XUÂN NGOÀI CỬA NGỤC
Truyện ngắn NGUYỄN THIẾU NHẪN
Cứ hai đêm, Nhân lại có phiên gác. Theo giải thích của Mười Giáo, phó đại diện phòng giam, thì sở dĩ phải cắt người canh gác vì sợ các thù nhân thù ghét lợi dụng đêm hôm tìm cách giết nhau. Nhưng Tư Thành, đại diện phòng, cho Nhân biết sở dĩ trại giam đặt ra như vậy để đề phòng và gây khó khăn cho việc vượt ngục của tù nhân. Việc cắt gác được giữ bí mật, chỉ được thông báo năm phút trước giờ ngủ. Người phụ trách cắt gác là Mười Giáo. Tư Thành, nguyên phó ban quân quản tỉnh Cửu Long khi mới tiếp thu, kế đó là Viện Trưởng Viện Kiểm Sát Tam Bình, nói với Nhân:
“Anh nên để ý cái thằng Mười Giáo. Nó là giáo viên của “ngụy”, kế được làm an ninh ở phường Hòa Lạc, hăng hái lập công sao đó nhè bắn chết người vô tội phải vào đây nên nó lập công lắm. Anh đừng có thật lòng với nó quá mà thiệt.”
Vì lúc mới vào phòng, tóc Nhân đã bị nhà giam huyện cắt ngắn, Tư Thành nghĩ Nhân cũng là “phe ta” nên có gì anh ta cũng nói cho Nhân biết. Phần khác, có lần ra ngoài “làm việc” gặp Nhân đang ngồi với Hai Hiệp, là em cột chèo với Nhân nên anh ta bèn coi Nhân như... người nhà.
Đêm nay, khi thằng Kiều, can phạm trong vụ án lường gạt cả 500 người ở Cầu Kè, bàn giao lại phiên gác, Nhân vừa lẩm bẩm câu kinh: “Nam mô cứu khổ cứu nạn Quan Thế Âm Bồ Tát” đâu khoảng mười lần để tính giờ, thì thằng Thạch Hiếu xách cái quần cụt ướt nhẹp tinh dịch tới. Nhân lấy cái mũ nhựa nhà binh múc xối cho nó hai mũ để nó giặt cái quần đúng theo quy định của phòng giam. Cái quy định kỳ cục nhưng lại rất ích lợi và hợp vệ sinh. Chứ cứ để cái quần ướt nhẹp tinh dịch ra đó rồi nó bốc mùi ai mà chịu cho nổi. Cứ tới phiên Nhân gác là thằng Thạch Hiếu lại xách cái quần tới. Một hôm, lúc đánh lát, Nhân hỏi nó:
“Rồi mấy đêm khác mày có phải đi giặt quần không?”
Nó cười khè khè:
“Có chớ, anh hai. Có khi phải đi giặt hai lần.”
Có lần đang xối nước, cái khăn rằn nó quấn ẩu tả rơi xuống. Nhân nhìn thấy cái bộ phận sinh dục của nó ướt nhẹp, đầy thẹo thâm đen, cong như mỏ két rất là kỳ cục.
Thạch Hiếu là thằng ưa làm những chuyện quái đản trong phòng giam D.2 thuộc Khám Lớn của tỉnh Cửu Long này. Đang trong giờ lao động đánh lát, nó lấy một sợi dây lát lòn vào trong quần, buộc vào bộ phận sinh dục, đầu kia nó buộc vào sợi dây bính đang đánh, thỉnh thoảng nó nắm sợi dây lát giựt giựt rồi cười một mình. Có lần Mười Giáo thấy chuyện làm dị hợm của thằng Thạch Hiếu, tối đến họp phòng, bắt nó hứa không được làm chuyện kỳ cục như vậy nữa. Nó tỉnh bơ hỏi:
“Lâu lâu ngứa quá tui gãi, được hôn, anh Mười?” làm cả phòng ôm bụng mà cười. Mười Giáo cũng bắt tức cười, nhưng phải cố làm mặt nghiêm:
“Gãi thì được, nhưng không được buộc vào sợi dây lát rồi giựt giựt.”
Chừng khoảng một tháng thì thằng Thạch Hiếu lại thổ huyết tùm lum trên bệ xi-măng trong khi cả phòng đang đánh lát thành những sợi dây bính nghe nói là để xuất khẩu qua Liên Xô làm thảm. Trại giam lại phải phái công an lái xe Honda, chở nó ngồi đằng sau với chiếc còng trên tay, chạy vào bệnh viện đa khoa. Ai thấy vậy cũng tỏ vẻ tội nghiệp cho nó, nhưng một hôm nghe nó kể lại sự việc, Nhân chỉ còn biết lắc đầu.
Nó nói:
“Anh biết không, con vợ tui nó là Miên Vĩnh Bình, nó theo Việt Cộng hồi nào tui đâu có biết. Bây giờ nó hát ở đoàn cải lương Ánh Hồng. Tui mà vô tù là tại phải đi ăn cướp đặng mà cung phụng cho nó. Anh biết không, trước nó ở trong đoàn vũ của vua Miên. Bao nhiêu tiền, vàng đi ăn cướp tui đưa cho nó hết. Kế tui bị bắt, lâu lâu nó cũng có đi thăm nuôi. Lâu quá nó cũng chán. Chắc bây giờ nó đi ngủ với thằng khác rồi.”
Nó ngúc ngúc cái đầu:
“Đàn bà mà, anh hai!”
Nhân hỏi nó về chuyện thổ huyết, nó nhỏ giọng:
“Anh nghe rồi đừng có nói cho Mười Giáo nghe. Chả mà biết là tui chết. Anh biết ở bịnh viện Cửu Long nó có con y tá giống con vợ tui lắm. Nó là chuyên môn lo về cái vụ hộc máu của tui. Tui cũng hổng biết sao, hễ tui muốn hộc máu là tui làm được liền. Anh biết, ra ngoài đó mấy ông công an ổng cũng còn mình dính vô thành giường chớ đâu có để cho mình được tự do.”
Nó lại càng nhỏ giọng:
“Tui nói cái nầy anh hai đừng có nói cho ai biết nghe.”
Nhân nói:
“Hứa chắc.”
Nó nói:
“Thề đi!”
Nhân phải đưa tay lên nó mới chịu nói tiếp:
“Anh biết, ra ngoài đó có con y tá nó giống y chang con vợ tui. Nó đem mấy cái mũi thuốc mắc dịch gì đó nó chích là xong. Tui nằm im, tui đợi con nhỏ tới. Nó mặc áo y tá, nó mặc cái quần ny-lông trắng mỏng te, tui nhìn cái ngấn quần sì-líp của nó, tui nhớ tới vợ tui, tự dưng tui... ướt nhẹp.”
Nó lim dim mắt:
“Mà đã lắm chớ không phải như bị sọt-ty ở trong nầy. Anh biết, tui hít hít cái mùi của nó. Đàn bà, con gái nó có cái mùi gì mà mình... nói hổng được. Cứ mỗi lần ra nhà thương tui “làm” được ba, bốn lần. Có lần con nhỏ y tá đang chích thuốc, tui ưỡn người lên, nó nói: “Anh đừng có trân mình, gãy kim!” Mặc nó nói, tui cứ “quíu”. Tới chừng nó thấy cái quần nhà thương bị ướt, nó nhìn, đỏ mặt bỏ đi. Từ đó mỗi lần tui ra lại thấy đi theo nó có thêm một cha mà nó kêu là bác sĩ. Tui lại cũng như vậy, tại vì cứ nhìn con nhỏ y tá là tui muốn “sướng” rồi. Mỗi lần nó tới chích thuốc lại có cha mà nó kêu là bác sĩ. Tui nghe thằng chả rù rì cái gì với nó, rồi hai người nhìn tui. Tui thì có cần con mẹ gì. Ở trong nầy cũng bị như vậy. Ra ngoài đó cũng bị mà có đàn bà, con gái mình nhìn nó sướng hơn, thì mắc mớ gì mà mình hổng ra. Tui thì cứ coi như là tui đang ngủ với con vợ tui. Anh hai biết, mình cái gì...”
Nó cố nhớ một hồi, rồi nói tiếp:
“À... tưởng tượng nó sướng hơn thiệt.”
Nghe thằng Thạch Hiếu nói, Nhân không còn biết đâu là trời trăng mây nước. Hồi ở các trại tù Lào Cai, Vĩnh Phú, Nhân biết mỗi ngày có rất nhiều tù nhân lên phòng y tế khai: “Đêm qua bị xuất tinh mệt quá. Xin được phép nghỉ lao động một ngày.” Phải ở đây, phòng D.2 của khám lớn tỉnh Cửu Long, Nhân mới biết có một tù nhân có cách thổ huyết để được đưa ra bịnh viện, để được nhìn cô y tá vừa nghĩ tới làm tình với vợ và xuất tinh. *
Sáu Thông, bị bắt trong vụ án Cao Đài, nói:
“ Nói thiệt với anh hai chớ mấy ổng muốn bắt thì bắt chớ tôi mà chính chị, chính em gì. Hồi đó trốn lính, vô Thánh Thất mặc áo tu. Tôi được một người dạy cho ciá bài thuốc con rắn mối, tới bây giờ vẫn còn hiệu nghiệm. Có tuổi như anh hai chắc biết ông Sơn Vương, người tù nửa thế kỷ ở Côn Đảo?”
Nhân gục gặc đầu. Saú Thông nói tiếp:
“Tôi nghi caí ông này ổng cũng cùng một thầy với tôi. Lột da mặt, căng da mặt gì cũng vyậ thôi. Anh hai biết, tất cả là từ mỡ rắn mối. Anh hai biết con rắn mối? Số một! Thịt ăn ađ4 ngon, mà hai caá lườn mỡ của nó mới là đan1g đồng tiền. Anh hai biết, bắt nó, lâý hai cái lườn mỡ, bỏ vô chén nấu sôi, để nguội. Muốn căng da mặt thì cứ đem thoa vào. Bảo đảm 72 phần dầu.”
Nhân hỏi:
“Bộ có thiệt vậy hả, cha nội?”
Anh ta lim dim mắt:
“Nói dóc với anh làm gì. Chưa ăn thua gì đâu. Cái công hiệu này mới là đáng đồng tiền, bát gạo: Cái đó mà anh đem thoa lên cái mõm cho thì ôi thôi, vô cùng công hiệu.”
Nhân hỏi:
“Thoa vô mõm chó làm gì?”
Anh ta cười ngất:
“Anh hai coi có vẻ dân chơi mà lại... lâu tiêu chậm hiểu. Thoa vô cái kia đó, chớ thoa vô cái mõm chó làm gì. Cái mõm chó là tôi bày đặt nói văn hoa là đen như mõm chó đó mà.”
Nhân lại càng ngạc nhiên. Anh ta tỉnh bơ tiếp:
“Anh biết, hồi đó nhờ ba cái vụ mỡ rắn mối mày mà một con mẹ “me Đại Hàn” bỏ thằng Củ Sâm theo tôi luôn.”
Nhân càng tò mò:
“Bộ có thiệt vậy sao?”
Sáu Thông hít một hơi thuốc Hoa Mai dỏm, nói:
“Nói dóc mà làm gì. Ở đây biết chừng nào ra mà nói dóc. Cái mỡ con rắn mối nó lạ lắm, nó làm cái da như căng ra. Mấy bà, mấy cô bôi vào nó cứ như là nghe nặng nặng. Nhè bôi vào cái chỗ đó mà không rửa đi thì nó cứ ngứa ngáy hoài. Và dĩ nhiên phải tìm người giải quyết, chuyện là như vậy.”
Hết Thạch Hiếu tới Sáu Thông, Nhân cứ như là “người Hà Nội vào thành phố Hồ Chí Minh rực rỡ tên vàng ngay sau 30 tháng Tư năm 1975.” Chưa hết, anh ta tiếp:
“Anh biết, trước mấy ông Cộng Hòa cũng đem tôi nhốt ở phòng D.2 này. Trước phòng này là phòng nữ. Ôi, ba cái bịch hột é lền khên.”
Nhân hỏi là cái gì vậy. Sáu Thông cười ngất:
“Anh hổng biết mẹ gì hết. Đó là bửu bối của mấy bà, mấy cô. Ở tù lâu quá chịu đâu có nỗi. Phải mua hột é về ngâm rồi bỏ vô mấy cái bong bóng cột lại để thay cho cái... vụ đó.”
Nhân ngạc nhiên thực sự:
“Thiệt hôn đó, cha nội?”
Sáu Thông hít hít mũi:
“Nói dóc với anh tôi có được thêm đồng xu, cắc bạc nào đâu. Anh nói anh ở tù tới bảy, tám trại tù, anh tính coi anh đã thủ dâm bao nhiêu lần? Mấy bà cũng vậy, mấy bả nhiều khi còn cần hơn mình. Anh đi hỏi có bao nhiêu thằng tù không thủ dâm. Nói chung là thằng nào cũng có thủ dâm, hoặc ít, hoặc nhiều.”
Nhân lắc đầu. Hết biết!
*
Trước Tết một tháng, hội chơ Hoa Xuân mở ở kế trại giam bắt đầu mở cửa. Thôi thì suốt ngày ầm ĩ. Hết tuồng cải lương Nghêu, Sò, Ốc, Hến tới Lọ Nước Thần. Hết Khách Sạn Hào Hoa tới Dương Vân Nga. Càng về đêm càng ầm ĩ., nhức nhối. Một đêm thứ Bảy, gian hàng kế trại giam truyền thanh vở cải lương của soạn giả Năm Châu, có đoạn 18 năm sau người cha đi tù Côn Đảo về gặp lại đứa con. Đứa con hỏi (có thể là do anh kép thủ vai cương ẩu): “Cha đi ở tù có gì vui kể cho con nghe, cha?”
Trần Đời, thằng bị tù vì tội ăm trộm trâu, cười khành khạch, chửi thề:
“Đ.M., hỏi ngu. Muốn biết vui không vô phòng D.2 là biết liền.”
Cả phòng cười lớn. Mười Giáo chớp chớp cặp mắt gian ác:
“Anh em giữ trật tự.”
Tư Thành đang đánh cờ tướng với Nhân, lầm bầm:
“Mẹ, thằng thầy giáo gian làm anh em mất vui.”
*
Sáng mùng một Tết, Tư Cò, Phó Trung tâm Tạm giam, chỏ mỏm vào cửa sắt phòng D.2, mà theo lệnh được ban bố từ trước, tất cả các tù nhân đều ăn mặc quần áo tù chỉnh tề, xếp hàng ngay ngắn. Thằng cai tù ê a:
“Theo chính sách của Đảng và Nhà Nước, các anh em có người nhà đến thăm nhân dịp tết cổ truyền, anh em sẽ gặp được vợ con. Đề nghi không được khóc khi gạp người nhà. Không được nói là ở đây ăn uống thiếu thốn, lao động cực nhọc. Các anh em nghe rõ chưa?”
“Rõ!”
Mấy chục cái miệng gân cổ hô to.
Nhân và lão Thạch Kha, người bị kết tội liên lạc với đám phục quốc ở Núi Dài, được gọi tên đầu tiên. Nhân ngồi cố giữ bình tĩnh nghe lòng mình rộn lên. Cả năm rồi chứ có ít đâu. Đứa con lúc Nhân bị bắt dẫn đi trong đêm mà vợ chàng đang mang trong bụng bây giờ đã ra đời không biết mặt cha. Còn đứa con đầu lòng bây giờ chắc đã lớn.
Lão Thạch Kha không có vẻ gì rung động dưới khuôn mặt bì bì. Lão nhìn qua khung cửa sắt của phòng giam với cái nhìn vô hồn. Tình cờ Nhân thấy từ hốc mắt của lão có giọt nước mắt. Bắt gặp cái nhìn của Nhân, lão lấy tay áo lau vội nước mắt, nói bang quơ:
“Cứ nghĩ tới bà vợ, đêm qua không ngủ nghê gì được. Sáng cay mắt quá!”
Lúc được gọi ra, ở hành lang, Nhân nắm tay lão, nói:
“Tôi cũng phe ta đây!”
Lão xiết chặt tay Nhân.
Ngồi ở phòng chờ đợi, Nhân bồn chồn, lo lắng. Trước Nhân và lão Thạch Kha laàhai người đàn bà (hay hai cô gái?). Nhân nhìn cái ót của người ngồi trước mặt, lòng xúc động khi những những sợi tóc mọc loạn xạ trên cái gáy trắng xanh mướt. Những câu chuyện của Thạch Hiếu, Sáu Thông lại hiện đến trong đầu. Bị giam cầm trong lao tù bao lâu nữa tôi sẽ bị như Thạch Hiếu, Nhân tự hỏi.
Mấy cái bịch hột é để các nữ tù nhân thủ dâm là có thực hay Sáu Thông bịa đặt? Có phải mỡ rắn mối nấu lên có tác dụng căng da và kích dâm? Có phải cái vụ án Cao Đài là do nh ànước Cộng sản dựng lên chớ làm gì có chuyện người phụ trách đi phát lương làm rớt cái danh sách như Sáu Thông đã nói cho Nhân biết. Nhân chợt giật thót người lúc có bàn tay đặt lên vai. Tư Cò nói với giọng thân mật:
“Có chị và cháu vào thăm anh.”
Nhân đứng dậy, Tư Cò nói:
“Anh lau nước mắt đi. Anh Hai Hiệp nói ra Tết anh sẽ về. Trâu bò húc nhau, ruồi muỗi chết. Thôi anh cũng đừng có buồn.”
Nhân biết Tư Cò, cái phòng giam D.2 và cả cái nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa này cũng chẳng bao giờ hiểu rõ chuyện của Nhân nó là như thế nào. Nhân vật Morizt trong Giờ Thứ Hai Mươi Lăm của nhà văn Georghiu nó còn đen trăng rõ rang ra đó. Còn Nhân? Mọi chuyện nó rối như một mớ bòng bong. Cũng như mọi người tù trở về từ các trại cải tạo, Nhân cũng muốn yên sống với vợ con để làm lại cuộc đời mà nào có được đâu. Cái guồng máy cộng sản nó cuốn hút và cách tàn nhẫn và đẩy ra ngoài, ngay cả những người của chế độ, nói gì người đã phục vụ một chế độ khác.
Nhân lấy tay áo tù quệt nước mắt. Nhân không muốn người vợ phải lo âu về mình. Trầm ngồi ở phía đối diện. Cái bàn cũng ngăn cách như cái bàn của nhân vật Nietsyn và vợ ở Tầng Đầu Địa Ngục. Đứa con đầu lòng nhìn Nhân xa lạ. Trầm cúi mặt. Những giọt nước mắt long lanh trên đôi mắt:
“Em tưởng người ta cho thăm chỉ có hai người. Phải biết em đem cả Ninh vào. Nó bậm trợn lắm. Ai cũng bảo giống anh.”
Nhân nắm lấy bàn tay gầy guộc của Trầm lúc nàng đưa qua một nắm tiền và nói với tên công an mặt mày đầy mụn, đang thò lõ cặp mắt cú vọ:
“Tôi muốn gửi chồng tôi ít tiền.”
Tên công an đếm tiền và đẩy xấp tiền về phía Nhân. Nhân lấy tờ giấy bạc 20 đồng đưa cho thằng con trai đầu lòng, nói:
“Ba lì xì cho con. Nói với mẹ mua vé số. Biết đâu nhờ đó mà thay đổi.”
Nhân thấy đôi mắt Trầm trũng xuống với nỗi buồn. Thằng con theo lời mẹ leo qua bàn, kề miệng vào hôn má Nhân. Anh nhắm mắt, nghẹn ngào:
“Thôi con về! Thôi em về!”
Kế bên, lão Thạch Kha đang ôm thằng cháu. Thằng nhỏ hỏi:
“Nhà ông nội bự quá vậy, ông nội? Con với bà lên ở với ông nội, được hôn, ông nội?” Kẻng gõ hết giờ thăm nuôi. Nhân không kịp nghe lão Thạch Kha trả lời câu hỏi của thằng cháu.
San Jose 1990
NGUYỄN THIẾU NHẪN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét