Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2026

Tâm Lý Chính Trị

 


TÂM LÝ CHÍNH TRỊ
Trần Xuân Thời

Tâm Lý Chính Trị 
“Tri bỉ tri kỷ, bách chiến bách thắng

Người ta thường nói đến tâm lý quần chúng, tâm lý xã hội, nhưng ít nghe ai nói đến “tâm lý chính trị”. Thật ra tâm lý chính trị thường được thể hiện qua “diễn đàn chính trị” nghĩa là tư tưởng lên khuôn cho hành động theo nhiều chủ trương, đường lối khác nhau, gọi chung là lập trường chính trị.

Hành động nào cũng thường nhắm thực hiện một chủ đích, một sứ mệnh. Từ quan niệm tồn cổ, những gì do quá khứ tạo nên và lưu truyền lại cho hậu thế đều tốt đẹp, đều đáng quý đáng được xem là khuôn vàng thước ngọc, “Xưa Bày Nay Làm” đến quan niệm cải cách tận gốc rễ, phá hoại truyền thống, khuynh đảo trật tự xã hội đương thời để thay thế bằng cơ cấu tổ chức và trật tự mới hoang tưởng không cần biết đến hậu quả. Con người đã đi từ quan niệm cực hữu (reactionary–rightist/ quốc gia) đến quan niệm cực tả (radical–leftist/ Cộng sản).

Trong quần chúng có những người đắn đo kỹ lưỡng trước khi chấp nhận một lập trường vĩnh viễn, cũng có người thay đổi lập trường tùy hoàn cảnh, miễn là có lợi cho cá nhân mình, không cần nghĩ đến quốc gia, dân tộc.. Dù trong hoàn cảnh nào, lập trường chính trị cá nhân hay tập thể thường được thể hiện qua bốn ý niệm chính: 1- Cực tả, cách mạng (Radical extremist/Revolutionary). 2- Cấp tiến (Liberal/Progressive); 3- Bảo thủ, dân túy (Conservative); 4- Cực hữu, phản cách mạng (Far right, Reactionary). Các nhãn hiệu này thường được đề cập trên sách báo hiện hành, nhất là tại các nước dân chủ, trong đó người công dân có quyền tự do ngôn luận và có quyền gán bất cứ “nhãn hiệu” nào cho người đối lập trong phạm vi tự do tư tưởng theo luật định.

I- Cực tả (radical extremist)

1- Tâm niệm của cán bộ cực tả: “Từ lúc một cán bộ Cộng sản tiên phong (vanguard) bước vào hoạt động trong cộng đồng, người cán bộ sống, mơ, ăn, thở, ngủ chỉ có một mục đích, đó là xây dựng một cơ sở quyền lực trong quần chúng dựa trên cái mà anh ta gọi là lực lượng cách mạng. Các vấn đề (như cải tạo xã hội, kiến tạo hoà bình, nâng đỡ người nghèo, tranh đấu cho quyền nữ giới, chủ trương tự do bầu cử không cần quốc tịch, tự do phá thai, mở cửa biên giới, tự do chuyển giới, công bằng xã hội, tự do tôn giáo, công bằng chủng tộc… Tất cả chỉ là cái cớ để tranh đấu, không phải là vấn đề, mà vấn đề chính là cách mạng, cướp chính quyền như hoạt động của Công sản tại các quốc như Bác Hàn, Trung Cộng hay của Nhóm Antifa thường gây náo loạn hiện nay tại một số thành phố tại Hoa Kỳ.

“From moment a radical organizer enters a community, he lives, dreams, eats, breathes, sleeps only one thing, and that is to build a mass power base on what he calls the army… The issue…. is never the issue. The issue is always the revolution” (Rules for Revolution- The Alinsky Model, by David Horowitz) *.Trong cuộc cuộc chiến tại Việt Nam, Cộng sản vừa kêu gọi hoà bình nhưng xua quân gây chiến tranh tang tóc  nhằm xâm lăng Việt Nam Cộng Hoà.

 Đối với công dân của các quốc gia tự do, Alinsky nhận  xét: “Theo kinh nghiệm của tôi, những người quốc gia thường quá tử tế và quá văn minh để có thể sánh với những đối thủ phá hoại cực tả… Những người cực tả bình luận về  công lý, dân chủ và bình đẳng…không với mục đích xây  dựng xã hội mà với chủ đích phá hoại hiện trạng. Vì theo chủ trương cách mạng Mác-Lê. những gì đang tồn tại đều đáng bị tiêu diệt”. “In my experience conservatives are generally too decent and too civilized to match up adequately with their radical adversaries …Radicals talk of justice and democracy and equality…. Everything that exits deserves to perish”. *


2- Chúng ta thường gọi người theo chủ nghĩa cộng sản là “bọn phá hoại” (radical). Người cộng sản tự gọi là cách mạng (revolutionary). Vì cộng sản chủ trương tiêu diệt tư bản chủ nghĩa, đả phá hệ thống xã hội đương thời tận gốc rễ. Nói khác đi kẻ chống đối phải bị thủ tiêu. Ngôi nhà cũ thì phải bị triệt hạ, đập nát để xây ngôi nhà mới, không cần tu bổ hay sửa chữa. Thay đổi tận gốc rễ như chính sách cải cách điền địa của nhà nước cộng sản. Cộng sản không những chỉ tịch thu ruộng đất mà còn đấu tố, sát hại các địa chủ nhằm khủng bố và triệt tiêu đầu óc tiểu tư sản như đã áp dụng ở các nước cộng sản “Trí, phú, địa, hào, đào tận gốc, trốc tận rễ”.

Đa số những người theo Cộng sản hoặc vì hận thù, hoặc vì nhẹ dạ, nóng lòng thay đổi, hoặc bị khủng bố, đe doạ, hoặc đã nghe theo lời hứa hẹn hão huyền, những lời hứa hẹn không mất tiền mua của  cán bộ CS tự cho mình là “Đỉnh cao trí tuệ”. Cán bộ CS không hề có chủ tâm thực hiện điều họ hứa hẹn, như triết gia chính trị Edmund Burke đã nhận xét “Hypocrisy can afford to be magnificent in its promises; for never intending to go beyond promises, it cost nothing”.

Những người mù quáng mơ ước thiên đường cộng sản, ngày nay, đã dần dần vỡ mộng. Thực tế chứng minh các lãnh tụ CS Đông Âu, Trung Cộng hay Việt Nam đều lợi dụng giới vô sản, bần cố nông, hứa hẹn sẽ đem lại quyền hành, tiền bạc cho họ, cũng như hứa hẹn hão huyền sẽ mang lại “Độc lập–Tự do–Hạnh phúc”. Sau khi cướp được chính quyền, các đảng viên CS trở thành tư bản đỏ, triệu phú, t phú, nhà cao cửa rộng, “áo xiêm buộc trói lấy nhau”, nắm giữ các đặc quyền đặc lợi, mặc cho toàn dân  “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi”

3- Thực sự, không hề có tự do, hạnh phúc trong một xã hội độc tài nơi mà chính quyền không tôn trọng luân thường đạo lý. “Liberty does not exist in the absence of morality”. Không có luân lý, đạo đức thì không thể có tự do. Người đời gọi chủ nghĩa cộng sản vô thần hay chủ nghĩa Tam Vô:  (1) Vô gia đình: Cộng sản xóa bỏ đơn vị căn bản của cơ cấu xã hội là gia đình, khuyến khích con cái đấu tố cha mẹ, triệt tiêu liên hệ thân tộc;  (2) Vô Tổ quốc: Cộng sản chủ trương xóa bỏ biên giới quốc tổ để hoà mình vào thế giới vô sản đại đồng. Hồ Chí Minh chủ trương chiến đấu cho đến người Việt cuối cùng, vì đảng Cộng sản Hà nội không chiến đấu cho sự sinh tồn của giống tộc Việt Nam mà đem xương máu dân Việt chiến đấu cho chủ nghĩa CS, cho quan thầy Nga Sô, Trung cộng;  (3) Vô Tôn giáo: vì tôn giáo chủ trương nhân nghĩa là một trở ngại lớn cho sự bành trướng của chủ nghĩa Cộng sản chỉ biết tôn thờ Karl Marx, Lenin, tôn giáo đối với CS chỉ là thuốc phiện mê hoặc lòng người.

4- Tôn giáo hướng thượng con người, giúp con người tạo cho mình một lý tưởng để sống vượt lên trên loài cầm thú vì loài thú chỉ sống theo bản năng. Duy vật biện chứng quan niệm nguồn gốc, bản chất và tính thống nhất của thế giới là vật chất. CS vô thần (atheism), không tin có thần linh, con người cũng như con vật muốn tranh sống phải sát hại lẫn nhau, không có lý tưởng cao cả. Ngược lại, thế giới tự do theo quan điểm hữu thần (theist), duy tâm, sống theo luân lý xã hội khuyên con người hành thiện đời này để hưởng phước đời sau. Đó là chủ đích của đời người mà nhân loại hướng đến qua sự chấp nhận và thi hành các tín điều do các tôn giáo truyền dạy.

Nói khác đi, người không thể xứng danh là con người trọn vẹn (fully human) nếu không có lý tưởng cao cả.  Tổng Thống Hoa Kỳ Calvin Coolidge (1872–1933) đã nhận xét, chỉ khi nào con người có tín ngưỡng mới có thể sống đời sống trưởng thành “It is only when men begin to worship that they begin to grow”.

5- Duy vật biện chứng (materialism dialect) quan niệm con người chỉ là sản phẩm chọn lọc của thiên nhiên (product of natural selection) như các lãnh giới khoáng vật, thực vật hay muôn thú khác. Đảng viên CS được đào luyện, nuôi ảo tưởng tự cho mình thuộc giai cấp đỉnh cao trí tuệ, nhưng thực sự đa số thiếu trình độ hiểu biết về thực chất của chủ nghĩa CS. Nhận xét này được thể hiện phần nào qua lời chứng được ghi nhận trong vụ án:  Flemming v. Nestor 363.U.S. 603 (1960). Nestor, thường trú tại Hoa Kỳ, bị trục xuất vì cơ quan di trú khám phá ra đương sự đã là thành viên của đảng Cộng sản Bulgaria từ 1933 đến 1939. Nestor bị truất quyền hưởng an sinh xã hội.  Tuy đã là đảng viên Cộng sản nhưng chẳng biết gì nhiều về CS chủ nghĩa. Trong lời khai trước tòa, vợ của Nestor cho biết “He stayed too long, he talked too much, and worst of all to this devoted radical, he ‘passionately espoused the cause of Communism [but] he didn't know much about it.”

6- Trước khi bản Tuyên Ngôn Cộng Sản Quốc Tế ra đời năm 1848. Thủ lãnh của tôn giáo lớn nhất hoàn vũ, Đức Giáo Hoàng Pi-ô Thứ 9 (Pope Pius IX), năm 1846 đã cảnh giác thế giới về hiểm hoạ của chủ nghĩa cộng sản: “The unspeakable doctrine of Communism, as it is called, a doctrine most opposed to the very natural law. For if this doctrine were accepted, the complete destruction of everyone’s laws, government, property, and even of human society itself would follow.” - Cái học thuyết nguy hại mà người ta gọi là chủ nghĩa Cộng Sản từ bản chất trái với Thiên luật, mỗi khi được chấp nhận, tà thuyết đó sẽ tiêu diệt hết nhân quyền, mọi định chế công quyền hợp pháp, quyền tư hữu và chính xã hội loài người-.” (Thông Điệp Qui Pluribus.16, ngày 9/11/1846).


Nhiều quốc gia đã xoá bỏ chủ nghĩa CS. Nhiều người đã ly khai đảng CS, mặc dù trước đây họ đã hết sức hăng hái mang nhãn hiệu cách mạng, hãnh diện là đồ đệ của đệ nhất, đệ nhị hoặc đệ tam Cộng Sản Quốc Tế. Chủ nghĩa CS đã tạo nên những kẻ sát nhân như Stalin đã tàn sát hơn 20 triệu người, Mao Trạch Đông giết trên 70 triệu người. Hồ Chí Minh, cũng như Pol Pot được liệt kê vào danh sách của những kẻ diệt chủng nổi tiếng nhất trên thế giới. (Mao: The Unknown Story, Jung Chang).

7- Tại Hoa Kỳ, sau cuộc cách mạng vô sản năm 1917 tại Nga, Cộng sản lợi dụng thể chế tự do, dân chủ với các quyền căn bản như tự do lập hội, tự do tư tưởng và các nhân quyền khác.  Công sản đã hình thành hai tổ chức: Đảng Xã hội Hoa Kỳ (Socialist Party of the United States (SPUSA) và Đảng Công Sản Hoa Kỳ (Communist Party of the United States (CPUSA) năm 1919. Phong trào cực tả quá khích đã phát triển từ cuộc suy sụp về kinh tế năm 1929, dựa trên căn bản lý thuyết của Karl Marx. Họ hỗ trợ tích cực các phong trào công nhân thợ thuyền với khẩu hiệu “Not Black, not white Power but Worker’s Power”, như là phương tiện gián tiếp để cộng sản hóa Hoa Kỳ... Có hai khuynh hướng Cộng sản:  Nhóm thứ nhất chủ trương cải cách xã hội bằng phương tiện cách mạng bạo động và sắt máu. Nhóm thứ hai chủ trương cải tổ ôn hoà bằng cách lợi dụng quyền đầu phiếu.  

8- Cũng nên lưu ý: Các tổ chức công sản thường dùng nhiều danh xưng như cấp tiến, xã hội, lao động, dân chủ…. để che dấu thực chất khuynh loát (subversive) xã hội.…. (Communist, socialist, progressive, anarchists, liberals, democrats, black racists, social justice, anti-Iraq war movement…)  Năm 1948, Đảng Cộng sản Hoa Kỳ thành lập đảng Cấp Tiến (Progressive Party) do Henry Wallace, Phó Tổng Thống của cố Tổng Thống Roosevelt, hướng dẫn, tách rời khỏi Đảng Dân Chủ Hoa Kỳ mà đảng CS đã hợp tác từ năm 1930 trong Phong Trào Nhân Dân (Popular Movement) để đối đầu với ứng cử  viên Tổng Thống Harry Truman trong cuộc bầu cử năm 1948 vì Truman chống đối sự bành trướng của đế quốc Stalin. *

Sau khi đắc cử, TT Truman phát động phong trào chống Cộng. TT Truman cho rằng "Chủ nghĩa cộng sản là mối đe dọa đến sự tồn vong của Hoa Kỳ cũng như các nước đồng minh" qua phong trào chống ảnh hưởng của Nga Sô “Red Scare”  trong thời gian 1947-1953... Đến năm 1972 đảng Cấp Tiến tiếp tay với đảng Dân Chủ vận động tranh cử cho McGovern và thành hình khối Cấp Tiến (a hundred-plus Progressive Caucus) trong quốc hội Hoa Kỳ. Khối nầy là nỗ lực chính vận động cho TT Barack Hussein Obama đắc cử năm 2008. ( David Horowitz)


9- Hiện nay trong Quốc hội Hoa Kỳ có nhóm “Progressive/ Socialist Caucus”, núp bóng đảng Dân chủ, thường hay lớn tiếng bênh vực chương trình tả phái (radical left). Một số dân biểu, nghị sĩ đã lộ nguyên hình khi ủng hộ chính sách Xã hội chủ nghĩa (socialism) trong cuộc bầu cử Thị trưởng New York ngày 4 tháng 11, 2025 vừa qua.

Phong trào CS tại Hoa Kỳ lôi cuốn một số người nhẹ dạ, nhưng không đủ khả năng lôi cuốn quần chúng và chính quyền. Những người Mỹ theo đường lối này thường áp dụng chính sách mỵ dân. Chủ trương tự do cá nhân phải có tính cách tuyệt đối như tự do phá thai, tư do chuyển giới, tự do di dân, tự do tăng thuế, tự do bầu cử cho mọi người không cần quốc tịch hay chứng minh thư…  Chính quyền đòi hỏi chứng thư bị nhóm này cho là phản dân chủ “anti-democratic”? hoăc hạn chế quyền bầu cử (vote restriction). Mở cửa biên giới, cho kẻ tội phạm nhập cư để gây xáo trộn xã hội, tạo lực lượng nhân dân để hỗ trợ cuộc cách mạng vô sản nhằm dụ hoặc quần chúng. Tất cả các hoạt động khuynh tả đều nhắm chủ đích thủ đắc chính quyền.

10- Kinh nghiệm cho thấy mỗi khi nắm được chính quyền thì CS trở nên chuyên chế, xóa bỏ mọi quyền tự do dân chủ như CS đã áp dụng tại các nước bị Cộng sản chiếm đóng ở Đông Âu, Trung hoa, Cuba, Bắc Hàn, Việt Nam, Lào ... Cộng sản chủ trương cứu cánh biện minh cho phương tiện (the mean justifies the end), nghĩa là dùng bất cứ phương tiện tốt, xấu gì cũng được miễn là đạt được chủ  đích mong muốn cuối cùng là nắm được quyền cai trị theo chủ trương tả phái. Cán bộ tã phải hoạt động không cần lưu ý đến hậu quả nên họ không ngần ngại làm những chuyện tàn ác, thương luân hại lý.

Đã là Cán bộ cực tả tiền phong mà không có tham vọng chiếm đoạt chính quyền là hèn nhát, không nắm được quyền thống trị là xuẩn động.

“We are really cowards for not wanting power, because power is good and powerless is evil”. …The revolutionary’s purpose is to undermine the system…. This is the classic revolutionary formula in which the goal is power for the political vanguard”.  ( David Horowitz)

Họ tuyệt đối tin tưởng vào chương trình cải cách Chủ nghĩa CS là thể chế hoàn mỹ, không có chủ nghĩa nào có thể thay thế..  Các tổ chức tả phái của Hoa Kỳ đã từng hoạt động như Communist Party – USA, W.F.B Dubois Club of America, Progressive Labor Party, Socialist Labor Party, Socialist Worker Party, Young Socialist Alliance, Spartacist League, Guardian, Worker League, World Socialist Party of USA, Ramparts, Monthly Review…

11- Chủ trương chống Công Sản Chủ Nghĩa

TUẦN LỄ CHỐNG CỘNG SẢN

(1)-Tuyên Cáo

Ngày 7 tháng 11 năm 2025

TỔNG THỐNG HOA KỲ

“Tuần này, Quốc gia chúng ta k niệm Tuần lễ Chống Cộng sản, một sự tưởng niệm trang trọng về sự tàn phá do một trong những hệ tư tưởng hủy diệt nhất trong lịch sử gây ra. Trên khắp các châu lục và thế hệ, chủ nghĩa cộng sản đã gây ra sự tàn phá cho các quốc gia và tâm hồn. Hơn 100 triệu sinh mạng đã bị cướp đi bởi những chế độ tìm cách xóa bỏ đức tin, đàn áp tự do và phá hủy sự thịnh vượng đạt được nhờ lao động cần cù, vi phạm các quyền và phẩm giá mà Chúa ban cho những người bị họ áp bức. Khi tưởng nhớ họ, chúng ta tái khẳng định lời hứa quốc gia sẽ kiên quyết chống lại chủ nghĩa cộng sản, bảo vệ sự nghiệp tự do và giá trị con người, và một lần nữa khẳng định rằng không một hệ thống chính quyền nào có thể thay thế được ý chí và lương tâm của một dân tộc tự do.

Trong hơn một thế k, chủ nghĩa cộng sản chỉ mang lại sự hủy hoại. Bất cứ nơi nào nó lan rộng, nó đều dập tắt sự bất đồng chính kiến, trừng phạt các tín ngưỡng, và đòi hỏi nhiều thế hệ phải quỳ gối trước quyền lực của nhà nước thay vì đấu tranh cho tự do. Câu chuyện của nó được viết bằng máu và nỗi đau, một lời nhắc nhở nghiệt ngã rằng chủ nghĩa cộng sản chẳng qua chỉ là một từ khác của chế độ nô lệ.

Trong 34 năm kể từ khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, thế giới đã chứng kiến ​​cả chiến thắng của nền dân chủ lẫn sự dai dẳng của chế độ chuyên chế dưới những hình thức mới. Những tiếng nói mới giờ đây lặp lại những lời dối trá cũ, khoác lên mình ngôn ngữ của “công lý xã hội” và “chủ nghĩa xã hội dân chủ”, nhưng thông điệp của chúng vẫn như cũ: hãy từ bỏ tự do, đặt niềm tin vào quyền lực của chính phủ, và đánh đổi lời hứa thịnh vượng lấy sự thoải mái trống rỗng của quyền kiểm soát. Nước Mỹ bác bỏ chủ thuyết tà ác này. Chúng ta vẫn là một Quốc gia được xây dựng trên nền tảng chân lý vĩnh cửu rằng tự do và cơ hội là quyền bẩm sinh của mỗi người, và không một hệ tư tưởng nào, dù là nước ngoài hay trong nước, có thể dập tắt chúng.

Nhân dịp Tuần lễ Chống Cộng, chúng ta đoàn kết bảo vệ những giá trị định nghĩa chúng ta là một dân tộc tự do. Chúng ta tôn vinh các nạn nhân của áp bức bằng cách duy trì sự nghiệp của họ và đảm bảo rằng chủ nghĩa cộng sản và mọi chế độ phủ nhận quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc sẽ bị chôn vùi, một lần và mãi mãi, trên đống tro tàn của lịch sử.

VÌ VẬY, TÔI, DONALD J. TRUMP, Tổng thống Hoa Kỳ, với thẩm quyền được Hiến pháp và luật pháp Hoa Kỳ trao cho, xin tuyên bố tuần lễ từ ngày 2 đến ngày 8 tháng 11 năm 2025 là Tuần lễ Chống Cộng sản.

XIN CHỨNG NHẬN, tôi ký tên vào đây vào ngày 7 tháng 11, năm Chúa chúng ta hai nghìn hai mươi lăm, và năm Độc lập của Hoa Kỳ hai trăm năm mươi.”

DONALD J. TRUMP

Proclamations

November 7, 2025

BY THE PRESIDENT OF THE UNITED STATES OF AMERICA

A PROCLAMATION

This week, our Nation observes Anti-Communism Week, a solemn remembrance of the devastation caused by one of history’s most destructive ideologies.  Across continents and generations, communism has wrought devastation upon nations and souls.  More than 100 million lives have been taken by regimes that sought to erase faith, suppress freedom, and destroy prosperity earned through hard work, violating the God-given rights and dignity of those they oppressed.  As we honor their memory, we renew our national promise to stand firm against communism, to uphold the cause of liberty and human worth, and to affirm once more that no system of government can ever replace the will and conscience of a free people.

For more than a century, communism has brought nothing but ruin.  Wherever it spreads, it silences dissent, punishes beliefs, and demands that generations kneel before the power of the state instead of standing for freedom.  Its story is written in blood and sorrow, a grim reminder that communism is nothing more than another word for servitude.

In the 34 years since the end of the Cold War, the world has witnessed both the triumph of democracy and the persistence of tyranny in new forms.  New voices now repeat old lies, cloaking them in the language of “social justice” and “democratic socialism,” yet their message remains the same:  give up your freedom, place your trust in the power of the government, and trade the promise of prosperity for the empty comfort of control.  America rejects this evil doctrine.  We remain a Nation founded on the eternal truth that liberty and opportunity are the birthrights of every person, and that no ideology, whether foreign or domestic, can extinguish them.

As we mark Anti-Communism Week, we stand united in defense of the values that define us as a free people.  We honor the victims of oppression by keeping their cause alive and by ensuring that communism and every system that denies the rights to life, liberty, and the pursuit of happiness will find their place, once and for all, on the ash heap of history.

NOW, THEREFORE, I, DONALD J. TRUMP, President of the United States of America, by virtue of the authority vested in me by the Constitution and the laws of the United States, do hereby proclaim the week of November 2 through November 8, 2025, as Anti-Communism Week. 

IN WITNESS WHEREOF, I have hereunto set my hand this seventh day of November, in the year of our Lord two thousand twenty-five, and of the Independence of the United States of America the two hundred and fiftieth.

                             DONALD J. TRUMP

 

(2)- Nghị Quyết chống Xã Hội Chủ Nghĩa ngày 21 tháng 11 năm 2025

U.S. House Vote: Denouncing the Horrors of Socialism. Roll Call 305 | Bill Number: H. Con. Res. 58. November 21, 2025

votes by party

Party

Yeas

Nays

Present

Not Voting

Republican

199

0

0

20

Democratic *

86

98

2

27

Independent

0

0

0

0

Total

285

98

2

47

·     199 Dân biểu Cộng Hòa và 86 Dân biểu Dân Chủ đồng ý tố cáo sự tàn bạo của Xã Hội Chủ Nghĩa.

 

HẠ VIỆN THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT CỦA DÂN BIỆT SALAZAR TỐ CÁO NHỮNG NỖI KINH HOÀNG CỦA CHỦ NGHĨA XÃ HỘI.

Ngày 21 tháng 11 năm 2025

HOUSE PASSES REP. SALAZAR’S RESOLUTION DENOUNCING THE HORRORS OF SOCIALISM

November 21, 2025

Press Release

WASHINGTON, D.C. — Congresswoman María Elvira Salazar’s (FL-27) resolution denouncing the horrors of socialism, H. Con. Res. 58, has passed the House of Representatives, in a strong 285–98 vote, reaffirming that socialist policies are fundamentally incompatible with America’s founding principles.

The resolution outlines some of the most brutal crimes committed by socialist regimes in the Soviet Union, China, Cambodia, North Korea, Cuba, and Venezuela, demonstrating that wherever socialism has taken root, the results have been the same: famine, repression, death, economic ruin, and the loss of human freedom.

“Socialism is a lie. It has never delivered justice or equality, only fear, censorship, poverty, and broken nations. I represent thousands of families who fled their homelands because socialist regimes promised paradise and delivered prisons,” said Rep. Salazar. “Today, the House is making it clear: we will not allow socialism’s failed ideology to take root in the United States.”
“The Mamdani socialist agenda is seeping into our country like poison. Republicans won’t let it take root,” Chairwoman McClain said. “Congresswoman Salazar knows that socialism destroys the freedoms of all who suffer under its thumb. As a Cuban-American and daughter of exiles, she’s experienced the horrific consequences the radical left-wing Democrats keep trying to import. We will never bow to socialism. Republicans and President Trump will defend freedom, liberty, and the American way with everything we have.”
“I commend Congresswoman Salazar’s resolution which articulates America’s unwavering stance in denouncing socialism in all forms and rejects its insidious policies from encroaching our nation” said House Financial Services Committee Chairman French Hill. “The contrast between the successful policies of market capitalism and socialism could not be starker, and her resolution reaffirms the United States’ fight against an ideology that has brought suffering and despair to millions across the globe.”
A companion resolution in the Senate was introduced by Sen. Rick Scott (R-Fla.), who praised the House vote and reaffirmed the need to confront this dangerous ideology at home and abroad:
“I am glad to see the House pass our resolution condemning Socialism as the failed ideology it is -- it has destroyed countries, crushed economies, and robbed millions of their basic human rights, " said Senator Rick Scott. "Just look at Cuba and Venezuela or talk to any of the thousands of families in my state of Florida who fled those regimes after evil dictators stripped them of every opportunity. Time and time again, socialism has led to the same, inevitable outcomes: misery, poverty, and oppression. It’s despicable to see far-left radicals villainizing capitalism – a system that has helped billions of Americans achieve their dreams – and try to tear down our country and rebuild it in a woke, radical image through socialist policies. The United States was built on individual freedoms and opportunities, and the right of every individual to pursue the American Dream despite coming from nothing, just like I did. Our resolution is a stark reminder for the far-left: socialism is a failure and Americans will always reject it. ”H. Con. Res. 58 cites more than 100 million deaths at the hands of socialist governments, including millions killed in the Soviet gulags and Holodomor, tens of millions starved during China’s Great Leap Forward, over a million murdered by the Khmer Rouge, mass starvation in North Korea, brutal repression in Cuba, and Venezuela’s collapse into tyranny and poverty. By passing Rep. Salazar’s resolution, the House affirms a simple truth: The United States rejects socialism’s false promises and stands firmly for liberty, human dignity, and individual rights. 

12- Phản ứng của Thế  Giới Tự Do đối Chủ nghĩa Công Sản.

(1)-Về phương diện tự do biểu đạt (Freedom of expression), Hoa kỳ không phản đối phần phổ biến lý thuyết về chủ nghĩa Cộng Sản, nhưng Hiến Pháp Hoa Kỳ tôn trọng nhân quyền, tự do, dân chủ nên bất cứ hành động nào đi ngược lại hay có những hành động phá hoại đều bị trừng trị. Trong suốt 100 năm sau ngày ban hành bản Tuyên Ngôn Cộng Sản Quốc Tế (1848-1948), phong trào CSQT đã bành trướng qua các liên minh (Communist Comintern):  Phong trào Đệ nhất (1864-1876), Đệ nhị (1889-1918), Đệ tam (1919-1943) và Đệ tứ Quốc Tế (1938-1953). CSQT nhằm lật đổ chính quyền tư bản, lấy giải thoát giai cấp vô sản làm cứu cánh và kỳ vọng đạo binh vô sản thế giới kết hợp để tiêu diệt tư bản vì lịch sử thế giới là lịch sử của giai cấp đấu tranh, biểu tượng là cuộc cách mạng vô sản tháng 10, 1917 lật đổ triều đại Nga Hoàng Tsar Nicholas II.. Tại Trung hoa, Mao Trạch Đông đã thôn tính Trung hoa lục địa năm 1949 và Tưởng Giới Thạch phải di tản ra đảo Đài Loan. Chủ trương khủng bố, bạo động của CS đã giết hại hàng trăm triệu sinh linh tử Đông sang Tây, từ Nam chí Bắc gieo rắc nỗi kinh hoàng cho nhân loại.

Từ ngày lập quốc, Hoa Kỳ đã gia tăng guồng máy an ninh quốc nội và tình báo quốc ngoại,  ban hành và tu chính nhiều đạo luật ngăn ngừa phá rối trị an. Từ năm 1798 Hoa Kỳ đã ban hành luật Alien and Sedition Act-“The Alien and Sedition Acts of 1798 were a set of four United States statutes that sought, on national security grounds, to restrict immigration and limit 1st Amendment protections for freedom of speech. They were endorsed by the Federalist Party of President John Adams as a response to a developing dispute with the French Republic and to related fears of domestic political subversion”. Luật được ban hành, nhằm duy trì an ninh quốc nội, chống nội loạn, hạn chế di dân,  ngăn  ngừa lạm dụng tự do ngôn luận, đang được chính Phủ Donald J. Trump (2025-2028)  áp dụng để lập lại trật tự trên toàn quốc. Hoa kỳ.

Năm 1901, Tổng thống William Mc Kingsley bị các phân tử chủ trương vô chính phủ ám sát.  Tiểu bang New York ban hành luật ngăn ngừa tội phạm ám sát vì lý do chính trị và âm mưu lật đổ chính phủ.  Năm 1917, Hoa Kỳ ban hành luật Espionage Act, đồng thời với cuộc cách mạng vô sản tại Nga sô. Năm 1919 Schenck, đảng viên CS, đã bị kết án vi phạm luật Espionage Act 1917 vì sách động thanh niên phản đối chiến tranh và cản trở vấn đề tuyển mộ binh sĩ. Năm 1919 tại Ohio, Debs, một thủ lãnh CS, đã đọc diễn văn trước 1,200 khán giả nhằm xách động chống chiến tranh, xúi dục thanh niên bất tuân lệnh nhập ngũ, đã bị kết án trên 10 năm. Năm 1927 tại California, Whitney, đảng viên CS, bị kết án vi phạm luật Criminal Syndicalism Act, tổ chức phá hoại, dùng bạo lực làm phương tiện lật đổ chính quyền hợp pháp.... Năm 1951, chiếu luật Smith Act, 11 lãnh tụ CS đã bị kết án vì chủ trương bạo hành, lật đổ chính phủ …

(2)- ” Đừng nghe những gì CS nói mà hãy nhìn những gì CS làm”. 

(3)- Luật là địa phương – Law is local- nên các văn kiện do CSHN phổ biến tại hải ngoại đều vô giá trị về mặt pháp lý. Nếu có ai nhẹ dạ hoạt động cho CS, rốt cuộc cũng bị đồng hương phát giác, ruồng bỏ, thân bại danh liệt, hoặc bị cơ quan an ninh các quốc gia tự do hoặc FBI tại Hoa Kỳ theo dõi vì tội gián điệp cho ngoại bang, hay bị trục xuất vì vi phạm luật di trú như đã tuyên thệ không được hoạt động cho Cộng sản khi xin nhập tịch. 

(4)- Ngày 2/2/2023, Quốc Hội Hoa Kỳ, trong phiên họp thứ 118, đã ban hành Nghị Quyết H. Con. Res.9 – Denouncing the horrors of socialism- tố giác Chủ nghĩa Xã hội CS đã sát hại cả trăm triệu người từ khi phát động cuộc cách mạng vô sản năm 1917 tại Nga Sô. Đảng CS Hà nội đã phạm tội ác tày trời, gây chiến tranh tang tóc, làm thiệt hại nhân mạng cho hơn 5 triệu người Việt cả Nam lẫn Bắc và chôn sống trên 7000 người vô tội trong Tết Mậu Thân 1968 tại Huế.

(5)- Trong bản Báo cáo năm 2023 của Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Thế Giới, CS Hà Nội bị liệt vào danh sách Special Watch List, vì vi phạm tự do tôn giáo trầm trọng (SWL for countries where the government engages in severe violations of religious freedom) ngang hàng với các nước Phi châu!  UB Tự Do Tôn Giáo Thế giới đã bác bỏ yêu cầu của Hà nội xin rút tên ra khỏi danh sách SWL

(6)- Nghị quyết của Nghị viện Châu Âu ngày 19 tháng 9 năm 2019 là nghị quyết tố cáo "Chế độ Cộng sản đã thực hiện các vụ giết người hàng loạt, diệt chủng và gây ra sự mất mát về nhân mạng và tự do trong thế k 20 trên quy mô chưa từng thấy trong lịch sử nhân loại.

(7)- Tại Úc Châu, Quốc Hội đã ban hành Đạo luật giải thể Đảng Cộng sản vào ngày 20 tháng 10 năm 1950, tuyên bố Đảng Cộng sản là một hiệp hội bất hợp pháp, bị giải thể và tài sản bị tịch thu. mà không được bồi thường.

(8)- Hiến Pháp VNCH đặt CS ra ngoài vòng pháp luật. Hoạt động cho CS bị cấm đoán dưới mọi hình thức.  Hiến pháp Hoa Kỳ bảo đảm các quyền tự do căn bản của con người, do đó, mặc nhiên cấm đoán những hành vi xét ra vi phạm hay cản trở sự thực hiện các quyền tự do hiến định, chẳng những cho công dân Hoa Kỳ mà triết lý hành động nầy còn hướng dẫn, chỉ đạo hoạt động của Hoa Kỳ trên toàn thế giới.

(9)- Tại Hoa Kỳ, Quốc hội đã ban hành luật trừng trị các hành động phá rối trị an, lật đổ chính phủ. Các luật lệ cấp Liên bang cũng như cấp Tiểu bang hiện nay vẫn còn có hiệu lực áp dụng đối với các hành vi phá rối trị an, lợi dụng tự do ngôn luận tuyên truyền xuyên tạc, sách động quần chúng tạo nguy cơ cho nền an ninh quốc nội.  Mặc dù hiện nay Hoa Kỳ giao thương với các nước Cộng sản, nhưng các chính quyền độc tài vẫn đối nghịch với thế giới tự do, chứ không có nghĩa bang giao tức là xóa bỏ lằn ranh Quốc Cộng.  

Luật Hoa kỳ:  Communist Control Act of 1954.

Đạo luật Kiểm soát Cộng sản năm 1954  của Hoa Kỳ được Tổng thống Dwight Eisenhower ký vào ngày 24 tháng 8 năm 1954, đặt hành vi bạo động của Đảng Cộng sản Hoa Kỳ ra ngoài vòng pháp luật. Khoản 2 phân định sự khác biệt giữa chính đảng quốc gia và đảng Cộng sản đáng lưu ý như sau:

(a)- Quốc hội xác nhận và tuyên bố rằng đảng Cộng sản tại Hoa Kỳ, mặc dù có mục đích như là một đảng chính trị, nhưng trên thực tế là một công cụ của âm mưu lật đổ Chính phủ Hoa Kỳ.

(b)- Đảng CS tạo thành một chế độ độc tài trong một nước Cộng hòa, đòi hỏi cho mình những quyền và đặc quyền dành cho các đảng phái chính trị, nhưng lại phủ nhận tất cả các quyền tự do được Hiến pháp Hoa Kỳ bảo đảm cho tất cả các đảng phái khác.

(c)- Không giống như các đảng chính trị quốc gia phát triển các chính sách và chương trình của đảng thông qua các phương tiện công cộng, bằng cách dung hòa nhiều quan điểm cá nhân khác nhau và đệ trình các chính sách và chương trình đó tới cử tri nói chung để phê chuẩn hoặc không tán thành. Các chính sách và chương trình của đảng Cộng sản được các nhà lãnh đạo nước ngoài của phong trào Cộng sản quốc tế bí mật quy định.

(d)- Các thành viên của đảng Cộng sản không có vai trò gì trong việc xác định các mục tiêu của đảng và không được phép lên tiếng bất đồng quan điểm với các mục tiêu của đảng.

(e)- Không giống như các thành viên của các đảng phái chính trị quốc gia, các thành viên của đảng Cộng sản được tuyển dụng để truyền bá các mục tiêu và phương pháp của đảng, đồng thời được tổ chức, hướng dẫn và k luật để thực hiện một cách mù quáng các nhiệm vụ do người đứng đầu đảng bộ giao phó.

(g)- Không giống như các đảng chính trị quốc gia, đảng Cộng sản thừa nhận không có giới hạn hiến pháp hoặc luật định nào đối với hành vi của đảng hoặc của các thành viên.

(h)- Đảng Cộng sản có số lượng thành viên tương đối nhỏ và ít có dấu hiệu cho thấy khả năng đạt được mục đích của mình bằng các biện pháp chính trị hợp pháp.

(i)- Mối nguy hiểm cố hữu trong hoạt động của đảng Cộng sản là hoạt động không phát sinh từ số lượng, mà từ việc đảng không thừa nhận bất kỳ hạn chế nào về bản chất hoạt động của mình và sự cống hiến của đảng Cộng sản đề xuất nhằm chủ trương phá hoại chính phủ hợp hiến của Hoa Kỳ bởi bất kỳ phương tiện sẵn có nào, bao gồm cả việc sử dụng vũ lực và bạo lực.

(j)- Nắm giữ chủ trương trên, vai trò của đảng Cộng sản với tư cách là cơ quan của một thế lực thù địch nước ngoài khiến sự tồn tại của nó trở thành mối nguy hiểm hiện nay và liên tục trong tương lai đối với an ninh của Hoa Kỳ.

(k)- Đó là phương tiện của đảng Cộng sản mà qua đó các cá nhân bị dụ dỗ phục vụ phong trào Cộng sản thế giới, được huấn luyện để thực hiện mệnh lệnh được chỉ đạo và kiểm soát trong việc thực hiện âm mưu phục vụ cách mạng của họ. 

(10)- Xin đơn cử một thí dụ về luật tiểu bang đối với chủ nghĩa Cộng sản.  Luật của tiểu bang Massachusetts, định nghĩa các tổ chức khuynh đảo là những tổ chức có mục đích chung nhằm lật đổ chính quyền hợp pháp bằng phương pháp bạo động bằng các phương thức bất hợp pháp. Đảng Cộng sản là đảng có mục đích khuynh đảo, do đó đảng Cộng sản là đảng không được luật Massachusetts cộng nhân. Tổng trưởng Tư pháp có nhiệm vụ điều tra và truy tố các tổ chức khuynh đảo. Đảng viên các tổ chức khuynh đảo thường bị truy tố về tội hình sự, không được ứng cử vào các chức vụ công cử, không được bổ nhiệm vào các chức vụ tại các cơ quan công quyền, không được tuyển dụng vào các cơ sở giáo dục công lập và tư thục, và bị cấm hành nghề trong một số ngành dịch vụ, không được nhập tịch v.v...

Luật Massachusetts, Chương 264, Điều16 ấn định "...Subversive organizations ...mean any form of association...whether incorporated or otherwise for the common purpose of advocating, advising, counseling or inciting the overthrow by force or violence or by any unlawful means, of the government of the Commonwealth or of the United States".Điều 16 A "The Communist Party is hereby declared to be a subversive organization. Điêù 17 "A subversive organization is hereby declared to be unlawful. ……

13- Hoa kỳ,  cũng như các quốc gia tự do, mọi công dân có quyền thể hiện tư tưởng và hành động theo quy định của luật pháp để bảo vệ an ninh, trật tự và sinh mạng chung của công dân và bị truy tố, nếu phạm luật với châm ngôn là không ai có thể tự biện hộ là mình phạm lỗi vì  không biết luật:

                         “Ignorance of law is no excuse

 Nhờ vậy mà Hoa Kỳ, một xã hội hợp chủng, nhưng duy trì được tự do, an ninh, trật tự để nhân dân vui hưởng được đời sống an bình. An cư, lạc nghiệp là điều kiện tiên quyết để mọi công dân nỗ lực đóng góp vào sự phồn thịnh của quốc gia.

Các văn kiện thượng dẫn đã dẫn chứng các trường hợp hoạt động cho Cộng sản, quấy rối trị an, đã bị truy tố, Gần đây, có dấu hiếu hiệu phá hoại tại vài thành phố đã khiến cho chúng ta e ngại.

14- Mặc dù hiện nay Hoa Kỳ giao thương với các nước Cộng sản về phương diện ngoại giao, nhưng các chính quyền độc tài vẫn đối nghịch với thế giới tự do, chứ không có nghĩa bang giao tức là xóa bỏ lằn ranh Quốc Cộng. Vì thế công tác dân chủ hoá Việt Nam là một diễn tiến liên tục mà người Việt quốc gia cần thực hiện từ thế hệ này sang thế hệ khác cho đến khi đạt đến thắng lợi tái lập tự do, dân chủ, nhân quyền và toàn vẹn lãnh thổ cho Việt Nam trong tinh thần vương đạo của người Việt cao quý  “Lấy nhân nghĩa thắng hung tàn. Đem chí nhân thay cường bạo”. Trong sinh hoạt của người Việt hải ngoại, Cộng Đồng là một định chế (institution) mới sinh hoạt theo tinh thần Thôn, Xã, Quận, Thị xã. Tỉnh của nền pháp chế Việt Nam Cộng Hoà. Các cộng đồng, các đoàn thể xã hội, văn hoá, ái hữu cũng là những hiệp hội bất vụ lợi (not for profit/ NPO) được hình thành để phục vụ phúc lợi chung của quý vị đồng hương về các khía cạnh văn hoá, an sinh, xã hội, kinh tế và bày tỏ thái độ chính trị quốc gia, không hổ trợ hay chấp nhận các hành vi chà đạp nhân quyền trái với chủ trương đã quy định trong Hiến pháp Việt Nam Cộng Hoà cũng như Hiến pháp các quốc gia tự do và Hiến Pháp Hoa Kỳ.

II- Cấp tiến (Liberal, progressive)


15- Chủ trương thay đổi với mức độ ôn hoà thường được gọi là cải cách (reformer/liberal). Những người cấp tiến sẵn sàng chấp nhận sự thay đổi nhưng không có tính cách đả phá, hủy hoại chế độ hay hệ thống đương thời. Tu bổ, sửa chữa lại ngôi nhà đang cư ngụ hơn là áp dụng phương thức phá hoại như cộng sản đã và đang áp dụng. Cộng sản chủ trương đốt nhà để cho nhân dân sống cảnh màn trời chiếu đất, nghĩa là chịu hy sinh cực khổ trong hiện tại, trong lúc xây cất lại ngôi nhà mới nhưng không biết bao giờ ngôi nhà mới hoàn thành.  Những người chủ trương thay đổi cải cách thường, đều có khuynh hướng cải cách xã hội, và thường được quần chúng Mỹ liệt vào loại thiên tả ôn hoà (moderate leftist) vì đảng CS được tự do hoạt động tại Mỹ dưới nhiều hình thức, kể cả hình thức đoàn thể xã hội và lợi dụng các quyền tự do để bành trướng.

Danh từ “Liberal” phát xuất từ thế k thứ 19 tại Tây Ban Nha, tên của một chính đảng ở quốc gia này. Trong cuộc tranh cử Tổng thống năm 1988, ứng cử viên TT Bush đã nhận xét ứng cử viên TT Dukakis là “Liberal”. Dù danh hiệu này rất thông dụng, nhưng hiện nay vẫn chưa được xem là ý niệm tốt trong tâm lý quần chúng vì có tính cách thiên tả và các phương pháp cải cách của tả phái. 

III- Bảo thủ hay Dân tuý (Conservative)
16- Khác với hai chủ trương nêu trên (radical và liberal) có tính cách khuynh tả (leftist), theo quan niệm hiện hành của đa số công dân Hoa Kỳ. Những người chủ trương bảo thủ, dân túy (conservative) “ Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh” thường bằng lòng với hiện tại. Họ cho rằng hiện tại vẫn tốt đẹp, không cần phải thay đổi. đế tận gốc rễ như quan niệm của phe cực tả. Những người này thường chủ trương hỗ trợ đảng Cộng Hòa. Danh từ Bảo thủ nghĩa là bảo tồn, như bảo tồn truyền thống, thuần phong mỹ tục và định chế chính quyền tự do, dân chủ đã được hình thành qua kinh nghiệm chung của nhân loại. Môn phái bảo thủ cũng chống lại chủ trương tự do quá trớn hay tự do phóng nhậm của phe cực tả (far left), vì tự do cũng cần phải được giới hạn để mọi người có cơ hội hưởng tự do đồng đều. “The extreme liberty as we all know, in every point, is destructive to both virtue and enjoyment” (Edmund Burke).  Tuy nhiên những cải cách táo bạo vẫn được các ứng cử viên Clinton, Sander quảng bá trong cuộc tranh cử năm 2016 và Ứng cử Viên Trump đã đắc cử với chủ trương “Make America Great Again”. Nền chính trị Hoa Kỳ phức tạp nên khó tiên đoán đảng nào sẽ đắc cử trong các nhiệm kỳ sắp đến.


IV- Cực hữu (Reactionary, far right)

17- Lớp người bảo thủ cực hữu, phản động lại sự thay đổi tận gốc rễ, là những người vẫn thích thay đổi nhưng với mức độ tiệm tiến. Những gì do tiền nhân để lại đều đáng quý trọng, đáng được học hỏi, đáng bảo tồn, đúng với câu “xưa bày nay làm”, và thích trở lại những ngày vàng son của thời đại vua Nghiêu, vua Thuấn. Những người này đương nhiên không chấp nhận thái độ cách mạng, phá hoại truyền thống của cộng sản nên đã gây trở ngại cho sự bành trướng của cộng sản. Cộng sản gọi những người quốc gia chống cộng thuộc khuynh hướng cực hữu là thành phần “phản động” (right wing extremist/Reactionary). Tại Viêt Nam mặt trận Việt Minh đã giết hại hàng trăm ngàn người dân lành từ Nam từ chí Bắc vi tội “phản đông” từ năm 1945.

Tại Hoa Kỳ hiện nay có một số tổ chức chủ trương cực hữu như John Birch Society, 20th Century Reformation Hour, Life Line, Christian Crusade, Manion Forum, Christian Anti–Communist Crusade, Liberty Lobby, Conservative Society of America, Church League of America, Harding College’s National Education Program, Richard Cotten, Christian Freedom Foundation, v.v. những người di dân từ các nước Đông Âu bị Hồng quân Nga chiếm đóng sau đệ nhị thế chiến hoạt động mạnh trong các tổ chức cực hữu., nhất là trong giai đoạn chiến tranh lanh trước năm 1991.

18-Chủ trương quốc gia cực hữu nhất quyết không công nhận cộng sản dưới bất cứ hình thức nào, đã đang là thành trì chống cộng hăng hái nhất hiện nay. Tâm lý chính trị tại Miền Nam VN trước 1975 cũng vậy, không chấp nhận CS dưới bất cứ hình thức nào nên đã trục xuất ra Bắc một số điệp viên CS len lỏi vào chính quyền Miền Nam. Trong lịch sử xây dựng nền dân chủ tại Nhã Điển (Athens), thủ đô của Hy lạp, năm 461 trước Công Nguyên, Pericles cũng đã dùng biện pháp an trí (ostracism) các phần tử chống đối ra khỏi thành Athens một thời hạn tối đa 10 năm. Nền dân chủ tại Nhã Điển thời bấy giờ là nền dân chủ trực trị như hình thức Hội Nghị Diên Hồng, người dân trực tiếp tham gia bàn luận kế sách quốc gia.

19- Tâm lý chung của những người bảo thủ cho rằng không phải người nào cũng đáng tin cậy, cho nên phải “chọn mặt gởi vàng”. Họ không hẳn tin tưởng vào khả năng của công dân có thể quyết định sáng suốt, nên họ chủ trương cần có chính quyền. Họ chủ trương quốc gia cần được giai cấp ưu tú (enlightened group) lãnh đạo. Hiến pháp Hoa Kỳ

cũng do các vị khai quốc công thần ưu tú soạn thảo. Quốc hội Hoa Kỳ cũng gồm hai viện. Thượng Viện thể hiện giá trị truyền thống, tôn trọng kho tàng văn hiến, khôn ngoan đã được tích lũy qua hàng trăm năm lịch sử.

20- Xã hội Hoa Kỳ đã và đang được thay đổi bằng những cải cách tiệm tiến, tuy chậm nhưng chắc, cũng nhờ những anh tài thực sự nỗ lực làm việc vì quốc gia dân tộc. Thay đổi nhanh chóng theo kiểu cách mạng cộng sản, thiếu suy tư và thiếu điều nghiên kỹ lưỡng đã đưa đẩy các nước cộng sản đến bờ vực thẳm, thảm khốc về cả hai phương diện kinh tế lẫn chính trị.

Những người cực hữu chống Cộng Sản mãnh liệt tại Hoa Kỳ cũng như các nước tự do trên thế giới, nhiều khi “dùng gậy ông để đập lưng ông”, nghĩa là “dĩ độc trị độc”. Họ dùng ngay phương pháp cộng sản để trị cộng sản. Họ là những người lớn tiếng cảnh giác quần chúng về hiểm hoạ cộng sản trước và sau khi bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Cộng Sản ra đời. Trong suốt 100 năm từ khi cuộc cách mạng Cộng Sản năm 1917 xảy ra tại Nga sô, những người chống cộng cực hữu chấp nhận thái độ bất cộng đái thiên với cộng sản, đa số không vì tư lợi cá nhân mà chỉ vì quốc gia dân tộc. Họ sẵn sàng chống đối những gì sinh lợi cho cộng sản, kể cả vấn đề bang giao, viện trợ cho thế giới cộng sản. Nhờ đó vào cuối thập niên 1980, Cộng Sản Nga Sô và Đông Âu sụp đổ. Từ sau đệ nhị thế chiến, khối Cộng sản Nga xô Đông Âu và Trung hoa vẫn mua ngũ cốc của Hoa Kỳ vì nền kinh tế của Nga Sô và Trung hoa trì trệ không đủ thực phẩm bán cho quần chúng. Hoa Kỳ thường dùng kinh tế làm đòn bẩy để thăng tiến nhân quyền đối các quốc gia cộng sản hoặc chuyên chế, như Tu Chính Án Jackson–Vanik mà chúng ta thường nhắc đến trong thập niên 1975–85 để tranh đấu cho vấn đề di dân, đoàn tụ gia đình, phóng thích tù nhân chính trị từ các nước CS Đông Âu hay Á Châu, VN đến Hoa Kỳ. (19 US. Code S.2432 Freedom of emigration in East–West trade).

21- Những người cực hữu cũng rất quan tâm về sự suy đồi của nền luân lý và giá trị cổ truyền. Họ rất trung thành với giá trị luân lý của đảng Cộng Hoà. Họ thường chống đối những chương trình, kể hoạch mà họ nghĩ là do cộng sản quốc tế hỗ trợ, các tệ đoan như tham những, hối lộ trong công quyền, trong nền tư pháp của Hoa Kỳ và các cơ quan cảnh sát. Họ chủ trương chính quyền có nhiệm vụ giáo huấn quần chúng để tránh sự lợi dụng của cộng sản và các phần tử phá hoại. Đặc biệt những người cực hữu hỗ trợ chế độ tự do kinh doanh và tư bản chủ nghĩa và chống đối chế độ xã hội chủ nghĩa do nhóm cực tả chủ trương.

22- Đặc nét của chính quyền dân chủ là tự do kinh doanh và tự do cạnh tranh. Tâm lý kinh tế chính trị này thể hiện rõ rệt nhất trong các cuộc bầu cử. Cử tri sẽ luận xét về chủ trương và đường lối của ứng cử viên về phương diện kinh tế nhiều hơn về các phương diện khác. Sự kiện này cũng hiển hiện ngay trong các nước cộng sản, vì tình trạng kinh tế suy sụp, quần chúng nghi ngờ khả năng quản trị của giới lãnh đạo, hô hào đòi tự do kinh doanh, tự do dân chủ. Vì thế, bây giờ các nước Đông Âu kể cả Nga Sô không còn noi gương xã hội chủ nghĩa, mà ngược lại các nước này noi gương các nước tư bản để phát triển kinh tế, nâng cao mức sống của quần chúng. Marx, Lenin, Stalin không còn là thần tượng mà là tội đồ của các dân tộc Đông Âu. Do đó chúng ta có thể nói, bất cứ hình thức chính quyền nào mang lại cho quần chúng hạnh phúc, no cơm ấm áo với các quyền tự do căn bản theo Thiên luật đều được dân chúng hỗ trợ. Tự do dân chủ là môi trường thuận lợi nhất cho vấn đề phát triển về mọi phương diện nhân sinh.

V- Sứ mệnh bảo vệ chính nghĩa tự do, dân chủ, nhân quyền

23-Hoa Kỳ là một quốc gia mẫu mực thực thi chế độ bảo vệ tự do dân chủ, nhờ đó trở thành quốc gia hùng mạnh nhất thế giới. Cơ quan FBI quản lý an ninh quốc nội kiểm soát chặt chẽ mọi hành vi phá rối trị an của CS Quốc tế. CIA quản lý an ninh quốc tế hoạt động rất hữu hiệu khiến cho Cộng Sản Quốc Tế, dù đã chiếm gần một nửa thế giới, từ sau thế chiến thứ hai, nhưng vẫn thất bại trong mưu toan khuynh đảo thành trì của Thế Giới Tự Do cho đến khi khối CS Nga và Đông Âu sụp đổ đầu thập niên 1990.

Bảo vệ Tự do, dân chủ, nhân quyền là căn bản, là nền móng, là những hạt giống cưu mang mầm mống của các cuộc cách mạng tại Mỹ (1776), tại Pháp (1789) trong thế k thứ 18 và ý niệm giải phóng nô lệ phát xuất từ Anh Quốc năm 1833 và sau đó được khai triển tại Mỹ gây nên cuộc nội chiến 1861–1865 trong thế k thứ 19.   Tư tưởng lên khuôn cho hành động. Vấn đề thực thi sứ mệnh bảo vệ quyền tự do thiên nhiên (Natural Rights Liberty) do Tạo Hóa ban cho nhân loại đã và đang là nguyên động lực điều hướng chính sách đối nội, đối ngoại của Hoa Kỳ.

Đối nội, một trong những nguyên nhân chính của cuộc nội chiến tai Hoa Kỳ (1861–1865) là để bảo vệ nhân quyền, giải phóng chế độ nô lệ, vì chế độ nô lệ không phù hợp với Thiên lý, phản bội lý tưởng tự do. “Thuận Thiên giả tồn, nghịch Thiên giả vong”. Hoa Kỳ đã trả một giá rất đắt, đã hy sinh 618,000 nhân mạng trong cuộc nội chiến Nam–Bắc phân tranh và cả sinh mạng của vị Tổng Thống Cộng Hòa khả kính Abraham Lincoln, người quyết tâm giải phóng chế độ nô lệ để cải tiến xã hội.

Đối ngoại, Hoa kỳ đã tham chiến chống Đức Quốc Xã và Phát-xít Nhật trong đệ nhị thế chiến (1939–1945) tại hai mặt trận Âu, Á. Hoa Kỳ đã hy sinh hơn 500,000 quân sĩ. Giả sử Hoa Kỳ không tham chiến thì Âu Châu, Phi Châu đã bị Đức Quốc Xã xâm lăng. Á Châu và ngay cả Úc Châu cũng bị Phát-xít Nhật chiếm đóng thì vận mệnh của các dân tộc liên hệ sẽ tang thương như thế nào!
Nếu không có Hoa kỳ đánh bại Nhật Bản thì Trung hoa chẳng những đã hy sinh 14 triệu người mà còn phải hy sinh nhiều sinh mạng hơn nữa và nhất là Âu Châu, Á Châu, Phi Châu, cả Úc Châu cũng không biết bao giờ mới thoát khỏi ách độc tài đảng trị của Đức và Nhật. Trong cuộc chiến chống sự bành trướng của CS Quốc Tế tại Việt Nam, Hoa Kỳ cũng hy sinh 58,000 nhân mạng trong số đó có 7 vị tướng lãnh.
Tất cả hy sinh mà Hoa Kỳ gánh chịu, không phải để xâm lăng, chiếm đất, giành dân, mà đã thể hiện ý chí bất khuất trong chủ trương “bảo vệ chính nghĩa tự do” cho nhân loại chống kẻ xâm lăng. Đúng với triết lý nhân sinh của một quốc gia quyết tâm ra tay nghĩa hiệp: “Nếu người tốt không ra tay hành động thì kẻ gian tà chiến thắng (Edmund Burke).

24- Hơn 125,000 quân nhân anh dũng, binh sĩ và tướng lãnh Hoa Kỳ, đã “sống gởi nạc, thác gửi xương” tại các nghĩa trang Âu, Á, nơi mà họ đã hy sinh để giành lại chủ quyền cho các quốc gia lâm chiến như Anh, Pháp, Phi và các nước khác tại Âu châu, Á châu... Hàng năm, đến ngày k niệm Đệ Nhị Thế Chiến, dân chúng các quốc gia này đã đem vòng hoa ra tảo mộ, tri ân các chiến sĩ Hoa kỳ đã hy sinh mạng sống để giải phóng dân tộc họ. Đó là bằng chứng hy sinh vì Chính nghĩa, vì lý tưởng tự do mà thế giới CS không bao giờ có.

Ngoài vấn đề hy sinh nhân mạng, nhân dân Hoa Kỳ, sau thế chiến đã viện trợ hằng ngàn triệu Mỹ Kim để tái thiết Âu Châu và Nhật Bản. Hoa kỳ đã lột xác Nhật Bản từ chế độ quân trị, kiêu binh lạc hậu sang chế độ tự do dân chủ, bằng cách cung cấp thực phẩm, kỹ thuật, nhân tài vật lực để tái thiết quốc gia Nhật về mọi khía cạnh nhân sinh văn hoá, giáo dục, kinh tế, xã hội, chính trị. Nhờ thế, Nhật Bản đã trỗi dậy nhanh chóng sau cơn binh biến và ngày nay đã trở thành một quốc gia hùng mạnh ngang hàng với các nước tiên tiến Tây phương. Nhật Bản tuy bại trận, nhưng luôn biết ơn Hoa Kỳ, đã từng vinh danh Tướng MacArthur vào danh sách phong thần, một trong 12 ân nhân của dân tộc Nhật.

Tại Việt Nam, năm 1975. Cộng Sản Bắc Việt đã vi phạm Hoà Ước Ba Lê năm 1973 và xâm lăng miền Nam Việt Nam nên Hoa Kỳ không viện trợ tái thiết. Cộng sản Bắc Việt, quá lạc hậu và dã man, đã trả thù Miền Nam bằng cách bắt giam hằng triệu dân, quân, cán, chính Miền Nam. Hàng chục ngàn người đã chết trong ngục tù CS vì bị tra tấn, đói khát và bệnh tật do chế độ lao tù bất nhân của chế độ CS. Hơn nửa triệu người đã chết thảm trên biển cả hay vùi thây bên góc rừng, xó núi, trên đường vượt thoát tìm tự do. Cuộc chiến do CS Miền Bắc phát động đã gây nên cuộc chiến tương tàn làm cho 5 triệu người Việt vô tội bị vong mạng.

VI. Tâm lý cử tri

25- Ngoài các chủ trương thượng dẫn thể hiện qua tâm lý quần chúng, ảnh hưởng trầm trọng đến kết quả các cuộc tranh cử cấp tiểu bang và liên bang, thái độ chính trị của cử tri còn thể hiện hai loại khuynh hướng về chính trị và kinh tế:

(1) Khuynh hướng thứ nhất là bầu cho người tại vị (incumbency–oriented) và chọn ứng cử viên theo chính sách quốc gia (policy–oriented),

(2) Khuynh hướng thứ hai là chọn ứng cử viên theo kinh nghiệm kinh tế cá nhân của cử tri (personal experiences) và lượng định tình trạng kinh tế quốc gia (national assessment).

VII- Tạm kết:

26- Nền chính trị tại Hoa kỳ rất phức tạp, luôn luôn có những làn sống ngầm xung đột giữa các quan niệm khác nhau, về vấn đề chọn ưu tiên trong khi thực hiện quốc sách.


(1) Ý niệm phổ quát cổ truyền được công chúng nhắc đến là ý nguyện của các bậc khai quốc công thần đã thể hiện qua Bản Tuyên Ngôn Độc Lập năm 1776 và Hiến Pháp năm 1787 chủ trương dành ưu tiên để bảo vệ quyền tự do thiên nhiên của con người do Thượng Đế ban cho “Natural Rights liberty”. Từ khuynh hướng căn bản này, một số ý niệm khác được khai triển. 
(2) Ý niệm thứ hai là dành ưu tiên đề bảo quản quyền tự trị địa phương hay tiểu bang “Classical Communitarian Liberty”. Ý niệm này bênh vực quyền quản trị địa phương, tăng quyền tiểu bang và hạn chế quyền liên bang. Các tiểu bang đều có hai Thượng Nghị Sĩ và cứ khoảng trên dưới 500,000 dân được bầu một dân biểu trong Quốc hội Liên bang. Mỗi tiểu bang có cơ cấu lập pháp, hành pháp và tư pháp.
(3) Khuynh hướng thứ ba là ưu tiên để bảo vệ tự trị kinh tế cá nhân “Economic utonomy Liberty”. (4) Khuynh hướng thứ tư là dành ưu tiên bảo vệ công bằng xã hội “Social Justice Liberty” và (5) Thứ năm là dành ưu tiên bảo vệ quyền tự do cá nhân “Personal Autonomy Liberty”.

Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ đã bênh vực quyên phá thai như là bênh vực quyền tự do cá nhân “Roe v. Wade was the 1973 Supreme Court 7-2 decision ruling that the Constitution of the United States protects a pregnant woman’s liberty to choose to have an abortion without excessive government restriction. It struck down many U.S. federal and state abortion laws. Phán quyết này hợp với chủ trương chung của đảng Dân chủ.

Tuy vậy sự tranh chấp vẫn kéo dài đến gần 50 năm sau. Sự bất đồng nầy được thề hiện qua ý kiến của hai nhà lập pháp: Chống phá thai:  “ Sen. Rand Paul (R-Ky.) said: Today marks the grim 48th anniversary of Roe v. Wade. Since this ruling in 1973 over 62 million innocent lives have been lost due to abortion. Every single life matter including the unborn. We must protect the sanctity of life & prevent taxpayer dollars from funding abortions.”  Rep. Debbie Lesko (R-Ariz.) echoed Paul’s criticism. “Today is the tragic anniversary of Roe v. Wade,” Lesko wrote. “I am proud to be a pro-life woman in Congress and fight for the right to life for every unborn baby. Every life is a gift from God, and I will continue to defend the sanctity of life at every stage.”

Đến năm 2022, Tối Cao Pháp Viện đã thay đổi lập trường: “ In a historic and far-reaching decision, Supreme Court overturns Roe v. Wade, ending right to abortion upheld for decades (June 24, 2022)….

27- Những người làm chính trị có thể, không ít thì nhiều, am hiểu tâm lý chính trị. Nhưng không hẳn người hiểu tâm lý chính trị lại làm chính trị. Trường hợp này, nghiên cứu để hiểu biết chính trị hơn là áp dụng kiến thức vào sinh hoạt chính trị một cách tích cực. Hay nói cách khác đi không có “khiếu” hoặc không thích làm chính trị.

Chính nghĩa của các chế độ dân chủ là tôn trọng nhân quyền, bảo vê sinh mạng, tài sản của dân chúng, lấy quyền làm chủ của công dân làm gốc hay tư bản. Ngược lại chế độ Cộng sản hay Xã hội Chủ Nghĩa chủ trương tập quyền, truất hữu tài sản của toàn dân thành tài sản chung, nói nôm na ra là cộng sản. Nhân dân không có quyền tư hữu hay tài sản riêng mà tất cả đều là của nhà nước, tức là của đảng Cộng sản. Ai bất tuân sẻ được liệt vào hàng ngũ phản động và bị tiêu diệt.  Vì thế nhiều người muốn di dân sang các nước tự do, dân trí cao, đời sống tinh thần và vật chất sung mãn, nhân quyền được tôn trọng.  Không ai dại gì mà di dân qua các nước độc tài Cộng sản, ngoại trừ  những kẻ gián điệp “ Ăn cơm quốc gia, thờ ma Cộng sản”.

Làm chính trị cần sự dấn thân, can đảm, bền chí, nhẫn nhục... có khi hy sinh cả cuộc đời, không vì tư lợi mà vì quốc gia dân tộc. Tuy vậy, số người hy sinh vì quốc gia dân tộc thường ít, và khi hành động cần người hợp tác. Người hợp tác có thể vì danh lợi, thừa gió bẻ măng, tạo nên nạn bè phái, oán cừu, làm cho người có tâm huyết thân bại danh liệt.

28- Chung quy, con người thường hành động theo tư tưởng của mình. Tư tưởng thu nhận từ xã hội, học đường, bạn bè... kết tinh thành trạng thái tâm lý, gọi chung là tâm lý quần chúng.

Muốn thu phục nhân tâm, trước hết phải am hiểu tâm lý quần chúng. Muốn am hiểu quần chúng phải có tâm hồn khoáng đạt, cởi mở để có thể tiếp nhận ý kiến từ nhiều quan điểm thuận cũng như nghịch, để rồi tinh luyện, biến hoá, tương kế tựu kế, hầu thực hiện sứ mệnh cao cả của mình.

Dầu sinh hoạt chính trị dưới hình thức nào đi nữa thì bốn lập trường nêu trên từ cách mạng tả phái đến phản cách mạng hữu phái, vẫn là đặc tính chung của phạm trù tâm lý chính trị.
Trong bất cứ xã hội nào, thường một thiểu số chấp nhận một thái độ, một lập trường và dùng lập trường đó như kim chỉ nam hướng dẫn hành động. Từ đó một thiểu số tranh đấu cho lý tưởng của họ, nếu thắng thế, họ sẽ trở thành cấp lãnh đạo. Lãnh đạo vì dân vì nước là phước của quốc gia. Lãnh đạo vì xôi thịt là quốc nạn.

29- Thế thì không nên hờ hững với chính trị. Một mặt sinh hoạt chính trị “nhằm sửa trị sự việc cho chính trực”. Mặt khác nếu mình không tỏ rõ lập trường, tà đạo lên nắm quyền thì chính mình sẽ là nạn nhân của thời cuộc.

Nhận xét này là kim chỉ nam hướng dẫn hành động của đống bào quốc nội yêu chuộng tự do và quý vi đồng hương hải ngoại trong công tác kiện toàn cơ cấu tổ chức các đoàn thể ái hữu, tôn giáo, cộng đồng địa phương, tiểu bang, liên bang, quốc tế để xây dựng đời sống mới hầu hỗ trợ cho đại nghiệp cứu quốc chóng được viên thành.

Nhờ tự do tư tưởng mà các nước dân chủ đã tiến xa trên bước đường xây dựng quốc gia dân tộc, ý thức chính trị của quần chúng cao. “Ý dân là ý trời- vox populi vox dei”, không phải thể hiện bằng cách mạng, bằng đảo chánh, gây chiến tranh, cướp chính quyền mà bằng phương thức ôn hoà, nhân bản qua phương thức văn minh: Bầu cử tự do.

Bầu Cử Tự Do thật sự hữu hiệu mỗi khi cơ quan tổ chức bấu cử, cử tri, ứng cử viên dựa trên động cơ đạo đức cao thượng” Một lòng vì dân, vì nước”qua quá trình:

 (1) Nghiên cứu, kiện toàn, tìm hiểu tường tận kỹ thuật, luât lệ tổ chức, điều kiện cử tri, ứng cử viên, chiếu theo nhu cầu của môi trường dân sinh, phát triển xã hội  (cách vật trí tri); 

(2) Tham gia bầu cử với tư cách cử tri, ứng viên hay nhân viên phòng phiếu với tấm chân tình nhằm mục đích phụng sự xã hội, “thương vì đức, hạ vì dân”  (thành tâm);

(3) Khi sự thành tâm đã an định thì không dùng phương pháp lươn lẹo, gian trá, thay trắng đổi đen, (chánh ý);

(4) Người được vinh danh là người có  phẩm hạnh là người luôn xét mình, tự sửa sai để hoàn thiện trong lời nói và việc làm (tu thân);

(5) Chọn người đại diện một cách công minh, chính trực thể hiện sự liêm chính, là hành vi nêu gương tốt cho con, cháu, trong công tác giáo dục, xây nền tảng gia đình (tề gia)

 (6) Các cuộc bầu cử tự do được điều hành một cách chính trực gia tăng giá trị của tập thể, lòng tín nhiệm của đồng bào, sự thỏa mãn của ứng cử viên, trong công tác xây dựng nhân quần xã hội (trị quốc);

(7) Một khi mọi người, mọi nhà, mọi quốc gia tuân giữ đạo đức truyền thống thì công đồng quốc tế được thái bình thịnh trị, (bình thiên hạ). 

Bầu cử tự do không chỉ là nền móng vững chắc của một xã hội tiến bộ mà còn là chiếc cầu nối giữa ý chí nhân dân và quyền lực quốc gia. Như câu tục ngữ “ý dân là ý trời”, việc lắng nghe và tôn trọng lựa chọn của quần chúng chính là chìa khóa đem lại sự đồng thuận và phát triển bền vững cho dân tộc. Trong bối cảnh toàn cầu hóa, tinh thần dân chủ càng phải được gìn giữ và phát huy để mỗi người dân thấy mình là chủ nhân thực sự của vận mệnh đất nước. 

Người có tâm huyết làm chính trị chỉ vì muốn thực hiện một sứ mệnh cao cả, không nề gian khổ, nếm mật nằm gai, noi gương Việt Vương Câu Tiễn, quyết chí xây dựng quốc gia dân tộc, như lời thơ của Gs Đằng Phương Nguyễn Ngọc Huy.


Họ là những anh hùng không tên tuổi,
Sống âm thầm trong bóng tối mênh mông,
Không bao giờ được hưởng ánh quang vinh,
Nhưng can đảm và tận tình giúp nước.”.

30-Sau gần 250 năm (1776-2026) lâp quốc, cuộc chiến giữa hai chủ nghĩa tự do và chủ nghĩa độc tài vẫn còn tiếp diễn trên bình diện quốc gia và quốc tế.

 Nếu vai trò của, đoàn thể, cộng đồng, chính đảng, chính phủ là để hoằng dương chủ trương, đường lối chính trị để mời gọi sự hợp tác của quần chúng trong công cuộc xây dựng tự do, dân chủ và thịnh vượng cho quốc gia, dân tộc, thì mỗi công dân phải sáng suốt tự chọn lấy lập trường cho chính mình vậy.

Trần Xuân Thời

“Văn Dĩ Tải Đạo”



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét