Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2026

Vài Lời Tâm Tình Với Quý Vị Đồng Hương Việt Nam Tỵ Nạn Cộng Sản Theo Đảng Dân Chủ Hiện Nay

 



VÀI LỜI TÂM TÌNH VỚI QUÝ VỊ ĐỒNG HƯƠNG VIỆT NAM TỴ NẠN CỘNG SẢN THEO ĐẢNG DÂN CHỦ HIỆN NAY
Đỗ Ngọc Hiển

Vài lời tâm tình với quý vị đồng hương Việt Nam tỵ nạn cộng sản
theo đảng Dân Chủ hiện nay

Đỗ ngọc Hiển,
Cựu Giáo sư Kinh tế,
Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.

Kính thưa quý vị,

Năm nay người viết đã bước sang tuổi 91, hai lần trốn chạy chế độ cộng sản Việt Nam: năm 1954, lúc 19 tuổi và năm 1978 lúc 44 tuổi sau khi ra tù “học tập cải tạo”. Người viết là cựu quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, phục vụ tại trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam như một giảng viên môn Kinh Tế học trong 6 năm, 1966-1972, là tù “học tập cải tạo” gần 3 năm: 1 năm tại Cô nhi viện Long Thành và 1 năm 10 tháng tại trại Thanh Cẩm, tỉnh Thanh Hóa. Người viết được thả ra vì chỉ là một chuyên viên kinh tế, do ảnh hưởng và áp lực của một phái đoàn Hoa Kỳ đến tham quan các trại tù cải tạo miền Bắc. Họ đặc biệt quan tâm đến cách đối xử của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đối với giới trí thức Miền Nam.

Tại trại tù Thanh Hóa có 3 người được thả, một người du học tại Pháp và hai người du học tại Mỹ, người viết là một trong hai người này.

Sau ngày ra tù, tháng 3 năm 1978, sống lang thang nay đây mai đó, luân phiên ở nhờ họ hàng mỗi nhà một vài ngày. Vợ con may mắn theo gia đình bên ngoại, đã trốn thoát khỏi Việt Nam cuối năm 1976 và định cư bên Pháp.

Vào tháng 5/1979, nhờ sự giúp đỡ của một người Hoa Kiều quen biết qua bà Mẹ vợ, ông Hoa Kiều này chuyên tổ chức các cuộc vượt biên bán chính thức, và đây là chuyến đi thứ 5, chuyến cuối cùng nên ông cũng đi và nhờ người viết làm thông dịch viên trên tầu. Một chuyến đi đầy nguy hiểm, một sống mười chết trên biển cả mênh mông nhưng nhờ Ơn Trên che chở, sau 7 ngày lênh đênh, chuyến đi bình an tới đảo Cucu, Nam Dương, ngoại trừ bị bọn hải tặc Thái lan cướp bóc 4 lần, nhưng không có ai bị cưỡng hiếp.

Tạm cư ở đảo Cucu 10 tháng, người viết được cơ quan di trú Hoa Kỳ chấp thuận cho đinh cư tại Mỹ, là sỹ quan chưa học đủ 3 năm, nhưng từng là du sinh, được Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ tài trợ học bổng năm 1959.

Người viết tới Hoa Kỳ tháng 5/1980 với thẻ xanh và định cư tại thành phố Garden Grove, California cho tới nay, hành nghề tự do, cung cấp dịch vụ cho người về hưu tại khu Thế Giới Nhàn Rỗi (Leisure World) thuộc thành phố Seal Beach, California trong suốt 38 năm cho tới khi về hưu năm 2020, vì hạn Covid-19. Người viết chưa về Việt Nam bao giờ từ khi vượt thoát chế độ cộng sản độc tài Việt Nam, năm 1979.

Tháng 5/1985, người viết nhập quốc tịch Hoa Kỳ, trở thành công dân Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Mãi đến năm về hưu (2020), người viết mới chú tâm tới tình hình chính trị và kinh tế vì đã từng là chuyên viên kinh tế tại Bộ Kinh Tế thời đệ nhị Việt Nam Cộng Hòa, cho đến ngày mất nước, tháng 4/1975.

Thưa quý vị đồng hương, trong bài này, người viết chỉ dề cập đến những nét chính về các chính sách chính trị và kinh tế qua các nhiệm kỳ của các vị Tổng Thống tiền nhiệm, trước và sau nhiệm kỳ 2 của đương kim Tổng Thống Donald J. Trump:

1. Bill Clinton (1982-2000)

Cựu Tổng Thống Bill Clinton có tội rất lớn với nhân dân Hoa Kỳ, vì ông là vị Tổng Thống đầu tiên mở cửa cho ngoại bang Trung Cộng thâm nhập Hoa Kỳ tự do trên nhiều lãnh vực. Bởi vì ông từng được tài trợ từ các công ty quốc doanh Trung Cộng đội lốt tư nhân tặng 10 triệu Mỹ kim mỗi lần tranh cử vào các năm 1982 và 1986.

a) Bill Clinton là vị Tổng Thống đa mê sắc dục nổi tiếng, bỏ bê vai trò lãnh đạo của một cường quốc số một thế giới, mở cửa cho một địch thủ mưu mô và thâm hiểm là Trung cộng xâm nhập vào Hoa Kỳ tự do để ăn cắp sở hữu trí tuệ và kỹ thuật cao cấp trong mọi lãnh vực.

Nguy hiểm và điên rồ nhất là giúp cho Bắc Kinh phát triển chương trình thám hiểm không gian, vì vậy mà gần đây Trung cộng đã có thể đưa được phi thuyền không gian mang dụng cụ thám hiểm mặt tối của mặt trăng, tuy chưa đưa được phi hành gia như Hoa Kỳ.

b) Trong 8 năm cầm quyền, Bill Clinton đã cho mời rất nhiều phái đoàn Trung Cộng tham quan các cơ sở quân sự cũng như tư nhân, các công ty khổng lồ với kỹ thuật cao như Boeing, các hãng xe hơi . . . Tất nhiên trong phái đoàn này có nhiều điệp viên do Bắc Kinh cài cắm.

c) Hoa Kỳ đã từ bao lâu nay cổ võ và khuyến khích các nước khác tôn trọng nhân quyền và tự do bầy tỏ quan điểm chính trị, thế mà Bill Clinton đã tiếp đón tại Tòa Bạch Ốc viên Thượng Tướng Trung Cộng tên là Trì Hạo Điền (Chi Haotian) – vị Tướng này từng chỉ huy quân đội dùng xe tăng thảm sát hàng ngàn sinh viên xuống đường biểu tình ôn hòa ở quảng trường Thiên An Môn tháng 6 năm 1989.

2. Barrack Obama (2008-2016)

a) Vị cựu Tổng Thống này cũng không hơn gì Bill Clinton. Barrack Obama hẳn là đã “ăn phải bả” gì của Tập Cận Bình, tiền hay chiêu đãi viên nam trẻ, đẹp trai quyến rũ, vì thiên hạ đồn rằng, ông là người đồng tính (gay) nên phải chịu nhục nhã khi Bắc Kinh buộc ông phải xuống máy bay bằng cửu sau của Air Force One mà không dám phản kháng, bỏ ra về khi đi dự hội nghị G20 năm 2016 tại Hàng Châu, Trung Cộng. Thật là nỗi nhục quốc thể. Trong lịch sử Tổng Thống Hoa Kỳ, chưa có vị Tổng Thống nào bị ngoại bang làm nhục như vậy.

b) Barrack Obama là vị Tổng Thống phá hoại nước Mỹ tận gốc và toàn diện, nhân dân và các định chế Hoa Kỳ, như đã được trích dịch trong bài “ Cựu Tổng Thống Barrack Obama và di sản”, người viết mới phổ biến gần đây, nhất là đọc cuốn sách “Obama Nation” viết bởi nhà báo điều tra chuyên nghiệp Jerome R. Corsi, Ph. D. Ông đáng kết tội phản quốc và phải được xét xử trước công lý.

Về đạo đức thì hết nói, Barack Obama là người đồng tính Nam Nữ. Ông từng có hai người yêu Nam trước khi ra ứng cử năm 2026, và sau này dan díu với Hallary Clinton với những lần ôm nhau thắm thiết trước mặt Bill Clinton như đã được chiếu nhiều lần trên mạng YouTube. Xuất thân từ gia đình nghèo bị cha mẹ bỏ rơi, được tài phiệt và nhà nước ngầm (Deep State) Mỹ, như George Soros tài trợ ra tranh cử làm tay sai, chứ quá khứ chỉ là tiểu tốt, vào học Harvard là nhờ thuộc diện dân thiểu số da đen, được miễn thi nhập học.

Barack Obama là vị Tổng Thống phung phí công quỹ và tham nhũng vào bậc nhất. Coi tiền thuế của dân là tiền chùa. Một chuyến đi nghỉ mát tai Mumbai cùng với gia đinh, họ hàng, bạn bè, những phục viên, an ninh và ngay cả dùng 43 tầu Hải Quân Mỹ ở Ấn Độ Dương để giữ vòng đai an ninh . . . chi phí lên đến 1.474.200 Mỹ kim. Khi là Thượng Nghị Sỹ Hoa Kỳ đại diện cho Illinois từ năm 2005 đến năm 2008; ông chỉ có tài sản chưa tới 1 triệu Mỹ Kim, nay có cả trăm triêu Mỹ Kim, làm chủ nhiều biệt thự sang trọng giá xấp xỉ 19 triệu Mỹ Kim một căn, sau 8 năm cầm quyền. Tiền đó ở đâu, chắc quý vị đã có câu trả lời. Khi ra tranh cử năm 2008, đi đâu miệng oang oang là quyết tâm tranh đấu cho sắc dân da đen, nhưng cuộc sống của họ đâu có được cải thiện chút nào và chỉ trong nhiệm kỳ đầu của Tổng Thống Donald Trump, các sắc dân thiểu số mới có cuộc sống khá hơn.

3. Joe Biden (2020-2025)

Đây cũng là vị Tổng Thống bất tài, hèn yếu, thiếu khả năng lãnh đạo, thiếu đạo đức và tham nhũng có hạng.

a) Thần thoại “Biden là người ôn hòa (The Myth: Biden is a Moderate). Theo tác giả cuốn “The Biden Deception”: Joe bình thường (Ordinary Joe), tự coi mình như một người ôn hòa với khả năng đoàn kết nhân dân Mỹ, nhưng thật ra ông rất nguy hiểm và xảo trá mà người ta không nhận ra. Joe Biden là một người theo chủ nghĩa xã hội dấu mặt (A Crypto Socialist) đội lốt lông cừu (A Socialist in sheep’s clothing).

Joe Biden là một chính trị gia không có nguyên tắc, đường hướng chính trị riêng, gió chiều nào theo chiều đó. Quan điểm ôn hòa của ông thay đổi theo giai đoạn. Ông là một “tù nhân” của quan điểm chung trong đảng Dân Chủ. Bất cứ quan điểm chung trong đảng Dân Chủ thế nào, ông sẵn sàng nghe theo. Rõ ràng ông không phải là một lãnh đạo của một đại cường.

Cương lĩnh chính trị còn các điểm như đặt nhẹ vấn đề trật tự pháp luật, xóa bỏ biên giới quốc gia và đối xử với Trung cộng như đồng minh thay vì là kẻ thù nguy hiểm, đang ngầm nuôi ý định phá hủy nước Mỹ để bá chủ hoàn vũ với ý thức hệ xã hội chủ nghĩa Trung cộng cho là ưu việt.

b) Joe Biden đề ra chủ thuyết DEI (Diversity, Equity, Inclusion) gây ra chia rẽ trong dân chúng, quân đội và học đường. Ông cũng là người phân biệt chủng tộc đích danh. Trong một cuộc vận động tranh cử Tổng Thống, ông nói: “Anh không bầu cho tôi, anh không phải là người da đen”. Joe Biden vận dụng chính trị như một phương tiện, một căn cước để mưu cầu lợi ích cho bản thân và đảng của ông. Ông tự cho mình là người có khả năng đoàn kết mọi thành phần dân chúng Hoa Kỳ, nhưng thực tế cho thấy Joe Biden tạo ra chia rẽ giữa các sắc dân, giới tính, ủng hộ phong trào Motherhood, nam nữ bình đẳng, đồng tình luyến ai và chuyển giới . . .

c) Trên bình diện kinh tế, Joe Biden có kiến thức kinh tế rất yếu. Ông tốt nghiệp luật khoa tại đại học Syracuse tiêu bang New York. Theo tác giả cuốn sách “The Biden Deception”, Joe Biden chỉ là một người bình thường (Ordinary Joe), không mấy thông minh và xuất sắc ở bất
cứ lãnh vực nào.

Trong 4 năm nắm chính quyến (2020-2025), nền kinh tế trì trệ với mức tăng trưởng GDP chỉ ở từ 0% - 1% và có chiều hướng rơi vào suy trầm (Recession). Chưa có một đời Tổng Thống nào mà nền kinh tế vừa có thất nghiệp vừa có lạm phát cao cùng lúc. Lạm phát lên mức rất cao đến 9% vào năm 2022 vì chính sách ngu xuẩn cấm khai thác dầu thô trên đất liền và thềm lục địa qua các lệnh hành pháp và bỏ kế hoạch xây hệ thống ống dẫn dầu thô Keystone-XL từ Canada xuống Texas để chế biến xăng dầu, làm tăng vọt chi phí chuyên chở từ nguyên liệu đến thành phẩm, gây giá cả mọi thứ tăng cao, nhất là thực phẩm. Đây là loại lạm phát vì sản phí đẩy (Cost-push Inflation) theo kinh tế vĩ mô (Macroeconomics). Ngu xuẩn hơn hơn nữa, đang khi có lạm phát, nghĩa là nhiều tiền, chạy theo ít tài hóa (Too much money chases fewgoods) Joe Biden lại đổ thêm gần 4 ngàn tỷ Mỹ kim tiền mặt vào nền kinh tế qua 2 khối kích cầu trong nhiệm kỳ.

d) Về an ninh, quốc phòng: Joe Biden chủ trương kiểm soát chặt chẽ các xí nghiệp sản xuất võ khí sát thương và việc sở hữu súng. Ông giảm ngân sách quốc phòng và an ninh nội địa, và trong quân đội, ông ra lệnh sa thải, cho về hưu non trên 200 tướng lãnh, trong đó có Thiếu Tướng Lương Xuân Việt, vị Tướng đầu tiên là người Việt Nam, tài ba xuất sắc từng giữ những chức vụ tối quan trọng vùng Biển Đông. Joe Biden đã làm cho Quân Lực Hoa Kỳ yếu kém đi rất nhiều vì thiếu trang bị cho các binh chủng các võ khí tối tân mới và cũng không mấy quan tâm đến “Lực lượng Không gian” được thiết lập bởi Tổng Thống Trump trong nhiệm kỳ đầu của ông, một lực lượng tối quan trọng hiện nay.

Trên bình diện Ngoại Giao, -Về mặt trận quân sự, Joe Biden không triệt hạ được bọn khủng bố Hồi Giáo cực đoan ở Pakistan va Afghanistan trong một cuộc chiến sa lầy nhiều năm, cuối cùng phải bỏ chạy khỏi Afghanistan một cách nhục nhã, để lại biết bao khí tài, quân nhân Mỹ và các cộng sự viên người Afghanistan bị giết hại sau đó bởi nhóm khủng bố Hồi Giáo Taliban. Một cuộc rút chạy thê thảm và nhục nhã nhất trong lịch sử của một cường quốc Hoa Kỳ. Về sỹ diện quốc gia, Joe Biden là vị Tổng Thống Hoa Kỳ bị các lãnh đạo quốc tế coi thường nhất, một ông già lọm khọm, đi đứng không vững, ăn nói tiền hậu bất nhất, thơ thẩn và lạc lõng tại các cuộc họp thượng đỉnh ở Âu Châu, trông thật thảm hại!

e) Trên bình diện đạo đức, Joe Biden còn thê thảm hơn nhiều. Trước hết, Joe Biden là một người đạo văn (Plagiarist) và kiến thức hiểu biết hạn hẹp. Ông từng đao văn từ các bài nói chuyện của Robert Kennedy, Hubert Humphrey và ngay cả từ Mao Trạch Đông. Ông tốt
nghiệp xếp hạng 76 trong tổng số 86 sinh viên cả lớp.

Joe Biden cho mình là người bênh vực giới phụ nữ, nhưng ông có một thành tích dài là xử sự với phụ nữ thiếu nhã nhặn và sàm sỡ như trong trường hợp bà Lucy Flores và Tara Reade. Bà Tara Reade kể lại
tháng 3 năm 2020, cựu nhân viên văn phòng Thượng Viện của Joe Biden đã đưa ra một tố cáo nghiêm trọng đối với Joe Biden. Bà Reade nói chẳng những Joe Biden hôn bà mà còn đẩy bà vào tường và dùng ngón tay đưa vào vùng kín không có sự đồng ý của bà. Bà Reade nói, tôi nghĩ tôi đã bị hiếp bởi bàn tay của Joe Biden (According to Reade, Biden pressed her up against a wall and digitally penetrated her – put his finger in her verginal -without her consent). Joe Biden còn là người phản và cướp vợ bạn.

f) Joe Biden là vị Tổng Thống tham nhũng dấu mặt có hạng. Ông không trực tiếp tham nhũng, nhưng qua cậu quý tử “Thợ săn” (Hunter) cưng, được chia chác khoảng 15% qua cách hoạt động kinh doanh và đầu tư của các công ty ma do Hunter thiết lập để chuyển tiền từ nhiều đối tác, đặc biệt là từ Trung Cộng. Đã nhiều lần chính Joe Biden cũng đã tham dự kín các cuộc thương thảo làm ăn với các đối tác Trung Cộng do Hunter đứng tổ chức tại Hoa Thịnh Đốn và nhiều nơi khác.

Không có nguồn tin nào xác nhận tài sản của Ông Bà Biden là bao nhiêu, nhưng ít nhất cũng vài chục triệu Mỹ Kim.

Thưa quý vị đồng hương tỵ nạn cộng sản trong nước Mỹ và trên khắp năm Châu, trên đây là vài nét chính của 3 vị Tổng Thống Dân Chủ gần đây mà một số quý vị đã phò và một số nhỏ đã trở thành cuồng tín, ủng hộ và ca ngợi.

Để có cái nhìn rộng hơn, xin quý vị đồng hương đọc bài biên khảo của tác giả “Vô danh” phổ biến gần đây trên YouTube đề cập đến chính sách chính trị và kinh tế của các vị Tổng Thống và đảng Dân Chủ từ thời cựu Tổng Thống Franklin T. Rosevelt và trước nữa khi cầm quyền đã cai trị nước Mỹ tồi tệ như thế nào ở trong nước cũng như ở ngoại quốc và có phần phá hoại nước Mỹ trực hay gián tiếp, cố ý hay vô tình.

Sau đây là vài lời tâm tình của người viết:

Thưa quý vị, tuyệt đại đa số quý vị là người tỵ nạn cộng sản Việt Nam hợp pháp, tức là mang “căn cước tỵ nạn cộng sản”, không muốn sống dưới sự lãnh đạo của tà quyền cộng sản Việt Nam, khi chính quyền Miền Nam Việt Nam sụp đổ do các cường quốc ngoại bang sắp xếp tháng 4 năm 1975, đã đào thoát, phần lớn trong cảnh một sống mười chết, may mắn mới tới bờ tự do như Hoa Kỳ và trên khắp 5 châu.

Quý vị thừa rõ: các vị Tổng Thống và đảng Dân Chủ trước đây từng dần dần đưa chúng ta tới chế độ chính trị và kinh tế Xã Hội Chủ Nghĩa thiên tả sặc mùi Mác-xít, đặc biệt bành trướng mạnh đầu thập niên 1960. Thế mà một số khá lớn quý vị thuộc đủ thành phần, thường dân, trí thức và giới truyền thông “VẸT” hiện cố tình vì quyền lợi hay vô tình vì thiếu hiểu biết tình hình chính trị và kinh tế hiện nay, nên tích cực theo và phò các vị Tổng Thống và đảng Dân Chủ trong nhiều thập niên qua và đồng thời chống đối mục tiêu “Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại” của Tổng Thống đương nhiệm Donald J. Trump, vị Tổng Thống yêu đất nước và nhân dân Hoa Kỳ, trong đó có quý vị và con cháu.

1. Đối với quý vị dân thường (Ordinary Citizen), quý vị là những công nhân trí óc hay chân tay tại các công ty sản xuất tài hóa hay dịch vụ, xí nghiệp nhỏ, nói chung thuộc giới trung lưu, vì bận rộn với cuộc sống nên ít quan tâm đến tình hình chính trị và kinh tế nên không nắm rõ vị Tổng Thống và đảng nào đang thực sự phục vụ quý vị một cách tích cực nên ủng hộ và hỗ trợ họ qua các lá phiếu trong các cuộc bầu cử liên bang, tiểu bang và địa phương. Một phần nữa quý vị bị bọn truyền thông thiên tả thuộc đảng Dân Chủ đầu độc. Quý vị thuộc giới này nếu sai lầm có thể được thông cảm và miễn bị trách cứ.

2. Đối với nhóm trí thức và khoa bảng thì sao ? Nhóm này khá đông trong xã hội, đặc biệt trong nhóm Giáo Sư tại các đại học Mỹ nổi tiếng như Havard, Yale, Culumbia, Berkeley, UCLA ... . gồm cả trí thức khoa bảng Việt Nam. Nhóm này có kiến thức rộng và còn có cả bằng cấp cao như MA, Ph. D., nhưng nhóm này lại cố chấp theo và phò đảng Dân Chủ trong nhiều thập niên qua, và chống đối các chính quyền Cộng Hòa và đặc biệt là đương kim Tổng Thống Donald Trump hầu như trên mọi lãnh vực, chính trị, kinh tế, ngoại giao và quốc phòng. Vì quyền lợi do đảng Dân Chủ ban phát hay mua chuộc mà họ cố chấp nhắm mắt làm ngơ lòng yêu nước và thương dân đích thực của Tổng Thống Donald Trump đang quyết tâm đưa nước Mỹ giầu mạnh và hùng cường trở lại.

Đáng buồn trong nhóm trí thức và khoa bảng này có những người quen biết và là bạn của người viết, cùng hưởng học bổng du học Hoa Kỳ như học bổng trong chương trình lãnh đạo (Leadership Program) do USAID tài trợ, hay học bổng Fulbright qua chương trình “Viện Giáo Dục Quốc Tế” (Internatinal Institute of Education) cho các du sinh đã có bằng Cử Nhân trở lên. Nói tóm lại nhóm trí thức và khoa bảng Mỹ nói chung và Việt Nam nói riêng theo đảng Dân Chủ cần được đánh giá và kết tội chống lại Hiệp Chủng Quốc và nhân dân Hoa Kỳ trong chiều hướng biến Hoa Kỳ thành chế độ xã hội chủ nghĩa, chính là “Bình mới rượu cũ”.

3. Đối với đoàn quân Nguyên truyền thông “VẸT”, người viết không thể không đề cập tới. Đại đa số trong nhóm này là nhà truyền thông tay ngang, không mấy người được đào tạo bài bản trong các trường báo chí (School of Journalism) nói riêng hay các trường đào tạo về truyền thanh và truyền hình chuyên nghiệp, nên thiếu đạo đức nghề nghiệp (Profession Ethics) đó là tôn trọng “Sự Thật”, một môn học căn bản bắt buộc phải học. Tin tức họ đưa ra phần lớn được trích dịch và sửa đổi theo quan điểm của chủ đài, nhai lại và thêm bớt từ tin tức của các hãng truyền thông thiên tả cấp tiến như ABC, NBC, CBS, CNN và các báo như Washington Post, The Hill, New York Times, Los Angeles Times. Nhóm quân Nguyên “VẸT” này cần phải được quý vị đồng hương lên tiếng phản bác mạnh, vì họ làm ô uế Cộng Đồng Tỵ Nạn cộng sản chúng ta và hướng dẫn dư luận quần chúng Việt Nam một cách sai trái về đất nước Hoa Kỳ. Có những tên vô giáo dục gọi Tổng Thống Hoa Kỳ bằng “Thằng này thằng nọ”.

Thật là khốn nạn! Thích hay không thích ai, không bao giờ được dùng từ ngữ mất dậy như vậy.

Thưa quý vị Đồng hương, những người trong cả 3 nhóm trên đây nếu cố chấp và “cuồng si” các vị Tổng Thống Dân Chủ Mỹ mà thành tích của các vị đó được dẫn nơi đầu bài này, đồng thời “cuồng chống” đương kim Tổng Thống Donald Trump đang cố tâm hy sinh mọi thứ, kể cả sinh mạng, để làm cho “Nước Mỹ vĩ đại trở lại” và “Đặt người công dân Mỹ trên hết”, những quý vị này đã hoàn toàn đánh mất “Căn cước tỵ nạn cộng sản”. Như vậy họ thực sự thuộc loại “Ăn cháo đá bát”. Không đáng và không có lý do ở lại Mỹ sinh sống, hãy về sinh sống nơi mà quý vị đã bỏ chạy trước đây. Sự có mặt của quý vị này chỉ làm nhục cho tuyệt đại đa số người Việt Nam tỵ nạn cộng sản chân chính chúng tôi.

Kính chào,
Garden Grove, ngày mùng 7 tháng 4 năm 2026
Đỗ ngọc Hiển

Nguồn tài liệu:
 The Great Destoyer - David Limbaugh
 Obama Nation – Jerome Corsi
 The Clinton’sWar on Women – Roger Stone
 The Biden Deception – George Neumayr
 Inside Trump’s White House – Doug Wead


Tái Hiến Dâng Nước Mỹ Cho Thiên Chúa Nhân Kỷ Niệm 250 Năm Hoa Kỳ Lập Quốc

 


TÁI HIẾN DÂNG NƯỚC MỸ CHO THIÊN CHÚA NHÂN KỶ NIỆM 250 NĂM HOA KỲ LẬP QUỐC 
Trung Khang

In God We Trust

God Is Center Of USA & Mankind History


ingodwetrust.jpg

“Rededicate 250” – May 17, 2026

Trong khuôn khổ Bữa ăn sáng Cầu nguyện Toàn quốc lần thứ 74, Tổng thống Donald Trump đã công bố một sự kiện mang tính biểu tượng sẽ diễn ra vào ngày 17/5/2026 tại National Mall, Washington, D.C., với mục tiêu “tái hiến dâng Hoa Kỳ như một quốc gia dưới sự  Quan Phòng Của Thiên Chúa.” Thông báo này được đưa ra trong bối cảnh nước Mỹ đang chuẩn bị kỷ niệm 250 năm ngày ký Tuyên ngôn Độc lập.

Phát biểu trước các nhà lập pháp, lãnh đạo tôn giáo và thành viên Nội các, Tổng thống Trump nhấn mạnh rằng lễ kỷ niệm sắp tới không chỉ là một dấu mốc lịch sử – chính trị, mà còn là thời điểm để quốc gia nhìn lại nền tảng tinh thần đã định hình bản sắc Hoa Kỳ ngay từ buổi đầu lập quốc. Ông nhắc lại niềm xác tín của các vị Lập Quốc rằng con người được tạo dựng tự do và bình đẳng bởi Đấng Tạo Hóa, coi đó là một chân lý vượt thời gian.

Sự kiện ngày 17/5 mang tên “Rededicate 250” được Tổng thống mô tả như một lời mời gọi toàn dân. Ông kêu gọi người Mỹ từ khắp nơi trên đất nước quy tụ tại National Mall để cùng cầu nguyện và dâng lời tạ ơn, nhấn mạnh vai trò của đức tin trong đời sống công cộng và trong lịch sử quốc gia. Theo Nhà Trắng, đây là một phần trong sáng kiến rộng lớn hơn mang tên “America Prays,” được khởi động đầu năm nay nhằm khuyến khích cầu nguyện cho đất nước và cho các công dân Hoa Kỳ.

Trong bài phát biểu, TT Trump cũng đề cập đến những chính sách mà ông cho rằng đã củng cố tự do tôn giáo tại Hoa Kỳ. Trong đó có các hướng dẫn mới của Bộ Giáo dục nhằm bảo vệ quyền cầu nguyện và phát biểu tôn giáo trong trường công, cùng với các sắc lệnh hành pháp liên quan đến hoạt động của các tổ chức tôn giáo và các vấn đề luân lý – xã hội. Tổng thống thừa nhận rằng những chính sách này có thể đối mặt với thách thức pháp lý, nhưng khẳng định chính quyền của ông sẵn sàng bảo vệ lập trường của mình.

Bên cạnh đó, TT Trump cho rằng Hoa Kỳ đang chứng kiến một sự hồi sinh của đời sống đức tin Kitô giáo, đặc biệt nơi giới trẻ. Ông dẫn chứng sự gia tăng doanh số Kinh Thánh và các nghiên cứu cho thấy tỷ lệ tham dự sinh hoạt tôn giáo của thế hệ Millennials và Gen Z đang tăng lên trong những năm gần đây.

Một điểm nhấn xúc động của buổi cầu nguyện là câu chuyện về hai nữ cố vấn trẻ tại một trại hè Kitô giáo, những người đã cứu sống 14 em nhỏ trong một trận lũ lụt nghiêm trọng vào năm 2025. Tổng thống sử dụng câu chuyện này như một minh họa cho sức mạnh của đức tin trong những hoàn cảnh hiểm nghèo, nhấn mạnh rằng cầu nguyện không chỉ là hành vi cá nhân, mà còn là nguồn sức mạnh tinh thần của cả một dân tộc.

Khép lại bài phát biểu, TT Trump khẳng định rằng trong suốt lịch sử gần 250 năm, đức tin vẫn luôn là một yếu tố then chốt giúp nước Mỹ vượt qua thử thách. Sự kiện “Rededicate 250,” theo ông, sẽ là một dấu chỉ công khai cho thấy tôn giáo và đời sống tinh thần tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong không gian công cộng của Hoa Kỳ hôm nay.

Trung Khang

Ephata Catholic


2 Siêu Cường USA-CHINA Đối Đầu, Sau Họp Kín Điều Gì Thực Sự Đã Xảy Ra?

 


2 SIÊU CƯỜNG USA-CHINA ĐỐI ĐẦU, SAU HỌP KÍN ĐIỀU GÌ THỰC SỰ ĐÃ XẢY RA?
Nhìn Trung Quốc 

Một bên nói về Chúa, gia đình, thiên mệnh, nước Mỹ.
Một bên đại diện cho hệ thống cầm quyền lớn nhất hành tinh.
Một bên tin rằng quốc gia phải được cứu bằng tự do.
Còn một bên tin rằng ổn định quan trọng hơn tự do.
Một bên xây quyền lực bằng niềm tin.
Một bên xây quyền lực bằng kiểm soát.
 

https://www.ganjingworld.com/video/1ihrfljb47r6nkc0pNM1ODz3J1k71c

Trong lúc phần lớn người dân Mỹ đang ngủ, một bức ảnh từ Bắc Kinh khiến cả thế giới phải dừng lại: không cầm giấy, không nhìn teleprompter, không cúi đầu, và phía sau ông không chỉ là một đoàn ngoại giao mà gần như toàn bộ đội hình quyền lực nhất của nước Mỹ.

Một số tài khoản mạng xã hội gọi đó không phải là Mỹ gửi một tổng thống tới Bắc Kinh, mà là gửi cả một đế chế.

Khung cảnh ấy giống phim điện ảnh hơn là ngoại giao. Thảm đỏ đại lễ đường, hàng cờ Mỹ - Trung, ánh đèn flash, và hai người đàn ông đang gánh trên vai tương lai thế giới: Donald Trump và Tập Cận Bình.

Một bên nói về Chúa, gia đình, thiên mệnh, nước Mỹ.
Một bên đại diện cho hệ thống cầm quyền lớn nhất hành tinh.
Một bên tin rằng quốc gia phải được cứu bằng tự do.
Còn một bên tin rằng ổn định quan trọng hơn tự do.
Một bên xây quyền lực bằng niềm tin.
Một bên xây quyền lực bằng kiểm soát.

Nhưng điều khiến cả thế giới lạnh gáy không nằm ở những cái bắt tay, mà nằm ở cánh cửa đóng kín suốt hơn hai giờ đồng hồ.

Điều gì thực sự đã xảy ra trong căn phòng đó?
Vì sao Iran lập tức xuống giọng?
Vì sao Moscow bắt đầu bất an?
Và liệu Đài Loan có đang trở thành “ngọc tỷ truyền quốc” của thế kỷ 21?

Đây không chỉ là một cuộc gặp. Nó giống như một trận Quan Độ của thời đại mới.

Điều gây chấn động không chỉ là Trump, mà là đội hình đi cùng ông: các bộ trưởng, cố vấn an ninh, các ông lớn tài chính, những bộ não về công nghệ, những người kiểm soát chuỗi cung ứng toàn cầu.

Một bình luận viral trên mạng viết: “Trump kéo cả triều đình Hoa Kỳ sang Bắc Kinh.”

Nghe có vẻ buồn cười, nhưng người Trung Quốc hiểu rất rõ ý nghĩa biểu tượng đó. Trong văn hóa chính trị Á Đông, đội hình đi theo lãnh đạo chính là thiên mệnh.

Tần Thủy Hoàng xưa tuần du thiên hạ, phía sau là văn võ bá quan.
Tào Tháo tiến về Quan Độ, phía sau là những mưu sĩ mạnh nhất thời Tam Quốc.

Còn Trump, ông mang theo tài chính, năng lượng, AI, không gian, sức mạnh công nghệ, và quan trọng nhất là niềm tin rằng nước Mỹ vẫn là trung tâm của thế giới.

Một số người yêu mến Trump gọi ông là người được Chúa giữ lại sau viên đạn. Sau vụ ám sát hụt năm 2024, niềm tin đó càng mạnh hơn.

Trump nhiều lần nói: “Tôi tin Chúa cứu tôi vì nước Mỹ còn nhiệm vụ phải hoàn thành.”

Với người ủng hộ ông, đó là thiên ý. Với người phản đối, đó là chủ nghĩa dân túy.

Nhưng dù yêu hay ghét Trump, không ai phủ nhận một điều: ông bước vào mọi căn phòng như thể mình sinh ra để ở đó.

Cuộc gặp này không chỉ là thương mại, mà là va chạm giữa hai thế giới.

Trump đại diện cho chủ nghĩa dân tộc Mỹ, tự do cá nhân, đức tin, gia đình và khẩu hiệu MAGA.

Hơn hai giờ họp kín — điều gì đã xảy ra?

Điều khiến cả thế giới tò mò nhất không phải quốc yến, không phải nghi thức, không phải thảm đỏ, mà là cánh cửa đóng kín suốt hơn hai giờ đồng hồ. Khi báo chí bị mời ra ngoài, camera ngừng quay, trong căn phòng đó chỉ còn lại những người đang nắm vận mệnh của thế giới.

Một số nhà quan sát nói rằng đó có thể là cuộc trò chuyện đắt giá nhất hành tinh.

Theo các phát biểu sau cuộc họp, ít nhất có bốn vấn đề lớn đã được đặt lên bàn: thương mại, Iran, Đài Loan và cuộc chiến công nghệ tương lai.

Tập Cận Bình nhắc tới “bẫy Thucydides”, một lý thuyết nổi tiếng cho rằng khi một cường quốc mới nổi lên để thách thức cường quốc thống trị, chiến tranh gần như là điều khó tránh khỏi.

Nhưng thay vì đối đầu trực diện, chiến lược hiện đại là chia để trị — khiến đối phương tự nghi ngờ lẫn nhau.

Và có lẽ Iran là bên cảm nhận điều đó đầu tiên.

Chỉ vài giờ sau cuộc gặp Trump - Tập, Iran bất ngờ phát tín hiệu mềm mỏng hơn. Tehran nói về ổn định, nói về đối thoại, và Hormuz mở cửa trở lại.

Cả thế giới lập tức đặt câu hỏi: điều gì đã xảy ra?

Bởi Iran hiểu một sự thật lạnh lùng: Trung Quốc cần thị trường Mỹ hơn.

Hơn 400 tỷ đô la thương mại vẫn chảy về Trung Quốc bất chấp các lệnh trừng phạt từ Hoa Kỳ — nhiều hơn rất nhiều so với lợi ích từ dầu Iran.

Một bên là nền kinh tế lớn mạnh nhất hành tinh.
Một bên là quốc gia đang chịu trừng phạt.

Trong nhiều năm qua, Moscow hưởng lợi từ việc Washington và Bắc Kinh đối đầu nhau. Càng căng thẳng, Nga càng có khoảng trống để mặc cả.

Nhưng nếu hai siêu cường bắt đầu nói chuyện nhiều hơn, nếu thương mại quay lại, nếu chiến tranh công nghệ giảm nhiệt, khi đó Nga có nguy cơ bị đẩy ra rìa.

Một cư dân mạng đùa rằng: “Putin vừa nhận ra mình có thể trở thành gói mở rộng trả phí trong game Mỹ - Trung.”

Nghe như meme Internet, nhưng phía sau là một nỗi lo có thật.

Đó là phong cách Trump: không lật bài quá sớm.

Nhiều học giả ví Đài Loan giống như “ngọc tỷ truyền quốc” của thế kỷ 21.

Ai kiểm soát được hòn đảo này không chỉ nắm vị trí chiến lược, mà còn ảnh hưởng tới chuỗi cung ứng toàn cầu, Thái Bình Dương, công nghệ, thương mại và quyền lực tại châu Á.

Trong thời Tam Quốc, Tào Tháo giữ Hán Hiến Đế để hiệu triệu chư hầu. Còn hôm nay, Đài Loan giống như biểu tượng chính danh chiến lược.

Mỹ biết điều đó. Trung Quốc cũng thừa hiểu.

Cho nên mọi nụ cười tại Bắc Kinh hôm nay đều có thể che giấu những phép tính địa chính trị khổng lồ.

Đây không còn là cuộc chiến giữa hai quốc gia, mà là cuộc chiến xem thế kỷ 21 sẽ nói tiếng của ai.

Một nhà bình luận nói:

“Chiến tranh lạnh ngày xưa là của tên lửa.
Chiến tranh lạnh hôm nay là của thuật toán.”

Nghe thì đơn giản, nhưng rất đáng sợ.

Bởi người kiểm soát công nghệ tương lai sẽ kiểm soát kinh tế.
Người kiểm soát kinh tế sẽ kiểm soát chính trị.
Và người kiểm soát chính trị cuối cùng sẽ định hình văn minh.

Đó là lý do cuộc gặp Bắc Kinh không phải chỉ là chuyện song phương, mà giống một cuộc tranh giành thiên hạ thời hiện đại.

Điều khiến đối thủ mệt mỏi nhất là không ai đoán được Trump thực sự nghĩ gì.

Nhưng với những người ủng hộ, Trump không chỉ là một chính trị gia. Họ xem ông như biểu tượng chống lại tầng lớp tinh hoa cũ.

Sau vụ ám sát hụt năm 2024, hình ảnh đó càng mạnh mẽ hơn. Nhiều người tin rằng Trump được Chúa bảo vệ. Thậm chí có người nói ông là “Cyrus của thời hiện đại” — một nhà lãnh đạo không hoàn hảo nhưng được chọn để thay đổi lịch sử.

Trong khi đó, phe chỉ trích cho rằng Trump quá khó đoán, quá cảm tính và quá nguy hiểm.

Nhưng dù đứng về phe nào, thế giới đều phải thừa nhận một điều: Trump đã thay đổi cách nước Mỹ đối đầu với Trung Quốc.

Nhiều người nhìn thấy một mô hình mà họ cho là nguy hiểm: nhà nước kiểm soát công nghệ, kiểm soát dữ liệu, kiểm soát Internet, kiểm soát cả cách người dân suy nghĩ.

Một số nhà hoạt động nhân quyền gọi đây là hệ thống giám sát lớn nhất lịch sử nhân loại.

Vì vậy, cuộc gặp Trump - Tập bị nhiều người xem như cuộc chiến giữa hai tầm nhìn về tương lai con người.

Một bên nói con người cần tự do để sáng tạo.
Một bên nói ổn định quan trọng hơn hỗn loạn.

Không bên nào muốn nhường.

Và đó mới là điều khiến thế giới lo sợ.

Tôn Tử từng nói: “Chiến thắng cao nhất là thắng mà không cần đánh.”

Và có lẽ đó là điều Trump và Tập đều đang cố thực hiện.

Không ai muốn chiến tranh trực diện, bởi trong thời đại hạt nhân và AI, không còn ai thắng thật sự.

Nhưng cũng không ai muốn mất vị trí số một.

Chúng tôi đang chuyển toàn bộ các video sang nền tảng mới để các nội dung dài và chuyên sâu có thể tồn tại đầy đủ hơn.

Nếu quý vị muốn xem toàn bộ series phân tích về cuộc đấu Trump - Tập, Iran, Nga, Đài Loan và trật tự thế giới mới, hãy theo dõi các đường link được ghim ở phần bình luận.

Và nếu quý vị thấy video này đáng để nhiều người cùng xem, hãy like, share và đăng ký kênh.

Đồng thời, hãy để lại quan điểm của quý vị:

Điều gì thực sự đã xảy ra trong căn phòng họp kín hơn hai giờ tại Bắc Kinh?
Iran hay Nga mới là bên lo sợ nhất?
Và liệu Đài Loan có thật sự là “ngọc tỷ truyền quốc” của thế kỷ 21 hay không?

 

Le Premier Bonheur Du Jour

 


LE PREMIER BONHEUR DU JOUR
Francoise Hardy

Dành tặng cho tất cả các ACE học sinh từng ở Sài Gòn yêu mến nhạc Pháp 

Một Thời thích Françoise Hardy đi xe đạp hay Velo Solex chừng 79 tuổi như TQĐ


Trân trọng 
NHHN 

Kính mời quý vị thưởng thức 



Tội Lắm Người Ơi

 


TỘI LẮM NGƯỜI ƠI 
Đỗ Công Luận 

Trân trọng 
NHHN 

Mỹ - Trung: Ai Thắng Ai?

 


MỸ - TRUNG: AI THẮNG AI?
Nhất Hùng

Thuật ngữ “Bẫy Thucydides” đang được các nhà bình luận thời sự sử dụng rất nhiều khi phân tích về mối quan hệ căng thẳng giữa Mỹ (cường quốc đương thời) và Trung Cộng (cường quốc đang trỗi dậy). Trước hết, mời các bạn tìm hiểu: Thế nào là Bẫy Thucydides (Thucydides Trap)?.

Nhà khoa học chính trị người Mỹ Graham Allison phổ biến thuyết - Bẫy Thucydides để mô tả một xu hướng tất yếu trong quan hệ quốc tế: Khi một cường quốc mới nổi đe dọa phế truất vị thế của một cường quốc đã và đang hiện hữu, sự căng thẳng xuất hiện thường dẫn đến chiến tranh.

Học thuyết được đặt theo tên của Thucydides một sử gia kiêm tướng lĩnh người Athen cổ đại. Trong sách lịch sử nổi tiếng của mình về Cuộc chiến thành Peloponnese (diễn ra giữa Sparta và Athen vào thế kỷ V TCN), ông đã viết một câu kinh điển: "Chính sự trỗi dậy của Athen và nỗi sợ hãi mà điều này gây ra cho Sparta đã khiến chiến tranh trở thành điều không thể tránh khỏi."

Theo Graham Allison, cái bẫy này không chỉ được tạo ra từ sự hung hăng của các bên, mà nó xuất phát từ cấu trúc tâm lý và địa chính trị - Cường quốc mới nổi, cảm thấy vị thế mới của mình xứng đáng có thêm không gian phát triển, tầm ảnh hưởng lớn hơn và tiếng nói trọng lượng hơn trong luật chơi quốc tế - Cường quốc đã và đang hiện hữu cảm thấy bị đe dọa, lo sợ mất đi đặc quyền, từ đó nhìn nhận mọi động thái của đối thủ là sự khiêu khích.

Trong một nghiên cứu của Graham Allison tại Đại học Harvard, họ rà soát lại lịch sử trong hơn 500 năm qua và tìm thấy 16 trường hợp một “cường quốc mới nổi” thách thức “cường quốc đương thời”. Kết quả là có - 12 trường hợp đã kết thúc bằng chiến tranh (ví dụ: Sự trỗi dậy của Đức thách thức Đế quốc Anh dẫn đến Thế chiến I) và 4 trường hợp còn lại tránh được chiến tranh nhờ ngoại giao hoặc các yếu tố đặc biệt (ví dụ: Cuộc Chiến tranh Lạnh giữa Mỹ và Liên Xô).

Mối quan hệ giữa Mỹ và Trung Cộng hiện nay chính là tâm điểm lớn nhất của "Bẫy Thucydides" trong thế kỷ 21. Tuy nhiên, thay vì lao vào một cuộc chiến tranh tổng lực như các kịch bản trong quá khứ, cả hai quốc gia đều đang ở trong một trạng thái phức tạp - Họ vừa chuẩn bị ráo riết cho kịch bản tồi tệ nhất, vừa nỗ lực xây dựng các "vách ngăn" để ngăn xung đột vũ trang bùng nổ.

Cả Mỹ và Trung Cộng đều nhận thức rõ vị thế của nhau, vì vậy họ đang thiết lập một cuộc cạnh tranh mang tính chiến lược dài hạn trên mọi mặt:

- Về Kinh tế và Công nghệ: Thay vì đối đầu bằng súng đạn, họ đối đầu bằng chip bán dẫn và thuế quan. Mỹ áp dụng chính sách "giảm thiểu rủi ro" và “lập hàng rào" nhằm hạn chế Trung Cộng tiếp cận các công nghệ cốt lõi như AI, bán dẫn cao cấp và điện toán lượng tử. Ngược lại, Trung Cộng đẩy mạnh chiến lược "tự lực tự cường", tự chủ công nghệ và giảm phụ thuộc vào đồng USD.

- Về Quân sự: Cả hai tăng cường hiện diện quân sự tại các vùng biển chiến lược như Biển Đông và eo biển Đài Loan. Mỹ củng cố các liên minh an ninh (như QUAD, AUKUS), trong khi Trung Cộng hiện đại hóa quân đội với tốc độ chóng mặt, đặc biệt là phát triển lực lượng hải quân và kho vũ khí hạt nhân.

- Về Địa chính trị: Gia tăng tranh giành tầm ảnh hưởng. Trung Cộng hướng tới các nước Nam bán cầu thông qua “Sáng kiến Vành đai và Con đường”. Mỹ phản công bằng cách thắt chặt quan hệ với các đồng minh truyền thống ở châu Á - Thái Bình Dương (Nhật Bản, Hàn Quốc, Úc, Philippines).

Mặc dù căng thẳng ở mức rất cao, cả Washington và Bắc Kinh đều hiểu rằng một cuộc chiến tranh trực tiếp giữa hai quốc gia sở hữu vũ khí hạt nhân sẽ dẫn đến sự hủy diệt lẫn nhau. Do đó, họ đã thiết lập một số cơ chế kiểm soát khủng hoảng như: - Qua các cuộc gặp thượng đỉnh giữa nguyên thủ hai nước, cả hai bên đều nhấn mạnh việc phải quản lý cạnh tranh một cách trách nhiệm để nó không chệch hướng thành xung đột - Luôn duy trì đường dây nóng giữa quân đội hai nước để tránh việc hiểu lầm hoặc tính toán sai từ các vụ va chạm nhỏ trên biển hoặc trên không - Dù đối đầu gay gắt, hai bên vẫn tìm tiếng nói chung và duy trì các kênh đối thoại.

Theo dõi quan hệ Mỹ - Trung hiện nay, kịch bản Chiến Tranh Tổng Lực (thế chiến) khó lặp lại. Thay vào đó, thế giới đang chứng kiến một "Cuộc Chiến tranh Lạnh mới". Trận chiến này sẽ không phân định thắng thua bằng bom đạn trên chiến trường, mà bằng việc ai sẽ là người có mô hình kinh tế bền bỉ hơn, ai nắm giữ được công nghệ tương lai trước và ai tập hợp được nhiều đồng minh hơn.

Trong cuộc đối đầu chiến lược dài hạn giữa Mỹ và Trung Cộng, cả ba yếu tố kinh tế, công nghệ và liên minh quân sự không tồn tại tách rời mà là mối quan hệ hữu cơ và tác động qua lại lẫn nhau như một chiếc kiềng ba chân. Nhưng, nếu phải chọn ra yếu tố đóng vai trò quyết định cốt lõi để giành lợi thế tối đa, chúng tôi nghĩ đó chính là CÔNG NGHỆ.

Công nghệ không chỉ là một lĩnh vực cạnh tranh đơn thuần, mà nó là "chìa khóa chính” định hình và chi phối cả hai yếu tố còn lại.

Nếu như thế kỷ 20, sức mạnh quốc gia được đo bằng sản lượng thép, dầu mỏ và số lượng sư đoàn, thì ở thế kỷ 21, sức mạnh đó được đo bằng năng lực tính toán, thuật toán AI và quyền làm chủ chuỗi cung ứng bán dẫn.

- Kỷ nguyên của tăng trưởng dựa trên lao động giá rẻ và tài nguyên thiên nhiên đang dần khép lại. Quốc gia nào làm chủ được các công nghệ tương lai như Trí tuệ nhân tạo (AI), Máy tính lượng tử, Năng lượng xanh và Công nghệ sinh học sẽ nắm giữ bản quyền, tiêu chuẩn toàn cầu và tạo ra những ngành công nghiệp có giá trị gia tăng cực cao. Cộng nghệ định đoạt sức mạnh kinh tế, ai làm chủ công nghệ, người đó dẫn dắt nền kinh tế toàn cầu.

- Một liên minh quân sự dù đông đảo đến đâu cũng sẽ trở nên yếu thế trước các vũ khí công nghệ cao thế hệ mới. Trận chiến tương lai sẽ được quyết định bởi hệ thống drone tự trị (AI), tên lửa siêu thanh, vũ khí năng lượng định hướng và chiến tranh mạng. Công nghệ chính là thứ biến một quân đội trở nên tinh nhuệ và không thể bị đánh bại.

Mặc dù công nghệ là cốt lõi, nhưng nó cần kinh tế và liên minh làm bệ đỡ để phát huy tối đa sức mạnh. Kinh tế là nguồn nhiên liệu để nuôi dưỡng công nghệ. Kinh tế đóng vai trò như dòng máu duy trì sức mạnh. Phát triển công nghệ đỉnh cao đòi hỏi những nguồn vốn khổng lồ lên tới hàng trăm tỷ USD mà chỉ những nền kinh tế top đầu mới gánh nổi. Bên cạnh đó, một nền kinh tế lớn với thị trường tiêu dùng nội địa mạnh mẽ (như Trung Cộng) hoặc quyền kiểm soát hệ thống tài chính toàn cầu (như Mỹ với đồng USD) sẽ giúp quốc gia đó chống chịu được các cú sốc và lệnh trừng phạt từ đối thủ.

Liên minh quân sự và ngoại giao lại là yếu tố khuếch đại sức mạnh. Không một quốc gia nào, dù mạnh đến đâu, có thể tự mình làm hết mọi thứ trong một thế giới toàn cầu hóa. Mỹ đang sở hữu lợi thế tuyệt đối về mạng lưới liên minh (AUKUS, các hiệp ước song phương với Nhật, Hàn, Philippines). Mạng lưới này không chỉ giúp Mỹ bao vây đối thủ về mặt quân sự, mà còn giúp họ tạo ra các "đồng minh công nghệ" (như việc Mỹ, Hà Lan và Nhật Bản cùng hợp lực chặn Trung Cộng mua máy quang khắc chip ASML). Trung Cộng dù ít đồng minh quân sự chính thức, nhưng lại đang xây dựng một mạng lưới đối tác kinh tế rộng khắp, nhằm tạo ra một hệ sinh thái thay thế không phụ thuộc vào Mỹ.

Tính đến hiện tại:

- Mỹ vẫn giữ thế thượng phong nhờ đi trước về công nghệ gốc (nhất là AI tạo sinh và thiết kế chip) cùng hệ thống liên minh toàn cầu vô cùng chặt chẽ.

- Trung Cộng lại có lợi thế về năng lực sản xuất quy mô lớn, khả năng ứng dụng công nghệ vào thực tế cực nhanh (như xe điện, năng lượng mặt trời) và một chính quyền có thể tập trung toàn bộ nguồn lực quốc gia vào các mục tiêu chiến lược.

Theo chúng tôi, trong tương lai, bên giành chiến thắng tối đa sẽ không phải là bên có nhiều vũ khí hơn, mà là bên tạo ra được đột phá công nghệ trước, đồng thời chuyển hóa được công nghệ đó thành năng suất kinh tế và sức mạnh răn đe quân sự hiệu quả nhất. Ai giải quyết được chiến lược này tốt hơn là sẽ trả lời được câu hỏi AI THẮNG AI?.

Nhất Hùng