Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2026

Thành Phố San Jose Và Hạt Santa Clara, Với Những Sinh Hoạt Mừng Tết Cổ Truyền Người Campuchia!

 


THÀNH PHỐ SAN JOSE VÀ HẠT SANTA CLARA VỚI NHỮNG SINH HOẠT, MỪNG TẾT CỔ TRUYỀN NGƯỜI CAMPUCHIA!
Kq Lê Văn Hải

- Giám Sát Viên Betty Dương, với lời chúc mừng: Khi chúng ta chào đón năm mới vào ngày 14 tháng 4, đây là dịp để tôn vinh truyền thống, sum vầy gia đình và đón nhận những khởi đầu mới.


Tôi rất vinh dự được tham dự Lễ thượng cờ Campuchia thường niên lần thứ 3 của Thành phố San José tại Tòa Thị chính. Tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành đến bà Nancy Keo và cộng đồng người Campuchia vì sự lãnh đạo, tinh thần kiên cường và những đóng góp to lớn của quý vị cho khu vực của chúng ta.


Xin trân trọng cảm ơn Nghị viên Peter Ortiz đã góp phần mang đến một sự kiện ý nghĩa và đầy màu sắc này. Nhân đây giới thiệu chút nét văn hóa độc đáo của của người Khmer, ăn Tết giữa tháng Tư!


Kq Lê Văn Hải


hiknk;nknnn,.vhvhvh.jpg


Chuyến Công Du Đầu Tiên, Gây Nhiều Chú Ý Của Đức Giáo Hoàng Lê ô XIV

 


CHUYẾN CÔNG DU ĐẦU TIÊN, GÂY NHIỀU CHÚ Ý,  CỦA ĐỨC GIÁO HOÀNG LÊÔ XIV.
Kq Lê Văn Hải

Chuyến công du đầu tiên, hàng loạt các quốc gia, được cả thế giới chú ý, của Đức Thánh Cha Lêô XIV.

- Chuyến tông du quốc tế của Đức Giáo hoàng Lêô XIV trong năm 2026 đang thu hút sự quan tâm đặc biệt của dư luận toàn cầu, với hành trình trải dài từ châu Âu đến châu Phi, đồng thời mở ra các hướng ngoại giao quan trọng tại Trung Đông và châu Á.

 

MONACO – ĐIỂM NHẤN LỊCH SỬ TẠI CHÂU ÂU

Ngày 28/3/2026, Đức Giáo hoàng sẽ thực hiện chuyến thăm Monaco – dấu mốc được xem là lần đầu tiên một giáo hoàng đến Công quốc này trong thời hiện đại.


Chuyến đi diễn ra trong chưa đầy 9 giờ nhưng có lịch trình dày đặc: Đón tiếp chính thức tại Cung điện Hoàng gia, Hội kiến Quốc vương Albert II. Gặp cộng đồng Công giáo tại Nhà thờ chính tòa, Gặp với giới trẻ và dự tòng. Cử hành Thánh lễ lớn tại sân vận động Louis II

Chuyến thăm tập trung vào các chủ đề chung: bảo vệ môi trường, phẩm giá con người, giá trị sự sống và đoàn kết xã hội

 

CHÂU PHI – HÀNH TRÌNH MANG TẦM VÓC CHIẾN LƯỢC

Ngay sau đó, Đức Giáo hoàng thực hiện chuyến công du 10 ngày tới 4 quốc gia châu Phi: Algeria, Cameroon, Angola, Guinea Xích đạo

Đây là chuyến đi được đánh giá: vừa mục vụ: củng cố đức tin tại một lục địa đang phát triển mạnh của Công giáo, vừa chính trị: phản ánh vai trò ngày càng quan trọng của châu Phi trong địa chính trị và tương lai Giáo hội


dcc3563e-ae39-4843-a169-9808d6baa4f8.png

TRUNG ĐÔNG – SỨ ĐIỆP HÒA BÌNH

Trước đó, trong chuyến công du nước ngoài đầu tiên trên cương vị giáo hoàng (cuối năm 2025), Đức Lêô XIV đã: thăm Thổ Nhĩ Kỳ và Liban,  kêu gọi hòa bình tại Trung Đông,  nhấn mạnh đối thoại liên tôn và chấm dứt xung đột Gaza


Chuyến đi mang ý nghĩa: thúc đẩy quan hệ Công giáo – Chính Thống, nâng cao tiếng nói hòa bình trong khu vực xung đột

 

VIỆT NAM – TRIỂN VỌNG NGOẠI GIAO MỚI

Một diễn biến đáng chú ý khác là: Lãnh đạo Việt Nam chính thức mời Đức Giáo hoàng thăm Việt Nam. Khả năng chuyến thăm có thể diễn ra vào năm 2027


Đây được xem là: bước tiến quan trọng trong quan hệ Việt Nam – Vatican, kỳ vọng lớn của cộng đồng Công giáo Việt Nam

 

ĐÁNH GIÁ CHUNG

Chuỗi hoạt động quốc tế của Đức Giáo hoàng Lêô XIV cho thấy: định hướng ngoại giao rộng mở, vai trò trung gian hòa bình toàn cầu, sự chuyển dịch trọng tâm của Giáo hội sang châu Phi và các khu vực đang phát triển


Đồng thời, các chuyến công du không chỉ mang ý nghĩa tôn giáo mà còn phản ánh rõ nét: “sự kết hợp giữa sứ vụ mục vụ và ảnh hưởng chính trị – ngoại giao của Tòa Thánh trong bối cảnh thế giới biến động.”

 

 Kq Lê Văn Hải


Thư Kính Mời Tham Dự Lễ Tưởng Niệm Quốc Hận 30-4 Lần Thứ 51

 



THƯ KÍNH MỜI


THAM DỰ LỄ TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4 LẦN THỨ 51

  • Quý vị Lãnh đạo Tinh thần các Tôn giáo

  • Quý vị Lãnh đạo Cộng đồng, Tổ chức, Đoàn thể, Truyền thông

  • Quý Đồng hương thân mến

Để tưởng niệm các đấng Anh hùng vị quốc vong thân, các Chiến sĩ đã hy sinh vì chính nghĩa Tự do và Đồng bào tử nạn do sự cưỡng chiếm miền Nam của cộng sản Việt Nam ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Để nói lên tinh thần cương quyết không chấp nhận chế độ cộng sản tại Việt Nam và sự hiện diện của chúng ta ở bất cứ nơi nào trên thế giới.

Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tampa Bay trân trọng kính mời Quý vị đến tham dự Lễ Tưởng niệm và Thắp nến, được tổ chức:

Sự hiện diện của Quý vị là niềm vinh dự lớn lao cho Cộng Đồng NVQG TPA, đồng thời góp phần nhắc nhớ và tiếp nối tinh thần danh dự, trách nhiệm và bất khuất của một thế hệ đã cống hiến vì quê hương.

Nhân dịp này, Cộng Đồng NVQG Tampa Bay kính xin được trân trọng thỉnh mời Quý vị đại diện dành ít phút phát biểu cảm tưởng, chia sẻ những ký ức, lịch sử VNCH và ngày đau thương 30 tháng 4, để thế hệ trẻ thêm hiểu và trân quý những hy sinh đó.

Sau buổi lễ, Cộng Đồng NVQG trân trọng kính mời Quý vị nán lại dùng phần tiếp tân nhẹ trong không khí thân tình.

Trân trọng kính mời

Tampa Bay, ngày 16/4/2026
T.M Ban Tổ Chức
Ban Chấp Hành Cộng Đồng NVQG TPA
Trang Trần

THƯ KÍNH MỜI THAM DỰ LỄ TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4 LẦN THỨ 51

Ban Tổ Chức 


Trân trọng 

NHHN 

Trung Quốc Xây Tiền Đồn Mới Ở Hoàng Sa Và Phản Ứng Chậm Trễ Của Việt Nam

 

Đá Hải Sâm, quần đảo Hoàng Sa © amti.csis.org

TRUNG QUỐC XÂY TIỀN ĐỒN MỚI Ở HOÀNG SA VÀ PHẢN ỨNG CHẬM TRỄ CỦA VIỆT NAM 
Thanh Phương

Đầu tháng 1/2026, tuần báo Mỹ Newsweek tiết lộ Trung Quốc đang xây dựng một tiền đồn mới trên Đá Hải Sâm ( Antelope Reef ), một bãi cạn thuộc quần đảo Hoàng Sa, mà Việt Nam và Trung Quốc vẫn tranh chấp chủ quyền. Ảnh vệ tinh Sentinel-2 của Cơ quan Không gian châu Âu cho thấy hoạt động nạo vét và xây dựng đảo nhân tạo tại bãi đá này đã bắt đầu từ giữa tháng 10/2025. 

Trong một báo cáo đề ngày 19/03/2026, tổ chức Sáng kiến Minh bạch Hàng hải châu Á ( AMTI ) nhận định đây là dự án xây dựng đảo nhân tạo quy mô lớn đầu tiên mà Bắc Kinh thực hiện ở Biển Đông kể từ năm 2017. Theo AMTI, nếu việc xây dựng tiếp tục với tốc độ như được thể hiện trong ảnh vệ tinh, Đá Hải Sâm sẽ trở thành thực thể lớn nhất của Trung Quốc ở quần đảo Hoàng Sa và có thể sẽ là thực thể lớn nhất trên toàn bộ Biển Đông, ngang bằng, hoặc thậm chí vượt qua kích thước của Đá Vành Khăn ( Mischief Reef ) ở quần đảo Trường Sa. 

Đá Hải Sâm thuộc nhóm đảo Lưỡi Liềm ở phía tây nam của quần đảo Hoàng Sa, nằm cách cảng Tam Á ở tỉnh Hải Nam, Trung Quốc khoảng 300 km và cách Đà Nẵng, Việt Nam khoảng 400 km, trước đây là một trong những tiền đồn nhỏ nhất của Trung Quốc ở quần đảo Hoàng Sa. Bắc Kinh đã bắt đầu hoạt động nạo vét quy mô lớn tại Hải Sâm vào tháng 10 năm 2025 và trong những tuần gần đây đã bắt đầu xây dựng sơ bộ trên một số khu vực của rạn san hô.

Trả lời RFI Việt ngữ ngày 01/04/2026, nhà nghiên cứu về Biển Đông Hoàng Việt ghi nhận: 

"Đá Hải Sâm thì bắt đầu từ khoảng tháng 12/2025 mới rõ tầm vóc xây dựng, có lẽ đã gần bằng đảo Phú Lâm, đảo trung tâm mà Trung Quốc đã xây dựng. Và như vậy có khả năng sau này Hải Sâm sẽ là thực thể lớn nhất của Trung Quốc chăng? 

Chúng ta biết Hoàng Sa là quần đảo tranh chấp giữa Trung Quốc và Việt Nam, nhưng Trung Quốc đã chiếm toàn bộ rồi. Cho nên hiện nay Trung Quốc muốn xây gì thì cũng không ai làm gì được. Các quốc gia, trong đó có Việt Nam, chỉ đứng ngoài quan sát thôi. Việt Nam mới đây cũng đã có phản đối. 

Cách đây khoảng 10 năm, năm 2015, Trung Quốc đã tuyên bố không xây dựng nữa. Nhưng cuối năm 2025 lại xây dựng. Vấn đề quan trọng là Trung Quốc muốn khẳng định vai trò của mình. Trung Quốc vẫn cho rằng Tây Sa ( Hoàng Sa ) là của Trung Quốc, không có tranh chấp gì cả. Nhưng điều này là không đúng, bởi vì Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử, pháp lý để khẳng định chủ quyền của mình trên Hoàng Sa."

Sử dụng ảnh vệ tinh thương mại gần đây từ công ty Vantor của Mỹ, AMTI đã ước tính diện tích đất lấn biển tại Đá Hải Sâm là vào khoảng 603 hectare. Con số này rất đáng chú ý khi so sánh với quy mô các thực thể của Trung Quốc ở quần đảo Hoàng Sa. Thực thể lớn nhất hiện nay trong khu vực là đảo Phú Lâm. Mặc dù có căn cứ không quân và hải quân cùng với "thành phố" Tam Sa quản lý toàn bộ Biển Đông, đảo này chỉ rộng khoảng 360 hecta. Đá Vành Khăn, tiền đồn lớn nhất của Trung Quốc ở Biển Đông, có tổng diện tích đất là khoảng 608 hectare, khác biệt không đáng kể so với diện tích hiện tại của Đá Hải Sâm.

Đá Hải Sâm giờ đây có thể chứa được một đường băng dài khoảng 2.700 mét, thuộc loại mà Trung Quốc đã xây dựng tại đảo Phú Lâm, Đá Vành Khăn, Đá Subi và Đá Chữ Thập ( Fiery Cross ). Phía tây bắc của vùng đất mới tại Đá Hải Sâm, trải dài hơn khoảng 3.200 mét, được tạo hình với một cạnh ngoài thẳng tắp rõ rệt, rất phù hợp cho một đường băng. 

Cũng theo AMTI, mặc dù một số đảo thuộc nhóm đảo Lưỡi Liềm có hải cảng, nhưng cảng tại Đá Hải Sâm sẽ lớn hơn nhiều và như vậy lực lượng Hải cảnh cùng với một lượng lớn dân quân biển của Trung Quốc có thể duy trì sự hiện diện tại đây, như ở Đá Vành Khăn trong những năm gần đây. Với kích thước như hiện nay, Đá Hải Sâm cũng có thể được xây dựng những cơ sở hạ tầng quy mô giống như ở Phú Lâm và ba tiền đồn lớn của Trung Quốc (Đá Vành Khăn, Đá Subi và Đá Chữ Thập) ở quần đảo Trường Sa, bao gồm các nhà máy điện diesel, các kho chứa ngầm, các vị trí phòng thủ bờ biển, các cơ sở tên lửa địa đối không và tên lửa chống hạm, cũng như nhiều cơ sở giám sát và tác chiến điện tử. 

Công tác xây dựng sơ bộ đã bắt đầu ở một số khu vực của rạn san hô. Hơn 50 công trình nhỏ mái xám và một bãi đáp trực thăng đã được xây dựng. Có khả năng ít nhất một số công trình ban đầu này là các cơ sở tạm thời, sau này sẽ được thay thế bằng cơ sở hạ tầng kiên cố hơn, như đã thấy trong quá trình xây dựng các tiền đồn của Trung Quốc ở quần đảo Trường Sa. 

Theo AMTI, nếu được phát triển thành một cơ sở quân sự ngang tầm với các tiền đồn lớn khác của Trung Quốc, Đá Hải Sâm sẽ giúp mở rộng phạm vi hoạt động của các cơ quan tình báo Trung Quốc đến gần bờ biển Việt Nam hơn và cung cấp thêm năng lực cho các lực lượng hải quân và không quân của Trung Quốc ở phía bắc Biển Đông. Vị trí gần Hải Nam của Đá Hải Sâm cũng có thể mang lại cho Bắc Kinh cơ hội mở rộng nỗ lực thiết lập sự hiện diện dân sự ở quần đảo Hoàng Sa. 

Mặc dù điều này có thể không làm thay đổi đáng kể toàn cảnh chiến lược ở Biển Đông, nhưng Bắc Kinh chắc chắn đang phát tín hiệu về khả năng liên tục mở rộng các thực thể mà họ chiếm đóng, một thông điệp có lẽ nhắm trực tiếp nhất vào Hà Nội, vì các hoạt động bồi đắp đảo của Việt Nam ở quần đảo Trường Sa vẫn đang tiếp diễn. 

Về điểm này, nhà nghiên cứu Hoàng Việt nhận định: 

"Năm ngoái báo chí nước ngoài cho rằng Việt Nam bồi lấp rất mạnh trên quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Báo Mỹ cho biết Việt Nam đã bồi lấp khoảng 70% so với Trung Quốc. Trung Quốc cũng có phản đối nhưng cũng không căng thẳng lắm. 

Trung Quốc lần này muốn gia tăng xây dựng trên Đá Hải Sơn để khẳng định chủ quyền của mình, cũng như khẳng định Trung Quốc vẫn là mạnh nhất và không ai có thể ngăn chặn được Trung Quốc.

Đương nhiên các quốc gia khác cho rằng Trung Quốc vẫn vi phạm luật pháp quốc tế, nhưng rõ ràng trong trường hợp này Trung Quốc vẫn đang thể hiện sức mạnh của mình, đặc biệt là đối với quần đảo Hoàng Sa. Trung Quốc đã nắm quần đảo Hoàng Sa rồi và bây giờ họ xây mạnh lên thì rõ ràng là nó giống như một pháo đài, một chiến hạm không bị chìm trên biển. Và điều này đem lại cho họ rất nhiều lợi ích.

Phía Việt Nam có bồi lấp nhưng mà không thể bằng Trung Quốc. Trong thời gian qua, Trung Quốc không những bồi lấp mà còn quân sự hóa các thực thể đó."

Nhưng điều đáng chú ý là mặc dù thông tin về việc Trung Quốc gia tăng bồi lắp Đá Hải Sâm đã được tờ Newsweek tiết lộ từ tháng 1, nhưng trong suốt mấy tháng, Hà Nội vẫn im tiếng. Mãi cho đến ngày 21/03/2026, khi trả lời câu hỏi của phóng viên nhật báo Hồng Kông South China Morning Post, phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Việt Nam Phạm Thu Hằng mới ra tuyên bố, nhắc lại là Việt Nam “có đầy đủ chứng cứ lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa”, cho nên “mọi hoạt động của nước ngoài tại quần đảo Hoàng Sa, trong đó có đá Hải Sâm, mà không được sự cho phép của phía Việt Nam là hoàn toàn phi pháp và vô giá trị”.

Đáp lại phát biểu nói trên của phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Việt Nam, ngày 23/03, Bắc Kinh khẳng định các hoạt động xây dựng tại quần đảo Hoàng Sa chỉ nhằm mục đích “cải thiện điều kiện sống và thúc đẩy kinh tế địa phương”. Phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Trung Quốc tuyên bố: “Quần đảo Tây Sa ( Hoàng Sa ) là một phần lãnh thổ không thể tách rời của Trung Quốc và không có tranh chấp nào về điều đó”. 

Bối cảnh hiện nay, với cuộc chiến tranh Iran, có vẻ thuận lợi để Trung Quốc gia tăng bồi lấp đảo ở  Hoàng Sa, vì những cường quốc như Hoa Kỳ hay Nhật Bản, vốn vẫn mạnh mẽ chỉ trích những hoạt động bành trướng của Bắc Kinh ở Biển Đông, đều đang có những vấn đề lớn cần giải quyết, theo ghi nhận của nhà nghiên cứu Hoàng Việt:

“Hiện nay trên thế giới, xung quanh của chúng ta là bao nhiêu cuộc chiến tranh: Cuộc chiến tranh giữa Thái Lan và Cam Bốt, cuộc chiến tranh giữa Pakistan và Afghanistan, rồi năm ngoái là cuộc chiến tranh giữa Pakistan và Ấn Độ này. Và hiện nay thì tại khu vực Trung Đông, Mỹ và Israel đang tấn công vào Iran. Dường như tổng thống Mỹ hiện nay lại phớt lờ vai trò của luật pháp quốc tế. Rất nhiều quốc gia tiếng phản đối Mỹ tấn công Iran, kể cả những nước phương Tây.

Trong bối cảnh cảnh vô cùng lộn xộn hiện nay, có lẽ Trung Quốc cảm thấy ra tay lúc này là sẽ giành được rất nhiều lợi thế. Trung Quốc là cực kỳ khó chơi và tính toán rất ghê. Việt Nam cũng thấy rằng sức lực của Việt Nam so với Trung Quốc rất khác biệt. Trung Quốc lớn mạnh lắm, cạnh tranh với cả Mỹ. Cho nên đây cũng là những vấn đề mà Việt Nam phải xem xét và Việt Nam thấy rằng là trong bối cảnh hiện nay duy trì hòa bình vẫn là quan trọng. Mặc dù không phải là hòa bình bằng mọi giá, nhưng hòa bình vẫn là quan trọng nhất.”

Thật ra, cả Hà Nội và Bắc Kinh có vẻ như đều có một cách tiếp cận thực dụng hơn để kềm chế căng thẳng do tranh chấp chủ quyền Biển Đông, thể hiện qua những phản ứng chừng mực của phát ngôn viên bộ Ngoại Giao hai nước. Tờ South China Morning Post ngày 02/04 trích dẫn ông Chu Phong (Zhu Feng), hiệu trưởng Trường Nghiên cứu Quốc tế, Đại học Nam Kinh, Trung Quốc nhận định, duy trì ổn định là ưu tiên hàng đầu của Bắc Kinh trong chính sách Biển Đông, hoạt động “song song một cách rất tinh vi” với việc duy trì chủ quyền của họ trong vùng biển tranh chấp.

 Hai cách tiếp cận này “có mối liên hệ mật thiết với nhau”

Về phần mình, ông Carlyle Thayer, chuyên gia về Đông Nam Á và giáo sư danh dự tại Đại học New South Wales, ghi nhận: “Cũng có sự đồng thuận rằng tranh chấp chủ quyền biển đảo không nên cản trở sự phát triển của quan hệ song phương.”

Cũng trên tờ nhật báo Hồng Kông, ông Nguyễn Khắc Giang, một nhà phân tích tại Viện Nghiên cứu Đông Nam Á của Singapore, cho rằng việc Việt Nam trì hoãn việc lên tiếng phản đối Trung Quốc cải tạo Đá Hải Sâm cũng có thể phản ánh suy nghĩ của Hà Nội trong các tranh chấp lãnh thổ với Bắc Kinh:  “Hà Nội từ trước đến nay luôn cân nhắc phản ứng giữa ngoại giao thầm lặng và phản đối công khai tùy theo bối cảnh: mức độ nghiêm trọng của hành động, tình trạng của mối quan hệ rộng hơn và những gì họ tin rằng có thể đạt được thông qua các kênh riêng tư”.

Theo Nguyễn Khắc Giang, mối quan hệ song phương đang ấm lên cùng với việc cả hai nước gia tăng bồi lắp đảo cho thấy “một thực tế cơ bản” đối với Việt Nam: 

“Hà Nội có thể tăng cường hợp tác với Bắc Kinh tuy vẫn phản đối các yêu sách chủ quyền biển đảo của nước này. Tôi nghĩ đây là logic hoạt động của một quốc gia yếu hơn trong việc quản lý một mối quan hệ bất đối xứng.” 


Một Vòng Phù Vân

 


MỘT VÒNG PHÙ VÂN 
Đỗ Công Luận 

Trân trọng 
NHHN 

Đến Chết Còn Gian

 


ĐẾN CHẾT CÒN GIAN
Nhất Hùng

Ngoại trưởng Iran tuyên bố: “Iran sẽ mở cửa hoàn toàn eo biển Hormuz cho tất cả các tàu thương mại trong thời gian ngừng bắn”. Phát ngôn này không gì khác ngoài một màn kịch vụng về, một nỗ lực tuyệt vọng nhằm che đậy sự rệu rã của chính quyền Tehran trước sự trừng phạt và sức ép quân sự nghẹt thở từ Hoa Kỳ.

Đây là thiện chí, khuất phục hay giả tạo?.

Eo biển Hormuz là yết hầu của thế giới, nhưng nó không thuộc quyền sở hữu riêng của Iran để họ có quyền "ban phát" sự tự do lưu thông. Tehran đang tung chiêu “VÔ TRUNG SINH HỮU”, biến cái không có thành có. Tuyên bố mở cửa là ngầm thừa nhận rằng bấy lâu nay họ đã và đang sử dụng quyền kiểm soát vùng biển này như một lưỡi dao kề cổ nền kinh tế toàn cầu, một hình thức tống tiền thế giới. Họ không “hốt nhiên độ lượng - bất ngờ từ bi”. Họ đang run rẩy. Khi các hạm đội tàu sân bay Mỹ áp sát và các lệnh cấm vận dầu mỏ bóp nghẹt nguồn thu, vờ tỏ thiện chí hòa bình là cái cớ duy nhất để họ thở dốc trước khi tìm cách đâm sau lưng thế giới một lần nữa.

Câu tuyên bố của Ngoại trưởng Iran đi kèm cụm từ: “trong thời gian ngừng bắn…” chỉ là cái bẫy trì hoãn kinh điển, họ lại tiếp tục chơi trò chơi “câu giờ” để: - Tái cấu trúc lực lượng ủy nhiệm - Tuồn thêm vũ khí cho các nhóm khủng bố trong khu vực - Xoa dịu sự phẫn nộ của cộng đồng quốc tế nhằm tìm kiếm một kẽ hở trong các lệnh trừng phạt.

Một lệnh ngừng bắn với những kẻ luôn coi "diệt vong cho đối thủ - chết cho nước Mỹ - chết cho Israel” là tôn chỉ chỉ là một sự sỉ nhục vào nền hòa bình thực sự. Mỹ dửng dưng trước tuyên bố này là hoàn toàn đúng đắn. Làm sao có thể tin được kẻ: tay mài dao - miệng mời trà? (vừa nỗ lực tạo vũ khí hạt nhân - vừa hăm dọa giết người và nay thì sắm vai hữu hòa).

Lịch sử đã chứng minh, sự nhượng bộ chỉ nuôi dưỡng bạo chúa. Mọi tuyên bố từ Tehran chỉ có giá trị khi nó đi kèm với việc giải giáp hoàn toàn chương trình hạt nhân và chấm dứt tài trợ khủng bố. Sự dửng dưng của Mỹ hiện nay là một thông điệp: Chúng tôi không nghe những gì các anh nói, chúng tôi chỉ nhìn những gì các anh làm.

Eo biển Hormuz phải được tự do vĩnh viễn bằng sức mạnh quân sự áp đảo, chứ không phải bằng sự "cho phép" tạm thời từ một chính quyền đang bên bờ vực sụp đổ. Đúng là “ĐẾN CHẾT CÒN GIAN”.

Nhất Hùng

Giỗ Tổ Hùng Vương Vào Ngày Chủ Nhật, 19 Tháng 4, 2026

 


GIỖ TỔ HÙNG VƯƠNG VÀO NGÀY CHỦ NHẬT, 19 THÁNG 4, 2029
Cao Minh Hưng

Kính mời quý vị và các anh chị xem talk show phỏng vấn chị Lam Châu và chị Kim Khuyến giới thiệu về Giỗ Tổ Hùng Vương được tổ chức vào ngày Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2026 lúc 1:00 pm tại Saphire Center (Saigon Grand Center cũ).


Dù ai đi ngược về xuôi
Nhớ ngày Giỗ Tổ mùng mười tháng Ba
Dù ai buôn bán gần xa
Nhớ ngày Giỗ Tổ tháng Ba thì về

Kính mong quý vị và quý anh chị sắp xếp thời gian đến tham dự, nhất là khuyến khích các em trẻ đến để biết thêm về truyền thống văn hóa của dân tộc Việt Nam cũng như tưởng nhớ đến công đức của các Vua Hùng đã có công dựng nước và giữ nước.

***
Chương trình CLB Tình Nghệ Sĩ Talk Show được phát hình hàng tuần trên Đài IBC TV-Channel 57.19 vào mỗi chiều Chủ Nhật lúc 3:30 pm, sáng Thứ Ba lúc 9:30 am và chiều Thứ Năm lúc 3:00 pm.

Kính mời quý vị và quý anh chị nhớ đón xem.

Thân kính,
Cao Minh Hưng
---------------------------
Việt Nam Hùng Sử Ca - Trình diễn: Ban Thiếu Nhi CLB Tình Nghệ Sĩ
https://www.facebook.com/anthony.caominhhung/videos/1419228616604303

Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị theo dõi



"Hết Nơi Trú Ẩn, Ngoại Trưởng Marco Rubio Chặt Đứt Đường Lui Của Hậu Duệ Giới Tinh Hoa Iran"

 


"HẾT NƠI TRÚ ẨN, NGOẠI TRƯỞNG MARCO RUBIO CHẶT ĐỨT ĐƯỜNG LUI CỦA HẬU DUỆ GIỚI TINH HOA IRAN"
Trí Thức Mới


Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị theo dõi



Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2026

Bản Án Tử

 


BẢN ÁN TỬ
Nhất Hùng

Mỹ đã chính thức phong tỏa eo biển Hormuz, hành động này không chỉ là một bước đi quân sự, đó là một đòn trừng phạt tối hậu nhằm vào huyết mạch của một chính thể đã thách thức trật tự thế giới quá lâu. Đây là kịch bản về một cuộc đối đầu trực diện, nơi sức mạnh áp đảo của Washington sẽ bóp nghẹt nền kinh tế và vị thế của Iran trên bàn cờ địa chính trị.

Dầu mỏ là hơi thở của Tehran. Khi eo biển Hormuz bị khóa chặt bởi các cụm tác chiến Hàng Không Mẫu Hạm Mỹ, dòng chảy xuất khẩu dầu của Iran sẽ trở nên bằng không.

- Không còn nguồn thu ngoại tệ, đồng Rial sẽ trở thành giấy vụn. Lạm phát phi mã sẽ đẩy xã hội Iran vào cảnh hỗn loạn. Ngân khố sẽ tê liệt.

- Linh kiện nhập khẩu và nguyên liệu thiếu hụt sẽ khiến các nhà máy nội địa đóng cửa hàng loạt. Sản xuất cũng tê liệt.

- Ngay cả những đồng minh thực dụng nhất của Iran cũng sẽ không mạo hiểm đối đầu với hạm đội Mỹ để mua dầu lậu từ Iran.
Tehran luôn đe dọa sẽ đóng cửa eo biển, nay Mỹ ra tay trước, đó là lời khẳng định ai mới là chủ nhân thực sự của vùng biển này.

- Các tàu tấn công nhanh và lực lượng hải quân của IRGC (Vệ binh Cách mạng Hồi giáo) sẽ không có cửa sống trước hỏa lực chính xác và công nghệ áp chế điện tử từ các chiến hạm Aegis.

- Mỹ sẽ không chỉ dừng lại ở mặt nước. Các căn cứ tên lửa dọc bờ biển Iran sẽ là mục tiêu của các cuộc không kích phủ đầu, tước bỏ khả năng đáp trả của Tehran.

- Khi trung tâm chỉ huy tại Tehran bị siết chặt, các nhóm như Hezbollah hay Houthi sẽ mất đi nguồn tài trợ và trở nên rắn mất đầu, chúng sẽ suy yếu nhanh chóng.
Lịch sử đã chứng minh, khi một chế độ độc tài không còn khả năng nuôi sống người dân và thất bại thảm hại trên chiến trường, sự sụp đổ là điều tất yếu.

- Sự phẫn uất của người dân trước cảnh nghèo đói và sự cứng nhắc của tầng lớp cầm quyền sẽ bùng nổ thành các cuộc bạo động không thể kiểm soát. Nội loạn sẽ bùng phát.

- Khi túi tiền bị đụng chạm và sự an nguy cá nhân bị đe dọa, giới tinh hoa - các tướng lĩnh và chính trị gia - sẽ bắt đầu tìm đường tẩu thoát hoặc “kết hợp” để chống đối nhóm cầm quyền cực đoan
Đã đến lúc thế giới phải nhận ra rằng sự khoan dung đối với những kẻ gây rối là một sai lầm. Việc phong tỏa Hormuz không phải là một hành động gây hấn, mà là một biện pháp "phẫu thuật" cần thiết để cắt bỏ khối u bất ổn tại Trung Đông.

Iran đã chơi quân bài Hormuz để tống tiền quốc tế trong nhiều thập kỷ. Một cuộc phong tỏa chính thức từ Mỹ sẽ là câu trả lời đanh thép: "Trò chơi đã kết thúc". Nếu Tehran muốn đối đầu với cường quốc số một thế giới, họ phải chuẩn bị tâm lý để quay trở lại thời kỳ đồ đá. Đây không chỉ là cuộc chiến về địa chính trị, mà là cuộc chiến để thiết lập lại kỷ cương toàn cầu, nơi những kẻ thách thức hòa bình phải trả một cái giá tương xứng bằng chính sự tồn vong của mình.

Mỹ không cần chiếm đóng Iran. Mỹ chỉ cần khóa chặt cánh cửa ra vào của họ. Một Iran bị phong tỏa là một Iran không còn “răng”, và đó là điều tốt nhất cho sự ổn định của nhân loại.

Eo biển Hormuz bị phong tỏa “ngược”, Iran đang nhận một “BẢN ÁN TỬ”.

Nhất Hùng


"Quân Bài" Hormuz Không Còn Giá Trị

 


“QUÂN BÀI” HORMUZ KHÔNG CÒN GIÁ TRỊ.
Nhất Hùng

Cuộc xung đột tại Eo biển Hormuz là cuộc đối đầu giữa trật tự thế giới và sự liều lĩnh cực đoan. Việc Mỹ chủ động vô hiệu hóa các mối đe dọa thủy lôi mà không cần sự đồng ý của Tehran là một thông điệp đanh thép: Chủ quyền quốc tế trên các tuyến hải hành huyết mạch không phải là thứ để mặc cả.

Iran từ lâu đã ảo tưởng về quyền lực tuyệt đối, họ coi Eo biển Hormuz như một "cái thòng lọng" để siết cổ nền kinh tế toàn cầu bất cứ khi nào họ cảm thấy bị dồn vào thế bí. Tuy nhiên, hành động đơn phương - phá hủy thủy lôi - của Mỹ đã tạt một gáo nước lạnh vào ảo tưởng này.

- Khi Mỹ tiến hành rà quét và tiêu hủy thủy lôi mà không thương thảo, họ đang chứng minh rằng công nghệ và sức mạnh quân sự vượt trội có thể "phế võ công" của Iran chỉ trong nháy mắt. Mỹ đang vô hiệu hóa sự răn đe của Iran.

- Việc không thông qua thỏa thuận nào với Iran cho thấy Washington đã từ bỏ tư duy xoa dịu. Đây là sự khẳng định rằng: Chúng tôi không xin phép để bảo vệ tự do hàng hải, chúng tôi thực thi nó và phải chấm dứt trò tống tiền.

Thủy lôi là vũ khí rẻ tiền, dễ rải nhưng nguy hiểm, khó tìm. Nhưng công nghệ ngày nay đã đè bẹp những ưu thế của nó. Hãy nhìn cách hóa giải của Mỹ.

- Hệ thống dò tìm tự động (UUV/USV): Với sự phát triển của các thiết bị lặn không người lái và cảm biến siêu âm thế hệ mới, việc rải thủy lôi bí mật của Iran đã trở nên vô nghĩa.

- Khả năng can thiệp tức thời của hải quân Mỹ khiến các bãi mìn chưa kịp hình thành chiến lược đã bị xóa sổ.

"Quân bài" mà Iran luôn tự hào, thực chất chỉ là những viên đá cản đường trước một cỗ xe tăng bọc thép. Khi công nghệ xóa bỏ được sự bất ngờ, vũ khí đó chỉ còn là rác thải dưới đáy biển.

Nếu Iran mất đi khả năng phong tỏa Hormuz, họ sẽ mất tất cả, một chiến lược lỗi thời sẽ sụp đổ. Họ không còn “quân bài” trên bàn đàm phán. Không còn khả năng đe dọa giá dầu. Hành động phá hủy thủy lôi của Mỹ thường nhận được sự ủng hộ ngầm từ các quốc gia vùng Vịnh khác (vốn cũng sợ bị gián đoạn xuất khẩu dầu). Iran đang bị cô lập, đang đứng một mình đối đầu với cả thế giới.

Việc Mỹ mạnh tay dọn dẹp Hormuz mà không cần đồng thuận của Tehran là một bước đi cần thiết và đúng đắn. Nó chấm dứt thời kỳ mà một quốc gia có thể dùng địa lý để bắt chẹt cả nhân loại.

Quân bài Hormuz không còn giá trị. Nó đã biến từ một vũ khí chiến lược thành một minh chứng cho sự bất lực. Đã đến lúc Iran phải hiểu rằng: Thế giới sẽ không dừng lại chỉ vì một vài quả thủy lôi và những lời đe dọa rỗng tuếch. Sức mạnh thực sự thuộc về kẻ dám hành động để bảo vệ dòng chảy của văn minh, chứ không phải kẻ tìm cách chặn đứng nó. Gieo gió sẽ gặt bão.

Nhất Hùng