CUỘC CÁCH MẠNG THÁNG 8. 1945 ĐÃ ĐEM LẠI NHỮNG Ý NGHĨA GÌ CHO ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM?
Đỗ Văn Phúc
Kính thưa quí vị thính giả,
Chỉ còn vài ngày nữa là đảng cộng sản Việt Nam sẽ tưng bừng cử hành lễ ăn mừng “Cách Mạng Mùa Thu” 19 tháng 8 năm 1945 trên cả nước, với những biểu ngữ, khẩu hiệu tràn ngập:
- Giành độc lập cho dân tộc Việt Nam,
- Thành lập nhà nước dân chủ đầu tiên ở Việt Nam,
- Tuyên ngôn độc lập đầu tiên, khai sinh nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.., vân và vân vân.
Thế nhưng, đã bao nhiêu lần rồi, câu hỏi: Cuộc Cách Mạng Mùa Thu 19 tháng 8, 1945 đã đem lại những gì cho đất nước Việt Nam, đã được cộng sản Việt Nam đánh trống lấp, che đậy bằng những luận điệu lấp liếm, có chữ mà không có nghĩa!
Hôm nay, trong chương trình này, chúng tôi rất hân hạnh được nhà văn, nhà báo Đỗ Văn Phúc đã nhận lời mời tham dự cuộc hội luận này.
Ông Đỗ Văn Phúc là một người hoạt động cộng đồng, truyền thông gần 40 năm qua tại Hoa Kỳ, từng tham gia các cuộc hội thảo chính trị và thảo luận bàn tròn do các Đại Học và các đài Truyền Hình Mỹ tổ chức. Ông tốt nghiệp Cử Nhân Chính Trị Học ở Đại Học Vạn Hạnh, Cao học Quản Trị và Kỹ Sư Điện Tử tại Đại Học Texas ở Austin.
1. Hỏi:
Thưa ông, người Cộng Sản VN, vẫn khẳng định rằng cuộc Cách mạng 19 Tháng 8 có ý nghĩa lịch sử đặc biệt, vì đã đem lại độc lập cho dân tộc VN. Họ tự hào đã thành lập nhà nước dân chủ đầu tiên ở Việt Nam, khi vào ngày 2/9/1945, Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên ngôn Độc Lập, khai sinh Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Họ cũng huyên hoang rằng đã xóa bỏ chế độ thực dân, phong kiến; và mở ra một thời kỳ phát triển mới có ảnh hưởng tích cực đến phong trào giải phóng các dân tộc nô lê trên thế giới. Xin ông cho vài nhận định về sự kiện lịch sử này.
Đáp:
Trước hết, phải nhìn lại bối cảnh lịch sử của thời đó.
Tính đến năm 1945, đế quốc thực dân Pháp đã đô hộ nước ta hơn 60 năm. Nhân dân ta không ngừng quật khởi đấu tranh giành độc lập. Từ các phong trào Cần Vương, Văn Thân, khởi nghĩa Yên Bái cho đến các cuộc kháng chiến của các lực lượng đảng phái, tôn giáo; không lúc nào ngưng nghỉ.
Vào cuối năm 1940, quân phát xít Nhật đã tràn vào Việt Nam thay chân người Pháp do việc chính phủ bù nhìn Vichy của Pháp đã đầu hàng Đức Quốc Xã. Về chính trị, Nhật vẫn giữ Hoàng Đế Bảo Đại nhưng dựng lên chính phủ bù nhìn Trần Trọng Kim; thi hành một chính sách khủng bố dã man lên đồng bào ta, ép phá ruộng lúa để trồng đay phục vụ chiến tranh mà đã gây ra nạn đói năm Ất Dậu, làm chết gần hai triệu đồng bào ở miền Bắc.
Lúc đó, đã có sự xuất hiện của mặt trận Việt Minh (Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội, thành lập vào tháng 5 năm 1941). Mặt trận này qui tụ các đảng phái, tôn giáo như: Ủy Ban Dân Tộc Giải Phóng VN, VN Cách Mệnh Đồng Minh Hội (Nguyễn Hải Thần), Đại Việt Quốc Dân Đảng (Trương Tử Anh), Đại Việt Dân Chính (Nhất Linh Nguyễn Tường Tam), VN Quốc Dân Đảng (Vũ Hồng Khanh). Cao Đài (Phạm Công Tắc), Hòa Hảo (Huỳnh Phú Sổ), Bình Xuyên (Dương Văn Dương), nhóm Đệ Tứ (Phan Văn Hùm, Tạ Thu Thâu) .
Ngày 15 tháng 8 năm 1945, sau khi Nhật Hoàng tuyên bố đầu hàng, kết thúc thế chiến thứ Hai ở vùng Á Châu. Trong Nam, quân Anh đổ bộ lên Sài Gòn và sau đó lại trao quyền cho Pháp. Ngoài Bắc, Việt Minh lợi dụng thời cơ có khoảng trống quyền lực để cướp chính quyền.
Ngày 19 tháng 8 năm 1945, công chức Hà Nội tổ chức một cuộc mít tinh lớn chưa từng có tại nhà hát lớn Hà Nội với sự tham dự của hàng vạn người. Cán bộ Việt Minh len lỏi vào đám đông, với sự hỗ trợ của thanh niên tự vệ, đã chiếm đoạt cuộc mít tinh này biến nó thành cuộc biểu dương ủng hộ chính phủ Hồ Chí Minh.
Nhưng cần nhớ, lúc đó Mặt Trận Việt Minh còn là một tổ chức của nhiều đảng phái quốc gia; nhưng bị khống chế bởi Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản.
Ngày 2 tháng 9, năm 1945, Hồ Chí Minh đọc tuyên bố độc lập, thành lập nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Trên khán đài danh dự, vẫn còn sự hiện diện của các lãnh tụ quốc gia như Nguyễn Hải Thần, Vũ Hồng Khanh, Nhất Linh... Một điểm thuận lợi cho Việt Minh là ngày 2 tháng 9, giáo dân Công Giáo chuẩn bị lễ tưởng niệm các người tử đạo. Các nhà thờ ở Hà Nội tấp nập người đi lễ. Cùng lúc, công chức người Pháp cũng tổ chức ăn mừng chiến thắng phe trục. Hồ Chí Minh đã có một sự thuận lợi hiếm hoi để dễ thành công.
2.- Hỏi:
Như thế, Các Mạng Mùa Thu là công lao của toàn dân. Thế nếu không có Hồ Chí Minh và Đảng CSVN, liệu có đuổi Pháp để giành độc lập không?
Đáp:
Đúng, chúng ta khẳng định rằng Cách Mạng Mùa Thu là công lao của toàn dân Việt Nam, chứ không riêng gì của Đảng Cộng Sản. Sau này, Cộng Sản bắt đầu tìm cách truy bức, ám sát, tiêu diệt các thành phần quốc gia trong mặt trận và chính phủ.
Cách Mạng Mùa Thu hoàn toàn mang tính cách giải phóng dân tộc. Không hề có chút màu sắc nào của cách mạng Cộng Sản. Vì nó không là kết quả của cuộc đấu tranh giai cấp giữa chủ nhân tư bản và giới công nhân vô sản trong một nước tư bản phát triển như lý thuyết Mác đề ra.
Cũng như tất cả các cuộc cách mạng khác mà họ rêu rao là Cách Mạng Cộng Sản. Ở Nga, đó là sự tranh đấu giữa nông dân và chế độ quân chủ của Sa Hoàng; ở Trung Hoa và Bắc Hàn, đó là sự nối tiếp của cuộc chiến tranh kháng Nhật; Ở các nước Đông Âu,, đó là hậu quả chiếm đóng của Liên Sô sau Thế Chiến II.
Cũng như sau đó, Hồ Chí Minh đã tiếp tục cuộc chiến đẫm máu cho đến 1954. Dù rằng theo khuynh hướng chung của thế giới khi phong trào giải thực lan mạnh.năm 1949, Pháp cũng trao trả độc lập cho Việt Nam. Nhiều nước Á Phi giành độc lập mà không hao tốn xương máu, đất nước không bị tàn phá. Thật là một sự thiệt thòi cho đất nước và dân tộc Việt Nam chúng ta. Nó lại dẫn đến sự chia cắt lãnh thổ và cuộc chiến tương tàn hơn 20 năm, làm hao tốn hàng triệu sinh linh, lại tàn phá giang sơn, làm cho sự phát triển bị trì trệ, thụt lùi so với lân bang dù sau cùng thì đất nước cũng thống nhất vào tay Cộng Sản.
3. Hỏi:
Ông Hồ Chí Minh hiện nay vẫn còn được dân chúng tôn sùng và thế giới có cái nhìn khâm phục. Xin ông cho biết ý kiến riêng của ông?
Đáp:
Bà Dương Thu Hương, tuy tỉnh ngộ và đã có nhiều cuốn sách vạch trần bộ mặt tàn bạo của Cộng Sản, nhưng vẫn tôn sùng Hồ Chí Minh như một thần tượng. Trong một đoạn của phim tài liệu do Đức thực hiện năm 4, Vietnam, the War's Untold Story, bà nói “Không thể chối cãi rằng Hồ Chí Minh là người Việt Nam vĩ đại nhất trong thế kỷ 20, trong dân tộc chúng tôi. Nhưng con đường của ông ấy kéo theo một hệ lụy. Trong trường, chúng tôi học các tên Karl Marx, Lenin, Stalin... những tên hoàn toàn xa lạ và chúng tôi chỉ học như những con vẹt. Tôi chẳng nhớ gì và chẳng có ấn tượng gì cả; bởi vì lúc đó cuộc sống khốn khổ, khốn nạn. Nghe tai này, ra tai kia vì trong đầu óc chỉ tìm kiếm những gì có thể nhét vào bụng, đốt thành lửa. Trong óc tôi chỉ có tôm cá, những gì ăn được thôi.”
Đó, cái gọi là độc lập, dân chủ của Hồ Chí Minh chỉ là một thứ trang trí, che đậy cho một xã hội nghèo đói đến nỗi suốt ngày chỉ mơ tưởng tới miếng ăn.
Trong suốt cuộc đời, ông Hồ Chí Minh đã lừa bịp dân chúng, lừa gạt các đảng phái quốc gia, lừa bịp luôn cả thế giới. Ông đã sử dụng đến 175 cái tên khác nhau để che đậy tung tích (theo báo Điện Tử Tư Liệu Văn Kiện của Đảng CSVN). Ngay cả làm chuyện khả ố là dùng vài bút hiệu khác để tự mình ca tụng trong nhiều cuốn sách.
Cái tên Nguyễn Ái Quốc, ông (lúc đó có tên Nguyễn Tất Thành) cũng ăn cắp từ tên chung của một nhóm các nhà ái quốc Việt Nam khi hoạt động tại Paris (các cụ Phan Chu Trinh, Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền, Nguyễn An Ninh). Vì lúc đó, Nguyễn Tất Thành mới chân ướt chân ráo đến Paris, trình độ Pháp Văn chỉ ở mức bằng Primaire, thì làm sao đủ khả năng làm hẳn một tờ báo “Le Paria” và đi dự họp với các đồng chí CS quốc tế.
Tên Hồ Chí Minh, ông cũng bắt đầu dùng từ năm 1942 để đánh lạc hướng khi hoạt động ở Trung Hoa; lừa gạt được chính phủ Quốc Dân Đảng của Tưởng Giới Thạch.
Đúng thế, ông Hồ là bậc thầy về lừa bịp, và ông được nhiều người lầm tưởng là nhà ái quốc, có công giải phóng dân tộc. Nhưng như đã nói. Chỉ là sự lừa bịp, có ngày sẽ lòi mặt thật thôi. Qua các trang mạng xã hội, chúng ta cũng đã thấy dân chúng VN hiện nay hiểu đúng về Hồ Chí Minh rồi. Họ đã dám công khai lên tiếng.
4. Hỏi:
Thưa ông, Liên Bang Xô Viết, một quốc gia cộng sản đầu tiên rồi sau cùng, cũng phải giải tán? Thưa ông, khi đế chế Liên Xô ở Đông Âu sụp đổ vào những tháng cuối năm 1989, các cuộc cách mạng đang đồng loạt diễn ra chỉ trong vòng có sáu tuần: Bức tường Berlin sụp đổ, Đông Đức hòa nhập vào Tây Đức một cách ôn hòa; Tiệp Khắc (Czech), và một cuộc cách mạng bạo lực ở Romania, và lãnh đạo độc tài Nicolae Ceausescu của Romania bị những người nổi dậy xử tử cả hai vợ chồng.
Đáp:
Sự sụp đổ của khối Sô Viết là điều tất yếu!
Sau gần 70 năm thi hành chế độ Cộng Sản, Liên Sô đã trải qua nhiều giai đoạn vô cùng khó khăn. Đó là hậu quả của nền kinh tế suy sụp vì chạy đua vũ trang với Hoa Kì. Trong khi Hoa Kì giàu mạnh bậc nhất thế giới, thì Liên Sô vẫn còn ì ạch ở giai đoạn cất cánh, công nghiệp trì trệ, nông nghiệp lạc hậu, dân trí còn chưa nâng cao bằng các nước Âu Châu, nói chi tới Hoa Kì. Khi còn ở Việt Nam trong khoảng 1980s, chúng tôi có dịp tiếp xúc với các chuyên gia dầu khí Liên Sô ở Vũng Tàu, biết mức sống của họ còn kém xa mức sống của người Việt ở địa phương (dù đã sau nhiều năm bị CS bóc lột). Chúng tôi nhìn thấy hàng tiêu dùng, hàng công nghệ của Liên Sô rất kém phẩm chất mà mẫu mã thì thô sơ, nghèo nàn.
Liên Sô lẹt đẹt sau Mỹ hàng thập niên.
Trong tập ba tựa đề The Battle Ground của phim Vietnam, The War’s Untold Story, do hãng phim tài liệu LOOKSfilm Documentary của Germany sản xuất năm 2024, có một đoạn trong đó Lê Kiến Thành, con trai Lê Duẩn tiết lộ khi ông Tổng Bí Thư CS Việt Nam đi Moscow cầu viện để đánh Mỹ sau thảm bại Tết Mậu Thân, chính các lãnh tự Liên Sô khuyên nên từ bỏ ý định quyết thắng; Brejnev thú nhận rằng Mỹ có sức mạnh vô địch mà Liên Sô còn phải sợ không dám đương đầu (phút thứ 20:57 đến 21:16)
Nguyên văn: "Các đồng chí không bao giờ thắng được Mỹ, không bao giờ. Bởi vì Mỹ còn mạnh hơn chúng tôi nhiều lần. Ngay cả chúng tôi còn cảm thấy ngại nước Mỹ."
Sau đó là sự thay đổi chính trị và kinh tế do Tổng Bí Thư Mikhail Gorbachev thực hiện.
Ông Gorbachev từng khẳng định rằng ông là người Cộng Sản, một người Cộng Sản kiên định!
Đó là thứ chủ nghĩa CS trên lý thuyết, mà khi còn là thanh niên, ông rất tâm phục.
Nhưng ông đã nhìn ra thực tế phũ phàng mà theo lời ông “Nhưng trong thực tế, kinh nghiệm về Cộng Sản là mang lại sự đàn áp nhân cách. Bạo lực đã được dùng để áp đắt khuôn mẫu đó vào xã hội. “ (As a young man, I really took to heart the Communist ideals. A young soul certainly cannot reject things like justice and equality. These were the goals proclaimed by the Communists. But in reality that terrible Communist experiment brought about repression of human dignity. Violence was used in order to impose that model on society. In the name of Communism we abandoned basic human values).
Do đó khi nắm chức Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Liên Sô, ông rất muốn phục hồi những giá trị mà ông từng bị mê hoặc trong lý thuyết CS (So when I came to power in Russia I started to restore those values; values of "openness" and freedom). Same source.
Và dĩ nhiên, đó là điều không tưởng, vì những mâu thuẫn nội tại ngay trong lý thuyết CS và sự thực hành đã đưa đến những nhà nước CS tàn bạo, chuyên chính, phi nhân. Và ông Gorbachev, trong cuối thập niên 1980, đã thất bại sau một thời gian thực hiện đổi mới “Perestroika” và minh bạch “Glasnov”.
Ông cổ vũ cho tiến trình dân chủ hóa (mở rộng bầu cử ứng cử không còn đặc quyền của đảng và việc các nhà lãnh đạo không ngồi trụ lại lâu dài), ông chấp nhận từ bỏ khái niệm ‘Đấu tranh giai cấp,’ mà đặt ưu tiên vào quyền lợi của con người lên trên quyền lợi giai cấp, tăng cường sự liên đới với các nước, phát huy sự hỗ tương về an ninh qua giải pháp chính trị thay vì đối đầu quân sự.
5. Hỏi:
Thưa ông, cơn bão dân chủ từ đâu tràn vào Xô Viết mau chóng như vậy?
Đáp:
Như vừa phân tích ở trên. Một nhà nước không có nền móng kinh tế vững chắc; không có chế độ tôn trọng nhân quyền, thì sớm muộn cũng phải suy sụp. Đặc biệt, trong khi người dân Á Châu còn lạc hậu về tư tưởng dân chủ sau hàng ngàn năm phong kiến; thì người dân Âu Châu, dù sao cũng có nhiều tiến bộ hơn. Họ có thể bị trấn áp một thế hệ, nhưng thế hệ sau cũng biết vươn lên. Dù có bức màn sắt ngăn che tầm nhìn của người dân đối với tiến hóa của thế giới bên ngoài, Liên Sô vì phải cạnh tranh với Hoa Kì, mà phải đào tạo ra những trí thức mới. Năm 1941, James Burnham, Trưởng Phân Khoa Triết Học của Đại Học New York, xuất bản cuốn Cuộc Cách Mạng Quản Trị (The Managerial Revolution) để xác tín việc một tầng lớp ưu tú mới các nhà quản trị và kỹ thuật gia sẽ là nòng cốt trong hệ thống chính trị không những trong chế độ tư bản, mà còn ở các nước Cộng Sản.
Khi các thế hệ nối tiếp hấp thụ kiến thức cao ở tầng lớp đại học, dĩ nhiên quan điểm của họ se thay đổi, và sẽ đưa đến cách mạng.
6. Hỏi:
Thưa ông, động lực nào đã giúp cho một số các quốc gia cộng sản còn tồn tại đến ngày nay?
Đáp:
Ngày nay, trên thế giới chỉ còn chế độ Cộng Sản ở vài nước như Trung Hoa, Cuba, Bắc Hàn, Việt Nam.
Cuba và Bắc Hàn thì chúng ta đã thấy hiện trạng nghèo đói ra sao. Venezuela cũng không khá hơn. Dân thì đói rách, tiện nghi thì không có (Dân Venezuela phải moi rác để kiếm ăn, Cuba mấy tháng vừa qua không có điện lực, dân Bắc Hàn thì quá kiệt quệ)
Chỉ còn Trung Hoa và Việt Nam mà chúng ta thấy qua phim ảnh những sự mở mang khá nhanh và tân tiến ở vài lãnh vực.
Nhưng thực chất ra sao:
Ở Trung Hoa, sau những năm cai trị bởi Mao Trạch Đông với những chính sách ngu xuẩn, hà khắc làm chết gần trăm triệu dân; Đặng Tiểu Bình (1904 – 1997) sớm mở mắt nhìn ra sự trì trệ kinh tế, mà phát động chiến dịch Đổi Mới và Cởi Mở, đưa Trung Hòa vào chế độ Kinh Tế Thị Trường. Tuy nhiên vẫn duy trì bàn tay sắt của chuyên chính Cộng Sản. Nên nhớ giữa năm 1989, Đặng Tiểu Bình là người ra lệnh đưa các đội quân sắc tộc thiểu số vào Bắc Kinh đàn áp phong trào dân chủ của thanh niên sinh viên, giết một cách dã man hàng ngàn người.
Câu nói để đời của ông là “Mèo trắng cũng như mèo đen, miễn là bắt được chuột.”
Còn ở Việt Nam, chính sách hà khắc của đảng Cộng Sản đưa miền Bắc thụt lùi hàng chục năm so với miền Nam. Sau khi thống nhất vào năm 1975, họ lại tiếp tục đưa đất nước vào vòng đói khổ, có lúc tưởng kiệt quệ. Việt Nam sống sót nhờ hàng tỷ đô la người Việt hải ngoại gửi về giúp gia đình.
Năm 1990, sự sụp đổ khối Liên Sô Đông Âu là một nguy cơ tan rã của Cộng Sản Việt Nam. Ai cũng nhìn thấy sự thể như thế và mong chờ!
Nhưng may cho Việt Nam là nằm sát cạnh Trung Hoa khổng lồ, hiếu chiến, luôn nuôi mộng bành trướng. Hoa Kì không còn sự lựa chọn nào khác mà phải thừa nhận và thiết lập bang giao để giữ thế cân bằng đối phó với Trung Hoa. Cũng do tiền công lao động thấp, các hãng lớn đổ tiền của vào đầu tư, tạo ra một số công ăn việc làm cho người Việt. Một số dân Việt Nam giàu lên nhờ việc khai thác rừng vô tội vạ, phá hoại môi trường thiên nhiên mà hậu quả khốc liệt trong tương lai. Những nạn lũ lụt mấy năm qua ở miền Bắc là hệ quả. Họ cũng phất lên nhờ buôn bán địa ốc mà giá cả cứ vọt lên do sự đồn đại hơn là thực tế.
Nhưng cũng không khả quan gì khi kinh tế không có nền móng, chưa sản xuất được hàng công nghiệp mà chỉ làm thuê cho các hãng ngoại quốc. Sự phát triển đô thì chỉ mang tính cách phồn vinh giả tạo vì chỉ thu hút ngoại tệ của khách du lịch; mà càng ngày càng ít người đến vì hệ thống pháp luật rườm rà, chồng chéo, bất nhất gây nhiều phiền toái.
Thực trạng chính trị Việt Nam không thay đổi; vẫn một chế độ độc đảng, vẫn hạn chế dân quyền và nhân quyền. Người dân có miệng chỉ để ăn mà không được nói, có khả năng làm tiền thì tha hồ hưởng thụ vật chất; nhưng không biết tới ngày mai. Việt Nam chỉ có một nền “công nghiệp” bán người ra nước ngoài. Thanh niên thì đi làm cu li, phụ nữ thì làm “ Ô Sin’ hay bị gạ bán cho những người đàn ông tật nguyền bên Trung Hoa; hoặc đi làm nghề bán dâm ở Singapore, Thái Lan, Cam Bốt... Điều đáng nói, là đi đến đâu, đám thanh niên Việt Cộng này cũng làm những điều ô nhục cho dân tộc. Điển hình nạn trộm cắp hàng ngày do chúng gây ra ở Nhật.
Tóm lại, tình hình Việt Nam chỉ thấy rực rỡ, huy hoàng ở bề mặt và cũng chỉ nơi đô hội, du lịch. Còn nông thôn cũng không thay đổi mấy, vẫn nhếch nhác, nghèo nàn.
7.- Hỏi:
Thưa ông, ông thấy triển vọng tương lai ra sao?
Đáp:
Đôi lúc, tôi thấy không lạc quan lắm ông ạ. Nhìn vào tình hình trong nước hiện nay đấu tranh thì rời rạc, nghi kị nhau, không nhận biết ai thực tâm, ai giả dối và ngay tình hình chia rẽ của người Việt hải ngoại thì thấy ít có hy vọng gì. Nhưng qua truyền thông xã hội, đã thấy rất nhiều người Việt trong nước mở mắt, bày tỏ nhận thức sự tàn bạo của Cộng Sản. Chỉ vì hệ thống an ninh của nhà nước quá chặt chẽ và đàn áp dã man, nên các phong trào chống đối khó hoạt động, phát triển. Tôi tin vào qui luật chung ‘Thuận thiên giả tồn, nghịch thiên giả vong.’ Những gì xấu xa sẽ khó bền vững. Nếu chế độ CS không bị ngoại lực đánh đổ, thì tự nó sẽ sinh ra những mâu thuẫn để tự tiêu vong.
Đỗ Văn Phúc