Thursday, January 17, 2019

Thông Báo Số 6 - Lệ Phí Ghi Danh & Chương Trình Tổng Quát






Danh Sách Ghi Danh Tham Dự Đại Hội 9 Las Vegas - Tính Đến Ngày 17-01-2019






Danh Sách Ân Nhân Đại Hội 9 Las Vegas - Tính Đến Ngày 17-01-2019




Nghèo Là Điên




Tờ Lịch Đầu Năm



Nâng niu tờ lịch trên tay
Mẹ ân cần cả với ngày hôm qua. 

Mẹ tôi vẫn có thói quen xé lịch mỗi ngày, một thói quen đã thâm căn từ hồi còn ở quê nhà. Thế nên năm nào tôi cũng cố tìm xin hay mua một quyển lịch tập treo trên tường nhà bếp để mỗi sáng thức giấc, pha trà sớm, mẹ có thể tự tay xé tờ lịch mỗi ngày. 365 ngày trong năm, chỉ có mẹ là người quan tâm đến quyển lịch đó và vui buồn theo độ dày mỏng của nó mà thôi. Phần vợ chồng tôi biết là có quyển lịch tập (vì chính tay mang về và treo lên cho mẹ) nhưng thỉnh thoảng mới liếc qua còn các con tôi thì không bao giờ để ý đến. Thời buổi @ iPhone luôn dính trên tay thì thời giờ, thời tiết, thời gian... và cả thời sự chỉ cần lướt qua là biết nên mấy ai cần đến lịch tập lịch tờ như mẹ tôi.

Vào tuổi 90, mẹ vẫn có thể đọc báo và xem lịch với ngày Tây ngày Ta giờ tốt giờ xấu và cả những câu ca dao in chữ nhỏ xíu phía dưới tờ lịch, như hôm nay sau khi xé tờ lịch đầu tiên của năm 2019, cầm trên tay đọc qua trước khi bỏ vào thùng giấy recycle mẹ bảo câu ca dao này viết chưa đúng "Ai ơi chẳng chóng thì chày, Có công mài sắt có ngày nên kim". Ngày xưa còn bé tôi đã được nghe nhiều lần câu ca dao này và nhiều câu răn đời khác nữa để học tính kiên nhẫn tính chịu khó. 

Gần 20 năm từ khi đưa mẹ qua ở với chúng tôi đây là lần đầu tiên mà tôi được bên mẹ suốt một ngày thứ nhất, ngày đầu tiên của năm: Ngày 1 tháng 1 năm 2019. 

Những năm khác trong đời, vào ngày đầu tiên năm dương lịch, tôi đã không thể ở kề bên mẹ nhất là khi khôn lớn xa rời vòng tay mẹ; đi học xa, đi lính xa và đi tù xa... rồi đi làm xa và cuối cùng bỏ quê hương, bỏ mẹ đi xa vì hai chữ tự do.

Bây giờ bên mẹ trong ngày đầu năm mới, tôi viết lên cảm xúc của tôi về mẹ và cảm ơn Mẹ (đấng sinh thành mà tôi yêu thương gọi bằng Mợ). Ngày 1 tháng 1 trong ID của mẹ chỉ là một ngày cho dễ nhớ vì chính mẹ cũng chẳng nhớ ngày sinh của mẹ, một ngày nào đó trong một gia đình khá giả ở thành phố Nam Định, rồi bất hạnh mồ côi cả cha lẫn mẹ năm đói Ất Dậu 1945 khi mẹ tròn 15 tuổi và từ đó vào Nam mà chưa hề một lần về thăm quê Bắc. 

Hơn nửa thế kỷ mẹ không rời khỏi thành phố Qui Nhơn (thị xã ấu thời ngày xưa còn bé của tôi) lấy một ngày nhưng mẹ đã chấp nhận bỏ đất nước quê hương để qua đây với các con đã gần 20 năm. Đấy là thời gian mà tôi được có diễm phúc sống gần mẹ nhất chung một mái nhà trong cuộc đời mình. Con cảm ơn mẹ và cảm ơn luôn người mẹ của các con tôi, người đã cùng tôi chăm lo cho mẹ còn hơn cả tôi và những người con gái của mẹ. 

Những năm trước đây, tôi còn đi làm, đi rất sớm trước khi cả nhà thức giấc nên không nhìn thấy mẹ ân cần với tờ lịch của ngày hôm qua. 

Nhưng hôm nay ngày đầu tiên của năm 2019 ngày sinh nhật tượng trưng của mẹ tôi. Tôi dậy sớm ngồi hí hoáy trước máy nên mới thấy hình ảnh mẹ và tờ lịch đầu năm và cảm xúc dâng trào trong tôi. 

Không phải như Thanh Nam:
"Tờ lịch đầu năm rớt hững hờ
Mới hay năm tháng đã thay mùa
Ra đi từ thuở làm ly khách,
Sầu xứ hai xuân chẳng đợi chờ."

Tờ lịch đã qua tuy không còn giá trị nhưng không rơi hững hờ trong tay mẹ. Mẹ không đếm tháng ngày qua đi . 

Mẹ không mong chờ gì ngày sắp tới. Tuổi mẹ đã 90 nhưng mẹ vẫn ân cần với ngày đã qua như đã ân cần với các con của mẹ và tất cả mọi người. 

Cảm ơn Mẹ và tôi muốn chia sẻ cảm xúc riêng tư này đến những người bạn thân thiết của tôi và nhất là đến những đứa em của tôi để nhớ rằng hãy ân cần với mẹ như mẹ đã ân cần với chúng ta và ân cần với cả ngày đã qua...

Ngày đã qua sẽ không bao giờ trở lại...

Ngày đầu tiên của năm mới 2019
Mai Ngọc Cường


15 Bảo Tàng Đẹp Nhất Thế Giới - Kỳ 3 (Hết)



11. Bảo tàng nghệ thuật Hồi Giáo 

Ở thủ đô Doha, Qatar có không gian triển lãm lên đến gần 5.000 m2, mở cửa đón khách 2008 do kiến trúc sư người Mỹ gốc Hoa, Leoh Ming Pei, tác giả của công trình Bảo tàng Louvre ở Paris thiết kế.

Bảo tàng được sơn màu kem trắng chủ đạo, được xây dựng trên một hòn đảo nhân tạo ở ngoại ô Doha. Bên trong trưng bày 800 tác phẩm nghệ thuật và lịch sử nêu bật các giá trị văn hóa Hồi giáo từ thế kỷ 7 đến thế kỷ 19.

Du khách đứng từ khu vực cửa sổ tầng 5 bảo tàng có thể phóng tầm mắt nhìn toàn cảnh thủ đô.


12. Bảo tàng trưng bày nghệ thuật Uffizi 

Thiết kế hình chữ U với những cột đối xứng độc đáo, nằm gần Quảng trường Piazza della Signoria thuộc thành phố Florence, Ý.

Uffizi là một trong những phòng trưng bày lâu đời nhất trên thế giới do kiến trúc sư Giorgio Visaro thiết kế vào năm 1560 và chính thức khai trương cho công chúng tham quan năm 1765.

Bảo tàng này trưng bày bộ sưu tập các tác phẩm vô giá từ thời Phục hưng Ý, điển hình là nơi lưu trữ riêng của dòng họ Medici cũng như gia đình Michelangelo.


13. Bảo tàng nghệ thuật đương đại Niterói 

Nằm gần vịnh Guanabara thuộc thành phố Rio de Janeiro, Brazil do kiến trúc sư nổi tiếng người Brazil Oscar Neimeyer thiết kế, xây dựng hoàn thành đưa vào sử dụng năm 1996.

Bảo tàng này dễ dàng nhận ra bởi có hình dạng kiến trúc độc đáo giống vật thể bay UFO, có 3 tầng, cao 16m và mái vòm có đường kính 50m.

Bên cạnh các bộ sưu tập điêu khắc, dệt may thì "viên ngọc quý" của bảo tàng chính là phòng trưng bày, nơi có các cửa sổ giúp du khách dễ dàng nhìn thấy cảnh quan tuyệt đẹp của núi Sugarloaf và vùng vịnh xung quanh.


14. Bảo tàng nghệ thuật Whitney 

Tại thành phố New York, Mỹ do kiến trúc sư Renzo Piano thiết kế và mở cửa đón du khách tham quan vào tháng 5-2015.

Các bộ sưu tập trưng bày tại bảo tàng Whitney chủ yếu tập trung vào nghệ thuật Mỹ thế kỷ 20 và 21, với hơn 21.000 bức tranh, bản vẽ, bản in, ảnh, tác phẩm điêu khắc và phim từ hơn 3.000 nghệ sĩ Mỹ.

Du khách đừng quên ghé thăm phòng trưng bày ở tầng 5, nơi có cửa sổ nhìn ra sông Hudson.


15. Bảo tàng nghệ thuật Tigre 

Nằm bên bờ sông Luján, thủ đô Buenos Aires, Argentina có 2 tầng với lối thiết kế kiến trúc "dành cho quý tộc": cầu thang được làm từ đá cẩm thạch, sàn gỗ sồi đỏ và trần nhà treo đèn chùm bằng đồng.

Vào năm 1912, tòa nhà Tigre có chức năng hoạt động như một câu lạc bộ (Tigre Club), nơi đến chơi của những người giàu có và nổi tiếng. Tửu quán ở tầng một có treo bức bích họa nổi tiếng của nghệ sĩ người Tây Ban Nha Julio Vila y Prades (1875-1930). Một sòng bạc từng hoạt động tại nơi này vào năm 1933. Sau đó, sòng bạc đóng cửa. Đến năm 1979, Tigre Club được tuyên bố là Di tích lịch sử quốc gia.

Sau này, tòa nhà được sửa chữa và trở thành thành bảo tàng nghệ thuật mở cửa đón khách vào năm 2006.