Friday, June 22, 2018

Ngăn Chặn Từ Xa




CHÍNH QUYỀN NGÔ ĐÌNH DIỆM NGĂN CHẶN TỪ XA VÀ TẬN GỐC NGUY CƠ "ĐẶC KHU CHỢ LỚN TỰ TRỊ" RA SAO?

Thập niên 1950, sau khi quân giải phóng nhân dân Trung Hoa chiếm xong toàn bộ đại lục Trung Hoa, Chính quyền Cộng hòa Nhân Dân Trung Hoa (Trung Quốc) lẫn Trung Hoa Dân Quốc (Đài Loan) ngấm ngầm lẫn công khai có chủ trương tác động, gây ảnh hưởng đến các cộng đồng người Hoa khu vực Đông Nam Á.

Cũng trong những năm này, Singapore là thuộc địa Anh, nơi cộng đồng người Hoa chiếm đa số nổi lên phong trào đòi tự trị. Trong tổng tuyển cử đầu tiên năm 1955, lãnh đạo ủng hộ độc lập của Mặt trận Lao động là David Marshall giành chiến thắng; dẫn đầu một phái đoàn đến Luân Đôn để yêu cầu tự trị hoàn toàn, song người Anh bác bỏ. David Marshall từ chức và Lâm Hữu Phúc trở thành người thay thế, tiếp tục tiến hành các chính sách nhằm thuyết phục người Anh trao cho Singapore quyền tự trị nội bộ hoàn toàn đối với toàn bộ các vấn đề, trừ quốc phòng và đối ngoại.

Thực tế 4 năm sau, 1959, qua bầu cử tháng 5-1959, Đảng Hành Động Nhân dân giành chiến thắng và Singapore trở thành một nhà nước tự trị nội bộ trong khối Thịnh Vượng Chung.

Và sau những biến động lịch sử, từ một thành viên của Liên bang Malaysia cùng với Malaya, Sabah và Sarawak (1962), Singapore thành bang tự trị vào tháng 9-1963. Cuối cùng, Singapore độc lập ngày 9-8-1965.

Đó là một ví dụ cụ thể gần đây của cái gọi là chiến thuật, mô hình "tằm ăn lá" kiểu Trung Hoa xưa nay không thay đổi: bắt đầu là đưa dân tới làm ăn ở một vùng đất nào đó, tạo thành khối, lực lượng chặt chẽ; sau đó là... chống lại chính quyền nơi đó, đòi tự trị rồi tách ra...

Chiến thuật này ông cha ta "rành sáu câu"!

Việt Nam Sử Lược của Trần Trọng Kim chép:

Đời vua Trần Anh Tông (1293-1314), đức Trần Hưng Đạo lui về trí sĩ ở Vạn Kiếp. Vua Anh Tông thấy ngài bệnh nặng sắp mất liền ngự giá đến thăm. Nhà vua đã cẩn thận xin ý kiến của Hưng Đạo Vương về cách thế đối phó với giặc phương bắc, mới hỏi rằng: "Thượng phụ một mai khuất núi, phỏng có quân bắc lại sang thì làm thế nào?"

Hưng Đạo Vương tâu rằng: “(...) Khi nào quân giặc kéo đến ầm ầm, như gió, như lửa, thế ấy lại dễ chống. Nếu nó dùng cách dần dà, như tằm ăn lá, thong thả mà không ham của dân, không cần lấy mau việc, thế ấy mới khó trị...".

Cũng trong thập niên 1950, cảnh giác nguy cơ "tằm ăn lá" và lấy ngay tấm gương tự trị Singapore sát cạnh, Chính quyền Ngô Đình Diệm đã tiến hành một loạt biện pháp cụ thể phòng chống nguy cơ tỉnh Chợ Lớn, thành phố Chợ Lớn - nơi có đa số cư dân là người Hoa - đòi tự trị.

Tỉnh Chợ Lớn (khác thành phố Chợ Lớn) vốn được chính quyền Pháp thành lập ngày 20-12-1899 với nhiều quận huyện. Dân số tỉnh Chợ Lớn ở thập niên 1950 khoảng 1.000.000 dân (bao gồm cả người Việt, người Hoa...), xấp xỉ Singapore lúc ấy.

Còn thành phố Chợ Lớn (khu vực quận 5, 6 và một phần quận 8, 10 hiện nay) vốn được thành lập sớm hơn, cùng thời điểm chính thức thành lập thành phố Sài Gòn 1865.


Đến 1956, dưới thời Chính quyền VNCH Ngô Đình Diệm, hầu hết người Hoa ở tỉnh Chợ Lớn, thành phố Chợ Lớn vẫn mang quốc tịch Trung Hoa (Trung Hoa Dân quốc - Đài Loan). Và cộng đồng này vốn có quan hệ rất chặt chẽ về gia đình, buôn bán với cộng đồng người Hoa ở Singapore - từ hàng trăm năm...

Tấm gương Singapore cộng với tác động ngấm ngầm của của Chính quyền Trung Quốc lúc ấy cộng với các nhóm Tam Hoàng (vốn là các nhóm Thiên Địa hội từ Trung Quốc tràn sang Việt Nam và rất manh động trong giới người Hoa ở miền Nam suốt thời Pháp thuộc) hoạt động ngấm ngầm, Chính quyền Tổng thống VNCH Ngô Đình Diệm đã ra tay: hàng loạt biện pháp phòng chống nguy cơ "diễn biến hòa bình" được thực hiện ngay những ngày đầu tiên của nền Đệ nhất Cộng hòa.

Nổi bật là hai biện pháp chính:

1. Công bố hàng loạt ngành nghề kinh doanh chỉ dành cho người Việt Nam; người nước ngoài không được hành nghề.

Cụ thể Thủ Tướng VNCH Ngô Đình Diệm (Thủ tướng Diệm đắc cử tổng thống VNCH ngày 24-10-1956) ra Đạo dụ (một hình thức quy phạm pháp luật mang tính bắt buộc thời đó) số 53 ngày 6-9-1956 quy định người nước ngoài không được hoạt động 11 ngành nghề, nhắm chủ yếu vào Hoa kiều:

1) Buôn bán cá thịt
2) Buôn bán tạp hóa
3) Buôn bán than, củi
4) Buôn bán xăng, dầu lửa và dầu nhớt 
5) Cầm đồ bình dân
6) Buôn bán vải, tơ lụa, chỉ sợi 
7) Buôn bán sắt, đồng, thau vụn
8) Nhà máy xay lúa
9) Buôn bán ngũ cốc
10) Chuyên chở hàng hóa, hành khách bằng xe hơi, hay tàu thuyền
11) Trung gian ăn huê hồng.


Người Hoa vốn mê buôn bán, làm ăn. Thế là chỉ trong một vài năm, dù giới Hoa kiều ở Chợ lớn - Sài Gòn phản ứng khá dữ dội cả không chỉ chính trị mà cả với hoạt động kinh tế, 99,8% trên tổng số hơn 1 triệu người Hoa ở tỉnh, thành phố Chợ Lớn cũng như toàn miền Nam xin nhập quốc tịch Việt Nam; trở thành người Việt gốc Hoa như chúng ta thấy ngày nay, chứ không còn là Hoa kiều như trước đó. Một số ngoại kiều, không chỉ Hoa kiều không vô quốc tịch Việt Nam thì thoải mái "đi chỗ khác chơi" (tức trục xuất) hay tự về nước tùy ý.

Đến năm 1961, Bộ Nội vụ VNCH đã báo cáo lên Tổng thống Ngô Đình Diệm: Trên 1.000.000 người Hoa trên địa phận VNCH (miền Nam) chỉ còn 2.000 người già yếu, bệnh tật không nhập quốc tịch (0,2%) nên cũng không cần trục xuất.

Quốc tịch Việt Nam rồi thì còn đòi tự trị gì được! Không lẽ người Việt đòi tự trị với người Việt - bất hợp pháp với công pháp quốc tế.

Chợ Lớn

* Trước đó, chỉ sau khi khai sinh Đệ nhất Cộng hòa (26-10-1955) gần một tháng rưỡi, để giải quyết dứt khoát vấn đề Hoa kiều ở miền Nam Việt Nam, ngày 7-12-1955, Thủ tướng VNCH Ngô Đình Diệm đã ký ban hành Dụ số 10 quy định về Bộ Luật Quốc tịch Việt Nam. Điều 12 ghi rõ: “Con chính thức mà mẹ là người Việt Nam, và cha là người Trung Hoa, nếu sinh đẻ ở Việt Nam thì là người Việt Nam”.

Lúc đó, giới Hoa kiều ở miền Nam vẫn hy vọng Thống chế Trung Hoa Dân quốc (Đài Loan) Tưởng Giới Thạch sẽ can thiệp nên có ý coi thường, không chấp hành đạo dụ này. Thủ tướng VNCH Ngô Đình Diệm ra tiếp Dụ số 48 (ngày 21-8-1956), Sửa đổi Bộ Luật Quốc tịch Việt Nam, Điều 16 quy định:

"Hoa kiều thổ sanh (sinh trưởng tại Việt Nam) sẽ là người Việt Nam, bắt buộc phải nhập và khai nhận quốc tịch Việt Nam, hoặc nếu không chịu nhập tịch thì có thể xin hồi hương (về Đài Loan) trước ngày 31-8-1957. Thời hạn ấn định cho những Hoa kiều sinh tại Việt Nam phải làm khai sinh để được cấp thẻ căn cước sẽ kết thúc ngày 08-4-1957, việc kiểm tra sẽ hoàn tất vào ngày 22-6-1957".

Ai không muốn nhập tịch thì ra đi, mỗi người sẽ được chính quyền Sài Gòn cấp 400 đồng để "hồi hương", đúng theo luật định.

8 ngày sau, 29-8-1956, Thủ tướng Ngô Đình Diệm lại ban hành Dụ số 52 quy định Hoa kiều sinh sống ở VNCH phải mang quốc tịch Việt để tự do giao dịch, đi lại và buôn bán. Người Hoa phải Việt hóa tên họ (như Trịnh, Quách, Mạch, Lâm, Giang, Diệp, Lưu, Vương, Hà, Hứa, Mã, Lý, Trần, Trương, v.v…) chứ không được xưng các tên ngoại quốc hay tên gọi riêng (như Chú, A, Chế…) kể cả bí danh, trong những văn kiện chính thức. Tên hiệu các cơ sở thương mại, văn hóa, phải viết bằng Việt ngữ.

Và 8 ngày sau nữa (6-9-1956), Thủ tướng Ngô Đình Diệm tung đòn "nock-out" bằng Dụ số 53 như đã nói ở trên.

Loạt sự kiện này đã làm rung chuyển giới Hoa kiều Sài Gòn - Chợ Lớn lẫn miền Nam lúc ấy. Đến mức con nít Sài Gòn hát um xùm một bài hát ngắn gọn mà đến nay chắc chắn nhiều người Sài Gòn còn nhớ: "Các (mấy) chú Ba Tàu, thằng nào cũng như thằng nấy - Thằng nào không giấy (quốc tịch Việt), đuổi ngay nó đi về Tàu..."

2. Một tháng rưỡi sau, biện pháp địa giới hành chính ngăn chặn tận gốc cụ thể cũng được ban hành. Ngày 22-10-1956, trước khi đắc cử tổng thống VNCH hai ngày (24-10-1956), Thủ tướng Ngô Đình Diệm ký Sắc lệnh 143/VN "Thay đổi địa giới và tên Đô Thành Sài Gòn - Chợ Lớn cùng các tỉnh và tỉnh lỵ tại Việt Nam".

Theo đó, địa phận VNCH gồm Đô thành Sài Gòn và 22 tỉnh. Lúc này, tỉnh Tân An hợp nhất phần lớn đất đai tỉnh Chợ Lớn để thành lập tỉnh mới Long An. Một số khu vực còn lại của tỉnh Chợ Lớn nhập vô tỉnh Gia Định.

Cũng theo sắc lệnh này, Đô Thành Sài Gòn - Chợ Lớn đổi tên thành Đô Thành Sài Gòn. Như vậy tên gọi "Chợ Lớn" không còn được dùng chính thức trong các tên gọi hành chính cấp tỉnh thành nữa. Kể từ đây, địa danh "Chợ Lớn" chỉ còn được dùng để chỉ khu vực quận 5, quận 6, quận 11 và một phần quận 8, quận 10 của Đô thành Sài Gòn.


Tỉnh Chợ Lớn có đa số cư dân là người Hoa tồn tại 57 năm (1899 - 1956) đến đó là hết! Thành phố Chợ Lớn 91 năm (1865 - 1956) cũng không còn! Chỉ là địa danh lịch sử - văn hóa.

Đô thành Sài Gòn - Chợ Lớn vốn là đơn vị hành chính do Tổng thống Pháp ký thành lập năm 1931 (Région Saigon - Cholon hoặc Région de Saigon - Cholon). Ngày 30-6-1951, Thủ tướng Quốc gia Việt Nam Trần Văn Hữu (3 tháng sau, tháng 9-1951, Thủ tướng Trần Văn Hữu đã tuyên bố Hoàng Sa, Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam trước thế giới tại Hòa hội Cựu Kim Sơn) ký sắc lệnh số 311-cab/SG đổi tên Khu Sài Gòn - Chợ Lớn thành Đô Thành Sài Gòn - Chợ Lớn (Préfecture Saigon - Cholon hoặc Préfecture de Saigon - Cholon hoặc Ville-capitale de Saigon - Cholon).

Với Sắc lệnh 143/VN, Đô Thành Sài Gòn - Chợ Lớn chỉ còn Đô Thành Sài Gòn. Chợ Lớn trở thành quận 5, 6... của Sài Gòn.

Chấm hết vĩnh viễn hai địa giới hành chính, khu dân cư nhiều người Hoa có nguy cơ tự trị ở miền Nam! Chấm hết âm mưu "tằm ăn lá" muôn đời nay của các nhà cầm quyền, thế lực Trung Hoa với miền Nam.

NÓI THÊM: Cũng vào giữa thập niên 1950, Chính quyền Sài Gòn đã đặt tên lại hàng loạt con đường vốn mang tên Pháp ở Sài Gòn. Chú ý: Các con đường từ Sài Gòn (khu vực người Việt) vô Chợ Lớn (khu vực đa số người Hoa) đều mang tên các danh tướng, danh nhân, địa danh đánh thắng các thế lực xâm lược Trung Hoa: Trần Hưng Đạo (bắt đầu từ trung tâm Sài Gòn, chợ Bến Thành tới đường Cộng Hòa - nay là đường Nguyễn Văn Cừ, ranh giới Sài Gòn - Chợ Lớn), Nguyễn Trãi, Trần Quốc Toản (nay là 3-2), Bến Bạch Đằng - Bến Chương Dương - Bến Hàm Tử...

Fb Cù Mai Công


Đêm Quốc Khánh



Xin mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng lãm Videp clip PHÁO HOA NGÀY ĐỘC LẬP




Happy 4Th Of July!



SUY NGHĨ và CHIA VUI NGÀY LỄ ĐỘC LẬP HOA KỲ…

Ngày 4 tháng 7 mỗi năm trên nước Mỹ, từ thành phố đến thôn quê tràn ngập những cuộc diễn hành, đốt pháo bông và những buổi liên hoan ngoài trời (barbecues) để ăn mừng ngày Lễ Độc Lập mà người ta quen gọi là “The Fourth of July”. Năm nay là sinh nhật thứ 236 của nước Mỹ, (1776-2012). Dân Mỹ có đủ lý do để ca tụng ngày lập quốc vì quê hương này là một nước văn minh, hùng mạnh, tự do, và dân chủ. Đã gần 11 năm sau ngày nước Mỹ bị tấn công (11/9/2001), những bài diễn văn trong dịp July 4th đã bớt đi các câu chuyện nhạt nhẽo, nhưng tập trung vào mục đích nâng cao ý nghĩa của ngày lễ lập quốc, gây dựng lại tinh thần quốc gia đoàn kết sau biến cố tổn thương danh dự của đất nước.



Vài ý nghĩa trong bản Tuyên Ngôn Độc Lập

Ngày Lễ Độc Lập có ý nghĩa rất quan trọng cho người Mỹ.Trong hơn hai trăm ba mươi năm qua, kể từ khi bản Tuyên Ngôn Độc Lập được đọc trước công chúng vào ngày 4 tháng 7 năm 1776, tại thủ đô đầu tiên của Hoa Kỳ là Philadelphia, Pennsylvania, ngày Lễ Độc Lập không đơn thuần chỉ là một ngày lễ, mà được coi là biểu tượng nền tảng về tinh thần tranh đấu và mang chở ý nghĩa quốc hồn quốc túy của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Có thể nói, rất nhiều người trong cả giới trí thức và dân lao động, không ai tường tận hết những chi tiết của bản tuyên ngôn bất hủ mà tác giả là ông John Hancock, cùng với tất cả các đại diện của mười ba tiểu bang đầu tiên của Hoa Kỳ đã ký tên. Tuy nhiên, hầu hết công dân người M, không ai không biết đến lời mở đầu của đoạn thứ hai của bản tuyên ngôn này:“Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng Đấng Tạo Hoá đã ban cho họ những quyền tất yếu bất khả xâm phạm, trong đó có Quyền Sống, Quyền Được Tự Do và Mưu Cầu Hạnh Phúc.” (We hold these truths to be self-evident, that all men are created equal, that they are endowed by their Creator with certain unalienable Rights, that among these are Life, Liberty and the pursuit of Happiness.)


Danh từ Độc Lập được tuyên bố trong bản tuyên ngôn là sự xác định quyền sống, quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc trên quốc gia Hoa Kỳ. Quyền sống có nghĩa là mỗi một cá nhân có quyền sống độc lập riêng cho bản thân họ; đời sống của con người được công nhận là của riêng họ, không là vật cho người khác sử dụng. Quyền tự do có nghĩa là quyền tự do suy nghĩ và hành động theo sự phán xét của mỗi cá nhân trong bối cảnh của một xã hội tự do. Và quyền được mưu cầu hạnh phúc có nghĩa là mỗi cá nhân có thể theo đuổi niềm hạnh phúc riêng, sự nghiệp riêng, bản năng và sở thích riêng. Trên phương diện hành chánh, bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Hoa Kỳ là nền tảng căn bản để xây dựng chính quyền trong quốc nội và đồng thời cũng là bản cáo trạng về tội của nước Anh, sau khi rủ bỏ được sự ảnh hưởng trầm trọng từ Anh Quốc. Nhưng niềm kiêu hãnh nhất của người Mỹ từ ngày ra đời của nền Độc Lập hơn hai trăm ba mươi năm qua vẫn là sự công nhận và bảo vệ các quyền bình đẳng, quyền sống, quyền được tự do mưu cầu hạnh phúc cho mỗi công dân trên đất nước của họ.


Cách nhìn của người Mỹ về ngày Lễ Độc Lập

Đối với một số lớn người Mỹ, “The Fourth of July” là cơ hội để sống một ngày đúng ý nghĩa của từ “Độc Lập”. Trong cái nhìn của nhiều người, nước Mỹ vẫn là biểu tượng, là niềm hy vọng cho nhân quyền, nhân bản còn khiếm khuyến cho những dân tộc đang bị áp bức trên thế giới. Những người Mỹ ái quốc đang ưu tư vì dù rằng xứ sở của họ được xây dựng trên nền móng tư bản chủ nghĩa, nhưng càng ngày họ càng phải tranh đấu để không bị các nhà lãnh đạo kéo họ xa ra cái ý nghĩa trung thực của Tự Do Độc Lập. Một nỗi ưu tư khác là khi con người đã và đang được sống trong êm ấm, người ta lại nghĩ quyền được sống, tự do, và mưu cầu hạnh phúc là điều tất nhiên, không cần phải tranh đấu để gìn giữ. Những điều này có thể làm lung lay cái lý tưởng “Độc Lập Tự Do” và có nguy cơ đưa nó đến con đường suy thoái.
Trên phương diện thực tế khác, dân Mỹ cũng xem “The Fourth of July” là cơ hội cho họ đi mua hàng hạ giá, tổ chức liên hoan, diễn hành, dự đại nhạc hội ngoài trời, xem đốt pháo bông, và tham gia nhiều hình thức giải trí khác nhau để ăn mừng ngày Lễ Độc Lập.

Suy tư của người Việt về ngày Lễ Độc Lập 

Cũng như đa số người Mỹ, người Việt tại Hoa Kỳ coi ngày “The Fourth of July” là một ngày lễ theo thông lệ, là cơ hội cho những người Việt tha phương gặp cố tri, bạn bè họp mặt, hàn quyên tâm sự, tiệc tùng. Người ta cũng đi mua sắm, liên hoan, tham gia các cuộc diễn hành trong cộng đồng Á Đông ở thành phố họ cư ngụ. Với nhiều người Việt tại Mỹ, họ tìm thấy niềm vui và vinh dự khi được tham gia trong việc kỷ niệm ngày sinh nhật của quê hương thứ hai, nơi mà họ cùng sánh vai với người Mỹ, được chung hưởng quyền độc lập, tự do và mưu cầu hạnh phúc. Bên cạnh đó, cũng nhiều người Việt khác mang tâm thức trở về nguồn và nặng lòng cho dân tộc. Ngày Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ ít nhiều cũng gợi lại sự xót xa và tiếc nuối về một thưở Độc Lập Tự Do trên quê hương Việt Nam dấu yêu mà nay không còn nữa.
(source from TamKhanhNam’s Opinion)

CHRIS PHAN… thực hiện

Xin mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phảm HAPPY 4TH OF JULY





Hoài Niệm Trong Ta



Xin mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm NẮNG NGÀY XƯA




Giã Biệt Trăng Thề



Xin mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm TÓC XƯA




Bờ Vai Mẹ



Xin mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm CUNG CHIỀU




Lễ Độc Lập Hoa Kỳ

GIỚI THIỆU
Do số phận hay phước phần mà một số Thầy Cô và anh chị em chúng ta đã đến chốn nầy, nhân ngày Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ, xin gởi đến tất cả lời chúc an lành, hãy an hưởng ân phước và những gì mà quyền làm người có quyền được hưởng nơi quê hương thứ hai của chúng ta! 
Trân trọng,
NHHN



Lễ Độc Lập Hoa Kỳ - July 4TH

Tại Hoa Kỳ, ngày Lễ Độc Lập, còn gọi là ngày 4 tháng 7 (the 4th of July), đây là một ngày lễ Liên Bang để kỷ niệm bản Tuyên Ngôn Độc Lập được ký vào năm 1776. Trong ngày lễ này, khắp nơi trong nước từ thành phố lớn đến các thị xã nhỏ xa xôi, thường được tổ chức với những cuộc diễu hành, liên hoan ngoài trời, hay nhiều buổi lễ nơi công cộng vào sáng ngày 4 và buổi chiều tối thường có bắn pháo bông tại các nơi giải trí công cộng. Năm nay là năm kỷ niệm sinh nhật thứ 232 của Hoa Kỳ (1776-2008).

Từ năm 1777, pháo bông đã được dùng làm biểu tượng để đón mừng ngày lễ. Ngày lễ Độc lập, là dịp người Hoa Kỳ ca tụng ngày lập quốc và nói lên Hoa Kỳ là một nước giầu mạnh, văn minh, tự do và dân chủ. Cũng nhân dịp này nhiều nhà chính trị thường đọc diễn văn ca ngợi các di sản và người dân của Hoa Kỳ. Còn các gia đình Hoa Kỳ thường có những buổi liên hoan ngoài trời, hay tụ họp tại gia đình với những bạn bè, bà con ở xa đến, vì đây cũng là một cuối tuần dài. Trong dịp lễ này, nhiều gia đình treo cờ Hoa Kỳ ở trước nhà để đón mừng.



Vài ý nghĩa trong bản Tuyên Ngôn Độc Lập

Ngày Lễ Độc Lập mang một ý nghĩa thật quan trọng. Nó không đơn thuần chỉ là một ngày lễ, mà là biểu hiện nền tảng và ý nghĩa của Hoa Kỳ từ khi lập quốc. Trong suốt hơn hai trăm ba mươi hai năm qua, kể từ khi bản Tuyên Ngôn Độc Lập được đọc trước công chúng vào ngày 8 tháng 7 năm 1776, tại thủ đô đầu tiên của Hoa Kỳ là Philadelphia, Pennsylvania (1775-1789). Ông JohnHancock, tác giả của bản tuyên ngôn bất hủ này, cùng với tất cả các đại diện của mười ba tiểu bang đầu tiên của Hoa Kỳ đã ký tên. Trong lời mở đầu của đoạn thứ văn thứ hai của bản tuyên ngôn này: 

"Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng Đấng Tạo Hoá đã ban cho họ những quyền tất yếu bất khả xâm phạm, trong đó có Quyền Sống, Quyền Được Tự Do và Mưu Cầu Hạnh húc." (We hold these truths to be self-evident, that all men are created equal, that they are endowed by their Creator with certain unalienable Rights, that among these are Life, Liberty and the pursuit of Happiness.)



Niềm kiêu hãnh nhất của người Mỹ trong hơn hai trăm năm qua vẫn là quyền bình đẳng, quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc của mỗi công dân được luật pháp bảo vệ.

Xin mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm HAPPY 4TH OF JULY



Cảm Tác Bài Nhớ Người





Xin mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm YÊU MỘT MÌNH
Trình bày: thầy Lê Chí Tế (Giáo sư Nguyễn Huệ)




Nhớ Người



Xin mời quý Thầy Cô và quí Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm ĐÔI MẮT NGƯỜI XƯA
Trình bày: Thầy Lê Chí Tế (Giáo sư Nguyễn Huệ)




Một Chuyện Tình



Xin mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức PPS Thơ & Nhạc MỘT CHUYỆN TÌNH




Xin Em



Xin mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm TÌNH TRẦM




Hoa Rơi



Xin mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm QUỲNH




Bên Sông Chiều Buồn



Xin mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm BÓNG DÁNG NGÀY XƯA




Video Thơ & Nhạc Xưa Trên Đó



Xin mời quý Thầy Cô thưởng thức Video Thơ & Nhạc XƯA TRÊN ĐÓ



Phượng Vỹ



"Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn…"

Tuổi học trò đã qua từ lâu nhưng dư âm của thời “mắt ướt môi tươi” còn vang vọng mãi. vẫn cảm thấy nỗi buồn man mác hiện về trong mùa thiếu vắng tà áo trắng dưới gốc phượng hồng.

Người xưa thật tuyệt vời khi bắt đầu trồng những hàng hoa phượng trước sân trường! để mỗi lần hoa phượng chớm hồng là tiếng ve sầu bắt đầu rộn rã. Và lòng người se lại khi nghĩ đến lúc phải buông những câu chào từ giã, từ giã bạn bè, từ giã thầy cô, và từ giã những tiếng cười hồn nhiên trên sân trường mỗi sáng. Mùa hè đang đến.

Này bạn, có nhớ chăng những lần trốn học đi hái trái thị ở chùa Khánh Sơn?

Này bạn có nhớ chăng những lần tắm biển ở vịnh Xuân Đài?
Này em có nhớ chăng những hẹn hò dưới chân tháp Nhạn? và những lần trao thư bên gốc phượng hồng?


Bao năm rồi, từ giã đời học sinh. Bao năm rồi xa cách. Khi gặp lại nhau thì em đã tay bế tay bồng..., và anh đời lữ thứ tha phương vẫn còn đó. Cành hoa phượng vỹ năm nào trao cho nhau, giờ đây, đã nằm yên trong ký ức tuổi thơ, im lìm trong một ngăn ô trí nhớ. Và có khi nào? Có khi nào ta tìm về trong tiềm thức để thấy cành hoa ấy mãi mãi hồng tươi như của ngày hôm xưa? Cành hoa phượng đã héo khô tự thuở nào nhưng sao màu hồng vẫn còn đỏ thẩm như màu máu tim ta!

Một thời dĩ vãng đã đi qua, trong đó có một đoạn đời mang khung trời kỷ niệm của tuổi học trò lắm mộng mơ và phượng vỹ lắm yêu thương. Một hiện tại cách xa và đầy những ước mơ cho cuộc sống...

Rồi đây mỗi lần phượng vỹ nở hoa đầy trời là mỗi lần ta xa dần kỷ niệm? Có phải vậy chăng hỡi cuộc đời?

(Trần hoàng phước hậu)

Xin mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm HÈ VỀ



Nghiêng



Xin mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm DẠ KHÚC



Tự Thuật



Xin mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm CHÂN DUNG



Thursday, June 21, 2018

Phân Ưu Cụ Bà Trần Thị Cúc Bông






Phượng Buồn




Có tiếng động nơi bậc thềm, tôi xoay người nhìn ra cửa và... bỗng nhiên tim đập mạnh làm tôi choáng váng giây lát, miệng khẽ gọi - Phượng... Phượng! Cô gái dạ nhỏ một tiếng và hỏi lại:

- Chú, à anh... anh gọi em hả?

Tôi ngơ ngác:

- không... không.

Cô gái hơi tròn mắt rồi xoay người để tránh cặp mắt tôi đang ngơ ngác như kẻ mất hồn. Tôi nhìn sững em như bị thôi miên, những hình ảnh của một thời quá khứ xa xăm hiện về trước mặt thật rõ và cũng thật gần. Tôi ước chừng tuổi em chưa tới 30, Phượng của tôi bây giờ cũng đã trên 60 nên không thể nào là em được. Nhưng sao giống quá, khuôn mặt, vóc dáng bên ngoài và cả miệng cười tôi không thể nào biết đích thực ai là em và ai là Phượng của tôi.

Mười ngày phép sau lễ mãn khóa, từ giã gia đình và Phượng để ra đơn vị, mắt Phượng đẫm ướt vì buổi tiễn đưa, tôi dỗ dành:

- Nín đi em, anh hứa sẽ về thăm em khi hè đến, khi những cánh phượng nở thắm trên cành cùng rộn rã tiếng ve kêu.

Nhưng cường độ chiến tranh leo thang, không một người lính nào được phép rời đơn vị, những cánh thư hồng mỗi ngày mỗi thưa vì đường bộ bị cắt đứt bởi những cuộc giao tranh, đường Hỏa Xa gián đoạn hoàn toàn, máy bay thì ưu tiên cho tải thương và tiếp tế. Không biết gia đình Phượng có sao không, chiến cuộc làng quê nơi tôi và Phượng những năm tháng cắp sách đến trường trở nên khốc liệt hơn và chúng tôi mất liên lạc nhau từ đó.

Miên man suy nghĩ tôi quên cô bé, sực nhớ thì không biết cô ấy đang ở đâu. Vừa lúc đó thì cánh cửa phòng chợt mở, cô bé hiện ra như một nàng tiên, mái tóc dài xõa xuống đôi vai ôm trọn khuôn mặt sáng trưng bởi cặp mắt đen như hai hạt nhãn.

Cái miệng cười cười, cặp môi hơi mím lại nghịch ngợm, vài sợi tóc xõa xuống trước mặt, nàng đưa tay vén lên, tôi như hoảng hốt một điều gì đó định kêu lên nhưng kịp chận lại trong cổ họng. Phượng của tôi đây mà, không Phượng thì còn ai nữa, mà sao em trẻ thế này, mà sao em đẹp thế hở Phượng! Miệng lắp bắp tôi gọi tên em nhưng tiếng gọi nghe ú ớ trong cổ. Phượng bước đến... à không, cô gái bước đến nhỏ nhẹ:

- Anh có sao không, có cần em giúp gì không?

Tôi lắp bắp:

- không sao, tôi không sao!

Bước đến tủ lạnh tôi rót đầy một ly nước và uống cạn, hơi lạnh và nước mát làm tôi tỉnh hẳn. Bây giờ tôi mới có dịp kín đáo quan sát cô gái, tôi cố tìm ở em một nét gì đó để đừng giống Phượng của tôi ngày xưa. Nhưng không, Phượng của tôi một trăm lẻ một phần trăm đây mà, cố thu hết bình tĩnh, tôi dò xét:

- Cô... ở đây hả?

- Dạ, em ở đây.

- Nhà này của anh chị Ngọc, Cô là gì?

- Dạ, em là em gái của chị Ngọc.

Thấy tôi ấp úng, cô gái giải thích:

- Em và ba má ở bên tiểu bang Maryland, Chị của em trước kia cũng ở bên đó, từ ngày lấy anh Ngọc nên 2 vợ chồng rủ nhau về đây. Chị tên Hoa, thương em lắm, muốn em về ở chung để có chị, có em.

- Vậy cô mới về đây thôi phải không vì cả năm nay tôi đến nhà anh Ngọc không thấy có Cô, tôi và Ngọc là bạn lính và cũng là bạn tù với nhau. Cô bé cười nhẹ nhưng tim tôi hình như loạn nhịp... giống Phượng quá Phượng ơi, ước gì cô bé này là em! Trong chiến tranh mình thất lạc nhau, ngày ra tù anh với chiếc ba-lô lặn lội tìm em chân trời góc biển trong vô vọng. Bất ngờ được gặp lại em, đúng ra là gặp một người giống em như 2 giọt nước.

- Vợ chồng Ngọc đi chợ sao lâu vậy?

Nghe tôi nói cô bé lên tiếng:

- Đi chợ xong, Chị Hoa ghé tiệm gội đầu, anh chị bảo em về trước vì nhà có khách, té ra anh là... khách!



Cô bé nói xong cười một cách tự nhiên làm người tôi tê cứng, tay cầm ly nước hơi run một chút, vì khi em cười hơi thở của con gái pha lẫn một chút bạc hà của mùi kẹo chewing gum tỏa ra thơm phức. Chính em đây mà Phượng ơi! Mùi tóc em, mùi hương bạc hà từ hơi thở tỏa ra khi anh hôn em nụ hôn đầu tiên của một chiều hè nơi biển vắng.

Có lẽ trạng thái bất thường của tôi làm cô bé chú ý, cô muốn nói gì đó nhưng thôi. Tôi hớp một ngụm nước và hỏi như để những dồn nén trong tôi thoát bớt ra ngoài:

- Xin lỗi, em tên gì?

- Dạ em tên Phượng!

“Ối Trời!”, tôi suýt la lớn, người tôi chao nghiêng chiếc ly cầm trên tay xém chút nữa rơi xuống đất may mà tay kia vịn kịp vào mép bàn nếu không, người tôi có thể khụy xuống. Tôi sững sờ nhìn em không chớp mắt, tim tôi thắt lại như đang bị ai bóp nghẹt. Trán bắt đầu rịn mồ hôi, tôi lẩm bẩm...”Phượng... Phượng nào?”, hình ảnh Phượng ngày xưa của tôi như biến mất trước sự hiện hữu bằng xương bằng thịt của Phượng hôm nay.

Đêm đó tôi đi ngủ sớm, vợ chồng Ngọc tưởng tôi đi đường mệt nên cũng bảo tôi đi ngủ... mai “uống” tiếp, thật tình tôi cũng muốn nán lại để được nhìn thấy Phượng dù chỉ là phút giây. Một mình với không gian yên tĩnh, với hình ảnh Phượng hôm nay tràn ngập trong tim trong trí tôi, trong bóng đêm Phượng như sáng lòa rực rỡ.

Sau ngày gặp cô gái, đúng ra là gặp Phượng, mỗi khi  nghĩ đến Phượng ngày xưa của tôi thì bị hình ảnh Phượng hôm nay che khuất nhạt nhòa! Và, tôi bắt đầu tập làm thơ, sau mỗi lần làm xong tôi đọc lại, với lời lẽ ngô nghê, lạc quẻ không giống thơ gì hết, tôi nhăn mặt và xé bỏ. Và, cứ thế mỗi tuần một lần tôi xuống chơi nhà vợ chồng Ngọc để mong được gặp Phượng để mỗi khi ra về lại ray rứt nhớ thương!

Phượng xem tôi như một người anh, ân cần, chăm sóc nhưng tôi không thể xem Phượng như người em được. 

*Lúc nhọc nhằn nắng cháy, khi đêm vắng quạnh hiu hoặc đôi khi chỉ nhìn một mái tóc dài thoáng xa... cũng đủ làm cho tâm hồn tôi bâng khuâng thương nhớ!

Tuổi của Phượng cộng thêm 38 năm mới bằng tuổi của tôi. Không thể để cho mình đi xa hơn nữa. Giữa năm 2011 tôi quyết định dọn về California.



Phượng buồn!
(về một người mang tên loài hoa)

Từ giã thư sinh đi làm lính trận
Ngăn bước quân thù bảo vệ quê hương
Nhớ về trường xưa với hàng hoa Phượng
Sắc đỏ rụng rơi phủ kín sân trường.

Từ dạo quê hương ngập tràn khói lửa
Súng đạn quân thù xé nát làng quê
Thầy cũ, bạn xưa lên đường lánh nạn
Chinh chiến bao năm tôi vẫn chưa về.


Rồi một hôm quân hành qua phố thị
Một màu tang phủ lấp mái trường xưa
Phượng xác xơ tường vôi loang vết đạn
Áo trắng bây giờ... khuất nẻo trong mưa.

Tiếng ve hát không còn vang trong gió
Phượng cũng buồn... tan tác cánh hoa rơi
Biết tìm đâu tà áo dài năm cũ
Ngửa mặt nhìn trời, thầm gọi... Phượng ơi!

Lê Phi Ô tháng 6 - 2018

Xin mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm PHƯỢNG BUỒN



Mùa Hoa



Xin mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm HẠ TRẮNG



Mai Chị Về



Xin mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm XUÂN THA HƯƠNG



Em Sẽ Về



Xin mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm LÁ THƯ



Xưa Trên Đó



Xin mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức PPS Thơ & Nhạc XƯA TRÊN ĐÓ



Wednesday, June 20, 2018

Thầy Hiệu Trưởng Nguyễn Đức Giang



Dư âm ấm áp nồng nàn ngập tràn hạnh phúc của ngày lễ Cha (Father's Day) vẫn còn vang vọng quanh đây, và tôi không thể không nhớ đến thầy hiệu trưởng Nguyễn Đức Giang. Vị thầy gương mẫu đức độ mà tôi vô cùng ngưỡng mộ, kính yêu như một người cha.

Không những riêng mình tôi mà tất cả đồng môn cũng đồng quan điểm và nằm lòng câu châm ngôn "Tôn sư trọng đạo". Chúng ta phải thương kính tất cả thầy cô trên thế giới (nói chung) và thầy cô tại Tuy Hòa, Phú Yên thân yêu (nói riêng) như cha mẹ. Người xưa còn tôn kính thầy trên cả cha nữa "quân sư phụ".

Nghề dạy học là nghề khai tâm, khai trí, khai đức, đào tạo nên con người. Được ví von hình ảnh là nghề "trồng người". Dân gian bao đời đã khái quát: "không thầy đố mày làm nên". Xã hội tồn tại, tiếp nối, phát triển liền mạch là nhờ ở giáo dục, nhờ người thầy. Cũng từ lâu rồi, xã hội nhìn nhận nghề dạy học là nghề thầm lặng, nhiều hy sinh. Người làm nghề dạy học chẳng khác người chèo đò, cần mẫn đưa hết lớp học trò này đến lớp học trò khác qua khúc sông kiến thức, cập bến bờ trí tuệ, thành người tử tế, chững chạc bước vào đời.

Chúng tôi xin cám ơn anh Võ Hồng Vâng, không hiểu từ đâu anh có được tấm ảnh mới nhất của thầy cô Nguyễn Đức Giang. Vì tế nhị nên không dám hỏi nhưng khi vừa nhìn thấy hình ảnh của thầy cô được anh trân trọng đưa lên trang facebook. Lòng tôi lâng lâng xúc động, nghẹn ngào khi thấy cô Điểu gầy đi nhiều so với thời gian chúng tôi được hân hạnh gặp cô cách nay cũng khá lâu trong chuyến đầu tiên thầy cô đến thăm San Jose.

Tôi mừng quá liền tìm cách share về trang nhà của mình nhưng loay hoay mãi cũng không làm được. Rất may, lúc đó có "ông nhà tôi" ở nhà nên nhờ anh lấy dùm. Cũng nhờ vậy mà tôi có được tấm hình mới nhất của thầy cô.

Thầy HT Nguyễn Đức Giang phát biểu trong đại hội 5 New orleans

Như quí vị đã biết, trong 7 kỳ đại hội CHSLTPY tại Hoa Kỳ, thầy từ Đan Mạch qua tham dự nhiều lần. Ngoại trừ những năm trùng hợp về thăm VN hoặc sức khỏe không cho phép thầy mới vắng mặt. Tuy tuổi hạc đã cao nhưng thầy vẫn không quản ngại đường xá xa xôi cách trở, việc di chuyển từ Châu Âu qua Mỹ đối với người trên bát tuần cũng lắm nhiêu khê vất vả nhưng thầy vẫn không chùn bước mỗi khi có cơ hội gặp lại đồng nghiệp và học trò cũ của mình. Không những thế, sau đại hội thầy còn chu du nhiều tiểu bang, từ đông sang tây, từ bắc xuống nam để thăm đồng nghiệp, bạn hữu và học trò vắng mặt trong các kỳ đại hội. Phải công nhận thầy có một sức khỏe dẻo dai phi thường. Thêm vào đó, xuất phát từ lòng yêu thương học trò là động cơ mãnh liệt thôi thúc thầy vượt lên. "Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông" (Nguyễn Bá Học).

Thầy đã có dịp tâm sự với chúng tôi trong kỳ đại hội 5 ở New Orleans, Louisiana do anh Võ Thái Sắc làm trưởng ban tổ chức: "chắc kỳ này là lần cuối thầy gặp các em vì cảm thấy sức khỏe sa sút nhiều, không biết còn đi dự được nữa hay không, nhưng thầy hy vọng các em hãy cố gắng duy trì truyền thống tốt đẹp này, ít nhất 2 năm tổ chức đại hội CHSLTPY một lần".

Gặp nhau tại đại hội giúp ích cho chúng ta có thêm nguồn vui trong cuộc sống, bớt cảm thấy cô đơn trong những tháng ngày cuối đời xa quê hương lưu lạc nơi xứ người.

Thưa thầy! Những lời nhắn nhủ vàng ngọc quí giá của thầy vẫn văng vẳng bên tai, chúng con đã và đang hết sức cố gắng làm theo, mỗi năm tổ chức đại hội CHSLTPY một lần tại các thành phố khác nhau trên đất nước Hoa Kỳ.

Thầy HT Nguyễn Đức Giang và học trò (Đại hội 5 New Orleans)

Sự kết hợp chặt chẽ của các anh chị trong ban tổ chức với tinh thần "dấn thân" phục vụ bất vụ lợi nên các kỳ đại hội vừa qua rất thành công cả hình thức lẫn nội dung. Được quí thầy cô, đồng môn ủng hộ và hết lời ngợi khen.

Vì lý do sức khỏe, thầy đã liên tiếp vắng bóng 2 kỳ đại hội 6 và 7 nhưng lần này mặc dù sức khỏe cũng chưa được khả quan lắm nhưng vì nhớ đồng nghiệp, thương yêu học trò, là động lực thôi thúc thầy "lên đường" tham dự đại hội 8 tại Boston.

Email của thầy Nguyễn Đức Giang gửi cho chúng tôi:

"... Chừ nói chuyện Hội Ngộ Boston và du thuyền. Thầy đã tính treo giò, không chạy lòng dòng nữa. Chuyến đi VN tháng 6 vừa qua quá mệt. Bây giờ học trò đặt đâu ngồi đó. Vã lại thấy Hội Ngộ có đến 6 "tối cao" cố vấn cũng vui nên cô Giang khuyến khích đi, thường thì phải xin phép, thủ tục cấp phép hơi khó khăn."

Thư của thầy Nguyễn Đức Giang gửi cho anh Võ Thái Sắc:

Sắc thân ái,
Mấy tháng nay thầy biết rõ Sắc đứng mũi chịu sào tổ chức đại hội ở Boston 2018 với một ban cố vấn hùng hậu. Thầy không liên lạc trực tiếp với Sắc, vì nghĩ rằng em quá bận rộn lo lắng việc công việc tư. Một vài chuyện nhỏ liên quan đến việc thầy dự hội ngộ và du thuyền để vài anh chị em trong ban tổ chức giúp thầy cũng được. Theo thầy, không nên nghĩ đến một người mà trở ngại công việc chung.

Cám ơn Sắc cũng như mấy anh chị em Tuyết, Hương đã tận tình lo cho thầy, nhưng đừng quan tâm lắm thuận tiện hay không mà thành tựu của Hội Ngộ mới là điều quan trọng.

Thầy tán dương công lao của ban tổ chức, nhất là thiện chí và sự năng nổ của trưởng ban.

Chúc đại gia đình liên trường Phú Yên an khang.

Thân ái,
Thầy Nguyễn Đức Giang

Tin thầy hiệu trưởng Nguyễn Đức Giang tham dự đại hội 8 Boston làm cho các anh chị trong BTC lên tinh thần, đồng nghiệp và CHS nức lòng, nhiều anh chị ghi tên tham dự để được hội ngộ, tận mắt nhìn dung nhan thầy bây giờ ra sao, mạnh khỏe thế nào. Cùng nhau chúc mừng thầy cô khang an trường thọ.

Kính thưa quí thầy cô,

Chúng em toàn thể CHS Liên trường Phú Yên rất hân hoan vui mừng đón chào thầy hiệu trưởng Nguyễn Đức Giang và tất cả quí thầy cô trên toàn thế giới trong ngày hội ngộ đại hội 8 Boston vào tháng 9/2018.

Kính mời quí thầy cô và quí đồng môn thưởng thức lại bài thơ Nhớ Ơn Thầy, được post lên diễn đàn NHHN vào dịp lễ Tạ Ơn năm 2015.

Trân trọng kính chào,

Hoàng Thanh Phước