Thứ Tư, 11 tháng 3, 2026

Mùa Xuân Vĩnh Cửu

 


MÙA XUÂN VĨNH CỬU 
Đỗ Công Luận 

Trân trọng 
NHHN 

Hai Tấm Hình Một Chuyện Tình

 

Tấm hình phía trên chụp trong một buổi học về chiến thuật tại Quân trường Quang Trung cuối năm 1969. Là những thanh niên trong lứa tuổi 19,20 hừng hực tuổi thanh xuân

Tấm hình phía dưới chụp ngày 08/09/2019 tại buổi đại hội VT & NTH Nha Trang tại Orlando Florida. Là ba lão già đã bước vào ngưỡng tuổi thất thập đang cuối đời

HAI TẤM ẢNH MỘT CHUYỆN TÌNH
Quan Duong

Ba người đó là những người có mặt trong tấm hình phía trên của 50 năm về trước. Tên của họ là Quan Dương (là tôi) - Trần Chơn - Cao Điền. Đây cũng là lần đầu tiên Cao Điền và Trần Chơn gặp nhau kể từ ngày rời quân trường Thủ Đức tháng 07/70. Gọi là ba người cho oai chứ nói chính xác hơn là hai người rưỡi vì Trần Chơn, người ngồi trên xe lăn đã bị mất hai chân trong trận tấn công đồn của đối phương tháng 3 /71 tại Diên Khánh Khánh Hoà.
Trong tấm hình có một người phụ nữ đứng chụp chung đó là Kim Loan cô nữ sinh Trường Nữ Trung học Nha Trang của 50 năm về trước và hiện là phu nhân của Trần Chơn người ngồi trên xe lăn. Chiến tranh đã trôi qua từ lâu và định phận của lịch sử dành cho kẻ thắng người thua đã rõ ràng chẳng còn gì để phải nói. Điều muốn nói đó là người phụ nữ nhỏ bé nhưng đầy can trường trong tấm hình.
Người phụ nữ này năm 1971 khi vừa 18 tuổi thì nhận được tin từ nơi chiến trường người yêu của cô chuẩn uý Trần Chơn trong một trận tấn công của đối phương bị dính luôn một trái đạn pháo rơi trúng hầm. Tuy không tử trận nhưng đã bị nát mất hai chân. Lúc đó chúng tôi chỉ là những chuẩn uý trẻ mới ra trường kinh nghiệm trận mạc chưa có. Từ Buôn Hô khi nghe tin bạn mình sớm rời bỏ cuộc chơi tôi liền nghĩ ngay đến Kim Loan cô người yêu bé nhỏ của hắn sẽ ra sao? Chắc là chẳng dễ gì chấp nhận một phế binh với hai chân bị cụt. Đời chiến binh sự chết không sợ bằng cụt tay cụt chân. Đôi khi được chết vẫn còn may hơn được sống. Nghĩ là nghĩ vậy chứ chấp nhận lăn vô cuộc chiến rồi thì chấp nhận tất cả những đen đủi. Tôi cũng nghĩ số phần của chuẩn uý Trần Chơn như vậy chắc hắn sẽ không bao giờ oán trách nếu cô nữ sinh bé bỏng 18 tuổi đời kia buộc phải chia tay.
Năm 1972 trong một lần về Ninh Hòa đi phép thường niên tôi có gặp một thằng bạn cũng khóa 6/69 Thủ Đức. Tôi hỏi nó có còn nghe tin tức gì về cặp Chơn Loan không? Thằng bạn kể khi nó nằm Quân y viện Nha Trang cứ mỗi ngày nó thấy Loan đẩy chiếc xe lăn đưa Trần Chơn đi lòng vòng trong khuôn viên quân y viện. Nó thấy tội nghiệp con nhỏ Loan quá nên có hỏi Trần Chơn.
“Sao mi không bỏ chạy để chia tay với Loan đi, chứ thân thể tật nguyền thế kia vướng víu làm dang dở đời con gái người ta?"
Chơn trả lời
“Tao cũng tính bỏ chạy nhưng hai cẳng tao bị cưa tới đùi như vầy thì làm sao mà chạy".
Sau khi Chơn trả lời cả hai đứa cùng cười nhưng nước mắt lại muốn rơi. Không nói ra nhưng chúng tôi những chiến bình trẻ thầm hiểu rằng làm trai thời chinh chiến có nghĩa là chấp nhận mọi hy sinh kể cả sinh mạng của mình.
Chiến trường vẫn tiếp tục khốc liệt và chúng tôi cũng không còn có tin tức gì nhau để rồi ngày dịnh mệnh 30/04/75 đã đến. Chúng tôi lần lượt vô tù. Sau khi ra tù tôi và Cao Điền được sang Mỹ tị nạn chính trị và gần như không còn thời gian để nhớ đến đám bạn trong tấm hình thứ nhất.
Mãi cho đến năm 2012 trong đại hội Võ Tánh Nữ Trung Học Nha Trang tổ chức tại Houston tôi gặp Trần Chơn sau 42 năm bặt tin nhau. Gặp lại hắn tôi có ba điều kinh ngạc.
1/ Cụt hai chân mà vẫn vượt biên thành công đến Mỹ
2/ Cụt hai chân mà vẫn có người chịu lấy làm chồng
3/ Người lấy hắn làm chồng không ai khác hơn là Kim Loan cô nữ sinh thuở học trò ngày nào mối tình duy nhất của hắn. Cô đã không bỏ rơi người phế bình tật nguyền khi cô còn rất trẻ. Ở lứa tuổi 20 lại xinh đẹp biết bao nhiêu chàng trai lành lặn săn đón, nhưng trái tim Loan vẫn một người dù người đó giờ không còn lành lặn như xưa. Chiến tranh đã cướp đi đôi chân của người chiến bình, cô nữ sinh bé bỏng trở thành cột trụ của gia đình. Nhất là sau năm 75 gánh nặng càng thêm nặng nhưng tình yêu đã giúp họ vượt qua.
Từng đọc nhiều truyện tiểu thuyết nhưng ít khi nào tôi đọc được một câu chuyện viết về một mối tình như thế mà vẫn còn tồn tại trên thế giới này. Khi viết truyện tác giả nào cũng pha chút hư cấu để làm gia vị. Còn đây là một câu chuyện thực giữa đời thường không cần pha thêm gia vị mà nó vẫn ngọt ngào. Trước đây cứ tưởng làm trai trong thời chiến xông pha nơi trận mạc hy sinh thân mình là ngon lành vĩ đại nhưng khi đứng trước người phụ nữ nhỏ bé kia tôi lập tức thấy mình chẳng thấm vào đâu.
Tôi càng kinh ngạc hơn khi hai vợ chồng tổ chức vượt biên vì tình thế đặc biệt ghe không đủ chỗ nên Kim Loan hy sinh nhường Trần Chơn đi trước còn mình đợi chuyến sau. Thử tưởng tượng một người phụ nữ nặng chưa đầy 45 ký lại có thể cõng được một anh chàng có trọng lượng ngang ngửa với mình lên ghe còn mình phải ôm con quay trở lại lòng đầy hồi hộp lo âu. Chuyện tưởng chừng khó tin nhưng lại là sự thật. Phải là một người có ý chí khao khát vô cùng với tự do mới đủ sức mạnh làm nên một cuộc vượt thoát như vậy. Tôi hỏi Loan “em nhỏ con như thế kia làm sao cõng nổi anh chàng to bự như vầy“.
Loan đáp
“sau 75 cả hai vợ chồng đều đói nên ảnh nhẹ hều"
Cũng may là chuyến sau của Loan cách đó một tháng suôn sẻ và cả hai cuối cùng cũng gặp nhau trên đảo.
Người ta vẫn thường nói khi người đàn ông và một phụ nữ gặp nhau là do cơ duyên, nhưng đối với cặp Trần Chơn & Kim Loan này thì không hẳn là do duyên số, bởi vì định mệnh chính là trước khi cặp này đến đó chứ không phải sau khi. Giống như là họ đã từng đến với nhau từ kiếp trước và kiếp này họ chỉ đơn thuần thực hiện lời ước nguyền.
Tháng 9 năm 2019 tôi từ Louisiana bay qua Florida để tham dự đại hội liên trường Võ Tánh Nữ Trung Học tổ chức tại đây. Trước khi bay thẳng đến Orlando tôi có rũ thêm vợ chồng Cao Điền - Nguyễn Ngọc Hoa (NTH 69) và Đàm Quốc Xin - Nguyễn Thị Thanh (VT 68) từ West Palmbeach. Chúng tôi hẹn gặp nhau tại khách sạn Clarion Hotel Orlando International Airport là nơi tổ chức. Trong đêm đại hội tôi gặp lại Trần Chơn ngồi trên chiếc xe lăn cạnh sân khấu. Tôi liền ngoắc Cao Điền thử xem hai tên này có nhận ra nhau không. Vậy mà cả hai đều nhận ra mới tài. Tính từ ngày ra trường tháng 7/70 đến đêm đại hội là tháng 9/2019 gần 50 năm. Hai chàng thanh niên từ tóc đen chuyển bạc tái ngộ. 50 năm qua bao nhiêu thăng trầm biến đổi mà vẫn nhận ra nhau. Hai tên đó nói trước khi nhập ngũ hai tên là hai tên học trò quậy nhất trường Đăng Khoa. Cùng chung chí hướng quậy nên hạp nhau sâu đậm đến độ nửa thế kỷ sau vẫn còn nhớ.
Tôi đứng nhìn hai tên đó ôm nhau mừng mà nhớ lần đầu tiên tôi gặp lại Trần Chơn. Lần đó không thấy hắn cười còn lần này thì thấy hắn cười rạng rỡ. Tôi bất chợt phát giác hắn mất mấy chiếc răng. Hỏi đùa hắn “Sao mấy chiếc răng cửa biến đi đâu để gió lùa vô nhà trống thế kia? Chắc ngày mất nước định cắn lưỡi ai dè lưỡi cứng quá nên gãy răng chứ gì?“ Hắn kể đầu tháng 04/75 khi Nha Trang mất, chính quyền phe thắng trận kêu gọi "nguỵ quân nguỵ quyền" ra trình diện. Dù cụt hai chân từ năm 71 và đã giải ngũ nhưng Chơn cũng phải ra trình diện trên chiếc xe lăn. Thấy Chơn không có hai chân, người cán bộ hỏi tại sao. Chơn khai bị mầt trong một trận tấn công đồn của phe cách mạng. Người cán bộ hỏi tiếp tổn thất hai bên. Chơn thật thà khai báo là trong trận đó bên cách mạng bỏ xác lại 27 người. Vừa nghe xong chỉ sau vài câu sỉ vả người cán bộ thoi thật mạnh vào mặt của Chơn. Cái thoi mạnh đến nổi từ trên chiếc xe lăn Chơn bay rớt xuống đất máu me đầm đìa nhưng những tên khác vẫn không tha. Họ lao vào vừa đánh vừa đạp đủ 27 cái để trút cơn thù hận. Trong chiến tranh VN những người lính miền Nam được học về nhân bản, những người lính miền Bắc được dạy về hận thù nên bị đánh không có gì là lạ. Phe ta sau khi bị đánh gãy mất mấy cái răng và mặt sưng chù vù má nhìn không ra.
Ngoài trận địa khi đối đầu với địch quân nếu mình không bắn họ thì họ sẽ bắn mình. Đó là qui luật của chiến tranh. Nhưng chúng tôi không bao giờ bắn người khi họ buông vũ khí. Đánh người không có phương tiện tự vệ đã là hèn. Càng hèn hơn khi người không có gì để tự bảo vệ kia lại mất hai chân là một người phế tật. Đó là bài học phi nhân cách mà đám người cộng sản luôn rêu rao chính quyền cách mạng là chính quyền nhân đạo đã thể hiện.
Trong tấm hình thứ nhất ngoài ba đứa tôi gặp nhau tại hải ngoại ra còn có Vũ Văn Liệu hãy còn sống hiện kẹt lại Sa Đéc VN còn tất cả đều bặt tin tức. Trong chiến tranh không có điều gì chắc chắn. Chỉ chắc chắn một điều đó là hơn một nửa chiến binh trong tấm hình thứ nhất đã vĩnh viễn ra đi.
Trong tấm hình thứ hai, ba chiến binh xưa gặp lại với nụ cười thật tươi trên khuôn mặt khi đã bước vào tuổi thất thập cổ lai hy. Bên cạnh đó là một người phụ nữ can trường. Theo thông thường ở tuổi này khi gặp nhau thường hỏi thăm con cháu. Tôi hỏi hai người có được bao nhiêu con. Loan đáp là năm đứa. Tôi nghe mà muốn bật ngửa. Hắn cụt chân thế kia mà vẫn giỏi hơn mình. Đầu óc tôi không hắc ám nhưng tôi cứ loay hoay hoài với thắc mắc hắn không có chân như thế kia thì khi yêu nhau hắn xoay sở ra sao. Bất giâc tôi quay qua nhìn Kim Loan. Cô nàng tủm tỉm cười đầy bí ẩn.
Dù sao thì một chuyện tình của 50 năm trước trong chiến tranh khi khởi đầu tưởng rằng bi đát nhưng kết thúc có hậu y như bài bản trong phim tình cảm của Đại Hàn. Được biết năm đứa con của Chơn và Loan hiện nay tất cả đều tốt nghiệp đại học đều có công việc làm ổn định và đứa út cũng đã ngoài 30 là bác sĩ.
Trước khi cùng tưởng niệm đồng đội trong tấm hình thứ nhất đã ra đi hãy xin mừng cho ba thằng tôi trong tấm hình thứ hai gặp lại và tôi vẫn còn sống để viết lan man kể không đầu không đuôi những câu chuyện như vầy.
New Orleans tháng 9/2019
Quan Duong



ICE Có Bắt Giữ Và Trục Xuất Những Người Đang Có Thẻ Xanh Thường Trú Nhân?

 


ICE CÓ BẮT GIỮ VÀ TRỤC XUẤT NHỮNG NGƯỜI ĐANG CÓ THẺ XANH THƯỜNG TRÚ NHÂN?
TH


Sự thật phía sau các vụ người có thẻ xanh thường trú nhân Mỹ bị ICE bắt giữ và trục xuất: 

Không phải ai có thẻ xanh cũng “vô tội”, và không phải mọi bản tin đều kể hết câu chuyện.

ICE


Nhiều người Việt đang chỉ có thẻ xanh Mỹ vẫn đang hoang mang nhưng khônghiểu vì sao người bị trục xuất không dám kể rõ hành vi phạm tội của mình trước đây, chính quyền của Mỹ làm việc rất thẳng thắng không thiên vị bất cứ ai!…

Những ngày gần đây, truyền thông Việt ngữ tại Mỹ liên tục đăng tải các câu chuyện về người Việt có Thẻ Xanh (Green Card) bị Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan Hoa Kỳ (ICE) bắt giữ và trục xuất. 

Các bản tin này nhanh chóng tạo ra tâm lý hoang mang trong cộng đồng, kèm theo những lời cáo buộc rằng chính quyền Tổng thống Donald Trump đang “đàn áp người nhập cư hợp pháp”.

Tuy nhiên, vấn đề nằm ở chỗ: phần lớn các bản tin đó chỉ kể… một nửa sự thật.

Không phải “người lương thiện” bị bắt vô cớ

Trên thực tế, phần lớn những người có thẻ xanh bị ICE bắt giữ thời gian qua đều có tiền án nghiêm trọng trong quá khứ. 

Đây không phải là những người chỉ vi phạm hành chính hay lỗi nhỏ, mà là các đối tượng từng phạm trọng tội như: 

giết người, tấn công tình dục, buôn ma túy, buôn người, xâm hại trẻ em và nhiều tội ác nghiêm trọng khác.

Quan trọng hơn, họ đã có sẵn lệnh trục xuất của tòa án di trú từ nhiều năm trước. Việc họ chưa bị trục xuất không phải vì “vô tội”, mà vì quốc gia gốc – trong đó có Việt Nam – trước đây chưa đồng ý tiếp nhận lại các đối tượng này.
.
“Tự nguyện trục xuất” đổi lấy ra tù sớm

Ngoài nhóm phạm trọng tội, còn có một nhóm khác phạm các tội hình sự “nhẹ hơn” nhưng mức án tù lại rất nặng: cướp bóc, trộm cắp có tổ chức, hành hung, lừa đảo tài chính, đánh cắp danh tính, thẻ tín dụng, số an sinh xã hội…

Do tình trạng quá tải nhà tù ở một số tiểu bang, chính quyền liên bang trong nhiều trường hợp đã đưa ra lựa chọn cho phạm nhân:

- Ký giấy chấp nhận hoặc tình nguyện trục xuất
- Đổi lại được ra tù sớm, thay vì thụ án 5–10 năm hoặc hơn

Nhiều người đã tự nguyện ký vào các biên bản này. Sau đó, họ được thả ra ngoài xã hội chờ quyết định của tòa di trú hoặc chờ quốc gia gốc đồng ý nhận lại. 

Khi điều kiện hội đủ, ICE có đầy đủ hồ sơ pháp lý để tiến hành bắt giữ và trục xuất.

Vì sao bây giờ họ mới bị trục xuất?

Câu trả lời rất rõ ràng: nhiều quốc gia, trong đó có Việt Nam, gần đây đã đồng ý tiếp nhận công dân bị trục xuất. 

Bên cạnh đó, chính quyền Tổng thống Trump cũng đã ký các thỏa thuận với một số quốc gia thứ ba để tiếp nhận những đối tượng bị trục xuất nhưng quốc gia gốc từ chối.

Điều này khiến các lệnh trục xuất tồn đọng nhiều năm nay mới được thực thi – hoàn toàn đúng luật, đúng quy trình.

Người có thẻ xanh sống lương thiện không bị ảnh hưởng

Một điểm then chốt mà nhiều bản tin cố tình né tránh, trong số hàng triệu người đang có thẻ xanh hợp pháp tại Mỹ, những người:

- Không phạm trọng tội
- Không có lệnh trục xuất của tòa
- Không ký giấy tình nguyện trục xuất

→ hoàn toàn không bị ICE truy bắt hay gây khó dễ.

Ngay cả trong một số trường hợp hiếm hoi bị ICE giữ lại do thiếu giấy tờ tùy thân khi kiểm tra, đa số cũng chỉ bị giam giữ vài ngày để xác minh rồi được thả ra.

So sánh con số vài ngàn người bị bắt vì tiền án hình sự với hàng triệu người có thẻ xanh đang sinh sống yên ổn, có thể thấy đây là hai thực tế hoàn toàn khác nhau.

Đừng để chỉ 1/2 sự thật dẫn dắt cảm xúc

Những câu chuyện kiểu “con tôi chỉ có thẻ xanh mà bị bắt” nghe rất dễ gây xúc động. 
Nhưng nếu không kể đến tiền án, lệnh trục xuất cũ và các thỏa thuận pháp lý trước đó, thì đó không còn là báo chí, mà là định hướng dư luận.

Trong chính sách di trú, cảm xúc không thể đứng trên pháp luậtVà trong thông tin, nửa sự thật đôi khi nguy hiểm hơn cả nói dối.

Trước khi hoang mang hay phẫn nộ, điều cần thiết nhất với cộng đồng là:

- tìm hiểu đầy đủ từng trường hợp
- phân biệt rõ người nhập cư lương thiện 
và người phạm tội nghiêm trọng
- đừng để truyền thông giật gân dẫn dắt 
nhận thức

Đó cũng chính là điều mà chính quyền Trump – dù gây nhiều tranh cãi – vẫn luôn nhấn mạnh: 

thực thi luật pháp, bảo vệ xã hội, và không đánh đồng người lương thiện với tội phạm.

Do đó trong số hàng triệu người đang có thẻ xanh (Green Card) đến Mỹ hợp pháp, sống lương thiện, không phải tội trọng hình, không ký giấy tình nguyện trục xuất thì họ không bị gì cả và ICE cũng không gây khó khăn cho họ (ngoại trừ một số trường hợp, thiếu giấy tờ tùy thân lúc bị bắt, sau vài ngày bị ICE giam giữ sẽ được thả ra). 

So với vài ngàn người bị bắt vì phạm án hoàn toàn là con số rất xa.

Đừng để cho những tin tức chỉ báo cáo một nữa sự thật để định hướng quý vị, phải tìm hiểu rõ từng trường hợp, đừng chỉ nghe người ta tri hô "con tôi bị bắt vì chỉ có Green Card" rồi vội vàng cho rằng ICE hành động quá trớn.

TH

Tội Lỗi Của Iran

 


TỘI LỖI CỦA IRAN
Frank Maduabuchi

Nhà Trắng công bố danh sách một phần các tội ác mà chế độ Iran đã gây ra đối với người Mỹ:

Tháng 11 năm 1979: Sinh viên Iran, được chế độ hậu thuẫn, đã chiếm giữ Đại sứ quán Mỹ tại Tehran — bắt giữ 66 người Mỹ làm con tin trong cuộc đối đầu kéo dài 444 ngày.


Tháng 4 năm 1983: Nhóm khủng bố Jihad Hồi giáo, được Iran hậu thuẫn, đã thực hiện vụ đánh bom xe tự sát tại Đại sứ quán Mỹ ở Beirut, giết chết 17 người Mỹ.

Tháng 10 năm 1983: Các phần tử khủng bố Hezbollah được Iran hậu thuẫn đã giết chết 241 quân nhân Mỹ — bao gồm 220 lính thủy quân lục chiến Mỹ và 21 quân nhân khác — trong một vụ đánh bom xe tải tại một doanh trại của lính thủy đánh bộ ở Beirut.

Tháng 3 năm 1984: Các phần tử khủng bố Jihad Hồi giáo được Iran hậu thuẫn đã bắt cóc trưởng trạm CIA William Buckley trên đường ông đi làm ở Beirut, và cuối cùng giết chết ông vào năm sau.

Tháng 9 năm 1984: Các phần tử khủng bố Hezbollah được Iran hậu thuẫn đã giết chết 23 người vô tội — bao gồm hai quân nhân Mỹ — trong một vụ đánh bom xe tại khu nhà phụ của Đại sứ quán Mỹ ở Beirut.

Tháng 12 năm 1984: Các phần tử khủng bố Hezbollah được Iran hậu thuẫn đã cướp máy bay Kuwait Airways chuyến bay 221 trên đường đến Pakistan, chuyển hướng đến Tehran — nơi chúng đã tra tấn dã man và giết chết hai quan chức Mỹ.

Tháng 6 năm 1985: Các phần tử khủng bố Hezbollah được Iran hậu thuẫn đã cướp máy bay TWA chuyến bay 847 trên đường từ Athens đến Rome, tra tấn một thợ lặn của Hải quân Mỹ trước khi bắn thẳng vào đầu anh ta và ném xác xuống đường băng sân bay Beirut.Tháng 7 năm 1989: Các phần tử khủng bố Hezbollah được Iran hậu thuẫn đã giết chết Đại tá Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ William Higgins sau khi bắt cóc ông vào năm trước đó khi ông đang phục vụ trong lực lượng gìn hòa bình của Liên Hợp Quốc tại Lebanon.

Tháng 4 năm 1995: Các phần tử khủng bố Jihad Hồi giáo được Iran hậu thuẫn đã giết chết tám người — bao gồm một công dân Mỹ — trong một vụ đánh bom xe ở Dải Gaza.

Tháng 8 năm 1995: Một kẻ đánh bom tự sát thuộc Hamas được Iran hậu thuẫn đã cho nổ tung một chiếc xe buýt ở Jerusalem, giết chết một người Mỹ và ba hành khách khác, và làm bị thương hơn 100 người khác.

Tháng 2 năm 1996: Một kẻ đánh bom tự sát thuộc Hamas được Iran hậu thuẫn đã cho nổ tung một chiếc xe buýt khác ở Jerusalem, giết chết ba người Mỹ và làm bị thương ba người Mỹ khác.

Tháng 3 năm 1996: Một kẻ đánh bom tự sát có liên hệ với các nhóm khủng bố Hamas được Iran hậu thuẫn và Jihad Hồi giáo Palestine đã giết chết 20 người — bao gồm hai người Mỹ — trong một vụ đánh bom tự sát tại một trung tâm mua sắm ở Tel Aviv.

Tháng 5 năm 1996: Các phần tử khủng bố được Iran hậu thuẫn đã giết chết một công dân mang hai quốc tịch Mỹ và Israel và làm bị thương một công dân Mỹ khác ở Bờ Tây.

Tháng 6 năm 1996: Các phần tử khủng bố Hezbollah Al-Hijaz được Iran hậu thuẫn đã giết chết 19 binh sĩ Không quân Mỹ và làm bị thương gần 500 người khác trong một vụ đánh bom xe tải tại khu nhà ở của Không quân Mỹ ở Ả Rập Xê Út.

Tháng 9 năm 1997: Những kẻ đánh bom tự sát thuộc Hamas được Iran hậu thuẫn đã tự cho nổ tung mình tại một trung tâm mua sắm ở Jerusalem, giết chết một công dân mang hai quốc tịch Mỹ và Israel và làm bị thương bảy công dân Mỹ khác.Tháng 8 năm 1998: Những kẻ đánh bom tự sát thuộc Al-Qaeda, được Hezbollah hậu thuẫn bởi Iran, đồng thời đánh bom các đại sứ quán Mỹ ở Kenya và Tanzania, giết chết 224 người — trong đó có hàng chục công dân Mỹ.

Tháng 8 năm 2001: Một phần tử khủng bố Hamas được Iran hậu thuẫn đã cho nổ tung một tiệm bánh pizza ở Jerusalem, giết chết ba người Mỹ.

Tháng 1 năm 2002: Một phần tử khủng bố thuộc Lữ đoàn Liệt sĩ al-Aqsa được Iran hậu thuẫn đã giết chết một công dân mang hai quốc tịch Mỹ-Israel ở Bờ Tây.

Tháng 7 năm 2002: Một phần tử khủng bố Hamas được Iran hậu thuẫn đã giết chết năm người Mỹ trong một vụ đánh bom tại Đại học Hebrew ở Jerusalem.

Tháng 6 năm 2003: Một kẻ đánh bom tự sát thuộc Hamas được Iran hậu thuẫn đã giết chết 17 người — trong đó có một công dân Mỹ — trên một chiếc xe buýt ở Jerusalem.

Tháng 10 năm 2003: Các phần tử khủng bố thuộc Ủy ban Kháng chiến Nhân dân được Iran hậu thuẫn đã giết chết ba nhân viên ngoại giao Mỹ trong một vụ đánh bom ở Gaza.

Từ năm 2003 đến năm 2011: Các nhóm dân quân được Iran hậu thuẫn đã giết chết ít nhất 603 binh sĩ Mỹ tại Iraq — “khoảng một phần sáu số binh sĩ Mỹ thiệt mạng trong chiến đấu tại Iraq”.

Tháng 8 năm 2003: Một phần tử khủng bố Hamas được Iran hậu thuẫn đã cho nổ tung một chiếc xe buýt ở Jerusalem, giết chết 5 người Mỹ và làm bị thương một người khác.

Tháng 8 năm 2006: Các phần tử khủng bố Hezbollah được Iran hậu thuẫn đã giết chết công dân Mỹ và binh sĩ Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) Michael Levin trong Chiến tranh Lebanon lần thứ hai — người Mỹ duy nhất thiệt mạng trong cuộc xung đột này.Tháng 1 năm 2007: Một nhóm mười hai người thuộc Lực lượng Quds của Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran đã giết chết 5 binh sĩ Mỹ và làm bị thương 3 người khác ở Karbala, Iraq, sau khi cải trang thành binh sĩ Mỹ và xâm nhập Trung tâm Điều phối Liên hợp Tỉnh.

Tháng 3 năm 2007: Cựu đặc vụ FBI Robert Levinson mất tích ở Iran, có khả năng đã chết trong một nhà tù của Iran.

Tháng 7 năm 2014: Các phần tử khủng bố Hamas được Iran hậu thuẫn đã giết chết hai công dân Mỹ đang phục vụ trong Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF).

Tháng 10 năm 2015: Các phần tử khủng bố Hamas được Iran hậu thuẫn đã giết chết một công dân Mỹ và vợ của ông ta trong một vụ xả súng từ trên xe ở Bờ Tây.

Tháng 12 năm 2019: Các phần tử khủng bố Kataib Hezbollah được Iran hậu thuẫn đã giết chết một nhà thầu dân sự người Mỹ và làm bị thương một số binh sĩ Mỹ trong một vụ tấn công bằng tên lửa tại Căn cứ Không quân K1 ở Kirkuk, Iraq.

Tháng 1 năm 2020: 109 binh sĩ Mỹ bị chấn thương sọ não trong một vụ tấn công bằng tên lửa đạn đạo của Iran vào căn cứ không quân Ain al-Asad ở Iraq.

Tháng 9 năm 2020: Tình báo Mỹ cho biết chế độ Iran đang cân nhắc âm mưu ám sát Đại sứ Mỹ tại Nam Phi.

Tháng 2 năm 2021: Một nhóm dân quân được Iran hậu thuẫn đã bắn một quả rocket vào lực lượng liên quân ở Erbil, Iraq, làm bị thương một binh sĩ Mỹ và bốn nhà thầu dân sự Mỹ.

Tháng 7 năm 2021: Các nhóm dân quân được Iran hậu thuẫn đã làm bị thương hai binh sĩ Mỹ trong một loạt các cuộc tấn công bằng rocket và máy bay không người lái nhằm vào lực lượng Mỹ ở Iraq và Syria.

Tháng 9 năm 2022: Một vụ tấn công bằng rocket của Iran đã giết chết một công dân Mỹ ở Kurdistan thuộc Iraq.Tháng 11 năm 2022: Một đại úy thuộc Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran (IRGC) đã dàn dựng vụ giết hại một công dân Mỹ tại Baghdad.

Tháng 3 năm 2023: Một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái của Iran đã giết chết một nhà thầu người Mỹ và làm bị thương năm binh sĩ Mỹ cùng một nhà thầu khác trong một cuộc tấn công vào căn cứ liên quân ở Syria.

Tháng 10 năm 2023: Các phần tử khủng bố Hamas được Iran hậu thuẫn đã giết chết 46 người Mỹ và bắt cóc ít nhất 12 người Mỹ trong vụ thảm sát ngày 7 tháng 10.

Tháng 12 năm 2023: Các nhóm dân quân được Iran hậu thuẫn đã làm bị thương ba binh sĩ Mỹ trong một cuộc tấn công vào căn cứ không quân Erbil ở Iraq.

Tháng 1 năm 2024: Các phần tử khủng bố Kataib Hezbollah được Iran hậu thuẫn đã giết chết ba binh sĩ Mỹ và làm bị thương hơn 40 binh sĩ khác trong một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào căn cứ quân sự Tower 22 ở Jordan.

Từ tháng 10 năm 2003 đến tháng 11 năm 2024: Iran và các lực lượng ủy nhiệm của nước này đã tiến hành hơn 180 cuộc tấn công nhằm vào lực lượng Mỹ ở Trung Đông, làm bị thương hơn 180 binh sĩ Mỹ và khiến 3 binh sĩ thiệt mạng.

Tháng 11 năm 2024: Một công dân Iran và là cộng tác viên của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) bị buộc tội âm mưu ám sát Tổng thống Trump.

Tháng 6 năm 2025: Các nhóm dân quân được Iran hậu thuẫn đã tấn công ít nhất ba căn cứ của Mỹ ở Syria và hai căn cứ của Mỹ ở Iraq.

By: Frank Maduabuchi.

Credit Nghia Do.


Từ Sai Lầm Chiến Lược Đến Thực Tại Đầu Hàng Vô Điều Kiện

 

.
TỪ SAI LẦM CHIẾN LƯỢC ĐẾN THỰC TẠI ĐẦU HÀNG VÔ ĐIỀU KIỆN
Nhất Hùng

Trong suốt nhiều thập kỷ, Tehran đã tự huyễn hoặc mình bằng một ảo tưởng mang tên “Chiến Lược Phòng Thủ Chủ Động”. Một học thuyết được xây dựng trên sự ngạo mạn, bao gồm:

- Ảo tưởng "Phòng thủ từ xa": Thay vì xây dựng biên giới vững chãi, Iran đổ tiền của vào các "vùng đệm" tại Iraq, Syria, Gaza và Lebanon. Họ tin rằng việc đẩy xung đột ra ngoài lãnh thổ là tấm khiên bảo vệ chế độ, nhưng thực chất, họ chỉ đang biến các quốc gia lân bang thành vật tế thần cho những toan tính địa chính trị sai lầm.

- Sự răn đe bất đối xứng lỗi thời: Không thể đọ lại sức mạnh không quân và công nghệ đỉnh cao của Mỹ hay Israel, Iran bấu víu vào chương trình hạt nhân và kho tên lửa, đồng thời nuôi dưỡng các "con rối" ủy nhiệm. Tehran muốn cả thế giới phải khiếp sợ trước viễn cảnh "Trung Đông rực cháy", dùng sự hỗn loạn làm công cụ để cưỡng ép vị thế.

- Tham vọng cường quốc rỗng tuếch: Iran luôn khao khát khẳng định mình là một thực thể bất khả xâm phạm, một "trọng tài" trong mọi cấu trúc an ninh tại khu vực.

NHƯNG ĐÂY CHÍNH LÀ TỬ HUYỆT CHIẾN LƯỢC
Những hành động can thiệp thô bạo thông qua các lực lượng ủy nhiệm không những không tạo ra an ninh, mà còn đẩy Iran vào hố sâu của sự diệt vong:

1. Sự cô lập tuyệt đối: Những lệnh trừng phạt kinh tế ngặt nghèo không phải là ngẫu nhiên. Đó là cái giá cho việc bảo trợ bạo lực. Nội lực đất nước bị bào mòn, lạm phát phi mã và bất ổn xã hội đã biến Iran thành một "ngôi nhà mục ruỗng" từ bên trong.

2. Kích hoạt liên minh chống Tehran: Chính sự hung hăng của Iran đã xóa bỏ những mâu thuẫn lịch sử giữa các nước Ả Rập và Israel. Hiệp định Abraham không chỉ là văn bản ngoại giao, mà là một "vòng kim cô" thắt chặt lấy cổ họng của Tehran, hình thành một mặt trận thống nhất quyết tiêu diệt mối đe dọa chung.

3. Sa lầy trong vũng bùn tiêu hao: Nguồn lực khổng lồ của quốc gia bị ném vào những cuộc chiến không hồi kết tại Yemen hay Lebanon. Trong khi người dân Iran đói khổ và phẫn nộ, chính phủ lại ưu tiên "nuôi dưỡng" các nhóm vũ trang nước ngoài. Sự phản kháng từ bên trong chính là nhát dao chí mạng.

CÁI GIÁ PHẢI TRẢ: SỰ SỤP ĐỔ TẤT YẾU
Thực tế đã chứng minh: Iran đã sai lầm toàn diện. Từ một quốc gia có tiềm năng, họ tự biến mình thành "quốc gia tài trợ khủng bố", bị gạt ra khỏi dòng chảy công nghệ và nguồn vốn toàn cầu.

Sự thách thức ngạo mạn và mù quáng đã dẫn đến kết cục không thể tránh khỏi: Cuộc chiến tổng lực với Liên minh Mỹ - Israel. Chiến dịch "Epic Fury" nổ ra không phải để răn đe, mà để kết liễu.

Chỉ trong những giờ đầu tiên của chiến dịch, toàn bộ hệ thống phòng thủ của Iran đã tan rã như lâu đài cát. Những cuộc tấn công hủy diệt sau đó không còn là để thương lượng, mà là để buộc Tehran phải quỳ gối và chấp nhận một kết cục duy nhất: ĐẦU HÀNG VÔ ĐIỀU KIỆN.

Nhất Hùng


Ban Mê Thuột Tháng 3/1975 - Khúc Quanh Lịch Sử

 


BAN MÊ THUỘT THÁNG 3/1975 - KHÚC QUANH LỊCH SỬ
Phi Ngọc Hùng

Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi (câu chuyện Ban Mê Thuột thất thủ)


Quân chính quy Bắc Việt xoay trở để chiếm Ban Mê Thuột trong vòng có hai ngày. Tôi đã chứng kiến câu chuyện thất thủ Ban Mê Thuột với tư cách một quân nhân chiến đấu.

Và sau đây, tôi xin kể những gì đã xảy ra:


– Đêm mùng 9-3, một đoàn xe vận tải chở vũ khí đạn dược tiến đến Ban Mê Thuột. Trước đấy, chúng tôi nghe tin đường Nha Trang-Ban Mê Thuột đã nghẽn, xe cộ không chạy được, tại sao đoàn xe vận tải này đi lọt? Nhưng đoàn xe đến từ Nha Trang làm chúng tôi yên lòng. Chúng tôi cảm thấy dễ chịu vì tưởng quân đội đã đánh bật được chúng, mở lại đường, cho đến khi khám phá đoàn xe này là của địch chứ không phải xe chúng tôi. Đã có địch xâm nhập vào hàng ngũ chúng tôi. Chúng tôi không bao giờ biết nguồn gốc những chiếc xe vận tải này từ đâu. Nhưng đến chiều mùng 9-3, đoàn xe tới Ban Mê Thuật chở đầy võ khí. Rồi có một chuyện gì, vài người biết được, do đó khi tôi dẫn lính ra thì được yêu cầu quay lại.


Cũng đêm đó, bộ chỉ huy sư đoàn ra lệnh cho đại đội tôi vào lúc 3 giờ sáng di chuyển lên Bang Dao, nhưng 2 giờ sáng thì địch bắt đầu pháo, chúng tôi không cách gì nhúc nhích nổi. Vào khoảng 8 cho đến 10 giờ sáng, kho đạn không cách chúng tôi bao xa phát nổ. Cả một nghĩa địa và đồn kiểm lâm gần đấy biến mất, trống trơn. Chúng tôi nhận tin địch có chiến xa T54 đang tiến đến tỉnh. Tiểu đội chúng tôi vừa ló ra thì đụng ngay nhóm địch gào thét inh ỏi. Chúng nã đạn B40 vào chúng tôi.


Lúc ấy, nghe động cơ ầm ĩ, chúng tôi cứ tưởng chiến xa T54, nhưng sau mới biết là không phải. Thật ra đấy là tiếng động cơ của những chiếc xe be kéo gỗ trong rừng. Địch đã mưu mô đưa xe be vào tỉnh, chúng đặt xe một chỗ, rồi cho nổ máy. Tiếng động cơ xe be rất giống tiếng động cơ T54 làm lính VNCH mất tinh thần. Chúng tôi chỉ là một đơn vị nhỏ. Tinh trạng hỗn loạn xảy ra chính vì lầm tưởng quân Bắc Việt đã mang nhiều xe tăng tiến đến.

(…)


Góp nhặt… ghi chép…

Tổng thống Thiệu ra lệnh cho tướng Phú rút bỏ Pleiku và Kontum…Tướng Phú sẽ cho tái phối trí bộ chỉ huy, nhưng tướng Phú sẽ “không” rút quân khỏi Pleiku và Kontum.


Theo cuốn The Decent Interval của tác giả Frank Snepp (the CIA’s Chief Strategy Analyst VN)

có đoạn ghi:


(…) Ở Cam Ranh, Phú cố tình trình bày với Thiệu:


Lực lượng địch gồm 5 sư đoàn nay đang dàn từ Pleiku đến Ban Mê Thuột. Mọi đường đi ra bờ biển đều bị cắt. Với lực lượng ông ta có trong tay, ông chỉ giữ được Tây Nguyên trong một, hai tháng với điều kiện được không quân yểm trợ tối đa, tiếp tế bằng không vận đầy đủ nhu cầu về vật liệu, vũ khí, đạn dược, bổ sung quân số đủ bù số thiệt hại nặng vừa qua.

(Đào Văn)


Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi


Địch chiếm toàn tỉnh trong vòng có hai ngày. Sau đó, tại hậu cứ chúng tôi, khu phi trường Phụng Dực cách Ban Mê Thuột 10 cây số, nơi đóng căn cứ của Trung đoàn 53 và Trung đoàn 54, chúng tôi đã chiến đấu ròng rã gần mười ngày. Tỉ số tổn thất của địch nặng hơn chúng tôi. Tỉ số thương vong của địch là bảy so với chúng tôi là hai. Chúng tôi chiến đấu đến khi hết đạn, phải gọi trực thăng tiếp tế. Họ thả thùng đạn xuống gần phía Bắc quân hơn phía chúng tôi, chúng tôi không thể lấy đạn được. Vì thế chúng tôi đành chiến đấu cho đến viên đạn cuối cùng, rồi hầu hết chúng tôi đều tử trận. Sau, chỉ còn trung đoàn trưởng là trung tá Ân và hai quân nhân sống sót trong cuộc tàn sát này. Tôi là một trong những người sống sót ấy.


Sau đó, địch truy lùng các binh sĩ VNCH. Chúng bắt được tôi trong một thời gian ngắn. Tôi không quen đường trong thị xã Ban Mê Thuột. Mặc dầu đã ở vùng này khá lâu nhưng ít khi tôi ra tỉnh. Tôi là một người lính chiến, hầu hết thì giờ dành cho các cuộc hành quân, chiến dịch.


Việc thất thủ Ban Mê Thuột là việc không tránh khỏi. Ở đây chỉ có mỗi một tiểu đoàn phòng vệ tỉnh, tức là bốn đại đội, mà một đại đội đã được đưa đi chỗ khác, nên chỉ có ba đại đội ở nơi này. Cũng có một số quân nhân nữa, nhưng họ đều là lính văn phòng. Nói rằng Ban Mê Thuột mất trong hai ngày là không hoàn toàn đúng. Chính ra Ban Mê Thuột đã mất trong vòng một ngày. Tuy nhiên, thưa ông, ông (Larry Engelmann) phải biết đã có một trận đánh lớn diễn ra cách Ban Mê Thuột mười cây số, tại phi trường Phụng Dực. Chính nơi đây chúng tôi đã thực sự chiến đấu mãnh liệt với địch quân, chúng tôi đã cầm chân chúng suốt một tuần lễ.

(…)


Góp nhặt… ghi chép…


Khi nghe tin rút bỏ Pleiku-Kontum, tác giả Pierre Darcourt (1) có đến Bộ tổng tham mưu gặp đại tá Khôi và đi Mỹ Tho gặp Thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam (tư lệnh Vùng 4) để tìm hiểu về vụ triệt thóai Quân khu II, và tường thuật lại trong cuốn Vietnam, Qu’as Tu Fait De Tes Fils.


Tướng Nam: (…) Ngày 14-3-1975, tổng thống gọi ông (tướng Phú) về Cam Ranh và cho lệnh ông ta phải lui quân. Bây giờ chúng tôi biết được là cuộc bàn cãi rất đầy sóng gió. tướng Phú đã từ chối không thi hành lệnh. Ông ta đã nói thẳng với tổng thống Thiệu: Tôi đã đánh giặc 23 năm, và tôi chưa bao giờ biết lui quân. Hãy tìm người khác để chỉ huy cuộc chạy trốn này.


Nói xong ông vứt khẩu súng lục của ông lên bàn và ra khỏi phòng họp, đóng sầm cửa lại. Và sau đó ông bay về Nha Trang, khai bệnh vào nằm bệnh viện.


Chính là ông Thiệu (là người ra lệnh triệt thoái). Sau khi tướng Phú đã từ chối “không” thi hành lệnh, ông Thiệu đã báo động cho đại tá Tất, tư lệnh phó của ông Phú, một sĩ quan biệt động quân và giao cho ông nầy chức vụ tư lệnh vùng. (…)

(Nguyễn Đại Phượng)


(1) Xem “Ngọn đồi cuối cùng” của Pierre Darcourt ở tiết mục 12 ngày trận chiến Xuân Lộc.


Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi


Sau đấy chúng tôi đã có một cố gắng tái chiếm Ban Mê Thuột. Ông nhớ chứ, tôi thuộc Trung đoàn 53 và trong trận đánh đã kể, hầu hết đã hy sinh. Việc cố tái chiếm Ban Mê Thuột là do Trung đoàn 44, bấy giờ đóng ở Pleiku. Tại khu trung tâm. Tại nhiều nơi khác. Dẫu chỉ là những trận nhỏ, nhưng vẫn là những trận đánh. Những người chiến đấu đã chiến đấu với tất cả nhiệt tình, họ không phải đánh chỉ vì phải đánh. Họ mãnh liệt đấu tranh với Bắc quân.


Vào ngày 10-3 khi địch quân đang tấn công chúng tôi, lúc Ban Mê Thuột chưa mất, lúc những trận đánh còn đang diễn ra, thì khi mở máy truyền tin, chúng tôi đã nghe một cuộc điện đàm giữa bộ chỉ huy sư đoàn với tướng Phú ở Pleiku. Tướng Phú bay trên trực thăng nói chuyện với tư lệnh phó sư đoàn là đại tá Quang. Tôi có một người bạn, là đại úy truyền tin của trung đoàn cũng đã mở cùng một tần số và cũng nghe được những gì tôi đã nghe.


Tướng Phú nói: Được rồi! Với bất cứ giá nào ông cũng phải giữ Ban Mê Thuột. Tôi sẽ cho ông bất cứ cái gì ông cần. Tôi sẽ tiếp vận vũ khí, binh sĩ nếu ông muốn. Nhưng phải giữ Ban Mê Thuột bằng mọi giá. Đó là những gì rõ ràng tôi đã nghe.


Đại tá Quang bảo chúng tôi đủ sức tiếp tục chiến đấu. Nhưng thử nhìn thực tế xem. Chúng tôi chỉ có hai tiểu đoàn, một tiểu đoàn đã đưa đi Phước An, còn lại một ở Ban Mê Thuột, trong tiểu đoàn ấy, một đại đội đã bị tiêu diệt ngày 10-3.

(Nguyễn Trường Toại & Larry Engelmann)


– : Larry Engelmann là đại uý văn phòng tùy viên quân sự của toà đại sứ Mỹ, sau 75 ông là giáo sư khoa sử của đại học San Jose, California. Ông phỏng vấn Thiếu úy Nguyễn Trường Toại thuộc Sư đoàn 23 quân lực VNCH. Thiếu úy Nguyễn Trường Toại là một trong 300 người được Larry Engelmann phỏng vấn trong 5 năm qua để có tác phẩm Tears Before The Rain.


– : Tựa đề nguyên bản của tác giả “Không ai sống sót” được đổi thành “Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi” dựa vào bút ký “Những anh hùng vô danh đồn Dak Seang” của tác giả Trường Sơn Lê Xuân Nhị viết về trận đánh âm thầm để rồi không một ai trở về của anh em địa phương quân tại một một tiền đồn Dak Seang xó núi hẻo lánh ở Pleiku.


Đánh Ban Mê Thuột hay Pleiku?


Về cuộc tiến công Ban Mê Thuột chúng tôi đã làm cho quân đội miền Nam ngạc nhiên nhưng mặt khác, chính họ cũng làm chúng tôi ngạc nhiên vì họ tan rã quá mau, chúng tôi không lường trước sự việc xảy ra như vậy. Chúng tôi cứ tưởng sau cuộc tiến công Ban Mê thuột, quân đội miền Nam sẽ tái lập phòng tuyến phản công. Chúng tôi dự liệu một trận mãnh liệt lâu dài hơn với quân đội miền Nam ở vùng chung quanh Ban Mê Thuột. Nhưng ngay cả trong trí tưởng tượng, chúng tôi cũng không hề nghĩ đến việc Thiệu đã phản ứng lại cuộc tiến công với một cách bất ngờ như thế.


Trong thực tế, phản ứng của Thiệu đã tạo một câu hỏi lớn trong trí óc chúng tôi, làm chúng tôi tự hỏi phải chăng đây là một cái bẫy, một chiến thuật khôn khéo để nhử chúng tôi. Không thể nào chúng tôi tin nổi những chuyện ông ta đã làm. Chính vì hành vi đó của ông Thiệu, chúng tôi nghĩ chúng tôi sẽ phải đương đầu một chiến thuật phòng thủ cực kỳ sáng tạo mới mẻ, do đó trước hết các cấp chỉ huy của chúng tôi phải tiến lên hết sức cẩn thận, xem chừng đừng rơi vào bẫy. Trong mấy ngày đầu, chúng tôi đinh ninh quân đội miền Nam đã hoạch định một vài ngạc nhiên lớn dành cho chúng tôi. Nhưng đến khi Thiệu rút quân ở Pleiku, Kontum, đột nhiên chúng tôi nhận thức được là chẳng có cạm bẫy, chẳng kế hoạch gì, miền Nam đã bỏ cuộc, không chiến đấu nữa. Lúc ấy là lúc chúng tôi quyết định đuổi theo càng nhanh càng tốt.

(Trần Công Mẫn)


Ngồi ở quán nhậu kể chuyện súng đạn

Chị em du kích giỏi thay

Bắn máy bay Mỹ rơi ngay cửa mình

Đánh Ban Mê Thuột hay Pleiku?


Vào Nam được ít lâu tướng Dũng và phó của ông, Tướng Hoàng Minh Thảo triệu tập các chỉ huy đơn vị để so sánh lực lượng. Họ kết luận rằng lực lượng đôi bên trên cao nguyên gần như ngang nhau, nhưng quân đội Bắc Việt Nam không có vùng đất cụ thể phải bảo vệ, có thể di chuyển và tấn công vào bất cứ hướng nào để làm chủ tình hình. Đó là chìa khóa để tấn công Ban Mê Thuột, chưa kể đến mưu lược và thời cơ bất ngờ. Họ vẫn tiếp tục làm cho tướng Phú tưởng lầm rằng cuộc tấn công chủ đích nhằm vào phía bắc cao nguyên nên đã ngăn cản được tướng Phú cho quân về giữ Ban Mê Thuột. Tướng Dũng nói với bộ tham mưu chiến dịch này được chia làm nhiều giai đoạn. Mới đầu, chặn tất cả các đường đi lên cao nguyên. Ông đã đưa ra một kế hoạch gọi là “hoa sen nở”: Đánh thẳng ngay vào trung tâm thị xã, nhanh chóng diệt đầu não chỉ huy của địch rồi mới phát triển trở ra tiêu diệt địch bên ngoài thị xã.


Nhờ có nhiều nhân viên tình báo và bắt được thông điệp gửi ra-đi-ô của Phú, tướng Dũng hiểu ngay rằng Phú gặp nhiều khó khăn trong việc chống đỡ với quân của ông. Không những bộ chỉ huy Nam Việt Nam mất dấu vết Sư đoàn 320 Bắc Việt Nam mà còn chưa tìm thấy Sư đoàn 10 đúng ra phải tiến về phía Kontum và Pleiku. Trên thực tế, sư đoàn này đang hành quân xuống phía nam, hỗ trợ cho sư đoàn 320 ở Ban Mê Thuột. Nhưng Phú không hề biết. Tướng Dũng quyết định làm tăng thêm mối do dự của ông ta. Ông ra lệnh cho những đơn vị còn lại ở Pleiku và Kontum mở những cuộc tấn công trong những vùng mà thường Sư đoàn 10 vẫn hành quân, để Phú tiếp tục đinh ninh rằng sư đoàn này vẫn còn ở đó.

(Decent Interval – Frank Snepp)


Góp nhặt…ghi chép…


Tướng Phú, tư lệnh Quân khu II tỏ ra bối rối trước những phát hiện ấy. Vì ông ta không có đủ lực lượng ở Tây Nguyên để có thể bảo vệ cùng một lúc 2 mục tiêu. Sư đoàn 23, sư đoàn thiện chiến của Nam Việt Nam bị phân tán quá mỏng. Hai trung đoàn đóng rải rác ở Kontum và Pleiku, trung đoàn thứ ba bị chia cắt trên mặt trận Ban Mê Thuột-Quảng Đức. Để đối phó với cuộc tấn công vào Ban Mê Thuột, tướng Phú cũng biết rằng phải gọi 2 trung đoàn về, có khi hơn thế, tùy theo lực lượng của địch.


Nhưng vấn đề đối với ông ta là nếu bỏ việc bảo vệ Kontum và Peiku, việc đó ông ta không dám làm. Hai tỉnh này rất quan trọng về mặt chiến lược. Không những nằm trên những đường chính theo đó, quân Bắc Việt xâm nhập từ Lào và Campuchia về mà hai tỉnh đó còn là điểm tựa nhảy ra bờ biển. Con đường chính đông-tây của Quân khu II, là con đường số 19, nối Pleiku với Qui Nhơn. Phú giải thích: Không, tôi không thế liều như thế được. Phải để quân đóng yên tại chỗ. giữ đại bộ phận trong đó có hầu hết Sư đoàn 23, tập trung trên cao nguyên phía bắc. Để bảo vệ quyết định của mình, Phú nêu ra những tin tức thu được qua đài phát thanh của Bắc quân. Những tin ấy có vẻ chỉ rằng bộ chỉ huy của Sư đoàn 320 vẫn đóng ở căn cứ cũ của họ, Ở Đức Cơ, phía tây Pleiku. Nếu đúng như thế thì những tin tức tình báo làm cho người ta lầm lẫn và Ban Mê Thuột không phải là mục tiêu của Sư đoàn 320.


Để che giấu mục tiêu tấn công của họ trên cao nguyên, quân đội Bắc Việt tổ chức một sở chỉ huy giả ở Đức Cơ và từ đó đánh điện đi các nơi để làm cho quân đội Nam Việt Nam tưởng lầm rằng Sư đoàn 320 vẫn ở đấy. Mánh khóe này đã đánh lừa được cả chúng tôi. Nó gây ra hậu quả tai hại cho chế độ Sài Gòn.

(Decent Interval – Frank Snepp)


Quân sử ngoại truyện


Sau Hiệp định Paris, có việc rút giảm tiếp vận vũ khí từ các nước xã hội chủ nghiã. Nhưng Trung Quốc lại khác, vì trước cả hiệp định Paris, Trung Quốc đã ký hiệp định Thượng Hải (1) với Mỹ. Dựa trên sự công bố hiệp định này thì rõ ràng Trung Quốc không hỗ trợ chúng tôi và không thực sự muốn chiến tranh Việt Nam chấm dứt. Trung Quốc không thực sự hài lòng vui vẻ gì về việc cuối cùng trận chiến đã được giải quyết, họ không hài lòng vui vẻ gì về cuộc Đại thắng mùa xuân của chúng tôi.

(Trần Công Mẫn)


(1) Theo như thỏa thuận Mao Trạch Đông-Nixon năm 1972, Mao Trạch Đông muốn miền Nam trung lập. (Xem “Những ngày cuối cùng của Vùng 1 và miền Nam” của Duy Lam ở khúc sau)


Góp nhặt… ghi chép…


Sau năm 1970, Trung Quốc chỉ còn giúp đỡ Bắc Việt một cách thụ động. Xích lại gần hơn với Mỹ, không lo ngại nhiều về sự đe doạ ở biên giới phía nam, Trung Quốc không muốn có một nước Việt Nam, dù cộng sản, được thống nhất. Chính Mao Trạch đông đã khuyên Phạm Văn Đồng nên tiếp tục cuộc chiến tranh du kích. Không nên tổng tấn công xâm chiếm hết miền Nam, dù lúc đó Bắc Việt đang thắng thế.


Mao nói: Cái chổi của chúng tôi không quét tới Đài Loan thì cái chổi của các đồng chí cũng không nên quét tới Sài Gòn.

(Chiến tranh Đông Dương III – Hoàng Dung)


Thâm u bí sử


Theo Đại tướng Văn Tiến Dũng lúc đầu cũng không biết đánh Buôn Mê Thuột hay Pleiku trước.


Rồi ông nhất trí: Đánh dọ dẫm Đức Lập trước, tuỳ theo tình hình biến chuyển đánh Buôn Mê Thuột sau. Sau đó vì tình hình biến chuyển vì Đức Lập không được tiếp viện, Mỹ không can thiệp nên ngay ngày hôm sau, ông cho đánh Buôn Mê Thuột ngay.


Trong khi ấy chiến thuật của ông có tên là “hoa sen nở”: Đánh thẳng ngay vào trung tâm thị xã, rồi mới phát triển trở ra tiêu diệt địch bên ngoài thị xã. Vậy mà ông đánh…Đức Lập. (1)


Cũng như với chiến thuật “hoa sen nở” thì phải đánh thẳng vào Sài Gòn, ông lại đánh Xuân Lộc. Sau này qua Tổng hành dinh trong mùa xuân toàn thắng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, chiến thuật “hoa sen nở” là của Thượng tướng Hoàng Minh Thảo điều nghiên chứ không phải là của Đại tướng Văn Tiến Dũng.

(Trần Công Mẫn)


Trần Công Mẫn, quân hàm trung tướng, sau ngồi ở Hà Nội viết “quân sử” về cuộc chiến tranh Việt Nam (1945-1975). Nhất là nhận định về Đại thắng mùa xuân của Văn Tiến Dũng.


(1) Nhiều đơn vị quân đội Bắc Việt đánh nhiều vị trí dọc đường số 19 giữa Pleiku và bờ biển. Ngày 4-3, để hoàn thành giai đoạn đầu cuộc tấn công của ông Dũng, là việc đánh cắt đường số 14 giữa Pleiku và Ban Mê Thuột. Nhưng ông Dũng muốn hoãn lại càng lâu càng tốt để không làm lộ lực lượng nơi đóng quân. Vì một đơn vị quá sốt ruột của Sư đoàn 320 đã chặn đánh một đoàn xe VNCH trên đường ấy, thế là làm lộ nơi đóng quân. (Decent Interval)


Đánh Ban Mê Thuột hay Pleiku?


Trong khi đó, Sư đoàn 316 của Bắc Việt Nam đến phía tây Ban Mê Thuột, hỗ trợ cho trận đánh. Cũng như tướng Dũng, sư đoàn này từ Bắc vào hành quân liền trong ba tuần, không dùng điện thoại để liên lạc và ra-đi-ô. Cuối tháng 2, ba sư đoàn Bắc Việt Nam sẵn sàng tấn công thị xã Ban Mê Thuột. Như thế tướng Dũng có lợi thế: Năm chọi một. Cùng lúc ấy, sư đoàn khác, Sư đoàn 968 từ nam Lào tới, quấy rối vùng giữa Kontum và Pleiku.


Ở sứ quán Mỹ tai Sài Gòn, chúng tôi không hề biết (1) tướng Dũng đang ở miền Nam Việt Nam. Lại cũng không biết việc ông đặt “sở chỉ huy” ở phía tây nam Ban Mê Thuột, đang chuẩn bị tấn công thị xã Ban Mê Thuột. Quân tiếp viện Bắc Việt kéo vào vùng này không hề ai biết.


Nếu đúng là họ chuẩn bị mở một chiến dịch mùa khô mới thì không một ai trong chúng tôi biết rõ mục tiêu chính của họ ở đâu?.

(Decent Interval – Frank Snepp)


(1) Ngày 5-2-1975, tướng Văn Tiến Dũng từ phi trường Gia Lâm đáp máy bay xuống Ðồng Hới rồi vào Quảng Trị, tới sông Bến Hải, đi xuồng máy tới bộ chỉ huy chiến dịch tại phía tây Gio Linh để điều động toàn bộ chiến dịch. (Komori Yoshihisa)


Thâm u bí sử


Trước khi khởi sự Chiến dịch 275, tướng Dũng đã chỉ vẽ nhiều lần cho tư lệnh Sư đoàn 320 về những con đường quân lực VNCH không thể nào dùng nó (liên tỉnh lộ 7) như là lối thoát sau cùng. Tuy nhiên, Hà Nội sau khi nghe tin đài BBC nói dân chúng đang bỏ Pleiku, các chuyến bay từ Pleiku về Nha Trang tấp nập…Hà Nội đánh tín hiệu ngày 16-3 báo cho biết bộ tư lệnh Quân đoàn II đã di tản về Nha Trang, Khi ấy tướng Dũng mới bắt đầu nghĩ lại xem có con đường nào khác cho địch quân rút được không. Ðến 4 giờ chiều cùng ngày, công điện của Hà Nội báo cho biết (tình báo Bắc Việt) một đoàn xe dài từ Pleiku tiến về phía nam xuống Ban Mê Thuột. Tin này làm cho tướng Dũng bối rối. Phải chăng quân lực VNCH phản công?


Tình báo (nội địa) của tướng Dũng cho ông ta câu trả lời ngay sau đó, đúng như tình hình diễn biến qua đài BBC. Ðến lúc này bộ chỉ huy của tướng Dũng mới giở bản đồ ra, dò tìm địch quân. Kiểm điểm lại, tướng Dũng và tướng Kim Tuấn, tư lệnh Sư đoàn 320, mới biết bị tướng Phú lừa ngay trước mắt. Tướng Dũng khiển trách tướng Kim Tuấn, đồng thời phối trí các đơn vị di chuyển về liên tỉnh lộ 7 để tiêu diệt đoàn công voa di tản về Tuy Hòa.

(Cuộc di tản đầy máu và nước mắt – Trịnh Tiếu)


Quân sử ngoại truyện


Trong thời điểm đó, căn cứ trên những tin tức thu được từ nhiều nguồn cùng với nhãn quan quân sự sắc bén của một vị tư lệnh tài ba, tướng Giáp đã dự kiến khả năng địch rút lui chiến lược khỏi Tây Nguyên. Trong bức điện gửi tướng Văn Tiến Dũng ngày 13-3, tướng Giáp đã nhắc nhở tướng Dũng: Trường hợp địch bị mất thị xã Buôn Ma Thuột thì cũng nên nghĩ đến khả năng chúng buộc phải thực hiện rút lui chiến lược (Pleiku-Kon tum).


Hôm sau, nhận được tin địch đốt kho vũ khí ở Kon Tum, tướng Giáp nói với tướng Lê Trọng Tấn: Địch rút bỏ Pleiku-Kon Tum đã rõ rệt. Chúng sẽ đưa lực lượng xuống co cụm giữ đồng bằng khu 5, Huế và Đà Nẵng. Anh điện ngay cho anh Dũng biết.


– : Tổng hợp & trích lục từ Tổng hành dinh trong mùa xuân toàn thắng của Võ Nguyên Giáp.


Đánh Ban Mê Thuột hay Pleiku?


Cuối tuần đầu tháng 3, quân đội Bắc Việt mở rộng việc tuyển và rèn luyện quân sự. Trong sáu tháng gần đây, số quân xâm nhập miền Nam lên tới hơn 63.000 người. Tăng gấp hai lần so với thời kỳ 1973-1974. Cái mà chúng tôi chắc không biết, là ngoài 63.000 quân, còn Sư đoàn 316 đã vào miền Nam để tham gia cuộc tấn công thị xã Ban Mê Thuột.


Quân đội Bắc Việt mở đầu cuộc tấn công Ban Mê Thuột trên cao nguyên vào tháng 3, bằng việc đánh chiếm quận Đức Lập, một đồn nằm ở giữa biên giới Campuchia và thị xã Ban Mê Thuột. Nhiều đơn vị quân đội Bắc Việt đánh nhiều vị trí dọc đường số 19 giữa Pleiku và bờ biển, cắt hẳn con đường này. Ngày 4-3, để hoàn thành giai đoạn đầu cuộc tấn công của ông Dũng, là việc đánh cắt đường số 14 giữa Pleiku và Ban Mê Thuột. Nhưng ông Dũng muốn hoãn lại càng lâu càng tốt để không làm lộ lực lượng nơi đóng quân. Vì một đơn vị quá sốt ruột của Sư đoàn 320 đã chặn đánh một đoàn xe trên đường ấy, thế là làm lộ nơi đóng quân.


Ở bộ chỉ huy tướng Phú, tại Pleiku, trưởng ban tình báo nói với Phú và nhận định rằng Ban Mê Thuột sắp bị tấn công. Phú vẫn nghi ngờ, nhưng sau ông cũng quyết định gửi một trung đoàn đến Buôn Hồ, cách thị xã 10 cây số để chặn một trung đoàn quân Bắc Việt đã đóng ở đó. Tình hình này làm ông Dũng xét lại kế hoạch. Nếu để đơn vị Nam Việt Nam mới đến mở rộng cuộc đánh thăm dò thì ông mất yếu tố bất ngờ. Như thế phải tấn công Ban Mê Thuộ ngay.


Mặc dù thiếu tin tình báo vấn đề quan trọng, tôi cũng đã dự đoán được những việc Bắc Việt sẽ làm trong những tuần tới. Có một điểm quan trọng nhưng tôi không mò ra: Tôi không tiên liệu được họ sẽ đánh vào nơi nào đầu tiên? Tuy có chú ý đến những cuộc chuyển quân không bình thường ở phía tây và phía bắc Ban Mê Thuột nhưng tôi nghĩ không nên vội kết luận một cách bi quan. Đáng lẽ nói là sẽ có cuộc tấn công vào thị xã, tôi dự đoán rằng họ có ý định bao vây nó và cắt đứt mọi đường giao thông trong vùng. Đó là một sai lầm lớn do sự dốt nát của tôi.


Phi Ngọc Hùng