Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2026

Vần Thơ Khóc Mẹ

 

 

 

     VẦN THƠ KHÓC MẸ
 
     Thương nhớ Mẹ, con ra thơ để khóc

     Lời thơ buồn ray rức trái tim con

     22 năm xa vắng đã không còn 

     Sao cứ ngỡ Mẹ giờ đang ngóng đợi ?


     Mẹ biết không ? Bao đêm dài tự hỏi

     Mẹ nơi đâu, giọt lệ lại tuôn trào ?

     Nhớ Mẹ hiền những ngày sống bên nhau

     Con nhớ Mẹ u buồn theo năm tháng


     Lệ trong tim vẫn hoài chưa vơi cạn

     Tưởng giòng đời theo ngày tháng vơi đi

     Mùa Hè sang nghe tiếng gió thầm thì

     Tưởng nhớ Mẹ lời ru nào thuở trước


     Thánh ý Chúa, có nào đâu tránh được

     Lòng con giờ ôm ấp nỗi chia xa

     Chuỗi ngày qua, nhớ Mẹ mắt lệ nhòa

     Lời kinh nguyện hằng đêm con vẫn đọc


     Mẹ ra đi ...đời như cơn gió lốc

     Xoáy vào hồn mang nỗi nhớ triền miên

     Trong tim con luôn giữ bóng Mẹ hiền

     Lời thơ viết... bao giờ thôi khóc Mẹ

 

     Mẹ ra đi không còn trên trần thế

     Để lòng buồn con viết nhớ Mẹ yêu

     Giọt lệ con chưa đủ có bao nhiêu

     Để bù đắp công lao Mẹ nuôi dưỡng


     Cả đời Mẹ có nào đâu vui sướng

     Luôn hy sinh, vất vả đủ trăm chiều

     Mong gia đình hòa thuận sống thương yêu

     Con của Mẹ giờ đây người mỗi ngã


     Nơi xứ người cảnh đời luôn xa lạ

     Tình thương yêu mờ nhạt bởi bạc tiền

     Vật chất thường được quý trọng trước tiên

     Nên tình nghĩa mờ dần theo năm tháng

 

     Con nhớ Mẹ có nào đâu vơi cạn

     Chuỗi ngày buồn u hoài nỗi thương đau

     Con vẫn mong có Mẹ thuở ban đầu

     Vòng tay Mẹ, lời thương yêu trìu mến ...
 
     Nguyễn Vạn Thắng
 

 


VẦN THƠ KHÓC MẸ
Nguyễn Vạn Thắng 

Trân trọng 
NHHN 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét