Chủ Nhật, 3 tháng 9, 2023

Dân Việt Bị "Bùa Mê Thuốc Lú"

 


DÂN VIỆT BỊ "BÙA MÊ THUỐC LÚ"
Bằng Phong Đặng văn Âu

Về danh nhân lừng lẫy, chúng ta nào thiếu gì? Quân Mông Cổ từng dẫm nát cỏ cây từ Âu sang Á. Thế mà ba lần sang xâm lăng Việt Nam đều bị Đức Trần Hưng Đạo đánh bại. Người ta ngưỡng mộ lòng bao dung của Tổng thống Abraham Lincoln đối với binh tướng Miền Nam Hoa Kỳ sau khi chiến thắng trận nội chiến. Còn Đức Trần Hưng Đạo sau khi đánh bại quân Nguyên, được các tùy tướng dâng lên danh sách những tên Việt gian thì Ngài xé ngay lập tức và nói: “Dẹp giặc đã xong, chúng ta hãy tha thứ họ để cùng nhau xây dựng nước nhà” mà hậu thế quên hay sao? Ngoài ra, thân phụ của Ngài là Trần Liễu xúi giục Ngài cướp ngôi Trần Thái Tông để chiếm lấy thiên hạ, nhưng Ngài không thi hành, vì không muốn lòng dân hoang mang.

BM

Thử hỏi tấm gương trung với nước, hiếu với dân như thế không đáng cho con cháu noi theo hay sao? Ai đọc bài Hịch Tướng Sĩ của Ngài mà lại không thấy lòng mình sẵn sàng đứng lên cứu nước để đem lại an bình thịnh trị cho muôn dân? Vì tấm lòng vĩ đại đó mà đời sau phong Ngài lên bậc Thánh là quá xứng đáng.

Hoàng Đế Quang Trung Nguyễn Huệ từ một người dân bình thường, chẳng có bằng cấp gì mà khi đất nước lâm nguy, Ngài cầm quân đánh giặc đông và mạnh hơn quân mình mà chiến thắng một cách chớp nhoáng. Suốt đời đánh giặc, Ngài chưa thua một trận nào. Vậy Ngài không hơn Hoàng đế Napoleon Bonaparte của nước Pháp hay sao?

Nguyễn Trãi theo chân cha là Nguyễn Phi Khanh đến tận ải Nam Quan, khóc lóc vì bị quân giặc Minh bắt mang về Tàu. Cha Ngài chỉ nói: “con là người có học, có tài, nên quay về tìm cách rửa nhục cho đất nước, trả thù cho cha, như thế mới là báo hiếu, đâu phải cứ theo khóc lóc là báo hiếu sao?” Chẳng hay lời cha khuyên con đó không làm lay động tâm can hậu duệ hay sao? Bài “Bình Ngô Đại Cáo” của Cụ là một triết lý để răn dạy các nhà lãnh đạo tương lai trong việc trị nước và cũng khuyên kẻ sĩ đừng làm thơ than khóc cho số phận riêng mình trong thời ly loạn.

Cụ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm biết việc 500 năm trước lẫn 500 năm sau, mà tới ngày nay con cháu còn lấy lời của Cụ để giải đoán vận mệnh đất nước, vận mệnh thế giới. Vậy có Cụ thua gì Nostradamus? 

BM

Thi hào Nguyễn Du trong chuyến đi sứ sang Tàu, đọc cuốn Kim Vân Kiều truyện của Thanh Tâm Tài Nhân, khi trở về nước phóng tác thành Truyện Kiều, mà mỗi câu thơ là hàng châu ngọc, chẳng lẽ không xứng đáng lưu trữ trong kho tàng văn học thế giới hay sao?

Tôi chỉ lược sơ qua một số dữ kiện lịch sử để quý độc giả thấy dân tộc mình nào kém gì ai? Chúng ta có tới 4 ngàn năm Văn Hiến cơ mà! Tại sao ngày nay dân ta ra nông nỗi này?

Lúc còn chiến đấu dưới cờ, tôi mong mình còn sống sót sau khi đất nước thanh bình. Tôi sẽ dẫn các con tôi đi thăm những nơi như bãi biển Đồ Sơn, cao nguyên Chapa, Vịnh Hạ Long như Thầy tôi đã dẫn anh em tôi thăm viếng hoặc ngồi kể cho các con nghe những mẩu chuyện về cuộc đời mình, giống như Mẹ tôi thường kể lại cho tôi nghe về bố tôi lúc xưa. Nhưng không may nước đã mất vào tay bọn người phản quốc, vô đạo. Thành thử ước mơ nhỏ nhoi đó không thành.

Tôi có cơ duyên “lạc đường vào lịch sử” để biết một số dữ kiện liên quan đến số phận giống nòi thì viết ra. Tự ví mình như một kẻ lội nước lụt, thấy chỗ nào sâu thì cắm vào đó một cây sào để người lội sau lưu ý, kẻo sụp hố. Liệu việc làm đó không có ích hay sao? Từ một người đã phụng sự quê hương hết lòng vì tự do mà nước bị mất vào tay giặc, phải sống nương nhờ nơi đất khách; từ một phi công ngang dọc giữa trời mây chống lại phong ba bão táp, anh dũng chống lại đạn thù mà nay trở thành người cu-li kiếm sống qua ngày thì danh giá gì mà còn dám huênh hoang về cái thân phận bọt bèo? 

BM

Chỉ có ai không biết thẹn cái thân phận của mình thì mới chạy đua theo cái danh hão trong cái "ghetto" mà thôi!

Vậy những gì tôi sắp sửa viết, xin quý bạn đọc hãy xem như là tự truyện của một người thất cơ lỡ vận mà không than khóc, tiếc nuối về một thời quá khứ chẳng có gì vẻ vang.

Ông bà Ngoại của tôi có năm người con gái. Bà Ngoại tôi sợ dòng họ Phạm không có người nối dõi tông đường, nên đưa cô em gái của mình về làm thứ thiếp cho chồng. Nhờ đó, ông Ngoại tôi có thêm hai người con trai. Oái oăm thay! Một người cậu của tôi làm lính trong Quân đội Quốc gia, còn một người cậu khác làm công chức cho Pháp, bị bùa mê thuốc lú, rơi vào tà thuyết cộng sản để rồi năm 1954 tập kết ra Bắc, sống nghèo khổ, thiếu ăn thiếu mặc, con cái chẳng ra gì! Nghịch cảnh đó gia đình Việt Nam nào cũng có.

BM

Trong năm chị em gái, Mẹ tôi là người gầy yếu nhất, được ông Ngoại cho đi học để sau này lớn lên không phải mưu sinh bằng tay chân vất vả, nặng nhọc. Còn bốn người dì của tôi khỏe mạnh, chẳng ai được đi học. Do đó, chẳng có bà nào biết chữ. Sau khi đỗ bằng Cao Tiểu học, Mẹ tôi thi vào trường Hộ sinh (Sage Femme). Một hôm, chẳng hiểu Mẹ tôi phạm lỗi gì mà ông quan Tây mắng “Sale Annamite!” (Con đàn bà An Nam nhớp nhúa). Tuy là một phụ nữ ốm yếu, hiền lành, Mẹ tôi lập tức cởi chiếc áo “blouse” trắng, trùm lên đầu ông Quan Tây đấm túi bụi. Kết quả, Mẹ tôi bị phạt, phải đổi tới làm việc tại nhà thương vùng nước độc. Vị bác sĩ Việt Nam làm việc tại nhà thương, thấy một người Việt Nam nhỏ nhắn, vì tự ái dân tộc, dám cả gan đánh quan Tây, bèn đứng ra bảo lãnh và hứa dạy cho nhân viên dưới quyền không được phép bạo hành. Ông quan Tây bằng lòng bỏ qua. Do đó, Mẹ tôi không bị đổi đi làm việc tại vùng nước độc.

Ông bác sĩ Việt Nam ra tay cứu Mẹ tôi, chính là Bố của tôi về sau. Tuy ông đã có bốn người con trai với bà vợ trước, nhưng có lẽ thán phục người phụ nữ hiền lành, xinh đẹp mà có khí phách can trường, dám phản ứng vị quan Tây xúc phạm dân tộc mình, Thầy tôi đem lòng cảm mến, đề nghị cưới Mẹ tôi về làm thứ thiếp. Thời bấy giờ, tệ nạn đa thê chưa là vấn đề. Mẹ tôi nhận lời. Về sau, hiểu vì sao Mẹ tôi là người có tinh thần tự ái dân tộc cao, đã phản ứng mạnh mẽ, ông quan Tây đối xử với Mẹ tôi khá lịch sự, không còn có thái độ coi khinh dân An-Nam. Thầy tôi mất sớm, lúc mới 55 tuổi. Mẹ tôi trở thành góa phụ lúc mới 38 tuổi, rất xinh đẹp, có nghề nghiệp, nhiều người đàn ông góa vợ, có sự nghiệp muốn lấy Mẹ tôi. Nhưng Mẹ tôi nhất quyết thủ tiết, thờ chồng, nuôi con. Các anh lớn, con Thầy tôi, rất kính trọng Mẹ tôi vì tấm lòng thủy chung với dòng họ Đặng của bà.

BM

Năm 1945, sau khi quân Nhật đầu hàng, Việt Minh nổi lên cướp Chính quyền Trần Trọng Kim. Việt Minh yêu cầu tất cả công chức làm việc cho Thực dân Pháp nhất định không hợp tác với Pháp nếu Thực dân Pháp trở lại Đông Dương. Sau khi hồi cư trở về, Mẹ tôi mở một bệnh xá nhỏ  chữa bệnh cho dân làng. Đồng nghiệp của Mẹ tôi là bác Lê Đình Huệ, thân phụ nhạc sĩ Lê Tín Hương, tác giả bài nhạc nổi tiếng “Có Những Niềm Riêng” xuống tận nhà tôi, mời Mẹ tôi trở lại làm việc tại Nhà Thương Huế vì lúc bấy giờ rất thiếu nhân viên. Mẹ tôi từ chối vì trót thề không hợp tác với Thực dân Pháp. Bà chấp nhận sống nơi thôn dã, dù lợi tức hàng tháng không bằng lương công chức, dù được Chính phủ cấp nhà ở rộng rãi khang trang nơi thành thị. Có lẽ ảnh hưởng tính khí của Mẹ, tôi cũng có tính khí cương cường như thế?

Xứ Huế về mùa Đông, mưa dầm dề, tầm tã, lạnh buốt thấu xương. Bạn đọc hãy tưởng tượng một góa phụ hương sắc còn mặn mà, đêm đêm nằm ôm con kể chuyện về bố nó cho nó nghe thì không còn có một cảnh tượng nào da diết hơn. Nhất là cái đoạn Mẹ tôi tỏ ra hối tiếc vì Cụ Trần Trọng Kim từ chối lời đề nghị của viên Đại sứ Nhật sẽ tiêu diệt bọn cộng sản Hồ Chí Minh không còn một mống. Thầy tôi đứng cạnh, nghe Cụ Kim từ chối, về nhà buồn bã bỏ ăn bỏ ngủ suốt mấy ngày đêm liền. Giá như Cụ Kim đồng ý, thì hai người anh của tôi đâu có bị lính của Võ Nguyên Giáp thủ tiêu tại Đông Dương Đại Học Xá trong chiến dịch Ôn Như Hầu? Sau này, ra Hải ngoại, đọc sách của Giáo sư Lê Xuân Khoa có thuật lại chuyện Thủ tướng Trần Trọng Kim từ chối lời đề nghị của viên Đại sứ Nhật, tôi cũng cảm thấy lòng mình tiếc rẽ giống như Thầy tôi thuở xưa. Số phận của dân tộc ta sẽ khác nếu cụ Kim gật đầu đồng ý lời đề nghị của ông Đại sứ Nhật thì nước Việt Nam mình đâu ra nông nỗi này!

BM

Năm 1959, tôi đọc cuốn “Trăm Hoa Đua Nở Trên Đất Bắc” do Cụ Hoàng văn Chí biên soạn, thấy bài thơ Lời Mẹ Dặn của thi sĩ Phùng Quán, tự nhiên tôi rung động khủng khiếp, vì lời của bà Mẹ thi sĩ Phùng Quán đúng là lời Mẹ tôi thường dạy tôi thuở thiếu thời. Dù là người không màng công danh sự nghiệp trên trường chính trị, tôi quyết định gia nhập đảng Đại Việt nêu cao lý tưởng Dân Tộc Sinh Tồn để chống lại Cộng sản phi dân tộc, mới hữu hiệu. Trong buổi lễ tuyên thệ, người cán bộ kỷ luật đưa cao cây súng Colt trước mặt tôi và nói: “Kể từ giờ phút này, đồng chí là cán bộ của đảng, phải tuân hành mệnh lệnh đảng và tuyệt đối trung thành với đảng. Nếu đồng chí vi phạm, đảng sẽ thanh toán đồng chí”. Tôi cũng nhìn thẳng mặt anh cán bộ an ninh và nói: “Tôi xin thề. Nhưng đến một ngày nào mà đảng không còn giữ lý tưởng tôi tôn thờ, thì tôi sẽ là người đầu tiên chống lại đảng”. Khẩu khí ngang tàng đó là do ảnh hưởng từ Mẹ tôi. Tôi tự hỏi tại sao anh cán bộ bảo tôi phải trung thành với đảng, mà không phải là trung với Tổ Quốc?

Me tôi kể chuyện Thầy tôi từ chối không gia nhập đảng Cộng Sản, mặc dù người đồng nghiệp của Thầy tôi là bác sĩ nhãn khoa Lê Đình Thám kiên trì thuyết phục. Thầy tôi nói: “Ngoài việc đảng Cộng sản chủ trương “Vô Gia Đình – Vô Tổ Quốc – Vô Tôn Giáo”, đảng còn đề cao chủ trương “Vô sản chuyên chính” mà anh thuyết phục tôi theo, thì hóa ra anh quên tổ tiên mình dạy Bần Cùng Sinh Đạo Tặc hay sao?”. Câu châm ngôn “Bần Cùng Sinh Đạo Tặc” ai nghe qua thì chỉ nghĩ nó có vẻ bình dân học vụ. Nhưng mỗi người đều đón nhận câu nói là kim chỉ nam định hướng cho tương lai nòi giống thì không bao giờ tham gia vào cái đảng chó chết ấy! Vì chủ trương vô sản chuyên chính, nên đảng viên từ trên xuống dưới đều là những thằng ăn cắp là vậy.

BM

Giáo sự dạy Triết Trần Đức Thảo chỉ cần nhớ tới những châm ngôn của tổ tiên thì không đời nào bỏ nước Pháp về giúp “Cụ Hồ” làm cuộc cách mạng vô sản. Thân sinh Giáo sư đâu đến nỗi than: “Giá như ngày xưa tôi cho anh học nghề thợ mộc, thợ nề thì ngày nay cái thân anh đỡ khổ, cái thân tôi đỡ khổ và cái dân tộc này đỡ khổ!”. Lời than vãn của Cụ với ông con trai là nỗi tiếc nuối đau đớn của người cha già: “Dân Việt Nam càng học hành đỗ đạt cao, càng ngu”. Tôi cảm thương cho thân phận người cha của Giáo sư Trần Đức Thảo quá chừng chừng. Đúng là vì cái ngu của trí thức Việt Nam, Hồ Chí Minh mới thành công cuộc cách mạng vô sản!

Câu ca dao “Bầu ơi thương lấy bí cùng, Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn” là một lời dạy đầy tình, đầy nghĩa nói lên tính nhân bản của nòi giống Việt. Thế mà trí thức Miền Nam được lãnh đạo bởi một nhà ái quốc cực kỳ yêu nước Ngô Đình Diệm, lại chạy theo cái bọn xâm lược cộng sản có chủ trương “Giết! Giết nữa! Bàn tay không phút nghỉ” thì không ngu là gì? À quên! Không bị bùa mê thuốc lú của ma quỷ đầu độc là gì?!

BM

Xin hỏi tất cả các sử gia trong nước lẫn hải ngoại: “Có vị vua, vị lãnh tụ nào của Việt Nam đưa sinh viên, đưa cán bộ ra nước ngoài để học cách chửi cha mắng mẹ, để về nước làm cuộc đấu tố long trời lở đất như Hồ Chí Minh không?” Có bao giờ quý vị nghe người con đánh mẹ một cách tàn nhẫn đến nỗi bà mẹ kêu khóc: “Con ơi là con ơi! Cha mẹ đẻ con ra, cưng con như cưng trứng, hứng con như hứng hoa, chưa bao giờ chửi mắng con một lời nào, mà ngày nay con đem mẹ ra đấu tố, chửi mắng và đánh đập mẹ một cách tàn nhẫn như thế này?” Cậu con trai quát lớn: “Con mẹ già khốn kiếp kia, hãy câm cái mồm lại! Chúng mày dâm dục, giao cấu nhau mà đẻ ra tao, chứ nào phải chúng mày muốn có tao trong cuộc đời này? Chúng mày không phải là cha mẹ tao! Chúng mày là địa chủ bóc lột, hút máu nhân dân. Tao phải giết chúng mình để trả thù cho nhân dân”. Quý vị sử gia có thấy Hồ Chí Minh đã tạo nên cảnh tượng kinh hoàng ấy, để cho ngày nay dân Việt mình mất sạch nền văn hóa tổ tiên truyền lại? Xã hội Việt Nam băng hoại, vô đạo đức từ Giáo dục đến Y tế, từ Công An đến Quân Đội là kết quả do Hồ Chí Minh gây ra, chứ ai khác?

Các sử gia hãy chỉ cho tôi thấy ông Ngô Đình Diệm đã phạm bất cứ tội ác nào đối với dân tộc Việt Nam, để ngày nay Cộng sản cứ hối thúc bè đảng của chúng chửi bới nguyền rủa Ngài? Quý vị có thấy bè đảng Việt cộng rất sợ uy danh của Tổng thống Ngô Đình Diệm, nên cứ phải bôi bẩn Ngài? Trong khi Hồ Chí Minh gây vô vàn tội ác đối với dân tộc Việt Nam, một con người đủ các tính xấu như phản phúc (đối với bà Nguyễn thị Năm), vô trách nhiệm làm chồng (đối với bà Nông thị Xuân), vô trách nhiệm làm cha (đối với Nguyễn Tất Trung), dâm dục (đối với nhiều cô gái vị thành niên) thì lại được mang vào Chùa ngồi ngang với Phật? Ai thấy có Thầy Chùa nào dám chống lại Đảng đem tượng Hồ Chí Minh vào thờ trong Chùa không? Sách sử, tài liệu tội ác của Hồ Chí Minh còn rành rành ra đó, đâu phải do tôi phịa ra? Vì tôi viết sự thật về ông tổ của chúng thì chúng bôi nhọ tôi là đương nhiên!

BM

Bùa mê thuốc lú lan tỏa nhanh chóng giống như dịch bệnh. Tại Hải ngoại, có một ông Phó Đề đốc của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa treo biển Giải phóng Dân Tộc mà lại lấy hình ảnh tên đại ác Hồ Chí Minh làm thần tượng để bắt chước là cái quái gì? Chỉ vì quỷ ám, thì ông Hoàng Cơ Minh mới hóa trang thành Hồ Chí Minh.  Thế mà có những sĩ quan cao cấp. tự hào đời binh nghiệp của mình, bị bùa mê thuốc lú đi theo tôn thờ một Hồ Chí Minh giả! Tôi cố gắng lay họ tỉnh dậy để cho đám con cháu hậu duệ đừng chê cười, tôi lại bị chúng nó mạt sát như cái thằng con đấu tố cha mẹ ngoài Bắc năm 1956! Người Việt Nam có thấy đạo lý luân thường của dân tộc bị đảo ngược không? Người yêu nòi giống như Tổng thống Diệm thì bị chà đạp; kẻ phản quốc như Hồ Chí Minh thì được tôn vinh, là một hiện tượng quá sức xấu hổ cho nòi giống Việt Nam!

Chẳng cần phải là nhà tiên tri, tôi cũng có thể khẳng định rằng nếu tình trạng này còn kéo dài thì nòi giống Việt Nam thế nào cũng sẽ bị hủy diệt trong Cộng Đồng Nhân Loại.

Nhiều người hỏi tôi có cách nào chữa khỏi căn bệnh bùa mê thuốc lú không? Tôi đáp: “Không! Bọn phản lại căn cước tỵ nạn cộng sản đang hoành hành, mà Cộng Đồng khuyến cáo, chúng chẳng thèm nghe, còn đáp trả bằng luận điệu vô giáo dục, thì làm được gì hơn để cứu vãn?”

BM

Bên Việt Nam, bà Nguyễn Phương Hằng đang lật mặt tên thần y lừa đảo Võ Hoàng Yên. Từ đó mới lòi ra cái đám xướng ca vô loại làm từ thiện lấy tiền bỏ túi riêng. Rồi đến Tịnh thất Bồng Lai đổi thành tên Thiền Am Bên Bờ Vũ Trụ, có lão thầy tu cạo trọc đầu, tên Lê Tùng Vân, tự xưng Thầy Ông Nội chế ra một Pháp môn tu đạo lấy cả mẹ, cả con, cả cháu thản nhiên trước mắt Công An Cộng sản. Các quan to trong Bộ Chính trị, trong Ban Chấp hành Trung ương đảng Cộng sản nghe bà Phương Hằng chửi rủa Võ Hoàng Yên là tên đại bịp, lừa đảo niềm tin của đồng bào và mạt sát thằng Thầy Ông Nội, chắc động lòng ghê lắm! Tại sao ư? Tại vì họ hiểu bà Phương Hằng đang chửi xéo bác Hồ đấy thôi! Giống như ngày xưa có một Nhà Nho hóm hỉnh tặng Thủ tướng Nguyễn văn Tâm bốn chứ “Đại Điểm Quần Thần”. Nhưng về sau một Nhà Nho khác hiểu thâm ý của bốn chữ ấy, giảng cho Thủ tướng Nguyễn văn Tâm hiểu Đại Điểm có nghĩa là Chấm To, mà nói lái là “Chó Tâm” và Quần Thần có nghĩa là Bầy Tôi mà nói lái là “Bồi Tây”. Câu khen ngợi “Đại Điểm Quần Thần” nói lái thành “Chó Tâm Bồi Tây” quả là thâm thúy!

BM

Sự lừa đảo của thằng thần y Võ Hoàng Yên đâu thấm thía gì so với sự lừa đảo, độc ác của Hồ Chí Minh? Sự dâm ô, đạo đức giả của thằng Thầy Ông Nội đâu thấm thía gì so với sự dâm ô của “Bác Hồ vô vàn kính yêu”? Vậy bà Phương Hằng chửi thằng Thần Y Võ Hoàng Yên và thằng Thầy Ông Nội là bà đang chửi xéo Hồ Chí Minh chứ còn gì nữa?

Bộ Chính trị Việt Cộng rất ngu trong việc làm cho dân giàu nước mạnh, nhưng chúng rất láu cá về nhiều chuyện khác. Chắc chắn chúng đau lắm, vì chúng hiểu bà Phương Hằng chửi xéo lão Hồ, nhưng chẳng làm gì được!

Chính Hồ Chí Minh làm cho xã hội Việt Nam băng hoại tận gốc rễ, chứ còn ai vào đây? Bà Nguyễn Phương Hằng ra rả chửi cái xã hội băng hoại toàn diện hiện nay trên đất nước ta là bà chửi Hồ Chí Minh, chứ ai vào đây? Bà lật mặt những đứa tàn ác đạo đức giả, những đứa dâm ô, đồi trụy, chuyển tiền ra ngoại quốc làm mất máu Tổ Quốc là bà chửi cán bộ cao cấp của đảng. Còn mấy đứa “showbiz” thì có đáng gì mà phải chửi? Xã hội có thế nào thì bà mới lớn tiếng đấu tranh quyết liệt để mang lại một xã hội sạch sẽ, trong sáng, văn minh, người biết thương người. Tức là bà đang cố gắng làm cuộc cách mạng không đổ máu dưới chế độ không cho ai được quyền nói, được quyền tụ họp các cuộc biểu tình là một chiến lược vô cùng khôn ngoan. Bà Nguyễn Phương Hằng đôi khi ca ngợi Công An, ca ngợi Chính phủ là chiến thuật vừa đấm, vừa xoa rất cao tay. Điều tối kỵ của đảng là không cho ai được quyền có quần chúng và có truyền thông độc lập. Bây giờ bà là nhà truyền thông nổi tiếng khắp thế giới và có hàng triệu “viewer” theo dõi (tức là đông đảo quần chúng), nghĩa là bà Phương Hằng đã vượt qua hai rào cản mà đảng cấm kỵ lâu nay. Bây giờ nhạc “boléro” có lời than khóc đang nở rộ, giống như thời Sài Gòn than khóc trước khi mất nước là dấu hiệu suy tàn của đảng cộng sản Việt Nam.

BM

Dù hơn 3 triệu người Việt khắp nơi trên thế giới đoàn kết một lòng, cũng không thể lật đổ chế độ cộng sản. Huống chi tình trạng chia rẽ nát bét như hiện nay thì chỉ làm nhục giống nòi trước mắt thế giới mà thôi. Nhưng đảng cộng sản sẽ đổ. Chúng nó sẽ chém giết lẫn nhau vì tranh giành quyền lợi trọng một xã hội tan rã phi đạo đức là tất yếu. Việt Cộng đã dùng gián điệp chui sâu trèo cao trong chế độ Việt Nam Cộng Hòa để tạo phản. Ngày nay, Trung Cộng cũng áp dụng thủ đoạn chui sâu trèo cao trong bộ máy cầm quyền của Việt Cộng, thì Việt Cộng cũng không thể tránh khỏi sụp đổ là đương nhiên. Tôi suy đoán như vậy đó!

Có người bảo rằng bà Nguyễn Phương Hằng là người do đảng Cộng sản dựng lên để tố giác bọn ca sĩ lưu manh làm từ thiện. Tôi không tin sự suy đoán ấy là đúng. Bởi vì muốn dẹp bọn ca sĩ lưu manh làm từ thiện đểu thì Công An thừa sức làm. Chứ cần gì dùng bà Nguyễn Phương Hằng vạch trần sự nhơ nhớp của xã hội mà đảng đang trị vì? Nên nhớ, bà Nguyễn Phương Hằng tố giác thằng thần y Võ Hoàng Yên mới lòi ra cái đám “showbiz” mang danh nghệ sĩ nhân dân, nghệ sĩ ưu tú do đảng phong tặng đều là những đứa bất lương làm tiền nhân danh từ thiện giống như luật sư Trịnh Hội đang bị Linh mục Thiện lật mặt ở hải ngoại.

image

Dân Việt Nam bị mắc phải bùa mê thuốc lú nên tên Việt Cộng giả dạng Thầy Chùa Trí Quang mới có thể xách động cuộc đấu tranh đòi quyền tự do tín ngưỡng một cách lếu láo, mà vẫn được dân chúng rần rần chạy theo giống như một lũ đồng bóng. Tới khi Trí Quang đền tội, người ta thấy những người đàn bà ở Huế lăn lộn dưới trời mưa tầm tã khóc thương Thầy một cách thê thiết khi quan tài Thầy được di chuyển ngang qua. Tôi bảo đảm rằng trong cái đám đàn bà khóc thảm thiết đó, thế nào cũng có cha mẹ hoặc thân nhân chết dưới bàn tay Việt Cộng nằm vùng trong Tết Mậu Thân! Ở Hải ngoại, thằng Tiến sĩ Cao Huy Thuần và con Tiến sĩ Thái Kim Lan cũng viết bài điếu văn ca tụng Thầy Trí Quang là vị Bồ Tát mà vẫn được cơ quan truyền thông quốc tế đăng tải. Thú thực, tôi khinh bọn có bằng cấp Tiến sĩ nhưng ngu độn, nên gọi chúng là thằng, là con để bày tỏ sự khinh bỉ. Chứ tôi không phải là hạng người thô lỗ, vô văn hóa.

BM

Giá như tỷ phú Hoàng Kiều đứng về phía Sự Thật, bỏ tiền ra thuê thám tử lật mặt bọn làm Kháng Chiến Bịp, bọn treo đầu dê bán thịt chó, bọn “Cám Ơn Anh” thì đồng bào hải ngoại cám ơn biết mấy! Tiếc thay Hoàng Kiều đi làm chuyện tào lao, vừa mất tiền vừa bị bêu riếu, thật là uổng. Tuy nhiên, vẫn còn kịp, vì Hoàng Kiều vẫn còn nhiều tiền để làm chuyện có nghĩa lý. Chẳng hạn, Hoàng Kiều bỏ tiền ra mua cái bọn truyền thông thổ tả bằng cách trả giá cao hơn, chắc chắn Cộng Đồng sẽ không còn những đứa bị bùa mê thuốc lú làm mất tư cách.

Lá bùa của cộng sản độc hại thật! Nó tàn hại cả một dân tộc có tới 4 ngàn năm Văn Hiến!

BM

Bằng Phong Đặng Văn Âu
(Báo Mai)


Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2023

Vụ Cướp Bóc Dân Chúng Lớn Nhất Tại Mỹ Trong Nửa Thế Kỷ Qua

 

(Ảnh: SERSOLL/Shutterstock)

VỤ CƯỚP BÓC DÂN CHÚNG LỚN NHẤT TẠI MỸ TRONG NỬA THẾ KỶ QUA
Bảo Nguyên biên dịch

Chúng ta đang sống trong thời kỳ mà tầng lớp trung lưu Mỹ bị cướp bóc nhiều nhất trong nửa thế kỷ qua. Sự thịnh vượng của người Mỹ đang bị huỷ hoại nghiêm trọng. Nhưng đây là điều không xuất hiện trên các mặt báo.

Đây có thể là bài viết đầu tiên và duy nhất bạn đọc về vụ cướp bóc hàng loạt đang diễn ra tại Mỹ hiện nay. Có thể có một lý do. Nếu người dân Mỹ biết chuyện gì đang xảy ra với họ, họ sẽ bắt đầu cảm thấy rất lo lắng, thậm chí tức giận. Một số người trong giai cấp thống trị của Mỹ không muốn điều đó xảy ra.

Chính quyền Biden đang ca ngợi những thành tựu kinh tế của mình. Thật đáng kinh ngạc. Đó là sự chọc tức? Là thao túng tâm lý? Dù sao đi nữa, người Mỹ biết những lời ca ngợi đó không phải sự thật.

Hãy nhìn vào những thông tin thực tế.

Người Mỹ đang bị cướp bóc

Hàng tháng người Mỹ tiêu tiền vào việc gì? Đó là tiền thuê nhà hoặc tiền thế chấp, thức ăn ở nhà hoặc ăn ở ngoài, tiện ích và xăng. Đó là những loại chi tiêu cơ bản. Chỉ số giá tiêu dùng bao gồm nhiều thứ hơn thế, một số mặt hàng bạn không mua và một số mặt hàng đang tăng giá ít hơn nhiều so với những mặt hàng khác. Vì vậy, hãy xem xét số liệu của chính phủ đối với những gì người Mỹ thực sự mua; nghĩa là các mặt hàng và dịch vụ họ tiêu dùng và chiếm phần lớn thu nhập của họ. Và hãy nhìn lại ba năm vừa qua.

Mọi thứ đang tăng lên và chúng đã tăng lên được ba năm. Nhìn vào những mặt hàng mà người Mỹ thực sự tiêu tiền vào, chúng ta nhận thấy mức tăng từ 18% đến hơn 22%. Giả sử chúng ta tính trung bình tất cả ở mức 20%.

Bây giờ chúng ta hãy xem thu nhập khả dụng thực, là thu nhập còn lại sau khi đã điều chỉnh theo lạm phát. Kết quả đó là mức tăng thảm hại 3% so với ba năm trước. Vào thời điểm đó, các khoản thanh toán kích thích có vẻ tuyệt vời nhưng chúng đã không còn nữa từ lâu, về cơ bản đó là một sự đánh lừa. Vì vậy, nhu cầu về thu nhập của người Mỹ tăng 20% trong khi số tiền còn lại để tiêu và tiết kiệm của người Mỹ hầu như không tăng chút nào. Về cơ bản, đó là một thảm họa đối với mức sống.

Vụ cướp bóc dân chúng lớn nhất tại Mỹ trong nửa thế kỷ qua
Biểu đồ so sánh giá cả và thu nhập khả dụng của người Mỹ. Đường màu xanh lam: chỉ số giá nhà ở (tính theo cột bên trái). Đường màu đỏ: chỉ số giá thực phẩm (tính theo cột bên trái). Đường màu xanh lá cây: chỉ số giá nhiên liệu và tiện tích (tính theo cột bên trái). Đường màu tím: thu nhập khả dụng thực (tính theo cột bên phải). (Dữ liệu: Dữ liệu kinh tế của Cục Dự trữ Liên bang (FRED), St. Louis Fed; Biểu đồ: Jeffrey A. Tucker)

Nói ngắn gọn, người Mỹ đã bị cướp.

Nguyên nhân có rất nhiều nhưng chủ yếu là do nguồn cung tiền tăng 43% trong cùng thời kỳ, khiến giá trị của đồng USD bị sụt giảm. Trên hết, chuỗi cung ứng bị phá vỡ, ngành công nghiệp bị tập trung hoá, tự do thương mại bị phá hủy và thị trường lao động bị buộc phải gián đoạn.

So sánh với thảm họa lạm phát cuối những năm 1970

Bây giờ, hãy so sánh điều này với điều mà mọi người đều thừa nhận là thảm họa lạm phát lớn thời kỳ hậu chiến của Mỹ, tức là từ 1978 đến 1982. Đây là thời điểm Fed và chính phủ cướp bóc công chúng, làm cạn kiệt giá trị của tiền tiết kiệm và vốn, và buộc người dân phải tổ chức lại cuộc sống gia đình. Vào cuối giai đoạn này, một hộ gia đình Mỹ bình thường đã chuyển từ việc sống nhờ vào một nguồn thu nhập - một phần của giấc mơ Mỹ - sang có hai nguồn thu nhập trong gia đình. Điều đó xảy ra vào năm 1985 khi việc các hộ gia đình có hai thu nhập trở thành điều bình thường.

Vào thời điểm đó, người ta gọi đây là giải phóng phụ nữ nhưng nhìn lại, chúng ta có thể thấy đây rõ ràng là một hoạt động tuyên truyền nhằm che đậy một thảm họa kinh tế. Phân biệt giới tính ở nơi làm việc tại Mỹ chưa bao giờ thực sự là vấn đề lớn trong hầu hết thế kỷ 20. Trở lại giữa những năm 1920, nếu bạn nhìn vào những phụ nữ chưa kết hôn và không có con sau 18 tuổi, tỷ lệ có việc làm ở các thành phố Mỹ nhìn chung là 80%. Những phụ nữ này rời bỏ lực lượng lao động sau khi kết hôn để tập trung vào con cái và gia đình trong khi đàn ông có nghĩa vụ chu cấp cho toàn bộ gia đình.

Đó là cách người Mỹ sống cho đến khi xảy ra đợt lạm phát lớn. Đó là điều đã thay đổi mọi thứ. Sau đó, các hộ gia đình phải có hai nguồn thu nhập để có thể sống tốt thay vì một, nghĩa là một người phải đi làm thay vì chăm sóc gia đình hoặc theo đuổi cuộc sống tốt đẹp. Việc giai cấp thống trị của Mỹ có thể coi điều này như một loại tự do mới nào đó (dành cho phụ nữ) là biểu hiện của sức mạnh của những lời dối trá do hệ tư tưởng dẫn dắt.

Thời đại hiện nay so với thời đó thế nào? Chà, trong ba năm, chúng ta đã thấy giá trị của đồng USD giảm 20% xét theo số tiền người Mỹ thực sự tiêu trong khi thu nhập hầu như không tăng lên chút nào. Trong trận đại thảm họa 43 năm trước, hiện tượng tương tự này đã xảy ra trong hai năm chứ không phải ba năm như thời đại chúng ta. Nói cách khác, nạn cướp bóc hàng loạt ở thời đại chúng ta đang diễn ra chậm hơn 50% so với lần trước. Nhưng dù sao nó cũng đang xảy ra.

Xe buýt cán qua bạn chậm hay nhanh hơn thì tốt hơn? Việc người Mỹ mất 17% thu nhập trong ba hoặc hai năm, điều đó thực sự quan trọng gì? Nó chỉ có giá trị đối với các bậc thầy thuộc giai cấp thống trị của Mỹ khi xét đến mức độ phàn nàn của công chúng. Một dân tộc bị cướp bóc từ từ - giống như con ếch trong nồi nước sôi dần - sẽ ít có khả năng phàn nàn hơn một chút. Tuy nhiên, thực tế vẫn là sự cướp bóc.

Hậu quả và giải pháp

Cuộc lạm phát lớn vào cuối những năm 1970 đã thay đổi căn bản cuộc sống ở Mỹ. Người Mỹ không bao giờ có thể quay lại trước đây, về mặt kinh tế hay văn hóa. Và điều đó đặt ra câu hỏi thực sự: nạn cướp bóc hiện nay sẽ gây ra hậu quả gì cho thế hệ này? Tôi ước gì tôi có câu trả lời. Tôi thực sự không biết nhưng chúng ta đang chứng kiến ​​sự mất tinh thần, sức khỏe yếu kém, thiếu tham vọng, lạm dụng chất gây nghiện và sự tuyệt vọng lan rộng trên toàn dân số Mỹ. Dù điều này có kết thúc như thế nào, nó cũng sẽ không phải kết cục tốt đẹp.

Liệu có thể xoay chuyển được tình hình không? Có, nhưng sẽ không dễ dàng. Nó sẽ đòi hỏi những thay đổi lớn trong hành chính công, theo cách mà người Mỹ chưa từng trải qua. Không có ứng cử viên nào cho chức vụ ở bất kỳ cấp nào sẵn sàng làm những gì cần thiết để giảm nợ, kiềm chế Fed, vô hiệu hoá bộ máy hành chính quan liêu, giảm gánh nặng thuế và biến giấc mơ Mỹ trở thành khả thi trở lại.

Tuy nhiên, tình hình thực sự cấp bách. Người dân Mỹ có thể trở nên khó đoán định. Ở mức tối thiểu, nó có nghĩa là sẽ có nhiều tội ác hơn, nhiều bại hoại đạo đức hơn, nhiều sự ngờ vực hơn và nhiều sự giận dữ hơn. Một số nhà lãnh đạo cần dẫn dắt nước Mỹ theo một hướng tích cực và mang tính xây dựng, nếu không người Mỹ sẽ phải hứng chịu một đợt lạm phát khác, thứ sẽ khiến cuộc lạm phát lớn vào cuối những năm 1970 chỉ giống như một lời cảnh báo.

Bài viết chỉ phản ánh quan điểm của tác giả, không nhất thiết phản ánh quan điểm của NTD Việt Nam.

Theo The Epoch Times

Bảo Nguyên biên dịch


Đã Đến Lúc Cấm Xe Điện

 


ĐÃ ĐẾN LÚC CẤM XE ĐIỆN 
Stephen Moore  _  Yến Nhi

Theo Ủy viên Laura Kavanagh của FDNY: “Không có một chút lửa nào, nó (chiếc xe) thực sự phát nổ.” Hậu quả là đám cháy “rất khó dập tắt, nên sự việc này đặc biệt nguy hiểm.”

Năm ngoái, đã xảy ra hơn 200 vụ cháy do ắc quy của xe đạp điện, xe điện (EV), và các thiết bị khác.

BM

Một vụ cháy bùng phát tại một cửa hàng xe đạp điện, khiến 4 người thiệt mạng vào gần nửa đêm sáng 20/6. Hai người còn lại trong tình trạng nguy kịch. Ủy viên sở cứu hỏa đã cảnh báo người dân New York rằng những thiết bị như vậy có thể rất nguy hiểm và thường phát nổ khiến nạn nhân không thể thoát ra ngoài.

BM

FDNY cũng báo cáo rằng chỉ trong ba năm, số các vụ cháy ắc quy lithium-ion đã vượt qua các vụ cháy do nấu ăn và hút thuốc vốn là những nguyên nhân phổ biến nhất gây ra các vụ hỏa hoạn gây tử vong ở New York. Việc này đang xảy ra trên khắp đất nước vì những đám cháy như trên đã trở nên phổ biến. Xe hơi và xe đạp điện ngẫu nhiên phát nổ trên đường đi và ở gara.

Bây giờ hãy thành thật mà nói: 13 người thiệt mạng ở một thành phố của New York với khoảng 8 triệu dân thì hoàn toàn không phải là một bệnh dịch. Các quy định phải luôn dựa trên việc tính toán lợi ích và thiệt hại, nếu không sẽ không có chiếc xe hơi nào cả.

Thế nhưng, vẫn những người hù dọa thuộc phe cánh tả đó, những kẻ hoàn toàn không chấp nhận và muốn cấm tất cả những gì có độ rủi ro nhỏ, từ ván lặn ở bể bơi, bếp gas, ống hút nhựa, thuốc lá điện tử, pháo hoa, v.v. lại có mức chịu đựng cao đáng kinh ngạc trong vấn đề liên quan tới những người tử vong hoặc bị thương nặng do cháy ắc quy điện “xanh”.

BM

Hoặc hãy xem xét điều này: Hồi năm 1965, ông Ralph Nader gần như đã đơn thương độc mã giúp cấm chiếc Chevrolet Corvair được nhiều người ngưỡng mộ nổi tiếng với động cơ được đặt ở cốp sau của chiếc xe. Cuốn sách khiến nhiều người kinh ngạc, bán chạy nhất của ông Nader “Không an toàn ở mọi tốc độ”, công bố rằng chiếc xe này có thể gây tử vong. Nhưng không có bằng chứng thực sự nào cho tuyên bố đó, và cho đến ngày nay, không có số liệu thống kê đáng tin cậy nào về số lượng hành khách nếu có đã tử vong trên những chiếc Corvair do tai nạn từ phía sau.

Điều không thể chối cãi là xe điện sẽ gây ra nhiều ca tử vong hơn những chiếc Corvair từng gây ra.

BM

Một ví dụ khác: Số người tử vong chỉ trong một thành phố trong một năm do ắc quy lithium-ion trong xe hơi nhiều hơn tổng số người thiệt mạng do vụ tai nạn nhà máy hạt nhân ở Đảo Three Mile năm 1979 con số này bằng 0.

Tuy nhiên, sau vụ tai nạn đó, nhờ chiến dịch gây sợ hãi của các nhà bảo vệ môi trường (với sự trợ giúp của bộ phim bom tấn phản đối vũ khí hạt nhân “The China Syndrome” (Hội chứng Trung Quốc)), đã không có nhà máy hạt nhân nội địa nào được xây dựng trong suốt ba thập niên qua. Điều đó bất chấp thực tế là các nhà máy hạt nhân không thải ra khí nhà kính.

Nhưng với xe điện, các nhà hoạt động bảo vệ môi trường đang phớt lờ mọi lo ngại về thiệt hại lớn liên quan đến số người tử vong và bị thương. Tổng thống Joe Biden muốn yêu cầu gần như TẤT CẢ xe hơi mới bán ở Hoa Kỳ phải là xe điện từ năm 2032. Nếu điều đó xảy ra, hàng ngàn người dân Mỹ có thể mất đi sinh mệnh hoặc bị thương do các vụ cháy xe điện.

BM

Đặc biệt, tất cả những điều này là đạo đức giả vì trước đây, câu thần trú của phe cánh tả là “không đổi máu lấy dầu”. Giờ đây, họ sẵn sàng đánh đổi máu, để đổi lấy việc người Mỹ ngừng sử dụng dầu mỏ. Điều trớ trêu là do tất cả năng lượng cần thiết để sản xuất cối xay gió, tấm pin mặt trời, và pin điện, các nghiên cứu mới đang chỉ ra rằng mức giảm phát thải khí nhà kính trong quá trình chuyển đổi ‘phát thải ròng bằng 0’ này, gần như bằng 0. Hóa ra, năng lượng xanh cũng gây ra một số ô nhiễm.

Thực tế mà nói, tôi không ủng hộ việc chính phủ cấm xe điện, xe đạp điện hay bất cứ thứ gì. Mà tôi tin rằng chúng ta nên đưa ra các quyết định chính sách dựa trên những đánh giá rủi ro thực sự và thực tế, chứ không phải những nỗi sợ hãi sai lầm và chủ nghĩa giật gân.

BM

Về tương lai của xe điện, có lẽ đã đến lúc ông Ralph Nader viết phần tiếp theo cho cuốn sách “Không an toàn ở mọi tốc độ”.

Stephen Moore  _  Yến Nhi
(Báo Mai)

Báo cáo LHQ: Các Đường Dây Buôn Người Và Lừa Đảo Trực Tuyến ĐNA

 

Ngày 31 tháng 8, 2023

Báo cáo LHQ: Các đường dây buôn người và lừa đảo trực tuyến ĐNÁ

https://machsongmedia.org/vietnam/chong-buon-nguoi/1999-bao-cao-lhq-cac-duong-day-buon-nguoi-va-lua-dao-truc-tuyen-dna.html


Hải Di Nguyễn

 

Ngày 29/8/2023 vừa qua, Văn phòng Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc (OHCHR) đưa ra báo cáo về các đường dây buôn người và cưỡng ép vào các hoạt động lừa đảo ở Đông Nam Á.


Họ cũng khuyến nghị chính phủ các quốc gia nên có cách tiếp cận dựa trên nhân quyền.

 

Các đường dây lừa đảo nằm ở đâu?

Hình lấy từ báo cáo của OHCHR. 


Theo báo cáo, ở khu vực Đông Nam Á, các đường dây lừa đảo thường hoạt động ở Campuchia, Thái Lan, Lào, Miến Điện, và Philippines (dù không giới hạn chỉ ở những quốc gia này).


Chẳng hạn ở Campuchia, thường ở Phnom Penh, Kandal, Pursat, Koh Kong, Bavet, Preah Sihanouk, Oddar Meanchey, Svay Rieng, bao gồm một số nơi thuộc đặc khu kinh tế Dara Sakor và Henge Thmorda.


Ở Miến Điện, thường ở Shwe Kokko, hoặc Myawaddy ở biên giới Thái Lan. 


Ở Lào, thường xung quanh đặc khu kinh tế Tam giác Vàng, ở phía tây bắc của Lào.


Ở Philippines, thường ở các đặc khu kinh tế hoặc các công ty cờ bạc của Philippines cho nước ngoài. 


Cao ủy Nhân quyền trích một báo cáo nói rằng các hoạt động lừa đảo toàn cầu có doanh thu đến hàng tỷ USD một năm. 

 

Nạn nhân là ai?

Hình lấy từ báo cáo của OHCHR.


Theo Cao ủy Nhân quyền, ở đây có hai nhóm nạn nhân: một là nạn nhân bị lừa đảo, và hai là nạn nhân buôn người, bị cưỡng bức làm việc cho các công ty lừa đảo, bị bóc lột và đối xử vô nhân đạo.


Nạn nhân buôn người thông thường là người ít học và làm việc lương thấp. Tuy nhiên các nạn nhân bị lừa và ép làm việc cho các đường dây lừa đảo lại khác: họ thường có học vấn, có bằng cấp, biết ngoại ngữ, và biết dùng máy tính.


Nạn nhân tới từ các nước Đông Nam Á khác (như Indonesia, Lào, Malaysia, Miến Điện, Philippines, Singapore, Thái Lan, và Việt Nam), Trung Quốc (bao gồm Hong Kong), Đài Loan, và cũng có thể tới từ Nam Á (Bangladesh, Ấn Độ, Nepal, Pakistan), Đông Phi (Ethiopia, Kenya, Tanzania), thậm chí Thổ Nhĩ Kỳ, Ai Cập, và Brazil.


Đa phần nạn nhân là nam giới, nhưng cũng có nữ, và đôi khi có trẻ vị thành niên.


Bản thân tôi đã phỏng vấn và viết cho BBC News Tiếng Việt và Diễn Đàn Thế Kỷ về ba nạn nhân Việt Nam bị lừa vào các công ty lừa đảo ở Campuchia: trong đó có hai người là nữ, và nạn nhân nam là trẻ vị thành niên (15 tuổi).


Các vụ lừa đảo trực tuyến diễn ra ở đâu?


Các công ty lừa đảo thường đăng quảng cáo việc làm giả trên mạng xã hội để lừa nạn nhân. Các vụ lừa đảo diễn ra trên các mạng xã hội hoặc ứng dụng như Boo, Facebook, Grindr, Hinge, Instagram, Lazada, Line, LinkedIn, Meet Me, Muslima, OkCupid, Omi, Shopee, Skout, Telegram, TikTok, Tinder, WeChat, WhatsApp, và Wink, rồi từ đó đẩy sang Meta Trader, Binance, Coinbase, và Trust Wallet.

 

Hoạt động lừa đảo ở Đông Nam Á là nơi buôn bán người


Cao ủy Nhân quyền phân tích để cho thấy những người bị ép vào làm cho các công ty lừa đảo là nạn nhân buôn người: họ bị lừa về công việc và bị đưa lậu sang nước khác; bị bóc lột, đe dọa, đánh đập, chích điện, không được trả lương, thậm chí bị cưỡng hiếp; phải trả tiền chuộc để được tự do; và bị cưỡng ép tham gia các hoạt động tội phạm như lừa tiền, lừa tình.


Như đã viết trong một bài báo đăng vào tháng 1/2023 trên Diễn Đàn Thế Kỷ, H Nguôt Êban (sinh năm 2000) bị lừa và bắt cóc sang Campuchia vào tháng 10/2022.


H Nguôt Êban cho biết mình bị phạt hít đất vài trăm cái vì không lừa được ai, và luôn bị chửi mắng, hăm dọa.


Cô càng hoảng sợ và liên tục gặp ác mộng khi nhìn thấy một người khác, cũng bị lừa sang Campuchia và tìm cách bỏ trốn, bị người quản lý đánh và đập vào đầu đến hộc máu miệng.

 

Nạn nhân buôn người không được xem là nạn nhân


Cao ủy Nhân quyền nói ở nhiều quốc gia, công an, bộ đội biên phòng, hay thanh tra lao động không được đào tạo và không có khả năng xác định ai là nạn nhân buôn người khi các nạn nhân trở về hoặc được giải cứu từ các công ty lừa đảo.


Các nạn nhân vì thế bị xem là tội phạm vì tham gia hoạt động lừa đảo, hoặc bị coi là vi phạm luật xuất nhập cảnh.


Như tôi đã viết trên BBC News Tiếng Việt vào tháng 1/2023, H Nit Niê (sinh năm 1998) và Y Oi Niê (sinh năm 2007) bị lừa sang Campuchia vào tháng 6/2022 và phải nhờ gia đình bán nhà bán đất để chuộc mình về, nhưng khi về đến cửa khẩu Mộc Bài thì lại bị phạt 6 triệu đồng vì “qua lại biên giới quốc gia mà không làm thủ tục xuất cảnh, nhập cảnh theo quy định của pháp luật.”


Cao ủy Nhân quyền cũng nói nạn nhân khi trở về đôi khi cũng bị chính quyền địa phương sách nhiễu, bêu danh và làm xấu hổ, tước đi tự do đi lại và quyền riêng tư.

 

Các chính phủ cần có cách tiếp cận dựa theo nhân quyền


Cao ủy Nhân quyền khuyến nghị rằng chính phủ các quốc gia cần có cách tiếp cận dựa trên căn bản nhân quyền: đặt nạn nhân ở trung tâm; có hệ thống thanh lọc để nhận diện nạn nhân buôn người; đào tạo nhân viên ở sứ quán và biên giới; không trừng phạt và khiến nạn nhân tiếp tục là nạn nhân; có biện pháp giúp đỡ và hỗ trợ khi họ trở về, giúp tái hòa nhập cộng đồng, v.v…


Ngoài ra, cần phải trừng phạt những kẻ buôn người; có các hoạt động để bảo đảm mạng xã hội không có quảng cáo việc làm giả và trở thành công cụ buôn người, tăng cường hợp tác quốc tế giữa các quốc gia nguồn gốc của nạn nhân và các quốc gia diễn ra các hoạt động bóc lột và lừa đảo, v.v…


Nói tóm lại, các đường dây lừa đảo ở khu vực Đông Nam Á đã có hàng trăm ngàn nạn nhân, và hình thức buôn người mới này trở thành thách thức với cách hiểu truyền thống ở Đông Nam Á về khái niệm buôn người.


Vì vậy, Cao ủy Nhân quyền cho rằng các chính phủ cần có cái nhìn đúng hơn về vấn nạn này, và có cách tiếp cận dựa trên căn bản về nhân quyền.


Mạch Sống