Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2026

Hùng Cao Và Tướng Lãnh Điều Trần

 


HÙNG CAO VÀ TƯỚNG LÃNH ĐIỀU TRẦN 
Trung Linh 

Quyền Bộ trưởng Hải quân Hung Cao cùng các tướng lãnh cấp cao  đã điều trần trước Quốc hội Hoa Kỳ ngày 14 tháng 5 năm 2026 về ngân sách cho Hải quân Mỹ 2027…



                                          - - - o0o - - -

               Hệ thống hành chánh - US chain of command:


Tổng thống Hoa Kỳ
→ Bộ trưởng Quốc phòng
→ Hùng Cao (Acting Secretary of the Navy)
→ Hải quân Hoa Kỳ + Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ

Dưới quyền Hùng Cao là:

  • Chief of Naval Operations (đứng đầu Hải quân)
  • Commandant of the Marine Corps (đứng đầu Thủy quân Lục chiến)

Cả hai quân chủng Hải quân và Thủy quân Lục chiến đều trực thuộc Bộ Hải quân Hoa Kỳ (Department of the Navy), do:

  • Hùng Cao giữ chức Quyền Bộ trưởng Hải quân Hoa Kỳ (Acting Secretary of the Navy). 

Hiện nay, người đứng đầu cao nhất của từng quân chủng là:

  • Hải quân Hoa Kỳ (U.S. Navy):
    Daryl Caudle
    Chức vụ: Chief of Naval Operations (CNO) — tức Tổng Tư lệnh tác chiến/Hải quân trưởng. 
  • Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ (U.S. Marine Corps):
    Eric M. Smith
    Chức vụ: Commandant of the Marine Corps — sĩ quan cao cấp nhất của Thủy quân Lục chiến,

  • “Chief of Naval Operations” và “Commandant of the Marine Corps” là các lãnh đạo quân sự cao nhất của hai quân chủng.
  • Tuy nhiên, Tổng thống Hoa Kỳ mới là Tổng Tư lệnh tối cao toàn bộ quân đội Mỹ (Commander-in-Chief).
Về mặt hành chính/quân chủng, các đô đốc 4 sao Hải quân nằm dưới hệ thống lãnh đạo của Bộ Hải quân, tức cuối cùng thuộc quyền civilian oversight của Hùng Cao với tư cách Quyền Bộ trưởng Hải quân.

Về mặt Administration Hung Cao quản lý “xây dựng và duy trì lực lượng”

Như :

  • bổ nhiệm
  • ngân sách
  • đóng tàu
  • huấn luyện
  • readiness
  • nhân sự
  • promotion
  • doctrine

Và chain là:

Tổng thống
→ Bộ trưởng Quốc phòng
→ Secretary of the Navy (Hùng Cao)
→ Chief of Naval Operations
→ các fleet commanders / admirals

Trong mặt này, các đô đốc 4 sao Hải quân phải làm việc dưới hệ thống của Bộ Hải quân.

Ví dụ các chức vụ:

  • Chief of Naval Operations
  • Commander, U.S. Fleet Forces Command
  • Pacific Fleet Commander

đều thuộc hệ thống Navy administration.

Hiện nay, nếu tính lực lượng hiện dịch (active duty):

  • Hải quân Hoa Kỳ (U.S. Navy): khoảng 334,000–340,000 sailors
  • Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ (U.S. Marine Corps): khoảng 168,000 Marines

Tổng cộng:

  • khoảng 500,000 quân nhân hiện dịch cho riêng Navy + Marine Corps. 

Nếu tính thêm lực lượng dự bị (reserve):

  • Navy Reserve: khoảng 58,000
  • Marine Corps Reserve: khoảng 33,000–36,000

thì tổng lực lượng Navy + Marines vào khoảng:

  • 590,000–600,000 người. 

Lưu ý:

  • Marines thuộc Department of the Navy nhưng là một quân chủng riêng.
  • Trong chiến tranh lớn, Navy và Marines thường tác chiến chung như một hệ thống hải quân viễn chinh.
  • Hiện nay United States Navy là hải quân lớn nhất thế giới. Nếu tính chung cả United States Marine Corps thì sức mạnh viễn chinh rất lớn.

    Hải quân Mỹ có bao nhiêu hạm đội?

    Hải quân Mỹ hiện có 7 hạm đội đang hoạt động chính:

    1. United States Second Fleet — Bắc Đại Tây Dương
    2. United States Third Fleet — Đông Thái Bình Dương
    3. United States Fourth Fleet — Caribbean & Nam Mỹ
    4. United States Fifth Fleet — Trung Đông
    5. United States Sixth Fleet — Địa Trung Hải & châu Âu
    6. United States Seventh Fleet — Tây Thái Bình Dương
    7. United States Tenth Fleet — cyber & information warfare

    Tổng số tàu chiến

    Hải quân Mỹ hiện có khoảng:

    • 295–300 tàu chiến có thể triển khai toàn cầu

    Bao gồm gần đúng:

    • 11 hàng không mẫu hạm nguyên tử
    • ~90 khu trục hạm (destroyers)
    • ~70 tàu ngầm
    • ~30 tuần dương hạm và tàu tác chiến duyên hải
    • hàng chục tàu đổ bộ Marines
    • tàu hậu cần, tiếp vận, vận tải, do thám…

    Các hàng không mẫu hạm nổi tiếng:

    • USS Gerald R. Ford (CVN-78)
    • USS Nimitz (CVN-68)
    • USS Ronald Reagan (CVN-76)

    Tổng số máy bay

    Nếu tính Navy + Marines:

    Hải quân Mỹ

    Khoảng:

    • 3,700–3,900 máy bay

    Bao gồm:

    • F/A-18 Super Hornet
    • EA-18G Growler
    • E-2 Hawkeye
    • P-8 Poseidon
    • MH-60 Seahawk
    • F-35C

    Thủy quân Lục chiến

    Khoảng:

    • 1,200–1,300 máy bay

    Bao gồm:

    • F-35B
    • F-35C
    • MV-22 Osprey
    • CH-53K
    • AH-1Z Viper
    • KC-130

    Tổng cộng Navy + Marines

    Gần đúng:

    • ~500,000 quân nhân
    • ~300 tàu chiến
    • ~5,000 máy bay quân sự

    Đây là lực lượng chuyên cho:

    • kiểm soát đại dương
    • đổ bộ viễn chinh
    • carrier strike groups
    • bảo vệ tuyến hàng hải toàn cầu
    • triển khai sức mạnh quân sự khắp thế giới
    • United States Marine Corps hiện nay đã thay đổi rất lớn sau chương trình cải tổ “Force Design 2030”.

      1. Xe tăng: Marines hiện KHÔNG còn xe tăng

      Trước đây Marines có:

      • khoảng 400+ xe tăng M1 Abrams

      Nhưng từ 2020–2023:

      • toàn bộ lực lượng tank battalions của Marines đã bị giải thể.
      • các xe tăng Abrams được chuyển sang United States Army.

      Lý do:

      • Marines muốn trở thành lực lượng nhẹ, cơ động hơn cho chiến tranh hải đảo ở Thái Bình Dương.
      • Tank quá nặng cho tác chiến đảo và đổ bộ hiện đại.

      Nên hiện nay:

      • Marines = 0 xe tăng chiến đấu chủ lực.

      2. Đại pháo / artillery của Marines

      Marines vẫn có pháo binh mạnh.

      Khoảng gần đúng:

      Pháo kéo

      • ~500+ khẩu M777 howitzer
      • cỡ 155mm
      • có thể bắn đạn dẫn đường Excalibur rất chính xác.

      Rocket artillery

      • hàng chục hệ thống M142 HIMARS
      • bắn:
        • GMLRS
        • ATACMS
        • tương lai là PrSM

      Đây là vũ khí Marines cực kỳ ưu tiên hiện nay.


      3. Xe thiết giáp

      Marines vẫn có nhiều xe bọc thép:

      Xe đổ bộ lội nước

      • AAV-P7/A1
      • đang dần thay bằng:
        • Amphibious Combat Vehicle

      Xe bọc thép bánh lốp

      • LAV-25

      4. Marines giờ tập trung vào gì?

      Force Design mới tập trung:

      • hỏa tiễn chống hạm
      • drone
      • HIMARS
      • đổ bộ đảo nhỏ
      • chống hải quân Trung Quốc
      • chiến tranh viễn chinh nhẹ

      Nói đơn giản:

      • Marines ngày nay ít giống “mini army”
      • và giống “lực lượng hải quân viễn chinh cơ động cao” hơn.
Trung Linh chia sẻ

Kính mời quý vị theo dõi 






Nữ Sinh Viên Và Người Lính Dù VNCH!

 


NỮ SINH VIÊN VÀ NGƯỜI LÍNH DÙ VNCH!
Vĩnh Chánh 


Chị biết anh vì hai gia đình ở chung xóm gần chợ Gia Định. Chị cũng là bạn cùng lứa với em anh từ trường tiểu học cho đến lúc vào trường Trưng Vương. Anh học Khoa Học Sài Gòn. Thỉnh thoảng anh dừng chân ở quán nhà chị ở đầu ngõ, chào hỏi vu vơ, nói đôi ba câu chuyện. Kêu chị là bé dù anh chỉ hơn chị chừng 5 tuổi. Vậy mà chị lại thích, chị có cảm giác mình thật bé bỏng khi đứng bên cạnh anh thật cao lớn, cần sự che chở của anh.

Năm lên lớp 11, chị thấy anh vắng mặt một thời gian ngắn, qua nhỏ bạn biết anh động viên vào Thủ Đức. Rồi anh lại hiên ngang xuất hiện sau đó với bộ đồ hoa dù và nón Beret đỏ. Cuộc tình bắt đầu, với người yêu là một Thiên Thần Mũ Đỏ.

Ở tuổi 17, chị lớn dần trong tình yêu trầm lặng của anh, trở thành một thiếu nữ chín chắn, trong khi đó đời sống nội tâm cùng sự lo sợ triền miên đôi khi khiến chị cảm thấy lạc lõng giữa chúng bạn ở lứa tuổi ô mai.

Niên học 1974–1975, chị bước vào năm thứ nhất Văn Khoa. Anh vẫn miệt mài với đơn vị ở những chiến trường xa. Những lá thư yêu thương anh gửi chị chỉ ghi cái địa chỉ KBC 4794 lạ hoắc.

Cuối tháng Hai 1975, anh bất ngờ có mấy ngày về phép. Đêm trước ngày trở lại đơn vị, anh đưa chị đi ăn chè góc Bạch Đằng/Nguyễn Huệ. Ngồi quán chè, cùng nhìn ra sông Sài Gòn, chị bỗng nghe anh nói bằng một giọng nhẹ nhàng, “Ngày mai anh trở ra lại mặt trận. Em ở nhà bình an. Chuyến đi này không biết bao giờ anh về thăm em được. Tình hình rất căng. Đôi khi anh nghĩ may ra anh bị thương thì chúng mình mới có cơ hội để thành vợ chồng!”

Lẫn trong tiếng nói, chị tưởng như bên tai mình có hơi thở của anh. Vị ngọt của muỗng chè bỗng trở thành vô vị nơi cuối lưỡi. Chị quay lại nhìn anh. Hai bàn tay tìm nhau. Không, không thể chờ đến khi anh bị thương... Nhận ra bàn tay mình run rẩy trong tay anh, chị nói “Thôi mình về đi anh”.

Khi lặng lẽ rời quán chè bờ sông, anh không cầm tay chị. Chắc anh không hiểu sao buổi hẹn hò bỗng bị chị cắt ngắn, đòi về. Nhìn vẻ thất vọng một cách tội nghiệp trên khuôn mặt sạm đen của anh, chị thấy thương anh chi lạ. Phải cố gắng lắm chị mới có thể nói với anh bằng giọng bình tĩnh: “Mình về nhà trọ của anh đi, em có chuyện muốn nói.”

Ngay khi cánh cửa phòng riêng của anh trong nhà trọ vừa khép lại, chị đứng trước anh, nhìn anh, rồi nói như sợ không còn cơ hội nào khác “Đêm nay em sẽ ở lại đây. Em muốn chúng mình thuộc về nhau đêm nay. Em không muốn chờ đợi thêm nữa.”

Không chờ cho anh kịp phản ứng, chị rơi mình vào vòng tay anh, mặt đầm đìa nước mắt. Cả hai xớ rớ ngồi cạnh giường, luống cuống đến tội nghiệp. Bên cho với tê tái khắc ghi. Bên nhận trong nghiệt ngã đắn đo. Sau đó, cả hai dựa sát vào nhau; anh trầm tư ôm vai chị, che chở trìu mến, chị ngã đầu trên tay anh, nhìn lên trần nhà, mủi lòng, mặc cho nước mắt tự nhiên tuôn trào.

Thương anh, thương mình, lo sợ cho số kiếp con người mong manh. Chị biết chị vừa đi ngược sự giáo dục gia đình, nhưng chị không cảm thấy nuối tiếc, vì chị nhận rõ một khi tình yêu và hy sinh để trở thành một thì không có gì tuyệt đẹp hơn là giờ phút bên nhau trong hiện tại. Y như câu truyện “Một Thời Để Yêu Một Thời Để Chết.”

 

*

 

Này em khăn áo vẫn còn nếp nhầu
Lược gương đâu có nỡ nào quên bóng hình
Này em, chăn gối vẫn còn ấm nồng
Chỉ người năm cũ như bóng trăng gầy liệm cuối sông...”

Đêm đầu tiên và cuối cùng có nhau, chị biết đơn vị Dù của anh đang hành quân vùng cao nguyên.

Ngày 10 tháng Ba năm 1975, Ban Mê Thuột thất thủ. Sau đó có tin Pleiku, Kontum bị rút bỏ.

Từ vùng hành quân, anh nhờ lính hậu cứ nhắn tin cho chị biết. Và đó là lần cuối cùng chị được tin anh.

Cuối tháng 3, chị được biết TĐ của anh cùng chung số phận với Lữ Đoàn 3 ND, đánh cho đến người cuối cùng ở Khánh Dương, rồi phân tán mỏng. Trên đường rút quân, đơn vị đã không tìm thấy anh. Mất tích? Tử thương? Bị bắt làm tù binh? Quả là tội nghiệp cho một thiếu nữ như chị, với chỉ danh nghĩa người yêu của lính, xuôi ngược chạy tìm tin tức của anh, từ hậu cứ TĐ đến Bộ Tư Lệnh SĐ, hoặc ủ rũ chờ đợi, nghe ngóng tin tức ở nhà anh.

Ngày 29 tháng 4, người anh cả của chị, một sĩ quan HQ, chạy nhanh về nhà, hối thúc cha mẹ, thằng em trai, và chị ra bến Bạch Đằng, lên thuyền rời nước. Như một người máy trôi theo dòng đời, chị ra đi mà lòng quặn đau, bất định, biết rằng từ đây mọi người vĩnh viễn mất nước. Và chị, vĩnh viễn xa rời và mất luôn cả anh.

Ngày đến trại Fort Chaffee, tiểu bang Arkansas, chị mới biết mình có thai được trên 2 tháng. Trong khi cả gia đình chị bấn loạn, cá nhân chị vừa lo lắng vừa hân hoan với mầm sống của anh trong người. Qua bao nhiêu gian nan, cam go chịu khổ chịu cực, chịu cảnh gái chưa chồng nhưng có con, chị can đảm vượt thoát mọi thử thách, mọi e dè để cuối cùng định cư ở Fort Polk, tiểu bang Louisiana với một người chồng Mỹ vào năm 1984. Chị cố tạo cho mình một vườn hoa trái nơi chị nhận làm quê hương thứ hai, nhưng đa số là trái ngang trái trắc trở, trái sầu trái đắng, trái chua trái cay, là tiềm ẩn từ bao thôi thúc vương vấn, bao bùi ngùi luyến thương của mất nhau, hoài nhau không thể chối từ mà cũng chẳng thể vứt bỏ vì đó là những bám víu giúp chị can đảm sinh tồn.

 

*

 

Gần cuối thập niên 80, tôi tình cờ gặp chị trong một phiên trực tại phòng cấp cứu của Bệnh Viện Baynes Jones Army Community tại Fort Polk, tiểu bang Louisiana, nơi vốn là bản doanh của Sư đoàn 5 cơ giới Hoa Kỳ đã có mặt tại chiến trường VN. Con gái chị, với khuôn mặt Việt Nam, khoảng 13–14 tuổi, té xe đạp, không bị thương tích nặng ngoại trừ vài vết thương trầy trụa ngoài da. Nhìn thấy tôi là một bác sĩ người Việt, chị mừng rỡ bắt chuyện. Kể từ đó, thỉnh thoảng chúng tôi gặp nhau đôi lần, cũng tại bệnh viện quân đội Mỹ, có luôn cả người chồng Mỹ của chị là một thiếu tá hồi hưu từng tham chiến 2 lần tại Việt Nam.

Vài năm sau chồng chị qua đời vì bệnh tim, chị trở thành bệnh nhân của tôi tại phòng mạch tư. Đó cũng là thời gian tôi khám phá chị bị ung thư vú và chuyển chị qua bác sĩ chuyên khoa. Trong một lần nói chuyện dài hơn, chị mở lời tâm sự về chuyện tình của chị trong chiến tranh VN, về người cha của con gái chị. Chị cho biết chị cầu nguyện hàng ngày hầu mong biết tin tức về anh, sống chết như thế nào sau trận đánh ở Khánh Dương, nhưng không mấy hy vọng cũng như đã từng cố gắng tìm kiếm qua các cộng đồng người Việt tỵ nạn trong bao năm qua. Không lâu sau đó, chị rời vùng Fort Polk trở về sinh sống với cha mẹ chị ở Springdale, tiểu bang Arkansas.

 

*

 

Chào bác sĩ. BS còn nhớ tôi không? Tôi là Kim Tiên đây... Vâng, đúng rồi đó. Vâng. Cám ơn BS. Bố mẹ tôi bình yên... Con gái tôi vừa vào năm thứ nhất Đại học cộng đồng tại đây. Dạ cám ơn BS. Chắc cháu sẽ vui khi biết BS vẫn còn nhớ đến cháu và gởi lời thăm... Thưa BS, hiện tại ung thư của tôi ở giai đoạn cuối, các bác sĩ bên này cho biết tôi còn sống được khoảng 6 tháng nữa... Dạ. Cám ơn BS... Dạ không sao! Tôi muốn báo một tin rất vui cho BS biết là tôi vừa tìm được tin tức của cha con gái của tôi rồi... Cám ơn BS chung vui với chúng tôi. Vâng, anh ấy vẫn còn sống tại Việt Nam... Dạ, tôi may mắn tìm ra được em gái của anh, cũng qua Mỹ với chồng theo chương trình H.O. cuối năm 1991. Nhờ trời thôi BS ạ... Dạ, qua chương trình Nhịp Cầu Thân Yêu của đài Little Saigon loan báo... Thưa BS, chính tôi cũng không biết được tình trạng của anh ra sao! Em gái của anh nhất định không chịu nói nhiều. Chỉ cho địa chỉ một người trung gian... Nên tôi quyết định về VN một chuyến, trước là để thăm mộ bên nội ngoại của tôi, sau sẽ tìm đến thăm anh... Dạ, tôi cùng đi với một người bạn thân quen trong nhà thờ, tôi không thể chờ con gái tôi cùng đi chung vì cháu rất bận học, mà tôi thì không còn bao nhiêu thì giờ nữa... Dạ có gì tôi sẽ cho BS biết sau... Cám ơn BS. Tôi sẽ cố gắng giữ gìn sức khỏe trong chuyến đi.

Gần một tháng sau, chị gọi điện thoại cho tôi, nói nhanh giữa những cơn thở nặng và xúc động. Câu chuyện nhiều lúc bị ngắt quãng bởi những im lặng và tiếng sụt sùi.

 

*

 

Sài Gòn là đây sao em? Đường không còn lối người chen chân.
Sài Gòn là đây sao em? Lạ sao giọng nói người không quen!
Biết mấy tâm sự đành lãng quên. Xôn xao kỷ niệm lạc lối tìm...

Sau nhiều ngày bận rộn đi thăm bà con gần xa và viếng mộ đại gia đình ở Thủ Đức, chị mệt mỏi trở về Sài Gòn, ngỡ ngàng bước cô đơn giữa lòng phố đầy người.

Ngày rời Sài Gòn với mảnh giấy ghi địa chỉ của anh do một người bà con với em của anh cho, chị đi xe khách đến Ninh Hòa. Từ bến xe, chiếc Honda thồ chở chị đi tiếp trên con đường đất đến một làng khá xa thị xã. Đường về lối mới sao chật hẹp thu nhỏ, hoàn toàn xa lạ trong tâm trí, không một hương thơm vương vấn. Không một tiếng gọi quen thuộc. Không một câu hò ạ ơ. Và trời cũng chẳng mưa để làm ướt lòng người trở về. Ngược lại trời đổ nắng đến hoa cả mắt, nóng cháy cả người kèm theo bụi đường đỏ làm chị ngột ngạt giữa bao nhung nhớ chất chứa màu kỷ niệm của thuở tình tự.

Sau vài lần ngưng dọc đường hỏi thêm chi tiết, xe ngừng trước một căn nhà nhỏ xơ xác, tội nghiệp với mái tôn đổi màu theo thời gian, có vài bụi chuối xung quanh cùng hàng cây dâm bụt phía trước. Không chần chờ, chị bước vội vào nhà. Đập ngay vào mắt là một thân hình cao, gầy gò ngồi trên một sạp tre, lưng xoay ngược hướng chị đi vào, bên cạnh là một cặp nạng. Chị ngập ngừng lên tiếng, kêu nhẹ tên anh.

Thân hình ấy quay nhanh về hướng chị, cùng lúc quờ quạng chụp tìm đôi nạng gỗ. Trước mắt chị là một hình hài với chân phải cụt lên tận đầu gối, áo quần xốc xếch, tóc tai bung xung. Chị bật khóc chạy đến gần, trong một thoáng kịp nhìn thấy 2 vũng mắt lõm sâu không có tròng mắt. Chị đột nhiên khuỵ người xuống trên sàn đất, như thể toàn sức lực dành cho chuyến đi bỗng cạn kiệt. Cùng lúc ấy, bóng một người đàn bà đi nhanh từ bếp nâng chị dậy.

Anh bị thương nặng ở chân trên đường rút quân, cố gắng lết xa khỏi trận chiến và ẩn núp trong bụi rậm. Ngày hôm sau, địch tìm thấy anh và bắt anh làm tù binh. Anh nghĩ vết thương ở chân phải có thể lành nếu được chữa trị với trụ sinh và băng bột, nhưng tên y sĩ trại tù chọn cách dễ là tháo khớp gối. Sau đó anh còn bị đạn nổ trong khi nhóm lửa rừng sưởi ấm ở trại tận bên Cao Miên, khiến cả 2 con mắt của anh bị hư nặng tuy vẫn nhìn thấy rất mờ. Vì vậy anh được thả cho rời trại sớm. Trên đường khổ sở, một mình thất thểu về lại làng phố, anh bỗng gặp một người đàn bà chưa một lần quen biết, hiện tại là vợ của anh, đem anh về nhà săn sóc. Chồng trước của bà là một người lính Địa Phương Quân tử trận 2 năm trước ngày mất nước.

Trong vài năm sau đó, đôi mắt anh làm độc kinh niên nên bác sĩ đành phải múc bỏ cả hai bên.

Biết tính của anh chỉ muốn nhắc đến những giai đoạn quan trọng của trận cuối và trong thời gian khi còn là tù binh, chị không thắc mắc hỏi thêm, cũng chẳng cắt ngang cuộc độc thoại của anh bằng một giọng nói trầm tĩnh của chấp nhận số phận đã an bài, của một cam chịu không lối thoát. Chị có cảm tưởng anh chỉ thổ lộ lần duy nhất này rồi sẽ không bao giờ nhắc lại, như chôn sâu vĩnh viễn nỗi oan khiên vào bóng tối đời anh. Đời anh là một nỗi buồn khôn nguôi kết trái sầu tủi từ thuở anh trở thành kẻ chiến bại và phế nhân. Anh cố tình làm ra vẻ thản nhiên như không hề muốn chị phải đau đớn, dày vò tự trách số phận quá nghiệt ngã, cùng khốn, lỡ làng!

Trách chi người ai lỗi ai
Trách chi người mi ướt cay
Trách chi người thôi đã xa nhau kiếp này...
Mùi thơm khăn áo ngây ngất đi vào cổ tích tôi

Chị yên lặng ngồi nghe, tiếng được tiếng không, tê tái cõi lòng, nhớ lại năm xưa có lần anh thì thầm bên chị, “may ra anh bị thương thì chúng mình mới có thể trở thành vợ chồng.”

Thế nhưng tuyệt đối chưa một lần chị nghĩ đến anh có thể bị thương trong cuối cuộc chiến, và cũng chưa hề nghĩ anh đã phải trải qua những giai đoạn khổ sở cùng cực như vậy. Từ một nam nhân oai hùng ngày xưa, nay anh là một phế nhân với những vết thương tàn phá nặng nề trên cơ thể. Đôi mắt ngày xưa, nơi chị thường hay nhìn vào để tìm hình ảnh của tình yêu và sức sống của tuổi trẻ mình, nay chỉ là 2 mí mắt nhíp gần nhau nằm sâu trong một khoảng màu trắng ở giữa. Giờ đây chị mới hiểu vì sao em gái của anh tránh không cho chị biết nhiều về anh. Chị bỗng cảm thấy gần gũi với vợ của anh, thầm cám ơn rằng ơn Trên sắp đặt cho anh tìm được ánh sáng dịu hiền giữa đường qua sự săn sóc, cứu vớt, nuôi nấng, bao bọc, che chở, yêu thương của người vợ này. Như một bà tiên hiện ra nguyên vẹn để dẫn dắt, cưu mang, nâng đỡ chàng Thiên Thần Mũ Đỏ của chị trong sa cơ thất thế, khi cánh dù bị chà đạp, tan tác trong cuộc đổi đời.

Chiều hôm ấy, chị không từ chối khi vợ anh mời chị ở qua đêm tại đây, cả hai cùng nhau tâm sự dưới một ngọn đèn vàng úa duy nhất của nhà, nhất là sau khi nghe chị cho biết anh từng là người yêu đầu đời của chị. Càng về khuya, chuyện trò càng cởi mở hơn, bấy giờ chị mới từ tốn cho vợ chồng anh biết là chị có thai với anh ngay trong đêm trước khi anh rời Sài Gòn về lại đơn vị cuối tháng 2, 1975. Con gái của anh sinh vào cuối tháng 11, 1975; chị đặt tên cho con là Kim Ngân, ghép từ nửa tên của chị và nửa tên của anh, nay con gái được 19 tuổi và đang học đại học gần nhà. Vợ anh liên tục nắm chặt tay chị và kéo chị ngồi sát vào mình, một cử chỉ che chở, chia xẻ, thông cảm và đầy thân thiện trong suốt câu chuyện. Anh hoàn toàn im lặng, hai tay ôm đầu mình. Thỉnh thoảng 2 vai có rung nhẹ. Mãi sau khi chị dứt, anh mới nhẹ nhàng hỏi là con gái có biết câu chuyện giữa anh và chị, và biết anh là cha không. Con gái anh, chị trả lời, chỉ biết cha nó là một sĩ quan Nhảy Dù, tử trận, và mất xác khi cuộc chiến VN gần đến hồi kết thúc. Ngay cả mục đích đi tìm anh trong chuyến về VN của chị, chị cũng hoàn toàn giấu con gái.

Chỉ một điều duy nhất chị không tiết lộ cho anh và vợ anh biết là chị đang bị ung thư vào giai đoạn cuối.

Tối hôm đó, sau khi đọc kinh cầu nguyện cám ơn, chị có một giấc ngủ thật an lành dù lạ nhà, một phần có lẽ vì đi đường quá mệt, phần kia vì chị đã đạt được mục tiêu chính của chuyến đi.

Sau bao nhiêu cầu xin, bao nhiêu thấp thỏm đợi chờ mong mỏi tin tức, nguyện vọng ấp ủ từ bao năm qua nay được đáp ứng và trở thành sự thật. Trước đây, bao thương nhớ, bao hình ảnh về anh và sự mất anh trong đời, những suy sụp tinh thần của một người đàn bà di tản mang thai, những oan trái mòn mỏi trong xót xa; những gian khó thử thách trong đời sống mới, những gượng cười trong lệ sầu; những năm nuôi dạy con một mình; những cô đơn tinh thần khi sống bên cạnh người chồng Mỹ với bao dị biệt văn hóa, ngôn từ; những mệt mỏi thể xác qua bao lần xạ trị, hóa trị, thuốc cũ thuốc mới, những sợi tóc xanh phai màu rơi rụng; những đau đớn chán nản khi căn bệnh trở nặng; những lo âu suy tính về tương lai con gái rồi đây sẽ mồ côi mẹ... tất cả đã tạo cho chị một tình trạng trầm cảm nặng nề. Nhưng giờ đây, chị vô cùng mãn nguyện tìm thấy anh, nhìn thấy anh bằng xương bằng thịt, biết anh đã sống sót qua chiến tranh, dù bị tàn phế trầm trọng nhưng bù lại anh có một người bạn đường luôn bên cạnh, săn sóc yêu thương anh. Hơn nữa anh còn có đứa con gái và đứa con trai.

Sáng hôm sau, đứa con trai của anh, nhỏ hơn con của chị gần 3 tuổi, ở nhà ông bà ngoại cạnh trường trung học huyện, về kịp chào chị trước khi chị lên đường. Chị cũng đã kín đáo trao tặng tất cả số tiền lớn còn lại cho vợ anh đêm qua. Chị có hứa với vợ chồng anh là chị sẽ kể cho con gái của anh tất cả câu chuyện giữa anh và chị, không một giấu giếm, luôn cả thương tật của anh và hoàn cảnh hiện tại của vợ chồng anh. Để trả lời câu hỏi của vợ anh, bằng một giọng mong manh sâu tận đáy lòng, chị run run xúc động cho biết sẽ trở về lại thăm vợ chồng anh nếu sức khỏe cho phép. Sau khi chào tạm biệt vợ chồng anh và chúc nhau an lành, hai người đàn bà ôm siết chặt nhau, mắt chớm lệ, gần gũi trong cảm thông trân quý. Anh vẫn đứng yên bên khung cửa trước nhà, chan hòa trong ánh sáng ấm ban mai... Chị vội bước nhanh đến chiếc xe thồ đang đợi. Xe rồ máy chở chị đi. Không nhìn lui, bình an trong lòng, chị ngước nhìn trời. Một màu xanh tuyệt đẹp. Không mây.

 

*

 

Sài Gòn ngày xưa đâu em? Mộng mơ ngày tháng tuổi hoa niên.
Sài Gòn ngày xưa đâu em? Từng con đường phố mình thân quen
Dĩ vãng đâu về, buồn ngẩn ngơ. Bao nhiêu mong đợi lạc bến chờ

Chị Kim Tiên đã không về lại VN lần thứ hai. Chị chết trong bình an vào giữa tháng 5, 1994. Cháu Kim Ngân điện thoại cho tôi biết, theo lời yêu cầu của Mẹ, cháu đang sửa soạn về thăm cha trong mùa hè này, mang theo chiếc xe lăn cũ của Mẹ cùng một số tiền lớn từ bảo hiểm nhân thọ của mẹ để lại cho cha.

Ước mong cháu Kim Ngân sẽ nuôi nấng và gìn giữ chuyện cổ tích của cha và mẹ mình.

Vĩnh Chánh


Thứ Năm, 14 tháng 5, 2026

"TT Trump Để Lại Một Bức Thư Cho PTT JD Vance Trước Chuyến Đi Trung Quốc Phòng Trường Hợp Bị Ám Át"

 


"TT TRUMP ĐỂ LẠI MỘT BỨC THƯ CHO PTT JD VANCE TRƯỚC CHUYẾN ĐI TRUNG QUỐC PHÒNG TRƯỜNG HỢP BỊ ÁM SÁT"
Tracy USA


Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị theo dõi 



Sáng Kiến Công Lý 40 – Justice40 Initiative

 


SÁNG KIẾN CÔNG LÝ - JUSTICE 40 INIIATIVE
Mai Thanh Truyết

Sáng kiến Công Lý 40 là một phong trào và chiến lược cải cách nhằm giải quyết các vấn đề bất bình đẳng xã hội, bất công, và khuyết điểm trong hệ thống tư pháp. Tuy nhiên, tên gọi " Công Lý 40" có thể ám chỉ đến nhiều bối cảnh khác nhau tùy thuộc vào khu vực hoặc tổ chức áp dụng sáng kiến này. Dựa trên tên gọi, Sáng kiến Công Lý 40 có thể liên quan đến:

 Cải cách tư pháp hình sự: Nhằm giảm thiểu tình trạng phân biệt đối xử và bất công trong hệ thống pháp lý, đặc biệt liên quan đến quyền của các nhóm yếu thế.

 Mục tiêu phát triển bền vững: Có thể liên quan đến việc thực hiện các chính sách công bằng hơn trong giáo dục, y tế, hoặc cơ hội kinh tế. 

 Chỉ số cụ thể (40): Nếu đây là số hiệu hoặc tiêu chuẩn liên quan đến một hệ thống hoặc mục tiêu cụ thể, nó có thể tượng trưng cho một cột mốc hoặc một mức độ cải thiện cần đạt được.

1- Chính sách môi trường của hành pháp Trump Chính quyền của Tổng thống Donald Trump đã thực hiện nhiều biện pháp nhằm giảm bớt các quy định “khắc nghiệt” về môi trường nhằm tập trung vào việc thúc đẩy phát triển kinh tế và ngành công nghiệp. Dưới đây là một số chính sách và hành động đáng chú ý:

Rút khỏi Hiệp định Paris về biến đổi khí hậu: Vào tháng 6 năm 2017, TT Trump tuyên bố rút Hoa Kỳ khỏi Hiệp định Paris, một thỏa thuận toàn cầu nhằm giảm lượng khí nhà kính do biến đổi khí hậu. Quyết định này đã gây tranh cãi và được nhiều quốc gia và tổ chức quốc tế chỉ trích nặng


Bãi bỏ các quy định về khí thải và năng lượng sạch: Chính quyền Trump đã thay thế Kế hoạch Năng lượng Sạch (Clean Power Plan) của Tổng thống Obama bằng Quy định Năng lượng Sạch Hợp lý (Affordable Clean Energy Rule), nhằm giảm bớt các hạn chế đối với ngành năng lượng hóa thạch. Điều này bao gồm việc giảm bớt các quy định về phát thải khí metan từ hoạt động sản xuất dầu khí trên các khu đất công.

Giảm bớt các quy định về bảo vệ môi trường sống: Chính quyền Trump đã bãi bỏ các quy định kiểm soát việc sản xuất và sử dụng nhiên liệu hóa thạch, bao gồm việc rút lại quy định giám sát phát thải thủy ngân và các chất độc khác từ hoạt động đốt than của nhà máy phát điện.

Chỉ thị chuyển trụ sở Cơ quan Bảo vệ Môi trường (EPA): TT Trump đã chỉ đạo chuyển trụ sở của EPA từ Washington, D.C. đến các tiểu bang khác nhau, nhằm giảm bớt ảnh hưởng của các quy định môi trường đối với các doanh nghiệp trên toàn quốc.

Việc này, tùy theo từng khu vực, các quy định sau đây được áp dụng như hủy bỏ các mục tiêu về xe điện và sửa đổi quy định về khí thải.

Chính điều này có thể ảnh hưởng đến xu hướng phát triển của ngành công nghiệp xe điện và năng lượng tái tạo.

Những chính sách này phản ảnh quan điểm của Tổng thống Trump về việc giảm bớt các quy định môi trường để thúc đẩy phát triển kinh tế và ngành công nghiệp, mặc dù chúng đã gặp phải sự phản đối mạnh mẽ từ các nhóm bảo vệ môi trường và một số quốc gia khác.

Tổng thống Donald Trump đã ký một sắc lệnh hành pháp vào ngày 20 tháng 1 năm 2025, chấm dứt nhiều sáng kiến quan trọng về công bằng và công lý, bao gồm cả Justice40.

2- Justice40 Initiative bị TT Trump đình chỉ. Tại sao?

Justice40 là một sáng kiến được khởi động vào năm 2021, nhằm đảm bảo rằng 40% lợi ích từ các khoản đầu tư liên bang trong các chương trình liên quan đến khí hậu và năng lượng, giao thông, nhà ở và các lĩnh vực khác sẽ được chuyển đến các cộng đồng bị thiệt thòi, ít được phục vụ và chịu ảnh hưởng nặng nề bởi ô nhiễm.

Việc chấm dứt Justice40 có thể phản ảnh quan điểm của chính quyền Trump về việc giảm bớt các quy định môi trường và tập trung vào phát triển kinh tế, điều này có thể dẫn đến việc giảm hỗ trợ cho các cộng đồng bị ảnh hưởng bởi ô nhiễm và biến đổi khí hậu.


Justice40 Initiative thực sự không bị Tổng thống Trump đình chỉ.

Trên thực tế, sáng kiến này được khởi xướng bởi Tổng thống Joe Biden vào năm 2021, với mục tiêu phân bổ 40% nguồn vốn liên bang cho các cộng đồng bị thiệt thòi trong các lĩnh vực như biến đổi khí hậu, năng lượng sạch, và phát triển cơ sở hạ tầng.

TT Trump đã thể hiện sự phản đối đối với các nỗ lực bảo vệ môi trường và các sáng kiến liên quan đến biến đổi khí hậu trong suốt nhiệm kỳ của mình. Sáng kiến Justice40 đã đạt được một số thành công trong việc phân bổ nguồn vốn cho các cộng đồng bị thiệt thòi, bao gồm cả việc phân bổ 16 tỷ đô la cho các trường đại học và cao đẳng lịch sử của người da đen. Tuy nhiên, sáng kiến này cũng đối mặt với một số thách thức, bao gồm cả việc thiếu nguồn vốn và sự phản đối từ một số nhóm lợi ích.

3- Sáng kiến nầy do Đảng Cộng Hòa hay Dân chủ chủ trương?

Sáng kiến Công Lý 40 là một sáng kiến do Đảng Dân chủ chủ trương và được triển khai dưới thời Tổng thống Joe Biden. Đây là một phần trong nỗ lực lớn hơn của chính quyền Biden nhằm thúc đẩy công bằng môi trường và giải quyết bất công trong các cộng đồng chịu ảnh hưởng nặng nề nhất bởi ô nhiễm môi trường và biến đổi khí hậu.

Cụ thể, mục tiêu của sáng kiến này là đảm bảo rằng ít nhất 40% lợi ích từ các khoản đầu tư liên bang liên quan đến năng lượng sạch, hạ tầng bền vững, giao thông, và các lĩnh vực liên quan sẽ được phân bổ cho các cộng đồng yếu thế, bị thiệt thòi hoặc chịu tác động không cân xứng từ các vấn đề môi trường.


Đảng Cộng hòa, trong khi đó, thường bày tỏ sự hoài nghi hoặc phản đối các chính sách mang tính công bằng môi trường như Justice40, cho rằng chúng có thể gây thêm chi phí hoặc tạo gánh nặng không cần thiết cho nền kinh tế.

Tuy nhiên, trong nhiệm kỳ của Tổng thống Donald Trump, thuộc Đảng Cộng hòa, sáng kiến này đã bị hủy bỏ, dẫn đến sự phản đối từ các tổ chức đại diện cho các cộng đồng thiểu số, do lo ngại về việc gia tăng ô nhiễm môi trường tại các khu vực họ sinh sống.

Như vậy, Sáng kiến "Công lý 40" ban đầu được Đảng Dân chủ khởi xướng và triển khai, trong khi Đảng Cộng hòa đã có động thái hủy bỏ sáng kiến này trong nhiệm kỳ của họ.

4- Sáng kiến Công lý 40 có được thi hành hay không?

Sáng kiến Công Lý 40 đã được thi hành dưới thời Tổng thống Joe Biden. Đây là một phần quan trọng trong các chính sách môi trường và công bằng xã hội của chính quyền ông, với mục tiêu bảo đảm rằng các cộng đồng yếu thế và bị thiệt thòi sẽ nhận được sự hỗ trợ thiết thực từ các khoản đầu tư liên bang.

Quá trình thi hành:

- Thực hiện lồng ghép chính sách: Chính quyền Biden đã chỉ thị cho các cơ quan liên bang (như Bộ Năng lượng, Bộ Giao thông, và Cơ quan Bảo vệ Môi trường - EPA) áp dụng nguyên tắc của Justice40 khi triển khai các chương trình đầu tư từ các dự luật lớn như Đạo luật Cơ sở Hạ tầng Lưỡng Đảng (Bipartisan Infrastructure Law) và Đạo luật Giảm Lạm Phát (Inflation Reduction Act).

- Công cụ hỗ trợ: Để minh bạch hóa, chính quyền đã phát triển các công cụ như Climate and Economic Justice Screening Tool (CEJST) nhằm xác định các cộng đồng dễ bị tổn thương cần được hỗ trợ.

- Các lĩnh vực ưu tiên: Sáng kiến này tập trung vào các lĩnh vực như năng lượng tái tạo, giao thông công cộng, cơ sở hạ tầng nước sạch, giảm ô nhiễm không khí, và các sáng kiến khác liên quan đến biến đổi khí hậu.

Những thách thức khi thi hành:

- Phản đối từ Đảng Cộng hòa: Nhiều thành viên Đảng Cộng hòa và các tiểu bang do họ kiểm soát đã phản đối việc phân bổ quỹ dựa trên các tiêu chí công bằng xã hội và môi trường, cho rằng điều này có thể dẫn đến sự bất công trong phân phối nguồn lực.

- Khó khăn về việc khai triển:

Việc xác định đúng các cộng đồng yếu thế và bảo đảm rằng các lợi ích đến đúng nơi là một thách thức lớn. Ngoài ra, cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa các cơ quan liên bang và địa phương để đạt hiệu quả cao nhất.

Tóm lại, Sáng kiến Công Lý 40 đang được thi hành và đã có những bước tiến đáng kể, đặc biệt trong việc phân bổ các khoản đầu tư từ các dự luật lớn. Tuy nhiên, hiệu quả dài hạn của sáng kiến này sẽ phụ thuộc vào khả năng vượt qua các thách thức chính trị và thực tiễn.

5- Kết quả việc thi hành Sáng kiến Công lý trong nhiệm kỳ của TT Biden như thế nào?

Trong nhiệm kỳ của Tổng thống Joe Biden, Sáng kiến Công lý 40 (Justice40 Initiative) đã  được triển khai với những kết quả đáng chú ý:

 Thành lập Văn phòng Công lý Môi trường và Quyền Dân sự Bên ngoài: Cơ quan Bảo vệ Môi trường Hoa Kỳ (EPA) đã ra mắt văn phòng này nhằm thúc đẩy công bằng môi trường và bảo vệ quyền dân
sự. Văn phòng chịu trách nhiệm giám sát việc thực hiện và phân phối chương trình tài trợ trị giá 3 tỷ USD từ Đạo luật Giảm Lạm Phát, đảm bảo ít nhất 40% lợi ích từ các khoản đầu tư liên bang đến với các cộng đồng khó khăn.

 Phân bổ hơn 325 triệu USD cho các dự án cộng đồng:

Vào tháng 7 năm 2024, EPA đã công bố tài trợ hơn 325 triệu USD cho 21 dự án nhằm giúp các cộng đồng khó khăn giải quyết các thách thức về
công lý môi trường và khí hậu, giảm ô nhiễm và tăng cường khả năng phục hồi trước biến đổi khí hậu.

Những bước tiến này thể hiện cam kết của chính quyền Biden trong việc thúc đẩy công bằng môi trường và hỗ trợ các cộng đồng dễ bị tổn thương.

6- Và hiện tại Hành pháp Trump II có tiếp tục khai triển hay không?

Trong nhiệm kỳ thứ hai của Tổng thống Donald Trump, Sáng kiến Công lý 40 (Justice40 Initiative) đã bị hủy bỏ. Điều này đã dẫn đến sự phản đối từ các tổ chức đại diện cho các cộng đồng thiểu số, do lo ngại về việc gia tăng ô nhiễm môi trường tại các khu vực họ sinh sống.

Như vậy, chính quyền Trump không tiếp tục triển khai Sáng kiến Công lý 40 trong nhiệm kỳ thứ hai.

Tại sao?

Nếu chính quyền TT Donald Trump không tiếp tục triển khai Sáng kiến Công Lý 40, lý do có thể bắt nguồn từ các ưu tiên chính sách và quan điểm khác biệt giữa Đảng Cộng hòa và Đảng Dân chủ, đặc biệt về môi trường, công bằng xã hội và vai trò của chính phủ liên bang trong việc giải quyết các vấn đề bất bình đẳng xã hội. Dưới đây là một số lý do phổ biến trong các chính quyền Cộng hòa khi phản đối hoặc không ưu tiên các sáng kiến như Justice40:

1. Quan điểm về chính phủ nhỏ và giảm can thiệp liên bang:

Đảng Cộng hòa thường có xu hướng ủng hộ giảm vai trò của chính phủ liên bang trong các chương trình xã hội và môi trường. Các sáng kiến như Justice40, với trọng tâm vào phân bổ nguồn lực công bằng cho các cộng đồng thiểu số và dễ bị tổn thương, có thể bị coi là sự can thiệp quá mức của liên bang.

2. Tập trung vào lợi ích kinh tế hơn là công bằng môi trường:

Chính quyền Trump trước đây đã ưu tiên phát triển các ngành công nghiệp như dầu khí, khai thác mỏ, và năng lượng truyền thống thay vì thúc đẩy năng lượng tái tạo hoặc các chương trình bảo vệ môi trường. Việc triển khai Justice40, vốn đòi hỏi chuyển hướng đầu tư vào năng lượng sạch và cơ sở hạ tầng bền vững,
có thể bị coi là cản trở sự phát triển kinh tế ngắn hạn.

3. Hoài nghi về chính sách công bằng xã hội: Một số chính trị gia thuộc Đảng Cộng hòa thường chỉ trích các chương trình dựa trên công bằng xã hội hoặc sắc tộc, coi đó là "sự thiên vị ngược" hoặc không công bằng đối với các khu vực và nhóm dân cư không thuộc diện ưu tiên.

Điều này có thể dẫn đến việc phản đối hoặc hủy bỏ các chính sách như Justice40. 4. Ưu tiên cắt giảm chi tiêu công: Các sáng kiến như Justice40 thường đi kèm với các khoản đầu tư lớn từ ngân sách liên bang. Chính quyền Cộng hòa thường ưu tiên cắt giảm chi tiêu công, dẫn đến việc loại bỏ các chương trình không phù hợp với ưu tiên chính sách của họ.

Việc không tiếp tục triển khai Justice40 phản ánh sự khác biệt trong tư tưởng về chính sách giữa hai đảng, nơi Đảng Dân chủ chú trọng vào công bằng môi trường và xã hội, còn Đảng Cộng hòa nhấn mạnh phát triển kinh tế và giảm sự can thiệp của chính phủ.

Theo thiển ý, chính sách ngưng khai triển của hành pháp Trump có thích hợp với thực tế hay không?

Việc chính quyền Tổng thống Donald Trump hủy bỏ Sáng kiến Công lý 40 (Justice40 Initiative) đã gây ra nhiều tranh cãi và phản ứng trái chiều. Để đánh giá tính phù hợp của quyết định này với thực tế, cần xem xét cả lý do của chính quyền và những tác động tiềm tàng:

Lý do của chính quyền Trump:

- Ưu tiên phát triển kinh tế:

Chính quyền Trump tập trung vào việc thúc đẩy việc tăng trưởng kinh tế, đặc biệt trong các ngành công nghiệp truyền thống như dầu khí và khai thác mỏ. Họ cho rằng các quy định môi trường nghiêm ngặt có thể cản trở sự phát triển kinh tế và tạo gánh nặng cho doanh nghiệp.

- Giảm thiểu sự can thiệp của chính phủ: Chính quyền này ủng hộ việc giảm bớt sự can thiệp của liên bang vào các vấn đề kinh tế và xã hội, cho rằng thị trường tự do sẽ tự điều chỉnh và phân bổ nguồn lực hiệu quả hơn.

7- Kết luận


Mặc dù chính quyền Trump có lý do dựa trên quan điểm kinh tế và chính trị của họ, việc hủy bỏ Sáng kiến Công lý 40 có thể không phù hợp với thực tế của nhiều cộng đồng dễ bị tổn thương. Quyết định này có thể dẫn đến việc gia tăng bất bình đẳng và các vấn đề môi trường, ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe và chất lượng cuộc sống của những nhóm dân cư đã chịu nhiều thiệt thòi.

Dựa trên các thông tin hiện có, việc ngừng khai triển Sáng kiến Công lý 40 có thể không phải là một quyết định phù hợp với thực tế nếu xét từ góc độ công bằng môi trường và xã hội. Có nhiều lý do:

Bất bình đẳng môi trường là một thực tế không thể phủ nhận vì các cộng đồng có thu nhập thấp và thiểu số thường chịu ảnh hưởng không cân xứng từ ô nhiễm không khí, nước, và đất đai. Nếu chính phủ không có các sáng kiến như Justice40 để hướng nguồn lực đến những nơi bị tổn thương nhất, bất bình đẳng này sẽ ngày càng trầm trọng hơn. Và việc đầu tư vào công bằng môi trường không chỉ mang
lại lợi ích về sức khỏe và phẩm chất của cuộc sống, mà còn tạo ra cơ hội kinh tế mới thông qua các ngành công nghiệp năng lượng tái tạo và cơ sở hạ tầng bền vững. Việc ngừng các chính sách như Justice40 có thể làm chậm lại sự chuyển đổi này.

Mặc dù chính quyền Trump tập trung vào phát triển kinh tế, nhưng ưu tiên phát triển các ngành công nghiệp truyền thống như dầu khí thường gây thiệt hại lâu dài cho môi trường và sức khỏe cộng đồng. Chi phí này có thể cao hơn nhiều so với lợi ích kinh tế ngắn hạn.

Tóm lại, Sáng kiến Justice40 là một sáng kiến quan trọng và cần thiết để thúc đẩy công bằng xã hội và môi trường. Ngừng triển khai sáng kiến này có thể tiết kiệm ngân sách liên bang trong ngắn hạn, nhưng cái giá phải trả về lâu dài, cả về môi trường lẫn công bằng xã hội, có thể là không thể đo đếm.

Nếu chính quyền nào đó khôngtiếp tục triển khai, họ nên tìm cách cải tiến và điều chỉnh nó thay vì hủy bỏ hoàn toàn, để bảo đảm rằng sự phát triển bền vững và công bằng vẫn được đặt làm trọng tâm đứng trên khía cạnh nhân bản xã hội.

Mai Thanh Truyết
Mùa Phục sinh 2026