Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

Khai Dụng Chế Tài Mậu Dịch Để Thúc Đẩy Nhân Quyền Và Dân Chủ

 

Hình 1 – Tại buổi tiếp xúc TNS James Lankford (Cộng Hòa, Oklahoma) để bàn cách trừng phạt mậu dịch vì đàn áp tôn giáo

KHAI DỤNG CHẾ TÀI MẬU DỊCH ĐỂ THÚC ĐẨY NHÂN QUYỀN VÀ DÂN CHỦ
Mạch Sống 

Khai dụng chế tài mậu dịch để thúc đẩy nhân quyền và dân chủ

2026-06-09

  • Cú hích nhẹ đáng giá nhiều tỉ Mỹ kim thuế quan

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Ngày 9 tháng 6, 2026

https://machsongmedia.org

Tại buổi họp Bàn Tròn Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế gần đây ở Quốc Hội Hoa Kỳ, tôi chia sẻ cách BPSOS khai dụng chính sách mậu dịch Hoa Kỳ để thúc đẩy tự do tôn giáo ở Việt Nam. Tôi đề nghị là cùng nhau dồn sức vận động áp thuế quan lên 2 quốc gia mỗi năm. Dĩ nhiên Việt Nam sẽ là một trong 2 quốc gia cho năm nay. Đại diện các tổ chức có mặt, đều là các đối tác và thân hữu từ nhiều năm, tỏ ra hời hợt. Tôi gửi email đến họ sau đó để nhắc nhở nhưng không được phản hồi. Tôi không ngạc nhiên vì biết rằng họ cần thời gian suy ngẫm và cân nhắc cách làm mới mẻ này, và định bụng BPSOS dấn thân đi trước và kết quả sẽ thu hút sự chú ý của họ theo sau.

Và kết quả đầu tiên là chính phủ Hoa Kỳ vừa công bố Việt Nam phải đối mặt 12.5% thuế quan phụ trội vì dung dưỡng lao động cưỡng bức. Nếu áp dụng lên mọi mặt hàng từ Việt Nam thì sẽ là 25 tỉ Mỹ kim. Dù chỉ áp dụng lên một số mặt hàng cũng là vài tỉ Mỹ kim.

Đây mới chỉ là đợt đầu. Một cú hích nhẹ. Tôi chờ thêm quyết định của Hoa Kỳ trong 2 đợt điều tra Việt Nam kế tiếp, với những cú hích mạnh hơn, trước khi nhắc lại với các tổ chức thân hữu kế hoạch đã trình bày nhưng không ai để ý.

Hình 1 – Tại buổi tiếp xúc TNS James Lankford (Cộng Hòa, Oklahoma) để bàn cách trừng phạt mậu dịch vì đàn áp tôn giáo

Phương pháp lồng khung lại

Cách nào để nối kết các lĩnh vực nhân quyền với mậu dịch?

Trong khoá đào tạo 12 tháng do BPSOS thực hiện từ năm 2015 đến giờ, tôi giảng về một kỹ năng vô cùng quan trọng: reframing (lồng khung lại). Theo đó, gói ghém nội dung cũ vào bối cảnh mới. Đó chính là phương pháp để nối kết các vấn đề nhân quyền, như tự do tôn giáo, tự do báo chí, quyền người lao động, quyền người bản địa và nhiều nữa, cũng như thể chế pháp quyền với mậu dịch. Hãy lấy một ví dụ.

Luật Đầu Tư của Việt Nam ưu đãi các công ty hoạt động trong đặc khu kinh tế: giảm mức thuế thu nhập có thể xuống còn 10%, miễn thuế trong 4 năm đầu và giảm 50% thuế cho 9 năm kế tiếp, miễn thuế nhập cảng thiết bị và nguyên liệu, miễn tiền thuê đất 15 năm…

Năm 2009, chính quyền Lâm Đồng và Đắk Nông thu hồi 128,500 mẫu đất của người Thượng bản địa để giao cho 2 nhà máy Tân Rai và Nhân Cơ khai thác bauxite trong dự án hợp doanh giữa công ty Việt nam VINACOMIN và công ty quốc doanh China là CHALCO.

Việc thu hồi đất ảnh hưởng 1600 hộ gia đình người Thượng bản địa. Các cuộc biểu tình của họ bị đàn áp dã man. Nhiều người đấu tranh nhân quyền, nhà báo, blogger và lãnh đạo tinh thần lên tiếng cho họ đã bị bắt và bỏ tù. Nổi bật, Tiến Sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ đứng đơn kiện Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng và bị kết án tù 7 năm.

Từ bauxite, 2 nhà máy Tân Rai và Nhân Cơ hiện sản xuất 1.3 triệu tấn nhôm, vượt xa nhu cầu tiêu thụ nội địa. Phần thặng dư được bán tháo vào Hoa Kỳ với giá rẻ, gây thiệt hại cho các công ty Hoa Kỳ, ảnh hưởng việc làm của công nhân Hoa Kỳ, và gây thất thoát cho nền kinh tế Hoa Kỳ. Việc lấy đất của người Thượng bản địa không bồi thường thỏa đáng tạo nên sự bất quân bình trong mậu dịch  cho Hoa Kỳ. BPSOS đề nghị USTR tăng mức thuế quan, hiện là 50%, lên các mặt hàng nhôm mà Việt Nam xuất cảng sang Hoa Kỳ.

Phản ứng của nhà nước Việt Nam

Khi chính phủ Hoa Kỳ đưa Việt Nam vào danh sách theo dõi đặc biệt vì vi phạm nghiêm trọng quyền tự do tôn giáo, Bộ Ngoại Giao Việt Nam luôn luôn phản bác, cáo buộc rằng đó là quyết định sai lầm do dựa vào thông tin không trung thực của thành phần có ác ý – họ ám chỉ BPSOS.

Tuy nhiên, ngày 2 tháng 6 vừa qua, khi Văn Phòng Đại Diện Mậu Dịch Hoa Kỳ liệt kê Việt Nam vào Hạng 2 do vi phạm nghiêm trọng về lao động cưỡng bức và đề nghị áp thuế quan phụ trội là 12.5%, nhà nước Việt Nam chỉ than vãn rằng Hoa Kỳ chưa để ý thích đáng đến các nỗ lực của Việt Nam trong thời gian qua và hứa sẽ hợp tác với Hoa Kỳ. Tại sao lại mềm mỏng đến thế? Đấy là vì phát biểu linh tinh có thể sẽ gây thiệt hại thêm vài tỉ Mỹ kim.

Bản tin của BPSOS, bình thường nếu bất lợi cho nhà nước Việt Nam, đều bị tràn ngập với nhiều trăm lời bình luận nhảm nhí của các dư luận viên. Còn bản tin về công bố vừa qua của USTR thì chỉ có đúng 4 ý kiến của dư luận viên, mang tính cách thở than. Tại sao? Vì Việt Nam đang nằm trong 2 đợt điều tra nữa của USTR. BPSOS đang vận động đợt điểu tra thứ 4, rộng hơn, bao quát hơn và sâu hơn. Các phát biểu vô ý tứ của dư luận viên không chừng gây thiệt hại thêm hàng tỉ Mỹ kim cho nhà nước.

Cách nào để vận dụng biện pháp chế tài mậu dịch

Nối kết quyền người bản địa và tình trạng “dân oan” với mậu dịch chỉ là một ví dụ. Chúng tôi đã cung cấp nhiều trường hợp khác nữa cho USTR, sẽ được tuần tự phân tích trong các bài viết trên trang Mạch Sống Media.

Qua đó nhiều ví dụ, người Việt ở hải ngoại sẽ am tường hơn về cách thức lồng khung lại các vấn đề nhân quyền, pháp quyền, dân chủ cho Việt nam trong bối cảnh mậu dịch. Khi ấy, nhà nước Việt Nam sẽ phải cân nhắc nguy cơ hứng chịu hàng tỉ hoặc hàng chục tỉ Mỹ kim thiệt hại.

Bài liên quan:

Việt Nam gian lận trong mậu dịch: Có thể bị Hoa Kỳ đánh thuế quan phụ trội 12.5%

Vì tương lai quốc dân, hãy cùng nhau lên đường

The post Khai dụng chế tài mậu dịch để thúc đẩy nhân quyền và dân chủ appeared first on Mach Song Media - Nhà.

Mạch Sống 



Bản Án Cho TS Nguyễn Đình Thắng: Giáo Sư Stephen Schneck (USCIRF) Nói Gì?

 

Chụp màn hình từ đoạn clip diễn văn của Giáo sư Stephen Schneck (kênh Youtube TỔ QUỐC TRÊN HẾT).

BẢN ÁN CHO TS. NGUYỄN ĐÌNH THẮNG: GIÁO SƯ STEPHEN SCHNECK (USCIRF) NÒI GÌ?
Mạch Sống

Bản án cho TS. Nguyễn Đình Thắng: Giáo sư Stephen Schneck (USCIRF) nói gì?

2026-06-05

Ngày Nhân quyền Việt Nam ngày 11/5/2026 vừa qua tại thủ đô Washington, Hoa Kỳ có sự hiện diện của GS-TS Stephen Schneck, cựu Chủ tịch Ủy hội Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo Quốc tế (USCIRF). Tại đó, ông phát biểu về tình trạng đàn áp tôn giáo ở Việt Nam và các tổ chức tôn giáo bị nhà nước kiểm soát; ông cũng nói tới vấn đề đàn áp xuyên quốc gia, đặc biệt phiên tòa vắng mặt và bản án 11 năm tù giam cho TS. Nguyễn Đình Thắng, Tổng Giám đốc kiêm Chủ tịch BPSOS. 

Chụp màn hình từ đoạn clip diễn văn của Giáo sư Stephen Schneck (kênh Youtube TỔ QUỐC TRÊN HẾT).

Trong video đăng ngày 5/6/2026, chúng tôi phỏng vấn Giáo sư Stephen Schneck về USCIRF, việc USCIRF khuyến nghị Hoa Kỳ đưa Việt Nam vào danh sách Quốc gia cần quan tâm đặc biệt (CPC), và về bản án trên. 

“Tôi đã biết TS. Thắng khoảng 5 năm. Chính xác là chúng tôi đầu tiên gặp tại Hội nghị về tự do tôn giáo ở Indonesia. Dần dần tôi càng đánh giá cao các hoạt động của ông ấy cho mọi quyền con người, đặc biệt quyền tự do tôn giáo hay niềm tin, trên toàn thế giới và tất nhiên là tập trung ở Việt Nam.”

Giáo sư Schneck chụp hình cùng TS. Thắng tại tại buổi công bố phúc trình năm 2025 của USCIRF.

Ông cho biết “[USCIRF] đã dựa khá nhiều vào các bản báo cáo chuẩn xác của BPSOS trong nhiều năm qua. Chúng tôi cũng có những nguồn thông tin khác về tình hình ở Việt Nam và khu vực Đông Nam Á, chẳng hạn như các nguồn từ chính phủ. Nhưng chúng tôi rất cảm kích các thông tin do BPSOS cung cấp và từ chính TS. Thắng.”

Về bản án vắng mặt, ông nói “Trước hết, tôi phải nói đây là một ví dụ rõ ràng về đàn áp xuyên quốc gia khi một chính phủ vươn ngoài biên giới và đàn áp quyền và niềm tin tôn giáo của ai đó. Cá nhân tôi cảm thấy kinh hoàng với cái họ làm với TS. Thắng. Tôi thấy bản cáo trạng hoàn toàn không có cơ sở và bản án vắng mặt đi ngược lại với luật quốc tế. Tôi rất bất mãn với việc Việt Nam đang làm và hy vọng họ biết hành động này sẽ làm phức tạp mối quan hệ với Hoa Kỳ.”

Bài liên quan:

The post Bản án cho TS. Nguyễn Đình Thắng: Giáo sư Stephen Schneck (USCIRF) nói gì? appeared first on Mach Song Media - Nhà.

Mạch Sống



Việt Nam Gian Lận Trong Mậu Dịch: Có Thể Bị Hoa Kỳ Đánh Thuế Phụ Trội 12.5%

 


VIỆT NAM GIAN LẬN TRONG MẬU DỊCH: CÓ THỂ BỊ HOA KỲ ĐÁNH THUẾ QUAN PHỤ TRỘI 12.5%
Mạch Sống

Việt Nam gian lận trong mậu dịch: Có thể bị Hoa Kỳ đánh thuế quan phụ trội 12.5%

2026-06-04

  • Vi phạm nhân quyền ảnh hưởng thế nào đến mậu dịch? 

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Ngày 4 tháng 6, 2026

https://machsongmedia.org

Hôm nay, Văn Phòng Đại Diện Mậu Dịch Hoa Kỳ (US Trade Representative, USTR) công bố kết quả điều tra 60 quốc gia về lao động cưỡng bức. Việt Nam cùng 53 quốc gia bị xếp “Hạng 2” vì đã không có biện pháp thỏa đáng để chấm dứt vấn nạn; các quốc gia này bị đề nghị mức thuế quan 12.5% phụ trội lên các mặt hàng nhập vào Hoa Kỳ. Có 6 quốc gia bị xếp “Hạng 1” do có biện pháp thỏa đáng nhưng chưa thực hiện hiệu quả, có thể bị thuế quan phụ trội ở mức 10%.

Đây là kết quả đầu tiên của 3 cuộc điều tra mà Việt Nam phải đối mặt song song về các bất cập gây thâm thủng mậu dịch đến 200 tỉ Mỹ kim cho Hoa Kỳ trong năm 2025 và có chiều hướng tăng trong năm 2026, chỉ 3 tháng đầu năm mức thâm thủ đã trên 54 tỉ. Kết quả của cuộc điều tra thứ 2 có thể sẽ được công bố trong nội vài tuần tới. Trong thời gian qua, BPSOS đã góp thông tin cho 2 cuộc điều tra này. Cuộc điều tra thứ 3 bắt đầu tuần rồi. Xem ra, Việt Nam bị điều tra nghiêm ngặt nhất trong tất cả các quốc gia trên thế giới vì vi phạm nghiêm trọng nhất các quy tắc mậu dịch công bằng theo luật Hoa Kỳ.

Hình 1 – Trụ sở của Uỷ Ban Hoa Kỳ về Mậu Dịch Quốc Tế, nơi diễn ra các buổi điều trần của USTR

Cơ quan điều tra là Uỷ Ban Điều 301 (Section 301 Committee) của USTR. Điều 301 là điều khoản trong Luật Mậu Dịch Công Bằng năm 1974 (Fair Trade Act of 1974) của Hoa Kỳ, cho phép USTR rộng quyền điều tra và trừng phạt các quốc gia cố tình hành xử bất công trong mậu dịch, gây thiệt hại cho công dân, doanh nghiệp hoặc nền kinh tế nói chung của Hoa Kỳ. Chúng tôi đã tiếp xúc với vị Chủ Tịch của Uỷ Ban này và đang soạn một tài liệu đầy đủ và chi tiết về các vi phạm cực kỳ nghiêm trọng của Việt Nam mà có lẽ ít ai biết.

Thông tin thêm về 3 cuộc điều tra

Cuối tháng 4, Việt Nam bị đưa vào danh sách 60 quốc gia bị USTR điều tra về sử dụng lao động cưỡng bức, gây thiệt hại cho nền kinh tế Hoa Kỳ vì không thể cạnh tranh sản phẩm từ Việt Nam có giá thành cực rẻ. Các sản phẩm bị nêu gồm các mặt hàng nhôm, thép, gỗ, nông nghiệp, hải sản, thiết bị điện tử, v.v. Xem: https://ustr.gov/trade-topics/enforcement/section-301-investigations/section-301-failure-impose-and-effectively-enforce-prohibition-importation-goods-produced-forced

Đầu tháng 5, Việt Nam lại có tên trong số 16 quốc gia bị USTR điều tra về tình trạng thặng dư công suất mang tích cơ cấu. Vì công suất vượt xa nhu cầu nội địa, phần thặn dư đã được bán tháo vào Hoa Kỳ với giá rẻ, mà hậu quả là thâm thủng mậu dịch, công xưởng phá sản, người lao động mất việc. Xem: https://ustr.gov/trade-topics/enforcement/section-301-investigations/section-301-structural-excess-capacity-and-production-manufacturing-sectors   

Trong 2 cuộc điều tra này, USTR triệu tập tổng cộng 6 buổi điều trần. BPSOS theo dõi các buổi điều trần này và tôi đích thân có mặt tại một số buổi. Sau đó, BPSOS đã gửi thông tin đóng góp cho cả 2 cuộc điều tra.

Cuối tháng 5, USTR công bố cuộc điều tra thứ ba, nhắm riêng vào Việt Nam vì vi phạm quyền sở hữu trí tuệ đối với các sản phẩm truyền thông, phim ảnh, nghệ thuật, nhu liệu… của Hoa Kỳ. Việt Nam là quốc gia duy nhất bị USTR xếp hạng là “quốc gia ngoại quốc ưu tiên” (Priority Foreign Country) nghĩa là trong tình trạng nghiêm trọng phải điều tra đặc biệt. Các lĩnh vực điều ra bao gồm: tình trạng phổ biến về chiếm bản quyền trực tuyến, lạm phát hàng nhái, kiểm soát biên giới yếu kém, sử dụng nhu liệu chưa được cấp phép, và đánh cắp và phân phối tín hiệu cáp và vệ tinh. Xem: https://ustr.gov/about/policy-offices/press-office/press-releases/2026/may/ustr-announces-section-301-investigation-vietnams-acts-policies-and-practices-related-intellectual

Hình 2 – Việt Nam là quốc gia duy nhất bị xếp vào danh sách “Priority Foreign Country”

Tóm lược các buổi điều trần về lao động cưỡng bức

Hai buổi điều trần về lao động cưỡng bức diễn ra ngày 28 và 29 tháng 4. Phần lớn nhân chứng đại diện cho các doanh nghiệp, nghiệp đoàn, hoặc kỹ nghệ của Hoa Kỳ. Họ nói đến tình trạng lao động cưỡng bức, đặc biệt ở vùng Tân Cương của China. Việt Nam chỉ được nhắc đến như là quốc gia trung chuyển cho các mặt hàng của China để tránh thuế quan Hoa Kỳ.

Ngoài ra, có dăm ba tổ chức bảo vệ quyền lao động và có tổ chức Đài Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản Foundation điều trần về tình trạng lao động cưỡng bức ở Tân Cương.

Tòa Đại Sứ Việt Nam cử đại diện, Ông Đỗ Ngọc Hùng (hoặc Hưng), Tư Vấn Thương Mại và Trưởng Phòng Mậu Dịch, ra điều trần ngày 29 tháng 4. Ông cho biết là Hoa Kỳ và Việt Nam đạt thoả thuận về một khung sườn về cấm và bài trừ lao động cưỡng bức ở Việt Nam cũng như chặn nhập khẩu các mặt hàng liên quan lao động cưỡng bức từ Tân Cương. Ông đưa con số cho thấy có sự giảm mạnh, giảm 98% từ năm 2022 đến năm 2025, các mặt hàng từ Tân Cương trung chuyển qua Việt Nam có yếu tố lao động cưỡng bức. Ông lập luận rằng lao động cưỡng bức mang tính xuyên quốc gia về bản chất, cho nên Hoa Kỳ hãy chọn biện pháp hợp tác quốc tế thay vì trừng phạt đơn phương một quốc gia như Việt Nam.

Tóm lược các buổi điều trần về thặng dư công suất

Bốn buổi điều trần về thặng dư công suất mang tích cơ cấu diễn ra từ ngày 5 đến ngày 8 tháng 5. Tất cả nhân chứng đều là đại diện cho các công ty, doanh nghiệp, phòng thương mại. Ông Đỗ Ngọc Hùng, đại diện nhà nước Việt Nam, cũng tham gia điều trần.

China và Việt Nam bị quan tâm đặc biệt trong cuộc điều tra này. Việt Nam bị cáo buộc là đã bán tháo vào Hoa Kỳ các sản phẩm giày dép, xi-măng, gỗ, thép, đồ nhựa, ngư nghiệp, thiết bị năng lượng mặt trời. Việt Nam còn bị tố cáo là điểm trung chuyển cho các sản phẩm của China để né thuế quan, là giảm thuế cho công ty Việt Nam hoặc hợp doanh với công ty ngoại quốc (China, Đài Loan) trong các đặc khu kinh tế, cấm nghiệp đoàn độc lập, ngăn cản quyền thương lượng tập thể, v.v.

Phát biểu trong phiên điều trần cuối, Ông Đỗ Ngọc Hùng đề nghị Hoa Kỳ xem Việt Nam là thành phần của giải pháp thay vì là căn nguyên của vấn đề. Để chứng minh nhà nước Việt Nam có nền kinh tế thị trường, Ông cho biết các doanh nghiệp quốc doanh chỉ chiếm 0.2% trong tổng số các doanh nghiệp ở Việt Nam – nghĩa là gom cả các cửa hàng xén trong ngõ hẻm, quán cóc bên vỉa hè. Ông giải thích rằng, lượng hàng xuất khẩu từ Việt Nam tăng là nhờ vốn đầu tư từ ngoại quốc tăng và điều này cho thấy chính sách đúng đắn của nhà nước đã cải thiện cơ hội tiếp cận thị trường, luật lệ rõ ràng, tăng nguồn lao động năng lực cao, và cải thiện điều kiện kinh tế vĩ mô, v.v. Ông kêu gọi Hoa Kỳ đối thoại với Việt Nam để tiếp tục cải thiện quan hệ mậu dịch.

USTR sẽ công bố kết luận điều tra nội trong vài tuần tới. Theo tôi, kết quả sẽ còn tệ hại hơn vì phát biểu của Ông Đỗ Ngọc Hùng quá khiên cưỡng, không thuyết phục được các giới chức Hoa Kỳ tại buổi điều trần.

Quan điểm của BPSOS

BPSOS là tổ chức duy nhất nhấn mạnh tình trạng vi phạm nhân quyền nghiêm trọng đã góp phần thế nào cho tình trạng thâm thủng mậu dịch của Hoa Kỳ đối với Việt Nam.

Về lao động cưỡng bức, có 2 yếu tố quan trọng cần giải quyết. Thứ nhất, ở Việt Nam không có công đoàn độc lập nên người lao động dễ bị bóc lột và quốc tế thiếu thông tin xác thực về lao động cưỡng bức. Thứ hai, nhà nước Việt Nam đã xuất khẩu lao động cưỡng bức ồ ạt sang các quốc gia khác – trong 27 năm, chương trình CAMSA của BPSOS đã giải cứu hoặc hỗ trợ giải cứu hơn 11 nghìn nạn nhân ở 32 quốc gia bị bóc lột lao động dưới chương trình xuất khẩu lao động của nhà nước. Và đấy mới chỉ là đỉnh chóp của tảng băng ngầm.

Còn thặng dư công suất chỉ có thể giải quyết khi chấm dứt các vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Chẳng hạn, nhà nước cưỡng chế đất với tiền bồi thường bèo bọt cho dân đồng để lập đặc khu kinh tế để giúp các nhà máy khai thác bô-xít và sản xuất nhôm ở Tây Nguyên hoặc nhà máy sản xuất gang thép ở Hà Tĩnh tiết kiệm chi phí thuê đất – các nhà máy này không chỉ của Việt Nam mà còn của China và Đài Loan. Khi nạn nhân đòi công lý khi bị cưỡng chế đất hoặc do bị ảnh hưởng môi sinh thì bị đàn áp dã man như ở Giáo Xứ Cồn Dâu, Giáo Xứ Đông Yên, hoặc ở Đồng Tâm và nhiều nơi khác. Khi người dân biểu tình chống các đặc khu kinh tế thì bị bỏ tù hàng loạt và nhiều người đã phải ra đi tị nạn. Những người lên tiếng bênh vực họ cũng bị tù đày như Cô Phạm Đoan Trang, Bà Cấn Thị Thêu, Ông Phạm Chí Dũng.

Tình trạng ngày càng tệ đi. Nhà nước gia tăng kiểm soát quyền tự do báo chí và biểu đạt để không ai dám lên tiếng ở trong nước. Họ tấn công xuyên quốc gia để đe doạ những người vận động quốc tế cho nhân quyền và công lý cho người dân ở Việt Nam.

Nghiêm trọng nhất là tình trạng “chiếm đoạt nhà nước”ngày càng lộ liễu, khi các tập đoàn doanh nghiệp sử dụng bộ máy nhà nước làm công cụ để cạnh tranh bất công và bất chính, như VinGroup, SunGroup, Viettel, v.v.

Đấy là các yếu tố mang tính hệ thống, nếu không giải quyết tận căn thì không thể giải quyết tình trạng Hoa Kỳ bị thâm thủng mậu dịch triền miên và không giới hạn với Việt Nam.

Xem tài liệu đóng góp của BPSOS: https://comments.ustr.gov/s/commentdetails?rid=QGQX62BPMY

Thông tin liên quan:

Toàn văn bản tường trình điều tra của USTR về lao động cưỡng bức: https://ustr.gov/sites/default/files/files/Press/Releases/2026/USTR%20Report%20Sec%20301%20FL%20301%206-2-26%20FINAL%20for%20upload.pdf     

The post Việt Nam gian lận trong mậu dịch: Có thể bị Hoa Kỳ đánh thuế quan phụ trội 12.5% appeared first on Mach Song Media - Nhà.

Mạch Sống 



Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

Phiêu Bồng Gió Lay

 


PHIÊU BỒNG GIÓ LAY
Đỗ Công Luận 

Trân trọng 
NHHN 

Đoàn Kết

 


 


     ĐOÀN KẾT

     Thật tâm tôi nói thế này ...

     Lòng người hải ngoại còn cao vô cùng

     Cũng còn có những anh hùng

     Sẵn sàng tất cả cho người mình thương

 

     Người mình thương còn trong đất nước

     Bọn nhà giàu có được mấy ai

     Nhà giàu kết nối mafia

     Làm sao thương được người dân xứ mình

 

     Vì thế hải ngoại kết đoàn

     Chung nhau tiến bước có ngày đổi thay

     Nhưng mà hãy thấy thật nhanh

     Việc kết đoàn đó đến đâu, bao giờ?

 

     Ông trí thức khác dân thường

     Không chơi "trí ngủ" một đường ông đi

     Dân thường chẳng chơi dân thường

     Nó hay lên mạng tào lao lắm lời

 

     Trí thức bắt tay dân thường ?...

     Chuyện này hơi khó hai đường khác nhau

     Có Lê Lợi có Lê Lai

     Có Nguyễn Trãi có hiền tài thành công

 

     Bao giờ hải ngoại kết đoàn

     Trong nước thấy rõ Việt gian tham tàn

     Trong ngoài cùng kết với nhau

     Đừng mong trí thức một thân đầu tàu !... 

 

     Đặng Quang Chính




Trân trọng 

NHHN 


Hòa Hợp Hòa Giải Theo CS

 


HÒA HỢP HÒA GIẢI THEO CS
Paul Van chia sẻ

V/N cs luôn kêu gọi "Hòa Hợp Hòa Giãi" Nhưng họ đã đối xữ với những Thương binh VNCH ra sao? Những thương binh này đâu có cần các anh giúp họ Những người bạn họ có số may mắn thoát khỏi sự kiềm kẹt của các anh giúp họ thôi mà, TẠI SAU LẠI CẤM HỌ ... Đó là lối HHHG của các anh?

TRẢ THÙ NHỮNG NGƯỜI ĐÃ TÀN TẬT

Hẩm hiu số phận của những anh thương binh VNCH sao ngày 30/04/75. CSVN kêu giọ Hoà Hợp Hoà Giãi. Ôi một cụm từ thân thương quá... Nhưng lời kêu gọi này.có thật sự trong tâm của "họ" hay lọc lừa giã dối vẫn là bãn chất của đảng cs.

Người lính miền Bắc nghĩ gì về thương phế binh VNCH?


Những mất mát của thân thể không thể thay thế

Sau chiến tranh người thương phế binh VNCH bị phân biệt đối xử một cách công khai bởi những người chiến thắng, tuy nhiên đối với gần như hầu hết bộ đội miền Bắc thì cái nhìn của họ đối với người từng cầm súng phía bên kia chiến tuyến không vô cảm và cục bộ như của chính quyền hiện nay.

Cuộc chiến tranh Việt Nam chấm dứt đã hơn 40 năm nhưng nỗi buồn vẫn đọng lại trên rất nhiều phần thân thể của những người thương phế binh chế độ cũ. Vết thương trên mình có thể lành nhưng mất mát của thân thể không có gì thay thế được.

Trong những cuộc chiến giữa hai quốc gia thì thương phế binh được đất nước của mình chăm sóc kể cả khi thua cuộc nhưng trường hợp Việt Nam thì khác, cả hai phía cùng một quốc gia nên kẻ thắng cuộc cũng là người thua mặc dù chỉ một một nửa dân số, trong đó có hàng chục ngàn thương phế binh của chế độ cũ.

Những người lính này không ai có trách nhiệm tới. Họ bị chính quyền mới xem như thành phần ngụy quân ngụy quyền, và cuộc sống có khó khăn cách mấy thì cũng phải tự bươn chải chiến đấu với cuộc sống mới.

Đại tá Phạm Xuân Phương, một cán bộ cao cấp của quân đội miền Bắc công tác tại Cục Chính trị trong thời gian chiến tranh nhận xét việc phân biệt, kỳ thị của chính quyền đối với thương phế binh VNCH mà ông gọi là khắc nghiệt như sau:

“Đứng về phương diện nhân đạo của cái khái niệm nhân đạo chung của thế giới thì tôi không ủng hộ cái việc đó đâu. Tôi cho rằng dù sao nữa thì những người thương phế binh mặc dù là họ bên kia chiến tuyến họ chiến đấu cho mục đích của họ nhưng phải thừa nhận rằng họ không đáng chịu chế độ khắc nghiệt như thế. Tôi nghĩ nếu những người thương phế binh của phía bên này nếu mà được hưởng ưu đãi này ưu đãi khác thì phía thương phế binh của phía VNCH có lẽ cũng nên được ăn ở cư xử một cách thỏa đáng hơn chứ không nên có sự phân biệt quá đáng như thế.”

Mới đây một bức thư chung của nhiều vị dân biểu, nghị sĩ Hoa Kỳ gửi cho Bộ Ngoại giao Mỹ đề nghị xem xét và nhận số sĩ quan thương phế binh của VNCH sang Mỹ định cư như đã từng có chương trình HO cách đây hơn 30 năm.

Tin vui này lập tức lan rộng và niềm hy vọng cho người thương binh ở quê nhà thêm vững chắc. Nhiều người tin rằng tuy cuộc vận động nhắm vào cấp sĩ quan nhưng trong hoàn cảnh của những mất mát chung thì vết thương của họ hoàn toàn không thể phân biệt giữa người lính và chỉ huy của họ, vì vậy chương trình khi đi vào thực hiện không ai tin quốc hội Mỹ lại phân biệt những thương binh đã bỏ một phần thân thể của họ trong cuộc chiến mà Hoa Kỳ là đồng minh lớn nhất.

Nhà thơ Bùi Minh Quốc mặc dù không khoác áo bộ đội nhưng ông theo sát người lính miền Bắc qua công tác phóng viên của tạp chí Văn nghệ giải phóng khu V luôn luôn trong tuyến đầu và vì vậy ông quan sát được rất nhiều trận đánh cùng các bi kịch chiến tranh mà cả hai bên chịu đựng. Ông chia sẻ với tin vui này:

“Chính sách của chính quyền Việt Nam lâu nay từ sau 75 tới nay rất tệ. Tức là họ phân biệt đối xử và họ không quan tâm tới cái quyền sống của số anh chị em thương phế binh của phía VNCH này. Cho đến lúc gần đây do những chuyển biến của cục diện, tình hình chính trị thế giới và quốc nội thì họ buộc phải có những chuyển hướng và bây giờ nghe tin chính phủ Mỹ có một chính sách như thế tôi rất mừng rất hoan nghênh.”

Nhà báo Nguyễn Tường Thụy, cũng là một bộ đội của quân đội Bắc Việt cho biết:

“Khi nghe thông tin này tôi rất ủng hộ. Vừa qua tôi có tiếp xúc với anh em thương phế binh VNCH tại nhà thờ 38 Kỳ Đồng tôi đã gặp rất nhiều anh em và đã phỏng vấn họ. Trong trường hợp này nếu có chương trình như vậy thì tôi rất ủng hộ vì thực ra họ là những người lính đã chịu rất nhiều thiệt thòi bởi vì kết cục của cuộc chiến tranh 55-75 là một kết cục hoàn toàn bất lợi cho anh em binh sĩ VNCH và đặc biệt là những người thương phế binh. Họ không được chăm sóc từ phía chính quyền. Họ không được hưởng một điều gì cả.”

Những người xứng đáng được trả công


Chiến tranh đã qua, người thắng trận tuy không phải ai cũng chia sẻ đồng đều quyền lợi an sinh xã hội nhưng dù sao thì những thương phế binh VNCH ngày ngày ngồi một mình trong bóng tối vì không di chuyển được hay đang phải đấu tranh kiếm sống ngoài chợ đời cũng đều chung một ý tưởng bị bạc đãi vì đã cầm súng chống lại phía bên kia.

Đề nghị đưa họ sang định cư ở Mỹ có lẽ sẽ làm cho nguồn hy vọng bừng cháy trở lại không phải cho chính bản thân mà là cho con cái của họ, những người xứng đáng được trả công vì đã bỏ một phần thân thể cho đất nước Việt Nam.

Khi mà tôi phát biểu với anh em thương phế binh VNCH thì câu đầu tiên của tôi là tôi muốn gửi đến tình thương mến của tôi đối với anh em, những người đang thiệt thòi trong cuộc sống bởi vì kết cục cuộc chiến tranh nó là như vậy cho nên họ chịu số phận như vậy.

Paul Van chia sẻ


Mừng Ngày Quân Lực VNCH 19-6

 


MỪNG NGÀY QUÂN LỰC VNCH 19-6
VIET TU DO

ĐỂ TƯỞNG NHỚ NHỮNG BƯỚC CHÂN OAI HÙNG CỦA NGƯỜI TRAI VIỆT TỰ DO TRÊN KHẮP CÁC VÙNG CHIẾN THUẬT TRONG SỨ MỆNH NGĂN CHẬN BỌN CỌNG SẢN XÂM LƯỢC ĐỂ BẢO VỆ ĐẤT NƯỚC!!!

https://mail.google.com/mail/u/0/#inbox/FMfcgzQgMMCkqzNjpVmcJJBxBZLPMmxM?projector=1

Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị thưởng thức 



Ba Tôi

 

*Ảnh Minh họa: Hoe-ryong Kim & Hồ Huy

BA TÔI
Thái Thanh

Tháng 6 có ngày lễ cha, ngày này tổ chức tùy theo từng quốc gia.
Tại Bỉ, Ngày của Cha (Vaderdag) không cố định một ngày mà được tổ chức phổ biến nhất vào Chủ nhật thứ hai của tháng 6. Trong năm nay, ngày lễ này rơi vào Chủ nhật, ngày 14 tháng 6.

Tại các quốc gia Công giáo ở Châu Âu, nó đã được tổ chức vào ngày 19 tháng 3 (Ngày Thánh Giuse) kể từ thời Trung cổ. Lễ kỷ niệm này được người Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha mang sang Mỹ Latinh, nơi ngày 19 tháng 3 vẫn thường được sử dụng làm ngày lễ, mặc dù nhiều quốc gia ở châu Âu và châu Mỹ lấy ngày theo nước Mỹ, đó là Chủ nhật thứ ba của tháng Sáu.

Hắn với tên Ara có chút quen biết nên cho dù Chả Quế người gởi bài này cho hắn có bốc thơm tên này làm hắn nhột dùm tên nọ.
Ara

* * * 

Sáng nay dạo chợ Sài Gòn thấy bánh tro người ta bày bán thật nhiều mới nhớ ra mai nay là ngày mùng 5 tháng 5 âm lịch. Lại nhớ quê xa, nhớ nhất là ba, ông Ngoại của mấy đứa nhỏ con mình.

Ngày xưa, muốn ăn bánh tro phải đợi đến ngày mùng 5/5 âm lịch, thì các cô các bác ở quê mới gánh xuống Qui Nhơn, ngồi trước nhà ba má tôi mà bán. Bánh tro được gói tựa như bánh Ú nhưng bé hơn. Bánh được làm từ gạo nếp ngâm qua nước tro và gói lá đem luộc chín trong nồi.

Ba tôi thích ăn bánh tro chấm với đường cát. Món ăn dân dã đậm đà hương vị quê hương mà người lớn thường thích. Cũng như ba, đến tuổi này tôi mới thích bánh tro như ba ngày ấy... Nhớ hồi xưa, em trai kề tôi lấy vợ, nó ít nói mà ý nhị hơn tôi, nó bảo vợ nó mua bánh tro về cho ba. Lúc cô em dâu tôi cầm xâu bánh tro dọn ra dĩa cho ba ăn bánh uống trà tôi ngẩn ra vì mình vô tình không nghĩ ra được điều này.

Sáu mươi năm rồi từ thuở mẹ sinh ra đời, mãi đến hôm nay tôi mới biết có "Ngày của Cha". Ba mất đã mấy mươi năm qua và khi người còn sống tôi chưa trọn thành chữ hiếu dâng ba...

Có ai đó bảo rằng: Nếu bạn yêu một người nào đó, bất kể bạn che giấu như thế nào ánh mắt và lời nói của bạn cũng sẽ lộ ra. Đó chính là tình yêu, bất luận là tình yêu nào trong đó có tình yêu sâu thẳm nhất của ba và con gái và con gái đối với ba. Ba con tôi là như thế.

Tôi ít nói, ít viết về ba nhưng tôi yêu ba nhất trên đời. Ba là bầu trời, là núi cao sông rộng, là bóng râm, là biển cả, là bình minh nắng ấm là ánh trăng che chở dịu dàng. Ba luôn lặng thầm nhưng ba gánh tất cả những nặng nhọc nhất để có thể mang lại cho gia đình cho các con sự no ấm trong đời.

Tôi nhớ thuở ấu thời, sau một ngày làm việc vất vả, dù trời mùa đông lạnh, bằng chiếc xe đạp ba chở hai chị em tôi đi phố sắm đồ Tết, nhớ nhất là bộ đồ " Cao bồi" ưng ý nhất hồi ấy. Chị tôi luôn là màu xanh và tôi màu đỏ, luôn là ba để cho chị được chọn màu trước. Hồi ấy bé tí nhưng tôi cảm nhận được rằng ba thương chị tôi hơn tôi. Sau này tôi hiểu ra rằng vì chị giống má như khuôn đúc từ mặt mũi cho đến tính tình. Ba yêu má cơ mà!

Hồi còn bé tôi thường hay bị đau bụng, tôi đau quá khóc la om sòm, ba dắt tôi đi khám bệnh còn cõng tôi trên lưng suốt cả ngày vì tôi thích được như thế. Tôi thích được ngồi trên tấm phản ở nhà xem ba nấu xôi rồi làm rượu nếp để dành cho má ăn sau khi sinh. Tôi thích được nghe ba hát " Tôi yêu quê tôi yêu mãi bây giờ còn yêu..." hoặc là bài " Một chiếc khăn màu trắng tinh. Một chiếc vòng sáng long lanh với nụ cười nàng quá xinh..." Tôi thích được nghe cải lương trong đài radio để mình được đệm tiếng "từng" khi đào kép xuống câu vọng cổ để nhìn thấy nụ cười của ba...

Tôi nhớ cả những ngày thơ ấu bé xíu, ba dẫn anh, chị và tôi về quê ngoại đi trên con đường làng nhỏ hai bên là đồng lúa xanh xanh đến tận chân trời. Ngoại tôi mất sớm chỉ còn bà cố ngoại, bà khuấy bột mì nhứt cho anh em tôi chấm nước mắm tỏi ớt ăn hít hà.

Sau này má sinh thêm cho tôi bốn đứa em trai nữa. Ngày đầu xuân ba chở cả nhà đi chùa Nguyên thiều chơi... Mấy mươi năm sau tôi ra chợ trời buôn bán, có những người chạy xe hơi vô ý đậu xe trước hàng làm che mất cả hàng buôn bán của tôi. Tôi lại nhớ ba, khi lái xe hơi, ba luôn ý tứ khi đậu xe, ba tránh không đậu trước hàng người ta. Ba bảo " Ba đậu xa một chút mình chịu khó đi bộ để cho người ta bán được hàng".

Khi tôi bắt đầu đi học, ba là người đầu tiên dạy tôi cầm bút, ba cầm tay tôi cho tôi xổ chữ i tờ. Sau này tôi được nhiều người khen là mình viết chữ đẹp, tôi biết điều đó chính là nhờ ở ba đã giúp cho tôi.

Tôi chỉ có hai chị em gái nhưng có đến năm anh em trai. Các anh em trai của tôi đều là những người cha rất tuyệt vời yêu vợ và thương con hết mực giống như ba.

Tôi có chồng và sinh con sớm nên các con của tôi được ông bà ngoại yêu thương... Con gái tôi còn nhớ mãi hình ảnh lúc ông ngoại dẫn cả một bầy cháu theo xe đi Sài gòn. Nhớ lúc ông ngoại đứng phía sau âu yếm nhìn con cháu gái quỳ lạy ông thần Tài xin cho mẹ nó buôn bán được đắt hàng. Nhớ đôi tay run run của ông ngoại khi bẻ bánh bò mà chia đều cho các cháu nội ngoại... (thời bao cấp muốn ăn bánh bò cũng ít có).

Ba lại luôn là người hàn gắn và dạy tôi tha thứ cho chồng mỗi khi anh lầm lỡ làm cho con gái ba khổ. Đến khi ba mất, chúng tôi chẳng giữ được nhau, tôi là người quyết định phải chia tay... Nhưng học được cái tính vị tha của ba nên sau này tôi đã tha thứ tất cả những lỗi lầm của chồng mình, nhờ đó tôi giúp anh về sau thể hiện được lòng yêu con của mình.

Nhờ có ba, trong mắt tôi những người đã làm cha đều là những người cha dễ thương và đàn ông cũng vậy họ đều rất dễ thương.

Tôi lớn lên, con đường đi luôn có ba nhắc nhở và dìu dắt, tôi tựa vào gia đình, tựa vào ba được che chở trong sự thương yêu nhân hậu của ba mình. Nhưng cuộc đời tôi đi không suôn sẻ nên để buồn trên mắt của ba, tôi chưa mang lại hạnh phúc cho người thì ba đã xa tôi, lúc mà tôi còn mải mê với cuộc sống riêng tư cho cái gia đình nhỏ của mình. Tôi mất ba, các con tôi mất đi ông ngoại từ dạo ấy đến nghẹn lòng. Lúc ấy tôi chỉ tròn 31 tuổi bên đời.

Ngày tiễn ba về nơi cuối trời . Cô Bốn tôi đến ôm quan tài của ba mà khóc "Sao không để chị đi trước mà em lại đi trước Chín ơi!". Hai Bác trai cũng ứa nước mắt, cả một dòng họ con cháu bà con ai cũng tiếc thương. Bà hàng xóm hung dữ nhất xóm, có ai ngờ tất tả chạy qua thả đôi dép xuống bậc thềm, quỳ gối ôm lấy quan tài ba lần cuối. Cả đến ông hàng xóm sát bên nhà đã từng ganh ghét đố kỵ với ba cũng quỳ xuống thắp cây hương mà nói lời xin lỗi.

Bà con xa, bà con gần cả những người từng giúp việc cho nhà tôi trước 1975 ở xa ở gần nghe tin ba mất đều quay về mà ngậm ngùi thương tiếc tiễn đưa. Nhưng có lẽ người đau đớn nhất là má, má lặng lẽ không khóc nhưng mãi đến khi ba mất sau 49 ngày. Sư thầy bảo rằng ba đã được siêu sanh, má lẩn thẩn "Không biết ba mầy đầu thai ở đâu mình tới xin ổng dìa nuôi". Tội cho má, má vẫn chưa chịu tin rằng má đã mất ba. Tình yêu má dành cho ba luôn trọn vẹn.

Tôi đi dần đến cuối đường đời, luôn được có sự chở che vô hình như một sự nhiệm mầu. Tôi luôn được nghe mọi người nhắc nhở đến ba với một lòng thương tiếc nhớ ơn người. Lòng từ của Ba đã để lại điều lành cho mấy anh em tôi.

Không cần có " Ngày của ba" mỗi ngày trong sâu thẳm tim tôi, tôi vẫn nhớ và thương ba, một tình thương lớn nhất trong đời. Giá như cho tôi một điều ước, tôi ước gì ba má được sống khỏe mạnh, an lành hạnh phúc bên con cháu.
 
Tôi cho rằng, nếu sự sống của ông bà, ba má kéo dài thêm được cho đến đủ tròn trăm thì tuyệt vời biết bao. Con cháu đủ lớn, đủ điều kiện, đủ hiểu và thương mà phụng dưỡng vẹn tròn...

                      Image en ligne

Hôm nay chạnh lòng nhớ ba , tôi chia sẻ một mạch cho cảm xúc này, chỉ ghi được những điều bình thường trong cuộc sống, ba tuyệt vời hơn rất nhiều mà bao nhiêu văn từ của tôi không đủ nói lên hết được người ba thương kính của mình...

Tôi nghĩ rằng trong chúng ta những người cha người mẹ đã dành hết phần đời mình cho cháu cho con.

Đừng nghĩ rằng: Khi mình già không có ích gì nữa mà buồn bã muốn ra đi. Những người già như chúng ta, cả đời đã trải qua tất cả những cay đắng ngọt bùi được có kinh nghiệm tích lũy và bằng yêu thương ta dành trao cho người thương của mình chính là con và cháu. Ta sẽ là cây cao bóng cả che mát mang bình yên giúp cho đời sống được tốt đẹp hơn.

Hãy để cho con cháu được hạnh phúc khi được chăm sóc ông bà, ba mẹ cho đến lúc tiễn đưa mà vẫn an lòng. Ta xứng đáng để được như thế và đó chính là một cái kết có hậu cho cuộc đời này.

Tôi chúc cho tất cả nhà nhà, tất cả mọi người được duyên lành như thế lúc ra đi...

*Ảnh Minh họa: Hoe-ryong Kim & Hồ Huy

THÁI THANH


Ba tôi mất sau khi SG đổi tên chỉ vài tháng. Giữa lúc cuộc sống bị xáo trộn với nhiều khó khăn thì Ba tôi bỏ chúng tôi mà đi. Lúc đó tôi đã 27 tuổi mà vẫn bị hụt hẫng chới với khi Ba mất! Ba tôi thương yêu bảo bọc tôi cho đến hơi thở cuối cùng. Ba tôi là người nhân hậu hay giúp đỡ người cơ hàn, nên khi Ba tôi mất cũng có rất nhiều người thương tiếc.

Sau nầy tôi lập gia đình, chắc Ba tôi xui khiến nên tôi găp Ara cũng là một người đàn ông tốt: không hút thuốc, không rượu chè, cờ bạc, tiêu xài có căn cơ hợp lý, vui vẻ, hiền lành, siêng năng; chịu khó, lúc nào cũng yêu vợ thương con và các cháu ngoại.. Tuy Hắn là bắc kỳ "dốn" miệng mồm lanh lợi nhưng chẳng bao giờ Hắn ăn hiếp tôi. Ba tôi ở suối vàng chắc cũng an lòng giao tôi cho Hắn.
Chả Quế