Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2026

Nỗi Buồn Lặng Lẽ Của Việt Nam Hôm Nay

 


NỖI BUỒN LẶNG LẼ CỦA VIỆT NAM HÔM NAY
Thế Hệ Nối Tiếp 

Nỗi Buồn Lặng Lẽ của Việt Nam Hôm Nay


https://thehenoitiep.substack.com/p/noi-buon-lang-le-cua-viet-nam-hom

Bi kịch của Việt Nam không ồn ào. Nó không bùng nổ trên các tiêu đề báo chí hay những báo cáo chính thức. Nó sống trong những khoảnh khắc nhỏ bé, bình thường mà người ta nhìn thấy mỗi ngày — như một người thợ cắt tóc ngồi trước cổng bệnh viện, treo tấm bảng “cắt tóc 0 đồng” cho những bệnh nhân đã tiêu hết những gì họ có chỉ để được tiếp tục sống. Những hành động khiêm nhường và lặng lẽ ấy phơi bày một sự thật mà nhiều người đã cảm nhận: đất nước tồn tại được là nhờ người dân tự giúp nhau, chứ không phải nhờ Bác và Đảng bảo vệ họ.

Bệnh viện là nơi sự mong manh của quốc gia hiện lên rõ nhất. Gia đình phải bán đất, vay mượn họ hàng, hoặc rơi vào cảnh nợ nần chỉ để có tiền chữa trị. An sinh xã hội tồn tại trên giấy, nhưng trong thực tế thì mỏng manh, thiếu nhất quán và thường vận hành theo các mạng lưới quan hệ địa phương, nơi quyền lợi nhiều khi phụ thuộc vào sự quen biết với những người nắm quyền trong đảng. Nhiều chương trình hỗ trợ đòi hỏi phải vượt qua những tầng nấc “thủ tục” mà người nghèo nhất — những người không có quan hệ hay đường dây gắn liền với đảng cộng sản Việt Nam — hoàn toàn không thể tiếp cận. Vì vậy, người dân quay sang nương tựa lẫn nhau — hàng xóm, tình nguyện viên, người xa lạ — bởi đó là tấm lưới an toàn duy nhất thực sự hoạt động.

Đó là lý do hình ảnh một mái tóc miễn phí lại có ý nghĩa. Nó không chỉ là từ thiện; nó là một lời nhắc nhở thầm lặng. Khi một người dân phải đứng ra trao lại phẩm giá cho người bệnh, điều đó phơi bày khoảng cách giữa những lời tuyên truyền chính thức và thực tế đời sống. Chi tiêu xã hội của Việt Nam vẫn thấp hơn mức trung bình trong khu vực, và các hoạt động thiện nguyện độc lập thường đến với người dân nhanh hơn, hiệu quả hơn so với các chương trình gắn với đảng. Những hành động nhỏ của lòng trắc ẩn cho thấy những gì đảng cộng sản Việt Nam đã không làm được.

Thế nhưng, bất chấp khó khăn, xã hội Việt Nam vẫn kiên cường. Tinh thần tương trợ luôn là xương sống thật sự của đất nước. Từ những làng quê đến các vỉa hè thành phố, người dân chia sẻ thức ăn, kỹ năng, thời gian và sự nâng đỡ tinh thần. Họ giúp nhau mà không đòi hỏi sự trung thành, lập trường chính trị hay sự ghi nhận. Sự đoàn kết ấy là một giá trị văn hóa sâu sắc — một dạng nhân tính có từ lâu trước mọi thiết chế hiện đại.

Nhưng nỗi buồn nằm ở sự đối lập: một quốc gia giàu lòng nhân ái, nhưng nghèo sự bảo vệ mang tính hệ thống theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Người dân gánh những trách nhiệm lẽ ra không thuộc về họ. Họ vá lại những lỗ hổng của một xã hội chủ nghĩa lẽ ra phải được xây dựng để che chở họ. Họ cho đi những gì ít ỏi mình có vì họ hiểu nỗi khổ tận cùng, và vì chờ đợi sự giúp đỡ từ chế độ theo định hướng xã hội chủ nghĩa thường đồng nghĩa với chờ đợi vô thời hạn.

Người thợ cắt tóc trước cổng bệnh viện không chỉ đang cắt tóc. Anh đang trả lại phẩm giá cho những con người đã mất gần như tất cả. Anh đang làm điều mà đảng cộng sản Việt Nam lẽ ra phải làm — trao sự chăm sóc không điều kiện. Sự hiện diện của anh là lời nhắc rằng sức mạnh của Việt Nam đến từ chính người dân, chứ không phải từ một đảng cộng sản Việt Nam tự hào là lực lượng giải phóng và thống nhất đất nước một cách thắng lợi trước chủ nghĩa đế quốc Mỹ.



Suy Ngẫm: Hạnh Phúc Tuyệt Vời Chỉ Là Sự Bình Thường

 


Suy Ngẫm: HẠNH PHÚC TUYỆT VỜI CHỈ LÀ SỰ BÌNH THƯỜNG
Đào Văn Bình 

Một ngày như mọi ngày, không có gì thay đổi, giống hệt như ngày hôm qua, không có gì vui, không có gì mới, là nỗi kinh hoàng của con người. Căn bệnh buồn nản, chán đời (depressed) mà trong nước gọi là trầm cảm đã được ông nhạc sĩ Trịnh Công Sơn khóc than trong bản nhạc “Một ngày như mọi ngày” như sau:

Một ngày như mọi ngày, em trả lại đời tôi
Một ngày như mọi ngày, ta nhận lời tình cuối
Một ngày như mọi ngày, đời nhẹ như mây khói
Một ngày như mọi ngày, mang nặng hồn tả tơi
Một ngày như mọi ngày, nhớ mặt trời
Một ngày như mọi ngày, đau nặng từng lời nói
Một ngày như mọi ngày, từng mạch đời trăn trối
Một ngày như mọi ngày, đi về một mình tôi
Một ngày như mọi ngày, từng chiều lên hấp hối
Một ngày như mọi ngày, bóng đổ một mình tôi...

Theo thống kê, tại Hoa Kỳ, năm 2014 có 42,773 người tự sát. Năm 2016 có 44,965 người tự vẫn. Còn tại Việt Nam, theo Vietnamnet “mỗi năm có khoảng 40,000 người tự tử do trầm cảm”. Trang tin Sputnik News ngày 7/4/2019 đã trích dẫn tin của báo Pháp Luật của Việt Nam, “Hiện tượng người trẻ tự tử đang diễn ra ngày càng nhiều ở Việt Nam.” Theo Liên Hiệp Quốc, mỗi năm trên thế giới có 800,000 người tự vẫn.

Có nhiều nguyên do khiến con người tự tử như …khốn quẫn về tiền bạc, đổ vỡ gia đình, tình yêu, hoặc mù quáng tin theo lời tiên tri về ngày tận thế. Nhưng nguyên do đáng sợ nhất là căn bệnh buồn nản, chán đời.

Trào lưu tự tử không có nhiều trong lớp người nghèo khổ mà ở lớp trẻ, các tài tử, ca sĩ, người mẫu…tài sản lên tới cả chục triệu đô-la nhưng đã kết liễu đời mình chỉ vì thấy cuộc đời này vô vị. Đối với những người này, thật không có gì kinh hoàng cho bằng khi:

- Sáng thức dậy, mặt trời vẫn mọc ở phương đông.
-Trái đất này vẫn thế.
- Một ngày như mọi ngày.
- Rồi lại đánh răng súc miệng, rồi lại ăn sáng, ăn trưa như ngày hôm qua.
- Rồi một ngày như mọi ngày.
- Rồi thời gian thừa thãi không biết phải làm gì.
- Rồi mặt trời lại lặn ở phương tây như ngày hôm qua.
- Rồi lại ăn tối, rồi lại đi ngủ.
- Và em vẫn nói với tôi những lời yêu như ngày hôm qua.
- Khiến tôi đau nặng từng lời nói! (lời bản nhạc)
- Khiến linh hồn tôi tả tơi (lời bản nhạc)
- Từng buổi chiều, từng chiều lên hấp hối! (lời bản nhạc)
- Rồi màn đêm lại buông xuống.
- Rồi lại đi ngủ.
- Nhưng rồi dằn vặt, mất ngủ.
- Rồi gục đầu vào xì-ke ma túy.
- Rồi khóc than qua những bản nhạc Bolero ủy mị.
- Rồi uống thuốc an thần.
- Nhưng càng uống thuốc an thần càng mất ngủ.
- Rồi tuyệt vọng, không lối thoát.
- Rồi nói lời trăn trối. (lời bản nhạc)
- Rồi kết liễu đời mình.

Đối với những người mang bệnh buồn nản chán đời thì họ chỉ mong:

- Trái đất này phải đổi thay.
- Mọi người phải chạy ra đường la hét.
- Thiên nhiên phải nổ tung, chứ không thể cứ giống như ngày hôm qua.
- Không thể cứ sống ù lì mãi thế.
- Những mất mát phải được đền bù.
- Những khát vọng phải thành đạt.
- Người đã bỏ ta đi phải quay trở lại.
- Để dòng sông không phải là “dòng sông vĩnh biệt”.
- Nếu không họ tuyệt vọng, chán đời và than van:
- Mặt trời ơi! Sao mi vẫn mọc ở phương đông?
- Sao hoa kia vẫn nở?
- Cả loài chim kia, sao mi vẫn cứ hót?
- Cả con suối kia sao mi vẫn cứ chảy rì rào?
- Những làn gió nhẹ kia sao mi vẫn cứ thổi?
- Cả những vạt nắng lung linh đang nhảy múa trong vườn kia cũng chỉ là giả tạo.
- Và ngàn năm mây trắng sao giờ vẫn còn bay?
-Tất cả đều vô nghĩa và chỉ là một màn kịch của tạo hóa. 

Tóm lại, không có bất cứ cái gì có ý nghĩa đối với họ trên cõi đời này. Họ cảm thấy cô đơn tột cùng theo như lời bản nhạc, “Một ngày như mọi ngày, bóng đổ một mình tôi.” Và họ đi tìm cái chết như một cứu cánh giải thoát.

Thế nhưng này bạn ơi. Bạn thử suy nghĩ xem:

- Sáng thức dậy, người chồng vui mừng khi thấy gia đình bình yên. Rồi người vợ pha cho chồng một ly cà-phê, nói lời chào hỏi như ngày hôm qua. Rồi hai vợ chồng ăn sáng như mọi ngày trong yên lặng. Rồi con cái lễ phép chào cha mẹ, cắp sách đến trường như ngày hôm qua. Thì đây là những giây phút hạnh phúc tuyệt vời của gia đình.  Bạn còn mong ước gì hơn?

- Rồi khi ra đường, xe cộ vẫn bình thường như mọi ngày. Không tai nạn, không tắc nghẽn.

- Rồi sở khí tượng thông báo không giông bão, lụt lội, sóng thần, không động đất. Mọi việc cũng yên bình như ngày hôm qua. Vậy bạn còn mơ ước gì hơn?

- Rồi khi vào công sở. Mọi việc diễn tiến bình thường, không có gì mới lạ. Không bị ông/bà chủ la rầy, không bị cấp trên khiển trách. Bạn còn mong ước gì hơn?

- Rồi khi về nhà, người chồng thấy vợ và con cái bình yên. Rồi lại cơm tối như mọi ngày.

- Rồi người chồng đọc báo hay xem truyền hình.

- Thế giới vẫn bình yên như ngày hôm qua. Không biến động, không chiến tranh, không cấm vận, lật đổ.

- Thị trường chứng khoán không leo thang mà cũng không tụt dốc. Giá vàng, giá săng ổn định. Đây là hạnh phúc là mong cầu của thế giới. Vậy bạn còn mơ ước gì hơn?

- Rồi ở phía xa xa…

- Ở chùa, sư cụ sáng thức dậy thấy cửa nẻo đều yên. Thùng phước sương không bị kẻ trộm lấy đi. Chư tăng ni vân tập, trang nghiêm hành lễ như mọi ngày. Vẫn kinh đó, chuông đó, mõ đó và lời nguyện cầu đó…giống hệt như ngày hôm qua. Rồi chư tăng/ni lại ăn sáng như mọi ngày. Rồi Phật tử kéo tới lễ chùa hay công quả như mọi ngày. Đó là “trú dạ lục thời an lành”, đó là phước báu. Sư cụ còn mong cầu gì nữa?

Này bạn ơi,

- Cái gọi là “Một ngày như mọi ngày” là nỗi kinh hoàng của những kẻ chán đời.
- Nhưng nó lại là sự yên lành, là nguồn hạnh phúc của những người nhìn thấy rõ thế nào là hạnh phúc.
- Hạnh phúc là sự bình yên, là sự không đổi thay, “hằng mà chuyển” trong thế giới của Hoa Nghiêm.
- Niết Bàn là sự sáng soi, tịch mịch, hằng trụ mà không lay chuyển, không có cũ-mới, không có trước sau, không có ngày hôm qua hoặc ngày mai.
- Chúng sinh chạy ngược chạy xuôi suốt đời để tìm hạnh phúc.
- Nhưng họ chỉ tìm thấy khổ đau hay hạnh phúc giả tạo.
- Trong khi đó bao bậc đạo sư, cuộc sống 100 năm nào có gì khác?
- Ngày hôm nay cũng giống ngày hôm qua.
- Vẫn tụng kinh niệm Phật, vẫn hành thiền, sáng chiều không có gì thay đổi.
- Cuộc sống phẳng lặng như dòng sông chảy lặng lờ. Mà sao họ vẫn cứ yên vui?
- Vậy khi tâm trí bạn lắng yên.
- Thì  “Một ngày như mọi ngày” chính là hạnh phúc tuyệt vời.
- Như lời dạy của Hương Hải Thiền Sư “Bình thường tâm thị đạo”.

Thế nhưng bạn ơi,

- Muốn đạt được điều đó.
- Bạn phải dùng trí tuệ. Bởi vì:
- Sống với cảm xúc, bạn chỉ thấy khổ đau.
- Sống với trí tuệ, bạn sẽ mở tung cánh cửa để tiến vào khu vườn hạnh phúc.
- Thế nhưng tôi không biết những lời quê mùa, mộc mạc này có giúp gì cho căn bệnh chán đời của bạn hay không?

Bạn ơi,

Thường xuyên nghe nhạc buồn, nhạc ủy mị, nhạc thất tình, nhạc Bolero khóc than, coi phim bộ ướt át của Hongkong, Đại Hàn (ở Mỹ gọi là Soap

Opera) là dấu hiệu của mất nghị lực, mất phương hướng, buồn nản chán đời rồi đi đến tuyệt vọng và tự sát. Vào năm 1941, bản nhạc “Chủ Nhật Buồn” (Gloomy Sunday, Sombre Dimanche) của nhạc sĩ Rezso Seress người Hung Gia Lợi đã được xem như “Bản Thánh Ca Của Những Người Tự Tử” đã dấy lên một phong trào tự sát trong giới thanh niên tới nỗi chính phủ Anh phải ra lệnh cấm hát bản nhạc này.


Bạn ơi,

Cô Kiều nghe chuyện Đạm Tiên, cảm động khóc than sướt mướt khiến chính đời mình thê thảm, 15 năm ở lầu xanh làm gái bán dâm, cuối cùng nhảy xuống Sông Tiền Đường tự vẫn, may mà được bà vãi Giác Duyên cứu cho.

Do đó, nhạc buồn, nhạc ủy mị, nhạc than, nhạc khóc, phim truyện tình cảm ướt át… đều rất nguy hiểm cho đời sống của thanh thiếu niên.

Bạn ơi,

Ở tuổi này,
Sau bao năm rong ruổi cuộc đời.
Tôi sợ những bản nhạc buồn.
Sợ những phim ảnh đầy bạo lực, săn lùng, bắn giết.
Mà chỉ muốn nghe những lời êm dịu.
Những hình ảnh cứu giúp người đời.
Những lời kinh ru làm tỉnh thức lòng người.
Và những giây phút êm đềm. 
Hôm nay cũng như ngày hôm qua.
Một ngày như mọi ngày.

Đào Văn Bình

California ngày 9 Tháng 4, 2019

Hạnh phúc tuyệt vời chỉ là sự bình thường - Cuộc Sống - THƯ VIỆN HOA SEN


Ông Zelensky Sẵn Sàng Gặp Ông Putin Tại G20 Ở Miami, Điện Kremlin Phản Hồi

 

Bức ảnh do Văn phòng Báo chí Tổng thống Ukraine công bố ngày 6/9/2026 cho thấy Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky (giữa), Đặc phái viên Mỹ Steve Witkoff (trái) và Jared Kushner (phải), con rể Tổng thống Mỹ Donald Trump, chụp ảnh trước cuộc hội đàm tại Kiev. (Ảnh: Cơ quan Báo chí Tổng thống Ukraine)

ÔNG ZELENSKY SẴN SÀNG GẶP ÔNG PUTIN TẠI G20 Ở MIAMI, ĐIỆN KREMLIN PHẢN HỒI
Theo Lý Ngôn/ Epoch Times

Hôm 12/9, Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky cho biết trong một cuộc phỏng vấn rằng trong bối cảnh các bên đang tăng cường nỗ lực nhằm chấm dứt xung đột Nga-Ukraine, ông sẵn sàng gặp Tổng thống Nga Vladimir Putin tại Hội nghị Thượng đỉnh G20 diễn ra vào tháng 12 năm nay. Điện Kremlin ngay sau đó đã lên tiếng.

Bức ảnh do Văn phòng Báo chí Tổng thống Ukraine công bố ngày 6/9/2026 cho thấy Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky (giữa), Đặc phái viên Mỹ Steve Witkoff (trái) và Jared Kushner (phải), con rể Tổng thống Mỹ Donald Trump, chụp ảnh trước cuộc hội đàm tại Kiev. (Ảnh: Cơ quan Báo chí Tổng thống Ukraine)

Người phát ngôn Điện Kremlin Dmitry Peskov phản hồi tuyên bố mới nhất của ông Zelensky: “Nếu ông Zelensky thực sự muốn gặp ông Putin, ông ấy có thể đến Moscow; lời mời này vẫn còn hiệu lực”. Trong khi đó, Trợ lý Tổng thống Nga Yuri Ushakov cho biết, ông Putin hiện chưa quyết định có trực tiếp tham dự Hội nghị Thượng đỉnh G20 hay không.

Mỹ là nước giữ chức Chủ tịch luân phiên G20 trong năm nay và dự kiến tổ chức Hội nghị Thượng đỉnh các nhà lãnh đạo tại Miami vào tháng 12. Đây được xem là một trong những trọng tâm ngoại giao của Tổng thống Mỹ Donald Trump, người đang tích cực khởi động lại các cuộc đàm phán Nga-Ukraine vốn đình trệ trong thời gian dài, nhằm tìm giải pháp tháo gỡ cuộc xung đột được xem là đẫm máu nhất ở châu Âu kể từ Thế chiến II.

Trong cuộc phỏng vấn độc quyền với Deutsche Welle được công bố hôm 12/9, khi được hỏi liệu có sẵn sàng gặp ông Putin tại Hội nghị Thượng đỉnh Miami vào tháng 12 nếu cả hai bên đều được mời hay không, ông Zelensky trả lời tích cực: “Có, tất nhiên. Chúng ta phải đi, chúng ta phải gặp nhau, nói chuyện và đưa ra quyết định”.

Ông Zelensky nhấn mạnh điều hai người nói gì khi gặp nhau không quan trọng bằng việc có đạt được kết quả thực chất hay không: “Điều này không liên quan đến lời nói… điều duy nhất quan trọng là kết quả”. Kể từ khi chiến tranh Nga – Ukraine nổ ra vào tháng 2/2022, lãnh đạo hai nước chưa từng trực tiếp gặp nhau.

Gần đây, các hoạt động tương tác giữa Washington và các bên liên quan đã gia tăng đáng kể. Đặc phái viên Mỹ Steve Witkoff và Jared Kushner lần lượt tới Moscow và Kiev, trong khi ông Trump cũng điện đàm với Tổng thống Nga Vladimir Putin trong tuần này về cuộc chiến Nga-Ukraine. Điện Kremlin mô tả cuộc trao đổi là “hết sức thẳng thắn và mang tính xây dựng”.

Theo Lý Ngôn/ Epoch Times


Ông Trump Nghi Iran Đứng Sau Vụ Tấn Công Đường Ống Dẫn Dầu Của Ả Rập Xê Út

 

Tổng thống Donald J. Trump hôm 7/8/2026 tại Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ ở Washington, D.C. (Ảnh: Joyce N. Boghosian/ Nhà Trắng)


ÔNG TRUMP NGHI IRAN ĐỨNG SAU VỤ TẤN CÔNG ĐƯỜNG ỐNG DẪN DẦU CỦA Ả RẬP XÊ ÚT
Theo Trương Đình/ Epoch Times

Hôm 12/9, Tổng thống Mỹ Donald Trump nói Iran rất có thể đứng sau vụ tấn công đường ống dẫn dầu của Ả Rập Xê Út. Vụ tấn công khiến Ả Rập Xê Út đóng cửa đường ống “Đông-Tây”.

Tổng thống Donald J. Trump hôm 7/8/2026 tại Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ ở Washington, D.C. (Ảnh: Joyce N. Boghosian/ Nhà Trắng)

Hôm 11/9, Ả Rập Xê Út cho biết máy bay không người lái (drone) phóng từ lãnh thổ Iraq đã tấn công đường ống “Đông-Tây”. Vì lý do phòng ngừa, Ả Rập Xê Út đã đóng tuyến đường ống dẫn dầu huyết mạch này. Đường ống chạy ngang bán đảo Ả Rập và trong những tháng gần đây vận chuyển khoảng 4–5 triệu thùng dầu thô mỗi ngày, tương đương 4–5% nguồn cung dầu toàn cầu.

Trong chuyến thăm Ireland hôm 12/9, khi được hỏi liệu Iran có phải chịu trách nhiệm về vụ tấn công hay không, ông Trump trả lời: “Tôi nghĩ là có, rất có thể chính là họ”.

Vụ tấn công đường ống xảy ra trong lúc lực lượng Houthi được Iran hậu thuẫn tại Yemen đang xung đột với Ả Rập Xê Út. Tuy nhiên, Houthi không muốn Mỹ can dự vào cuộc xung đột giữa lực lượng này và Ả Rập Xê Út.

“Houthi đã gọi điện cho chúng tôi. Họ không muốn đánh nhau với chúng tôi. Họ đã nói rõ với chúng tôi rằng họ không muốn giao chiến với chúng tôi… Họ không muốn chúng tôi đối phó với họ,” ông Trump nói. “Họ đã gọi điện và nói chuyện với chúng tôi. Họ không muốn chúng tôi can thiệp, họ muốn chúng tôi tránh xa hơn. Và hiện giờ họ đã cho phép phần lớn tàu thuyền đi qua. Chỉ có một quốc gia là họ không hài lòng lắm, chúng tôi sẽ giải quyết vấn đề đó.”

Ông Trump cũng cho biết đã điện đàm với Thái tử Ả Rập Xê Út Mohammed bin Salman.

Khi được hỏi liệu ông có đặt thời hạn kết thúc xung đột Mỹ-Iran hay không, ông Trump ngày 12/9 nói cuộc chiến sẽ kết thúc “rất sớm”, nhiều khả năng là sau cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ của Mỹ. Ông nhấn mạnh Iran đang cố kéo dài xung đột nhằm gây khó khăn cho Mỹ trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ.

“Họ đang cố kéo dài hết mức có thể để can thiệp vào cuộc bầu cử,” ông Trump nói. “Nhưng tôi nghĩ mọi người đã nhìn thấu điều đó, bởi Iran không thể có vũ khí hạt nhân. Đơn giản vậy thôi.”

Ông Trump một lần nữa giải thích lý do quyết định tiến hành hành động quân sự nhằm vào Iran hồi cuối tháng Hai.

“Khi đó, họ chỉ còn 2 tuần nữa là sở hữu vũ khí hạt nhân. Nếu họ có vũ khí hạt nhân, họ sẽ ném bom Israel, ném bom Trung Đông; theo tôi, họ còn sẽ tấn công một số thành phố ở châu Âu, thậm chí các thành phố ở những khu vực xa hơn.”

“Và trước khi chúng ta kiểm soát được tình hình, rất có thể họ cũng sẽ tấn công chúng ta. Nhưng họ không thể có vũ khí hạt nhân,” ông nói.


Theo Trương Đình/ Epoch Times


Tin Tức: 9/13/2026

 


TIN TỨC: 9/13/2026
[ PHV ] 

Tin tức: 9/13/2026


Ông Trump cho rằng cuộc chiến với Iran sẽ sớm kết thúc sau cuộc bầu cử giữa kỳ và dự báo giá dầu sẽ giảm mạnh sau đó

Thứ Bảy, 12/09/2026
Azhar Sukri

- Ông Trump cho biết ông kỳ vọng cuộc chiến với Iran sẽ kết thúc ngay sau cuộc bầu cử giữa kỳ vào tháng 11 và giá dầu sẽ giảm sau sự kiện này.

- Giá dầu đã giảm nhẹ vào thứ Sáu nhưng ghi nhận mức tăng mạnh trong tuần, với dầu Brent chốt phiên ở mức trên 104 USD/thùng và dầu WTI trên 100 USD/thùng.

- Căng thẳng trong khu vực vẫn ở mức cao, với các cuộc tấn công vào cơ sở hạ tầng dầu mỏ của Ả Rập Xê Út và đà tiến công của lực lượng Houthi đe dọa các tuyến đường vận tải biển huyết mạch.

Tổng thống Donald Trump hôm thứ Bảy cho biết cuộc chiến với Iran có khả năng sẽ kết thúc ngay sau cuộc bầu cử giữa kỳ vào tháng 11, đồng thời dự đoán giá năng lượng sẽ giảm mạnh khi điều đó xảy ra.

"Tôi nghĩ là rất sớm, thực ra tôi nghĩ sẽ là ngay sau cuộc bầu cử giữa kỳ," ông Trump nói trong chuyến thăm Ireland khi được phóng viên hỏi về thời điểm cuộc chiến với Iran có thể kết thúc. "Tôi cho rằng sẽ sớm thôi, và giá dầu sẽ lao dốc khi chuyện đó xảy ra."

Giá dầu đã giảm vào thứ Sáu nhưng vẫn ghi nhận mức tăng mạnh trong tuần sau khi vọt lên trên mốc 100 USD/thùng lần đầu tiên sau nhiều tháng.

Giá dầu thô Brent kỳ hạn - loại dầu chuẩn toàn cầu - chốt phiên giảm 2,8% xuống còn 104.61 USD/thùng. Dầu thô WTI của Mỹ giảm 2.4% xuống mức 100.05 USD/thùng. Trước đó vào thứ Năm, giá dầu Brent đã chạm đỉnh khoảng 108 USD/thùng, trong khi dầu WTI vượt mốc 104 USD/thùng.

Đợt giảm giá này diễn ra sau khi truyền thông nhà nước Iran đưa tin rằng Tehran sẽ gặp gỡ các quốc gia vùng Vịnh tại Oman để thảo luận về vấn đề eo biển Hormuz, cho thấy các nỗ lực ngoại giao đang được triển khai bất chấp một tuần leo thang căng thẳng dữ dội.

MS NOW dẫn lời một quan chức chính phủ cấp cao và một nhà ngoại giao vùng Vịnh cho biết các quan chức Iran và vùng Vịnh sẽ gặp nhau tại Muscat, thủ đô của Oman, vào thứ Hai để ký kết thỏa thuận thiết lập tuyến đường vận tải biển Iran-Oman đi qua eo biển Hormuz.

Tuy nhiên, Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian tuyên bố nước này sẽ không đầu hàng, đồng thời khẳng định Iran đã chống lại sự gây hấn từ Mỹ và Israel. "Iran đã đứng vững thành công trước Israel và Mỹ," ông Pezeshkian phát biểu vào tối thứ Sáu khi gặp gỡ các nhà lãnh đạo tôn giáo Ấn Độ tại New Delhi. "Vì chúng tôi theo đuổi sự thật và công lý, chúng tôi sẽ không nhượng bộ trước thái độ ngạo mạn và bắt nạt."

Những bình luận của ông Pezeshkian – đưa ra ngay trước thềm Hội nghị thượng đỉnh BRICS tại Ấn Độ vào cuối tuần – diễn ra sau khi ông Trump tuyên bố hồi đầu tuần rằng Iran lẽ ra đã xóa sổ Israel và khu vực Trung Đông, cũng như tấn công các thành phố của Mỹ, nếu Washington không thực hiện hành động quân sự chống lại nước này.

Vụ tấn công đường ống dẫn dầu của Ả Rập Xê Út

Hôm thứ Bảy, ông Trump cũng cho rằng Iran có khả năng đứng sau các vụ tấn công nhắm vào tuyến đường ống dẫn dầu thô huyết mạch Đông-Tây của Ả Rập Xê Út.

"Chà, tôi nghĩ là họ đấy. Có lẽ chính là họ," ông nói khi trả lời câu hỏi của phóng viên về vụ tấn công.

Ả Rập Xê Út cho biết hôm thứ Sáu rằng họ đã tạm ngưng hoạt động đường ống dẫn dầu này như một biện pháp phòng ngừa sau khi hứng chịu nhiều cuộc tấn công bằng máy bay không người lái (UAV) xuất phát từ Iraq.

Chính phủ Ả Rập Xê Út thông báo các máy bay không người lái đã nhắm mục tiêu vào đường ống tại khu vực Riyadh và Medina vào sáng thứ Năm, gây ra hỏa hoạn và một số thiệt hại. Một số người đã bị thương trong các vụ tấn công này.

Ả Rập Xê Út đã dựa vào đường ống dẫn dầu Đông-Tây để chuyển hướng xuất khẩu dầu thô ra khỏi khu vực Vịnh Ba Tư trong bối cảnh Mỹ và Iran tranh giành quyền kiểm soát eo biển Hormuz. Đường ống này có công suất 7 triệu thùng mỗi ngày, chạy ngang qua lãnh thổ vương quốc để dẫn dầu đến các trạm xuất khẩu bên bờ Biển Đỏ.

Bộ Năng lượng Ả Rập Xê Út cho biết các đội ứng phó khẩn cấp đã được triển khai để bảo vệ đường ống và đánh giá mức độ an toàn sau các cuộc tấn công hôm thứ Năm.

Ông Trump cho biết ông đã trao đổi với Thái tử Ả Rập Xê Út Mohammed bin Salman sau vụ tấn công.

Lực lượng Houthi "không muốn giao chiến với chúng tôi"

Tổng thống Mỹ cũng cho biết lực lượng nổi dậy Houthi tại Yemen – vốn được Iran hậu thuẫn – đã liên lạc với chính quyền của ông.

"Houthi đã gọi cho chúng tôi và họ không muốn giao chiến với chúng tôi," ông Trump nói. "Họ cho chúng tôi biết rằng họ không muốn đánh nhau với chúng tôi. Họ không muốn tôi nhắm mục tiêu tấn công họ."

Theo các báo cáo, lực lượng Houthi đã tiến vào đảo Perim – một vị trí chiến lược của Yemen – vào thứ Sáu, tạo đà quan trọng cho nỗ lực của nhóm vũ trang này nhằm kiểm soát một trong những điểm nghẽn hàng hải quan trọng nhất thế giới.

Việc chiếm giữ đảo Perim – thông tin được nhiều hãng tin đăng tải dựa trên các nguồn tin từ chính phủ Yemen – diễn ra chỉ một ngày sau khi Houthi chiếm được thành phố cảng Mokha của Yemen nằm bên bờ Biển Đỏ. CNBC chưa thể xác minh độc lập thông tin này.

Cuộc tấn công chớp nhoáng trên bộ này được xem là một bước lùi nghiêm trọng đối với Ả Rập Xê Út và các lực lượng Yemen do nước này hậu thuẫn; đồng thời, nó đưa Iran cùng các lực lượng ủy nhiệm của họ vào vị thế có thể kiểm soát hai điểm nghẽn dầu mỏ cực kỳ quan trọng nằm ở hai phía của Bán đảo Ả Rập: eo biển Bab el-Mandeb và eo biển Hormuz.

Đảo Perim là một dải đất nhỏ, nhiều đá nằm chia cắt eo biển Bab el-Mandeb – tuyến đường thủy nối Biển Đỏ với Vịnh Aden và các thị trường toàn cầu.

Có những lo ngại rằng bước tiến của Houthi về phía eo biển Bab el-Mandeb có thể gây ra những tác động lớn đối với thương mại toàn cầu, đặc biệt nếu nhóm vũ trang này gia tăng các mối đe dọa hoặc các cuộc tấn công nhắm vào hoạt động vận tải biển trên Biển Đỏ. Theo một nguồn tin nắm rõ các cuộc thảo luận, đà tiến công của lực lượng Houthi đã khiến Thái tử Ả Rập Xê Út đích thân hối thúc Tổng thống Trump thực hiện can thiệp quân sự của Mỹ; thông tin này được MS NOW đưa tin vào cuối ngày thứ Sáu.


Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2026

Hoa Kỳ Thay Đổi Lớn Trong Cách Nộp Đơn Xin Thẻ Xanh, Nhập Tịch Và Tị Nạn

 


HOA KỲ THAY ĐỔI LỚN TRONG CÁCH NỘP ĐƠN XIN THẺ XANH, NHẬP TỊCH VÀ TỊ NẠN
Bảo Quốc&Hồng Loan

🇺🇸Aug 11, 2026 Hoa Kỳ thay đổi lớn trong cách nộp đơn xin thẻ xanh, nhập quốc tịch và tị nạn.


Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị theo dõi 


Đây Là Sự Thật: 5.000 USD Cổ Tức Của TT Trump Sẽ Phát Tiền Mặt Cho 259 Triệu Dân Mỹ

 


ĐÂY LÀ SỰ THẬT: 5.000 USD CỔ TỨC CỦA TT TRUMP SẼ PHÁT TIỀN MẶT CHO 259 TRIỆU DÂN MỸ 
SAIGON NEWS


Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị theo dõi 



Bàn Tay Mẹ

 


BÀN TAY MẸ 
Luong Tran


Cuối tuần kính mời quý thân hữu thưởng thức tiếng hát của Lê Thu Hà trong ca khúc BÀN TAY MẸ V.2 do trần chương Lương viết nhạc theo thơ của nhà Thơ Trần Quốc Bảo, Lê Quang Đạt hòa âm trên Video của PAS, qua video link bên trên.

Kính chúc mọi người một cuối tuần luôn vui khỏe an bình và hạnh phúc

TN

Trân trọng 
NHHN

Kính mời quý vị thưởng thức 


  

Đừng Hiện Về Nữa Em

 


ĐỪNG HIỆN VỀ NỮA EM 
Trần Đại

Nếu nửa đêm trăng gió đã lên
Bão mưa êm, chăn gối ghi tên
Bia mộ đường quên…
Đêm khuya lắc, khuya lơ. Giáo đường im vắng, trời lặng yên nhưng một vài ánh đèn leo lét đang thay gió chập chờn, lay động những pho tượng các thiên thần làm “họ” trở nên hung dữ như muốn hù dọa không chỉ những người yếu bóng vía mà còn làm ngại ngùng những ai gan dạ muốn bước qua. Một người đàn ông đậu xe bên lề đường ngay dưới chân đèn lộ, nhìn về phía nhà Chầu -Thánh -Thể. Đứng bất động như thế một lúc khá lâu, người đàn ông mới bước nhanh, vòng theo con dốc lên Giáo Đường.
Tôi cúi mặt nhìn đồng hồ, đã 3 giờ 15, lúc ngẩng đầu lên thì người đàn ông đã biến mất vào trũng tối giữa hành lang có những pho tượng trắng, xám, đứng rờn rợn như trong cơn ác mộng. Tôi tiến về nhà Chầu - Thánh -Thể để dòm ngó xem ông bố vợ gần đất xa trời có làm sao không rồi dự định sẽ về ngủ tiếp cho tới sáng. Tôi mở cửa thật nhẹ và vừa kịp nghe người đàn ông lúc nãy đang khẩn cầu với ông bố vợ của tôi, “Cụ ơi! Cháu xin cụ ở lại cùng chầu với cháu cho tới khi có người khác đến rồi hãy về, cụ nhé!” 
Bố vợ tôi bằng lòng, ông ra hiệu cho tôi cứ việc về ngủ và thầm bảo rằng ông không sao cả. Tôi ra về, trước khi khép cửa còn thấy hai bờ vai người đàn ông đang qùy gối kia rung rẩy, đầu gục xuống, miệng phát ra những tiếng lâm râm qua hơi thở hổn hển như đang có điều gì kinh hoàng, khiếp sợ lắm. Chẳng biết tại làm sao mà tôi trở nên hồi hộp, lúng túng khi bước nhanh như chạy qua cái hành lang âm u có những con mắt trắng dã không tròng của mấy pho tượng đang cùng theo dõi tôi. Khi ra tới vùng sáng chính cái bóng đen của tôi vừa té ngã sang một bên làm tôi tưởng ai cũng vừa đang lướt ra khỏi hành lang tử địa.
Chiều hôm sau, lúc ăn cơm tối với ông bà cụ, tôi hỏi thăm về người đàn ông trong nhà chầu Chúa đêm hôm qua thì hóa ra chẳng ai xa lạ, đó là Khải, người vừa mới tiễn đưa vợ hiền về gặp Nhan Thánh Chúa, Mồ chôn còn chưa héo những nhành hoa phúng điếu. Tôi chưa kịp hỏi thêm thì ông bố vợ kể với giọng khác hơn ngày thường:
- Khải nó nói... vợ nó cứ hiện về làm nó với hai đứa con sợ quá. Thằng anh thì van xin mẹ ơi, mẹ đừng về nữa làm chúng con sợ lắm. Em gái nó thì trách rằng mẹ ơi, mẹ nói Chúa đón mẹ về với Chúa, sao mẹ còn ở đây, mẹ đừng nhát con mẹ ơi!
Bà mẹ vợ ngồi kế bên, mặt xanh như tàu lá hỏi ông cụ:
- Thế... thằng Khải nó có thấy vợ nó hiện về không hở ông?
Ông cụ đáp:
- Không, nó không thấy nhưng đồ đạc trong nhà bị xê dịch. Mấy lần nó mắng con bé sao cứ mở tung nắp hộp chứa đồ kỷ niệm của mẹ và thằng con lớn cứ mãi quên đóng cửa... nhưng sau nó mới biết là con bé không hề chạm tay đến những thứ đó và thằng anh thì kêu oan.
Ông cụ bỏ ngang bữa ăn, lấy rượu ra uống làm không khí trở nên ngột ngạt. Bên ngoài trời sụp tối, vài làn sương mỏng thoáng hiện rồi tan. Tôi nhìn ra đường cái, ái ngại vì bỗng dưng hôm nay hàng cây bên kia đường vươn tay, dạng chân với những hình thù quái dị. Và cơn ác mộng tuổi thơ lại trở về ám ảnh tôi... với một con đường dài xa hun hút hai hàng cây chồm vào nhau đưa lối... Xa xa có bóng người chốc chốc lại hiện ra, vẫy tay và con đường cứ dài xa mãi cho đến khi vùng thoát khỏi cơn mơ.
Mấy lần mỗi Chúa Nhật, trước khi Yến chết, tôi thường gặp nàng cùng đi xem lễ với chồng và hai con. Đó là một người đàn bà có nhan sắc trung bình nhưng nổi bật nét hiền hậu, khả ái. Tôi không đoán được tuổi nàng nhưng cũng có thể suy ra được qua dáng cao gầy của đứa con trai chừng 19, 20 và đứa em gái chừng 17 tuổi có nét đẹp dịu dàng của một cô gái Nhật qua nét vẽ trên tranh thủy mạc. Chồng nàng, Khải, là một mẫu người từ tốn, khiêm nhường dễ gây thiện cảm. Gia đình cỏn con ấy trông chừng như rất hạnh phúc và sống đạo theo cách biết thương yêu, nhường nhịn như lời Chúa dạy hơn là có mặt ở nhà thờ để kiếm đủ điểm mà nhận cái chứng chỉ “Lên Thiên Đàng”.
Mặc dù mỗi lần gặp nhau, tôi và Khải chỉ gật đầu chào, chưa từng nói dài hơn một câu chúc bình an, tôi cũng quyết định đi thăm cha con Khải với chủ tâm trước là an ủi, chia buồn và sau đó tôi sẽ chia sẻ với họ những sự kiện của người chết hiện về.
Chuyện Yến hiện về thăm hai con lan nhanh ra cộng đoàn dân Chúa và được bàn tán với nhiều suy luận khác nhau. Riêng tôi, tôi thông cảm nỗi sợ hãi, chịu đựng của hai đứa trẻ khi hồn vía người mẹ vẫn còn đang quanh quẩn đâu đây vì tôi cũng đã từng trải qua những nỗi kinh hoàng vào những lần mẹ tôi hiện về từ bên kia thế giới.
Nhà Khải xinh xắn, nằm trên con đường có tên là “Thiên Đàng” với một vườn cây, bãi cỏ, lề hoa tươm tất như đã được chủ nhân chăm sóc thường xuyên nhưng chiều nay thì chúng như đang héo dần và u uẩn rũ mình xuống như cũng đang nhuốm một “màu tang ngút ngàn”. Khải đón tôi vào nhà, thằng Khôi mang bia ra mời, con bé Khanh đứng gọt vài món trái cây. Tháng Tám ở miền nam California trời còn nóng, trong nhà hâm hấp nhưng thỉnh thoảng lại bị ớn lạnh bởi một luồng gió vô hình lướt qua. 3 cha con vẫn lặng yên, không nói với nhau một lời cho đến khi tôi mở miệng nói một tràng phân ưu cùng tang quyến và không quên bồi thêm cái công thức “âu cũng là ý trời, Chúa đã gọi thì phải vâng...” Khải nói lời cám ơn rồi nhắc tới cái điện thư mà tôi gởi cho anh ta:
– Thưa anh... Thật tình thì tôi không hiểu hết ý cái nội dung mà anh ghi trong email. Anh có thể cho tôi biết thêm được không?
Tôi biết Khải muốn đi ngay vào vấn đề trong điện thư “gặp nhau sẽ kể” chuyện mẹ tôi hiện hồn về sau khi chết. Tôi hớp một ngụm bia cho trôi đi cái cảm giác ớn lạnh vì chuyện xưa sắp kể rồi tôi kéo ghế ngồi xuống bắt đầu:
- Anh Khải biết không... Mẹ tôi trút hơi thở cuối cùng lúc 3 giờ sáng. Chị gái tôi gào khóc thật thảm thiết trong khi mấy chị dâu giúp vợ tôi lau khắp mình mẩy rồi mặc y phục mới cho người. Các anh em tôi, kẻ thì ngồi gục mặt khóc xót xa, người thì đi loanh quanh như mất trí, còn tôi thì bỏ trốn ra hiên sau ngồi ôn lại những gì giữa tôi và mẹ từ thuở hàn vi cho đến lúc trưởng thành, đặc biệt là chỉ giữa mẹ và tôi thường có nhiều chuyện thần-giao-cách-cảm...Anh biết không, mỗi lần ngữi thấy mùi canh khoai mỡ thoang thoảng trong không gian là y như mẹ sắp về hoặc tới thăm tôi. Còn mỗi khi mắt mẹ giựt liên hồi là mẹ nói mẹ biết tôi sắp đến với bà.
Tôi ngưng nói, nốc cạn hết chai bia cho vơi bớt xúc cảm rồi tiếp:
- Chúng tôi cũng đau đớn và buồn khôn nguôi như anh và các cháu vậy. Khi trời bừng sáng thì tôi nghe tiếng trong nhà hét to: “Má ơi! Má! trời ơi, má gọi tất cả kìa anh Hai!” Tôi bàng hoàng, chết điếng người chạy nhanh vào nhà, tưởng mẹ vừa sống lại nhưng người đang nằm trên ghế xếp là chị tôi, mắt nhắm nghiền, cử chỉ và giọng nói chậm rãi cùng cái vai lệch một bên giống y như mẹ tôi. Chị đang bị mẹ tôi nhập hồn nhắn nhủ: “Quang con, nhớ tìm thằng Út về cho má... Phương nè, biểu thằng con (của) con nhớ ráng học... nên người nghen!” Anh Hai, anh Ba, anh Năm và các em của tôi nghe xong liền chồm tới vừa nắm tay chị tôi, vừa gào lên kêu mẹ vừa khóc một cách thảm thiết. Rồi mẹ tôi mượn lời chị dặn dò thêm từng vợ chồng đứa khác nhưng tôi đã lánh ra ngoài nên không chính tai nghe được. Tôi thấy khó tin và cho rằng chị tôi vì gào khóc đến tàn lực nên mới mê man nói hoảng. Sau này chính vợ tôi thuật lại từ đầu đến cuối những gì mẹ đã nói và chính bà nói câu này: “Tội nghiệp thằng Sáu, nó không tin lời má! Con biểu nó đi trả tiền rau cho má.” Nói xong câu đó, mẹ tôi còn dùng miệng chị mà nói khá nhiều lời ngổn ngang, không ai hiểu thêm được gì cả, lúc xầm xì, lúc như đi đâu đó rồi chặp sau quay lại nói tiếp những tiếng đều đều như kinh cầu của một ngôn ngữ xa lạ nào đó... Hết kiên nhẫn, anh Hai ra hiệu cho mấy em và nức nở nói lời vĩnh biệt, cầu siêu độ cho mẹ rồi khoan thai lau mặt và lay chị tôi tỉnh dậy.
Khải nghe tôi kể xong liền với tay châm bình trà, anh nói không thành tiếng mấy lời nên tằng hắng và lập lại:
- Rồi sau đó hay mấy ngày sau đó mẹ anh có nhập vào chị hoặc ai nữa không?
- Không, đó là lần duy nhất nhưng tôi biết mẹ tôi vẫn thường về, linh cảm mà thôi nhưng chắc chắn là mẹ có về, không nhầm lẫn được.
- Bà hiện nguyên hình cho thấy à?
- Hàng xóm có hai, ba người thấy bóng mẹ tôi thấp thoáng trong vườn trước căn nhà của mẹ. Nhưng tôi không tin lắm chuyện đấy vì đối với tôi người chết không thể tự tạo được dáng hình vật lý được.
- Nhưng sao anh lại nói thấy bà về?
- Biết...chứ không phải thấy. Các anh chị em và các cháu của tôi thường kể cho nhau nghe rằng họ hay nằm mơ thấy bà. Rồi chuyện có 2 đứa bé đang chơi thì nghe tiếng bà gọi, chúng đi theo ra sau hè thì chẳng thấy bà đâu và chuyện nữa là con chó thường quấn quít bên bà nay đã bỏ đi đâu mất tiêu luôn từ chiều hôm sau ngày mẹ tôi mất. Sau này tôi còn nghe vợ tôi thuật lại là “Hôm đưa má ra chôn ngoài nghĩa địa, lúc hạ huyệt thì em thấy chiếc quan tài rung mạnh, ai đó đang đứng bên cạnh chợt ôm ghì lấy em và hai người em rễ ghé tai em nói hãy cho anh biết là có chuyện lạ rồi, ý họ như muốn nói là má đang cựa quậy trong quan tài. Nhưng em cản họ vì chết ở đất Mỹ này ai cũng bị mỗ lấy hết bên trong rồi trang điểm lại trước khi chôn thì làm gì có chuyện đội mồ hay chôn sống nhưng mà rõ ràng thật anh ạ! Như bây giờ nhắc lại em còn sợ đến ớn lạnh khắp người nè.
Mặt Khải càng lúc càng tái thêm, hai đứa nhỏ thì ngồi khép vào nhau tay bấu chặt ghế. Khải ấp úng hỏi tôi:
- Có phải lúc tôi linh cảm là Yến đang đứng đâu đó trong nhà hoặc đang ghé mặt vào khe nhìn hai con ngủ và thường đứng sát bên tôi trong bếp như muốn giúp tôi chuyện gì thì cũng giống như anh biết mẹ hiện hồn về không?
Tôi đáp:
- Đúng vậy. Một đêm kia... trong lúc tôi đang ngồi đưa lưng ra cửa phòng, cắt sửa những khúc phim đám ma của mẹ thì bỗng dưng thoang thoảng bay trong phòng mùi của canh khoai mỡ với tôm khô. Tôi không ngăn được tiếng la “Má, má... má” rồi tôi quay lại thật nhanh vừa lúc cảm nhận một làn khí lạnh đang luồn qua khe cửa rồi trôi xuống thang lầu. Tôi theo cảm tính chạy ra khỏi phòng, lạng quạng bước xuống nhà dưới, lần theo mùi thơm bát canh khoai, mùi càng mạnh về phía cửa ra sau vườn... nhưng khi tôi ra tới nơi thì mất hết mùi. Tôi quay lại vô nhà và khi vừa mở cửa chính thì liền bị choáng đi, ngực đầy nghẹn, chân đứng không vững... Mẹ đang đứng bên kia đường, lệch một vai, chập chờn như sương khói mờ tan. Bà vẫy tay “má đi nghen c...o...n” tiếng vọng của mẹ trong tai tôi âm vang không biết bao nhiêu lần cho đến khi tôi giựt mình bật dậy từ thế nửa nằm, nửa ngồi.
Khải ngắt lời tôi:
- Anh vừa thấy bóng... bóng ma của mẹ. Sao anh nói là anh không tin những người hàng xóm thấy bà cụ hiện hình trong vườn?
Tôi không trả lời, tiếp tục kể:
- Tôi dụi mắt, không tin là mình tỉnh táo để thấy mẹ hiện hồn... chỉ vì tôi bị choáng váng, trúng gió khi hai làn khí nóng lạnh ngay cửa ra vào chứ lúc đó mà hoàn toàn tỉnh táo tôi mới tin trên đời là thật có ma hiện hình.
Bỗng nhiên thằng Khôi chen lời vào:
- Con thì cũng cảm nhận được những điều chú kể là rất giống với trường hợp của anh em con. Tụi con lên nhà, xuống bếp, vô phòng hay ra vườn thì hình như mẹ đều đi theo phía sau lưng.
Con bé Khanh cũng góp thêm:
- Ban ngày cũng vậy mà ban đêm cũng vậy đó chú.
Khải vô tình làm tất cả đều ớn lạnh:
- Vậy là vợ tôi vẫn chưa đi anh hở? Không chừng Yến đang đứng đâu đây nghe chúng ta trò chuyện nãy giờ... 
Khải biết mình nói dại làm hai con sợ nên ngưng nói ngay và kéo tay tôi ra sau vườn. Nhưng khi mới vừa đặt một chân ra ngoài, Khải rút ngay chân vào nhà, miệng anh há hốc trong khi hai tay “bơi” ra sau lưng như muốn tìm điểm tựa. Tôi hỏi:
- Chuyện gì thế, anh sao vậy?
Khải chỉ ra góc vườn ấp úng:
- Tôi vừa thấy Yến đi khuất sau góc tường kia...
Tôi nhìn ra ngoài, trời vàng ươm một màu cũ kỷ như trong một tấm ảnh nhạt nước phim lâu đời. Ban đêm có bóng tối làm kinh hãi thì ban ngày có nắng vàng hoang hoắc trong vườn như lúc này cũng làm chột dạ và có chút gì rờn rợn chẳng biết vì sao. Tôi e dè bước nặng, bước nhẹ đi trước, tiến lên phía góc tường nơi Khải thấy Yến vừa khuất bóng. Bé Khanh nắm chéo áo của Khải đi sau tôi và Khôi. Còn cách góc tường một hai bước thì Khôi níu mạnh áo tôi, nó la khẻ “rắn... rắn!” Vừa lúc đó, tôi dừng lại, nghiêng tai lắng nghe thì đúng là có tiếng xì xè và vật gì như đang trườn dưới đất. Tôi vịn tay lên vách rồi chồm đầu tới nhìn qua góc tường. Nửa sợ rắn, nửa sợ bất ngờ gặp hồn ma Yến hiện nguyên hình. Nhưng tôi hoàn hồn ngay vì trông thấy chị Nhu đang kéo dây tưới và cái đầu xoa chưa mở hết, làm nước phun sương tạo thành tiếng xè xè như con rắn đang rít lưỡi gió.
Tôi quen chị Nhu nhưng không biết nhà chị ở đâu. Chị là người tử tế, thường hay giúp việc trao mình Thánh trong nhà thờ. Tôi kéo “đoàn toa tàu” ra chào chị. Chị cười héo hắt lên tiếng:
- Hoa cỏ mấy hôm rồi không được tưới, héo úa đến tội. Khôi, Khanh, hai con từ nay phải trông nom vườn tược nhá, rảnh rỗi cô cũng sang đây giúp một tay.
Khải nói cám ơn chị và hỏi:
- Chị đến từ bao giờ, sao không vào nhà trước mà đã lo đi tưới vườn?
Rồi không cần nghe chị Nhu đáp, Khải ghé tai tôi nói nhỏ “chị Nhu đang mặc áo đen” tôi chờ nghe Khải tiếp nhưng Khải chỉ nói có bấy nhiêu thôi làm tôi chẳng hiểu vì sao chị Nhu mặc áo màu đen và ý Khải muốn gì... 
Chúng tôi cùng nhau dọn dẹp, tưới vườn và mang rác ra đường. Công việc vừa xong thì chị Nhu cùng Khanh vào nhà mang nước trái cây ra một góc vườn nơi có chiếc ghế xích đu và bộ bàn ghế thấp bé bằng gỗ đỏ. Chị Nhu kéo bé Khanh ngồi xuống đong đưa ghế xích đu vừa hỏi thăm chuyện gia đình tôi, rồi chị bày tỏ niềm thương tiếc:
- Mỗi lần vào nhà thờ tôi thường để ý và ngưỡng mộ hai gia đình rất đầm ấm, hạnh phúc, hai gia đình đều có hai con, một trai và một gái, đó là gia đình cậu và Khải. Nay một đã vừa mất đi một người vợ đảm đang, một người mẹ thật dịu hiền.
Tôi định nói lời chia buồn thì Khải đã lên tiếng trước:
- Lúc nãy chị đi trong vườn mà em lại nhìn tưởng bóng Yến... Ơ nhưng chị mặc áo đen sao em lại thấy người đi quanh qua tường khoác áo xanh... Lạ thật!
Mặt chị Nhu trở nên nghiêm trọng:
- Này, chị nghe mấy hôm nay cha con em ăn ngủ không yên, chị cũng muốn qua ngủ với bé Khanh cho nó bớt buồn nhưng...nhưng chị cũng sợ ma lắm! Chị thường nghe nói rất nhiều về 49 ngày hồn chưa đi hẵn, hay hiện về bên người sống. Có hồn còn lưu luyến chưa muốn đi, có hồn tiếc của tìm về. Chuyện của Yến đồn rùm ra khắp nơi, có muốn không tin cũng không được. Nhưng chị nghĩ có lẽ Yến vì yêu thương và tội nghiệp 3 cha con nên mới...
Tiếng khóc nức nở của bé Khanh làm chị Nhu dừng nói. Con bé ghé tai chị nói thì thào lời gì không nghe rõ. Chị Nhu liền khoát tay lên vai con bé và đề nghị nó nói lớn tiếng cho mọi người cùng nghe, “cháu nói lại đi!” Bé Khanh vừa tráo hai bàn tay xinh xắn lên nhau vừa nói:
- Đêm hôm kia con sợ ngủ một mình vì đêm trước nữa, mẹ đến ngồi xuống giường bảo con nằm xê vô cho mẹ nằm với... Nên con xin bố cho con ngủ chung phòng. Bố bằng lòng cho con nằm trên giường, bố trải chăn bông nằm dưới đất và sau đó thì anh Khôi cũng ôm chăn vào nằm cạnh bố dưới sàn nhà...
Khanh tạm ngưng nói, đưa mắt nhìn hai bố con như xác định việc thật chứ không phải là mơ, rồi mới kể tiếp:
- Rồi con thiếp ngay vì mất ngủ từ hôm đi đám tang chôn mẹ. Đến khuya con tỉnh giấc, không biết mấy giờ, con thấy bố ngồi bệt dưới sàn, gục đầu lên hai gối, dường như đang khóc. Rồi bố nói rất khẻ nhưng con cũng nghe được là bố đang nói với mẹ “em đừng về nữa em! Anh nhớ em lắm! Em đừng làm hai con sợ!”
Khôi xen vào:
- Lúc đó con cũng thức, trùm kín đầu vì tưởng có mẹ hiện ra trong phòng. Con nghe ba rên lớn “Mẹ ơi! Con cũng muốn chết cho rồi... đau đớn quá Mẹ ơi là Mẹ!” Con sợ quá, chùm kín chăn, cầu xin Mẹ Maria hãy dắt linh hồn mẹ con đi ngay...
Con bé ngưng nói vì bắt đầu khóc tấm tức. Khải hỏi:
- Thế chị từng có bao giờ gặp trường hợp hồn người chết hiện về chưa?
Chị Nhu thu hai vai nhỏ lại, đặt tay lên nhau rồi nói với sắc mặt nhợt nhạt:
- Mấy năm về trước, phía dưới đường gần thư viện, có một bà cụ chết linh lắm. Vừa đưa xác bà ra cửa là bà trở lại nhập hồn vào cô con gái, chỉ cho họ tìm được những món qúy giá mà bà cất giấu rồi còn trăn trối, dặn dò với anh em họ nữa... Hàng xóm thường thấy bà hiện về đứng trong vườn làm việc như người sống. Mà điều đặc biệt là có ai đó bày ra cách cầu xin bà cụ giúp mang đi những bệnh tật, đau đớn. Chị cũng tò mò đến với bó hoa cầu xin cụ mang đi cái chứng nhức đầu bén như dao cắt... Quả nhiên, cơn đau thuyên giảm rồi có năm chị chẳng đau lấy một lần nào, lâu lâu mới bị lại. 49 ngày sau thì ông lão nhà đối diện bảo thôi, đừng ai đến nữa vì bà báo mộng cho ông là đã vĩnh viễn ra đi. Thế rồi từ đó không còn ai thấy bà hiện về trong vườn nữa. Mãi ba bốn năm sau căn nhà đó mới có người dám mua.
Tôi đợi chị Nhu kể xong một hơi mới nói:
- Thưa chị, bà cụ ấy không ai khác hơn, chính là mẹ tôi đấy!
Chị Nhu la lên “thế à!” Không đợi chị nói tiếp, tôi giải bày:
- Nhưng thưa chị, anh Khải và hai cháu đây, có một điều tôi không vui lắm khi nghe người ta nói căn nhà đó có ma mà mẹ tôi chính là bóng ma hiện hình. Tôi đem chuyện hồn ma nói với ông lão ở nhà đối diện nhà mẹ tôi ngày trước thì ông nói: “Ma và vong hồn là hoàn toàn khác nhau. Khi vừa qua đời thì họ giống nhau, tuy nhiên sau 7 tuần tức 49 ngày thì đa số là siêu thoát để đi đầu thai về từng kiếp khác nhau. Tuy nhiên còn một số những người mang ác nghiệp, chết bất đắc kỳ tử, hay tự tử...không thể siêu thoát được thì họ sống vất vưỡng, tá túc ở mọi nơi mà ta hay gặp thường gọi là Ma. Cũng có những kẻ chết bờ, chết bụi nên mới có chuyện dẫn vong về nhà, tôi cũng chưa nghe ai nói dẫn ma về nhà cả. Thân nhân chết ở ngoài đường như tai nạn, chết trôi...thì người ta phải làm lễ gọi hồn về nhà hay còn gọi là lễ Sai Phan vì vong hồn của người mất không thể về nhà được.
Tôi ngừng nói và tôi biết mọi người đang ngạc nhiên vì sao một người đi Đạo Thiên Chúa như tôi lại nói về nghiệp chướng. Hớp xong chung trà nguội lạnh, tôi tiếp:
- Tôi cũng đem chuyện mẹ tôi hiện hồn, xin ý kiến của một linh mục, ngài nói “Anh chưa từng chết đi sống lại, Cha cũng thế, làm sao chúng ta biết được hoàn toàn sự gì sau khi chết. Phải không ạ? Cha không muốn dựa vào Thánh Kinh để nói về Thiên Đàng, Điạ Ngục hay chốn luyện tội với anh nhưng Cha và anh đang giải một bài toán có cùng mẫu số chung đó là anh đã từng trực diện với hồn mẹ mình và Cha cũng đã như thế với nhiều linh hồn các con chiên Chúa mới qua đời. Nếu ta dựa theo bản chất của linh hồn là ánh sáng, tình thương và cảm thông thì ta nên hân hoan tiếp nhận ánh sáng, chia sẻ tình thương và cảm thông với hồn người quá cố. Không nên sợ hãi, xua đuổi và tránh né vì như thế linh hồn người chết sẽ bị đau đớn, tổn thương và cô đơn. Về con số 49 ngày thì Cha xin không bàn tới chỉ chia sẻ cùng anh là ngẫu nhiên Cha cũng linh cảm được là sau đó họ đã đi xa. Anh nhé! nhớ cầu nguyện và an ủi các linh hồn vừa mới qua đời nhé!
Tôi kể một hơi đến khan cả cổ rồi lại nốc cạn chung trà, quay sang Khải, tôi nói:
- Tôi và anh chỉ gật đầu chào mỗi lần gặp nhau nhưng hôm nay tôi đánh bạo đến nhà là vì những gì tôi vừa kể xong. Tôi muốn mang đến anh và hai cháu cái thông điệp mà tôi rất thích đó là “đừng sợ hãi, xa lánh mà hãy nên an ủi, thông cảm với linh hồn chị Yến” chẳng hạn như nếu cháu Khanh nói “Mẹ ơi! Con biết rồi! Con cũng thương mẹ lắm, mẹ hãy yên tâm mà đi...Con sẽ tiếp tục vui sống như lúc nào cũng có mẹ bên con” thì anh thử nghĩ có phải hồn chị có vui vẻ, êm ả ra đi không?
Chúng tôi ngồi lặng thinh một lúc rồi chị Nhu buông vai Khanh, vuốt tóc lòa xòa trên trán con bé rồi ôn tồn trấn an hai đứa trẻ:
- Không việc gì phải sợ, Mẹ mình mà phải không các con? Mẹ sinh ra mình, từng ăn ngủ với mình mà. Nay mẹ phải đi trước vì ý Chúa nhưng rồi mình cũng sẽ gặp lại nhau thôi.
Chị Nhu đưa mắt nhìn tôi như muốn kể riêng cho tôi nghe, chị nói:
- Cậu biết không, mấy ngày trước khi Yến mất... Hôm đó tôi cùng mấy chị trong Hội Các Bà Mẹ cùng đón Yến từ bệnh viện về đây, ngồi tại chỗ này, y như vầy, Yến ngồi cùng tôi trên ghế xích đu này, các bà thì đứng, ngồi chung quanh. Yến mở bọc giấy khoe, Yến mân mê một tấm áo có thêu hình hai cánh chim bồ câu trắng, nó khoan thai nói như một cô bé đang chơi búp bê: 
- Em chuẩn bị sẵn sàng rồi chị ơi! Em chọn chiếc áo màu xanh nhạt da trời này khi gặp Ngài sẽ thích hợp hơn. Tràng hạt Mân Côi em từng đọc kinh, cầu nguyện em cũng mang theo, nó sẽ được đặt trên trái tim của em khi nằm trong quan tài, ờ mà em cũng đã nhắn ông bà nội hai đứa nhỏ là em chỉ xin cái hòm thô sơ thôi vì em biết mình sẽ đi ngay và sẽ đi rất xa.
Chưa kể xong chị Nhu bỗng khóc oà, nói không tròn tiếng:
- Chị và mấy bà nghe Yến nói không cầm được nước mắt,chị gục đầu vào lòng Yến khóc như mưa.
Tôi nhớ mãi nắng trong vườn phút chốc đã loang màu tang chế.
Một màu nắng rất hợp với bóng áo ai xanh thoáng hiện bên tường rồi nhòa đi như tranh sơn màu của Annie trong phim What Dreams May Come. Chiều vẫn chầm chậm trôi qua đời tôi như chưa từng có buổi chiều nào như thế và có lẽ mãi về sau cũng không còn chiều nào với màu nắng vàng xưa hoang hoắc như thế.
Trần Đại
Cho linh hồn N.A vừa quá cố
Viết xong tại Greenwood Cemetery