LGT: Lễ Phục Sinh năm nay rơi vào ngày 20/4/2025. Tòa soạn tạp chí Tôi Yêu Tiếng Nước Tôi bất ngờ nhận được bài viết dưới đây của một độc giả, viết về Easter, một trong những ngày lễ quan trọng của tín đồ Thiên Chúa Giáo. Xin trân trọng giới thiệu đến độc giả.
Những “sách Tin Mừng” này, được viết trong hai thời kỳ mà người ta gọi là “Cựu Ước” tức là những sách viết trước khi Chúa Jesus sinh ra, và “Tân Ước” được viết sau khi Chúa sinh ra, theo như định nghĩa viết ở trên, gồm những “lời hứa, giao ước” của Thiên Chúa theo từng thời đại. Nhưng cho dù là cựu hay tân, những điều mà các Tiên Tri sinh ra trước Chúa Jesus đã nói và được ghi chép lại trên giấy cói (papyrus) hay trên giấy da, và những điều mà các tông đồ ghi lại sau khi Chúa lên trời đều nhấn mạnh đến một điểm: Chúa sẽ đến ở giữa loài người, để tạo hạnh phúc cho con người rồi đưa những con người có tâm Thiện lên với Chúa. (Cựu Ước: Emanuel = Chúa ở cùng chúng ta!). Nhưng nếu Chúa đến mà không chết đi (vì là Đấng Tạo ra con người mà!), thì sẽ thành một ông tổ già khủng khiếp không ai tưởng tượng được! Mà nếu Chúa chết đi rồi chết luôn thì lấy gì làm bằng chứng chính người đã chết là Thiên Chúa?
Lịch sử nhân loại, nhất là lịch sử Trung Hoa, đã biết bao lần nói đến những con người tự xưng mình là chúa tể, là thần thánh, “thọ tỷ thiên tề,” là đấng cầm sinh mạng của con người, nhưng rồi cũng chết thối rữa y như những sinh vật khác rồi không sống lại.
Thật ra, cũng có nhiều vụ người ta chết đi rồi sống lại, hoặc đang chuẩn bị đem chôn, thì giật mình ngồi lên. Có vài vụ, khi mở nắp quan tài ra, thấy xương tay chân vươn lên, thân người vặn vẹo, chứng tỏ là sau khi chết rồi, chợt tỉnh giấc thấy mình nằm trong hòm thì kinh hoảng cố vùng thoát mà không được. Những vụ này, được khoa học khám phá ra là người đó chưa hoàn toàn chết, nghĩa là óc chưa chết, vẫn còn máu lưu thông, tim còn đập nhưng quá yếu, nên người ngoài không thể bắt được nhịp tim và kết luận là đã chết. Nhưng sau đó, vì một yếu tố kích hoạt nào đó, mà tim từ từ đập trở lại.
Với Chúa, sự chết đã là thật, vì máu và nước đã chảy ra đến giọt cuối cùng từ nhát đâm vào cạnh sườn Ngài. Còn tim, đã thật sự suy sụp và ngừng đập vì bị hành hạ kinh hoàng, bị vác Thánh Giá lê trên đường đến kiệt lực. (Những sự hành hạ, đâm chọc này, có lẽ cũng do ý Chúa định như thế, để chứng minh rằng Chúa đã thật Chết, không phải chỉ bất tỉnh!)
Như thế, đỉnh cao của giáo lý Thiên Chúa, mấu chốt của đạo Chúa là ở sự việc Chúa chết, sống lại và lên trời, chứ không phải ở việc Giáng Sinh, có ngôi sao dẫn đường cho ba nhà khoa học, có Thiên Thần thổi kèn báo tin vui, và cũng không phải ở tất cả các phép lạ Ngài làm, cứu người sống lại, cho kẻ mù được thấy, kẻ điếc được nghe, kẻ què được đi.. mà là sự Phục Sinh và Thăng Thiên vinh hiển của Ngài…
Với người theo đạo công giáo, niềm tin vào việc chúa sống lại là một niềm tin tuyệt đối. Với người theo đạo công giáo, sự Phục Sinh hay sống lại từ cõi chết của Chúa Jesus là bằng chứng cho sự sáng tạo vũ trụ của Ngài vì đã thích hợp với lời các Tiên Tri nói trước cả ngàn năm; cũng là ngôi sao dẫn đường, là lời hứa cho những ai có tâm thành, để cố sống sao cho Thiện, sống theo lời răn của Chúa: Kính Chúa và Yêu Người, thì sẽ có ngày được lên với Chúa, hưởng sự bình an miên viễn và dĩ nhiên, cũng chiến thắng Sự Chết như Ngài.
Chúc mọi người một mùa Phục sinh an lành!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét