NỀ NẾP GIÁO DỤC CỦA NGƯỜI MIỀN NAM XƯA
Sưu tầm
Trước 1975 ở miền Nam,
vợ chồng thường gọi nhau là "mình".
- Mình ơi, anh đi
nha...
- Dạ, ráng giữ sức
khỏe nhe mình...
Khi giới thiệu vợ với
người khác thì người chồng thường nói:
- Xin giới thiệu với
anh, đây là nhà tôi.
Ngược lại trong trường
hợp khách đến tìm thì người vợ lại nói:
Thưa anh, nhà tôi đi
vắng. Nếu cần việc gì thì anh có thể nhắn lại.
Bùi thi sĩ ắt hẳn phải
rất cảm động với những từ ngữ này thì mới có một vần thơ sâu sắc:
"Mình ơi, tôi gọi
là nhà
Nhà ơi, tôi gọi mình
là nhà tôi"
Đạo vợ chồng nghĩa phu
thê thời đó có ý nghĩa vô cùng thiêng liêng. Những chuyện ly thân ly hôn rất
hiếm khi xảy ra. Thậm chí có nhiều trường hợp chỉ mới là người yêu chưa hề được
nắm bàn tay nhưng vẫn chờ đợi nhau hàng chục năm với tất cả sự nhớ nhung trung
trinh chung thủy.
..........
Người lớn đã như vậy
nên đối với con cái thì người miền Nam rất chú trọng vấn đề giáo dục.
Thông thường mấy đứa
nhỏ gọi Ba - Má, Cha - Mẹ, vùng thôn quê thì có nhà gọi là Tía - Vú. Có nhiều
gia đình lại gọi Papa - Maman theo Tây.
Khi người Bắc di cư
vào Nam năm 1954 thì mới nghe những cách xưng hô Thầy - U, Bố - Đẻ, Cậu - Mợ...
Nhà của người miền Nam
xưa không bao giờ có chuyện phơi quần áo phía trước mặt tiền. Trước nhà là bộ
mặt của gia đình, không có chuyện phơi bày những thứ sinh hoạt riêng tư như
vậy.
Con cái trong nhà của
người miền Nam thường được dạy dỗ rất kỹ theo lễ giáo.
Đi thưa về trình,
trước khi đi đâu thì phải nói Thưa Ba, con đi tới nhà bạn... Lúc về thì cũng
nói Thưa Ba, con mới về...
Có khách đến thăm nhà
thì phải bước ra khoanh tay cúi đầu chào Thưa Bác, Thưa Chú, Thưa Cô, Thưa
Dì...
Khi đã thưa gửi đàng
hoàng thì vào trong lấy ly nước đem ra mời khách, làm gì cũng bằng cả hai tay.
Trong khi khách nói
chuyện với Cha Mẹ thì tuyệt đối tránh mặt không lai vãng, không được phép đùa
giỡn hay nói chuyện lớn tiếng.
Dọn cơm lên, khi đã
bới cơm ra chén thì không được ăn liền mà phải cầm đôi đũa xá ba xá, một cử chỉ
tỏ lòng cảm tạ ơn trên đã cho mình một bữa ăn.
Chờ người lớn ăn
trước, tới mình thì ăn một chút cơm không, nhai rồi thì mới được gắp thức ăn.
Khi muốn ăn gì thì phải gắp cho gọn gàng, không được khua khuấy đôi đũa trong
dĩa, trong tô và tuyệt đối không dùng cái muỗng chung múc nước canh mà húp. Lúc
đang ăn không được nói chuyện, uống nước hay làm cho chén đũa kêu thành tiếng,
nhai thức ăn không được phát ra tiếng sì sụp sột soạt, không ợ hơi vì như vậy
là bất lịch sự...
Con gái đến tuổi cập
kê khi ngồi thì phải khép hai chân lại, không được phép nằm ngửa ở bất cứ đâu
nếu không phải là trong buồng riêng đã đóng kín cửa. Các cô ấy cũng không được
phép tự ý ra nhà trước chào khách nếu không được Cha Mẹ gọi.
Trò chuyện với bất cứ
ai cũng phải dùng lời lẽ chuẩn mực, không được nói những từ ngữ dung tục không
thanh tao đứng đắn.
Đi mà kéo lê chiếc dép
kêu lẹt xẹt: bị đòn. Người lớn đang nói chuyện mà chen vào một câu thì gọi là
ăn cơm hớt: bị đòn. Buổi trưa ăn cơm xong mà không chịu ngủ cứ đùa giỡn hoặc
nói lớn tiếng: bị đòn... Con nít ngày xưa rất dễ ăn chổi lông gà với những tội
trạng như vậy.
Chỉ cái chuyện ăn uống
đi đứng nằm ngồi sinh hoạt thôi mà ngày xưa ta đã được ông bà cha mẹ giáo huấn
rất kỹ. Qua đó đã hình thành nên nhiều thế hệ người miền Nam có tính cách lễ
phép gia giáo khiêm cung khoan hòa như đã thấy...
Được thụ hưởng cung
cách dạy dỗ của ông bà cha mẹ như vậy mà nếu ngày hôm nay mỗi người cố gắng
truyền lại những điều tốt đẹp đó cho thế hệ con cháu thì đó chính là đã góp một
phần quan trọng để giữ gìn danh tiếng cao quý đáng hãnh diện nhất của chúng ta:
NGƯỜI MIỀN NAM !
Nguồn: Nguyễn An Chi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét