|
|
DỆT MỘNG TÔN VINH TÌNH CHA
Thời gian kết chuỗi thở dài.
Nghe như hoa tuyết trong tay lạnh lùng.
Bao giờ thôi hết mùa Đông?
Bao giờ tìm lại mùa Xuân thắm màu?
Đêm dài thăm thẳm mắt sâu.
Ngày dài chồng chất dạ sầu ly hương.
Bờ môi lấp lánh trùng dương.
Tâm tư cuộn sóng trên đường viễn du.
Khói hương thơm chín vần thơ.
Nhớ Thầy dệt mộng bên bờ âm dương.
Con như say giấc mơ hiền.
Thấy Thầy từ chốn Đào Nguyên trở về.
Cha con đoàn tụ hả hê.
Thơm mùi lúa chín hương quê đậm tình.
Lạy Trời ban phước hiển linh.
Cho con dệt mộng tôn vinh ơn Thầy.
Lâm Hoài Vũ
https://www.youtube.com/watch?
DỆT MỘNG TÔN VINH TÌNH CHA
Lâm Hoài Vũ
Trân trọng
NHHN
Kính mời quý vị thưởng thức
Ông Sharif viết trên mạng xã hội X rằng: “Chúng ta đang tiến gần hơn bao giờ hết tới một thỏa thuận hòa bình. Văn bản cuối cùng có thể được chốt trong vòng 24 giờ tới. Pakistan đang chuẩn bị ngay sau đó để tổ chức lễ ký kết điện tử và sẽ tiến hành các cuộc đàm phán kỹ thuật vào tuần tới”.
Pakistan lâu nay đóng vai trò là một bên trung gian chính trong các cuộc đàm phán Mỹ–Iran.
Ông cũng bày tỏ lời cảm ơn tới Mỹ và Cộng hòa Hồi giáo Iran vì sự tham gia liên tục trong quá trình thương lượng, đồng thời cảm ơn các quốc gia trong khu vực đã hỗ trợ. Ông nói Pakistan tin rằng thỏa thuận hòa bình mang tính lịch sử này sẽ đặt nền móng vững chắc cho hòa bình lâu dài.
Trước đó một ngày (12/6), Thủ tướng Pakistan đã bác bỏ các tin đồn lan truyền trên mạng xã hội nhằm phá hoại tiến trình đàm phán. Ông khẳng định rằng Mỹ và Iran đã đạt được đồng thuận về văn bản cuối cùng của thỏa thuận hòa bình, và Pakistan đang phối hợp chặt chẽ với hai bên để hoàn tất các bước tiếp theo.
Một nguồn tin am hiểu nói với CNN rằng dự kiến Mỹ và Iran sẽ ký kết thỏa thuận điện tử muộn nhất vào Chủ nhật, thậm chí có thể sớm hơn. Theo nguồn tin này, tất cả các bên đều muốn hoàn tất nhanh chóng để đảm bảo tiến trình hòa bình không bị gián đoạn.
Dù các điều khoản chi tiết của thỏa thuận chưa được công bố, một quan chức cấp cao của Mỹ trong cuộc họp báo qua điện thoại hôm thứ Sáu (12/6) đã tiết lộ một số nội dung chính. Trong đó bao gồm việc mở lại eo biển Hormuz, dỡ bỏ phong tỏa đường biển của Mỹ đối với Iran, giải tán chương trình hạt nhân Iran và tiêu hủy tại chỗ lượng uranium làm giàu của nước này.
Quan chức này cũng cho biết thỏa thuận sơ bộ sẽ “đảm bảo hòa bình lâu dài trong khu vực”, ngăn Iran tài trợ cho các hoạt động bạo lực khủng bố. Iran cũng được cho là đã cam kết “vĩnh viễn không mua hoặc phát triển vũ khí hạt nhân”. Vì vậy, thỏa thuận sẽ thiết lập cơ chế giám sát và thực thi để đảm bảo Tehran tuân thủ đầy đủ các cam kết.
Do kỳ vọng Mỹ và Iran đạt được thỏa thuận hòa bình, giá dầu quốc tế hôm thứ Sáu (12/6) giảm hơn 3%, giúp giảm áp lực chi tiêu nhiên liệu cho các hộ gia đình Mỹ. Theo khảo sát mới nhất của Đại học Michigan, chỉ số niềm tin người tiêu dùng Mỹ tháng Sáu đã phục hồi rõ rệt so với mức thấp lịch sử của tháng Năm, cho thấy giá năng lượng giảm đang dần nâng đỡ tâm lý người dân.
rong bối cảnh địa chính trị và dữ liệu kinh tế cải thiện, Phố Wall tăng điểm trong phiên thứ Sáu. Đáng chú ý, công ty hàng không vũ trụ SpaceX của Elon Musk chính thức niêm yết, lập kỷ lục IPO lớn nhất lịch sử Phố Wall.
Bảo Minh (t/h)
Tôi sinh ra giữa tiếng Việt thanh tao thời Việt Nam Cộng Hoà, lớn lên trong môi trường ông bà cha mẹ nói năng có chọn chữ, có văn hóa, có phẩm hạnh.
Mỗi từ ngữ, mỗi âm tiết đều được cân nhắc như người ta chọn ngọc gắn vào nhẫn.
Vậy mà bây giờ, thời Cộng Sản, mở tivi, đọc báo mạng trong nước, tôi chỉ thấy tiếng Việt bị lôi xềnh xệch như một thứ ngôn ngữ thời... thổ tả!
Không biết tự bao giờ, giới cầm bút trong nước hồn nhiên nói “trai xinh gái đẹp”, “anh đẹp như hoa”, “chị đẹp cực phẩm”, “em đẹp cỡ vũ trụ”.
Nghe xong, tôi chỉ muốn hỏi: Ủa, chữ nghĩa nước mình bị sốt rét ác tính từ bao giờ?
1. “Xinh” là gì và dùng cho ai?
Từ “xinh” là tiếng thuần Việt, có nghĩa là dễ thương, có duyên, nhỏ nhắn và ưa nhìn. Nó mô tả một vẻ đẹp nhẹ nhàng, nữ tính, mềm mại.
“Cô gái xinh”, “đứa bé xinh”, “bông hoa xinh” – đó là cách dùng tự nhiên.
Trong tiếng Anh, “xinh” tương đương pretty hoặc cute. Trong tiếng Pháp, là jolie hoặc mignonne. Không một người Anh hay người Pháp nào nói “a pretty man” hay “un homme joli” cả.
Ấy thế mà ở Việt Nam thời nay, người ta gọi “trai xinh gái đẹp” một cách thản nhiên, như thể chữ “xinh” đã thoát khỏi giới hạn nữ tính của nó.
Nhưng tiếng Việt tinh tế, không phải vô giới tính. Cái tinh tế ấy mới là linh hồn của ngôn ngữ.
2. Cái đẹp của nam và nữ – khác nhau chứ không hòa trộn.
Ông bà ta xưa hiểu lắm. Ngôn ngữ truyền thống luôn tách biệt rõ: “Trai thanh gái lịch”: trai thì thanh tú, nho nhã, ăn nói đàng hoàng; gái thì lịch sự, đoan trang, duyên dáng. “Trai tài gái sắc”: trai lấy tài để so, gái lấy sắc làm duyên.
Không ai nói “trai xinh” vì cái đẹp của đàn ông nằm ở thần khí, phong độ, tri thức chứ không phải làn da hay cặp mắt.
Dùng sai từ, là lẫn lộn cái đẹp mạnh mẽ nam tính của phái nam với cái đẹp dịu dàng của phái nữ.
Hồi xưa người ta nói “người thanh tiếng nói cũng thanh”, giờ lên mạng nghe “idol nhà em xinh cực phẩm”, thấy mà ngao ngán. Tưởng đâu nói chơi, hóa ra thành... ngôn ngữ chính thức của truyền thông xã hội.
3. Khi ngôn ngữ bị “cách mạng hóa”.
Thật ra, chuyện “trai xinh” chỉ là triệu chứng của một căn bệnh lớn hơn – căn bệnh phá vỡ cấu trúc ngữ nghĩa truyền thống dưới danh nghĩa “cách tân”. Sau 1975, lớp người viết mới – phần lớn trưởng thành trong hệ thống giáo dục tuyên truyền của Cộng Sản – bắt đầu xài chữ tùy tiện, hễ “nghe vui tai, hợp khẩu hiệu” là tung lên báo.
Thế nên ta mới có những sáng tạo kiểu:
“Giải ngân nhanh chóng” (đáng lẽ là “xuất quỹ”).
“Chạy chương trình” (đáng lẽ là “vận hành”).
“Học tập và làm theo tấm gương đạo đức...” (dùng sai cú pháp vì “học tập” vốn là danh từ).
“Phương án tối ưu nhất” (vừa “tối ưu” vừa “nhất” là... gấp đôi thừa).
Tiếng Việt vốn thanh nhã, giờ bị nhồi nhét ngôn ngữ hành chính, biến thành thứ “Việt văn Xô viết” vừa khô, vừa kệch. Cái kiểu “trai xinh gái đẹp” nghe tưởng hiện đại, thực ra là biểu hiện của sự mất gốc ngữ cảm, một dạng bệnh lý văn hóa.
4. Nói năng sao cho ra người Việt?
Tiếng Việt không có giống đực, giống cái như tiếng Pháp, nhưng vẫn biểu hiện giới tính qua sắc thái và cách chọn chữ.
* Nói “anh ấy đẹp trai” thì nghe mạnh mẽ, tự nhiên.
* Nói “anh ấy xinh” thì kỳ như thấy nam lực sĩ mặc váy múa ba-lê.
Người xưa không học ngôn ngữ học, nhưng họ cảm ngữ pháp bằng trái tim, nên nói đâu ra đó. Họ biết “nói năng là biểu hiện nhân cách”. Còn bây giờ, người ta tưởng nói kiểu gì cũng được, miễn vui tai. Cái vui tai giết chết cái đẹp lòng, mà cái đẹp lòng mới là cái giữ cho ngôn ngữ có hồn.
Một xã hội văn minh được đo bằng cách người ta nói với nhau, chứ không phải bằng số lần “trend” trên mạng.
5. Trả lại tiếng Việt phẩm giá của nó.
Ngôn ngữ là gương mặt của văn hóa. Một dân tộc nói sai mãi sẽ nghĩ sai, rồi làm sai. Khi chữ nghĩa bị bôi bác, đạo đức cũng theo đó mà nhòe tèm lem tuốt luốt.
Hồi trước, người miền Nam học tiếng Việt với sách của Trương Vĩnh Ký, Huỳnh Tịnh Của, Lê Ngọc Trụ – ngôn từ trau chuốt, văn phạm sáng tỏ.
Sau này, sách giáo khoa mới biến tiếng Việt thành công cụ tuyên truyền, đầy khẩu hiệu và “định hướng tư tưởng”, khiến học sinh mất khả năng cảm thụ cái đẹp ngôn ngữ.
Nói “trai xinh gái đẹp” tưởng là chuyện nhỏ, nhưng thực ra là một mảnh vụn của sự xuống cấp toàn diện – nơi cái đúng bị coi là cổ hủ, cái sai lại được tung hô là “hiện đại”.
6. Kết – Hãy học lại tiếng Việt!
Tiếng Việt ông bà mình tinh tế, sáng sủa và có đạo lý. Nó biết “trai thanh gái lịch”, biết “trai tài gái sắc”, biết “nói có trước có sau”.
Tiếng Việt ấy là linh hồn dân tộc, là chứng tích của một nền văn minh biết tôn trọng chữ nghĩa.
Còn thứ tiếng Việt bây giờ – với “trai xinh”, “gái ngoan như cún”, “đỉnh của chóp”, “xịn xò”, “hết nước chấm” – chẳng khác nào món canh chua bị đổ nguyên chai nước mắm vô nồi. Mùi thì mạnh, mà vị thì hư.
Cho nên, tôi nói thiệt, hãy học lại tiếng mẹ đẻ! Đừng để tiếng Việt trở thành ngôn ngữ của thời thổ tả – vừa hôi, vừa hỏng.
*Đoàn Xuân Thu (Melbourne)
|
NHỚ CHA
Nhớ về cha tôi có nhiều điều đáng
nói Kể dông dài ai có sức mà nghe Công của cha tựa như núi Thái Sơn Nghĩa của mẹ như nước nguồn chảy
mãi Có một lần hai anh em quậy phá Mẹ đe hoài nhưng chúng chẳng ngưng
tay Chợt cha về "Rồi lại cũng
chúng bây Nói không nghe sẽ biết tay ba đó" Thuở hồi xưa lúc tôi còn nhỏ bé Ông hàng xóm già rồi nhưng còn hám Chơi trống bỏi ông không
"ke" bà vơ (*) Vợ tức quá bèn thưa cha chồng rõ Mày lớn rồi còn hư quá vậy sao Ba của chồng nói xong, bắt nằm
xuống Cho chục roi mông sưng tấy thật to Con đã lớn làm sai vẫn bị phạt Cũng thuở đó ba tôi thật nóng tính Nhưng thương con biết cách giáo
dục hay Không đét đít đem xe đưa nơi vắng Bỏ trong rừng cho chúng hết đường
vè Hai anh em thuộc bài truyện cổ
tích Ngồi sau xe liệng sỏi xuống ven
đường Cha đi xa nhưng vẫn còn theo dõi Hai đứa quay về gặp ba đứng đợi
trông Bài học đó giản đơn nhưng nhớ mãi Có thương con nhưng không cứ đòn
roi Đưa thách thức xem chúng tìm giải
đáp Biết tình cha con cũng biết đổi
thay Nay cha đi xa cha có hay làm dấu Để con cha theo dấu vết tìm cha Cha đã xa rồi cho chúng con bài
học Con trẻ cứng đầu tình cha mẹ đổi thay !
Đặng Quang Chính
|
|
HOA TRÙNG DƯƠNG
Lênh
đênh bềnh bồng trên đại dương
|