Thứ Hai, 6 tháng 9, 2021

Thơ Đỗ Phủ - Bài 9, 10, 11

 


THƠ ĐỖ PHỦ - Bài 9, 10, 11
Thầy Dương Anh Sơn

BÀI 9 

XUÂN NHẬT ỨC LÝ BẠCH                                      春日憶李白 

 
Bạch dã thi vô địch,                                                       
白也詩無敵,

Phiêu nhiên tứ bất quần.                                                 飄然思不群。

Thanh tân Dữu khai phủ,                                                清新庾開府,

Tuấn dật Bão tham quân.                                               俊逸鮑參軍。

Vị bắc xuân thiên thụ,                                                    渭北春天樹,

Giang Đông nhật mộ vân.                                              江東日暮雲。

Hà thì nhất tôn tửu,                                                        何時一樽酒,

Trùng dữ tế luận văn?                                                    重與細論文?

Đỗ Phủ                                                                                                                                                                  

Dịch nghĩa: 

Thơ của (Lý) Bạch không có ai địch lại được, tứ thơ cao xa không giống (bao người) chung quanh. (Thơ) lại trong sáng và mới mẻ (hơn  thơ) Dữu Khai phủ; vượt trội hơn người kể cả Bão Tham quân! (Tôi đang ngắm nhìn) bầu trời mùa xuân với hàng cây ở phía bắc sông Vị; (Còn bạn) đang (rong ruổi cùng) áng mây chiều đất Giang Đông. Biết bao giờ mới uống một chén rượu để lại cùng nhau bàn luận sự tinh tế của văn chương.


Tạm chuyển lục bát:
                        

NGÀY XUÂN NHỚ LÝ BẠCH 

Thơ như Lý Bạch hơn người,

Tứ thơ thanh thoát cách rời đám đông. 

Hơn khai phủ Dữu: mới, trong,

Tài thơ vượt Bão tham quân hơn đời!

Cây xuân Vị bắc giăng trời,

Giang Đông chiều tối mây trôi lững lờ.

Một ly rượu uống: bao giờ?

Lại cùng bàn luận văn thơ kỹ càng.

 

Chú thích:

- vô địch 無 敵: không người địch lại, vượt hẳn lên không có ai đối đầu...

- phiêu nhiên 飄 然: siêu vượt, siêu thoát, cao xa, không bị ràng buộc, mau lẹ, cao vượt...

- bất quần 不 群: không giống đám đông, không quây quần với người chung quanh, tách rời với quần chúng chung quanh....

- thanh tân 清 新: trong sáng và tươi trẻ.

- Dữu khai phủ 庾 開 府: tức Dữu Tín đời Nam Bắc triều bên Trung Hoa. Ông là người học rộng, văn tài lừng lẫy, làm quan triều Lương, đi sứ Tây Ngụy bị giữ lại. Đến đời Lương Minh đế và Vũ đế làm chức Phiêu Kỵ tướng quân ở phủ Tam ty nên được gọi là Dữu khai phủ.

- tuấn dật 俊 逸: tài giỏi vượt trội, hơn người, diện mạo xinh đẹp vượt lên hẳn...

- Bão tham quân: tức Bão Chiếu đời Tống Nam triều, giỏi thơ văn, làm tham quân cho Lâm Hải Vương. 

- Vị bắc 渭 北: phía bắc dòng sông Vị. Sông Vị tức Vị Hà 渭 河: nằm ở phía tây trung bộ Trung Hoa. Đây là nhánh sông lớn nhất chảy vào Hoàng Hà bắt nguồn từ huyện Vị Nguyên, Cam Túc, Lan Châu dài 818km và khoảng gần Hoàng Hà nhất là 200km khi sông uốn khúc. Sông chảy qua ba tỉnh Cam Túc, Ninh Hạ, Thiểm Tây là vùng biên giới thường xảy ra chiến trận xưa kia giữa người Hán và các bộ tộc vùng biên giới.

- Giang Đông 江 東: hay Giang Tả, khu vực phía Đông của Trường Giang, Trung Hoa.

- hà thì 何 時: lúc nào, bao giờ....

- tế luận văn 細 論 文: bàn luận văn thơ một cách tinh tế, kỹ càng....

- trùng 重: (trọng): lập lại, lại, hai lần, nghĩa khác coi trọng, nặng....

 

**  Đỗ Phủ và Lý Bạch quen nhau ở Lạc Dương và trở thành bạn bè thân thiết. Ít lâu sau Lý Bạch đi Giang Đông, Đỗ Phủ về Trường An, Trung Hoa. Về sau hai người không còn gặp lại nhau nữa. Đỗ Phủ làm bài này khi về Trường An và nhớ mong Lý Bạch. 

 

BÀI 10 

MỘNG LÝ BẠCH (Kỳ nhất)                                   夢李白(其一 

Tử biệt dĩ thôn thanh,                                                  死別已吞聲,

Sinh biệt trường trắc trắc.                                            生別長惻惻。

Giang Nam chướng lệ địa,                                           江南瘴癘地,

Trục khách vô tiêu tức.                                                逐客無消息。

Cố nhân nhập ngã mộng,                                             故人入我夢,

Minh ngã trường tương ức.                                          明我長相憶。

Quân kim tại la võng,                                                   君今在羅網,

Hà dĩ hữu vũ dực.                                                         何以有羽翼?

Khủng phi bình sinh hồn,                                             恐非平生魂,

Lộ viễn bất khả trắc.                                                     路遠不可測。

Hồn lai phong lâm thanh                                              魂來楓林青,

Hồn phản quan sơn hắc.                                               魂返關山黑。

Lạc nguyệt mãn ốc lương,                                            落月滿屋梁,

Do nghi chiếu nhan sắc.                                               猶疑照顏色。

Thuỷ thâm ba lãng khoát,                                             水深波浪闊,

Vô sử giao long đắc.                                                     無使蛟龍得。

Đỗ Phủ                                                                         


Dịch nghĩa: 
                      

Cái chết và sự chia lìa sẽ làm nghẹn lời, nuốt đi tiếng nói. Người còn sống phải chia ly thường phải chịu buồn rầu, xót xa!  Giang Nam, vùng đất chướng độc, khách bị đày đi xa không có tin tức. Người bạn cũ đi vào trong giấc chiêm bao của ta, hiểu biết ta cùng nỗi nhớ nhung lâu dài. Nay bạn đang ở chốn nhiều vây bủa, giăng mắc ngăn trở. Vì sao (bạn) có khả năng (chịu đựng) như thế? E sợ là hồn không ở suốt đời, con đường xa xôi không lường được! Hồn đến rừng phong xanh lục hay trở lại quan ải, núi non đen tối. Vầng trăng lặn khắp các mái nhà, vẫn còn ngỡ là đang soi chiếu vẻ mặt (của bạn). Nước sâu và sóng nước rộng lớn, không sai khiến thuồng luồng được.

 

Tạm chuyển lục bát: 

 MỘNG LÝ BẠCH (Bài 1) 

Chết đi ly biệt nghẹn ngào,
Sống thường chia cách buồn sầu đau thương.

Giang Nam chướng độc một vùng,

Khách đày tin tức vẫn không biết nào! 

Bạn xưa trong giấc chiêm bao,

Hiểu ta, nỗi nhớ cùng nhau lâu dài.

Bây giờ bạn bị lưới vây,

Vì sao chịu được thế này bạn ơi?!

Sợ hồn không sống suốt đời,

Con đường đi quá xa xôi sao lường!

Ngát xanh hồn đến rừng phong,

Hay là quan ải, núi non tối mù?

Vầng trăng lặn khắp mái nhà,

Chiếu soi vẻ mặt ngỡ là còn đây.

Nước sâu, sóng nước rộng bày,

Vẫn không sai khiến được ngay thuồng luồng!

 

Chú thích: 

- thôn thanh 吞 聲: nuốt tiếng nói, nghẹn lời nói.... 

- trường 長: lâu dài, vẫn thường, có tài, lớn lên (trưởng)...

- trắc trắc 惻 惻: buồn rầu, xót xa, đau thương, bùi ngùi nhiều.....

- chướng lệ 瘴 癘: chướng độc và dịch bệnh (ghẻ lỡ, bệnh hủi....)

- trục khách  逐 客: người bị đày đi xa khỏi nơi làm việc hoặc sinh sống cũ...

- minh 明: sáng rõ, hiểu biết, trong sáng, chiếu sáng, mắt sáng....

- trường 長: lâu dài, thường, có tài, lớn lên (trưởng)..... 

- la võng 羅 網: lưới bắt chim và lưới cá. Chỉ việc vây bủa, giăng mắc cản trở...

- hữu dực 羽 翼:lông cánh, chỉ thế lực có vây cánh, khả năng làm một việc nào đó...

- bình sinh  平生: suốt đời, thường ngày, lúc còn sống, một đời.... 

- trắc 測: lường trước. suy đoán, liệu định, đo lường, trong sạch...

- ốc lương 屋 梁: mái nhà, nóc nhà...

- nghi 疑: ngỡ là, nghi ngại, không rõ ràng, lấy làm lạ, phảng phất, do dự...

- do  猶: bởi vậy, vẫn còn, con do (loài giống như khỉ), bởi, ấy là, chỉ...

- khoát 闊: rộng lớn, xa vắn, giàu có, sơ suất...

 

** Bài này Đỗ Phủ làm ra khi phải nhận làm một chức quan ở xa kinh đô (756-759)

 

BÀI 11

 

MỘNG LÝ BẠCH (kỳ nhị)                                      夢李白(其二)  

Phù vân chung nhật hành,                                           浮雲終日行,

Du tử cửu bất chí.                                                        遊子久不至。

Tam dạ tần mộng quân,                                               三夜頻夢君,

Tình thân kiến quân ý.                                                 情親見君意。

Cáo quy thường cục xúc,                                             告歸常局促  

Khổ đạo lai bất dị.                                                       苦道來不易。

Giang hồ đa phong ba,                                                 江湖多風波,

Chu tiếp khủng thất truỵ.                                             舟楫恐失墜。

Xuất môn tao bạch thủ,                                                出門搔白首,

Nhược phụ bình sinh chí.                                             若負平生志。

Quan cái mãn kinh hoa,                                               冠蓋滿京華,

Tư nhân độc tiều tuỵ.                                                   斯人獨憔悴。

Thục vân võng khôi khôi,                                            孰雲網恢恢,

Tương lão thân phản luỵ.                                             將老身反累。

Thiên thu vạn tuế danh,                                               千秋萬歲名

Tịch mịch thân hậu sự.                                                寂寞身後事。

Đỗ Phủ                                                                         


Dịch nghĩa:  

Đám mây nổi  trôi đi suốt ngày, khách rong chơi đi xa đã lâu không đến. Ba đêm

nhiều lần chiêm bao gặp bạn, mối thân tình như trông thấy bạn trong lòng, trong ý nghĩ. Lúc (bạn) báo cho biết sẽ quay trở về luôn đã có điều gì bồi hồi, băn khoăn! Đường xá khó khăn đi đến không hề dễ dàng! Sông hồ nhiều sóng gió, chèo thuyền lại lo sợ bị chìm xuống! Bước ra khỏi cửa, cào mái đầu bạc, dường như đã làm trái mong muốn suốt đời. Mũ lọng đầy khắp chốn kinh thành hoa lệ, riêng người ấy lại ốm yếu, tàn tạ! Ai đó nói rằng lưới giăng lồng lộng, tấm thân sắp sửa già đi sẽ quay về với nhọc nhằn, phiền lụy. Danh tiếng ngàn thu hay muôn vạn năm sau sẽ vắng lặng cho tấm thân mai sau.

 

Tạm dịch lục bát:

 

CHIÊM BAO GẶP LÝ BẠCH (bài hai)

 

 Đám mây trôi nổi suốt ngày,

Người đi xa vẫn chưa quay về nào!

Ba đêm gặp bạn chiêm bao,

Tình thân như lúc gặp nhau hiểu rồi.

Báo về, luôn cứ bồi hồi,

Đường đi không dễ đến nơi khổ là!

Sông hồ nhiều gió, sóng va,

Chèo thuyền lo ngại phải sa chìm nào!

Cào đầu ra cửa: bạc phau,

Dường như tâm ý trái sao một đời.

Kinh thành mũ lọng khắp nơi,

Chỉ riêng người ấy ốm oi gầy mòn.

Ai  kia nói lưới giăng lồng,

Sắp già phiền lụy vẫn còn vướng thân!

Ngàn thu muôn thuở:cái danh,

Chuyện sau khi mất vắng tanh lặng thầm!

 

 Chú thích:

- phù vân 浮 雲 mây trôi nổi, chỉ sự không bền vững.

- du tử  遊 子: người đi chơi xa, kẻ đi xa...

- tần 頻: nhiều lần,lập đi lập lại, gấp, thường, gồm, đều, luôn, dồn dập...

- ý 意: mong ước, ý chí, suy nghĩ, điều nghĩ ngợi trong lòng, suy xét, ngờ vực, ý riêng...

- cáo 告: báo cho biết, tố cáo, kiện, thỉnh cầu, xin phép, nghỉ ngơi...

- cục xúc 局促: thô lỗ, cộc cằn, băn khoăn, bồn chồn, bồi hồi....

- chu tiếp  舟 楫: thuyền và mái chèo, chèo thuyền...

- thất trụy 失 墜: chìm xuống mất đi, sa xuống không còn nữa, rơi rụng mất mát....

- tao 搔: cào, gãi, quấy....  

- nhược phụ 若 負: dường như trái ý, có vẻ như làm trái...

- bình sinh chí 平 生 志: chí hướng một đời     t đời....

- quan cái  冠 蓋: mũ và lọng, kẻ có quyền thế, địa vị....

- tư nhân  斯 人: người ấy.

- thục vân  孰 雲(云): ai đó bảo rằng, người nào đó có nói....

- võng khôi khôi 網 恢 恢: lưới võng giăng mắc....

- tương 將: sẽ, có thể, sắp sửa, vừa mới, cầm giữ, nghỉ ngơi, dài, theo...

- phản lụy 反 累: quay về, trở lại với phiền lụy...

- tịch mịch 寂 寞: vắng vẻ, lặng lẽ, quạnh hiu, ắng tanh...

 

Saigon, 8/2004

Dương Anh Sơn                                  

(Lần đến: ba bài KHƯƠNG THÔN 1, 2 và 3)                                           

 

Khóc Ải Nam Quan

 



Chôn Nhau Cắt Rốn Đoạn 20

 



Hạnh Phúc

PPS Thơ & Nhạc HẠNH PHÚC 

Thơ: Ngọc Dung
Nhạc: LMST
Hòa âm: Quang Đạt
Trình bày: Quang Minh
Thực hiện: Huyền Ái

Trân trọng
NHHN

Xin mời quý vị thưởng thức



Thôn Nữ Làm Thịt Heo Chiên Giòn Ngon Như Heo Quay Ngoài Tiệm

THÔN NỮ LÀM THỊT HEO CHIÊN GIÒN RỤP RỤP NGON NHƯ HEO QUAY NGOÀI TIỆM
Thôn Nữ Cà Mau


"Cảm ơn quý khán giả, cô chú, anh chị và các bạn nhỏ đã dành thời gian xem video ủng hộ Linh."

Trân trọng
NHHN

Xin mời quý vị thưởng thức



Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2021

Top 6 Tiết Mục Suất Sắc Nhất - Tìm Kiếm Tài Năng Mỹ 2017

TOP 6 TIẾT MỤC SUẤT SẮC NHẤT - TÌM KIẾM TÀI NĂNG MỸ 2017
Got Talent

Trân trọng
NHHN

Xin mời quý vị thưởng thức 



Sự Tha thứ Cho Kẻ Sát Nhân

 

Sirhan Sirhan

SỰ THA THỨ CHO KẺ SÁT NHÂN
Tuấn Khanh

Cuối tháng 8-2021, ở Mỹ diễn ra một sự kiện về luật pháp thật đáng ghi nhớ.

Người đàn ông có tên Sirhan Sirhan, là thủ phạm đã âm mưu hạ sát Thượng nghị sĩ Robert F Kennedy vào năm 1968, được khơi lại niềm hy vọng rằng sẽ được trả tự do vào cuối năm 2021, từ án chung thân trọng tội giết người. Trải qua 16 lần đệ đơn xin ân xá, với nỗ lực của nhiều đời luật sư, cuối cùng thi Sirhan cũng đã nhận được sự chấp thuận vào hồ sơ xét ân xá, ở năm 77 tuổi.

Tuy nhiên, Sirhan sẽ còn phải trải qua 90 ngày thẩm định của California Parole Board (tạm dịch: Hội đồng Ân xá California), và thêm 30 ngày chờ quyết định cuối cùng của thống đốc tiểu bang, Gavin Newsom.

Điều không ai ngờ tới là sức nặng của lời kêu gọi ân xá lần này, có một tiếng nói rất đặc biệt: Douglas Kennedy, con trai của chính người bị sát hại.

Sirhan là một người Palestine sinh ra ở Jerusalem, đã thụ án 53 năm vì tội sát hại thượng nghị sĩ RFK (Robert F Kennedy), và cũng là anh trai của Tổng thống John F. Kennedy.

RFK (Robert F Kennedy) là ứng cử viên tổng thống của đảng Dân chủ khi ông bị bắn hạ tại khách sạn Ambassador ở Los Angeles, ngay sau khi có bài phát biểu chiến thắng trong cuộc bầu cử sơ bộ quan trọng ở California.

Tháng 6-1968, khi cha của mình ngã gục trên con đường đầy người hò reo ủng hộ, thì Douglas Kennedy chỉ mới là đứa trẻ đang chập chững bước đi. Hình ảnh và cái tên Sirhan đã là sự ám ảnh đến vô cùng trong trí nhớ của Douglas Kennedy từ những câu chuyện kể của người lớn và lịch sử ghi lại. Và đến khi ông trưởng thành, nước Mỹ vẫn chưa nguôi sự tức giận của mình về sự kiện một người Trung Đông nhập cư đã bắn vào vị ứng cử viên tổng thống được yêu mến của mình. Nhưng giờ đây, Douglas lại là một trong những tiếng nói mạnh mẽ nhất, kêu gọi việc xin trả tự do cho Sirhan.

Cuộc đời có rất nhiều điều thật kỳ diệu. Nhưng bao dung và công chính thì chưa bao giờ là điều dễ gặp trong cuộc sống đầy vị kỷ hôm nay.

George Gascón, Ủy viên công tố Los Angeles nói câu chuyện giữa vị cố tổng thống RFK và Sirhan là điển hình của chuyện không thể chấp nhận nổi trong tâm lý con người: “Một bên là đáng kính trọng, và một bên là kẻ không ai có thể ưa nổi”, nói với tờ Times of Israel trong ngày 28-8, vị Ủy viên còn xác nhận rằng hơn nữa với chính ông, hình tượng của RFK là điều mà ông vô cùng ngưỡng mộ.

Chính vì vậy, không ai có thể tưởng tượng được cảnh Douglas Kennedy, con trai của người bị hại, là người lên tiếng xin ân xá. Ông Douglas nói đã có lúc khi trò chuyện mặt đối mặt với Sirhan, ông hiểu được con người này, rơi nước mắt vì số phận của hắn. “Tôi từng nghĩ rằng tôi đã sống cả đời với nỗi sợ khi nghe tên ông ta, theo cách này hay cách khác. Nhưng hôm nay, tôi cảm tạ đời mình khi có thể nhìn ông ta, như là một con người đáng để thương xót và yêu thương”, ông Douglas nói.

Phiên điều trần được mô tả rằng Sirhan là một ông già tóc bạc chậm chạp, xuất hiện trong bộ đồ màu xanh, thỉnh thoáng lấy chiếc khăn giấy trong túi ra, và như mỉm cười khi nghe Douglas Kennedy nói về mình. Khi nói với Hội đồng Ân Xá, Sirhan cho biết giờ đây ông đã học cách kiềm chế cơn tức giận của mình và và hứa sẽ sống đoạn cuối cuộc đời yên lành. Những gì diễn ra trong phiên điều trần đó làm người ta ngẩn người về tính công chính của một phiên tòa ở Mỹ, đặc biệt khi luật sư của Sirhan là Angela Berry đã nói rằng sự phán xét con người, cũng tùy thuộc vào giai đoạn, và xin mọi người hãy nhìn vào Sirhan của ngày hôm nay.

“Nếu chúng ta từ chối suy xét đến sự ân xá, dựa trên mức độ nghiêm trọng của một tội đã từng gây ra, thực tế là nó đã tước đi quyền của hàng triệu con người có khả năng đổi thay đời mình. Và nên nhớ sự đổi thay phục thiện chính là sự xét đoán cần thiết, hơn là cứ mặc định một người có là một nguy cơ đối với xã hội hay không”, bà Angela Berry nói.

Sirhan phạm tội khi 24 tuổi, và thú nhận rằng ông đã bị sự điên cuồng của tuổi trẻ thúc đẩy khi nghe thấy một vị tổng thống tương lai của Hoa Kỳ phát biểu trên đài về sự ủng hộ của mình đối với Israel. Sirhan mang đến đất nước tự do phần lý tưởng và hận thù, từ vùng đất mình đã sinh ra, và trở thành nạn nhân của nó.

Câu chuyện của Sirhan ắt hằn là điều đáng để suy nghĩ cho nhiều người, về sự cần thiết của luật pháp và sự bao dung. Nếu ở một thế giới khác đang tràn ngập những phán xét và nhận định dựa trên cảm tính, thao túng chính trị, Sirhan ắt hẳn sẽ không thể có một phiên tòa công chính như vậy, chẳng hạn như ở Trung Quốc hay Việt Nam. Bài học quốc gia làm giàu hay vượt trội sẽ chẳng có ý nghĩa gì, nếu đất nước không nuôi dưỡng được lòng người về sự trắc ẩn và lẽ phải.

Ủy viên công tố George Gascón, đã nói rằng xin hãy xét cho một Sirhan hôm nay. “Tôi yêu mến RFK, nhưng tôi đã cố gạt mọi cảm xúc qua một bên và suy nghĩ về sự bao dung của luật pháp, và thậm chí tôi cố không hình dung người bị hại đã có thể là một tổng thống của Hoa Kỳ, mà chỉ là một công dân bình thường bị hại”. Thậm chí một nhân chứng là Paul Schrade, vốn cũng bị thương do lạc đạn từ vụ mưu sát ấy, cũng ủng hộ việc nên trả lại tự do cho cho một người khao khát được phục thiện ở phần cuối đời mình.

Khi được hỏi về quê hương của mình, ông Sirhan đã ôm mặt, nghẹn lời, không nói được gì một lúc lâu.

Trong thời đại của xu hướng đám đông thực dụng, sòng phẳng, và thậm chỉ cười chê sự yếu đuối và thiệt thòi của tha thứ; chuyện ân xá nhân vật Sirhan không khác nào một mũi khâu nhỏ cho vết thương tàn bạo trong trái tim của nhân loại hôm nay.

Tuấn Khanh


Lời Nói Của Đứa Trẻ Nghèo Khiến Người Giàu Xấu Hổ

 

Hình minh họa

LỜI NÓI CỦA ĐỨA TRẺ NGHÈO KHIẾN NGƯỜI GIÀU XẤU HỔ
San San

Nhà từ thiện người Mỹ Kenneth Behring đã từng nói: “Đừng bao giờ phán đoán bừa bãi về người khác”…

Vào những năm 1990 của thế kỷ 20, Behring đang đi ngang qua vùng Vịnh San Francisco thì bất ngờ phát hiện chiếc ví của mình bị mất. Người trợ lý lo lắng nói: “Có lẽ nó đã bị mất khi đi bộ qua khu ổ chuột ở Berkeley vào buổi sáng. Vậy phải làm sao bây giờ?”

Behring tỏ ra bất đắc dĩ nói: “Chúng ta chỉ có thể chờ người nhặt được ví liên lạc tới mà thôi”.

Hai giờ sau, người trợ lý thất vọng nói: “Mất rồi, đừng đợi nữa. Chúng ta không nên hy vọng vào những người ở khu ổ chuột”.

“Không, ta vẫn muốn chờ thêm một chút”. Behring bình tĩnh nói.

Nhà từ thiện người Mỹ Kenneth Behring 

Người trợ lý cảm thấy rất khó hiểu, nói: “Trong ví có danh thiếp, người nhặt được nếu như muốn trả lại cho chúng ta thì họ chỉ cần mất vài phút gọi điện thoại. Nhưng chúng ta đã đợi cả buổi chiều, rõ ràng là họ không có ý định trả rồi”. 

Behring vẫn kiên trì chờ đợi. Khi trời sắp tối, chuông điện thoại đột nhiên vang lên. Chính người nhặt ví đã gọi điện và yêu cầu họ đến nhận ví tại một địa điểm trên phố Kata.

Người trợ lý càu nhàu: “Đây lẽ nào là một cái bẫy? Chẳng lẽ họ bắt cóc tống tiền?”

Behring không để ý đến lời nói của người trợ lý, lập tức lái ô tô đến khu phố Kata. Khi đến nơi hẹn, một cậu bé mặc quần áo rách rưới đi tới, trên tay cầm chiếc ví của Behring. Người trợ lý cầm chiếc ví, ông mở ra và đếm đếm, phát hiện thấy trong ví không thiếu một đồng tiền nào. 

“Cháu có một thỉnh cầu”. Cậu bé nghèo nói. “Các ông có thể cho cháu một chút tiền không?” 


Lúc này, người trợ lý cười ha hả: “Ta biết ngay…” Behring vội ngắt lời người trợ lý rồi mỉm cười hỏi cậu bé muốn bao nhiêu tiền.

Cậu bé nghèo không suy nghĩ nhiều liền nói: “Chỉ cần một đô la là đủ”. “Cháu mất rất nhiều thời gian mới tìm được nơi có điện thoại công cộng, nhưng cháu không có tiền, vì vậy cháu phải mượn một đô la của người khác để gọi điện. Giờ cháu cần phải trả lại số tiền này cho người ta”. 

Nhìn vào đôi mắt trong veo của cậu bé, người trợ lý cúi đầu xấu hổ. Behring hào hứng ôm cậu bé.

Ngay lập tức, Behring đã thay đổi kế hoạch từ thiện trước đó của mình. Thay vào đó, ông đầu tư vào việc xây dựng một số trường học ở Berkeley để trẻ em nghèo từ các khu ổ chuột dù không có tiền vẫn được đến trường.

Trong buổi lễ khai giảng, Behring nói: “Đừng phán đoán bừa bãi về người khác. Chúng ta cần cho mỗi người một cơ hội, chào đón một trái tim nhân hậu thuần khiết. Một trái tim như vậy đáng để chúng ta đầu tư”.

San San biên dịch


Thứ Bảy, 4 tháng 9, 2021

Bỏ Qua Oán Hờn

 


BỎ QUA OÁN HỜN 
Sưu tầm 

Một thương gia trong một thị trấn nhỏ nọ, có hai người con trai sinh đôi. Hai chàng trai cùng làm việc tại cửa hàng của cha mình. Khi ông qua đời, họ thay ông trông coi cửa hàng đó. Mọi việc đều êm đẹp cho đến một ngày kia, khi một tờ giấy bạc biến mất.

Người em đã để tờ giấy bạc đó trên máy đếm tiền rồi đi ra ngoài với khách hàng. Khi anh quay lại, tờ giấy bạc đã biến mất.

Người em hỏi người anh: 

- Anh có thấy tờ giấy bạc đâu không?

Người anh đáp:

- Không.

Tuy thế người em vẫn không ngưng tìm kiếm và gạn hỏi: 

- Anh không thể không đụng đến nó. Tờ giấy bạc không thể tự đứng dậy và chạy đi được! Chắc chắn anh phải thấy nó!

Sự buộc tội phảng phất trong giọng nói của người em. Căng thẳng bắt đầu tăng lên giữa hai anh em họ. Sự oán giận cũng theo đấy mà len vào. Không lâu sau một hố ngăn cách gay gắt và sâu thẳm đã chia cách hai chàng trai trẻ. Họ không thèm nói với nhau một lời nào. Cuối cùng họ quyết định không làm chung với nhau và một bức tường ngăn cách đã được xây ngay giữa cửa hàng. Sự thù địch và oán giận cũng lớn lên tiếp theo 20 năm sau đó, lan đến cả gia đình của họ…

Một ngày nọ, một người đàn ông đỗ xe ngay trước cửa hàng. Ông ta bước vào và hỏi người bán hàng: 

- Anh đã ở đây bao lâu rồi?.

Người bán hàng đáp rằng anh đã ở đây cả cuộc đời. Vị khách nói tiếp: 

- Tôi phải nói với anh điều này. 20 năm trước tôi đã đi xe lửa và tạt vào thị trấn này. Lúc đó tôi đã không ăn gì suốt ba ngày. Khi tôi đến đây bằng cửa sau và thấy tờ giấy bạc trên máy tính tiền, tôi đã bỏ vào túi mình rồi ra ngoài. Những năm qua tôi không thể quên điều đó. Tôi biết nó không phải là món tiền lớn nhưng tôi phải quay lại đây và xin anh thứ lỗi.

Người đàn ông lạ mặt ngạc nhiên khi thấy những giọt nước mắt lăn trên má của người bán hàng trạc tuổi trung niên này.

Anh ta đề nghị: 

- Ông có vui lòng sang cửa bên và kể lại chuyện này cho người đàn ông trong cửa hàng đó được không?

Rồi người đàn ông lạ càng ngạc nhiên hơn khi thấy hai người đàn ông trung niên, trông giống nhau, ôm nhau khóc ngay trước cửa hàng. Sau 20 năm, rạn nứt giữa họ đã được hàn gắn. Bức tường thù hận chia cắt hai anh em họ đã được đập bỏ.

Trong cuộc sống có những điều nhỏ nhặt vẫn thường xảy ra và vô tình chia cắt con người với nhau, những lời nói vội vàng không suy nghĩ, những lời chỉ trích, buộc tội hay những lời trách cứ oán hờn. Và khi đã bị chia cắt, họ có thể không bao giờ quay lại với nhau được nữa. Phương cách tốt nhất để tránh những tình huống gây tổn thương này là bỏ qua những lỗi lầm nhỏ của nhau. Điều này không dễ dàng nhưng cũng chẳng phải là quá khó khăn.

Bỏ đi những bực dọc rồi bạn có thể sẽ ngạc nhiên khi thấy mình chẳng mất bao nhiêu năng lượng để xây dựng sự gắn bó với những người bạn yêu mến.

Sưu tầm