|
NGÀY ĐÓ TRƯỜNG XƯA DTDB Ngày đó em tôi vừa mới lớn Trong veo ánh sáng khắp tâm hồn Gió lên, nắng ghẹo, mây đùa giỡn... Lất phất tóc thề nhẹ mưa hôn Buổi sáng em đi trời đẹp nắng Chiều về bóng nhạt lúc tan trường Tung tăng tà áo mềm sương trắng Nguyên vẹn lòng em chưa vết
thương Sân trường đùa vui
cùng chúng bạn Vô tư cần mẫn... tuổi học sinh Hè về nội, ngoại... vui cả
tháng Bây giờ chốn ấy... nhuốm điu
linh Thế rồi, Tết Mậu Thân năm đó! Giặc tràn về cày nát Huế
thương Để cho tâm hồn em gái nhỏ Nỗi đau sầu se sắt vấn vương Làm sao quên mùa hè đỏ lửa? Cha em ngã gục giữa sa trường! Những ngày hoa mộng không còn
nữa Nhà mất, đâu rồi quê mến
thương? Xa tuổi hoa niên, xa kỷ niệm Từ tạ thầy cô, giả biệt trường! Nước non dầy dạn thời chinh
chiến Em trở thành cô nữ cứu
thương... Từ đó rời xa thời diễm mộng Trường xưa, bạn cũ... chỉ hoài
mong Những sáng mưa tuôn, chiều gió
lộng Nhớ thương gói kín tận trong
lòng Đi đâu vẫn nhớ ngôi trường
cũ... Đoàn Thị Điểm ơi, bao luyến thương! Vui buồn... bè bạn từng ấp ủ Quyến luyến chia xa... mùa bãi
trường Hôm nay tin mất “Đoàn
Thị Điểm” Xao xác... kỷ niệm mái trường
xưa Cộng phá tan tành... đời dâu
biển! Hờn oán, đau thương... nói sao
vừa! Từ giặc tràn vô Nam cưỡng chiếm Bao kẻ ngậm ngùi... phải tha
phương! Ôi “Phan Thanh Giản, Đoàn
Thị Điểm” Vĩnh viễn từ đây ta mất trường... Bôn đào... xứ người nay lưu lạc! Nghĩa thầy, tình bạn... chẳng
nhạt phai Trường xưa thôi đã... thành bụi
cát! Đồng môn ơi, thấu nỗi đau nầy! DƯ THỊ DIỄM BUỒN Email: dtdbuon@hotmail.com
|
NGÀY ĐÓ TRƯỜNG XƯA

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét