Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2026

Tin Quá Hay Về TT Trump Và Nước Mỹ Mới Nhất Hôm Nay

 


TIN QUÁ HAY VỀ TT TRUMP VÀ NƯỚC MỸ MỚI NHẤT HÔM NAY
Sonia Ohlala:

TIN QUÁ HAY VỀ TT TRUMP VÀ NƯỚC MỸ MỚI NHẤT HÔM NAY - MỜI BÀ CON XEM NGAY CHO NÓNG!" trên YouTube

Kính mời quý vị theo dõi 



Hormuz: Tử Huyệt Toàn Cầu Và Cú Đấm Thép Của Trump

 


HORMUZ: TỬ HUYỆT TOÀN CẦU VÀ CÚ ĐẤM THÉP CỦA TRUMP
Nhất Hùng

Tính đến hôm nay, ngày 15 tháng 3 năm 2026, eo biển Hormuz không còn là một tuyến hàng hải đơn thuần - nó là một "thùng thuốc súng" đã châm ngòi. Thế giới đang nín thở dõi theo khi huyết mạch kinh tế toàn cầu bị đặt dưới họng súng, đe dọa đánh sập toàn bộ hệ thống tài chính quốc tế.

1. Cuộc chơi ngông cuồng của Tehran và sự đáp trả tàn khốc

- Iran đang chơi quân bài cuối cùng. Sau khi bị Mỹ và Israel dồn vào đường cùng bằng các đợt không kích bão táp, Tehran đã chọn giải pháp "tự sát": rải thủy lôi phong tỏa Hormuz.

- Tổng thống Donald Trump không còn dùng ngoại giao mềm mỏng, ông đã ra tối hậu thư: Dọn sạch thủy lôi ngay lập tức, hoặc đối mặt với sự hủy diệt hoàn toàn.

- Không còn là những lời đe dọa suông. Các cuộc không kích của Mỹ đã chính thức san phẳng hạ tầng quân sự trên đảo Kharg - trái tim xuất khẩu dầu mỏ của Iran. Nếu Tehran còn ngoan cố, toàn bộ ngành công nghiệp dầu khí của họ sẽ chỉ còn là đống tro tàn.

- Thế giới rúng động: Giá dầu Brent không dừng lại ở mức 120 USD; nó đang nhảy múa trên sự hoảng loạn. Khi 20% lượng dầu thế giới bị chặn đứng, đây là cuộc chiến sinh tồn của mọi nền kinh tế.

2. Sự hèn nhát trên biển và liên minh của những người "trả tiền"

Một thực trạng nực cười đang diễn ra: Các tàu hàng phải "đổi màu", vờ làm tàu Trung Cộng với dòng chữ "CHINA OWNER ALL CREW" để cầu xin sự an toàn từ Iran. Nhưng thời kỳ Mỹ đơn độc làm "cảnh sát biển" miễn phí đã chấm dứt.

Chiến lược của Trump rất rõ ràng: Không có bữa ăn nào miễn phí. Mỹ đang ép Trung Cộng, Pháp, Nhật Bản và Hàn Quốc phải đưa tàu chiến đến "chia lửa". Nếu muốn có dầu, các nước này phải tự cầm súng bảo vệ tàu của mình.

CÁC BIỆN PHÁP "BÀN TAY SẮT" CỦA MỸ TẠI HORMUZ

Mỹ không chỉ phòng thủ; họ đang tiến hành một chiến dịch tiêu diệt chủ động với cường độ chưa từng có:

- Nghiền nát IRGC: Hàng trăm đợt oanh tạc đã biến các trạm radar, căn cứ tên lửa và bến cảng của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) thành phế tích.

- Phản kích "Gấp 20 lần": CENTCOM đã nhận lệnh, bất cứ xuồng cao tốc nào rải mìn đều bị bắn nát ngay lập tức. Tổng thống Trump đã tuyên bố: "Ngáng chân dầu mỏ của Mỹ, Iran sẽ phải trả giá gấp 20 lần."

- Công nghệ săn mồi: Các vệ tinh và tên lửa vốn dùng chống ma túy giờ đây được tái định vị để săn lùng từng chiếc tàu nhỏ nhất của Iran
.
- Sức mạnh Littoral: Sự hiện diện của tàu USS Tripoli cùng Thủy quân lục chiến Viễn chinh (MEU) là lời khẳng định: Mỹ sẵn sàng đổ bộ và làm chủ mọi tấc đất ven biển nếu cần thiết.

KỊCH BẢN CHẤM DỨT CUỘC CHƠI

Mỹ không còn kiên nhẫn với các cuộc đàm phán kéo dài. Các bước tiếp theo sẽ là:

- Thiết lập "Vùng chết": Một vùng đệm an toàn tuyệt đối xung quanh eo biển. Bất cứ mục tiêu nào di chuyển không phép sẽ bị tiêu diệt không cần cảnh báo.

- Triệt hạ nguồn sống: San bằng toàn bộ cơ sở xuất khẩu dầu còn lại của Iran, buộc quốc gia này phải chọn lựa: Ngừng phá hoại hoặc quay về thời kỳ đồ đá.

- Quốc tế hóa trách nhiệm: Buộc các cường quốc Châu Á và Châu Âu phải nhúng tay vào bùn, chia sẻ cả máu và tiền bạc để duy trì dòng chảy dầu mỏ.

Eo biển Hormuz hiện nay không dành cho những kẻ yếu tim. Đây là cuộc đối đầu giữa một cường quốc đang lấy lại uy thế tuyệt đối và một chế độ đang vùng vẫy trong tuyệt vọng.

Nhất Hùng

Ngày Trước, Tôi Bán Xôi Trước Cổng Bệnh Viện

 


NGÀY TRƯỚC, TÔI BÁN XÔI TRƯỚC CỔNG BỆNH VIỆN
Tony Nguyen chia sẻ

Chỉ là một cái xe đẩy cũ, nồi xôi bốc khói nghi ngút từ 4 giờ sáng.

Trên xe treo tấm bảng viết tay: “Xôi nóng – 10 ngàn một gói.” và

trước mặt dựng 1 tấm bảng rất lớn: "XÔI XÔI XÔI".


Bệnh viện lúc nào cũng đông.

Người ta đi ngang, mua vội một gói rồi chạy.

Có người ăn cho đỡ đói.

Có người ăn cho đỡ buồn.

Tôi bán ở đó gần mười năm.


Một buổi sáng mùa đông, có một cậu bé khoảng mười hai tuổi đứng nhìn xe xôi của tôi rất lâu.


Nó mặc áo khoác rộng thùng thình, tay ôm cái bịch ni lông.


Tôi hỏi:

“Con ăn xôi hông?”


Nó lắc đầu.

“Dạ… con không có tiền.”


Tôi gói một gói xôi, đưa cho nó.

“Ăn đi.”


Nó đứng yên.

“Mai con trả.”


Tôi cười.

“Mai chú vẫn bán ở đây mà.”


Nó cầm gói xôi bằng hai tay, cúi đầu thật thấp.

“Dạ con cảm ơn.”


Ngày hôm sau, nó lại tới.

Nhưng không mua.


Nó chỉ đứng phụ tôi đưa xôi cho khách, cột dây thun, lấy tiền thối.


Tôi nói:

“Không cần đâu.”


Nó lắc đầu.

“Con ăn nợ… nên con phụ.”


Tôi mới biết nó tên Hùng.

Mẹ nó nằm ở khoa ung thư trên lầu.


Ba nó mất từ lâu.

Nó ngủ dưới gầm ghế ngoài hành lang bệnh viện.

Ban ngày chạy đi phụ người ta bưng nước, tối lên ngồi cạnh giường mẹ.


Từ hôm đó, sáng nào nó cũng xuống phụ tôi bán xôi.

Có hôm khách đông quá, nó la lớn:

“Chú ơi hết đậu rồi!”


Tôi bật cười.

Tự nhiên thấy cái xe xôi bớt cô quạnh.


Một tháng sau, mẹ nó mất.

Hôm đó nó không xuống bán xôi.


Tôi lên khoa tìm.

Nó ngồi một mình ở cuối hành lang, hai chân co lại, mắt nhìn xuống đất.


Tôi ngồi cạnh.

Một lúc lâu nó nói:

“Giờ con không biết đi đâu.”


Tôi im lặng.

Rồi tôi hỏi:

“Con có muốn phụ chú bán xôi không?”


Nó ngẩng lên.

“Thiệt hông chú?”


Tôi gật đầu.

“Nhưng phải đi học.”


Nó nhìn tôi như không tin.

Từ ngày đó, cái xe xôi có hai người.


4 giờ sáng tôi nấu xôi.

5 giờ Hùng đẩy xe ra cổng bệnh viện.


Khách quen hỏi:

“Ủa con ai vậy?”


Nó nhanh miệng:

“Con của chú bán xôi.”


Mỗi lần nghe vậy tôi lại khựng một chút.

Nhưng không sửa.


Hùng học cũng khá.

Tối về nó ngồi ngay cạnh nồi xôi, vừa canh lửa vừa làm bài.


Có lần nó hỏi:

“Chú ơi, học đại học mắc lắm hông?”


Tôi nói:

“Chắc mắc.”

Nó im lặng một lúc.


“Vậy chắc con học nghề thôi.”

Tôi không nói gì.


Nhưng từ hôm đó tôi bắt đầu để dành tiền.

Mười mấy năm bán xôi, tôi chưa bao giờ nghĩ tới chuyện lớn.


Chỉ nghĩ đủ sống là được.

Thời gian trôi nhanh.


Ngày Hùng thi đại học, tôi dậy từ 3 giờ sáng.

Tôi gói cho nó hai gói xôi.


Nó cười:

“Con ăn không hết đâu.”


Tôi nói:

“Thi lâu đó.”


Ba tháng sau, nó chạy về từ đầu hẻm, la lớn:

“Chú ơi!”


Tôi đang xúc xôi cho khách, giật mình.

“Con đậu rồi!”


Nó đưa giấy báo trúng tuyển.

Tôi đọc mà tay run.


Khách đứng xung quanh cũng vỗ tay.


Ngày nó lên thành phố nhập học, nó ôm tôi.

Nó nói nhỏ:

“Ba, con đi nha ba .”


Tôi rướm nước mắt, giả bộ bận gói xôi.

Không dám nhìn nó.


Nhiều năm sau, Hùng tốt nghiệp bác sĩ.


Ngày đầu tiên nó mặc áo blouse trắng, nó chụp hình gửi về.

Tin nhắn chỉ có một câu:


“Ba, con đang trực ở bệnh viện.”

Tôi nhìn cái điện thoại thật lâu.


Sáng hôm sau, lòng tôi tràn ngập niềm vui tôi đẩy xe xôi ra cổng bệnh viện như mọi ngày.


Khói xôi bay lên nghi ngút.

Có người khách quen vừa nhận gói xôi vừa hỏi tôi:


“Chú bán ở cổng bệnh viện này mấy chục năm rồi, chắc cũng cực lắm ha?”


Tôi cười.

“Cực thì có… nhưng quen rồi.”


Khách đi rồi, tôi nhìn lên tòa nhà bệnh viện cao trước mặt.

Ở đâu đó trong những dãy phòng kia…

Có một bác sĩ từng đứng trước xe xôi của tôi, nói nhỏ:

“Chú ơi… con không có tiền.”

Ngày đó tôi chỉ cho nó một gói xôi 10 ngàn.


Nhưng nhiều năm sau…

Nó lớn lên, mặc áo blouse trắng, đứng trong bệnh viện này cứu người.


Nghĩ vậy tôi thấy lòng mình ấm lạ.

Một gói xôi năm nào…

Hóa ra không chỉ nuôi một đứa trẻ qua cơn đói.

Mà còn nuôi lớn cả một cuộc đời.....


Tony Nguyen chia sẻ


Hơn 43.000 Công Dân Hoa Kỳ Đã Được Đưa Về Nước An Toàn Từ Trung Đông Dưới Sự Lãnh Đạo Của TT Trump

 


HƠN 43.000 CÔNG DÂN HOA KỲ ĐàĐƯỢC ĐƯA VỀ ƯỚC AN TOÀN TỪ TRUNG ĐÔNG DƯỚI SỰ LÃNH ĐẠO CỦA T T TRUMP
TheHung chia sẻ

Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ ngày 11 tháng 3 năm 2026 xác nhận hơn 43.000 công dân Hoa Kỳ đã trở về nước an toàn từ Trung Đông kể từ khi chiến sự trong khu vực bắt đầu leo thang vào cuối tháng 2.

Chiến dịch hỗ trợ công dân được thực hiện dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Trump và Ngoại trưởng Marco Rubio.

Trong thông cáo chính thức, Trợ lý Ngoại trưởng Dylan Johnson cho biết Bộ Ngoại Giao đã tổ chức hơn ba chục chuyến bay thuê bao đặc biệt nhằm di tản công dân Hoa Kỳ khỏi khu vực Trung Đông. 

Nhờ các chuyến bay này cùng các hoạt động vận chuyển mặt đất, hàng chục ngàn người Mỹ đã được đưa ra khỏi khu vực nguy hiểm một cách an toàn.

Theo Bộ Ngoại Giao, hệ thống hỗ trợ khẩn cấp hoạt động liên tục 24 giờ mỗi ngày đã trực tiếp trợ giúp hơn 30.000 công dân Hoa Kỳ ở nước ngoài. 

Các công dân này được cung cấp hướng dẫn an ninh, thông tin di chuyển và các lựa chọn trở về Hoa Kỳ.

Tình hình vận chuyển thương mại, Các hãng hàng không quốc tế đã bắt đầu khôi phục nhiều chuyến bay thương mại, giúp công dân Hoa Kỳ có thêm lựa chọn trở về nước mà không cần sử dụng các chuyến bay thuê bao của chính phủ.




Bộ Ngoại Giao cho biết nhu cầu sử dụng các chuyến bay thuê bao của chính phủ đã giảm đáng kể trong những ngày gần đây. 

Vào ngày 11 tháng 3 năm 2026, Bộ Ngoại Giao đã liên lạc với gần 9.000 công dân Hoa Kỳ đang ở Các Tiểu Vương Quốc Ả RậpThống Nhất để mời họ sử dụng các chuyến bay do chính phủ tổ chức.

Trợ lý Ngoại trưởng Dylan Johnson cho biết nhờ kết quả tích cực và nhu cầu giảm xuống, bản cập nhật ngày 11 tháng 3 sẽ là thông báo hàng ngày cuối cùng về chiến dịch trợ giúp công dân Hoa Kỳ trong khu vực. 

Bộ Ngoại Giao sẽ tiếp tục công bố thông tin khi cần thiết.

TheHung chia sẻ


Mỹ Chắc Chắn Sẽ Đổ Bộ Lên Đảo Kharg: Hồi Kết Cho Sự Ngoan Cố Của Tehran

 


MỸ CHẮC CHẮN SẼ ĐỔ BỘ LÊN ĐẢO KHARG: HỒI KẾT CHO SỰ NGOAN CỐ CỦA TEHRAN
Nhất Hùng

Tính đến ngày 14/03/2026, cục diện tại đảo Kharg không còn là một cuộc tranh chấp thông thường, mà là một bản án tử hình đang chờ thực thi đối với sự phản kháng của Iran. Đừng đặt câu hỏi "liệu" Mỹ có đổ bộ hay không, hãy hỏi "khi nào" điều tất yếu này xảy ra. Hãy nhìn thẳng vào thực tế chiến sự 24 giờ qua:

1. Cuộc hủy diệt từ trên không: Xóa sổ và San phẳng

Tổng thống Donald Trump đã chứng minh cho thế giới thấy sức mạnh tuyệt đối của CENTCOM. Đây không phải là một cuộc tập kích thông thường, mà là cuộc không kích lớn nhất lịch sử Trung Đông. Mỹ khẳng định đã "xóa sổ hoàn toàn" mọi cơ cấu quân sự trên đảo Kharg.

- Kho thủy lôi? Đã thành tro bụi.
- Hầm tên lửa? Đã bị san phẳng.

Việc Washington chưa đánh vào hạ tầng dầu khí không phải vì họ yếu thế, mà đó là sự ban ơn cuối cùng để ổn định thị trường toàn cầu. Nhưng hãy nhớ, lòng kiên nhẫn của Tổng Thống Donald Trump có giới hạn: Nếu Hormuz không thông, hạ tầng dầu khí của Iran sẽ biến mất khỏi bản đồ.

2. Gọng kìm 5.000 lính Thủy quân lục chiến

Đừng bị đánh lừa bởi tuyên bố "chưa phải ưu tiên hàng đầu" của TT Trump. Đó là đòn hỏa mù chiến thuật. Thực tế, 5.000 lính Thủy quân lục chiến tinh nhuệ cùng tàu tấn công đổ bộ USS Tripoli đã áp sát mục tiêu.

Chúng tôi nhận định: Mỹ chỉ đang chờ đợi thời điểm chín muồi để tung đòn dứt điểm. Việc triển khai lực lượng phản ứng nhanh quy mô lớn này không phải để "diễn tập", mà là để tiếp quản và chiếm đóng.
3. Sự giãy chết của Tehran tại Eo biển Hormuz

Dù Iran đang cố tỏ ra quyền lực bằng cách "phong tỏa có chọn lọc" (cho tàu Ấn Độ đi qua nhưng cấm Mỹ, Anh, Israel), thực chất đây chỉ là hành động tuyệt vọng của một kẻ sắp kiệt sức.

- Năng lực rải thủy lôi của Iran đã bị bẻ gãy sau đêm 13/3.
- Bầu trời Iran hiện nay như "chốn không người", nơi Không quân Liên minh tự do săn lùng bất kỳ mục tiêu nào họ muốn.

TẠI SAO VIỆC ĐỔ BỘ LÀ TẤT YẾU?

Chúng tôi khẳng định: Quân đội Iran đã mất khả năng chiến đấu thực thụ. Giới lãnh đạo Iran đang đứng trước một tối hậu thư nghiệt ngã từ TT Donald Trump: "Đầu hàng vô điều kiện".

Họ hiểu rõ: Hàng cũng chết – Không hàng cũng chết. Khi bị dồn đến đường cùng, Iran sẽ dùng nốt quân bài cuối cùng là phá hoại eo biển Hormuz một cách cực đoan. Và để chấm dứt vĩnh viễn mối đe dọa này, Mỹ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đưa giày đinh lên đảo Kharg.

Mọi nỗ lực hòa giải của Trung Quốc đều bị Washington gạt sang bên lề. Chỉ có vai trò của Ấn Độ là còn chút hy vọng mong manh để giảm bớt sự đổ máu. Tuy nhiên, với vị thế của một siêu cường không chấp nhận thỏa hiệp, Mỹ sẽ đổ bộ để thiết lập một trật tự mới tại vùng Vịnh. Kharg sẽ sớm đổi chủ.

Nhất Hùng


Bao Giờ Đến Lượt Việt Nam? - Xướng & Họa

 

BAO GIỜ ĐẾN LƯỢT VIỆT NAM? - XƯỚNG & HỌA
Lâm Hoài Vũ & Tuyến Lê Sydney

Trân trọng 
NHHN 

Trưng Vương Khởi Nghĩa - Xướng & Họa

 


TRƯNG VƯƠNG KHỞI NGHĨA - XƯỚNG & HỌA
Lâm Hoài Vũ 

Trân trọng 
NHHN 

Ông Trump Tin Rằng Iran Đang Phái Sát Thủ Tàn Độc Nhất Thế Giới Đến Tìm Ông, Dặn Dò Lời Trăn Trối

 


ÔNG TRUMP TIN RẰNG IRAN ĐANG PHÁI SÁT THỦ TÀN ĐỘC NHẤT THẾ GIỚI ĐẾN TÌM ÔNG, DẶN DÒ LỜI TRĂN TRỐI
Hien N Diep

Trước tin đồn thổi này , ông đã hết sức bình tỉnh để dặn dò trước như môt lời trăn trối.

Tổng thống Trump nói rằng Hoa Kỳ và Israel buộc phải hành động chống lại Iran vì Cộng hòa Hồi giáo đang chuẩn bị tấn công trước.  “Dựa trên diễn biến của cuộc đàm phán, tôi nghĩ họ sẽ tấn công trước. Và tôi không muốn điều đó xảy ra.” 
 
Đã có tin Iran phái sát thủ thuộc hạng tàn độc để ám sát Tổng thống Trump .Trước tin đồn thổi này , ông đã hết sức bình tỉnh để dặn dò trước như môt lời trăn trối .Trên mạng đã xuất hiện lời dặn dò này ( Chưa biết hư thực như thế nào ? ) Nhưng xem ra TT Trump rất là can đảm nhìn thẳng vào tính mệnh của mình để dặn dò về tương lai  
 
Tổng Thống Trump nói: Nếu một ngày tôi qua đời khi đang tại chức Tổng thống… Hôm nay tôi cần mọi người ngồi xuống thật bình tĩnh trước khi nghe điều này, bởi những gì sắp chia sẻ có thể khiến bạn xúc động và hiểu tấm lòng của ông theo một cách rất sâu sắc. 
 
Tổng Thống Trump đã viết những chỉ dẫn chi tiết về việc tang lễ của mình nếu ông qua đời khi đang tại chức. Và khi đọc những điều ông yêu cầu, người ta nhận ra: người đàn ông này không tìm kiếm vinh quang – ông chỉ muốn phục vụ. Đây là những gì được ghi trong chỉ thị tang lễ của tổng thống Trump: “Nếu tôi qua đời khi đang tại chức: Tang lễ phải đơn giản. Không vàng. Không xa hoa. Không quan tài đắt tiền. Chỉ cần nghi thức quân đội – Tôi đã phục vụ nước Mỹ, hãy để quân đội tiễn đưa tôi như họ tiễn đưa những người của chính họ. Hãy lấy tất cả số tiền định chi cho hoa và quyên góp cho các tổ chức từ thiện dành cho cựu chiến binh, từng đồng một. Và trước khi đóng nắp quan tài của tôi, hãy đọc những lời này cho nước Mỹ: ‘Tôi đã cố gắng. Tôi xin lỗi nếu điều đó chưa đủ. Chúa phù hộ nước Mỹ.’” Chính lời xin lỗi vì sợ mình chưa làm đủ đã khiến nhiều người xúc động.
 
Những Yêu Cầu Tang Lễ Của Tổng Thống Trump: 
1. Tang lễ đơn giản “Không quan tài vàng. Không xa hoa. Chỉ quan tài quân đội giản dị. Tôi đến từ đất, tôi trở về đất.” 
2. Chỉ cần nghi thức quân đội “Hãy để những người lính khiêng quan tài của tôi. Tôi đã phục vụ họ – hãy để họ tiễn đưa tôi.” 
3. Quyên góp tiền mua hoa “Người Mỹ có thể chi hàng triệu đô cho hoa. Hãy lấy từng đồng đó và giúp các cựu chiến binh cần chăm sóc y tế, nhà ở và hỗ trợ.” 
4. Những lời cuối cùng “Trước khi chôn cất tôi, hãy đọc điều này: Tôi đã cố gắng. Tôi xin lỗi nếu chưa đủ. Chúa phù hộ nước Mỹ.” “
 
Một người làm việc suốt ngày đêm ở tuổi 78 vẫn nói: Tôi đã cố gắng. Một người trải qua bao hiểm nguy vẫn nói: Tôi xin lỗi nếu chưa đủ. Và suy nghĩ cuối cùng… vẫn là về nước Mỹ.” 
 
Hầu hết các tổng thống muốn tang lễ cấp nhà nước long trọng, xa hoa. Tổng thống Trump muốn tang lễ giản dị, tiền dành cho cựu chiến binh, và lời cuối là xin lỗi vì sợ mình phục vụ chưa đủ. 
 
Đó không phải kiêu ngạo. Đó là sự khiêm nhường. Ngay cả khi nghĩ đến cái chết, ông vẫn tự hỏi: “Tôi đã làm đủ cho nước Mỹ chưa?” 
 
Hãy cầu nguyện cho mọi nhà lãnh đạo luôn biết sống vì dân, vì đất nước. Và dù mỗi người có quan điểm khác nhau, chúng ta vẫn có thể suy ngẫm về trách nhiệm, lòng phục vụ và tình yêu quê hương.
 
Hien N Diep 

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2026

Iran: Hình Nộm Lên Ngôi

 


IRAN: HÌNH NỘM LÊN NGÔI
Nhất Hùng

Thay vì một Tân Giáo chủ bằng xương bằng thịt hiên ngang xuất hiện, dân chúng Iran lại được chiêm ngưỡng những hình nộm phủ vải đen vô hồn diễu hành trên xe rước. Một màn kịch "vô tiền khoáng hậu" khiến người ta tự hỏi: Iran đang bầu Giáo chủ hay đang tổ chức lễ Halloween sớm?

Ba giả thuyết "nực cười" cho sự vắng mặt:

1. "Bia tập bắn" di động: Vâng, khi Mỹ và Israel đã "đánh tiếng", Mojtaba thà làm một bóng ma trong hầm tối còn hơn làm một anh hùng ngoài ánh sáng. Hóa ra, quyền lực tối cao cũng không tỷ lệ thuận với lòng can đảm. Việc dùng hình nộm chẳng khác nào lời thừa nhận cay đắng: "Tôi rất quyền lực, nhưng tôi sợ chết".

2. Lãnh đạo "lồng kính": Tin đồn Mojtaba bị trúng đòn "thừa kế" từ cuộc không kích khiến cha ông tử nạn vào cuối tháng 2 đang lan rộng. Nếu đúng là ông ta đang nằm thở máy hoặc tan nát hình hài, thì việc IRGC dựng hình nộm lên chính là nỗ lực tuyệt vọng để tô vẽ một "vị thánh" mạnh mẽ trên nền tảng của một xác sống.

3. Huyền bí hay Hèn nhát? IRGC bao biện rằng họ đang tạo ra sự "huyền bí tâm linh". Nực cười! Người dân cần một người dẫn dắt, chứ không cần một bóng ma núp sau tấm màn nhung. Đây không phải là chiến tranh tâm lý, đây là sự bế tắc của một hệ thống không tìm nổi một gương mặt đủ "liều" để lộ diện.

Những câu hỏi tát thẳng vào mặt chế độ:

- Mojtaba còn tồn tại không? Hay IRGC đang diễn trò "Em bé và chiếc áo cà sa biến hình" để câu giờ dàn xếp nội bộ? Một quốc gia bị lãnh đạo bởi một tấm bìa carton quả là nỗi sỉ nhục đối với lịch sử nghìn năm của Ba Tư.

- Tính chính danh của "Giáo chủ tàng hình": Hiến pháp nào cho phép một hình nộm ra lệnh cho quân đội? Một kẻ không dám nhìn vào mắt dân chúng thì lấy tư cách gì để đòi hỏi sự trung thành?

- Đỉnh cao của sự mỉa mai: Hashtag #GiáoChủTàngHình#ChínhQuyềnHìnhNộm đang là những cái tát nẩy lửa vào nỗ lực kiểm duyệt của chính quyền. Người dân Iran không mù, họ chỉ đang cười vào sự hèn hạ của những kẻ cầm quyền đang run rẩy.

Việc phải dùng đến hình nộm để "vinh danh" là bằng chứng cho thấy lực lượng an ninh Iran đã hoàn toàn bất lực. Trong cái "lò lửa" này, IRGC đang cố nặn ra một biểu tượng giả tạo vì chẳng còn ai đủ can đảm để nhận cái ghế "thập tử nhất sinh" đó nữa. Một vương triều xây dựng trên những hình nộm thì cũng sẽ sụp đổ như những quân bài giấy mà thôi.

Cuốn phim: “Giáo Chủ Không Khí" hài hước, kịch tính mà ngay cả những đạo diễn Hollywood xuất sắc nhất cũng phải ngả mũ.

Nhất Hùng


Iran: Bản Danh Sách Điều Kiện Hay Tờ Đơn Xin Đầu Hàng Trong Tủi Nhục?

 


IRAN: BẢN DANH SÁCH ĐIỀU KIỆN HAY TỜ ĐƠN XIN ĐẦU HÀNG TRONG TỦI NHỤC?
Nhất Hùng

Ngày 12/3/2026, thế giới chứng kiến một màn kịch ngoại giao lố bịch: Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian đăng đàn trên X, chìa ra "3 điều kiện" để đổi lấy hòa bình. Nhưng hãy gọi đúng bản chất của nó: Đây không phải là đàm phán, đây là tiếng kêu cứu của một chế độ đang trên bờ vực sụp đổ, một nỗ lực tuyệt vọng nhằm "quỵ lụy trong tư thế ngẩng cao đầu".

1. Sự ảo tưởng trong ba "yêu sách" của Tehran

Tehran rêu rao đây là "cách duy nhất" để giải quyết xung đột, nhưng thực chất chỉ là những lời mặc cả rẻ tiền:

"Quyền hạt nhân hòa bình": Một sự đánh tráo khái niệm trơ trẽn. Cộng đồng quốc tế chưa bao giờ cấm Iran làm điện hạt nhân tử tế, họ chỉ cấm Iran chế tạo bom để hủy diệt thế giới. Đòi quyền này lúc này chẳng khác nào xin phép giữ lại "ngòi nổ" để chờ ngày tái khởi động sự hung hăng.

Bồi thường chiến tranh: Đây là điều nực cười nhất. Yêu cầu Mỹ và Israel đền tiền cho những cơ sở hạ tầng bị san phẳng là một sự sỉ nhục vào thực tế. Một quốc gia vốn là "ông trùm" tài trợ khủng bố, dùng lực lượng ủy nhiệm phá hoại khu vực, giờ đây lại đòi tiền bồi thường từ những người đang đi dọn dẹp đống rác mà họ bày ra? Đây đơn thuần là chiêu trò "giữ thể diện" hòng che mắt người dân trong nước.

Cam kết an ninh quốc tế: Iran sợ hãi sự trừng phạt nên muốn một "kim bài miễn tử". Nhưng thực tế đã chứng minh: Nga hay Trung Cộng – những cái tên Iran từng bấu víu – chỉ là những bài học cay đắng về sự bỏ rơi. Chẳng có thực thể nào bảo đảm an ninh hữu hiệu bằng việc ngừng đe dọa hủy diệt người khác.

2. Sự thật phũ phàng: "Đầu hàng có điều kiện" chỉ là ảo ảnh

Đừng bị lừa bởi những thuật ngữ ngoại giao. Việc Iran đưa ra điều kiện vào lúc này chính là hình thức đầu hàng trá hình. Khi hải quân và không quân đã bị bẻ gãy, họ buộc phải nói về hòa bình để bảo toàn sự sống còn của chế độ thần quyền.

Mỹ không còn kiên nhẫn: Tổng thống Trump đã tuyên bố "chiến thắng". Với ông, đây không phải lúc để ký kết những thỏa thuận nửa vời. Mục tiêu của Washington là "nhổ cỏ tận gốc" để không phải quay lại đây sau mỗi hai năm.

Israel không chấp nhận hòa bình giả tạo: Thủ tướng Netanyahu không cần một lệnh ngừng bắn để Iran hồi sức. Mục tiêu của Israel là một Tehran không còn răng nanh, không hạt nhân, không hỏa tiễn, và tốt nhất là một cuộc thay đổi chế độ từ bên trong.

3. Thời điểm "Vàng" để dứt điểm

Cuộc chiến bước sang ngày thứ 13, và khoảng cách trên bàn đàm phán là một vực thẳm không thể khỏa lấp:

1. Iran: Muốn đầu hàng nhưng phải được "ngẩng cao đầu".
2.Mỹ - Israel: Muốn xóa sổ tầm ảnh hưởng của Iran tại Trung Đông mãi mãi.

Những điều kiện của ông Pezeshkian chỉ là những nỗ lực cuối cùng để trì hoãn cái chết lâm sàng của một hệ thống chính trị đã quá hạn. Nếu Mỹ và Israel không tận dụng thời điểm vàng này để giải quyết dứt điểm vấn đề eo biển Hormuz và năng lực hạt nhân của Iran, họ sẽ phải trả giá bằng một cuộc chiến tàn khốc hơn trong tương lai.

KẺ GÂY HẤN KHÔNG CÓ QUYỀN ĐẶT ĐIỀU KIỆN KHI ĐANG NẰM DƯỚI HỌNG SÚNG CỦA KẺ CHIẾN THẮNG.

Nhất Hùng