Thứ Năm, 26 tháng 2, 2026

Việt Nam Hôm Nay !!!

 


VIỆT NAM HÔM NAY !!!
Đặng Hiền

Ghi chép của một người vừa trở về 

Tôi chỉ thấy dễ chịu khi máy bay hạ cánh xuống California. Không phải vì nước Mỹ tốt hơn. Mà vì tôi vừa rời khỏi một nơi khiến lòng mình nặng trĩu.

Một tháng đi qua Sài Gòn, Nha Trang, Đà Nẵng, Hà Nội.

Một tháng đủ để cảm nhận nhịp thở của một đất nước đang lớn lên – nhưng lớn lên như một đứa trẻ không được hỏi ý kiến mình muốn trở thành ai.

1. ĐẤT NƯỚC CỦA DU LỊCH VÀ THẤT NGHIỆP

Từ Bắc chí Nam, ngành công nghiệp có vẻ “an toàn” nhất là du lịch. Khách sạn mọc lên, resort kéo dài theo bờ biển, thành phố nào cũng muốn thành “thiên đường check-in”.

Nhưng phía sau những bức ảnh hoàng hôn là một thực tế lặng lẽ hơn: thanh niên chạy Grab, chạy G7, làm việc gig economy kiểu chắp vá. Họ có bằng cấp, có ước mơ, có năng lượng — nhưng thiếu cơ hội.

Một nền kinh tế nếu chỉ dựa vào tiêu dùng nội địa yếu và du lịch bên ngoài, thì giống như một quán cà phê đông khách nhưng không có nhà bếp thực sự. Mọi thứ phụ thuộc vào dòng người ghé qua.

Việt Nam hôm nay có tốc độ, có tăng trưởng, nhưng chưa chắc có chiều sâu.

2. XÃ HỘI PHONG BÌ – NHƯ MỘT NGHI THỨC

“Phong bì” không còn là hành vi lén lút. Nó giống một nghi thức xã hội.

Nhà báo nhận phong bì.
Quan tòa nhận phong bì.
Thủ tục muốn trơn tru — phải có phong bì.
Không ai nói thẳng. Nhưng ai cũng hiểu.

Điều đáng buồn không phải là tham nhũng tồn tại. Điều đáng buồn là nó trở thành điều mặc nhiên. Khi cái sai được xem như “cách làm việc”, xã hội bắt đầu mất cảm giác về công lý.

Một hệ thống không cần nhiều luật xấu. Chỉ cần luật tốt mà không được thực thi công bằng.

3. GIÁO DỤC VÀ SỰ THẦN THÁNH HÓA

Ở những gia đình có điều kiện, trẻ em học 8–10 tiếng một ngày. Lịch học kín như lịch của một CEO.

Song song đó là một dòng giáo dục khác: dạy phải tôn sùng lãnh tụ như biểu tượng thiêng liêng. Lịch sử được kể theo một chiều. Hình ảnh được dựng như tượng đài.

Một xã hội nếu không cho trẻ em học cách hoài nghi, thì sẽ đào tạo ra những người lớn biết phục tùng.

Đáng buồn hơn, sự phân tầng xã hội ngày càng rõ. Người có tiền mua môi trường, mua giáo dục, mua an toàn. Người không có tiền học cách chấp nhận.

Có lúc tôi tự hỏi: chúng ta từng phê phán xã hội tư bản vì bất bình đẳng. Nhưng hiện tại, sự phân biệt giai cấp trong đời sống hàng ngày có khi còn tinh vi hơn.

4. VĂN CHƯƠNG – HAY CÔNG CỤ ?

Viết báo độc lập, đặt câu hỏi, nói về môi trường… bị xem như ngây thơ.

Văn chương chính thống phần lớn trở thành công cụ trang trí cho quyền lực. Nó không làm nhiệm vụ phản biện, mà làm nhiệm vụ xoa dịu.
Trong khi đó, ô nhiễm môi trường là có thật. Không khí mờ đục. Sông ngòi đục màu. Biển nhiều nơi mất đi sự trong trẻo vốn có.
Môi trường không biết nói dối. Nó phản ánh trung thực nhất tình trạng quản trị.

5. GIAO THÔNG – MỘT ẨN DỤ HOÀN HẢO

Chưa nơi nào tôi thấy hệ thống giao thông “thần kỳ” và “quái dị” như ở Việt Nam.
Dòng xe máy như tổ ong khổng lồ.
Mỗi người tự tìm đường, tự né, tự sinh tồn.
Không có trật tự rõ ràng — nhưng có một thứ trật tự ngầm dựa trên bản năng.

Ở đó, bạn vừa là nạn nhân tiềm tàng, vừa là người gây nguy hiểm cho người khác. Một hệ sinh thái căng thẳng liên tục.
Tiếng còi xe không chỉ là âm thanh. Nó là nhịp tim của xã hội: gấp gáp, bực dọc, vội vã.

Khi trở lại California, tôi mới nhận ra mình đã quen với mức ồn ào cao đến mức nào. Sự yên tĩnh trở thành một ân huệ.

6. NGHỊCH LÝ CỦA THIÊN ĐƯỜNG

Và rồi có Cam Ranh.
Biển vẫn xanh.
Cát vẫn mịn.

Nha Trang – Cam Ranh vẫn có thể là một trong những điểm du lịch đẹp nhất thế giới.
Nhưng chỉ khi ta là du khách thuần túy.
Khi bạn không phải đối diện với thủ tục, với môi trường sống, với hệ thống. Khi bạn chỉ nhìn bề mặt.
Việt Nam hôm nay giống một bức ảnh Instagram được chỉnh màu rất kỹ. Đẹp. Rực rỡ. Nhưng phía sau là tầng lớp phức tạp của xã hội đang chuyển mình, đang loay hoay, đang tìm cách lớn lên.
________________________________________

7. TRỞ VỀ – VÀ KHÔNG THỂ DỬNG DƯNG

Viết những dòng này không phải để phủ nhận mọi nỗ lực, cũng không để ca tụng nơi khác.
Mỗi quốc gia đều có vấn đề. Nước Mỹ cũng vậy.
Nhưng điều làm tôi buồn là cảm giác một xã hội đang đánh đổi quá nhiều:

đánh đổi sự trung thực lấy tiện lợi,
đánh đổi phản biện lấy ổn định,
đánh đổi môi trường lấy tăng trưởng.

Việt Nam đang lớn. Nhưng lớn theo hướng nào?

Một đất nước không chỉ cần GDP. Nó cần lòng tin.
Không chỉ cần resort. Nó cần thể chế minh bạch.
Không chỉ cần khẩu hiệu. Nó cần sự thật.

Có thể tôi quá nhạy cảm.
Có thể tôi nhìn bằng con mắt của một người vừa rời đi.
Nhưng nếu một người còn thấy buồn, còn thấy trăn trở —thì có lẽ hy vọng vẫn chưa mất.

Cali ngày 19/2/2026
ĐẶNG HIỀN

Thân mến 
TQĐ



Khi Một Số Người Việt Quên Mất Vì Sao Họ Đã Bỏ Nước Ra Đi



KHI MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT QUÊN MẤT VÌ SAO HỌ ĐÃ BỎ NƯỚC RA ĐI
Chan Nhu


Kính mời quý vị theo dõi 


 

Bỏ Phiếu Cho Người Việt - Hay Chọn Người Xứng Đáng?



BỎ PHIẾU CHO NGƯỜI VIỆT – HAY CHỌN NGƯỜI XỨNG ĐÁNG?
Duy Văn

Hơn năm mươi năm trôi qua kể từ ngày người Việt tị nạn cộng sản đặt chân lên đất Mỹ, một điều chưa bao giờ thay đổi là di sản tinh thần mà cộng đồng vẫn gìn giữ: lá cờ Việt Nam Cộng Hòa như biểu tượng chính nghĩa, tư tưởng quốc gia như nền tảng lập trường, và dân chủ tự do như con đường hướng tới tương lai cho thế hệ mai hậu.


Trong suốt hành trình đó, cộng đồng đã hy sinh không ít công sức để đưa con em người Việt bước vào dòng chính chính trị Hoa Kỳ. Từ hội đồng thành phố, học khu, quận hạt, tiểu bang đến liên bang — mỗi chiến dịch tranh cử đều mang theo niềm hy vọng: rằng những người trẻ gốc Việt sẽ vừa hội nhập thành công, vừa giữ được căn tính và trách nhiệm với cộng đồng đã nâng đỡ họ.


Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng đi đúng kỳ vọng.


Không ít trường hợp sau khi đắc cử, vị dân cử trẻ dường như xa dần cộng đồng. Những lời hứa tranh cử trở nên mờ nhạt. Những vấn đề quan trọng với người Việt tị nạn không còn được đặt lên hàng đầu. Và điều đó dẫn đến một cảm xúc nguy hiểm: sự thất vọng.


Ngày càng có nhiều người trong cộng đồng đặt câu hỏi: “Có nên tiếp tục bỏ phiếu cho ứng cử viên gốc Việt chỉ vì họ là người Việt?”


Đây là một câu hỏi không dễ trả lời — nhưng cần được nhìn bằng sự trưởng thành chính trị.


Trước hết, cần thừa nhận một thực tế: trong nền dân chủ Hoa Kỳ, dân cử không chỉ đại diện cho cộng đồng sắc tộc của mình mà phải phục vụ toàn thể cử tri. Điều đó có nghĩa là họ không thể lúc nào cũng ưu tiên một nhóm duy nhất. Tuy nhiên, điều cộng đồng mong đợi không phải là đặc quyền — mà là sự kết nối, sự lắng nghe, và sự tôn trọng nguồn gốc đã giúp họ bước vào chính trường.


Khi một dân cử đánh mất sự liên hệ này, cộng đồng cảm thấy bị phản bội không phải vì quyền lợi vật chất, mà vì niềm tin.


Nhưng liệu phản ứng quay lưng hoàn toàn với ứng cử viên gốc Việt có phải là lựa chọn đúng?


Câu trả lời là: không hẳn.


Bỏ phiếu trong xã hội dân chủ không nên dựa trên sắc tộc, nhưng cũng không nên phủ nhận giá trị của đại diện cộng đồng. Một dân cử gốc Việt, nếu có năng lực và giữ được trách nhiệm đạo đức, vẫn mang lại lợi thế về tiếng nói văn hóa và lịch sử mà người ngoài khó hiểu sâu sắc.


Vấn đề không nằm ở việc họ là người Việt hay không, mà là họ có xứng đáng hay không.


Nếu cộng đồng chuyển sang ủng hộ ứng cử viên sắc tộc khác chỉ vì thất vọng, điều đó không sai về nguyên tắc dân chủ. Chính trị Mỹ là chính trị của chính sách, năng lực và hiệu quả, không phải huyết thống. Một ứng cử viên không phải người Việt nhưng tôn trọng cộng đồng và làm việc hiệu quả vẫn đáng được ủng hộ.


· Tuy nhiên, nếu cộng đồng từ bỏ hoàn toàn việc nâng đỡ thế hệ lãnh đạo gốc Việt, hậu quả lâu dài có thể là sự mất tiếng nói đại diện trong dòng chính — một điều mà người Việt đã mất hàng chục năm mới xây dựng được.


Có lẽ điều cần thiết không phải là thay đổi lá phiếu vì giận dữ, mà là nâng cao tiêu chuẩn chọn lựa.


Đừng bỏ phiếu vì cùng sắc tộc.


Nhưng cũng đừng quay lưng chỉ vì thất vọng nhất thời.


Hãy chọn người giữ lời hứa, người có bản lĩnh và đạo đức — dù họ là người Việt hay bất kỳ sắc dân nào.


Bởi vì cuối cùng, sức mạnh của cộng đồng không nằm ở việc bầu cho “người của mình”, mà nằm ở việc biết chọn người đúng.


Duy Văn

(Editor – In – Chief of California Magazine)

 


Thứ Tư, 25 tháng 2, 2026

Thông Điệp Của TT Trump - Tiếng Việt


THÔNG ĐIỆP CỦA TT TRUMP - TIẾNG VIỆT
Nhân Bản Diễn Đàn


Trân trọng
NHHN 

Kính mời quý vị theo dõi 


 

Toàn Văn Thông Điệp Liên Bang Dài Nhất Lịch Sử Mỹ Của Ông Trump

 

Tổng thống Donald Trump đọc Thông điệp Liên bang tại quốc hội Mỹ ngày 24/2. Ảnh: AP

TOÀN VĂN THÔNG ĐIỆP LIÊN BANG DÀI NHẤT LỊCH SỬ MỸ CỦA ÔNG TRUMP
Như Tâm

Tổng thống Mỹ Donald Trump tối 24/2 đề cập hàng loạt vấn đề về đối nội và đối ngoại trong 108 phút trình bày Thông điệp Liên bang dài nhất lịch sử Mỹ.






Mạng Lới Nhân Quyền Việt Nam - Thư Mời

 


MẠNG LỚI NHÂN QUYỀN VIỆT NAM - THƯ MỜI
Ban Tổ Chức 

Trân trọng 
NHHN 


Lời Mời Bữa Cơm Thân Mật Sửa Soạn Cho Chuyến Đi

 


LỜI MỜI BỮA CƠM THÂN MẬT SỬA SOẠN CHO CHUYẾN ĐI
Kq Le Van Hai

Muốn có những khoảnh khắc thần tiên ngoài biển khơi, chúng ta cũng cần… chuẩn bị trên đất liền cho đàng hoàng!

Vì thế, thân mời toàn thể Quý Anh Chị Em đến tham dự bữa cơm thân mật nhằm chuẩn bị chu đáo cho chuyến hành trình.

Thời gian: 6 giờ chiều, Thứ Sáu (tuần này)
Ngày 27 tháng 2 năm 2026

Tại: Nhà hàng Di Lạc – của TS Nguyễn Hồng Dũng
2850 Quimby Rd, Ste 125, San Jose, CA 95148
(408) 238-8686

Chúng ta sẽ cùng nhau: Thống nhất chương trình chuyến đi, Lên dây cót tinh thần cho nhau (mục này… chắc ai cũng đã sẵn rồi!), Để mỗi thành viên đều có niềm vui trọn vẹn.

Chuẩn bị để: Thả hồn vào đại dương thơ mộng mênh mông… lả lơi… hồn thơ! Kết nối sâu xa hơn trong tình thân văn chương, văn nghệ, chữ nghĩa! Trải nghiệm phong cách sống nghệ sĩ — lênh đênh giữa làn nước xanh, chung quanh tràn ngập hoa biển Và… sống những giây phút không thể nào quên!

Hứa hẹn: Một chuyến đi – Muôn vàn điều kỳ thú! Một hành trình – Gắn kết tình thân!

Đến giờ rồi!
Gia Đình Văn Thơ Lạc Việt ơi — lên thuyền nhé, ta cùng đi!

Thân chúc Quý Anh Chị Em trong đại gia đình Văn Thơ Lạc Việt năm mới sức khỏe, an vui và luôn dạt dào cảm hứng sáng tác.

Nhớ nhé!
Hẹn gặp lúc 6 giờ chiều, Thứ Sáu ngày 27 tháng 2 năm 2026
tại Nhà hàng Di Lạc – TS Nguyễn Hồng Dũng!

LVH, Quý mến kính mờị

 

Đêm Ca Nhạc Hội Ngộ Mừng Xuân Tại Nam Cali

 


ĐÊM CA NHẠC HỘI NGỘ MỪNG XUÂN TẠI NAM CALI
Kq Le Van Hai

Cùng Liên Nhóm Nhân Văn Nghệ Thuật Tiếng Thời Gian Nam Cali, tổ chức tại nhà hàng của Cô Em Gái Không Quân 73A Phi Hành, trước khi lên tầu.

Bảo đảm: một đêm vui… nhớ đời!

Lúc: 6 giờ chiều – Thứ Ba, ngày 3 tháng 3 năm 2026
Tại: Pho Seven, 12505 Beach Blvd #A6, Stanton, CA 90680. (714) 901-0350

Kq Le Van Hai


Lời Mời Tham Dự Bữa Cơm Thân Mật

 


LỜI MỜI THAM DỰ BỮA CƠM THÂN MẬT, SỬA SOẠN LÊN … TẦU!
Kq Le Van Hai

Trước Khi Phái Đoàn Gia Đình Văn Thơ Lạc Việt Bước Lên Du Thuyền Du Xuân Bính Ngọ – Ngày 4 Tháng 3 Tới Đâỵ

*Một cuộc du xuân độc đáo, kỳ thú nhất từ trước đến nay!

*Chỉ có Văn Thơ Lạc Việt mới tổ chức được một cuộc du Xuân quy mô và đầy thi vị như thế!

-Sau chuyến đi thành công rực rỡ mùa Hè 2025 vừa qua, Gia Đình Văn Thơ Lạc Việt trân trọng thân mời Quý Anh Chị Em đã mua vé tham gia chuyến Du Xuân Đầu Năm Con Ngựa — xin nhắc nhẹ rằng: giờ mong đợi đã đến!

Cùng nhau nắm tay lên thuyền – gắn kết tâm hồn – dệt nên những kỷ niệm đầu xuân thật đáng nhớ!

Để có được cuộc du xuân này, tất cả là nhờ công sức của Chị Phương Hoa và Anh Thái. Đây là lần thứ hai Gia Đình Văn Thơ chúng ta cùng nhau du ngoạn bằng du thuyền — một hình thức du lịch đang “gây sốt” trên toàn thế giới!

“Chiều nay ra khơi!” — một hành trình vừa thi vị, vừa vui tươi, sôi động đang chờ đón chúng ta vào Thứ Tư tuần tới!

Hứa hẹn sẽ có: Những khoảnh khắc đáng nhớ, Những bữa ăn thân mật giữa trùng khơi bao la, Những đêm thơ, ca hát dưới trăng Và cả những bất ngờ… không thể đoán trước!

Tất cả sẽ có trong chuyến đi đặc biệt này — chỉ dành riêng cho đại gia đình VTLV và thân hữu mà thôi!

Chưa kể, vào giờ chót, còn có nhiều anh chị em nghệ sĩ Nam California tham dự. Nói ngắn gọn: Ôi dzui — quá xá là dzui!

Kq Le Van Hai

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2026

Lấy Mỹ !!!

 

Hình minh họa 

LẤY MỸ !!!
Lệ Hoa

Bất cứ người con gái nào lớn lên, đến tuổi trưởng thành cũng đều mơ ước một ngày bước lên xe hoa để làm vợ.

Có những người đầy đủ phước đức, sanh ra, lớn lên, lấy chồng, làm vợ, làm mẹ, làm bà, sống trong danh dự, chết trong thương yêu. Có những người thiếu kém nghiệp lành, sanh ra, lớn lên, lấy chồng, làm vợ, làm mẹ, làm bà, sống trong đau khổ, chết trong cô đơn.

Dù kém nghiệp lành hay đầy đủ phước đức thì những người đàn bà nầy đã hạnh phúc hay với khổ đau do một ông chồng Việt Nam nên được xã hội Việt Nam trân trọng tặng cho cái danh dự “bà vợ”.

Tôi đã lấy chồng, làm vợ, làm mẹ, làm bà nhưng tôi đã hạnh phúc hay đau khổ với một ông chồng người Mỹ nên được xã hội Việt Nam khinh khi ban cho danh từ “Me Mỹ”!

Ở cùng một hoàn cảnh, ăn mặc cùng một kiểu, nói bá láp cùng một câu, phạm cùng một lầm lỗi nhưng “bà vợ” thì được cảm thông và tha thứ vì bà tuy nói ác mà tốt bụng, tuy ăn mặc hở hang mà tánh rất đàng hoàng, tuy có ra ngoài vòng lễ giáo một chút nhưng hoàn cảnh thật đáng thương v.v.., còn “me Mỹ” thì sẽ nhận đựợc một bản án nặng nề, không hồi tố, không biện minh, không chống đỡ.

Một người khách đến văn phòng tôi làm giấy tờ bảo lãnh thân nhân. Trong khi tôi điền đơn ông vui miệng hỏi chớ cô ở Mỹ bao lâu rồi mà giỏi vậy và có đứa con nào chưa? Tôi trả lời cháu ở Mỹ đã 19 năm (thời điểm 1994) và có được năm con. Chồng cháu người Mỹ. Ông khách nhìn tôi kinh ngạc và hạ một câu:

-  “Cô Lấy Mỹ mà cũng đẻ dữ vậy hả!”.

Âm thanh khinh bạc trong câu Lấy Mỹ của người khách đáng tuổi cha chú làm tôi hơi khựng lại và trong một phút vô minh trong óc tôi cố nghĩ ra một câu gì tương xứng với hoàn cảnh của ông để nói lại cho trái tim mình đỡ rướm máu, nhưng đức Phật Quan Âm đã mau hơn cái phút vô minh đó nên tôi chỉ từ tốn trả lời:

- “Dạ vợ chồng cháu định có bảy đứa nhưng ở đây nuôi con cực quá nên dừng lại ở năm đứa.” 

Chắc ông khách cảm nhận được sự lỡ lời của mình và thái độ từ hoà của tôi nên có vẻ bẽn lẽn. Ngày hôm đó tôi được mặc cái áo Lấy Mỹ mà đẻ nhiều con!

Lại có một cô đáng tuổi em út nhờ tôi kêu điện thoại lên tòa án dàn xếp một vụ hiểu lầm rắc rối do cô gây ra. Mọi việc ổn thỏa rồi cô cám ơn tôi và nhận xét: 

- “Chị lấy Mỹ mà cũng biết làm nghề nầy nữa há?” 

Có nghiã là nghề văn phòng phải do mấy bà vợ đảm nhận mới phải. Mấy bà nầy ngày xưa bên Việt Nam là người có học, nay tiếp tục văn phòng là lý đương nhiên. Còn chị lấy Mỹ sao lại ngồi đây? Sao dám chen chân trong vòng danh lợi nầy? Sao lại ăn nói nhẹ nhàng giúp đỡ đồng hương? Đáng lẽ chị phải tiếp tục bán bar, bồi phòng hay cái gì hạ tiện một chút, ăn nói có một chút chửi thề, thái độ có một chút sắc sảo thì mới hợp lý chớ. 

Tôi nhìn người đồng hương hiền lành ít học và nhẹ nhàng nói: 

- “Nghề nào cũng vậy thôi em à. Nghề nào làm ra tiền để nuôi con thì bà mẹ nào cũng làm hết, bất kể sang hèn.” 

Ngày hôm đó tôi được mặc chiếc áo Lấy Mỹ mà biết làm nghề văn phòng!

Một hôm có một ông lạ hoắc ở tận Canada, do một người mách bảo, tới văn phòng tôi để xin băng giảng kinh Phật. Lúc đó chưa có CD, băng kinh còn rất hiếm. Sau khi chuyện vãn tôi tặng ông băng của thầy Thanh Từ, thầy Nhất Hạnh, thầy Thiện Huệ, sư cô Như Thủy v..v.., ông vui mừng cám ơn rối rít: 

- “Không ngờ cô lấy Mỹ mà cũng biết tu hành dữ vậy!”

Tôi mỉm cười chọc ông:

-  “Vậy là ông nói tôi đi sai đường phải không? Đáng lẽ tôi đi theo quỷ Sa Tăng mới đúng. Đáng lẽ tôi phải vào trà đình, tửu quán, tay cầm ly rượu, tay cầm điếu thuốc thì mới đúng điệu me Mỹ chớ me Mỹ gì mà sờ mó kinh sách, thật là ốt dột ông há”.

Ông khách biết mình nói quá lố vội xin lỗi, tôi lại mỉm cười. Vậy là tôi lại được mặc thêm một chiếc áo Lấy Mỹ mà cũng biết tu hành!

Bạn tôi, sau khi cằn nhằn, phê phán, chê trách con dâu và bà suôi gia đủ điều liền hạ một câu kết luận: 

- “Thằng con tôi là thằng chúa ngục. Không biết sao mà nó mê con quỉ nầy dữ vậy? Má nó là cái thứ lấy Mỹ thì làm sao biết dạy con?!” 

Thêm một chiếc áo nữa Lấy Mỹ không biết dạy con!

Tôi thường hay thắc mắc tự hỏi không biết mình làm vợ Mỹ thì có khác biệt gì với mấy người làm vợ Việt Nam? và người chồng Mỹ của mình có khác biệt gì với người chồng Việt Nam?

Khi vui tôi cười, khi buồn tôi khóc. Khi nấu ăn bị đứt tay, máu cũng đỏ thắm. Khi nhìn đồng bào lầm than trong đói nghèo, lụt lội thì ruột tôi cũng mềm. Khi chồng thất nghiệp hay gặp cảnh gian nan thì tôi cũng đỡ nâng, an ủi. Khi chồng vụng dại, lỡ lầm thì tôi cũng gây gổ, giận hờn.

Khi chồng tôi cầm bảng học bạ đầy chữ A của các con thì mặt mày cũng tươi vui hớn hở. Khi bị trường kêu lên mắng vốn thì cũng buồn bã lo âu. Khi con nhỏ ốm đau thì cũng thức trắng đêm lo thang thuốc. Khi con nên vợ nên chồng thì cũng hãnh diện, mừng vui. Buổi sáng hôn nhau từ giã hăng hái đi làm nuôi con. Buổi tối hôn nhau cám ơn một ngày bình an, hạnh phúc.

Chúng tôi cũng có những luật lệ riêng của gia đình. Khi các con còn nhỏ ngồi ăn cơm chung với cha mẹ, ăn xong trước rồi muốn ra khỏi bàn ăn phải xin phép. Khi cha nói NO rồi thì không được nhõng nhẽo qua hỏi mẹ. Khi cha mẹ đang coi TV thì không được tự động đổi đài khác.

Chồng tôi người Mỹ mà lại tin vào chánh sách ‘thương con cho roi cho vọt’ của VN, nhưng ảnh không đánh con trong sự giận dữ. Ảnh bắt chúng nằm sấp xuống ghế, nói cho chúng biết chúng đã phạm lỗi gì và hình phạt ra sao (một roi chổi lông gà hay không có TV một tuần hay 8 giờ tối phải vô phòng không được hội họp với gia đình v..v..).

Tôi không bao giờ xen vào binh vực cãi cọ lúc ảnh răn dạy các con dù đôi khi cây roi hạ xuống một tiếng chát, thằng nhỏ rú lên, lòng mẹ nghẹn ngào. Sau mỗi hình phạt, tôi dẫn các con đi rửa mặt, cho chúng ly cà rem, cái bánh ngọt rồi dẫn chúng vào phòng xin lỗi cha.

Các con ơi, dù cha không phải lúc nào cũng đúng khi răn dạy các con, nhưng hãy nhìn mỗi buổi sáng, dù nắng dù mưa, dù mạnh giỏi dù khó chịu, cha chúng con vẫn ra xe đi làm. Cái lap top, cái cell phone, cái phòng ngủ, cuốn sách, áo quần, sách vở, máy sưởi, nước nóng, sự hiểu biết, sự tiện nghi, sự trưởng thành… trăm ngàn thứ trong cuộc đời con đang hưởng thụ đều đổ lên hai vai của người cha đó thì đôi khi một vài hiểu lầm có đáng là bao.

Vợ chồng tôi không hoàn toàn nhưng đã cố gắng dạy con the best we know. Tôi được người đời tặng cho nhiều chiếc áo khác nhau nhưng ít có chiếc nào nhuộm lòng Từ Bi và Hiểu Biết. Tôi lẳng lặng nhận những chiếc áo khắc nghiệt đó, không oán trách cũng chẳng hạ mình. Tôi không có gì phải cúi mặt khi nói cho người đối diện biết chồng tôi người Mỹ. Trái lại những lời khinh bạc, những dè bỉu trước mặt hay sau lưng đó đã giúp tôi tăng thêm phần nhẫn nhịn, thứ tha và thông cảm hơn đối với những chúng sanh bạc phước khác. Và tôi tin rằng vì thế tôi hoá giải được một phần những oan khiên, nghiệp chướng của kiếp nầy cũng như của những kiếp trước.

Quả nhiên phiền não là bồ đề và cuộc đời thì không có gì là tuyệt đối hết. Cũng có người thương tôi. Tôi xin gởi lời cám ơn với tất cả trái tim chân thành đến các đồng hương tại Long Beach đã từng dùng qua các dịch vụ của văn phòng tôi và đã thương mến tôi như một con người, đã đối xử với tôi như một “bà vợ”.

Tôi đóng cửa văn phòng lái xe thẳng ra nghĩa trang thăm mộ con. Chúng tôi mất một đứa con trai trong một tai nạn xe hơi lúc cháu vừa 16 tuổi.

Từ xa tôi thấy một người ngồi bên cạnh mộ, hai đầu gối cong lên, hai tay ôm lấy đầu gục xuống chân. Tôi lại gần. Té ra là Ron, chồng tôi. Tôi quì xuống trước mặt anh, hai tay nâng đầu anh lên, để trán tôi cụng vào trán anh. 

Anh nhìn tôi thì thầm: 

- “Honey, help me, please help me. I can not go through our son’s loss without your love and your support.” (em ơi, giúp anh, em hãy giúp anh. Anh không thể nào vượt qua cơn đau khổ mất con nầy mà không có tình yêu và sự chia sẻ của em).

Tôi ngồi xuống bên anh, bên cạnh mộ đứa con yêu dấu. Tôi để đầu anh dựa vào má tôi và dịu dàng nói: 

- “Em yêu anh. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua nỗi đau khổ nầy !”

Một giọt nước mắt của anh thấm vào miệng tôi.

Giọt nước mắt của người chồng Mỹ với người vợ Việt, của người cha Mỹ khóc thương cho đứa con trai vắn số cũng mặn như giọt nước mắt của bất cứ người chồng, người cha nào khác.

Có khác gì đâu. Vô thường!

Lệ Hoa
Long Beach CA

Thân mến 
TQĐ