Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

Vui Cười - Giấy Chứng Nhận Đàn Bà

 


TRUYỆN CƯỜI THƯ GIÃN - GIẤY CHỨNG NHẬN ĐÀN BÀ
HCD : Chuyện lượm trong Internet

Giấy Chứng Nhận Đàn Bà

Trên một chuyến tàu hoả, có cô soát vé trông rõ là "vibe" xinh đẹp, tiểu thư. Cô nàng cứ đứng nhìn chằm chằm vào một chú trung niên dáng vẻ khắc khổ, kiểu lao động nghèo đi làm thuê. Chú này bắt đầu cuống cuồng, lục lọi khắp người từ trên xuống dưới một lượt, mãi mới tìm thấy tấm vé nhưng cứ nắm chặt trong tay, mặt nghệt ra có vẻ không muốn đưa.

Cô soát vé liếc nhìn vào tay chú, cười khẩy một cái rồi trách móc:

– Này chú ơi, đây là vé trẻ em mà?

Chú trung niên đỏ chín mặt, lí nhí thanh minh:

– Vé trẻ em thì cũng bằng tiền vé người tàn tật mà cháu?

Đương nhiên là cô soát vé biết thừa quy định: giá vé trẻ em và người tàn tật đều được giảm một nửa. Cô nhìn chú một lúc rồi hỏi vặn:

– Thế chú là người tàn tật à?

– Vâng, tôi là người tàn tật.

– Thế chú cho cháu xem cái giấy chứng nhận thương tật xem nào?

Chú này bắt đầu xoắn hết cả lên, run run đáp:

– Tôi… tôi không có giấy tờ gì đâu. Lúc mua vé, cô bán vé cứ đòi phải có giấy chứng nhận tàn tật mới bán vé giảm giá. Bí quá nên tôi mới bấm bụng mua đại cái vé trẻ em này.

Cô soát vé cười nhạt:

– Ô hay, không có giấy chứng nhận thì ai tin chú là người tàn tật? Chứng minh kiểu gì được?

Chú trung niên im lặng, lẳng lặng cúi xuống tháo đôi giày cũ nát rồi vén ống quần lên. Hóa ra, chú đã bị mất một nửa bàn chân.

Cô soát vé liếc mắt nhìn qua một cái rồi phán xanh rờn:

– Cháu là cháu chỉ cần xem chứng từ thôi. Cái quyển sổ có chữ "Giấy chứng nhận tàn tật" và có dấu đỏ, dấu nổi của Hội người tàn tật ấy!

Chú trung niên mặt nghệt ra như "quả dưa đắng", giải thích:

– Tôi không có hộ khẩu ở địa phương nên người ta không cấp sổ cho. Đợt đấy làm ở công trường tư nhân, tai nạn xong lão thầu bỏ trốn mất hút, tôi lấy đâu ra tiền mà đi bệnh viện giám định thương tật hả cô…

 

Đúng lúc ấy, bác trưởng tàu nghe thấy tiếng ồn ào liền đi lại hỏi han tình hình. Chú trung niên lại một lần nữa trình bày hoàn cảnh, bảo mình là người tàn tật thực sự và đã mua chiếc vé có giá trị tương đương.

Bác trưởng tàu cũng bài văn cũ:

– Thế tóm lại giấy chứng nhận của anh đâu?

Chú trả lời là không có. Rồi chú lại chìa nửa bàn chân tật nguyền của mình ra cho xem. Nhưng bác trưởng tàu cũng chẳng thèm liếc, cứ nhất quyết:

– Ở đây chúng tôi chỉ làm việc trên giấy tờ chứ không xem người! Có giấy chứng nhận thì mới là người tàn tật, có giấy mới được hưởng ưu đãi giảm giá vé. Anh mau mau mua vé bổ sung đi!


Chú trung niên bần thần cả người. Lục tung hết các túi quần túi áo với đống hành lý rách rưới, chú chỉ còn vỏn vẹn hơn 50 nghìn đồng, không thể nào đủ tiền mua vé bổ sung. Chú nhăn nhó, giọng nghẹn ngào như sắp khóc:

– Từ ngày bàn chân bị máy cán mất một nửa, tôi chẳng làm ăn được gì nữa. Giờ không có tiền, ngay cả đường về quê cũng mịt mù. Cái nửa vé này cũng là do bà con đồng hương người ta gom góp, mỗi người một tí mua giùm đấy ạ… Xin ông mở lòng hải hà, giơ cao đánh khẽ tha cho tôi lần này!

Trưởng tàu phán thẳng thừng:

– Không được là không được!

Thấy thế, cô soát vé nói đỡ vào với trưởng tàu, bảo hay là cho chú làm mấy việc tạp dịch trên tàu coi như lao động nghĩa vụ để bù tiền vé. Suy nghĩ một lát, bác trưởng tàu gật đầu đồng ý.


Nãy giờ có một anh thanh niên mặc áo khoác đen ngồi ghế đối diện chứng kiến từ đầu đến cuối với ánh mắt "khinh bỉ". Anh ta đứng phắt dậy, nhìn chằm chằm vào mắt bác trưởng tàu rồi hỏi:

– Thế anh có phải là đàn ông không?

Bác trưởng tàu ngơ ngác hỏi lại:

– Chuyện này thì liên quan gì đến việc tôi có là đàn ông hay không?

– Anh cứ trả lời tôi đi, anh có phải đàn ông không?

– Đương nhiên tôi là đàn ông rồi!

– Thế anh dùng cái gì để chứng minh mình là đàn ông? Anh đưa "Giấy chứng nhận đàn ông" của mình ra cho mọi người xem cái xem nào?

Hành khách xung quanh nghe xong cười ồ lên. Bác trưởng tàu đơ người ra một lúc rồi gắt:

– Một người đàn ông to cao lù lù đứng đây lẽ nào lại là đàn ông giả à?

Anh áo đen lắc đầu, cười khẩy:

– Thì tôi cũng giống các anh thôi, chỉ xem chứng từ chứ không xem người. Có giấy chứng nhận đàn ông thì mới là đàn ông, không có giấy thì coi như không phải!

Bác trưởng tàu cứng họng, mặt nghệt ra không biết ứng phó thế nào. Cô soát vé thấy thế liền nhảy vào đỡ lời:

– Tôi không phải đàn ông, có chuyện gì ông cứ nói với tôi đây này!

Anh áo đen quay sang nhìn thẳng mặt cô soát vé, phán một câu xanh rờn:

– Cô hoàn toàn không phải là người!

Cô soát vé bỗng nổi trận lôi đình, nhảy dựng lên:

– Này ông ăn nói cho nó tử tế, lịch sự một chút đi nhé! Tôi không là người thì là cái gì?

Anh áo đen vẫn cực kỳ bình tĩnh, nở một nụ cười đầy "ranh mãnh":

– Cô là người á? Thế cô đưa "Giấy chứng nhận làm người" của cô ra đây tôi xem nào?

Hành khách xung quanh lại được một trận cười vỡ bụng. Chỉ có duy nhất một người không cười, đó là chú trung niên tàn tật kia. Chú cứ nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt, nước mắt chảy dài tự bao giờ. Chẳng rõ là chú đang tủi thân, xúc động hay đang uất nghẹn.

Bài học rút ra: Sống ở đời, cái cần nhất vẫn là một tấm lòng – lòng nhân ái, sự thấu hiểu và lòng vị tha đối với mọi người.

HCD: Chuyện lượm trong Internet


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét