Thứ Năm, 9 tháng 3, 2017

Lạc Mất



Xin vui lòng click vào bài thơ để xem

Kính mời quý Thầy Cô và các Bạn thưởng thức nhạc phẩm PHÚT CUỐI 
qua phần trình bày của thầy Lê Chí Tế (nghệ sỹ Hương Vỹ)





Thứ Tư, 8 tháng 3, 2017

Chuyện Kể Em Nghe


Xin vui lòng click vào bài thơ để xem

Kính mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm TÓC XƯA,
do đồng môn Hoàng Khai Nhan thực hiện & dàn dựng, Ca sĩ Mỹ Lệ trình bày

Quê Hương Có Đủ Mặn Mòi




Là một lý do chính đáng, như mọi người, cơ hội đến, hắn ra đi! chưa biết về đâu, bao giờ trở lại? Một cuộc hành trình định mệnh, không riêng gì của hắn. Và hắn đã nghiễm nhiên trở thành một trong những thuyền nhân của thế kỷ.

Một thế giới bao la vẫn đong đầy tình người để cưu mang đời hắn. Hắn có được những gì gần như mình mong ước, nhưng vẫn không thể bù vào những mất mát mà hắn đã bỏ lại ở quê hương. Một quê hương tuyệt vời nhưng vẫn phải chịu nhiều đắng cay, như hắn, của những ngày bỗng nhiên là trần gian địa ngục, trước khi hắn ra đi.

Những đêm buồn ở xứ lạ, những bước chân trên phố chưa quen, những lần lang thang trong sân trường học, hắn cũng ngậm ngùi cùng với vài mươi sắc dân, với “nước riêng nhưng thân phận chung”. Những bài ca, những vần thơ hay những đoạn văn, hắn, vẫn chứa đầy những ước mơ cho quê hương yêu dấu. Ở đâu có được những mặn mòi như ở quê hương, dù là một nhánh rau hay chỉ là một con cá nhỏ?

Năm tháng trôi qua, thời gian nào có chờ đợi, không gian thì luôn thay đổi và đời hắn cũng chẳng dừng lại bao giờ. Hắn vẫn sống như một đời sống bình thường. Dù sao, hắn vẫn nhớ quê nhà thật da diết. Vườn dừa xanh ngát, sóng biển rì rào, đồng lúa vàng… cô thôn nữ; trường xưa, lớp cũ, cô bạn học… vẫn dạt dào nhớ thương.

Tưởng như không bao giờ còn gặp lại, nhưng rồi hắn vẫn còn ngày để trở về thăm chốn cũ. Chuyến bay trở về quê hương không dài như những ngày lênh đênh trên biển, khi rời xa cố quận. Rất tình cờ, trên quê mình hắn gặp một cố bé rất bướng bỉnh nhưng dễ thương vô cùng. Đời cô bé cũng không thiếu vắng gập ghềnh. Đời cô bé như một dòng sông, có lúc yên bình và có hồi cũng rìu rác long đong trong số phận.

Biển Quê Hương

Biển đẹp, bãi cát mềm, mềm như chân cô bé, sóng biển rì rào như những lời thì thầm dịu êm của cô bé rót vào tai chàng lãng tử, sau bao năm chỉ biết nghe tiếng than của cuộc đời to tiếng. Lần đầu, sau bao năm, hắn mới nhận ra lại cái vị thơm giòn của con ốc nhảy, cái mặn mòi của những con ghẹ được chọt yếm trước khi luộc, chân càng nguyên vẹn, thịt ghẹ trắng phau, và ly nước dừa xiêm ngọt lịm; và nữa, cái cay cay của mắm gừng hòa trong miếng mực nang luộc và cái dịu mềm của con cá liệt. Hắn say sưa trong các hương vị tuyệt vời của quê hương, chưa từng có!

Say sưa với những hương vị mặn mòi đến như hòa mình trong lòng quê hương. Và hắn muốn thưởng thức thêm cái vị ngọt thanh của ly mật ong pha chanh, chua chua ngọt ngọt; chút vị đắng của ly café buổi sáng; và nhất là muốn cái tinh nghịch, lì lợm của cô bé mãi quấn quanh trên con đường, trên bờ cát…

Con đường cái quan qua hai bên những vườn xoài xanh ngát, trái oằn cành muốn chấm đất, những trái xoài xanh giòn hòa với những giọt mắm đường hay trái xoài chín vàng khi cắt ra tỏa mùi thơm lựng, thơm như mùi tóc cô nàng, bướng bỉnh, cứ phảng phất hoài theo chiều gió của đêm hè, để rồi làm sao mà quên được?

Nhưng trong đôi mắt nàng, dường như vẫn ẩn chứa nỗi buồn xa xôi, của một vùng trời thuở ấy, là một nỗi buồn trăm năm của những người lưu vong trên chính quê hương mình. Hắn cảm nhận được, vì hắn cũng mang cùng tâm trạng ấy.

Ngày mai, ngày mốt, nhiều ngày còn lại, nhiều cái đổi thay! Nhưng trong lòng hắn chắc sẽ khó mà quên cô bé lì lợm bướng bỉnh; cái "bướng bỉnh" không phai của những hương vị ở quê hương mà cô bé đã thật tình tinh nghịch mang về cho hắn: Quê hương có đủ mặn mòi!

Trần Hoàng Phước Hậu

Hai Lối Rẽ



Xin vui lòng click vào bài thơ để xem


Kính mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm
MỘT CON ĐƯỜNG HAI NGÃ RẼ do ca sĩ Tóc Tiên trình bày


      s






Những Bàn Tay Đã Nắm

GIỚI THIỆU
Xin hân hạnh giới thiệu đến quý Thầy Cô, quý anh chị Đồng Môn và quý Thân Hữu
Bài NHỮNG BÀN TAY ĐÃ NẮM, tác giả Lê Giang do thầy Hồ Văn Phú chia sẻ. Nội dung bài này rất hay. Xin đừng bỏ qua.
Rất mong nhận được bài mới của Thầy gửi đến. Xin chân thành cám ơn.
Trân trọng giới thiệu
NHHN


Hình lấy từ internet

Một lần ông xã ngồi mân mê bàn tay tôi rồi hỏi: “Nói anh nghe, bàn tay này đã nắm bao nhiêu bàn tay rồi?” Một câu hỏi không hề dễ trả lời, thậm chí là không thể trả lời cho chính xác. Có những bàn tay ta nắm rồi buông, và chẳng bao giờ còn nhớ lại. Có những bàn tay, nắm rồi nhớ mãi dù năm tháng đi qua

Bàn tay tôi nắm đầu tiên là của ai, là bố hay là mẹ? Tôi chắc chắn không biết. Nhưng tôi biết đó là hai bàn tay tôi đã nắm nhiều nhất thuở ấu thơ. Những bàn tay to, thô ráp bởi cày cuốc ruộng đồng, những bàn tay như thần thánh có thể làm hết thảy mọi việc. Bàn tay bố dắt tôi chập chững bước đi. Bàn tay mẹ cầm tay tôi uốn từng nét chữ. Bất cứ khi nào tôi ngã, hay khi tôi buồn khóc, ốm đau, sẽ có bàn tay rộng lượng chìa ra cho tôi nắm vào để biết rằng mình đang được vỗ về an ủi. Sau này lớn lên, tôi lấy chồng xa, thỉnh thoảng đưa con về thăm nhà, ngủ chung với mẹ. Những đêm chờ mẹ ngủ say, tôi cầm bàn tay mẹ áp vào ngực mình. Bàn tay vẫn to, đầy những nốt chai sần và nay đã nhăn nheo gầy guộc. Và tôi khóc, cảm giác nhớ tiếc một cái gì đó.

Hình minh họa (lấy từ internet)

Tôi nhớ bàn tay người con trai đầu tiên mà tôi gọi đó là mối tình đầu. Đôi bàn tay đẹp, dài với những chiếc móng được cắt gọt cẩn thận. Người ấy thường nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, dùng ngón tay mình vẽ vẽ vào lòng bàn tay tôi rồi hỏi: “Đố em biết anh vừa viết gì?”. Tôi lắc đầu. Anh cười nói anh viết rằng: “Anh muốn nắm tay em đi hết con đường đời dài rộng”. Nhưng rồi mọi lời hứa hẹn đều như gió thoảng mây bay. Bàn tay ấy đã buông lơi, thôi không còn nắm tay tôi mà tìm đến một bàn tay khác. Những lúc buồn, tôi vẫn vô thức tự vẽ vẽ lên lòng bàn tay mình. Rồi lại tự cười một mình khi nhận ra mình giống hệt một kẻ ngốc.

Ngày có người con trai cầm tay tôi nói lời cầu hôn, tôi cảm nhận rõ sự gai góc xù xì trong bàn tay ấy. Cảm giác ấy khiến tôi liên tưởng đến bàn tay mềm mại của mối tình đầu, rồi chợt thốt lên: “Sao bàn tay anh xấu thế?”. Anh nhìn tôi, bật cười giải thích, vì nó không được lớn lên trong mượt mà nhung lụa mà lớn lên bởi những gánh nặng mưu sinh, vì nó không được nâng niu mà đã bao phen trầy da chảy máu. Rồi anh nhìn vào mắt tôi, bàn tay siết chặt bàn tay: “Em cứ tin, nó không đẹp nhưng chẳng ngại khó khăn nào cả, hãy cứ vững tâm mà nắm lấy, được không?”.

Cuối cùng thì tôi đã nhận lời nắm lấy bàn tay ấy, để anh dắt lên xe hoa, để anh lồng vào ngón tay chiếc nhẫn cưới, để anh lau những giọt nước mắt ngày tôi về nhà chồng. Bàn tay ấy đã tự vào bếp nấu cho tôi bát cháo ngày tôi ốm, tự cắm hoa vào lọ những ngày kỉ niệm yêu đương. Bàn tay ấy đã dắt tôi đi qua bao nhiêu ngày tháng chông chênh đan xen những lo toan và niềm hạnh phúc. Đôi bàn tay xù xì nhưng cứng cáp và ấm áp vô ngần.

Đeo nhẫn cưới (hình lấy từ internet)

Ngày tôi đau tưởng chừng xé ruột để cho chào đời một sinh linh, đứa con gái bé bỏng của tôi sau khi được y tá tắm rửa sạch sẽ được đặt nằm cạnh mẹ. Hai bàn tay nhỏ xíu yếu ớt. Tôi nhẹ nhàng chạm vào bàn tay con, hạnh phúc đến ứa nước mắt. Đó là khi tôi biết rằng mình đã thực sự trưởng thành, và tin rằng mình sẽ mạnh mẽ hơn để có thể che chở cho con, để dắt con đi suốt những tháng năm thênh thang phía trước.

Những đêm nằm bên con, cầm lấy tay con đặt nhẹ lên môi hôn, chợt nghĩ rằng có lẽ ngày xưa mẹ mình cũng nâng niu và yêu thương mình nhiều đến thế. Rồi một ngày con gái mình sẽ lớn, sẽ lại đặt bàn tay vào một bàn tay khác mà con thương yêu. Chỉ mong con gặp đúng người để tin, và bàn tay không bị buông lơi trong nỗi đớn đau thất vọng.

Ngày ông nội mất, tôi nghẹn lòng nhìn bà nội cầm tay ông kể lể về những tháng ngày xưa cũ khi ông bà còn trẻ. Hai người đã cùng nhau sống chung hơn nửa thế kỉ với bao nhiêu yêu thương, giận hờn, khổ đau, hạnh phúc. Vậy mà nay tay bà còn ấm, tay ông đã lạnh ngắt rồi. Chẳng ai cưỡng được số mệnh, chẳng ai đâu. Ai rồi cũng sẽ một ngày về nằm trong lòng đất. Có người ra đi trong ồn ào khóc lóc, có người lìa khỏi thế gian trong lạnh lẽo cô đơn. Người ra đi bởi đã trả xong nợ cõi trần. Chỉ là người ở lại sẽ mang nhiều nuối tiếc xót xa khi biết rằng bao nhiêu yêu thương lúc này cũng không thể sưởi ấm cho người được nữa.

Đừng buông lơi bàn tay - Hình minh họa (internet)

Thỉnh thoảng tôi vẫn đưa tay mình lên trước mặt rồi tự hỏi lại câu chồng mình đã hỏi: Bàn tay này đã nắm bao nhiêu bàn tay? Nhiều, nhiều lắm. Có những cái nắm tay khiến mình nhớ mãi, có những cái nắm tay buông rồi là quên ngay. Có những cái nắm tay thật chặt, cũng có cái nắm tay buông lơi hờ hững. Chợt nhận ra một bàn tay đẹp không phải là bàn tay thon dài mềm mại với những chiếc móng được tỉa tót sơn màu. Một bàn tay đẹp là chìa ra đúng lúc mình cần, nắm tay mình qua những đoạn đường đời chông chênh sỏi đá, dẫu mệt mỏi cũng không buông, dẫu xa xôi cũng không nản.

Nếu chúng ta đang có những bàn tay để nắm, xin hãy trân trọng từng phút giây. Đừng mơ mộng những bàn tay xinh đẹp của ai kia mà buông lơi bàn tay gần gũi ấm áp ở bên mình. Nắm lấy tay nhau, cử chỉ ấy ấm áp hơn mọi lời nói yêu thương đầu môi chót lưỡi.

Bởi cuộc đời nhiều bất trắc, ai biết được khi nào ai nhắm mắt xuôi tay. Ai biết được khi nào tay mình vẫn ấm áp đây mà bàn tay ai kia đã vô chừng lạnh lẽo. Vậy nên khi sống không đem đến cho nhau sự ấm áp, thì khi lìa khỏi nhân gian có bịn rịn tiếc thương cũng còn ý nghĩa gì?

Lê Giang 



Xuân Vẫn Chưa Tàn




Kính mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức 
nhạc phẩm MÙA XUÂN NGHIÊNG LÁ của nhạc sĩ  Hoàng Khai Nhan 

      1. Mùa Xuân Nghiêng Lá (Hoàng Khai Nhan) Vân Khánh (4K)

        • 1 month ago
        • 642 views
        Click on "Like" and "Subscribe" to my channel if you like what you see. Feel free to forward to your friends. Thank you.



Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

Ngày Thơ... Tình Thơ...



Xin vui lòng click vào bài thơ để xem

Kính mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm TÌNH TRẦM
nhạc và lời của nhạc sĩ Hoàng Khai Nhan 

      1. Tình Trầm (Hoàng Khai Nhan) Mỹ Hạnh (4K)

        • 3 months ago
        • 770 views
        Click on "Like" and "Subscribe" to my channel if you like what you see. Thank you.




Cây Trứng Cá Ơi



Không biết từ thuở nào? bắt nguồn từ đâu? Trên những con đường, trước những ngôi nhà ở quê hương mình thường có những tàng cây trứng cá, tàng cây che mát rượi những ngày hè, hoa trái mộng những ngày xuân. Và thường cũng là bóng mát cho những cuộc hẹn hò không thể nào quên trong quá khứ!

Ai đã trồng cây trứng cá che một kỷ niệm lớn lao này?, hổng biết!… Trước căn nhà nho nhỏ, có cô bé xinh xinh, hay tung tăng trước ngõ, và cái hồn nhiên ấy vẫn miệt mài như cây trứng cá xanh tươi, hồn cô bé trải rộng như một đồng cỏ thênh thang. Cô bé có mái tóc demi garcon ngộ nghĩnh. Cô bé có chút tinh nghịch chứa cái dễ thương của một vùng trời thơ trẻ.

Mỗi ngày cô bé đến trường, rồi thì “Em tan trường về, trường tan em về...”, cứ thế, và cứ thế, cô bé đã tự mình ghi sâu vào tâm hồn người khác, không chút bất ngờ hay vội vã, một cảm mến dần tràn lên, và người anh ấy bắt đầu để ý đến cô bé…

Năm cô bé vào lớp chín, ái chà! “khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang” làm cho anh ấy thêm bối rối mỗi lần cô bé bước ra khỏi nhà để đến lớp. Thế là, anh cứ bối rối bước chân theo lối “Ngọ” trên con đường phố nhỏ mà lòng cứ lâng lâng: “tôi buồn mà không hiểu vì sao tôi buồn”…, mỗi khi “trời nhẹ lên cao”.

Anh ấy đã bao lần theo chân cô bé rồi nhỉ? Đã có “trăm lần thương, vạn lần sầu” chưa hở?, chỉ có trời mới hiểu! và cô bé thì vẫn còn hồn nhiên dù đôi khi cũng thấy có chút má ửng hồng khi biết có tiếng chân người đi theo. Không nhìn lại nhưng cô bé cũng có chút thấu hiểu là những bước chân theo mình có cái gì không được tự nhiên, đôi lần cô bé mỉm cười tinh nghịch.

Anh ấy cứ lại phải thả thuyền hồn mình trên dòng sông mộng mơ, mắt cô bé vẫn nhìn anh tinh nghịch. Khi mỗi đêm về, nhắm mắt là tìm thấy ngay dáng em thấp thoáng dưới tàng cây trứng cá, em đi ra, em đi vào, thế là anh ấy đã có nhiều đêm không ngủ và ước ao: “ước gì nhà mình chung vách…” ( không biết anh ấy có đủ can đảm để đục vách chui qua?)

Thời gian trôi qua, cô bé bây giờ lớn hơn cô bé hôm qua, cô bé biết thẹn thùng, biết ngại ngùng khi anh ấy nhìn thẳng vào cô bé. Rồi một lần, hai lần… và nhiều lần cô bé nhìn lại. Cô bé thấy mình khác lạ, cô bé thấy tim mình đập mạnh, bước chân vụng về, và có lần nằm nhìn lên trần nhà, cũng biết có chút mộng mơ. Cô bé sắp rời xa cái ngây thơ của thời tuổi nhỏ! Cô bé biết rung động, anh ấy đã làm cho cô bé rung động thật rồi!

Cây Trứng Cá

Những ngày xuân trôi qua chầm chậm, hoa trứng cá đã tàn, trái trứng cá chớm ra. Anh ấy và cô bé đã có những ngày xuân tươi thắm. Anh ấy như vừa tìm được dòng sông định mệnh; và cô bé, dường như “tình trong như đã”,  khung trời hạnh phúc bắt đầu hiện hữu bằng những nụ cười trao nhau thân thiện. Bước chân không còn vụng về, bóng người không còn xa lạ. tàng cây trứng cá bây giờ thật đáng yêu!

Ngày hè đến, trái trứng cá bắt đầu chín và tình anh ấy cùng cô bé cũng đã chớm nở. Rất tự nhiên, tàng cây trứng cá là “chứng nhân” cho một cuộc tình thánh thiện. Những đêm hè, thành phố lặng yên, bóng người thưa thớt, nhưng những tiếng thầm thì yêu nhau thì dài vô tận. Anh ấy và cô bé đã góp phần làm cho vũ trụ này huy hoàng hơn vì những ánh sao tình yêu mà họ với lấy cứ tiếp tục ngời sáng, vô cùng!

Em vẫn áo trắng trên sân trường và anh thì lòng vấn vương trước cửa lớp. Anh sắp ra trường, em còn ở lại thêm hai năm nữa. Có dài lắm không hỡi người yêu dấu? Và rồi tàng cây trứng cá, nơi chúng ta thường hẹn, có ghi lại đủ những gì ta ước hẹn? Tháng ngày trôi qua không chờ đợi, liệu ngày mai rồi sẽ ra sao, thôi đành “Que sera sera! - Whatever will be will be!”.

Mùa hè cuối cùng thời trung học của anh ấy đã đến, “nỗi buồn man mác”, trong ngậm ngùi chia tay mái trường mang nhiều kỷ niệm. Rồi anh “một đời rong ruổi”, em còn ở lại. Hồn em vẫn thênh thang như thảo nguyên bát ngát mà trong đó chỉ còn bóng hình của một tàng cây trứng cá, duy nhất một tàng cây trứng cá vạn niên!

Ngôi trường thơ mộng cạnh dòng sông hiền hòa đầy lục bình trôi, con đường xinh nhỏ; tàng cây trứng cá xanh tươi, ngày xuân hoa nở, ngày hè rực rỡ, trái chín đầy, mọng ngọt, ngọt như môi em với nụ hôn đầu của thuở xưa xa. Và rồi không biết bây giờ, những người xưa ấy có hát bài “ mỗi năm đến hè lòng man mác buồn…”?

Trần Hoàng Phước Hậu

Âm Vọng Lời Ca


Xin vui lòng click vào bài thơ để xem

Kính mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức 
nhạc phẩm CHO BẠN CHO TÔI, ca sĩ Lam Trường










Thứ Hai, 6 tháng 3, 2017

Nụ Cười



Kính mới quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức 
nhạc phẩm NỤ CƯỜI HẠNH PHÚC, ca sĩ Vũ Duy Khánh