Ảnh chụp trang đầu bản sao của "Hiệp định Paris" bằng tiếng Anh; có chữ ký của 20 phi công Mỹ là tù binh tại Hillton Hanoi xác nhận đã được đọc nó.
BÀI 371: HÒA ƯỚC 1973
Vũ Linh
52 NĂM SAU: NHỚ LẠI HÒA ƯỚC MẤT NƯỚC
Thứ
hai tuần rồi, nhằm ngày 27 tháng Giêng 2025, đã đánh dấu 52 năm ngày ký kết Hòa
Ước Paris, 27/1/1973, không phải chấm dứt chiến tranh VN, mà chính thức chấm
dứt sự can thiệp của Mỹ vào cuộc chiến. DĐTC xin có bài này để cùng quý độc giả
hồi tưởng lại đại họa của đất nước và dân tộc, hơn nửa thế kỷ trước.
Hòa ước cuội này đã đưa đến thảm họa 30/4, khiến
dân miền Nam ta, mất đất sống, phải xách dép chạy ra khắp thế giới tị nạn VC,
tuy cũng có nhiều người vui mừng hớn hở có dịp may ngàn năm một thuở ra sống
tại những xứ văn minh giàu có yên ổn mà không cần thông hành hay chiếu khán gì
như con vẹt QuyTruong đã công khai nhìn nhận.
Câu chuyện ai cũng biết hết sức
phức tạp.
Vì tính phức tạp của việc mất nước, nên đã có
tranh cãi không ngừng suốt nửa thế kỷ qua, và chắc chắn những tranh cãi sẽ còn
tiếp tục cả mấy trăm năm nữa.
Vấn đề tranh cãi lớn nhất đối với Mỹ cũng như với
nhiều dân tị nạn, là chuyện ai chịu trách nhiệm để mất Nam VN vào tay VC, ai bỏ
VNCH, đảng DC hay đảng CH, Johnson hay Nixon?
Trong hơn nửa thế kỷ qua, cả hai chính đảng lớn
của Mỹ không ngừng xỉa tay đổ lỗi cho nhau, không khác gì trước đó đã xỉa tay
đổ lỗi cho nhau việc để mất cả Trung Hoa lục địa vào tay Mao.
Nguyên nhân
Ngay sau khi miền Nam VN rơi vào tay VC năm 75,
phe DC khi đó là đảng 'đối lập' không nắm quyền, đã mau mắn nhẩy xổ lên xỉa tay
tố cáo phe CH đang nắm quyền đã 'để mất' Nam VN, cụ thể hơn, tố TT Nixon
đã bán Nam VN cho Trung Cộng qua con buôn Do Thái Kissinger. Thả con tép VN để
vồ con tôm hùm Tầu, béo bở cho các đại tập đoàn tư bản Mỹ hơn nhiều. Truyền
thông loa phường nhất tề xúm lại phổ biến và cổ võ cho quan điểm này, cũng để
tránh tội chúng đã tiếp tay giết miền Nam VN. Truyền thông vẹt tị nạn u mê làm
bổn phận vẹt răm rắp nhai lại.
Sự thật lịch sử là đảng DC và đám truyền thông đã
hèn hạ chạy tội, đổ lỗi việc mất Nam VN cho đối lập, nhất là cho Nixon, một TT
không mấy được dân Mỹ ưa thích. Chạy tội khi có tội bất kể tội lớn nhỏ, đấm
ngực khi có công bất kể công lớn nhỏ, đó là chuyện bình thường trong chính trị
nói chung, nhất là trong chính trị Mỹ nói riêng khi các chính trị gia đều lên
hay xuống tùy theo số phiếu cử tri, nghĩa là phần lớn dựa trên khả năng mỵ dân,
khả năng chạy tội và đổ thừa, hay khả năng nhận vơ công người khác, không hơn
không kém. Nhưng chuyện đáng nói vì đáng buồn, là nhiều dân Việt tị nạn đã tin
như đinh đóng cột vào cái mánh xỉa tay chạy tội của đảng DC này. Nguyên nhân
chính là khối dân tị nạn nói chung đã không hiểu rõ toàn bộ câu chuyện từ đầu
đến đuôi.
Trước ngày đại họa mất nước, dân Việt ta trong
nước gần như bị bịt mắt về những biến chuyển của chính trường thế giới cũng như
chính trường Mỹ. Truyền thông trong nước khi đó bị kiểm duyệt rất gắt, dân ta
hầu như không biết gì về những biến chuyển trong chính trường Mỹ. Những tin
kiểu như hạ viện và nhất là thượng viện Mỹ liên tục biểu quyết chống việc Mỹ
dính dáng vào chiến tranh VN, những vụ biểu tình của sinh viên thiên tả trong
hàng loạt đại học cấp tiến nhất nước, do Mạc Tư Khoa và khối CS quốc tế khích động,
chỉ đạo, phối hợp và điều động,... đều bị 'đục bỏ'. Những tin về những hoạt
động gọi là 'phản chiến' của các chính khách Eugene McCarthy, Robert Kennedy,
Joe Biden, John Kerry, George McGovern,... đã bị chính quyền của TT Thiệu chặn
đứng, dân ta không hay biết gì nhiều (dân Việt ta khi đó chẳng thể biết
McCarthy, Bob Kennedy, McGovern, Kerry, Biden,... là ai vì chưa bao giờ đọc
thấy tên của họ trên báo chí VNCH). Dân ta vẫn chỉ biết TT Johnson của đảng DC
đang cố loay hoay đánh VC mà vẫn chưa thắng, điều đình thất bại vì TT Johnson
nhất quyết không nhượng bộ CSVN, bảo vệ Nam VN tới cùng. Trong khi Nixon và tên
'Do Thái' Kissinger lên nắm quyền, đã rất mau mắn chấp nhận 'bán' Nam VN cho
TC, một phần để đổi lấy thị trường Tầu khổng lồ và quá béo bở cho những tài
phiệt CH, một phần để tập trung nỗ lực bảo vệ Do Thái tại Trung Đông.
Sự hiểu biết về chính trị Mỹ khoan nói tới đám dân
ngu khu đen, ngay cả TT Thiệu cũng dường như mù tịt khi ông tin vào những cam
kết riêng của Nixon mà không hiểu Nixon chỉ hứa cuội vì thực quyền và hầu bao,
một phần lớn do quốc hội nắm. Ngay cả việc TT Nixon đang dẫy tê tê, tìm sống
trong vụ xì-căng-đan Watergate, TT Thiệu có lẽ cũng không biết rõ mọi chi tiết
cũng như hậu quả. Hai ông đại sứ Bùi Diễm và Trần Kim Phượng hoặc là cũng không
ý thức được Nixon đã mất hết quyền và uy, hoặc là nhát tay không dám nói sự
thật cho TT Thiệu, hoặc là đã có nói nhưng không đủ khả năng thuyết phục một
ông Thiệu với bản tính ngoan cố và đa nghi. Ông cố vấn Hoàng Đức Nhã, hiểu biết
nước Mỹ hơn người, cũng có thể đã cảnh báo TT Thiệu về những cam kết cuội của
Nixon, nhưng cũng chẳng thuyết phục được ông Thiệu, vẫn kiên quyết bám víu vào
cam kết của Nixon. Hay có khi ông Thiệu không tin Nixon cũng không được vì
chẳng có cách nào khác. Thân phận tiểu quốc là vậy.
Chạy qua Mỹ, lần đầu tiên có dịp đọc đủ loại tin
từ thật nhiều báo chí, sách vở và đài tivi, hầu hết theo phe DC chống CH, đặc
biệt là thù ghét Nixon -như đang thù ghét Trump bây giờ- chỉ thấy xỉa tay vào
Nixon, nên phần lớn dân tị nạn sẵn sàng tin ngay những lập luận Nixon bỏ Nam
VN. Ghi ơn đảng DC và Johnson, khắc sâu sự phản bội của đảng CH và
Nixon/Kissinger. Các công Nguyễn Tiến Hưng, Hoàng Đức Nhã,... vì là những nhân
vật chính đối đầu với Nixon bị Nixon bóp cổ, thậm chí lừa gạt, nên cũng nhất tề
chỉ nhìn thấy tội của Nixon. Qua bao nhiêu sách viết về 'cuộc tháo chạy của
Mỹ', dù phải cám ơn ông Nguyễn Tiến Hưng ví biết thêm rất nhiều dữ kiện, vẫn
phải thấy ông Hưng đã chứng minh quá rõ cho thiên hạ thấy, ông không nhìn thấy
xa hơn đầu mũi Nixon.
Con vẹt già Katumtran gần đây có viết rất hoành
tráng "Nửa thế kỷ trước, Kissinger và Nixon của đảng Cộng Hòa đã bán
đứng Miền Nam cho Việt cộng. Cựu TT Nguyễn Văn Thiệu và quân dân Miền Nam không
cương quyết chống lại. Mỹ cắt viện trợ. Miền Nam đành cắn răng nuốt hận, vào
bàn đàm phán Hòa Bình...", Chỉ là một kết luận gian trá, viết lại lịch
sử, tóm lược lại tất cả những tranh cãi về nguyên nhân đại họa 30/4/1975. Mà
lại hoàn toàn sai về thời gian tính.
Đây là chuyện viết lại lịch sử
thô bạo, coi thường thiên hạ nhất. Sự thật lịch sử là VNCH đã bị TT Johnson của
đảng DC ép vào bàn đàm phán từ lâu trước khi Nixon đắc cử TT và nhậm
chức, trước khi viện trợ Mỹ cũng bị đảng DC của đám Biden cắt
để trói tay Nixon, không cho Nixon phương tiện giúp Nam VN chống trả CSBV.
Không phải tại Nixon cắt viện trợ rồi miền Nam VN mới đành "cắn răng
nuốt hận, vào bàn đàm phán".
Dưới đây là bài viết kể lại thượng viện với đảng DC nắm
đa số đã biểu quyết bao nhiêu lần trói tay Nixon, mọi người cần đọc để hiểu rõ
vấn đề trước khi kết tội Nixon:
Sự thật là TT Johnson bị áp lực mạnh của những
chính khách phản chiến trong đảng DC, khối truyền thông thiên tả, và phong trào
gọi là 'phản chiến' ngay từ đầu năm 1965, trong khi Nixon chỉ đắc cử TT cuối
năm 1968. Ngay từ đầu năm 1968, sau Mậu Thân, tất cả các ứng cử viên TT
của đảng DC đều chủ trương tháo chạy khỏi Nam VN cho thật nhanh, trong đó đứng
đầu là TNS Eugene McCarthy và cựu bộ trưởng Tư Pháp Bob Kennedy (em TT
Kennedy). Áp lực chống Mỹ tham chiến tại Nam VN mạnh tới độ TT Johnson phải rút
lui, không ra tái tranh cử vì biết chắc chắn sẽ thua Bob Kennedy. Phong trào
gọi là 'phản chiến' đó mạnh tới độ đã mang Joe Biden vào thượng viện như một
trong những tiếng nói của thế hệ chính khách trẻ chống chiến tranh mạnh nhất.
Phong trào cũng biến anh trung úy phản chiến John Kerry thành người hùng, đắc
cử vào thượng viện bốn năm sau, 1972.
Ở đây cũng phải nói cho rõ, truyền thông gọi đó là
những phòng trào phản chiến, hay chống chiến tranh -antiwar. Tên này
không mô tả chính xác các phong trào này. Trên thực tế đây không phải là những
phòng trào chống chiến tranh mà là những phòng trào chống việc
Mỹ tham chiến giúp miền Nam chống lại xâm lăng của CSBV, nghĩa là muốn bỏ mặc
chiến tranh Nam VN cho VNCH lo, sống chết không cần biết. Đó chính là chủ trương
của McCarthy và Biden. Bob Kennedy khi ông anh còn làm TT thì muốn Mỹ can dự
mạnh, là tiếng nói lớn cổ võ việc lật đổ TT Diệm để Mỹ nắm toàn quyền chỉ huy
chiến tranh. Sau khi TT John Kennedy bị ám sát chết thì Bob Kennedy chuyển
hướng, muốn Mỹ phủi tay. Kerry thì đã từng tham chiến trực tiếp tại Nam VN,
không chủ trương bỏ Miền Nam, nhưng công kích lính Mỹ và lính VNCH chỉ giỏi ăn
cắp gà và hãm hiếp phụ nữ, trong khi cuộc chiến của Nam VN không có chính
nghĩa.
TT Johnson trước khi rút lui vì áp lực 'phản
chiến' quá mạnh, đã phải tìm mọi cách, bằng mọi giá 'xin' nói chuyện với Hà
Nội, mở cuộc đàm phán tìm hòa bình qua hội nghị Paris từ 1965. Nhưng khi đó, VC
còn rất hung hãn, tung ra hàng loạt chiến dịch quân sự như Tết Mậu Thân 1968,
rồi các trận tổng công kích tiếp theo, Mùa Hè Đỏ Lửa 1972,... để mưu tìm ưu thế
trong đàm phán, nên cuộc điều đình của TT Johnson không đi đến đâu. Qua thời
Nixon, phe phản chiến trong đảng DC đối lập với TT CH Nixon, không còn phải
chống ông đồng chí DC Johnson nữa, nên các tay Kerry, Biden và đồng chí của họ
trở nên hung hãn hơn nhiều (McCarthy đã thất bại trong cuộc vận động bầu cử năm
1968, và Bob Kennedy đã bị ám sát chết), chặt hai tay, hai chân Nixon qua hàng
loạt biểu quyết của thượng viện, trong đó có cấm thả bom Bắc Việt, đường mòn
HCM, Lào, và cấm tham chiến tại Căm-Pu-Chia, cắt mạnh quân viện. Nixon có muốn
cứu Nam VN, tiếp tục quân viện Nam VN cũng không được, nên bắt buộc phải điều
đình với 'bố mẹ' của CSBV là Liên Xô và Trung Cộng, không lựa chọn nào khác, để
tìm một giải pháp chấp nhận rút ra khỏi Nam VN một cách ít hại nhất cho Nam VN.
Nixon bị ép phải chấm dứt chiến tranh VN mạnh tới độ không làm gì khác được
ngoài việc vớt vát được tới đâu hay tới đó, kéo dài đàm phán với CSBV suốt bốn
năm nhiệm kỳ đầu. Nếu thật sự muốn bỏ nam VN, Nixon đã có thể bỏ ngay khi mới
nhậm chức, không cần phải giằng co với VC trong bốn năm.
Trong thế tiến thoái lưỡng nan kẹt cứng đó, Nixon
và Kissinger đã bắt buộc phải tìm đủ cách chấm dứt chiến tranh, ít nhất chấm
dứt sự can thiệp của Mỹ vào cuộc chiến. Tìm đủ cách kể cả những cách không sòng
phẳng với miền Nam ta, thậm chí kể cả việc dùng những mánh phải nói là không
lương thiện, lừa gạt TT Thiệu luôn. Không ai có thể tán tụng những mánh xảo
quyệt Nixon/Kissinger đã dùng để đối xử với TT Thiệu, nhưng cũng không ai có
thể phủ nhận Nixon/Kissinger đã bị phe DC của những Kerry, Biden dồn vào chân
tường đó. Lịch sử nếu công bằng phải nhìn nhận cho rõ vai trò của cả hai chính
đảng DC và CH, của cả hai TT Johnson và Nixon, của truyền thông thiên tả, và
của các chính khách thời cơ như các tay Kerry và Biden muốn khai thác
luồng gió chống chiến tranh do truyền thông loa phường thổi vào. Tội của Biden
lớn hơn xa tội của Nixon. Hơn nữa, nếu Biden lẳng lặng về hưu thì chẳng
ai muốn khui đống tro tàn ra hạch tội Biden làm gì, nhưng vì Biden là ứng cử
viên tổng thống thì khi dân Mỹ gốc Việt lựa chọn người để bỏ phiếu, thì vai trò
và trách nhiệm của Biden trong việc chúng ta mất nước không cho phép dân Việt
tị nạn ta quét vào gầm giường được.
Tóm lại, việc Mỹ bỏ Nam VN là 'tác phẩm' của
đám chính khách phản chiến Kerry, Biden, được đám sinh viên thiên tả của các
trường đại học cấp tiến và đám truyền thông loa phường hậu thuẫn mạnh. Đổ lỗi
cho Nixon/Kissinger là viết lại lịch sử vì bị đảng DC tẩy não để chạy tội,
không hơn không kém.
Nếu phải đi xa hơn trong vấn đề truy cứu thủ phạm
tội ác lịch sử thì không ai có thể quên vai trò của truyền thông Mỹ. Khi đó,
tất cả truyền thông thiên tả của Mỹ đều mô tả miền Nam VN như một ổ rác thối
tha khổng lồ, với lãnh đạo tham ô, tướng tá bất tài, lính tráng hèn nhát, quốc
hội toàn gia nô gọi dạ bảo vâng, dân chúng toàn đĩ điếm, ăn mày, trộm cắp, ...
Trong khi cán ngố VC toàn là những anh hùng dép râu, sẵn sàng hy sinh mạng sống
để đánh đuổi ngoại xâm, dành độc lập cho đất nước. Trong bối cảnh đó, làm sao
dân Mỹ nói chung có thể tiếp tục hậu thuẫn cuộc chiến sống còn của chúng ta?
'Phản chiến' là thái độ tất nhiên. Đáng tiếc thay, nhiều dân tị nạn sau này qua
Mỹ vẫn nức nở ca tụng truyền thông Mỹ như là Thánh Kinh của tự do ngôn luận,
thông tin trung thực.
Dĩ nhiên dân VN trước 75 hiểu biết rất hạn chế về
những chuyện Mỹ nghĩ gì, nói gì về Nam VN vì tất cả báo chí Mỹ đều không tới
tay dân Việt. Dân Việt trong nước khi đó chỉ nghe phong phanh là truyền thông
Mỹ không thân thiện với chính quyền và dân quân miền Nam, không biết chúng đã
đi xa tới mức nào, đã thóa mạ chúng ta và tàn sát chính nghĩa của ta như thế
nào.
Sau khi mất Nam VN, thì những thủ phạm đó, từ đảng
DC tới truyền thông thiên tả, tìm đủ cách chạy tội dĩ nhiên, xỉa tay đổ tất cả
mọi lỗi lên đầu cặp bài trùng ma đầu Nixon-Kissinger, mà dân Mỹ đã sẵn không ưa
lắm.
Đám vẹt tị nạn đang ra rả sỉ vả và hạch tội
Nixon-Kissinger cũng chỉ là nạn nhân của chiến dịch chạy tội này thôi. Ngoài
việc lờ mờ về thế sự, đám vẹt đó dĩ nhiên cũng không đủ khả năng nhận định vấn
đề mà chỉ biết làm bổn phận vẹt, nhai lại những xuyên tạc của đám DC và truyền
thông loa phường của DC thôi.
Về vai trò của Biden, đám vẹt cuồng mê Biden đã vặn
trẹo quai hàm tìm cách bào chữa cho Biden. Con vẹt già Chu Tắt Tiếng viết -bằng
tiếng Anh cho oai !!!- "Biden did not vote against sending financial
assistance to the South Vietnamese government toward the end of the Vietnam
conflict, or block either the admittance of refugees to the U.S. or the
distribution of funds to help them resettle -- in May 1975 he supported a bill
allowing this to occur."
Không phải là Chu Tắt Tiếng mà là Chu Mỏ Nói
Láo!
1- "Biden did not vote against sending financial
assistance to the South Vietnamese government toward the end of the
Vietnam conflict". NÓI LÁO! Biden ra tranh cử
thượng nghị sĩ Delaware ngay từ năm 1972 dựa trên lời kêu gọi Mỹ rút ra khỏi VN
ngay, sau đó, sau khi đắc cử vào thượng viện, từ đầu 1973 tới tháng 4/1975, đã
không bỏ qua bất cứ MỘT lần biểu quyết nào của thượng viện cắt quân
viện cho VNCH. Không tin, cứ hỏi ChatGPT.
2- "or block either the admittance of refugees to the
U.S. or the distribution of funds to help them resettle". NÓI
LÁO! Có hai lần thượng viện biểu quyết về vấn đề này, thì một lần
Biden biểu quyết chống, một lần Biden tránh, không tham gia biểu quyết:
S. 1484 – Vietnam Contingency Act
Đây là gói cứu nguy khẩn cấp cho dân di tản VNCH
được thượng viện thảo luận và phê chuẩn ngày 24/4/1975, một tuần TRƯỚC
khi miền Nam VN rơi vào tay CS.
Dự luật dự trù chi 100 triệu để di tản và định cư
130.000 người Việt trên đất Mỹ, cùng với 100 triệu để tái định cư dân Việt chạy
loạn CS trong nước (số tiền sau này chưa kịp sử dụng vì mất nước một tuần sau
đó).
Ủy ban Ngoại Giao thượng viện biểu quyết với tỷ lệ
14-3 cho mang dự luật này ra biểu quyết trước phiên họp khoáng đại của cả
thượng viện. TNS Biden là một trong 3 nghị sĩ chống trong
ngay ủy ban. Ra trước thượng viện, dự luật được phê chuẩn với tỷ lệ 46-17,
với TNS Biden là một trong 17 người chống.
H.R. 6755 - Indochina Migration and Refugee
Assistance Act
Đây là gói cứu trợ người tị nạn đầu tiên được biểu
quyết 3 tuần SAU khi miền Nam VN đã rơi vào tay CSBV, vào ngày 23/5/1975. Gói
cứu trợ này chu cấp 305 triệu cho bộ Ngoại Giao, và 100 triệu cho bộ Y Tế, tổng
cộng 405 triệu đô (con số này sau đó được điều chỉnh nhiều lần) để định cư
130.000 người Việt và Căm Pu Chia trên đất Mỹ.
Dự luật lưỡng đảng này được hầu như toàn thể các
nghị sĩ DC và CH ủng hộ. Trong Ủy Ban Ngoại Giao, tất cả các nghị sĩ cả hai
đảng đều ủng hộ nên TNS Biden cũng đành phải bỏ phiếu chấp nhận chuyển dự luật
qua phiên họp khoáng đại để lấy biểu quyết. Ra trước toàn thể thượng
viện, dự luật được phê chuẩn với tỷ lệ 78-2, với 20 TNS không bỏ phiếu hay bỏ
phiếu trắng. TNS Biden KHÔNG bỏ phiếu.
3- "in May 1975 he supported a bill allowing this to
occur". NÓI LÁO! Tháng 5/1975, Biden biểu quyết chấp nhận một
nghị quyết chào đón người Việt tị nạn. Đây là một nghị quyết vô thưởng vô phạt,
chẳng có một hậu quả tài chánh hay pháp lý nào trên việc dân Việt được vào định
cư ở Mỹ hay giúp đỡ gì, vì chỉ là một lời chào đón -welcome-. Đó là một nghị
quyết -resolution-, không phải là một đạo luật -bill.
Tóm lược
Cố TT Kennedy có một câu nói để đời: thất bại luôn
là mồ coi, thành công lại có quá nhiều bố mẹ. Nếu đặt câu hỏi ai chịu
trách nhiệm để mất VNCH vào tay CSBV thì sẽ... mười người trăm ý chạy
tội.
Để tóm tắt:
TT Johnson muốn đánh mạnh
để thắng, khỏi mang tiếng TT đầu tiên thua một cuộc chiến, nhưng lại sợ đại
chiến với TC, nên rụt dè, leo thang nhỏ giọt, rồi bỏ chạy, không ra tranh cử TT
nữa.
TT Nixon coi VN như trở
ngại lớn trong chiến lược chân vạc thế giới, nhưng không muốn tháo chạy vì sợ
sẽ khiến Mỹ yếu thế, mất uy tín quốc tế trong cái chân vạc đó, muốn thanh toán
mạnh để chiến thắng nhanh, nhưng bị quốc hội DC chặt tay trói chân. Lại bị kẹt
trong xì-căng-đan chính trị Watergate. Để rồi cũng phải tìm cách tháo chạy, ít
mất mặt nhất trên giấy tờ, cho dù phải lừa gạt đồng minh VNCH.
TT Biden, ra tranh cử
thượng nghị sĩ năm 1972 với chủ trương bỏ Nam VN vô điều kiện, bất cần biết số
phận dân VN, vì ngửi thấy mùi dân Mỹ chống chiến tranh, và ông đã chống chiến
tranh, dễ kiếm phiếu cho ông hơn. Biden cả đời chỉ là theo thời cơ chủ nghĩa,
'cuốn theo chiều gió chính trị', chẳng hạn kỳ thị da đen rồi chuyển qua thượng
tôn da đen, chống hôn nhân đồng tính rồi nhẩy qua cổ võ hôn nhân đồng tính,
chống phá thai nhân danh Công giáo rồi đảo qua sống chết bảo vệ phá thai,...
Cả hai TT Johnson và Nixon đều
cố cứu, rồi bỏ VNCH vì thất bại trong nỗ lực, chỉ có Biden không bao giờ muốn
cứu VNCH, mà ngay từ đầu, từ những ngày tranh cử vào thượng viện, chỉ lo tặng
Nam VN cho VC càng sớm càng tốt.
Riêng Vũ Linh này đã viết khá nhiều về vấn đề
VN, bây giờ xin gửi lại link hai bài chính bàn về chuyện mất nước, xin gửi lại
để quý độc giả có hứng thú, có thể đọc lại:
Nhìn lại lịch sử: vai trò của Mỹ - DĐTC
Hoà ước khai tử VNCH - DĐTC



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét