Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026

Chỉ Có Nẹ Là Mùa Xuân Thôi!

 


CHỈ CÓ MẸ LÀ MÙA XUÂN THÔI
Nguyễn Gia Việt

Hôm nay, trong bữa ăn trưa muộn, tôi vô tình nghe được một cuộc trò chuyện rất ngắn giữa anh khách và chị chủ quán.

Anh hỏi, giọng bâng quơ: 

- Mùng mấy chị nghỉ Tết vậy?

Chị chủ quán vừa dọn bàn vừa đáp: 

- Tầm hai lăm, hai sáu gì đó em. Em có về quê ăn Tết không?

Anh trả lời: 

- Dạ không chị ơi… Ba mẹ em mất hết rồi, nên em cũng không về nữa.

Chị chủ quán đáp: 

- Ừ… chị cũng vậy. Ba mẹ mất cái là hết Tết luôn. Hồi còn ba mẹ, tới Tết là thấy háo hức lắm.

Anh khách: 

- Dạ… Giờ cứ tới Tết là lại thấy buồn." 

Đoạn văn này quá hay và ý nghĩa. 

Năm nay kinh tế xuống đáy nên không ai vui, nhiều bạn không có tiền nên ngại về nhà. Nhưng ba mẹ ngày càng có tuổi thì không chờ được, thành ra các bạn cứ về nhà mình để vui vẻ với gia đình, ăn uống không cần khoa trương, chỉ sum vầy. 

Các bậc cha mẹ cũng hiểu cho con mình, đừng đặt nặng tiền bạc vật chất quá, có năm này năm khác, có lúc làm ăn được có lúc thất bại, đừng làm áp lực tiền bạc phải đem tiền về để con mình nó không dám về nhà. 

Một đứa con xa nhà, lúc nó muốn về nhứt là lúc nó cần gia đình an ủi nó nhứt. 

Các bạn biết những "tội phạm" khét tiếng hay bị cảnh sát bắt ở đâu không? Thói quen khó bỏ, là ở nhà cha mẹ ruột của nó. Cảnh sát cứ canh chu vi 3 km quanh nhà mẹ ruột là đón được nó thôi. Trước khi đi xa phải về nhìn mẹ lần cuối. 

Nhớ bài Nhớ Mẹ do Thiếu Tướng Lê Minh Đảo và Đại Tá Đỗ Trọng Huề đồng viết trong thời gian ở tù biệt giam Hà Tây ngoài Bắc.

 Lịch sử đau thương của Nam Kỳ ta, người ta đem giam những người con ưu tú của VNCH ở tận đất Bắc xa xôi lạnh giá, khác biệt phong thổ, đi hàng vạn mà lúc về cũng rụng nhiều vì không chịu nổi khắc nghiệt.

Thiếu Tướng Lê Minh Đảo ở tù 17 năm, Đại tá Đỗ Trọng Huề, ở tù hơn 12 năm. 

"Những chiều buồn trên đất Bắc, con hướng về Nam con nhớ mẹ nhiều 
Mẹ ơi bao nhiêu năm tháng cứ trôi, cứ trôi cho bạc mái đầu 
Không gian rưng rưng như sắp đứt 
Gió về nghẹn ngào như tiếng nấc." 

Những sĩ quan bị biệt giam đó ai cũng có một người mẹ, người mẹ mỏi mòn ngóng con từ Nam ra Bắc mù mịt không biết con mình ra làm sao, sống chết thế nào. 

Ngày xưa làm gì có nhiều phương tiện như bây giờ, một năm có khi một cái thơ vài dòng nguyệch ngoạc là mẹ mừng như được vàng. Ở đất Bắc xa xôi con lại nhớ mẹ mỗi khi bị đối xử bạc đãi, dằn vặt. Có hàng triệu bà mẹ Nam Kỳ đã khóc hết nước mắt. 

Hồi thời bao cấp Miền Nam mình có hàng triệu bà mẹ nuốt nước mắt tiễn con lên tàu cá vượt biên trong đêm đầy bão gió. 

Tôi nhớ có một khổ thơ của ông Trần Trung Đạo viết về mẹ khi ông từ Mỹ gọi về nhà: 

Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người 
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi 
Ví mà tôi đổi thời gian được 
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười. 
Chúng ta càng có tuổi sẽ hiểu sâu hơn bài nhạc này: 

"Mẹ ơi, con hứa con sẽ trở về 
Dù cho, dù cho xuân này đi qua 
Dù cho én từng bầy bay về ngàn, dẫu gì rồi con cũng về 
Chỉ bên mẹ là mùa xuân thôi."
 
Hạnh phúc nhứt cho những ai đã trung niên, đã già mà còn cha còn mẹ. 

"Con dề đây má ơi!", "Má ơi má! má đâu rồi má?" 

Hạnh phúc nhứt là khi nghe má lục đục bước ra rầy yêu "Mồ tổ cha mày! dìa thì mau dô nhà đi còn đứng đó la um sùm." 

Thiệt hạnh phúc cho những thằng già độc thân đã năm sáu chục tuổi mà đi về nhà trễ còn có mẹ chờ cơm!  

Cũng vui sướng cho những thằng có vợ con đùm đề để rồi khi chửi lộn với vợ lại chạy qua nhà mẹ ruột xin cơm ăn ké.  

Cơm mẹ nấu ngon nhứt đời, món gì cũng ngon dù tuổi già đôi lúc quá tay muối đường vì tay đã run. 

"Ầu ơ...ơi...!
Chiều chiều chim vịt kêu chiều 
Bâng khuâng nhớ mẹ chín chiều ruột đau".
 
Nguyễn Gia Việt (Tác giả)

Thân mến 
TQĐ




Màu Hoa Cài Áo

 


MÀU HOA CÀI ÁO
Dư Thị Diễm Buồn

Nhân mùa "Báo Hiếu Từ Mẫu"
Xin gởi đến Diễn Đàn, Văn Đàn để tùy nghi.
Kính mời quý anh chị thưởng thức "Màu Hoa Cài Áo"
nhạc sĩ Võ Tá Hân phổ thơ DTDB.
Kính chúc quý anh chị cùng gia đinh hạnh phúc
bình an và khỏe mạnh.
DTDB


MÀU HOA CÀI ÁO 
 DTDB
 
Con hỏi mẹ: "Sao cài hoa màu trắng?
Vào những ngày báo hiếu lễ Vu Lan?
Sao không cài hoa hồng thắm cao sang?"
Mẹ khẽ bảo: "Mẹ không còn có mẹ!"
 
Trong vũ trụ muôn loài đều có mẹ
Kẻ vô phần nên mẹ sớm ra đi
Thân cút côi sống lặng lẽ sầu bi
Đời đâu có tình nào hơn tình mẹ
 
Thương thân mẹ, mất bà từ thuở bé
Thiếu tình thân yêu, âu yếm thiêng liêng
Thiếu vắng vòng tay trìu mến dịu hiền
Thiếu hơi ấm, ấp lòng khi giá lạnh
 
Thiếu hình bóng bên đèn chong đêm quạnh
Lời ngọt ngào khuyên dỗ lúc ốm đau
Chạy rong chơi vấp ngã té cầu ao
Về phụng phịu "Mẹ ơi, con đau đớn..."
 
Thương yêu con, quên rằng con đã lớn
Gió trở mùa, cây thay lá vàng thu
Đợi cổng trường khi đem nón, đem dù
Che mưa nắng, cho con phòng cảm mạo
 
Có những hôm trời lên cơn dông bão
Gió lạnh căm căm, thời tiết đổi mùa
Đường về nhà trơn trợt tuyết pha mưa
Đội giá buốt, đem con giầy cao ống
 
Hết cấp ba, con vào trường Đại học
Sống xa nhà, mẹ lo sợ đắn đo
Luôn nhắc con: "Trở gió dễ cảm ho
Nhớ mặc áo, choàng khăn cho đủ ấm"
 
Trước nhập học, tự tay mẹ mua sắm
Từ chiếc khăn, đôi vớ, thỏi xà phòng
Cây kim may, cuộn chỉ với mền bông
Chai dầu gió, phòng hờ khi cảm lạnh
 
Nơi gác trọ những đêm dài hiu quạnh
Buồn bâng quơ hay chợt đến bất ngờ
Tình thơ ngây vụng dại tuổi học trò
Thương nhớ mẹ, vội vàng ra đi hết
 
Luôn cuối tuần, thứ bảy hay chủ nhật
Đến thăm con, mẹ chỉ dạy khuyên răn
Đem cho con, giỏ đầy ắp thức ăn
Và ánh mắt, ôi dịu dàng trìu mến
 
Mẹ mới có tình thương vô bờ bến
Con hơn người, vì có mẹ bên con
Con hơn người vì có mẹ chu toàn
Con hạnh phúc, cài hoa hồng lên áo
 
Dư Thị Diễm Buồn

Video&Nhạc


Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị thưởng thức 



Mừng Ngày Lễ Mẹ - Happy Mother's Day

 


MỪNG NGÀY LỄ MẸ - HAPPY MOTHER'S DAY
Thúy Nga

Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị thưởng thức 



Ngày Của Mẹ - Mother's Day

 


NGÀY CỦA MẸ - MOTHER'S DAY
Maclam's Kitchen

Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị theo dõi 



Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2026

Ngày Hiền Mẫu

 


NGÀY HIỀN MẪU
Pt. Đặng Phi Hùng

“Ngọt ngào nghĩa Mẹ, tình Cha, Yêu thương dưỡng dục đưa ta vào đời” (Ca dao VN)

Tại Hoa Kỳ hằng năm vào tháng Năm và tháng Sáu chúng ta có cơ hội cùng nhau đặc biệt mừng Ngày tôn vinh Mẹ và Ngày tôn vinh Cha. Nói là đặc biệt vì không phải chỉ khi đến các ngày này chúng ta mới nhớ đến Cha Me, mà thâm tình đối với các ngài tất nhiên luôn tràn ngập trong tâm hồn mỗi người. Nhưng hai dịp này là những dịp để chúng ta biểu hiện một cách cụ thể tấm lòng con cái đối với thân Phụ, Mẫu.

Ngoài đời thì con cái mừng Ngày tôn vinh Cha và tôn vinh Mẹ. Trong đạo thì Điều răn Thứ Bốn Thiên Chúa dạy phải “Thảo kính Cha Mẹ.” Công Giáo từ thời Cựu Ước sang đến Tân Ước người ta đọc thấy nhiều chỗ nói đến lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ (Khởi Nguyên, Xuất Hành, Lêvi, Đệ Nhị Luật, Isaiah, Các Vua, Cách Ngôn, Phúc âm của Matthêu, Luca, Gioan). Phật Giáo có ngày Vu Lan, có mùa báo hiếu. Người Việt-Nam đến nhà thờ, đi chùa để cầu cho cha mẹ, còn sống cũng như đã qua đời. Họ cài lên áo những bông hoa hồng đỏ hoặc trắng. Trắng tượng trưng cho cha mẹ đã qua đời. Đỏ biểu hiện mẹ cha còn sống. Ở Hoa Kỳ ngày tôn vinh Mẹ là Chúa nhật thứ hai của tháng Năm, ngày tôn vinh Cha vào Chúa nhật thứ ba của tháng Sáu. Tại quê nhà, đồng bào chúng ta tôn vinh ông bà cha mẹ vào dịp Tết Nguyên Đán đầu năm. Hôm nay chúng ta cùng với Giáo Hội Hoa Kỳ mừng Ngày Hiền Mẫu (Mother’s Day).

Trong Ca dao Việt-nam người ta cũng đọc thấy:

“Mẹ nuôi con bấy lâu rồi? Nuôi con khôn lớn thành người mới thôi,
Mẹ ru con mẹ cả đời, Dù con trả hết, không bằng lời mẹ ru.”

Thi sĩ Chế Lan Viên đã viết:

“Con dù lớn, vẫn là con của Mẹ; Đi hết đời, lòng Mẹ vẫn theo con.”

Trong thời gian chiến tranh giữa Trung hoa với Nhật bản, một số người Hàn quốc cũng tham gia cuộc chiến nầy và người ta kể lại một câu chuyện thương tâm về tình mẹ con như sau: Có một anh lính trẻ người Đại Hàn bị thương nặng tại chiến trường: tai điếc, mắt mù, miệng liên tục kêu gào xin cho gặp được mẹ trước khi chết. Đường từ nhà mẹ anh đến bệnh xá ở chiến trường phải mất tám ngày mới tới. Trong những ngày đầu, bất cứ người nữ y tá nào đến gần, anh cũng tưởng là mẹ mình nên chụp lấy, và lần nào cũng bị gỡ tay ra và chối từ! Cuối cùng anh đã nản lòng nên những ngày sau đó không còn tin là mẹ mình có thể đến được nữa, nên anh gào khóc thảm thiết trong tuyệt vọng chờ chết! Sau cùng bà mẹ anh đến được.

Vừa nhìn thấy con mình, bà lăn xả tới ôm con vào lòng, nhưng anh thương binh cứ tưởng bà là một y tá nào đó, nên đã hất tung mẹ anh ra. Trước cảnh tượng thương tâm mọi người có mặt đều nghẹn ngào, rơi lệ vì mọi nỗ lực đều đi đến bế tắc, vì anh vừa điếc lại vừa mù, làm sao thấy và nghe được lời phân giải của người mẹ ruột bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặt anh. Nhưng tình thương mẫu tử đã nẩy sinh một sáng kiến tuyệt vời. Không xấu hổ, không ngại ngùng trước một số đông bác sĩ, y tá vây quanh, bà vạch yếm, đặt vú mình vào miệng anh!... Người con trai yêu của bà lúc ấy đã hiểu: chỉ có mẹ mình mới can đảm như vậy, và anh đã ôm chầm lấy mẹ, mặt mày rạng rỡ, tràn đầy niềm vui pha lẫn hy vọng trước thương tích hầu như vô phương cứu chữa. Tình mẫu tử của bà mẹ Hàn quốc nầy quả thật đã phát minh ra phương thuốc cứu sống con trai bà: bà đã gợi ra trong trí con bà cái đặc điểm quen thuộc và thân thương của tình mẹ con.

Hôm nay bài Tin Mừng, Thánh Luca cũng kể lại một biến cố trong đó hai môn đệ đã nhận ra Chúa Giêsu vì cái đặc điểm rất quen thuộc và thân thương của Thầy mình. Hai môn đệ trên đường Emau đã nhận ra Chúa Giêsu Phục Sinh trong cử chỉ rất quen thuộc của Ngài xưa kia khi Ngài Bẻ bánh và dâng lời chúc tụng. Trước khi gặp Chúa Giêsu Phục Sinh, lòng các ông đầy hoang mang, buồn chán và thất vọng, những ước mơ đã tan tành và cuộc đời gần như vô phuơng mất huớng. Hai ông đã từ bỏ nhóm, từ bỏ Jêrusalem với bao nhiêu kỷ niệm buồn vui với Thầy mình và với anh em. Hai ông lê từng bước chân thất thểu mệt mỏi trên chặng đuờng dài để về quê quán cũ của mình. Vì buồn nên cho dù một ngày đi bên nhau, một ngày trò chuyện, hai ông đã không nhận ra “Người Khách Lạ” đó chính là Thầy mình, vì con mắt các ông bị che phủ bởi những tối tăm của hoang mang hốt hoảng. Tâm hồn các ông vẫn còn bị đóng lại bởi những lo âu bối rối và buồn chán. Nhưng trong những lúc khó khăn, khủng hoảng và thất vọng nhất, Chúa Giêsu Phục Sinh vẫn hiện diện, đồng hành và đồng bàn với các ông. Ngài dùng Kinh Thánh để giải thích cho các ông. Ngài còn tế nhị gợi lên niềm vui và hy vọng nơi các ông, từ từ đưa các ông đến chỗ nhận ra Ngài trong cử chỉ quen thuộc khi Ngài bẻ bánh và dâng lời chúc tụng.

Người Công giáo chúng ta cũng còn có một người mẹ tuyệt vời, không thể thiếu được trong đời và vẫn luôn đồng hành với chúng ta mọi ngày suốt đời, đó là Mẹ Maria. Đây không phải là bà mẹ trong tiểu thuyết hay trong các kịch bản movies, mà là một bà mẹ trong lịch sử đức tin, trong cuộc đời, bà mẹ đầy đau khổ đã ngậm đắng nuốt cay, đặc biệt trên đồi Canvê, dưới chân thập giá chứng kiến cái chết tủi nhục của người con trai duy nhất của mình. Trước khi từ giã cõi đời, Chúa Giêsu đã trối lai người mẹ thân yêu nhất của mình cho đại diện nhân loại là Thánh Gioan. Và từ đó, Đức Mẹ chính thức là Mẹ nhân loại, Mẹ chúng ta, Mẹ của từng Ông, Bà, Anh, Chị và của Tôi, trong cuộc chiến chống lại ma quỉ. Từ biến cố Bethlem đến đồi Canvê, và trải dài lịch sử nhân loại cho đến tận thế, Mẹ vẫn hằng tiếp tục nuôi dưỡng chúng ta bằng các Ơn của Chúa qua trung gian chuyển cầu của Mẹ.

Những ai có dịp thăm viếng Thánh đô Rôma, ghé thăm Nhà Thờ Đức Bà Cả, sẽ nhìn ngắm Pho Tượng bằng đồng đen rất đẹp, tạc hình Đức Mẹ đang cởi yếm mình cho Chúa Hài Đồng Giêsu bú. Dòng sữa thân thương ngọt ngào từ châu thân của Đức Mẹ cũng như từ bao bà mẹ khác nói lên công ơn nuôi dưỡng các con mình là chúng ta. Ai trong chúng ta cũng có một bà mẹ.

Ông Bà VN ta hay nói: “Mồ côi cha ăn cơm với cá, mồ côi mẹ lót lá mà nằm.” Có người lại đọc “Mồ côi mẹ liếm lá đầu đường!” đều có cùng một nghĩa là nếu mất mẹ, con sẽ bị đói, khát. Xót xa và mất mát thay khi nhìn những đứa trẻ mồ côi mẹ.

Sau thảm họa động đất và sóng thần ở Nhật Bản hôm tháng 3 vừa qua, hình ảnh cậu bé Toshihito Aisawa, 9 tuổi, cầm hai tấm biển ghi tên cha, mẹ của cậu đi từ các khu tạm trú này đến các khu tạm trú khác để tìm kiếm người thân yêu nhất của mình đã lay động tâm can cả thế giới.

Mất mẹ là mất đi một kho tàng quí giá nhất đời. Biết bao nhiêu văn, thi, nhạc sĩ ca tụng mẹ trong văn chương, thi ca nhạc trong đời sống thường nhật. “Mẹ” cũng là lời cuối cùng trước khi giã từ trần thế của những người con. Tình mẹ không thể thiếu vắng trong đời người, không chỉ cần cho sự hiện hữu và sinh tồn như những nhu yếu phẩm như sữa, đường, cơm, bánh… mà còn cần như những món đặc sản mang lại hương vị thơm tho như chuối, như mật, như gia vị…Mẹ là món quà cao quí nhất và cũng công bằng nhất mà Thiên Chúa ban cho mỗi người không trừ một ai. Cũng vì thế mà nhân loại trở nên bất hạnh vì những người đàn bà từ chối thiên chức làm mẹ của mình khi từ chối sinh con hay giết chết thai nhi.

Người ta nói món quà đẹp nhất trong Ngày Hiền Mẫu là Mẹ nhìn thấy các con mình yêu thương và đùm bọc lẫn nhau. Ngày Hiền Mẫu năm nay sẽ đẹp hơn, ý nghĩa hơn các năm khác nếu mỗi người chúng ta đối xử với nhau với những cử chỉ thân thương của bà mẹ Hàn quốc trong câu chuyện mở đầu, của Chúa Kitô đã làm cho hai môn đệ trên đường Emmaus, của Mẹ Maria đã làm cho mỗi người. Ai trong chúng ta cũng có thể làm được những việc thực tế như yêu thương chồng, yêu thương vợ, yêu thương các con, yêu thương cha mẹ và yêu thương mọi người chung quanh chúng ta.

Cuối cùng, xin một giây thinh lặng để cho tâm hồn dào dạt tình cảm mến và biết ơn mẹ…. Và trong Thánh lễ Chúa Nhật hôm nay, khi cha chủ tế bẻ bánh và đọc lời chúc tụng, Chúa Giêsu Kitô sẽ đến trên bàn thờ trong bánh và rượu thánh, chúng ta hãy sốt sắng cảm tạ Chúa, vì đã ban tặng chúng ta hai người mẹ: một mẹ trên trời và một mẹ dưới thế để dạy chúng ta bài học yêu thương. Hãy cầu nguyện cho mẹ mình, dù ngài còn sống hay đã qua đời, với một nén hương lòng dâng ngài trong Ngày Hiền Mẫu hôm nay.

Happy Mother’s Day.

Pt. Đặng Phi Hùng

Chúc Mừng Lễ Hiền Mẫu - Happy Mother's Day

 


CHÚC MỪNG LỄ HIỀN MẪU 
Ban Biên Tập

Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị thưởng thức 




Bài 437: Vi Khuẩn 'Thức Tỉnh'

 

 

BÀI 437: VI KHUẨN 'THỨC TỈNH'

Vũ Linh

   Sau một thời gian dài làm việc tất bật, tổ chức VACA -Vietnamese American Conservative Alliance- cuối cùng đã hoàn tất việc dịch qua tiếng Việt và phát hành một cuốn sách nguyên tác của một học giả Mỹ, ông T.S. Dixon. Sách được phát hành vừa kịp kỷ niệm ngày chúng ta phải bỏ lại quê hương, qua đất này sống tạm.

    Nhân dịp, bài này xin trình bày rõ hơn về cái ‘văn hóa ‘thức tỉnh’, hay như học giả Dixon viết, ‘woke virus’.

Về cuốn sách

    Sách nguyên tác có tựa là The Woke Mind Viruses, được dịch là Mầm Bệnh Tư Tưởng Thức Tỉnh. Cuốn sách này thật sự quan trọng, phân tích nguyên nhân và ảnh hưởng sâu xa của một hiện tượng có thể nói là ‘mới lạ’ trong văn hóa và cả chính trị Mỹ. 

    Sách có thể được mua qua Amazo Prime với giá 30 đô kể từ  30/4/2026, hay truy cập từ trang mạng https://books.by/clover-leaves với giá 25 đô + 5 đô cước phí, chỉ bằng hai tô phở chưa có cà-phê đá. Hiện giờ giá kindle chỉ là 3,99 đô!

‘Thức tỉnh’ là gì?

    Cái danh từ ‘thức tỉnh’, dịch từ tiếng Mỹ là ‘woke’ thật ra là một mạo danh hay tiếm danh thô bạo nhất. Ở đây chẳng có chuyện woke hay thức tỉnh ai hết, mà thực tế, trái lại, là cả một mưu đồ đưa cả thế giới vào u mê cung, bị thôi miên hóa, mất hết khả năng nhận định, suy đoán, lý luận, để tất cả biến thành một giàn người máy cung cúc làm theo những ông bà chủ thiên tả ngồi bấm nút, hay một đám nô lệ thời trung cổ.

    Thức tỉnh không thể mô tả như một số biện pháp chính trị, mà phải nói đó là cả một hệ thống tư duy chính trị có mục đích thật lớn là thay đổi cả xã hội, cả nhân loại trong khung cảnh những biện pháp gặm nhấm từng bước cuộc sống của người dân.

    Karl Marx tung ra ý thức hệ cộng sản nhằm thay đổi xã hội vật chất qua cái gọi là đấu tranh giai cấp của những người ‘không có gì’ nổi lên lật đổ sự áp chế của những người ‘có tất cả’. Đó là một cách mạng quy mô mang tính thay đổi xã hội vật chất. Tuy nhiên, sau hơn 70 năm thống trị độc đoán nhất trên một nửa nhân loại, ý thức hệ cộng sản đã thất bại hoàn toàn, bị liệng vào thùng rác lịch sử nhân loại. 

    Để rồi các nhà lãnh đạo tư duy thiên tả loay hoay tìm cách khác. 

    Một số vẫn kiên trì bám vào cuộc cách mạng vật chất của Karl Marx, để rồi quay qua biện bạch, tự bào chữa, tố cáo các chế độ cộng sản của những Xít-ta-lin hay Mao, Hồ, Pol Pot,… trên thực tế chỉ là một đám độc tài tàn ác đã hiểu sai Marx hay lợi dụng Marx để chiếm quyền và áp đặt những chế độ độc tài phục vụ cho quyền lợi cá nhân của họ và phe đảng, đưa đến thảm bại của tư tưởng xã nghĩa tuyệt hảo. Chứ không phải là nhân loại đã bác bỏ ý thức hệ thiên tả xã nghĩa của Marx.

    Một số ‘trí thức’ khác hiểu đó chỉ là ngụy biện, không thuyết phục lắm. Họ thấy rõ không thể đạt được kết quả gì bất kể súng đạn, tra tấn, tù đầy và mọi tuyên truyền láo xạo của đám cầm quyền CS. Họ muốn tìm một phương thức khác, một con đường khác để đi vào thiên đàng hạ giới. Chẳng những khác mà còn bao quát hơn, đi xa hơn, mà nếu thành công, mới thật là một cuộc cách mạng vĩ đại nhất, có hậu quả lớn, lâu dài và mang tính quyết định nhất.

    Thay vì tranh đấu trong những phương tiện và quyền lợi giới hạn trong vật chất, trong bối cảnh giàu-nghèo, đấu tranh giai cấp tưởng tượng, đám trí thức thiên tả mới này chủ trương thay đổi đầu óc, thay đổi tư duy của cả nhân loại. Chỉ cần thay đổi cách suy nghĩ của nhân loại là họ sẽ hiểu, sẽ tìm ra cách mang thiên đàng xã nghĩa vào hạ giới.

    Ý thức hệ ‘thức tỉnh’ chính là giải pháp, là phương tiện mới của cánh tả sau thất bại của ý thức hệ và các chế độ cộng sản.

Thức tỉnh muốn gì

    Ở đây, kẻ này mượn tạm AI để tóm lược lại chủ trương của ý thức hệ thức tỉnh. Theo AI, ‘thức tỉnh’ chủ trương cải đổi sâu rộng xã hội trong nhiều phạm vi cụ thể:

1- Công bằng tuyệt đối trong xã hội. Thức tỉnh chủ trương một xã hội công bằng triệt để và tuyệt đối, không còn những phân chia về chủng tộc, về nguồn gốc, về giới tính gì nữa.

2- Bản chất mỗi người. Thế đấy, nhưng trong cái công bằng tuyệt đối đó, mâu thuẫn thay, lại cần hiểu rõ và tuyệt đối tôn trọng những khác biệt về cá tính, nhân cách,… mỗi người.

3- Tận dụng ngôn ngữ. Thức tỉnh ý thức được tầm quan trọng và ý nghĩa của ngôn ngữ, nên muốn tạo đoàn kết, đồng thuận, phải tránh ngôn ngữ có thể gây bất mãn, bực mình, xúc động, nhạy cảm, mặc cảm, chia rẽ,… Cụ thể là dân da đen chẳng hạn, phải gọi là dân Mỹ gốc Phi Châu tương đương với dân gốc Âu Châu, Á Châu,... Chứ gọi là dda đen có vẻ miệt thị họ, khiến họ bực mình.

4- Thái độ tích cực. Ý thức hệ thức tỉnh kêu gọi người dân phải có thái độ tích cực hơn, bằng cách tham gia vào, hay đi xa hơn, kích động những phong trào, những cuộc cách mạng thức tỉnh khắp nơi, trên khắp thế giới.

5- Công bằng và bình đẳng. Ý thức hệ thức tỉnh muốn đi xa hơn mục tiêu công bằng cho nhân loại, hiểu theo nghĩa tất cả đều được cư xử giống nhau, ngang nhau, được cơ hội như nhau, mà họ gọi là ‘equality’, tức là ‘công bằng trong ‘đầu vào’ của cuộc sống. Họ chủ trương chấp nhận khác biệt cư xử để đi đến bình đẳng trong hậu quả, tức là công bằng trong ‘đầu ra’ mà họ gọi là ‘equity’. Cụ thể, công bằng trong ‘đầu vào’ là tất cả sinh viên đều được nhận vào học, tốt nghiệp hay không tùy khả năng mỗi sinh viên; bình đẳng trong ‘đầu ra’ là tất cả các sinh viên đều tốt nghiệp ngang nhau, không có người đậu cao, người đậu thấp hay rớt, thậm chí, tất cà đều 'tốt nghiệp' ngang nhau hết.

6- Trách nhiệm và hậu quả. Thức tỉnh chủ trương tất cả mọi người đều phải chịu trách nhiệm về những việc làm hay câu nói của họ. Làm đúng phải tôn trọng, làm sai phải chịu trừng phạt. Đưa đến chính sách ‘viết lại lịch sử’, đẻ ra văn hóa xóa bỏ mà họ gọi là ‘cancel culture’. Cụ thể ông George Washington có phần nào công xây dựng nước Mỹ nhưng có tội khai thác nô lệ da đen, nên phải nhận lãnh trách nhiệm này. Dân nô lệ da đen đóng góp mồ hôi, nước mắt và máu xương trong việc khai quốc và xây dựng nước Mỹ nên cần được ghi nhận công lao, vinh danh và đền bù xứng đáng.

7- Cấu trúc quyền thếTác giả Dixon đi xa hơn những yếu tố có tính cá nhân trên, mà ông vạch ra thêm những mưu đồ bao quát hơn như mục tiêu áp đặt các chủ trương thức tỉnh hóa trên phạm vị quyền lực quốc tế, trên cả thế giới qua những âm mưu chiếm quyền chính trị cũng như tài chánh để thống trị cả thế giới, và những mánh mung loại trừ thẳng tay các đối thủ, tức là những người cản trở bước tiến của ý thức hệ thức tỉnh.

Sự thật trong thức tỉnh

    Tất cả những mô tả trên nghe có vẻ rất đúng, rất đẹp, chính danh và cao cả. Nhưng cái nghệ thuật trong tuyên truyền chính trị luôn luôn nằm trong khác biệt giữa lời nói và hành động, hay trong những sự thật không nói ra được.

    Những ý tưởng có vẻ cao đẹp của ý thức hệ thức tỉnh cũng đẹp không thua gì những ý tưởng có vẻ cao đẹp của ý thức hệ cộng sản.

    Tuy nhiên, có một vài câu hỏi đáng nêu lên:

Xã hội phải tuyệt đối công bằng, nhưng lại phải tôn trọng bản chất, cá tính mỗi người, nghĩa là gì?

Những sửa đổi ngôn ngữ có giống như kỹ thuật nói láo, bịp thiên hạ khéo hơn một bực không?

Bình đẳng trong ‘đầu ra’ chỉ hạ thấp khả năng trí tuệ con người, hay nôm na ra đưa đến hậu quả ‘ngu dân’ để người dân trở thành ngoan ngoãn hơn, dễ tuyên truyền nhồi sọ hơn không?

Viết lại lịch sử thì lịch sử thật còn lại gì?

Đả phá cấu trúc quyền lực hiện hữu để đưa ra quyền lực mới của thức tỉnh đại đồng thế giới có khác gì đảo chánh chiếm quyền, từ quyền nắm hầu bao đến quyền nắm chìa khóa ngục tù, quyền tẩy não thiên hạ?

    Ngoài những câu hỏi ta có thể nêu lên về ý thức hệ thức tỉnh như AI mô tả, ta còn cần để ý tới nhiều điểm quan trọng mà AI phớt lờ không dám đả động tới:

1. Chính sách xóa bỏ kỳ thị lại tạo ra chính sách… kỳ thị ngược, đẻ ra cái quái thai gọi là chinh sách DEI –Diversity, Equity và Inclusiveness- Xoá bỏ bất công, kỳ thị, phát huy đa dạng, công bằng và bao nhập, nhưng thực tế lại kỳ thị mạnh hơn, bất công nhiều hơn, loại trừ nhiều hơn. Thay vì kỳ thị da đen, kỳ thị phụ nữ, bây giờ thành kỳ thị da trắng, kỳ thị đàn ông.  Phá bỏ một loại kỳ thị để thay thế bằng một kỳ thị khác, đó có phải là giải pháp đúng không?

Một bức hình tiêu biểu cho 'thức tỉnh': không có một ông da trắng nào trong vũ trụ thức tỉnh

Chính sách DEI đưa đến nhiều chuyện quái dị như phim ảnh Hồ Ly Vọng luôn luôn phải đưa những ông già da trắng ra làm kẻ xấu trong khi người hùng phải là da đen hay đàn bà, hay tốt hơn nữa, một chị da đen. Tiếu lâm hơn, tất cả mọi quảng cáo trên tivi, đều phải có sự hiện diện của ít nhất một vài người da đen, gọi là để phản ảnh đúng tính đa dạng chủng tộc của xứ Mỹ, cho dù trong 10 người dân Mỹ chỉ có 1 người da đen. Thật ra đây chỉ là chuyện đáng cười cho vui nếu không có gì hại, nhưng vấn đề là chính sách DEI đã đưa đến hiện tượng những đàn ông da trắng hay ngay cả da vàng có khả năng thật sự, bị loại trừ để bổ nhiệm, thăng thưởng những người da đen, phụ nữ ít khả năng hơn, ít kinh nghiệm hơn. Một chính sách chết người nếu áp dụng trong quân đội, trong những ngành nghề liên quan tới an toàn của người dân như kiểm soát viên không lưu chẳng hạn.

2. Mục tiêu ưu tiên của ý thức hệ thức tỉnh chính là trẻ con mẫu giáo, tiểu học, trung học, tới sinh viên đại học, vì đó chính là giới dễ tuyên truyền, nhồi sọ nhất. Nhắm vào đối tượng trẻ con ngây thơ và đám thanh niên mơ mộng có phải là kỹ thuật tẩy não ngu dân không? Đó có là cách giúp dân khôn hơn ra không? Hiểu biết hơn không? Hay là chính sách ngu dân ngay từ cái tuổi chưa biết suy nghĩ, theo nguyên tắc trồng cây quan trọng và hữu hiệu hơn tỉa khi cây đã lớn.

3. Cộng sản khai thác dân thiếu học, thiếu hiểu biết; ý thức hệ thức tỉnh khôn ngoan hơn, tẩy não người dân từ ngày con người chưa biết suy nghĩ.

4. Ý thức hệ thức tỉnh coi việc phá tan nền tảng gia đình là một con đường phải đi qua, vì gia đình luôn luôn là nền tảng của mọi chính sách hay quan điểm bảo thủ, là cản trở lớn nhất cho mọi tư duy ‘cách mạng’.

Ý thức hệ thức tỉnh chủ trương lật đổ từ gốc định chế ‘gia đình’ mà nhân loại đã chấp nhận từ ngày nhân loại còn sống trong hang động qua hôn nhân là nền tảng, trụ cột của khái niệm gia đình. Bây giờ thức tỉnh muốn phá bỏ tận gốc cái nền tảng đó bằng những ‘định chế gia đình‘ mới lạ với hai bố không mẹ, hay hai mẹ không bố, con người không còn giới tính nam hay nữ gì nữa, từ đó hôn nhân không còn cần là kết hợp của hai người khác giới tính nữa, mà là kết hợp của hai cá nhân, cùng hay khác giới tính không còn nghĩa lý gì. Việc xóa bỏ ranh giới của giới tính đi đến chỗ chẳng những vô lý mà còn cực nguy hiểm khi một cô bé gái phải chấp nhận dùng nhà vệ sinh chung với một tay đực rựa già biến thái tự xưng mình là… nữ sinh.

Ý thức hệ thức tỉnh cũng phá bỏ quan hệ, trật tự gia đình bố mẹ với con cái, chủ trương loại bỏ vai trò của bố mẹ trong việc dạy dỗ con cái, trong mưu đồ lôi trẻ con vào vòng nô lệ tuyên truyền của đám chuyên gia tuyên truyền thức tỉnh. Có phải đó là theo con đường của Pol Pot đã khai phá khi Pol Pot ngang nhiên tách con cái ra khỏi vòng tay bố mẹ ngay sau khi đứa trẻ vừa ra đời để ‘Tổ Chức’ Khờ-Me Đỏ dạy dỗ không?

5. Ý thức hệ thức tỉnh là một thứ ‘tôn giáo’ độc tôn muốn triệt tiêu mọi tôn giáo khác. Trước tiên là Thiên Chúa Giáo, nhưng thức tỉnh cũng không dung túng bất cứ tôn giáo nào khác, để thiên hạ chỉ còn vinh danh ‘tôn giáo thức tỉnh’ thôi.

Cái hại không giới hạn của ‘thức tỉnh’

    Ý thức hệ ‘thức tỉnh’ bao quát hơn, thâm độc hơn mọi ý thức hệ khác vì nhắm vào mục tiêu với hậu quả lớn hơn và tai hại hơn xa cuộc cách mạng vật chất của Marx.

    Ý thức hệ ‘thức tỉnh’ không chỉ nhắm vào những thay đổi vật chất nghèo giàu, mà nó muốn cải đổi tư duy, suy nghĩ của con người. Và kinh hoàng hơn cả, đối tượng đầu tiên của họ chính là trẻ em ngây thơ vô tội, trong khi đối tượng kế tiếp là giới trẻ, sinh viên có học mà không biết gì về hành, vẫn lơ mơ sống trong thế giới ảo của những lý tưởng hoang đường của một thế giới đại đồng công bằng và nhân ái. Trong khi ý thức hệ cộng sản khai thác cái thiếu hiểu biết của giới nghèo, giới lao động, giới nông dân chất phác để lừa gạt họ, thì ý thức hệ thức tỉnh nhắm khai thác cái ngây ngô của thế hệ trẻ, tương lai rường cột cả thế giới, bất kể xứ nào.

Dân Việt tị nạn và ‘thức tỉnh’

    Tác giả là người Mỹ, viết cho dân Mỹ, trong mục đích bảo vệ văn hóa ‘Tây Phương’ nói chung đang bị thoái hóa trầm trọng, đến độ nhiều người Mỹ cảm thấy sự sống còn của văn hóa đó có thể bị đe dọa mạnh. Trong cái nhìn cục bộ đó, có thể nhiều người Việt lơ là, không quan tâm lắm. Với không ít người Việt tị nạn, việc họ đang sống trên đất Mỹ, cầm thông hành Mỹ trong tay thật, nhưng vẫn cảm thấy có cái gì… không ổn, vẫn không thật sự mường tượng được mình là… ‘người Mỹ’, sống trong môi trường Mỹ, trên đất Mỹ, phải nhận lãnh tất cả hậu quả -tốt cũng như xấu-, thậm chí có người còn lý luận ‘chuyện của Mỹ mà, đâu phải chuyện chúng ta đâu’.

    Thái độ đó dĩ nhiên phản ảnh việc sau cả nửa thế kỷ, nhiều người vẫn không chấp nhận được thực tế lưu vong buồn nhiều hơn vui không ai muốn.

    Vâng, cuộc sống lưu vong thật sự không có gì vui, lý tưởng, đáng sống hay đáp ứng được nguyện vọng chung -không kể một đám dân mất gốc, vọng ngoại, thích làm Mỹ giấy, Tây giấy, Đức giấy hơn Việt thật- và thẳng thừng mà nói, tuyệt đại đa số dân Việt tị nạn đều ước mơ một ngày nào đó sẽ được trở về sống tại Việt Nam, cho dù sẽ phải sống trong nghèo đói hơn, thiếu tiện nghi vật chất hơn, thiếu thức ăn bổ béo hơn, ít vệ sinh hơn, thiếu bác sĩ, bệnh viện, thuốc men hơn, thậm chí thiếu tự do hơn, ít thoải mái hơn. Thực tế vẫn là việc dân Việt tị nạn đang sống trong xứ người, trong bối cảnh khác, văn hóa khác. Muốn thành công ở đất tạm dung cũng chỉ có một cách là thích hợp với môi trường sống thực tại. Thực tế hơn nữa, dân tị  nạn tại Mỹ, dù muốn hay không, cũng nhận lãnh đầy đủ hậu quả của những gì đang xẩy ra cho người Mỹ, tốt cũng như không tốt. Con cái dân Mỹ có bị lôi ra khỏi tay bố mẹ để được thầy cô thức tỉnh tẩy não, thì con cái dân tị nạn cũng phải chịu chung số phận thôi.

    Nếu dân Mỹ cần đứng dậy cản cái tsunami thức tỉnh gây hại lớn cho họ, thì dân Việt tị nạn cũng cần phải có thái độ như vậy thôi.

    Cái may lớn cho nước Mỹ là đã có một ông Trump kịp chặn đứng sự bành trướng của ý thức hệ độc hại này sau khi cụ lẩm cẩm Biden đã để 'thức tỉnh' múa võ Sơn Đông trong xứ này, gặm nhấm như vi khuẩn vào não thiên hạ.

    Đọc cuốn sách ‘Mầm Bệnh Tư Tưởng Thức Tỉnh’ để có thể thực sự tỉnh táo nhìn thấy rõ những tai họa lớn trong tương lai nếu ta thụ động chấp nhận. Virus Woke giết nhiều thế hệ, nguy hại hơn xa virus COVID chỉ giết vài triệu người.

Diễn Đàn Trái Chiếu


Vẹt Đánh Dưới Thắt Lưng Quần

 


VẸT ĐÁNH DƯỚI THẮT LƯNG QUẦN
Diễn Đàn Trái Chiều 

TRANG CỘNG ĐỒNG - 9/5/2026

  • Vẹt đánh dưới thắt lưng quần

    Tuần rồi, con vẹt già Tôn Thất Sơn tung lại tin mới của báo Người Việt: ông Hùng Cao -mà vẹt già TTS miệt thị gọi là "cậu Hùng Cao"-, là dân gốc da đen Phi châu. Việc con vẹt già mau mắn phổ biến tin này của báo Người Việt với hậu ý bẩn nhất hiển nhiên xác nhận TTS đồng ý hoàn toàn, chứ nếu không đồng ý thì không thể hấp tấp hớn hở phổ biến lại, rồi 'hoành tráng' ký tên mình.

    Thật khó có thể tưởng tượng đám vẹt đã xuống tới mức thấp hèn bẩn thỉu tới vậy. Đây là một 'tuyên cáo' mang tính kỳ thị chủng tộc đê tiện nhất. Chi dzậy?

    Kẻ này có nghe nói "người Tầu ngóc đầu lên, cả họ xúm lại đẩy lên cao hơn; người Việt ngóc đầu lên, cả họ kéo chân xuống".

    Trước hết, 'tuyên cáo' của TTS hoàn toàn không đưa ra bất cứ bằng chứng gì, chỉ là bôi bác sảng vô căn cứ. Sau đó, cho dù ông Hùng Cao có là gốc da đen Phi Châu thật thì đã sao? Có gì ... 'xấu mặt' cho đám dân Việt ủng hộ Trump??? Obama -với đầy đủ bằng chứng rõ ràng nhất- là dân gốc da đen Phi Châu đấy, rồi sao? Sao đám vẹt vẫn đội hắn lên đầu?

    Nói rõ cho con vẹt già TTS, chúng tôi, tất cả dân Việt tị nạn -MAGA hay không MAGA- rất hãnh diện với 'cậu Hùng Cao' cho dù 'cậu' có là gốc Congo hay Mễ hay Chà Và. Chúng tôi đánh giá con người qua tư cách và tài năng cá nhân, đóng góp vào xã hội của mỗi người, chỉ những thứ bẩn như Người Việt hay TTS mới làm chúng tôi 'xấu mặt' thôi.

--------------------

  • Dân biểu CH phản phúc rồi tung tin phịa
    Đám vẹt tuần qua ồn ào tung tin một dân biểu CH Joe Walsh sỉ vả Trump, đưa ra lý do:

"Lần đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ, một vị tổng thống đương nhiệm đã thất bại trong một cuộc bầu cử nhưng lại từ chối chấp nhận kết quả đó. 

Đó là điều duy nhất Trump đã làm mà tôi không thể nào bỏ qua được; bởi lẽ, đó cũng là điều duy nhất mà người dân Mỹ đã làm mà tôi sẽ không bao giờ—không bao giờ—có thể tha thứ.”

    Đám vẹt dĩ nhiên coi như mình trúng số Power Ball, hý hửng phổ biến tràn lan qua hệ thống emails, mà không có khả năng truy cứu thêm cho chính xác. Tin bất lợi cho Trump, làm sao bỏ qua được, cần gì biết đúng hay sai ?

    Sự thật, người đầu tiên không chấp nhận kết quả bầu cử là một ứng cử viên TT của đảng DC: đương kim Phó TT Al Gore khi thua thống đốc Bush con năm 2000.

    Mới đầu, sau khi thua tại những tiểu bang xôi đậu quan trọng nhất, Gore điện thoại cho Bush, chấp nhận thất bại và chúc mừng Bush. Nhưng vài phút sau, suy nghĩ lại, điện thoại lại cho Bush, rút lại việc chấp nhận thua. Rồi thưa kiện Bush liên tục trong 36 ngày, tại nhiều tòa án, thua liên tục nhưng vẫn viện cớ này cớ nọ kiện không ngừng, đe dọa quá hạn của Hiến Pháp. Cuối cùng, vì muốn bảo vệ bầu cử, TCPV liên bang can thiệp bắt Gore ngưng mọi thưa kiện tào lao, đưa đến kết quả Bush thắng. Gore ra tuyên bố không nhìn nhận Bush thắng -ngay cả cho tới bây giờ, hơn một phần tư thế kỷ sau-, nhưng bị buộc phải chấp nhận phán quyết của TCPV vì không có quyền gì khác.

    Về phần Trump, ông đương kim TT này đã rời khỏi Tòa Bạch Ốc sau khi phản đối. Sao lại nói  Trump "không chấp nhận kết quả bầu cử" được ? Không chấp nhận sao dọn ra?

    Thực tế lịch sử Mỹ, hầu hết các ứng cử viên thất cử -như Gore hay cả Hillary- đều 'càu nhàu' khi thất cử, nhưng chưa có ai kể cả Trump- không chấp nhận kết quả khi thua cuộc.

    Một sự thật khó nghe nữa mà đám vẹt nín khe là sự thật về anh dân biểu Joe Walsh. Đám vẹt mập mờ tả anh này là "dân biểu CH". Thật ra, anh này là CỰU dân biểu, không là dân biểu từ lâu rồi, khi ra tái tranh cử năm 2012 bị thảm bại, bây giờ gần 15 năm sau vẫn thất nghiệp. Tuy CH, nhưng thuộc loại cuồng #NeverTrump, ra tranh cử dân biểu nữa trong chủ đề chống Trump năm 2020, nhưng rớt đài trong âm thầm vì chẳng ai coi anh ta ra gì, chẳng có báo loa phường nào thèm loan tin. Năm 2025, bỏ CH nhẩy qua DC, chuẩn bị tranh cử dân biểu năm 2026 dưới cờ DC chống Trump chết bỏ, nên bắt đầu ồn ào lại. Quan điểm của anh Walsh được cử tri của anh ta nhận định hai lần, qua hai lần thảm bại ê chề, bây giờ được đám vẹt đội lên đầu. Tay Võ Trọng Lung Tung cầu mong anh Walsh sẽ là chủ tịch hạ viện. Xin lỗi, tranh cử dân biểu còn rớt đài hai lần, đổi đảng để hy vọng đắc cử có job dân biểu lại, làm sao làm chủ tịch hạ viện??? Đúng là Trọng Lung Tung chỉ biết nói... lung tung.

----------------------
  • Một câu hỏi... N.G.U.
    Một con vẹt tên là 'An Le' tung email rất 'hoàng tráng':

"Làm sao mà một phần ba người dân Mỹ lại không hiểu rằng Donald Trump là kẻ lừa đảo trắng trợn nhất và là tên nói dối bệnh hoạn, tội phạm nhất trong lịch sử? Điều đó khiến tôi kinh ngạc mỗi ngày. Họ hiểu tất cả, miễn là ông ta là lãnh đạo của họ theo chủ nghĩa “thượng đẳng da trắng”, họ không quan tâm ông ta làm gì. Một câu hỏi chưa có lời giải đáp: Vậy tại sao người Việt “da vàng hạ đẳng” lại sùng bái Trump?"

    Một câu hỏi phản ảnh tính ngớ ngẩn vô cùng tận của đám vẹt.
  • Trump lãnh 49,8% phiếu cử tri, hay 60% phiếu cử tri đoàn; đâu ra cái... 'một phần ba'?
  • Trump 'tội phạm nhất lịch sử': tội gì, kể ra nghe coi.
  • Trump nói láo bệnh hoạn nhiều nhất: đó là ý kiến của một anh làm nghề ...'nhà báo nói láo ăn tiền' cho báo loa phường Washington Post, ai tin ráng chịu. Mà nói láo bệnh hoạn là gì? Có loại nói láo mạnh khỏe sao? Như Biden?
  • Nói Trump theo chủ nghĩa thượng đẳng da trắng là phịa, bôi bác vô căn cứ. 
    • Dân Mỹ sống trong nhà như thế nào là do một ông da đen bộ trưởng Gia Cư quyết định, Scott Turner;
    • An ninh quốc phòng là do tình báo chiến lược làm việc như thế nào, do một bà dân thổ địa Hawaii quyết định, Tulsi Gabbard;
    • Ngoại trưởng quyết định chính sách đối ngoại với cả thế giới là một ông tị nạn Cuba, Marco Rubio.
    • Giám đốc thông tin Tòa Bạch Ốc là một ông gốc Tầu, Steven Cheung;
    • Giám đốc các chương trình bảo hiểm y tế -Medicare và Medicaid- cho tất cả dân Mỹ là một ông gốc Thổ Nhĩ Kỳ, Mehmet Oz;
    • Hai người đầu tiên chịu trách nhiệm tinh giản guồng máy Nhà Nước là một ông gốc Ấn Độ và một ông gốc Nam Phi, Vivek Ramaswamy và Elon Musk;
    • Cựu Giám đốc ICE là ông gốc Việt, Tony Phạm;
    • Người được Trump chọn làm lãnh đạo tương lai của nước Mỹ có vợ Ấn Độ, PTT Vance.
    • Những nhân vật trên, chẳng ai là da trắng thượng đẳng hết mà cũng không có cái job nào tầm thường hết.
  • Cuối cùng 'tại sao dân Việt da vàng hạ đẳng lại sùng bái Trump' là câu hỏi bố láo, vớ vẩn. Dân Việt dưới thời Trump chẳng khi nào là 'da vàng hạ đẳng' hết. Bằng chứng? Theo nhiều chuyên gia, Hải Quân Mỹ bây giờ là lực lượng chủ yếu trong chiến tranh sinh tử với Iran, đồng thời cũng quyết định tương lai kinh tế cả nước Mỹ, nghĩa là cả thế giới luôn. Mà Hải Quân Mỹ bây giờ dưới một ông gốc Việt. Con vẹt có nhìn thấy chuyện đó không? 'Hạ Đẳng' mà được trao trách nhiệm vĩ đại vậy sao?
  • Con vẹt hiển nhiên nhìn với con mắt không tròng của một người mù, sặc mùi kỳ thị chủng tộc, rồi... thắc mắc???
  • Những con vẹt bôi bác, sỉ vả Trump - bất kể bôi bác bẩn thỉu nhất hay có vẻ lịch lãm chút đỉnh - đều đã bị mù, hay 'ngu hóa' bởi những tuyên truyền, xuyên tạc bố láo do chính họ tự chế ra, rồi tự nhồi sọ mà Mỹ gọi là ... self-indoctrination, rồi tin là thật. Một con vẹt cái tuần rồi 'hoành tráng' viết bài chửi đám MAGA là ngu,..., rồi phóng bút "Thực sự thì nước Mỹ đang đếm từng ngày để mong đến ngày có thể bỏ lá phiếu chặn cái mồm láo toét và các sắc lệnh hành pháp của Trump lại". Nhìn vào kết quả bầu cử mới nhất của Indiana như trên, không biết đám vẹt nghĩ gì: Indiana có phải nằm trong nước Mỹ, đang đếm từng ngày để mong đuổi Trump về vườn không???
Diễn Đàn Trái Chiều