Thứ Ba, 24 tháng 2, 2026

Phố Biến Làm Phúc - Trung Úy QLVNCH Trần Kỳ Nam



Phổ Biến Làm Phúc- TRUNG ÚY QLVNCH TRẦN KỲ NAM
HungThe chia sẻ

From: Bê Ta 
Sent: Sunday, February 22, 2026 at 11:15:17 AM PST
Subject: Phố biển làm phúc - Trung úy QLVNCH Trần Kỳ Nam

Vui lòng phổ biến rộng rãi làm phúc  🙏

Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị theo dõi 


 

Tô Lâm Sang Mỹ: Chuyển Trục Chiến Lược Hay Chỉ Là Điều Chỉnh Vị Thế?



TÔ LÂM SANG MỸ: CHUYỂN TRỤC CHIẾN LƯỢC HAY CHỈ LÀ ĐIỀU CHỈNH VỊ THẾ?
CHAN NHU CHANNEL



Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị theo dõi 


 

Chiếc Áo Khoác Và 1 Đô La Thay Đổi Một Số Phận

 


CHIẾC ÁO KHOÁC VÀ 1 ĐÔ LA THAY ĐỔI MỘT SỐ PHẬN
Văn Đàn Tiếng Quê Hương

Đêm đông năm 1972, một cựu binh vô gia cư tiến lại gần siêu sao Frank Sinatra và xin đúng 1 đô la để mua thức ăn. Những gì xảy ra sau đó đã trở thành huyền thoại:

��.png Hành động gây sốc: Frank không cho 1 đô, ông rút sạch ví (800 USD) đưa cho anh ta và nói: "Tôi cho cậu thứ cậu cần, không phải thứ cậu xin."

��.png Cứu rỗi một cuộc đời: Ông đặt phòng khách sạn, tặng anh một công việc ổn định và đặc biệt nhất... Frank cởi ngay chiếc áo khoác Cashmere đắt giá đang mặc để choàng cho người lạ: "Nó hợp với cậu hơn tôi."

✨.png Cái kết viên mãn: Từ một kẻ trắng tay, người cựu binh ấy đã làm việc bền bỉ 32 năm, nuôi nấng gia đình và giữ chiếc áo như báu vật. Ngày Frank qua đời, ông mặc lại chiếc áo ấy, đứng lặng lẽ bên ngoài nhà thờ để tiễn biệt ân nhân. Khi ông mất (2016), chiếc áo cũng được chôn cất theo ông.

December 1972. It was a cold winter night outside the Sands Casino in Las Vegas. Frank Sinatra walked out the main entrance after a sold-out midnight show, his entourage trailing behind him. Security formed a wall between him and the crowd of fans waiting for autographs. Then, a man stepped forward from the shadows.

He was thin, wearing a tattered army jacket with a Vietnam veteran patch visible on the sleeve. He looked at Frank and asked a simple question: "Sir, can you spare a dollar? I haven't eaten today."

What Frank did next stopped everyone on that sidewalk. It made his security freeze. It made the crowd go completely silent. Because Frank Sinatra didn't just give him a dollar.

This is that story.

His name was Robert Chen, 26 years old. He had served two tours in Vietnam with the Army Infantry, seeing heavy combat in Khe Sanh and Hue City. He came home in 1971 with a Bronze Star, shrapnel scars across his back, and nightmares that made sleep impossible. Like thousands of other veterans, Robert came home to a country that didn't want to look at him.

He couldn't get a job because employers saw "Vietnam Vet" on applications and moved to the next candidate. He couldn't sleep because every loud noise brought him back to the jungle. He couldn't connect with his family because they didn't understand what he’d seen. By December 1972, Robert was homeless, living on the streets of Las Vegas, sleeping in alleys, and eating from dumpsters when he could find food.

The Bronze Star was in a pawn shop somewhere; he’d sold it for $30 two months earlier just to buy food.

That night, December 19th, Robert was standing outside the Sands Casino—not begging, initially, just standing there trying to stay warm. He’d learned that casinos pumped warm air out through their vents, and if you stood near the entrance, you could feel the heat. Inside, Frank Sinatra had just finished his show. Ninety minutes of standing ovations, the usual. Frank was tired. He was 57 years old, and while his voice wasn't what it used to be, it was still powerful enough to fill a room and make people forget their problems for a few hours.

Frank walked out through the main entrance, surrounded by his manager, his security, and his assistant. A crowd of maybe 50 people waited outside—fans with cameras and autograph books, high rollers hoping to shake his hand. It was the usual Vegas scene.

Robert saw the commotion. He saw Frank emerge through the glass doors, and something in him broke. Maybe it was hunger, maybe desperation, or maybe just the need to be seen by someone—anyone—who might acknowledge he existed.

He stepped forward. Security immediately moved to block him. They were big guys, ex-cops, trained to keep people away from Frank.

"Sir, step back," one of them said firmly.

Robert didn't step back. He looked past the security guard, directly at Frank. "Mr. Sinatra, I'm sorry to bother you. I'm a veteran. I just need a dollar for food. Just one dollar, please."

The security guard put his hand on Robert's chest. "I said, step back."

But Frank had heard him. He had seen the army jacket, the Vietnam patch, and the hollow look in Robert's eyes. Frank recognized that look because he’d seen it before—in his own father's eyes after the Depression, and in his friends' eyes after World War II.

Frank raised his hand. "Wait."

The security guard stopped. The entire crowd went quiet, everyone watching. Frank walked past his security and stood face-to-face with Robert. He really looked at him—the sunken cheeks, the trembling hands, the jacket that was far too thin for December in the desert.

"What's your name?" Frank asked.
"Robert Chen."
"Sir, you served?"
"Yes, sir. Army, two tours. Infantry."
Frank nodded slowly. "Where?"
"Khe Sanh. Hue City."
"That was bad," Frank said softly.
"Yes, sir. It was."

Frank reached into his pocket. The crowd leaned in, watching, expecting him to pull out a dollar, maybe five, maybe twenty if Robert was lucky. instead, Frank pulled out his wallet, opened it, and took out every bill inside. Hundreds, fifties, twenties—maybe $800 total. He held it out to Robert.

Robert stared at the money. He didn't take it. "Sir, I only asked for a dollar."

"I know what you asked for," Frank said quietly. "I'm giving you what you need."

"I can't take this."

"Yes, you can." Frank took Robert's hand, put the money in it, and closed Robert's fingers around the roll of cash. "Listen to me. You served your country. You did what they asked you to do, and you came home to nothing. That's not right. That's not fair. And I can't fix the world, but I can help you tonight. Take the money."

Robert's eyes filled with tears. "Why?"

"Because my father was you once," Frank replied. "Different war, same story. He came home from World War I with nothing. Worked himself to death trying to survive. I watched him struggle my whole childhood. And I swore if I ever had money, if I ever had the chance to help someone like him, I would."

Frank turned to his manager. "Get him a room here at the Sands. A week. Put it on my tab."

His manager nodded, pulling out a notepad.

Frank turned back to Robert. "You're going to check into this hotel tonight. You're going to eat. You're going to sleep in a real bed. And tomorrow, you're going to come see me. I've got a friend who runs a construction company. He hires vets. Good jobs, union wages. You interested?"

Robert couldn't speak. He just nodded, tears streaming down his face.

"Good." Frank put his hand on Robert's shoulder. "You're not alone anymore. You understand me? Whatever you've been carrying, you don't have to carry it by yourself."

Then Frank did something nobody expected. He took off his own coat. It was expensive cashmere, custom-tailored, worth more than most people made in a month. He put it around Robert's shoulders.

"It's cold tonight," Frank said simply.

The crowd stood frozen, silent. Some were crying. A woman in the front covered her mouth with her hand. One of Frank's security guards wiped his eyes.

Frank turned to the crowd. "This man served his country. He fought in a war most of us watched on TV. He came home to nothing. No job, no support, no respect. That's shameful. That's on all of us." He looked directly at the people in the crowd. "You came here tonight to see a show, to have fun, to forget your problems. That's fine. But don't forget about people like Robert. Don't walk past them. Don't pretend they're invisible, because they're not. They're heroes, and we owe them everything."

Frank turned back to Robert one last time. "Go inside. Tell them Frank sent you. They'll take care of you."

Robert tried to speak but failed. He just hugged Frank right there on the sidewalk. The homeless veteran and the biggest star in the world held each other while 50 people watched in complete silence.

When Robert pulled back, Frank said quietly, "One more thing. You keep that coat. It looks better on you than it ever did on me."

Then Frank walked to his car, got in, and left.

The crowd stood there for a long moment. Nobody moved. Nobody spoke. Then, slowly, people started reaching into their pockets, pulling out money, walking over to Robert, and handing it to him. Twenties, fifties, hundreds. One woman took off her own scarf and put it in Robert's hands. "Thank you for your service," she whispered.

By the time the crowd dispersed, Robert Chen was holding over $3,000 and wearing Frank Sinatra's coat.

He checked into the Sands that night, room 847. He took a shower that lasted 40 minutes—the first hot shower he'd had in eight months. He ordered room service—steak and eggs—and ate slowly, savoring every bite.

The next morning, he met with Frank's friend from the construction company, a man named Joe Columbo, a former Marine who had served in Korea. He understood.

"Frank called me," Joe said. "Told me about you. I've got a foreman position open. Pays $75 a day. You start Monday. You want it?"

Robert nodded. "Yes, sir. I want it."

Joe smiled. "Good. And stop calling me sir. I work for a living."

Robert worked for Columbo Construction for the next 32 years. He started as a foreman, eventually became a project manager, and oversaw major builds all over Las Vegas. He made a good life, got married, had three kids, and bought a house.

He kept Frank's coat. He never wore it again, keeping it in a special closet, dry-cleaned once a year, protected like a sacred object.

When Frank Sinatra passed away on May 14, 1998, Robert Chen, then a grandfather and a retired executive, flew to California. He didn't try to get into the private service with the celebrities and dignitaries. He simply stood outside the church, wearing that beige cashmere coat for the first time in 26 years. He stood guard, just like he had in Vietnam, keeping watch over the man who had saved his life.

When a reporter noticed the coat—clearly vintage, clearly expensive—and asked him about it, Robert simply smiled, patted the lapel, and said, "A friend gave this to me a long time ago. He told me it looked better on me than it did on him. I'm just here to say thank you."

Robert Chen passed away in 2016. He was buried with his Bronze Star, which he had eventually tracked down and bought back. And in his casket, folded neatly at his feet, was Frank Sinatra’s coat. A final reminder that one act of kindness, one moment of seeing someone when the rest of the world looks away, can change a life forever...

Văn Đàn Tiếng Quê Hương


Những Tiêu Chuẩn Nào Để Chọn Dân Cử Người Việt Xứng Đáng?

 

NHỮNG TIÊU CHUẨN NÀO ĐỂ CHỌN DÂN CỬ NGƯỜI VIỆT XỨNG ĐÁNG?
Nguyễn Vạn Bình 

Năm 2026 sẽ có các cuộc bầu cử nhiều nơi tại Hoa Kỳ. Vào tháng 6 sẽ bầu sơ bộ và vào tháng 11 sẽ bầu chung kết để chọn ra các vị dân cử.Việc dân cử Việt được vào dòng chính của Hoa Kỳ là một niềm khích lệ và vinh dự cho cộng đồng chúng ta. Chính vì thế, cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản phải cân nhắc để chọn ra những vị dân cử người Việt xứng đáng hầu đem lại phúc lợi, phát huy văn hóa VN và nhất là phải bảo vệ chính nghĩa của VNCH, không vì lợi ích cá nhân hay phe phái mà làm thiệt hại đến cuộc đấu tranh chống Cộng của chúng ta.

Trong những năm qua, cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ đã may mắn có những dân cử tuy còn trẻ nhưng đã có công tranh đấu cho những thành phố có đông người Việt cư ngụ mang tên Little Sàigòn, Hơn thế nữa nhiều thành phố, tiểu bang đã công nhận quốc kỳ VNCH, cấm treo lá cờ máu của CSVN cùng có Little Sàigòn Freeway ở Nam,Bắc Cali. tổ chức Hội Tết, Diễn Hành Tết to lớn có ý nghĩa và đưa chương trình học tiếng Việt vào một số trường trung học tại Hoa Kỳ.

Tuy nhiên, cũng có vài  dân cử đã vô tình hay cố ý làm thiệt hại đến cuộc đấu tranh chống Cộng và quảng cáo cho quốc kỳ máu của chúng..

Tại San Jose, vào năm 2007,nghị viên Madison Nguyễn đã tìm mọi cách ngăn cản việc đặt tên Little Saigon cho khu thương mãi trên đường Story Road. Qua các cuộc thăm dò thì cư dân tại San Jose, muốn tên Little Saigon, cái tên luôn chiếm đa số áp đảo các tên khác. Nhưng nghị viên Madison Nguyễn  cho rằng tên Little Sàigòn có hàm ý chống Cộng. Tệ hại hơn nữa, việc làm của bà đã khiến hàng ngàn người Việt phải đi biểu tình trước tòa thị chính San Jose vào các ngáy thứ ba kéo dài nhiều tháng và phi công Lý Tống phải tuyệt thực suýt mất mạng.

Vào cuối năm 2023 tại thành phố Westminster, Nam Cali, phó thị trưởng Nguyễn Nam Quan đã bác bỏ bản dự thảo Tuyên Ngôn của nghị viên Amy Phan West nhắc lại Quyết Định của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ ký vào ngày 2-4-1950 công nhận nền độc lập của Việt Nam, Lào và Cambodia. Sự việc nầy, lúc bấy giờ VN dưới quyền cai trị của vua Bảo Đại đã sử dụng lá cờ Nền Vàng Ba Sọc Đỏ làm quốc kỳ. Hiểu đơn giản hơn thì bà Amy Phan West chỉ xin Hội Đồng Thành Phố Westminster tái công nhận Quyết Định nầy của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ ký vào năm 1950 nhìn nhận lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ là quốc kỳ chính thức của Việt Nam. Tuy nhiên, ông Nam Quan cho rằng bản Tuyên Ngôn của bà Amy Phan West không đúng và ông ta đã dùng diễn đàn của thành phố cho rằng lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ chỉ là di sản của VNCH và nhìn nhận lá cờ Đỏ Sao Vàng mới là quốc kỳ chính thức của Việt Nam.Ông Nam Quan cho biết lá cờ Đỏ Sao Vàng của CSVN đã được LHQ và nhiều quốc gia trên thế giới công nhận sau ngày 30-4-1975. Vì thế, ông cho rằng những người Việt dù không ưa chế độ Cộng Sản cũng phải nhìn nhận nó và yêu cầu Hội Đồng Thành Phố không thông qua bản Tuyên Ngôn nầy.Việc làm của ông Nam Quan đã bị nhiều đồng hương tại Nam Cali biểu tình phản đối dữ dội.

Vào đầu năm 2025 tại San Jose, nghị viên Biên Đoàn của khu vực 7 trong bức thư trên face book đã kêu gọi đồng hương tham dự buổi chào cờ đầu năm tại San Jose City Hall và Vườn Truyền Thống Việt lại kèm theo emoji lá cờ máu của CSVN.Đây là một điều làm cho nhiều đồng hương tỵ nạn Cộng Sản rất phẩn nộ. Ông ta cho rằng đó là do lỗi của nhân viên và đã rút xuống.Tuy nhiên, lời biện mính yếu kém của nghị viên Biên Đoàn không được nhiều đồng hương chấp nhận. Bởi vì, nó đã tạo dịp cho nhà cầm quyền CSVN có cơ hội tuyên truyền rằng cộng đồng VN tại San Jose đã nhìn nhận, chào mừng lá quốc kỳ của chúng. Ngoài ra, trong việc đứng ra tổ chức lễ thượng kỳ quốc kỳ VNCH vào dịp Tết Nguyên Đán năm 2024, nghị viên Biên Đoàn chỉ cho thượng kỳ VNCH sau các bài phát biểu dài dòng của các vị dân cử, dù đã bị nhiều đồng hương la ó phản đối đòi phải chào cờ trước, khiến nhiều cựu quân nhân QLVNCH và đồng hương bất mản bỏ ra về. Vào năm 2025, nghị viên Biên Đoàn lại cho thượng kỳ quốc kỳ VNCH cuối cùng sau cả lá cờ của tiểu bang California và của thành phố San Jose.Hai hành động trên đã biểu lộ thái độ của nghị viên Biên Đoàn là thiếu tôn kính đối với lá quốc kỳ của VNCH.

Ngoài ra, hiện nay nghị viên Biên Đoàn vẫn còn đang dính líu đến hai vụ kiện liên hệ với ông Hải Huỳnh và Triệu Hà, chủ tịch Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Mỹ Bắc Cali về sự mạ lỵ.

Bởi thế, các đồng hương cần chọn các vị dân cử người Việt xứng đáng vào dòng chính của Hoa Kỳ dựa vào các tiêu chuẩn sau đây :

          1- Lập trường Quốc Gia: Cần tìm hiểu lý lịch, gia thế của ứng cử viên. Tìm hiểu họ có thuộc thành phần người Việt Quốc Gia hay Cộng Sản?. Vì cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ là cộng đồng tỵ nạn Cộng Sản.Các ứng cử viên Việt cần  có lập trường Quốc Gia kiên định, biết ghi ơn tổ tiên, các anh hùng dân tộc, các quân dân cán chính của VNCH đã có công xây dựng, chiến đấu bảo vệ chế độ tự do, dân chủ của miền Nam VN. Ứng cử viên người Việt phải trân quý quốc kỳ VNCH là lá cờ truyền thống của dân tộc Việt không phải lá quốc kỳ ngoại lai của CSVN là phụ bản của lá cờ của tỉnh Phúc Kiến,Trung Cộng. Để bảo đàm lập trường Quốc Gia của các ứng cử viên, chúng ta nên chọn các ứng cử viên Việt không về VN đi du hý và tránh những ứng cử viên VN đã tiếp xúc với các cán bộ CSVN hay đang làm ăn tại VN thì  họ rất dễ bị nhà cầm quyền CSVN mua chuộc.

2-Kiến Thức và Kinh Nghiệm: Các ứng cử viên Việt phải có trình độ đại học, thông thạo cả hai ngôn ngữ Anh -Việt, hiểu rõ luật lệ của Hoa Kỳ cùng lịch sử và văn hóa của dân tộc Việt.Ngoài ra, các ứng cử viên nên có kinh nghiệm trong sinh hoạt cộng đồng hay trong các tổ chức công quyền .Nhờ thế, các vị dân cử mới có thể tranh đấu hữu hiệu cho quyền lợi của cộng đồng người Việt.

3- Đạo Đức, Lương Thiện: Ứng cử viên phải không có tiền án phạm pháp. Ứng cử viên phải là một người đứng đắn,không ăn chơi đàng điếm.Ứng cử viên cần có đức tính lương thiện, thành tín  không hứa hẹn nhiều mà chằng làm được gì và không dùng những thủ đoạn tranh cử bất chính để lừa dối mọi người. Ứng cử viên phải có thái độ khiêm nhường, không tự cao tự đại và biết ăn nói lễ độ, tôn kính những bậc cao niên.

4- Tham gia các sinh hoạt và hiểu rõ nhu cầu của cộng đồng VN: Nên chọn những ứng cử viên đã từng tham gia vào các sinh hoạt của cộng đồng, nhờ thế họ mới biết các nhu cầu của cộng đồng. Không nên chọn một kẻ vô danh, xa lạ ăn nói nịnh hót, hứa hẹn nhiều điều trong lúc đi vận đồng tranh cử để rồi chúng ta sẽ bị thất vọng.Trong quá khứ,chúng ta đã thấy nhiều ứng cử viên lúc ra tranh cử thì  có mặt  trong nhiều sinh hoạt của cộng đồng để xin phiếu, nhưng khi hết nhiệm kỳ hay thất cử thì không còn thấy bóng dáng của họ.

5- Phục vụ cộng đồng thay vì phục vụ cho các đại gia hay phe nhóm: Chúng ta phải chọn các ứng cử viên thật tâm yêu mến và phục vụ cho cộng đồng. Vì một khi ứng cử viên đã nhận tiền từ các đại gia, thì họ sẽ bỏ qua những nguyện vọng chính đáng của cộng đồng mà chỉ lo phục vụ nhằm trả ơn cho các đại gia hay phe nhóm.

6- Đề án chương trình hoạt động: Ứng cử viên phải đưa ra đề án chương trình hoạt động rõ ràng, khả thi, ích lợi cho cộng đồng và cho chính nghĩa Quốc Gia.Không thể tin cậy vào những lời hứa hẹn hão huyền có tánh cách mị dân.

Trên đây, chúng tôi chỉ là những tiêu chuẩn căn bản để cộng đồng người Việt chọn ra những vị dân cử Việt xứng đáng hầu phát huy cộng đồng và bảo vệ chính nghĩa Quốc Gia trên đất nước Hoa Kỳ.

Trong thời gian gần 51 năm sống tại Hoa Kỳ, cộng đồng VN nếu có nhiều vị dân cử xứng đáng thì đã phát triển mạnh hơn so với hiện nay. Cộng đồng VN sẽ đoàn kết hơn và ngăn chận hữu hiệu trước những âm mưu của nhà cầm quyền CSVN luôn chủ trương xóa bỏ quốc kỳ, quốc ca của VNCH, Cộng đồng VN sẽ có nhiều hơn các vị dân cử người Việt vào dòng chính và được chính quyền Hoa Kỳ kính nể nhiều hơn.Ngay tại San Jose, riêng tại Vườn Truyền Thống Việt, việc xây một nhà vệ sinh đã qua nhiều năm mà vẫn chưa có nghị viên Việt nào thực hiện được.

Bởi vi cộng đồng VN thiếu các vị dân cử người Việt xứng đáng. Các vị dân cử Việt phải yêu mến cộng đồng, phải có lập trường Quốc Gia vững mạnh, hiểu rõ văn hóa của dân tộc Việt và nhất là không để bị sa ngã trước những cám dỗ về quyền lực, nhan sắc và tiền bạc.

Hy vọng cuộc bầu cử năm 2026, cộng đồng VN ở Hoa Kỳ sẽ sử dụng lá phiếu của mình một cách cẩn thận để chọn ra các vị dân cử xứng đáng, Các vị dân cử Việt nầy ngoài việc phục vụ cho các dân cư trong khu vực của mình cũng cần phải lưu tâm đến quyền lợi của cộng đồng Việt Nam và luôn gìn giữ căn cước tỵ nạn Cộng Sản của mình./

NGUYỄN VẠN BÌNH


Thất Bại Địa Chính Trị Của Nga Sau 4 Năm Xâm Lược Ukraina

 


THẤT BẠI ĐỊA CHÍNH TRỊ CỦA NGA SAU 4 NĂM XÂM LƯỢC UKRAINA
Nhất Hùng

Cuộc chiến tại Ukraina sau 4 năm đã trở thành "lực đẩy" mạnh mẽ làm thay đổi bàn cờ địa chính trị thế giới kể từ sau Chiến tranh Lạnh. Từ một cường quốc muốn duy trì tầm ảnh hưởng đa phương, Nga nay đang phải đối mặt với thực tế bị "thu hẹp" không gian chiến lược ở nhiều khu vực trọng yếu.

Các hệ quả tính đến năm 2026:

1. Bắc Âu: với Phần Lan & Thụy Điển từ bỏ chính sách trung lập và gia nhập NATO, đây là thất bại chiến lược lớn nhất của Nga. Biển Baltic đã biến thành "cái ao nhà" của Liên minh này mà nay có thể gọi là HỒ NATO. Nga hiện phải đối mặt với đường biên giới trực tiếp với NATO dài thêm hơn 1.300 km. Các căn cứ quân sự của NATO hiện chỉ cách St. Petersburg vài giờ lái xe, buộc Nga phải phân tán một phần lực lượng quân sự từ Ukraine về phía Bắc để phòng thủ.

2. Trung Á: với các quốc gia Trung Á (Kazakhstan, Uzbekistan, Kyrgyzstan, Tajikistan, Turkmenistan) đang thực hiện cuộc "ly hôn êm đềm" với tầm ảnh hưởng của Moscow, một hình thức Thoát Nga - Kazakhstan đã công khai từ chối hỗ trợ Nga lách trừng phạt và đang tìm cách xuất khẩu dầu mỏ qua biển Caspien thay vì đi qua lãnh thổ Nga. Bắc Kinh đã nhanh chóng lấp đầy khoảng trống quyền lực bằng các dự án hạ tầng khổng lồ. Vai trò "người bảo trợ an ninh" của Nga tại đây đã bị suy yếu nghiêm trọng sau khi Nga không thể can thiệp hiệu quả vào các xung đột cục bộ tại vùng Caucasus (như giữa Armenia và Azerbaijan).

3. Trung Đông: với Syria & Iran, để tập trung cho mặt trận Ukraine, Nga đã phải rút bớt quân và khí tài tinh nhuệ khỏi Syria. Điều này làm giảm ảnh hưởng của Moscow lên chính quyền Assad, tạo cơ hội cho Thổ Nhĩ Kỳ và lực lượng chống đối gia tăng quyền lực tại đây và kết cuộc là chính quyền Assad đã bị lật đổ. Nga đã mất hoàn toàn ảnh hưởng đối với Syria . Với Iran, mối quan hệ đã đảo chiều. Từ chỗ là "đàn anh", từ đồng minh đến phụ thuộc, Nga giờ đây phải dựa vào Iran để cung cấp drone (Shahed) và công nghệ tên lửa. Tuy nhiên, sự phụ thuộc này khiến Nga bị kéo vào vòng xoáy căng thẳng tại Trung Đông, làm xấu đi quan hệ với các quốc gia Ả Rập và Israel. Tháng 5/2025, Iran bị Israel và Mỹ đánh tơi tả, Nga chỉ biết giương mắt đứng nhìn. Nay, số phận Iran như chỉ mành treo chuông mà xem ra Nga cũng không làm gì được để cứu đồng minh “cốt lõi” của mình.

4. Mỹ Latinh với Venezuela & Cuba, các đồng minh truyền thống của Nga tại "vùng bụng" của Mỹ đang cảm thấy sức nóng. Nga không còn đủ nguồn lực tài chính để duy trì các khoản vay và hỗ trợ quân sự hào phóng cho Venezuela như trước. Đến đầu năm 2026, khi Nga tập trung toàn lực vào Ukraine, tầm ảnh hưởng của Moscow tại Caracas đã mất và nay thì coi như đã bỏ rơi. Còn Cuba, hòn đảo này vẫn duy trì quan hệ chính trị với Nga, nhưng sự hỗ trợ kinh tế thực tế từ Moscow đã bị thay thế phần lớn bởi hàng hóa và đầu tư từ Trung Cộng và Nga khó mà còn cưu mang Cuba trong lúc này nếu không muốn nói là cũng sẽ bỏ rơi như từng bỏ rơi Venezuela và Syria.

5. Hệ quả lớn nhất về địa chính trị là Nga đã chính thức trở thành "đối tác cấp dưới" (junior partner) trong liên minh với Trung Cộng. Nga cung cấp nguyên liệu thô rẻ mạt - Trung Cộng cung cấp công nghệ và hàng tiêu dùng. Họ thúc đẩy khối BRICS mở rộng để tạo ra một hệ thống tài chính và chính trị đối lập với Mỹ nhưng viễn ảnh đã trở nên mờ mịt khi chính Nga cũng đang xin Mỹ cho phép sử dụng USD cho một số loại thanh toán, nói một cách khác là chính Nga cũng thừa nhận sự thống trị của USD.

Có thể tóm lược: sau 4 năm, Nga đã đạt được mục tiêu kiểm soát thêm đất ở Ukraine, nhưng đổi lại là sự suy giảm ảnh hưởng ở hầu hết các khu vực còn lại trên thế giới. Nga không còn là một "siêu cường toàn cầu" có thể can thiệp khắp nơi mà đang dần trở thành một "cường quốc khu vực" bị vây hãm, phải dồn toàn bộ sinh lực vào một mặt trận duy nhất. Sự khởi chiến xâm lược Ukraina đã đẩy Nga xuống hạng cường quốc hạng hai, tự xác định không sánh tầm là đối thủ của Mỹ và tạo điều kiện cho Mỹ thâu tóm các vùng vẫn từng là vùng ảnh hưởng của Nga và khẳng định thêm VAI TRÒ BÁ CHỦ CỦA MỸ.

unnamed.jpg

Nhất Hùng

Thứ Hai, 23 tháng 2, 2026

Thứ Trưởng Hùng Cao Đến Nam California Hội Ngộ Và Cám Ơn Cộng Đồng Người Việt



THỨ TRƯỞNG HÙNG CAO ĐẾN NAM CALIFORNIA HỘI NGỘ VÀ CÁM ƠN CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT
Phạm Gia Đại (Ghi Nhanh)


Buổi tối Thứ Sáu Feb 20, 2026, chương trình gây quỹ cho Thị Trưởng Nguyễn Mạnh Chí ra ứng cử chức Dân Biểu Liên Bang đã được tổ chức tại nhà hàng Lavender, thành phố Westminster, nam California. Khoảng 500 quan khách bao gồm các Cộng Đồng Người Việt tại Cali và trên toàn quốc Hoa Kỳ, các tổ chức của người Mỹ gốc Việt ủng hộ TT Trump như Liên Minh Bảo Thủ Người Mỹ Gốc Việt VACA (Vietnamese American Conservative Alliance), các đài TV, Youtuber, và Đài VCALTV đã đến tham dự.

IMG_5653.jpeg
Nghi Thức Chào Cờ Mỹ-Việt Phút Mặc Niệm

Chương trình đã được bắt đầu với nghi thức Chào Quốc Kỳ Mỹ-Việt, và phút Mặc Niệm, và với nghi lễ Dâng Hương Cúng Bái Tổ Tiên long trọng với ba vị trong khăn đóng áo dài quốc phục và được điều khiển bởi ông Hữu Đền Hùng.

IMG_5655.jpeg
Nghi Lễ Dâng Hương lên Bàn Thờ Tổ

Đặc biệt, chương trình trở nên sôi động hẳn lên khi Thứ Trưởng Hải Quân Hoa Kỳ (Navy Undersecretary) Hùng Cao bước vào nhà hàng Lavender. Thị Trưởng Nguyễn Mạnh Chí, Chủ Tịch của VACA Bs. Phạm Hiếu Liêm đã ra đón và mời Thứ Trưởng Hùng Cao lên sân khấu. Thứ Trưởng Hùng Cao đã làm mọi người ngạc nhiên khi ông nói bằng tiếng Việt khá trôi chảy về nhiệm vụ nặng nề mà ông hàng ngày đang gánh vác, chức vụ mà TT Trump đã ưu ái bổ nhiệm. 

Phải nói là ưu ái vì TT Trump đã dành cho ông Hùng Cao nhiều chức vụ quan trọng trong đó có chức Đại Sứ, nhưng cuối cùng TT Trump đã bổ nhiệm ông làm Thứ Trưởng trong Bộ Hải Quân vì ông nói với TT rằng cuộc đời ông đã gắn bó với binh chủng Hải Quân trong Quân Đội Mỹ.

Điểm then chốt trong diễn văn của Thứ Trường Hùng Cao khi ông nêu lên biểu tượng là một loại cây Redwood ở miền bắc cao đến 100 mét nhưng gốc của nó chỉ đào sâu vài tấc vào lòng đất, nhưng nó đã đứng vững qua bao nhiêu năm tháng, qua bao nhiêu bão tố sóng gió, chính là nhờ hệ thống rễ cây của nó, dù là nông, nhưng đã đan vào nhau rất chặt chẽ, giúp cho nó vẫn đứng hiên ngang trong trời đất. 

IMG_5660.jpeg
Thứ Trường Hùng Cao nhận Quà Lưu Niệm

Đó là hình ảnh của Cộng Đồng Người Việt tại hải ngoại đã trưởng thành và thành đạt.  Một cộng đồng sau bao nhiêu vùi dập của cảnh nước mất nhà tan, sau ngày miền Nam thân yêu của chúng ta bị sụp đổ vi bị Đồng Minh phản bội- nhưng vẫn can đảm và đoàn kết vươn lên từ những đau thương đến tột cùng, để chỉ sau vài thập niên đã đạt đến sự thành công, thịnh vượng, vững mạnh như ngày hôm nay. 

Rễ cây Redwood đó chính là biểu tượng sức mạnh đoàn kết và ý chí sắt đá đan vào nhau chặt chẽ của các cộng đồng Người Việt tại khắp nơi trên thế giới đã giữ cho thân cây, tượng trưng cho Ngôi Nhà Việt Nam, khi vận nước suy vong, đã không bị gẫy đổ. Tiếng Việt vẫn còn vang vọng, và Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ vẫn tung bay phất phới khắp nơi có người Việt cư ngụ. Các thế hệ con cháu của những người Việt tỵ nạn đầu tiên đến Hoa Kỳ sau tháng Tư Đen 1975, và trong những đợt tỵ nạn những thập niên sau đó, đã thụ huấn được những nền văn hóa, giáo dục, khoa học, tân tiến nhất trên thế giới, và đang mong chờ một ngày không xa đất nước Việt sẽ không còn cộng sản để trở về xây dựng lại quê hương yêu dấu.

FullSizeRender.jpeg
Từ Phải: Thị Trưởng Charlie Nguyễn Mạnh Chí, Thứ Trưởng Hùng Cao, Phạm Gia Đại (Đài VCALTV) và bà Nicole Valance- một đại diện người Mỹ ủng hộ TT Trump

Thứ Trưởng Hùng Cao đã đi đến từng bàn một chụp hình lưu niệm để cám ơn lòng yêu mến và sự ủng hộ mạnh mẽ của cộng đồng Người Việt đối với ông. 

Sau khi Thứ Trưởng Hùng Cao ra về vì còn phải đến thăm một trung tâm nữa, thì chương trình vận động tranh cử cho Thị Trưởng Charlie Nguyễn Mạnh Chí được bắt đầu với Bs. Phạm Hiếu Liêm với ba tấm ngân phiếu của hai vị bác sĩ bạn của ông và một của chính cá nhân ông từ Arkansas đem qua để ủng hộ cho ứng cử viên Nguyễn Mạnh Chí. Cuộc vận động gây quỹ đã thành công, và sau đó là chương trình văn nghệ đặc sắc mang nét dân tộc với tân cổ giao duyên, các vũ khúc cổ truyền của Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ, và các nhạc phẩm của thời Việt Nam Cộng Hòa. đã được khán giả tán thưởng.

Chương trình được khai mạc lúc 6:30 pm và bế mạc khoảng 10:30pm cùng ngày. Mọi người ra về với niềm hân hoan trong lòng về một tương lai tươi sáng cho quê hương Việt.

Sáng ngày Thứ Bảy Feb. 21, 2026, Thứ Trường Hùng Cao đã có mặt trên khán đài của Diễn Hành Tết Bính Ngọ. Các xe hoa diễn hành sẽ lăn bánh dọc theo đại lộ Bolsa, thành phố Westminster - Thủ Đô của Người Việt Tỵ Nạn. 

Thứ Trưởng Hùng Cao lên khán đài ngỏ lời cám ơn cộng đồng Người Việt đã ủng hộ ông trong những năm tranh cử vừa qua, và đọc diễn văn ngắn trước khi cuộc diễn hành bắt đầu vì ông phải ra phi trường bay qua Hawaii./.

Phạm Gia Đại (Ghi Nhanh)

Kính mời quý vị theo dõi 





Kính mời quý vị theo dõi



Hơn 110.000 Người Anh Xuống Đường Phản Đối Nhập Cư



110.000 NGƯỜI ANH XUỐNG ĐƯỜNG PHẢN ĐỒI NHẬP CƯ
HungThe chia sẻ

Cảnh sát Thủ đô London cho biết, cuộc tuần hành “Unite the Kingdom” do nhà hoạt động chống nhập cư Tommy Robinson tổ chức thu hút hơn 110.000 người tham gia, trong khi cuộc phản biểu tình
“Stand Up to Racism” khoảng 5.000 người.

Cảnh sát Metropolitan cho biết họ bất ngờ trước quy mô đoàn người, mô tả rằng đoàn biểu tình “lớn đến mức chật kín con phố Whitehall”, con đường rộng, hai bên là các công trình chính phủ, nằm trên lộ trình
được phép cho đi bộ.

Cảnh sát Anh tham gia giữ trật tự khi đám đông biểu tình tràn xuống đường vào ngày 13/9. Ảnh: Reuters.

Nhập cư hiện là một trong những vấn đề chính trị nóng nhất tại Anh, thậm chí lấn át cả các lo ngại về nền kinh tế suy yếu.

Năm nay, nước này đang phải đối mặt với số lượng đơn xin tị nạn kỷ lục, với hơn 28.000 người nhập cư vượt eo biển Manche bằng thuyền nhỏ để tới Anh.

Cuộc biểu tình phản đối người nhập cư ước tính có khoảng 110.000 người tham gia. Ảnh: Reuters.

Cuộc biểu tình phản đối người nhập cư ước tính có khoảng 110.000 người tham gia. Ảnh: Reuters.

Trên các tuyến phố London, cờ đỏ trắng của Anh được giăng kín, thậm chí được sơn vẽ trên long đường.

Người ủng hộ coi đây là chiến dịch tự phát nhằm thể hiện lòng tự hào dân tộc. Ngược lại, các nhóm phản đối phân biệt chủng tộc cảnh báo rằng hành động này nguy cơ làm gia tang chia rẽ xã hội.

++++
Canada tuyên bố cắt giảm mạnh lượng người nhập cư từ năm sau - Ảnh 1.


Cơ hội thường trú cho người nhập cư ở Canada ngày càng trở nên mong manh – Ảnh: MY JOB ONLINE

Trong năm 2024-2025, tại Canada đã diễn ra một số cuộc xuống đường và biểu tình phản đối mức độ nhập cư cao, do lo ngại về áp lực lên nhà ở, cơ sở hạ tầng và dịch vụ xã hội.

Phản ứng lại, chính phủ đã điều chỉnh kế hoạch, giảm mục tiêu tiếp nhận thường trú nhân xuống còn 395.000 (2025) và dự kiến thấp hơn vào 2026-2027 để ổn định hệ thống.

Người di cư chuẩn bị vượt qua biên giới từ Champlain, New York (Mỹ) để vào Canada. Ảnh tư liệu: AFP/TTXVN.

Người nhập cưvượt qua biên giới từ Champlain, New York để vào Canada.

Theo CBSA,tình trạng này phản ánh sự gia tăng số lượng người nước ngoài được phép nhập cảnh vào Canada trong những năm gần đây với tư cách là khách du lịch,lao động và sinh viên, cũng như sự gia tăng đột biến số người nhập cư.

Để giải quyết sự gia tăng trên, CBSA đã được chính phủ tài trợ 30,4 triệu CAD (22,1 triệu USD) theo Kế hoạch Biên giới liên bang để mở rộng năng lực thực thi, cho phép trục xuất tối đa 20.000 người trong năm tài chính 2025. Cơ quan này cho biết thêm họ có khả năng thực hiện vượt mục tiêu này trong năm tài chính 2025.

Cũng theo CBSA, khoảng 93% tổng số vụ trục xuất người nhập cư là do không tuân thủ quy định – tức là những người nhập cư sống ở Canada mà không có giấy phép. Chỉ có khoảng 17% số vụ trục xuất là do người nhập
cư phạm tội hoặc là tội phạm có tổ chức.

Suốt một thời gian dài, Canada đã luôn tự hào khi là quốc gia rất hoan nghênh và chào đón người nhập cư.

Tuy nhiên những năm gần đây, thái độ này đã thay đổi một phần do có liên quan đến những cuộc tranh luận về người nhập cư khiến giá nhà tăng cao.

Rất nhiều người Canada đã không còn đủ khả năng chi trả cho nhà ở kể từ khi thị trường nhà đất bắt đầu tăng lãi suất vào hai năm trước.

Cùng với đó, lượng người nhập cư ở Canada cũng tăng mạnh đã đẩy dân số quốc gia cao kỷ lục, dẫn đến giá nhà và nhu cầu thuê đều tăng cao.

Đây cũng là một trong nhiều vấn đề gây tranh cãi nhất trong giới chính trị Canada.

Các cuộc thăm dò cũng chỉ ra ngày càng nhiều người dân Canada đồng tình với ý kiến hiện quốc gia này đang có quá nhiều người nhập cư ở lại, dẫn đến làn sóng phản đối người nhập cư và gia tăng nhiều vụ án nhắm đến nhóm đối tượng này.

 

From: ‘VietTuDo’
To:
Sent: Monday, November 10, 2025 at 09:34:37 AM EST
Subject: HAN QUOC TRUC XUAT BETOCON

https://www.youtube.com/watch?v=EC7_S_JwKxg

Betkon bị Hàn còng tay trục xuất hàng loạt. Biện hộ vì miếng cơm manh áo

Betkon bị Hàn còng tay trục xuất hàng loạt. Biện hộ vì miếng cơm manh áo

 

Betkon bị Hàn còng tay trục xuất hàng loạt. Biện hộ vì miếng cơm manh áo


Nước Mỹ Không cần những người vô ơn. Quy tắc đơn giản:

Mỹ cho bạn cơ hội nhập cư để thay đổi số phận và nếu không đóng góp gì cho quốc gia này thì cũng đừng làm rối loạn gây án nước người ta.

Thế cho nên chưa đủ khả năng chấp nhận để được làm công dân chính thức mà còn phạm án thì luật họ đã vậy, kêu ca cái gì không biết nữa.

Nước Mỹ là đất nước văn minh,nếu có ý chí làm ăn đàng hoàng lương thiện thì cuộc sống cũng OK. Nhưng họ qua nước Mỹ mà làm những điều phạm pháp thì bắt buộc phải trục xuất về Việt Nam thôi.

Đó là do họ gây ra .


HungThe chia sẻ