Xin hân hạnh giới thiệu đến quý Thầy Cô, quý Đồng Môn và Thân Hữu
Truyện ngắn XA DẤU TAY ÔM của nhà văn "lính viết cho lính" Lê Phi Ô
Trân trọng
NHHN
XA DẤU TAY ÔM
Lê Phi Ô
"Đời như sương khói mơ hồ trong bóng tối.
Em đã xa xôi, tôi vẫn chơi vơi... riêng một góc trời !" (*)
Có tiếng động nơi bậc thềm, tôi xoay người nhìn ra cửa và...
bỗng nhiên tim đập mạnh làm tôi choáng váng giây lát, miệng khẽ gọi - Phượng...
Phượng! Cô gái dạ nhỏ một tiếng và hỏi lại:
- Chú, à anh... anh gọi em hả?
Tôi ngơ ngác:
- không... không.
Cô gái hơi tròn mắt rồi xoay người để tránh cặp mắt tôi đang ngơ
ngác như kẻ mất hồn. Tôi nhìn sững em như bị thôi miên, những hình ảnh của một
thời quá khứ xa xăm hiện về trước mặt thật rõ và cũng thật gần. Tôi ước chừng
tuổi em chưa tới 30, Phượng của tôi bây giờ cũng đã 60 nên không thể nào là em
được. Nhưng sao giống quá, khuôn mặt, vóc dáng bên ngoài và cả miệng cười tôi
không thể nào biết đích thực ai là em và ai là...Phượng của tôi.
*****
Miên man suy nghĩ tôi quên cô bé, sực nhớ thì không biết cô ấy
đang ở đâu. Vừa lúc đó thì cánh cửa phòng chợt mở, cô gái hiện ra như một nàng
tiên, mái tóc dài xõa xuống đôi vai ôm trọn khuôn mặt sáng trưng bởi cặp mắt
đen như hai hạt nhãn.
Cái miệng cười, cặp môi hơi mím lại nghịch ngợm, vài sợi tóc xõa
xuống trước mặt, nàng đưa tay vén lên, tôi như hoảng hốt một điều gì đó định
kêu lên nhưng kịp chận lại trong cổ họng. Phượng của tôi đây mà, không Phượng
thì còn ai nữa, mà sao em trẻ và đẹp thế hở Phượng! Miệng lắp bắp tôi gọi tên
em nhưng tiếng gọi nghe ú ớ trong cổ. Phượng bước đến... à không, cô gái bước
đến nhỏ nhẹ:
- Anh có sao không, có cần em giúp gì không?
Tôi lắp bắp
- không sao, tôi không sao!
Bước đến tủ lạnh tôi rót đầy một ly nước và uống cạn, hơi lạnh
và nước mát làm tôi tỉnh hẳn. Bây giờ tôi mới có dịp kín đáo quan sát cô gái,
tôi cố tìm ở em một nét gì đó để đừng giống Phượng của tôi ngày xưa. Nhưng
không, Phượng của tôi một trăm lẻ một phần trăm đây mà, cố thu hết bình tĩnh,
tôi dò xét:
- Cô... ở đây hả?
- Dạ, em ở đây.
- Nhà này của anh chị Ngọc, Cô là gì?
- Dạ, em là em gái của chị Ngọc.
Thấy tôi ấp úng, cô gái giải thích:
- Em và ba má ở bên tiểu bang Maryland, Chị của em trước kia cũng
ở bên đó, từ ngày lấy anh Ngọc nên 2 vợ chồng rủ nhau về đây. Chị tên Hoa,
thương em lắm, muốn em về ở chung để có chị, có em.
- Như vậy cô mới về đây thôi vì cả năm nay tôi đến nhà anh Ngọc không
thấy có Cô, tôi và Ngọc là bạn lính và cũng là bạn tù với nhau. Cô bé cười nhẹ
nhưng tim tôi hình như loạn nhịp... giống Phượng quá Phượng ơi, ước gì cô bé
này là em! Trong chiến tranh mình thất lạc nhau, ngày ra tù anh với chiếc ba-lô
lặn lội tìm em chân trời góc biển trong vô vọng. Bất ngờ được gặp lại em, đúng
ra là gặp một người giống em như hai giọt nước.
- Vợ chồng Ngọc đi chợ sao lâu vậy?
Nghe tôi nói cô bé lên tiếng:
- Đi chợ xong, Chị Hoa ghé tiệm gội đầu, anh chị bảo em về trước
vì nhà có khách, té ra anh là... khách!
Cô gái nói xong cười một cách tự nhiên nhưng.... làm tôi chới
với, tay cầm ly nước hơi run một chút, vì khi em cười hơi thở của con gái pha
lẫn một chút bạc hà của mùi kẹo chewing gum tỏa ra thơm phức. Chính em đây mà
Phượng ơi! Mùi tóc em, mùi hương bạc hà từ hơi thở tỏa ra khi anh hôn em nụ hôn
đầu tiên của một chiều hè nơi biển vắng.
Có lẽ trạng thái bất thường của tôi làm cô bé chú ý, cô muốn nói
gì đó nhưng thôi. Tôi hớp một ngụm nước và hỏi như để những dồn nén trong tôi
thoát bớt ra ngoài:
- Xin lỗi, em tên gì?
- Dạ em tên Phượng!
“Ối Trời !”, tôi suýt la lớn, người tôi chao nghiêng chiếc ly
cầm trên tay xém chút nữa rơi xuống đất may mà tay kia vịn kịp vào mép bàn nếu
không, người tôi có thể khụy xuống. Tôi sững sờ nhìn em không chớp mắt, tim tôi
thắt lại như đang bị ai bóp nghẹt. Trán bắt đầu rịn mồ hôi, tôi lẩm
bẩm... ”Phượng... Phượng nào?”, hình ảnh Phượng ngày xưa của tôi như biến mất
trước sự hiện hữu bằng xương bằng thịt của Phượng hôm nay.
Đêm đó tôi đi ngủ sớm, vợ chồng Ngọc tưởng tôi đi đường mệt nên
cũng bảo tôi đi ngủ sớm... mai mình còn nhiều chuyện vui kể cho nhau nghe, thật
tình tôi cũng muốn nán lại để được nhìn thấy Phượng dù chỉ là phút giây. Một
mình với không gian yên tĩnh, với hình ảnh Phượng hôm nay tràn ngập trong tim
trong trí tôi, trong bóng đêm Phượng như sáng lòa rực rỡ.
Sau ngày gặp cô gái, đúng ra là gặp Phượng, mỗi khi tôi nghĩ đến
Phượng ngày xưa của tôi thì bị hình ảnh Phượng hôm nay chen vào! Và, tôi bắt
đầu tập làm thơ, sau mỗi lần làm xong tôi đọc lại, thấy chưa được như ý, tôi
nhăn mặt và xé bỏ. Và, cứ thế mỗi tuần một lần tôi xuống Virginia ghé nhà vợ
chồng Ngọc để mong được gặp Phượng để mỗi khi ra về lại ray rứt nhớ thương!
Phượng xem tôi như một người anh, ân cần, chăm sóc nhưng tôi
không thể xem Phượng như người em được... Lúc nhọc nhằn nắng cháy, khi đêm vắng
quạnh hiu hoặc đôi khi chỉ nhìn một mái tóc dài thoáng xa... cũng đủ làm cho
tâm hồn tôi bâng khuâng thương nhớ!
"Từ khi em lạc nẻo đi,
tim nầy sớm mở lối về... trở lại người ơi có tôi chung bước đời. Mười năm mỏi
mòn, mười năm ấy buồn nào hơn !".
"Xóm cũ ưu tư, buông dài tiếng thở... gió lên giọng hờ. Đường cỏ tường rêu,
nhà đơn mái lạnh. Xóm cũ tiêu điều... vì thương nhớ nhiều...!".(**)
Tiếng hát khói sương của Thanh Thúy làm tôi trằn trọc suốt đêm
không ngủ. Và cũng nhiều đêm như thế, cuối cùng... tôi đã có một quyết định...
Tuổi của Phượng cộng thêm 38 năm mới bằng tuổi của tôi. Không
thể để cho mình đi xa hơn nữa dù chỉ thoáng trong ý nghĩ. Và, tôi quyết định
dọn đi Tiểu Bang khác.
Lê Phi Ô
(*) "Riêng một góc trời" - Ngô Thụy
Miên.
(**) Bài hát: "Người xóm cũ" của Trúc Phương.
Tên nhân vật nếu trùng hợp... chỉ là ngẩu nhiên.
(**) Bài hát: "Người xóm cũ" của Trúc Phương.
Tên nhân vật nếu trùng hợp... chỉ là ngẩu nhiên.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét