Thứ Năm, 12 tháng 3, 2026

Iran: Hình Nộm Lên Ngôi

 


IRAN: HÌNH NỘM LÊN NGÔI
Nhất Hùng

Thay vì một Tân Giáo chủ bằng xương bằng thịt hiên ngang xuất hiện, dân chúng Iran lại được chiêm ngưỡng những hình nộm phủ vải đen vô hồn diễu hành trên xe rước. Một màn kịch "vô tiền khoáng hậu" khiến người ta tự hỏi: Iran đang bầu Giáo chủ hay đang tổ chức lễ Halloween sớm?

Ba giả thuyết "nực cười" cho sự vắng mặt:

1. "Bia tập bắn" di động: Vâng, khi Mỹ và Israel đã "đánh tiếng", Mojtaba thà làm một bóng ma trong hầm tối còn hơn làm một anh hùng ngoài ánh sáng. Hóa ra, quyền lực tối cao cũng không tỷ lệ thuận với lòng can đảm. Việc dùng hình nộm chẳng khác nào lời thừa nhận cay đắng: "Tôi rất quyền lực, nhưng tôi sợ chết".

2. Lãnh đạo "lồng kính": Tin đồn Mojtaba bị trúng đòn "thừa kế" từ cuộc không kích khiến cha ông tử nạn vào cuối tháng 2 đang lan rộng. Nếu đúng là ông ta đang nằm thở máy hoặc tan nát hình hài, thì việc IRGC dựng hình nộm lên chính là nỗ lực tuyệt vọng để tô vẽ một "vị thánh" mạnh mẽ trên nền tảng của một xác sống.

3. Huyền bí hay Hèn nhát? IRGC bao biện rằng họ đang tạo ra sự "huyền bí tâm linh". Nực cười! Người dân cần một người dẫn dắt, chứ không cần một bóng ma núp sau tấm màn nhung. Đây không phải là chiến tranh tâm lý, đây là sự bế tắc của một hệ thống không tìm nổi một gương mặt đủ "liều" để lộ diện.

Những câu hỏi tát thẳng vào mặt chế độ:

- Mojtaba còn tồn tại không? Hay IRGC đang diễn trò "Em bé và chiếc áo cà sa biến hình" để câu giờ dàn xếp nội bộ? Một quốc gia bị lãnh đạo bởi một tấm bìa carton quả là nỗi sỉ nhục đối với lịch sử nghìn năm của Ba Tư.

- Tính chính danh của "Giáo chủ tàng hình": Hiến pháp nào cho phép một hình nộm ra lệnh cho quân đội? Một kẻ không dám nhìn vào mắt dân chúng thì lấy tư cách gì để đòi hỏi sự trung thành?

- Đỉnh cao của sự mỉa mai: Hashtag #GiáoChủTàngHình#ChínhQuyềnHìnhNộm đang là những cái tát nẩy lửa vào nỗ lực kiểm duyệt của chính quyền. Người dân Iran không mù, họ chỉ đang cười vào sự hèn hạ của những kẻ cầm quyền đang run rẩy.

Việc phải dùng đến hình nộm để "vinh danh" là bằng chứng cho thấy lực lượng an ninh Iran đã hoàn toàn bất lực. Trong cái "lò lửa" này, IRGC đang cố nặn ra một biểu tượng giả tạo vì chẳng còn ai đủ can đảm để nhận cái ghế "thập tử nhất sinh" đó nữa. Một vương triều xây dựng trên những hình nộm thì cũng sẽ sụp đổ như những quân bài giấy mà thôi.

Cuốn phim: “Giáo Chủ Không Khí" hài hước, kịch tính mà ngay cả những đạo diễn Hollywood xuất sắc nhất cũng phải ngả mũ.

Nhất Hùng


Iran: Bản Danh Sách Điều Kiện Hay Tờ Đơn Xin Đầu Hàng Trong Tủi Nhục?

 


IRAN: BẢN DANH SÁCH ĐIỀU KIỆN HAY TỜ ĐƠN XIN ĐẦU HÀNG TRONG TỦI NHỤC?
Nhất Hùng

Ngày 12/3/2026, thế giới chứng kiến một màn kịch ngoại giao lố bịch: Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian đăng đàn trên X, chìa ra "3 điều kiện" để đổi lấy hòa bình. Nhưng hãy gọi đúng bản chất của nó: Đây không phải là đàm phán, đây là tiếng kêu cứu của một chế độ đang trên bờ vực sụp đổ, một nỗ lực tuyệt vọng nhằm "quỵ lụy trong tư thế ngẩng cao đầu".

1. Sự ảo tưởng trong ba "yêu sách" của Tehran

Tehran rêu rao đây là "cách duy nhất" để giải quyết xung đột, nhưng thực chất chỉ là những lời mặc cả rẻ tiền:

"Quyền hạt nhân hòa bình": Một sự đánh tráo khái niệm trơ trẽn. Cộng đồng quốc tế chưa bao giờ cấm Iran làm điện hạt nhân tử tế, họ chỉ cấm Iran chế tạo bom để hủy diệt thế giới. Đòi quyền này lúc này chẳng khác nào xin phép giữ lại "ngòi nổ" để chờ ngày tái khởi động sự hung hăng.

Bồi thường chiến tranh: Đây là điều nực cười nhất. Yêu cầu Mỹ và Israel đền tiền cho những cơ sở hạ tầng bị san phẳng là một sự sỉ nhục vào thực tế. Một quốc gia vốn là "ông trùm" tài trợ khủng bố, dùng lực lượng ủy nhiệm phá hoại khu vực, giờ đây lại đòi tiền bồi thường từ những người đang đi dọn dẹp đống rác mà họ bày ra? Đây đơn thuần là chiêu trò "giữ thể diện" hòng che mắt người dân trong nước.

Cam kết an ninh quốc tế: Iran sợ hãi sự trừng phạt nên muốn một "kim bài miễn tử". Nhưng thực tế đã chứng minh: Nga hay Trung Cộng – những cái tên Iran từng bấu víu – chỉ là những bài học cay đắng về sự bỏ rơi. Chẳng có thực thể nào bảo đảm an ninh hữu hiệu bằng việc ngừng đe dọa hủy diệt người khác.

2. Sự thật phũ phàng: "Đầu hàng có điều kiện" chỉ là ảo ảnh

Đừng bị lừa bởi những thuật ngữ ngoại giao. Việc Iran đưa ra điều kiện vào lúc này chính là hình thức đầu hàng trá hình. Khi hải quân và không quân đã bị bẻ gãy, họ buộc phải nói về hòa bình để bảo toàn sự sống còn của chế độ thần quyền.

Mỹ không còn kiên nhẫn: Tổng thống Trump đã tuyên bố "chiến thắng". Với ông, đây không phải lúc để ký kết những thỏa thuận nửa vời. Mục tiêu của Washington là "nhổ cỏ tận gốc" để không phải quay lại đây sau mỗi hai năm.

Israel không chấp nhận hòa bình giả tạo: Thủ tướng Netanyahu không cần một lệnh ngừng bắn để Iran hồi sức. Mục tiêu của Israel là một Tehran không còn răng nanh, không hạt nhân, không hỏa tiễn, và tốt nhất là một cuộc thay đổi chế độ từ bên trong.

3. Thời điểm "Vàng" để dứt điểm

Cuộc chiến bước sang ngày thứ 13, và khoảng cách trên bàn đàm phán là một vực thẳm không thể khỏa lấp:

1. Iran: Muốn đầu hàng nhưng phải được "ngẩng cao đầu".
2.Mỹ - Israel: Muốn xóa sổ tầm ảnh hưởng của Iran tại Trung Đông mãi mãi.

Những điều kiện của ông Pezeshkian chỉ là những nỗ lực cuối cùng để trì hoãn cái chết lâm sàng của một hệ thống chính trị đã quá hạn. Nếu Mỹ và Israel không tận dụng thời điểm vàng này để giải quyết dứt điểm vấn đề eo biển Hormuz và năng lực hạt nhân của Iran, họ sẽ phải trả giá bằng một cuộc chiến tàn khốc hơn trong tương lai.

KẺ GÂY HẤN KHÔNG CÓ QUYỀN ĐẶT ĐIỀU KIỆN KHI ĐANG NẰM DƯỚI HỌNG SÚNG CỦA KẺ CHIẾN THẮNG.

Nhất Hùng


Cung Buồn Cho Một Cánh Chim

 


CUNG BUỒN CHO MỘT CÁNH CHIM
Phạm Tín An Ninh 

January 15, 2026

Trung úy Phi Công Trần Văn Lương sinh năm 1944. Anh say mê bay bổng, thích mạo hiểm. Anh tình nguyện vào Không Quân năm 1969 rồi trở thành Pilot phản lực cơ A37. Năm 1971, anh chuyển sang lái F5.


Ngày 9 tháng 7 năm 1974, một phi tuần 3 phản lực cơ chiến đấu F5, trong đó có phi công Trần Văn Lương thực hiện phi vụ oanh kích quân CS để yểm trợ lực lượng bộ binh tại mặt trận Tây Ninh. Chiếc F5 của Lương đã bị trúng đạn phòng không của địch bắn rớt.


Sau đó, vào ngày 15/7/1974, chị nhận được thư báo của BTL/SĐ3 Không Quân do Chuẩn tướng Huỳnh Bá Tính ký cho biết:


“… Trong một phi vụ hành quân, Trung úy Trần Văn Lương đã mất tích tại tọa độ XT140745, vào ngày 9/7/1974 lúc 12 giờ 15…”


Khi Lương mất tích, con trai của Anh mới được 20 ngày, và người vợ trẻ chỉ mới vừa tròn 22 tuổi. Từ đó, theo vận nước nổi trôi, chị Hoa ôm nỗi đau buồn bất tận, thương con, ngóng chồng mòn mỏi…


Đột nhiên, vào cuối năm 1976, qua bưu điện, chị nhận được thư của Lương cho biết Anh hiện đang bị CS giam ở trại giam Yên Báy, Bắc Việt. Chị tức tốc cố gắng dò hỏi để xin phép được đi thăm chồng nhưng bọn phỉ quyền Hà Nội hèn hạ không cho phép.


Mãi đến đầu năm 1979, chị Hoa mới được họ chấp thuận. Lúc này Lương đã chuyển về trại giam Đô Lương, Hà Tĩnh. Mùa Xuân năm 1979, chị Hoa dẫn theo con trai là Trần Thanh Vũ, 5 tuổi, đi thăm chồng, và thăm cha.


Gặp chồng tại trại tù Đô Lương, chị ngạc nhiên khi thấy sức khỏe của chồng đã quá yếu! Anh không đi nổi, phải có cán binh CS của trại tù cõng Anh ra nơi thăm nuôi. Thân hình anh gầy tọp, mắt bên phải của Anh băng kín, mặt Anh bị sưng, và biến đổi khác thường. Anh cho biết Anh bị bệnh viêm mũi nặng, phát tác trên mắt và bệnh hành khiến Anh bị nhức đầu triền miên.


Vì quá xúc cảm nên trong gần một giờ thăm viếng, chị không nói được một lời nào mà chỉ biết khóc. Phút cuối của cuộc thăm nuôi, Lương ôm chặt hai mẹ con chị vào lòng và an ủi: “Em giữ gìn sức khỏe và cố gắng nuôi con!”


Chị Hoa trở về Sài Gòn tìm kiếm mua thuốc trụ sinh, hai tháng sau Chị trở lại Hà Tĩnh thăm và đưa thuốc cho chồng. Kỳ thăm nuôi lần thứ hai theo Chị Hoa thì tình trạng sức khỏe của Lương còn tệ hơn kỳ trước.


Khoảng tháng 10/1979, trong lúc Chị Hoa đang làm việc, có một người nào đó đã để lại tại nhà Chị một bức thư, trong đó ghi vắn tắt tin Anh Trần Văn Lương đã từ trần tại trại tù lao động khổ sai của cộng phỉ K1, trại 3 Tân Kỳ, Nghệ Tĩnh, Bắc Việt, vào hồi 17:15g ngày 15/08/1979, kèm theo một bản nhạc mang tên “Cung Buồn Cho Một Cánh Chim”, thơ Trần Văn Lương, nhạc Văn Thùy.


Năm 1982, Chị Hoa và cháu Trần Thanh Vũ vượt biển tìm tự do. Chị đến Tân Gia Ba, và sau đó được định cư tại Hoa Kỳ. Cháu Vũ đã có gia đình sau khi tốt nghiệp Cao Học Hóa Học và đang làm việc tại San José.


Tôi hỏi Chị Hoa có thể cho tôi coi bản nhạc ấy được không? Chị đồng ý. Trở vào phòng riêng, khi ra, Chị cầm một bao thư lớn đựng giấy tờ, hình ảnh riêng của gia đình. Chị đưa cho tôi tờ giấy cỡ 8½ x 11 được gập làm 8, trong đó với những hàng chữ viết chì ghi lại bài “Cung Buồn Cho Một Cánh Chim”.


Tôi không thấy ghi nhạc và lời sáng tác năm nào, nhưng có thể vào thời điểm trước khi Lượng vĩnh viễn từ giã các bạn tù tại trại giam ở Hà Tĩnh. Người phổ nhạc tức nhạc sĩ Văn Thùy chắc cũng là bạn tù của Trung úy Lương.


Tôi thấy Chị nâng niu bản nhạc như một di sản trân quý duy nhất của Lương để lại. Tôi đề nghị Chị Hoa hát cho tôi nghe. Bằng giọng trong vắt nhẹ nhàng và truyền cảm, không cần nhìn bản nhạc, Chị trình bày bản nhạc “Cung Buồn Cho Một Cánh Chim. Thơ Trần Văn Lương, nhạc Văn Thùy. Buồn, chầm chậm” với các lời:


1. Người tìm vào đời đôi cánh chim bay

Phi đạo hẹn hò mở lối tung bay

Đường mây vút xa dâng đầy trong mắt ai

Ngày vui vẫn hẹn đợi chờ hòa khúc hát tương lai.


2. Người tình học trò đôi mắt như sao

Mơ vùng trời hồng gửi giấc chiêm bao

Ngày vui ái ân không dài như ước mơ

Tình trong nét mực ngọc ngà, buồn khóe mắt ngây thơ.


ĐK1.

Rồi một chiều thu mây mờ che kín non xanh

Người vợ hiền mơ bé thơ nào đâu thấy mặt anh

Trời buồn lộng gió, gió âm thầm đưa lá xa cành

Trời còn in mây, tình người còn đây, cớ sao người yên giấc mơ say.


ĐK2.

Người lặng tìm về hương khói mong manh

Xin một lời buồn để hát cho anh

Ngàn mây vẫn xanh như chờ mong dáng anh

Và đôi mắt buồn học trò đậm vết long lanh

Xếp đôi cánh bằng, ngàn thu an giấc cho anh.


Người Anh Hùng Không Quân Trần Văn Lương đã gãy cánh trong cô đơn tại một góc rừng nào đó gần trại tù Đô Lương thật giản dị: Không thân nhân, không bằng hữu, không lễ nghi quân cách, không tuyên dương, truy thăng, truy tặng, không hồi kèn vĩnh biệt, không tiếng súng tiễn đưa và không có cả hòm gỗ với quốc kỳ VNCH!


Bài viết như một lời tri ân đối với tất cả những Người Lính Quân Lực VNCH đã anh dũng hy sinh xương máu cho chúng ta, con cháu chúng ta được sống, và cho Miền Nam Việt Nam thương yêu được tồn tại trên hai thập niên.


Sài Gòn trong tôi/Posted by Nguyễn Phúc An Sơn/tvvn – PHS

(Nguồn: FB)


Bí Ẩn Loài Chim Bay Suốt Mười Tháng Không Hạ Cánh

 


BÍ ẨN LOÀI CHIM BAY SUỐT MƯỚI THÁNG KHÔNG HẠ CÁNH: ĂN NGỦ TRÊN TRỜI NHƯNG VẪN SINH CON BÌNH THƯỜNG
Sưu Tầm

Có loài chim gần như sống trọn cuộc đời trên bầu trời, bay liên tục hàng trăm ngày, vừa ăn, uống và ngủ ngay giữa không trung. Điều khiến nhiều người tò mò nhất là trong điều kiện như vậy, chúng sinh sản và duy trì nòi giống ra sao.

Trong thế giới chim trời, khi nhắc đến tốc độ bay, phần lớn mọi người thường nghĩ ngay tới chim cắt, loài săn mồi nổi tiếng với những cú bổ nhào đạt vận tốc hàng trăm km mỗi giờ. Tuy nhiên, bên cạnh đó còn tồn tại một nhóm chim khác cũng sở hữu khả năng bay đáng kinh ngạc, thậm chí có lối sống gần như hoàn toàn gắn liền với bầu trời. Đó chính là chim yến.

Khả năng bay của chim yến khiến nhiều nhà khoa học phải kinh ngạc. Chúng có thể duy trì vận tốc hơn 100 km mỗi giờ, trong khi một số cá thể thậm chí đạt tốc độ trên 300 km mỗi giờ trong những pha bay nhanh. Điều đặc biệt hơn cả là khoảng 90% thời gian trong cuộc đời của loài chim này diễn ra trên không trung.

Các hoạt động thiết yếu như tìm kiếm thức ăn, uống nước, thậm chí ngủ nghỉ đều được thực hiện trong khi đang bay. Nghiên cứu của các nhà khoa học từng sử dụng thiết bị định vị gắn trên cơ thể chim yến cho thấy có những cá thể đã bay liên tục gần 300 ngày, tương đương gần 10 tháng, mà không hề hạ cánh xuống đất.

Khả năng này phần nào được giải thích bởi cấu tạo cơ thể đặc biệt của chim yến. Chúng có đôi cánh dài, thon và rất khỏe, thích hợp cho việc bay đường dài. Ngược lại, chân của chúng lại cực kỳ nhỏ và yếu. Bốn ngón chân đều hướng về phía trước, khiến chúng gần như không thể đứng vững trên mặt đất.


Chính vì cấu tạo đó mà chim yến còn có một biệt danh khá đặc biệt: “chim không chân”. Thực tế chúng vẫn có chân, nhưng đôi chân này chủ yếu dùng để bám vào vách đá hoặc mái hiên nhà, chứ không phục vụ cho việc đi lại.

Nếu chẳng may rơi xuống mặt đất bằng phẳng, chim yến sẽ rơi vào tình trạng rất nguy hiểm. Với đôi cánh dài và chân yếu, chúng khó có thể lấy đà để cất cánh trở lại. Trong môi trường tự nhiên, điều đó đồng nghĩa với việc chúng có thể trở thành con mồi của các loài động vật khác như mèo hoặc thú săn mồi.

Chính vì vậy, việc duy trì phần lớn thời gian trên không trung chính là cách sinh tồn hiệu quả nhất đối với loài chim này.

Trong khi bay, chim yến tìm kiếm thức ăn bằng một phương thức rất đặc biệt. Chúng có thể mở miệng rộng khi bay và bắt những côn trùng nhỏ như muỗi hoặc ruồi bay trong không khí. Trung bình mỗi ngày, một cá thể chim yến có thể ăn tới hàng nghìn côn trùng bay.

Khi cần uống nước, chúng sẽ bay thấp sát mặt hồ hoặc sông, lướt mỏ qua mặt nước để lấy nước uống. Cách này cũng giúp chúng dễ dàng bắt thêm những côn trùng bay gần mặt nước.

Một trong những bí ẩn khiến nhiều người ngạc nhiên nhất là cách chim yến ngủ. Trong khi con người và nhiều loài động vật phải hoàn toàn nghỉ ngơi khi ngủ, chim yến lại có khả năng duy trì trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh.

Não bộ của chúng có thể nghỉ ngơi luân phiên giữa hai bán cầu. Khi bán cầu não trái ngủ, bán cầu não phải vẫn tỉnh táo để điều khiển cơ thể tiếp tục bay. Đồng thời, một bên mắt vẫn mở để quan sát môi trường xung quanh. Sau khi phần não này nghỉ ngơi đủ, hai bán cầu sẽ đổi vai cho nhau.

Cơ chế này cho phép chim yến vừa bay vừa ngủ trong thời gian dài mà không rơi khỏi bầu trời.


Khả năng bay bền bỉ cũng giúp chim yến thực hiện những hành trình di cư đáng kinh ngạc. Một số loài yến thường thấy tại khu vực Bắc Kinh, Trung Quốc, mỗi năm di cư từ đây tới miền nam châu Phi rồi quay trở lại. Tổng quãng đường của chuyến đi có thể lên tới khoảng 38.000 km.

Tuy nhiên, dù có thể sống phần lớn cuộc đời trên không trung, chim yến vẫn phải hạ cánh khi đến mùa sinh sản. Đây là thời điểm hiếm hoi chúng tìm đến các vách đá, hang động hoặc mái hiên nhà để làm tổ và ấp trứng.

Một trong những loài chim yến nổi tiếng nhất liên quan đến hoạt động sinh sản là chim yến sào. Loài chim này xây tổ bằng chính nước bọt của mình. Trong suốt hơn 20 ngày, chúng liên tục tiết ra chất dịch dính từ tuyến nước bọt, trộn với một ít lông, dần dần tạo thành chiếc tổ nhỏ có hình dạng giống một chiếc bát.

Những chiếc tổ này chính là tổ yến, một loại thực phẩm được nhiều người xem là có giá trị cao.

Trên thực tế, việc “nuôi yến” hiện nay không phải là nhốt chim trong lồng để lấy tổ. Chim yến chỉ có thể sống và săn mồi khi bay tự do trên bầu trời. Nếu bị nhốt, chúng không thể bắt côn trùng và sẽ nhanh chóng chết.

Thay vào đó, ở nhiều quốc gia nhiệt đới, người ta xây dựng các “nhà yến”. Bên trong những ngôi nhà này, ánh sáng được giữ ở mức rất thấp, độ ẩm cao và thường phát âm thanh của chim yến để thu hút chim hoang dã.


Khi chim yến bay vào làm tổ và nuôi con, con người sẽ không can thiệp. Chỉ sau khi chim non trưởng thành và rời tổ, người ta mới tiến hành thu hoạch tổ yến.

Tuy vậy, sự gia tăng nhu cầu tiêu thụ tổ yến cùng với những thay đổi trong môi trường sống đang đặt ra nhiều thách thức đối với loài chim đặc biệt này. Việc sử dụng thuốc trừ sâu khiến số lượng côn trùng bay giảm mạnh, đồng nghĩa với nguồn thức ăn của chim yến cũng suy giảm.

Ngoài ra, quá trình đô thị hóa với các tòa nhà cao tầng hiện đại cũng khiến số lượng địa điểm thích hợp để chim yến làm tổ ngày càng ít đi.

Theo ghi nhận hiện nay, trong hơn 100 loài chim yến trên thế giới, đã có ít nhất 6 loài đang suy giảm nghiêm trọng về số lượng và đứng trước nguy cơ tuyệt chủng.

Loài chim gần như dành cả cuộc đời trên bầu trời này vì thế không chỉ là một kỳ quan sinh học, mà còn là lời nhắc nhở về sự mong manh của cân bằng tự nhiên trong thế giới hiện đại.

Sưu Tầm

Khi Lá Cờ Trở Thành Dụng Cụ Vận Động Chính Trị

 


KHI LÁ CỜ TRỞ THÀNH DỤNG CỤ VẬN ĐỘNG CHÍNH TRỊ
DUY VĂN

Trong sinh hoạt chính trị tại các địa phương có đông người Việt tị nạn cộng sản, không ít ứng cử viên khi bước vào cuộc tranh cử đã chọn lá cờ vàng ba sọc đỏ của Việt Nam Cộng Hòa làm biểu tượng và tuyên bố đứng trên lập trường của cộng đồng người Việt quốc gia. Họ đến các buổi sinh hoạt cộng đồng, các lễ tưởng niệm, các ngày quân lực, các buổi gây quỹ… để nói về lý tưởng tự do, dân chủ và sự chống đối chế độ cộng sản tại Việt Nam.

Những lời nói đó thường đánh trúng tâm tư của cộng đồng tị nạn — một cộng đồng đã mang theo vết thương lịch sử của ngày mất nước và luôn mong muốn những thế hệ lãnh đạo trẻ tiếp nối lập trường quốc gia.

Vì thế, đồng hương đã bỏ công sức vận động, gây quỹ, đi từng khu phố vận động cử tri, thậm chí coi sự đắc cử của người ấy như niềm tự hào của cộng đồng Việt tị nạn.

Nhưng đáng buồn thay, có những trường hợp sau khi đắc cử, vị nghị viên ấy lại quên đi tất cả những gì mình đã hứa.

Ông ta không còn xuất hiện trong các sinh hoạt chung của cộng đồng, không đứng ra bảo vệ quyền lợi của đồng hương khi cần thiết, thậm chí còn có những hành động gây chia rẽ nội bộ cộng đồng, tạo ra sự nghi kỵ và xích mích giữa các nhóm người Việt với nhau.

Nghiêm trọng hơn, vị dân cử này lại đi ngược lại lập trường mà chính mình từng tuyên bố, giao du và hỗ trợ những nhóm người làm ăn gắn bó với chính quyền cộng sản trong nước, quảng bá và giới thiệu các doanh nghiệp từ trong nước ra hải ngoại, như thể những cam kết trước đây chưa từng tồn tại.

Câu hỏi đặt ra là:
Dạng dân cử như vậy nên gọi là gì?

Trong ngôn ngữ chính trị và đạo đức công dân, người ta thường gọi đó là:

  • Chính trị gia cơ hội
  • Người mượn biểu tượng để vận động phiếu
  • hoặc nặng hơn là kẻ phản bội niềm tin của cử tri.

Bởi vì điều đáng trách không chỉ là việc thay đổi quan điểm — trong chính trị điều đó có thể xảy ra — mà là việc lợi dụng biểu tượng thiêng liêng của một cộng đồng để đạt được quyền lực rồi quay lưng lại với cộng đồng đó.

Đó không chỉ là vấn đề chính trị, mà còn là vấn đề đạo đức và uy tín công cộng.

Vậy cộng đồng người Việt quốc gia nên làm gì trước những trường hợp như vậy?

Biện pháp của một xã hội dân chủ không phải là công kích cá nhân hay hành động cảm tính. Con đường đúng đắn của cộng đồng là:

Thứ nhất, lên tiếng công khai bằng truyền thông và diễn đàn cộng đồng để làm rõ sự thật, giúp cử tri hiểu rõ hành động và lập trường thật sự của người dân cử.

Thứ hai, giữ thái độ cảnh giác chính trị, không để bất cứ ai dễ dàng lợi dụng biểu tượng của cộng đồng chỉ để phục vụ tham vọng cá nhân.

Thứ ba, trong các kỳ bầu cử kế tiếp, cử tri có quyền dùng lá phiếu của mình để bày tỏ sự đánh giá đối với những người đã thất tín.

Trong nền dân chủ, lá phiếu của cử tri chính là bản phán quyết cuối cùng.

Một cộng đồng trưởng thành không phải là cộng đồng không bao giờ mắc sai lầm khi lựa chọn lãnh đạo.
Một cộng đồng trưởng thành là cộng đồng biết nhận ra sai lầm và sửa sai bằng chính quyền lực của lá phiếu.

Lá cờ vàng ba sọc đỏ đối với người Việt tị nạn không phải là một công cụ vận động tranh cử.
Đó là biểu tượng của lịch sử, của hy sinh, và của lý tưởng tự do.

Ai mượn biểu tượng ấy để bước vào chính trường mà sau đó quay lưng lại với chính những giá trị đó, thì sớm muộn cũng sẽ bị lịch sử và cử tri phán xét.

DUY VĂN

(Tổng Thư Ký Hội Truyền Thông Người Việt Bắc Cali) 


Buổi Lễ Tri Ơn Người Lính Trong Cuộc Chiến Tại Việt Nam

 


BUỔI LỄ TRI ƠN NGƯỜI LÍNH TRONG CUỘC CHIẾN TẠI VIỆT NAM
Ban Tổ Chức 

Xin kính mời Quý Đồng hương, Quý Niên, Huynh trưởng và Chiến hữu....

Ủng hộ và tham dự:

Buổi Lễ Tri Ơn Người Lính Trong Cuộc Chiến Tại Việt Nam 

Vào lúc 11:00 A.M, ngày Chủ Nhật, 29/03/2026

tại American Legion Post 1976
4206  Daniels Ave; 
Annandale, VA 22003

Để ghi danh tham dự, xin Quý Vị vui lòng liên lạc (càng sớm càng tốt):

Thu Thủy: 703-862-0831 - Quỳnh Trâm: 240-644-9190

Trân trọng kính mời...

Ban Tổ Chức

Trân trọng 
NHHN 


Donald Trump Là Một Nhân Vật Vĩ Đại Trong Lịch Sử

 


DONALD TRUMP LÀ MỘT NHÂN VẬT VĨ ĐẠI TRONG LỊCH SỬ
JOSH HAMMER

Hầu hết sinh viên lịch sử có lẽ đã từng tự hỏi: Thời đại tạo nên con người, hay con người tạo nên thời đại? Câu hỏi này, dù thoạt nhìn có vẻ thú vị, dường như có một câu trả lời khá đơn giản: Đôi khi thời đại tạo nên con người, và đôi khi con người tạo nên thời đại. Hiếm hoi nhất là người vừa được thời đại kêu gọi và đề cao, vừa có đủ can đảm và niềm tin để định hình thời đại. Chính nhóm người thứ hai này mới là những vĩ nhân thực sự của lịch sử. 

Xét theo tiêu chí này, Donald Trump là một nhân vật vĩ đại trong lịch sử. 

Năm 2016, Trump lần đầu tiên đắc cử tổng thống, chỉ vài tháng sau cuộc trưng cầu dân ý Brexit ở Anh, giữa làn sóng phản kháng dân tộc chủ nghĩa rộng lớn chống lại trật tự toàn cầu tân tự do đang thống trị. Trump, một người cả đời hoài nghi về thương mại tự do với phong cách sống của người dân vùng ngoại ô New York, là người phù hợp để lãnh đạo vào đúng thời điểm. Ông trở thành tổng thống đầu tiên kể từ chuyến đi định mệnh của Richard Nixon đến thăm Chủ tịch Mao ở Bắc Kinh bắt đầu tách Mỹ khỏi mối quan hệ kinh tế bền chặt với Đảng Cộng sản Trung Quốc. Gần đây hơn, Trump đã giám sát việc bảo vệ biên giới phía nam dễ bị xâm nhập của Mỹ một cách lịch sử và việc rút lui khỏi hàng chục thể chế xuyên quốc gia cũng mang tính lịch sử không kém. 

Ông Trump đã nắm bắt thời cơ và vươn lên đáp ứng kỳ vọng ở nhiều mặt trận quốc tế, không chỉ riêng Trung Quốc và khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương rộng lớn hơn. Ông đã chứng kiến hàng thập kỷ trì trệ của nước Mỹ, sự suy thoái có kiểm soát và đế chế bành trướng quá mức, và ông đã nhanh chóng đảo ngược tình thế. 

Ông Trump và chính quyền của ông đã nhiều lần chứng tỏ sự sẵn sàng và không hề e ngại chỉ trích các đồng minh châu Âu của Mỹ, thúc đẩy các đối tác NATO chủ chốt của chúng ta trở nên tốt hơn trong các lĩnh vực như chi tiêu quân sự và tự chủ quốc phòng. Ông đã đáp trả hàng thập kỷ gia tăng các tập đoàn tội phạm xuyên quốc gia tàn bạo và sự bành trướng của Trung Quốc và Nga ở bán cầu của chúng ta bằng cách tái khẳng định Học thuyết Monroe lấy Mỹ Latinh làm trung tâm, bằng chứng rõ ràng nhất là Chiến dịch Absolute Resolve hồi tháng Giêng, giải cứu kẻ đào tẩu Nicolas Maduro ở Caracas. 

Và giờ đây, chiến dịch Epic Fury đang diễn ra ở Iran. 

Trong suốt 47 năm, chế độ thần quyền Hồi giáo Shia cách mạng của Iran đã liên tục tìm cách giết hại, và thực tế đã giết hại, người Mỹ. Từ doanh trại Thủy quân lục chiến Mỹ ở Beirut năm 1983 đến các thiết bị nổ tự chế ven đường thời Bush ở Iraq, cho đến vụ ám sát hụt (và bị truy tố) chính ông Trump, chế độ giáo sĩ ở Tehran có một lịch sử dài và đẫm máu về việc người Mỹ thiệt mạng - tổng cộng hơn 1.000 người Mỹ đã thiệt mạng, theo Bộ Tư lệnh Trung ương Mỹ. Trong nhiều thập kỷ, các tổng thống đã trì hoãn vấn đề, nhượng bộ và đàm phán với các giáo sĩ như thể họ là những người Xô Viết vô thần chứ không phải là những người Hồi giáo cực đoan khao khát ngày tận thế. Các giáo sĩ đã che đậy và trì hoãn, trong khi chạy đua để chế tạo vũ khí hạt nhân và tên lửa đạn đạo liên lục địa để sử dụng chúng. 

Và rồi Trump xuất hiện. 

Ông Trump đã tranh cử với lời hứa chấm dứt các cuộc chiến tranh dai dẳng ở Trung Đông. Những người chỉ trích ông, cả từ cánh tả và một số nhóm nhỏ thuộc cánh hữu yếu thế, đã cáo buộc ông Trump vi phạm lời hứa đó với chiến dịch tranh cử hiện tại. Nhưng những người chỉ trích đó đã sai. Iran đã gây chiến với chúng ta, dù chúng ta có nghĩ đến và thừa nhận điều đó hay không, kể từ khi chế độ cách mạng được thành lập năm 1979. Hành động đầu tiên của những người cách mạng là xông vào đại sứ quán Mỹ ở Tehran và bắt đầu cuộc khủng hoảng con tin kéo dài 444 ngày. Từ đó đến nay, Tehran liên tục hô vang khẩu hiệu "chết cho nước Mỹ" và gây ra vô số tội ác chống Mỹ. 

Với Chiến dịch Cuồng nộ Vĩ đại, Trump không bắt đầu một cuộc chiến tranh vĩnh viễn mới mà là kết thúcmột cuộc chiến tranh khác. 

Hết lần này đến lần khác, Trump đã chứng tỏ ông sẵn sàng thực hiện những hành động mà các tổng thống Mỹ thuộc cả hai đảng trước đây chỉ nói suông là ủng hộ chứ chưa bao giờ thực sự thực hiện. Quan điểm cho rằng chế độ Hồi giáo cực đoan nhất thế giới không thể sở hữu những vũ khí nguy hiểm nhất thế giới đã được nhiều chính trị gia nhắc đi nhắc lại trong nhiều thập kỷ đến nỗi nó trở nên nhàm chán. Không ai thực sự hành động cho đến khi Trump xé bỏ thỏa thuận hạt nhân tai hại của Barack Obama năm 2018 và ném bom các cơ sở hạt nhân quan trọng của Iran trong Chiến dịch Midnight Hammer năm 2025. Giờ đây, với Chiến dịch Epic Fury, Trump đang cố gắng hoàn thành công việc và đảm bảo vĩnh viễn rằng Iran không còn đe dọa lợi ích của Mỹ nữa. 

Cầu Chúa ban phước lành cho anh ấy. 

Các cuộc thăm dò dư luận về Chiến dịch Epic Fury cho kết quả trái chiều – và như dự đoán, phần lớn chia rẽ theo đường lối đảng phái. Nhưng tôi tin chắc rằng Trump chẳng hề quan tâm đến các cuộc thăm dò này. Những vĩ nhân trong lịch sử không hề dò xét tình hình trước khi quyết định thực hiện một hành động chấn động, làm thay đổi thế giới. Họ không đọc các cuộc thăm dò; họ đọc thời cuộc và để cho làn sóng tinh thần thời đại nâng họ lên tầm cao mới, năng động nhất. Và họ có tầm nhìn và quyết tâm tương ứng để định hình thời đại tốt đẹp hơn. Lợi ích quốc gia của Mỹ sẽ được cải thiện nếu hoàn thành nhiệm vụ hiện tại ở Iran. Tình hình chung của Trung Đông – và cả thế giới – cũng sẽ được cải thiện. 

Những người hoài nghi có thể la hét ầm ĩ. Cứ để họ làm vậy. Bởi vì đối với Trump, một viễn cảnh quốc gia – và khu vực, và toàn cầu – được cải thiện đáng kể là lý do chính đáng hơn cả. Cũng giống như đối với tất cả những vĩ nhân trong lịch sử. 

Để tìm hiểu thêm về Josh Hammer và đọc các bài viết của các tác giả và họa sĩ biếm họa khác thuộc Creators Syndicate, hãy truy cập trang web của Creators Syndicate tại www.creators.com .

JOSH HAMMER