Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2026
Một Luồng Sinh Khí Mới Cho Houston/Texas?
Giải Phóng???
Thượng Viện Chuẩn Thuận Todd Blanche Làm Bộ Trưởng Tư Pháp Của Tổng Thống Trump Với Phiếu 50-49
Hồ Sơ Lịch Sử Chuyên Sau Ronald Reagan
Lần giở trang sử cũ đã qua, chúng ta: Những Quân-Dân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa- không quên tưởng nhớ tới những ân nhân đã can đảm lội dòng nước ngược, bênh vực cho Chính Nghĩa chống Cộng của Việt Nam Cộng Hòa đã bị bức tử oan khuất. Một trong những vị đó là Tổng Thống Vỹ Đại Ronald Reagan mà chúng ta tưởng nhớ hôm nay, qua những chứng liệu lịch sử mà những can phạm muốn vùi lấp dấu kín. Câu chuyện lịch sử đó bắt đầu như sau:
1. Người cứu hộ bờ biển bên dòng Rock River và điềm báo của số phận
Trước khi trở thành người đứng đầu thế giới tự do, Ronald Reagan sinh ra trong một gia đình nghèo khó tại bang Illinois. Cha ông là một người nghiện rượu nặng và gia đình phải liên tục chuyển nhà. Chính bối cảnh gian khó đó đã rèn luyện cho ông một ý chí sinh tồn mạnh mẽ.
Mùa hè năm 1927, khi mới 16 tuổi, Reagan nhận công việc cứu hộ bờ biển tại công viên Lowell Park bên dòng sông Rock River dữ dội. Trong suốt 7 mùa hè liên tiếp, từ một cậu thiếu niên gầy gò, Reagan đã tự tay dũng cảm kéo từ dưới dòng nước xiết lên bờ tổng cộng 77 mạng người khỏi lưỡi hái tử thần.
Từ [Bão táp gia đình nghèo khó] ──► [Cứu hộ bờ biển (Cứu 77 mạng người)] ──► [Khát vọng "Giải cứu nước Mỹ"]
Chi tiết 77 mạng người này sau này được các nhà tâm lý học chính trị Mỹ mổ xẻ như một "điềm báo" hay một định mệnh gắn liền với vô thức của Reagan. Mỗi lần cứu sống một người, ông lại khắc một vạch lên một khúc gỗ làm kỷ niệm. Reagan không chỉ làm việc kiếm tiền; ông yêu cảm giác được là người che chở, là cứu tinh trong những thời khắc sinh tử. Khát vọng nguyên thủy đó đã theo ông từ dòng sông Rock River cho đến khi bước vào Tòa Bạch Ốc: Ông luôn muốn xuất hiện để "giải cứu" một nước Mỹ đang rệu rã vì hội chứng chiến tranh chống cộng thảm bại tại Việt Nam.
2. Sân khấu Hollywood: Trường học rèn luyện "Vũ khí Ngôn từ"
Năm 1937, sở hữu ngoại hình cao lớn, gương mặt điển trai và đặc biệt là giọng nói vô cùng truyền cảm, Reagan lọt vào mắt xanh của hãng phim danh tiếng Warner Bros. Ông chính thức bước vào thế giới điện ảnh phù hoa của Hollywood và tham gia hơn 50 bộ phim điện ảnh lớn nhỏ.
Giới phê bình thời đó đánh giá Reagan không phải là một tài năng xuất chúng bậc nhất về mặt diễn xuất nghệ thuật, nhưng ông lại sở hữu một thứ vũ khí mà các ngôi sao điện ảnh khác không có: Khả năng làm chủ ngôn từ và thấu hiểu tâm lý đám đông quần chúng:
- Giọng nói "Radio" thiên bẩm: Trước khi đóng phim, Reagan từng là một bình luận viên thể thao trên đài phát thanh. Ông có khả năng mô tả một trận đấu bóng chày chỉ qua những dòng chữ chạy trên máy điện báo, sinh động đến mức người nghe tưởng ông đang đứng trực tiếp tại sân vận động.
- Kỹ nghệ biểu cảm trước ống kính: Hollywood đã dạy cho Reagan cách kiểm soát từng cơ mặt, cách nhìn thẳng vào ống kính máy quay để tạo cho người xem truyền hình cảm giác ông đang nói chuyện riêng với cá nhân họ, và cách nhấn nhả lê xuống câu chữ để lấy nước mắt hay sự phẫn nộ của khán giả.
┌─────────────────────────────
│ HOLLYWOOD - TRƯỜNG HỌC CHÍNH TRỊ MẬT
└───────────────────┬─────────
┌─────────────────────────────
│ - Nghệ thuật nhìn thẳng ống kính (Tạo tin cậy)
│ - Kỹ thuật nhấn nhả, làm chủ giọng nói ấm áp
│ - Biến lý thuyết khô khan thành truyện kể hấp dẫn
└─────────────────────────────
Chính môi trường điện ảnh đã nhào nặn nên một "The Great Communicator" (Người giao tiếp vĩ đại). Khi bước vào chính trường, trong khi các chính trị gia khác đọc các báo cáo khô khan đầy số liệu, Reagan chỉ cần kể một câu chuyện, nở một nụ cười ấm áp, hay đưa ra một câu ví von hài hước là đã có thể chinh phục được hàng triệu con tim cử tri.
3. Vết nứt ý thức hệ và Bài Diễn Văn: "Thời khắc để chọn lựa" (1964)
Ít ai biết rằng, thời trẻ Ronald Reagan là một người ủng hộ nhiệt thành của Đảng Dân Chủ và thần tượng của ông là Tổng thống Franklin D. Roosevelt. Tuy nhiên, trong thời gian làm Chủ Tịch Hiệp Hội Diễn Viên Điện Ảnh (SAG) tại Hollywood vào thời kỳ đầu của Chiến tranh Lạnh, Reagan đã trực tiếp chứng kiến những cuộc thâm nhập tinh vi của ý thức hệ cộng sản vào giới điện ảnh Mỹ nhằm biến điện ảnh Mỹ thành công cụ tuyên truyền của chúng.
Sự kiện đó đã tạo ra một "vết nứt" lớn trong tâm tưởng của ông. Reagan nhận ra rằng tự do là một thứ vô cùng mong manh và dễ bị tổn thương nếu người ta ngây thơ hoặc thỏa hiệp với cái quá cấp tiến. Ông quyết định chuyển sang Đảng Cộng Hòa, chọn đứng về phe bảo thủ với lập trường chống cộng triệt để.
Ngày 27 tháng 10 năm 1964, bước ngoặt chính trị lớn nhất đời ông xuất hiện. Reagan được mời đọc một bài diễn văn truyền hình mang tên "A Time for Choosing" (Thời khắc để chọn lựa) để gây quỹ cho ứng viên Tổng thống Barry Goldwater.
Bài phát biểu dài 30 phút đó đã đi vào lịch sử truyền thông Hoa Kỳ. Với phong thái đĩnh đạc của một tài tử điện ảnh và sự đanh thép của một chiến sĩ ý thức hệ chống tội ác cộng sản, Reagan đã trực tiếp đưa ra lời cảnh báo đầy lạnh gáy về hiểm họa của sự lùi bước trước chủ nghĩa cộng sản trên toàn cầu. Chính tại bài phát biểu này, khái niệm mang tính biểu tượng đã lần đầu tiên được ông thốt ra:
Bài diễn văn đã lập tức gây quỹ được một số tiền kỷ lục cho Đảng Cộng Hòa lúc bấy giờ, và quan trọng hơn nữa, nó đã đưa tên tuổi Ronald Reagan từ một cựu diễn viên điện ảnh Hollywood trở thành một ngôi sao chính trị mới, một thủ lĩnh tương lai của phong trào bảo thủ Mỹ. Cụm từ "một ngàn năm tăm tối" đó đã trở thành kim chỉ nam trong tâm tưởng của ông, để rồi 16 năm sau, ông mang nguyên vẹn tinh thần đó đến với cuộc bầu cử định mệnh năm 1980 — nơi ông sẽ dùng nó để nói về bước ngoặt chấm dứt cuộc chiến chống cộng thảm bại của Mỹ tại Việt Nam.
KỲ II tiếp theo, chúng ta sẽ nói về "Hội chứng Việt Nam" và Lời minh oan tại Chicago (1980). Bài viết sẽ dựng lên hai bức tranh đối lập đầy lạy động: Một nước Mỹ đang chia rẽ, rệu rã vì hội chứng chiến tranh chống cộng thất bại tại Việt Nam và một Reagan can đảm đứng lên gọi Chiến Tranh Việt Nam là một "Sứ mệnh cao cả"; đối lập hoàn toàn với không gian u tối, bị bóp nghẹt thông tin của những người tù cải tạo nơi rừng thiêng nước độc tại Việt Nam, những người chỉ có tờ Báo Nhân Dân một chiều nhàm chán nhưng vẫn giữ vững một niềm tin son sắt và hãnh diện vì được sống tự do hạnh phúc dưới chế độ dân chủ non trẻ Việt Nam Cộng Hòa chưa kịp trưởng thành.
(Không giữ bản quyền)
Nào, Ta Cùng Đứng Lên Thôi
Tôi Sinh Ra Giữa Lòng Cộng Sản
Hẹn Buổi Tương Phùng
Quốc Khánh Đệ Nhất VNCH 26/10/1962 ....
Tôi Đang Nghe Tiếng Gọi Của Quê Mẹ
Ở tuổi này,
Con người có nên dừng lại.
Nhìn lại - Nghỉ ngơi – Vui hưởng?
Khép lại những trang sách viết
Nhưng dù đã viết, cũng không muốn ngừng.
Vì tôi đang nghe một tiếng gọi
Tiếng, không đến từ một chính quyền
Không đến từ một đảng phái xa
Không đến từ một nghị quyết gần
Mà từ nơi sâu thẳm trong tôi.
Tiếng gọi của quê Mẹ … thét gào!
Tôi nghe tiếng gọi ấy trong dòng Mekong.
Trong đất - Trong nước - Trong âm vang tiếng Việt.
Trong ký ức đã cùng nhau đi một thuở
Và tôi biết rằng mình, vẫn còn phải … bước đi.
Có thể bước chân đã chậm hơn
Nhưng dù có chậm, nhưng không chùn
Và tiếng gọi thì vẫn còn đó.
Có thể tuổi đời đã quá dài
Nhưng tình quê chưa bao giờ cũ
Tôi không biết, còn bao nhiêu ngày
Nhưng tôi biết, mình còn điều muốn nói:
Tôi còn muốn viết về Đất - về Nước - về Mekong – và về Việt Nam.
Tôi muốn viết
Về những đứa trẻ sẽ sống trên mảnh đất này sau khi thế hệ chúng tôi đã đi qua
Tôi không viết để chống lại một ai
Tôi viết vì tôi không muốn Đất Mẹ bị tổn thương nhưng không có tiếng nói
Tôi không viết vì nghĩ mình luôn đúng
Tôi viết vì tin rằng dân tộc sẽ có ngày vinh quang.
Tôi có thể bị hiểu lầm
Có thể bị chỉ trích “Ếch ngồi đáy giếng”
Có thể bị gọi bằng những cái tên mà tôi không chọn
Nhưng tôi chấp nhận
Bởi vì tôi đã học được một điều sau một đời người:
“Không ai có thể sống thay mình
Và cũng không ai có thể yêu quê hương dùm mình”
Tôi vẫn yêu Việt Nam theo cách của tôi.
Là tình yêu tôi đã mang theo suốt cuộc đời.
Và khi tôi đã trở về,
Tôi sẽ về như một đứa con của Mẹ
Không mang theo chiến thắng
Không mang theo thù hận
Không mang theo ai đúng, ai sai
Tôi chỉ mang theo một điều:
“Tấm lòng của một người đi rất xa
Nhưng chưa bao giờ lạc lối đường về”
Còn nếu cánh cửa ấy chưa được mở...
Tôi vẫn viết - Tôi vẫn nói - Tôi vẫn bước đi.
Bởi vì tôi đang nghe tiếng gọi.
Tiếng gọi của Mẹ quê hương.
Và có lẽ, cho đến ngày cuối cùng của đời
Tôi vẫn sẽ nghe tiếng gọi ấy.
Không phải bằng đôi tai.
Mà bằng trái tim của một người con Việt.
Mai Thanh Truyết
Cảm tác vội sau khi Nghị quyết 23 TW do Tô Lâm ký ngày 2/8/2026
Houston, 8-8-2026










