|
NGÀY 4 THÁNG 7
Bài kính gởi các diễn Đàn, Văn Đàn... để tùy
nghi, Xin gởi quý anh chị biết cho: "Tại
Sao Tôi Yêu Nước Mỹ" Kính chúc tất cả quý vị tự do hạnh phúc
bình an và khỏe mạnh. DTDB TẠI SAO TÔI YÊU NƯỚC MỸ Cứ mỗi năm xứ người mừng “Độc
Lập” Pháo tưng bừng... gợi nhớ quá cố hương Chồng cải tạo, gia cảnh lắm đoạn trường Hãi hùng, âu lo, dật dờ, ngao ngán... Sau miền Nam rơi vào tay Cộng sản Từng lớp lớp người hớt hãi bôn đào Vượt biển khơi, trời thịnh nộ thét gào Sấm gầm gừ, sóng ầm ầm giận dữ! Kể từ đó chúng tôi đời lữ thứ Tạm dừng chân hoang đảo, nước tự do Thuyền nhân thoát nạn, đỡ sợ, bớt lo Liên Hiệp Quốc với tấm lòng hoan hỉ Chín tháng sau, gia đình tôi vào Mỹ Nhà bốn người, chồng vợ cùng hai con Xứ lạ quê người, buồn tủi héo hon… Thương nhớ cha mẹ, họ hàng, chòm xóm… Nhớ bờ sông cây bần nhiều đom đóm Xuồng câu tôm le lói bóng đèn chông Giọng hò lơ cô lái thả xuôi dòng Trẫy chợ Tết, trời nửa đêm về sáng Thời Cộng Hòa không ai buồn cấm cản Sĩ, nông, công, thương… tự chọn cho mình Có người vào trường đào tạo chiến binh Công, tư chức, kẻ bán buôn, ruộng rẫy… Dân miền Nam sống ấm no thoải mái Trường dạy nghề, thầy lớp học sẵn sàng Đường tiến thân lớp trẻ rộng thênh thang Vì tương lai, tiền đồ dân tộc Việt… Khi đến phi trường Mỹ, rồi mới biết Vợ, chồng, con ốm đói như thây ma Đôi dép mòn, bộ đồ cũ dính da Hải đảo bịnh đau, héo hon sức kiệt Nước Mỹ với tôi vạn điều khác biệt Phong tục, tập quán, tiếng nói… ngu ngơ Trong bao giấy, vỏn vẹn bốn hồ sơ Không của cải, không đồng xu dằn túi! Xứ người giàu sang… chạnh lòng buồn tủi! Thương kẻ quyết tâm trốn bỏ quê hương Với Cộng nô không cùng lối, chung đường Đổi tự do, sống còn trong cõi chết... Tháng lại năm qua… cày không biết mệt! Việc bộn bề đỡ phiền não… băn khoăn Nếp sống hài hòa, vượt những khó khăn Con trẻ vô tư, đến trường chăm học… Tâm hồn chúng thảnh thơi hồng tuổi ngọc Sống vững vàng, với bằng cấp chuyên môn Gia đình an vui, thoải mái tâm hồn… Lòng ngay thẳng, không nghĩ suy tạp nhạp Có như thế thân tâm luôn an lạc Gẫm cuộc đời như gió thoảng mây bay Ngày đến đây chỉ có trắng đôi tay! Siêng năng... mới hòa đồng dân bản xứ! Nước Mỹ trợ giúp người nghèo mọi thứ Có tự do, có bình đẳng, nhân quyền… Được mở hãng xưởng, những việc tư, riêng… Miễn đừng phạm pháp, hoặc phiền người khác Mỹ trong tôi, là bầu trời ấm mát Là tấm lòng của biển độ thế nhân An ổn tâm linh, sức khỏe, tinh thần… Vì như thế… nên tôi yêu nước Mỹ! DƯ THỊ DIỄM BUỒN Email: dtdbuon@hotmail.com |

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét