Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2016

Ngày Hiền Phụ



VÀI NÉT LỊCH SỬ NGÀY HIỀN PHỤ
Theo Robert J. Myers, nhà nghiên cứu lịch sử các ngày lễ tại Hoa Kỳ thì nguồn gốc Ngày Hiền Phụ (Father's Day) đã xuất hiện từ thời La Mã cổ. Thuở xa xưa ấy, Ngày Hiền Phụ được người La Mã gọi là Parentalia, được cử hành từ ngày 12 đến 22 tháng 2 mỗi năm. Thời đó mục đích cử hành ngày Parentalia chỉ để tưởng niệm những người cha đã quá cố, không liên quan gì đến những người cha còn sống. Trong ngày lễ này, các thành viên trong gia đình nhóm họp lại và mang bánh, rượu, sữa, mật, dầu ô liu đến nghĩa trang, đặt trên phần mộ người cha quá cố đã được trang hoàng hoa nến. Kết thúc những giây phút cầu nguyện và tưởng niệm, trong nghi lễ gọi là Caristia (Tình Thương), mọi người tham dự cùng chia nhau dùng các lễ vật nói trên để chứng tỏ họ đã chu toàn trách nhiệm báo hiếu với người cha đã quá vãng.
Cũng theo Robert J. Myers, cùng với những biến chuyển thăng trầm của thời cuộc, hiện nay mục đích Ngày Hiền Phụ không chỉ để tưởng niệm những người cha đã quá cố mà đặc biệt để vinh danh và báo hiếu những người cha còn sống. Cách đây 91 năm, Ngày Hiền Phụ được cử hành lần đầu tiên vào ngày 5 tháng 7, 1908 do sáng kiến của bà Charles Clayton, tại Fairmont, một thành phố khá trù phú với 21,000 cư dân, thuộc tiểu bang West Virginia, Hoa Kỳ.


Nhưng nếu phải kể đến người có công nhất trong việc cổ võ và khởi xướng Ngày Hiền Phụ thì người ta phải công bằng nhắc đến bà Bruce Dodd, cư ngụ tại thành phố Spokane, tiểu bang Washington, miền Tây Bắc Hoa Kỳ. Bà là người con gái lớn nhất trong một gia đình 6 anh chị em. Bất hạnh đã xảy đến cho gia đình khi người mẹ thân yêu của bà đột ngột qua đời quá trẻ!! Nhưng nhờ người cha là ông William Jakson Smart đã quên mình, hy sinh chấp nhận cảnh gà trống nuôi con, tận tụy giáo dục nuôi dưỡng các con thành tài. Những hy sinh cao quý của ông dành cho các con được mọi người thời đó ca tụng và ngưỡng mộ.
Trong một thánh lễ Chúa Nhật năm 1909, khi nghe giảng về Ngày Hiền Mẫu, bà Bruce Dodd đã giật mình tự nghĩ tại sao người ta lại có thể vô ơn với bao công lao trời biển của các người cha. Từ suy nghĩ này, bà đã vận động các em trong gia đình và các bạn thân viết thư gửi đi khắp nơi, đề nghị lấy ngày qua đời của thân phụ bà là ngày 5 tháng 6 mỗi năm làm Ngày Hiền Phụ. Sau này cả Thị trưởng Spokane cũng như Thống đốc tiểu bang Washington đã quyết định chọn ngày Chúa Nhật thứ ba trong tháng 6 hàng năm để cử hành Ngày Hiền Phụ. Cũng như Ngày Hiền Mẫu, bà đề nghị các người con hãy cài trên áo một bông hồng mầu trắng nếu người Cha đã qua đời hoặc một đóa hoa màu hồng nếu họ hân hạnh còn có Cha.


Báo chí khắp nơi tường thuật và làm phóng sự Ngày Hiền Phụ được cử hành tại thành phố Spokane, tạo thành một phong trào quần chúng thật sôi nổi. Sau này vào năm 1916, Tổng Thống Hoa Kỳ Woodrow Wilson cũng như Tổng Thống Calvin Coolidge năm 1924 là những người tán thành sáng kiến thành lập Ngày Hiền Phụ song song với Ngày Hiền Mẫu.
Năm 1935, một Hiệp Hội Quốc Gia cổ võ Ngày Hiền Phụ được thành lập với mục đích Vinh Danh các Người Cha, đồng thời đề cao vấn đề thi đua giáo dục con cái. Mỗi năm Hiệp Hội chọn một Người Cha xuất sắc nhất trên toàn nước Mỹ, là người đã cố gắng chu toàn đáng khen nhiệm vụ làm Chồng và làm Cha, ngoài những sinh hoạt xã hội từ thiện bác ái - Gần đây trong số những nhân vật nổi tiếng được chọn là Người Cha Của Năm (Father of the Year) người ta thấy tên của Tổng thống Truman, Ðại Tướng Douglas Mac Arthur... Nhưng người ta phải chờ mãi đến năm 1972, theo kiến nghị của Quốc Hội, cố Tổng Thống Richard Nixon đã ký sắc lệnh ấn định Ngày Hiền Phụ sẽ được cử hành hàng năm vào Chúa Nhật Thứ Ba trong tháng 6 dương lịch mỗi năm trên toàn nước Mỹ.(*)

Trần Hoàng Sưu tầm



* Chú thích của ERCT: Ngày Hiền Phụ trên thế giới khác nhau tuỳ theo quốc gia.
Argentina, Canada, Chili - France, Japan, Netherlands, Lithuania, United Kingdom, United States - the third Sunday in June
Denmark, Finland, Norway, Sweden - the second Sunday in November
Australia, New Zealand - the first Sunday in September
Belgium - St. Joseph's Day & the second Sunday in June
Brazil - the second Sunday in August
Bulgaria - June 20
Germany - Ascension Thursday (40 days after Easter)
Portugal - St. Joseph's Day March 19
Spain - St. Joseph's Day March 19
Taiwan - August 8 ( in the Mandarin dialect of the Chinese language which many people speak in Taiwan, the numbers for this date – 8/8 – make the sound "ba ba"...and that is the same sound as the word father!)
Thailand - December 5 (This is the birthday of King Bhumibol Adulyadej)




Xin mời click vào link ở dưới để thưởng thức nhạc phẩm Papa







aul Anka - Papa - Lyrics - YouTube

https://www.youtube.com/watch?v=unE8E581RMc

Jul 8, 2011 - Uploaded by Duc Ta
Papa , Paul Anka , Best Live Performance, w/ ENGLISH Subtitle ...





Ngày Cha Đi

GIỚI THIỆU
Xin hân hạnh giới thiệu đến quý Thầy Cô, quý Đồng Môn và quý Thân Hữu
Nhân ngày lễ Cha (Father's Day), nhà thơ Nhã Giang Thu Tâm đã sáng tác và layout bài thơ NGÀY CHA ĐI gửi tặng diễn đàn NHHN. Xin chân thành cám ơn tác giả.  
Trân trọng giới thiệu.
NHHN




Xin mời click vào link chữ đỏ ở dưới để nghe ngâm thơ




Nỗi Nhớ






Thứ Tư, 8 tháng 6, 2016

Chỉ Là Người Dưng

GIỚI THIỆU
Xin hân hạnh giới thiệu đến quý Thầy Cô, quý anh chị Đồng Môn và quý Thân Hữu
Truyện ngắn CHỈ LÀ NGƯỜI DƯNG của CHSNH Quang Đặng, tác giả viết nhân ngày Tết Đoan Ngọ (mùng 5 tháng 5).
Trân trọng giới thiệu,
NHHN


Đạn vẫn bay sàn sạt trên đầu. Đám đông tản cư bỗng dồn cục cứng ngắt trên cầu. Một ôm chặt bọc đồ, kiễng chân nhìn dáo dác phía trước tìm chị Hai. Lúc bị lùa trên cầu chị còn đứng sát bên Một. Xung quanh toàn người lạ. Đàn ông, đàn bà, con nít xô đẩy, la hét vẫn không thấy chị Hai. Lui không được, tới cũng không xong. Bên kia sông máy bay bắt đầu bỏ bom. Tuyệt vọng, Một vừa gào vừa khóc gọi chị Hai. Một tiếng nổ lớn sát thành cầu hất tung Một…

Mồ hôi tứa ra ướt đẫm áo. Lần tản cư năm nào xưa lắc sao dạo này xuất hiện dày đặc trong giấc ngủ, cứ chập chờn một lúc là thấy. Nóng không chịu nổi. Ông Một dùng bàn tay trái lành lặn còn lại sau cơn tai biến đẩy chiếc xe lăn ra cửa. Chiếc xe không theo ý ông cứ lật bà, lật bật một lúc sau mới ra được ngoài hành lang. Gió mát lạnh làm ông tỉnh ngủ hẳn. Từ chỗ này ông có thể thấy được một phần tả ngạn sông Ba, có thể nghe tiếng chuông chùa Kim Cang vọng lại từ phía dưới con dốc. Những doi cát trơ trọi giữa lòng sông nhắc ông bây giờ là tháng mấy. Dễ chừng đã tháng 5 ÂL, thường chỉ tháng này sông mới cạn khô như thế. Ông cũng chợt hiểu tại sao lại mơ thấy chị Hai trong những ngày này: mồng 5 tháng 5 ÂL đám giỗ chị Hai.

Chùa Kim Cang (đường Phan Đình Phùng Tuy Hòa)

Ông Một không biết mặt cha mẹ mình. Cả hai đã chết trong trận lụt lớn năm nào. Năm ông hai tuổi, bác Bảy má chị Hai đem ông về nuôi. Tuổi thơ của ông gắn liền với ngôi nhà dưới chân núi, với vị ngọt của chùm chim chim dúi dẻ hái sau cái mả Hời bằng đá, với mấy chú heo con tròn trĩnh làm bằng trái bình bát, với gian bếp đầy bồ hóng treo lủng lẳng cái nồi đồng cơm nguội thỉnh thoảng bị lũ khỉ trên núi mò xuống ăn… Mười tuổi ông đã lon ton theo bác Bảy trai ra thăm ruộng gần chùa Hồ Sơn. Ngày rằm, mồng một đã biết sang hàng xóm xin bông điệp về chưng trên bàn thờ Phật. Ông lớn lên êm đềm cùng mấy anh chị con bác Bảy, người ngoài nhìn vào không phân biệt được ai là con đẻ, ai con nuôi.

Năm ông 13 tuổi chị Hai lấy chồng. Bác gái bảo chị Hai mày làm dâu tận xứ Quảng lạ nước lạ cái, thôi mày theo cho có chị có em nhen Một! Mười ba tuổi, ông chưa lần nào rời khỏi nhà bác Bảy một ngày, xa lắm chỉ tầm Phong Niên, Vườn Tràu là đã xa. Giờ xứ gì mà xa lơ xa lắc. Nóng thì nóng dữ dằn. Lạnh thì cũng lạnh gấp mấy lần trong mình. Ông Một sợ nhất những ngày đông rét mướt kéo dài. Anh Hai đạp xe buôn bán giữa Đà Nẵng và Hội An, ở nhà chỉ có hai chị em. Những đêm mưa rả rích, trùm hai ba cái áo len dày cộm không đủ ấm. Chị Hai nhìn Một, Một nhìn chị Hai nhớ nhà hết xiết:

- Mùa này bác Bảy hay mua tôm đất đổ bánh xèo há chị Hai? Ừ.
- Chưa có năm nào lụt lên tới nhà mình há chị Hai? Ừ.
- Cây chùm ruột em trồng chắc có trái rồi há chị Hai? Ừ.

Hỏi câu nào chị Hai cũng ừ buồn thiu. Một bèn đánh trống lảng:

- Sao bác Bảy đặt em tên Một?
- Tại em có một mình.
- Không lẽ ai một mình cũng tên Một há chị Hai?
- Chị… chị… cũng hổng biết.
- Thôi, mai mốt dìa em hỏi bác Bảy.

Mai mốt của Một dài tới ba năm. Một năm lạnh quá, chị Hai bị sưng phổi nặng. Anh Hai bỏ cả công việc làm ăn dắt chị Hai và Một về quê. Tính ra ba năm ở Đà Nẵng, Một chưa đi hết một vòng chợ Cồn.
   
Về lại quê, ngôi nhà đầu tiên của vợ chồng chị Hai là nơi ông đang ngồi bây giờ. Tờ mờ sáng, hai chị em đã thức dậy đón mua gạo của bạn hàng ở quê ra.  Cuối tháng giêng, chị Hai dặn ông lựa những trái đậu ngự già nhất, lớn nhất phơi khô để dành mồng 5 tháng 5 ÂL gói bánh ú. Khi sông Ba đón những đợt gió hè oi bức đầu tiên, chị Hai lại chỉ cho ông kho cá nục, nhớ ớt bột và cà chua chín băm nhuyễn nhen Một!

Ở nhà mới chưa ấm chỗ. Chị Hai lại thở dài, sắp đánh lớn rồi Một. Hôm Tây càn, từ dưới chợ anh Hai chạy về hối hai chị em gói ghém đồ đạc. Một và vợ chồng chị Hai theo dòng người tản cư chạy về hướng núi Sầm. Đến cầu Cụt thì bị lạc chị Hai, nghe bom nổ ông sợ quá ngất đi. Sau cơn sốt li bì mấy ngày liền, tỉnh dậy thấy chị Hai bên cạnh ông òa khóc. Chị Hai phải vào nhà dân xin từng nắm gạo, nấu cháo loãng đút cho ông. Rồi ông sốt rét, run lẩy bẩy đi không nổi chị Hai năn nỉ mua lại từng viên ký ninh của những người tản cư ông mới khỏi bệnh. Trong cơn hoạn nạn ông mới nghĩ mình có phước, có lẽ do côi cút nên trời mới bù đắp cho bác Bảy nhận nuôi, được chị Hai thương như em ruột.

Chiến tranh qua đi, hai chị em lại về tiếp tục nghề cũ. Ông Một lớn lên bên cạnh chị Hai mà không biết mình chịu ảnh hưởng rất nhiều từ chị. Chỉ đến khi những người mua gạo quở:

- Một! tánh mày giống y chang chị Hai! Ông lỏn lẻn cười:
- Tui mà giống!

Lắm lúc nghĩ lại, ờ giống thiệt. Cũng cách ăn ở, lối nói chuyện nhỏ nhẹ từ từ, ai cũng tưởng họ là chị em ruột. Ngày ông lấy vợ, chị Hai cho ông ngôi nhà, anh chị dọn xuống dưới phố. Từ đó, chị và ông rẽ hai lối khác nhau.

Ông Một lấy vợ, sinh con, sống cuộc đời bình thường như bao người khác, không giàu cũng chẳng nghèo. Vợ ông buôn bán nhỏ, nương theo con đường huyết mạch Bắc Nam mà sống. Ở bên cạnh dòng sông Ba khô cạn mùa hè, chảy xiết dữ dội mùa đông nhưng cuộc đời ông mỗi ngày qua đều êm ả và phẳng lặng.

Chị Hai thì ngược lại, phúc và họa đuổi sát nhau. Dưới thị xã, vợ chồng chị ngày một giàu có. Nhà chị lúc nào cũng đầy khách. Bạn hàng xa như Sài Gòn, Qui Nhơn, gần như Phú Lâm, Hòa Đa ngày nào cũng ra vào tấp nập. Nhân công trong nhà mấy chục người, chiều 30 tết chị cho chở gạo đến từng nhà. Ai cũng khen chị Hai rộng rãi, chị Hai tốt bụng. Việc làm ăn đang phát triển thì trong một lần chở gạo từ Sài Gòn về, ngang sông Ba mùa nước lũ tàu bị chìm. Anh Hai thoát chết, nhưng tất cả vốn liếng chìm theo tàu. Những lời khen hôm nào trở thành những lời nghi ngại: sao vậy? hay là?

Tết năm đó nhà chị Hai vắng tanh. Khu vườn rộng phía sau không ai chăm sóc, mấy chậu mãn đình hồng nở nửa chừng thì héo. Lá mấy cây mận, cây ngọc lan thi nhau rụng trên lối đi. Cây mai tứ quí nơi góc vườn lác đác vài nụ nhỏ cũng không buồn nở. Chuồng bồ câu trên nóc nhà thì trống huơ trống hoắc sau khi bầy chim bỏ đi. Ông Một xách gạo, thịt heo, bánh trái để trên bếp. Chị Hai đang rửa chén từ ngoài giếng ngoái vô, sao em đem nhiều dữ vậy? Ông muốn trả lời, chị còn cho em cả cuộc đời mà! Tiếng pháo tiễn năm cũ nổ lớn chặn lời ông. Chưa có tết nào ông Một buồn như tết đó.
Sự nghiệp như chiếc xe không phanh, tuột dần và cuối cùng thì lao xuống vực. Sau khi bán căn nhà cuối cùng, chị Hai lại ra đi. Không phải vài năm như năm nảo năm nao mới lấy chồng xứ Quảng, ông Một linh cảm lần này chị chẳng có ngày về. Năm đó chị Hai đã bước sang tuổi 60.
              
Buổi tối hôm chị Hai đi thị xã đang giữa mùa hè. Ánh đèn hột vịt từ những gánh hàng rong ở Ngã năm soi không rõ mặt nhưng ông biết chị Hai đang khóc. Gia sản cả một đời giờ chỉ còn gói trọn trong mấy cái va ly trên chiếc xe tải ọp ẹp. Ông Một đỡ chị lên xe, nghe chị dặn tiếng mất tiếng còn:

- Em hút thuốc ít lại, coi chừng bệnh… nhớ lo cho mấy đứa nhỏ… tới nơi tới chốn.  

Xe nổ máy, chị Hai ngồi lọt thỏm giữa thùng xe mặt quay về hướng thị xã. Ngang qua nhà cũ không biết chị có kịp nghe tiếng rao quen thuộc “ai ăn chè đậu ván” của mùa hè cuối cùng không?

Từ hôm ấy ông Một không dám đi ngang ngôi nhà cũ của chị Hai. Mỗi khi có việc đi qua, ông sợ nhìn lên tấm bảng hiệu đã thay tên chủ khác. Tháng chạp sửa lại giàn đậu ngự ở mé sông ông như nghe câu nói quen thuộc, đậu năm nay to trái hả Một! Thỉnh thoảng gặp mấy người bạn hàng cũ hỏi chị Hai đi đâu, ông buồn không muốn trả lời.Thật ra ông cũng không biết chị đi đâu. Mới đầu nghe nói ở Cần Thơ. Ít lâu sau lại nghe về Châu Đốc. Bẵng đi một thời gian lại có người nói gặp chị ở chợ Mỹ Tho. Mãi đến tám năm sau nhờ một người quen dò la, ông mới biết chỗ ở chính xác của chị.      

Xe đò Sài Gòn - Rạch Giá dừng lại ở ngã ba Lộ Tẻ. Theo địa chỉ trong thư, ông Một bắt xe lôi đi Tân Hiệp, quá trưa thì đến Kênh Ba. Bỏ đường lộ, ông đi bộ dọc theo dòng kênh. Hai bên bờ là một xóm Đạo vắng vẻ thưa thớt dân. Mấy chiếc xuồng chở cây trái, thịt thà, mắm muối thỉnh thoảng cất tiếng rao. Giữa trưa nắng, tiếng ai ầu ơ ru con giọng Nam bộ nghe đến não lòng. Ông Một không bao giờ nghĩ có ngày mình đặt chân tới vùng đất heo hút này, càng không tin chị Hai, người mà cuộc đời tưởng như gắn chặt với cái eo biển miền Trung lại đang ở đây. Đi khoảng ba cây số, ông dừng lại trước một căn nhà lá lụp xụp. Mắt ông chợt hoa lên nhưng không phải vì nắng. Trời ạ! Người đàn bà tóc bạc đang ngồi trước tủ thuốc lá lẻ, vài ba hủ kẹo, mấy xấp bánh tráng dừa là chị Hai? Ánh nắng chiều chiếu xiên qua những lỗ hổng trên mái lá, rọi loang lỗ trên gương mặt quen thuộc đầy nước mắt khi thấy ông.

Đêm đó hai chị em thức đến khuya trò chuyện. Tám năm không gặp mà ông Một tưởng chừng đã 18 năm. Chuyện nắng mưa, chuyện mùa màng, giỗ chạp, những cái tên quen… nói hoài không dứt. Quá nửa đêm, ông Một mệt quá ngủ thiếp đi trên chiếc võng. Ánh đèn dầu leo lét soi bóng chị Hai vẫn ngồi gần đó im lìm trên vách lá.

Trời chưa sáng tỏ, ông Một đã lên chiếc tắc ráng sớm nhất rời Kênh Ba cho kịp chuyến xe Rạch Giá - Sài Gòn đầu tiên. Mãi đến khi chiếc áo bà ba của chị Hai chỉ còn là cái chấm trắng nhỏ trên bờ, ông Một mới sực nhớ đã không hỏi: bến cuối của chị là đây?

Bánh Ú 

Mười năm sau, một ngày đầu tháng 5 ÂL ông Một nhận được một cuộc điện thoại: “ Má con đau nặng, chắc không qua khỏi cậu vô gấp!”. Xe ôm len lỏi giữa phố phường đông đúc, lần này không phải Rạch Giá mà là Sài Gòn. Lòng ông nóng như lửa đốt khi xe bị kẹt cứng ở một ngã tư. Lại một ngã tư, ngã tư nữa… chị Hai! Ráng chờ em! Nhưng không kịp nữa rồi, từ đằng xa cây cờ tang ở đầu hẻm đang cúi đầu. Trên tay ông, xâu bánh ú gói bằng đậu ngự để dành từ tháng giêng rớt xuống đất từng cái một. Chị Hai mất đúng ngày mồng 5 tháng 5 ÂL. Mấy chục cái bánh ú ông đem từ ngoài quê vô để chị Hai cúng mùng 5 giờ chia chục cái trên bàn thờ chị. Đám tang chị Hai lặng lẽ như những năm tháng cuối đời của chị. Nghe đám con chị Hai gọi bằng cậu, ai cũng tưởng người đàn ông quấn khăn tang đi sau quan tài là em ruột chị Hai. Họ đâu biết ông chỉ là người dưng, là người dưng.

Chiều đang xuống dần dưới chân núi. Vệt nắng cuối cùng rút đi để lại ngọn tháp Chàm trơ trọi một màu nâu sẫm. Ông Một không nhớ đã ngồi ngoài này được bao lâu. Gió hiu hiu từ sông Ba thổi đến đến làm ông thiêm thiếp ngủ. Chỉ khi nghe tiếng thằng Phu la lớn, ông mới giật mình tỉnh hẳn. Từ khi con Én thôi chồng ôm con về tá túc ở đây, mỗi chiều sau khi uống say, thằng Phu lại kiếm chuyện đuổi con Én:

- Cút khỏi đây ngay! Chỗ này không có phần của mày.
- Tui cũng là con. Anh có quyền gì đuổi tui.
- Cha bịnh.Tao là con trai lớn, giờ tao là người quyết định mọi thứ trong cái nhà này.              
- Ruột thịt với nhau, hơn nữa đây là nhà của cha má tui có quyền ở. 
- Mày câm đi! Bây giờ căn nhà này là của riêng tao, nghe rõ chưa? Từ rày sắp lên tao với mày chỉ là người dưng, không anh em gì hết.

Nghe đến câu này ông Một lộn xung, muốn hét to: “ tụi bay biết nhà này của ai không? của một người dưng, người thương tao hơn cả ruột thịt, còn tụi bay một lòng mẹ, một lòng cha mà…” nhưng chỉ có những giọt nước mắt bất lực lăn dài trên má. Ông Một không còn nói được hơn một năm nay. Trên cơ thể của ông, chỉ còn hai thứ hoạt động lặc lè là cánh tay trái và một đầu óc nửa mê, nửa tỉnh.

Con Én bỗng rú lên khi bị thằng Phu phang trúng cái ghế. Đến nước này ông Một quên bẵng lời bác sĩ dặn, không được xúc động mạnh. Máu dồn lên mặt, ông cố hết sức dùng bàn tay trái rung mạnh cánh cửa sắt. Cả Phu lẫn Én ngừng cãi, nhìn ra hành lang. Một cơn đau nhói từ tim rồi lan rộng cùng khắp. Cánh tay trái từ từ rơi xuống, đầu ông quẹo sang một bên.              


Núi Nhạn (hình minh họa)

Giờ thì ông Một thấy nhẹ tênh, không còn đau ở bất kỳ chỗ nào. Không nghe tiếng con Én gào lớn: Cha! tỉnh lại đi cha. Ông chỉ thấy chị Hai đi lên từ phía dưới con dốc chùa Kim Cang. Chị không mặc bộ bà ba đen như hôm tản cư mà mặc một cái áo dài trắng. Chị băng qua cầu Chùa, đến ngồi bên ngạch cửa vỗ vai ông: “Một! dậy đi em. Bạn hàng ở Sông Cầu đã vô đầy sân chờ cân gạo”. Ông Một chưa kịp trả lời, chị đã rẽ vào con đường lên núi Nhạn. Rồi loáng một cái chị đã lên gần tới đỉnh, hai tà áo trắng bay chấp chới như hai cánh hạc. Sau lưng chị, ông Một mỉm cười: chị Hai! em đã bắt kịp chị rồi!

 QUANG ĐẶNG                                                                 

Bạc Mầu Áo Trận

GIỚI THIỆU
Xin hân hạnh giới thiệu đến quý Thầy Cô, quý anh chị Đồng Môn và quý Thân Hữu
Bài thơ BẠC MẦU ÁO TRẬN, của Lệ Giang (CHSNH Lê Nguyên Tăng) với lời tâm tình của tác giả: "Thân thương mến tặng những chiếc áo trận trước 1975 hiện đang lưu lạc khắp phương trời!".
Trân trọng giới thiệu
NHHN




Xin mời click vào bài thơ để xem rõ






Thứ Hai, 6 tháng 6, 2016

Măng Đã Mọc

MĂNG ĐÃ MỌC
Hoàng Thanh Phước

Mấy ngày vừa qua anh chị Nguyễn Đình CaiMy rất bận rộn, vất vả với công việc "trang trí nội thất" ngôi nhà của mình để đón tiếp "phái đoàn" anh Phan Long Hưng (Chris Phan) đến thăm Gia Đình CHS Nguyễn Huệ Bắc Cali. Buổi họp mặt đã được tổ chức vào chiều Thứ Bảy, ngày 21-5-2016. Chúng tôi thấy anh chị CaiMy không những không "hao gầy" mà còn tươi vui hẳn lên. Luôn nở nụ cười trên môi, nói năng dòn dã, tiếp đãi nồng hậu, ân cần.

Ba anh em nhà họ "Phan" (Phan Long Thiên, Long Vinh, Long Hưng) đây là lần đầu tiên tôi hân hạnh được gặp gỡ. Ba chàng trai hào hoa phong nhã của núi Nhạn sông Đà cùng với hai người bạn của anh (Tăng Hùng, Mạnh Đình Trọng) cũng lịch lãm không kém. Họ là những chàng trai còn rất trẻ, đầy nhiệt huyết, vui vẽ, hòa đồng, nói cười cởi mở, rất dễ gây thiện cảm với mọi người. Những vòng tay ôm, những bàn tay siết chặt. Ôi! trông đẹp làm sao với những hình ảnh chan chứa tình cảm này...

Ba anh em: Long Vinh, Chủ nhà Phan My, Long Hưng, Long Thiên

Thì ra tất cả những người có mặt ở đây hôm nay gần như đã từng sinh ra và lớn lên, hoặc đã sinh sống tại Tuy Hòa nhiều năm nên hầu hết họ đã quen biết nhau từ thuở nào. Trong câu chuyện qua lại họ thăm hỏi đến cha mẹ, bà con họ hàng, thậm chí đến cả con cháu cũng đều được đem ra "khoe" hết. Từ đó mới biết thêm Long Hưng có một người em trai nữa tên là Phan Long Minh đang ở trong quân đội Hoa Kỳ, cấp bậc Trung Tá, hiện đơn vị của anh đang công vụ tại Nhật Bản.

Đồng Hương Phú Yên ít ai là người không biết đến thân phụ của các anh là cụ Phan Long Yên từng giữ chức vụ chủ tịch Hội Đồng Tỉnh và trưởng ty Thông Tin Phú Yên vào thập niên 60-70. Thân mẫu là giám đốc bảo sanh viện Hiền Mẫu (cô mụ Thu) một thời vang bóng.

Đúng là "hổ phụ sanh hổ tử", "Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh". Các anh em nhà họ Phan đều được "công thành danh toại" nơi xứ người và "họ" cũng là một trong số những nhân tài đất Phú, xứng đáng hãnh diện là con dân của miền núi Nhạn sông Đà dấu yêu.

Anh Phan Long Hưng (Chris Phan)

Cũng chính vì điều này mà anh Đặng Duy Nhượng đã không ngần ngại "chọn mặt gửi vàng" chuyển giao diễn đàn Cựu Học Sinh Phú Yên cho anh Phan Long Hưng cùng nhóm bạn trẻ đảm nhận. Nhóm trẻ do anh Chris Phan đứng đầu đã thành lập website Cựu Học Sinh Phú Yên (www.cuuhocsinhphuyen.com) vào tháng 10-2015, rất phong phú và đa dạng. Có nhiều tin tức về Phú Yên, thời sự quốc tế (nóng bỏng) được cập nhật mỗi ngày. Trang web đang được phổ biến rộng rãi trên toàn thế giới. Xin mời quý Thầy Cô, quý Đồng Môn và quý Đồng Hương Phú Yên vào xem.

Buổi họp mặt được giới hạn trong phạm vi BĐH và một số ít thành viên "nòng cốt" nhưng đã tạo được sự cảm mến, hợp tác chặt chẽ giữa hai thế hệ "tre già" (đàn anh) và "măng mọc" (đàn em) với chung một mục đích xây dựng để phục vụ (bất vụ lợi) Thầy, Bạn và Đồng Hương Phú Yên hải ngoại cũng như ở trong nước.

Mấy anh em chúng tôi vừa ăn tối vừa hàn huyên, trao đổi với nhau nhiều công việc, câu chuyện càng lúc càng thêm hào hứng, quên cả thời gian trong khi phía khách quí phone reo liên tục, thì ra các anh còn có cuộc hẹn ở nơi khác nữa nên khách và chủ đành phải tạm biệt chia tay, hẹn gặp lại nhau lần tới. Tiếc quá!...

Xích lại gần nhau

Tiễn khách xong chúng tôi kéo ghế xích lại gần nhau tiếp nối câu chuyện còn dang dở.  Lại nhắc nhở nhiều đến các chàng trai vừa từ dã, người nào cũng vui vẻ dễ thương. Có một anh trong nhóm của họ nhắc tới nhắc lui nhiều lần: "quý anh chị cứ mạnh dạn tiến lên, đã có chúng em bên cạnh hổ trợ lo gì...".

Tôi nói với Lan Hương, thế nào chị cũng viết một bài về các anh ấy. Lan Hương nhanh nhẩu đáp lời: "đúng đó chị, em cũng có ý nghĩ như vậy nhưng em đang chuẩn bị đi Canada họp mặt gia đình chứ không em cũng viết". Tôi có đọc vài bài của Lan Hương viết rồi, cô viết cũng khá lắm, anh Sông Lô (Lê Nam Sơn), chị Thanh Vân (bào huynh và bào tỷ của Lan Hương) cũng là những cây viết "tầm cỡ" nhiều người biết đến.

Lan Hương nói thêm: nếu chị có viết thì cho em gởi Chris Phan vài câu nhé, bọn em phong cho Chris Phan là "người hùng xứ nẫu". Anh rất xứng đáng được nhận mỹ danh này vì anh luôn can đảm đứng lên tranh đấu, bênh vực cho những người cô thế bị hiếp đáp; "đâu cần Long Hưng có, đâu khó có Long Hưng". Nhiều tiếng vỗ tay và gật đầu tán thưởng.

Chủ nhà Phan My (pha thêm trà)

Trời đã khuya mà vẫn chưa có ai chịu về, chị My pha thêm trà thơm ngát. Lan Hương cất tiếng hát nghêu ngao bài Cho Nhau Lần Cuối của Lê Uyên Phương:

"Giờ này còn nhìn nhau
Nhìn đắm đuối như suối buồn
Nhìn suốt kiếp như chết mòn
Nhìn hấp hối thương đau
Rồi ngày mai ta không còn thấy nhau"

Câu cuối cùng tất cả chúng tôi cùng hát theo. Trong đêm vắng nghe thắm thiết, buồn buồn làm sao...

Anh Trần Hoàng Thân và Lan Hương thay nhau ôm đàn guita, chúng tôi hát hết bài này đến bài khác; anh Hà Trí, chị Bích Đào, chị My, Minh Vui và Thanh Phước, toàn là ca sĩ ngoại hạng (không có hạng nào), chỉ có chị Phúc Phương là không hát hò gì, chị ngồi cười cười và thưởng thức thôi (Chị Lan Anh có việc về trước).

Chị Lưu Phúc Phương

Nhân đây cũng xin bật mí: anh Hà Trí và chị Phúc Phương là hai "đầu bếp" nổi tiếng nấu món chay rất ngon và tinh khiết, hôm nay chúng tôi đã được thưởng thức tài nghệ của hai người và nghe đâu trong ngày Họp Mặt Mùa Hạ (19-6) sắp đến chúng tôi cũng sẽ được thưởng thức món chay "ngon hết ý". Xin cám ơn anh Trí và chị Phương rất nhiều.

Buổi họp mặt để đón tiếp các bạn trẻ tuy hạn hẹp đơn sơ nhưng thành quả lại rất khả quan. Các bạn trẻ không còn e dè, ngần ngại như trước nữa, nay đã mạnh dạn nhập cuộc, thực sự dấn thân cùng với lớp đàn anh đàn chị xây dựng NHHN tiến lên vững mạnh.

Thật đáng vui mừng biết bao vì "MĂNG ĐÃ MỌC".

Hoàng Thanh Phước

Hoàng Thanh Phước

Trần Bích Đào 

Lê Lan Hương

Trần Hoàng Thân


Nhớ Trường Xưa



Những chiều trời giăng giăng mây xám, tôi thường ngồi bên khung cửa nhỏ, hướng về phương trời cũ mà nhung nhớ xa xôi.

Ở nơi đó có mái trường Nguyễn Huệ, có tiếng phi lao rì rào bên hàng phượng vỹ, tôi yêu cái âm thanh đó mà tôi cho rằng không bất cứ bản nhạc nào có thể diễn tả cho hết được cái độ u buồn của nó, có thầy cô giáo cũ đã tận tụy giảng dạy những bài học để cho học sinh chúng tôi làm hành trang bước vào đời.

Chiều chiều đưa mắt phía trời Đông
Nhớ mái trường xưa tận cõi lòng
Bài học năm nào thầy giáo cũ
Tìm hoài chỉ thấy những chiều không

Tôi nhớ lớp học, nhớ cái cửa sổ lớp, nhìn ra sân trường có những chiếc lá vàng bay lả tả vào một buổi chiều Thu tím.

Có những chiều Thu khói tỏa mờ
Ngồi trong lớp học thả hồn mơ
Lay bay chiếc lá ngoài song cửa
Một thoáng ngùi trông chút thẩn thờ

Trường Nguyễn Huệ cũ (đường số 6)

Tiếng hát từ radio cất lên "bạn tôi không nhiều lắm chỉ chừng mươi người, từ khi xếp bút nghiên, mỗi người đi một miền lâu lắm mới gặp nhau". Tôi buồn rời rợi làm cho hình ảnh năm mươi năm về trước lại hiện về với những hóm hỉnh, dễ thương, tươi vui, đôi khi còn tinh nghịch nữa. Thầy Tổng Giám Thị cho là lớp tôi nghịch nhất trường. Vậy mà những khi thầy thấy chúng tôi đùa nghịch thầy chỉ nhìn rồi quay đi chứ chưa phạt bao giờ.

Tinh nghịch nhất trường là lớp chúng em
Dư âm ngày cũ thoáng êm đềm
Mất trôi, trôi mãi về phương ấy
Tìm chút hương xưa để nhớ thêm

Mái trường Nguyễn Huệ vẫn chiếm trong tâm hồn tôi một vị trí rất lớn. Có lẽ một phần đời học sinh hoa mộng nhất của tôi kết tụ dưới mái trường đó.

Đã năm mươi năm dư trôi qua, tôi chưa một lần trở về thăm mái trường cũ, nhưng những kỷ niệm xưa vẫn cứ ngàn đời ngủ im trong ký ức của tôi.

Học đường Nguyễn Huệ mãi trong ta
Kỷ niệm dấu yêu vẫn mượt mà
Dĩ vãng lập lòe trong trí nhớ
Một thời cắp sách thuở xa xưa

Trường Nguyễn Huệ mới (trước 1975)

Trời mưa rả rích từ ban trưa kéo dài mãi tận bây giờ, thật buồn như khóc. Tôi ra đứng bên ngoài cửa nhìn xa xa ngôi trường Nguyễn Huệ hiện ra lờ mờ trong làn sương xám, tôi nghe lòng gợi lên biết bao nỗi nhớ nhung. Nhớ Tuy Hòa, nhớ lớp học xưa giờ đây đang dần trở nên dĩ vãng.

Nỗi buồn chan chứa của ta ơi
Bước đến nơi đây giã biệt rồi
Rả rích mưa rơi khơi nỗi nhớ
Nhớ trường yêu dấu ngập hồn tôi

Bao nhiêu năm dòng đời đã trải qua nhiều khúc rẽ nhưng dư âm nơi mái trường cũ vẫn thoáng êm đềm bên cuộc đời xuôi ngược của cựu học sinh trên bước đường đó đây phiêu bạt...

Hoài Hương Nguyễn Thị Thọ



Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2016

Ảnh Hưởng Của Wifi


Đối với đa số các bạn trẻ hiện nay, không có wifi thì đúng là “sống dở chết dở” nhưng nếu wifi phủ sóng mạnh mẽ thì cũng không phải là một điều tuyệt vời đâu nhé!

1. Wifi – sát thủ vô hình đe dọa đến sức khỏe

Với sóng wifi, chúng ta có thể thoải mái làm việc, giải trí, kết nối thông tin, giữ liên lạc với bạn bè thuận tiện hơn rất nhiều. Tuy nhiên, đi kèm với những lợi ích to lớn thì wifi cũng ẩn chứa không ít ảnh hưởng xấu đối với sức khỏe. Nguyên nhân chính là do việc chúng ta phải tiếp xúc với bức xạ điện từ mà sóng wifi phát ra.

wifi, suc khoe, bo nao, sức khỏe, bộ não 

Tiến sĩ Reta - chuyên gia tâm lí - cho rằng: “Khi ở gần khu vực có sóng điện từ, nó sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của cơ thể và sinh ra hiện tượng mệt, tiêu hao năng lượng”.
Trên thực tế, các nhà khoa học cũng đã bắt đầu nghiên cứu các tác hại của bức xạ đến chức năng của não từ rất sớm. Theo nghiên cứu sử dụng công nghệ MRI trong năm 2003, những người tiếp xúc với bức xạ 4G bị suy giảm hoạt động của não bộ.
Không chỉ vậy, đã có một nhóm 30 sinh viên khỏe mạnh gồm 15 nam và 15 nữ cùng tham gia vào bài kiểm tra về bộ nhớ. Đầu tiên, họ được tiến hành thử nghiệm mà không có bất kì sự tiếp xúc nào với bức xạ wifi. Tiếp theo, họ được tiếp xúc với sóng wifi có tần số 2.4 GHz trong khoảng 45 phút. Sau đó, các chuyên gia đã đo tình trạng hoạt động của não bộ và kết quả cho thấy sự thay đổi đáng kể trong hoạt động cũng như mức năng lượng của não bộ, nhất là ở nữ giới.
Ngoài ra, nhiều nghiên cứu y học cũng đã phát hiện ra mối liên hệ mật thiết giữa sóng điện từ và nhiều vấn đề sức khỏe khác. Theo trích dẫn từ tác phẩm của Baker năm 1990, sóng điện từ gây ra khả năng hấp thụ năng lượng thấp và ảnh hưởng đến chức năng điều tiết nội tiết cùng hệ thống miễn dịch. Nó cũng có thể gây nên hiện tượng dị ứng, bệnh ung thư, hiện tượng đau mệt triền miên, đau đầu, đau cơ, mất ngủ, trí tuệ giảm sút, tự kỉ, bệnh Parkinson, bệnh Alzheimer và là hoàn cảnh gây ra tật bệnh, lão hóa nhanh…

2. Vì sao không nên bật wifi khi ngủ?

Mới đây, theo tờ Daily Mail, một thí nghiệm của 5 nữ sinh ở một trường trung học ở Đan Mạch đã khiến nhiều người bị sốc.

wifi, suc khoe, bo nao, sức khỏe, bộ não 

Do nghi ngờ về tác động của những chiếc điện thoại thông minh truy cập internet có thể là nguyên nhân dẫn đến giảm chất lượng giấc ngủ, 5 cô gái này đã quyết định thực hiện thí nghiệm về sự tăng trưởng của thực vật để nghiên cứu tầm ảnh hưởng của wifi.
Trong thí nghiệm này, họ đặt cải xoong và những hạt đậu thuộc 1 trong 6 loại bổ dưỡng, tốt cho máu bên trong 2 căn phòng khác biệt. Một sẽ được bật thiết bị wifi cả ngày và căn phòng còn lại thì không có tín hiệu wifi.
Sau 12 ngày quan sát, sự phát triển của hạt giống trong 2 căn phòng này có sự khác biệt rất lớn. Ở phòng không có tín hiệu wifi, hạt đậu đã có sự nảy mầm và tăng trưởng mạnh mẽ. Nhưng ngược lại, tại phòng có tín hiệu wifi, cải xoong và hạt đậu không những không phát triển mà còn héo úa đi.
Có thể thấy, bức xạ wifi trong 2 tuần có thể dễ dàng khiến cây chết đi, sóng wifi có thể cản trở sự tăng trưởng.
Do đó, tiếp xúc với sóng wifi trong thời gian dài và ở cự li gần có thể gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe con người. Nhất là khi hiện nay, có không ít người dùng điện thoại để truy cập internet trước khi ngủ và sau đó đặt điện thoại bên cạnh gối rồi ngủ như một thói quen.

wifi, suc khoe, bo nao, sức khỏe, bộ não 

Ban đêm là lúc quá trình tái tạo tế bào, hồi phục và giải độc cho cơ thể diễn ra mạnh mẽ. Vì vậy, việc tiếp xúc với sóng wifi càng có thể gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe.
Ở Nhật, các bác sĩ cùng khuyên khi đi ngủ tuyệt đối không dùng điện thoại di động làm đồng hồ báo thức đặt ngay trên đầu. Nguyên nhân vì suốt 8 tiếng khi ngủ, máy sẽ liên tục thu phát sóng điện từ, gây ảnh hưởng đến thần kinh và cơ quan nội tạng của cơ thể.

3. Cách dùng wifi an toàn cho sức khỏe

Để bảo vệ sức khỏe khỏi hung thần gây hại mang tên wifichúng nên cũng nên có một số chú ý.
Đầu tiên, cần giữ khoảng cách an toàn với thiết bị phát wifi. Theo Forbes, vách tường thông thường không thể chặn sóng. Vì vậy, chúng ta không nên đặt bộ phát wifi trong phòng ngủ hay phòng làm việc để hạn chế thời gian cơ thể tiếp xúc với các bức xạ. Vị trí tốt nhất cho thiết bị này là ở những góc ít sử dụng trong nhà. Cùng với đó, trước khi đi ngủ, chúng ta cũng đừng quên tắt điện thoại, đặt ở chế độ máy bay và để chúng tránh xa khu vực buồn ngủ.

wifi, suc khoe, bo nao, sức khỏe, bộ não 


Chúng ta cũng nên tắt bộ phát wifi vào ban đêm và ngắt chế độ kết nối internet của thiết bị di động khi không sử dụng. Điều này không chỉ giúp ta ngủ sâu hơn, thức dậy khỏe khoắn hơn mà còn khiến cho sức khỏe vô cùng biết ơn chúng ta đấy nhé!
Theo Thế giới trẻ