Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2026

Mùa Hè Vĩ Đại 2026

 


MÙA HÈ VĨ ĐẠI 2026
Nguyễn Thị Thanh Dương

Ngay từ đầu tháng 6- 2026 các cửa hàng và online đã bày bán những sản phẩm như huy hiệu, cờ Mỹ, áo thun mang dấu ấn chào mừng 250 năm độc lập nước Mỹ. Các cửa hàng, chợ búa trong đó có Walmart, Kroger hai ngôi chợ tôi đi hàng tuần cũng đã rạo rực chào đón World Cup với những poster quảng cáo và bán áo thun của các đội bóng Mỹ, Canada và Mexico.

Đứng ở chợ Kroger tôi lật xem từng cái áo giá $19.99. Tôi hào hứng rủ chồng:

– Mình mua mỗi “đứa” một cái áo thun và mua vé đi xem bất cứ trận bóng nào tại sân nhà AT&T Stadium cho có khí thế mùa World Cup đi anh.

– FIFA tạm thời đổi tên AT&T Stadium thành “Dallas Stadium” trong thời gian World Cup rồi. Họ không muốn quảng cáo không công cho AT&T ấy mà.

– FIFA… ích kỷ ghê. Ừ thì Dallas Stadium. Chúng ta sẽ đến đó gặp các cầu thủ trong mơ.

– Nghe bà nói, tôi tưởng chúng mình đang ở lứa tuổi thanh xuân, yêu thích các trận đá banh, yêu các cầu thủ trên sân cỏ nồng nhiệt điên cuồng.

– Tinh thần thể thao mà anh. Xong mùa World Cup thì tình yêu này cũng xẹp xuống dần, những chàng cầu thủ đã ra khỏi cơn mơ của em, có chăng, em xem tin tức chàng yêu ai, vợ chàng, người yêu của chàng đẹp cỡ nào, chàng đá cho câu lạc bộ nào, đã ký hợp đồng này, hợp đồng kia và đếm giùm gia tài chàng bao nhiêu triệu cho thỏa chí tò mò.

Chồng ngần ngừ:

– Không biết giá vé bao nhiêu nhỉ?

Tôi kêu lên:

– Bao nhiêu cũng đi. Tiền để dành làm gì?

– Ấy chết, giữa chợ búa bà nói khẽ chứ kẻo kẻ gian nghe thấy chúng theo dõi vì tưởng vợ chồng mình triệu phú.

Tôi hạ giọng giải thích:

– Em đọc báo nói tuổi già thích gì thì cứ làm, cứ tận hưởng cho vui. Mình mua vé giá thường thôi, vé “khủng” mấy chục ngàn một vé để cho các đại gia. Bao nhiêu năm nay vợ chồng mình đều yêu thích đá banh World Cup, chỉ xem qua màn hình ti vi, nay nó đến tận thành phố mình ở, lại gần nhà mình chỉ 1 mile mà không đi xem thì không còn cơ hội nào nữa đâu, trong khi người ta trên thế giới phải tốn thời gian, tốn tiền bay đến đây.

Chồng gật gù:

– Chứ còn gì nữa. Lần đầu nước Mỹ tổ chức World Cup năm 1994 bây giờ 32 năm sau mới lần thứ hai. Đời người được bao mùa World Cup.

World Cup tại Mỹ năm 1994 ấy, gia đình tôi mới đến Mỹ định cư được 3 năm, có bao nhiêu thứ để lo cho cuộc sống mới, thì giờ đâu, tâm hồn đâu mà mơ chuyện cao xa mua vé xem World Cup.

Bây giờ thì tôi có thể mua vé và hào hứng sẽ được bước vào trong sân vận động của Cowboy với vai trò khán giả, xem đá banh ngay trên sân, nhìn những cầu thủ tinh hoa của thế giới biểu diễn. Nước Mỹ đã cho chúng ta nhiều cơ hội trong cuộc sống.

Chồng tươi rói:

– Chúng ta đang có một mùa hè tràn ngập niềm vui. Này nhé, Lễ Độc Lập July 4 nhưng khác mọi năm, năm nay 2026 nước Mỹ mừng 250 năm ngày Đôc Lập. World Cup nhưng khác mọi World Cup trước, năm nay 2026 lần đầu sẽ có 48 đội tranh tài với 104 trận đấu. Tha hồ cho bà mất ăn mất ngủ.

Tôi sung sướng phụ họa với chồng:

– Em cũng đang rối lên đây, không biết sẽ ăn mừng thế nào cho xứng với mùa Hè trọng đại và rực rỡ này.

Hai vợ chồng tôi còn đang chới với ngất ngây bàn tính. Sân Dallas Stadium sẽ có 9 trận đá, nên xem trận nào và cách thức mua vé ra sao thì buổi tối con trai từ Utah gọi điện thoại tới. Tôi chưa kịp khoe với con ý định đi xem đá banh ở Dallas Stadium thì con trai đã nói:

– Gia đình con sẽ về Texas vào mùa hè này.

Tôi bất ngờ và ngạc nhiên vì con cháu thường về thăm chúng tôi vào dịp Giáng Sinh ít khi về Texas vào mùa hè, các cháu sợ cái nóng của Hè Texas: Con trai hào hứng:

– Mùa hè năm 2026 thật đặc biệt, mừng 250 năm nước Mỹ và.…

Tôi ngắt lời:

– Mẹ biết rồi và World Cup với sự đổi mới chứ gì…

– Vâng, con cũng định nói thế. Nhân dịp hai sự kiện trọng đại này gia đình con về Texas vui đón July 4 và xem đá banh, con mời bố mẹ cùng gia đình con tham dự một trận banh trên sân nhà Arlington của mẹ luôn.Chẳng lẽ có thần giao cách cảm, bỗng dưng con cháu cùng những cảm xúc, cùng ý nghĩ như mình. Tôi hỏi lại:

– Bố mẹ cũng rộn ràng như con, dự tính sẽ mua vé xem ở sân Dallas Stadium đây. Nhưng mẹ không nghĩ là cả nhà con sẽ về đây đi xem đá banh, vì 2 cháu nội của mẹ biết gì về bóng tròn chứ? Mua vé cho chúng xem uổng phí cả tiền bạc.

– Hồi tiểu học Holden xem trên net đã thích thú ngưỡng mộ Cowboy Stadium và nó thường khoe với bạn bè nhà bà nội gần sân vận động nổi tiếng này…

Tôi cũng thường khoe với bạn bè phương xa mỗi khi họ đến thăm tôi, thế nào cũng có màn tôi đưa bạn đến sân vận động Cowboy để chụp hình kỷ niệm, chúng tôi đứng chụp hình phía trước, phía sau, bên phải bên trái sân vận động không sót chỗ nào, chỉ mỗi chỗ… bên trong sân vận động thì chưa vào.

Con trai kể:

– Thằng cháu nội Holden của mẹ thích football, nhưng nó có chân trong đội bóng soccer của trường nên thích cả soccer, còn biết cả Messi và Ronaldo nữa cơ. Mua vé cho Holden xem đá banh ở Dallas Stadium rất xứng đáng, nó được xem đá bóng trong sân vận động mà nó yêu thích

– Mẹ cũng yêu thích nói chi Holden. Dù giá vé đi tour bên trong AT&T Stadium chỉ vài chục đồng nhưng mẹ chỉ mơ được vào trong sân tham dự một sự kiện nào đó mà mẹ yêu thích, thì may có dịp World Cup 2026.

Tôi thắc mắc tiếp:

– Thế con Betsy, chả lẽ nó cũng có chân trong đội bóng soccer của trường à?

– Betsy không biết gì về bóng tròn, không hề thích đá banh, nhưng nó đồng ý đi xem… cho biết soccer là cái gì mà triệu triệu người trên hành tinh đều mê, trong đó có cả ông bà nội già của chúng nó. Con nhớ ngày xưa còn bé đã chứng kiến mẹ mê xem World Cup, bắt con đi ngủ sớm để mẹ rảnh tay xem trực tiếp những trận đá banh lúc nửa đêm về sáng.

Tôi cười cười thú nhận:

– Ngày xưa ở Việt Nam mẹ bỏ ngủ xem World Cup, ngày nay ở Mỹ mẹ bỏ bê bếp núc để xem World Cup con ơi.

Sau cùng chúng tôi cùng quyết định sẽ xem trận đá giữa Japan và Sweden ngày June 25 tại sân Dallas Stadium.

Buổi tối thấy tôi mở computer, chồng liếc qua:

– Bà lại vào mấy kênh you tube nấu ăn tìm món đãi con cháu sắp đến Texas hả?

Tôi chưa kịp nói gì thì chồng cao giọng:

– Mấy món ăn từ you tube của bà nấu hãy để một mình tôi ‘lãnh đủ” thôi nhé, đừng mang ra mời con cháu… tội nghiệp.

Chồng nói đúng nên tôi… không dám nổi giận:

– Em biết rồi, tay nghề em chỉ đủ để đãi một mình anh. Em lên net tìm nơi nào diễn hành, nơi nào bắn pháo bông ngày July 4 th và những nhà hàng nào có món ngon thích hợp cho con cho cháu…

Chồng hài lòng:

– Hoan hô người mẹ “đảm đang” không cần vào bếp, chỉ cần lựa chọn nhà hàng là có món ngon đãi con cháu.

Tôi kiêu hãnh:

– Chắc chắn tất cả những nhà hàng Tây hay ta dịp này đều đông người, giá cả mắc mỏ. Nhưng đại gia đình chúng ta sẽ hòa nhập vào cho đông càng thêm đông, vui càng thêm vui, để chào mừng World Cup và nhất là chào mừng nước Mỹ 250 năm ngày ký tuyên ngôn độc lập July 4- 1776 – July 4 – 2026.  Sẽ là một mùa hè vĩ đại, mùa hè đẹp nhất mà gia đình chúng ta được hưởng.

Nguyễn Thị Thanh Dương 
July 4th và World Cup 2026)



Mừng Sinh Nhật 250 Năm Nước Mỹ                                                  
                                                 
Chào mùa hè mây trắng trời xanh
Chào nước Mỹ 250 năm
Tôi thấy cờ Mỹ  bay trong gió
Lòng mình cũng là gió hân hoan.

Con chim nhỏ cùng vui sáng nay
Chim ríu rít làm tổ trên  cây,
Hạnh phúc từ những điều nhỏ nhặt
Được tự do cất đôi cánh  bay.

Nước Mỹ từng khao khát tự do
Sáng tạo kiếm tìm giấc mơ xa
Về đây bỗng thấy mình gần lại
Bốn bể năm châu là một nhà..

Tôi yêu nước Mỹ từ ngày xưa
Từ những trang sách vở học trò
Từ những truyện bằng tranh xinh đẹp
Một đất nước lạ kỳ  như mơ.

Tôi yêu nước Mỹ đến hôm nay
Thế giới liên kết tay nắm tay
Những chiến tranh, thiên tai thảm họa
Những nhân quyền cho kẻ tù đày.

Chào nước Mỹ ngày July 4th
250 năm đã qua
Cám ơn bao anh hùng lịch sử
Đã dựng xây  America.

Nguyễn Thị Thanh Dương 
(July 4TH 2026)

Đính kèm là hình của Lady Nguyễn Thị Thanh Dương ở Arlington 


Thân mến 
TQĐ

Mỹ Phanh Phui Các Thủ Đoạn Trong Đại Án Gian Lận Y Tế Lớn Nhất Lịch Sử

 

Giám đốc Trung tâm Dịch vụ Medicare & Medicaid (CMS) Mehmet Oz phát biểu về việc triệt phá gian lận chăm sóc sức khỏe, tại Bộ Tư pháp ở Washington, D.C, ngày 23/6/2026. (Ảnh: Reuters)


MỸ PHANH PHUI CÁC THỦ ĐOẠN TRỌNG ĐẠI ÁN GIAN LẬN Y TE71 LỚN NHẤT LỊCH SỬ
'HungThe' via TGNS group

Bộ Tư pháp Mỹ (DOJ) ngày 23/6 công bố kết quả chiến dịch truy quét gian lận y tế quy mô lớn nhất trong lịch sử nước này.

Chiến dịch truy quét đã dẫn tới việc 455 bị cáo bị truy tố vì liên quan đến các hành vi gian lận chăm sóc sức khỏe, lạm dụng thuốc giảm đau opioid và nhiều hoạt động trục lợi khác gây thiệt hại hơn 6,5 tỷ USD cho các chương trình y tế liên bang. 

Trong số các bị cáo có khoảng 90 bác sĩ, y tá, dược sĩ và chuyên gia y tế được cấp phép hành nghề. 

Giới chức Mỹ cho biết nhiều vụ việc không chỉ gây thất thoát nghiêm trọng ngân sách công mà còn trực tiếp đe dọa tính mạng 
người bệnh, thậm chí dẫn đến tử vong.

Chiến dịch năm 2026 được khai triển đồng thời tại 56 khu vực tư pháp liên bang, 45 tiểu bang và vùng lãnh thổ của Mỹ, với sự tham gia của toàn bộ 50 đơn vị kiểm soát gian lận Medicaid cấp liên bang - mức độ phối hợp lớn nhất từng được ghi nhận trong lịch sử các chiến dịch chống gian lận y tế của DOJ.

Mạng lưới gian lận trải rộng từ phòng khám đến doanh nghiệp

Theo DOJ, các đối tượng bị cáo buộc sử dụng nhiều thủ đoạn tinh vi nhằm chiếm đoạt tiền từ các chương trình bảo hiểm y tế liên bang Medicare và Medicaid, bao gồm lập hóa đơn khống, kê đơn 
thuốc không cần thiết, cung cấp dịch vụ y tế giả mạo, nhận hối lộ và tổ chức các đường dây gian lận xuyên quốc gia.

Quyền Bộ trưởng Tư pháp Mỹ Todd Blanche cho biết đây là chiến dịch toàn diện nhất từ trước đến nay nhằm bảo vệ nguồn ngân sách của người nộp thuế và khôi phục tính minh bạch của hệ thống chăm sóc sức khỏe. 

Theo ông, chính quyền Mỹ đang bước sang một giai đoạn mới trong cuộc chiến chống gian lận y tế, với sự phối hợp giữa các cơ quan liên bang, chínhquyền các tiểu bang và các đối tác quốc tế.

Trong khuôn khổ chiến dịch, cơ quan chức năng đã thu giữ hơn 182 triệu USD tiền mặt cùng nhiều tài sản giá trị lớn như xe sang, trang sức, đồng hồ đắt tiền, bất động sản và các tài sản tài chính khác.

Song song với các vụ truy tố hình sự, Trung tâm Dịch vụ Medicare và Medicaid (CMS) đã đình chỉ hoạt động của 1.079 nhà cung cấp dịch vụ y tế và thu hồi quyền lập hóa đơn bảo hiểm của 1.403 đơn vị khác. 

Bộ Y tế và Dịch vụ Nhân sinh Mỹ (HHS) cũng triển khai hàng loạt biện pháp hành chính và dân sự nhằm thu hồi các khoản thanh toán bị nghi gian lận.

Một trong những chuyên án lớn nhất liên quan đến lĩnh vực điều trị vết thương bằng mô ghép sinh học. 

DOJ cho biết 11 bị cáo, gồm lãnh đạo doanh nghiệp và nhiều nhân viên y tế, bị truy tố vì tham gia đường dây gian lận liên quan đến các sản phẩm ghép mô điều trị vết thương với tổng giá trị yêu cầu thanh toán lên tới hàng tỷ USD. 

Theo hồ sơ điều tra, từ cuối năm 2021 đến giữa năm 2024, Medicare đã nhận các yêu cầu thanh toán vượt 4 tỷ USD cho các sản phẩm này và đã chi trả hơn 2 tỷ USD.

Giám đốc Trung tâm Dịch vụ Medicare & Medicaid (CMS) Mehmet Oz phát biểu về việc triệt phá gian lận chăm sóc sức khỏe, tại Bộ Tư pháp ở Washington, D.C, ngày 23/6/2026. (Ảnh: Reuters)

Các nhà điều tra cho rằng nhu cầu sử dụng sản phẩm tăng đột biến không xuất phát từ nhu cầu điều trị thực tế mà do một hệ thống hối lộ quy mô lớn giữa doanh nghiệp, đơn vị tiếp thị và nhân viên y tế. 


Doanh nghiệp liên quan bị cáo buộc mua lại các sản phẩm ghép mô từ ngân hàng mô, sau đó thay nhãn và bán lại với mức giá tăng tới 2.000%. 

Một phần đáng kể doanh thu được sử dụng để chi trả hoa hồng bất hợp pháp cho các bên tham gia.

Theo DOJ, nhiều bệnh nhân tại các cơ sở chăm sóc cuối đời đã bị chỉ định sử dụng các phương pháp điều trị không cần thiết hoặc vượt xa nhu cầu thực tế chỉ nhằm mục đích tối đa hóa khoản thanh toán từ Medicare.

Tại tiểu bang Texas, một y tá thực hành bị truy tố trong vụ gian lận trị giá 906 triệu USD liên quan đến việc sử dụng các sản phẩm ghép mô không cần thiết về mặt y khoa.

Giới chức cho biết đối tượng đã sử dụng nguồn tiền thu được để mua bất động sản, xe sang, trang sức đắt tiền và đầu tư xây dựng một khu nghỉ dưỡng ven biển trị giá khoảng 4,6 triệu USD tại Philippines. 

Trong quá trình điều tra, cơ quan chức năng đã phong tỏa hơn 30triệu USD trong các tài khoản ngân hàng cùng nhiều tài sản xa xỉ, bao gồm một chiếc Ferrari trị giá gần 600.000 USD và bộ trang sức Bulgari trị giá hơn 865.000 USD.

Tại tiểu bang Florida, ba bị cáo khác cũng bị truy tố vì liên quan đến một đường dây gian lận tương tự trị giá 118 triệu USD.

Công nghệ dữ liệu lớn trở thành vũ khí chống gian lận

DOJ cho biết thành công của chiến dịch năm nay đến từ việc ứng dụng mạnh mẽ các công nghệ phân tích dữ liệu hiện đại và trí tuệ nhân tạo.

Trung tâm Phân tích Dữ liệu Hợp nhất (Data Fusion Center), được thành lập từ năm 2025, đã đóng vai trò then chốt trong việc phát hiện các giao dịch bất thường và xác định các mô hình gian lận phức tạp.

Một trong những vụ việc tiêu biểu được phát hiện nhờ công nghệ phân tích dữ liệu liên quan đến một công ty sức khỏe tâm thần tại tiểu bang Illinois. 

Theo cáo trạng, bị cáo đã gửi các yêu cầu thanh toán Medicaid cho hơn 500 giờ tư vấn tâm lý mỗi ngày - vượt xa khả năng thực tế của đội ngũ nhân viên ngay cả khi làm việc liên tục 24 giờ.

Các nhà điều tra xác định đối tượng đã chuyển hơn 27 triệu USD sang các tài khoản đầu tư, 10 triệu USD vào một đại lý xe hơi hạng sang, 4 triệu USD vào bất động sản cùng hàng triệu USD khác cho trang sức và tài sản xa xỉ. 


Đối tượng bị bắt giữ tại sân bay khi đang tìm cách rời khỏi Mỹ.

Trong một vụ khác tại California, chủ một cơ sở chăm sóc cuối đời bị cáo buộc hối lộ nhân viên nhà tang lễ để lấy thông tin của những người vừa qua đời, sau đó lập hồ sơ y tế giả nhằm yêu cầu Medicare thanh toán các dịch vụ chăm sóc cuối đời chưa từng được cung cấp.

DOJ cho biết gian lận Medicaid là một trong những lĩnh vực gia tăng nhanh nhất trong những năm gần đây. 

Trong chiến dịch năm nay, có tới 295 bị cáo bị truy tố liên quan các vụ gian lận Medicaid với tổng giá trị yêu cầu thanh toán giả mạo vượt 518 triệu USD - mức cao nhất từ trước đến nay.

Tại New York, 8 bị cáo bị truy tố vì điều hành các trung tâm chăm sóc người cao tuổi và lập hóa đơn cho hàng trăm người mỗi ngày dù cơ sở chỉ có sức chứa khoảng 30 người.

Tại Virginia, đồng sở hữu một công ty sức khỏe tâm thần bị cáo buộc hối lộ người vô gia cư bằng chỗ ở khách sạn để sử dụng số Medicaid của họ trong các hồ sơ thanh toán khống.

Ngoài ra, 36 bị cáo, trong đó có 28 nhân viên y tế được cấp phép hành nghề, bị truy tố liên quan việc phân phối trái phép thuốc opioid và các chất bị kiểm soát khác.

Theo giới chức Mỹ, một số bệnh nhân đã tử vong do sử dụng thuốc quá liều nhưng các đối tượng vẫn tiếp tục kê đơn và phân phối thuốc bất hợp pháp.

Bên cạnh các vụ việc trong nước, chiến dịch còn ghi nhận bước tiến lớn trong hợp tác quốc tế. 

Nhiều nghi phạm liên quan các đường dây gian lận xuyên quốc gia đã bị bắt giữ tại Estonia, Philippines và Kyrenia trước khi bị dẫn độ về Mỹ.

Giám đốc Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) Kash Patel cho biết chiến dịch năm nay gửi đi thông điệp rõ ràng rằng không có tổ chức hay cá nhân nào có thể ẩn náu khỏi sự truy cứu của pháp luật, dù hoạt động tại Mỹ hay ở nước ngoài.


Giới chức Mỹ nhận định quy mô của chiến dịch phản ánh mức độ nghiêm trọng của tình trạng gian lận trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe, đồng thời cho thấy quyết tâm của chính quyền Tổng thống Donald Trump trong việc bảo vệ nguồn ngân sách công và siết chặt quản lý hệ thống y tế liên bang.

'HungThe' via TGNS group

Vui Cười - Báu Vật Hay Hình Mẫu Một Người Công Chức Thành Đạt

 


TRUYỆN CƯỜI THƯ GIÃN - BÁU VẬT HAY HÌNH MẪU MỘT NGƯỜI CÔNG CHỨC THÀNH ĐẠT
HCD : Chuyện lượm trong Internet

 Báu Vật hay hình mẫu một người công chức thành đạt.

Sáng ra như thường lệ, mình lượn qua quán quen làm bát bún bò. Vừa kịp đặt mông xuống ghế thì đã nghe thấy một quả giọng "đầy quả quyết và quyền lực" vang lên:

– Cho một bát phở bò sáu mươi (60k)!

Công nhận, con người có tiền cái là "vibe" cái giọng nó cũng khác bọt hẳn. Gọi có bát phở bò thôi mà nghe lạnh lùng, dứt khoát như quan tòa đang tuyên án bị cáo trong vụ đại án triệu đô ấy. Mình ngồi lau đôi đũa mà tay run lẩy bẩy, suýt thì làm rơi mấy bận, vì mải tưởng tượng xem bát phở 60 nghìn trông nó sẽ "khủng" và hùng vĩ đến mức nào.

Vừa lúc đó, chị chủ quán quay sang hỏi:

– Em ăn gì em ơi?

Mình lí nhí, rụt rè như đứa trẻ tự kỷ đứng trước cô giáo chủ nhiệm khó tính:

– Dạ… cho em bát bún rãi ba mươi (30k) ạ…

Cái từ "ba mươi" mình cố tình phát ra thật sâu lắng, nhẹ nhàng và âm lượng nhỏ nhất có thể, chỉ sợ anh "ông tổng" thành đạt ngồi kế bên nghe thấy lại động lòng trắc ẩn.

Ít phút sau, tô bắp bò 60k của đại gia cũng được bưng ra. Phải miêu tả thế nào nhỉ? Trông nó chỉ bé hơn cái chậu rửa rau ở nhà một chút, nhưng chắc chắn là lớn hơn cái mũ cối mà các cổ động viên hay đội đi xem bóng đá.

Sau khi biểu diễn màn dầm tương ớt, vắt chanh, thêm măng tỏi các thứ vào bát, anh ấy bắt đầu "vào việc". Vừa gắp phở, anh ấy vừa tranh thủ rút con iPhone đời mới ra chốt deal với đối tác:

– Ờ, mày cứ chuyển khoản trước 8 tỷ cho anh đi, số còn lại để sau cũng được… Rồi rồi, mảng ấy chúng nó đòi 6 tỷ, sổ hồng trao tay em à… Alo, em nghe đi anh ơi, hàng sang tuần đi New Zealand rồi, có gì qua cơ quan anh em mình trao đổi kỹ hơn nhé… 5 tỷ xong việc anh ạ, okay anh!

Mình ngồi bên cạnh nghe "tỷ tỷ" mà rét run hết cả người, miếng bún trong miệng bỗng nhiên nhạt nhẽo hẳn đi. Húp xong bát bún 30k, mình chuyển sang ngồi nhâm nhi cốc trà đá thì thấy anh công chức đối diện len lén rút từ trong túi áo ra một mảnh giấy báo bé bằng hộp diêm. Bên trong mảnh giấy gấp tư ấy là một chiếc tăm chỉ nha khoa có cái cán nhựa màu trắng, cong cong như lưỡi câu cá quả, trông cực kỳ kín đáo và tế nhị. 

Anh cầm cái "lưỡi câu" cong cong ấy đưa lên mồm, bắt đầu gẩy gẩy, giật giật. Động tác vô cùng điêu luyện và thuần thục, nhịp nhàng như thiếu nữ đang gảy đàn tam thập lục. Thi thoảng, anh lại khéo léo gẩy ra một sợi thịt bò dai nhách bám ngay vào kẽ răng.

Cạnh đấy là một em "U30" trông hết sức diễm lệ và đa tình đang loay hoay đứng dậy ra về. Đúng lúc anh công chức áo trắng cổ cồn xỉa răng xong, anh liền nhúng nhẹ cái tăm vào cốc nước chè đang uống dở để tráng qua, đoạn tỉ mỉ gói cái "đồ nghề" ấy trở lại vào mảnh báo cũ để… lần sau còn dùng tiếp.

Mình ngồi nhìn từ đầu đến cuối, trong lòng bỗng trào dâng một sự ngưỡng mộ và cảm phục sâu sắc về một hình mẫu công chức vừa thành đạt, vừa "tinh tế" lại cực kỳ chuẩn mực và tiết kiệm của thủ đô!

HCD : Chuyện lượm trong Internet

 


TẤM LÒNG SON 
Lâm Hoài Vũ 

Thân kính mời quý thân hữu thưởng thức Thơ Nhạc Giao Hòa

 

TẤM LÒNG SON

 - Kính tặng quý chiến sĩ QLVNCH .

 

Ca ngợi lòng son nhớ cố hương.

Viết lên tâm khúc giữa đêm trường.

Âm giai hùng tráng đền ơn nước.

Tiết tấu chan hòa hiệp bốn phương.

Bút thép xua tan đời thống khổ.

Hùng tâm đốt cháy quỷ vô lương.

Chinh nhân không thẹn dòng Hồng Lạc.

Hồn Việt muôn đời rực sáng gương.

+

Trên bước lưu vong ngập gió sương.

Bao năm luân lạc vẫn kiên cường.

Vần thơ uy dũng đền ơn nước.

Tiếng hát hào hùng diệt bất lương.

Chí lớn tung hoành giương chính đạo.

Cờ vàng rực rỡ phất muôn phương.

Lời thề phục quốc âm vang mãi.

Cho đến khi nào sáng cố hương.

 

Lâm Hoài Vũ

+

TẤM LÒNG SON - Lâm Hoài Vũ

https://www.youtube.com/watch?v=2dsGvGfLKow


Trân trọng 

NHHN 


Kính mời quý vị thưởng thức 




Giáo Dục Một Chiều Và Con Đường Hòa Giải Dân Tộc Việt Nam

 


GIÁO DỤC MỘT CHIỀU VÀ CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI DÂN TỘC 
Phổ Lập - Mai Thanh Truyết

Sau hơn nửa thế kỷ kể từ ngày 30-4-1975, chiến tranh Việt Nam đã kết thúc trên lãnh thổ, tiếng súng, tiếng bom đạn đã ngừng từ hơn nửa thế kỷ, nhưng dư âm của nó vẫn còn hiện diện trong ký ức dân tộc, trong cách nhìn lịch sử, và đặc biệt trong giáo dục. Một trong những câu hỏi lớn đặt ra hôm nay là, liệu nền giáo dục hiện tại có đang giúp hàn gắn những vết thương chiến tranh, hay vô tình kéo dài sự chia cắt tinh thần giữa người Việt ở hai miền Bắc – Nam với nhau?

"Ngày 30/4, ngày có triệu người vui nhưng cũng có triệu người buồn". Đó là phát ngôn nổi tiếng của Cố Thủ tướng CS Võ Văn Kiệt trên báo Quốc tế trong bài Những đòi hỏi mới của thời cuộc vào ngày 30/3/2005. Chúng ta nghĩ thế nào về câu nói "triệu người vui nhưng cũng có triệu người buồn" khi ông ta ám chỉ việc ăn mừng ngày 30/4? Đây là một câu hỏi khó, nhạy cảm, nhưng cần được đặt ra nếu dân tộc thực sự muốn tiến đến hòa giải, hòa hợp lâu dài.

Giáo dục không chỉ truyền đạt kiến thức ở bất kỳ quốc gia nào, giáo dục lịch sử không đơn thuần là dạy ngày tháng hay chiến thắng quân sự. Giáo dục còn hình thành từ ký ức tập thể, ý thức dân tộc và cách thế hệ trẻ nhìn về các bậc cha ông của mình. Chính vì vậy, cách trình bày chiến tranh trong sách giáo khoa hiện nay có ảnh hưởng rất lớn đến tương lai hòa giải của đất nước.

Trong nhiều thập niên, lịch sử chiến tranh Việt Nam trong giáo dục chính thức hiện diện trong các sách giáo khoa đã được trình bày theo hướng cuộc chiến chính nghĩa và thần thánh của cách mạng, chiến thắng của chủ nghĩa xã hội, và sự thất bại của miền Nam, con chốt của đế quốc Mỹ v.v... Chính cách trình bày trên phản ánh góc nhìn của bên chiến thắng, điều vốn thường xảy ra trong lịch sử nhân loại. Tuy nhiên, vấn đề xuất hiện khi lịch sử trở nên quá một chiều, khiến nhiều phần đau thương và phức tạp của dân tộc sẽ bị giản lược theo định hướng của kẻ chiến thắng, và tất cả những gì tệ hại, hay xấu xa đều dành cho những người chiến bại.

Một dân tộc không thể hòa giải nếu chỉ một phía được nói. Hàng triệu người Việt từng ở phía bên kia chiến tuyến của kẻ chiến thắng, không phải ai cũng là "kẻ phản bội dân tộc". Rất nhiều người trong số họ cũng đã từng chiến đấu vì niềm tin riêng, vì nỗi sợ cộng sản, và cũng vì tương lai dân tộc... Tương tự, rất nhiều người đứng về phía "cách mạng" thật lòng tin rằng họ đang chiến đấu cho độc lập và thống nhất đất nước. Vì vậy, bi kịch Việt Nam nằm ở chỗ cả hai phía đều có những người yêu nước, nhưng lịch sử đã đặt họ vào cuộc chiến Bắc – Nam, một cuộc chiến quốc cộng do Nga Tàu về phía xã hội chủ nghĩa và các quốc gia tự do...

Nếu giáo dục chỉ mô tả một phía hoàn toàn chính nghĩa và phía còn lại hoàn toàn sai trái, thế hệ trẻ sẽ khó hiểu đầy đủ về nguyên nhân sâu xa của cuộc chiến cũng như nỗi đau của đồng bào mình. Một nền giáo dục dân tộc và trưởng thành không làm suy yếu lòng yêu nước. Ngược lại, nó giúp lòng yêu nước trở nên sâu sắc và nhân bản hơn.

Hòa giải cần trực diện trước lịch sử

Nhiều quốc gia từng trải qua chia cắt hay nội chiến đã phải thay đổi cách dạy lịch sử để tránh kéo dài hận thù. Sau World War II, người Đức dần dần xây dựng nên giáo dục nhấn mạnh vào trách nhiệm lịch sử, nhân quyền, hậu quả chiến tranh, giá trị hòa bình, và nhất là không kết án một phía nào cả. Nam Phi (South Africa) sau chế độ Apartheid cũng cố gắng đưa nhiều tiếng nói lịch sử vào giáo dục nhằm tái xây dựng lòng tin dân tộc.

Riêng chỉ có Việt Nam là làm khác sau khi Cộng sản, nhân danh giải phóng dân tộc và trong suốt hơn 50 năm, luôn ca bài hùng ca của kẻ chiến thắng. Chính vì vậy mới có sự phân liệt day dứt giữa hai miền! Hòa giải chỉ bắt đầu khi xã hội đủ tự tin để đối diện sự thật phức tạp của chính mình.

Đối diện lịch sử đa chiều không có nghĩa phủ nhận vai trò của phía cộng sản hay phủ nhận sự hy sinh của hàng triệu người đã ngã xuống. Điều đó chỉ có nghĩa khi thừa nhận rằng dân tộc đã cùng chịu đau thương, và ký ức của người thua cuộc cũng là một phần của lịch sử Việt Nam.

Miền Bắc truyền hận thù cho thế hệ chưa từng sống trong chiến tranh?

Việt Nam vẫn là chế độ một đảng không có cạnh tranh chính trị đa đảng, báo chí độc lập rất hạn chế hầu như không hiện hữu, và các tiếng nói đối lập thường bị kiểm soát và thường xuyên bị trấn áp. Trong hiện tại, nhiều người cho rằng hòa giải thực sự chưa xảy ra đối với người cộng sản, vì thật sự chưa có sự nhìn nhận đau thương từ mọi phía. Trong hầu hết các diễn từ chính thức từ phía đảng, bên thắng thường được mô tả như chính nghĩa tuyệt đối, còn bên thua thường ít được nhìn như một phần hiện hữu và hợp pháp của lịch sử dân tộc.

Do đó, những người sinh sau năm 1975 không trực tiếp tạo ra cuộc chiến. Họ cần được học lịch sử để hiểu dân tộc mình, nhưng không nên bị giam mãi trong ngôn ngữ thắng – thua, ta – địch, chính nghĩa – phản động. Nếu giáo dục hiện tại cứ tiếp tục nuôi dưỡng tâm lý đối kháng với ý thức hệ, chiến tranh tuy chấm dứt về quân sự nhưng sẽ còn kéo dài trong tâm thức nhiều thế hệ.

Một nền giáo dục hướng tới hòa giải cần giúp người trẻ yêu đất nước mà không thù ghét đồng bào khác quan điểm, hiểu lịch sử mà không bị mắc kẹt trong hận thù dân tộc, biết tự hào dân tộc nhưng vẫn giữ tinh thần phản biện, tinh thần mở và phóng khoáng, và nhất là tinh thần nhân bản. Miền Bắc vẫn tự cho rằng nếu nhìn lịch sử đa chiều sẽ làm suy yếu tinh thần dân tộc (trong ý nghĩa của kẻ chiến thắng hay "cai trị"). Thật ra, một quốc gia mạnh không cần sợ sự thật lịch sử.

Hòa giải không có nghĩa là phủ nhận chiến thắng, xóa bỏ khác biệt, hay bắt mọi người phải cùng một quan điểm. Mà hòa giải thật sự là chấp nhận nhiều ký ức cùng tồn tại dù huy hoàng hay đau thương, tôn trọng phẩm giá của mọi người Việt, và đặt tương lai dân tộc cao hơn chiến thắng ý thức hệ. Có ba điểm cần suy nghĩ trong vấn đề hòa giải:

  • Một dân tộc không thể hòa giải nếu chỉ một phía được kể chuyện;

  • Hòa giải thật sự cần sự tự tin, không cần sự hãi sợ về ký ức khác biệt;

  • Điều nguy hiểm nhất là truyền thù hận cho thế hệ chưa từng sống trong chiến tranh.

Có lẽ dấu hiệu trưởng thành lớn nhất của dân tộc Việt Nam sẽ đến khi người từng ở hai phía có thể cùng tưởng niệm những người đã mất mà không phủ nhận lòng yêu nước của nhau. Và để đi đến ngày đó, nội dung giáo dục phải do chính người cộng sản Bắc Việt điều chỉnh lại, và phải bắt đầu trước hết.

Vài lời độc thoại

Dân tộc Việt Nam đã đi qua quá nhiều đau thương về chiến tranh, về chia cắt, về hận thù ý thức hệ, và những cuộc ra đi đầy nước mắt với mức đến là bến bờ tự do hay cũng là rừng thiêng nước độc hoặc biển sâu thăm thẳm! Không một gia đình Việt Nam nào thực sự vô can trước lịch sử ấy. Từ người bộ đội vì 9 kg gạo cho gia đình đã phải ngã xuống ở Trường Sơn hay những người lính VNCH ngã xuống ở An Lộc đều là con dân đất Việt. Người vượt biển tìm tự do hay người ở lại dựng xây quê hương sau chiến tranh đều mang trong tim hai tiếng "Việt Nam".

Năm mươi mốt năm đã trôi qua. Đã đến lúc dân tộc cần can đảm bước ra khỏi chiếc bóng của chiến tranh chủ nghĩa để nhìn nhau không còn bằng danh xưng "bên thắng cuộc", "bên thua cuộc", mà bằng một danh xưng lớn hơn: "Tình Dân Tộc, Nghĩa Đồng Bào."

Năm 2003, Võ Văn Kiệt nói: "Ngày 30/4, ngày có triệu người vui nhưng cũng có triệu người buồn". Thử hỏi, năm 2026, dân số Việt Nam có trên 100 triệu, họa chăng có 5 triệu người vui, và 95 triệu người buồn?

Một quốc gia không thể thật sự mạnh nếu con cháu mình tiếp tục thừa hưởng hận thù của cha ông. Một dân tộc không thể đi xa nếu lịch sử chỉ dùng để chia rẽ thay vì chữa lành vết thương do chính mình gây ra.

Tương lai Việt Nam không nằm trong việc ai đúng trong quá khứ, mà nằm ở chỗ người Việt có còn đủ tình thương để ngồi lại với nhau hay không, có đủ bao dung để chấp nhận ký ức khác biệt hay không, và có đủ bản lĩnh để đặt vận mệnh dân tộc cao hơn mọi ý thức hệ hay không.

Nếu một ngày nào đó, những người trong nước và ngoài nước, những người từng ở hai chiến tuyến, các thế hệ cha ông và thế hệ trẻ... có thể cùng cúi đầu trước những mất mát của dân tộc mà không còn oán hận nhau, thì ngày ấy Việt Nam mới thật sự thống nhất, không chỉ bằng lãnh thổ địa dư, mà bằng tâm hồn tình tự dân tộc.

Và có lẽ đó mới là chiến thắng lớn nhất của dân tộc con Rồng cháu Tiên.

Phổ Lập - Mai Thanh Truyết

Houston - 2026