Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2026

CácLực Lượng Quân Đội Mỹ Đồn trú Tại Âu Châu

 

Binh sĩ Mỹ tại căn cứ huấn luyện quân sự của Lục quân Mỹ ở Grafenwoehr, miền nam Đức, tháng 7/2022. Ảnh: AFP

CÁC LỰC LƯỢNG QUÂN ĐỘI MỸ ĐỒN TRÚ TẠI ÂU CHÂU
Trương Đình

Chỉ huy quân đội Mỹ tại châu Âu chịu trách nhiệm chỉ huy các hoạt động quân sự của Mỹ ở châu Âu và hợp tác với các đồng minh NATO thông qua 6 bộ chỉ huy cấp dưới. Các bộ chỉ huy này đại diện cho các lực lượng lục quân, hải quân, không quân, thủy quân lục chiến, lực lượng đặc biệt và không quân vũ trụ mới thành lập.

Các đơn vị này có trụ sở tại Đức và Ý, và chủ yếu phụ trách các nhiệm vụ đối phó khủng hoảng và hợp tác an ninh tại châu Âu và châu Phi.

Quân đội Mỹ đóng quân ở đâu tại châu Âu?

Quân đội Mỹ hiện diện tại hàng chục quốc gia châu Âu, trong đó Đức, Ý và Anh có số lượng quân đông đảo nhất. Dưới đây là một số khu vực đóng quân lớn nhất:

Đức: Căn cứ quân sự lớn nhất của Mỹ ở châu Âu là căn cứ không quân Ramstein, gần thành phố Ramstein, Đức. Quân Mỹ đã đóng quân tại đây từ năm 1952. Tại miền Nam Đức, căn cứ Lực lượng Lục quân Mỹ tại Grafenwoehr là trung tâm huấn luyện chính cho quân đội Mỹ tại châu Âu. Theo dữ liệu của DMDC, tính đến tháng 12/2025, có 36.436 quân nhân Mỹ đóng tại Đức, chia thành 5 khu vực đóng quân.

Ý: Kể từ sau Thế chiến II, Ý đã tiếp đón quân đội Mỹ, bao gồm cả lực lượng lục quân, hải quân và không quân. Theo dữ liệu của DMDC, đến cuối năm 2025, có 12.662 quân nhân Mỹ đồn trú tại các căn cứ ở Vicenza, Aviano, Naples và Sicily.

Anh: Tính đến tháng 12 năm ngoái, có 10.156 quân nhân Mỹ đóng tại Anh, chủ yếu tại 3 căn cứ dành cho không quân.

Tây Ban Nha: Tây Ban Nha có các căn cứ hải quân và không quân của Mỹ gần eo biển Gibraltar. Theo dữ liệu của DMDC, tính đến tháng 12/2025, có 3.814 quân nhân Mỹ đồn trú tại Tây Ban Nha.

Ba Lan: DMDC và Văn phòng Nghiên cứu Quốc hội cho biết Ba Lan có 369 quân nhân Mỹ thường trực, cùng khoảng 10.000 quân nhân tham gia các nhiệm vụ luân phiên trong khuôn khổ Sáng kiến Răn đe Châu Âu (EDI), đóng tại 4 căn cứ.

Romania: Cũng giống như Ba Lan và các quốc gia trong khối cũ của Liên Xô, Romania có 153 quân nhân Mỹ thường trực, ngoài ra còn có quân nhân luân phiên. Các căn cứ sử dụng bao gồm Căn cứ Không quân Mihail Kogalniceanu, Căn cứ Campia Turzii và Căn cứ Deveselu.

Hungary: Mỹ thực hiện các nhiệm vụ luân phiên và tập trận tại Hungary. Theo dữ liệu của DMDC, tính đến tháng 12 năm ngoái, có 77 quân nhân Mỹ đồn trú tại các căn cứ Kecskemet và Papa Air Base.

Theo Trương Đình/ Epoch Times


Mỹ - Iran: Thế Nào Là Thắng Thua

 


MỸ - IRAN: THẾ NÀO LÀ THẮNG THUA
Nhất Hùng

Theo Đạo luật Quyền lực Chiến tranh (War Powers Act) của Hoa Kỳ, Tổng Thống có thể phát động chiến tranh nhưng trong vòng 60 ngày, qua thời hạn này, TT phải xin phép Quốc Hội và chỉ có Quốc Hội mới có quyền “Tuyên Bố Chiến Tranh”. Chiến dịch Epic Fury của Mỹ vừa chạm đến mốc thời gian hiến định thì TT Trump đã gửi thư đến Quốc Hội và tuyên bố “chấm dứt thù địch”, chuyển chiến tranh nóng" sang "phong tỏa thực thi an ninh". Hiện ở Iran không có “ai tấn công ai” nhưng tàu chiến Mỹ vẫn phong tỏa các cảng biển của Iran, sự ngưng bắn này rất mong manh, bất cứ lúc nào cũng có thể “BẮT ĐẦU” bùng phát lại. Nếu nói - Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc và đây chỉ là hình thức lách luật của TT Trump - thì cũng không sai.

Nhìn lại các mốc thời gian và cách đối phó của các đời Tổng thống Mỹ:

Sau khi các cơ sở hạt nhân bí mật của Iran bị phanh phui vào năm 2002, mỗi Tổng thống Mỹ lại có một cách tiếp cận khác nhau:

- Tổng Thống George W Bush: Liệt Iran vào "Trục ma quỷ". Áp đặt các lệnh trừng phạt kinh tế ngặt nghèo và yêu cầu Iran ngừng hoàn toàn việc làm giàu uranium.

- Tổng Thống Barack Obama: Kết hợp trừng phạt kinh tế (để gây áp lực) với đàm phán. Kết quả là Thỏa thuận hạt nhân 2015 (JCPOA), yêu cầu Iran hạn chế hạt nhân để đổi lấy việc dỡ bỏ cấm vận.

- Tổng Thống Donald Trump: Rút Mỹ khỏi JCPOA (2018), gọi đây là "thỏa thuận tồi tệ nhất". Tái áp đặt các lệnh trừng phạt khốc liệt nhất nhằm bóp nghẹt kinh tế Iran.

- Tổng Thống Joe Biden: Nỗ lực quay lại bàn đàm phán để hồi sinh thỏa thuận năm 2015 nhưng gặp nhiều bế tắc do các điều kiện khắt khe từ cả hai phía.

- Tổng Thống Donald Trump 0.2: Sau khi các nỗ lực ngoại giao bế tắc, tình hình đã trở nên nghiêm trọng. Vào tháng 6/2025, Mỹ và Israel đã thực hiện các cuộc không kích vào một số cơ sở hạt nhân của Iran sau khi Tehran tiến sát ngưỡng chế tạo vũ khí nguyên tử. Dù bị tấn công và chịu lệnh trừng phạt “tự động khôi phục” từ Liên Hợp Quốc vào cuối năm 2025, Iran vẫn tiếp tục duy trì năng lực kỹ thuật hạt nhân của mình, khiến vấn đề này vẫn là điểm nóng an ninh lớn nhất thế giới.

Ngày 28 tháng 2 năm 2026, Mỹ phát động chiến dịch Epic Fury. Bản chất của chiến dịch là Phá hủy thay vì Chiếm đóng, khác với các cuộc chiến tại Iraq hay Afghanistan trước đây vốn nặng về “thay đổi thể chế quốc gia", Epic Fury mang tính chất một cuộc chiến tiêu hao năng lực với các mục tiêu:

- Mục tiêu cứng: Phá hủy hạ tầng tên lửa, làm tê liệt hải quân và làm gián đoạn vĩnh viễn chương trình hạt nhân thông qua hỏa lực không quân (như vụ tấn công Fordow và Natanz).

- Mục tiêu mềm: Gây sức ép cực độ để buộc Iran phải ký một "thỏa thuận mới" khắc nghiệt hơn JCPOA năm 2015.

Việc phong tỏa các cảng như Bandar Abbas hay duy trì kiểm soát eo biển Hormuz là "cái thòng lọng" kinh tế. Nếu không có tiếng súng nổ hàng ngày, áp lực lên Chính Phủ từ dư luận trong nước sẽ giảm, nhưng áp lực lên Tehran thì vẫn tăng theo từng thùng dầu không thể xuất khẩu.

Nếu Mỹ rút quân và dỡ bỏ phong tỏa mà không đạt được mục tiêu cốt lõi đã đề ra , đây chắc chắn sẽ là một thất bại vì những lý do sau:

- Iran đã chịu tổn thất lớn về hạ tầng và nhân sự (bao gồm cả vụ ám sát lãnh đạo cấp cao). Nếu áp lực bị gỡ bỏ mà không có ràng buộc pháp lý, Tehran sẽ có động lực cực lớn để "chạy nước rút" tới vũ khí hạt nhân như một phương tiện cuối cùng chống lại các cuộc tấn công tương lai. Điều này được gọi là “Hiệu Ứng Lò Xo Nén”

- Một cuộc rút quân mà không đạt được mục tiêu cốt lõi sẽ gửi thông điệp xấu tới các đồng minh (Israel, Ả Rập Xê Út) rằng Mỹ không còn cam kết duy trì an ninh khu vực. Điều này có thể đẩy Israel vào thế phải hành động đơn phương và khốc liệt hơn.

KỊCH BẢN NÀO CHO TƯƠNG LAI?

Dưới góc nhìn của chúng tôi, có các kịch bản:

1.Một thỏa thuận tạm thời được thiết lập, trong đó Iran đồng ý hạn chế chương trình hạt nhân và đảm bảo an ninh hàng hải tại eo biển Hormuz. Đổi lại, Mỹ và các đồng minh sẽ nới lỏng phong tỏa khoảng 100 tỷ USD tài sản của Iran và giảm bớt các lệnh trừng phạt kinh tế.

2. Mỹ duy trì phong tỏa bằng robot, drone và hải quân từ xa để giảm chi phí xương máu, chờ đợi sự sụp đổ từ bên trong của Iran, các cuộc biểu tình do khủng hoảng kinh tế và hạ tầng suy yếu tại Iran bùng phát, dẫn đến một cuộc đảo chính quân sự hoặc sự sụp đổ của chính quyền hiện tại, thay thế bằng một chính phủ sẵn sàng đàm phán theo các điều khoản của Mỹ. Nhưng cũng có thể dẫn đến nội chiến kéo dài tại Iran, gây ra làn sóng di cư khổng lồ và mất ổn định trên toàn khu vực Trung Đông.

3. Nếu các cuộc đàm phán thất bại và Iran thực hiện các đòn trả đũa nhắm vào hạ tầng năng lượng của các quốc gia vùng Vịnh (GCC). Mỹ có thể tái phát động chiến dịch quân sự, thực hiện các cuộc đổ bộ hạn chế vào các đảo chiến lược hoặc khu vực ven biển để kiểm soát eo biển Hormuz.

Với chúng tôi, kịch bản, Mỹ rút quân "tay trắng" là RẤT - RẤT THẤP dưới thời Tổng Thống Donald Trump, người vốn coi trọng các "deal" (thỏa thuận). Iran chắc chắn đã và sẽ nhượng bộ, vấn đề chỉ là “cò kè bớt một thêm hai” - Iran sẽ phải ngừng phát triển Chương Trình Vũ Khí Hạt Nhân 5 năm, 10 năm hay 20 năm?”, và cũng đừng quên, chiến dịch Epic Fury mới chỉ diễn tiến hơn 60 ngày, trong khi chiến tranh Việt Nam, Afgahanistan, Irak kéo dài hơn 20 năm.

Còn Quá Sớm Để Xác Định Thắng - Thua.

Nhất Hùng


"Gian Lận Tại Minnesota Đã Lên Đến Tiền Tỷ."

 


GIAN LẬN TẠI MINNESOTA ĐÃ LÊN ĐẾN TIỀN TỶ
Sean Le TV

"Gian lận tại Minnesota đã lên đến tiền tỷ."

Trân trọng 
NHHN 


Phát Biểu Đanh Thép Của Hùng Cao, Thay Đổi Cục Diện Hải Quân

 


PHÁT BIỂU ĐANH THÉP CỦA HÙNG CAO, THAY ĐỔI CỤC DIỆN HẢI QUÂN MỸ
From: vietorg 

Mời quý vị cùng theo dõi phát biểu của quyền bộ trưởng hải quân Hùng Cao tại Modern Day Marine 2026, sự kiện quan trọng thường niên của thủy quân lục chiến Mỹ vừa diễn ra tại Washington DC.

Trân trọng 
NHHN

Kính mời quý vị theo dõi 


Tulsi Gabbard Giáng Đòn Sấm Sét Vào Fauci

 



TULSI GABBARD GIÁNG ĐÒN SẤM SÉT VÀO FAUCI
By: Jonathan Gregory


Điều tra toàn diện về tội khai man và thảm họa nghiên cứu tăng cường chức năng tại Vũ Hán hiện đang được triển khai

Giám đốc tình báo quốc gia Tulsi Gabbard vừa châm ngòi cho một cơn bão dư luận trên chương trình *The Megyn Kelly Show*, xác nhận rằng bà đang dẫn đầu một cuộc điều tra toàn diện nhắm vào Tiến sĩ Anthony Fauci về tội khai man, cũng như vai trò chủ chốt của ông trong các nghiên cứu tăng cường chức năng (gain-of-function) do Mỹ tài trợ tại phòng thí nghiệm ở Vũ Hán. Đây chính là khoảnh khắc mà những người yêu nước đã chờ đợi bấy lâu, như một phần trong nỗ lực điều tra quyết liệt về nguồn gốc của đại dịch COVID-19. Tổng thống Trump đã liên tục gióng lên hồi chuông cảnh báo suốt nhiều năm qua về những thí nghiệm nguy hiểm và các hành vi che đậy đã tiếp tay cho đại dịch bùng phát; và giờ đây, với những chiến binh quả cảm như bà Gabbard nắm quyền chỉ huy, những câu trả lời xác thực cuối cùng cũng đang dần hé lộ.

Những lời phủ nhận dưới lời thề của Fauci về các nghiên cứu đầy rủi ro tại Trung Quốc đang bị lật tẩy hoàn toàn, khi đội ngũ của bà Gabbard tiến hành rà soát các bằng chứng về sự dối trá—những điều đã dẫn đến các lệnh phong tỏa, những quy định bắt buộc và vô vàn nỗi đau khổ khôn tả đối với các gia đình Mỹ. Trong suốt một thời gian quá dài, những kẻ được mệnh danh là "chuyên gia" đã tự cho mình quyền làm Chúa khi sử dụng tiền thuế của người dân, trong khi lại ngang nhiên nói dối trước Quốc hội và công chúng. Tổng thống Trump đã vạch trần sự thối nát này ngay từ ngày đầu tiên, kiên quyết đòi hỏi trách nhiệm giải trình trong khi "thế lực ngầm" (deep state) lại ra sức bao che cho chính phe nhóm của mình. Giờ đây, bức tường bảo vệ ấy đang dần sụp đổ.

Người dân Mỹ đã chờ đợi đủ lâu để được chứng kiến công lý sau những tàn phá nặng nề của kỷ nguyên COVID. Với việc Tổng thống Trump trở lại Nhà Trắng để thực hiện công cuộc "tát cạn đầm lầy" (thanh trừng tham nhũng), cùng với bà Tulsi Gabbard đang hiện thực hóa lời hứa mang lại sự thật, những ngày tháng mà giới quan liêu hành xử vô trách nhiệm sẽ sớm đi đến hồi kết. Cuộc điều tra này hứa hẹn sẽ phơi bày toàn bộ sự thật đằng sau vụ bê bối chấn động này, đồng thời đảm bảo rằng những kẻ chịu trách nhiệm cuối cùng sẽ phải gánh chịu hậu quả thích đáng. Nước Mỹ đang dõi theo từng bước đi.

Giờ phút phán xét đã điểm.

Trung Linh 



Những Người Lính Mỹ Xóm Tôi

 


NHỮNG NGƯỜI LÍNH MỸ XÓM TÔI
Kim Loan

Dù chỉ được sống dưới chính quyền tự do VNCH 9 năm, nhưng những kỷ niệm của thời gian ấy không bao giờ phai nhòa trong tôi.

Căn nhà của ba má tôi cũng là quán nước cà phê giải khát đối diện trại Quân Cụ Đoàn Dư Khương. Xung quanh đó trong vòng một cây số, có trại Quân Trang, Quân Nhu, Truyền Tin. Cách nhà tôi vài bước là một Câu Lạc Bộ Mỹ, bao bọc bởi các khu gia binh. Cuộc sống xóm tôi, thời binh lửa, êm đềm lẫn xôn xao buồn vui thời chiến, nơi có những vọng gác, bao cát, hàng rào B40, xe cam nhông và hình ảnh những người lính VNCH, lính Mỹ, lính các nước đồng minh …

Tôi xin kể về những người lính Mỹ tôi đã gặp, khi tôi là cô bé 8-9 tuổi.

Sau ngày “giải phóng”, đi học, bài vở nói lính Mỹ ác, lính Mỹ xấu, tui có thấy xấu thấy ác gì đâu nà!. Tôi nhớ ngày xưa thỉnh thoảng có những xe nhà binh đổ xuống mấy chàng lính Đại Hàn từ tiền tuyến xa về, ồn ào vào quán tôi, hoặc có khi mấy lính Mỹ trẻ từ Câu lạc bộ Mỹ bên kia rảnh rang vào quán ngồi uống cafe, chai bia con cọp, hút điếu thuốc lá Pall Mall, để vừa nghỉ ngơi, vừa thoải mái tiếp xúc với người dân, nhất là với lũ con nít xóm tôi.

Chẳng hiểu sao với lính Đại Hàn mũi tẹt mắt hí thì lũ chúng tôi chẳng đến gần, nhưng khi thấy lính Mỹ vào quán là tôi và mấy đứa bạn hàng xóm thích lắm, vì họ luôn vui vẻ cười nói, rồi nghe họ “xi xô” tiếng Mỹ tuy như vịt nghe sấm, nhưng mà… vui tai. Có anh khách quen thỉnh thoảng cho chúng tôi “sô-cô- la” và có lần tôi còn mạnh dạn hát cho anh lính Mỹ ấy nghe chỉ một câu hát trong bài đồng dao Mỹ mà tôi nghe lỏm anh Ba tôi đi học Hội Việt-Mỹ về ôm đàn nghêu ngao: “Oh my darling, oh my darling, oh my darling, Clementine …”, anh lính thích thú vỗ tay và hát tiếp cả bài hát, cả đám nhóc tì chúng tôi nhảy tưng tưng, vỗ tay rần rần theo từng lời anh hát, vui thiệt là vui!

Anh rể tôi là Đại Úy Huấn Luyện Viên chiến thuật tại Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung, bữa đó anh có việc cần gì đó, đến quân trường rồi về ngay, nên anh chở tôi đi theo chơi (từ nhà tôi đến quân trường đi xe chừng nửa tiếng). Trời trưa nắng, anh để tôi ngồi trong căn phòng giữa quân trường xung quanh đầy cỏ lau, rồi anh đi ra ngoài nói chuyện với mấy anh lính cấp dưới, rồi có anh lính vô tình mở trái lựu đạn cay, tiếng nổ và khói đen mù mịt cả một vùng, bên trong phòng tôi khóc ré lên vì sợ hãi. Một hồi sau, bớt khói, chả thấy anh tôi đâu, có một anh lính Mỹ bước vào dỗ dành tôi, (dù là anh nói với tôi bằng tiếng Mỹ nhưng tôi vẫn… hiểu, vì giọng nói và cử chỉ thương mến ân cần), rồi móc túi ra cho tôi một hộp bơ đậu phộng, vài viên kẹo sữa, chờ tôi nín khóc, anh tôi trở lại người lính Mỹ này mới đi khỏi.

Ở đâu còn có ánh mắt e dè ngại ngùng khi có những người con gái Việt Nam lấy lính Mỹ, chớ xóm tôi thì không, “công đầu” là nhờ gia đình bác Phan.

Bác Phan trai là một chủ thầu xây cất khá lớn, luôn mặc đồ sơ-vin, đồ vest lịch sự, hòa nhã với chòm xóm, bác Phan gái dáng vẻ sang cả đẹp đẽ, hai vợ chồng bác Phan rất xứng đôi. Hai bác có hai người con, anh Tuấn đi du học bên Mỹ, về Sài Gòn làm cho bác Phan, còn chị Phượng tuy không đi du học nhưng nói Tiếng Mỹ khá lưu loát không thua gì bác Phan trai và anh Tuấn (chị Phượng từng là dân học Hội Việt Mỹ, nơi 3 người anh trai của tôi cũng đang vào học). Gia đình bác Phan là biểu tượng học thức, đạo đức, sống thân thiện nên được cả xóm nể nang.

Bỗng một hôm cả xóm xôn xao tin vui, chị Phượng lấy chồng… Mỹ! Chàng rể là sĩ quan quen biết với chị Phượng trong phi trường Tân Sơn Nhất nơi chị là thông dịch viên. Ngày cưới, chúng tôi chen chúc len lỏi ngay cửa nhìn vào trong nhóm người lớn đi dự (trong đó có ba má tôi) ăn cưới nhộn nhịp. Chàng Mỹ mặc khăn đống áo dài của Việt Nam mà vẫn oai phong, cao to, đẹp trai, chị Phượng cô dâu rạng rỡ trong chiếc áo dài khăn đống màu đỏ, mái tóc dài, cài cành hoa trắng trên đầu. Họ làm phép cưới trong Nhà Thờ do Cha xứ xóm tôi chủ tế. Trong đám cưới còn có một vài người Mỹ sĩ quan khác nữa, chắc là đồng cấp hoặc cấp trên của chú rể. Ai nấy đều tấm tắc khen chú rể Mỹ hiền ngoan, tuân theo phong tục Việt Nam mỗi khi chú rể cúi đầu vái lạy ông bà tổ tiên.

Dư âm cái đám cưới Mỹ-Việt nhà bác Phan vẫn còn, thì vài tháng sau lại nổ ra một cặp Việt-Mỹ khác, nhưng lần này hổng được ủng hộ ngay từ đầu, bị phản đối từ phía nhà cô dâu.

Đó là chị Đê, con bà Tư Đinh (nghe tên Tư Đinh hơi… gai góc dữ dội, chớ bà Tư hiền khô à, nhà bà sống trong trại gia binh vì chồng bà chết trận cũng khá lâu). Chị Đê vừa đủ 18 tuổi là đi làm phụ bếp trong căn cứ Long Bình, đùng một cái vác bụng bầu về nhà. Bà Tư tra hỏi, mới biết tác giả cái bào thai là một anh lính Mỹ, mà lại là Mỹ đen, bà khóc lóc bù lu bù loa cả xóm đều nghe:

– Trời ơi con ơi, sao mày ngu thế, đã lấy Mỹ thì phải biết mở mắt ra mà tìm Mỹ sĩ quan, Mỹ trắng như con Phượng nhà bà Phan kìa! Sao mày lại chui đầu vào cái thằng lính Mỹ quèn, nước da đen thui, đen hơn ông kem đánh răng Hynos, mày muốn cả xóm cười tao thúi mũi, mày muốn linh hồn Ba mày phải trốn chui trốn nhủi nơi chín suối mày mới vừa lòng hở cái con bất hiếu kia!!!

Chị Đê giọt vắn giọt dài năn nỉ:

– Má ơi, anh Joseph là Mỹ đen thì có tội tình gì đâu má? Ảnh hiền lành và thương con lắm. Vả lại, con gái nhà quê ít học như con, làm sao so sánh với chị Phượng được, hả má!?

Dù gì thì gạo cũng đã nấu thành cơm, chị Đê bụng bầu cũng đã lum lúp rồi, bà Tư cũng không phải loại người ác nhân ác đức mà ép uổng con mình bỏ cái thai, nhưng bà cũng sĩ diện, nói eo xèo với chị Đê, để rồi có một ngày có buổi cơm nho nhỏ, gọi là ra mắt ông bà tổ tiên và hàng xóm. Bữa tiệc cưới không ồn ào rộn rã xập xình như nhà bác Phan, mà chỉ đúng 3 mâm với vài người rất thân thiết. Tôi cũng có mặt trong đám con nít lộn xộn và các hàng xóm “nhiều chuyện” khác, bu lại xem mặt mũi chàng rể da đen của xóm. Mà công nhận, chàng Joseph này nhìn là thấy có thiện cảm liền, đôi mắt to, nước da đen nâu chớ đâu có “đen hơn thằng kem đánh răng Hynos” như bà Tư phóng đại, đặc biệt là chàng rể này luôn mở miệng cười trước khi nói, rất có duyên.

Rồi thì mọi chuyện cũng trở nên bình thường, Joseph hễ đi tác chiến thì thôi, chớ lần nào nghỉ phép về nhà cũng chăm chỉ, phụ chị Đê cơm nước giặt giũ khi bụng bầu của chị nặng nề, khó di chuyển.

Chị Đê sinh một bé trai, đặt tên là Tom, nhưng chòm xóm ai cũng gọi nó là thằng Tôm vì tưởng chị Đê quên cái dấu mũ trên chữ Tom chớ nào ai biết đó là tên Mỹ! Ui chu choa, thằng Tôm nhìn cưng hết biết. Tóc lơ thơ quăn tít, đôi mắt cái miệng lúc nào cũng toe toét cười, y chang ba Joseph của nó, các bà các cô trong xóm tha hồ ẵm bồng đi khắp xóm. Joseph lại còng lưng phụ vợ giặt tã, cho con bú, chạy ra hàng tạp hóa mua sữa cho con, thấy mà thương. Bà Tư Đinh thấy mọi người quý mến Joseph cũng vui lây, quên hết những lời bà chửi rủa khi trước, không còn thấy màu da đen của Joseph là xấu xí nữa.

Vài tháng sau, bà Tư hớn hở khoe ba má của Joseph từ Mỹ gửi quà qua cho thằng Tôm, đứa cháu nội yêu quý. Mọi người lại chạy qua nhà bà Tư khi Joseph mang thùng quà về nhà, trịnh trọng lôi ra các món đồ: sữa bột, áo quần trẻ con, vớ, bao tay, khăn tắm, bánh kẹo cho người lớn và một lá thư có mấy tấm hình. Ai cũng hồi hộp chờ xem mặt mũi ba má của Joseph, thì bà Tư là người được xem trước, nét mặt ngạc nhiên khó hiểu. Một bà vội giựt xem tấm hình rồi la lớn:

– Ủa ủa, sao thằng Joseph nước da đen thui mà ba má nó trắng bóc như trứng lột vậy trời??

Chị Đê mỉm cười, giải thích:

– Dạ thưa cô bác, anh Joseph chỉ là con nuôi của ba má ảnh mà thôi. Họ đem ảnh về nhà từ trại mồ côi, khi ảnh còn đỏ hỏn như thằng Tôm này nè, rồi cho ảnh ăn học tử tế đàng hoàng. Khi đến tuổi trưởng thành, học xong Trung Học, ảnh xin tình nguyện vào Lính, ba má thương lắm nhưng cũng phải đồng ý, bắt ảnh hứa viết thư về thường xuyên đó.

Mọi người vỡ lẽ, lại được dịp bàn tán:

– Người Mỹ họ tốt quá trời! Đã xin con nuôi sao không xin con da trắng xinh đẹp mà lại nhận con nuôi đen như nhọ nồi vậy cà?
– Nhìn mặt ông bà Mỹ da trắng thiệt là phúc hậu, anh Joseph này thiệt có phước, chị Đê với thằng Tôm cũng được hưởng lây.

– Người Mỹ không nuôi con nuôi thì thôi, chớ một khi đã nuôi thì chăm lo đầy đủ như con ruột, không phân biệt màu da, như thế mới gọi là nhân đạo, tình thương không biên giới, tui nể người Mỹ ghê nơi!

Trong lúc Joseph chia bánh kẹo cho mọi người, Chị Đê hãnh diện nói thêm:

– Dạ, ba anh Joseph ở bển làm giáo sư dạy học, còn má ảnh là y tá trong bệnh viện đó đa!

Đêm đó, bà Tư nằm xem lại mấy tấm hình ông bà “sui gia”, suy nghĩ mông lung mà cảm động lắm, họ là dân Mỹ trắng trí thức, còn xin đứa bé da đen về làm con và thương yêu nó. Trong khi con gái bà yêu thương Joseph thì bà đã chửi mắng thậm tệ và có ý nghĩ khinh thường Joseph. Nghĩ mà mắc cở. Bà Tư hối hận lắm, bà tự nhủ thầm, và thề hứa, từ nay thằng Joseph sẽ có một bà má Việt Nam… tuyệt vời, yêu thương nó không thua gì ba má Mỹ trắng kia. Sớm mai Joseph phải trở về đơn vị, phải chi nó hiểu tiếng Việt thì lần tới nó về nhà, bà sẽ nói một câu âu yếm chân tình để chuộc lại lỗi lầm:

– “Sẹp” ơi! Má thương con lắm, để má đổ bánh xèo cho con ăn nha!

Nhưng Joseph đã không bao giờ về nhà thăm vợ con nữa, trong một cuộc hành quân ở cao nguyên Trung phần, anh đã bị mất tích, chẳng biết sống chết ra sao.

Chị Đê, được niềm an ủi lớn lao là ba má Joseph nơi tiểu bang Alabama xa xôi, vẫn theo dõi chiến sự hàng ngày, gần đến ngày Sài Gòn sụp đổ, đã liên lạc nhờ người quen trong quân đội đưa chị Đê và thằng Tôm lên máy bay rời Việt Nam trong những ngày hỗn loạn cuối cùng năm ấy. Bà Tư Đinh không chịu đi, bà biểu chị Đê cứ mang thằng Tôm qua bển vì đó là quê Cha của nó, còn bà muốn ở lại với mồ mả ông bà tổ tiên. Nhưng sau vài năm “nếm mùi” Cộng Sản, bà đã đồng ý cho chị Đê bảo lãnh qua Mỹ.

Đó là những ký ức nhỏ nhoi của tôi về những người lính Mỹ mà tôi có tiếp xúc, có chứng kiến, dù chỉ là thoáng qua.

Rồi sau 14 năm sống với chế độ Cộng Sản Việt Nam, tôi cũng thoát được đến bến bờ Thailand trong chuyến vượt biên cuối cùng tháng 12/1989.

Nay đã 51 năm kể từ ngày tháng Tư tang thương năm ấy. Những người lính Mỹ tôi đã gặp thuở bé, những cục kẹo “sô-cô-la”, kẹo sữa và hộp bơ đậu phộng vẫn mãi ngọt ngào trong ký ức của tôi.

Cám ơn tất cả những người lính Mỹ, đã cùng với những người lính VNCH và đồng minh, gìn giữ Miền Nam Việt Nam thân yêu, cho chúng ta những tháng ngày hòa bình trong thời chiến, ngắn ngủi nhưng hạnh phúc vô vàn .

Kim Loan  (Edmonton Tháng 4/2026)
Đính kèm là hình của Lady Nguyễn Thị Kim Loan khi còn con gái:

Thân mến 
TQĐ

Ủng Hộ Và Tham Dự Ngày Nhân Quyền Cho Việt Nam, Năm Thứ 32.

 

THƯ MỜI - ỦNG HỘ VÀ THAM DỰ NGÀY NHÂN QUYỀN CHO VIỆT NAM, NĂM THỨ 32
Ban Tổ Chức 

Trân trọng 
NHHN 

Anna Kelly Sắp Trở Thành Thư Ký Báo Chí Nhà Trắng

 


ANNA KELLY SẮP TRỞ THÀNH THƯ KÝ BÁO CHÍ NHÀ TRẮNG
Hà Ninh

Anna Kelly Sắp Trở Thành Thư Ký Báo Chí Nhà Trắng

Khi Thư Ký Báo Chí Nhà Trắng Karoline chuẩn bị nghỉ thai sản, người kế nhiệm của cô, hiện là Phó Thư Ký Báo Chí Nhà Trắng Anna Kelly, đang nổi lên như một ứng cử viên được nhiều người theo dõi nhờ kỹ năng giao tiếp xuất sắc và lập trường chính trị kiên định.

Từ Hoa hậu đến Bục Phát Biểu Nhà Trắng

Ở tuổi 29, Kelly thể hiện sự chuyên nghiệp "toàn diện" của một người đa tài thực thụ. Cô không chỉ có bằng thạc sĩ quản lý chính trị từ Đại học George Washington mà còn giành được vương miện "Hoa hậu Hội chợ Bang Virginia" năm 2019. Kelly luôn tin rằng sân khấu sắc đẹp là cách lý tưởng để trau dồi khả năng chính trị của phụ nữ, và sự tự tin này được thể hiện rõ trong công việc truyền thông hiện tại của cô.

Kinh nghiệm sâu rộng trong chính trường và truyền thông

Trước khi bước vào Cánh Tây của Nhà Trắng, Kelly đã tích lũy được nhiều kinh nghiệm thực tiễn trong Đảng Cộng hòa.

Vai trò chính: Đã từng giữ chức Thư Ký Báo Chí Quốc Gia cho Ủy ban Quốc gia Đảng Cộng hòa (RNC).

Kinh nghiệm địa phương và quốc hội: Từng giữ chức Giám đốc Truyền thông cho Hạ nghị sĩ Derrick Van Orden và tham gia sâu vào các nỗ lực tiếp cận cử tri cho Đảng Cộng hòa Wisconsin.

Sự hiện diện trên truyền thông: Bà thường xuyên xuất hiện trên các chương trình Real America's Voice, OAN và Fox News. Trên các nền tảng này, cô nổi tiếng với lập luận chặt chẽ, quan điểm kiên định và kỹ năng tranh luận xuất sắc, giúp bà có được lượng người hâm mộ trung thành trong giới bảo thủ.

Phong cách "Chiến binh" được mong đợi:

Là một thành viên chủ chốt của nhóm báo chí của Trump, Kelly được biết đến với sự táo bạo và thẳng thắn khi đối mặt với truyền thông. Trong mắt các đồng nghiệp ở Nhà Trắng, cô không chỉ là một người phụ nữ tóc đỏ lôi cuốn mà còn là một chuyên gia truyền thông có thể nhanh chóng xử lý các tình huống phức tạp và kiên quyết bảo vệ các chính sách của chính phủ.

Các nguồn tin cho biết, sự am hiểu sâu sắc về các vấn đề hành chính của Kelly, được mài dũa bởi trực giác nhạy bén từ các chiến dịch tranh cử, khiến cô trở thành lựa chọn hoàn hảo để duy trì hoạt động trơn tru của văn phòng báo chí Nhà Trắng trong thời gian Leavitt nghỉ thai sản. Ngôi sao trẻ đang lên nhanh chóng này trong đấu trường chính trị sẵn sàng thể hiện tài năng xuất chúng của mình trên một sân khấu lớn hơn nữa.

[Clip]: Cuộc phỏng vấn của WTAJ với Anna Kelly, Phó Thư ký Báo chí white house cách đây 11 tháng. Lanh lẹ không kém boss của cô ta. Nhưng quan trọng là phản ứng Đập Lại mấy đứa phóng dziên bullsh!t around.

Hà Ninh.




Nhật Ký Bán Nước: " 2 Hành Lang 1 Vành Đai + 1 Vành Đai Và Con Đường"

 


NHẬT KÝ BÁN NƯỚC: "2 hành lang, 1 vành đai" + “1 VÀNH ĐAI VÀ CON ĐƯỜNG”

info@endcommunism.net via googlegroups.com 

Trong bối cảnh nền kinh tế và địa chính trị toàn cầu đang trải qua sự tái cấu trúc sâu rộng, sự tích hợp giữa khuôn khổ "Hai hành lang, Một vành đai" (TCOB) của Việt Nam và Sáng kiến "Vành đai và Con đường" (BRI) của Trung Cộng đang bước vào một giai đoạn mang tính bước ngoặt. Mặc dù các văn kiện chính thức của nhà nước miêu tả tiến trình này bằng những ngôn từ ngoại giao mĩ miều như "hợp tác cùng có lợi" hay "kết nối chiến lược", các nhà phân tích độc lập và giới quan sát quốc tế đã đưa ra nhiều bằng chứng cho rằng cấu trúc hội nhập này thực chất là một tiến trình đánh mất chủ quyền, quyền tự quyết kinh tế và nhượng bộ lãnh thổ một cách có hệ thống.

Trọng tâm cốt lõi của sự chuyển đổi này không chỉ nằm ở các siêu dự án hạ tầng hay sự đồng bộ hóa về tiêu chuẩn kỹ thuật số, mà nằm ở việc Hà Nội đang ngày càng gắn chặt an ninh chế độ và sự sống còn của nền kinh tế vào quỹ đạo của Bắc Kinh.

  1. Nền Tảng Chính Trị: Gắn Kết An Ninh Chế Độ Bằng Cái Giá Của Độc Lập Quốc Gia

1.1. Thiết Lập "Cộng Đồng Chia Sẻ Tương Lai" và Cơ chế "3+3"

Điểm nhấn mang tính định hình của quan hệ song phương hiện tại là việc chấp nhận định vị "Cộng đồng chia sẻ tương lai Việt Nam - Trung Quốc có ý nghĩa chiến lược", cùng với hệ thống phương hướng "6 hơn". Tuy nhiên, đằng sau lớp vỏ bọc ngoại giao này là sự thỏa hiệp sâu sắc về an ninh.


Bằng chứng rõ ràng nhất cho sự can thiệp sâu vào cấu trúc tự chủ của Việt Nam là việc thể chế hóa cơ chế đối thoại chiến lược "3+3" cấp Bộ trưởng, bao gồm Bộ Ngoại giao, Bộ Quốc phòng và Bộ Công an. Trong cuộc họp đầu tiên của cơ chế này vào tháng 3/2026, giới chức ngoại giao Trung Cộng đã công khai khẳng định cơ chế này được thiết kế để "bảo vệ an ninh của hệ thống chính trị" và là bước đi then chốt nhằm "phục hưng sự nghiệp xã hội chủ nghĩa toàn cầu". Việc đồng bộ hóa bộ máy hành pháp và an ninh của Việt Nam với Trung Cộng nhằm chống lại cái gọi là "cách mạng màu" và "sự can thiệp từ bên ngoài" là hành động đặt ưu tiên bảo vệ chế độ lên trên sự độc lập của quốc gia, biến bộ máy an ninh nội địa trở thành một phần mở rộng trong hệ thống giám sát của Bắc Kinh.

1.2. Sự Suy Yếu của "Ngoại Giao Cây Tre"

Sự xích lại gần nhau giữa Việt Nam và Trung Cộng không còn là nghệ thuật "phòng ngừa rủi ro" (hedging) cân bằng, mà đang cho thấy sự chệch hướng nghiêm trọng. Trong khi nỗ lực nâng cấp quan hệ với Hoa Kỳ và phương Tây gặp nhiều trắc trở, việc Hà Nội nhanh chóng ngả vào vòng tay Bắc Kinh để tìm kiếm các khoản vay và công nghệ giá rẻ cho thấy sự bế tắc trong chiến lược đa dạng hóa. Việc phải dựa dẫm vào các cấu trúc thể chế do Trung Cộng dẫn dắt chứng tỏ Việt Nam đang dần mất đi dư địa để duy trì một chính sách đối ngoại thực sự độc lập, tự chủ.

  1. Bằng Chứng của Bẫy Tiêu Chuẩn và Suy Giảm Quyền Kiểm Soát

Hợp tác đường sắt đang được ca ngợi là "trục xương sống hạ tầng cứng", nhưng thực chất, đây chính là lĩnh vực chứa đựng những rủi ro nhãn tiền nhất về việc đánh mất quyền tự chủ công nghệ và chủ quyền kinh tế.

2.1. Sự Dịch Chuyển Khổ Đường Sắt và Bẫy Tiêu Chuẩn Kỹ Thuật

Việc CSVN đồng thuận chuyển đổi 3 tuyến đường sắt trọng điểm (Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng; Hà Nội - Đồng Đăng; Móng Cái - Hạ Long - Hải Phòng) sang khổ đường sắt tiêu chuẩn (1.435mm) của Trung Cộng không đơn thuần là vấn đề logistics. Các nhà phân tích đã chỉ ra bằng chứng đáng lo ngại: Việc Trung Cộng tài trợ toàn bộ và trực tiếp bàn giao Báo cáo Nghiên cứu Khả thi cho siêu dự án Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng trị giá 8,4 tỷ USD vào tháng 4/2026 là một thủ thuật để Bắc Kinh áp đặt hoàn toàn các tiêu chuẩn kỹ thuật và thiết kế hệ thống.

Việc để một quốc gia khác thiết lập tiêu chuẩn kỹ thuật cốt lõi cho mạng lưới giao thông huyết mạch của mình đồng nghĩa với việc tạo ra sự phụ thuộc vĩnh viễn về công nghệ, bảo trì, và thiết bị thay thế. Các thông tin về điều kiện tài chính và việc lựa chọn nhà thầu hoàn toàn bị giấu kín, dấy lên cáo buộc rằng Việt Nam đang tự nguyện giao phó quyền kiểm soát cơ sở hạ tầng trọng yếu vào tay nước ngoài.

2.2.  Cấu Trúc Dự Án và Bóng Ma "Bẫy Nợ"

Chi phí khổng lồ của các dự án này đặt ra nguy cơ nhãn tiền về bẫy nợ. Chỉ tính riêng tuyến Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng đã tiêu tốn ước tính lên tới 203,2 nghìn tỷ VNĐ (~8,4 tỷ USD). Lịch sử của khu vực cung cấp những bằng chứng không thể chối cãi về hậu quả của nguồn vốn BRI:

  • Tại Lào: Việc vay nợ ồ ạt để xây dựng tuyến đường sắt cao tốc Boten - Vientiane và các đập thủy điện đã đẩy quốc gia này vào một cuộc "khủng hoảng nợ sinh tử" (existential debt crisis). Hậu quả của việc mất khả năng thanh toán là Lào đã phải nhượng lại quyền kiểm soát lưới điện quốc gia cho một doanh nghiệp nhà nước Trung Cộng, một sự tước đoạt chủ quyền kinh tế rõ ràng.
  • Tại Indonesia: Dự án đường sắt cao tốc Jakarta - Bandung đã chậm tiến độ 4 năm và đội vốn khổng lồ lên tới 1,2 tỷ USD, buộc chính phủ phải tái cơ cấu nợ trong thế yếu.

Việc nhà cầm quyền Việt Nam tiếp nhận các khoản vay này trong một môi trường ra quyết định thiếu minh bạch và không có sự giám sát độc lập là một rủi ro cực kỳ lớn đối với an ninh tài chính quốc gia.

  1. Không Gian Kinh Tế và Bằng Chứng về Sự Lệ Thuộc

3.1. Cửa Khẩu Thông Minh và Việc Mất Quyền Kiểm Soát Chuỗi Cung ng

Mô hình "Cửa khẩu Thông minh" 24/7 đang được triển khai (như tại Móng Cái - Đông Hưng) nhằm rút ngắn thời gian thông quan từ 1-2 ngày xuống còn 4-6 giờ. Tuy nhiên, việc tự động hóa này đòi hỏi sự đồng bộ hóa cao độ về dữ liệu hải quan và hệ thống điều hành với phía Trung Cộng. Điều này dẫn đến nguy cơ các cơ quan chức năng Việt Nam mất đi khả năng kiểm soát độc lập đối với luồng dữ liệu giao thương xuyên biên giới.

3.2. "China+1" Biến Việt Nam Thành Phần Mở Rộng Của Trung Cộng

Khuôn khổ TCOB và BRI đang tái định nghĩa lại cơ cấu nền kinh tế Việt Nam. Thay vì đa dạng hóa để thoát khỏi sự ảnh hưởng của Trung Cộng, các dự án logistics và Khu Hợp tác Kinh tế Qua biên giới đang thúc đẩy một sự "tích hợp chức năng"Bằng chứng là nền sản xuất của Việt Nam ngày càng trở thành một mắt xích phụ thuộc nặng nề vào nguồn nguyên phụ liệu thượng nguồn từ miền Nam Hoa Lục. Việt Nam không còn là một giải pháp thay thế độc lập, mà đang bị biến thành một "trạm gia công" để hàng hóa Trung Cộng lách luật xuất xứ nhằm xuất khẩu sang phương Tây, đặt quốc gia trước nguy cơ hứng chịu các lệnh trừng phạt thương mại tàn khốc.

  1. Sự Thiếu Minh Bạch và 32 "Thỏa Thuận Ngầm" Suy Giảm Chủ Quyền

Điểm then chốt nhất chứng minh cho việc đánh mất chủ quyền nằm ở bản chất của 32 văn kiện hợp tác được ký kết vào ngày 15 tháng 4 năm 2026. Giới phân tích và truyền thông độc lập đã mạnh mẽ tố cáo các văn kiện này thực chất là những "thỏa thuận ngầm", vi phạm nghiêm trọng tính minh bạch và quyền tối thượng của pháp luật quốc gia.

Bằng chứng về sự tước đoạt quyền giám sát nội bộ:

Toàn bộ 32 văn kiện này bị xếp vào một "vùng xám thông tin" (informational gray zone). Truyền thông nhà nước chỉ tung hô bằng những từ ngữ như "thành công rực rỡ" hay "tầm cao mới", nhưng nội dung chi tiết mang tính ràng buộc pháp lý, các điều kiện vay vốn, cơ chế giải quyết tranh chấp hoàn toàn bị giấu kín khỏi công chúng. Việc lãnh đạo nhà nước ký kết hàng loạt thỏa thuận có quy mô khổng lồ trước khi hoàn thiện các khung chính sách nội bộ, đồng thời tước đoạt quyền giám sát và chất vấn của Quốc hội, là minh chứng rõ nét cho một sự thiếu minh bạch có hệ thống. Trong một nhà nước pháp quyền, các cam kết quốc tế phải được công khai và giám sát; việc né tránh điều này là hành vi tước bỏ quyền làm chủ của nhân dân và quyền lập pháp quốc gia.

Bằng chứng nhượng bộ lãnh thổ và chủ quyền biển đảo:

Bằng chứng nhức nhối và rõ ràng nhất cho sự hèn nhát và nhượng bộ chủ quyền chính là sự im lặng tuyệt đối về vấn đề Biển Đông. Bất chấp việc Trung Cộng vừa xây dựng đảo nhân tạo quy mô tại Đá Hải Sâm (Antelope Reef) thuộc quần đảo Hoàng Sa đe dọa chủ quyền và an ninh của cả nước, bất chấp những căng thẳng hàng hải liên tục và các hành vi quấy rối của tàu Trung Cộng đối với ngư dân, không có bất kỳ văn kiện nào trong số 32 thỏa thuận này dám nhắc đến Biển Đông hay bảo vệ quyền lợi đánh bắt hợp pháp của ngư dân Việt Nam. Việc tảng lờ phán quyết của Tòa Trọng tài Thường trực năm 2016 và gạt bỏ lợi ích cốt lõi trên biển để đổi lấy các hiệp định kinh tế và cam kết bảo vệ chế độ là một sự nhượng bộ chủ quyền không thể biện minh.

  1. Mối Đe Dọa Kỹ Thuật Số: Dâng Hiến Không Gian Mạng

Sự dịch chuyển hợp tác sang các lĩnh vực công nghệ cao (5G, AI, Dữ liệu lớn) mang lại những rủi ro đặc biệt nghiêm trọng về an ninh phi truyền thống. Các biên bản ghi nhớ về công nghệ số được ký kết trong chuyến thăm tháng 4/2026 là những văn kiện cực kỳ nguy hiểm do không công khai phạm vi áp dụng.

Việc áp dụng khuôn khổ "Con đường Tơ lụa Kỹ thuật số" (Digital Silk Road) của Trung Cộng thường đi kèm với các "điều kiện nhúng" (embedded conditions) buộc các quốc gia tiếp nhận phải chia sẻ dữ liệu cốt lõi và áp dụng các mô hình giám sát toàn trị. Hệ lụy từ các dự án tương tự tại Sri Lanka hay Pakistan đã chứng minh rằng: Việc cho phép sự hiện diện sâu rộng của công nghệ viễn thông Trung Cộng trong hạ tầng mạng lõi và hệ thống tín hiệu đường sắt sẽ tạo ra các lỗ hổng an ninh mạng nguy hiểm. Trong trường hợp xảy ra xung đột chủ quyền, Bắc Kinh hoàn toàn có khả năng sử dụng các cửa tử công nghệ này để đánh sập hoặc làm gián đoạn hạ tầng trọng yếu của Việt Nam.

  1. Bức Tranh Đen Tối Của Sự Lệ Thuộc

Tiến trình tích hợp "Hai hành lang, Một vành đai" của ĐCSVN và Sáng kiến "Vành đai và Con đường" của ĐCSTQ đang được thúc đẩy một cách vội vã dưới danh nghĩa phát triển kinh tế. Dấu hiệu suy giảm tính tự chủ nằm ở cách hai sáng kiến này đang được sáp nhập trên thực địa. Kể từ Biên bản ghi nhớ (MoU) năm 2017 và cao điểm là các thỏa thuận năm nay 2026, Trung Cộng đã thành công trong việc "kết nối" và bao trùm khuôn khổ TCOB của Việt Nam vào mạng lưới BRI toàn cầu của họ.

Do sự chênh lệch về năng lực tài chính và công nghệ, "vành đai" kinh tế Vịnh Bắc Bộ và các hành lang phía Bắc của Việt Nam đang dần bị biến thành một cấu phần tích hợp phụ thuộc vào chuỗi cung ứng do "vành đai" của Bắc Kinh chi phối. Bằng chứng từ các văn kiện bị giấu kín, sự nhượng bộ bẽ bàng về chủ quyền Biển Đông, và sự mở cửa thiếu kiểm soát cho công nghệ giám sát của Trung Cộng đã vẽ nên một bức tranh lệ thuộc hoàn toàn.

Đó là sự đầu hàng về mặt chiến lược. Việc gắn chặt an ninh chế độ vào sự bảo trợ của Bắc Kinh thông qua các cơ chế như "3+3", trong khi lộ liễu tước bỏ quyền giám sát của Quốc hội bù nhìn và sự minh bạch với công chúng đối với 32 "thỏa thuận ngầm", là hành vi đánh đổi tính chính danh và quyền tự chủ của một quốc gia độc lập. Việt Nam đang trượt dài vào một quỹ đạo lệ thuộc không thể đảo ngược, nơi mà chủ quyền quốc gia, quyền tự quyết về công nghệ, và toàn vẹn lãnh thổ đang bị đem ra làm vật thế chấp cho những lợi ích kinh tế thiển cận và nhu cầu duy trì an ninh chính trị của một thiểu số Đảng viên.

info@endcommunism.net via googlegroups.com