SÀI GÒN - TÊN GỌI BỊ CƯỚP ĐOẠT VÀ KHÁT VỌNG ĐƯỢC TRẢ LẠI
Hôm nay, ngày 2 tháng 7 năm 2026, chế độ Tô Lâm long trọng tổ chức kỷ niệm 50 năm ngày đổi tên Sài Gòn thành “Thành phố Hồ Chí Minh”. Đây không phải là một sự kiện văn hóa hay lịch sử thuần túy, mà là minh chứng rõ nét cho một hành vi cưỡng chiếm bằng vũ lực và xóa bỏ bản sắc.
Năm 1975, bằng sức mạnh quân sự và sự hậu thuẫn của khối cộng sản quốc tế, Đảng Cộng sản Việt Nam đã dùng bạo lực cưỡng đoạt miền Nam Việt Nam. Không dừng lại ở việc chiếm đoạt lãnh thổ, chính quyền mới còn cướp luôn cả cái tên đẹp đẽ, thơ mộng và giàu sức sống nhất của miền Nam: Sài Gòn. Đó là thủ phủ kinh tế, văn hóa, là biểu tượng của một miền Nam tự do, sôi động, từng là nơi hội tụ của tinh thần doanh thương, sáng tạo và khát vọng tự do của người dân miền Nam.
Việc đặt tên thành phố theo Hồ Chí Minh – một nhân vật được coi là tội đồ dân tộc bởi hàng triệu người Việt – chính là hành động xúc phạm sâu sắc nhất. Hồ Chí Minh là người đã mang chủ nghĩa cộng sản độc tài vào Việt Nam, dẫn đến bao nhiêu đau thương, chia cắt, cải tạo, di cư kinh hoàng và nghèo đói kéo dài. Đặt tên một thành phố sầm uất, từng là niềm tự hào của dân tộc, theo tên một kẻ mang lại chế độ áp bức cho toàn dân tộc, đặc biệt là người dân miền Nam, là sự lăng nhục có hệ thống đối với hàng chục triệu người đã và đang sống trong nỗi mất mát ấy qua nhiều thế hệ từ năm 1976 đến nay.
Sài Gòn không chỉ là một cái tên địa lý. Đó là linh hồn của miền Nam, là ký ức của bao thế hệ, là biểu tượng của một nền văn minh đô thị từng rực rỡ. Đổi tên Sài Gòn là hành động xóa sổ bản sắc, là cố gắng ép buộc người dân miền Nam phải quên đi cội nguồn và chấp nhận một ý thức hệ xa lạ.
Lịch sử đã có những bài học tương tự. Khi Liên Xô sụp đổ, người dân Nga đã nhanh chóng trả lại tên cũ cho các thành phố: Leningrad trở lại là St. Petersburg, Stalingrad trở lại là Volgograd… Những cái tên mang đậm dấu ấn của chủ nghĩa cộng sản, của bạo lực và sùng bái cá nhân, đều bị lịch sử gạt bỏ. Chúng chỉ tồn tại tạm thời trong bóng tối của độc tài.
Cái tên “Thành phố Hồ Chí Minh” cũng sẽ chịu chung số phận ấy. Khi Việt Nam thực sự có tự do, dân chủ, và người dân được quyết định vận mệnh của mình, người dân Sài Gòn sẽ lấy lại tên thành phố của mình – Sài Gòn – như xưa. Đó không chỉ là việc khôi phục một cái tên, mà là khôi phục lại bản sắc, phẩm giá và tinh thần của một vùng đất từng bị chà đạp.
Sài Gòn vẫn sống trong tim người dân miền Nam, dù bị đổi tên trên giấy tờ hành chính. Và một ngày nào đó, khi bóng tối của độc tài tan biến, Sài Gòn sẽ rực rỡ trở lại với chính tên gọi chân thực và thiêng liêng nhất của nó.
Sài Gòn muôn năm!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét