Thứ Ba, 2 tháng 6, 2026

Dấu Hiệu Báo Người Niệm Phật Sẽ Được Về Tây Phương Cực Lạc ? | Niệm Phật

 


DẤU HIỆU BÁO NGƯỜI NIỆM PHẬT SẼ ĐƯỢC VỀ TÂY PHƯƠNG CỰC LẠC? - NIỆM PHẬT
Niệm Phật Bình An 

Dấu Hiệu Báo Người Niệm Phật Sẽ Được Về Tây Phương Cực Lạc ? | Niệm Phật



Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị theo dõi 



Đoạn Buồn Xuân Rơi

 


ĐOẠN BUỒN XUÂN RƠI
Đỗ Công Luận 

Trân trọng 
NHHN 

Ukraine - Nga: Châu Chấu Đá Xe

 


UKRAINE - NGA: CHÂU CHẤU ĐÁ XE
Nhất Hùng

Cuộc chiến Nga xâm lược Ukraine đã bước sang năm thứ 5. Từ một chiến dịch được Điện Kremlin kỳ vọng sẽ kết thúc chớp nhoáng trong "3 ngày”, rồi sẽ diễu binh ngay tại Kyiv nhưng thực tế phũ phàng đã biến siêu cường quân sự thứ hai thế giới thành một "gã khổng lồ chân đất sét".

Vào ngày 24/2/2022, khi Moscow phát động cái gọi là "Chiến dịch quân sự đặc biệt", giới tinh hoa Nga đã chuẩn bị sẵn những bộ lễ phục chỉnh tề để ăn mừng chiến thắng. Thế giới lúc đó cũng nín thở, nghĩ rằng Ukraine sẽ sớm sụp đổ trước sức mạnh áp đảo của một "siêu cường".

Thế nhưng, đời không như mơ, đoàn xe quân sự dài 64 km hướng về Kyiv đã biến thành một bãi đậu xe khổng lồ lộ thiên do thiếu xăng, thiếu lốp và sa lầy trong bùn đất.

Nhận ra không thể "nuốt chửng" được thủ đô của Ukraine, Nga ngậm ngùi tuyên bố "bỏ cuộc chơi" ở phía Bắc, gom tàn quân rút về để tập trung vào mục tiêu khiêm tốn là chiếm giữ các khu vực ở phía Đông và phía Nam. Đây không phải là màn rút lui chiến thuật mà là một cuộc tháo chạy.

Từ mục tiêu "phi quân sự hóa" và thay đổi chế độ tại một quốc gia độc lập, Nga phải tự hạ thấp tiêu chuẩn xuống thành cố gắng kiểm soát và sáp nhập 4 tỉnh (Donetsk, Luhansk, Zaporizhzhia, Kherson) - những nơi mà cho đến nay họ thậm chí còn chưa thể kiểm soát hoàn toàn trên thực địa.

Câu ca dao “Ngược đời Châu chấu đá xe - Tưởng rằng chấu ngã, nào dè xe nghiêng" chính là mô tả sống động nhất cho cục diện này. Một bên là Nga - quốc gia có diện tích lớn nhất thế giới, sở hữu kho vũ khí hạt nhân đồ sộ và ngân sách quốc phòng khổng lồ. Một bên là Ukraine - quốc gia bị đánh giá yếu thế hơn về mọi mặt khi cuộc chiến bắt đầu.

Nhưng "chiếc xe" Nga càng chạy càng rệu rã, còn "châu chấu" Ukraine càng đá càng hăng. Nhìn lại thực tế sau hơn 4 năm:

Từ kế hoạch 3 ngày hoặc nhiều lắm là vài tuần sẽ chiếm trọn Ukraine, thế mà cuộc chiến đã kéo dài dai dẳng sang năm thứ 5. Từ khẳng định sẽ hoàn toàn làm chủ bầu trời Ukraine nhưng máy bay Nga liên tục bị bắn hạ, các phi trường sâu trong nội địa Nga bị UAV Ukraine tập kích thường xuyên. Mũi giáp công “Hạm Đội Biển Đen” nổi tiếng của Nga đã phải trốn chạy thật xa sau khi mất hàng loạt tàu chiến, bao gồm cả soái hạm Moskva, bởi một quốc gia... gần như không có hải quân. Kho vũ khí hiện đại từng được Nga rêu rao vô đối”, chẳng hạn như T-14 Armata, Su-57…chúng đâu rồi mà Nga phải lôi xe tăng T-55, T-62 từ thời Chiến tranh Lạnh ra khỏi kho bảo quản để đắp vào tổn thất.

Sự thất thế của Nga trong những tháng gần đây không còn là điều có thể che đậy bằng các bản tin tuyên truyền của Điện Kremlin. Việc Ukraine không những phòng thủ kiên cường mà còn có những cú “đá xe” ngoạn mục ngay trên đất Nga (như cuộc đột kích vào vùng Kursk) đã giáng một đòn đau đớn vào thể diện của Moscow.

Không có gì khôi hài hơn khi một quốc gia luôn tự hào có thể "hủy diệt NATO trong vài phút" giờ đây lại phải xếp hàng chờ đợi từng chuyến hàng cứu viện đạn pháo và máy bay không người lái giá rẻ từ các “đồng minh”, đồng thời phải chật vật tuyển dụng tù nhân và lính đánh thuê ngoại quốc để lấp đầy khoảng trống trên chiến trường.

Nền kinh tế Nga, dù cố gồng mình chuyển sang chế độ thời chiến, đang phải trả giá đắt bằng lạm phát phi mã và sự phụ thuộc hoàn toàn vào một vài thị trường châu Á. "Chiếc xe" Nga không chỉ nghiêng vì đòn đá của châu chấu, mà nó đang tự rầm rập lao xuống dốc do hệ thống vận hành bên trong đã quá rệu rã và tham nhũng.

Cuộc chiến kéo dài sang năm thứ 5 là một minh chứng hùng hồn rằng: Công nghệ quân sự và số lượng quân đội không thể bù đắp được cho một chiến lược sai lầm từ gốc rễ, tinh thần chiến đấu bạc nhược và sự kiêu ngạo lố bịch.

Nga bước vào cuộc chiến với tư thế của một kẻ đi ban phát trật tự thế giới mới, nhưng giờ đây họ đang phải loay hoay giữ lấy những gì đã chiếm được trong sự tiêu hao khủng khiếp về cả người và của. "Xe" chưa lật hoàn toàn, nhưng nó đã móp méo, rỉ sét và không còn ai sợ hãi tiếng gầm rú của cái động cơ rỗng tuếch đó nữa.

Nhất Hùng


Sự Thật Về Tự Do Báo Chí Tại Việt Nam

 



SỰ THẬT VỀ TỰ DO BÁO CHÍ TẠI VIỆT NAM 
Alliance for Vietnam's Democracy

Vừa qua, hệ thống truyền thông dưới sự chỉ đạo của Ban Tuyên giáo Đảng Cộng sản đã tung ra một bài viết mang tựa đề: "Bác bỏ mọi luận điệu xuyên tạc về tự do báo chí ở Việt Nam". Bài viết này trực tiếp đả kích Liên Minh Vì Dân Chủ Cho Việt Nam sau khi Liên Minh tổ chức một buổi chia sẻ ngắn, phơi bày thực trạng báo chí tại quê nhà trong khuôn khổ không gian triển lãm "Dân chủ cho Việt Nam" diễn ra tại Trung tâm Hội nghị Quốc tế Đài Bắc, Đài Loan. Bằng những ngôn từ chụp mũ quen thuộc như "định kiến", "hằn học", "thù địch" và "xuyên tạc", cơ quan tuyên giáo của ĐCS đã cố gắng vẽ nên một bức tranh hoàn hảo về quyền tự do ngôn luận. Tuy nhiên, thay vì đối thoại bằng sự thật, bài viết đó chỉ là một nỗ lực tuyên truyền nhằm che đậy thực tại nghiệt ngã của nhân quyền trong nước. Với tư cách là một liên minh đấu tranh ôn hòa cho dân chủ và nhân quyền, Liên Minh Vì Dân Chủ Cho Việt Nam kiên quyết bác bỏ những ngụy biện này và xin làm rõ trước công luận quốc tế cũng như đồng bào những điểm mâu thuẫn cốt lõi trong lập luận của Ban Tuyên giáo.

Trước hết, về phương diện pháp lý, nhà cầm quyền Việt Nam luôn tự hào trích dẫn Điều 25 Hiến pháp 2013 và Điều 13 Luật Báo chí 2016 để làm bình phong chứng minh rằng người dân có quyền tự do ngôn luận. Thế nhưng, họ cố tình lấp liếm một sự thật cay đắng: những quyền hiến định mỏng manh này đã bị tước đoạt hoàn toàn bởi Bộ luật Hình sự. Tại Việt Nam, luật pháp được thiết kế theo kiểu "Hiến pháp ban quyền, nhưng Luật pháp tước quyền". Các điều luật như Điều 117 (“tội làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước”) hay Điều 331 (“tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ”) thực chất là những chiếc "vòng kim cô" vô hình để đàn áp bất đồng chính kiến. Khái niệm "xâm phạm lợi ích Nhà nước" được nhà cầm quyền diễn giải một cách vô cùng mơ hồ và luôn bị đánh đồng với "lợi ích của Đảng Cộng sản". Một nền pháp lý mà ở đó, việc điều tra tham nhũng, phản biện chính sách hay chỉ trích sai lầm của nhà cầm quyền dễ dàng bị quy kết là "tội phạm hình sự" thì nền pháp lý đó chỉ đang bảo vệ sự độc tài cai trị, chứ không hề bảo vệ tự do báo chí.

Thứ hai, để chứng minh cho cái gọi là "thực tiễn sinh động", Ban Tuyên giáo đưa ra con số gần 800 cơ quan báo chí và hơn 4 vạn người làm báo. Nhưng Liên Minh khẳng định rằng: sự đông đảo về số lượng không đồng nghĩa với sự đa nguyên về thông tin. Gần 800 tờ báo tại Việt Nam thực chất chỉ có chung một "Tổng biên tập" duy nhất là Ban Tuyên giáo Trung ương. Pháp luật Việt Nam nghiêm cấm hoàn toàn báo chí tư nhân và báo chí độc lập. 100% cơ quan truyền thông đều thuộc sở hữu nhà nước hoặc các tổ chức đoàn thể dưới sự kiểm soát tuyệt đối của Đảng. Toàn bộ nền báo chí phải ngoan ngoãn phục tùng cơ chế "giao ban báo chí" hàng tuần – nơi họ được chỉ đạo rõ ràng về việc bài nào được đăng, bài nào phải gỡ, sự thật nào cần che giấu. Một hệ thống báo chí khổng lồ nhưng không đóng vai trò độc lập giám sát quyền lực (Quyền lực thứ tư), mà chỉ là một cỗ máy tuyên truyền tốn kém tiền thuế của nhân dân để duy trì sự độc quyền tư tưởng.

Sự ngụy biện của Ban Tuyên giáo càng lộ rõ khi họ cố gắng viện dẫn yếu tố hợp tác quốc tế. Bài viết trích dẫn lời một chuyên gia phân tích chính trị người Nga để ca ngợi tự do báo chí Việt Nam – một sự chọn lọc mang tính khôi hài khi Nga cũng là quốc gia bị thế giới lên án gay gắt về tình trạng bóp nghẹt truyền thông. Trong khi đó, nhà cầm quyền hoàn toàn phớt lờ, thậm chí bôi nhọ các báo cáo minh bạch từ những tổ chức quốc tế uy tín như Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF), Ân xá Quốc tế hay Freedom House. Năm này qua năm khác, Việt Nam luôn nằm trong nhóm cuối bảng về Chỉ số Tự do Báo chí thế giới, thường trực ở những vị trí cuối cùng của bảng xếp hạng trong 180 quốc gia. Lời khẳng định rằng truyền thông quốc tế như CNN, BBC, DW đến với người dân "không có rào cản pháp lý hay công nghệ nào" là một lời nói dối trắng trợn. Thực tế, các trang web của BBC Tiếng Việt, RFA hay VOA luôn bị hệ thống tường lửa (firewall) của chính phủ chặn đứng, và các bản tin truyền hình quốc tế sẽ lập tức bị "màn hình đen" ngắt sóng mỗi khi đề cập đến các vấn đề chính trị nhạy cảm tại Việt Nam.

Thực tế đau lòng nhất chứng minh cho sự vắng bóng của tự do báo chí chính là số phận của những người làm báo độc lập. Tự do báo chí của một quốc gia không được đo bằng số lượng thẻ nhà báo được cấp phát cho những ngòi bút bẻ cong sự thật theo chỉ đạo, mà được đo bằng cách nhà nước đối xử với những tiếng nói phản biện. Nếu thực sự có quyền tự do ngôn luận được "Nhà nước bảo hộ", các nhà báo độc lập, các nhà văn, blogger như Phạm Đoan Trang, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Lân Thắng, Lê Hữu Minh Tuấn và hàng trăm người khác đã không phải mang những bản án bất công lên đến hàng chục năm tù giam. Việc bắt bớ và bỏ tù những tiếng nói yêu nước ôn hòa chỉ vì họ dám viết lên sự thật chính là bằng chứng đanh thép nhất tố cáo sự giả dối của hệ thống tuyên truyền.

Liên Minh Vì Dân Chủ Cho Việt Nam một lần nữa khẳng định: Tự do báo chí không thể tồn tại trong một thể chế độc đảng, nơi không có báo chí tư nhân, không có truyền thông độc lập và người dân không có tự do biểu đạt. Việc Liên Minh Vì Dân Chủ Cho Việt Nam đưa sự thật này ra trước cộng đồng quốc tế tại Đài Loan hay bất cứ đâu không phải là "định kiến hằn học", mà là trách nhiệm vạch trần sự bưng bít, đòi hỏi những quyền cơ bản của con người mà chính Việt Nam đã cam kết trước Liên Hiệp Quốc.

Bất chấp sự đánh phá, Liên Minh Vì Dân Chủ Cho Việt Nam sẽ không ngừng cất tiếng nói cho đến khi người dân Việt Nam thực sự được tận hưởng quyền tự do ngôn luận trên quê hương mình.

Alliance for Vietnam's Democracy


Nên Đọc Để Biết Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump Như Thế Nào?

 


NÊN ĐỌC ĐỂ BIẾT TỔNG THỐNG HOA KỲ DONALD TRUMP NHƯ THẾ NÀO?
Tác giả, Ann Nguyễn

Trong suốt gần một tháng ở nhà theo dõi tình hình hiện nay, tôi nhận ra một vấn đề mà trước giờ ít để ý tới đó là những bài viết về TT Trump hầu như đều là chê trách, đổ lỗi, rất khó tìm đọc được một bài viết nào có quan điểm tích cực về ông ấy. Ngồi xem live các buổi họp báo từ Toà Bạch Ốc, tôi ngạc nhiên khi nhiều nhà báo đặt những câu hỏi kiểu gài bẫy chờ Trump sơ hở lỡ miệng chỗ nào đó để làm mồi cho truyền thông nhảy vào xâu xé. Những câu hỏi, trả lời được cắt ghép cho những bài viết, những video bình luận tiêu cực đã được lên ý đồ sẵn để định hướng người xem ngập tràn trên YouTube, Facebook...
Thắc mắc với câu hỏi tại sao truyền thông ghét Trump như vậy? Sao nhiều người chửi ông? ông ấy đã làm những gì? Tôi tìm được một phần lớn câu trả lời cho mình qua quyển sách dài của Doug Wead: Inside Trump's White House. Sách vừa được xuất bản tháng 11 năm 2019.
* Doug Wead đã viết hơn ba mươi quyển sách và là một trong những tác giả có sách bán chạy nhất của New York Times. Wead đã phỏng vấn trực tiếp với sáu đời Tổng thống Mỹ (TT Trump là người thứ 6). Ông cùng là tác giả xuất bản chung một quyển sách với cựu TT George Bush. Ông từng là thành viên cố vấn cấp cao của Tòa Bạch ốc. Ông là một trong rất ít những nhà sử học hiện tại còn sống cùng viết về 44 đời Tổng Thống Mỹ. Đây là quyển sách ông viết về những gì TT Trump đã làm được trong ba năm qua. Với một tiểu sử sự nghiệp nổi bật như vậy, TT Trump đã thật sự đặc biệt như thế nào để nhà sử học Wead viết hẳn một đầu sách về mình?
* Tác giả Wead được TT Trump đồng ý để ông ấy ghi âm lại tất cả những cuộc phỏng vấn giữa ông và Tổng thống cũng như với tất cả thành viên gia đình Trump và các tư vấn cấp cao khác. Đây là một yếu tố giúp Wead tiếp cận nguồn thông tin quan trọng và viết chính xác nhất những gì đang diễn ra. Lịch sử mà chúng ta đã đọc về Washington, Lincoln, Roosevelt, hay Kennedy... đã được ghi lại xác thực ra sao thì giờ đây với Wead, ông ấy cần làm gì để thế hệ sau có thể tiếp cận được nguồn tư liệu đúng nhất về TT Trump? Tất cả sẽ nhờ vào những gì được ghi ngay lúc này và ông ấy muốn mình phải ghi lại sự thật một cách công tâm nhất.
* Lý do gì mà một tỷ phú rất thành đạt trong cả hai lĩnh vực bất động sản và show truyền hình như Trump lại quyết định ra tranh cử Tổng thống. Trump đã gầy dựng lên một thương hiệu nổi bật cho chính mình, rõ ràng ông ấy không cần phải làm tổng thống để được nổi tiếng hay để giàu hơn.
* Khi Wead phỏng vấn các con của Trump, Ivanka, Eric và Don Jr., Wead không ngạc nhiên khi họ kể về những lần nhìn thấy cha họ bực tức xé toạt bài báo khi biết chính phủ Mỹ vừa ký kết một hiệp định nào đó gây bất lợi cho Mỹ. Trump bực tức khi nhìn thấy hàng trăm ngàn công việc ở Mỹ được mang đi nơi khác.
Trump nhìn thấy cái hố mà Mỹ đang từ từ lún xuống vì những ký kết ông thẳng thắn lên tiếng là rất nguy hại cho Mỹ từ những người đi trước (1 lý do bị ghét tơi bời là đây). Những ký kết mà lợi ích chỉ đem lại cho các nước khác từ Trung cộng cho đến Tây Âu, và càng đè gánh nặng lên vai tầng lớp trung lưu Mỹ khi cõng những lợi ích đó qua cái gọi là THUẾ.
* Wead không ngạc nhiên vì sao, vì ông đã từng là thành viên tư vấn cấp cao ở Tòa Bạch Ốc ông hiểu rõ cơ chế đằng sau những ký kết đó, hiểu rõ những nhóm lợi ích đứng sau giật dây, hiểu rõ truyền thông đã bị mua chuộc như phương tiện tuyệt vời để đánh lạc hướng dư luận hay nói nặng hơn thì đó gọi là tẩy não.
Dù từng là cố vấn cấp cao của hai đời Tổng thống Mỹ thuộc đảng Cộng Hòa, Wead nhận định thẳng thắn rằng Tổng thống Mỹ ở cả hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ ít nhiều đều bị chi phối bởi các thế lực ngầm đứng sau, những thế lực có thể ôm trọn truyền thông và bắt nó hoạt động theo ý mình.
Nhưng Trump lại khác, ông ấy đã là tỷ phú, ông không cần tiền của những thế lực đó làm bàn đệm để nhảy lên, ông ấy cũng không cần phải lấy lòng những thế lực đó để dọn đường cho cuộc sống hưởng thụ an nhàn sau khi rời nhiệm kỳ.
* Wead cho rằng là một doanh nhân thành đạt chưa từng bước vào con đường chính trị, ông Trump không bị dẫm vào lối nghĩ gò bó rập khuôn, không bị chui vào những cái hộp được đóng sẵn như các chính trị gia trước đây. Sự giải phóng này giúp ông nhìn rõ "bệnh tình" của nước Mỹ theo một hướng khác và rõ ràng đã có những kế hoạch phù hợp hơn.
Tuy nhiên việc TT Trump từng bước phá vỡ những quy luật bất thành văn trong giới chính trị, gây đe dọa đến những lợi ích nhóm đứng sau đã khiến ông giống như một con sói đầu đàn đơn độc bị cả đàn vây hãm tấn công trong suốt thời gian qua.
Tôi tưởng TT Trump bị truyền thông và giới chính trị gia đánh tơi tả từ khi ông trúng cử nhưng thật sự thì ông đã bị "ném bom" từ khi mở lời ra tranh cử.
* Tìm đọc lại những nguồn thông tin từ Wead ghi trong sách, tôi phải thật sự là nể sự phớt lờ của Trump với cánh truyền thông.
Bất kể phát ngôn nào của Trump cũng bị truyền thông moi móc. Khi Trump nói ông có kế hoạch sẽ mang việc làm về Mỹ, sẽ làm cho kinh tế Mỹ tăng lên, làm cho Mỹ hùng mạnh trở lại....
Cánh nhà báo giật tít chửi rủa, chính trị gia ở cả 2 đảng cười nhạo như "Heo thì làm sao biết bay"; "hắn có cây phép thuật à"; "bí mật ở các kế hoạch của hắn là hắn chả có kế hoạch nào cả"; "Trump đang mơ đấy"... Cả Hollywood, các giới tỷ phú, giới nghiên cứu học thuật đều chống lại Trump.
* Bỏ ngoài tai tất cả những châm biếm, tấn công từ truyền thông, sự chống đối từ đảng đối lập và ngay cả những chính trị gia cùng đảng Cộng Hòa, cả 5 đời cựu Tổng thống Mỹ thời điểm đó đều không chọn Trump, nhưng cuối cùng ông đã thắng trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người khắp nơi.
Đó có phải là may mắn? Wead đã viết lại rất chi tiết về hành trình tranh cử đầy đơn độc và khó khăn của ông Trump. Nhờ đó mà người ta sẽ biết được sự thật TT Trump cùng những người con lớn đã tiếp xúc với các cử tri của mình như thế nào, sẽ biết được sự thật đảng đối lập đã dùng truyền thông đưa sai thông số dự báo về tỉ lệ bầu chọn để làm nhụt chí những người ủng hộ tin rằng Trump sẽ thua ra sao.
* Lý do gì Wisconsin trong suốt 32 năm chỉ bầu cho ứng viên đảng Dân Chủ đã quay qua bỏ phiếu cho Trump.
Ông đã thắng Ohio như thế nào, 1 tiểu bang trong suốt 44 đời Tổng thống qua hễ ứng viên nào chiếm được phiếu bầu thì người đó sẽ thắng cử. Tại sao có những cử tri tự nhận rằng họ đã bỏ phiếu cho các ứng viên đảng Dân Chủ cả đời của họ, lý do gì làm họ thay đổi lần bầu cử này.
Làm thế nào Trump dành được phiếu bầu những nơi mà nhà Clinton còn không thèm đến vận động vì tin chắc phần thắng thuộc về mình. Tại sao Florida gần như nắm chắc phần phiếu về cho Hillary Clinton nhưng cuối cùng đã làm cho đảng Dân Chủ ngỡ ngàng ở phút cuối. Rõ ràng đó không phải là may mắn.
* Nếu Wead không viết quyển sách này có lẽ chúng ta sẽ không biết rằng thật sự Mỹ đã gần như có chiến tranh với Triều Tiên ra sao. Khi cựu tổng thống Obama rời nhiệm kỳ, Obama thừa nhận rằng Kim Jong-un sẽ là vấn đề lớn nhất mà ông Trump sẽ phải đối mặt.
Thật thú vị khi đọc đoạn đối thoại của TT Trump và Kim qua cách kể lại từ Wead. Vấn đề Trump nhận ra ở Kim đó là những tên độc tài thường uy hiếp kẻ yếu, không phải kẻ mạnh hơn.
Tuy nhiên ông đã rất cẩn trọng và đã thành công trong việc đàm phán lần thứ nhất với Kim tại Singapore. Chấm dứt việc thử vũ khí hạt nhân, đưa con tin bị bắt giữ, đưa hài cốt lính Mỹ ở Triều Tiên từ cuộc chiến Nam Hàn về Mỹ, một kết quả tuyệt vời mà Wead cho biết phải mất 11 đời Tổng thống để thực hiện.
Hội nghị đàm phán lần thứ hai tại Hà Nội lẽ ra có thể đã có kết quả tốt đẹp nếu như truyền thông Mỹ không cố tình “vạch áo cho người xem lưng”. Tại sao ngay thời điểm quan trọng của việc đàm phán, kênh truyền hình trên màn ảnh tivi được chia ra làm đôi với 1 bên là hình ảnh trực tiếp hội nghị Mỹ-Triều Tiên tại Hà Nội, 1 bên là hình ảnh Hạ viện Mỹ đưa ra những cáo buộc khác về Trump?
Đó chẳng phải là một thông điệp cho cả thế giới biết nội bộ Mỹ đang bị chia cắt sao. Bằng cách nào đó Kim rõ ràng đã nhận ra thông điệp đó.
Trump muốn duy trì hòa bình thế giới ư, hãy quay về giải quyết xung đột nội bộ trong nước trước đi. Đó là kết quả vì sao ở lần đàm phán thứ 2 ông đã không đạt được một thỏa thuận nào với Kim.
* Wead nhìn nhận thật chua xót khi sự thù ghét Trump đã làm cho những người chống đối ông sẵn sàng đạp lên danh dự và lợi ích của nước Mỹ để đạt được mục đích của mình.
Wead viết khi Trump tuyên bố Mỹ rút lui khỏi hiệp định biến đổi khí hậu Paris, giới hoạt động môi trường, truyền thông, đảng đối lập phản đối la ó. Dân chúng phần lớn cũng chửi ông mà không hiểu rõ cái hiệp định đó là về gì.
* Vâng, cái hiệp định ấy là để Mỹ phải tham gia bỏ tiền, đầu tư công nghệ, máy móc để dọn dẹp việc ô nhiễm môi trường của các nước như Trung cộng, Ấn Độ, Nam Phi...... Tiền từ đâu, từ tiền thuế dân Mỹ mà ra cả.
Những người chửi Trump liệu khi biết tiền thuế của mình trước giờ phải cõng luôn cái việc dọn dẹp vệ sinh cho những nước chuyên gây ô nhiễm đó thì có còn muốn la làng lên nữa không?
Khi Obama ký tham gia hiệp định Paris 2016, truyền thông đã không hề nêu rõ nội dung về nó cho dân Mỹ biết, tất cả chỉ được viết ngắn gọn rằng nó tốt cho việc bảo vệ môi trường. Nhờ truyền thông che đậy, Obama lại được thêm lòng dân qua phong cách quí ông lịch lãm biết yêu môi trường. Nhưng sự thật thì Obama đã vi phạm điều lệ Byrd-Hargel Resolution thông qua năm 1997 qui định rằng Mỹ không được ký kết bất cứ hiệp định nào về việc làm sạch môi trường ở các nước đã nêu ở trên mà không kèm theo những quy định bắt buộc những nước đó phải có biện pháp hạn chế việc gây ô nhiễm ở chính nước của mình.
Thế mà khi ông Trump rút lui khỏi hiệp định, nước Mỹ gào lên chửi.
* Wead châm biếm, dường như truyền thông đã nhào nặn thành công một hình tượng Obama bóng láng không tì vết trong lòng hơn một nửa dân chúng Mỹ.
Vì mang danh là anh cả của thế giới, Mỹ phải đang è cổ bao bọc quân sự miễn phí cho các nước Hàn, Nhật, Ả rập, khối NATO... cho tới khi TT Trump đem bàn cân ra đặt lại. Ông cho rằng thật vô lý khi Mỹ phải bỏ ra hàng tỷ mỹ kim để tạo nên những đầu đạn, tên lửa, vũ khí và tặng không cho các nước đang được coi là siêu cường của thế giới.
* Giới ngoại giao, báo chí, tướng tá lại nhao lên lo sợ Mỹ sẽ làm mất lòng các đồng minh Á- Âu. Trump đã thẳng thắn gọi đó là mối quan hệ lợi dụng và giữ vững lập trường của mình. Thông điệp của ông rất rõ:
“Vâng, đồng minh quan trọng nhưng Mỹ vẫn quan trọng hơn”.
Mỹ không thể bị bòn rút như vậy nữa. Đức, Nhật không còn là những nước lụi bại sau chiến tranh.
Rõ ràng hiện nay họ đã là các cường quốc. Hãy nhìn nền kinh tế và sự phát triển của Nam Hàn, Ả Rập xem, đó là những nước nghèo yếu cần bảo vệ miễn phí sao? Với tài thương lượng của mình ông lại thành công trong việc bớt đi một gánh nặng trên lưng tầng lớp trung lưu Mỹ. Không những thế, nhờ Trump mà hệ thống phòng ngự NATO đã trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Về kinh tế, Wead thừa nhận trong vài chục năm qua chưa có đời Tổng thống nào đưa Mỹ đạt được mức tăng trưởng kinh tế tới 4.3 như Trump vào thời điểm Wead kết thúc quyển sách.
* Trump đã làm gì để thay đổi những luật lệ gây khó khăn cho doanh nghiệp trong nước từ thời Clinton, Bush và Obama để khiến cho các hãng xưởng dần bốc hơi qua bên kia bán cầu.
Ông đã làm gì để mang các hãng xưởng về lại Mỹ? Là một nhà kinh doanh ông Trump hiểu rõ cái gọi là thương mại tự do hoàn toàn không mang lại lợi ích bằng nhau cho đôi bên, mà đó là cái bẫy bên được bên mất.
Hãy tưởng tượng với 1 hãng xưởng được mở ra tại Trung cộng từ doanh nghiệp Mỹ sẽ đồng nghĩa với việc 1 hãng xưởng tại Mỹ bị đóng đi.
Khi dân Trung cộng có việc làm, dân Mỹ sẽ bị mất việc. Chúng ta tin rằng việc mang việc làm sang những nước có giá nhân công thấp để đổi lại được mua sản phẩm rẻ hơn là điều có lợi cho đôi bên nhưng thật sự đó là cái bẫy.
Ngay lúc này, cái bẫy mà không riêng gì Mỹ mà cả thế giới đang mắc phải đã lộ rõ qua việc thiếu hụt đồ y tế do phụ thuộc vào khâu sản xuất từ nước nào thì mọi người đã biết. Thật tiếc khi TT Trump chưa kịp dẹp hết cái bẫy này thì lại đang bị chỉ trích từ nhiều phía về tình hình hiện tại.
* Vì sao giới học thuật, các trường đại học Mỹ thường ủng hộ cho Dân Chủ?
Vì sao các ứng viên của đảng này luôn mang những vấn đề về súng, về việc xóa hết nợ cho sinh viên, về y tế, về dân nhập cư, về đường lối ngoại giao song phương mềm mỏng... để làm chủ đề chính cho những cuộc vận động tranh cử.
Liệu những vấn đề đó có thật sự tốt như nó được hứa từ các ứng viên.
Liệu nó giúp Mỹ đứng vững hay suy yếu thêm trên đấu trường thế giới.
Đối tượng tầng lớp nào họ đang hướng đến để kiếm được sự ủng hộ.
Tại sao lại trì hoãn ngăn chặn dân nhập cư bất hợp pháp?
Tại sao đảng Dân Chủ đưa ra ý kiến đồng thuận việc cấp bảo hiểm y tế cho dân nhập cư lậu trong cuộc bầu cử sắp tới? (Ôi, lại tiền thuế!)
Liệu có phải di dân lậu từ các nước Nam Mỹ thông qua cửa ngõ Mexico là một nguồn lợi nhuận dồi dào mà chỉ có dân chính trị gia, lợi ích nhóm ngầm thỏa hiệp với nhau mới hiểu rõ?... Hãy đọc và tìm câu trả lời qua lối viết lôi cuốn rõ ràng từ Wead.
Có nhiều những thành tựu khác mà TT Trump đã đạt được chỉ trong hai năm đầu nhiệm kỳ mà Wead phải thừa nhận rằng chưa có đời Tổng Thống gần đây nào đạt được như vậy.
Từ kinh tế, quân sự, đàm phán ngoại giao cho đến giải thoát con tin Mỹ, tiêu diệt khủng bố.. Trump đều hoàn thành nhanh gọn.
Nhưng phần lớn truyền thông và đảng đối lập sẽ không dễ dàng thừa nhận những thành tựu đó.
TT Trump đang là cái gai đã gây tổn thất quá nhiều cho lợi ích nhóm mà họ sẽ phải dùng mọi thủ đoạn để nhổ bỏ đi..
Đó là lý do tại sao phải tạo ra giả thuyết tố cáo Trump đã bắt tay với Nga gian lận trong bầu cử (tốn 40 triệu $ để điều tra từ tiền thuế dân!) Khi không tìm được chứng cớ thì lại tạo ra phiên tòa luận tội vô lý mà kết quả như thế nào thì ai cũng biết rồi.
Chắc chắn ông Trump sẽ còn chịu nhiều chống đối khác cho đến khi đảng đối lập và các nhóm lợi ích đạt được mục đích của họ.
Kết thúc quyển sách của mình, Wead để người đọc tự tìm ra câu trả lời cho tương lai của nước Mỹ qua những con số xác thực, những vấn đề quan trọng ông đã đưa ra phân tích. Liệu những thành quả mà TT Trump đạt được sẽ được người sau tiếp nối hay dẹp bỏ? Wead cho rằng sẽ sớm thôi khi những cuộc tranh cử theo lối mòn cũ trở lại khi ông Trump ra đi, khi các ứng viên Tổng thống được đo ni đóng gót khác trong guồng máy chính trị được đưa lên, khi Mỹ lại dẫm vào những cái bẫy kinh tế ngoại giao khác.
Khi Mỹ đánh mất vị trí số 1 của mình, dân Mỹ sẽ tỉnh giấc nhìn ra sự thật về những việc Trump đã làm luôn hướng đến "America First" như thế nào. Nhưng thật tệ là lúc đó đã quá muộn!
______
Nguồn:
Wead, Doug. Inside Trump's White House. New York: Center Street, 2019
Fox News Live
----------
Xin lưu ý: tôi viết bài này để truyền tải lại một phần nội dung và giới thiệu quyển sách tác giả Doug Wead đã viết. Xin phép không tranh luận vấn đề yêu hay ghét, đúng hay sai của ông Trump. Nếu thấy phù hợp hãy tìm đọc và share bài viết để nhiều người biết đến quyển sách bán nhiều nhất, và chắc chắn quyển sách sẽ không làm bạn thất vọng.
Ảnh:
Wead in September 2011.
Born Douglas Wead
May 17, 1946 (age 73)
Muncie, Indiana, U.S.
Occupation Writer, political commentator
Political party Republican


Tai Hại Bán Nhà Ở Mỹ Về VN Sống

 


TAI HẠI BÁN NHÀ Ở MỸ VỀ VN SỐNG 
Nhật Ký Việt Kiều

https://www.youtube.com/watch?v=72Q3rY0zwpE&t=126s

Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị theo dõi



Mưa Tầm Tã Rơi

 


MƯA TẦM TÃ RƠI 
Đỗ Công Luận 

Trân trọng 
NHHN 


Xuất Khẩu Lao Động Sang Nga Hay Tham Chiến Trá Hình?

 


XUẤT KHẨU LAO ĐỘNG SANG NGA HAY THAM CHIẾN TRÁ HÌNH?
tienggoinonsong chia sẻ

Thông tin về kế hoạch đưa lao động Việt Nam sang Nga với mức lương khoảng 2.000 USD/tháng đang thu hút sự chú ý lớn, đặc biệt trong bối cảnh chiến sự Nga–Ukraine vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc. Với nhiều lao động nghèo, mức thu nhập này là con số hấp dẫn. Nhưng phía sau lời mời gọi kinh tế ấy là những rủi ro địa chính trị và an ninh cực kỳ đáng lo ngại.

Nga hiện đang thiếu hụt lao động nghiêm trọng do chiến tranh kéo dài, hàng trăm ngàn thanh niên Nga đã nhập ngũ hoặc rời khỏi đất nước. Trong bối cảnh đó, việc mở rộng tuyển dụng lao động nước ngoài dễ làm dấy lên nghi ngờ rằng một phần lực lượng này có thể bị cuốn vào các hoạt động phục vụ chiến tranh, trực tiếp hoặc gián tiếp.

Nếu thực sự muốn bảo vệ người lao động, nhà nước cần công khai đầy đủ điều kiện hợp đồng, khu vực làm việc, cơ chế bảo hộ công dân và cam kết không sử dụng lao động Việt Nam cho bất kỳ hoạt động liên quan chiến sự nào. Bởi nếu không, chương trình “xuất khẩu lao động” rất dễ bị nhìn nhận như một hình thức tham chiến trá hình bằng chính những người dân nghèo đang đi tìm kế sinh nhai.

tienggoinonsong chia sẻ


Hai Mình Sánh Đôi

 


HAI MÌNH SÁNH ĐÔI 
Đỗ Công Luận 

Trân trọng 
NHHN 

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

Ước Mơ Người Ly Xứ

 


ƯỚC MƠ NGƯỜI LY XỨ 
Lâm Hoài Vũ

ƯỚC MƠ NGƯỜI LY XỨ -Karaoke – Lâm Hoài Vũ


Thân kính mời quý thân hữu thưởng thức thơ nhạc giao hòa

 

  ƯỚC MƠ NGƯỜI LY XỨ

 

Ánh chiều in bóng ly hương.

Lòng bâng khuâng nhớ quê hương dạt dào.

Mây buồn giăng tím trên cao.

Gió vờn lành lạnh len vào hồn thơ.

Tha hương nuôi chí đợi chờ.

Một ngày phục quốc phất cờ yêu thương.

Diệt tan gian tặc vô lương.

Xây nền Dân Chủ phú cường Tự Do.

Toàn dân hạnh phúc ấm no.

Thoát cơn bĩ cực dầy vò bấy lâu.

Năm mốt năm trải thảm sầu.

Giang sơn hoa gấm nát nhầu tay ai?

Lưu đày viễn xứ vì ai ?

Tô son điểm phấn hình hài được sao ?

Rồng Tiên là giống anh hào.

Hồn thiêng sông núi thấm vào châu thân.

Tình Dân Tộc đẹp vô ngần.

Vang danh từ thuở Tiền Nhân dựng cờ.

Xứ người nào phải trong mơ.

Mong ngày giành lấy thời cơ trở về.

Lửa thiêng chiếu sáng đường quê.

Cờ Vàng Tổ Quốc vẹn thề tung bay.

Tình người viễn xứ mơ say…

Mong sao thoát kiếp tù đầy lưu vong.

Quê Cha đất Tổ trong lòng.

Ở đâu chăng nữa không bằng quê hương.

 

Lâm Hoài Vũ


Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị thưởng thức