Thứ Năm, 25 tháng 6, 2026

Về Bọn Truyền Thông Thổ Tả Người Mỹ Gốc Việt

 


VỀ BỌN TRUYỀN THÔNG THỔ TẢ NGƯỜI MỸ GỐC VIỆT
LÃO MÓC 


Dẫn nhập: Qua cuộc bầu cử Tổng Thống và các vị dân cử vào các cơ quan lập pháp, hành pháp của Hoa Kỳ ngày 8 tháng 11 năm 2016, kế đó là cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ Tổng Thống, dân chúng Hoa Kỳ và cả thế giới mới thấy rõ bộ mặt “truyền thông thổ tả” của các đài truyền hình CNN, MSNBC, NBC, CBS, ABC... cũng như tuần báo Newsweek. 


Nhà văn Trương Minh Hoà, tác giả 5 quyển sách viết bằng Anh ngữ và đã được nhà xuất bản SBPRA xuất bản và phát hành khắp thế giới, đã có nhiều bài viết Anh ngữ về bọn “truyền thông thổ tả” này trên tờ điện báo của anh (xin xem phụ bản) 


Tác giả bài viết này chỉ chuyên trị về bọn “truyền thông thổ tả” của những “nhà báo thổ tả” người Mỹ gốc Việt chuyên viết những bài báo thổ tả trên báo Việt ngữ, nên chỉ xin trình bày về mặt thật của bọn truyền thông thổ tả này. 


Thập niên 50, những độc giả lớn tuổi chắc còn nhớ chuyện nhật báo Sàigòn Mới với những thiên phóng sự “Con Ma Vú dài”, “Con khỉ Cà Mau” do các ký giả của báo này “sáng chế” để... câu khách. Có thể câu “nhà báo nói láo ăn tiền” xuất phát từ việc nhật báo Sàigòn Mới đăng tải những thiên phóng sự điều tra về những chuyện khó tin và không có thật này. 


Đó là những chuyện của thế kỷ 20 ở Việt Nam. Ít ai ngờ loại chuyện khó tin và không có thật này lại xảy ra trong giới báo chí tại Hoa Kỳ vào những năm đầu thế kỷ 21, cách đây 6 năm. 


Số là trên tờ tuần báo hàng đầu Newsweeks số phát hành ngày 9-5-2005 loan tin các nhân viên điều tra ở nhà tù Guantanamo muốn gây áp lực tinh thần để lung lạc tù nhân Hồi giáo đã từng đem kinh Quran để vào nhà vệ sinh và có trường hợp bỏ vào bồn cầu rồi giật nước. 


Chuyện nhật báo Sàigòn Mới với các thiên phóng sự ly kỳ, chẳng có chút sự thật chỉ với mục đích câu độc giả để bán báo, độc giả có tin thì tin, độc giả không tin đọc qua cho biết cũng chẳng sao. 


Tin về kinh Quran bị để trong nhà vệ sinh đã là những chuyện bịa đặt gây ra chuyện chết người. Theo tin báo chí, có ít nhất 17 người đã thiệt mạng vì những cuộc biểu tình chống Mỹ xảy ra ở Afghanistan sau khi có bài báo nói trên. Hơn 100 người khác bị thương qua loạt những cuộc biểu tình bạo động xảy ra ở nhiều quốc gia Hồi giáo từ Pakistan đến Afghanistan. 


Mark Whitaker, tổng biên tập tờ Newsweeks đã đưa ra lời nhận lỗi và xin rút lại bài báo nói trên, nhưng, mọi chuyện đã quá trễ: 17 người đã chết, hàng trăm người bị thương và một số quân nhân Hoa Kỳ bị vướng mắc vào chuyện này. 


Mới đây, qua cuộc bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ nhiệm kỳ thứ 45, tuần báo này đã “xuống cấp” thê thảm vì tiên đoán bà Hillary Clinton sẽ thắng cử nên đã phải hủy bỏ 125,000 ấn bản với hình bìa là ảnh của bà Hillary Clinton với hàng chữ “MRS. PRESIDENT”! 


Chuyện bịa điều, đặt chuyện của hai ký giả Michael Isikoff và John Barry của tuần báo Newsweeks cũng như “bọn truyền thông thổ tả” của báo Anh ngữ trong kỳ bầu cử vừa qua nếu đem so sánh với chuyện bịa điều, đặt chuyện của các ký giả Ký Còm Vũ Bình Nghi, Cao Sơn Nguyễn văn Tấn (đã quá vãng), Tú Gàn, Lữ Giang Nguyễn Cần (đã chết)... của báo Việt ngữ tại hải ngoại thì thấy chẳng có mùi mẽ gì. 


Ký Còm Vũ Bình Nghi, chủ nhiệm, chủ bút nhật báo Thời Báo San José (đã đình bản) dù là một tín đồ Công giáo nhưng đã bịa tin “hình như Công giáo biểu tình chống Phật giáo” khi đồng bào tỵ nạn cộng sản tại San Jose biểu tình chống “sư ông áo đỏ” Thích Trí Dũng xuất hiện tại chùa Đức Viên. Ký Còm Vũ Bình Nghi đã “làm lớn” chuyện đồng bào biểu tình chống Hoà thượng Thích Trí Dũng, một nhà sư có thành tích hoạt động cho Việt Cộng bằng cách cạy nắp hòm của Ngô Đình Cẩn để chôn giấu vũ khí và đào hầm bí mật trong chùa để đội Biệt Động thành của VC ẩn núp để tấn công thành phố Sàigòn trong đợt Tổng Công kích Tết Mậu Thân. Chính tài liệu của VC đã ca tụng nhà sư Thích Trí Dũng đã có công lao đóng góp rất lớn trong sự nghiệp... giải phóng miền Nam. Vậy mà tờ Thời Báo của Ký Còm Vũ Bình Nghi vẫn tìm mọi cách bao che tội ác của nhà sư hổ mang, đăng tải những bài viết xách mé gọi những đồng bào biểu tình chống nhà sư hổ mang là “bọn... kiêu binh, bọn Mặt Trận Tổ Quốc ở Mỹ” và táng tận lương tâm gán ghép cho cuộc biểu tình chống tay sai VC tại chùa Đức Viên của đồng bào tỵ nạn cộng sản tại San Jose giống như Pháp nạn Phật giáo vào năm 1963 tại miền Nam (sic!). 


Nói đến chuyện bịa điều, đặt chuyện của làng báo Việt ngữ tại hải ngoại mà không nhắc đến ký giả Cao Sơn (Nguyễn Văn Tấn) [đã quá cố] của tuần báo Tin Việt News sẽ là một điều rất là thiếu sót. Nghe thiên hạ đồn rằng ông này là em của ông Chủ tịch Cộng đồng Nguyễn Văn Tần ở Washington DC. Trong khi ông anh Nguyễn Văn Tần làm chuyện “vuơng đạo” đàng hoàng các cái như tổ chức Ngày Quốc hận 30-4-2005, vận động đặt tên các vị Tướng tuẩn tiết theo thành vào ngày 30-4-1975 trong khu thương xá Eden, cương quyết từ chối hợp tác với đảng Việt Tân để lừa bịp đồng bào biến “Ngày Quốc Hận 30-4” thành “Ngày Tự Do Việt Nam”, và trong khi ông Nguyễn văn Tần đang kêu gọi tổ chức biểu tình chống Thủ Tướng VC Phan Văn Khải khi tên này qua Mỹ vào tháng 6 năm 2005 thì, ông em Nguyễn văn Tấn, tức ký giả Cao Sơn lại chuyên môn làm chuyện “bá đạo” là vâng lệnh của các “anh lớn” viết những bài bịa điều, đặt chuyện vu oan, giá họa cho người khác đem đăng báo để... “kiếm tiền sinh sống vì không biết làm việc gì khác” (theo lời giải thích của ông ta) . Thành tích bịa điều, đặt chuyện của ông ký giả này rất là quỷ khốc, thần sầu. Ông ký giả Cao Sơn này có tài hô phong, hoán vũ, sái đậu thành binh như ông đã từng “biến” ông Nguyên Khôi, phụ tá giám đốc đài phát thanh Quê Hương thành “công tử Hải Phòng” (ám chỉ Nguyên Khôi vượt biên từ miền Bắc) và đã bảo lãnh con gái qua Mỹ và người phụ nữ này đang là chủ nhân một tiệm fastfood trên đường Capitol Ave. Những người biết chuyện, biết người phụ nữ chủ nhân tiệm fastfoot, mà Cao Sơn bịa ra là “con của Nguyên Khôi” và mới được Nguyên Khôi bảo lãnh sang Mỹ, bằng cỡ tuổi Nguyên Khôi đều chắp tay bái phục tài láo thiên, láo địa của ký giả Cao Sơn. Những người biết Nguyên Khôi cùng ở Tân Mai, Biên Hòa với Ký Còm Vũ Bình Nghi và biết chuyện cha cố Hy từng nọc Ký Còm Vũ Bình Nghi ra mà phết cho cả chục hèo vì tội đút vở bụi tre (nói theo cách nói của phiếm luận gia Kiêm Ái) và nhìn trộm con gái Tân Mai tắm trên sông Đồng Nai đều ngao ngán khi thấy ký giả Cao Sơn viết điều tra phóng sự biến Nguyên Khôi thành “công tử Hải Phòng”. Tài viết phóng sự điều tra thần sầu quỷ khốc của Cao Sơn không dừng lại ở đó mà còn tiến xa một bậc là biến một nhạc sĩ cổ nhạc đã từng cộng tác với đài phát thành Quê Hương là Văn Mỹ thành điệp viên (không không thấy) vâng lệnh bà Đoan Trang, (đã chết) giám đốc đài phát thanh Quê Hương đem tiền từ San Jose lên Fresno để “rửa” và đem tiền từ Fresno về San Jose để “giặt”! 


Nói chung là những chuyện bịa điều, đặt chuyện nào đem lại lợi lộc cho bản thân mình là ký giả Cao Sơn chẳng từ nan! Chuyện bịa điều, đặt chuyện mà ông ký giả Cao Sơn nhớ đời là chuyện ông ta bịa ra là ông ta bị ai đó đã đánh một vật cưng cứng, bọc trong bao cao su mềm mềm vào đầu tại bảo tàng viện Oakland. Theo tường thuật của Cao ký giả thì, người cầm cái vật cưng cứng bọc trong bao cao su mềm mềm đánh... mạnh đến nỗi ngày hôm sau Cao ký giả mới bị ói mửa, phải gọi ambulance vào bệnh viện cứu chữa! Theo báo chí lúc đó, các “anh lớn, anh nhỏ” của Cao ký giả đã họp báo tuyên bố là đã có quay phim cảnh người “uýnh” Cao Sơn và sẽ đưa người này ra ba Tòa quan lớn Hoa Kỳ. Theo các báo Thời Báo, Tin Việt News và nguyệt san Dân Chủ của Liên Minh Việt Nam Tự Do (một tổ chức ngoại vi của Mặt Trận trước kia và đảng Việt Tân hiện nay) thì đã có hơn 43 cơ quan truyền thông lên án về việc ký giả Cao Sơn bị hành hung, ký giả “lão thành” Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh (đã quá cố) mượn lời của cố Đức Giáo Hoàng Phao Lồ Đệ Nhị viết bài gọi người đã hành hung ký giả Cao Sơn đã làm “ những việc làm của quỷ (sic!)”. 


Trái núi đẻ ra con chuột! Chuyện kiện tụng người hành hung ký giả Cao Sơn được công khai tuyên bố trong cuộc họp báo cũng giống như những chuyện bịa điều, đặt chuyện mà ký giả Cao Sơn và đồng bọn đã bịa điều, đặt chuyện trong quá khứ! Chuyện lạ là sau đó, những người lớn tiếng, rộng họng kết án người hành hung ký giả Cao Sơn là đã làm những việc làm của quỷ, những kẻ lớn tiếng, rộng họng xác nhận là có quay phim cảnh đánh người và sẽ truy tố ra trước pháp luật Hoa Kỳ... đã ngậm câm miệng hến từ bấy đến nay, và họ cũng chẳng có lời nào lên tiếng xin lỗi về những việc làm hồ đồ của họ. 


Nói đến chuyện bịa điều, đặt chuyện của ký giả báo Việt ngữ mà không đề cập đến Tú Gàn, Lữ Giang tức cựu Thẩm phán Nguyễn Cần sẽ là một thiếu sót rất lớn vì thành tích của ông này rất là lẫy lừng và... có cầu chứng tại tòa án Hoa Kỳ! Đó là chuyện Tú Gàn đã bịa chuyện thẩm phán Robert Gardner tuyên bố “ông Bùi Bỉnh Bân là kẻ bất lương và cấm ông này không được bén mảng tới tòa”. Đây là một chuyện hoàn toàn do Tú Gàn bị đặt. Theo lệnh của thẩm phán Robert Gardner, Tú Gàn đã phải đọc lời xin lỗi ông Bùi Bỉnh Bân trên làn sóng phát thanh. Vì cũng giống như những kẻ bịa điều, đặt chuyện... tương cận như Ký Còm Vũ Bình Nghi, Cao Sơn Nguyễn Văn Tấn..., lúc nào Tú Gàn cũng lên giọng cha dạy dỗ mọi người về chuyện... sự thật! Ký Còm Vũ Bình Nghi bị đồng bào biểu tình phản đối trước tòa soạn 86 lần vì đã làm cái loa tuyên truyền cho Tổng lãnh sự VC Nguyễn Xuân Phong, thì, đã “la làng” lên là mình “chống Cộng với tinh thần Thái Bình, Xuân Lộc, chống Cộng với tinh thần Nhân văn, Giai phẩm”. Cao Sơn, sau khi đã làm bao nhiêu chuyện trời ơi, đất hỡi, nghe nói bây giờ đã “hoàn lương” chuyên viết bài “tụng ca” các đảng phái hai hàng, các “đại gia” địa ốc, đại gia bánh mì, “trung gia” sửa sắc đẹp, tiểu gia cháo vịt... lúc nào cũng trưng bày khẩu hiệu “ủng hộ... tui là ủng hộ sự truyền thông trung thực”. Như đã biết, “sự nghiệp” bịa điều, đặt chuyện của Tú Gàn không chỉ “nổi nang” ở chỗ bịa chuyện đánh phá cá nhân ông Bùi Bỉnh Bân, cựu Chủ tịch Ban Đại diện cộng đồng Nam California, Tú Gàn còn vươn tay đánh phá những người như Lý Tống, linh mục Nguyễn văn Lý. 


Tú Gàn dùng báo chí VC ở trong nước đánh phá Lý Tống là “sống ở Mỹ nhờ nghề giả vờ đụng xe” (sic!). Bắt chước Ký Còm Vũ Bình Nghi mỉa mai linh mục Nguyễn Văn Lý là “ham xe 60 chục chỗ ngồi nên phải làm theo lệnh Đoan Trang”, Tú Gàn xách mé gọi linh mục Nguyễn Văn Lý là “ngôn sứ đô-la” và bịa chuyện cha Lý có nhiều vợ, con, khi bị phát giác đã phải nhào vào con đường làm chính trị để... thoát thân; trong khi chính công an VC đã lục tung khắp nước Việt Nam cũng chẳng tìm được một bằng chứng nào về việc linh mục Nguyễn văn Lý có nhiều vợ, lắm con! 


Để trọn bề truyền thông bất lương, Tú Gàn còn táng tận lương tâm, tìm mọi cách chứng minh “Ải Nam Quan là của Tàu” để bào chữa tội cắt đất, dâng biển cho Trung Cộng của “mấy anh lớn bên nhà”. Mấy lúc sau này, bí đề tài, Tú Gàn lại ra sức bênh vực tên Tướng khốn nạn Nguyễn Hữu Hạnh, cố tìm cách chứng minh tên này không phải là tay sai nằm vùng của VC. 


Mới đây, tên vô lại này lại chơi dại là lên truyền hình “hăm dọa là siêu quyền lực sẽ ám sát Tổng Thống đắc cử Donald Trump”. Nhà văn Trương Minh Hoà đã lên tiếng tố cáo chuyện hăm dọa ngu xuẩn của tên vô lại Lữ Giang trên các báo Anh ngữ! 


Nói chung, Ký Còm Vũ Bình Nghi, Cao Sơn Nguyễn văn Tấn, Tú Gàn, Lữ Giang Nguyễn Cần là những kẻ làm truyền thông bất lương, chuyên bịa điều đặt chuyện bênh vực VC, đánh phá những người chống Cộng. 


Nói về truyền thông bất lương mà không nhắc đến ký giả Hạnh Dương của nhật báo Việt Báo là một điều thiếu sót lớn lao. Ký giả Hạnh Dương (Dương Văn Hành), theo một nguồn tin có thẩm quyền, là người ngay khi định cư tại Hoa Kỳ đã có khả năng franchise tờ Việt Báo tại Bắc California. “Tài nghệ” của ký giả Hạnh Dương “cao cường” và “chiến lược” hơn các ký giả Ký Còm, Cao Sơn và Tú Gàn rất nhiều. Nội chuyện ký giả Hạnh Dương ngồi ở nhà, đặt vào miệng ông Marine, đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, câu nói bịa đặt: “Những người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại về Việt Nam tìm cách chống phá nhà nước Việt Nam xã nghĩa bị bắt rán chịu vì ông không có chìa khóa để mở cửa nhà tù VC” là một bằng chứng rõ ràng cung cách hành nghề... “chiến lược” của ông ký giả này. Báo hại mấy “ông thầy bói thời sự” như Vi Anh, Trần Bình Nam (đã quá cố)... cứ a thần phù tin vào câu này của Hạnh Dương mà tiên đoán chuyện tương lai của đất nước Việt Nam cứ y như mấy anh mù xem voi! 


Chuyện bịa điều, đặt chuyện mới nhất của Hạnh Dương là chuyện loan tin đương Đức Giáo Hoàng kêu gọi các cử tri người Mỹ bỏ phiếu cho ứng cử viên Hillary Clinton. Bị nhà văn Trương Minh Hoà cũng như nhiều người khác vạch mặt, “nhà báo đàng trên” Hạnh Dương vẫn trơ cái mặt dầy như da mặt của “nhà báo nghĩa địa” Giao Chỉ tức cựu “Tạ Đái” Vũ Văn Lộc! 


Chuyện truyền thông trung thực, truyền thông bất lương của báo chí Việt ngữ ở hải ngoại còn nhiều. Xin hẹn bạn đọc trong các bài viết khác. Bảo đảm bên trong còn lắm điều hay! 


LÃO MÓC


Mười Thương Vu Lan

 


MƯỜI THƯƠNG VU LAN
Thích Tánh Tuệ

Trân trọng 
NHHN 

Khóc Cha!

 


KHÓC CHA!
Sỏi Ngọc

Biết bao bài viết về Mẹ, công ơn sinh thành, ca ngợi sự hy sinh cao cả không gì sánh được của người Mẹ vào ngày lễ Mẹ, nhưng rất ít bài nhớ về công lao Cha, chả lẽ những điều cha làm chỉ là bổn phận, là điều hiển nhiên? Hôm nay ngày Father’s Day, ngày CHA của cả thế giới, tôi muốn nói lên Cha trong trái tim con như thế nào!

Người cha có nhiều công lao dưỡng dục, dù không là người trực tiếp mang nặng đẻ đau như người mẹ, nhưng người đổ rất nhiều công sức như đi làm kiếm tiền trang trải cuộc sống, gánh vác kinh tế cả gia đình; cuộc sống có tốt đẹp, ấm no, con cái có học hành, phẩm hạnh có đạo đức không, chính nhờ phần lớn mồ hôi, công sức nuôi dậy của người CHA.

Tôi là đứa con trai đầu trong gia đình năm chị em, ba gái đầu liên tiếp và hai trai sau, mà tôi là người anh đầu. Lẽ ra ba chỉ muốn có hai người con, một trai và một gái thôi, hoặc ba người là nhiều rồi, vì ba bảo có nhiều con vui thật nhưng trách nhiệm nặng nề, phải nuôi con đến nơi đến chốn, cho ăn học và đến khi lập gia đình cũng còn phải lo!
 
Lần đầu mẹ mang bầu, ba phấn khởi hạnh phúc vô cùng, ba đặt nhiều hy vọng, mong một thằng cu! Ba hay kể với bác Tư, bạn thân của gia đình là ba cảm thấy rất phấn khích, khỏe mạnh khi “gần” mẹ, chắc chắn kỳ này phải là đứa con trai. Thế nhưng kết quả là… người chị cả ra đời! Ba tự an ủi, nói với ông bà Nội rằng:
 
- Không sao, đứa đầu lòng là gái hay trai cũng được, là con gái thì sau này dậy dỗ trông nom em càng tốt hơn nữa, nhất là chỉ bảo em trai thì tốt đẹp biết bao.
 
Hai năm sau, để được có con trai, ba nghe mấy người xưa nói phải ăn trứng, ăn đồ mặn, uống bia thì sẽ toại nguyện; ba nghe theo và mẹ mang bầu lần hai, ba đặt tất cả kỳ vọng vào cái bầu tròn căng vượt mặt của mẹ. Thuở ấy chưa có siêu âm ở những vùng tỉnh nhỏ, chỉ nhìn dáng bụng thì suy đoán là trai hay gái; ông bà nội với nhiều kinh nghiệm, ngắm cái bầu của mẹ khi lên Dalat thăm gia đình nhỏ của chúng tôi:
 
- Cái bầu tròn như thế thì 80% là con gái rồi!
 
Ba cố chống chế:
 
- Nhưng sao kỳ này mẹ chúng nó lại thích ăn ngọt chứ không thích ăn chua như lần mang bầu đầu tiên, có thể nào là con …trai?
 
Ba vẫn nuôi hy vọng, tối nào về cũng áp tay vào bụng mẹ, nghe tiếng chân đạp của đứa bé, nói chuyện với cái bụng tròn căng ấy. Ngày mẹ đi sanh, ba thấp thỏm bên ngoài cửa, chờ đợi đứng ngồi không yên, khi nghe tiếng khóc oa oa của đứa bé, ba bế thốc chị tôi lúc đó 2 tuổi, chạy vội vào, cô y tá báo tin vui:
 
- Chúc mừng ông bà có thêm cô công chúa thứ hai!
 
Ba hơi thất vọng, nhưng tự trấn an:

- Mình sẽ có ba đứa con như dự tính, nhất định đứa thứ ba sẽ là con trai!
 
Đến ba năm sau, ba lại nhất quyết “thua keo này ta bầy keo khác”, không chịu thua số phận, hy vọng tăng trội hơn khi thấy khuôn bụng của mẹ nhỏ gọn hơn hai lần trước. Ngày mẹ đi sanh chỉ có ông bà ngoại bên cạnh vì ba phải đi làm xa ở Liên Khương, ba phone về thấp thỏm hỏi ông bà ngoại:
 
- Vợ con sanh có tốt không bố? có dễ dàng hơn hai kỳ trước không? …và có phải là con… trai?
 
Ông ngoại ái ngại, ngần ngừ:
 
- …Ưm… nhờ Trời thương mẹ tròn con vuông!...
 
- Đứa bé là…
 
- Ừ… Con bé khỏe mạnh!
 
Ba thốt lên một cách thất vọng:
 
- …Lại là con gái ư!
 
Một khoảng thời gian yên lặng, giọng ba yếu xìu:
 
- Con nhờ ông ngoại đặt tên cháu nhé.

- … Ừ được rồi, nhưng con bé này rất kháu khỉnh, có cặp mắt tròn to, da trắng và rất nhiều tóc!

- Vâng! Ông cứ đặt tên cho cháu đi nhé, con cám ơn ông bà Ngoại giúp con nuôi vợ con và các cháu nhé; con phải làm đến hết tuần này mới về nhà được ạ.
 
- Được rồi, con cứ an tâm đi.
 
Ông Ngoại rất hiểu con rể mình đã « ngán » con gái lắm rồi, nếu mẹ cứ tiếp tục cái đà này thì chắc ba ở luôn trên Liên Khương khỏi về! Số lượng ba đứa con mà ba đã đề ra bây giờ hình như phải vượt mức rồi, ba không thể nào không có con trai! muốn sanh thêm thì ba phải làm việc nhiều hơn, phải có nhiều tiền hơn nữa để nuôi gia đình.
 
Ba cố gắng thức đêm học hành, thi lên ngạch trong khi nhiều bạn bè cùng trang lứa lúc đó đưa gia đình đi chơi nghỉ mát đây đó, họ đi du lịch ở nước ngoài không vướng bận. Ba đã có lần than thở với ông bà Nội rằng: “… Con thật mong có một thằng cu…”
 
- Vậy con phải được tăng chức, khi nào có nhà cao cửa rộng, đầy đủ tiện nghi thì thằng cu mới ra đời!
 
Ban ngày đi làm công sở, ban đêm ba miệt mài học lên cao; sự khó nhọc của ba cũng được đền bù, ba đậu vào làm Đốc Sự Hành Chánh, rồi tiếp tục học thi lên làm giám đốc nha Hỏa Xa, được chính phủ Việt Nam Cộng Hòa cấp nhà thật to rộng như căn biệt thự ngay giữa lòng thành phố Saigon.
 
Lần thứ tư mang bầu, mẹ tôi cảm thấy lúc nào cũng đói, nhất là rất thích ăn kem, ăn đồ lạnh. Ba nhìn cái bụng nhọn lạ lùng của mẹ mà không còn mong ngóng thằng cu thật nhiều nữa vì sợ thất vọng!

Ngày mẹ đau bụng, mới đến nhà thương chưa kịp vào phòng sanh, đứa trẻ đã muốn lọt ra ngoài, họ vội vàng đẩy mẹ vào phòng ngay; ba đứng bên ngoài chờ cho mọi chuyện êm thắm một chút, định bỏ về đi làm thì nghe tiếng khóc thét hùng hồn của tôi vọng ra; ba đã biết đó là thằng con trai! Ba mừng đến rơi nước mắt và chắp tay cảm ơn Trời Phật ngay tại trước cửa phòng sanh chưa được mở!
 
Tôi sanh ra khi ba ở đỉnh cao của sự nghiệp, có nhà to rộng, tiền tài không thiếu, tôi được cho là đứa con trai đem điều may mắn đến cho gia đình, nên được cưng chiều đến nỗi chỉ một tiếng khóc nhỏ cũng được chị vú ẵm bồng, dỗ dành.
 
Mỗi buổi chiều đi làm về, ba rửa tay thật sạch, vào thăm thằng cu Thơm, vì hồi bé tôi thơm mùi sữa, mùi phấn lắm nên được đặt tên ở nhà là cu Thơm, ba mua đồ chơi, hôn hít, bồng bế cả buổi chiều không chán.
 
Dù ba cưng chiều tôi nhất nhà, nhưng ba chị của tôi cũng được ba chăm sóc, lo lắng cho từng người. Tôi nhớ chị lớn nhất của tôi đến tuổi có bạn trai, người nào đến nhà cũng nơm nớp sợ hãi, vì họ biết ba tôi rất khó, hay nói chuyện với các anh chừng như cảnh sát hỏi cung phạm nhân vậy, đến nỗi các anh ấy không dám vào nhà mà hẹn chị ở góc đường đưa sách vở, ba nói:
 
- Đứa nào có can đảm trả lời được với ba thì mới xứng đáng làm bạn trai của con gái ba!
 
Ba nhắc mẹ dắt các chị đi chợ vải, chọn tiệm may có tiếng cắt may quần áo đẹp, chọn trường tư tốt, có được môi trường cùng đẳng cấp để các chị giao du với những bạn tử tế, học tập thêm ở họ. Ba rất thường dậy dỗ các chị về phẩm giá, cách giữ gìn ý tứ của người con gái ra sao khi quen bạn trai…
 
Mỗi lần chúng tôi bị bệnh, cho dù con gái hay trai thì khỏi nói rồi, ba thức đêm lo cho uống thuốc đúng giờ thay vì là mẹ, ba cẩn thận đến nỗi sợ mẹ mệt ngủ quên nên ba để đồng hồ báo thức dậy đúng giờ đó, và tự tay cho chúng tôi uống.
 
Sau tôi, thêm một người em trai nữa ra đời, ba rất vui mừng và ngưng tại đây.

*

Những ngày vui hạnh phúc chưa được bao nhiêu thì miền Nam bị nhuộm đỏ, công việc dưới chính quyền cũ không còn nữa, ba phải cơ cực làm những công việc chẳng phải là chuyên môn của mình, hy sinh tất cả cho các con từ hạt cơm bo bo đến miếng thịt heo cả tháng mới mua được một lần ở hợp tác xã.
 
Sau đó là những lần vượt biên không thành, ba bán dần dần những đồ đạc trong nhà, ba ít nói hơn, mái tóc bất ngờ chuyển màu trắng toát chỉ qua vài đêm, ngồi yên nhìn vào khoảng trống như suy tính mọi cách làm sao cho con cái thoát thân trước, rồi ba mẹ mới là người cuối cùng.

May mắn làm sao đúng vào lúc gia đình cạn kiệt nguồn vốn để dành bao lâu nay, giấy tờ bảo lãnh của người thân bên Canada về đúng lúc, chúng tôi sửa soạn rời xa quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn đến một xứ sở thứ hai với hai bàn tay trắng, tương lai mịt mờ, chỉ còn mỗi niềm hy vọng mong manh trong tim.

*

Ba mươi năm sống ở xứ Canada lạnh giá, ba năm đầu ở Montreal, ba đã bỏ cả tự ái, quên đi cái chức giám đốc nha hỏa xa, xưa kia ở Saigon, một thời cai quản hơn cả mấy chục nhân viên dưới quyền, ba đã phải làm công nhân với mức lương 4$/ giờ trong hãng làm giầy da. Sáng sớm dậy chờ bus lạnh lẽo ở đầu đường, đến chiều 6:00 về nhà mệt nhoài, những đầu ngón tay chảy máu, chai sần vì không quen với những công việc tay chân. Với số tuổi không còn trẻ, 55, Ba cố gắng quên mình, bỏ cả lòng tự trọng còn sót lại để đi làm công việc không giành cho mình, với một mức lương tối thiểu mà không hề than trách, để cho chị em chúng tôi đừng bị dang dở việc học.

Ba luôn nhắc chúng tôi phải đi học lại, chỉ có kiến thức mới giúp mình tìm được việc với đồng lương tốt ở xứ người, sống không phải bị cúi mặt tự ti với người bản xứ, sau này lập gia đình dậy dỗ con cái tốt hơn…
 
Vài ba năm sau, năm 1990 dù ở tuổi 58, ba vẫn lấy thêm chứng chỉ học ban đêm, mỗi tối cả nhà chúng tôi đều yên lặng, ai nấy đều gục đầu vào quyển sách bên chiếc đèn vàng vọt cũ kỹ xin được ở nhà thờ, chỉ nghe tiếng trang sách lật; ba thi vào một chức vụ hành chính về quyền con người của cấp thành phố Montreal, tỉnh Quebec nơi chúng tôi đang cư ngụ, chức vụ này có đến trên 10 người thi vào, chỉ một mình ba là người Việt tỵ nạn đến Quebec được ba năm rưỡi, còn những thí sinh kia là dân bản xứ, họ thi lên ngạch, làm lâu năm trong guồng máy hành chính này. Ba nói với chúng tôi:
 
- Cứ thử sức xem sao, không mất mát gì cả, nếu đậu thì cả nhà chúng ta sẽ được thay đổi đời sống, mâm cơm sẽ khác hơn, sẽ có xe đi và chỗ ở tốt hơn; nếu không được thì mình cũng học cho có thêm sự hiểu biết về luật pháp của Canada, không có gì mất công hết!
 
Chúng tôi rất cảm động vì thấy tuổi ba đã lớn, trên 58 mới bắt đầu học lại, ba không muốn mẹ phải đi làm, không muốn thấy chúng tôi phải bỏ học ngang để đi kiếm tiền, ba lúc nào cũng tự cho mình phải mang trách nhiệm này đối với gia đình.
 
Nhiều đêm thấy ba đọc sách mà quyển sách đã tự rơi xuống đất vì buồn ngủ và mệt quá, ban ngày đi làm từ sáng sớm, tối thức khuya đến 12:00 đêm làm sao sức nào chịu nổi. Tôi thương ba vô cùng, tự hứa với lòng sẽ ráng học ra trường kỹ sư để ba hài lòng.
 
Rồi một ngày, ba về nhà mang trên tay bao nhiêu giỏ xách, ba hớn hở nói như reo, lần đầu tiên sau ba năm ở xứ “tủ đá” này, tôi thấy ba vui như trúng số:
 
- Mẹ chúng nó này! Tôi đã… thắng rồi nhé, tôi được chọn vào làm văn phòng của chính phủ rồi, thứ hai tới này sẽ đi làm công sở mới!
 
Lúc ấy chúng tôi chưa hiểu ba đang muốn nói gì, mắt chúng tôi trố lên, miệng tròn nhìn ba, khuôn mặt ông rạng rỡ, tươi tỉnh và tràn đầy hạnh phúc, chị tôi lắp bắp vui mừng:
 
- Ba… ba đã đậu vào cấp… chính phủ rồi?! Ba! Ba… giỏi quá!
 
Thế là cả 5 chúng tôi ùa lại một lúc, vừa khóc vừa cười, nước mắt rơi lã chã xuống ướt cả mặt, ôm lấy ba muốn nghẹt thở, chúc mừng, chúng tôi huyên thuyên nói:
 
- Ba giỏi quá! Chúng con phải noi theo gương ba!... Từ đây ba hết phải đứng chờ xe bus vào 5:00 sáng rồi, tay ba sẽ hết bị chai sần, hết bị đau khớp…
 
- Hôm ba đi thi có đông người phỏng vấn ba không? Còn ai vào cùng ngạch đó với ba?
 
- Cả một phái đoàn 6 người, mỗi người hỏi một vấn đề, người thì hỏi về luật lệ Canada, kẻ thì đưa ra những tình huống xem mình giải quyết thế nào, còn người thì hỏi về trình độ và công việc trong quá khứ của mình ra sao…stress lắm, mỗi thí sinh phải qua cả tiếng đồng hồ với họ đấy chứ không dễ ăn đâu!

- Chúng con rất hãnh diện về ba, ba giỏi quá, ba làm gương cho chúng con đó!

- Bõ công ba học hành từ cả mấy tháng nay! Đây là món quà thật xứng đáng của ba!

- Cái gì cũng phải nỗ lực để đạt được, các con nhớ nhé, muốn gì phải đạt được bằng tất cả khả năng của mình, đừng từ bỏ, hãy theo đuổi mộng ước của mình đến cùng vì mình chỉ khổ vài năm thôi mà được hưởng cả đời.

Mẹ tôi đứng tựa vào tường từ nãy đến giờ hạnh phúc hiện trong ánh mắt, chen vào:

- Ba nó mua nhiều thịt heo, thịt vịt quay quá, hôm nay tha hồ mà mấy bố con nhậu với nhau!

*

Ba làm cho công sở cấp thành phố, tiểu bang Quebec này được 10 năm, đến 68 tuổi ba về hưu, mọi người trong sở ai cũng quý mến ba, ba được thưởng bonus và được tiền hưu cao.

Lúc ấy ba chị tôi đã lập gia đình theo chồng đi xa khắp các tỉnh ở Canada và Mỹ, tôi và em trai đã tìm được một công việc ở Toronto về kỹ sư điện tử đã được trên năm năm và cũng đã lập gia đình; ba mẹ muốn về gần con trai và các cháu nhỏ, nên đã từ giã Montreal, đến Toronto ba mẹ mướn cái ấp riêng nhưng gần chỗ tôi, nói là muốn mỗi gia đình có một sinh hoạt nề nếp riêng, cuối tuần chúng tôi cùng các cháu đến thăm.

Mẹ mất khi bà 70 tuổi, sự ra đi nhanh chóng của bà làm cuộc sống của ba bị mất thăng bằng, ba không còn thấy vui sống nữa, những ký ức đẹp về mẹ như vẫn còn đeo bám trong ánh mắt ba, ba vẫn cố gắng giữ nụ cười trên môi, nhưng đôi mắt buồn biết nói của ông đã khai báo tất cả trước con cháu.

Ba cố gắng tự mình di chuyển bằng xe đạp vào mùa hè, bằng phương tiện giao thông công cộng như bus hay metro để đừng phiền đến ai, ba cũng tự học làm cơm ở tuổi 80 mà từ trước đến nay ba chẳng bao giờ đụng đến bếp núc mà chỉ lo kiếm tiền cho gia đình mà thôi, ba ăn uống qua loa… Vì thế nên ngày càng gầy đi, mỗi lần gặp chúng tôi ba đều cố vui, nói chuyện hài hước để chúng tôi đừng lo lắng:
 
- Ba khỏe mạnh lắm, không bệnh hoạn gì hết, các con cứ lo đi làm, lo cho các cháu là được rồi, đừng mất công đem gì đến cho ba, ba đặt đồ ăn ở tiệm gần đây, có cô gái trẻ… làm cơm ngon lắm!

*

Đến một ngày, tôi nhận được phone của ba từ nhà thương, ba cố nói với giọng vui vẻ:
 
- Ba đã xin được một chỗ ở đây rất tốt, phải chờ đợi lâu lắm mới được chỗ này, họ làm cơm cho mình ngày ba bữa, nơi đây vừa gần chỗ các con ở, vừa gần …nhà quàn…
 
Tôi bật khóc vì thấy có lỗi chỉ biết lo gia đình nhỏ của mình mà không nghĩ đến tâm tư của ba:

- Ba! Cái gì vậy? Tại sao ba lại vào nhà thương ở? Chỗ đó đâu phải… Sao ba không bàn gì với chúng con? Bệnh Cancer phổi của ba các bác sĩ nói vẫn được theo dõi mà? Ba có bị đau đớn không? Ba có buồn giận gì chúng con không?
 
- Không đâu, chính ba là người quyết định, các con không có lỗi gì ở đây cả! Đời người cũng phải có cái hạn mà con, ba đã sống hết đời rồi; từ ngày mẹ con qua đời đến giờ ba sống thật bấp bênh, thấy thiếu thốn một cái gì đó, cuộc sống không còn vui, không còn chất lượng nữa… Ba muốn…đi gặp Mẹ! Tuy nhiên, ba rất vui thấy các con đã thành công, tự lực, nuôi nấng và giáo dục các cháu rất tốt, đó là điều mà ba thấy hạnh phúc nhất. Ba thấy mình đã thực hiện được ước mơ, trách nhiệm đã xong, sống lâu quá chỉ làm phiền các con cháu mà thôi, ba chọn cách ra đi nhẹ nhàng nên mới vào nhà thương này…
 
Ba phone đến các chị lớn để “trăn trối”, dặn các chị phải làm gì sau khi ba ra đi, ba muốn được thiêu, tro của ba hãy để vào chùa, chỗ bên cạnh mẹ mà ba mẹ đã chọn mua, ba để lại gia tài cho đứa nào cái gì…
 
Chúng tôi chỉ yên lặng nghe quyết định bất ngờ của ba mà trái tim tan nát, nước mắt rơi không ngừng, không nói được điều gì khi thấy ba đã suy nghĩ, đã sắp xếp cho chuyến đi xa của ba được toàn vẹn.
 
Các chị tôi lúc nào cũng túc trực bên cạnh nhà thương; khi vào thăm ba, thấy ba còn mạnh khỏe, vẫn tự mình làm vệ sinh cá nhân, ăn uống ngon miệng đồ ăn của nhà thương, nơi đây là chỗ để cho những người bệnh già ở, có những người ở đây đến hai năm vẫn chưa ra đi.
 
Chúng tôi nhắc lại những kỷ niệm xưa với ba, nói những chuyện vui để ba có thể quên đi cái thực trạng bệnh hoạn, ba chỉ cười mỉm và lúc nào cũng nhắc nhở chúng tôi:
 
- Nhớ trông nom các em, các cháu cho tốt nhé, ba ra đi sẽ phò hộ cho các con!
 
- Ba ơi, ba hãy đi đầu thai, hãy làm việc của ba, đừng vì chúng con nữa ba nhé, ba đã cho chúng con một đời này là được rồi ạ!
 
Đến tháng thứ hai ở nhà thương, lúc 3:00 sáng, tôi nhận được cái cú điện thoại định mệnh reng lên giữa đêm, họ nói ba đã từ chối ăn uống, cũng như uống thuốc từ hai hôm nay, để được thảnh thơi ra đi…

Ba hưởng thọ 86 tuổi!




Cha đi, bóng xế bên thềm,
Lá rơi theo gió, nỗi niềm rụng theo.

Lặng thầm lệ ướt khăn treo,
Con ngồi thổn thức giữa chiều buốt tim.

Một đời cha gánh nổi chìm,
Cho con nắng ấm, cho tim yên bình.

Giờ đây trời đất lặng thinh,
Cha ơi... tiếng gọi chỉ mình con nghe.
 
Sỏi Ngọc
Montreal 

Đính kèm là hình của Lady Sỏi Ngọc tên thật là Lê Ngọc Huyền ở Montreal mới chụp hôm thứ 7 , cách đây 4 ngày ở Laval , một thành phố sát nách Montreal 


Thân mến 
TQĐ


Tuyên Cáo Của Cộng Đồng Việt Mỹ Bắc California

 


TUYÊN CÁO CỦA CỘNG ĐỒNG VIỆT MỸ BẮC CALIFORNIA
Hà Triều 

Trân trọng 
NHHN 

Khi Nạn Nhân Quay Lưng Với Nạn Nhân: Nghịch Lý Người Việt Trước Tuần Lễ Chống Cộng

 


KHI NẠN NHÂN QUAY LƯNG VỚI NẠN NHÂN : NGHỊCH LÝ NGƯỜI VIỆT TRƯỚC TUẦN LỄ CHỐNG CỘNG
CHAN NHU CHANNEL

Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị theo dõi 



Lời Cảnh Tỉnh Cho Cộng Đồng Người Việt

 


LỜI CẢNH TỈNH CHO CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT
CHAN NHU CHANNEL

https://www.youtube.com/watch?v=Anc34G3eTD4

Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị theo dõi 



Thứ Tư, 24 tháng 6, 2026

Bài Phát Biểu Của Nghị Viên Biên Đoàn Tại Buổi Họp Báo Tại Vườn Truyền Thống Việt

 

Nghị viên Biên Đoàn đang phát biểu trong buổi họp báo tại Vườn Truyền Thống Việt, San Jose ngày 22/6/2026

BÀI PHÁT BIỂU CỦA NGHỊ VIÊN BIÊN ĐOÀN TẠI BUỔI HỌP BÁO TẠI VƯỜN TRUYỀN THỐNG VIỆT
Biên Đoàn

Bài phát biểu của nghị viên Biên Đoàn tại buổi họp báo tại Vườn Truyền Thống Việt cùng với thị trưởng và cảnh sát trưởng San Jose ngày 22/6/2026


Kính thưa quý vị,

Hôm nay, chúng ta có mặt tại đây vì một điều vô cùng thiêng liêng đối với cộng đồng của chúng ta vừa bị xâm phạm.


Tượng đài “Thank You America” tại Vườn Truyền Thống Việt đã bị phá hoại, giật đổ và đánh cắp, lôi đi. Đây không đơn thuần là việc hủy hoại một tác phẩm điêu khắc bằng đồng, mà còn là sự xúc phạm đến một biểu tượng của sự hy sinh, lòng biết ơn, tự do và ký ức của cả một cộng đồng.


Đối với cộng đồng người Việt tại San José, tượng đài này mang ý nghĩa vô cùng sâu sắc.


Nhiều người trong chúng ta đã đến thành phố này với thân phận người tị nạn sau biến cố năm 1975. Chúng ta rời bỏ quê hương, bỏ lại phía sau nhà cửa, người thân, sự nghiệp và cả một cuộc đời đã gắn bó.


Chúng ta đến đây để tìm tự do, sự an toàn, cơ hội và nhân phẩm.


San José đã cho chúng ta cơ hội xây dựng lại cuộc đời. Nước Mỹ đã cho chúng ta cơ hội được sống trong tự do. Và cộng đồng người Việt đã nỗ lực hết mình để đóng góp cho thành phố này. Chúng ta mở doanh nghiệp, xây dựng gia đình, phục vụ trong quân đội, trở thành cảnh sát, lính cứu hỏa, giáo viên, y tá, kỹ sư, chủ doanh nghiệp nhỏ và tham gia phục vụ trong chính quyền.


Đó là lý do tượng đài “Thank You America” có ý nghĩa đặc biệt đến như vậy.


Đây không chỉ là một pho tượng. Đây là lịch sử của chúng ta. Đây là lòng biết ơn của chúng ta. Đây là nỗi đau của chúng ta. Đây là lời nhắc nhở cho các thế hệ mai sau về nguồn cội của mình và về giá trị vô giá của tự do.


Vì thế, hành vi phạm pháp này đã gây nên sự tổn thương sâu sắc. Đây là sự xúc phạm đối với tất cả chúng ta.


Tuy nhiên, hôm nay tôi cũng muốn khẳng định rằng cộng đồng của chúng ta rất kiên cường, và chúng ta vô cùng biết ơn các sĩ quan của Sở Cảnh sát San José.


Đặc biệt, tôi xin cảm ơn "Đơn vị Phẩm Chất Cuộc Sống Khu Phố" và Đại úy Ken Trần đã nhanh chóng tìm thấy và thu hồi bức tượng đồng bị đánh cắp. Nhiều sĩ quan trong đơn vị này đã có mặt trong ngày khánh thành tượng đài. Họ hiểu tượng đài này có ý nghĩa như thế nào và vì sao sự việc này lại quan trọng đến vậy.


Vào tháng Ba vừa qua, tượng đài này đã từng bị phá hoại khi có kẻ lẻn vào cắt một phần chân tượng. Ngay khi đó, tôi đã yêu cầu thành phố nhanh chóng sửa chữa vì lo ngại thủ phạm sẽ quay lại để tiếp tục phá hoại.


Tôi cũng yêu cầu kiểm tra hệ thống camera an ninh, nhưng được biết vào thời điểm đó không có dữ liệu ghi hình vì hệ thống camera tại Vườn Truyền Thống Việt không hoạt động.


Tôi thật sự sửng sốt và thất vọng. Và cho đến hôm nay, cảm giác đó vẫn chưa thay đổi.


Khi tượng đài được xây dựng, thành phố đã có ngân sách và kế hoạch lắp đặt hệ thống camera độ phân giải cao cùng hệ thống chiếu sáng an ninh để bảo vệ khu vực này.


Thế nhưng, trách nhiệm đó đã không được thực hiện đầy đủ.


Tượng đài chỉ thực sự được bảo vệ khi đơn vị camera lưu động của Sở Cảnh sát San José được bố trí tại Vườn Truyền Thống Việt. Đáng tiếc là thiết bị này gần đây đã được điều chuyển để phục vụ các hoạt động liên quan đến giải túc cầu thế giới FIFA World Cup.


Tôi muốn nhấn mạnh rằng: Dầu các sự kiện lớn đó rất quan trọng, nhưng điều đó không có nghĩa là các khu dân cư của chúng ta bị bỏ quên. Khu vực 7 không thể bị xem nhẹ. Vườn Truyền Thống Việt không thể bị đẩy xuống ưu tiên thứ yếu.


Tôi đã nhiều lần phát biểu điều này tại các phiên họp Hội đồng Thành phố và sẽ tiếp tục lên tiếng: San José phải đặt vấn đề an toàn công cộng lên hàng đầu. Chúng ta cần tăng cường thực thi pháp luật đối với những hành vi làm cuộc sống của cư dân trở nên bất an. Những kẻ phá hoại, trộm cắp, hủy hoại tài sản công cộng hoặc đe dọa sự an toàn của cộng đồng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.


Lòng nhân ái không có nghĩa là làm ngơ trước tội phạm.


Lòng nhân ái không có nghĩa là chấp nhận việc một tượng đài mang ý nghĩa đặc biệt đối với cộng đồng người tị nạn bị phá hoại.


Và lòng nhân ái cũng không có nghĩa là để công viên, thư viện, đường mòn và các không gian công cộng trở nên mất an toàn đối với người dân.


Đó là lý do tôi đã vận động để có thêm 250.000 đô-la ngân sách dành cho giờ làm việc ngoài giờ của Sở Cảnh sát San José nhằm giải quyết các vấn đề ảnh hưởng đến chất lượng đời sống tại Khu vực 7.


Đó cũng là lý do tôi thất vọng khi Hội đồng Thành phố đã không đáp ứng đề nghị cấp bách về an ninh công cộng của tôi.


Khu vực 7 đã bị lãng quên quá lâu.


Người dân của chúng ta xứng đáng được phục vụ tốt hơn.


Các gia đình của chúng ta xứng đáng được phục vụ tốt hơn.


Các vị cao niên của chúng ta xứng đáng được phục vụ tốt hơn.


Các doanh nghiệp nhỏ của chúng ta xứng đáng được phục vụ tốt hơn.


Và cộng đồng di dân của chúng ta cũng xứng đáng được phục vụ tốt hơn.


Thưa Thị trưởng Matt Mahan, tôi cảm ơn ông đã có mặt tại đây hôm nay và luôn ủng hộ cộng đồng người Việt. Tôi mong được hợp tác với ông để thành lập Quỹ Dự phòng Làm Ngoài Giờ Vì An Toàn Khu Dân Cư cho Khu vực 7, đặc biệt trong bối cảnh các đội tuần tra đi bộ đã bị cắt giảm, nhằm bảo đảm lực lượng cảnh sát có đủ nguồn lực để phản ứng kịp thời trước các vi phạm xảy ra trong cộng đồng.


Chúng ta hãy cùng khôi phục những gì đã bị hủy hoại.


Chúng ta hãy bảo vệ khu vườn này.


Và hãy bảo đảm rằng Khu vực 7 cuối cùng cũng nhận được những nguồn lực cần thiết để bảo vệ an ninh công cộng như người dân nơi đây xứng đáng được hưởng.


Sau ngày hôm nay, tôi sẽ yêu cầu tổ chức một cuộc họp với Giám đốc Điều hành Thành phố và Giám đốc Sở Công viên để xem xét sự việc này cũng như những thiếu sót đã dẫn đến biến cố đáng tiếc vừa qua.


Tôi sẽ yêu cầu một kế hoạch cụ thể cùng thời hạn rõ ràng để phục hồi Vườn Truyền Thống Việt và tượng đài “Thank You America” tốt hơn trước.


Tôi cũng sẽ làm việc với Biện lý Quận hạt Jeff Rosen để bảo đảm những người thực hiện hành vi phạm pháp này bị truy tố nghiêm minh theo pháp luật.


Đây là một cuộc tấn công vào một tượng đài công cộng, nhưng đồng thời cũng gây ra  sự tổn thương đối với trái tim của một cộng đồng đã trải qua quá nhiều mất mát và hy sinh.


Với cộng đồng người Việt, tôi muốn quý vị biết rằng:


Tôi sát cánh cùng quý vị.


Ngài Thị trưởng Matt Mahan sát cánh cùng quý vị.


Các sĩ quan cảnh sát của chúng ta cũng sát cánh cùng quý vị.


Và chúng ta sẽ không để hành động phá hoại và trộm cắp này tại Vườn Truyền Thống Việt được tái diễn.


Khu vườn này được xây dựng để tưởng niệm.


Được xây dựng để bày tỏ lòng biết ơn.


Được xây dựng để hàn gắn những mất mát.


Được xây dựng để các thế hệ tương lai hiểu được lịch sử của người Việt tại San José, những hy sinh của thế hệ đi trước và mối gắn kết giữa Hoa Kỳ với Việt Nam Cộng Hòa.


Chúng ta sẽ phục hồi tượng đài này.


Chúng ta sẽ bảo vệ khu vườn này.


Chúng ta sẽ yêu cầu giới hữu trách giải trình về biện pháp cải thiện.


Và chúng ta sẽ tiếp tục đấu tranh để Khu vực 7 trở nên an toàn hơn cho tất cả mọi người.


Xin chân thành cảm ơn.


Biên Đoàn,


Nghị viên Khu vực 7, San Jose




Nghị viên Biên Đoàn đang trả lời phỏng vấn của truyền thông Mỹ, Việt trong buổi họp báo 22/6/2026