

“Khoảng 2.400 nhà báo rơi vào trạng thái bất định sau thông tin này. Đằng sau con số đó là hàng loạt câu hỏi chưa có lời giải rõ ràng: những tòa soạn tự chủ tài chính sẽ ra sao, các thương hiệu báo chí lâu năm có còn giữ được bản sắc hay không, và quan trọng hơn, báo chí sẽ giữ vai trò gì trong một môi trường mà quyền lực thông tin đang bị kéo đồng thời bởi ba áp lực khác nhau: áp lực quản trị từ Nhà nước, áp lực phân phối từ nền tảng mạng xã hội và áp lực cạnh tranh chú ý từ những người sáng tạo nội dung cá nhân.”

Ngày 30/4/2026, Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (Reporters sans frontières) xếp Việt Nam hạng 174 trên tổng số 180 quốc gia về tự do báo chí. Có thể thấy sắp tới Việt Nam sẽ càng tụt hạng.

Tờ Thương hiệu & Công luận viết ngày 17/6/2025, TP.HCM “sắp xếp hệ thống cơ quan báo chí theo hướng tinh gọn dưới hình thức chuyển đổi cơ quan chủ quản, mô hình hoạt động, sáp nhập từ 27 cơ quan báo chí sắp xếp còn 19 cơ quan báo chí. Hiện nay, thành phố có 18 cơ quan báo chí hoạt động, 1 cơ quan báo chí đã tạm dừng hoạt động để cơ cấu lại bộ máy tổ chức. […] Mục tiêu là tinh gọn nhưng vẫn giữ lại được các thương hiệu lớn, hướng đến đưa các cơ quan báo chí về Thành ủy quản lý.”

Ngày 25/3/2026, VOV đưa tin các cơ quan Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV), Thông tấn xã Việt Nam, Đài Truyền hình Việt Nam (VTV), Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam, Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam sẽ bị chuyển từ cơ quan thuộc Chính phủ sang là đơn vị sự nghiệp của Ban Chấp hành Trung ương Đảng.

Có thể thấy hệ thống truyền thông ở Việt Nam ngày càng bị kiểm soát, tự do báo chí ngày càng bị siết chặt.

Giới hạn tự do báo chí đi đôi với giới hạn tự do internet


Bức tượng của George Orwell, tác giả “Trại súc vật” và “1984”, trước tòa nhà BBC ở London, với dòng chữ “Nếu tự do có nghĩa gì đó, đó là quyền nói với người khác những điều họ không muốn nghe” (hình lấy từ Wikipedia Commons, của JRennocks).

Khi nhà nước kiểm soát hoàn toàn hệ thống báo chí, biến đó thành công cụ tuyên truyền, internet là nơi người Việt có thể chia sẻ thông tin, bàn chuyện chính trị, chỉ trích lãnh đạo… Ban đầu là blog, sau đó là Facebook và các trang mạng độc lập. Mặc dù nhà nước Việt Nam thường dùng các điều luật mơ hồ như Điều 117 và Điều 331 trong Bộ luật Hình sự để bắt bớ các nhà báo độc lập, blogger/ Blogger, người bất đồng chính kiến…, ít nhất với internet, nhà nước không thể hoàn toàn bưng bít thông tin, không thể hoàn toàn bịt miệng người dân.

Nhà nước Việt Nam đã đàn áp tự do internet với Luật An ninh mạng, và gần đây càng gia tăng với Nghị định 174/2026: tăng mức phạt cho nhiều tội; viện cớ “quyền sở hữu trí tuệ” để hạn chế và trừng phạt người dân chia sẻ thông tin; phạt các hành vi “cung cấp, chia sẻ đường dẫn đến thông tin trên mạng có nội dung bị cấm” và “thông tin xuyên tạc lịch sử, phủ nhận thành tựu cách mạng, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc”; cấm việc “lợi dụng mạng xã hội để sản xuất nội dung dưới hình thức phóng sự, điều tra, phỏng vấn báo chí”, v.v.

Khoan nói chuyện chỉ trích Đảng và Nhà nước, điều cuối cùng tước khỏi người dân quyền đặt câu hỏi, vạch trần những dối trá trên cơ quan truyền thông nhà nước, và đưa các bản tin và góc nhìn không thể thấy trên các báo đài như VTV.

Chúng ta có thể làm gì? 

Một loạt các chính sách và điều luật gần đây cho thấy Việt Nam đang càng ngày trở thành chế độ công an trị, và nhiều người hoàn toàn lầm tưởng khi cho rằng Việt Nam có thể thay đổi hoặc cởi mở hơn khi Tô Lâm nói về “kỷ nguyên vươn mình”.

Với người dân ở Việt Nam, TS. Nguyễn Đình Thắng cho rằng mọi người có thể “cung cấp thông tin cho các tổ chức quốc tế chuyên theo dõi tình trạng quyền tự do biểu đạt để báo cáo với các định chế nhân quyền LHQ thích hợp”.

Với người Việt ở hải ngoại, các thay đổi gần đây ở Việt Nam là cái để đem đi vận động, cho chính phủ Hoa Kỳ và các nước phương Tây thấy trước đây họ đã hoàn toàn lầm khi nhẹ tay và nâng đỡ Việt Nam để Việt Nam không dịch về phía China. Như TS. Thắng đã nói gần đây, chính quyền Trump hiện nay có thể không quan tâm nhiều tới vấn đề nhân quyền, nhưng chúng ta có thể lồng ghép vấn đề đàn áp nhân quyền trong vấn đề chênh lệch mậu dịch—quyền tự do biểu đạt cũng có tác động trực tiếp tới vấn đề mậu dịch—gần đây Hoa Kỳ đã xếp Việt Nam là nước ưu tiên điều tra về sở hữu trí tuệ.

The post Việt Nam đang ngày càng giới hạn tự do ngôn luận, tự do báo chí appeared first on Mach Song Media - Nhà.

Mạch Sống 


Thứ Tư, 3 tháng 6, 2026

Nhìn QBTHQ Hùng Cao Để Thấy Sự Nhục Nhã Của Ba Đình

 


NHÌN QBTHQ HÙNG CAO ĐỂ THẤY SỰ NHỤC NHÃ CỦA BA ĐÌNH
TIẾNG QUÊ HƯƠNG chia sẻ

Nhìn QBTHQ Hùng Cao Để Thấy Sự Nhục Nhã Của Ba Đình 

Kính mời quý vị click vào link:


Trân trọng 
NHHN 


Danh Tiếng QBTHQ Hùng Cao Lại Nổi Bật Tại Pháp

 


DANH TIẾNG QBTHQ HÙNG CAO LẠI NỔI BẬT TẠI PHÁP
Văn đàn TIẾNG QUÊ HƯƠNG chia sẻ

Danh Tiếng QBTHQ Hùng Cao Lại Nổi Bật Tại Pháp

Kính mời quý vị Click vào link:


Trân trọng 
NHHN 

Bài Học Venezuela Và Nỗi Sợ Hãi Của Chế Độ Độc Tài

 


BÀI HỌC VENEZUELA VÀ NỖI SỢ HÃI CỦA CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI 
'BMH' Via Căn Đàn TIẾNGQUÊHƯƠNG

BÀI HỌC VENEZUELA VÀ NỖI SỢ HÃI CỦA CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI 

Gần đây, bộ máy truyền thông của nhà nước Việt Nam đã tung ra những lời lẽ công kích nhằm vào bài phân tích “Venezuela và bài học cho tiến trình dân chủ hóa Việt Nam”. Trước khi đi vào phản biện cốt lõi, cần phải đính chính một sự mập mờ có chủ ý của tác giả: tổ chức của chúng tôi mang tên gọi đầy đủ là Liên Minh Vì Dân Chủ Cho Việt Nam, hoàn toàn không phải là "Liên Minh Dân Chủ".

Bối cảnh cốt lõi của cuộc tranh luận này xuất phát từ việc Liên Minh Vì Dân Chủ Cho Việt Nam đưa ra một lời cảnh cáo mang tính học thuật và thực tiễn: Sự sụp đổ của một chế độ độc tài (như Venezuela) mang lại những bài học sâu sắc cho bất kỳ quốc gia nào đang duy trì thể chế độc đảng như Việt Nam. Thay vì tranh luận bằng lý lẽ khoa học, Ban Tuyên giáo lại sử dụng chính thủ pháp "đánh tráo khái niệm" mà họ đang cáo buộc để biện minh cho sự độc quyền cai trị.

Thứ nhất, bài học từ Venezuela không nằm ở cấu trúc kinh tế, mà nằm ở sự độc tôn quyền lực.

Bài viết của Ban Tuyên giáo cố tình liệt kê sự khác biệt về kinh tế (Venezuela phụ thuộc dầu mỏ, Việt Nam đa dạng hóa) để ngụy biện rằng hai quốc gia không có điểm chung. Đây là một sự đánh lận con đen. Liên Minh Vì Dân Chủ Cho Việt Nam không hề nói cấu trúc kinh tế của hai nước giống nhau. Điểm tương đồng chí mạng, và cũng là bài học lớn nhất, chính là mô hình chính trị độc quyền. Tại Venezuela, cuộc khủng hoảng không tự nhiên sinh ra, nó là hệ quả của việc một phe phái chính trị tước đoạt quyền lực của nhân dân, triệt tiêu sự giám sát độc lập, thao túng tư pháp và bóp nghẹt báo chí. Khi quyền lực không bị kiểm soát, tham nhũng hệ thống là điều tất yếu. Ở Việt Nam, dưới sự độc quyền của Đảng Cộng sản, chúng ta cũng đang chứng kiến những "đại án" kinh khủng nhất trong lịch sử, di căn của một thể chế thiếu vắng sự minh bạch đa đảng. Tác giả khoe khoang "Chỉ số Hòa bình Toàn cầu", nhưng quên mất rằng chỉ số đó đo lường việc không có chiến tranh và xung đột vũ trang, chứ không hề đo lường mức độ tự do hay hạnh phúc của người dân. Một nhà tù có thể rất "ổn định" và "hòa bình", nhưng đó là sự ổn định của sợ hãi và kìm kẹp, không phải là sự ổn định của một xã hội tự do.

Thứ hai, không thể dùng con số tăng trưởng GDP để che đậy sự khuyết tật của thể chế chính trị.

Bài viết ca ngợi mức tăng trưởng GDP 7,85% và các Hiệp định Thương mại Tự do (FTA) như một bằng chứng cho sự ưu việt của thể chế xã hội chủ nghĩa. Thực chất, những thành tựu phát triển kinh tế của Việt Nam có được là nhờ vào sức lao động bền bỉ của người dân và quá trình hội nhập vào dòng chảy kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa toàn cầu, hoàn toàn không phải nhờ vào giáo điều Mac-Lenin. Việc có quan hệ ngoại giao rộng mở là kết quả tất yếu của thế giới phẳng. Tuy nhiên, GDP tăng trưởng không đồng nghĩa với việc nhân quyền được tôn trọng. Khi một quốc gia ép người dân phải từ bỏ quyền tự do biểu đạt, quyền lập hội, quyền bầu cử độc lập để đổi lấy "miếng cơm", thì sự phát triển đó là méo mó và bất công. Một đất nước thực sự hùng cường không chỉ cần những con số vĩ mô, mà cần những công dân tự do, không bị bóc lột bởi các nhóm lợi ích thân hữu được bao che bởi hệ thống chính trị một chiều.

Thứ ba, sự xuyên tạc ác ý về "bất bạo động" và nỗi ám ảnh trước nền dân chủ đa đảng.

Lập luận yếu ớt và mang tính hù dọa nhất của Ban Tuyên giáo là việc vẽ lên bức tranh hỗn loạn ở một vài quốc gia Trung Đông để bôi nhọ mô hình đa đảng và phong trào bất bạo động. Khoa học chính trị thế giới đã chứng minh: Dân chủ đa đảng là tiêu chuẩn của các quốc gia văn minh nhất, thịnh vượng nhất thế giới (như Đại Hàn, Nhật Bản, Đài Loan, và các nước phương Tây). Tại sao không nhìn vào sự phát triển rực rỡ của các quốc gia đó, mà lại cố tình nhặt nhạnh những trường hợp thất bại do tàn dư của độc tài để dọa nạt người dân Việt Nam?

Hơn nữa, phong trào "bất bạo động" – bản thân tên gọi của nó đã nói lên phương thức ôn hòa (đình công, biểu tình tay không, bất tuân dân sự). Nếu có máu đổ ở Venezuela, Ukraine hay Miến Điện, đó là vì nhà cầm quyền độc tài đã dùng súng đạn, cảnh sát và quân đội để đàn áp chính công dân của mình khi họ đòi hỏi quyền lợi chính đáng. Ban Tuyên giáo dùng Hiến pháp (một văn bản do một đảng duy nhất tự soạn thảo và thông qua) để khép tội những người bất đồng chính kiến là "phá vỡ sự đồng thuận". Sự "đồng thuận" bị ép buộc bằng dùi cui và Luật Hình sự không phải là đồng thuận, đó là sự nhẫn nhịn chịu đựng để chờ một cơ hội.

Kết luận:

Liên Minh Vì Dân Chủ Cho Việt Nam khẳng định lại lập trường: Dân chủ hóa không phải là phá hoại đất nước, mà là con đường duy nhất để giải cứu đất nước khỏi sự lũng đoạn của tham nhũng quyền lực. Việc nhà nước mượn cớ "ổn định chính trị" để cấm đoán sự cạnh tranh chính trị đa đảng là rào cản lớn nhất ngăn Việt Nam trở thành một quốc gia tự do, công bằng và cường thịnh thực sự. Bài học từ Venezuela rành rành ra đó: Không một chế độ độc tài nào có thể tồn tại mãi mãi bằng sự dối trá và đàn áp. Tương lai của Việt Nam phải thuộc về toàn thể nhân dân thông qua những lá phiếu tự do, chứ không thể bị định đoạt vĩnh viễn bởi một nhóm nhỏ cầm quyền. Những luận điệu của Ban Tuyên giáo chỉ phản ánh sự lúng túng và nỗi sợ hãi trước một kỷ nguyên dân chủ tất yếu sẽ mở ra cho dân tộc Việt Nam.

Bản tái đăng nhằm mục đích lưu chiếu. Nguyên văn được soạn thảo vào tháng 10 năm 2025, trước thời điểm chính phủ Hoa Kỳ truất phế Maduro vào tháng 3 năm 2026. 

Venezuela và Bài Học Cho Tiến Trình Dân Chủ Hóa Việt Nam

Trong những tháng mùa hè năm 2024, Venezuela đã trở thành tâm điểm của chính trị thế giới. Cuộc bầu cử tổng thống tại quốc gia Nam Mỹ này, tưởng chừng là một cơ hội để chuyển hóa hòa bình, đã biến thành một bi kịch. Phe đối lập do bà María Corina Machado và ông Edmundo González dẫn dắt đã giành thắng thế tuyệt đối với gần hai phần ba số phiếu, được xác nhận bởi hệ thống giám sát độc lập của hàng chục ngàn tình nguyện viên. Nhưng chế độ độc tài Nicolás Maduro, vốn nắm quyền lực hơn một thập niên, đã trắng trợn bóp méo kết quả, tự xưng chiến thắng và huy động lực lượng quân đội cùng cảnh sát đàn áp nhân dân. Khói lửa bốc lên trên các đường phố Caracas, hàng chục sinh mạng bị cướp đi, hàng ngàn người bị giam cầm. Tuy nhiên, phong trào quần chúng không khuất phục. Người Venezuela, nhất là thanh niên, tiếp tục xuống đường, giương cao biểu ngữ “Tự do”, kiên trì theo đuổi khát vọng dân chủ.

Sự kiện hàng trăm ngàn người Venezuela, phần lớn là thanh niên, xuống đường bất chấp đàn áp, đã trở thành nguồn cảm hứng mạnh mẽ cho các phong trào dân chủ toàn cầu. Hình ảnh giới trẻ Venezuela, từ những khu ổ chuột nghèo khó cho đến các thành phố lớn, sát cánh bên nhau trong tinh thần bất bạo động, gợi nhớ cho người Việt Nam rằng: ý chí của người dân, một khi đã bùng nổ, có thể khuất phục bất kỳ guồng máy độc tài nào. Người dân Việt, vốn từ lâu mang trong tim giấc mơ dân chủ, nay có thể nhận thấy rõ rằng độc tài không phải là định mệnh bất biến. Nếu Venezuela, vốn từng được Hà Nội gọi là “người anh em xã hội chủ nghĩa”, nay còn có thể chao đảo, thì chế độ cộng sản tại Việt Nam cũng chẳng thể vững vàng mãi.

Bài học quý giá từ Venezuela chính là sự kiên trì của phong trào bất bạo động. Dưới sự dẫn dắt của Machado và González, người dân đã chọn các hình thức ôn hòa như thắp nến, cacerolazo (đập nồi), lễ cầu nguyện công khai để biểu thị ý chí. Chính sự kiên trì và sáng tạo này giúp phong trào giữ được chính nghĩa, đồng thời khơi dậy sự cảm thông của quốc tế. Việt Nam, nếu muốn tiến bước trên con đường dân chủ hóa, cũng cần hun đúc một chiến lược tương tự: nuôi dưỡng sự kiên cường của quần chúng, duy trì kỷ luật bất bạo động, và biết tranh thủ dư luận thế giới.

Thực tế, ngay sau cuộc bầu cử gian lận, nhiều quốc gia dân chủ, trong đó có Hoa Kỳ và Liên Âu, đã công khai công nhận phe đối lập là chính quyền hợp pháp. Washington thậm chí tái áp đặt trừng phạt dầu mỏ để tạo áp lực lên chế độ Maduro. Thông điệp rút ra thật rõ ràng: khi nhân dân đồng loạt đứng lên, khi công lý thuộc về họ, thế giới sẽ không thể làm ngơ. Đây chính là một bài học trực tiếp cho Việt Nam: nếu ý chí dân chúng bùng nổ, Hà Nội sẽ phải đối diện với sự soi xét nghiêm khắc của quốc tế và không thể tiếp tục che giấu bằng tuyên truyền.

Ở góc độ kinh tế, tác động trực tiếp của Venezuela lên Việt Nam vốn khiêm tốn. Kim ngạch thương mại hai chiều chỉ khoảng vài chục triệu đô la, không đủ để gây biến động đáng kể. Nhưng Venezuela nắm trữ lượng dầu mỏ lớn nhất thế giới, nên mọi thay đổi thể chế tại đây đều tác động sâu rộng đến thị trường năng lượng toàn cầu. Nếu Venezuela bất ổn, xuất khẩu dầu đình trệ, giá năng lượng sẽ tăng vọt, ảnh hưởng xấu đến Việt Nam – với tư cách nước nhập khẩu ròng dầu thô, sẽ chịu áp lực nặng nề về lạm phát và chi phí sản xuất. Ngược lại, nếu tiến trình chuyển đổi diễn ra suôn sẻ và lệnh cấm vận được dỡ bỏ, nguồn cung dầu từ Venezuela sẽ trở lại thị trường, giúp hạ nhiệt giá dầu quốc tế, mang lại ổn định an ninh năng lượng.

Trên bình diện ngoại giao, Việt Nam từng ủng hộ nhiệt tình cho chế độ Maduro, nhưng trong bối cảnh mới, Hà Nội sẽ phải điều chỉnh. Quan hệ giữa hai nước chắc chắn sẽ chuyển từ nền tảng ý thức hệ “anh em xã hội chủ nghĩa” sang tính toán thực dụng, đặt trọng tâm vào thương mại, đầu tư và lợi ích song phương. Điều này, một lần nữa, gợi cho người Việt một nhận thức: ngay cả trong đối ngoại, chế độ cộng sản cũng không thể mãi bám vào “lý tưởng cách mạng”, mà cuối cùng sẽ bị buộc phải hành xử theo lợi ích thực tế.

Một yếu tố mới, quan trọng, là sự can thiệp và quyết tâm của Hoa Kỳ dưới thời Tổng thống Donald Trump. Giữa tháng 10 năm 2025, Tổng thống Trump công khai xác nhận ông đã ủy quyền cho CIA tiến hành các hoạt động bí mật tại Venezuela, nhằm gia tăng áp lực lật đổ Maduro. Chính quyền Mỹ còn treo thưởng đến 50 triệu đô la cho ai cung cấp thông tin dẫn đến việc bắt giữ nhà độc tài này với cáo buộc buôn lậu ma túy. Hải quân Hoa Kỳ cũng triển khai lực lượng đến vùng biển Caribe, khiến Caracas cáo buộc Washington mưu toan thay đổi thể chế. Đồng thời, có tin tức về việc Venezuela từng đề nghị một kế hoạch chuyển giao quyền lực dần dần từ Maduro sang Phó Tổng thống Delcy Rodríguez, nhưng Mỹ bác bỏ vì không chấp nhận bất kỳ giải pháp nào giữ lại Maduro. Tất cả cho thấy chính sách của Hoa Kỳ hiện thời không còn giới hạn trong ngoại giao hay trừng phạt kinh tế, mà sẵn sàng mở rộng sang biện pháp quân sự, tình báo và chiến lược thay đổi thể chế công khai.

Từ lâu, Washington vẫn được xem là kiên nhẫn trong việc duy trì đối thoại, dùng biện pháp cấm vận kinh tế hay các công cụ ngoại giao truyền thống để gây áp lực. Nhưng những gì đang diễn ra tại Venezuela dưới thời Tổng thống Donald Trump đã cho thấy một sự chuyển hướng rõ rệt: nếu cần thiết, Hoa Kỳ sẽ không ngần ngại sử dụng mọi phương tiện – kể cả các hoạt động tình báo bí mật, trừng phạt cá nhân ở mức cao nhất, triển khai lực lượng hải quân, và công khai đặt vấn đề thay đổi thể chế. Đây là một tín hiệu mới mẻ, thẳng thắn, không vòng vo như trong những thập niên trước.

Chính vì thế, việc giới cầm quyền cộng sản Việt Nam vẫn nuôi ảo tưởng rằng Washington sẽ tôn trọng sự tồn tại của chế độ XHCN ở Hà Nội, dựa trên một vài động thái ngoại giao “hòa dịu” trong quá khứ, là một sự lầm lẫn nghiêm trọng. Lịch sử quan hệ quốc tế cho thấy chính sách của Hoa Kỳ luôn đặt trên nền tảng lợi ích và nguyên tắc tự do. Một khi chế độ cộng sản Việt Nam đi ngược trào lưu dân chủ, đàn áp nhân quyền và trở thành chướng ngại cho chiến lược toàn cầu của Mỹ, thì không có gì bảo đảm rằng Washington sẽ tiếp tục kiềm chế. Ngược lại, trường hợp Venezuela đang chứng minh rằng khi thời cơ đến, chính sách ngoại giao Hoa Kỳ sẵn sàng tiến xa hơn bất kỳ ai dự liệu, kể cả thay đổi thể chế.

Đối với Việt Nam, diễn biến này càng củng cố một nhận thức: trong thời đại toàn cầu hóa, số phận của một chế độ độc tài không còn nằm gọn trong nội bộ và sự đàn áp, mà chịu sự chi phối của trật tự quốc tế. Những gì xảy ra ở Venezuela là dấu hiệu cảnh cáo cho Hà Nội: nếu tiếp tục ngoan cố và khước từ nguyện vọng của người dân, thì sớm muộn sẽ phải đối diện với sự cô lập, trừng phạt và cả những toan tính thay đổi thể chế từ bên ngoài. Nhưng đồng thời, bài học cũng nhắc nhở phong trào dân chủ Việt Nam phải hết sức khôn khéo. Sự hỗ trợ quốc tế là cần thiết, song việc bị chế độ chụp mũ là “tay sai ngoại bang” cũng có thể làm suy yếu tính chính danh của phong trào. Chính vì vậy, giải pháp đúng đắn vẫn là sự kiên định bất bạo động, dựa trên sức mạnh quần chúng trong nước, nhưng biết tận dụng mọi cơ hội để huy động sự ủng hộ từ thế giới tự do.

Từ Caracas cho đến Hà Nội, có một thông điệp chung: độc tài không phải là định mệnh bất biến. Sức mạnh nhân dân, khi kết hợp với khát vọng tự do và sự yểm trợ quốc tế, có thể làm nên những kỳ tích tưởng chừng bất khả. Venezuela hôm nay có thể là tấm gương phản chiếu tương lai của Việt Nam ngày mai. Và khi tiếng hô “Libertad – Tự do” vang vọng trên đường phố Caracas, nó cũng đánh thức trong lòng người Việt một niềm tin: rằng một ngày kia, trên mảnh đất quê hương, dân tộc ta cũng sẽ đồng thanh cất lên tiếng gọi thiêng liêng ấy, để mở ra kỷ nguyên dân chủ đa đảng và tự do thật sự.

Văn Đàn TIẾNGQUÊHƯƠNG

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2026

Trò Chơi Kết Thúc! Bộ Tư Pháp Mỹ Chính Thức Siết Vòng Vây Điều Tra Nữ Dân Biểu Ilhan Omar!

 


TRÒ CHƠI KẾT THÚC! BỘ TƯ PHÁP MỸ CHÍNH THỨC SIẾT VÒNG VÂY ĐIỀU TRA NỮ DÂN BIỂU ILHAN OMAR!
BTV EPOCH NEWS 


Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị theo dõi 



Tiếng Vọng Quê Hương

 


TIẾNG VỌNG QUÊ HƯƠNG 
Lân Hoài Vũ 

TIẾNG VỌNG QUÊ HƯƠNG – KARAOKE - Lâm Hoài Vũ

Thân kính mời quý thân hữu thưởng thức THƠ NHẠC GIAO HÒA -

  TIẾNG VỌNG QUÊ HƯƠNG

 

Tiếng vọng quê hương sao vẫn ngân ?

Giang sơn hoa gấm đẹp vô ngần.

Sa cơ bỏ nước đành ly xứ.

Thất thế tan hàng phải tủi thân.

Mạt vận nhân tài cam bó gối.

Thiên thời địa lợi đã xoay vần.

Cờ vàng phất phới Trung Nam Bắc.

Vùng dậy toàn dân chớ ngại ngần..

Cờ vàng phất phới Trung Nam Bắc.

Nước Việt sáng tươi thật tuyệt trần.

 

Lâm Hoài Vũ


Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị thưởng thức 



Morocco Huyền Ảo Và Nỗi Nhớ!!!

 

Mahia Palace- Marrakesh Morocco

MOROCCO HUYỀN ẢO VÀ NỖI NHỚ!!!
Sỏi Ngọc

Những nét vẽ ngoằn ngoèo, bí ẩn, màu vàng nâu đậm trên hai cánh tay trần của những cô bạn người Ả Rập mỗi khi họ về nước thăm gia đình và quay trở lại sở làm, những nét vẽ huyền bí ấy cứ thu hút ánh mắt tôi, tự hỏi không biết những hình vẽ ấy thể hiện điều gì, hay chỉ là nghệ thuật thôi? Ghislaine, cô bạn thân người Ả Rập làm cùng phòng giải thích:

-Mỗi người có một tên khác nhau, người vẽ sẽ dựa vào tên, ngày sinh và tính cách của mình mà vẽ, mỗi kiểu đều khác nhau, biểu tượng cho niềm vui, tình yêu, sự sung túc và câu chúc phúc cho người đó, ví dụ hình vẽ tròn, mandala nói lên sự trọn vẹn; những nét vẽ vươn lên như những sợi dây leo, ý nói hy vọng, phát triển đến sự thành công; vẽ con mắt, hình học là sự trừ khử những điều xấu, xui xẻo của cuộc đời. Hình vẽ ấy được gọi là Henna, người phụ nữ Ả Rập rất tin vào nét vẽ bói toán Henna này như bùa hộ mệnh của mình, không những là nét đẹp văn hóa, tín ngưỡng mà còn là thời trang nữa.

Tôi ngẩn người lắng nghe Ghislaine giải thích ý nghĩa của những hình vẽ như những ma trận bí hiểm trên mu bàn tay kéo dài lên trên cổ tay của nàng, ngoài ra nàng còn tặng tôi một chai dầu nhỏ, màu vàng đậm của hạt Argan, giải thích:

-Người ta lấy trái argan, tách lấy hạt bên trong, ép hạt này bằng tay trong cỗ máy đá cho ra dầu, dầu này làm tóc mềm, bóng, giúp mọc tóc, còn giúp da dưỡng ẩm, làm biến mất nét nứt nẻ ở da bụng cho phụ nữ mới sanh con vì có vitamin E và chống oxy hóa, ai đến Morocco cũng mua về làm quà cho bạn bè và người thân cả, mình tặng bạn dùng rồi cho mình biết kết quả nhé.

Tôi mở lớn cặp mắt nghe Ghislaine kể về Casablanca, Rabat- Morocco như những điều huyền bí ở một đất nước nằm ở phía Tây Bắc Châu Phi, sát với Đại Tây Dương và biển Địa Trung Hải.

Tôi mơ được đến nơi này để tận mắt nhìn thấy vùng sa mạc rộng lớn với những con lạc đà rảo bước trên nền cát nóng như những câu chuyện thần thoại đã đọc, những ngôi nhà làm bằng lá, đất, vôi và nước để giữ nguồn mát giữa khí nóng lên đến 40 độ C vào mùa hè.

-Tôi sẽ đến thăm đất nước bạn nhé!

-Thật sao!

0o0o

Morocco là một trong những đất nước đã thôi miên tôi, từ khi quen những người bạn Ả Rập, từ những films như Gladiator, có cảnh sa mạc và đấu trường được quay ở đất nước này; The Mummy (xác ướp) nổi tiếng với đoàn lạc đà, đền cổ Ai Cập, cũng mượn sa mạc Morocco để quay, đặc biệt hơn cả là khu Ait Ben Haddou, của Ouarzazate được gọi là Hollywood của Morocco. 

Tôi muốn tận mắt nhìn ngắm thành phố cổ màu đỏ ở Marrakesh, Fes; màu xanh cobalt của Chefchaouen, những con hẻm màu xanh lơ da trời đầy nghệ thuật; màu vàng sa mạc với những cồn cát cháy bỏng của Erfoud, đường đi vào sa mạc Sahara, cưỡi trên lưng những con lạc đà (dromadaire) chỉ có một bướu trên lưng và giỏi chịu sức nóng đổ lửa.

Đã có rất nhiều bài ca ngợi về Casablanca, trái tim hiện đại, nơi của tình yêu và hoài niệm; về Marrakech, Fes, cái nôi của du lịch, nghệ thuật giữa hiện đại và cổ xưa trộn lẫn trong một thành phố; về Chefchaouen đầy thơ mộng vì nằm trong vùng núi Rif, phía Bắc Morocco, gần biển Địa Trung Hải, nhà cửa ở đây được sơn màu xanh lơ của trời, yên tĩnh, nhẹ nhàng như thuộc một thế giới cổ tích!

 Về Sahara huyền bí, sa mạc nóng lớn nhất thế giới, rộng lớn vô tận, ban ngày nóng chói chan, bốc lửa, ban đêm lạnh sâu, gió thổi làm cát đổi hình dạng mê hoặc, ánh mặt trời chiếu xuống tưởng chừng bước đi của mình chênh vênh, nhìn xa như có ảo giác, hình bóng ai đó chập chờn rồi biến đi như một bóng nước.

Trong cùng một đất nước Morocco mà mỗi thành phố có đặc điểm riêng, khác biệt nhau rõ nét.

Khi máy bay đáp xuống Casablanca-Morocco vào 7:00 sáng của một ngày tháng năm, tôi đinh ninh trời sẽ mát nhẹ như ở Orange County, nhưng một cơn gió nóng hổi phù vào mặt làm không sao thở nổi, tưởng mình đang ở trong lò nướng bánh mì mà ngọn lửa đang để mức cao nhất.

Đặt chân lên đất nước này, tôi nhớ bộ phim mang cùng tên Casablanca, nói lên sự hy sinh, danh dự, “tình chỉ đẹp khi còn dang dở” một nỗi buồn của hai kẻ yêu nhau mà không đến được với nhau, trái ngược hẳn với một thành phố nhộn nhịp, trung tâm kinh tế và thương mại, đông đúc, sầm uất, mang nét Âu Châu, Bắc Phi.

Bước vào Hassan II mosque, một nhà thờ Hồi giáo đẹp và lớn nhất thế giới, nằm sát bên bờ Đại tây dương, với những ngọn sóng nhẹ nhàng nhấp nhô bên dưới, vừa lãng mạn, hùng vĩ, và tân tiến; xung quanh có những quán café cho mọi người ngồi thưởng thức ngắm cảnh nhất là khi hoàng hôn xuống, ánh sáng từ những tia laser trên đỉnh cao của nhà thờ chiếu xuống thật khó tả hết cái đẹp tận mắt ngắm nhìn.

Rabat, thủ đô của Morocco, yên tĩnh, sạch sẽ, có cơ quan chính phủ, có cung điện hoàng gia với lính canh bên ngoài thay đổi theo giờ, mặc quân phục, ngồi trên ngựa rất oai phong. Nhà cửa xây theo kiểu Châu Âu, trồng nhiều hoa, những cây dừa cao ngất nghệu hai bên đường.

Tangier ngay cửa ngõ của Đại Tây Dương và Địa Trung Hải, thành phố của gió biển, thổi tung mái tóc, không khí mát mẻ, những ngôi nhà sơn bằng màu xanh lơ nhẹ rất nghệ thuật.

Xe đi tiếp đến Chefchaouen, thành phố xanh màu cobalt của bầu trời, nằm giữa lòng núi Rif, rất mát mẻ, lạ lùng và thanh bình làm sao.

Ouazzane hiện ra với những đồi núi xanh rì trồng olive, chà là, nơi yên tĩnh cho tâm linh, những nhà thờ với những chiếc loa treo bốn hướng chuẩn bị cho những buổi cầu nguyện của đạo Hồi, ai cũng che khăn chỉ thấy hai con mắt, nơi này ít khách du lịch. Buổi trưa nóng chói chan, ai cũng rút hết trong nhà, đặc biệt nơi đây rất nhiều mèo con, chó thì hiền khô nằm im phơi nắng, mắt lim dim không buồn sủa khi thấy khách lạ đến 

Inline image
Xưởng làm da thuộc với phân bồ câu.

Ngừng lại đặc biệt ở Fez hai đêm, trong khi những nơi khác chỉ một đêm, mới thấy được thành phố cổ này chưa bao giờ được phát triển với máy móc, tất cả làm bằng thủ công truyền thống, thuộc da bằng phương pháp cổ truyền; mới ở đầu thị trấn đã ngửi thấy mùi hôi thối của nước màu ngâm làm da thuộc; quan sát từ trên gác cao của xưởng,  cả trăm thùng to, vuông tròn đầy ắp nước đủ màu, những người thợ làm việc giữa trưa nắng gay gắt, họ xắn quần nhảy vào thùng nước nhuộm màu bốc mùi hôi nồng nặc, chủ xưởng phát cho mỗi người tham quan một nhánh cây rau thơm bạc hà, để xua bớt mùi hôi, ông giải thích:

-Ở đây dùng phân chim bồ câu để thuộc da vì có chứa ammonia và chất kiềm tự nhiên, giúp làm mềm da động vật, loại bỏ lông và mỡ còn sót lại, giúp da dễ xử lý hơn trước khi nhuộm; đầu tiên da được ngâm trong nước và vôi, sau ba ngày họ thuộc da bằng cách dùng tay trộn phân bồ câu với da làm mềm da và tách lông, kế đó phải giặt nhiều lần cho hết phân bồ câu, rồi sẽ đem nhuộm màu, họ cũng dùng màu từ cây và khoáng chất tự nhiên chứ không dùng màu hóa học để nhuộm, cuối cùng là phơi trên mái nhà đầy nắng mà các bạn thấy đó.

Tôi tự nhủ:

-Chỉ mới vào đầu làng đã chịu không nổi mùi hôi thối này, thì làm sao dân sống ở đây có thể chịu đựng nổi mùi này từ ngày này qua ngày khác? Đã thế những người thợ làm việc trong thùng chứa nước màu với phân bồ câu, dưới ánh nắng gắt gao qua bao nhiêu ngày tháng, tôi thật phục họ đã phải ráng chịu đựng với cái mùi khó thở này!

Chủ xưởng da cũng chỉ cho chúng tôi cách phân biệt da thật, giả ra sao, da nào có chất lượng mềm, cứng tùy độ giặt, ngâm với phân bồ câu nhiều hay ít ngày. Công trình làm nên một thành phẩm bằng da tại Chouara Tannery là một giá trị truyền thống thủ công bảo tồn di sản Morocco.

Erfoud, nóng như lò lửa, mồ hôi chảy nhễ nhại khi bước ra khỏi xe có máy điều hòa, nổi bật với sa mạc Sahara, những cồn cát đỏ au, ngút ngàn, tua cưỡi lạc đà và những chiếc xe jeep nhảy cẫng, tung khách du lịch té nhào qua hai bên thành xe, hay đập đầu trên trần, tạo cảm giác mạnh, nên phải cài dây thật kỹ; buổi tối được ngắm bầu trời đầy sao chi chít, buổi sáng với ánh mặt trời với góc nhìn có một không hai.

Ngoài ra, đây là một thành phố hóa thạch cổ xưa, rất nhiều khung đá bằng marbre chứa sinh vật hóa thạch hàng triệu năm; người ta dùng hóa thạch làm bàn đá, đồ trang trí trong nhà, quà lưu niệm.

Tôi ái ngại khi tiếp xúc với những người làm việc trong sa mạc, tôi được biết đời sống họ rất thấp, nghèo đói, có những gia đình sống ở làng bên cạnh gần sa mạc Sahara cả mấy chục năm chưa từng bước chân ra khỏi nơi này, họ không cần thiết phải ra ngoài làng, vả lại cũng không có phương tiện để đi, họ chỉ sống bằng nghề dắt lạc đà, bán những đồ trang sức lặt vặt, nhà không có điện, không đủ ăn, họ chỉ sống nhờ vào tiền tips của du khách, không có lương tháng ổn định.

Đi tiếp nữa, vùng Todgha Gorge, với những hẻm núi sâu, vách đá cao hàng trăm thước, đường đèo uốn lượn thật ngoạn mục, cây cọ xen giữa núi đá, ánh sáng thay đổi tùy những nơi bị vách núi che, lúc tối, lúc sáng đẹp như trong phim, khách du lịch cho đây là Grand Canyon tại Bắc Phi. Hai bên đường bầy bán những khăn quàng cổ, vòng đeo tay bằng hóa thạch, mũ nón bằng da, đồ trang trí… tạo nên một cảnh tượng vui mắt từ thiên nhiên đến đồ làm bằng tay nhiều màu.

Thủ phủ phim sa mạc lớn nhất Châu Phi, được gọi là Hollywood của Morocco là vùng Ouarzazate, nơi đây có Atlas studios, các phim quay tại sa mạc và thành cổ đất đỏ Ait Benhaddou như Games of Thrones, Lawrence of Arabia, Stars Trek… Thành phố cổ này là di sản Unesco. Chúng tôi đứng trên núi cao nhìn xuống một lòng chảo rộng lớn bát ngát vùng đất đỏ, tưởng tượng đến những vó ngựa phi tung bụi đất, những màn đấu súng của nhiều phim đã được quay chiếu nơi đây.

Kết thúc ở Marrakesh, một thế giới sống động kiểu cổ tích sa mạc, với những chợ đêm nhiều màu sắc, người thổi sáo rắn, vẽ bói kiểu henna, nửa thành phố với khu chợ souks cổ, truyền thống, treo đầy đồ da, đèn bằng đồng, quần áo, ồn ào náo nhiệt và nửa thành phố mới hiện đại, kiến trúc màu đất nung đỏ cam khi ánh nắng rọi, nhìn từ trên cao như một thành phố sa mạc cổ đại.

Có ai hỏi tôi vài nét đặc biệt về Morocco, tôi xin tóm tắt như sau:

Nếu Chefchaouen là màu xanh lãng mạn, mộng mơ, Sahara màu vàng cát huyền bí của ngàn lẻ một đêm, Fes cổ xưa truyền thống, Casablanca hiện đại tân thời, Gorges Valleys núi đá hùng vĩ mê hoặc, Ouarzazate thành phố điện ảnh, thì Marrakesh màu cam đỏ của ánh mặt trời sôi động, huyền ảo.

Morocco đã được tôi vén màn bí mật, muôn màu, muôn vẻ, thành phố nơi vua sống thật giàu có sạch đẹp, yên tĩnh, có lính canh, còn nơi người dân đen thì khổ sở tội nghiệp với những nghề tự nghĩ ra để sinh sống qua ngày, không có đủ cơm ăn làm sao nói đến bảo hiểm tương lai cho con người?!

0o0o

Ghislaine gặp tôi sau chuyến thăm đất nước quê hương của cô ta:

-Cám ơn bạn đã đến thăm đất nước tôi, bạn đã tân mắt nhìn cuộc sống, con người và sinh hoạt của dân tôi rồi đấy! Quê hương tôi đẹp, cổ xưa, tôi hãnh diện đã sanh ra nơi đó, tài nguyên thiên nhiên phong phú lắm, nhưng vẫn nằm im lìm, chưa được khai thác; thật tình mà  nói dân tôi khổ và nghèo lắm, chúng tôi phải di cư qua những nước Âu Châu, Bắc Mỹ… chúng tôi chỉ có thể về thăm nhà khi thấy nhớ cha mẹ già, nơi mình sanh ra thôi. 

Tôi thông cảm, nắm lấy bàn tay có vẽ những hình Henna của bạn:

-Mình là những người rất may mắn, đang được sống ở đất nước tự do, có công việc và gia đình thật tốt, bạn đừng mặc cảm nhé! Những người di dân cùng mang chung một ý nghĩ: có môi trường sống, an ninh, hệ thống giáo dục, y tế tốt hơn, tìm công việc có bảo hiểm tương lai cho mình và gia đình mà!

Sỏi Ngọc

Montreal, May’26

Đây là link hình ảnh Morocco May’26

https://photos.app.goo.gl/agqG34XPXmgnAEtg9

Nhà văn Sỏi Ngọc tên thật là Lê Ngọc Huyền ở  Montreal ,Canada 

Thân mến 
TQĐ

Thư Cảm Ơn Của Quỹ Tưởng Niệm Cựu Chiến Binh Việt Nam

 

Đại diện Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ &

Tổ Chức Hậu Duệ VNCH Hải Ngoại


THƯ CÁM ƠN CỦA QUỸ TƯỞNG NIỆM CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM 
Alliance For Vietnam's Democracy

“Vào thứ Hai, chúng ta đã dành trọn ngày tại Bức Tường (The Wall) để tưởng niệm những người đã ngã xuống và tri ân những người thân yêu đang tiếp tục kế thừa di sản của họ. Dưới cơn mưa tuôn rơi, dường như thật ý nghĩa khi ngồi yên để cảm nhận trọn vẹn sức nặng của khoảnh khắc này và suy ngẫm về hàng triệu con người đã hy sinh thân mình để phụng sự Tổ quốc.

“Trong khoảng khắc thầm lặng ấy, chúng tôi đã nghĩ về những người góp phần làm nên buổi tưởng niệm này — những người bạn như quý vị. Dù quý vị đã đứng cùng chúng tôi tại Bức Tường, theo dõi từ nhà, chia sẻ một danh tánh, hay trao tặng một món quà để vinh danh người mình yêu thương, sự hào phóng của quý vị đã trở thành một nghĩa cử tri ân thầm lặng. Quý vị đã giúp bảo đảm rằng những câu chuyện của họ luôn được lưu giữ, tên tuổi của họ được xướng lên, và sự hy sinh của họ được tưởng nhớ bằng tất cả sự tôn nghiêm và lòng thương mến.

“Ngày Tưởng niệm (Memorial Day) không đơn thuần chỉ là một buổi lễ. Đó là một lời hứa, một lời hứa mà tất cả chúng ta cùng nhau tái khẳng định mỗi năm. Sự hiện diện, lòng hào phóng và sự tận tâm của quý vị đã giúp giữ cho lời hứa ấy luôn luôn tồn tại.

“Cảm ơn quý vị đã sát cánh cùng chúng tôi. Cảm ơn quý vị đã tôn vinh những người đã phục vụ đất nước. Cảm ơn quý vị đã giúp chúng tôi gìn giữ những câu chuyện không bao giờ được phép lãng quên.

“Với lòng biết ơn chân thành nhất,

“Quỹ Tưởng Niệm Cựu Chiến Binh Việt Nam”

(tổ chức đã vận động gây quỹ, xây dựng và góp phần bảo tồn Bức Tường Tưởng Niệm Cựu Chiến Binh Việt Nam)


THƯ CÁM ƠN CỦA QUỸ TƯỞNG NIỆM CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM 
Alliance For Vietnam's Democracy

Trân trọng 
NHHN