Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026
Nói Với Con
Tổng Thống Trump Can Thiệp: 2 Phụ Nữ Iran Được Thả Trước Khi Lời Kêu Gọi Công Khai Được Đưa Ra
Thầy Của Barack Obama Bỏ Đảng Dân Chủ, Nhập Đảng Cộng Hòa
Tội Đồ Dân Tộc
|
Tội Đồ Dân Tộc
Lũ Hồ Chí Minh: tội đồ dân tộc Đầu độc giống nòi chủ thuyết ngoại lai Vô tổ quốc, gia đình, và tôn giáoa Cướp đoạt chính quyền, nhà cửa, đất đai Lũ Hồ Chí Minh sở trường xảo trá Yêu nước thương nòi chót lưởi đầu môi Đóng kịch mị dân đồng cam cộng khổ Vắt của dân lành từng giọt mồ hôi Lũ Hồ Chí Minh: tội đồ dân tộc Bịt mắt bưng tai dân chúng Bắc Kỳ Thành kẻ mù lòa tôn sùng lãnh tụ Tôi mọi Nga Tàu dòng giống phân ly Lũ Hồ Chí Minh gian manh láu cá Thiết lập con cờ Giải Phóng Miền Namb Trí thức tham gia: ngu như súc vật Hối tiếc muộn màng: tiếng nhục ngàn năm (Hối tiếc muộn màng: giết chết miền Nam) Lũ Hồ Chí Minh: tội đồ dân tộc Cưỡng chiếm sơn hà cướp của Miền Nam Nhốt Quân Cán Chínhc vào lò
cải tạo Mưu chước đổi tiền: bần cùng hóa dân Nam Lũ Hồ Chí Minh buôn dân bán nước Nội Ngoạid muôn người khóc
hận núi sông Lũ Hồ Chí Minh thuộc loài quái thú Tu luyện ngàn năm triệt giống Lạc Hồng Lũ Hồ Chí Minh: tội đồ dân tộc Phản bội Tổ Tiên, thờ Tàu Cộng cầu “vinh” Bắt bớ giam cầm những người yêu nước Độc ác tham tàn điêu đứng sinh linh Lũ Hồ Chí Minh đến ngày đền tội! Con cháu Lạc Hồng đâu mãi khoanh tay! Tiêu diệt Cộng Nô! Dựng trang sử mới! Giành lại chủ quyền! Dân Tộc cờ bay!e a Chủ thuyết Tam Vô của Cộng Sản “Vô gia đình,
vô tôn giáo, vô tổ quốc” b Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam Việt Nam c Quân Cán Chính của Việt Nam Cộng Hòa d Quốc Nội Hải Ngoại e Cờ Dân Tộc là cờ vàng ba sọc đỏ
Hoàng Công Thiếc Washington, August 4, 2017, Rev.1 August 10, 2017 -- |
TỘI ĐỒ DÂN TỘC
Khi Người Ghét Chiến Tranh Buộc Phải Đánh Không Thể Chần Chờ
Tôi nhớ rõ nhiệm kỳ đầu của TT Trump. Bốn năm. Không một cuộc chiến tranh mới nào. Trong khi mọi đời tổng thống trước đó — dù Cộng Hoà hay Dân Chủ — đều để lại ít nhất một cuộc xung đột quân sự mới. Ông Trump thì không. Ông đàm phán với Kim Jong-un. Ông ký Hiệp Định Abraham. Ông nói trước toàn dân rằng ông muốn mang lính về nhà, không phải gửi lính đi chết. Đó không phải lời nói suông. Bốn năm không có chiến tranh mới là bằng chứng.
Vậy tại sao, ở nhiệm kỳ hai, người đàn ông ghét chiến tranh ấy lại ra lệnh tấn công Venezuela vào đêm 3 tháng 1 năm 2026, bắt sống Maduro, rồi chưa đầy hai tháng sau đó phối hợp với Israel dội bom hủy diệt kho vũ khi hạt nhân của Iran?
Câu trả lời nằm trong một nghịch lý mà nhiều người không chịu hiểu: đôi khi, để giữ hòa bình, bạn phải sẵn sàng đánh. Và phải đánh trước khi quá muộn.
Thượng Nghị Sĩ Lindsey Graham, trong cuộc phỏng vấn trên Fox News với ông Sean Hannity, đã nói một câu mà tôi nghĩ mọi người cần nghe kỹ: khi TT Trump biết Iran sắp có 10 quả bom hạt nhân, ông hành động. Không chần chừ. Không hỏi ý kiến Liên Hiệp Quốc. Không chờ một nhiệm kỳ nữa để người kế nhiệm giải quyết. Ông hành động.
Nhiều người sẽ hỏi: tại sao phải vội? Tôi xin hỏi ngược: bạn có hình dung được thế giới sẽ như thế nào nếu chế độ Giáo chủ Iran có trong tay mười đầu đạn hạch tâm? Một chế độ thần quyền đã công khai tuyên bố muốn xóa sổ Israel khỏi bản đồ, tài trợ Hezbollah, Hamas, và hàng loạt nhóm khủng bố khắp Trung Đông. Một chế độ có hoả tiễn đạn đạo tầm xa, và giờ lại sắp có đầu đạn nguyên tử để gắn lên đó.
Ông Graham nói thẳng: “TT Trump không phải TT Obama, không phải TT Biden. Nếu chúng ta chờ thêm, họ sẽ làm giàu uranium lên 90% và cả thế giới sẽ bị bắt làm con tin. Bạn lo giá xăng tăng ư? Hãy tưởng tượng thế giới sẽ ra sao nếu Iran có mười quả bom. Khốn khổ. Họ sẽ giữ cả nhân loại làm con tin, và rồi họ sẽ hủy diệt Israel. Một cuộc diệt chủng là đủ rồi.”
Câu nói ấy nghe tàn nhẫn, nhưng bạn hãy nghiền ngẫm. TT Obama ký thỏa thuận nguyên tử JCPOA năm 2015, tin rằng ngoại giao sẽ giải quyết. Kết quả? Iran rút khỏi thỏa thuận, tiếp tục làm giàu uranium, và đến cuối năm 2025 đã có lượng uranium làm giàu 60% đủ để chế tạo nhiều đầu đạn. Chỉ cần nâng lên 90% nữa thôi — và với kỹ nghệ họ đã có, việc đó chỉ là vấn đề thời gian. TT Trump nhìn vào con số ấy và hiểu rằng: cửa sổ hành động đang đóng lại. Nếu không đánh bây giờ, sẽ không bao giờ đánh được nữa.
Ngày 28 tháng 2 năm 2026, Mỹ và Israel phối hợp tấn công. Giáo chủ tối cao Ali Khamenei thiệt mạng. Cơ sở hạch tâm Natanz và hàng loạt địa điểm nguyên tử khác bị dội bom. Đúng, giá dầu vượt 100 đô một thùng. Đúng, eo biển Hormuz bị Iran đóng. Đúng, Iran bắn trả tên lửa vào căn cứ Mỹ ở Vùng Vịnh. Cái giá là lớn. Nhưng cái giá của việc không làm gì sẽ lớn hơn gấp vạn lần.
Ông Graham nói : “Tiền đầu tư tốt nhất mà Mỹ từng bỏ ra. Phá hủy một chế độ phát xít tôn giáo đang tìm cách chế tạo vũ khí hạch tâm để đe dọa nước Mỹ — đó là một khoản đầu tư xứng đáng.”
Hai tháng trước khi đánh Iran, TT Trump đã thực hiện một nước cờ mà nhiều người không ngờ tới: đêm 3 tháng 1 năm 2026, lực lượng đặc biệt Mỹ tấn công Caracas, bắt sống Nicolás Maduro và vợ ông ta, đưa về New York để đối mặt cáo buộc buôn ma túy. TT Trump tuyên bố: “Sự thống trị của Mỹ ở Tây bán cầu sẽ không bao giờ bị nghi ngờ nữa.”
Nhiều người chỉ thấy bề mặt: Mỹ lật đổ một nhà độc tài. Nhưng nếu bạn nghĩ sâu hơn, bạn sẽ thấy một bàn cờ địa chính trị tinh vi hơn nhiều. Venezuela có trữ lượng dầu mỏ đã được chứng minh lớn nhất thế giới: 300 tỷ thùng, chiếm 17% toàn cầu. Và ai là khách hàng lớn nhất của Maduro? Trung Quốc. Mỗi ngày hơn 600.000 thùng dầu Venezuela chảy về Bắc Kinh. Maduro gặp đặc phái viên Trung Quốc Khâu Tiểu Kỳ chỉ vài giờ trước khi bị bắt. Vài giờ. Nghĩ lại đi.
Maduro không chỉ là nhà độc tài. Ông ta là mắt xích trong cái mà Washington gọi là “mạng lưới năng lượng thù địch”: Venezuela cung cấp dầu cho Trung Quốc, Iran cung cấp xăng tinh chế và linh kiện cho Venezuela, hai chế độ này hỗ trợ nhau lách lệnh trừng phạt của Mỹ, và cả hai đều là đồng minh chiến lược của Bắc Kinh. Bắt Maduro không chỉ là bắt một kẻ buôn ma túy — mà là chặt đứt một cánh tay của Trung Quốc ở Tây bán cầu.
Và bây giờ chúng ta đến phần quan trọng nhất, phần mà ông Graham đã nói toạc ra trên Fox News và nhiều người vẫn chưa chịu nghe:
“Venezuela và Iran chiếm 31% trữ lượng dầu mỏ toàn cầu. Chúng ta sẽ có quan hệ đối tác với 31% trữ lượng đã biết của thế giới. Đây là cơn ác mộng của Trung Quốc. Đây là một khoản đầu tư tốt.”
Ba mươi mốt phần trăm. Bạn hãy để con số đó ngấm vào. Venezuela có trữ lượng lớn nhất thế giới, khoảng 17%. Iran đứng thứ ba hoặc tư, khoảng 10-14% tùy nguồn. Cộng lại: gần một phần ba trữ lượng dầu đã biết của hành tinh. Và cả hai nước này, cho đến trước khi Trump hành động, đều nằm trong quỹ đạo của Bắc Kinh.
Trung Quốc nhập khẩu gần 75% nhu cầu dầu. Đó là gót chân Achilles của họ. Nếu bạn kiểm soát nguồn cung, bạn kiểm soát người mua. Và đây chính là cái mà TT Trump đang làm: không cần đánh Trung Quốc trực tiếp — chỉ cần siết năng lượng. Kiểm soát Venezuela để cắt nguồn dầu giá rẻ mà Bắc Kinh đang hưởng. Thay đổi chế độ Iran để đưa Trung Đông vào quỹ đạo Mỹ. Kết quả: các quốc gia sản xuất dầu lớn nhất thế giới — Saudi Arabia, UAE, Iraq, Kuwait, Venezuela, và nếu thành công, cả Iran — đều nằm trong hệ sinh thái của Mỹ. Sáu trên bảy quốc gia có trữ lượng dầu lớn nhất. Trung Quốc bị bịt thở.
Bạn có thấy không? Đây không phải một cuộc chiến tranh bốc đồng. Đây là một chiến lược năng lượng toàn cầu — và nguồn gốc của nó là sự thấu hiểu rằng: ai kiểm soát dầu, người đó kiểm soát thế kỷ 21.
Mưu Đồ Bá Chủ Của Bắc Kinh — Điều Không Ai Nói To
nhưng ai cũng nhận ra rằng Bắc Kinh không có tham vọng chiếm lãnh thổ bằng quân sự kiểu cũ. Họ chơi một ván cờ khác: kiểm soát bằng kinh tế, bằng năng lượng, bằng cơ sở hạ tầng, bằng nợ. Sáng kiến Vành Đai và Con Đường không phải là dự án nhân đạo — nó là mạng lưới kiểm soát. Cảng biển, đường ray, đường ống dầu, cáp quang — tất cả dẫn về Bắc Kinh.
Và chìa khóa của toàn bộ bàn cờ ấy là năng lượng. Trung Quốc không có đủ dầu để tự nuôi nền kinh tế khổng lồ của mình. Họ phải mua từ bên ngoài, và ba nguồn cung lớn nhất của họ là: Trung Đông, Nga, và Venezuela. Khi Trump kiểm soát Venezuela và thay đổi chế độ Iran, ông không chỉ đang bảo vệ Mỹ — ông đang chặt hai trong ba nguồn sống của Trung Quốc.
Nghĩ về điều này. Nếu Mỹ kiểm soát dầu Venezuela và đưa Iran vào quỹ đạo thân Mỹ, thì Trung Quốc chỉ còn phụ thuộc vào Nga. Và Nga đang sa lầy ở Ukraine, kinh tế suy kiệt, không còn ở thế mạnh để mặc cả với Bắc Kinh. Kết quả: Trung Quốc bị cô lập về năng lượng. Và một Trung Quốc thiếu dầu là một Trung Quốc không thể đe dọa Đài Loan, không thể bành trướng Biển Đông, không thể thách thức Mỹ. Ông Graham nói đúng: đây là cơn ác mộng của Bắc Kinh.
Và TT Trump hiểu điều đó từ đầu. Ông không đánh vì thích đánh. Ông đánh vì đó là cách duy nhất để chặn Bắc Kinh mà không cần bắn một phát súng nào vào Trung Quốc.
Tôi biết nhiều người sẽ bảo: “Nói hay lắm, nhưng có người chết.” Đúng. Chiến tranh luôn có người chết. Và đó là lý do tôi muốn bạn hiểu cái logic của người ra quyết định.
TT Trump đứng trước hai lựa chọn. Lựa chọn một: không làm gì, để Iran hoàn thành chương trình hạch tâm, để Maduro tiếp tục bán dầu cho Trung Quốc và làm cầu nối cho ma túy vào Mỹ, để Bắc Kinh tiếp tục bành trướng âm thầm. Kết quả: năm năm nữa, Iran có bom hạt nhân, Trung Quốc kiểm soát mạng lưới năng lượng toàn cầu, và Mỹ không còn có thể làm gì được nữa.
Lựa chọn hai: hành động ngay. Chịu cái giá ngắn hạn — giá dầu tăng, dư luận chỉ trích, thế giới phản đối — để đổi lấy một thế giới không có Iran hạt nhân, không có Maduro, và Trung Quốc bị kiềm chế về năng lượng.
Trump chọn lựa chọn hai. Và nói thẳng: Obama sẽ không bao giờ dám. Biden sẽ không bao giờ dám. Không phải vì họ nhân hậu hơn, mà vì họ sợ cái giá chính trị hơn sợ hậu quả chiến lược. Trump thì ngược lại: ông chấp nhận bị mắng để làm điều cần làm.
Graham nói : “Donald Trump đang tái lập lại trật tự thế giới theo cách mà không ai có thể mơ được chỉ một năm trước. Quân đội chúng ta là mạnh nhất mọi thời đại.”
Người La Mã có câu: “Si vis pacem, para bellum” — muốn hòa bình, hãy chuẩn bị chiến tranh. Hai nghìn năm rồi mà câu nói ấy vẫn đúng như ngày hôm qua.
Trump không muốn chiến tranh. Tôi tin điều đó không phải vì ông nói, mà vì thành tích nhiệm kỳ một của ông chứng minh. Bốn năm không chiến tranh mới là bằng chứng mạnh hơn mọi lời nói. Nhưng ông cũng hiểu rằng hòa bình không tồn tại trong chân không. Hòa bình cần sức mạnh để bảo vệ. Và khi kẻ thù sắp có bom hạt nhân, khi đồng minh của kẻ thù đang tích trữ vũ khí ngay sân sau nhà bạn, thì hòa bình đòi hỏi bạn phải hành động.
Graham mô tả Trump là “người của hòa bình và kinh doanh,” đang cứu thế giới khỏi “hỗn loạn thực sự.” Có người sẽ cười khi nghe câu đó. Nhưng tôi nghĩ năm mươi năm nữa, khi các sử gia ngồi lại và cân nhắc: một thế giới không có Iran hạt nhân, một Tây bán cầu không còn là sân chơi của Bắc Kinh, một Trung Đông đang chuyển mình — họ sẽ phải thừa nhận rằng những quyết định của Trump đầu năm 2026, dù tàn nhẫn, dù gây tranh cãi, đã thay đổi cán cân quyền lực toàn cầu theo hướng có lợi cho thế giới tự do.
Tôi biết bài viết này sẽ khiến nhiều người khó chịu. Tôi biết có người sẽ bảo tôi biện minh cho chiến tranh. Nhưng tôi không biện minh cho chiến tranh. Tôi giải thích tại sao một người vốn ghét chiến tranh lại buộc phải đánh.
Thế giới không phải là lớp học mẫu giáo nơi mọi người ngồi vòng tròn cầm tay nhau hát. Thế giới là nơi chế độ Giáo chủ Iran chế tạo bom hạt nhân trong lúc tuyên bố sẽ xóa Israel. Là nơi Maduro biến Venezuela thành tiền đồn cho Trung Quốc và trạm trung chuyển ma túy. Là nơi Bắc Kinh âm thầm giăng lưới kiểm soát năng lượng trên khắp hành tinh để một ngày nào đó bóp nghẹt bất kỳ ai dám cản đường.
Trump nhìn vào tất cả những điều đó và nói: không. Không phải dưới thời tôi.
Người ta có thể không đồng ý với cách ông làm. Nhưng không ai có thể nói ông không dám làm. Trong một thời đại mà hầu hết lãnh đạo thế giới chọn an toàn, chọn im lặng, chọn đẩy vấn đề cho người kế nhiệm — Trump chọn đối mặt. Và ông chấp nhận mọi hậu quả.
Giá dầu sẽ hạ. Iran sẽ thay đổi. Venezuela đang thay đổi. Và Bắc Kinh, lần đầu tiên trong hai thập niên, đang mất ngủ.
Năm mươi năm nữa, lịch sử sẽ phán xét. Và tôi tin rằng lịch sử sẽ đứng về phía người dám hành động, không phải người chọn ngoảnh mặt.
Vô Danh (12/03/26)
Bách Việt Cổ Sử - Lễ Giỗ Quốc Tổ Hùng Vương
Lễ Giỗ Hùng Vương QL4902-2023 Seattle
Theo Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, Đế Minh là cháu 3 đời của Viêm Đế Thần Nông. Đế Minh sinh Đế Nghi và Lộc Tục. Đế Minh phong Đế Nghi làm vua Phương Bắc lấy phía Bắc sông Dương Tử làm ranh giới và gọi tên là Nước Xích Thần. Sau đó Đế Minh phong Lộc Tục làm vua Phương Nam lấy ranh giới là bờ Nam sông Dương Tử. Phần đất phía Nam gọi là nước Xích Quỷ (Xích là đỏ, là Mặt Trời, là nơi ấm áp - Quỷ là do ba chữ Vương ghép lại mà thành) .
Lộc Tục lên ngôi vua lấy niên hiệu là Kinh Dương Vương vào năm -2879 BC cách nay 4905 năm, Kinh Dương Vương chính là Quốc Phụ của Tộc Bách Việt Phương Nam từ bờ Nam sông Dương Tử. Lộc Tục sinh ra Lạc Long Quân và sau này Lạc Long Quân đã cưới nàng Âu Cơ con gái Động Đình Quân trấn thủ vùng Đại Hồ bờ Nam sông Dương Tử (Hồ Bắc, Hồ Nam, Tam Hiệp sông Trường Giang ngày nay). Nàng sinh bọc trứng, trứng nở trăm con, mở đầu cho đại chủng Bách Việt bờ Nam sông Dương Tử.
Sau khi Kinh Dương Vương lên ngôi, vùng cao nguyên Thanh Tạng bị sa mạc hóa, nên các tộc Du Mục sống nghề chăn nuôi gia súc tràn xuống vùng đất Xích Thần để cướp vùng đồng cỏ mới. Các tộc Du Mục họp thành Hậu và có Hậu Chủ. Mỗi Hậu Chủ xây dựng đội Kỵ Binh và Bộ Binh hùng mạnh để đánh phá và cướp đoạt tài sản ruộng vườn và bắt tù binh Việt làm nô lệ.
Các tộc Bách Việt của nước Xích Thần phương Bắc chống cự các Hậu Du Mục mãnh liệt nhưng sau đó cũng bị đánh bại. Đế Nghi nước Xích Thần phải rút về phía Nam sông Hoàng Hà và cầu cứu viện binh của Kinh Dương Vương nước Xích Quỷ Phương Nam. Liên Minh Bách Việt “Xích Quỷ Xích Thần” hình thành chia làm ba mũi nhọn: Một Đạo Binh do Đế Nghi lãnh đạo, Đạo Binh thứ 2 do Lạc Long Quân lãnh đạo và Đạo Binh thứ 3 do nàng Âu Cơ lãnh đạo.
Do quân số đông và khí thế hăng say, Liên Minh Bách Việt đã truy quét các Hậu Binh ra khỏi lưu vực sông Hoàng Hà. Sau khi bại trận các Hậu Chủ tôn Hậu Chủ Hiên Viên lên làm lãnh đạo và phản công trả thù. Do Kỵ Binh và Bộ Binh hùng mạnh và có Hiên Viên chỉ huy dốc toàn lực nên đã đánh bại Liên Minh Xích Quỷ Xích Thần. Đa số Quân của Liên Minh là nông dân Bách Việt được rút về bờ Nam sông Dương Tử. Bách Việt Xích Thần đã phải từ bỏ địa bàn Núi Thái Sơn từ đây, một phần đã vượt eo biển Bering thời kỳ Băng Hà để vào vùng đất Bắc Cực - Bắc Mỹ Châu hình thành tộc Nunavut bản địa ở Canada và Eskimo Alaska Hoa Kỳ.
Khu tự trị Nunavut tại Canada
Tộc Nunavut sinh sống nhiều thiên niên kỷ trên vùng Bắc Cực rộng hàng triệu cây số vuông. Vùng Bắc Cực của Tộc Nunavut đã được chính phủ Canada chính thức công nhận là khu tự trị của Tộc Nunavut vào năm 1999. Tên Tộc Nunavut chính là dòng chảy ký ức quê hương khi một bộ phận của Bách Việt của nước Xích Thần vẫn nhớ về cội nguồn của Tổ Tiên còn lưu trữ được trong trò chơi rất phổ biến của trẻ em nông dân Lúa Nước Bách Việt:
Nu na nu nống
Cái cống nằm trong
Cái ong nằm ngoài
Củ khoai chấm mật
Ai mà bị bắt
Thì rụt chân vào
Ngay cả tên Canada có nghĩa là “Làng” cũng do người bản địa “Da Đỏ - Bách Việt” gọi từ rất lâu rồi.
Hiên Viên và các Hậu Du Mục chính là tiền thân của Hoa Tộc hoặc Hán Tộc sau này. Họ chiếm đoạt Đất Nước Xích Thần, thâu nhận Văn Hoá Văn Minh Bách Việt và ngày càng phát triển về mọi mặt. Người Dân Bách Việt vẫn để trong tâm trí địa bàn núi Thái Sơn lưu vực sông Hoàng Hà: “Công Cha như Núi Thái Sơn”, những chuyện Sơn Đông Mãi Võ, những địa danh vạn năm vẫn tồn tại trong dòng chảy ký ức quê hương.
Về phần nước Xích Quỷ với Kinh Dương Vương và các Vua Hùng với tên nước Văn Lang tiếp tục xây dựng nền “Văn Hóa Văn Minh Lúa Nước” rực rỡ suốt 3000 năm mà không hề có tranh danh đoạt lợi. Làng và Lũy Tre Làng vừa là trung tâm văn hóa, kinh tế vừa tự quản về Luật Pháp Lệ Làng, vừa là pháo đài chống trộm cướp và chống giặc ngoại xâm. Làng Xã trong đại gia tộc là đơn vị hành chánh và kinh tế trong nền Cộng Hoà Liên Bang Bách Việt thời các Vua Hùng.
Mãi đến thế kỷ thứ 3 trước công nguyên, Tần Thuỷ Hoàng chiếm đoạt và thống nhất thiên hạ trong đó bao gồm cả nước Văn Lang hậu thân của nước Xích Quỷ. Tần phát âm là “Chìn”, tiếng Pháp gọi là “Chine”, tiếng Anh gọi “China”, tiếng Việt gọi là “Chệt”. Vậy làm gì có chữ Trung Quốc theo lịch sử. Chữ Trung Quốc là tên gọi ngạo mạn của Mao Trạch Đông mà Mao đã ép Hồ chí Minh phải gọi như vậy để chứng tỏ ta đây là trung tâm của thiên hạ.
Cư dân Bách Việt thời Trưng Đại Đế (30-43 DL)
Đến thời Hán Vũ Đế nhà Đông Hán đầu Công Nguyên (30AD – 43AD) chúng muốn trực tiếp cai trị và bắt dân Bách Việt nước Văn Lang làm nô lệ. Trưng Nữ Vương dựa vào nền công quyền Liên Bang Bách Việt Thời Các Vua Hùng đã huy động toàn lực dân quân Văn Lang suốt từ Hồ Đồng Đình Dương Tử đến Ngũ Lĩnh Quảng Đông Quảng Tây đến Sông Hồng xuôi Nam đến tận đèo Hải Vân vùng lên khởi nghĩa và đã toàn thắng Quân của Hán Vũ Đế. Trưng Nữ Vương đặt tên Nước là Lĩnh Nam - vùng đất tương đương với nước Văn Lang thời các Vua Hùng. Trưng Nữ Vương xứng đáng được tôn vinh là Trưng Đại Đế Đồng Đình Lĩnh Nam của dân tộc Việt Nam thời Bách Việt hậu các Vua Hùng.
Nói tóm lại, toàn bộ đất Tàu hiện nay đã là lãnh thổ của Đại Tộc Bách Việt thuộc 2 quốc gia Xích Thần và Xích Quỷ.
Nước Xích Thần bị Giặc Tàu đô hộ đã trên dưới 5000 năm, nay vẫn còn mạnh mẽ trong ký ức quê hương: “Công Cha như núi Thái Sơn” để ghi nhớ địa danh tiêu biểu “Núi Thái Sơn”của nước Xích Thần lưu vực sông Hoàng Hà.
Nước Xích Quỷ đã bị Giặc Tàu đô hộ trên 2000 năm. Suốt hơn 2000 năm lịch sử, dòng chảy ký ức quê hương vẫn mạnh mẽ: “Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra” để ghi nhớ địa danh tiêu biểu của thủ đô nước Xích Quỷ đó là vùng núi sông hùng vĩ của “Đồng Đình Hồ”. Như vậy với chỉ 2 câu ca dao truyền khẩu:
Công Cha như núi Thái Sơn
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra
dân Việt vẫn tiếp tục khơi dòng chảy về cội nguồn của đại chủng Bách Việt, một danh xưng mà giặc Hán rất sợ khi phải nhắc tới.
Nước Âu Lạc Sông Hồng tức Việt Nam nhỏ bé hiện nay bị Giặc Tàu đô hộ 1000 năm. Trong thời gian đô hộ, giặc Tàu đã ăn cắp, sao chép triết thuyết Âm Dương Ngũ Hành, Kinh Dịch, Chữ Viết, Trống Đồng, Bảo Kiếm Việt Vương Câu Tiễn và nhiều văn minh khác của Tộc Bách Việt và đánh đồng là Văn Hóa Văn Minh của Hán Tộc…Đến thế kỷ thứ 10 sau công nguyên (939 AD) Ngô Quyền mở đầu cho nền độc lập trở lại của Lạc Việt Sông Hồng với tên nước hiện nay là Việt Nam. Trong suốt các khoảng thời gian độc lập, người Âu Lạc sông Hồng – Vịnh Bắc Bộ đã mở mang bờ cõi xuôi Nam làm chủ các vựa lúa sông Hương, sông Bến Hải, sông Đồng Nai và sông Cửu Long đã luôn đề cao dòng chảy của ký ức quê hương nên thường đặt tên nước có chữ Đại như Đại Cồ Việt, Đại Ngu, Đại Việt để tưởng nhớ về Đại Chủng Bách Việt, chủ nhân ông của nền “Văn Hóa Văn Minh Lúa Nước” cách nay đã 7000 năm từ thời Xích Thần Xích Quỷ và gần 5000 từ thời nước Văn Lang của các vua Hùng, nước Lĩnh Nam thời Trưng Đại Đế vẫn còn hiện hữu cho đến tận ngày nay.
Cuối thế kỷ 20, HCM và bè lũ tay sai của “Mao Tàu Chệt” lại đang tâm làm tay sai cho Tàu Cộng. Nay thế kỳ 21, Hoa Kỳ và thế giới đang có kế hoạch diệt đảng “CSTàuChệt & Tay Sai” gian trá và ác độc đang hủy hoại và tha hóa thế giới về mọi mặt mở ra một cơ hội bằng vàng cho việc bảo vệ nền độc lập của Việt Nam.
Lạc Việt
Ghi Ơn Quốc Tổ Hùng Vương
10 Tháng 3 Năm Bính Ngọ - QL4905 (April 26, 2026)
(TL Tham khảo: Website “Đánh Giặc Tàu”, Lược sử 7000 năm Tộc Việt, “Thái Tử Sin TV”)









