NHỮNG ĐỨA TRẺ BỊ ĐÁNH CẮP TƯƠNG LAI
Văn Đàn TiếngQuêHương
Trong khi con cháu của các quan chức cộng sản ung dung bước vào những cánh cổng đại học ở Mỹ, Úc, châu Âu—nơi ánh đèn thư viện sáng suốt đêm và giấc mơ được bảo hộ bằng pháp luật—thì ở quê nhà, những đứa trẻ khác đang bị đẩy ra đường cùng cha mẹ. Chúng không mang vali du học, mà mang theo những xấp đơn khiếu kiện. Không học bổng nào che chở cho các em, chỉ có nắng mưa và sự im lặng.
Một xã hội được gọi là “vì nhân dân” nhưng lại cho phép một tầng lớp nhỏ cướp đất, cướp nhà, cướp sinh kế của hàng triệu người dân để nuôi dưỡng lối sống xa hoa cho con cháu họ ở nước ngoài. Đó không chỉ là sự bất công—đó là một sự phản bội có hệ thống. Những khu đất tổ tiên để lại bị thu hồi bằng một chữ ký. Những mái nhà bị đập bỏ bằng một mệnh lệnh. Và tương lai của cả một thế hệ bị đem đổi lấy những hóa đơn học phí ở xứ người.
“Dân oan” không phải là một thuật ngữ hành chính; đó là một thân phận. Là những gia đình mất đất, mất nhà, mất trường học cho con, phải sống tạm bợ, lang thang từ trụ sở này sang cơ quan khác chỉ để xin một điều rất nhỏ: được lắng nghe. Trong khi đó, những đứa trẻ của quyền lực lớn lên trong môi trường pháp trị, học về nhân quyền, về công lý, về tự do—những khái niệm mà chính cha mẹ chúng đã tước đoạt ở quê hương.
Nghịch lý ấy nhức nhối đến mức tàn nhẫn: một bên học cách bảo vệ quyền sở hữu; một bên bị tước đoạt quyền sống. Một bên nói về công bằng trong lớp học; một bên cầu xin công bằng ngoài cổng cơ quan. Một bên bay qua đại dương để mở rộng tương lai; một bên bị chặn lại ngay trước ngưỡng cửa của chính ngôi nhà mình.
Một đất nước không thể gọi là ổn định khi trẻ em phải ngủ trên vỉa hè vì đất của cha mẹ chúng bị lấy đi. Không thể gọi là phát triển khi học đường của các em bị thay bằng những khu dự án mờ ám. Và không thể gọi là “định hướng xã hội” khi lợi ích xã hội bị dồn về một nhóm đặc quyền, còn nỗi đau thì trải đều lên vai những người yếu thế nhất.
Những đứa trẻ dân oan không đòi hỏi nhiều. Các em không cần du học, không cần hộ chiếu ngoại quốc. Các em chỉ cần một mái nhà để trở về, một ngôi trường để học, và một nhà nước biết đứng về phía công lý. Nếu một chế độ không bảo vệ nổi những điều tối thiểu ấy, thì mọi khẩu hiệu đều trở nên rỗng tuếch.
Một ngày nào đó, lịch sử sẽ hỏi: chúng ta đã làm gì khi trẻ em bị đẩy ra đường để nuôi dưỡng sự xa hoa của quyền lực? Câu trả lời sẽ không nằm ở những bản báo cáo, mà ở ánh mắt của những đứa trẻ đã lớn lên giữa bất công—và vẫn còn đủ can đảm để tin rằng công lý, dù bị trì hoãn, không thể bị chôn vùi mãi mãi.
Văn Đàn TiếngQuêHương

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét