Thứ Bảy, 4 tháng 3, 2017

Thì Thầm



Kính mời quý Thầy Cô thưởng thức nhạc phẩm THÌ THẦM 
do đồng môn Hoàng Khai Nhan thực hiện & dàn dựng


  1. Thì Thầm (Phạm Anh Dũng) Tuấn Ngọc (4K)

    • 3 months ago
    • 821 views
    Click on "Like" and "Subscribe" to my channel if you like what you see. Thank you.





Em Đi Rồi


Xin vui lòng click bào bài thơ để xem

Kính mời quý Thầy Cô và các Bạn thưởng thức nhạc phẩm EM ĐI RỒI
do đồng môn Hoàng Khai Nhan thực hiện & dàn dựng










Thứ Năm, 2 tháng 3, 2017

Tưởng Rằng Đã Quên



Hoa bây giờ đã tuổi hoàng hôn, nàng hay suy tư về quá khứ thời son trẻ...

Ngày ấy, chàng vừa ra trường được chuyển về tỉnh của Hoa để dạy học. Hoa thì còn bé lắm khoảng chừng 14-15 tuổi, chỉ biết cái nhà ngói cũ có giàn bông giấy màu cánh sen bên kia đường có nhiều thầy giáo thuê ở trọ. Người đến, người đi, Hoa đâu có để ý làm gì! vì còn lâu lắm mới được học với mấy vị giáo sư này.

Một hôm có ông giáo trẻ vào trường của Hoa dạy học, Hoa cũng không để ý gì đến ông giáo. Rồi một buổi chiều tan học, Hoa đi bộ được nửa đường hình như có bóng người, đang bước phía sau... Không, Hoa chưa biết yêu cơ mà! cũng không có bạn trai thì ai theo đuổi làm gì nhỉ? Mặc dù nghĩ vậy nhưng hoa vẫn quay đầu lại xem ai đang đi cùng đường với mình, hóa ra là ông giáo trẻ đến dạy trường mình thời gian gần đây. Ngạc nhiên! ông giáo này dạy trường Nguyễn Huệ sao hôm nay lại đi lạc đường về nhà mình?  Hoa cúi đầu: "Chào thầy ạ'', ông giáo chưa kịp trả lời Hoa hỏi thêm: "Thưa thầy nhà thầy ở đâu mà đi đường này vậy"? Thầy trả lời: "nhà tôi có giàn bông giấy màu cánh sen trước cửa bên kia đường". Ôi ông giáo dạy môn gì mà nói năng nhỏ nhẹ êm ái ngọt lịm thế kia! Chắc thầy mới ra trường khoảng ngoài 20 tuổi, còn trẻ, trông cũng bảnh bao lắm! và qua vài câu chuyện trao đổi nhau cho tới khi về đến cổng nhà Hoa. Hoa chào thầy và ông giáo cũng bước sang bên kia đường về căn nhà có giàn bông giấy.


Cũng vui, kể từ chiều hôm đó Hoa luôn nhìn sang giàn bông giấy xem có ai nhìn sang không! quả đúng thật có người ngồi trên ghế dưới giàn bông giấy nhìn sang sân thượng nhà Hoa như đang tìm kiếm một ai đó. Rồi bỗng một hôm cậu em út đưa cho chị một tờ giấy trắng có viết vài chữ hỏi thăm, Hoa đọc xong mỉm cười, rồi... Mỗi tuần sau đó, thư được kẹp trong cuốn sổ tay nhỏ với chỉ vài câu ngắn ngủi như "đêm qua trăng sáng quá, ánh trăng vằng vặc lướt qua khung cửa sổ, tôi thao thức mãi không sao ngủ được"; hoặc có khi ông viết "Sáng sớm bước ra cửa nhìn thấy những đóa hồng tươi còn đọng những giọt sương mai lóng lánh, tôi chợt nghĩ tới nụ cười xinh đẹp của em"; hay "Tiếng gió xô mạnh vào cửa làm tôi cứ ngỡ bước chân của em đến thăm". Đại loại là toàn những câu bâng quơ nhưng đã làm cho lòng Hoa giao động, Hoa cảm thấy hồi hộp và mong mỏi được tiếp tục nhận những giòng chữ như thế! một thứ tình cảm là lạ đang len lén vào hồn.

Rồi một hôm sau bữa cơm chiều mẹ Hoa trong bếp, Hoa nhìn sang giàn bông giấy nhìn thấy ông giáo ngồi tư lự nhìn xa xăm, Hoa động lòng chạy vù sang hỏi thăm ông giáo đôi điều. Ông giáo vui lắm! Ông có tâm hồn nghệ sĩ, đàn giỏi mà hát cũng hay, và cũng trong lúc này Hoa mới biết được ông giáo đang dạy văn trường trung học Nguyễn Huệ, ông giáo nhìn Hoa và hỏi: "năm nay em bao nhiêu tuổi vậy?" Hoa e thẹn quay đi chỗ khác không trả lời...

Một thời gian sau, mẹ Hoa như ngầm hiểu được điều gì nên bà cấm tuyệt không cho Hoa sang nhà có giàn bông giấy, và từ đó Hoa sợ mẹ nên cũng quên đi luôn rồi thời gian sau không biết ông giáo dọn nhà đi đâu.


Mãi sau này được tin ông giáo có học bổng du học Úc và ở lại sinh sống ở nơi này luôn. Hơn 40 năm, Hoa có dịp đi du lịch nước Úc ghé thăm gia đình ông giáo ngày xưa. Nghe tin Hoa đến thăm, ông giáo nay đã già chống gậy ra cổng đón, từ xa ông giáo đã nhìn thấy Hoa nhưng nàng thì còn đang loay hoay đi tìm số nhà. Khi đến gần ông hỏi: "Phải Hoa đó không em ?", Hoa ngước lên nhìn ông lòng nghẹn ngào xúc động... Cuối cùng rồi cũng nhận ra nhau và những câu chuyện ngày xưa kể hoài mà dường như chưa bao giờ dứt. Sau đó Hoa còn đến thăm ông giáo 3-4 lần nữa, giọng nói của ông vẫn còn vang vang, tinh thần minh mẫn còn viết và dịch bài, ông giáo đã đậu bằng tiến sĩ, nhưng hình hài thì phần nào hao mòn theo dấu thời gian.

Lần chia tay từ giã, ông giáo và Hoa ôm nhau bịn rịn, ông giáo nói: "Cuối đời rồi có biết mình còn gặp lại nhau lần nào nữa không?" Hoa quay mặt đi dấu hai dòng lệ đang lăn xuống má, rồi nghe mặn môi!  

Kim Oanh - Cali tháng 3-2017

Tháng Ba


Xin vui lòng click vào bài thơ để xem

Kính mời quý Thầy Cô và các Anh Chị thưởng thức 
nhạc phẩm CHUYỆN BUỒN THÁNG BA, ca sĩ Lê Trần

Nơi Ấy Quê Tôi


 Xin vui lòng click vào bài thơ để xem

Kính mời quý Tầy Cô và các Bạn thưởng thức nhạc phẩm TUY HÒA QUÊ TÔI
nhạc và lời của Đào Thế Vượng

  1. Tuy Hòa Quê Tôi

    • 3 months ago
    • 81 views
    Đồng Hương Tuy Hòa vui nhộn với bài hát Tuy Hòa Quê Tôi của Đào Thế Vượng trong đêm Dạ Vũ Mùa Thu 2016 do Hội Đồng ...


Mưa Phùn


  1. Xin vui lòng click vào bài thơ để xem

    Kính mời quý Thầy Cô và các Bạn thưởng thức nhạc phẩm CƠN MƯA PHÙN
    Ca sĩ trình bày Khánh Hà







Thứ Tư, 1 tháng 3, 2017

24 Năm



Mới đó mà đã 24 năm rồi phải không em, thời gian không chờ đợi, thời gian cứ trôi miệt mài bỏ ta lại với một không gian trống vắng vô cùng. Con cò cô đơn bên hồ Bạch Hạc, càng cô đơn hơn nữa, nhất là khi nhìn những đàn cá lượn quanh bên nhau.

Không phải mình đang ngồi để chỉ nhớ đến “24 năm xưa, một đêm vừa gió lại vừa mưa...”  như thi sĩ Phan Khôi của thuở trước, mà 24 năm xưa của những mộng mơ đầy lý tưởng, nghĩ rằng mình sẽ mở rộng lối đi để vào một nơi chân hạnh phúc. Nhưng rồi 24 năm trong run rẩy đợi chờ, bơ vơ và hoang lạnh, ta thấy mình như đang ở miền Bắc Cực xa xăm, buốt giá.

Lắng nghe tiếng lá rơi xào xạc khô khan, tiếng chim kêu lạc lõng giữa bình minh và bước chân của chính mình cô độc, hẳn “thú đau thương” cũng đã hiện về rất rõ, và mình sẽ nuốt trọn những cái “thú” của vị đau thương này, như là một “hình phạt” tự cho riêng ta?.

Nơi mặt hồ Bạch Hạc, “nước không cau mặt cùng tang thương”, nước không róc rách như ở Duy Hòa, nhưng có lao xao vì những cơn gió nhẹ, đủ để thấy mình cũng lao đao giữa dòng đời. Mình lao đao, người xôn xao, và rồi chắc cũng gian lao như nhau?

24 năm dài quá! 24 năm cô quạnh đời mình! Không biết hiện giờ, trên thế gian, đã có bao nhiêu người phải xa cách 24 năm? Một khoảng thời gian đáng ghét, một khoảng thời gian mà mình chẳng muốn ôm trong cuộc sống, thế mà nó lại cứ chui vào để thân mình run rẩy như đang chống chọi với một căn bệnh nan y. Và nhiều năm sau nữa sẽ vẫn buồn như hôm nay?

Mong chờ

24 năm, thèm được nghe tiếng thở dịu êm, thèm hơi quen, và thèm giọng ngọt...
Ðâu tiếng thở dịu êm,
Mỗi lần nghe chim hót?
Ðâu hơi quen, giọng ngọt,
Xóa nỗi nhớ trong hồn?

Lá rơi, gió thổi nhè nhẹ làm mặt nước lao xao, ai đó vẫn đứng bên bờ hồ, để nghĩ về 24 năm qua và biết bao nhiêu năm tới...
Thời gian vẫn cứ trôi
Ðể nghe dạ bồi hồi
Nhớ về ngày tháng cũ
Thời gian vẫn cứ trôi!

Rồi đến, rồi đi, nhật nguyệt cứ tuần hoàn như chuyện ngàn năm, như mỗi lần em khóc trong nỗi đợi chờ và mỗi lần em lau khô dòng lệ. Còn bao lâu để em đóng khung vĩnh viễn cái 24 năm mòn mỏi thân gầy?

Trần Hoàng Phước Hậu

Trở Lại Chốn Xưa


Xin vui lòng click vào bài thơ để xem

Kính mời quý Thầy Cô và các Bạn thưởng thức nhạc phẩm TRỞ VỀ ĐI,
Ca sĩ Vân Anh

  1. ❖Trở Về Đi - Vân Anh The Voice || (Tỉnh Giấc Tôi Thấy Mình Trong Ai OST)

    • 3 months ago
    • 37,769 views
    Trở Về Đi - Vân Anh The Voice || (Tỉnh Giấc Tôi Thấy Mình Trong Ai OST) 


Thương


Xin vui lòng click vào bài thơ để xem

Kính mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm THƯƠNG,
Ca sĩ Lê Cát Trọng Lý







Xuân Muộn




Kính mời quý Thầy Cô và các Bạn thưởng thức nhạc phẩm XUÂN MUỘN
Ca sĩ Uyên Linh