Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2020

Ước Gì

GIỚI THIỆU
Xin hân hạnh gới thiệu đến quý Thầy Cô, quý Đồng Môn và Thân Hữu: đoản văn ƯỚC GÌ, tác giả CHS Nguyễn Huệ Thu Tuyết.
Xin mời quý vị thưởng thức.
Trân trọng
NHHN



ƯỚC GÌ
Thu Tuyết

Trời cuối thu, mưa nhẹ và buồn. Trong không gian yên lắng, tôi định viết chút gì từ những cảm nhận chung quanh mà tôi được nghe, được đọc và được nhìn thấy; đặc biệt là vụ án Hồ Duy Hải. Một mỗi đau, xúc động về những mất mát vật chất, những tổn thương tinh thần, những giá trị vô hình bị vùi dập... Chỉ vụ án này thôi, đã có 6 mạng người chết một cách tức tưởi, oan ức. Còn tiếp diễn nữa không? Thảm trạng này đã kéo dài âm ỉ hằng bao tháng năm trên quê hương tôi. Chẳng lẽ có những người không chỉ mù mắt mà mù cả lương tâm và trí tuệ đến vậy sao! Họ là những người cầm cân nảy mực cho một nền tư pháp của một đất nước mà hàng trăm triệu tính mệnh con người được giao phó trong tay họ!

Trong lúc tâm trạng chùng xuống với nỗi buồn, thì một người bạn đã gởi đến tôi bức thư của BS Minh Ngọc, người đang làm việc tại NYU Winthrop Hospital, nơi mà vùng tâm dịch của nước Mỹ với những kinh hoàng khi tháng 3 bão táp đi qua; đã làm lòng tôi ấm lại. Dường như thượng đế không cho ai tất cả mà cũng không lấy đi của ai tất cả. Niềm vui và nỗi buồn luôn đan xen và tồn tại trong cuộc sống của mỗi chúng ta.

Tâm hồn tôi như được sưởi ấm bởi cái nắng hiếm hoi của mùa thu, mặc dầu không gian vẫn xám. Những dòng chữ đi qua như con suối róc rách trong veo nhìn bầu trời xanh ngắt qua kẽ lá của tàn cây. Mắt tôi ướt vì xúc động. Một cảnh tượng hạnh phúc như hiện ra trước tôi:
“Tuần qua là tuần đầu tiên phòng mổ "sạch" đạt 75% số phòng hoạt động. Các anh chị BS Ngoại khoa và điều dưỡng phòng mổ chính thức không còn làm việc ở Cấp cứu và ICU nữa, trở lại với áo mũ dao kéo, BS Gây mê thôi không còn chạy đi cấp cứu đường thở, trở lại với máy móc thuốc men. Mọi người gặp lại nhau trong phòng mổ, mừng mừng tủi tủi nhưng không ôm nhau được (vì còn phải cách 6 feet), điểm danh ai còn ai mất. Trong phòng mổ robotic, tuy tránh không nhắc tới, nhưng ai nấy đều ngậm ngùi cảm thấy sự thiếu vắng...” (1).

Một sự kìm nén hạnh phúc trong những cụm từ “mừng mừng tủi tủi” mà lẽ ra phải ôm chầm lấy nhau oà vỡ theo tiếng khóc. Khóc vì chúng ta còn sống, khóc cho những đồng nghiệp đã ra đi… Khóc vì không còn nhìn thấy sự chết chóc hằng giờ của những con người vô tội… và khóc vì sự “bùi ngùi tiếc nuối”:
“Trở lại với hoạt động bình thường trong bệnh viện, là điều vẫn ao ước hàng ngày khi đang vất vả đối phó với bệnh nhân la liệt khắp nơi, vậy mà lại bùi ngùi tiếc nuối! Nhớ không khí căng thẳng, mọi người tất bật làm việc trong trang phục kín mít, những ánh mắt trao đổi thầm lặng qua kính bảo hộ - lo lắng, hy vọng - khi các chỉ số nhảy lên xuống trên màn hình, gương mặt thất thần của bệnh nhân dán mắt vào các nhân viên như cầu cứu…”(2)

Khi sự sống và cái chết cận kề, con người ta trở về với sự thuần khiết vốn dĩ của nó: “Nhiều chương trình nghiên cứu thử luôn thuốc kẽm, pepcid, sinh tố D... nói chung nghĩ ra được món gì khả dĩ chống được con virus này là thử hết. Bệnh nhân và gia đình bệnh nhân được đề nghị thử thuốc gì cũng gật đầu, biết đâu công hiệu thì sao” (3). Phải chăng cuộc đời chỉ là những tảng băng trôi mà điểm dừng là vô tận, bởi nó sẽ rã tan ngay trên đường đi khi chưa một lần dừng nơi điểm cuối! Vậy mà chúng ta vẫn cứ để nó trôi, trôi trong vô hạn!

Phải chăng Covid 19 đã đánh thức chúng ta cả hai góc nhìn: nghĩa đen và nghĩa bóng. Nó không chỉ là sự trở lại với những hoạt động bình thường trong bệnh viện là điều họ vẫn ao ước mà còn là những ngày giờ làm việc của họ mang một ý nghĩa cao hơn:
“Từ chỗ hoang mang lo sợ những ngày đầu, mọi người trở nên thuần thục, hăng hái, quên cả nguy hiểm dốc sức cứu chữa từng sinh mạng, tự nhiên cảm thấy những ngày giờ làm việc của mình có một ý nghĩa nào đó, không chỉ là một công việc lãnh lương hai tuần một lần” (4)

Ước gì, phải, ước gì gia đình người thân, bạn bè, người dân Việt và những người đã hết lòng kêu oan cầu cứu… cho vụ án của tử tù Hồ Duy Hải sẽ có một ngày không xa vỡ oà trong tiếng khóc hạnh phúc. Và ước gì có một luồng ánh sáng dẫn đường cho những con người đang mang trên vai một trọng trách không chỉ cho tính mệnh của tử tù Hồ Duy Hải mà cả một dân tộc, một đất nước có chủ quyền, có nền văn hoá lâu đời được trải dài theo những thăng trầm của lịch sử!

Cám ơn bức thư của BS Minh Ngọc đã cho tôi cảm xúc để viết lên suy nghĩ của một người dân bình thường về những nỗi buồn đang dàn trải quê hương yêu dấu của chúng ta.

Melbourne, ngày 21/5/2020
ThuTuyet 

TT Donald Trump Làm 'Rung Chuyển' Trung Cộng?



TỔNG THỐNG DONALD TRUMP LÀM 'RUNG CHUYỂN' TRUNG CỘNG?
Hannah Dalavanh_Tran Anh Thư

1- Về phía Mỹ

- Có 400 công ty do Mỹ tài trợ tuyên bố sẽ rút khỏi Trung cộng, Apple công bố chuyển dây chuyền sản xuất iPhone sang Ấn Độ.


- Foxcom, đối tác thương mại quan trọng của Apple đã sa thải nhân viên TC, hiện mở 3 nhà máy mới ở Ấn Độ và mở 10 -12 nhà máy vào năm 2020 tạo ra 1 triệu việc làm cho Nước Ấn Độ này.

2- Đồng minh nối gót Mỹ


- Nhật Bản đã rút khỏi TC, công ty Olympus, nhà sản xuất quang học, các sản phẩm tái bản đã đóng cửa dây chuyền sản xuất và chuyển sang VN.


- Sumitomo công ty công nghiệp nặng đang chuyển dây chuyền sản xuất về Nhật.

- Kobe Steel nhà sản xuất Thép lớn của Nhật họ đang chuyển phụ tùng máy đào thủy lực sang Thái Lan và Hoa Kỳ.

- Mitsubishi Electric, Komatstu, Toshiba đã chuyển dây chuyền sản xuất sang các nước khác.

- Ricoh nhà sản xuất thiết bị văn phòng và máy quang học đã tuyên bố chuyển dây chuyền sản xuất máy Photocopy sang Thái Lan.

- Omron công ty điện tử nổi tiếng ở Nhật đã đóng cửa tại Tô Châu TC.


- Epson nhà sản xuất máy tính - máy in lớn nhất ở Nhật đã thông báo đóng cửa hôm 14-3.

- Kyodo News, 60 % công ty Nhật Bản ở Tàu cộng chuyển sang nước khác, 40% đang rút vốn khỏi TC.

- Samsung của Hàn Quốc đã đóng cửa rút khỏi TC vào năm ngoái.

- OEM nhà máy gia công đang rời TC.

- Yue Yuen Hồng Kông tập đoàn công nghiệp rời TC.


- Adidas - Nike các xưởng gia công cho giầy thể thao cũng rời TC.

- Puma của Đức rút khỏi TC.

- Có hơn 20.000 công ty Nước ngoài đầu tư tại Trung cộng, tạo ra 45 triệu công ăn việc làm cho người dân TC, bây giờ rút lui khỏi TC.

- Dân TC thất nghiệp. Và làm tổn hại rất nhiều tiền đến nền kinh tế.

3- Donald Trump cho cả Thế giới thấy nền Kinh tế TC chỉ là "CON HỔ GIẤY"


- Hơn 728 triệu người dân TC đang sống với mức thu nhập 2 - 5 USD/ ngày theo trung tâm nghiên cứu PEW.

- Nợ công của chính phủ TC đã lên đến quá 255,7% GDP của nước này (theo Ngân hàng thanh toán quốc tế BIS). Tuy nhiên con số GDP năm 2018 là 13.285 tỷ USD đơn giản là bị thổi phồng số liệu trong khi tổng nợ thực tế là khoảng 34.000 tỷ USD => ước tính nợ công thực tế của Trung cộng đã vượt quá 400% GDP.

- Siêu đô thị ở Fushun, Liêu Ninh - nơi có kiệt tác kiến trúc The Ring of Life nổi tiếng rộng 22 km2, tương đương với diện tích nội đô Hà Nội đang bị bỏ hoang phế không một bóng người. Và trên khắp lãnh thổ TC có hàng trăm khu đô thị ma như thế, hỏi chuyện một người dân TC thì anh ấy trả lời rằng: "Họ" đơn giản là không thể ngừng xây! "Họ" ở đây chính là các nhóm lợi ích. Bong bóng BĐS đã ở mức khổng lồ.

- BĐS đóng băng dẫn đến bong bóng nợ xấu khổng lồ trong hệ thống tài chính của TC. Các tổ chức và cá nhân bị ngập chìm trong nợ nần, các khoản nợ chồng chéo lẫn nhau rất khó giải quyết.

- Chưa đầy 24 giờ sau khi Washington chính thức tăng thuế với 200 tỉ USD hàng Tàu, Tổng thống Mỹ Donald Trump lại ra lệnh tăng thuế tiếp với tất cả số hàng còn lại trị giá hơn 300 tỉ USD.

4- FED và nước cờ phá giá đồng nhân dân tệ của TC


Còn nhớ, cách đây hơn 1 năm trước khi bước vào World Trade với Trump, TC còn 3200 tỷ USD tiền thặng dư mậu dịch, stock đang ở mốc 3600 điểm, quỹ dự trữ quốc gia dồi dào và hơn 1100 tỷ USD tiền công trái chính phủ Mỹ. 

Nay 3200 tỷ + quỹ dự trữ + stock đã SML, chỉ còn hơn 1000 tỷ USD tiền công trái phiếu chính phủ Mỹ. Thậm chí TC đã hết tiền, ngày 14/5 đã phá giá đồng Yuan của mình.

Công trái phiếu (Bond) của Mỹ, TC có dám bán không?  KHÔNG BAO GIỜ!!!

Công trái phiếu Mỹ có giá trị 30 năm, có nghĩa là Mỹ sẽ mua lại sau 30 năm cả vốn lẫn lời, nếu bán bây giờ thì cũng như bán "lúa non" giá trị rất thấp. Nếu bán Bond thì chính phủ, công ty tư nhân các nước mua liền vì giá rẻ. Chưa tính các công ty Mỹ ở TC bán tháo stock để mua Bond, dẫn đến sập sàn và vỡ nợ công.

Nếu TC bán Bond thì FED hạ lãi suất thì công trái phiếu giảm giá trị.

Ngoài ra, còn một vấn đề rất quan trọng là: Theo thoả thuận với Mỹ khi mua Bond thì đồng Yuan sẽ có tên trong rổ tiền tệ thế giới, có nghĩa là 1 trong 5 đồng tiền của quốc tế lưu thông chính. Nếu TC sai luật, bán Bond thì sẽ bị loại ra rổ tiền tệ thế giới và thậm chí bị đuổi ra khỏi WTO.


Với việc phá giá đồng Yuan, Trung cộng đang tự đâm đầu vào con đường tự sát, con đường giống Venezuela cũng không còn xa nữa......!

Kết luận:


Theo Bloomberg, Trung cộng có thể sẽ vỡ nợ chưa từng thấy trong năm 2020 này. Bản thân TC đã là một khối ung nhọt khổng lồ, nay chỉ cần Donald Trump chọc một lỗ nhỏ, nó sẽ vỡ nát và..."GAME OVER"...

Hannah Dalavanh _ Tran Anh Thư   

Xin mời quý vị theo dõi video clip




Thói Quen Thường Lệ




Chiều Thảo Nguyên




Bóng Chiều




Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2020

Video Nhạc - Triệu Lời Tri Ân

GIỚI THIỆU 
Xin hân hạnh giới thiệu đến quý Thầy Cô, quý Đồng Môn và Thân Hữu: Video Nhạc TRIỆU LỜI TRI ÂN (Kính tặng những vị Tu sĩ, Bác sĩ, Y sĩ, Chiến sĩ, Cảnh sát, Cứu Hoả và những anh hùng phục vụ cho nhân loại, cho chúng ta, họ đã hy sinh mạng sống để cứu giúp Thế Giới, chống cơn đại dịch CoronaVirus hôm nay).
Nhạc và lời: Châu Đình An
Trình bày: Melanie Nga My
Thực hiện: Asia
Trân trọng
NHHN

Xin mời quý vị thưởng thức



Video Nhạc - Thế Giới Một Niềm Đau

GIỚI THIỆU 
Xin hân hạnh giới thiệu đến quý Thầy Cô, quý Đồng Môn và Thân Hữu: Video Nhạc THẾ GIỚI MỘT NIỀM ĐAU
Sáng tác: Châu Đình An
Trình bày: tác giả hát và đệm đàn guitar
Thực hiện: Châu Đình An
Trân trọng
NHHN

Xin mời quý vị thưởng thức 



Liên Khúc 'Nét Xưa'




Không Có Em - Anh Vẫn Sống Đời




Thứ Năm, 28 tháng 5, 2020

Vì Sao TT Trump Quyết 'Ăn Thua Đủ' Với Trung Quốc Về Thương Mại?



VÌ SAO TỔNG THỐNG TRUMP QUYẾT 'ĂN THUA ĐỦ' VỚI TRUNG QUỐC VỀ THƯƠNG MẠI?
Mỹ Khánh (Ba Cây Trúc)

Washington và Bắc Kinh đồng thời tăng thuế 25% lên các mặt hàng nhập khẩu của đối phương trị giá 34 tỷ USD. Đây là một phần trong gói áp thuế 50 tỷ USD mà Tổng thống Mỹ Donald Trump đã đe dọa ngày 15/6.
Gói thuế 14 tỷ USD nữa sẽ được Mỹ xem xét công bố trong 2 tuần tới. Chính quyền Trump cũng cảnh báo sẽ tăng thuế lên tổng cộng 500 tỷ USD hàng hóa từ Trung Quốc nếu Bắc Kinh có động thái trả đũa.


Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Ngoài mục tiêu cân bằng thương mại Mỹ-Trung, ông Trump nhiều lần nhấn mạnh việc “lấy lại công bằng” cho các doanh nghiệp Mỹ. Bản báo cáo dài 200 trang của Đại diện Thương mại Mỹ công bố hôm 22/3 nêu rõ Trung Quốc đã có những hành vi xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ của Mỹ.
Trước đó, ông Trump và nhiều quan chức cấp cao Nhà Trắng từng nói thẳng Trung Quốc “ăn cắp tài sản trí tuệ” Mỹ.
Lo ngại với “Made in China 2025”
Người Mỹ càng cảm thấy lo lắng hơn, khi biết Trung Quốc đã vạch hẳn kế hoạch trung và dài hạn để vươn lên dẫn đầu công nghệ. Kế hoạch này có tên “Made in China 2025” (sản xuất tại Trung Quốc 2025). Theo đó, Trung Quốc sẽ chuyển đổi thành một một nước dẫn đầu về công nghệ, bước đầu là năm 2025, tiếp đó là năm 2035 và 2049.
“Made in China 2025” đặc biệt chú trọng nâng cấp ngành sản xuất của Trung Quốc trong 10 lĩnh vực chiến lược như: Công nghệ thông tin, máy công nghệ cao và robot, hàng không vũ trụ, thiết bị hàng hải và tàu biển, vận tải đường sắt tiên tiến, thiết bị vận tải sử dụng năng lượng mới, năng lượng, máy móc nông nghiệp, vật liệu mới và y sinh học.

(Ảnh: Zhai Haijun/China.org.cn])
Việc một nền kinh tế hướng tới công nghệ cao là điều đáng khuyến khích. Tuy nhiên, cách để Trung Quốc đạt được trình độ công nghệ cao lại có vấn đề.
Thay vì bỏ tiền của, công sức và thời gian để nghiên cứu và phát triển, Bắc Kinh bị cáo buộc đã tìm cách “đánh cắp công nghệ” của các nước khác, thông qua tin tặc, gián điệp, thôn tính công ty và chèn ép các công ty đầu tư vào Trung Quốc.
Trong một cuộc phỏng vấn với Reuters hôm 17/1, Tổng thống Trump và Cố vấn kinh tế Gary Cohn nói Trung Quốc đã ép các công ty Mỹ phải chuyển giao tài sản trí tuệ cho Trung Quốc như “chi phí” để được làm ăn tại nước họ.
Ngày 1/6, Liên minh châu Âu (EU) đã khởi kiện Trung Quốc tại Tổ chức Thương mại thế giới (WTO) vì cho rằng nước này đặt ra quy định trái phép, ép buộc các công ty châu Âu phải chuyển giao công nghệ cho các đối tác Trung Quốc như điều kiện để được quyền làm ăn ở Trung Quốc.
“Chúng tôi không thể để bất cứ nước ngoài ép buộc các công ty của chúng tôi phải giao các kiến thức chuyên môn khó kiếm tại biên giới của họ. Điều này đi ngược với các quy tắc quốc tế mà chúng tôi đã nhất trí khi gia nhập WTO. Nếu các bên tham gia không tuân thủ luật chơi, hệ thống có thể sụp đổ”, Cao ủy Thương mại EU Cecilia Malmström phát biểu.

Cao ủy Thương mại EU Cecilia Malmström phát biểu tại cuộc họp ở Brussels, Bỉ ngày 1/6/2018. (Ảnh: AFP)
Vào tháng 12/2017, một công ty công nghệ Mỹ là Micron đã đệ đơn kiện một công ty Trung Quốc, với cáo buộc đánh cắp 900 tệp dữ liệu bí mật thông qua mua chuộc và gián điệp, nhằm ứng dụng phát triển các dự án công nghệ tại Trung Quốc.
Micron Technology là một công ty Mỹ sở hữu các thiết kế vi mạch có vai trò sống còn cho khả năng lưu trữ và truy xuất bộ nhớ của điện thoại và máy tính.
Theo đơn kiện của Micron tới Tòa án liên bang tại quận phía Bắc California, Công ty Vi mạch Kim Hoa Phúc Kiến (Fujian Jinhua Integrated Circuit – FJIC), Trung Quốc đã ăn cắp bí mật công nghệ của hãng. Những bí mật bị đánh cắp nhằm xây dựng 1 nhà máy trị giá 5,7 tỷ USD tại tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc.
Trong báo cáo của Đại diện Thương mại Mỹ ngày 22/3, có đến hơn 100 lần cụm từ “Made in China 2025” được nhắc tới. Điều này cho thấy, quan ngại lớn nhất của Tổng thống Trump với Trung Quốc không phải thâm hụt thương mại, mà chính là kế hoạch “Made in China 2025”.
Bảo vệ doanh nghiệp và người lao động Mỹ
Một vũ khí lợi hại mà Tổng thống Trump đang xem xét là hạn chế đầu tư nhằm vào Trung Quốc.
Hồi tháng 3, Tổng thống Trump đã chỉ đạo Bộ trưởng Tài chính Mỹ Steven Mnuchin nghiên cứu một kế hoạch nhằm hạn chế hoạt động đầu tư của Trung Quốc “vào các ngành công nghiệp và kỹ thuật có ý nghĩa quan trọng của Mỹ”.

Bộ trưởng Tài chính Mỹ Steven Mnuchin.
CNN dẫn lời một cá nhân am hiểu kế hoạch của Nhà Trắng nói rằng các công ty có tối thiểu 25% vốn sở hữu của Trung Quốc sẽ bị cấm mua lại những công ty liên quan tới công nghệ mà Washington đánh giá là quan trọng, ví dụ như không gian vũ trụ, robot, công nghiệp ô tô.
Một nguồn tin giấu tên từ chính quyền Mỹ cho hay quy định hạn chế đầu tư mới có thể sẽ “khép chặt cánh cửa” tiếp cận của Trung Quốc đối với khoảng 1.000 công ty và doanh nghiệp Mỹ.
Các doanh nghiệp Mỹ nói rằng họ thiệt hại đến hàng trăm tỷ USD về công nghệ và hàng triệu công việc vì các hành vi gian lận của Trung Quốc.
Ngày 6/7, một tòa án Mỹ đã phạt nhà sản xuất tuabin gió Trung Quốc Sinovel Wind Group 1,5 triệu USD và đặt công ty này vào quản chế trong một năm, với cáo buộc trộm cắp bí mật thương mại và gian lận.
Theo các tài liệu của tòa án, Sinovel đã ăn cắp phần mềm điều chỉnh dòng điện từ tuabin tới lưới điện của AMSC, một công ty công nghệ năng lượng ở Ayer, Massachusetts.
Vì vụ trộm, doanh thu của AMSC giảm, giá trị thị trường giảm từ 1,6 tỷ USD xuống còn khoảng 200 triệu USD và công ty buộc phải loại bỏ gần 700 việc làm, hơn một nửa lực lượng lao động toàn cầu của công ty.

Sinovel đã ăn cắp phần mềm điều chỉnh dòng điện từ tuabin tới lưới điện của AMSC.
Ông Trump từng nói rằng ông muốn Mỹ có quan hệ tốt với Trung Quốc, nhưng Bắc Kinh cần đối xử “công bằng” với đối tác.
Với việc “khai hỏa” cuộc chiến thương mại ngày 6/7, Tổng thống đã chọn phương án cuối cùng để bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ của các công ty Mỹ, qua đó bảo vệ việc làm cho người Mỹ trước sự đe dọa từ Trung Quốc.
Ai là người thắng cuối cùng?
Nhiều chuyên gia cảnh báo một cuộc chiến thương mại giữa hai nền kinh tế lớn nhất-nhì thế giới sẽ khiến cả hai “lưỡng bại câu thương”, và ảnh hưởng xấu đến kinh tế thế giới.
Trong khi đó, Tổng thống Trump từng cho rằng Mỹ “dễ thắng trong các cuộc chiến tranh thương mại” (trade wars are easy to win). Riêng với Trung Quốc, niềm tin đó của ông càng cao.
Lý thuyết của ông khá đơn giản: Hiện Mỹ xuất khoảng 200 tỷ USD hàng hóa sang Trung Quốc, trong khi Trung Quốc xuất sang Mỹ khoảng 500 tỷ USD hàng hóa, chênh lệch khoảng 300 tỷ USD.
Vì vậy, nếu Mỹ áp thuế hàng hóa Trung Quốc trong vòng 200 tỷ USD, Bắc Kinh có thể đáp trả tương ứng, nhưng nếu Washington áp thuế trên 200 tỷ USD hàng hóa, Trung Quốc lại chẳng thể nâng thêm.

(Ảnh: SHUTTERSTOCK)
Hồi tháng 5, Trung Quốc đã từng điều đình với Mỹ để ngăn chặn một cuộc chiến thương mại. Theo giới phân tích, việc Bắc Kinh nhượng bộ trước rất đáng chú ý, vì nước này dường như ngầm thừa nhận sự yếu kém.
Milton Ezrati, kinh tế trưởng của Vested ở New York kiêm biên tập viên tạp chí The National Interest, cho rằng khó khăn rõ thấy nhất của Trung Quốc nằm ở mô hình tăng trưởng thiên về xuất khẩu, điều mà nhiều người ở phương Tây nhầm lẫn là sức mạnh của cường quốc đông dân nhất thế giới.
Do Trung Quốc quá chú trọng đến việc sản xuất, họ đã tạo ra sự dư thừa, có thể dẫn đến lãng phí nếu các công ty quốc doanh không thể bán hết được chúng.
Không có người mua, các bó cốt thép, động cơ phản lực và những sản phẩm tương tự sẽ trở nên han gỉ trong các sân kho nhà máy. Điện thoại iPhone và hàng triệu áo phông in sẵn logo sẽ gây ra vấn đề lưu kho nghiêm trọng.
Mô hình tăng trưởng như trên phụ thuộc vào sự thịnh vượng ở các nước khác, những nơi tiêu thụ sản phẩm của Trung Quốc. Các báo cáo về tăng trưởng kinh tế gần đây của Trung Quốc đã chỉ rõ sự phụ thuộc này.
Ngay cả Tổng cục Thống kê Trung Quốc cũng quy tốc độ tăng trưởng ở Mỹ và châu Âu là nguyên nhân dẫn đến sự phát triển nhảy vọt của nước này.
Dĩ nhiên, chiến tranh thương mại sẽ có những tổn hại trước mắt cho một số doanh nghiệp Mỹ, nhưng lợi ích về lâu dài có thể lớn hơn.
Đặc biệt, trong bối cảnh nền kinh tế Mỹ đang ở trong giai đoạn “nở rộ” với tốc độ tăng trưởng cao và thất nghiệp thấp sẽ cho Tổng thống Trump thêm nhiều “vũ khí” để chiến đấu với Trung Quốc.
Mỹ Khánh