Saturday, January 28, 2017

Mừng Hội Ngộ Xuân 2017

GIỚI THIỆU
Kính thưa quý Thầy Cô, quý anh chị Đồng Môn và quý Thân Hữu
Nhân dịp thầy Lê Chí Tế từ Việt Nam qua thăm con cháu và ở lại San Jose 1 tuần. Gia đính CHS Nguyễn Huệ Bắc Cali tổ chức buổi họp mặt để chào mừng vào Chủ Nhật ngày 29-01-2017 (mùng 2 Tết Đinh Dậu) đồng thời để Thầy có dịp hội ngộ với một số đồng nghiệp và học trò.
Trong buổi họp mặt này, thân hữu Nhã Giang Thu Tâm sáng tác và ngâm bài thơ MỪNG HỘI NGỘ XUÂN 2017 để riêng tặng cho Thầy. Xin chân thành cám ơn chị Thu Tâm rất nhiều.
Trân trọng giới thiệu
NHHN



Xin vui lòng click vào bài thơ để xem

Kính mời quý Thầy Cô và các Bạn thưởng thức giọng ca trầm ấm 
và ngọt ngào của thầy Lê Chí Tế (nghệ sỹ Hương Vỹ)












Đường Hoa Phố Cũ



Xin vui lòng click vào bài thơ để xem

Kính mời quý Thầy Cô và các Bạn thưởng thức nhạc phẩm XUÂN THA HƯƠNG
do CHS Hoàng Khai Nhan thực hiện & dàn dựng


 

XUÂN THA HƯƠNG

Sáng tác: Phạm Đình Chương

Hát: Ngọc Hà



Góc Phố Ta Về



Xin vui lòng click vào bài thơ để xem

Kính mời quý Thầy Cô và các Bạn thưởng thức nhạc xuân
do CHS Hoàng Khai Nhan thực hiện & dàn dựng


 

ĐÊM XUÂN

Sáng tác: Phạm Duy

Hát: Sĩ Phú



Xuân Xa Quê



Xin vui lòng click vào bài thơ để xem

Kính mời quý Thầy Cô và các Bạn thưởng thức nhạc xuân
do CHS Hoàng Khai Nhan thực hiện & dàn dựng


 

MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN

Sáng tác: Văn Cao

Hát: Hiền Thục



Mùa Xuân



Xin vui lòng click vào bài thơ để xem

Kính mời quý Thầy Cô và các Bạn thưởng thức nhạc phẩm EM YÊU DẤU
sáng tác của đồng môn Hoàng Khai Nhan qua phần trình bày của ca sĩ Thái Hiền


 

EM YÊU DẤU

Sáng tác: Hoàng Khai Nhan

Hát: Thái Hiền



Bữa Cơm Tết Xứ Người



Xin vui lòng click vào bài thơ để xem

Kính mời quý Thầy Cô và các Bạn thưởng thức nhạc phẩm HƯƠNG XUÂN
do đồng môn Hàng Khai Nhan dàn dựng & thực hiện


 

HƯƠNG XUÂN

Sáng tác: Ngô Thanh Nam

Hát: Diệu Hiền




Bữa Cơm Ngày Tết



Xin vui lòng click vào bài thơ để xem

Kính mời quý Thầy Cô và các Bạn thưởng thức nhạc xuân 
do đồng môn Hoàng Khai Nhan dàn dựng & thực hiện


 

MỘNG LÀNH

Sáng tác: HoàngTrọng & Hồ Đình Phương

Hát: Loan Châu




Friday, January 27, 2017

Lên Chùa Lễ Phật




Nếu không nhìn bảng tên ngoài đường lớn, không ai biết bên trong con hẻm sôi động nhất khu phố Tây có một ngôi chùa. Lúc mới đặt chân đến mình đã hoài nghi tôn nghiêm sao có ở chốn này. Mùi rượu bia, thức ăn, nước hoa, son phấn. Tiếng nói cười, cãi cọ Anh, Pháp, Đức, Nga, Hoa… Nhạc disco, pop, rap, rock, bolero… âm thanh này chồng chéo âm thanh kia. Thứ không khí trần tục không thể nào hơn. Thế nhưng sau hai cánh cổng khép lại là một thế giới khác hẳn. Phật lặng lẽ trên chánh điện không sơn son thếp vàng. Kinh tiếng Phạn nhỏ nhẹ hòa cùng tiếng mõ. Chuông đảnh lễ từng hồi, từng hồi thong thả vang xa. Có người hỏi sao lễ chùa xa không lễ chùa gần, biết trả lời thế nào, tùy duyên vậy!

Mình không phải là người mộ đạo. Mỗi năm chỉ đến chùa vài ba lần vào những ngày năm mới, Phật Đản, Vu Lan. Hồi trước còn thỉnh thoảng đi chùa Xá Lợi, Vĩnh Nghiêm mười năm gần đây ngôi chùa ở khu phố Tây trở thành địa chỉ quen thuộc của mình. Xuất phát từ cơ duyên nào không rõ, chỉ biết tìm thấy ở ngôi chùa này một thứ tĩnh giữa muôn vàn thứ động. 

Lần đầu tiên mình bước vào chánh điện là một ngày cuối năm. Không gian im ắng đến lạ thường. Độ vài mươi phật tử quì trước kệ kinh đợi giờ hành lễ. Trên bàn thờ Phật nhang trầm thi thoảng vờn quanh mấy nụ mai. Giữa Phật đường một chậu đào phai còn nguyên những búp. Thầy trụ trì từ phía sau tiến lên cất tiếng: “Hôm nay là ngày 23 tháng chạp. Ở các vùng quê Bắc bộ xưa, ngày này trước cổng nhà người ta bắt đầu dựng cây nêu. Trong nhà phụ nữ chuẩn bị đậu, nếp, lá dong để gói bánh. Ngoài triền đê hoa đào nở thắm không ngại trời giá rét. Đường làng lao xao tiếng người cười nói, tiếng trẻ con bi bô theo mẹ ra chợ sớm. Trong không khí ấm áp ngày xuân đất phương Nam, giờ là lúc chúng ta giở hồi kinh cuối năm”. Không thuyết giảng cao xa, không một lời giáo huấn. Mùa xuân kinh Bắc năm xưa bình yên đến đỗi lòng mình suýt tan chảy.

Gác chuông chùa An Lạc khu phố Tây Phạm Ngũ Lão

Từ khúc dạo đầu hồi kinh cuối năm, người chẳng có chút giáo lý nhà Phật, chỉ thuộc mỗi câu “Nam Mô A Di Đà Phật” là mình ngộ ra rằng: Phật không ở đâu xa, ở điều giản dị và những người quanh ta. Thật ra ý nghĩ này đến từ rất sớm chỉ có điều chưa kịp nhận ra thôi. Ông ngoại và những ngôi chùa tuổi ấu thơ là điều giản dị đầu tiên mình được biết.

Nhà mình và nhà ngoại cách nhau một đường luồn ngắn. Lúc nhỏ tan học mình thường ghé vào nhà ngoại. Đẩy cái cổng tre, xua con chó Vàng quẩy đuôi quấn quít, bưng chén cháo đậu ngự ông ngoại để sẵn trên bàn mình vừa ăn vừa ngồi đong đưa hai chân nhìn ra sân. Này nhé nắng vàng, này nhé hoa mận trắng rụng đầy sân, có tiếng chim sẻ ríu rít ngoài gốc trầu cạnh giếng. Ở nhà trên ông ngoại ngồi xếp bằng trước bàn thờ Phật, tay lật kinh, tay gõ mõ, miệng tụng niệm râm ran. Thỉnh thoảng có một vị khách đến thăm ngoại, sư thầy Giác Lâm. Hồi đó còn quá nhỏ để biết sư thầy từ đâu đến, tu ở chùa nào chỉ biết đó là người ông ngoại rất kính trọng. Cuộc viếng thăm của vị sư già bao giờ cũng bắt đầu bằng tiếng guốc lộc cộc nơi đầu ngõ, tiếng “Chào ông Hai, tôi mới đến.” Sau một tuần trà, một hồi kinh cầu an cho gia chủ, sư thầy lại lên tiếng “Chào ông Hai tôi về”. Nhiều hôm trong giấc mơ trưa của người 60 tuổi, mình nghe văng vẳng tiếng tụng kinh của ngoại, tiếng guốc lộc cộc của vị sư già lông mày bạc trắng, dáng cao cao, cắp tay nãi màu xám đi về phía dốc Ba Râu.

Lớn lên một chút mình được theo ngoại đi lễ chùa đầu năm. Cuộc hành hương của mấy ông cháu bắt đầu từ ngôi chùa nhỏ trên tháp Nhạn. Con đường đất ngoằn ngoèo lên núi sáng mồng một Tết dường như ngắn lại. Mình nhớ tam quan chùa hướng về dòng sông. Thành phố, cây cối, dòng sông Chùa như một dải lụa nằm im lìm dưới chân núi. Trong chùa ông ngoại thắp nhang khấn nguyện. Ngoài tháp cổ đám cháu nhỏ chạy loanh quanh. Một lát sau ông dắt cháu xuống núi băng qua đường rầy xe lửa, đi men theo quốc lộ xuống xóm Chùa, một xóm nhỏ dọc bờ sông có ba ngôi chùa Kim Cang, chùa Tàu, Kim Long cùng mấy chục nóc nhà tựa lưng vào vách núi. Điểm đến cuối cùng bao giờ cũng là chùa Kim Long nằm ẩn sâu trong núi. Lối lên chùa là những bậc tam cấp bằng đá có thời gợi cho mình nhớ đến chùa Long Giáng của Khái Hưng.

Tháp Nhạn Tuy Hòa trước 1975. Bên cạnh là miếu Bà

Mùa thu đến. Khi những cánh đồng lúa chín vàng quanh chùa Hồ Sơn cũng là lúc bọn mình theo ông ngoại đi gặt lúa. Trong lúc ngoại xem thợ gặt, mấy đứa cháu rủ nhau vào chùa. Quà của sư trụ trì lúc nào cũng là chè đậu đen nấu nếp, món quà quê đơn giản mà ngọt lịm đến tận giờ. Rồi chuông chùa ngân nga, gió thì mát, hương lúa ngạt ngào, thềm tam quan láng ơi là láng mình nhớ hôm nào cũng ngủ quên.

Cách đây mấy năm mình có trở lại con đường hành hương cũ. Tháp cổ vẫn uy nghi, sông Chùa vẫn chảy, thành phố rộng hơn bên dưới nhưng ngôi chùa sau tháp không còn nữa. Rặng tre già thơ mộng ngăn cách đôi bờ xóm Chùa và Ngọc lãng được thay bằng bờ kè xi măng lạnh lùng. Đứng trước chùa Kim Long thì cứ ngóng hoài mấy bậc đá cũ quên là hai cánh cổng đã che kín lối đi. Muốn tìm ai đó để hỏi thăm nhưng thành phố bây giờ người quen ít hơn người lạ. Những ngôi chùa tuổi ấu thơ, chồng kinh cũ và nụ cười đôn hậu của ông ngoại đã thật sự phủ bụi mờ.

Sau ông ngoại, người thứ hai phả vào tâm hồn mình sự dung dị của Phật giáo là vú già. Từ lúc ý thức được sự hiện diện của vú cũng là lúc biết được vú quan trọng với mình nhường nào. Trong khi người lớn bận rộn việc mua bán thì bọn trẻ trong nhà xem vú già như một báu vật. Mình, đứa nhỏ nhất nhà khi ấy được độc quyền vú trong một thời gian dài. Đến tận giờ mình vẫn không hiểu trong đầu của người đàn bà không biết chữ, nói lắp rất nặng ấy lại đầy ắp những giai thoại Tam Tạng thỉnh kinh, Mục Liên Thanh Đề, Quan Âm Thị Kính và cả Tam Quốc Chí nữa. Mình chỉ lờ mờ nhận ra đó chính là những hạt giống đầu tiên trong vườn ươm tâm hồn mình. Ngoài những mẫu chuyện cổ tích kể hoài không hết, chiều đến vú hay dắt mình đi chùa. Đứa bé năm tuổi ngày ấy cứ tròn mắt nhìn vú kính cẩn quì trước bàn thờ Phật, miệng lẩm bẩm điều gì không rõ, thỉnh thoảng lại giục lạy Phật đi con! Mấy táng lá rộng cây bồ đề trước sân chùa Long Quang, mùa Phật Đản với điệu múa lục cúng huyền bí, tấm lòng mộ đạo của vú già là những bước chập chững đầu tiên đưa mình đến với sự huyền diệu của tín ngưỡng. Phật giáo kể cũng lạ, có thể rộng cửa đón nhận bất cứ ai từ người tinh thông kinh kệ như ông ngoại cho đến người không biết chữ như vú hay một đứa con nít như mình. Lần cuối mình về thăm vú đã ngoài 90. Hai dòng lệ ứa ra từ đôi mắt mù như muốn nói, Bảy phải không con! Mình ngồi trên bậc thềm nhà vú suốt buổi chiều. Vú nằm im trên giường hai tay lần chuỗi tràng hạt. Tiếng chuông chùa Long Quang gần đó vẫn lặng lẽ rót vào thinh không.

Phật Quan Thế Âm chùa Khánh Sơn

Việc tôn sùng Phật giáo của ông ngoại và vú đối với mình như một dòng chảy tự nhiên, giống như việc một tháng ăn chay hai ngày mồng một và rằm lâu ngày trở thành nếp nhà. Nhưng việc xuất gia của T, em bà con của mình quả là một cú sốc. Hôm mở video ghi lại lễ xuất gia của T tim mình như thắt lại. Từng sợi ngắn, sợi dài mái tóc một thời thiếu nữ lã chã rớt trên vai em. Tiếc nuối, hụt hẫng mình bàng hoàng trước quyết định có vẻ như trái chiều, ngược dòng với đám đông của em. Tốt nghiệp đại học ở Mỹ, có việc làm tốt thu nhập cao, sống tại một đất nước bao nhiêu người mơ ước, từng đặt chân đến nhiều nơi trên thế giới. Chưa hết ngạc nhiên, một thời gian sau mình lại được tin T có mặt ở Việt nam, tại một thiền viện ở Long Thành. 

Hôm đến thăm T thiền viện đang vào xuân, trời se lạnh. Sân trước, vườn sau hoa thi nhau nở. Thấp thoáng bên ao sen, đám mía, vườn rau bóng mấy chiếc áo nâu. Gặp T giữa ruộng dưa lòng mình bỗng ấm lại. Em vẫn hồn nhiên, trong sáng như ngày mấy chị em còn bé. Nhờ người chụp vài tấm ảnh. Đứng bên mình T đầu trần, áo lam, dép thô mà vẫn đẹp, có thứ gì đó hơn cả cái đẹp toát ra từ tâm hồn em. T dắt mình đi một vòng thiền viện. So với những vật chất tiện nghi từ bỏ, phía sau cuộc sống hiện tại của T sao thấy thấp thoáng bóng dáng thái tử Tất Đạt Đa!

Chia tay T trời đã xế trưa. Nắng vẫn vàng trên hai cánh cổng thiền viện. Em đứng đó dáng cao gầy, nón lá, áo lam, tay khẽ vẫy. Xe chạy rồi mình ngoái đầu nhìn lại, T đã quay lưng thong thả bước về phía thiền đường. Người lái xe hỏi muốn đi đâu, rẽ trái là Vũng Tàu, rẽ phải về Sài Gòn. Bâng khuâng giữa đôi ngã mình lại nghĩ về T, về cõi bình yên em đã chọn.

Từ suy nghĩ chân phương của những người thân khi tìm đến với Phật giáo, quan niệm chùa chiền phải vắng vẻ, thanh tịnh hình thành trong mình lúc nào không hay. Hôm sang Nhật, sau khi đi viếng mấy ngôi chùa ở Tokyo chị bạn hỏi mình thích chùa nào nhất. Câu trả lời chùa Enjoin làm chị ngạc nhiên. Đó là một ngôi chùa nhỏ nằm khiêm tốn ở ngã ba đường, cách khu Yashio chừng 15’ lái xe. Từ đường lớn nhìn vào không ai nghĩ giữa Tokyo hiện đại và náo nhiệt lại có một ngôi chùa cổ xưa và tĩnh mịch như thế. Những mái ngói cong vút màu xám đen, con dốc cao uốn cong từ bên dưới, hàng cây trước cổng đang vàng lá mùa thu. Nơi góc phải của chùa là một giếng cổ bằng gỗ, ai đó đã gác một cái gáo nhỏ lên thành giếng, mặt nước khẽ khàng lay động vì gió thu. Đi len qua một vườn hồng sai trái chín đỏ, mình bước vào Phật đường. Sự yên tĩnh ở đây gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng tụng kinh à…um…à…um…à…um xa lạ chưa nghe bao giờ của mấy vị sư người Nhật. Từ trên cao nhìn xuống, Phật vẫn là Phật quen thuộc của muôn người.

Cổng sau thiền viện Viên Chiếu - Long Thành

Chiều muộn. Mình và chị bạn bước vào phòng khách của chùa. Trong lúc ngồi chờ sư trụ trì, một chú tiểu bưng lên khay trà và đĩa mứt. Nhâm nhi một ít mứt bên tách trà bốc khói, ngôi chùa nhỏ và mùa thu Tokyo mãi mãi khó quên.

Với suy nghĩ như thế mình rất ngại khi đến những ngôi chùa to lớn, đông đúc. Đã có lần mình chùn chân khi bước vào một ngôi chùa thuộc hàng kỷ lục Guinness VN. Cơ man nào là lễ vật. Tiền lẻ nhét không sót chỗ nào giữa kẻ hở trăm vị La Hán. Nam thanh, nữ tú nói cười ồn ã giữa chốn linh thiêng. Bất giác mình nhìn lên chánh điện, Phật hiền từ song có chút gì đó cô đơn. Rồi hàng năm đến mùa lễ hội của một ngôi chùa nổi tiếng. Những hình ảnh phản cảm như dòng sông đầy rác, chen chúc xô lấn ở cáp treo, thịt thú rừng bày bán ê hề trên đất Phật lại tràn đầy mặt báo. Ngôi chùa “Réo rắt suối đưa quanh. Nhịp cầu xa nho nhỏ. Cảnh đẹp gần như tranh” và cô bé 15 tuổi miệng Nam Mô A Di Đà trong thơ Nguyễn Nhược Pháp ngày nào giờ chỉ còn là huyền thoại. Cuộc tọa đàm về chùa Việt đăng trên báo TN mới đây, người ta lo ngại về thực trạng “ồ ạt xây chùa to”, đánh mất bản sắc Việt đang diễn ra ở nhiều địa phương trong cả nước. Người không am hiểu chút gì về kiến trúc, Phật pháp như mình thì trộm nghĩ, niềm tin liệu có cần thiết phải đặt để trong những ngôi chùa to lớn, hoành tráng kia!

Còn mình, lạc lõng giữa phố phường đông đúc. Sáng nào mở mắt dậy cũng ngán ngẩm với mấy cái tin cướp giật, tông xe, chém giết, tranh giành… Đôi lúc muốn tìm một ngôi chùa thanh tịnh nào đó để tĩnh tâm, lắng lòng e rằng hơi khó. Thôi thì cứ bằng lòng với những gì đang có. Giũ sạch bụi đường tìm đến với cái tĩnh hiếm hoi của ngôi chùa nhỏ ở khu phố Tây. Hay mỗi khi bất an nghĩ đến ông ngoại, vú già hay em T là bình yên, là thấy Phật!

QUANG ĐẶNG



Thursday, January 26, 2017

Nhớ Mẹ

GIỚI THIỆU
Xin hân hạnh giới thiệu đến quý Thầy Cô và các Bạn bài thơ NHỚ MẸ của đồng môn Lê Đức Luận với đôi dòng tâm sự như sau:

"Vài hôm nữa tăng thêm một tuổi, chẳng thấy vui gì ... Nhưng cứ gởi cho nhau những lời cầu chúc tốt đẹp để thêm hy vọng - Cầu Chúc NHHN luôn thăng tiến, nối kết tình thân.
Ngồi buồn viết đôi dòng tự sự tạm gọi là thơ, gởi đến NHHN để chia xẻ nỗi lòng NHỚ MẸ.
Lê Đức Luận và Gia Đình".

Trân trọng giới thiệu
NHHN



Hôm nay ngày giỗ Mẹ
Con bồi hồi nhớ lại những ngày qua
Nhớ buổi mai xưa đến trường mẫu giáo
Con rưng rưng, mắt Mẹ cũng rưng rưng …
Con rưng rưng khi sắp rời tay Mẹ
Còn Mẹ rưng rưng vì hạnh phúc đong đầy.

Hôm nay ngày giỗ Mẹ
Con bồi hồi nhớ lại những ngày xưa
Nhớ mái nhà tranh, nhớ làng Vĩnh Phú
Nhớ cảnh ruộng đồng xanh ngát sức cần lao
Nhớ luống đất thấm mồ hôi của Mẹ
Đã nuôi con khôn lớn từng ngày…

Rồi một hôm, quê hương bừng khói lửa
Cuốn con vào cuộc chiến điêu linh
Để đêm đêm nghe tiếng súng vọng về
Mẹ lại âu lo…
Nhớ một hôm Mẹ bày bàn hương án
Cúng giải sao, giải hạn cho thằng con.
Cầu cho nó bình an, trở về với Mẹ
Và một hôm
Nó trở về
Hình hài nguyên vẹn.
Mẹ vui mừng ôm nó khóc rưng rưng …

Mấy ngày sau, nó vào tù cải tạo
Mẹ chẳng hiểu tại sao?
Biền biệt ba năm, nó viết thư về
Mẹ lại chắc chiu hạt mè, hạt muối
gởi cho con – tận núi rừng Việt Bắc.
Rồi một hôm
Nó trở về
Tấm thân còm cõi
Nước mắt lưng tròng, Mẹ nhìn nó xót xa... 

Hôm nay ngày giỗ Mẹ
Con bồi hồi nhớ lại những ngày qua
Con ân hận đã một lần nói dối
Rằng: sẽ đi xa - tiếp tục học hành
Mẹ vui mừng - xé ruột tiễn con đi
Và mắt Mẹ mờ thêm từ buổi chiều hôm ấy…
Tấm lòng Mẹ bao giờ cũng thế
Nghe tin con đi học - Mẹ mừng …

Rồi một hôm –
Ở xứ người –
Con hay tin Mẹ mất.
Con khóc!
Nhưng mắt khô dòng lệ.
Biết nói gì cho vơi bớt nỗi niềm đau?
Mẹ ơi! Tha cho con những ngày thơ dại
Làm Mẹ buồn lúc con tinh nghịch,
Làm mẹ lo những lúc ốm đau…
Nhưng Mẹ ơi! Cứ trách con: thằng con bất hiếu     
Không ở gần bên Mẹ lúc lâm chung.
Mẹ cứ mắng: thằng con vô tích sự
Chẳng làm gì cho rạng rỡ gia phong.
Nhưng Mẹ ơi! Đừng bỏ con Mẹ nhé
Tết đến, Xuân về, Mẹ ở lại với con …

LĐL - Tết Đinh Dậu – 2017
       

Kính mời quý Thầy Cô và các Bạn thưởng thức nhạc phẩm LÒNG MẸ

  1. Lòng mẹ - Như Quỳnh & Tường Nguyên

    • 4 years ago
    • 78,924 views
    1. Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào, Tình Mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào, Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều ...





Vào Xuân Nhớ Mẹ Cha


Xin vui lòng click vào bài thơ để xem

Kính mời quý Thầy Cô và các Bạn thưởng thức nhạc phẩm ƠN NGHĨA SINH THÀNH

  1. Ơn Nghĩa Sinh Thành - Hương Lan

    • 5 years ago
    • 262,046 views
    Ơn Nghĩa Sinh Thành - Hương Lan.






Wednesday, January 25, 2017

Xuân Bình An



Xin vui lòng click vào bài thơ để xem

Kính mời quý Thầy Cô và các Bạn thưởng thức nhạc phẩm MỘNG CHIỀU XUÂN
do ca sĩ Ý Lan trình bày