|
VÁ CỜ Em vá đấy ư... Lá cờ tổ quốc... Lá cờ vàng tôi trọn kiếp yêu
thương Ðời tị nạn ôm nỗi hờn mất nước Còn chỉ lá cờ... hình ảnh quê
hương!
Còn chỉ lá cờ, hồn thiêng sông
núi Dẫu rách bươm đầy dấu tích oan
hờn Nhìn em vá cờ, lòng tôi buồn tủi Thương quá cờ vàng, xót quá
giang sơn...
Em vá cờ vàng, vá từng vết chém Vết chém đau thương của bạn -
của thù Ðường chỉ, mũi kim làm tôi bỗng
nghẹn Tôi lại trách mình, một kẻ thất
phu!
Tôi lại trách mình hèn hơn giun
kiến Không dám dấn thân lấy lại cõi
bờ Rồi tôi hỏi mình có còn nguyên
vẹn Tổ quốc trong tim và một màu cờ?
Còn danh dự, còn tự hào, trách
nhiệm Của một người trai mang nợ kiếm
cung... Hay đã quên rồi quê hương cộng
chiếm Và mặc muôn dân dâu biển bão
bùng???
Không, không thể ! khi sơn hà
nguy biến Ta, công dân, bổn phận phải chu
toàn Chỉ mặt độc tài, chung lời
"quyết chiến" Như Diên Hồng muôn trước đã danh
vang!
Không, không thể, biển kia rồi
sóng vỡ Cuốn phăng đi bao ác độc tham
tàn Hỏa sơn kia rồi nổ tung biển lửa Cho hương hoa lài thơm ngát Việt
Nam...
Vá tiếp đi em. Rồi đêm sẽ cạn Rồi đến giờ, trời sẽ phải bình
minh Lá cờ vàng sẽ lành từng vết đạn Giữa quê hương cờ ngạo nghễ vươn mình
Ngô Minh Hằng 24.4.2011 |

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét