Thứ Hai, 30 tháng 3, 2026

Thơ Của Lý Bạch - Bài 134, 135 Và 136

 


THƠ CỦA LÝ BẠCH - BÀI 134, 135 và 136
Thầy Dương Anh Sơn

THƠ CỦA LÝ BẠCH

Bài 134

DẠ BẠC                                                                                     夜泊
NGƯU CHỬ HOÀI CỔ                                                             牛渚懷古.

Ngưu Chử Tây giang dạ,                                                            牛渚西江夜,
Thanh thiên vô phiến vân.                                                          青天無片雲。
Đăng chu vọng thu nguyệt,                                                        登舟望秋月,
Không ức Tạ tướng quân.                                                          空憶謝將軍。
Dư diệc năng cao vịnh,                                                              余亦能高詠,
Tư nhân bất khả văn.                                                                  斯人不可聞。
Minh triêu quải phàm khứ,                                                         明朝挂帆去,
Phong diệp lạc phân phân.                                                         楓葉落紛紛。

Dịch nghĩa:

Đêm ở Ngưu Chử, phía tây Trường Giang, - Bầu trời xanh, không có gợn mây nào! – Lên thuyền, ngắm vầng trăng thu, - Luống nghĩ đến tướng quân họ Tạ. (c.1-4)
Ta cũng có thể cao giọng ngâm thơ! – Nhưng người ấy không thể nghe được! – Sớm mai trời sáng, giương buồm lên ra đi – Lá phong rơi rụng lả tả.

Tạm chuyển lục bát:

ĐÊM ĐẬU THUYỀN NGƯU CHỬ
NHỚ CHUYỆN XƯA.

Bến đêm Ngưu Chử Tây Giang,
Trời xanh chẳng đám mây giăng gợn nào!
Lên thuyền thu ngắm trăng cao,
Tướng quân họ Tạ tiếc sao nhớ người.
Ta ngâm có thể cao vời!
Nhưng rồi người ấy đời nào nghe không?!
Sớm mai thuyền đã buồm dong!
Tơi bời rơi rụng lá phong loạn ào!

Chú thích:

- Ngưu Chử 牛渚: tên một bến sông nổi tiếng xưa kia ở tỉnh An Huy, nằm ở khúc quanh của nhánh sông phía tây chảy vào Trường Giang bên Trung Hoa là nơi có nhiều cảnh sắc đẹp được gọi là Tây Giang 西江. Nhà thơ Lý Bạch chọn khung cảnh của đêm trăng có bầu trời trong xanh hoàn toàn và nhớ đến tướng quân họ Tạ....
- vọng 望: nhìn xa xa hoặc nhìn lên cao, nhìn hướng về một sự vật nào đó, bái phỏng, tiếp cận, mong mỏi, tiếng tăm (danh vọng), ngày rằm trăng sáng cũng gọi là ngày vọng....
- không ức 空憶: chữ “không” có nhiều nghĩa như: trống rỗng, trống vắng, suông, hão, rộng lớn, uổng phí, uổng công, tiếc rẻ... v.v... Ở đây chữ dùng là “không ức” tạm dịch là “uổng cho, tiếc cho việc nhớ nghĩ “ (đến tướng quân họTạ)... Trong văn học xưa, chữ “luống nghĩ”, ”luống nhớ”, luống công”...v.v... là một phó từ có nghĩa là vô ích, hoài công, mong ngóng vô tân nhưng vô ích nhằm diễn tả nỗi buồn thương, mong ngóng vô vọng, không được hồi đáp...
- Tạ tướng quân 謝將軍: địa danh Ngưu Chử gắn liền với điển tích Tạ Thượng là tướng quân trấn giữ vùng này. Xuất thân từ dòng họ Tạ có tiếng ở vùng Giang Nam, là một danh sĩ thời Đông Tấn bên Trung Hoa, ông vừa là một võ tướng vừa là một con người am tường văn thơ. Một đêm trăng sáng, Tạ Thượng đang ngắm cảnh trăng thì nghe tiếng ngâm thơ từ một con thuyền nhỏ gần đó của một hàn sĩ bèn cho mời lên thuyền hàn huyên và nhận ra đây là một người có tài đang ẩn dật tên là Viên Hoành.Hai người đã kết bạn cùng nhau.
Gặp được người “tri âm, tri kỷ”, Tạ Thượng đã giúp đỡ cho Viên Hoành về sau trở thành người có tiếng tăm!....
- Câu 5: Dư diệc năng cao vịnh 余亦能高詠: tâm sự sâu kín của Lý Bạch rất tự tin về tài năng của mình khi viết câu thơ này: “Ta cũng có thể cao giọng ngâm thơ“. Ngâm thơ cao giọng cho thấy chí khí, tài năng của một con người như Tạ Thượng xưa kia hiểu được tâm tình ,nhân cách và chí khí của Viên Hoành vậy. Đây vẫn là phong cách rất thường của “thi tiên” Lý Bạch...
- Câu 6: Tư nhân bất khả văn 斯人不可聞: người ấy không thể nghe được! Lý Bạch tiếc cho mình không gặp được người “tri âm” như Tạ Thượng để có thể trọng dụng tài năng của mình ! Nhưng thực tế, đương thời và mãi ngàn sau, tài năng thơ ca của Lý Bạch luôn được ca ngợi là “thi tiên” và ông là một trong những nhà thơ hàng đầu trong văn học Trung Hoa....
- tư nhân 斯人 người ấy, người này, người đó...
- quải phàm 挂帆: treo buồm lên, giăng buồm, dong buồm... để thuyền đón gió rời đi...
- lạc phân phân 落紛紛: rơi rụng (lạc) hỗn loạn, tơi tả, tơi bời, lả tả, nhiều... (phân phân)

Bài 135

ĐỀ ĐÔNG KHÊ CÔNG                                                            題東谿公
U CƯ.                                                                                         幽居.

Đỗ Lăng hiền nhân thanh thả liêm,                                            杜陵賢人清且廉,
Đông Khê bốc trúc tuế tương yêm.                                            東溪卜築歲將淹。
Trạch cận thanh sơn đồng Tạ Diễu,                                           宅近青山同謝朓,
Môn thuỳ bích liễu tự Đào Tiềm.                                               門垂碧柳似陶潛。
Hảo điểu nghênh xuân ca hậu viện,                                           好鳥迎春歌後院,
Phi hoa tống tửu vũ tiền thiềm.                                                  飛花送酒舞前簷。
Khách đáo đãn tri lưu nhất tuý,                                                  客到但知留㇐醉,
Bàn trung chỉ hữu thuỷ tinh diêm.                                             盤中衹有水晶鹽。

Dịch nghĩa:

Người hiền đất Đỗ Lăng sống trong sạch lại ngay thẳng , - Chọn chỗ dựng nhà ở Đông Khê ở cả năm lâu dài. – Nhà ở gần bên ngọn núi xanh cùng với Tạ Diễu, - Cửa cổng có cây liễu buông rủ như (nhà) của Đào Tiềm. (c.1-4)
Có con chim xinh đẹp hót ca đón xuân ở vườn phía sau, - Có hoa bay múa lượn mời rượu trước hiên nhà. – Khách đến chỉ cần biết nhau là giữ lại mời một chầu rượu, - Trong mâm chỉ có muối trong suốt (như thủy tinh). (c5-8)

Tạm chuyển lục bát:

ĐỀ NƠI Ở ẨN
CỦA ÔNG ĐÔNG KHÊ.

Người hiền trong sạch Đỗ Lăng,
Đông Khê nhà dựng tháng năm lâu dài.
Non xanh,Tạ Diễu kề ngay!
Cửa buông liễu biếc giống thay họ Đào.
Ca xuân chim đẹp vườn sau,
Rượu mời hiên trước hoa nhào lượn bay!
Khách quen, giữ một bữa say,
Trong mâm chỉ có muối bày trong veo!

Chú thích:

- Đỗ Lăng: trong câu đầu tiên của bài thơ,Lý Bạch đã dùng hình ảnh tiêu biểu và nổi tiếng của đất Đỗ Lăng (đông nam Trường An) là nhà thơ Đỗ Phủ,gắn liền với địa danh này với cái tên “Đỗ Lăng tẩu” hay “Đỗ Lăng dã lão”. Lý Bạch mượn hình ảnh và nhân cách thanh liêm, ngay thẳng của Đỗ Phủ để tôn vinh ẩn sĩ không nêu tên,không nổi tiếng trong sử sách đương thời hay về sau ở Đông Khê được Lý Bạch xem trọng không kém với Tạ Diễu,Đào Tiềm hay Đỗ Phủ khi gọi vị này là “Hiền nhân thanh thả liêm 賢人清且廉” (người hiền trong sạch lại ngay thẳng)
- Đông Khê công 東谿公: vùng Đông Khê còn gọi là Uyển Khê (thuộc huyện Tuyên Thành, An Huy, Trung Hoa). Ông (công) Đông Khê không có tiểu sử hay tiếng tăm rõ ràng. Tiếng “công 公” là cách gọi kính trọng đối với người tuổi cao, bậc trưởng giả có đạo đức hay bậc ẩn sĩ đáng kính . Đây là con người có thực và có tài nhưng không cầu danh lợi, thích ẩn dật, không phô bày cái danh hay tên tuổi và được miêu tả là con người vừa hiền,vừa trong trắng thanh cao lại vừa ngay thẳng 賢人清且廉....
- u cư 幽居: ở nơi sâu xa, ở nơi tối tăm, ở ẩn....
- thả 且: lại vừa, mà lại, hạy thế, hạy thử, sắp.... Đây là chữ dùng chuyển câu.
- bốc trúc卜築: chọn lựa (bốc) nơi để dựng nền nhà, dựng nhà cửa (trúc)...
- tuế tương yêm 歲將淹: năm tháng (tuế) trôi theo (tương) lâu dài (yêm)... Một vài dị bản lại chép là “tuế thì yêm 歲時淹” có lẽ không phù hợp và trùng ý với chữ “tuế” cũng chỉ về thời gian...
- Tạ Diễu 謝朓: một nhà thơ tiêu biểu thời Lục Triều (464–499) nổi tiếng với thơ ngũ ngôn có phong cách thơ thanh nhã, trong sáng, sở trường đề tài sơn thủy, ý tưởng trong thơ sâu sắc và súc tích. Ông có quê quán ở Dương Hạ (nay là vùng Hà Nam,Trung Hoa) thuộc dòng dõi họ Tạ danh tiếng thời Đông Tấn như Tạ An. Ông làm quan văn triều Nam Tề. Do tình hình chính trị rối ren, ông bị cuốn vào những tranh chấp quyền lực trong triều rồi bị nghi kỵ, buộc phải tự vẫn lúc mới 36 tuổi. Tạ Diễu là một trong những đại biểu của thể thơ Vĩnh Minh thể (永明體) chú trọng thanh luật, âm điệu hài hòa (tiền thân của luật thi Đường). Thơ ông nổi bật ở ngôn từ trong trẻo, tinh tế, cảnh sắc thanh tú, nhẹ nhàng. Tâm hồn ông qua văn thơ thể hiện tinh thần thoát tục, gần gũi với thiên nhiên. Các thi nhân thường viết về sơn thủy đời Đường sau này chịu nhiều ảnh hưởng lớn từ Tạ Diễu như Vương Duy, Mạnh Hạo Nhiên... v.v... Ông được xem là cầu nối giữa thơ cổ phong và thơ luật Đường. Và thơ của ông thường mang các yếu tố thanh cao, u tĩnh, gợi một không gian “thoát tục”, gần với lý tưởng ẩn cư...
- Đào Tiềm 陶潛:còn gọi là “Đào Lệnh” hay “Ngũ Liễu tiên sinh”. Ông sinh năm 365 tại vùng Tầm Dương (nay thuộc Cửu Giang, Giang Tây, Trung Hoa). Dòng dõi của Đào Tiềm có những người nổi tiếng như tằng tổ Đào Khản làm Bát Châu đô đốc, tước Trường Sa quận công, tổ phụ là Đào Mậu làm Thái thú Vũ Xương, cha là Đào Dật làm Thái thú An Thành. Thuở nhỏ nhà nghèo, chăm học. Đến năm 29 tuổi làm Tế tửu Giang Châu và làm quan nhỏ trong nhiều giai đoạn ngắn ngủi liên tiếp 13 năm ròng! Năm 40 tuổi, vì nhà nghèo và con đông, ông chịu ra làm quan huyện lệnh Bành Trạch được 80 ngày nên về sau vẫn gọi ông là “Đào lệnh”. Cuối năm đó, có quan đốc bưu đến, nha lại khuyên ông nên áo mũ tử tế đón viên quan nhỏ này. Ông buồn phiền viết bài “Quy khứ lai từ” rồi treo ấn từ quan trở về quê nhà.Trước nhà ông có trồng năm cây liễu buông rủ nên đời sau gọi ông là “Ngũ Liễu tiên sinh” Gia đình ông phải sống thiếu thốn dù có được mời ra làm quan lúc 53 tuổi nhưng ông từ khước, sống trong cảnh khốn cùng. Ông mất năm 62 tuổi (năm 427- thời Nam Bắc triều,Trung Hoa) để lại tập thơ “Đào Uyên Minh thi tập” với 120 bài thơ. Người đời sau khen ông là “Tĩnh Tiết tiên sinh 靖節先生”(tiên sinh có khí tiết trong sạch)....
- hảo điểu 好鳥: con chim đẹp lại hót hay...
- tống tửu 送酒: mời rươu, chuốc rượu...
- đãn tri 但知: chỉ cần có quen biết (đãn; chỉ, hễ, phàm, nếu, chỉ cần; chữ chuyển câu)...
- chỉ hữu thủy tinh diêm 衹有水晶鹽: chỉ có muối trong vắt như thủy tinh, như gương trong... v.v... để nêu bật đức tính trong sạch, thanh cao của vị “Đông Khê tiên sinh” không rõ danh tính được Lý Bạch đề cao.

Bài 136

TƯ BIÊN                                                                                    思邊

Khứ niên hà thời quân biệt thiếp,                                               去年何時君別妾,
Nam viên lục thảo phi hồ điệp.                                                  南園綠草飛蝴蝶。
Kim tuế hà thời thiếp ức quân,                                                   今歲何時妾憶君,
Tây sơn bạch tuyết ám Tần vân.                                                西山白雪暗秦雲。
Ngọc Quan khứ thử tam thiên lý,                                               玉關去此三千里,
Dục ký âm thư na khả văn?                                                        欲寄音書那可聞。

Dịch nghĩa:

Năm ngoái, lúc nào chàng đã rời xa thiếp? – Vườn phía nam cỏ xanh
biếc,bướm bay lượn. – Năm nay, lúc nào là thiếp nhớ chàng? – Núi phía tây tuyết trắng phủ mờ mịt che khuất đám mây Tần! – Cửa Ngọc Quan cách đây ba ngàn dặm, - Muốn gửi tin thư,làm sao để (chàng) có thể nghe thấy đây?! (c.1-6)

Tạm chuyển lục bát:

NHỚ BIÊN ẢI.

Lúc nào năm ngoái chàng xa?!
Vườn nam cỏ biếc, bướm đà lượn bay.
Lúc nào nhớ thiếp năm nay?
Mịt mờ tuyết phủ núi Tây mây Tần.
Ba ngàn dặm đến Ngọc Quan!
Tin thư muốn gửi nghe chăng được nào!

Chú thích:

** Bài thơ “Tư biên” của Lý Bạch mang hình ảnh của những “chinh phu”, những chàng trai phải từ giã vợ con, gia đình, bè bạn... v.v... để đi ra ngoài quan ải ở vùng biên giới xa xăm làm người lính thú giữ đồn ải cho đất nước! Và người vợ ở quê nhà hay những nàng “chinh phụ”, qua chất thơ CỔ PHONG của Lý Bạch, thể hiện tràn đầy tình cảm da diết của nỗi nhớ nhung mà người vợ luôn dõi theo hình bóng của người chồng chốn biên tái! Đó là một nỗi nhớ sâu đậm, nỗi chia ly xa cách kéo dài theo tháng năm mòn mỏi trông chờ. Cách nói về nỗi nhớ của người ở lại khi tự hỏi “Hà thời?” (lúc nào?) là câu hỏi tu từ làm cho mốc thời gian trở nên mơ hồ, mênh mông kéo dài vô tận, kéo dài đằng đẵng đầy những xót xa, đau đớn... v.v.... Cảnh mùa xuân tươi đẹp nơi quê nhà với đàn bướm bay lượn đối chọi với cảnh “Núi phía tây tuyết phủ khắp nơi che khuất đám mây Tần (tượng trưng cho nỗi nhớ nhung) cùng khoảng cách “tam thiên lý” (ba ngàn dặm) đã làm rõ nỗi chia ly cách trở đó!
Bài “Tư biên” làm theo lối “cổ thể” mà người Trung Hoa vẫn gọi là thơ “Cổ phong” thường không bị ràng buộc và nghiêm ngặt, chặt chẽ như thơ Đường luật với những thể loại như thất ngôn bát cú, thơ tứ tuyệt hay ngũ ngôn bát cú cùng niêm luật của nó. Thơ “cổ phong” như bài này có 6 câu và chúng ta đã thấy trong nhiều bài thơ cổ phong của Lý Bạch, số câu có thể lên đến hơn 30 câu với cách gieo vần và hình ảnh đối ngẫu luôn đi theo những thi tứ, cảm xúc dạt dào phóng khoáng và tự nhiên của đậm chất lãng mạn theo cách riêng của nhà thơ tài hoa này...
- Tần vân 秦雲: mây ở đất Tần (vùng Quan Trung, Trường An kinh đô nhà Đường, Trung Hoa). Đây là biểu tượng của hình ảnh quê hương cách trở đi cùng với nỗi thương nhớ vì không thể trông thấy nhau lại bị tuyết trắng của rặng núi phía tây che khuất! Nhà thơ Hàn Dũ cũng từng dùng hình ảnh mây Tần: “Vân hoành Tần Lĩnh gia hà tại? (Mây chắn ngang núi Tần, nhà ở nơi đâu – trong bài: Tả thiên Lam Quan thị điệt tôn Trương).
Nguyễn Du trong Đoạn Trường Tân Thanh cũng có câu: “Đoái trông muôn dặm tử phần, Hồn quê theo ngọn mây Tần xa xa” (c.2235, 2236) cũng cùng ý tưởng nhớ nhung xa cách quê nhà theo cách của văn học Trung Hoa ! Trong “Tấn Thư” của Trung Hoa còn dùng để chỉ cô gái đẹp: “Tần vân như mỹ nhân 秦雲如美人”....
- Ngọc Quan 玉關: hay gọi đầy đủ là “Ngọc Môn Quan 玉門關” là một cửa ải nổi tiếng nằm ở vùng Đôn Hoàng, tỉnh Cam Túc phía tây bắc Trung Hoa, vùng hành lang phía tây của Hà Tây gần sa mạc Gobi của Mông Cổ. Đây là một cửa ngõ sang Tây Vực rất quan yếu nhằm ngăn chặn các bộ tộc từ phía tây tấn công vào vùng trung nguyên Trung Hoa cũng như kiểm soát người và hàng hóa từ Tây Vực vào Trung nguyên và ngược lại.
Quan ải này được xây dựng từ thời nhà Tần và hoàn thiện ở thời nhà Đường...Riêng chữ “Ngọc môn 玉門” cho thấy đây cũng là cửa ngõ giao thương các loại ngọc quý như ngọc bích từ Tây Vực sang Trung Hoa....
- na 那: câu hỏi như nào, gì..., an nhàn, vậy thì, nhiều... Na khả văn 那可聞: có thể nghe không nào?....

(Lần đến: THƠ CỦA LÝ BẠCH – Bài 137, 138 và 139)

Dương Anh Sơn 

Iran - Mặt Thật Lộ Dạng

 


IRAN - MẶT THẬT LỘ DẠNG
Nhất Hùng

Iran tuyên bố mở cửa eo biển Hormuz cho 5 quốc gia - trong đó có Trung Cộng - nhưng ngay sau đó, họ lại chặn đường một tàu vận tải của chính "đồng minh" này. Đây không phải là một sự nhầm lẫn kỹ thuật mà là một thông điệp đanh thép về chủ quyền độc tài và là cái tát vào mặt những kẻ tin rằng tiền bạc hay các bản ký kết ngoại giao có thể mua chuộc được sự phục tùng của một bọn cuồng tín thần quyền.

Bọn giáo quyền tại Tehran không quan tâm đến các "thỏa thuận thương mại". Với họ, eo biển Hormuz là lưỡi dao kề cổ thế giới. Việc tuyên bố cho phép 5 nước đi qua thực chất chỉ là một đòn tâm lý chiến nhằm chia rẽ khối phương Tây. Tuy nhiên, khi một con tàu Trung Cộng bị chặn lại, Iran đang khẳng định một quy luật rừng rú: Tại vùng biển này, luật pháp quốc tế là tờ giấy lộn, chỉ có lệnh của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) là tối thượng.

Trung Quốc có thể là gã khổng lồ về kinh tế, nhưng trong mắt phe cuồng tín cực đoan tại Iran, Bắc Kinh vẫn chỉ là kẻ trục lợi. Việc chặn tàu Trung Cộng đã gửi đến cho họ những tín hiệu không gì rõ hơn:

- Đừng coi thường và không được phép nghĩ rằng vì Trung Cộng mua dầu Iran mà họ có quyền định đoạt tại vùng Vịnh.

- Iran muốn thanh toán sòng phẳng, họ đòi hỏi nhiều hơn là những lời hứa hẹn đầu tư từ Trung Cộng. Họ muốn sự ủng hộ tuyệt đối về quân sự và chính trị, không phải kiểu ngoại giao "nước đôi" mà Bắc Kinh thường áp dụng.

- Iran muốn phô diễn quyền lực tối thượng - mọi con tàu, dù treo cờ gì, đều phải cúi đầu sát mặt nước khi đi qua lãnh hải của Iran.

Đây là bài học cho những kẻ tôn thờ chủ nghĩa toàn cầu: Không có đồng minh, chỉ có lợi ích và sự cưỡng chế. Việc Iran "lật kèo" với Trung Cộng cho thấy sự mong manh của các liên minh được xây dựng trên giấy. Đối với một chế độ cuồng tín và cứng rắn, việc thỉnh thoảng "vả" vào mặt đồng minh là cách tốt nhất để duy trì vị thế của kẻ bề trên, buộc đối tác phải luôn ở trong trạng thái lo sợ và phải nhượng bộ nhiều hơn.

Đừng tìm kiếm logic trong các quy tắc hàng hải thông thường. Hành động của Iran là minh chứng cho một chính sách đối ngoại “hoang dã”: Hoặc là phục tùng hoàn toàn, hoặc là đối mặt với sự phong tỏa. Trung Cộng, hay bất kỳ cường quốc nào khác, nếu không muốn bị bẽ mặt, tốt nhất nên hiểu rằng tại Hormuz, "chủ nhà - Iran” sẽ không đón khách bằng trà, mà bằng họng súng.

MẶT THẬT CỦA IRAN NGÀY CÀNG LỘ DẠNG

Nhất Hùng


Thảm Họa Sập Tòa Nhà Bách Hóa Trong 20 Giây Khiến 502 Người Tử Nạn

 


THẢM HỌA SẬP TÒA NHÀ BÁCH HÓA TRONG 20 GIÂY KHIẾN 502 NGƯỜI TỬ NẠN
From: Hien Do

HÀN QUỐC Donhững sai lầm nghiêm trọng khi thi công, cửa hàng bách hóa Sampoong sụp đổ hoàn toàn chỉ trong 20 giây sau 5 năm khai trương, gây nên thảm họa khiến 1.500 người bị chôn vùi.

Sau Thế vận hội Seoul 1988, để thúc đẩy doanh nghiệp trong nước phát triển, Hàn Quốc ban hành quy định cấm các nhà thầu quốc tế tham gia dự án xây dựng. Điều này dẫn đến sự bùng nổ của các công ty xây dựng trên khắp cả nước, mỗi công ty đều cố gắng đẩy nhanh tiến độ dự án để kiếm được nhiều tiền hơn. Kết quả là các tòa nhà mọc lên khắp nơi, trong đó có cửa hàng bách hóa Sampoong.

Ngày 6/10/1987, tòa nhà bách hóa rộng 15.000 m2 bắt đầu được thi công trên khu đất ban đầu dùng để xử lý rác thải. Công trình hoàn thành vào nửa cuối năm 1989, chính thức mở cửa ngày 7/7/1990.

Cửa hàng bách hóa Sampoong từng là biểu tượng một thời ở Seoul. Ảnh: Seoul Research Data Service

Cửa hàng bách hóa Sampoong từng là biểu tượng một thời ở Seoul. Ảnh: Seoul Research Data Service


Cửa hàng bách hóa có màu hồng nổi bật, nằm ở vị trí đắc địa tại quận Seocho, trở thành một trong những địa danh nổi tiếng của Seoul vào thời điểm đó.

Tòa nhà chia thành hai tòa A và B, được kết nối bởi hành lang thông tầng. Tòa A có 5 tầng nổi và 4 tầng hầm, bày bán từ thiết bị gia dụng, nội thất đến các loại mỹ phẩm, phụ kiện.

Với mặt hàng đa dạng và lượng khách đông đảo, cửa hàng bách hóa Sampoong có ít nhất 1.000 nhân viên. Lượng khách mỗi ngày lên tới 40.000, doanh thu hàng tuần khoảng 4 triệu USD.

Ngày thảm họa ập đến

8h thứ năm ngày 29/6/1995, quản lý trực ca của cửa hàng bách hóa Sampoong đến nơi làm việc. Như thường lệ, việc đầu tiên ông làm là kiểm tra những ghi chú do nhân viên để lại tối hôm trước.

Theo ghi chú, quản lý biết được rằng tối qua thi thoảng có những tiếng động lạ phát ra từ tầng trên cùng. Điều này thường xảy ra vì việc lắp đặt ba dàn điều hòa lớn ở tầng thượng cách đây hai năm đã gây ra vết nứt trên sàn mái trong quá trình di chuyển. Nghĩ vấn đề này không mới, quản lý không để tâm.

10h, cửa hàng bách hóa Sampoong mở cửa. Rất nhiều khách hàng đến mua sắm nhờ chương trình khuyến mãi.

Tuy nhiên, không lâu sau khi mở cửa, một nhân viên phục vụ tại nhà hàng Chunwon ở tầng 5 tòa A báo cáo rằng có nhiều vết nứt xung quanh một cây cột, sàn nhà bị sụt lún rõ rệt. Vì an toàn, nhân viên tòa nhà đã đóng cửa nhà hàng và treo biển đang bảo trì ở lối vào. Nhờ được tan làm sớm, các nhân viên nhà hàng thoát nạn.

Gần trưa, khách ở tầng 4 nghe thấy tiếng gạch nứt trên trần nhà, ngay sau đó là những vết nứt trên sàn nhà, một số rộng tới 10 cm, và cảm thấy tòa nhà bắt đầu rung nhẹ.

Quản lý ca trực lập tức lên tầng cao nhất để kiểm tra. Ông nhận định rằng vấn đề nằm ở dàn điều hòa không khí rung lắc quá mức khi đang hoạt động công suất lớn. Quản lý quyết định tắt máy điều hòa và thông báo qua loa: "Hệ thống điều hòa bị trục trặc, cần sửa chữa trong một ngày".

Dù tức giận, khách hàng vẫn tiếp tục mua sắm, nghĩ rằng khi nào thấy nóng rồi hẵng ra ngoài.

16h, quản lý ca trực báo cáo vấn đề nứt sàn cho ban lãnh đạo cấp cao và Chủ tịch Lee Joon của bộ phận xây dựng Tập đoàn Sampoong.

Ban lãnh đạo lập tức liên hệ với kỹ sư kết cấu phụ trách xây dựng tòa nhà để đến hiện trường kiểm tra. Sau khi khảo sát, kỹ sư phát hiện khả năng chịu tải của toàn bộ tòa nhà đã đạt đến giá trị tới hạn, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Tuy nhiên, Chủ tịch Lee không chấp nhận đóng cửa bách hóa ngay lập tức vì "giờ cao điểm buổi tối sắp đến", không thể để thiệt hại doanh thu. Dù nói vậy, Lee vẫn nhanh chóng rời khỏi tòa nhà cùng nhân viên quản lý mà không hề thông báo cho con dâu cũng đang làm việc ở đó.

Khách hàng và nhân viên của cửa hàng bách hóa hoàn toàn không hay biết mối nguy hiểm cận kề.

17h, một khu vực lớn trên sàn tầng 4 và 5 bị sụt lún, buộc nhân viên phải đóng tất cả lối đi dành cho khách lên hai tầng này.

17h47, tiếng nổ lớn vang lên từ tầng trên cùng. Lúc này, các nhân viên mới nhận thấy điều bất ổn, lập tức báo động và tổ chức sơ tán. Tuy nhiên, vì đang giờ cao điểm, việc sơ tán đám đông trong thời gian ngắn là điều không thể.

17h57, sau tiếng nổ lớn, dàn điều hòa không khí ở tầng trên cùng rơi xuống tầng 5 vốn đã nứt vỡ. Phản ứng dây chuyền sau đó khiến tòa nhà sụp đổ tan tành chỉ trong 20 giây. Ước tính ít nhất 1.500 người bị chôn vùi.

Hiện trường tòa nhà bách hóa Sampoong sụp đổ. Ảnh: Yonhap

Hiện trường tòa nhà bách hóa Sampoong sụp đổ. Ảnh: Yonhap


Nỗ lực giải cứu

Khi lực lượng cứu hộ đến hiện trường, họ phát hiện tình hình vô cùng nghiêm trọng, 4 tầng hầm của tòa A đã bị lấp hoàn toàn.

Ngày hôm sau, 30/6, cần cẩu và các thiết bị cứu hộ hạng nặng đưa đưa đến, nhưng hầu hết nạn nhân được tìm thấy đều bị đè biến dạng nghiêm trọng. Cùng ngày, chính quyền Seoul quyết định tạm dừng hoạt động cứu hộ do lo ngại phần còn lại của tòa nhà sẽ tiếp tục sụp đổ gây thương vong. Hơn 500 người, chủ yếu là gia quyến của các nạn nhân, đã biểu tình phản đối, đụng độ với cảnh sát.

Trước áp lực dư luận, sáng ngày thứ ba, chính phủ dùng dây cáp thép và dây điện để gia cố bức tường phía bắc của cửa hàng bách hóa, ngăn không cho nó sụp đổ và tiếp tục nỗ lực cứu hộ.

Sau nhiều ngày chạy đua, đội cứu hộ đã đưa được 937 người bị thương và 502 nạn nhân thiệt mạng ra khỏi đống đổ nát.

Hai mặt tòa nhà phải được gia cố mới có thể tiếp tục cứu hộ. Ảnh: Yonhap

Hai mặt tòa nhà phải được gia cố mới có thể tiếp tục cứu hộ. Ảnh: Yonhap


Một số người sống sót đáng kinh ngạc trong thảm họa này. Ngày 11/7, 12 ngày sau vụ việc, đội cứu hộ tìm thấy Yoo Ji-won, nhân viên cửa hàng gốm sứ 18 tuổi. Cô bị mắc kẹt trong một không gian chỉ bằng nửa buồng điện thoại công cộng, sống sót nhờ nước mưa nhỏ giọt từ các khe hở trên đống đổ nát.

Một người sống sót khác là Choi Myung-seok, sinh viên 21 tuổi. Choi đang đến nhà hàng thì cảm thấy tòa nhà rung chuyển nên vội vàng nằm xuống, lúc tỉnh dậy thấy xung quanh tối đen như mực. Choi sinh tồn bằng cách uống nước mưa và ăn bìa carton.

Người sống sót cuối cùng, Park Seung-hyun, nhân viên bán quần áo trẻ em 19 tuổi, được giải cứu 17 ngày sau vụ việc. Khi lực lượng cứu hộ tìm thấy, cô vẫn trong tình trạng tốt ngoại trừ đầu gối trái bị bầm tím và trầy xước.

"Nước mưa" mà hai người sống sót nhắc đến, ngoài mưa thật, là nước nhân tạo được phun để giảm bụi và khói. Nhưng một số nạn nhân bị mắc kẹt dưới đống đổ nát vốn sống sót sau vụ sập nhà lại chết chìm vì mưa và phun nước.

Để tưởng nhớ những nạn nhân, một tượng đài cao 12 m được dựng lên tại công viên sinh thái Yangjae ở Seoul.

Nguyên nhân sự cố

Một giờ sau thảm họa, Văn phòng Công tố Hàn Quốc đã cử giáo sư Jeong Ran thuộc Khoa Kỹ thuật Xây dựng của Đại học Dankook đến hiện trường để điều tra toàn diện nguyên nhân.

Giáo sư Jeong lần lượt loại trừ khả năng khủng bố và nổ khí gas vì không có đám cháy nào tại hiện trường. Cuối cùng, đội điều tra của giáo sư Jeong tập trung sự chú ý vào toàn bộ cấu trúc của cửa hàng bách hóa Sampoong, đặc biệt là phần móng.

Cửa hàng bách hóa Sampoong được xây dựng trên một bãi rác. Ban đầu, khu đất này được dự định xây một tòa chung cư 4 tầng do công ty Woosung Construction thực hiện.

Sau khi Woosung vừa hoàn thành phần móng và tầng hầm, Lee Joon đột nhiên thay đổi kế hoạch. Lee muốn xây dựng một cửa hàng bách hóa trên vị trí đắc địa này.

Xét đến các yếu tố như an toàn xây dựng, công ty Woosung bác bỏ ý định của Tập đoàn Sampoong. Ông Lee "đá" Woosung khỏi dự án, tìm người trong tập đoàn để tự thi công. Lee cũng tự ý thêm một tầng vào 4 tầng ban đầu, khiến tải trọng vượt quá khả năng thiết kế ban đầu của móng.

Khi công trình hoàn thành, tòa nhà khác xa so với bản thiết kế ban đầu.

Toàn bộ sàn không có dầm, sử dụng kết cấu dạng tấm phẳng không có dầm và khung thép. Điều này khiến áp lực không được chuyển dời, tải trọng mà sàn phải gánh chịu lớn hơn nhiều.

Ngoài ra, vì đây là công trình cải tạo từ chung cư thành cửa hàng bách hóa, đội thi công cần phải khoan lỗ trên sàn và cắt bỏ 25% cột để tạo không gian cho thang cuốn, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến kết cấu sàn.

Hơn nữa, để tối đa hóa diện tích chiếm dụng và tăng không gian cho cửa hàng, Lee đã giảm đường kính tối thiểu ban đầu của cột chịu lực từ 80 cm xuống còn 60 cm. Số lượng 16 thanh thép đóng vai trò quan trọng trong cột chịu lực bị giảm xuống còn 8. Khoảng cách giữa các cột chịu lực cũng được giãn rộng lên 11 m.

Những thay đổi cấu trúc cực kỳ nguy hiểm này đã dẫn đến sự sụp đổ của cửa hàng bách hóa Sampoong 6 năm sau đó.

Giáo sư Jeong tin rằng nguyên nhân chính nằm ở tầng thứ 5 được thêm vào. Tầng này ban đầu là một sân trượt băng, nhưng Lee quyết định thay thế bằng 8 nhà hàng, Chunwon là một trong số đó. Là nhà hàng kiểu truyền thống, Chunwon không có bàn ghế, thực khách phải ngồi trên sàn sưởi. Sàn chứa các đường ống nước nóng và có phần đế bê tông dày 1,2 m, khiến toàn bộ sàn nhà tầng 5 nặng gấp 3 lần.

Vấn đề nghiêm trọng nhất là các cột ở tầng 5 không thẳng hàng với các cột ở tầng 4. Tải trọng không được truyền tải hoàn toàn đến các cột chịu lực tương ứng, một phần lớn tải trọng được truyền xuống sàn.

Có ba dàn điều hòa không khí ở tầng trên cùng, mỗi dàn nặng tới 15 tấn. Khi chúng hoạt động cùng lúc, độ rung mạnh tạo ra tải trọng lên tới 50 tấn, gấp 4 lần giới hạn thiết kế ban đầu của sàn nhà.

Năm 1993, tiếng ồn lớn từ các dàn điều hòa đã dẫn đến những lời phàn nàn từ cư dân xung quanh. Giải pháp của Tập đoàn Sampoong là di chuyển các dàn điều hòa sang phía bên kia mái nhà, nơi có ít cư dân hơn. Để tiết kiệm chi phí, ban quản lý không sử dụng cần cẩu hay thiết bị nâng hạ mà dùng sức kéo mạnh dàn điều hòa sang phía bên kia, dẫn đến nứt sàn mái. Lực tác động trực tiếp lên cột chịu lực 5E trong nhà hàng Chunwon, nơi có những vết nứt rõ ràng nhất ở tầng 5 trước khi tòa nhà sụp đổ.

Vào ngày xảy ra sự cố, dàn điều hòa tiếp tục rung lắc, khiến áp lực lên cột 5E trên sàn tăng lên, các vết nứt lan rộng ra, cuối cùng cột 5E tách rời hoàn toàn.

Đồ họa mô phỏng quá trình từ di chuyển dàn điều hòa gây ra các vết nứt trên sàn mái, đến khi dàn điều hòa đổ sụp xuống. Ảnh: Aju News

Đồ họa mô phỏng quá trình từ di chuyển dàn điều hòa gây ra các vết nứt trên sàn mái, đến khi dàn điều hòa đổ sụp xuống. Ảnh: Aju News


Ngay từ khi bắt đầu xây dựng, những sửa đổi trái phép của Lee Joon đã gây ra những vấn đề nghiêm trọng về kết cấu. Thái độ thờ ơ của ông ta đối với tính mạng con người càng làm thảm họa thêm trầm trọng.

Thực tế, từ tháng 4/1995, khi trần nhà tầng 5 xuất hiện các vết nứt, Lee chỉ yêu cầu nhân viên chuyển hàng hóa từ tầng trên xuống tầng hầm. Thậm chí vào ngày xảy ra sự cố, đã có rất nhiều dấu hiệu cho thấy tòa nhà sắp sụp đổ, nhưng ông ta lại chọn cách giấu sự thật vì doanh thu bán hàng và chạy đi trước.

Thảm họa khiến 502 người thiệt mạng, 937 người bị thương và gây thiệt hại về tài sản ước tính 270 tỷ won (khoảng 206 triệu USD).

Ngày 27/12/1995, Tòa án quận Seoul tuyên phạt Lee Joon 10 năm rưỡi tù vì tội sơ suất gây hậu quả nghiêm trọng. Ông ta kháng cáo và được giảm án xuống còn 7 năm.

Sau cuộc điều tra kỹ lưỡng, cảnh sát bắt giữ 21 người liên quan đến thảm họa, trong đó có 12 quan chức chính quyền thành phố, vì nghi ngờ tham ô và nhận hối lộ.

Ngày 4/10/2003, Lee Joon qua đời không lâu sau khi được thả khỏi tù do các biến chứng bệnh tiểu đường và huyết áp cao.

Sau vụ việc, chính phủ Hàn Quốc đã kiểm tra tất cả các tòa nhà trong cả nước và phát hiện: số tòa nhà cần xây dựng lại chiếm 1/7, số tòa nhà cần sửa chữa quy mô lớn chiếm 4/5, chỉ có 2% được coi là an toàn.

Ngày nay, khu đất của tòa nhà Sampoong đã được chuyển đổi thành một khách sạn sang trọng.

From: Hien Do 


Nga - Trung Cộng Cứu Iran

 


NGA - TRUNG CỘNG CỨU IRAN
Nhất Hùng


Trung Cộng đang “khuyến khích” Iran ngồi vào bàn đàm phán với Hoa Kỳ nhưng Nga lại lấp lửng, nửa có nửa không. Tất cả chỉ vì sự tính toán lợi ích, liên minh quân sự và thế đối đầu địa chính trị với phương Tây của họ.

Trung Cộng có xu hướng khuyến khích Iran đàm phán với Mỹ vì:

- Trung Cộng là khách hàng mua dầu lớn nhất của Iran. Sự bất ổn hoặc xung đột vũ trang tại Vịnh Ba Tư (đặc biệt là việc đóng cửa Eo biển Hormuz) sẽ gây thiệt hại nặng nề cho nền kinh tế Trung Cộng. Do đó, Bắc Kinh luôn thúc đẩy các giải pháp ngoại giao để giữ cho dòng chảy dầu khí thông suốt. Họ muốn được bảo đảm về an ninh năng lượng.

- Trung Cộng không muốn Iran bị hủy diệt vì họ đang có các dự án đầu tư hạ tầng khổng lồ ở Iran. Một Iran bị bao vây bởi cấm vận hoặc sụp đổ sẽ hủy hoại các hợp đồng hợp tác kinh tế của họ.

Nga khó xử và lưỡng lự khi Iran đàm phán với Mỹ vì những tính toán riêng: Nga - Iran là liên minh chiến lược chặt chẽ, đặc biệt sau khi Nga triển khai chiến dịch tại Ukraine.

- Nga dựa vào Iran để được cung cấp UAV Shahed. Họ không ngăn cản nhưng cũng không thúc đẩy. Nếu Iran quá chú tâm vào đàm phán với Mỹ, điều đó có thể làm suy yếu liên minh Nga - Iran mà Moscow đang xây dựng.

- Ở một mức độ nào đó, Nga hưởng lợi nếu Mỹ bị sa lầy tại Trung Đông vì điều đó làm phân tán nguồn lực của Washington khỏi chiến trường Ukraine. Tuy nhiên, Nga cũng không muốn một cuộc chiến tranh toàn diện nổ ra vì nó sẽ phá hủy các dự án năng lượng và hạt nhân (như nhà máy Bushehr-2) mà Nga đang đầu tư tại Iran.

- Vả lại Nga thường đưa ra các đề xuất hòa giải trên bàn đàm phán chỉ để khẳng định họ vẫn là một cường quốc có tiếng nói tại khu vực, nhưng họ không thúc ép Iran chấp nhận các điều kiện từ phía Mỹ mà còn tỏ vẻ "lạnh nhạt" với việc Iran nhượng bộ Mỹ.

Trung Cộng trong thời gian trước chiến dịch Epic Fury, được cho là đã gây áp lực lên Tehran để kiềm chế các lực lượng ủy nhiệm (như Houthi) nhằm bảo vệ tuyến vận tải hàng hải và có khuyến khích Iran quay lại thực thi các cam kết hạt nhân để đổi lấy nới lỏng cấm vận. Trung Quốc thực sự muốn Iran đàm phán để bảo vệ lợi ích kinh tế và dòng chảy dầu mỏ của mình.

Nhưng Nga lại cộng tác quân sự với Iran nhiều hơn bằng cách cung cấp các dàn Rada, các hỏa tiễn tối tân để nhận lại UAV tự sát Shahed. Nga chỉ ủng hộ ngoại giao để tránh chiến tranh nhưng không muốn Iran xích lại gần phương Tây, vì điều đó làm giảm giá trị của Iran trong chiến lược chống phương Tây của Moscow.

Cả Nga và Trung Cộng đều là đồng minh chiến lược của Iran. Mục tiêu của họ vẫn là muốn Iran đạt được một thỏa thuận với Mỹ nhưng sao cho có lợi nhất với trục Trung - Nga - Iran. Iran đang ở trong hoàn cảnh ngặt nghèo, ngàn cân treo sợi tóc nhưng Nga - Trung đều không giúp gì được bằng quân sự cho đồng minh nên họ nỗ lực tìm cách cứu Iran thoát khỏi một sự sụp đổ toàn diện.

Nhất Hùng


Công Lý Thực Thi Bằng Sức Mạnh

 


CÔNG LÝ THỰC THI BẰNG SỨC MẠNH
Nhất Hùng


Mỹ điều động không chỉ một, hai, mà là ba nhóm tác chiến hàng không mẫu hạm đến cửa ngõ của "trục ma quỷ" không phải là một cuộc diễn tập - đó là một bản án treo lơ lửng. Thực tế, hòa bình không bao giờ đến từ những lời cầu xin hay những bản hiệp ước hạt nhân vô dụng trên giấy. Hòa bình chỉ bền vững khi nó được xây dựng trên sự sợ hãi tuyệt đối của kẻ thù.


Kẻ thù chỉ hiểu ngôn ngữ của sức mạnh. Nhiều thập kỷ qua, chúng ta đã thấy những chính sách ngoại giao nhu nhược chỉ làm giàu thêm cho các lực lượng ủy nhiệm và những kẻ cầm quyền cực đoan tại Tehran. Khi những chiếc F-35 và F/A-18 gầm rú trên bầu trời Vịnh Ba Tư, đó là lúc ngôn ngữ duy nhất mà họ hiểu được cất lên. Mỹ không cần thêm những vòng đàm phán, Mỹ cần sự khuất phục hoàn toàn.


Mọi đồng USD chi ra cho việc điều động quân sự này không phải là lãng phí, mà là khoản đầu tư để bảo vệ huyết mạch kinh tế toàn cầu và khẳng định vị thế bá chủ không thể lay chuyển của Hoa Kỳ. Bất kỳ hành động khiêu khích nào nhắm vào tự do hàng hải hay đồng minh của Hoa Kỳ đều phải được đáp trả bằng một cơn bão lửa xóa sổ mọi cơ sở hạ tầng quân sự của đối phương.


Sự hiện diện của hàng không mẫu hạm thứ 3 là thông điệp gửi đến toàn thế giới: Hoa Kỳ không rút lui. Mỹ không đến đó để canh gác, Mỹ đến đó để sẵn sàng kết thúc mọi cuộc tranh cãi. Nếu Tehran chọn con đường đối đầu, họ nên hiểu rằng cái giá phải trả không chỉ là sự sụp đổ của một chế độ, mà là sự xóa sổ hoàn toàn khả năng kháng cự trong nhiều thập kỷ tới.


“Hòa bình chỉ được duy trì bằng sức mạnh vì chúng ta biết rằng sự yếu đuối chỉ dẫn đến chiến tranh." - Đây không chỉ là triết lý, đây là mệnh lệnh hành động.


CÔNG LÝ THỰC THI BẰNG SỨC MẠNH

Nhất Hùng

Hành Trình Nắng Mưa

 


HÀNH TRÌNH NẮNG MƯA 
Đinh Công Luận 

Trân trọng 
NHHN 



Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2026

Ngũ Giác Đài Có Ý Định Chuyển Viện Trợ Quân Sự Cho Ukraine Sang Trung Đông?

 

(Hình AP - Manuel Balce Ceneta: Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Pete Hegseth phát biểu trong một buổi họp báo tại Ngũ Giác Đài ở thủ đô Hoa Thịnh Ðốn của Hoa Kỳ, ngày 19/3/2026.)

NGŨ GIÁC ĐÀI CÓ Ý ĐỊNH CHUYỂN VIỆN TRỢ QUÂN SỰ CHO UKRAINE SANG TRUNG ĐÔNG?
Kq Le Van Hai

Cuộc chiến giữa Iran và liên minh Hoa Kỳ-Do Thái tiêu thụ một lượng lớn đạn dược và trang thiết bị quân sự to lớn. Theo ước tính, chỉ trong vòng một tháng, Mỹ và các nước đồng minh trong khu vực dường như đã phóng hơn 10 ngàn phi đạn.


Một nhịp độ sử dụng mà ngành công nghiệp quốc phòng khó thể theo kịp, đến mức, theo nhiều nguồn tin được báo Mỹ Washington Post trích dẫn ngày 26/3/2026, Ngũ Giác Đài dường như đang nhắm đến việc trưng dụng một phần thiết bị quân sự dành cho Ukraine để bù đắp cho mức độ sụt giảm nhanh chóng kho dự trữ.


Tuy nhiên, số vũ khí này một phần là do các nước thành viên Liên minh Phòng thủ Bắc Ðại Tây Dương (NATO) chi trả để viện trợ cho Ukraine. Thông tín viên Vincent Souriau của Đài Phát Thanh Quốc Tế Pháp (RFI) tại Hoa Thịnh Ðốn cho biết thêm:


"Ở Ukraine, đó là drone hay phi đạn Nga. Ở vịnh Ba Tư, đó là phi đạn Iran. Nhưng vấn đề chỉ là một: Để bắn hạ chúng trên không, cần phải có phi đạn bắn chặn, mà phi đạn thì càng ngày càng hiếm. Đến mức, theo tờ Washington Post, chính quyền Trump đang xem xét sử dụng kho dự trữ dành cho Ukraine, vừa để bổ sung cho kho dự trữ của mình, vừa cho cả Israle và các nước Vùng Vịnh.


Điều rắc rối là từ năm 2025, kho dự trữ này được một phần lớn các nước châu Âu trả tiền. Nhiều nước như Đức hay Hà Lan mua vũ khí Hoa Kỳ qua trung gian của NATO để cung cấp cho Ukraine. Liệu Hoa Kỳ có thể bỏ qua cơ chế này được hay không?


Cho đến hiện tại, bà Đại sứ Ukraine bên cạnh NATO cho biết chưa nhận được tín hiệu gì theo hướng này. Dù vậy, bà không che giấu được nỗi quan ngại về nguy cơ thiếu trang thiết bị nếu chiến tranh ở Trung Đông tiếp tục kéo dài!"


Về phần mình, hôm 26/3, Tổng Thư ký NATO Mark Rutte khẳng định Ukraine vẫn nhận được vũ khí cần thiết cho phòng thủ bất chấp cuộc chiến ở Trung Đông.


Kq Lê Văn Hải