Thứ Hai, 3 tháng 8, 2026

Vui Cười - Cười Cho Bớt Căng Thẳng

 

TRUYỆN CƯỜI THƯ GIÃN - CƯỜI CHO BỚT CĂNG THẲNG 
TGNS chia sẻ

Ba người đàn ông tham gia một cuộc thi kể chuyện kỳ lạ: ai kể xong mà khiến hai người còn lại phải thốt lên “Không thể có được!” thì người đó thắng. 

Người đầu tiên, quê ở Lạng Sơn, kể:

“Đợt rét vừa rồi trên Mẫu Sơn lạnh đến mức đi tiểu xong nước tiểu đóng băng ngay lập tức. Bẻ ra làm kiếm có thể đấu được luôn.”

Hai người kia bình thản: 

“Biết rồi.”

Người thứ hai, quê ở Lào Cai, kể:

“Trên đỉnh Phan Xi Păng, sương mù dày đến mức có thể đóng đinh để treo đồ vật lên.”

Hai người kia vẫn bình thản:

“Biết rồi.” 

Người thứ ba, không rõ quê quán, kể: 

“Ở tỉnh tôi chẳng có cái biệt phủ nào của quan chức cả.”

Hai người kia đồng thanh:

“Không thể có được!”

Người thứ ba thắng cuộc.


TGNS chia sẻ



"Ngồi Quán Cà Phê Paris, Người Ta Có Thể Một Mình Mà Không Cô Độc"

 


NGỒI QUÁN CÀ PHÊ PARIS, NGƯỜI TA CÓ THỂ MỘT MÌNH MÀ KHÔNG CÔ ĐỘC"
Trúc Tiên

“Ngồi quán cà phê Paris, người ta có thể một mình mà không cô độc.” – Jean-Paul Sartre. 

Có lẽ vì thế mà nhiều người rời Paris rồi vẫn nhớ những quán cà phê của thành phố này. Không phải vì ly “café noir” nhỏ trên bàn, mà vì cảm giác được ngồi thật lâu giữa đời sống đang trôi qua trước mắt mình. Một người ngồi xoay nhẹ tách cà phê trong tay. Một ông lão im lặng bên tờ báo sáng. Những chiếc ghế quay ra vỉa hè như thể điều quan trọng nhất không nằm trong quán, mà là thành phố ở phía trước mặt.

Và có lẽ, chính trong những khoảnh khắc rất bình thường ấy, người ta hiểu Paris nhiều hơn bất kỳ cuốn sách hướng dẫn du lịch nào.

“Nếu tuổi trẻ của bạn từng thuộc về Paris, thì suốt phần đời còn lại, Paris sẽ luôn ở trong bạn”. Ernest Hemingway                

Những chiếc ghế luôn quay ra đường

Buổi sáng ở Paris bắt đầu khá chậm. Khoảng tám giờ, các quán cà phê quanh boulevard Saint-Germain bắt đầu đông dần. Người phục vụ kéo ghế ra ngoài terrasse, lau những chiếc bàn tròn còn lạnh hơi sương đêm. Một ông lão mang theo cuốn tiểu thuyết còn gấp dở dưới cánh tay. Một cô sinh viên đặt máy tính xuống bàn rồi gọi café crème. Một người đàn ông mặc vest đứng uống nhanh ly espresso ở quầy rồi đi mất.

Cà phê Kléber – place Trocadéro

Nhưng cũng có những người ngồi lại rất lâu. Điều đặc biệt ở các quán cà phê Paris là cách người ta nhìn ra phố. Những hàng ghế ngoài terrasse gần như luôn hướng về phía dòng người qua lại, nơi tiếng xe buýt, tiếng giày trên vỉa hè và những cuộc trò chuyện nhỏ hòa lẫn vào nhau. Thành phố trở thành một phần của quán cà phê – hay có lẽ, quán cà phê chỉ là một cách khác để ngồi giữa thành phố.

Những chiếc ghế luôn quay ra đường…

Một tách cà phê kéo dài cả buổi sáng

Paris không hẳn có cà phê ngon nhất thế giới. Người Ý có thể phản đối. Người Việt Nam chắc cũng không đồng ý. Nhưng điều Paris có, là nghệ thuật ngồi với ly cà phê của mình. Một tách espresso nhỏ có thể nằm trên bàn suốt cả tiếng đồng hồ. Người phục vụ không thúc giục. Không ai nhìn người khác khó chịu vì ngồi quá lâu. Dường như ở đây, thời gian được kéo dài ra thêm một chút.

Café Central – 40 rue Cler – Paris 7

Có lần tôi ngồi gần hai tiếng ở một quán nhỏ gần Café de Flore. Bàn bên cạnh là một cô gái trẻ đang đọc tiểu thuyết. Cô gần như không gọi thêm gì ngoài một ly cappuccino đã nguội từ lâu. Thỉnh thoảng cô ngẩng đầu nhìn dòng người ngoài phố vài giây rồi lại cúi xuống đọc tiếp. Không ai làm phiền cô. Không ai hỏi vì sao cô ngồi lâu đến thế. Ở nhiều thành phố khác, việc ngồi lâu như vậy dễ khiến người ta cảm thấy áy náy. Nhưng ở Paris, đó gần như là chuyện bình thường.

“Paris lúc nào cũng là một ý tưởng đẹp” – Audrey Hepburn

Những quán cà phê và giới văn nghệ sĩ

Từ rất lâu, quán cà phê ở Paris không chỉ là nơi để uống cà phê, mà còn là nơi để viết, để tranh luận và trao đổi ý tưởng. Có những bài báo, bản thảo văn chương, thậm chí cả tư tưởng chính trị đã từng được bàn luận quanh những chiếc bàn nhỏ ngoài vỉa hè, giữa tiếng muỗng chạm vào thành tách và dòng người qua lại ngoài phố.

Cà phê Flore lúc 10g sáng

Café de Flore – nơi người ta ngồi để suy nghĩ: Café de Flore ra đời từ cuối thế kỷ XIX, ban đầu chỉ là một quán cà phê nhỏ ở Saint-Germain-des-Prés. Nhưng theo thời gian, quán dần trở thành điểm hẹn của giới văn nghệ sĩ và trí thức Pháp. Sau Thế chiến thứ hai, Jean-Paul Sartre và Simone de Beauvoir thường ngồi ở đây hàng giờ để viết, tranh luận và nhìn dòng người qua lại ngoài phố.

Điều đặc biệt ở Café de Flore không chỉ nằm ở lịch sử hay những tên tuổi từng ngồi ở đó, mà ở cảm giác quán gần như không thay đổi giữa một Paris luôn chuyển động. Mái hiên đỏ, những hàng ghế sát boulevard Saint-Germain, ánh đèn vàng bên trong – tất cả vẫn giữ lại không khí của một Paris trí thức và văn chương xưa cũ.

Người ta đến Café de Flore không hẳn để tìm một ly cà phê ngon nhất Paris, mà để ngồi giữa một nơi từng chứng kiến biết bao cuộc trò chuyện, bản thảo và suy nghĩ đã đi qua thế kỷ XX.

Les Deux Magots là hiện thân của một Paris văn chương và quán cà phê. Mở cửa từ năm 1885

Les Deux Magots – quán cà phê của văn chương: Chỉ cách Café de Flore vài bước chân là Les Deux Magots. Tên quán nghe lạ. “Deux Magots” nghĩa là “Hai pho tượng Trung Hoa”, vì bên trong quán từng có hai pho tượng trang trí từ thời nơi này còn là một cửa hàng bán lụa phương Đông. Nhưng theo thời gian, cái tên kỳ lạ ấy lại trở thành một phần lịch sử văn học Pháp.

Trước chiến tranh, nhiều nhà văn và nghệ sĩ đã chọn nơi này làm điểm hẹn: Ernest Hemingway, Pablo Picasso, Albert Camus… Khác với Café de Flore có vẻ trí thức và chính trị hơn, Les Deux Magots mang không khí văn chương rõ hơn. Người ta đến đó để viết, để đọc, để ngồi nhìn mưa rơi trên Saint-Germain trong nhiều giờ liền.

Đến nay, quán vẫn trao giải văn học Prix des Deux Magots hằng năm – như một cách giữ lại mối liên hệ giữa quán cà phê và văn chương Paris.

Hai pho tượng Trung Hoa ở Les deux Margots

La Closerie des Lilas – nơi Ernest Hemingway từng viết: Nếu Saint-Germain là khu của những triết gia và trí thức Pháp, thì La Closerie des Lilas lại thuộc về các nhà văn Mỹ lưu vong đầu thế kỷ XX”.

Nằm gần Montparnasse, quán từ lâu đã là điểm hẹn của nhiều nhà văn và nghệ sĩ thế giới. Người ta vẫn còn giữ nguyên chiếc bàn Hemingway từng ngồi viết, với một tấm bảng đồng nhỏ khắc tên ông trên mặt gỗ sẫm màu.

Nhưng có lẽ điều đẹp nhất không nằm ở chiếc bàn ấy, mà ở ý nghĩ rằng giữa một quán cà phê rất bình thường của Paris, một phần văn học thế kỷ XX đã từng được viết ra trong mùi cà phê nóng và khói thuốc lá.

Closerie des lilas 1900 và ngày nay

Le Procope – quán cà phê lâu đời nhất Paris: Ra đời từ năm 1686, Le Procope thường được xem là quán cà phê lâu đời nhất Paris. Vào thế kỷ XVIII, khi cà phê còn là một thức uống mới lạ ở châu Âu, Le Procope đã trở thành nơi gặp gỡ của giới triết gia thời Khai sáng.

Voltaire, Jean-Jacques Rousseau hay Denis Diderot từng ngồi ở đây tranh luận về tự do, lý trí và xã hội. Có một chi tiết rất Paris: nhiều ý tưởng về Cách mạng Pháp đã từng được nói ra trong các quán cà phê trước khi xuất hiện ngoài quảng trường. Ở Paris, quán cà phê không chỉ là nơi nghỉ chân. Nó từng là nơi người ta nghĩ về cách thay đổi thế giới.

Le procope đầu thế kỷ 19

Ở khu Montparnasse, Le Dôme Café từng là điểm hẹn quen thuộc của giới họa sĩ và nghệ sĩ nhập cư đầu thế kỷ XX. Amedeo Modigliani, Marc Chagall hay nhiều họa sĩ trẻ nghèo thời ấy thường ngồi ở đây suốt nhiều giờ với rất ít tiền trong túi. Paris khi ấy không chỉ là thành phố của ánh sáng, mà còn là nơi người ta mang theo giấc mơ nghệ thuật của mình để sống, dù nghèo đến đâu.

Le Dome 2026

Còn La Rotonde, với những hàng ghế đỏ đặc trưng ở boulevard du Montparnasse, từ lâu đã gắn với không khí bohemian của Paris đầu thế kỷ XX. Người ta kể rằng chủ quán từng cho các họa sĩ nghèo ngồi lì hàng giờ chỉ với một ly café, thậm chí cho họ ký nợ bằng tranh vẽ. Nhiều bức tranh ngày ấy về sau lại trở thành tác phẩm có giá trị lớn.

Le Dome 1928

Dọc theo bờ Seine, những quán cà phê nhỏ nối tiếp nhau dưới hàng cây. Vào cuối buổi chiều, khi ánh sáng bắt đầu đổi màu trên mặt nước, người ta ngồi ở đó rất lâu – trước một ly vang, một tách espresso hay chỉ để nhìn những chiếc bateau-mouche chậm rãi đi qua.

Café La Rotonde – Paris 6

khu Saint-Michel hay gần Ile de la Cité, nhiều terrasse mở thẳng ra phía sông. Từ đó có thể nhìn thấy những nhịp cầu đá, những quầy sách cũ màu xanh của các bouquinistes dọc bờ Seine, và phía xa là bóng Notre-Dame hiện lên giữa trời chiều.

Amedeo Modigliani, Pablo Picasso và André Salmon trước quán cà phê La Rotonde năm 1916

Paris có một từ rất đặc biệt: flâner. Khó tìm một từ tiếng Việt thật tương đương. Nó không hẳn là đi dạo, cũng không phải lang thang. Đó là cách bước chậm lại để nhìn, để quan sát, để thành phố tự hiện ra trước mắt mình mà không cần một mục đích rõ ràng. Những quán cà phê Paris dường như sinh ra cho điều đó. Người ta có thể flâner ngay cả khi chỉ ngồi yên trước một tách cà phê và nhìn phố xá trôi qua.

Bouquiniste paris 1900

Thành phố như một sân khấu nhỏ

Ngồi ở terrasse một quán cà phê Paris vào cuối buổi chiều, người ta bắt đầu hiểu vì sao thành phố này sinh ra nhiều nhà văn đến thế.

Ngoài kia, đời sống đi qua liên tục như một bộ phim không có kịch bản. Một người phụ nữ ôm baguette bước nhanh dưới hàng cây. Một ông lão dắt chó đi dạo. Một người kéo violin ở góc đường. Một đôi tình nhân cãi nhau rất khẽ rồi im lặng nhìn nhau.

Bouquinistes paris 1934

Người ngồi ở quán không cần tham gia vào tất cả những điều đó. Chỉ cần nhìn. Có lẽ chính từ những khoảnh khắc rất nhỏ ấy mà văn chương Paris được tạo ra.

Nghệ thuật ở một mình giữa đám đông

Có một điều rất Paris: người ta có thể một mình mà không cô độc. Trong những quán cà phê ngoài vỉa hè, giữa dòng người đi ngang và tiếng phố chậm rãi trôi qua, mỗi người dường như vẫn giữ được cho mình một khoảng riêng rất yên tĩnh.

“Cà phê làm thơm mọi khoảnh khắc của cuộc đời” – Honoré de Balzac

Ở nhiều thành phố hiện đại, con người luôn bị thúc phải bận rộn và đi nhanh hơn. Nhưng ở Paris, người ta vẫn cho phép mình có một khoảng thời gian “vô ích” – chỉ để ngồi xuống, nhìn thời gian trôi qua và nghe thành phố thở quanh mình.

Có lẽ đó chính là điều làm nên vẻ lãng mạn thật sự của Paris. Có những thành phố khiến người ta muốn đi nhanh hơn. Paris, đôi khi, chỉ khiến người ta muốn ngồi xuống.

La Javelle nằm cách công viên Parc André Citroen chỉ vài bước chân, Paris 15.

Trúc Tiên ( Tác giả )
Paris, ngày 26 tháng 5 năm 2026

Thân mến 
TQĐ


Bản Trường Ca Ba Mươi Ba

 

 


     BẢN TRƯỜNG CA BA MƯƠI BA 

     (Vết Thương Không Bao Giờ Lành. Viết để ghi nhớ ngày Quốc Hận 30/4 năm thứ 41.)

 

     Một vết thương không bao giờ lành được

     Bốn mốt năm rồi vẫn ngỡ hôm qua !

     Bởi xương máu những vua Hùng dựng nước

     Vẫn còn đây, trang sử Việt chói loà 

     *

     Vẫn còn đây những Quang Trung, Quốc Toản

     Hưng Đạo, Ngô Quyền, Lê Lợi, Trưng Vương

     Mà Việt cộng, một lũ người vong bản

     Cõng rắn cắn nhà, phá nát quê hương !!!

     *

     Phá nát quê hương, suy vi nòi giống

     Bốn mốt năm tất cả đã tan tành !

     Trẻ đốt cuộc đời để cuồng loạn sống

     Khinh rẻ cội nguồn, xuyên tạc sử xanh

     *

     Già bị đảng lừa từ ngày tuổi mộng

     Vượt Trường Sơn đánh Mỹ, cứu đồng bào !

     Mỹ bỏ, Ngụy buông, tiếng người bật khóc

     Mình bị lừa rồi! Giải phóng đây sao !?

     *

     Giải phóng đây sao? Miền Nam trù mật

     Miền Nam thanh bình, hạnh phúc, tự do

     Giải phóng xong, nhà tù nào cũng chật

     Dân mất quyền người, mất cả ấm no !!!

     *

     Bốn mốt năm qua xiết bao thống khổ

     Những đau thương ôi vạn trạng muôn hình

     Kể không hết những hờn căm phẫn nộ

     Những oan cừu vì đảng tạo điêu linh !

     *

     Như bao triệu người sớm hôm vất vưởng

     Bán báo, đánh giày, nhặt rác, ăn xin 

     Cuộc đời họ hứng từng cơn gió chướng

     Cơn gió phũ phàng quét trắng niềm tin

     *

     Như thiếu nữ bán đời cho Hàn, Chệt

     Nữ sinh bán tình cho đám "đại gia"

     Đảng bán quê cho kẻ thù truyền kiếp

     Khắp nước, dân oan mất đất, mất nhà ...

     *

     Xã hội vô tâm, lòng người vô cảm

     Mờ cả tình quê, nhạt nghĩa đồng bào

     Hàng xóm cháy nhà, mặc ai hoạn nạn

     Để chỉ biết mình dù giữa chiêm bao!

     *

     Bốn mốt năm dài lòng đau dao cắt

     Nghĩ đến đồng bào vừa giận vừa thương

     Giận vì chẳng vùng lên đòi xã tắc

     Để Hoa Lài cách mạng ngạt ngào hương ...

     *

     Và vì bởi để nước người bắt bớ

     Đưa ra tòa do trộm cắp, gian tham

     Bảng cảnh cáo, nhìn vào mà xấu hổ

     Giận vô cùng và thương quá, Việt Nam !

     *

     Thương qúa Việt Nam vì rằng băng hoại

     Do đảng gian hùng khuôn đúc mà ra

     Đảng đã trồng cây và cây kết trái

     Trái độc đảng Hồ, trái độc Tàu, Nga !!!  

     *

     Trái độc ấy đảng tung ra trăm ngả

     Mỗi trái một nơi, một kiểu, một trò

     Trái giả quốc gia, hoả mù, đánh phá

     Trái bám cộng đồng, đâm thọc nhỏ to...

     *

     Trái vào truyền thông, dối gian bôi bác 

     Trái kinh tài, trái chống cộng giả danh

     Ai yêu nước, chúng đặt điều xuyên tạc

     Bằng ngôn từ bằng luận điệu rừng xanh 

     *

     Bốn mốt năm vết thương không lành được

     Vì sao ư ? Vì cộng quá tham tàn ...

     Nước đảng dâng Tàu, xin ai cứu nước

     Là cứu mình và rửa nhục Việt Nam !

     *

     Rửa nhục Việt Nam phải do dân Việt

     Yêu tự do, yêu công chính, quật cường

     Nếu chẳng muốn bị cộng nô tiêu diệt

     Đứng lên nào, ta GIẢI PHÓNG QUÊ HƯƠNG !!! 


     Ngô Minh Hằng 



BẢN TRƯỜNG CA BA MƯƠI BA 
Ngô Minh Hằng 

Trân trọng 
NHHN 

Tâm Sự Tuổi Tám Mươi

 


 


     TÂM SỰ TUỔI TÁM MƯƠI 

 

     Bốn mươi sáu năm tỵ nạn Hoa Kỳ

     Nhiều hơn thời gian sống miền đất mẹ

     Ơn nghĩa cưu mang bao năm không nhẹ

     Nhưng sao lòng vẫn nặng chữ Việt Nam

     *

     Vẫn nhớ thương khắc khoải lúc chiều tàn

     Và những đêm khuya nghẹn ngào, thổn thức

     Hai chữ VIỆT NAM ngút sầu lửa dựng

     Cháy trong tim khi đọc những tin buồn

     *

     Là những bản tin có ngọn roi hờn

     Quất xối xả lên người dân vô tội

     Những người dân lành Sài Gòn, Hà Nội

     Tìm đến thủ đô đòi đất đòi nhà

     *

     Đòi lại gia tài từ thuở Ông - Cha

     Đã gầy dựng bằng mồ hôi, xương máu

     Mà để hôm nay, một bày thảo khấu

     Đến trưng thu, cướp gọn, cướp ngon lành

     *

     Là những bản tin Tầu cộng gian manh

     Đến nước Việt Nam mua nhà, cưới vợ

     Chín mươi chín năm, thuê miền trù mỡ

     Biến Việt Nam thành quận huyện của Tàu

     *

     Hán hóa cách này thì chẳng lâu đâu

     Dân Việt Nam sẽ một ngày diệt chủng

     Tuổi trẻ Việt Nam có thương nòi giống

     Như những người Do Thái xót thương quê?

     *

     Lưu lạc phương nao họ cũng nhớ về

     Gần hai ngàn năm huy hoàng phục quốc

     Thế mà mình, năm mốt năm mất nước

     Tiếng Việt Nam nhiều trẻ đã quên rồi !

     *

     Lịch sử Việt Nam bị sửa, bị bôi

     Không nguyên vẹn những trang hùng cứu nước

     Những Triệu, Trưng, những Diên Hồng ngày trước

     Mà bây giờ như thể áng mây bay

     *

     Bốn mươi sáu năm day dứt từng ngày

     Vì thấy đủ những phản đồ, đen trắng

     Mà bất lực, mà ngậm ngùi cay đắng

     Thương phận mình và thổn thức thương quê ...

     *

     Bốn mươi sáu năm đau xót nghĩ về

     Ơi Hà Nội, ơi Sài Gòn, ơi Huế ...

     Dù sự thật bao phũ phàng dâu bể

     Vẫn ước mơ ngày quang phục sơn hà

     *

     Vẫn cầu mong tuổi trẻ Việt Nam ta

     Được chính nghĩa sáng soi hồn dũng cảm

     Vì tổ quốc, nối liền lòng ly tán

     Để chung tay dựng lại nước non nhà

     *

     Được thế, tám mươi, đỡ tủi tuổi già

     Có dưới mộ cũng cười, mừng phục quốc

     Hỡi tuổi trẻ, vì quốc gia, lý tưởng

     Vì chính mình, xin hãy cứu Việt Nam !!! 

 

     Ngô Minh Hằng



TÂM SỰ TUỔI TÁM MƯƠI 
Ngô Minh Hằng 

Trân trọng 
NHHN 


Nhân Quả Cuộc Đời !!!

 


NHÂN QUẢ CUỘC ĐỜI !!!
TIẾNG QUÊ HƯƠNG CHIA SẺ

Tôi là một cô gái nhà nghèo ngoài 20 tuổi. Cha tôi mất từ khi tôi còn rất nhỏ. Vì để có tiền nuôi mẹ bị bệnh nặng và nuôi em trai đang học đại học, mỗi ngày tôi đều kéo chiếc xe ba gác ra đường lớn để bày quầy hàng ăn.

Những ngày làm ăn tốt, tôi cũng kiếm được đủ số tiền cho cả gia đình sinh sống trong một tuần. Nhưng vào những ngày mưa gió hay những ngày có nhân viên trật tự đô thị đi tuần tra thì hàng của tôi đều bị ế rất nhiều.

Thế rồi, có một người con trai hơn tôi độ mấy tuổi thường xuyên tới quán của tôi ăn mì. Anh ta luôn là gọi bát mì thịt băm có giá rẻ nhất. Trong lúc ăn, cũng là ngẫu nhiên trò chuyện bâng quơ cùng với tôi đôi ba câu. Nhưng phần lớn những câu anh ta hỏi tôi đều là:

“Em làm ăn có tốt không? Thu nhập có đủ sinh sống không?”

Anh ta ăn mặc rất bình thường, đi bộ nên tôi đã mặc định trong đầu mình rằng: “Đây chắc hẳn là một anh chàng rất nghèo, thậm chí lười biếng, không muốn động tay nấu cơm nên thường ra quán vỉa hè của mình ăn!”

Mối quan hệ giữa tôi và anh ta cứ trôi qua bình thường như vậy trong một khoảng thời gian khá dài. Mãi cho đến một hôm, bất chợt anh ta hỏi tôi với một giọng ngập ngừng và bối rối: “Em đã …có bạn trai …hay chưa?”

Tôi trả lời rất thật: “Em nghèo như thế này, trong nhà lại còn có mẹ già bị bệnh nặng, em trai đang đi học thì ai mà dám kết bạn ạ?”

Tôi vừa dứt lời thì anh ta thuận miệng nói: “Anh dám…”

Hai chúng tôi đều sửng sốt và ngượng ngùng một lát. Tôi không dám đồng ý làm bạn gái của anh ta nhưng kể từ sau hôm đó, cứ đúng 6 giờ là anh ta xuất hiện ở quán của tôi, giúp đỡ tôi các việc.

Đến ngày 7/7/2013, mãi không thấy anh ta tới, trong lòng tôi có chút hoang mang và buồn buồn nghĩ ngợi:“Anh ấy chắc là đã quên lời ước hẹn kia rồi!”

Nhưng không ngờ, đến 8 giờ tối hôm đó, anh lại xuất hiện trước mặt tôi cùng với một bó hoa tươi rất đẹp rồi nói lời tỏ tình. Cứ đơn giản như vậy, hai chúng tôi mỗi ngày đều gặp mặt và ở bên nhau.

Cũng nhiều lần, anh ấy muốn dẫn tôi về nhà gặp cha mẹ nhưng tôi luôn thấy rất áp lực nên một mực nghĩ ra lý do để từ chối. Mãi đến tháng 4/2014, lúc ấy sức khỏe của mẹ tôi đã khá hơn rất nhiều, tôi mới đồng ý đến thăm gia đình anh ấy.

Vừa đến cổng nhà anh, tôi thực sự bị kinh ngạc, không ngờ, ngôi nhà mà anh ấy ở là một căn biệt thự rộng lớn cùng một khu vườn xanh mát…

Ngay lúc này, một ý nghĩ lại nảy sinh trong đầu tôi: “Mình phải về ngay, mình đâu có xứng đáng còn bố mẹ anh ấy biết nhà mình nghèo thì sao…?”

Mọi ý nghĩ cứ đột nhiên xuất hiện trong đầu tôi, ý nghĩ này đan xen ý nghĩ kia khiến tôi rất khó khăn và không biết phải quyết định ra sao.
Dường như anh ấy đoán được những điều này qua nét mặt lo lắng của tôi, nên anh cầm tay tôi và nói: “Hãy tin tưởng anh!”

Điều khiến tôi không ngờ là ngay từ lúc tôi bước chân vào cửa gặp cha mẹ anh, họ rất nhiệt tình đón tiếp tôi, quan tâm đến tôi khiến tôi mất hết cảm giác mặc cảm tự ti ban đầu.

Lúc này anh mới kể: “Cách đây gần hai năm, cha anh bị bệnh lẫn tuổi già, có lúc tỉnh táo, có lúc lại rất lú lẫn. Một lần, ông đi ra ngoài dạo rồi không nhớ được đường về. Trời cũng đã muộn, ông lại đói bụng nên đã vào quán của em rồi giành ngay một bát mì của một người khách đang ăn để ăn.

Cha anh kể rằng, lúc ấy em đã không những không mắng đuổi ông đi mà còn bê một bát mì khác đưa cho ông ăn. Cho đến lúc em dọn quán, cha anh vẫn chưa rời đi, lúc ấy em đã biết cha của anh bị lạc đường và em đã đưa ông đến đồn cảnh sát nhờ họ tìm nhà giúp.”

Nghe xong những lời anh ấy kể, mọi chuyện của ngày hôm đó cũng như hiện ra trước mắt tôi, một ông lão đáng thương, vừa đói vừa ngơ ngác…

Tôi không ngờ, một việc làm rất bình thường này lại trở thành một bước ngoặt trong cuộc đời chúng tôi.

Sau này, khi chúng tôi đã trở thành vợ chồng rồi, anh ấy mới tiết lộ thêm rằng: “Ban đầu anh đến quán của em chỉ là muốn cho em một chút tiền và nói lời cảm ơn. Nhưng sau này lại thấy em nấu mì càng ngày càng ngon nên …”

Một năm sau, nhờ sự giúp đỡ của chồng, tôi đã có một nhà hàng nho nhỏ. Sau tất cả những gì đã trải qua và nhận được tôi đã hiểu ra rằng: Cho dù khó khăn thế nào, hãy cố gắng sống, chắc chắn Thượng đế sẽ không bỏ rơi những người cố gắng. Đừng vì khó khăn trước mắt mà buông bỏ chính mình, vứt bỏ tương lai, chỉ cần cố gắng thì ánh sáng mặt trời sẽ chiếu rọi.

Tình yêu chân thật có thể gặp nhưng không thể cầu, hãy quý trọng người hiện tại ở bên bạn. Cho dù bạn đã từng bị cuộc sống làm tổn thương bao nhiêu đi nữa, chắc chắn sẽ có một người xuất hiện và xóa đi mọi đau đớn trong lòng bạn.

Người phụ nữ lương thiện nhất định sẽ có số mệnh tốt. Nếu như bạn đưa tay ra giúp đỡ người khác, thời khắc ấy bạn đã là quý nhân của họ. Rồi một ngày nào đó, cũng sẽ có người đưa tay ra giúp đỡ và làm quý nhân của bạn. Hãy biết cho đi thì cuộc đời của bạn mới có những điều tốt đẹp được người khác trả lại!

TIẾNG QUÊ HƯƠNG CHIA SẺ