Thứ Năm, 13 tháng 2, 2025

Thuở Đá Vàng

 


 

 

Nhân ngày lễ TÌNH YÊU  14/2 , thân kính mời quý thân hữu thưởng lãm bài thơ: 

                    THUỞ ĐÁ VÀNG

          - Thương tặng vợ hiền còn ở quê nhà

         -  Chúc mừng Sinh Nhật em 29 tuổi

 

Hỡi vợ hiền yêu dấu của anh !

Nghe anh bầy tỏ tấm lòng thành

Nhớ em anh vẫn chờ vẫn đợi

Một ngày sum họp Tái Duyên Sanh.

+

Cuộc sống trăm năm đâu là mấy

Thế mà đời mấy lượt bể dâu

Tình 8 năm chồng chất đau sầu

Giờ xa nữa bao giờ gặp lại.

+

Nghĩ thấy đời sao mà khổ vậy

Một kiếp người lận đận phân ly

Một lần yêu trong tuổi dậy thì

Rồi đau đớn lệ tràn thương nhớ.

+

Từng cơn gió hôn vờn trên lá

Đêm lạnh về buồn tím không gian

Lòng bâng khuâng nhớ thuở đá vàng

Xin dệt lại vần thơ vương vấn.

+

Một buổi sáng cánh chim lạc bến

Thật sững  sờ như giấc chiêm bao

Anh nhìn em như gặp kiếp nào

Em hờ hững tim hồng chưa ngỏ.

+

 Ngày đó ngây thơ em nào đã

Yêu ai đâu mà mộng mà mơ

Tình anh đến dạt dào sóng cả

 Dìu em đi khắp nẻo sơn hà.

+

Anh vẫn đến như tình anh đến

Em thỏa nguyền đón nhận tình yêu

Xa một phút lòng buồn khôn tả

Mình bên nhau vui biết bao nhiêu.

+

Có những buổi trưa gió hắt hiu

Sánh bước bên nhau đợi nắng chiều

Em ngồi đan tóc lời tâm sự

Anh mơ màng ôm trọn dáng yêu.

+

Mới hẹn tình ta đã ngát hương

Thương anh, em nói: “ phận thuyền quyên

Trao anh một tấm lòng chung thủy

Đừng làm em khổ hỡi người thương.”

+

Mười ngón tay ngà tay đan tay

Đất trời chứng giám ước nguyện này

Mai sau sẽ không làm em khổ

Để tình hương lửa vẹn duyên say.

+

Em cười khoe sắc hồng đôi má

Suối tóc buông lơi xỏa bờ vai

Đôi môi thắm đượm tình ân ái

Ôi  ! đẹp làm sao anh ngất ngây..

+

Buổi sáng ,buổi trưa và buổi tối

Mình yêu nhau quấn quýt bên nhau

Mình thương nhau ước hẹn duyên đầu

Cùng xây dựng lâu đài hạnh phúc.

+

Anh biết làm thơ từ độ ấy  

Góp ngàn mây rạng rỡ bốn phương

Vạn loài hoa khoe sắc bên vườn

Để dâng tặng người yêu muôn thuở.

+

Nét đẹp đài trang- ôi  ! diễm lệ

Hàng mi cong đan nét kiêu sa.

Mắt long lanh chứa lệ Ngân Hà.

Ngón tay ngọc tuyệt vời kỳ lạ.

                   +

Anh dạo  khúc tơ vàng êm ả

Em ca bài Ước Mộng Chiều Xuân

Ôi  ! dư âm  thánh thót vang ngân

Ngàn sao sáng bâng khuâng  tưởng nhớ.

+

Mỗi buổi chiều sau giờ tan sở

Anh vội vàng tìm đến thăm em

Mình trao nhau tiếng ngọt êm đềm

Màn đêm phủ anh về tiếc nuối.

+

Em chẳng muốn đường xa đêm tối

Anh trở về phòng vắng đìu hiu:

“Thôi anh à ,  mình sống bên nhau

Anh hãy dọn hành trang về ở.

+

 Em nào biết vắng em anh lỡ

 Hẹn hò hoặc nhậu nhẹt cùng ai

Thời bây giờ nguy hiểm nạn tai  

 Em không có lấy ai chăm sóc. “

+

Đẹp làm sao lời trong ý ngọc

Ân tình em xin gởi vào lòng

Những đêm dài thao thức nhớ mong

Xa một bước anh buồn muốn khóc.

+

Căn nhà nhỏ đôi tim ấp ủ

Tiếng  ra vào miệng đắng thế nhân

 Người nói không, kẻ nói xa gần

 Bao giông tố cuồng phong đe dọa.

+

Tháng ngày trôi tình mình càng thắm

Vượt không gian kết chặt đời nhau

Vượt thời gian sóng gió ba đào.

Tình yêu đã san bằng trở ngại.

+

 Em lộng lẫy thiên thần áo cưới

Anh sáng ngời trong buổi tân hôn

Sánh bước bên nhau đẹp ước nguyền

Tay nâng chén rượu mừng hai họ.

+

Từng tiếng chúc trăm năm hạnh phúc

Đến tiếng cười vui vẻ Mẹ Cha  

Em thẹn thùng đỏ hồng đôi má

Anh rộn ràng đẹp quá vợ ta.

+

Hai mái đầu xanh vai sánh nhau

Đôi tim rạo rực nụ hôn đầu

Tình em thơm ngát ngàn hoa thắm

Tô điểm đời anh hết khổ đau.

 

Lâm Hoài Vũ

 2/1982

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét