Tôi đến chơi nhà anh
bạn cũ, thời gian lâu quá mới gặp. Cả hai vui, tay bắt mặt mừng. Anh vội chạy
đi chợ mua bia, mồi để đãi khách.
Mẹ anh từ dưới nhà đi
lên, tôi mừng rỡ, ôm vai bà:
– Bác nhớ con không?
Bà vẫn nhớ tôi dù hàng
chục năm mới gặp. Bà vui như thể con cái ở xa mới về. Bao nhiêu kĩ niệm thời
thơ ấu của chúng tôi, bà nhắc lại làm tôi thấy nao nao. Bà cũng đã ngoài 70,
dáng gầy gò khắc khổ, mắt có mờ đi nhưng trí nhớ thì vẫn tinh anh như xưa. Bà
trông 2 đứa cháu nội và phụ việc nhà cho con trai. Căn nhà sạch bong, ngăn nắp.
Hai đứa cháu nội đang chơi đùa, vất đồ chơi tung tóe cả ra sàn nhà. Bà vừa hỏi
chuyện tôi vừa gom chúng vào chiếc rổ nhựa. Bà tâm sự:
– Vợ chồng nó đi làm
suốt ngày, chuyện cơ quan ấy mà. Hết nuôi tụi nó, giờ đến trông cháu, mệt lắm
nhưng cũng là niềm vui tuổi già.
Nhìn bà tôi thương và
nhớ mẹ tôi quá. Đúng là phụ nữ ai cũng vậy, một đời tần tảo hy sinh cho con
cháu chẵng đòi hỏi gì cho mình.
Anh bạn bày đồ nhậu
lên xong, chúng tôi hàn huyên tâm sự. Mẹ anh vừa trông cháu vừa hóng chuyện với
chúng tôi.
Được mấy lon, anh cao
giọng:
– Nhà có mấy anh em
nhưng không ai chịu nuôi mẹ, chỉ mình anh thương và có trách nhiệm nhất. Anh
đón mẹ về “nuôi” từ khi vợ mới sinh con đầu lòng đến nay.
Anh kể công đủ thứ
chuyện với giọng tự hào xen lẫn ta thán.
Tôi nhìn qua bà, chẵng
hề thấy bà trách lấy một câu. Từng tuổi này đáng ra phải được nghỉ ngơi, đằng
này…
Đợi bà vào trong cho
cháu ngủ, tôi không kìm được:
– Tôi thuê oshin gần
chục triệu/tháng, trả cả tháng 13, xem như người nhà mà phải lạy lục, không dám
trách họ một câu nhưng chẵng ai làm được lâu. Có người làm mà vợ chồng đi làm
về phải phụ làm đủ thứ việc nhà mới xong đó. Bạn trả công mẹ bao nhiêu một
tháng mà bảo rằng nuôi bà?
Anh cau mặt có vẻ
không vui, lẫn tránh qua chuyện khác.
Tôi ra về mà mang theo
nỗi buồn thương ray rức.
Đúng, mẹ mãi là Oshin
không công cho con cái mà còn mang ơn ngược là được chúng nuôi nữa.
Dẫu biết nước mắt chảy
xuôi nhưng chạnh buồn khi mùa vu lan báo hiếu sắp về với bao nhiêu bản nhạc,
thơ, status… trên facebook: cõng mẹ, gánh cha lâm li, nα̃o nùng…nhưng thực thế
được mấy phần.
Vân Nguyễn: Sưu tầm (Copy FB Mily Kim)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét