|
(Gởi về quê hương và đồng bào Việt Nam thân mến. Riêng tặng những người có lòng với quê hương đang rất cô đơn trên đường tranh đấu.)
Năm tháng theo nhau
rụng xuống đời Tháng Tư lại đến,
Tháng Tư ơi ! Tháng Tư này nữa là bao
nhỉ Mà vẫn xa quê, vẫn phận
hời ??? Tóc đã phai xanh, tuổi
đã chiều Vì sầu tổ quốc, vẫn đăm
chiêu Phần thương dân tộc
trong hờn tủi Phần xót quê hương đỏ
giáo điều ... Hỡi những trái tim,
những tấm lòng Cơ trời vận nước buổi
suy vong Hãy xin gìn giữ niềm trung
nghĩa Đừng để ngàn sau hổ
giống dòng Đừng để tàn phai nét
đẹp xưa Của trang thanh sử, dẫu
giao mùa Chao ơi, từ đỏ cơn hồng
thủy Bao kẻ xuôi dòng theo
gió mưa !!! Nhìn những lòng thay,
những nắng phai Mà tim thổn thức nhịp u
hoài Mà đau mà xót niềm hưng
phế Thương bóng Loa Thành,
thương Ức Trai ! Giọt lệ đôi phen đã ngỡ
ngàng Khi người đổi bến, kẻ
sang ngang Thịnh suy mới rõ lòng
đen trắng Mới thấy thau kia lẫn
với vàng ! Dốc thẳm, đường chênh
vắng bóng người Âm thầm chiến sĩ bước
đơn côi Con thuyền chính nghĩa,
lòng son sắt Xin chớ phong ba mãi
dập vùi ! Mấy chục năm dài vẫn
đợi mong Đợi anh góp sức, chị
chung lòng Đứng lên trừ hết loài
gian ác Để trả cho tròn nợ núi
sông Rồi sẽ bình minh rực
tháng Tư Quê hương nhất định hết
lao tù Cờ Vàng tô thắm khung
trời Việt Tổ quốc vinh quang,
sạch bóng thù
Ngô Minh Hằng |


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét