Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2017

Bữa Cơm Canh Ngót Cá Nục



Một buổi chiều hè tôi đạp xe về thăm nhà nội, mái nhà tranh nằm giữa một vườn dừa bát ngát, bên cạnh biển xanh với tiếng sóng ì ầm. Năm đó tôi vừa học xong lớp năm.

Ông nội tuổi đã cao, ở một mình thui thủi, bà nội đã về với tổ tiên, chắc là ông buồn lắm! Chiều chiều hay ngồi đánh cờ với người hàng xóm. Tôi dắt xe vô trong cổng nhà, cúi đầu chào cái thủ kỳ trước ngõ rồi vô sân. Ông nội vừa xong bàn cờ, ngồi trước hiên, ngó lên, tôi vòng tay thưa nội, rồi phụ ông dọn bàn cờ vô nhà trong. Nội hỏi tôi “con đã ăn cơm chưa”, tôi trả lời “dạ chưa”. Ông ôn tồn nói, “vậy thì ở đây ăn cơm với nội”. Tôi gật đầu và phụ ông dọn mâm dọn chén...

Trên mâm cơm là một tô canh ngót cá nục với những lát khóm và cà chua, vàng vàng, đỏ đỏ nằm trên những khúc cá to đùng. Bên cạnh là một dĩa rau sống gồm rau thơm giá và vài lát dưa leo, cùng dĩa mắm ớt, chỉ có vậy, thật đạm bạc. Tôi xới cơm mời ông. Hai ông cháu vừa ăn vừa trò chuyện, ông cứ nhắc “con phải rán học cho giỏi nghé!”“… nghé!”, mỗi câu nói của ông thường kết thúc bằng chữ “nghé” để thay cho chữ nhé hay chữ nghe, rất thân quen. Canh ngót cá nục tươi, nó ngon làm sao!, gắp miếng rau bỏ vào chén, rồi miếng cá lên trên, rưới chút mắm ớt, nó ngon lạ lùng. Cái ngon không thể tìm thấy ở những cao lương mỹ vị, cái ngon thật chân quê, và cái ngon của tình ông cháu pha trộn vào. Tôi ăn no đến căng cả bụng. Ông nội thì tuổi cao ăn ít lắm, tôi cố mời ông ăn thêm chén cơm thứ hai, ông nói “ông no rồi”…


Mân cơm thanh đạm 

Rót cho nội bát nước trà, tôi mang mâm chén ra ảng nước sau hè để rửa, rửa chén xong úp vào sóng. Chợt nhìn thấy sinh phần (quan tài làm sẵn cho người khi còn sống) của nội nằm dọc theo chái hiên sau, tự nhiên tôi lòng thấy buồn da diết và sờ sợ., không dám nhìn lâu. Và cố xua đi cái hình ảnh mà tôi sẽ phải chứng kiến là nội mình sẽ nằm trong đó, ngủ một giấc dài ngàn thu, bỏ lại con cháu u sầu.

Ba năm sau, nội yếu lắm, bác thứ tám của tôi rước nội về ở chung nhà bác để tiện việc săn sóc cho nội. Hai bác tôi đúng là có duyên với mọi người, nuôi cha và nuôi nhiều cháu lắm, hai bác thật tốt! luôn nghĩ đến người khác trước. Những tháng ngày mà nội về ở với bác, nội ít nói, mỗi khi đến thăm nội thì chỉ vài câu thăm hỏi rồi thấy nội mệt thế là tôi từ giã sớm để nội nghỉ ngơi.

Rồi việc gì đến, đã đến! Một buổi chiều nghe tin nội sắp “đi”, anh em chúng tôi theo ba lên thăm nội lần cuối, nội nằm đó bất động, hơi thở đứt quãng từng hồi. Tôi thấy ba tôi khóc lần đầu và tôi thì nước mắt đầm đìa. Đúng mười giờ tối thì nội ra đi.

Khi nội còn sinh tiền, nhiều lần thăm nội, nhiều kỷ niệm, nhưng nhớ nhất vẫn là bữa cơm canh ngót cá nục được ngồi ăn cùng nội. Cho đến bây giờ, mùi vị của nó vẫn còn quanh quẩn đâu đây, của mỗi lần hồn tôi quay về với quá khứ là như về với căn nhà nhỏ nằm giữa vườn dừa bát ngát, được bao phủ bởi tình thân của tổ tiên - Bình yên! - nơi có tiếng sóng biển vỗ ì ầm và nồi canh ngót cá nục với cà đỏ, khóm vàng - Thắm tình quê Nội!

Trần Hoàng Phước Hậu


Tô canh ngót cá nục

Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017

Riêng Một Góc Trời




Kính mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI, ca sĩ Ngọc Anh & Bằng Kiều







Giã Từ




Kính mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm GIÃ TỪ,
Ca sĩ Đan Nguyên trình bày

  1. Đan Nguyên-Giã từ

    • 4 years ago
    • 383,101 views






Đông Về... & Xuân Đi Rồi...



Xin vui lòng click vào bài thơ để xem

Kính mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức 
nhạc phẩm MÙA ĐÔNG SẼ QUA, ca sĩ Uyên Linh trình bày

  1. Mùa đông sẽ qua - Uyên Linh

    • 5 years ago
    • 3,284 views
    Vì mùa đông năm nay lạnh quá, nghe Uyên Linh hát để thấy ấm hơn, để tin 





Thứ Năm, 23 tháng 2, 2017

Ôm Nửa Giấc Mơ



Cô bé ra đời nơi thành phố biển, miền thùy dương cát trắng, sơn thủy hữu tình. Cô bé ôm bầu sữa cuối cùng của mẹ. Và có đủ tình thương êm ấm dưới mái gia đình hạnh phúc. Tuy thế, cô bé lại chỉ ôm một nửa giấc mơ của cuộc đời mình!

Lớn lên trong vòng tay tay trìu mến của mẹ, của cha. Những ngày chập chững biết đi rồi biết nói, tiếng đầu đời hay gọi mẹ ơi. Cô bé dễ thương nhưng hình như có chút tinh nghịch và bướng bỉnh, đúng thế, cô bé tinh nghịch!

Ngày đầu vào trường học, “mầm tư tưởng còn nằm trên mái tóc, chửa xuống đầu mà xuống vội làm chi, buồn hay vui, lo lắng có ích gì, cười cợt sớm để rồi lo lắng sớm…”. Cô bé ngơ ngác trước sân trường, đôi môi mím chặt, tay bé không muốn rời tay cha. Mọi vật xung quanh sao xa lạ?, một khúc quanh cho đời cô bé…


Trường lớp, bạn bè, thầy cô… và chính cô bé cứ miệt mài với tất cả những sinh hoạt dần thân quen. Bảng đen phấn trắng của lớp học, Tiếng giảng bài của thầy cô, tiếng nô đùa cùng bạn nhỏ… lần lần đi vào tiềm thức của cô bé để một mai tìm lại, mãi mãi vẫn là ngày hôm nay.

Năm năm tiểu học trôi qua, mang đầy niềm vui và kỷ niệm của tuổi thần tiên, cô bé bước vào trung học với lòng tự tin của chính mình và niềm hãnh diện của mẹ cha. Áo dài màu thơ ngây tung tăng trong sân trường, nàng tiên áo trắng bắt đầu vào tuổi mộng mơ, thỉnh thoảng chiếc nơ hồng cài lên mái tóc, màu nơ phảng phất màu của tên cô bé.

Mỗi một ngày qua là thêm mỗi ước mơ cho đời cô bé. Khoảng vô tư thu dần lại để nhường chỗ cho những dòng suy tư mới đến. Và nhất là ngày mà cô bé chứng kiến sự chia lìa tình phụ tử. Vĩnh biệt cha già dấu yêu năm em thập tam, thế là cha sẽ không bao giờ được nhìn thấy ngày con thành tựu ở trường, và ngày con đón chào hạnh phúc lứa đôi!

Thời gian vẫn trôi, cô bé bắt đầu trở thành thiếu nữ, những nét đẹp hiện rõ hơn trên khuôn mặt mộng đầy mộng mơ, má ửng hồng lúc e thẹn và tim đập không bình thường khi bắt gặp ánh mắt nam nhi. Cô bé mang vẻ hiền thục nhưng ngầm bên trong là cái bướng bỉnh, tinh ngịch và thông minh, và… hình như… cô bé biết yêu.


Sắp xong trung học, mẹ mong cô bé làm cô giáo, mẹ muốn con mình sẽ mang chữ nghĩa truyền cho đời sau. Nhưng, cô bé không cùng suy nghĩ ấy, và muốn làm đệ tử theo chân Hoa Đà. Và cô cũng đã tròn ước nguyện. Ngày được sư phụ cho xuống núi, đại đăng khoa và tiểu đăng khoa cô bé đều hoàn tất năm nàng nhị thập nhất.  “Nút tháo đêm tân hôn, và đến giáp xuân năm sau, áo vén lên nuôi con.” Đời em đẹp như mơ!

"Cuộc đời xô tới xô lui", rồi mười năm một cuộc đời, như lời của cô bé nói: cuộc chia ly quá lớn! để áo nàng phải “níu lui xe tang”, À ơi! Cô nhi trong lòng góa phụ, tình này cho anh và tình này cho con! “Ôi tình đôi ta thì vẫn nặng, nhưng ở với nhau thì không đặng”.  Cô bé chỉ còn ôm lại một nửa giấc mơ cho đời mình.

Một cuộc đời sao lại chỉ có được nửa giấc mơ!!!

Trần Hoàng Phước Hậu


Chiều Tháng Hai




Kính mời quý Thầy Cô và các Bạn thưởng thức 
nhạc phẩm THÁNG HAI UỂ OẢI , ca sĩ Hà Trần




Phượng Vỹ Ơi!

PHƯỢNG VỸ ƠI!
Trần Hoàng Phước Hậu



Xin vui lòng click vào bài để xem

Kính mời quý Thầy Cô và các Bạn thưởng thức nhạc phẩm PHƯỢNG VỸ,
Ca sĩ trình bày Hồ Hoàng Yến
.





Mùa Xuân Riêng Tôi




Kính mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức 
nhạc phẩm MÙA XUÂN CỦA MẸ, Ca sĩ trình bày Quang Lê








Yêu Đời Đi Nhé




Kính mời quý Thầy Cô và quý Anh Chị thưởng thức nhạc phẩm YÊU ĐỜI









Chị Ơi!

CHỊ ƠI!
Trần Hoàng Phước Hậu



Xin vui lòng click vào bài để xem


Kính mời quý Thầy Cô và quý Anh chị thưởng thức nhạc phẩm CHỊ TÔI,
ca sĩ Mỹ Linh trình bày


      1. Chi Toi - My Linh

        • 4 years ago
        • 211,534 views